Trang 1 của 16 12311 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 160
  1. #1
    +
    -
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11

    Vợ Của Ta Là Quận Chúa

    Thể loại : Sủng, Bách Hợp, Hài Hước, Cổ Đại
    Tác Giả : Hổ Đầu Miêu Diện

    Tác phẩm: Vợ của ta là quận chúa - 我的老婆是郡主
    Tác giả: Hổ Đầu Miêu Diện - 虎头猫面
    Thể loại: Cổ đại, ngọt ngào văn, hài hước, HE, rating MA (chút xíu thôi).
    Couple: Thành Nhược Hề, Tấn Ngưng
    Dịch: QT ca ca.
    Editor: LipSton
    Văn án
    Một người là nữ giả nam trang lang trung (thầy thuốc) phiêu bạt giang hồ.
    Một người là thiên kim quận chúa khuynh quốc khuynh thành.
    Gặp nhau trong hoạn nạn, rồi yêu nhau.
    Trải qua bao nhiêu khó khăn trắc trở để cuối cùng không thể tách rời....
    bachcongtu Tài sản


  2. #2
    +
    -
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Vợ Của Ta Là Quận Chúa
    Chương 1

    Trăng lên cao, một đêm giết người.

    Tuy rằng ta không phải là muốn giết người, nhưng đây cũng là một cơ hội tốt để xuống tay.

    Nhìn bốn phía xung quanh không có ai, ta cười thầm một tiếng. Rồi đưa tay vươn qua cửa sổ, hướng đến chỗ cạnh cửa mò mẫm. May mắn là cửa sổ cách cửa vào không quá xa, chỉ một lát sau, đã mò thấy khóa chốt, ta vội vàng kéo.

    Hì hì, quả nhiên lần nào cũng đúng.

    Kiễng nhẹ đầu ngón chân bước tới, nhẹ nhàng ta lấy hai tay đẩy cửa, "Cót -- két --" Tiếng trục cửa chuyển động khiến cả người ta giật bắn, ngay lập tức ta vội giữ cửa lại. Không tốt, ngày mai nhất định phải nhớ lau chút dầu mỡ vào trục. Nín thở, ta chột dạ lại hướng bốn phía liếc nhìn, tốt lắm, ngoài mấy cơn gió lạnh đang điên cuồng thổi thì không có bất cứ gì khả nghi.

    Cứ thế đi, ta sắp đạt được mục đích rồi.

    Trong phòng một màu tối đen, đưa tay không thấy được cả năm ngón. Nhưng không sao, ta đã quá quen với cách bố trí của phòng này rồi, sờ soạng một lát, ta đã tiếp cận được đến nơi có mục tiêu.

    Mày là làm ta chờ lâu lắm đó nha. Trong lòng mừng vui khôn xiết, ta đắc ý đưa chân nhảy lên bệ, hai tay hướng mục tiêu đánh tới.

    "Ai! Ai đang ở phòng bếp lén lút??!!"

    Ta lập tức đứng hình.

    Không sai, nơi ta tiến vào chính là phòng bếp, và mục tiêu của ta, nằm ngay trong cái nồi phía trên bếp lò kia... Là mấy chiếc bánh bao táo chín. Nhưng bây giờ xem ra, kế hoạch của ta đã bị phá hư rồi.

    Không được, trước tiên phải biết rõ đối phương là ai. Nghĩ thế ta nhẹ nhàng quay đầu lại.

    Hô -- Ra là hắn.

    "Nhị sư huynh, là ta là ta!" Ta vội hướng hắn làm rõ thân phận của mình.

    "Ồ ~ ra là sư muội, ta còn tưởng rằng --" Nhị sư huynh cũng nhẹ nhõm thở phào một hơi, không dám thốt ra hết câu.

    Nhị sư huynh vốn không chỉ là người có cái đầu gỗ, mà còn chẳng giỏi nổi việc gì, võ công tuy rằng cao, nhưng lại cực kỳ sợ quỷ thần. Mỗi lần đến ngày mười bốn trăng khuyết, hắn đều võ trang đầy đủ phòng thân, khắp người đeo đầy kiếm gỗ đào trừ quỷ. Có lẽ nguyên nhân hắn nãy giờ không hề tức giận ta. cũng là vì biết ta không phải quỷ.

    "Nhưng sư muội, ngươi ở đây để làm gì?" Nhị sư huynh cầm chiếc đèn lồng, hướng khắp nơi trong phòng soi rọi để xác định có thật an toàn.

    "Ta..." Không tốt, chẳng lẽ đem việc mình muốn trộm bánh bao nói ra cho hắn biết, tùy tiện ta bịa một lý do, "Tới bắt chuột, ngươi cũng biết đấy, phòng bếp mà có chuột thì rất nguy."

    "Có cần ta giúp không?" Dù nói thế, nhưng Nhị sư huynh như chẳng muốn giúp ta, chỉ hồi hộp chờ đợi câu trả lời.

    "Không cần không cần, chuyện nhỏ nhặt thế này mình ta cũng được rồi." Ta vội vàng cự tuyệt.

    "Cũng đúng, cũng đúng." Nhị sư huynh lại nhẹ nhàng thở phào, quả là chẳng tình nguyện đây mà, hắn đang muốn xoay người bỏ đi nhưng vẫn ngượng ngùng nói, "Vậy sư muội cố lên."

    "Nhất định, nhất định rồi." Ta gật gật đầu thúc giục hắn nhanh đi đi.

    Chờ bóng đèn lồng đã xa, ta mới thả lỏng chính mình. Quay đầu nhìn mấy cái bánh bao trong nồi, lại vuốt vuốt tay áo, các ngươi, đêm nay không thoát khỏi ta.

    Vừa đưa hai tay hướng mục tiêu đánh tới.

    "Sư muội! Sư muội! Ta quên nói cho ngươi biết!"

    Ta lại đứng hình lần hai.

    "Nhị sư huynh có chuyện gì vậy?" Khốn khổ nhếch khóe miệng hướng Nhị sư huynh mỉm cười.

    "Vừa rồi sư phụ nói ta tới bảo ngươi đi tìm hắn, mà ta quên mất." Nhị sư huynh gãi gãi đầu ngây ngô cười.

    "Sao, sư phụ tìm ta có chuyện gì thế?"

    "Việc này..." Nhị sư huynh lại xấu hổ gãi gãi đầu, "Ta, ta quên mất rồi." Vốn biết ngươi đầu gỗ không có trí nhớ mà, nhất là vừa trải qua một phen sợ hãi.

    "Vậy à." ta vờ tỏ ý đã hiểu, nhưng tâm trí thì vẫn đang xoay quanh mấy cái bánh bao kia, "Một lát nữa ta sẽ đi tìm hắn, đợi sau khi xử lý xong lũ chuột này đã."

    "Được rồi." Nhị sư huynh gật gật đầu, nhưng vẫn đứng ở cửa chưa chịu đi.

    "Cái này..." Ta cố nén giận trong lòng, tươi cười hỏi, "Không biết Nhị sư huynh còn có chuyện gì?"

    "Không có gì, chỉ là.." Nhị sư huynh nhìn nhìn ta, nghi hoặc hỏi, "Chẳng biết tại sao sư muội bắt chuột lại cần phải có tư thế này?"

    "A?" Nghe hắn hỏi như vậy, ta mới cúi nhìn lại mình. Chân phải thì đặt lên trên bếp lò, tay áo được vuốt cao, hai bàn tay thì như móng vuốt sói đang vươn trên mấy chiếc... bánh bao táo chín. Tư thế này quả thật cùng với tư thế rình bắt chuột là hoàn toàn khác xa nhau.

    "Nhị sư huynh." Trí óc còn chưa kịp thông, ta bắt đầu nói nhăng nói cuội, "Ngươi có biết, cái gì gọi là người sợ ba phần quỷ, quỷ sợ bảy phần người không..."

    "Ừ?" Nhị sư huynh nghe thấy ta nhắc đến chữ quỷ, lại bắt đầu nuốt nước bọt, nhưng vẫn giả bộ điềm tĩnh hỏi.

    "Ở trong bếp này vốn tràn đầy âm khí, nếu ta không dùng tư thế này để giương oai với quỷ, chỉ sợ là không tốt thôi." Ta vừa nói vừa lim dim đôi mắt, khuay tay nhấn mạnh cho thêm phần không khí.

    "Sư muội nói không sai." Nhị sư huynh sớm đã cứng đơ cả người, tay cầm lồng đèn bắt đầu run lên, nhưng vẫn giả bộ hiểu rõ, "Ta vừa rồi còn tưởng lầm sư muội vào đây để trộm bánh bao trong nồi chứ, thật là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử."

    "Thế nên..." Ta bắt đầu ám chỉ ngầm hắn đừng tiếp tục quấy rầy ta nữa.

    "Vậy ta đến chỗ sư phụ trước." hắn tựa hồ cũng không phải quá ngu dốt, hai tay ôm quyền, "Sư muội bảo trọng."

    Thấy ta gật gật đầu, hắn liền quay người bước vội, so với lúc tới còn muốn nhanh hơn, chỉ một lát sau đã không thấy bóng dáng đâu. Âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lần này ta không dám vội vã hành động nữa.

    Quả nhiên, không lâu sau hắn lại quay lại, bất quá lần này hắn biết đứng cách cửa tới hai thước, không dám loạn động thêm.

    Ta tiến ra phía trước, dựa vào khung cửa chăm chú nhìn hắn.

    "Sư muội, ta nhớ ra rồi." Nhị sư huynh vừa nói vừa chột dạ hướng phía sau ta nhìn ngó, "Sư phụ là tìm ngươi hỏi về việc chậu hoa lan."

    "Hoa lan?" Ta ngẩn người, đột nhiên nhớ tới một tháng trước, trước khi sư phụ ra khỏi cửa đã cố ý dặn dò ta kỹ lưỡng phải chăm sóc thật cẩn thận chu đáo chậu hoa lan hắn mới mua, mà ta lúc ấy lời vào tai này lại ra tai kia, không lưu lại chút gì. Sư phụ vừa đi ta liền hoàn toàn quên mất, tháng này đến ngay cả bộ dạng hoa ra sao ta cũng không biết. Lần này chết chắc rồi. Ngay lập tức đầu ta đeo một mảnh đen kịt, sắc mặt so với Nhị sư huynh còn tái xanh hơn.

    "Sư muội, lời ta đã truyền rồi, ta đi trước đây." Nhị sư huynh không chú ý đến biến đổi của ta, hai tay ôm quyền, hướng ta hành lễ rồi nhanh chân bỏ chạy.

    "Chậm đã!" Ta vội gọi rồi sống chết ôm chặt lấy lưng hắn, kiên quyết nói "Ta và ngươi cùng đi tìm sư phụ."

    "Nhưng mà sư muội..." Cái đầu gỗ này nhiều lúc lại nhớ dai ghê, "Còn chuột trong phòng bếp..." Thật sự là không biết sao cái kẻ nãy giờ chỉ biết trốn quỷ còn có mặt mũi mà nói lời này.

    "Thế ngươi cho rằng nó vẫn còn đứng ở đó chờ bị tóm, khi ta và ngươi nói chuyện lâu như vậy sao, thế nhị sư huynh vào bắt đi." Ta tức giận nói, rồi xuyên qua sân trước phòng bếp hướng sảnh chính đi tới.

    "Chậm đã!" Lần này đến phiên Nhị sư huynh gọi ta, "Ai, Sư muội, ta và ngươi cùng đi tìm sư phụ thôi." Rõ ràng là sợ quỷ chết đi được, mà còn làm bộ như nguyện sinh tử có nhau, da mặt đúng là dày mà.

    Trên đường đi thấy bộ dạng ta u sầu, Nhị sư huynh ngữ khí nhẹ nhàng giả bộ an ủi, "Sư muội ngươi đừng lo lắng, sư phụ sẽ không vì những chuyện nhỏ nhặt này mà trách phạt nhiều đâu." Miệng thì nói như thế, nhưng đoán không chừng lòng hắn thì giờ đang nghĩ "Lần này sư muội nhất định cũng bị sư phụ mắng chết." đấy chứ.

    Ta không trả lời hắn, chỉ cúi đầu lo lắng chuẩn bị cho cuộc đối thoại với sư phụ lát nữa.

    "Sư phụ là một người rất hòa nhã, sẽ không làm khó ngươi đâu." Nhị sư huynh vẫn không biết mình đang bị bỏ lơ, hăng say độc thoại, "Hơn nữa chậu hoa lan cũng không sao cả, ta xem qua rồi, rất tốt. Ngươi yên tâm đi, chỉ cần hướng sư phụ nũng nịu một chút, hết thảy đều sẽ không có việc gì..."

    Rất nhanh, ta cùng Nhị sư huynh đã đến trước cửa sảnh chính. Ngẩng đầu nhìn vào, đã thấy sư phụ đang ngồi trên chiếc ghế gỗ lim tốt nhất, mặt chuyển sắc xanh. Đứng ở bên cạnh là Đại sư huynh, vẫn như thường ngày mang một bộ dạng lạnh lùng không biểu cảm. Bầu không khí đặc biệt nghiêm túc, chỉ một chậu hoa lan thôi mà, có cần phải như vậy không. Ai, chết thì chết. Cố nặn ra khuôn mặt rầu rĩ nhất, ta chầm chậm tiến vào trong sảnh, quỳ xuống nhỏ giọng nói "Đồ nhi bái kiến sư phụ".

    Sư phụ hừ một tiếng, một lúc sau, mới mở miệng run giọng hỏi, "Ngươi xem xem đây là cái gì!"

    Ta ngẩng đầu nhìn từng cơ thịt đang co giật trên gương mặt sư phụ, rồi lại nhìn sang cái dị vật hắn chỉ vào. Chỉ thấy ngoài một cái chậu sứ men xanh hảo hạng mà mặt ngoài đã bị che kín bởi bụi, ngoại trừ mấy cái cuống diệp hành đã muốn chết héo, còn lại đều không còn gì, sắc mặt của ta lập tức chuyển xanh. Nhị sư huynh, đây là chậu hoa lan "Không sao cả" như ngươi nói sao?!
    bachcongtu Tài sản


  3. #3
    +
    -
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Vợ Của Ta Là Quận Chúa
    Chương 2

    "Sư phụ, người tha cho sư muội đi." Nhị sư huynh hai tay ôm quyền, một bộ hiên ngang lẫm liệt chen miệng nói, "Mới vừa nãy con còn thấy sư muội hơn nửa đêm ở phòng bếp bắt chuột, không công lao cũng có khổ làm phiền..." Này này này, dù đầu gỗ đến đâu cũng đừng nói để mang phiền cho ta chứ.

    Quả nhiên, như bị châm thêm ngòi nổ, vừa nghe Nhị sư huynh nói xong sư phụ đã đứng bật dậy hét lớn, "Ngươi đừng có thay nàng xin tha! Bắt chuột? Xem ra là ngươi vào đó ăn vụng thì có!" Lão nhân, ngươi là Hỏa Nhãn Kim Tình sao!

    "Sư phụ không phải như vậy, sư muội vừa mới..." Hoảng hốt, Nhị sư huynh lại đổ thêm dầu vào lửa.

    "Vừa mới vừa mới, ta chỉ nhìn thấy ta vừa mới mua chậu hoa lan, giờ nó đã thành một đống chất thải công nghiệp!!" Rõ ràng nó là do người bệnh đưa tặng, chẳng xấu hổ giờ còn nói.

    "Chính là sư phụ, sư muội thật không phải cố ý..."

    "Ngươi không cần nói nữa, ta muốn phạt, tâm ý ta đã quyết."

    "Sư phụ, đồ nhi ăn nói hàm hồ xin người hãy trách phạt, đồ nhi cũng xin chịu phạt!"

    "Đồ nhi, ngươi!!"

    Bây giờ là thế nào đây, bọn họ có cần phải vứt ta qua một bên, để hai thầy trò trình diễn tiết mục cảm động "Sư huynh vì sư muội hướng sư phụ cầu tình" không? Để chuyện không trở thành sư phụ tức giận mà giết luôn ta, ta vội vàng ngăn Nhị sư huynh lại, cúi đầu chịu trận mặc cho quân muốn đánh muốn giết thì tùy, "Sư phụ, đều là lỗi của đồ nhi, người cần phạt thì phạt con đi."

    "Ai..." Thấy bộ dạng đáng thương của ta, sư phụ ngồi trở lại ghế thở dài, "Ngươi nói xem, để cho ngươi có thể sống ở y quán vốn nhiều nam nhân qua lại mà không bất tiện, từ nhỏ ta đã cho ngươi ăn mặc giả nam nhi, ai ngờ ngươi thật đúng như nam nhi càn rỡ ngang ngược, thật là tức chết Vi sư mà, ta nghĩ ngươi hãy nên mặc lại y phục nữ nhi đi..."

    "Được được." Nghe sư phụ nói vậy, hai mắt ta lập tức sáng rỡ, "Sư phụ, người cho con mặc lại y phục nữ nhi đi."

    Từ nhỏ ta đã bị trói buộc trong trang phục của nam nhân, sớm đã không ngừng oán hận. Nhìn thấy Tiểu Hoa nhà bên mỗi ngày đều mặc y phục nữ nhi, đáng yêu đi trên đường phố, ta âm thầm ghen ghét dữ dội, dựa vào cái gì chứ, rõ ràng đều là nữ tử, vì cái gì ta từ nhỏ đã phải giả dạng nam nhân, bị kẹp trong một đám phàm phu tục tử sống suốt mười tám năm trời?? Hơn nữa lại còn bị mấy kẻ biết rõ nội tình, chê cười ta nữa, thật là đủ bực bội.

    Ai dè thấy ta háo hức như vậy, sư phụ lại đứng lên quát: "Ngươi đừng có đắc ý!" Chậc chậc, tuổi giờ đã cao rồi, vừa ngồi mà lại đứng dậy không sợ tăng huyết áp sao.

    "A Thành, không phải Vi sư không cho ngươi mặc đồ nữ tử, ngươi cũng biết nữ hài tử mà ở trong y quán rất là không tiện." Sư phụ thấy ta không phản bác, nhẹ nhàng nói.

    Ta họ Thành, tên Nhược Hề, A Thành vốn là danh xưng sư phụ gọi ta. Không biết sư phụ là cố ý hay vô ý, vốn tên của nữ tử, mà để sư phụ kêu lại thành tên của công nhân khiêng vác bến tàu, A Thành, A Thành, mười tám năm cứ như vậy kêu. Mỗi lần sư phụ gọi ta, ta đều cảm thấy như ta đúng thật là nam nhân. Nhưng lại không dám phản bác, chỉ có thể ở sau lưng một mực bắt các sư huynh tuyệt đối không được kêu A Thành, bằng không ta sẽ đại khai sát giới.

    "A Thành, nhớ năm đó, trước cửa y quán ta nhặt được một hài nhi cả thân rét run, cũng chính là ngươi, ta đã lao tâm khổ tứ biết bao nhiêu, khi đó..." Lại thế, sư phụ lại bắt đầu kể lại, mỗi lần ta gây ra họa gì đó, sư phụ đều "A Thành, nhớ năm đó.." Bắt đầu như thế, và kết thúc là "Đến bây giờ ngươi thật chẳng có tiền đồ." Mới thôi. Nhưng mấy năm gần đây thì lại, "Ta xem ngươi về sau làm được công trạng gì." Rồi mới chịu bỏ qua, chẳng lẽ đây là bệnh của người già sao.

    Ta bắt đầu thả hồn đi rong.

    Một lát sau, nghe sư phụ chỉ mới kể được hơn nửa, ta mù mờ liếc mắt nhìn Nhị sư huynh quỳ ở cạnh bên, không dám cử động dù chỉ một chút, nhưng ánh mắt thì lại trống rỗng từ lâu. Cũng như vậy, Đại sư huynh lạnh lùng tuyệt không một chút biểu cảm, nhưng tay cầm kiếm lại đổi liên tục, thế nghĩa là hắn cũng chẳng còn kiên nhẫn rồi.

    Được rồi, mọi người cùng thả hồn nào.

    "... A Thành, ta xem ngươi về sau làm được công trạng gì." Như đang nằm mộng đột nhiên bừng tỉnh, rốt cục thì sư phụ cũng đã niệm xong.

    Nhị sư huynh khẽ giật mình dậy, còn Đại sư huynh lại đổi tay cầm kiếm.

    "Tạ ơn sư phụ dạy bảo." Như thường lệ, vội vã bưng chén trà dâng lên sư phụ, rồi ta dập đầu một cái cảm tạ.

    "Các ngươi đứng lên đi." Cuối cùng sư phụ cũng đại xá cho ta và Nhị sư huynh.

    "Ân... Kỳ thật lần này ta trở về là có chuyện muốn giao cho các ngươi..." Vậy sao ngay từ đầu không nói ra đi? Mặc kệ cho nội tâm ta gào hét, sư phụ thong thả uống ngụm trà, vuốt vuốt chòm râu khổ công nuôi bảy năm nay nói: "Tháng trước ta vào kinh, là để xem bệnh cho Tấn vương gia, các ngươi cũng biết, ta y thuật sớm đã vang danh bên ngoài..." Nói thì cứ nói đi, há chi còn phải xả vài câu thổi phồng chính mình.

    "Chính là, vào Tấn vương phủ, mới phát hiện sự tình không đơn giản như vậy." Lại uống một ngụm trà.

    "Để nói hết thì thật là một câu chuyện dài." Lại tiếp tục uống.

    "Sư phụ, không thể bỏ bớt những phần chẳng liên quan sao." Ta nhịn không được nhỏ giọng than.

    Sư phụ trừng mắt liếc nhìn ta một cái, rồi tiếp tục nói, "Tấn vương gia năm năm trước phụng lệnh Hoàng thượng đến nơi đây thị sát, không may bị nhiễm phong hàn, ta lúc đó dựa vào y nghệ tinh thông, kéo lấy Vương gia từ Quỷ Môn quan trở về, từ đó về sau chúng ta có giao tình nồng hậu..." Tấn vương gia ta cũng đã gặp qua, năm đó ta theo sư phụ trợ giúp cho người, Vương gia kỳ thật là môt lão nam nhân để râu hình chữ bát.

    "Vương gia sau khi khỏi bệnh liền quay về kinh, đến nay từ biệt cũng được năm năm."

    Ta cảm giác như mình lại muốn thả hồn rồi.

    "Chính là, vào Tấn vương phủ, mới phát hiện sự tình không đơn giản như vậy." Nếu ta không nghe nhầm, thì lời này đã nói lần thứ hai.

    Ta bắt đầu chính thức để hồn phiêu du, Nhị sư huynh ánh mắt vô hồn lại gãi gãi đùi, Đại sư huynh thì tiếp tục đổi tay kiếm.

    "Không biết Vương gia bị gian thần nào hãm hại, trong kinh thành dấy lên lời đồn Tấn vương gia muốn cướp ngôi, vì vậy Vương gia đã giả bộ bệnh, đòi ta vào kinh." Rốt cục sư phụ cũng nói đến trọng điểm.

    "Cướp ngôi?" Ta nhíu nhíu mày, ý thức được đây là một từ rất nghiêm trọng, nên cũng đè giọng xuống.

    "Cướp ngôi a..." Nhị sư huynh cũng học ta, thì thào tự nói.

    Đại sư huynh thoáng nhíu mày, hắn cũng có suy nghĩ tương tự.

    "Phải." Sư phụ lại nâng chén trà, nhấp một miếng. Lát sau, dù đã buông chén trà nhưng sư phu chẳng thêm chút động tĩnh, nhịn không được ta hỏi: "Sư phụ, sau đó thì sao?"

    "Ta quay trở về." Sư phụ nói.

    "Sư phụ, nếu không có việc gì, đồ nhi xin về phòng nghỉ ngơi trước." Ta ôm quyền, chuẩn bị xoay người cáo lui.

    "Ta còn chưa nói đến trọng điểm." Sư phụ gọi ta lại, "Lần này ta trở về, chính là để các ngươi thay ta thượng kinh, xem bệnh cho Vương gia."

    "Thượng kinh?" Đại sư huynh cuối cùng cũng chịu phản ứng.

    "Ta đã ở lại vương phủ một tháng, nếu còn nán lại sẽ bị ngộ nhân là người Vương gia an bài để hỗ trợ cho hắn cướp ngôi, hơn nữa ở kinh thành rất nhiều do thám đã nhớ rõ khuôn mặt của ta, thế nên ta để các ngươi thay ta tiến kinh trợ giúp Vương gia."

    "Trợ giúp Vương gia? Thế chẳng phải là trợ giúp cướp ngôi sao?" Nhị sư huynh hiếm khi nói được một câu đúng ý.

    "Nói bậy." Sư phụ trừng mắt liếc Nhị sư huynh một cái, "Tấn vương gia xưa nay làm người chính trực, đối với triều đình lại càng trung thành tận tâm, tuyệt không có nửa điểm không an phận." Nói mà cứ như đang tự giới thiệu.

    "Chính là sư phụ, vì cái gì người không tự mình phù trợ Vương gia?" Ta hỏi.

    Sư phụ thở dài: "Bởi vì ở phủ Vương gia, ta chỉ có một mình, không thể lo liệu hết." Nói qua nói lại, nguyên lai lão nhân này cũng là sợ chết.

    "Chính là, chúng ta mấy sư huynh muội cũng gánh vác không nổi a." Ta nhắc nhở hắn.
    bachcongtu Tài sản


  4. #4
    +
    -
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Vợ Của Ta Là Quận Chúa
    Chương 3

    "Ta biết. Chính là, Vương gia đã không còn đường thối lui, ta cũng không có thể thấy chết mà không cứu." Vậy sao người không tự mình cứu.

    "Sư phụ, vậy khi nào thì chúng ta thượng kinh?" Đại sư huynh hỏi, vẻ mặt trầm trọng, tựa hồ như ở đây chỉ có hắn là nhập tâm.

    "Sáng mai." sư phụ ánh mắt nghiêm nghị nói, "Ta đã dặn dò xa phu

    (người đánh xe)

    của Vương gia rồi, sáng mai các ngươi liền khởi hành đi." Này này này, nói vậy chẳng phải giống như đưa chúng ta đi chịu chết sao.

    "Sư phụ, người không đi sao?" Nhị sư huynh hỏi.

    "Ta đã nói rồi, bọn hắn đã nhớ rõ mặt của Vi sư, như vậy thật không tiện." Nói qua nói lại cũng chỉ là sợ chết thôi.

    Bốn thầy trò rơi vào trầm mặc.

    Sư phụ phá tan sự im lặng đầu tiên hô, "A Vân, A Mộc. " A Vân là Đại sư huynh, A Mộc là Nhị sư huynh, "Vi sư mặc dù là thầy thuốc, nhưng cũng biết một ít võ công, cho nên ta mở ra y quán này, đồng thời cũng thụ võ..." Nói thì nghe như vậy, nhưng rõ ràng chỉ muốn tranh thủ kiếm thêm thu nhập, "Các ngươi từ nhỏ không cùng Vi sư lên núi hái thuốc, cũng là cùng Vi sư trao dồi võ công, bây giờ, chính là lúc các ngươi phát huy khả năng của mình."

    "Đồ nhi quyết không phụ sự kỳ vọng của sư phụ!" Hai sư huynh cực kỳ ăn ý ôm quyền cùng đáp, ta chỉ có thể đứng bên dùng chân tiêm hoa quyển quyển (vẽ hoa vẽ lá), vì từ nhỏ ta vốn không chịu trách nhiệm lên núi hái thuốc, cũng không chịu trách nhiệm học võ công, ta chỉ phụ trách tiêm thuốc (sắc thuốc) thôi.

    "A Thành." Sư phụ quay sang gọi ta, "Ngươi tuy là thân nữ nhi, nhưng đầu óc lại cực kỳ linh hoạt, lần này thượng kinh, chính là muốn ngươi nghĩ kế, đừng để hai cái đầu gỗ này phá hủy đại sự." Thầy cũng ý thức được hai ái đồ của mình vốn là đầu gỗ sao.

    "Vâng, sư phụ." Ta gật đầu đáp.

    "Hai người các ngươi nhất định phải hảo hảo bảo hộ sư muội, đừng làm cho nàng gặp bất trắc, biết chưa?" Sư phụ nói câu này thật hay.

    "Vâng!" Hai sư huynh lại ăn ý đáp.

    Bốn thầy trò lại rơi vào trầm mặc.

    Lần này vẫn là sư phụ lên tiếng đầu tiên, "Vi sư biết, chuyến đi này cũng như đi vào hang cọp, " Vậy thì đừng để chúng ta đi, "Các ngươi nhất định phải hảo hảo bảo vệ mình, Vi sư nhất định ở đây chờ đợi các ngươi bình an trở về." Nói mà chẳng khác nào không nói.

    "Sư phụ..." Nhị sư huynh thế nhưng lại bắt đầu nghẹn ngào, đầu gỗ quả đúng là đầu gỗ mà.

    Bốn thầy trò lại rơi vào trầm mặc.

    Lần này là đến ta lên tiếng, với hy vọng chờ mong: "Sư phụ, lần này thượng kinh con nghĩ..."

    "Không được! Ngươi vẫn phải duy trì nam trang thượng kinh." Sư phụ nổi giận nói.

    "Vâng ~ sư phụ." Ta yếu ớt trả lời.

    Vậy là vẫn phải làm nam nhân.
    bachcongtu Tài sản


  5. #5
    +
    -
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Vợ Của Ta Là Quận Chúa
    Chương 4

    Suy nghĩ của Nhị sư huynh

    Đêm nay thật tối, tối như vậy lại khiến cho ta có loại cảm giác này.

    Ngươi cũng biết đấy, chính là cảm giác luôn có bóng người đi theo phía sau, thực rất kinh khủng. Không cần cười ta nhát gan, ta vẫn luôn luôn tin rằng mình có thể thông linh (kết nối tâm linh) đấy. Nhớ năm đó bảy tuổi, khi A Thành sư muội chọc ghẹo ta, nhốt ta trong phòng chứa củi suốt một đêm liền. Đêm đó, ta thực sự đã thấy Quỷ Hỏa.

    Và giờ, ta lại đang có cái cảm giác chết tiệt này.

    Ta có chút hối hận vì không cầm theo hai cái đèn lồng, một cái thật sự mờ quá. Cái gì cũng một màu tối đen, ngoại trừ nơi được đèn lồng soi đến.

    Sư phụ sau khi nhìn thấy chậu hoa lan đã rất tức giận, kêu ta mau gọi A Thành sư muội đến. Chính là, ta cảm thấy sư phụ kỳ thật đâu cần nóng giận thế, chậu cây kia không phải mọc thêm vài nhánh dài hơn sao, vẫn chưa héo rụi hết mà.

    Nhưng sư phụ như cũ vẫn nổi xung thiên, nói hắn bỏ ra mấy trăm lượng mua hoa để giờ nháy mắt chẳng còn lại gì. Nhưng ta nhớ rõ, chậu hoa này vốn là do người bệnh tặng.

    Mặc kệ, tìm A Thành sư muội quan trọng hơn.

    Đột nhiên, lúc ngang qua sân, ta dường như nhìn thấy gì đó ở phòng bếp mấp máy.

    Trời ơi, không phải lại để ta gặp nữa chứ, mười ba năm trước là Quỷ Hỏa, mười ba năm sau, là Quỷ Hồn sao? Ta thực muốn hét lên thật lớn, nhưng thế sẽ bị A Thành sư muội chê cười nhát gan mất.

    Trong lúc ta còn đang do dự cái vật kia lại động. Dường như nó là người, bởi vì nó thế nhưng mở cửa. Quỷ sẽ không mở cửa, chúng trực tiếp xuyên tường.

    Ta quyết định đến đó điều tra. Tuy rằng quyết tâm là thế, nhưng vẫn phải thật thận trọng, vì chẳng phải sư phụ thường nói, đừng nên rút dây động rừng. Chậm rãi tiến sát đến, sao cảm giác đó lại tới nữa rồi.

    Chẳng còn đường thối lui, ta quyết định phải chủ động trước, rống to.

    "Ai! Ai đang ở phòng bếp lén lút??!!"

    Vật kia hoảng sợ, động cũng không dám động. Sẽ không phải là... Ngay khi ta nghĩ đến mình phải xoay người bỏ chạy thật nhanh, thì cái vật kia nói chuyện.

    "Nhị sư huynh, là ta là ta!"

    Ân? A Thành sư muội? Nàng tại sao lại ở nơi này? Mặc kệ, trước tiên nhả khí đã, ngày mai phải tìm bà cốt kiềm chế tâm linh thôi.

    "Nhưng sư muội, ngươi ở đây để làm gì?" Ta không dám gọi nàng là A Thành sư muội, bởi vì nàng sẽ quần ẩu (nổi điên), nên ta chỉ dám thầm gọi trong lòng.

    Nàng nói nàng định bắt chuột, ta thực cảm thấy hoài nghi.

    Nửa đêm? Đèn lồng không mang? Tới bắt chuột? Đầu gỗ mới có thể tin a, nhưng ta không phải đầu gỗ. Mặc dù A Thành sư muội không phải quỷ, nhưng ta cũng không muốn lưu lại thêm... cái nơi mà đưa tay cũng chẳng thấy được năm ngón này, loại cảm giác đó lại lần nữa thấm vào cơ thể ta.

    Vội vàng hướng A Thành sư muội cáo biệt, mà nàng tựa hồ cũng rất muốn ta ly khai (rời đi).

    Khi ta quay lại lần hai, A Thành sư muội đã muốn bốc hỏa (tức giận), nhưng dường như nàng đều nhịn được. Còn cách nào đâu, lời sư phụ ta không dám trái.

    Lúc A Thành sư muội biết việc này có liên quan tới chậu hoa lan, sắc mặt nàng so với sư phụ còn tệ hơn. Vốn định an ủi vài câu, nhưng ta nhìn thấy dường như phía sau A Thành sư muội có gì đang động, lần này không thể là người.

    Không thể tiếp tục lưu lại hơn nữa, phải đi ngay thôi. A Thành sư muội gọi ta lại, nàng muốn đi cùng với ta. Vừa hay, thêm một người là càng thêm dương khí.

    Sư phụ quả nhiên nổi trận lôi đình, nhưng trọng điểm không phải tại chậu hoa lan. Mà khi A Thành sư muội đề cập việc mình nữ giả nam trang, sư phụ mới thực sự bắt đầu phát hoả. Ta không biết sư phụ vì sao phải phát hỏa, A Thành sư muội mười tám năm đóng giả nam nhân dù sao cũng thực khó chịu, cũng giống như ta mười tám năm bị A Thành sư muội kêu là nhát gan.

    Huống hồ A Thành sư muội kỳ thật rất đẹp. Đừng nên hiểu lầm, ta không phải là thích, cũng không mến A Thành sư muội, chỉ là tình cảm sư huynh muội thôi.

    Sư phụ lại bắt đầu kể lại chuyện xưa

    "A Thành, nhớ năm đó.." bắt đầu như thế, và kết thúc là "Đến bây giờ ngươi thật chẳng có tiền đồ." mới thôi.

    Nhưng mấy năm gần đây thì lại, "Ta xem ngươi về sau làm được công trạng gì." mới bằng lòng bỏ qua, chẳng lẽ đúng như lời A Thành sư muội nói, là bắt đầu bệnh của người già sao.

    Không biết qua bao lâu, cuối cùng sư phụ đã dừng lại, chúng ta đều nhẹ nhõm thở phào.

    Nhưng có việc còn chấn động hơn, sư phụ cho chúng ta thượng kinh, đi trợ giúp một vị Vương gia muốn cướp ngôi, không phải, là Vương gia bị vu tội cướp ngôi. Chúng ta trầm mặc ba lần. Ta biết, mọi người đều không dám xem nhẹ, bởi vì mười mấy năm qua, đây là lần đầu tiên chúng ta - ba sư huynh muội rời khỏi y quán.

    Sư phụ kỳ vọng vào chúng ta rất nhiều, nghe những lời chân thành của hắn, ta thật muốn khóc.

    Ta sẽ khóc, bởi vì sư phụ đối với ta tựa như phụ thân (cha), dù vị phụ thân này giống như một đứa bé bướng bỉnh.

    Ta không biết vì cái gì sư phụ biết rõ A Thành sư muội muốn đổi nữ trang thượng kinh, nhưng không ngoài phỏng đoán, A Thành sư muội lại bị cự tuyệt. Thật tiếc thay cho A Thành sư muội, bởi vì ta biết A Thành luôn muốn câu được một con rùa tế, theo như lời nàng nói, ví như Vương gia nhi tử (con trai Vương gia), hay như hoàng tử con vua.

    Thật ra thì ta rất cao hứng (vui mừng), bởi vì kinh thành là chốn dưới chân thiên tử, dương khí có thể rất mạnh, dù có ở y quán nơi vô số người chết tập trung. Nhưng ta không dám quá mức biểu hiện ra ngoài, chỉ thực bi thương, đầu gỗ mới có thể không tình cảm chút nào cười ra tiếng, Nhưng ta không phải đầu gỗ.

    Dù là sư phụ gọi ta A Mộc.
    bachcongtu Tài sản


  6. #6
    +
    -
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Vợ Của Ta Là Quận Chúa
    Chương 5

    Đêm không ngủ.

    Không phải vì việc ngày mai thượng kinh, mà là vì đêm nay sư phụ lại ngăn cản ta khôi phục thân nữ tử. Mười tám năm, mười tám năm ta đều đối với mọi người lấy thân nam tử, biết rõ ngọn ngành chỉ có sư phụ, Đại sư huynh cùng Nhị sư huynh. Thật sự quá khó tiếp thu. Nhớ rõ 15 tuổi năm ấy, ta thầm mến Nhị thiếu gia ở võ quán đối diện, muốn qua kết giao bằng hữu, thế nhưng hắn lại nói, "Sư phụ các ngươi không có chuyện gì lại mở y quán rồi thụ võ, rõ ràng là muốn cướp đoạt đường sống của chúng ta, ta không cần cùng ngươi làm bằng hữu."

    Ngày đó ta khóc năm canh giờ.

    Ta nghĩ, nếu ta lấy thân phận nữ tử hỏi Nhị thiếu gia, hắn sẽ không chút do dự đáp ứng yêu cầu của ta. Bởi vì ta không xấu, còn rất xinh đẹp. Hồi Tiểu Hoa mười tuổi, nàng từng lôi kéo góc áo của ta, giọng nũng nịu vui vẻ nói ta tương lai hãy làm tướng công nàng, ta cự tuyệt. Tuy rằng thân mặc nam trang ta rất tuấn tú, Nhưng thật sâu trong ta cũng hiểu được đạo lý, nữ tử cùng nữ tử là không thể.

    Vì cái gì sư phụ cứ gắng bắt ta phải duy trì thân phận nam tử? Ta cảm giác ngoại trừ cái lý do hắn vẫn thường nói, còn có nguyên nhân khác. Có đôi khi, ta thật sự hi vọng rằng mình đúng là nam nhân, chính là lại sợ hãi sư phụ sẽ bức (ép buộc) ta mặc đồ nữ nhân, hay là, thật sư phụ có sở thích đó?

    Nghĩ đi nghĩ lại, ta liền ngủ mất, tuy rằng bụng vẫn rất đói như cũ.

    "Sư muội! Sư muội." Tựa hồ mới ngủ không bao lâu, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.

    "A... Gì thế..." Ta trở mình lại, muốn lần nữa đi vào giấc ngủ.

    "Trời đã sáng! Lên đường thôi!" Nghe thanh âm là Nhị sư huynh, hắn tựa hồ rất hưng phấn, bất quá, hắn vì cái gì hưng phấn vậy?

    "Hiện tại trời còn chưa sáng mà?" Ta ngồi dậy, dụi dụi mắt.

    "Sư phụ cùng Đại sư huynh đang chờ ngươi, xe ngựa cũng đã chuẩn bị rồi." Giọng điệu Nhị sư huynh nghe thật giống đi chơi xuân, van ngươi, xem sư phụ kìa, chúng ta là đi chịu chết đó.

    Quay đầu nhìn trời vẫn còn tối đen, ta chẳng muốn động.

    "Sư muội? Sư muội, ngươi có ở bên trong không sư muội?!" Nhị sư huynh đột nhiên khẩn trương hơn.

    Sợ Nhị sư huynh có thể bất thình lình xô cửa mà vào, ta vội vàng đáp, "Có, ta đây."

    Xe ngựa đang dừng trước cửa, sư phụ vẻ mặt nghiêm túc đứng ở bên tường, Đại sư huynh thì hình như đã lên xe. Nhị sư huynh tiếp nhận hành lý của ta, hưng phấn nói cùng sư phụ rồi nhảy lên xe ngựa, hoàn toàn chẳng còn chút bộ dạng luyến lưu nào như tối qua.

    Ta hướng sư phụ nói tiếng bảo trọng rồi cũng lên xe, hắn gọi ta lại.

    "Nhược Hề." Thậm chí kêu chính nhủ danh (tên chính thức),sư phụ, ngươi không phải thật sự cho rằng ta không về chứ.

    Ta có chút kinh ngạc xoay người, lại chứng kiến sư phụ chảy xuống hai hàng nước mắt vui mừng. Má ơi, xem ra lần này thật là chỉ có đi mà không về rồi, để bảo toàn tính mệnh, ta có nên hay không cự tuyệt thượng kinh?

    "Ai, Vi sư, Vi sư thật không nỡ..." Hắn bắt đầu nghẹn ngào, khóc tựa như tiểu hài tử, tuy rằng hắn bình thường cũng là một Lão Ngoan Đồng (người già có tính trẻ con).

    "Sư phụ..." Ta có chút đau lòng gọi hắn, bộ dạng sư phụ luống cuống thế này là lần đầu tiên ta thấy. Được rồi, Thành Nhược Hề, nắm chắc cơ hội!

    "Sư phụ, đồ nhi cũng luyến tiếc người..." Ta đi tới ôm lấy sư phụ, đứng thẳng lên nói, "Sư phụ, nếu như vậy, người hãy chỉ phái A Vân cùng A mộc đi thôi, ta lưu lại chiếu cố (quan tâm chăm sóc)lão nhân gia người." Mau đáp ứng đi, mau đáp ứng (đồng ý) đi.

    "Ai, A Thành." Lại khôi phục rồi, cái xưng hô dành cho công nhân bến tàu kia, "Hãy hảo hảo bảo trọng thân thể, Vi sư ở đây không sao cả, ngươi cứ an tâm đi đi." Quả nhiên, lão nhân này vẫn quan tâm nhất là mình mà.

    Không còn cách nào khác ngoài kết thúc màn thầy trò chia lìa đầy cảm động, ta nói tiếng bảo trọng rồi xoay người lên xe.

    Đại sư huynh vẫn vẻ mặt lạnh lùng, trong tay ôm kiếm, ngồi sát trong cùng. Còn Nhị sư huynh nhấc tấm rèm vải hướng ngoài cửa sổ nhìn ngắm, này này này, xe ngựa còn chưa chạy mà, vội vã ngắm cảnh như vậy làm gì!?

    "Đi!!" Xa phu thét to lên một tiếng, xe ngựa lập tức hướng về phía trước chạy nhanh. Điên thât, xe sóc quá, không thể nghĩ rằng lão tử đầu kia đem chúng ta ném vào nước sôi lửa bỏng, cũng không bỏ được ít ngân lượng thuê cái xe tốt hơn.

    "Lần này sư phụ đối với chúng ta thật tốt a." Nhị sư huynh đột nhiên thực thỏa mãn nói.

    "Hả?" Ta cho là mình nghe lầm.

    "Lần trước ta cùng sư phụ ra ngoại thành chẩn y, chiếc xe ngựa đó so với cỗ này còn tệ hơn, lần này sư phụ chắc phải bỏ không ít tiền?" Nghe xong Nhị sư huynh trả lời như vậy, ta thật sự đối với lão nhân kia không còn bất cứ ý kiến gì.

    Trong xe nhất thời tĩnh lặng, Đại sư huynh bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần (nghỉ ngơi) dù mày vẫn cau, ta thì như cũ lo lắng cho tương lai sắp tới, còn Nhị sư huynh lại hướng đầu ra ngoài cửa sổ thưởng thức phong cảnh. Hình như trong ba người chúng ta, chỉ có mình hắn là chẳng hề lo lắng gì.

    Mất chín ngày để chúng ta đến tới kinh thành. Đôi khi ngụ ở dịch trạm ven đường, có đôi khi cứ như vậy ngủ trong xe ngựa. Đại sư huynh suốt dọc đường không hề nói chuyện, Nhị sư huynh cũng dần dần từ ngắm phong cảnh chuyển sang cúi đầu ngủ gà ngủ gật, còn ta thì bắt đầu từ lo lắng chuyển sang muốn thật nhanh đến nơi, đi xe ngựa như thế này thật muốn phát điên, ta nghĩ có khi chưa thấy được cửa kinh thành ta đã bị bức điên mà chết rồi.

    "Mấy vị quan khách, đã đến Tấn vương phủ." Xe ngựa đột nhiên dừng lại, ngồi ở phía trước xa phu hướng chúng ta nói.

    Ta bước xuống cửa sau xe ngựa, chứng kiến trước mặt chẳng hề có cái đại môn (cửa lớn) xanh vàng rực rỡ nào như thường tưởng tượng, chỉ thấy có một cái cửa gỗ nhỏ chẳng khác cửa phòng chứa củi ở y quán là bao. Ta hướng xa phu nhìn, vẻ mặt như hỏi ngươi có phải đi nhầm chăng.

    "Đây là cửa sau của Tấn vương phủ." Xa phu đang bề bộn giúp dọn sạch hành lý, chứng kiến nét mặt của ta liền hảo tâm nói cho ta hay.

    "Mấy vị đây là do Lương thầy thuốc phái tới a." Hai gia đinh (người hầu nam) đang đứng trước cửa, hành lễ xin mời vô, "Vương gia trong phủ đợi chờ đã lâu." Tiến vào bên trong, ta mới thật sự có cảm giác đây đích thực vương phủ, bên trong có đủ các loại trang hoàng (đồ dùng, trang trí) bằng vàng kim rất rực rỡ.

    Bước vào chính sảnh, ta nhìn thấy một vị lão nhân râu hình chữ bát đang ngồi sâu bên trong, hẳn đó chính là Vương gia. Chỉ là hai phiết râu dài lại mọc dài hơn nữa, khiến cho hắn thoạt nhìn càng giống kim quy, ta cố gắng nén xuống để không cười thành tiếng.

    "Bái kiến Vương gia." Bước đến trước mặt Vương gia, chúng ta hướng hắn ôm quyền hành lễ.

    "Không cần đa lễ." Vương gia đứng dậy, cười cười, nhưng vẫn lộ ra thập phần mỏi mệt, "Các vị đường xa bôn ba, thật là khổ cực." Biết là tốt rồi.

    Nhị sư huynh lại vẻ mặt thành khẩn nói, "Vương gia, ngài còn bệnh nặng trong người, sao không trở về phòng nghỉ ngơi, còn đặc biệt nghênh đón chúng ta." Người này đêm hôm đó căn bản là chẳng thèm nghe sư phụ nói chuyện, hoàn toàn chẳng nắm được gì.

    Tấn vương gia có điểm kinh ngạc, còn đầu ta thì đeo một mảnh đen xì, Đại sư huynh đổi tay cầm kiếm.

    "Ha ha ha ha, xem ra Lương thầy thuốc còn chưa đem hết sự tình nói rõ ràng cho các vị, thỉnh các vị ngồi xuống nghe ta nói rõ sự tình..." Vương gia nói xong định kêu người dâng trà, ta bước lên phía trước ngăn cản nói, "Vương gia không cần, ngài khỏi để ý đến Nhị sư huynh, xin cứ nói vào trọng điểm."

    Vương gia lại chút kinh ngạc nhìn ta, rồi nói: "Hảo, vậy ta liền nói rõ ràng mọi chuyện."

    "Chắc hẳn các vị đã biết, ta bị gian thần vu tội cướp ngôi, chuyện như vậy nếu Hoàng thượng tưởng thật, là phải mất đầu, mà gia nhân của ta nhất định sẽ liên quan trong đó. Cho nên lần này ta thỉnh (xin, mời) các vị, là muốn các vị mang theo nữ nhi của ta thoát khỏi kinh thành." Trọng điểm này quả thật là kinh bạo (chấn động mạnh).

    "Vương gia, ngài là muốn cho chúng ta, mang con gái của ngài lẩn trốn?" Ta so với Vương gia còn kinh ngạc hơn, việc này nếu bị phát hiện cũng là chém đầu.

    "Ai, bổn vương già rồi, nay với những lời đó cũng vắt bao nhiêu tâm huyết mong làm sáng tỏ, chứng minh tâm mình trong sạch, chỉ sợ e rằng không được bao lâu, Hoàng thượng lại muốn đưa mọi việc làm rõ ngọn ngành." Vương gia nói xong, sắc mặt càng ảm đạm, "Bổn vương chỉ có duy nhất một khuê nữ tròn mười tám tuổi, thật không đành lòng khiến nàng ở bên để bị giày vò."

    "Vậy..." Mặc dù có chút không thích hợp, nhưng ta muốn được nói ra, "Vì cớ gì Vương gia lại tìm tới một vị thầy thuốc đã cứu mình nhiều năm trước, chẳng lẽ không còn người khác đáng tin?"

    Vương gia đột nhiên vẻ mặt quả quyết nói, "Lương thầy thuốc xưa nay là người rất minh bạch, lại đã cứu bổn vương mạng, bổn vương tin hắn." Ách, xin hỏi một người đem chậu hoa lan người bệnh tặng nói thành chính mình tốn mấy trăm lượng bạc mua thì đáng tin không?
    bachcongtu Tài sản


  7. #7
    +
    -
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Vợ Của Ta Là Quận Chúa
    Chương 6

    "Hơn nữa..." Vương gia tiếp tục nói, "Trong kinh thành đã có người âm thầm giám sát bổn vương, rất nhiều người quen cũng không thể tùy ý tiến vào vương phủ. Cho nên, bổn vương mới nhớ tới người đã cứu mình một mạng Lương thầy thuốc, mà việc lẩn trốn, chỉ có tuổi trẻ tráng lực mới có thể, Lương thầy thuốc liền nghĩ tới đem trọng trách phó thác nơi các vị." Lão tử đầu, tuổi trẻ tráng lực cũng đâu chỉ có mỗi chúng ta.

    Đại sư huynh đột nhiên tiến lên một bước, nói, "Vương gia, vậy phiền ngài thỉnh quận chúa lập tức ra đây, cùng chúng ta rời khỏi kinh thành." Ngài thật sự là không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng thì ai cũng phải kinh ngạc, Đại sư huynh à, chúng ta vừa mới mất chín ngày đường để tới đây đấy?!

    Vương gia khoát tay áo, thở dài: "Đừng vội, đừng vội. " Âm thầm thở phào, may mắn ngươi không phải cùng Đại sư huynh là điên giống nhau, "Ngưng nhi nàng, mấy ngày trước đột nhiên trúng cảm phong hàn, không thể lập tức đi ngay." Nói cách khác là nếu nàng không bệnh thì cũng muốn lập tức đi ngay sao?

    "Phong hàn?" Nhị sư huynh cuối cùng đã chen miệng nói.

    "Các vị cũng là người học y, có thể thay Ngưng nhi cầm tay bắt mạch chăng?" Vương gia lại híp mắt hỏi.

    "Đương nhiên có thể, Vương gia." Nhị sư huynh gật gật đầu.

    "Các vị bên này, thỉnh." Vương gia dẫn theo chúng ta, rời khỏi chính sảnh, rồi lại quay đầu hỏi, "Thật là có lỗi, các vị đã bôn ba nhiều ngày, không bằng trước tiên thu xếp tu dưỡng vài ngày?" Những lời này của ngươi hẳn là nên nói sớm hơn.

    "Vương gia trước hết xin cứ dẫn đường, bệnh của quận chúa quan trọng hơn." Ta miễn cưỡng cười nói, dù sao cũng muốn được thấy dung mạo quận chúa này.

    "Hảo hảo, mời các vị theo ta." Vương gia cũng cùng ta cười cười rồi tiếp tục hướng về phía trước.

    Đi đến trước một căn phòng trang trí đặc biệt trang nhã, Vương gia dừng bước.

    "Phiền các vị chờ ở trong nơi đây, ta vào bên trong cùng Ngưng nhi nói vài lời." Vương gia lại cười cười, xoay người đi vào bên trong đem cánh cửa đóng lại.

    Nhìn thấy cửa gỗ hảo hạng được điêu khắc tinh xảo, ta nhịn không được nói: "Ai, quả đúng là tiểu thư khuê các, cánh cửa cũng giống như người."

    "Đương nhiên, chúng ta đều là nam tử, đâu cần dùng loại họa tiết sặc rỡ này." Nhị sư huynh A Mộc nói.

    "Này này này, đừng quên ta là..." Ý thức được thanh âm của mình quá lớn, ta hạ thấp giọng nói, "Ta là nữ tử!!"

    "Nhưng ngươi đã mười tám năm là nam nhân a." Nhị sư huynh vẫn tỏ ra ngây ngô nói, nhưng ta hồ nghi đó là cố ý.

    "Cái đó khác, ta là bị bức, thế mà cửa trước phòng ta cũng chẳng được sư phụ chiếu cố gì."Ta rầu rĩ oán hận nói.

    "Ai, sư muội, thôi đi, sư phụ cũng là vì tốt cho ngươi." Nhị sư huynh như vẫn cố bênh vực cho sư phụ, có mà rõ ràng là lão tử đầu ấy không nỡ tiêu xài thì có.

    Ta muốn Đại sư huynh ủng hộ, nhưng quay đầu chứng kiến bộ dạng vẫn một mực lạnh lùng của hắn lại thôi, để một kẻ như vậy giúp đỡ, thà rằng tự mình cố gắng còn hơn.

    "Mời các vị vào." Vương gia hướng ra cửa nói.

    Bước vào trong phòng, đã thấy một cỗ hương vị thơm ngát phảng phất vây quanh, thực rất thoải mái. Ngẫm lại phòng mình cũng là nữ gia, nhưng chỉ đầy toàn vị thuốc đông y, có lẽ đây đúng gọi là "tán bất đồng chuôi, mệnh bất đồng nhân

    ."(nguồn gốc khác nhau, con người khác nhau)

    "Ngưng nhi thân thể suy yếu, không thể đứng dậy nhường các vị xem mạch, thỉnh thứ lỗi." Vương gia nói, dẫn bước chúng ta tới trước giường.

    Quận chúa quả nhiên đúng là quận chúa, giường cũng được làm từ loại gỗ thượng hạng, mặt trên khắc đủ hoa văn tinh tế, còn treo móc lụa mỏng hồng nhạt, không nhìn thấy rõ được dung mạo người nằm bên trong. Chắc hẳn là thỉnh tất thảy thợ mộc tốt nhất kinh thành tạo ra a, lại nghĩ tới chiếc giường cứng nhắc thô kệch trong gian phòng mình, ta thật sự xấu hổ vô cùng.

    "Xin hỏi các vị..." Thấy ba người chúng ta đứng ở trước giường ngơ ngác, không chút động tĩnh, Vương gia nét mặt tò mò hỏi.

    Cũng kỳ quái thật, hai vị sư huynh làm chi còn không đến bắt mạch, chỉ đứng một bên ngượng ngùng. Vì thế ta quay đầu đi, chỉ thấy bọn họ hai mắt mở lớn chằm chằm nhìn ta.

    "Nhìn ta làm cái gì?" Ta có dự cảm bất hảo.

    "Sư đệ ngươi nhanh đến bắt mạch đi." Nhị sư huynh nói, đỏ mặt gãi gãi đầu.

    Đại sư huynh chẳng biểu lộ bất cứ điều gì, vậy hắn cũng ngầm thừa nhận.

    "Các ngươi..." Ta tức giận nhìn bọn hắn, sao đột nhiên có thể nhường người bệnh cho một kẻ bình thường chỉ phụ trách đi tiêm thuốc bắt mạch? Các ngươi thật quá ư mạo hiểm.

    "Các vị có gì không tiện chăng?" Vương gia thấy chúng ta ríu rít lại không có gì tiến triển, liền lại hỏi.

    "Vương gia xin chờ, ta muốn cùng hai vị sư huynh trao đổi một chút." Ta một bên cười hì hì một bên kéo lôi hai vị sư huynh tới góc.

    "Hai người các ngươi đừng quá nhát gan chứ!" Ta nhỏ giọng nói, "Đây chính là quận chúa, Vương gia khuê nữ, sao các ngươi lại để cho ta bắt mạch? Một kẻ chỉ bình thường phụ trách tiêm thuốc!?"

    "Sư muội, ta... Ta bình thường cũng chỉ phụ trách lên núi hái thuốc." Nhị sư huynh ngượng ngùng nói.

    Ta nhìn hướng Đại sư huynh, nhưng hắn cũng chẳng đáp lại ý tứ của ta.

    "Đại sư huynh bình thường cũng chỉ phụ trách luyện võ." Nhị sư huynh vội vàng bênh vực.

    Lão tử đầu, mấy chục năm nay ngươi có thật sự truyền thụ cho chúng ta y thuật sao.

    "Nhưng ta cũng chẳng khá hơn chút nào a!" Ta nhẹ giọng kêu lên, định lần nữa nhắc lại ta chỉ là phụ trách tiêm thuốc.

    "Sư muội, ngươi bình thường sống ở y quán lâu nhất, huống hồ, mỗi lần có nữ bệnh nhân sư phụ đều tự mình bắt mạch, nói ta còn nhỏ, nam nữ thụ thụ bất thân." Nhị sư huynh lại ngượng ngùng gãi gãi đầu.

    "Ngươi là ngu ngốc, sư phụ cũng là nam nhân! Rõ ràng chính hắn háo sắc ngươi lại nhìn không ra?!" Ta nhịn không được mắng.

    "Không nên nói sư phụ như vậy, sư phụ thái độ làm người quang minh lỗi lạc, hơn nữa y thuật cao minh. Huống hồ..." Nhị sư huynh đỏ mặt, "Sư muội cũng là nữ, quận chúa cũng là nữ, tương đối dễ dàng mà."

    Ta hoàn toàn chẳng thể nói gì, chỉ có thể đen mặt mà nói: "Nếu đã vậy, ta bắt sai mạch các ngươi cũng đừng oán trách."

    "Sẽ không như vậy, sư muội cố lên." Nhị sư huynh cười cười híp mắt. Này này này, nói thế nếu ta không xem sai mạch thì ngươi oán trách ta à.

    Đại sư huynh mặt không chút biểu tình. Vị nhân huynh này, nói cũng không nói, ngay cả biểu cảm cũng không thèm có.

    "Xin hỏi các vị đã bàn bạc ổn thỏa chưa?" Thanh âm Vương gia từ xa truyền đến.

    "Vương gia yên tâm, đã ổn thỏa rồi, ổn thỏa rồi." Nhị sư huynh xoay người, ngữ khí thập phần thoải mái.

    Ta từ từ đi đến chiếc ghế dựa gỗ lim bên cạnh mép giường, nhìn về phía hai kẻ với vẻ mặt như chẳng có liên quan đến mình đứng ở đằng kia, rồi lại quay đầu.

    "Quận chúa." Ta gắng sức vơ vét chút vốn từ nho nhã, "Tại hạ muốn thay ngài bắt mạch, có thể mượn thủ (tay) dùng lát hay không." Vốn định nói "Mượn ngọc thủ dùng lát", nhưng có vẻ như làm bộ quá nên thôi.

    "Nhờ công tử." Thanh âm rất ngọt, mang theo trầm ổn lại có điểm hư yếu (mềm mại) , khiến cho ta không khỏi tò mò muốn một lần diện kiến dung nhan của người này.

    Theo lời nói ngọt ngào, một bàn tay vươn ra màn lụa. Ác ác ác, ta rốt cục cũng hiểu cái gì được gọi là "thon thon tay ngọc", thật là hảo mịn màng, tựa như một món đồ trân quý thông thường.

    "Sư muội có phải ngươi đang ngẩn người không?" Phía sau truyền đến thanh âm thúc giục của Nhị sư huynh. Đứng ở một bên xem cuộc vui thì đừng có nói leo được không.

    5

    "Ta, ta đang điều dưỡng khí tức của mình!" Ta bịa chuyện nói, "Như vậy bắt mạch sẽ chính xác hơn."

    Giờ là thật đây. Ta hít sâu một hơi, nhớ tới khẩu quyết bình thường sư phụ cả ngày vẫn đọc " Mạch, phù trầm kiêm, phù thống ngũ mạch yếu minh khám, trầm hàm tứ mạch trọng phương đắc, phù trung trầm lý tứ mạch yên." (mạch đập gấp hai, tất cả năm mạch thì cần xem xét, chìm bốn mạch thì cần chú ý, ở giữa bốn mạch thì là yên ổn). Tuy rằng một câu nghe cũng không hiểu, nhưng nếu cứ nhẩm trong đầu vài lần hẳn cũng đảm bảo hơn chút.

    Lại âm thầm niệm năm sáu lần, vươn tay phải, ta nhẹ nhàng đặt trên chỉ mạch của ngọc thủ kia.

    Tuy rằng ta bắt mạch cũng chẳng phải cao siêu, nhưng một chút kỹ thuật căn bản vẫn phải có, này mạch của quận chúa dường như cũng đơn giản, một lát sau, ta dần dần cũng đã có chút trong lòng.

    Buông tay ra, quay đầu hướng Vương gia ta nói, "Vương gia xin yên tâm, quận chúa đích thực bị nhiễm phòng hàn nhẹ, thân mình cũng yếu, nhưng chỉ cần tiêm mấy vị thuốc, tiếp tục tu dưỡng vài ngày là sẽ hồi phục."

    Vương gia nhẹ nhàng thở ra, mày nhíu lại rốt cục cũng giãn mở, cười nói: "Như vậy ta an tâm, giờ ta liền phái người đi lấy thuốc, nhân tiện các vị cũng về phòng trước nghỉ ngơi."
    bachcongtu Tài sản


  8. #8
    +
    -
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Vợ Của Ta Là Quận Chúa
    Chương 7

    Giờ đây ta đang nằm lăn lộn trên chiếc giường cực đại ở phòng khách vương phủ. Đại (lớn) đến cỡ nào à, lớn đến nỗi lật người năm lần còn chưa tới biên. Thật sự là hạnh phúc a, ngay cả giường trong phòng khách cũng lớn như vậy. Rốt cuộc khi nào thì trong phòng mình mới có một chiếc giường lớn như vậy để lăn qua lăn lại đây.

    Lại có người gây rối đập cửa.

    "Ai —— a ——?" Ta miễn cưỡng đáp, chẳng muốn nhúc nhích.

    "Sư muội, sư muội, ta là Nhị sư huynh." Nhị sư huynh ở ngoài cửa hô.

    Ai có thể giúp ta đem cái người không hiểu chuyện này biến mất một ngày không.

    "Không có thấy ta mệt chết sao, có lời gì ngày mai nói sau." Nói xong, ta tiếp tục lăn từ bên ngoài đến tận cùng bên trong giường.

    "Sư muội chớ có nói giỡn, là về bệnh của quận chúa!" Nhị sư huynh nói xong lại gõ cửa.

    Bệnh của quận chúa...

    "Rốt cuộc làm sao..." Vừa mở cửa liền đã thấy Nhị sư huynh tay cầm nồi thuốc cỡ lớn đứng chờ, ta lại có ldự cảm bất hảo, "Này, các ngươi muốn làm gì?" Đại sư huynh cũng đang đứng sau Nhị sư huynh, không chút biểu tình.

    Nhị sư huynh nói: "Sư muội, đây là thuốc của quận chúa." Nói lời vô nghĩa.

    "Xin hỏi trong cái phủ này còn vị thứ hai bị bệnh sao?" Ta tức giận hỏi ngược lại.

    "Loại thuốc này yêu cầu cần luôn canh chừng bên cạnh, lúc bắt đầu dùng lửa nhỏ, sau một lúc dùng lửa lớn, ba canh giờ..."

    "Này này này, bình thường đều là ta phụ trách tiêm thuốc, cái đó ta so với ngươi còn rõ ràng hơn, sao phải giải thích cho ta nghe!" Thật sự là chịu không nổi.

    "Vì thế nên." Nhị sư huynh cười cười.

    "Chờ một chút." Ta quay đầu nhìn thoáng qua khuôn mặt chẳng lộ vẻ gì của Đại sư huynh, lại quay tới, "Các ngươi không phải là muốn để cho ta đi tiêm thuốc đấy chứ?"

    "Làm phiền sư muội!" Nhị sư huynh nháy mắt đã muốn đem nồi thuốc lớn hướng lòng ta nhét.

    "Chờ một chút!!" Hai tay ta giữ chặt bả vai Nhị sư huynh, "Đây là phủ Vương gia, hạ nhân nhiều vô cùng, vì cái gì các ngươi không kêu họ tiêm thuốc mà lại tới tìm ta?"

    "Thế nhưng loại thuốc này không phải tùy tiện ai tiêm cũng có thể hảo." Nhị sư huynh nhíu nhíu mày, "Sư muội ngươi cũng biết a, ngộ nhỡ độ lửa nắm không tốt, bát thuốc này cũng chỉ như nước sôi, một chút công hiệu cũng không có."

    "Vậy đem từng bước cất thuốc dặn dò rõ ràng." Ta liếc mắt.

    "Nếu sư muội cho rằng tùy tiện dặn dò một chút liền tiêm được thuốc, vậy không phải ngươi mười tám năm nay sống vô dụng rồi sao?" Nhị sư huynh, ngươi thật ngoan độc.

    "Vậy chính mình tiêm! Nhị sư huynh ngươi chẳng phải cũng học y sao?!"

    "Ngươi cũng biết ta chỉ phụ trách hái thuốc."

    "Chờ một chút, bắt mạch là ta, tiêm thuốc cũng là ta, vậy các ngươi, các ngươi là đến ngắm cảnh à?" Ta bắt đầu cuồng loạn, ê ẩm suốt chín ngày trời, mới lên giường lăn được mấy vòng lại bị kêu đi tiêm thuốc, sư phụ, ngươi không phải nói ta chỉ phụ trách động não sao?!

    Một lời nói cũng giống như cứu một mạng người đấy, Đại sư huynh, ngươi cũng thấy không được phải không, nhanh ra lệnh cho Nhị sư đệ của ngươi đi tiêm thuốc đi!

    Hắn nói: "Vậy... Rốt cuộc tiêm hay không tiêm."

    Tựa hồ không thể kiên nhẫn nhìn ta cùng Nhị sư huynh cứ mãi ríu rít, nói được một câu thì là thúc giục, lão huynh, kỳ thật ngươi cũng có thể tiêm thuốc mà, đừng đem mình ra ngoài rìa như thế.

    "Sư muội ~" Nhị sư huynh lại cười híp mắt.

    "Đã biết đã biết!" Ta một phen túm lấy nồi thuốc, hung hăng trừng mắt liếc nhìn hai kẻ kia. Quên đi, dù thế nào đi nữa, người thua chắc chắn vẫn là ta thôi.

    Vương phủ quả đúng là vương phủ, đi tìm phòng bếp cũng phải lạc đường. Cuối cùng một gia đinh đang đi bồn cầu bắt gặp ta muốn bước lầm tới phòng vệ sinh, nhịn cười đem ta dẫn tới phòng bếp.

    Đúng là tồi tệ mà.

    Bất quá, phòng bếp cũng tốt hơn hẳn, có đến chín bếp nấu, còn tách ra làm hai hàng. Ngẫm lại lúc ở y quán mỗi lần tiêm thuốc, chỉ có ta cùng Nhị sư huynh đã chen đến nỗi đánh nhau. Vương phủ quả đúng là vương phủ, không phải nơi người bình thường như chúng ta có thể so sánh ~

    Phụ trách phòng bếp là một đại thẩm (phụ nữ lớn tuổi) rất tốt, thấy ta sặc khói đến cả rơi lệ, đã làm riêng vài miếng lê cho ta ăn, tuy rằng không rõ lê cùng bị sặc có quan hệ gì, nhưng vẫn thực cảm kích. Còn hai vị sư huynh kia, từ sau khi đem nồi thuốc quăng qua cho ta, liền hoàn toàn chẳng thấy bóng dáng, không phải đã thật sự chạy đi ngắm cảnh đấy chứ. Thuốc của quận chúa phải tiêm ít nhất năm canh giờ, mỗi lần tiêm xong ta đều lập tức đem thuốc giao cho hạ nhân bên cạnh quận chúa, còn mình thì chạy về phòng rửa mặt, vì mặt đều đã nám đen.

    Tuy rằng đối với mọi người ta lấy thân phận nam tử, nhưng bản tính nữ tử là không thể thiếu.

    Đúng rồi, đồ ăn vương phủ không phải tầm thường, gà vịt thịt bò thứ nào cũng đủ, nhưng mỗi sáng sớm sau khi tiêm thuốc xong, dù ăn được bao nhiêu cũng đều cạn sạch.

    Quận chúa bộ dạng thế nào ta vẫn chưa từng thấy, dường như bởi vì thân thể suy yếu, nên quận chúa cũng thường dùng bữa trong phòng, thời gian khác cũng chẳng thấy nàng bước ra khỏi cửa. Kỳ thật ta cảm thấy chỉ là nhiễm phong hàn thôi, đi qua đi lại bệnh tình mới mau khôi phục, nhưng nhìn Vương gia một bộ lo lắng muốn cự tuyệt cũng không đành lòng. Chẳng như sư phụ ta, mùa đông tuyết lớn, nước mũi ta chảy cả hai tấc hơn vẫn bắt ta phải ở phòng bếp tiêm thuốc, thật là không cam lòng mà.

    Mấy ngày tiêm thuốc cũng thật vất vả, ngẫm lại chỉ cần tiêm thêm hai ba ngày nữa là bệnh của quận chúa cũng điều trị xong, trong lòng không khỏi cao hứng. Vì thế liền cầm mấy miếng lê được đại thẩm trước khi rời đi đặt trên bếp lò, tung tăng chạy tới hậu viện (vườn sau) hóng mát.

    Tuy nói là hậu viện, nhưng trong mắt ta cũng có thể xem đó như là hậu sơn (sau núi) , lần đầu nhìn thấy ta không khỏi kinh hãi than hảo một tiếng. Mấy ngày trước sau khi tiêm thuốc rồi rửa mặt xong, ta đều đến tiểu lương đình (chòi nghỉ mát) phía sau hậu viện ăn lê, tuy chỉ một mình không có ai để cùng trò chuyện, nhưng là cũng thật thoải mái.

    Nhưng hôm nay, lương đình giống như... Có người nhanh chân đến trước?
    bachcongtu Tài sản


  9. #9
    +
    -
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Vợ Của Ta Là Quận Chúa
    Chương 8

    Theo bóng dáng, đó là một nữ tử, mặc một bộ trường bào thuần trắng, kéo dài tới mặt đất. Tuy rằng ta có chút lo lắng như vậy sẽ dơ, nhưng lại khiến cho người khác không khỏi cảm thấy bóng lưng của nàng đẹp quá. Tóc nàng đen và rất dài, xõa xuống thẳng tắp tựa như thác đổ, tựa hồ cũng dài chạm đất. Một cơn gió thổi qua, tóc nàng như quạt theo gió tản ra, cảnh tượng này, thật như họa đồ (bức họa) mỹ nhân sư phụ treo trong thư phòng.

    Lại nhìn lại mình, tuy rằng ta cũng để tóc dài, nhưng bởi vì cải trang nam tử, tóc luôn được buộc cao, búi thành thố nhỏ (nồi tròn nhỏ).

    Dù có gió thổi qua, một chút động tĩnh cũng không có, thực là chẳng chút mỹ cảm (cảm nhận cái đẹp).

    Ai vậy nhỉ? Chẳng lẽ là quận chúa? Không có khả năng, quận chúa đến mở cửa sổ ra ngắm cảnh cũng khiến Vương gia phát hỏa, nên tuyệt không thể là quận chúa. Chẳng lẽ là nha hoàn? Vương phủ ngay cả nha hoàn cũng đều tuyển đẹp vậy sao? Cũng không phải là không có khả năng, ít nhất đáng tin hơn nhiều. Bất quá ta cũng không nên vội vàng như vậy cho rằng đây là mỹ nhân, nếu xoay qua diện kiến dung nhan lại... Cũng không phải là không thể.

    Nghĩ như vậy, ta đem lê trong tay vứt đi, hướng chòi nghỉ mát đi tới.

    Chậm rãi đến gần, ta càng ngây người. Đừng hiểu lầm, ta đây còn chưa thấy được mặt nàng, mà là, chiếc áo bào trắng trên người nàng được làm thật quá tinh tế! Xa xa xem còn tưởng chẳng có gì đặc biệt, đến gần, mới phát giác trên áo bào trắng được thêu từng đóa mẫu đơn trắng nhạt, mỗi đóa có độ sâu cạn khác nhau. Áo còn được dệt bằng loại vải rất tốt, tựa như bông vải, mặc vào hẳn rất ấm áp.

    Thật đẹp a.

    Nghĩ sao nói vậy, ta buột miệng nói ra.

    Nữ tử ấy không ngờ rằng phía sau có người, vội vàng quay người xem xét. Mà ta còn đang thẫn thờ nhìn ngắm áo bào trắng mẫu đơn, tuy không biết là tâm đắc ở đâu, nhưng vẫn là không tự chủ được, nhất thời không lưu ý rằng chủ nhân áo bào trắng đã xoay người lại.

    "Đây là cẩm tú (vải gấm) trong phường vải vóc kinh thành, Liễu nương tú đích Mẫu Đan." Chủ nhân áo bào trắng đột nhiên mở miệng nói, thanh âm rất ngọt, mang chút ổn trọng (chững chạc)... Thế nào lại thấy cảm giác như vậy quen thuộc.

    Lúc này đến phiên ta bị giật mình, vội vàng ngẩng đầu, rồi lại ngây người.

    Trắng nõn làn da, dài nhỏ lông mi, song đồng cắt nước, khéo léo lại cao thẳng mũi, hơi mỏng môi... Giờ phút này ta trong lòng nghĩ chắc là, nàng tuyệt đối không phải quận chúa, bởi vì nữ sanh như phụ (sinh con gái thì giống cha), mà Vương gia lớn lên chỉ giống kim quy (rùa), cho nên cô gái trước mặt ta đây tuyệt đối không phải quận chúa.

    "Công tử lạ mặt, xin hỏi phải.." Nàng nói chuyện, thanh âm vẫn như vậy ngọt.

    "Ta... ta... " Trời ạ, ta thậm chí bắt đầu cà lăm, "Ta... ta là tới giúp Vương gia, không, là tới giúp quận chúa xem bệnh."

    "Giúp quận chúa xem bệnh?" Nàng cau mày, rồi lại lập tức hé miệng cười cười, "Người ngày đó giúp quận chúa xem mạch là công tử sao?"

    "Phải, là ta." Ta gật gật đầu, may mắn lúc này ta không thấy được mặt mình, bằng không chắc chắn sẽ xấu hổ đến chết. Chính là, nàng hẳn cũng chưa thấy được, nếu không sẽ càng thẹn hơn.

    "Vậy thì thật là đa tạ công tử, ta... Quận chúa thân mình trải qua đã khôi phục, quận chúa mấy ngày nay luôn luôn muốn đáp tạ công tử, nhưng không thấy công tử tái xuất hiện, chẳng biết tại sao?" Quả nhiên là người trong Vương phủ, giáo dưỡng đều hảo, lời nói đều vẻ nho nhã.

    "Ta mấy ngày nay đều bận rộn tiêm thuốc, chờ tiêm hoàn (xong) thuốc thần tình đã đầy hỏa bụi, liền tránh về phòng rửa mặt." Ta ngượng ngùng thuyết, "Nhưng thật ra là tại hai vị sư huynh của ta, đem thuốc tiêm ném cho ta, không biết giờ đang ở nơi đâu ngắm cảnh." Nói rồi, ta lại bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.

    Nàng kia cúi đầu cười cười, lại ngẩng đầu nói: "Kia hai vị công tử bản thân ta là gặp qua, bọn hắn mấy ngày nay có chuyện quan trọng đã đi vùng ngoại ô, ngẫu nhiên trở về cũng sẽ lại đi dò hỏi quận chúa, nhưng thật ra công tử ngươi mặc dù cả ngày đứng ở vương phủ, lại không nhìn tới quận chúa một lần, thật là làm cho ta thấy rất kỳ quái."

    Hai cái sư huynh này thế nhưng đã cùng quận chúa lén gặp mặt, cũng không bảo cho ta, quả nhiên trong lòng bọn hắn sư muội ta đây chẳng có địa vị gì.

    "Ha ha ha ha ha..."

    Rất muốn nói cho nàng biết ta là không có dục vọng muốn đi thấy quận chúa, nhưng cảm thấy được nói như vậy sẽ thực vô lễ, vì thế chỉ có thể cuồng tiếu (cười điên dại) vài tiếng để che dấu xấu hổ của mình. Nhưng lại phát giác làm như vậy thật trái hiệu quả, so với trước còn ngượng ngùng hơn, ta liền thẹn thùng gãi gãi đầu: "Ha ha ha... Ngươi cứ cho là ta thỉnh thoảng phát điên là được."

    "Công tử thật sự là một người hảo thú vị." Cô gái chỉ ngẩn người, rồi lại nở nụ cười tươi.

    Trời ạ, nàng thế nhưng cảm thấy rằng ta thú vị, nếu hành vi vừa rồi bị Nhị sư huynh chứng kiến, hắn nhất định sẽ cho rằng ta phát điên.

    "Ngươi là vương phủ nha hoàn?" Ta sợ hãi hỏi.

    Nàng cười lắc lắc đầu.

    "Vậy... Ngươi là vương phủ khách nhân?"

    Nàng lần này cười đến càng hoan (vui vẻ), không có trả lời.

    Vậy là đúng rồi.

    "Nha." Ta gật gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ.

    Nhất thời tĩnh lặng, tay cầm miếng tuyết lê ta đứng một bên, còn nàng thì ngồi ở ghế đá, lẳng lặng xem ta. Ta bị nàng xem đến ngay cả nói cũng không dám nói, đến cạnh bên nàng ngồi xổm xuống, xem xét áo bào trắng của nàng. Nói đến chiếc áo bào trắng này, thật sự khiến ta hâm mộ không thôi. Ta sống mười tám năm, cho tới bây giờ chưa từng thấy qua áo choàng xinh đẹp như vậy, Giờ xem ra, quần hoa tử của Tiểu Hoa so với cái này cũng chỉ là mấy khối bố vải (vải thô) mà thôi.

    "Công tử đối với chiếc áo choàng này thực cảm thấy hứng thú?" Nàng hỏi.

    "Đương nhiên, ta những mười tám năm, đều mơ ước mặc... Mặc như vậy vải dệt áo choàng." Ta thiếu chút nữa đã làm lộ, phát hiện ra liền đặc biệt đề cao âm điệu "Vải dệt".

    "Công tử đã mười tám rồi, nhưng thật ra nhìn, vẫn là tiểu hài tử bộ dáng." Nghe được nàng nói như vậy, mặc dù có điểm khó chịu, nhưng vẫn là cười nói tiếng cám ơn.

    "Cô nương kia, còn ngươi?" Ta ngồi chồm hổm trên mặt đất hỏi lại.

    "Với công tử cùng tuổi." Nàng nói.

    Lúc này, ta mới phát hiện ánh mắt của nàng thật sự rất đẹp, lông mi thật dài, khiến cho người nhìn có cảm giác như say đắm. Chờ chút đã, ta đang nghĩ gì vậy! Say đắm?! Sao ta có thể nghĩ đến từ ngữ ghê tởm như vậy! Không được, phải cực lực dồn hết sự chú ý vào áo bào trắng thôi.

    "Hảo vải dệt, hảo vải dệt..." Nội tâm không khỏi lo lắng, trừ bỏ ngoài miệng khen tấm vải dệt, ta chẳng thể nghĩ ra được gì khác để khen, chỉ lo liên tục gật đầu, "Thật là hảo vải dệt, thật tốt quá vải dệt..."

    "Vừa rồi công tử nói." Nàng tựa hồ cảm thấy được ta mất tự nhiên, liền chuyển khai thoại đề (mở đề tài), "Người mấy ngày nay đều phụ trách giúp quận chúa tiêm thuốc?"

    "Ân, đúng vậy."

    "Vương phủ nhiều hạ nhận như vậy, cớ sao lại làm phiền công tử tự mình giúp quận chúa tiêm thuốc đây?"

    "Ngươi không biết được đâu." Thấy đối phương nói đến thế mạnh của mình, ta bắt đầu mở ra máy hát, "Thuốc của quận chúa không thể tùy tiện tiêm, loại thuốc này cần phải luôn canh chừng bên cạnh, lúc bắt đầu dùng lửa nhỏ, một lúc sau lại dùng lửa to, ba canh giờ... Có cùng ngươi nói nhiều như vậy ngươi cũng không biết được, tóm lại, nếu giao phó tùy tiện cho một hạ nhân tiêm là có thể tiêm được hảo, ta đây mười tám năm liền sống vô dụng rồi." Di, có phải ta vừa trộm ý của lời nói Nhị sư huynh không?

    "Nguyên lai trình tự tiêm thuốc phức tạp như thế, thật là vất vả cho công tử." Nàng nghe xong ta thao thao bất tuyệt, vẻ mặt bội phục nói, "Quận chúa nàng có thể phải hảo hảo đa tạ công tử rồi."

    "Không dám, không dám." Ta tự tin nhe răng tươi cười với nàng, "Kỳ thật ta cảm thấy quận chúa nên giống như ngươi vậy, đi ra ngoài nhiều một chút, hít thở nhiều không khí, như vậy thân mình mới khôi phục được nhanh hơn."

    Nàng ngẩn người, lập tức cười nói, "Công tử nói rất đúng."
    bachcongtu Tài sản


  10. #10
    +
    -
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Vợ Của Ta Là Quận Chúa
    Chương 9

    "Quận chúa! Quận chúa!" Xa xa đột nhiên truyền đến tiếng kêu la.

    Quận chúa? Quận chúa ra khỏi phòng rồi sao? Vương gia kia rốt cục cũng tỉnh ngộ à? Hảo, để cho ta cũng nhân cơ hội này đến xem diện mạo của nàng, có thể hay không lớn lên giống con... Nghĩ tới vậy, ta quay đầu, đã thấy nha hoàn chạy tới, nhìn phía sau ta, rồi chìa tay hoa chỉa vào ta quát lớn: "Lớn mật! Ai cho ngươi ngồi xổm bên cạnh quận chúa!"

    Ta ngồi xổm bên cạnh quận chúa? Không lầm chứ, quận chúa nàng không phải ở phòng... Khoan, ta quay đầu nhìn nhìn thượng hạng áo bào trắng trước mắt, lại nhìn nhìn bên cạnh nha hoàn đang tức giận trừng mắt nhìn ta, trong tay miếng tuyết lê rơi xuống —— Không. Thể. Nào.

    "Nguyệt Nhi không được vô lễ!" Không đợi ta mở miệng, chủ nhân áo bào trắng đứng lên trách cứ nha hoàn kia, "Đây là vị lang trung ở ngàn dặm xa xôi tới vương phủ chữa bệnh cho ta, chúng ta báo đáp còn không kịp, ngươi còn trách mắng người ta, còn không mau hướng công tử nhận lỗi?"

    "Dạ." Nha hoàn được kêu là Nguyệt Nhi hướng ta hơi hơi hành lễ, "Xin thứ cho Nguyệt Nhi vừa rồi vô lễ, thỉnh công tử trách phạt Nguyệt Nhi."

    Lúc này mặt ta đã hiện lên cửu điều hắc tuyến (chín đường vạch đen), ngồi xổm bên cạnh áo bào trắng nử tử mồm há to không nói nên lời. Quận chúa? Nàng là quận chúa? Trời ạ, vừa rồi ta đã phạm phải những gì? Đối với áo bào trắng ngẩn người? Giống như kẻ ngu ngốc cuồng tiếu? Không ngừng lặp lại "Hảo vải dệt"?

    Đại sư huynh, Nhị sư huynh, mau tới cứu sư muội a...
    bachcongtu Tài sản


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •