Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 15 của 15

Chủ đề: Hoàn cảnh éo le

  1. #11
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    14
    Ngân lượng
    0
    Thanked: 0
    Cảm ơn bạn đã mang lại thông tin hữu ích...
    Xem Ngay: Mẫu sofa giường 2020 Khi bạn cần
    linhoang110235 Tài sản


  2. #12
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    14
    Ngân lượng
    0
    Thanked: 0
    Cảm ơn bạn đã mang lại thông tin hữu ích...
    Xem Ngay: Mẫu sofa giường 2020 Khi bạn cần
    linhoang110235 Tài sản


  3. #13
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    28
    Ngân lượng
    6
    Thanked: 3
    Chương 6: Sân bắn
    Nghe nói sân bắn được đặt ở phía Bắc trang viên, gần khu rừng nên để đến đó cô và cô ấy phải ngồi xe điện. Loại xe điện này giống như những chiếc mà người ta dùng ở các sân golf lớn khi phải di chuyển giữa các điểm đánh golf.

    Xe đi rất êm, thỉnh thoảng lại nhấp nhô lên xuống khi đường đi thay đổi địa hình. Gió mát luồn qua hai bên thổi vào mặt cô, cô vui vẻ đưa tay ra ngoài, muốn cảm nhận rõ chúng rõ hơn.

    Thời tiết hôm nay thật tốt để hoạt động ngoài trời.

    Họ đi qua một quãng đường dài, cảnh sắc xung quanh biến ảo rõ rệt, nhẩm tính quãng đường vừa đi qua cô có thể tạm thời xác định, diện tích của trang viên này rộng một cách khủng khiếp. Dù cho không phải đất ở trung tâm thành phố, một khu trang viên rộng như thế này tuyệt đối ngốn không ít tiền, một con số khổng lồ mà cô chính cô cũng khó lòng ước tính.

    Bánh xe đi chậm dần rồi dừng lại.

    Trước mắt cô, là một khu đất được xử lí gọn gàng, với một mặt giáp hồ và hai mặt giáp rừng. Sân bắn được bao lại bằng những bức tường một tầng. Nếu tính theo kính cỡ thì nơi này to hơn rất nhiều so với sân bắn cô từng đi tập trước đây.

    " Đi thôi." Cô ấy đưa tay ra, đợi cô nắm lấy.

    Cô nhìn cô ấy rồi lại nhìn bàn tay kia vài lần rồi mới quyết định đặt bàn tay mình xuống.

    Cô ấy nắm tay cô dẫn vào trong sân bắn. Nhìn từ bên trong sân bắn so với bên ngoài càng thêm làm người ta choáng ngợp.

    " Đi bên này."

    Nơi mà cô ấy dẫn cô đến là phòng tập bắn súng ngắn, với kiến trúc đơn giản, gọn gàng khiến người ta vừa nhìn liền thích. Một bên là nơi để tập bắn, một bên để súng. Nói chính xác là một tủ kính trải dài hai bức tường để triển lãm đủ mọi loại súng ngắn khác nhau. Cô có thể đọc ra vài cái tên nổi tiếng như khẩu Glock 17, SIG Sauer P320 hay Beretta được sản xuất ở Ý.

    " Nơi này có gần hết mọi loại súng ngắn đang sử dụng trong quân đội và trên thị trường."

    " Nhìn là có thể đoán được..."

    Liễu Nhiên bị choáng ngợp hết lần này đến lần khác, nhiều khi cô nghĩ mình đã quen nhưng hoàn toàn không phải. Lần thứ n cô phải tấm tắc khen về đồ nhiều tiền của đối phương.

    " Em quen dùng khẩu nào?"

    " Khẩu nào dễ dùng nhất đi."

    " Px4 Storm. Khẩu này tương đối nhẹ." Cô ấy lấy súng từ trong tủ ra, kiểm tra lại một lần trước khi đưa nó cho cô. Cô thử cầm súng và ngắm bắn. Khá tốt, khẩu súng này đúng là rất nhẹ.

    Cô ấy lấy ra một khẩu súng khác cùng loại và một hộp đạn.

    " Xem kĩ nhé."

    Cô đứng ở phía sau nhìn cô ấy đi vào vị trí bắn, đeo tai nghe chống ồn. Cô ấy kiểm tra nhanh khẩu súng trước khi lắp đạn vào và ngắm bắn.

    Cô ấy đúng là kiểu người làm cái gì cũng thể hiện được 100% chỉ số mị lực của bản thân, khi cô ấy cầm súng lục mị lực của cô ấy hoàn toàn vượt ngoài sức quy định. Không phải tự dưng mà khi xem phim người ta thích mấy mỹ nam cầm súng đâu. Thực sự là ngầu hết lời mà nói luôn.

    Cô ấy bắn một lúc nắm phát, không ngừng nghỉ. Bảng điện tử gắn trên trần nhà lập tức hiển thị điểm bắn của cô ấy.

    ' 9 9 8 9 10 '

    Mẹ ơi.

    Cô ôm mặt che miệng, kinh ngạc nhìn chỉ số hiện thỉ trên màn hình điện tử.

    Không thể tin nổi.

    Cô ấy cũng quá giỏi bắn súng đi.

    Cô ấy tháo tai nghe xuống, quay lại nhìn cô, vừa cười vừa nói:

    " Lại đây, em cũng thử đi."

    Liễu Nhiên ừm một tiếng, ôm súng bước về khu vực bắn của mình. Sau một khoảng thời gian dài không cầm súng, tay cô có chút run, tâm trạng thì lo lắng. Cô thập chí nghe được cả tiếng mạch máu đập bên lỗ tai mình.

    " Đừng lo. Thoải mái đi." Cô ấy dùng khẩu hình miệng nói chuyện với cô.

    Lần đầu tiên khó lòng mà thuận lợi, cổ cô bị khẩu súng giật cho hơi tê.

    Thành tích không cần nói cũng biết là rất tệ.

    Trượt ba chúng hai. ĐIểm đạt được là ' 5 0 0 3 5 0 '.

    Thật là mất mặt.

    Cô tháo tai nghe xuống, lắc đầu ngán ngẩm. Người ta nói không so sánh thì sẽ không có đau thương, cô ấy quá mức xuất sắc làm cô tổn thương muốn chết.

    " Đừng lo, ở đây nhiều đạn lắm."

    Cô ấy đi đến giúp cô lắp lại đạn rồi đặt súng vào tay cô.

    " Thử lại nào."

    Cô ấy đứng ở sau lưng, nắm lấy tay cô.

    Khoảng cách của hai người thực sự rất gần, cô có thể cảm thấy hơi thở ấm áp của cô ấy bên cạnh tai mình, những lời nói thổi nhẹ vào tai khiến cô đỏ mặt.

    " Đừng phân tâm."

    Tay của cô ấy nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng điều chỉnh chúng sao cho thẳng và đúng.

    " Nhìn thẳng, tay lên cao một chút. Đừng căng người, chị cũng không ăn em."

    Giọng nói của cô ấy mang theo một ít ý cười, đến cuối câu thì trở nên càng nhẹ và kéo dài hơn.

    Trái tim cô đập thình thịnh to đến mức cô sợ đối phương cũng nghe thấy nhịp tim của mình.

    Lạy chúa, cô thề bản thân mình đang bị cô ấy trêu đùa.

    " Được chưa, A Nhiên?"

    Cô nuốt khan một tiếng, hít sâu một hơi đẩy hết những suy nghĩ linh tinh ra khỏi đầu.

    " Được rồi." Liễu Nhiên đáp và cô ấy buông ta ra giúp cô đeo tai nghe lên. Liễu Nhiên bóp cò súng.

    ' Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng '

    Chuỗi âm thanh kết thúc.

    Cô lập tức buông súng và nhìn lên bảng điện tử lắp ở trên trần nhà.

    ' 7 8 8 7 6 6 '

    Cô đập tay một cách đầy và a yeah một cái.

    Cảm giác này thực khó lòng diễn tả bẳng lời, phấn khích, hào hứng, vui vẻ, cảm giác thành tựu khi vừa thua rồi lại thắng hòa lẫn với nhau. Cảm giác này có phần tương tự khi cô tham gia tập luyện và thi đấu thể thao.

    Chính cảm xúc này khiến nhiều người chẳng ngại bỏ thời gian, chẳng ngại gian khổ mà đi luyện tập. Có lẽ đó là lí do vì sao người ta thích bắn súng.

    Ánh mắt của cô và cô ấy chạm vào nhau. Cô ngại ngùng đứng thẳng lại sau hành vi có phần quá khích của mình.

    " Vui phải không?"

    " Đúng vậy." Cô gật đầu, hoàn toàn đồng ý với quan điểm của cô ấy.

    " Vậy chơi tiếp đi."

    Cô ấy cũng đi vào vị trí bắn của mình.

    Tuy rằng sau đó vì không có sự điều chỉnh của cô ấy thành tích bắn của cô không tốt bằng lần đầu nhưng cô có thể cảm thấy thành tích của mình đang tốt hơn một cách rõ ràng, và cô rất tận hưởng điều đó.

    Họ tập súng ngắn trong vài tiếng, sau đó đổi sang sân tập súng trường. Sân tập theo tiêu chuẩn 50 m và có thể điều chỉnh khoảng cách theo mong muốn. Lần này họ sử dụng khẩu M4A1 do Mỹ sản xuất. Súng trường và súng ngắn khác nhau rất nhiều, cảm giác khi sử dụng cũng hoàn toàn không tương đồng. Sau khi được cô ấy hướng dẫn thêm cô đã có thể nắm bắt đại khái và bắn đến không tồi.

    Bắn mà không phải nghĩ đến tiền đạn, thực sự rất vui.

    Bắn súng là một loại thể thao cần rất nhiều sức lực, tinh thần phải tập trung cao độ. Khi buổi tập bắn kết thúc, Liễu Nhiên cảm thấy toàn thân thoải mái và mệt lả. Cô ngồi xuống bậc thềm cầu thang tựa đầu vào tường, thả hồn vào bầu trời chiều.

    " Chơi vui không?"

    " Chơi vui."

    Cô ấy đứng bên cạnh cô, cũng thả mình vào ánh nắng chiều ráng vàng và bầu trời rực đỏ. Một ngày cứ như vậy đã đi đến kết thúc, chẳng mấy chốc bóng đêm sẽ che phủ lên trang viên này.

    Qua một lúc, Liễu Nhiên ngẩng đầu nhìn cô, có phần ngại ngùng nói:

    " Chúng ta đi về ăn cơm đi. Em hơi đói rồi."
    Liệt Thanh Tài sản


  4. #14
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    28
    Ngân lượng
    6
    Thanked: 3
    Chương 7: Về nhà
    Cuộc sống ở trang viên này chính xác là một giấc mộng tuyệt vời, cô được trải nghiệm sự giàu có mà có lẽ cả đời cô cũng khó lòng đạt được. Hằng ngày cô được ăn những món ăn được chế biến bởi các đầu bếp, được chơi đủ mọi loại cho chơi mà chẳng phải nghĩ đến tiền. Hôm trước họ đi bắn súng, hôm sau thì họ đi bơi, ngày kia thì họ đi đánh golf, và ngày sau đó cô còn được thử nhảy dù...

    Nhảy dù, môn thể thao mạo hiểm cô luôn muốn thử, giống như một mong muốn được cất kĩ trong chai thủy tinh. Cô đã chẳng thể tìm được ai có thể khiến cô đủ an tâm để giao phó tính mạng của cô cho người đó.

    Và khi cô ấy nói sẽ bay cùng cô, cô đã không hề suy nghĩ mà làm ra một hành động cực độ có hại đối với tim gan của mình. Nếu không phải có cô ấy, cô tin rằng mình sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ thay vì thả lỏng và có thể ngắm được toàn cảnh trang viên trước khi hạ cánh.

    Cô thật lòng tin tưởng cô ấy.

    Chiếc máy tính bảng cô ấy đưa cho cô, hoàn toàn bị vứt xó vì Liễu Nhiên đang quá vui sướng với cuộc sống vô lo vô nghĩ này.

    Đây là buổi sáng thứ năm cô ở trang viên.

    Sau khi ăn sáng xong cô vui vẻ chờ đợi điều bất ngờ tiếp theo mà cô ấy đưa tới cho mình.

    " Hôm nay chúng ta sẽ làm gì vậy...?"

    " Tiểu thư, đồ đã đưa tới rồi." Dĩ Thư lên tiếng.

    Cô nhanh chóng nhận ra chiếc vali cũ của cô đã bị cô bỏ quên ở trong phòng khách sạn xong khi cô bị bắt cóc, và thêm một cái vali mới.

    Cô nhíu mày, âm thầm thấy không ổn. Cô quay sang nhìn cô ấy chỉ đối lấy một nụ cười bất đắc dĩ. Cô ấy vỗ nhẹ vai cô, nói:

    " Em nên trở về đi làm rồi, A Nhiên."

    " Cái này...cái này..."

    Cô biết mộng đẹp cũng có ngày phải tỉnh nhưng thình lình bị đẩy xuống cảm giác khác hoàn toàn với việc cô tự nguyện tỉnh lại.

    Cô ấy dẫn cô lên phòng thay đồ, chọn cho cô một bộ đồ đơn giản gồm áo sơ mi và jean, cả hai món đều còn mới như mọi thứ cô ấy từng đưa cho cô trước đây. Cô ấy kiên nhẫn đợi cô thay xong đồ rồi đưa cô xuống sảnh.

    Liễu Nhiên lưu luyến không nỡ rời đi.

    Giấc mơ này cứ thế là kết thúc sao?

    Cô ấy ôm lấy cô vào lòng. Vòng tay của cô ấy ôm chặt lấy cô khiến cho cảm giác chua xót này càng trở nên mạnh mẽ hơn. Nó khiến cô nghẹn ngào.

    " Rất nhanh chúng ta liền có thể gặp lại. Đến khi đó tôi sẽ trả lời mọi câu hỏi của em."

    Cô ấy nhẹ nhàng nói với cô như thế. Sau đó bàn tay mảnh khảnh vỗ nhẹ lưng cô như một loại cô vũ trước khi buông tay ra.

    Đồ đạc đã được xếp vào trong cốp xe, cửa cũng đã được mở sẵn chờ cô.

    Cô ngồi ở trong xe, cảm xúc phức tạp.

    Xe lăn bánh.

    Cô cơ hồ dán mặt vào mặt kính, ánh mắt đau đáu nhìn theo cô ấy cho đến khi những hình ảnh nhỏ dần và biến mất sau hàng cổng sắt.

    Cô chán chường dựa vào ghế da, sự buồn bã lập tức gặp nhấm lấy cô như một mòn ăn ngon.

    Cảnh sắc hai bên đường từ cây cối không chuyển sang đô thị với những ngôi nhà san sát nhau. Cô cũng chẳng còn hứng thú để ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài. Cô ngồi xe suốt ba tiếng đồng hồ, cơn buồn ngủ đã rời đi chỉ để lại một nỗi buồn man mác.

    Cô tự an ủi mình rằng họ sẽ sớm gặp lại nhau như lời cô ấy nói thôi. Nhưng rốt cuộc sớm là bao giờ?

    Cô về đến nhà liền nằm chết dí trên giường. Không muốn làm gì hết.

    Cô cuộn mình trên giường, ngủ một giấc đến trưa. Ăn một bữa cơm trưa đơn giản xong thì cô quyết định đến công ti.

    Đúng như cô ấy nói, dù rất muốn nhưng cô không thể tiếp tục kì nghỉ dưỡng của mình nữa.

    Cô đã hi vọng mình cảm thấy thoả mãn sau một tuần nghỉ ngơi để tiếp tục quay lại với guồng quay công việc, nhưng cuối cùng lại biến thành nuối tiếc.

    Cô quyết định thay một vest đen.

    Lâu rồi cô không mặc tây trang đi làm nên cảm giác có chút kì quái. Cảm giác không quá quen thuộc, còn một chuyện quái gở nữa đó là cô cảm giác quần áo chật hơn bình thường.

    Liễu Nhiên hít một hơi rồi bước lên cân. Mặt cô lập tức liền đen lại.

    Cô tăng năm cân!!!!

    Những kí ức màu hồng hạnh phúc nơi cô ấy cứ khuyên cô ăn thêm cái này cái kia lại hiện về.

    Chết tiệt!

    Đồ tra nữ! Vỗ béo người ta xong liền ghét bỏ.

    Cô bước xuống khỏi cân mà tâm tình không vui chút nào.

    ***Liễu Nhiên xin một tuần nghỉ lễ sau khi một trong những dự án quan trọng nhất năm của họ thành công. Một tuần nghỉ lễ đã là giới hạn với chức vụ của cô rồi. Trước khi đi, dự án phát triển ứng dụng mới của công ti đang tìm kiếm đối tác.

    " Giám đốc, nghỉ ngơi tốt chứ ạ? Em thấy sếp có tinh thần hẳn ra."
    Tư Lâm vừa thấy cô vào phòng làm việc liền bắt đầu đi đến sum xoe.

    Liễu Nhân bỏ túi lên bàn, ngồi vào bàn làm việc khởi động máy tính.

    " Dự án đó đến đâu rồi?"

    Tư Lâm đưa tài liệu cho cô.

    " Đối tác lần này của chúng ta là tập đoàn XiaoMing. Kế hoạch sơ lược đã hoàn thành, hai bên có buổi gặp lần đầu vào thứ 2 tuần sau."
    Tức là còn bốn ngày nữa.

    Liễu Nhiên khá ngạc nhiên trước đối tác lần này của công ti mình.

    " Dự án này không tính là quá lớn, làm thế nào mà bên XiaoMing đồng ý hợp tác?"

    Tư Lâm gãi đầu, thành thật trả lời:

    " Là bên XiaoMing liên hệ với chúng ta trước. Lúc đó, em cũng kinh ngạc lắm. Nghe nói họ đang khai thác khu nghỉ dưỡng mới ở châu Âu, muốn áp dụng kĩ thuật của chúng ta vào bên đó."

    Liễu Nhiên gõ nhịp tay lên bàn, có điều suy nghĩ.

    " Được rồi, cậu đi ra ngoài làm việc đi, có việc tôi sẽ gọi cậu sau."

    " Oke sếp."
    Liệt Thanh Tài sản


  5. #15
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    28
    Ngân lượng
    6
    Thanked: 3
    Chương 8: XiaoMing
    Tập đoàn đa quốc gia XiaoMing, một trong những tập đoàn lớn nhất Trung Quốc và được xếp hạng cao trên thế giới, trụ sở chính được đặt tại thủ đô Bắc Kinh.

    XiaoMing thành lập vào những năm 90 thế kỉ 20 khi Trung Quốc bắt đầu bước chân vào con đường phát triển. Nhờ nằm bắt được xu hướng, có những quyết định hợp lí, XiaoMing thành công trên lĩnh vực thương mại, đặt vững chân của mình trên đất Bắc Kinh, sau đó tiến bước trở thành một trong những công ti lớn và có sức ảnh hưởng nhất Bắc Kinh và cả Trung Quốc.

    Tiếu gia cũng trở thành một trong những gia tộc giàu có nhất ở thủ đô hàng năm năm tuổi này.

    Bốn ngày sau

    Trưởng phòng Bá Ân mang theo đội của mình xuống sảnh đón tiếp người bên đối tác XiaoMing.

    Ba chiếc Mercedes C class đen cùng lúc dừng lại trước công ti Wolke Tech. Từ trên những chiếc xe này đi xuống một nhóm người mặc tây trang đi giày da, lương lệ ngăn nắp.


    " Trương trưởng phòng. Hân hạnh, hân hạnh."

    " Chào Bá trưởng phòng. Hân hạnh."

    Hai người bắt tay với nhau chào hỏi, nói khách sáo vài câu.

    Lúc này cửa xe sau của chiếc xe thứ ba được tài xế mở ra.

    Trương trường phòng bước về phía sau, cung kính cúi đầu.

    " Tiểu thư."

    Bá Ân tròn mắt ngạc nhiên trước vị khách bất ngờ. Tây trang cao quý, tóc cuộn sóng xõa xuống bên vai, ngũ quan sắc nét khó lòng bắt bẻ, dù trang điểm nhẹ nhàng nhưng đã đủ để làm nổi bật lên khí chất hơn người của đối phương.

    Một người được xưng là vương giả.

    Tố chất chuyên nghiệp của một người lãnh đạo khiến cô nhanh chóng tiến lên chào hỏi đối phương.
    " Tiếu chủ tịch."
    Tiếu Phong Niên gật đầu nhẹ coi như đáp lại.
    " Chúng ta đi thôi."
    Lúc đoàn người đi qua đại sảnh thu hút không ít ánh mắt.

    Phong cách làm việc của XiaoMing nổi tiếng với sự truyền thống nhưng không cứng nhắc, chỉ cần là đến để bàn chuyện làm ăn, họ sẽ xuất hiện với một đoàn nhân sĩ như được đúc ra từ một khuôn mẫu. Ánh mắt ai cũng đều sắc bén như kim châm, khí thế vô cùng hoành tráng.

    Liễu Nhiên đã ở phòng họp để đợi họ, lần này cô không phải người đứng đầu dự án nên cô hạn chế sự xuất hiện của mình để không cướp đi sự nổi bật của Bá Ân.

    Khi có người đến, cô lập tức đứng lên nghênh đón.

    Khi cô nhìn thấy người đại diện phía còn lại, cô ngạc nhiên đến độ hai mắt mở to.

    " Đã lâu không gặp, Liễu Nhiên." Cô ấy nháy mắt với cô.

    " Chị...sao lại...." Liễu Nhiên không biết nên nói gì cho phải. Từ ngữ trong nhất thời cứ quấn thành một vòng xoắn trong miệng cô khiến cô vô cùng khó chịu.

    Nụ cười của cô ấy vẫn y hệt lúc còn ở trang viên, dịu dàng và bao dung, một ánh mắt tựa như tia laze xuyên thấu những gì mà cô đang suy nghĩ. Cô ấy đánh mắt về phía bên cạnh mình như một cái vẫy tay nhắc nhở nơi này không chỉ có họ và cô ấy đến là để làm việc.

    " Liễu giám đốc, nghe danh đã lâu."

    Liễu Nhiên mơ mơ màng màng đáp lại Trương trưởng phòng bằng những lời khách sáo cô đã thuộc nằm lòng. Ngược lại với thái độ ngơ ngác ban nãy, cô lộ ra một sự tự tin hoàn hảo không sứt mẻ xứng đáng ở vị trí của mình.

    " Mời mọi người ngồi."

    Sau khi chào hỏi xong, hai bên vào chỗ.

    Bá Ân với vai trò là người cầm đầu trong dự án này sẽ là người phát biểu chính hôm nay cùng với những đồng đội của mình.

    Rõ ràng đây là một kế hoạch quan trọng nhưng trong cuộc họp cô lại mất tập trung. Cô nhìn màn hình chính, thỉnh thoảng lại lén quan sát cô ấy.

    Cô ấy là người Tiếu gia sao?

    Cô thấy cực kì bất ngờ lại vừa cảm thấy hẳn là nên như thế.

    Không phải thế gia cỡ Tiếu gia thì khó lòng dưỡng ra được người có khí chất nữ vương như thế này.

    Cả trang viên mà cô đã dành gần một tuần lễ ở đó nữa, nếu cô ấy là người Tiếu gia thì mọi chuyện đều thật dễ hiểu.

    Từ vị trí của cô ấy, cô ấy có thể dễ dàng nhận ra cô không tập trung.

    May mắn cho cô, cô ấy cũng không có ý định tìm cách làm khó dễ.

    Ánh mắt của hai người đụng vào nhau trong thoáng chốc, cô ấy chỉ cười mà thôi, không hề có ý tứ trách cứ.

    Quá trình trình bày phương án diễn ra vô cùng thuận lợi. Những câu hỏi bên phía XiaoMing đều được Bá Ân trả lời một cách chuyên nghiệp theo đúng phương châm của Wolke Tech hoạt động cho đến bây giờ. Wolke luôn tự hào về kiến thức chuyên môn vững chắc của mình. Chỉ cần là trong lĩnh vực của họ, họ đều có thể làm được tốt nhất.

    Slide cuối cùng được trình bày hết, Bá Ân nói:

    " Đây là kế hoạch sơ lược của công ti chúng tôi về dự án này. Sau khi thống nhất chúng tôi sẽ bước vào giai đoạn thứ nhất hoàn thành kế hoạch."

    Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô ấy, muốn biết cô ấy nghĩ như thế nào.

    Cô ấy ngược lại không vội, nhìn cô trong chốc lát sau đó vỗ tay.

    " Rất tốt, hi vọng sớm được nhìn thấy thành quả của Wolke."

    Tảng đá trên người Bá Ân lúc này mới được gỡ xuống. Nhóm của Wolke nhìn nhau trao đổi những ánh mắt vui sướng.

    Hai bên lại nói khách khí với nhau một lúc, sau đó đội của Liễu Nhiên tiễn nhóm bên XiaoMing về trước.

    " Giám đốc, đi trước." Bá Ân vỗ vai Liễu Nhiên và cúi chào cô ấy trước khi rời đi.

    Mọi người đi hết, phòng họp chỉ còn lại đúng hai người họ. Lúc này cô liền có chút bối rối, không biết làm sao cho phải.

    " Ừm...Thì ra chị họ Tiếu à?"

    Cô ấy chống cằm nhìn cô, khoé môi hơi cười:

    " A Nhiên chưa từng hỏi tên tôi. Em không tò mò sao?"

    Mắt cô cũng không biết nhìn đi đâu, nhìn đi đâu cũng không phải.

    Cô tò mò a, nhưng cô không dám hỏi. Cô ấy phải từ góc độ của cô nhìn cái hoàn cảnh éo le giữa hai người mới biết được sự khổ tâm này. Nghĩ mà xem, cô nằm trong tay người dám giết người trước mặt cô, nếu bây giờ cô biết nhiều hơn nữa, như việc cô ấy là người của Tiếu gia, chính là cái gia tộc giàu có khiến hàng vạn người đỏ mắt đó, cô có khả năng sẽ bị diệt khẩu a.

    Dường như nhận ra sự lo lắng của cô, nụ cười trên khuôn mặt tuyệt mĩ kia càng rõ ràng hơn một chút.

    Cô ấy kéo ghế đứng dậy. Bàn tay phải chạm nhẹ lên bàn, từng bước đi về phía cô.

    Khoảng cách của hai người không xa, đi vài bước là đến. Khi cô ấy đi đến đối diện cô thì dừng lại, người cúi thấp xuống gần như muốn dán sát vào mặt cô. Khoảng cách giữa hai người quả thật quá gần.

    Đối phương dường như lại gần thêm chút nữa.

    " Tôi tên là Tiếu Phong Niên."

    Tiếng nói bên tai tựa như âm điệu du dương trong một khúc tình ca. Cô lập tức đỏ mặt.

    " Trở về đã lâu, còn nhớ tôi không A Nhiên?"

    " Tôi..."

    " Còn tôi nhớ em lắm."

    Nói xong rồi cô ấy lùi lại không tiếp tục quá mức gần gũi thế nữa, điều này khiến cô thả lỏng hơn một chút. Khí tràng trên người cô ấy quá lớn, trái tim bé nhỏ của cô thực lòng chịu không nổi a.

    " Đi ăn cơm nhé?"

    Vừa hay bụng cô reo lên như đồng tình. Cô ấy bật cười, còn cô đỏ mặt lập tức đứng dậy chạy chơi chết.

    Hai người thân mật như vậy, tin đồn rất nhanh đã lan truyền đi.

    Vì sao XiaoMing lại lựa chọn Wolke? Là vì chuyện tình cảm?
    Liệt Thanh Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •