Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345
Kết quả 41 đến 43 của 43
  1. #41
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    812
    Ngân lượng
    59,945
    Thanked: 29926
    Chương 44.

    Mời Đọc (Click Here) :



    Lục Vãn Anh tạm biệt bạn bè, vừa ngồi trên xe chuẩn bị về nhà thì nhận được một cuộc gọi từ Trần Thiên Thu.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 400 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Thần Sơ nhìn thấy Lục Vãn Anh gửi tới tin nhắn dài vậy, ho khan sau đó nở nụ cười.

    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. #42
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    812
    Ngân lượng
    59,945
    Thanked: 29926
    Chương 45.

    Mời Đọc (Click Here) :




    Đã bao lâu rồi không có người nào quan tâm như vậy ngoài gia đình?

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 400 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Bản thân cư nhiên lại “muốn” người đang bệnh.

    Cô thật là…Ngay cả chính cô còn không hiểu nổi….

    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  3. #43
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    812
    Ngân lượng
    59,945
    Thanked: 29926
    Chương 46
    P/S: Chương này khúc cuối dễ thương lắm nhé mọi người
    Mời Đọc (Click Here) :

    “Vẫn ổn, sốt không cao.” Một lúc sau, Thần Sơ lấy nhiệt kế ra, kiểm tra rồi đưa cho Lục Vãn Anh.

    "Cái gì không sao chứ? Nếu không cẩn thận sẽ biến thành sốt cao. Cậu vốn đã ngốc rồi, bị vài lần sốt, có lẽ còn ngốc hơn nữa." Lục Vãn Anh nhìn chằm chằm vào Thần Sơ.

    “Hẳn là không phát triển ra dạng vậy đâu, dù sao thì mình vẫn rất trong sáng, không giống như một số người mỗi ngày đều có suy nghĩ đen tối.” Thần Sơ trả lời.

    “Cậu mới đen tối!” Lục Vãn Anh đỏ mặt chọc vào vai cô, sau đó hỏi: “Uống thêm nước trước đi, à… còn thuốc hạ sốt không? Phòng khi sốt cao cũng có thuốc để uống. "

    "Dường như còn. "Thần Sơ gật đầu, sau đó bước tới kéo chiếc tủ nhỏ ra và tiếp tục tìm kiếm.

    "Tớ nghĩ cậu nên mua một tủ thuốc hoặc thứ gì đó đóng gói tất cả những loại thuốc linh tinh này lại với nhau, như vậy sẽ giúp cậu dễ dàng tìm thấy hơn rất nhiều." Lục Vãn Anh lẩm bẩm trong khi giúp Thần Sơ tìm thuốc hạ sốt.

    "Ừ." Thần Sơ nói, cảm thấy hơi đau ở thái dương. Sau đó, cô đứng dậy, lấy khăn giấy và bước ra ban công, dùng khăn giấy bịt mũi, hắt hơi liên tục.

    "Cậu thật là lợi hại nha. Thuốc này đã hết hạn hơn nửa năm rồi, vậy mà chưa vứt đi. Cậu định để dành làm vật gia truyền sao?" Lục Vãn Anh sững sờ vỉ thuốc, dở khóc dở cười.

    “Tớ không có con, làm sao gia truyền?” Thần Sơ hơi hơi nghiêng đầu trả lời.

    Ánh nắng xuyên qua khe hở giữa tấm rèm vải trắng, rọi lên người Thần Sơ, thật yên tĩnh.

    Bởi vì cô ấy bệnh, trông có vẻ hơi yếu ớt, khuôn mặt cũng có chút phờ phạc, vì vậy, nói ra câu này trong tình huống hiện tại khiến Lục Vãn Anh đột nhiên không biết trả lời thế nào.

    Lục Vãn Anh ngồi xổm ở đó cầm thuốc, nhìn Thần Sơ, nói, "Tớ nói đùa thôi, đừng quá để tâm."

    "Tớ vừa nhớ ra, chúng ta chưa từng nói về vấn đề này ... "Thần Sơ cảm thấy bầu không khí thay đổi một cách quá đột ngột, quay đầu lại nhìn Lục Vãn Anh, sau đó cúi đầu nói:" Đúng vậy, nói sao đây? Tớ biết rằng phụ nữ ai cũng mong có bảo bảo, trở thành một người mẹ, nhưng tớ không có cách nào cho cậu điều này... "

    Thần Sơ cau mày, ho nhiều hơn.

    "Tớ ..." Lục Vãn Anh sững sờ, sau đó cô mang theo thuốc, đứng dậy, đi tới chỗ Thần Sơ.

    " Tớ vốn không muốn sinh con nên đừng lo lắng. Một số người xung quanh tớ bị rụng tóc, mất dáng sau khi có con, cơ địa tớ không phải sẵn vóc dáng gầy như cây tre, nếu không kiểm soát được ăn uống sẽ béo lên rất nhanh. Nếu sinh em bé, chắc chắn rằng tớ không còn vóc dáng này nữa, không muốn trở nên như vậy. "

    "Ngay cả trước đây khi chưa thích cậu, tớ đã nghĩ rằng sẽ ở bên một người đàn ông. Muốn tận hưởng thế giới riêng của hai người chứ không sinh bảo bảo, hai người ngày nào cũng cùng nhau đi chơi đã đủ mệt rồi. "

    Lục Vãn Anh nói xong, cô cúi đầu suy nghĩ. Tiếp tục nói:" Dù sao cũng muốn như vậy."

    Những lời này của Lục Vãn Anh hoàn toàn không phải dỗ dành Thần Sơ mà nói.

    Cách đây rất lâu, khi cô ấy chưa biết mình sẽ thích phụ nữ, cũng đã không có kế hoạch sinh con trong tương lai.

    Thần Sơ nghe xong, suy nghĩ một hồi, không nói nhiều, chỉ hỏi: "Ăn sáng chưa?"

    “Ừm, tớ vừa ăn bánh mì trong xe… Chắc cậu vẫn chưa ăn? Tớ làm cho cậu.” Lục Vãn Anh nói xong liền đi vào phòng bếp.

    "Trong tủ lạnh ..." Thần Sơ cũng bước tới.

    “Tóm lại, cậu đi tắm rửa đi, trong bếp giao cho tớ.” Lục Vãn Anh nói, đẩy Thần Sơ ra.

    Thần Sơ không lay chuyển được cô ấy, vì vậy phải vào phòng tắm.

    Quả thực bản thân trong gương trông hơi uể oải.

    Thực ra, nếu đầu hơi đau thì không sao. Điều khó chịu hơn là mũi luôn bị tắc nghẽn, thậm chí không thể thở thông suốt, cuộc sống như vậy rất tuyệt vọng.

    Sau khi rửa mặt, đánh răng, trở về phòng, Thần Sơ thay quần áo.

    Khi lại ra ngoài, đã thấy Lục Vãn Anh mang ra một ly nước trái cây mới vắt, kèm theo một chiếc bánh mì kẹp rau.

    Thần Sơ ngồi xuống, bắt đầu ăn.

    Cắn miếng thức ăn, nhai nuốt xuống, sau đó uống một ngụm nước trái cây.

    Lục Vãn Anh đang ngồi đối diện, lặng lẽ nhìn Thần Sơ, nhưng đôi mắt cô ấy đỏ ngầu, xuất hiện tơ máu, trông rất đáng sợ.

    “Có muốn ngủ một giấc không?” Thần Sơ đột nhiên nghĩ rằng Lục Vãn Anh chắc bị lệch múi giờ.

    "Ừ... tớ hơi buồn ngủ ..." Nếu Thần Sơ không nhắc thì không sao, vừa nhắc Lục Vãn Anh đã cảm thấy buồn ngủ.

    "Cậu đi tắm rồi ngủ một giấc đi. Thực ra cũng không có gì, đừng lo, tớ tự lo liệu được."

    “Vậy tớ đi tắm trước, nếu không cả người đều khó chịu.” Lục Vãn Anh ngáp một cái đứng dậy, sau đó mở vali lấy trong đó ra quần lót và áo ngủ.

    Hơn nửa giờ sau, Lục Vãn Anh đã tắm rửa gội đầu xong.

    Làn da vừa được tắm rửa xong toát ra một mùi thơm thoang thoảng, cả người như một đóa hoa vừa mới nở.

    Cô ấy đang mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa băng không tay màu hồng nhạt, dây vai được làm bằng ren có tua rua, trải dài đến ngực, vạt váy cũng có một vòng ren không rộng cũng không hẹp.

    Phong cách trông rất trong sáng cùng thục nữ, nhưng khi mặc trên người của Lục Vãn Anh ...

    Thần Sơ cúi đầu nhấp một ngụm nước ấm, nhưng tầm mắt vẫn không có khả năng dời khỏi thân thể Lục Vãn Anh.

    Màu hồng và dịu dàng của bộ đồ ngủ tôn lên làn da trắng của cô ấy. Nhìn nó, Thần Sơ liên tưởng đến khối bơ làm bánh ngọt.

    “Tớ đi ngủ một chút.” Lục Vãn Anh sấy tóc, bước vào phòng ngủ.

    Thần Sơ gật đầu, cầm cốc, bước đến máy lọc không khí, đồng thời điều chỉnh hộp số xuống.

    Sau đó, Thần Sơ đi vào phòng ngủ, xem xét, chỉ thấy rằng Lục Vãn Anh đã ngủ trên giường.

    Lục Vãn Anh, người đang ngủ, trông giống như một cô gái trong truyện cổ tích, rất xinh đẹp.

    Đặt cốc xuống, Thần Sơ bước ra phòng khách, nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi đi đến văn phòng.

    Vào buổi chiều, khi mọi người rời đi, tất cả hàng hóa cũng đã được gửi hết, Thần Sơ trở về nhà.

    Vừa mở cửa, liền vang đến tiếng lách cách trong bếp.

    Thần Sơ bước vào, thấy Lục Vãn Anh đang mặc một chiếc váy ngủ, tay cầm chiếc sạn gỗ, đứng trước chảo chiên.

    Nhìn đôi chân thon gọn, thẳng tắp, cánh tay trắng nõn, mềm mại cùng mái tóc đen dài như thác nước, cô ấy trông giống như thiếu nữ.

    Chỉ nhìn bóng dáng phía sau lưng, hoàn toàn không nghĩ ra đây là một cô gái đã có kinh nghiệm nhiều năm trong làng giải trí.

    "Về rồi à? Tớ chưng tuyết lê cùng gừng, trị ho rất tốt, mau ăn đi!" Lục Vãn Anh cho rau diếp xào ra khỏi nồi, tắt bếp, đóng nắp nồi bên cạnh.

    Dùng dụng cụ gắp xửng tuyết lê chưng gừng ra, Lục Vãn Anh rửa sạch hai cái thìa nhỏ rồi cho vào hai cái bát tương ứng.

    "Bát to của cậu, bát nhỏ của tớ. Ừ, tớ cũng ăn chút." Lục Vãn Anh nói xong, nở nụ cười thật tươi.

    “Nói mới để ý, lỡ tớ lây bệnh cho cậu thì sao?” Thần Sơ đứng trước bàn nước, dùng thìa khuấy canh, sau đó cúi xuống uống một thìa nhỏ.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    " Tớ thực sự không làm gì cả. Nhìn kìa, một ngôi sao lớn... À không, thật là một con sao biển lớn!" Lục Vãn Anh đang nhìn phía màn hình TV hô to, nhưng lúc này, tai và má cô lại đỏ bừng.

    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; Hôm nay lúc 03:21 PM.
    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •