Kết quả 1 đến 3 của 3
  1. #1
    Ngày tham gia
    Jul 2019
    Vị trí hiện tại
    Thành Phố Hồ Chí Minh, quận 3
    Bài viết
    21
    Ngân lượng
    166
    Thanked: 33

    Tiểu Hồ Ly Phu Đản Ký - Vô Liêu Đáo Để






    Tiểu Hồ Ly Phu Đản Ký - Vô Liêu Đáo Để



    Giới thiệu:




    Tên truyện: Tiểu Hồ Ly Phu Đản Ký [小狐狸孵蛋记]
    Tên khác: Câu chuyện về tiểu hồ ly ấp trứng
    Tác giả: Vô Liêu Đáo Để [无聊到底]


    Thể loại: bách hợp, cổ đại, tu tiên, phi lịch sử, kiếp trước kiếp này


    Tình trạng raw: Hoàn
    Tình trạng edit: Đang tiến hành
    QT: Phần mềm Quick Translator, Google Dịch, Từ điển Hán Nôm,...
    Editor: S3K0


    Nguồn raw:
    Chương 1 - chương 19: http://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2393164
    Chương 19 - chương 60: http://www.nbaxiaoshuo.com/info/51/51346/index.shtml


    Quyển 1: Nhân Gian Tuyết
    Quyển 2:
    Quyển 3:
    Quyển 4:
    Quyển 5 - Phiên ngoại:


    Weibo của tác giả: @小聊我如此善狼 - Tiểu Liêu Ngã Như Thử Thiện Lang


    Truyện đồng thời được đăng trên Wattpad. Link tài khoản: https://www.wattpad.com/user/SeKo0713



    ====================



    Văn án


    Tiểu Hồ Ly làm sao cũng không hiểu được, bản thân mình sẽ nhặt được một con Đại Điểu bị thương, thậm chí còn diệu kỳ một cách lạ thường ‘được’ Đại Điểu lấy thân báo đáp.


    Nàng thề với trời đất, chính mình đã nói không cần báo đáp, mà Đại Điểu vẫn không nghe, cứ ép nàng.


    Sau một hồi đo sức, ép tới ép lui, Đại Điểu ngu ngơ kiểu gì mà sinh ra một quả trứng lúc nào không hay.


    Bắt đầu từ ngày đó, ấp trứng trở thành mục tiêu chung của nàng lẫn đối phương.


    --Nguyện có một người, yêu ngươi sâu đậm, không liên quan kiếp trước, cũng không cần kiếp sau.


    --Nguyện người kia là ngươi.


    CP chính: Phúc Hắc Điểu EQ Thấp x Tiểu Hồ Ly IQ Thấp.


    Lãnh Diễm Đại Yêu dùng trứng giả nhằm mục đích lừa gạt để nuôi tình nhân chuyển thế, kiếp trước kiếp này, chung tình bất biến.



    Sửa lần cuối bởi S3KO0713; 04-02-20 lúc 09:53 AM.
    S3KO0713 Tài sản


  2. The Following 2 Users Say Thank You to S3KO0713 For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Jul 2019
    Vị trí hiện tại
    Thành Phố Hồ Chí Minh, quận 3
    Bài viết
    21
    Ngân lượng
    166
    Thanked: 33

    Chương 1: Bị hủy bởi một quả trứng.






    Mời Đọc (Click Here) :
    Chương 1: Bị hủy bởi một quả trứng.



    Hồ ly rõ ràng là động vật thai sinh, làm sao biết đẻ trứng cơ chứ?


    Lờ mờ trong một sơn động, tiểu hồ ly thu người ngồi trên mặt đất, hai chiếc móng vuốt nho nhỏ ôm chặt quả trứng lớn đến nỗi che hết nửa khuôn mặt của nó, ngơ ngác nhìn vị đại điểu bị thương trước mắt, bướng bỉnh vì chính mình biện giải: “Tuy ta tuổi còn nhỏ, tu vi kém, chưa trải qua sự đời, lại thường xuyên bị cười nhạo là trời sinh ngu dốt, không giống hồ ly, nhưng ta biết một điều, hồ ly không thể đẻ trứng, loại kiến thức đơn giản này ta vẫn hiểu được!”


    Đại điểu thấy tiểu hồ ly không chịu nhận, căm giận đứng dậy, giương đôi cánh đen nhuốm máu ra, linh áp lan tỏa bốn phía khiến cát đá đều rung lên, vô cùng uy phong, nói: “Đồ hồ ly bạc tình, chuyện đêm qua, ngươi nói quên là quên sao?”



    Ngữ khí lạnh băng này, không giống lên án, càng giống uy hiếp hơn.


    Tiểu hồ ly bị khí thế đó làm cho sợ tới mức cả cơ thể run lên, giây tiếp theo, toàn bộ thân mình đều co rúm lại, ôm quả trứng, nhắm chặt hai mắt, vội vàng lắc đầu, phủ nhận ba lần liên tiếp: “Ta không phải, ta không có, ngươi đừng nói bậy a!”


    ====================


    Úc Tây Sơn và hang ổ Đồ Sơn của Hồ tộc cách nhau khá xa, lại vì trận đại chiến năm đó của hai tộc Hồ - Điểu, mà chi nhánh nhỏ của Hồ tộc này bị bỏ lại gần địa bàn Điểu tộc để theo dõi đường đi nước bước của Điểu tộc bất cứ lúc nào.


    Cứ nhiều năm như vậy trôi qua, tộc nhân đối với Điểu tộc đều vô cùng cảnh giác, các trưởng bối đều thích dùng câu 'ác điểu ăn hồ ly' để hù dọa con cái. Trời đất chứng giám, nó chẳng qua chỉ là một con tiểu hồng hồ tu luyện trong Úc Tây Sơn ba trăm năm chưa thành hình người, thấy Điểu tộc sợ hãi còn không kịp, tuyệt đối không phải là 'hồ ly bạc tình' gì đó mà đại điểu kia thốt ra từ trong miệng.


    Tiểu hồ ly cũng không biết vì sao, tuy mình được khai thông linh trí, là hồ ly có thể tu hành, nhưng so với các hồ ly khác được khai linh trí trong cùng tộc thì nó dốt kém hơn rất nhiều, từ nhỏ đến lớn không ít lần bị ghét bỏ, ngay cả trong ổ hồ ly nhà nó, nó cũng là đứa không được yêu thương nhất, cha nương nó ở Nhân giới tìm thấy món ngon đồ tốt nào, từ trước đến nay đều không tới phiên nó được hưởng.


    Mấy ngày trước, đám hồ ly trong tộc nói trong núi có một tên Điểu tộc không có hảo ý tới phá phách, bọn họ còn công bố là nếu gặp được nhất định sẽ hảo hảo giáo huấn một phen. Bộ dáng nghiến răng nghiến lợi của đám đó như hận không thể làm một bữa điểu yến*, đem tên Điểu tộc xâm nhập đó nhổ lông uống máu, nướng chín trên lửa, làm thịt để ăn.


    *điểu yến: tiệc chim, nhưng nghe thô tục quá nên để Hán Việt


    Tuy vậy, tên Điểu tộc này bản lĩnh không nhỏ, mặc dù bị trọng thương nhưng vẫn đào tẩu thành công khỏi đám hồ ly đang bao vây tiêu diệt, cũng ngay đêm đó, tiểu hồ ly ở bên bờ suối tìm thấy đại điểu.


    Khi đó, tiểu hồ ly thấy thân hình điểu yêu này khá lớn, biết tu vi không thấp, giờ phút này lại bị thương không thể nhúc nhích, tâm niệm không nhịn được dâng lên, nổi lên chủ ý cướp nội đan, thầm nghĩ nếu mình độc chiếm được nội đan của đại điểu này, nhất định có thể tu thành hình người, đến lúc đó, chẳng phải những gia hỏa luôn xem thường mình hâm mộ mãnh liệt một phen?


    Sau khi mừng thầm một trận, để không cho bất luận kẻ nào quấy rầy đến việc hút nội đan của mình, nó dùng sức chín trâu hai hổ kéo lê kéo lết đại điểu về hang, rốt cuộc cũng mang được con điểu yêu to hơn mình không ít về sơn động bí ẩn.


    Chẳng qua khi tiểu hồ ly chuẩn bị độc chiếm nội đan của con yêu này, có một vấn đề không thể không đối mặt làm khó một con hồ ly không hề có chút kinh nghiệm nào như nó.


    “Gia hỏa này nội đan ở đâu a… To như vậy, làm sao mà nuốt hết toàn bộ được?” Tiểu hồ ly nhỏ giọng lầm bầm, đi vòng quanh đại điểu vài cái, cuối cùng ngửi thấy chỗ bị thương có mùi tanh ngọt rất thơm ngon, nhịn không được dè dặt liếm liếm máu đang chảy chưa ngưng từ miệng vết thương - Ừm, hương vị cũng không tệ lắm. - lại liếm liếm tiếp.


    Ai ngờ, không liếm còn tốt, một lần liếm như vậy, lại xảy ra đại sự.


    Đại điểu giống như bị điện giật, bỗng nhiên mở to hai mắt, cùng tiểu hồ ly bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt ánh lên tia sát ý nồng nặc.


    Tiểu hồ ly trong nháy mắt bị ánh mắt giết người đó dọa cho hồn bay phách lạc, nhất thời chỉ biết ngơ ngác trợn mắt nhìn đại điểu. Trợn mắt nhìn mắt trợn, cả cơ thể tiểu hồ ly đột nhiên không khống chế được mà bắt đầu phát run, trong đôi mắt sương mù mênh mông, móng vuốt nho nhỏ một lau lau chùi chùi nước mắt, lông bên hốc mắt ướt hết cả, lau như thế nào cũng không ngừng được.


    Đại điểu bị phản ứng khóc như lê hoa đới vũ* của tiểu hồ ly làm cho bối rối, nhưng sau vài giây trầm mặc, lại bày ra vẻ hung tợn, nói: “Vừa rồi ngươi muốn làm cái gì?!”


    *lê hoa đới vũ: hoa lê dính hạt mưa, vốn để miêu tả dáng vẻ của Dương quý phi khi khóc


    Tiểu hồ ly phục hồi tinh thần, trong cái khó ló cái khôn, đáp: “Ta… ta, ta, ta… xem ngươi bị thương!” Dứt lời, còn hướng tới miệng vết thương của đại điểu liếm thêm vài cái, thấy đại điểu giương cánh tựa như muốn phản kích, tiểu hồ ly vội vàng đưa chân nhanh nhẹn mà lui ra phía sau vài bước, sợ hãi khóc hô: “Ta đang vì ngươi cầm máu nha! Đừng ăn ta, đừng ăn ta!”


    Giây tiếp theo, tiểu hồ ly rõ ràng cảm giác được một cỗ linh áp từ trên người đại điểu truyền đến, sợ tới mức cả cơ thể nó phát run. Nương từng nói qua, yêu quái tu vi cao thâm có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác, nếu như bị đại điểu này nhìn thấu mình nói dối thì mình nào còn đường sống a?


    Linh áp duy trì một lúc lâu, cuối cùng cũng tiêu tán, tiểu hồ ly sợ hãi nhìn đại điểu đang trợn mắt nhìn nó, muốn chạy trốn nhưng lại cảm thấy chân mềm oặt, chỉ có thể ngồi tại chỗ, nước mắt lưng tròng, run như cầy sấy.


    Đại điểu thấy bộ dáng đó của tiểu hồ ly, sát ý trong mắt dần dần biến mất, sau mấy phần chần chờ, nó cũng không bày ra dáng vẻ hung dữ nữa mà an tĩnh nằm trên mặt đất.


    Tiểu hồ ly thấy thế, vội tiến tới bận bịu giúp liếm láp miệng vết thương.


    Trấn an tốt cảm xúc của đại điểu xong, tiểu hồ ly chạy ra khỏi sơn động, ngoài mặt giả vờ rời đi khỏi đó, ngoài miệng nói thầm sẽ không bao giờ đi ôm lấy vận xui vào người nữa, nhưng chỉ sau mấy ngày, nó lại nhập tâm diễn đến thâm hậu, mỗi lần rảnh sẽ đi tìm chút trái cây mang về hang cho đại điểu, giống như chính nó thật sự muốn cứu con đại điểu này ngay từ đầu vậy.


    Lúc đầu, đại điểu mỗi khi thấy tiểu hồ ly, trong mắt đều ánh lên một loại biểu tình phức tạp nói không nên lời, theo thương thế từng ngày chuyển biến tốt đẹp, thái độ của nó đối với tiểu hồ ly cũng dần thay đổi.


    Một ngày nọ, sau khi ăn xong trái cây tiểu hồ ly mang đến, đại điểu tỉnh bơ chải vuốt sơ sơ lông vũ trên người, dò xét hỏi: “Ngươi đã cứu ta, không biết ta phải làm sao báo đáp đây?”


    Tiểu hồ ly nghe đại điểu nói vậy, vội thở dài nhẹ nhõm một hơi, để tỏ ra sự hào phóng của mình, nó liên tục lắc đầu tỏ vẻ chính mình không cầu hồi báo, trong lòng lại đang tính toán xem xem đại điểu có món ngon gì. Chỉ là nó như thế nào cũng không thể tưởng tượng được, một giây kế tiếp đó, đại điểu giống như ma quỷ ám theo nó, kiên quyết phải lấy thân báo đáp!


    Nương nó từng nói qua, những cuộc đối thoại dưới phàm gian, hễ là anh hùng cứu mỹ nhân, thì bình thường vị mỹ nhân nào cũng muốn lấy thân báo đáp.


    Tiểu hồ ly tuy không hiểu mọi việc phàm gian, nhưng đầu óc nó vẫn có thể vận hành bình thường, một con đại điểu suýt chút nữa bị nó ăn hết chợt muốn lấy thân báo đáp với nó, chuyện này, này, này, này sao có thể a! Một khắc đó, nó nhấc chân chạy, lại bị đại điểu giơ cánh chụp lấy cái đuôi, trong nháy mắt túm trở về, đè dưới thân.


    --Không cần a, ta còn nhỏ a, ta còn không biết sau khi biến hình mình là giống đực hay giống cái, làm sao có thể thất thân với một con chim như vậy a!


    Tiểu hồ ly ôm lấy ý tưởng thà chết cũng không chịu khuất phục, điên cuồng giãy giụa, sau một hồi vật lộn ép tới ép lui, rốt cuộc nó cũng chế phục được đại điểu vốn suy yếu sau khi bị thương dưới thân!


    Đúng lúc này, đại điểu kêu thảm một tiếng, không biết sức lực từ nơi nào tới, đem tiểu hồ ly đánh văng vào vách động.


    Tiểu hồ ly bị đập vào vách đá mà đầu váng mắt hoa, ngay tức khắc bất tỉnh nhân sự, đến khi nó tỉnh lại, đại điểu dùng móng vuốt chỉ vào quả trứng, mà đối với tiểu hồ ly lớn ơi là lớn, nhàn nhạt nói: “Ngươi phải phụ trách đối với ta.”


    Sau đó, tiểu hồ ly đột nhiên cảm thấy đầu óc mình đặc biệt đau, đau như lấy hai cái búa gõ ầm ầm vào đầu. Lại sau đó, tiểu hồ ly liền trở thành ‘hồ ly bạc tình’ trong miệng đại điểu.


    “Ta… ta chỉ là nhất thời rất khó tiếp nhận.” Tiểu hồ ly nhìn đại điểu trông đáng thương cực kỳ.


    “Kiên nhẫn của ta rất nhiều, ngươi tốn bao lâu để tiếp nhận thì ta ở lại đây bấy lâu.”


    Lời này, căn bản không chừa một đường sống mà!


    Tiểu hồ ly không khỏi lầm bà lầm bầm than vãn, tỏ vẻ nội tâm vô cùng đau xót và bất mãn.


    Lại kể chuyện, ba trăm năm trước, Hồ - Điểu hai tộc từng có một cuộc ác chiến bất phân thắng bại, nguyên nhân là vì Hồ Vương gặp nguy hiểm tới tính mạng, cần đến Điểu tộc chí bảo để cứu trị, Hồ tộc Công chúa vì trộm Điểu tộc chí bảo, lỡ tay giết chết Điểu tộc Tộc trưởng, khiến Điểu tộc gần như điên cuồng mà trả thù, cuối cùng chiến sự lấy việc Hồ tộc Công chúa tự vẫn tạ tội mà chấm dứt. Sau chiến tranh, tuy ngoài mặt hai tộc như nước giếng không phạm nước sông, nhưng sau lưng vẫn xích mích như cũ.


    Tiểu hồ ly từ nhỏ vẫn nghe đám hồ ly trong tộc dùng từ ‘điểu’ để chửi mắng, tỷ như ‘điểu nhân’, ‘điểu đần’, ‘điểu ngốc’, không hề có lấy một từ nào tốt về điểu, với Hồ tộc mà nói, những từ đó đều là từ cực kỳ thô tục. Nó như thế nào cũng không thể nghĩ tới, hai chủng tộc với ân oán ngập tràn như vậy, chính mình làm thịt con chim đó không thành công thì thôi đi, lại còn cùng với nó đẻ ra một quả trứng!


    Tiểu hồ ly vừa ủy khuất vừa đem quả trứng kia nhét vào trong lòng mình một chút, rồi cuộn tròn thân mình bảo vệ quả trứng vô cùng chu toàn. Dưới ánh nhìn chằm chằm của đại điểu vẫn trầm mặc không nhúc nhích, đôi con người chứa đầy hoảng sợ lẫn không thể tin được của tiểu hồ ly dần dần xảy ra thay đổi rất nhỏ, giống như nó đã thành công khuyên bảo chính mình tiếp nhận hiện thực khác thường này.


    Đại điểu tu vi cao hơn nó nhiều như vậy, chắc cũng không đến mức đi lừa một con tiểu hồ ly chưa tu thành hình người như nó, nó đã cùng đại điểu đẻ ra quả trứng này, vậy thì nó nhất định phải phụ trách đối với đại điểu đến cùng!


    Tiểu hồ ly nghĩ thầm xong, con ngươi bỗng nhiên đảo một vòng, mở to mắt nhìn đại điểu. Đại điểu bị nhìn chăm chú nhưng nghĩ không ra vì sao, đành vờ bình tĩnh mà nhìn lại.


    Sau khi nhìn nhau mấy giây, tiểu hồ ly dùng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc mà hỏi ra vấn đề cực kỳ ngu xuẩn: “Quả trứng này sẽ ấp ra hồ ly hay là điểu?”


    “Đương nhiên là điểu.” Trứng mà còn có thể ấp ra hồ ly sao?


    “Tại sao không thể là hồ ly chứ?” Tiểu hồ ly vừa nói xong, đại điểu chưa kịp phản bác, lại lập tức nhỏ giọng thì thầm: “Biết đâu lại là hồ ly có cánh.”


    Đại điểu đang muốn mắng đồ đầu đất, nhưng thấy trong mắt cái tên đầu đất đang ôm ấp trứng kia tràn đầy chờ mong và hy vọng, lời nói đến khóe miệng lại sửa thành: “Cũng không phải là không có khả năng.”


    Tiểu hồ ly ôm quả trứng trong lòng, cười ngây ngô nửa ngày, bỗng nhiên ý cười trên mặt cứng đờ, tựa như nhớ tới cái gì, quay đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc mà nói với đại điểu: “Đại điểu! Đại điểu! Quả trứng của chúng ta không thể để hồ ly khác nhìn thấy, bằng không nhất định sẽ bị nấu thành canh cà chua trứng!”


    “Cùng ta rời khỏi nơi này, ngươi sẽ không cần lo lắng chuyện đó.”


    “Cha nương ta đều là hồ ly tu hành gần ngàn năm, có thể biến thành hình người, bản lĩnh rất lợi hại a! Tuy Úc Tây Sơn không phải lãnh địa Hồ tộc, nhưng thế lực Hồ tộc tại đây cũng không nhỏ.” Tiểu hồ ly khép hờ mắt, nói: “Tu vi ta tuy không cao, nhưng vì là hồ ly nên có thể tự do đi lại trong ngọn núi này! Muốn ta cứ như vậy theo ngươi ra khỏi núi, sẽ bị hồ ly cạo hết lông mất! Ngày sau bị a miêu a cẩu khi dễ, ai sẽ thay ta làm…”


    Tiểu hồ ly lời còn chưa dứt, đã thấy đại điểu giương cánh vỗ mạnh, chợt có cơn gió không biết từ nơi nào nổi lên, cuốn lấy vô số phi vũ xoáy vòng. Đợi đến khi hắc vũ tạm thời tản đi là lúc, một huyền y* nữ tử chậm rãi bước ra, dung nha xuất trần thoát tục, khiến trăm hoa bốn mùa kiều diễm nhất nơi núi non này cũng phải thua kém, nhưng khuôn mặt lại toát lên một vẻ thanh lãnh nói không nên lời.


    *huyền y: quần áo màu đen


    Nàng ngồi xổm xuống, ôm tiểu hồ ly nhìn đến hoa mắt vào trong ngực, nhàn nhạt nói: “Tiểu hồ ly nhớ rõ, tên ta là Chiết Sương. Từ hôm nay trở đi, trên đời này, không một ai có thể khinh ngươi nửa phần.”


    Tiểu hồ ly căng thẳng tới mức nuốt một ngụm nước miếng lớn, toàn bộ thân thể nó mất khống chế, run bần bật không ngừng, không biết còn tưởng rằng quả trứng nó đang ôm trong lòng là khối băng ngàn năm.


    “Ngươi run cái gì?”


    Tiểu hồ ly nào dám nói gì, chỉ càng run thêm lợi hại.


    Danh tự Chiết Sương, trong Hồ tộc không ai không biết, không ai không hay, vì đó chính là ác ma dùng để dọa tiểu hài tử của Hồ tộc!


    Các trưởng bối trong tộc thích nhất nói với đám trẻ con là: “Tiểu hồ ly không nghe lời là sẽ bị đại ác điểu ác độc nhất Điểu tộc tha đi ăn!” Lời này, từ nhỏ đến lớn, nó cũng nghe không ít chút nào.


    Mà ‘đại ác điểu ác độc nhất’ trong miệng tộc nhân, khéo thay, lại là người ba trăm năm trước khởi xướng cuộc chiến giữa hai tộc Hồ - Điểu, bức tử Hồ tộc Công chúa, khiến lão Hồ Vương nằm mơ cũng nghĩ đến bằm thây vạn đoạn, Điểu tộc Tộc trưởng đương nhiệm -- Chiết Sương.


    --Ta bị đại ác điểu ác độc nhất tha đi rồi sao?


    Nghĩ đến đây, tiểu hồ ly chợt thấy hồ sinh* tươi đẹp bỗng bị hủy bởi một quả trứng, sợ là đại nạn ập xuống, tức khắc hai mắt trợn trắng, ngất xỉu trong lòng ngực Chiết Sương.


    *hồ sinh: cuộc sống của hồ ly


    ====================


    Lời tác giả: Mở hố mới rồi, điểm cái cất chứa, lưu cái bình luận, để chúng ta cùng nhau nuôi lớn tiểu hồ ly ngu ngốc dễ thương!

    Giải đáp thắc mắc: Trứng là trứng giả, đại điểu dùng để lừa tiểu hồ ly, không có phát sinh quan hệ, không có sinh tử văn _(:з”∠)_

    *sinh tử văn: truyện có nội dung sinh con





    Lời editor: Khuyên nên đọc trên máy tính, vì file ảnh khá nặng (do để chất lượng hơi cao), bình thường tải bằng điện thoại sẽ tải không nổi đâu.
    Sửa lần cuối bởi S3KO0713; 04-01-20 lúc 11:20 AM.
    S3KO0713 Tài sản


  4. The Following 3 Users Say Thank You to S3KO0713 For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Jul 2019
    Vị trí hiện tại
    Thành Phố Hồ Chí Minh, quận 3
    Bài viết
    21
    Ngân lượng
    166
    Thanked: 33

    Chương 2: Điểu bạc tình!






    Mời Đọc (Click Here) :
    Chương 2: Điểu bạc tình!



    Tiểu hồ ly tu vi tuy thấp kém, linh trí cũng kém xa đồng loại có khả năng tu hành, nhưng dù sao nó cũng là một phần tử của Hồ tộc, có thể tự nhiên đi lại trong Úc Tây Sơn, lại nói đến vấn đề mặt mũi, nó cũng không nguyện thừa nhận chính mình từng sợ tới mức té xỉu, nhưng sự thật không chỉ có vậy, thậm chí có chuyện càng tàn khốc hơn so với chuyện mất mặt.

    Ví dụ như, sau khi tỉnh lại, nó phát hiện mình bị con đại điểu đáng sợ kia mang khỏi Úc Tây Sơn.

    Lúc ấy, đại điểu nửa hóa thành hình người, tiểu hồ ly không biết nó bị đại điểu dùng dây mây tùy tiện trói lại khi nào, treo lắc lắc lư lư ở sau thắt lưng, cũng không thèm liếc nó một cái. Đôi cánh vỗ phành phạch, đại điểu cứ trầm mặc như thế mà bay vút. Từng cơn gió lạnh lẽo đập vào mặt vào thân, cái loại cảm giác ‘chân không chạm đất’, ‘rơi trong khoảng không’ khiến nó sợ tới mức nó cả người phát run, tim đập thình thịch một cách cuồng loạn, não nó cũng trở nên trống rỗng.

    Khi nó cuối cùng cũng phục hồi tinh thần, nghĩ kỹ đằng nào mình cũng phải cam chịu tình cảnh bất hạnh lúc này rồi, bèn đánh bạo cúi đầu nhìn nhìn phía sau, chỉ thấy xa xa núi non trùng điệp, sớm không biết chỗ nào là Úc Tây nữa.

    “Đại điểu, ngươi muốn mang ta đi đâu a?”

    “Đại điểu, ngươi vì sao không nói lời nào?

    “Đại điểu, ngươi sẽ ăn thịt ta sao?”

    “Đại điểu, ta kể ngươi nghe một chút nha. Cha nương ta đều nói ta trời sinh ngu dốt, linh trí cực thấp, thịt của ta đối với tu hành khẳng định là không có ít gì. Các lão hồ ly đều nói ăn gì bổ nấy, ta đần độn như vậy, ngươi mà ăn ta thì ngươi cũng sẽ đần độn theo!”

    Mặc kệ tiểu hồ ly có nói nhăng nói cuội gì thì cũng không lấy được một lời đáp lại, nhưng cho dù vậy, nó vẫn không ngừng dông dài. Nói nói một hồi, nó bỗng nhiên chú ý tới bên hông đại điểu ngoại trừ treo mình, còn có một chiếc túi vải, chiếc túi vải trông tròn vo nặng trĩu, tựa như đang chứa hàng xịn gì đó. Tuy rằng tình cảnh của mình rất tệ hại, nhưng lòng hiếu kỳ lớn hơn khiến nó kìm lòng không đậu, vươn móng vuốt nhỏ, mất một khí lực lớn lắm nó mới cởi bỏ được mấy sợi dây buộc túi ngang hông, vớt cái túi vào trong lòng ngực.

    Theo bản năng, tiểu hồ ly ngước mắt nhìn phản ứng của đại điểu, thấy đại điểu phát hiện nhưng lại không ngăn cản, vì thế vùi đầu đem miệng túi mở ra, rốt cuộc cũng nhìn thấy được đại bảo bối bên trong - quả trứng khổng lồ phá hủy hồ sinh xán lạn của nó.

    Tiểu hồ ly bỗng nhiên không lèo nhèo nữa, chỉ là sau một lát ngây người, nó yên lặng đem quả trứng kia gắt gao ôm vào trong lòng, thậm chí còn lấy tứ chi đang treo trên không dán chặt vào quả trứng, như hận không thể cùng quả trứng này hòa làm một.

    Hành động đó làm Chiết Sương có vài phần kinh ngạc. Lúc trước tiểu hồ ly hỏi một đống vấn đề cũng không khiến nàng buồn đáp trả, giờ phút này nàng lại vì hành động kỳ quái kia mà nhịn không được mở miệng: “Ngươi đang làm cái gì?”

    Bỗng nhiên bị đại điểu hỏi, tiểu hồ ly sợ tới mức giật mình run lên, theo bản năng đem trứng ôm chặt hơn nữa.

    “Ta nhớ ra rồi, đây là quả trứng mà ta và ngươi cùng sinh… à không phải, hẳn là hạ* mới đúng, đây là quả trứng mà ta và ngươi cùng hạ.” Trong thanh âm mềm mại còn hôi mùi sữa của nó chứa đầy ủy khuất, lại hơi run rẩy, mặc dù trong lòng hết sức sợ sệt rối rắm không biết mình dùng từ có sai không, nhưng nói xong nó vẫn khiếp hãi ngửa đầu, dùng cặp mắt hồ ly ầng ậng nước nhìn đại điểu, nhỏ giọng cầu xin: “Ta sẽ cố gắng ấp nó, nhưng đây là lần đầu tiên ta ấp trứng, ngươi phải dạy ta, ngươi cũng ngàn vạn lần chớ chê ta ngốc, hay ăn thịt ta cho nó đổi mẹ kế nha…”

    *hạ: sinh, đẻ (dùng cho động vật)

    Chiết Sương biết tiểu hồ ly ngu dốt, vốn không muốn tiếp tục phản ứng, nhưng ai ngờ khi dư quang liếc thấy ánh mắt như vậy, trong lòng chợt mềm nhũn, dùng ngữ khí tương đối hòa hoãn nói một câu cũng không dễ nghe mấy: “Nếu ta thật sự muốn ăn thịt ngươi, ngươi còn có cơ hội ồn ào ở bên tai ta sao?”

    Tiểu hồ ly nghe xong, an phận không ít, không há miệng om sòm nữa, chiếc đầu nho nhỏ hết nghiêng trái, lại quẹo phải, nó híp mắt tránh gió bụi, ngắm nhìn phong cảnh bốn phía xung quanh, miếng đệm thịt nhô ra của cặp móng vuốt trước không ngừng xoa xoa quả trứng trong ngực, bộ dáng yêu thích không buông tay kia, cứ như nhặt được bảo vật không bằng.

    ====================

    Tiểu hồ ly cũng không rõ đại điểu bay bao lâu, trên đường còn gặp phải cản trở, để đề phòng xảy ra sự cố ngoài ý muốn, nó đem trứng bỏ vào túi vải rồi buộc lại bên hông đại điểu, sau đó ôm cái túi mà ngủ gật, chờ tới khi nó mơ mơ màng màng mở mắt ra lần nữa, thì đại điểu đã mang nó tới một bán đảo giữa hồ.

    Bay lâu như vậy, rốt cuộc cũng có thể chạm đất, tiểu hồ ly vui vẻ tháo hết dây mây cột trên người, vừa chạm đất đã nhảy nhót quanh chân đại điểu mấy vòng. Nhưng đại điểu nào thèm quản nó, một mình tiến vào rừng đa phía trước. Tiểu hồ ly thấy thế, sững người trong chốc lát, sau khi lấy lại tinh thần, nó nhanh chân đuổi theo.

    Tiểu hồ ly một đường đuổi theo bước chân của đại điểu, đôi mắt cũng không nhàn rỗi.

    Nơi này kề núi gần sông, rừng cây rậm rạp, linh khí khắp trời đất tụ tập, cực kỳ thích hợp cho tu hành, không ít yêu linh nhỏ yếu tới đây tu hành, khiến cho linh lực ở đây càng tăng, yêu linh tới càng nhiều. Cứ thế mãi, liền tạo thành nơi chung linh dục tú*.

    *chung linh dục tú: đất thiêng ắt sẽ có hiền tài (gần giống câu ‘địa linh nhân kiệt), hàm ý chỉ môi trường tốt đẹp sẽ sinh ra những nhân vật ưu tú

    Tiểu hồ ly tu vi tuy thấp, nhưng cũng là hồ ly khai thông linh trí bẩm sinh, sự cảm ứng linh lực của nó mẫn cảm hơn không ít so với các con yêu quái khác khai trí nhờ mượn ngoại lực, vừa tới nơi đây nó đã phát hiện có một cỗ linh lực như ẩn như hiện bao phủ. Cỗ linh lực đó khiến người ta cảm thấy vô cùng nhu hòa, hẳn là thuộc về người bảo vệ chốn này.

    Có non có nước, rừng cây tươi tốt, bóng cây rậm rạp, chim tước kêu hót tưng bừng, rời xa nhân loại, còn có một người bảo vệ rất cường đại. Bàn về tu hành bảo địa*, trừ bỏ thánh địa của các chủng tộc, chắc chắn sẽ không tìm thấy nơi nào tốt hơn nơi này, cả Úc Tây Sơn luôn luôn bị Điểu tộc quấy nhiễu cũng không tốt bằng.

    *bảo địa: vùng đất quý, trù phú

    Không lẽ đại điểu mang nó tới tu hành sao?

    Tiểu hồ ly nghĩ vậy, mở miệng hỏi: “Đại điểu, đại điểu, nơi này là nơi nào vậy?!”

    Chiết Sương nhàn nhạt đáp: “Nơi sau này ngươi tu hành.”

    “Đại điểu, ngươi thật tốt!” Tiểu hồ ly vốn chỉ thuận miệng hỏi, không nghĩ sẽ được đáp lại, mặc dù câu trả lời đó cùng phỏng đoán trong lòng nó không sai biệt lắm, nó vẫn vì thế mà vui vẻ nhảy qua nhảy lại.

    Nhảy nhảy một hồi, theo đại điểu đi tới một hòn đá to lớn dưới thân cây, đột nhiên có cảm giác thứ gì đó sau lưng quất vào mông mình, vội vàng dựng thẳng lông kêu lên một tiếng, xoay người cảnh giác nhìn khắp nơi xung quanh.

    Vừa quay lại nhìn một cái, cây đa phía sau liền sống dậy, hai ba sợi dây leo trói nó lên, mặc cho nó la hét, giãy giụa như thế nào đều không buông, cứ vậy treo ngược nó giữa không trung.

    Chiết Sương trước tiếng kêu của tiểu hồ ly - “Đại điểu, đại điểu! Cứu mạng, cứu mạng a!” - lắc lắc đầu, nói: “Thương Dong, thả nó xuống đi.”

    “Này… Tiểu Chiết Sương, vì sao ngươi lại…” Thanh âm già nua mà từ tốn của cây đa nói tới đây làm như có điều cố kỵ, hơi giảm thấp âm lượng: “Mang theo một con hồ ly tới?”

    “Hồ ly thì sao chứ!” Tiểu hồ ly còn đang gào to, chợt thấy toàn bộ bốn phía cây đa đều di chuyển, nhìn kỹ mới phát hiện những ‘cây’ này đều có một chung một thân cây to lớn, thân cây đó khai chi, cành khô rủ xuống đất mọc rễ lại nảy chồi mới, cứ thế chạy dài mãi mãi, sinh sôi không thôi, rễ cây tương liên, cuối cùng ‘một cây nên rừng’!

    Cánh rừng đa này, căn bản là một cự mộc tu hành mấy ngàn năm.

    Tiểu hồ ly sợ ngây người, trong nháy mắt không dám làm càn nữa.

    “Thả nó xuống đi.” Chiết Sương dứt lời, thấy Thương Dong không thả người, trầm ngâm một lát, nói: “Nó khác.”

    Nghe Chiết Sương nói thế, thân cự mộc kia mở ra cặp mắt hết sức nặng nề, híp híp mắt như muốn thấy rõ tiểu hồ ly trước mặt. Tiểu hồ ly nào dám nói chuyện, đôi mắt mở thật to, cùng với cặp mắt của lão cổ thụ lớn hơn mình không biết bao nhiêu, nhìn nhau.

    Chim chóc, côn trùng bốn phía đều nhìn về hướng này, nhưng chỉ dám vây xem, không hề phát ra tiếng, không khí trầm mặc kéo dài, tiểu hồ ly có cảm giác không khí xung quanh đều cô đọng lại.

    Rốt cuộc, lão cây đa thở dài một hơi nặng nề, buông lỏng chiếc cành đang trói tiểu hồ ly, ánh mắt chậm rãi chuyển qua Chiết Sương: “Ngươi hà tất gì phải làm vậy?”

    “Nàng chỉ là hài tử tâm trí kém trọn vẹn thôi.” Chiết Sương dứt lời, tự khắc quay đầu lại nhìn tiểu hồ ly.

    Thiên địa Lục giới, phàm là vật hữu linh, đều có ba hồn bảy phách, một khi hồn phách tan hết, vĩnh viễn không thể vào luân hồi. Rất nhiều người cảm thấy, so với bảy phách, thì ba hồn càng quan trọng hơn, vì trong ba hồn gồm: Thai quang chủ mệnh, Sảng linh chủ trí, U tinh chủ tình/dục*

    *Thai quang chủ mệnh: Thai quang quyết định sự sống của con người. Sảng linh chủ trí: Sảng linh quyết định trí lực, trí tuệ cũng như phản ứng nhanh chậm của con người. U tinh: U tinh quyết định tính cách của một người, quyết định trong tương lai sẽ yêu ai, quyết định ham muốn, dục vọng của người đó.

    Sớm nay nàng vừa thăm dò thần thức của tiểu hồ ly, phát hiện Sảng linh của nó sinh ra đã có sự khiếm khuyết nghiêm trọng, nếu không có ngoại lực tương trợ tu bổ, nhất định sẽ ngu dại cả đời. Chiết Sương không phải không nghĩ tới giết nó, chỉ là nghĩ mãi nhưng làm sao cũng không xuống tay được… Vô luận Hồ Điểu hai tộc có thù oán thế nào đi chăng nữa, cũng không thể để một hài tử tâm trí kém trọn vẹn gánh vác như vậy.

    “Ta không thể mang nó trở về, nhưng cũng không nghĩ để nó lưu lại Hồ tộc.” Con hồ ly đần kia nên cảm thấy may mắn vì mình sinh ra đã bị thiểu năng, nếu không nhờ vậy, vứt bỏ các loại ân oán khác không đề cập tới, chỉ bằng quan hệ hiện giờ của Hồ Điểu hai tộc, nàng liền tuyệt không có khả năng lưu nó một mạng.

    Lão cây đa im lặng mấy giây, cuối cùng nhắm hai mắt lại, cam kết: “Biết rồi, ta sẽ thay ngươi chiếu cố nàng.”

    “Cảm ơn ngươi, Thương Dong.”

    Sau khi lấy lại tự do lần nữa, tiểu hồ ly thấy đại điểu cùng lão cây đa nói chuyện, nhưng mãi không nghe được âm thanh, đành phải mờ mịt ngoan ngoãn ngồi chồm hổm một bên.

    Rốt cuộc, nó thấy Chiết Sương gật đầu một cái, xoay người đi đến bên cạnh nó ngồi xổm xuống, xoa đầu nó, nói: “Từ nay về sau ngươi cứ tu hành ở chỗ này, Thương Dong gia gia sẽ chăm sóc ngươi.”

    Tiểu hồ ly vừa nghe xong, nháy mắt, thân thể ưỡn thẳng, ngửa đầu nhìn Chiết Sương, hỏi: “Vậy còn ngươi?”

    “Ta phải trở về xử lý việc trong tộc.”

    “Vậy ngươi mang ta đi với!”

    “Tiểu hồ ly mà vào tổ chim là sẽ bị ăn hết.” Chiết Sương mặt không đổi sắc đi hù dọa tiểu hồ ly.

    “Vậy ngươi đừng đi mà!” Tiểu hồ ly sốt ruột gào rống, nhào tới phía trước, ôm lấy túi vải bên hông Chiết Sương, khóc hu hu, lăn qua lăn lại ăn vạ: “Ta còn muốn giúp ngươi ấp trứng mà! Ngươi nói ta là hồ ly bạc tình, bây giờ ngươi đi rồi, chẳng phải sẽ biến thành điểu bạc tình sao?!”

    Chiết Sương sửng sốt, ngay sau đó nhoẻn miệng cười, xoa xoa đầu tiểu hồ ly, nói: “Ta rảnh liền tới xem ngươi, ngươi phải nghiêm túc tu hành, đừng để ta phát hiện ngươi thừa dịp ta không có ở đây mà làm biếng.”

    Buông tay biến ra hai dây chuông nhỏ, một dây đeo trên cổ chân trước của tiểu hồ ly, một dây buộc bên hông mình, nói: “Đây là một đôi chuông đồng tâm, trong phạm vi nhất định, nếu có một chiếc vang động, chiếc kia cũng sẽ vang động theo.”

    Tiểu hồ ly dùng vẻ mặt khó hiểu huơ huơ móng vuốt lay động dây chuông, âm thanh ‘đinh linh linh’ trong trẻo dễ nghe vô cùng, ánh mắt nó cũng sáng lên mấy phần.

    “Nhớ kỹ, khi chuông đồng tâm không lắc tự vang, đó là lúc ta đã trở về.” Chiết Sương nói, duỗi tay cởi xuống túi đựng trứng bên hông, vươn cánh bay đi.

    Tiểu hồ ly không kịp phản ứng, chỉ đành sững sờ nhìn bóng dáng xuyên qua cánh rừng xa dần.

    Nhìn rồi lại nhìn, đến khi trông không thấy nữa, tiểu hồ ly mới ngồi bệt xuống, ôm trứng, khóc oa oa.

    Lão cây đa ở một bên vốn dĩ chuẩn bị ngủ rồi, chợt nghe tiếng khóc, sợ tới mức run lên, cành lá bốn phía đều run rẩy, vươn nhánh cây muốn trấn an tiểu hồ ly, lại bị nó nhanh nhẹn tránh thoát, thậm chí còn lăn lộn tại chỗ, khóc càng thêm lớn tiếng.

    “Ai nha, tiểu oa nhi, Chiết Sương cũng không phải không trở lại nữa…”
    “Ngươi chớ khóc…”
    “Tiểu tổ tông, aiz, chớ khóc……”

    “Điểu bạc tình! Điểu bạc tình!”

    “Đúng vậy, điểu bạc tình, tiểu Chiết Sương là điểu bạc tình.”

    “Đại phôi đản*! Nàng là đại phôi đản!”

    *phôi đản: trứng thối, cặn bã, bại hoại

    “Đúng vậy, đại phôi đản, tiểu Chiết Sương là đại phôi đản.”

    Tiểu hồ ly nháo đủ rồi, dựa vào trên người lão cây đa, lau nước mắt nước mũi, khụt khịt cái mũi, hỏi: “Thụ gia gia, nàng thật sự sẽ trở về sao? Nàng thật sự không có gạt ta sao?”

    “Sẽ về.” Thương Dong dứt lời, híp mắt xuyên thấu qua tầng tầng tán lá của mình nhìn về phía chân trời, chậm rãi thở dài: “Hài tử Chiết Sương kia a, làm sao buông được ngươi…”

    ====================

    Lời tác giả: Tiểu hồ ly đạt được tu hành bảo địa, còn cách tu thành hình người một bước dài!

    Mở hố mới, không bình luận, động lực chèo thuyền nói chìm liền chìm. Để chúng ta cùng quẩy mái chèo*, dùng bình luận tạo ra cơn sóng! Đáp ứng ta, thích thì lớn tiếng nói ra, xem truyện mất năm phút, bình luận mất mười giây, một câu rải hoa cũng có thể sưởi ấm tâm tác giả, yêu quý tác giả nhạt nhẽo này, mới có thể cùng khởi đầu sự phát triển tốt đẹp dài lâu trong tương lai!

    *Để chúng ta cùng quẩy mái chèo: tên một bài hát của Trung Quốc, có thể tìm kiếm bài hát này trên Google với tên đã được dịch này.



    S3KO0713 Tài sản


  6. The Following 4 Users Say Thank You to S3KO0713 For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •