Trở Thành "Thành Viên VIP" (Có Thể Đóng Góp Bằng Thẻ Cào hoặc chuyển khoản)
Trang 13 của 13 Đầu tiênĐầu tiên ... 3111213
Kết quả 121 đến 124 của 124
  1. #121
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    1,836
    Ngân lượng
    20
    Thanked: 10

    Nụ cười nhạt vốn trên mặt Sở Nguyệt Xuất lập tức tiêu thất, cả người ngẩn ra, hơn nữa còn mới mang theo vẻ không thể tưởng tượng nổi nói, "Ba ba của em hỏi em... Có phải... Yêu thích chị hay không?"

    "Ân." Ngôn Du gật gật đầu, nghiêm túc nói, "Em lúc ấy cũng ngây người mà."

    Bất cứ người nào nghe được chuyện như vậy chỉ sợ đều sẽ không cách nào bình tĩnh được, Sở Nguyệt Xuất một tay vẫn còn đặt ở trên mặt Ngôn Du, một tay kia lại hơi nắm thành nắm tay, "Vậy... vậy em trả lời như thế nào?"

    "Ngô, em cũng không biết nên làm sao bây giờ..." Ngôn Du thanh âm có chút rầu rĩ, "Muốn hỏi chị cùng tỷ tỷ xem có nên thừa nhận hay không, chính là... Không dám điện thoại cho chị, cũng không có biện pháp đi ra ngoài hỏi tỷ tỷ..."

    Sợ run vài giây, Sở Nguyệt Xuất tay nhẹ vỗ về cái gáy Ngôn Du, thanh âm lộ ra nồng đậm đau lòng, "Thật có lỗi, khi đó chị không có bên cạnh em..."

    "Không đúng không đúng..." Ngôn Du chui vào trong lòng nàng, "Không cần phải nói xin lỗi, chuyện này em hẳn xử lý tốt..."

    Tuy rằng Sở lão sư cùng tỷ tỷ đều nói nàng giống tiểu hài tử, chính là... Dù giống thế nào đi nữa thì ở loại chuyện này, cũng không thể luôn để mỗi Sở lão sư tự một người gánh vác nha.

    "Kia... Cuối cùng em là nói như thế nào với ba em?" Đáy lòng tựa như có một dòng nước ấm lướt qua, cái loại cảm giác bởi vì nghe được phụ thân Ngôn Du biết chuyện mình cùng Ngôn Du mà tâm tình khẩn trương lập tức bình phục rất nhiều, Sở Nguyệt Xuất chăm chú nhìn Ngôn Du, "Thừa nhận sao?"

    "Ân... em nói với ông là em thích chị..." Ngôn Du đầu cúi xuống, thanh âm cũng thấp theo, "Bất quá chị khẳng định không thích em."

    Khi đó, trong lòng của nàng vẫn cho rằng Sở Nguyệt Xuất bởi vì chuyện tình của Bạch Hiểu An mà tự trách chính mình, nhất định sẽ không tiếp tục thích nàng nữa, lòng tràn đầy tuyệt vọng, cho nên, khi đối mặt với phụ thân vốn luôn đối với mình luôn thực nghiêm khắc, liền ôm tâm tình "vò đã mẻ lại sứt" mà thừa nhận.

    Lông mi run rẩy, Sở Nguyệt Xuất cắn môi dưới, trong lúc nhất thời cũng không biết nói cái gì cho phải.

    Khi đó nàng chứng thật là mang tâm tư trách cứ Ngôn Du, đồng thời cũng trách cứ chính mình, cho nên một lần đó liền sa vào trong hỗn loạn, cho nên, thời gian cần với đối mặt Ngôn Du mới sẽ xuất hiện tình huống như vậy —— bởi vì không biết nên lấy thái độ như thế nào để đối mặt, chỉ có thể duy trì khuôn mặt lạnh như băng...

    Nhất định khiến cho người đơn thuần trong lòng này thực thương tâm đi, thế cho nên, mới sẽ cho rằng mình cũng không muốn tiếp tục thích nàng.

    "Đồ ngốc..."

    Chuyện kia kỳ thật sai càng nhiều là tại bản thân mình, chính là sau khi mình tới Mĩ Quốc, Ngôn Du chưa từng trách cứ qua mình, cũng không có đối với chính mình từng có câu oán hận nào, thái độ đối với mình cũng là trước sau như một – đều thật tốt... Sở Nguyệt Xuất muốn nghĩ lại càng phát ra đau lòng Ngôn Du, "Chị sẽ không hề không thích em..."

    "Ân, em biết." Một đôi con ngươi đen láy trông suốt nhìn Sở Nguyệt Xuất, Ngôn Du lộ ra cười hồ hồ, "Sở lão sư tốt nhất còn gì."

    "Đứa ngốc..." Cúi đầu hôn khóe môi của nàng, lôi kéo nàng song song ngã xuống giường, Sở Nguyệt Xuất khó được một lần "chim nhỏ nép vào người" mà dựa vào Ngôn Du, "Ba ba của em nói như thế nào?"

    "Ân, ông ấy nói dù sao em cũng muốn xuất ngoại..." Vừa nhắc tới chuyện này Ngôn Du liền nhịn không được buồn bực, muốn như bình thường lao vào trong lòng Sở Nguyệt Xuất, giờ phút này lại không bỏ được mà buông tha cho cảm giác Sở Nguyệt Xuất đang nằm úp sấp trong lòng ngực của mình, tay liền nắm thật chặt thân thể mềm mại trong lòng, "Sau đó cùng em nói để cho em ở nước ngoài không được gây chuyện..."

    "Em mới không có gây chuyện đâu." Ngôn Du bĩu môi, "Em nghĩ chị cùng tỷ tỷ."

    "Ân, chị biết." Tiếng nói nhu hòa, tay Sở Nguyệt Xuất đặt lên eo Ngôn Du, "Tiểu Du, sau này vô luận có chuyện gì phát sinh, chúng ta đều sẽ cùng nhau gánh vác được chứ?"

    "Hảo." Ngôn Du ngốc hề hề cười, "Cùng Sở lão sư cùng nhau gánh vác..."

    Nói đến đây, Ngôn Du chợt sụp mặt, "Em nghĩ cùng chị cùng nhau về nước..."

    "Ân?" Lập tức chuyển đề tài, Sở Nguyệt Xuất có chút theo không kịp mà ngẩn người, hiểu được sau đó nhẹ giọng cười cười, "Em khẳng định muốn cùng chị chung một chỗ."

    "Ngô, nhưng mà tháng sau bỏ đi như vậy, có xem thực không chịu trách nhiệm hay không?" Ngôn Du có chút rối rắm nói, "Có phải rất không nói nghĩa khí hay không?"

    "Tháng sau?" Sở Nguyệt Xuất có chút không rõ, "Tại sao lại là tháng sau a?"

    "Tháng sau chính là tháng tám nha, chị không phải cần về trường học sao?" Cằm ở trên sợi tóc Sở Nguyệt Xuất vuốt ve, Ngôn Du vẻ mặt đau khổ, "Em nghĩ cùng chị trở về, không cần tách ra nữa."

    "A, đồ ngốc..." Nguyên lai là đang rối rắm chuyện này, Sở Nguyệt Xuất ngẩng đầu, hôn xuống gương mặt của nàng, "Chị không nhanh như vậy trở về..."

    "A?" Trừng lớn mắt, Ngôn Du lại muốn ngồi dậy, Sở Nguyệt Xuất vẫn là gắt gao vòng quanh eo của nàng, mời nàng một lần nữa nằm xuống, "Ngoan, em nên ngủ."

    "Vì cái gì không nhanh như vậy nha?" Chuyện này chính là chuyện hiện tại nàng quan tâm nhất, Ngôn Du nằm xuống, cùng Sở Nguyệt Xuất mặt đối mặt, mắt nhỏ nháy mắt vài cái hỏi.

    "Chị chờ em nuôi chị nha." Sở Nguyệt Xuất thản nhiên cười, ở sườn mặt nàng hôn, " Chăm ngoan làm việc kiếm tiền nuôi gia đình nhé."

    "Chính là..." Ngôn Du khuôn mặt nhỏ nhắn rối rắm cùng một chỗ, "Chị không phải..."

    Sở lão sư không phải thích làm cô giáo nhất sao, thích đệ tử nhất sao?

    "Không phải cái gì?" Đôi mắt mỉm cười nhìn nàng, Sở Nguyệt Xuất xoa bóp cái mũi của nàng, "Hiện tại quan trọng nhất của chị là em."

    "Cho nên... Sở lão sư..." Ngôn Du giờ khắc này rốt cục ý thức được Sở Nguyệt Xuất nói để cho mình nuôi nàng là có ý gì, tâm lập tức bị cảm động đến, yên lặng nhìn Sở Nguyệt Xuất, hơn nửa ngày nói không ra lời.

    Mắt đối mắt cùng nàng đối diện, thẳng đến chứng kiến khóe mắt đã Ngôn Du ngập nước, Sở Nguyệt Xuất mới đưa tay nhẹ nhàng lau đi, "Này có cái gì hảo khóc đâu, sau này em muốn khổ cực hơn nè, chị cũng không phải dễ nuôi như vậy..."

    "Ân..." Ngôn Du đem Sở Nguyệt Xuất ôm chặt, "Em sẽ thực cố gắng, thực cố gắng công tác."

    "Ha ha, hảo."

    Ban đêm, sau khi khiến Ngôn Du mang theo lòng tràn đầy cảm động cùng phấn chấn ôm Sở Nguyệt Xuất ngủ rồi, Sở Nguyệt Xuất mở mắt ra nhìn nàng vài giây, thật cẩn thận từ trong lòng nàng chui ra, cầm di động vào phòng tắm gọi điện cho Ngôn Tĩnh.

    Ngôn Tĩnh lúc này đang cùng một nam nhân do phụ thân giới thiệu ăn cơm trưa, chứng kiến điện báo biểu hiện, xin lỗi nam nhân đang ngồi đối diện mình lễ độ cười, rút ra khăn tay lau khóe miệng, động tác tao nhã đón thông điện thoại, "Uy..."

    "Cô hiện tại có tiện nói chuyện không?" Nghĩ đến chuyện tình chính mình sắp cùng với Ngôn Tĩnh nói, Sở Nguyệt Xuất cẩn thận hỏi một câu.

    Ngôn Tĩnh trầm mặc vài giây lại đối với nam nhân ngồi đối diện xin lỗi cười cười, cầm di động ra khỏi nhà ăn, "Hiện tại có thể."

    "Ân..." Sở Nguyệt Xuất gật đầu, châm chước ngôn ngữ của mình, "Cô nói người kia, có phải kêu Hạ Kiều Mộc hay không?"

    Tâm căng thẳng, Ngôn Tĩnh bỗng dưng cảm thấy thở có chút khó khăn, "Nàng đi gặp hai người sao?"

    "Đúng vậy." Sở Nguyệt Xuất hạ giọng, "Tiểu Du ở trên đường gặp được nàng, nàng cùng Tiểu Du nói..."

    Nghĩ đến Ngôn Tĩnh nghe đến lời của mình không biết sẽ có phản ứng gì, Sở Nguyệt Xuất không hiểu sao cảm thấy có chút buồn cười, "Nàng nói... Nàng là tỷ phu Tiểu Du."

    Điện thoại đầu bên này, Ngôn Tĩnh biểu tình ngưng trọng, ngay sau đó, lông mi dày đẹp run rẩy vài cái, "Nàng cùng Tiểu Du nói... Nàng là tỷ phu Tiểu Du?"

    "Ân."

    Mấp máy môi, Ngôn Tĩnh vốn vẻ mặt một dạng tao nhã bình tĩnh giờ phút này đã không còn sót lại chút gì, trong lòng âm thầm mắng Hạ Kiều Mộc khẩu không biết che đậy, trên mặt lại nổi lên một mảnh ửng đỏ.

    Nửa ngày không có nghe ra bất kỳ thanh âm gì, Sở Nguyệt Xuất có chút bận tâm mở miệng nói, "Cô... Không có sao chứ?"

    Ngôn Tĩnh hãy còn nhíu lại mi nghĩ gì đó, nghe thanh âm của Sở Nguyệt Xuất, lấy lại tinh thần, "Không có việc gì... Tiểu Du em ấy... Nói như thế nào?"

    "Em ấy hả..." Có chút buồn cười lắc đầu, Sở Nguyệt Xuất vừa nghĩ tới Ngôn Du, đáy lòng liền một mảnh mềm mại, "Em ấy không tin, tôi lừa em ấy, nói là bằng hữu của cô, chọc em ấy."

    "Ân..." Ngôn Tĩnh thở dài, "Đã làm phiền cô."

    "Không có gì." Sở Nguyệt Xuất lại lắc đầu, "Cô cũng từng giúp tôi."

    Nếu Ngôn Tĩnh không nói cho nàng biết địa chỉ của Ngôn Du ở Mĩ Quốc, có lẽ nàng cùng Ngôn Du thật sự đã không thể ở cùng một chỗ.

    Hai người ở hai đầu điện thoại trong lúc nhất thời đều lâm vào trầm mặc, một lúc lâu, Sở Nguyệt Xuất mới nói, "Cô cùng người kia... Hạ Kiều Mộc... Hai người..."

    Dù sao cũng là riêng tư của người ta, Sở Nguyệt Xuất cùng Ngôn Tĩnh trước sau bất quá cũng gặp nhau vài lần, lúc này để nàng hỏi ra lời này, vẫn có chút khó xử.

    "Cũng không tính..." Ngôn Tĩnh âm thầm ở trong lòng thở dài, "Tôi cùng nàng là không thể nào..."

    Nhíu mi, Sở Nguyệt Xuất nhẹ nhàng đẩy ra cửa phòng tắm nhìn Ngôn Du đang ở trên giường ngủ say, "Tôi có thể hiểu được suy nghĩ của cô, nhưng mà... Tóm lại cũng cần vì chính mình lo lắng, bởi cùng người mà mình không thích ở cùng một chỗ cả đời, rất thống khổ."

    Ngôn Tĩnh lại một lần nữa trầm mặc, sau một lúc lâu, "Tôi sẽ xử lý tốt, ân... Hạ Kiều Mộc đã ngủ chưa?"

    Thật cẩn thận từ trong phòng tắm đi ra, sợ phát sinh một chút tiếng vang liền đánh thức Ngôn Du, Sở Nguyệt Xuất đẩy cửa phòng đi ra ngoài, Hạ Kiều Mộc đang ở trên ghế sa lon ngẩn người nghe được thanh âm bèn bán ngồi dậy, chứng kiến Sở Nguyệt Xuất, lại lần nữa nằm trở về.

    "Nàng không ngủ." Sở Nguyệt Xuất vẫn duy trì tư thế thấp giọng nói chuyện, cho dù tới trong phòng khách, vẫn lo lắng đem Ngôn Du đánh thức.

    "Tôi nói với nàng vài câu." Trong phòng ăn người nam nhân kia đã bắt đầu thường thường nhìn ra bên ngoài, Ngôn Tĩnh tâm biết phụ thân giới thiệu những nam nhân này cho mình đều đối với chính mình mang tâm tư, nàng cũng cố gắng làm cho mình có thể cùng bọn họ cùng nhau ăn cơm nói chuyện phiếm, chính là... Cái loại cảm giác mà chỉ đối mặt với Hạ Kiều Mộc mới có, thủy chung không có biện pháp bởi vì những nam nhân này xuất hiện.

    Đưa di động cho Hạ Kiều Mộc vẻ mặt đang đầy mê mang, Sở Nguyệt Xuất tiếng nói nhẹ nhàng, "Nàng muốn nói chuyện với em."

    Tâm căng thẳng, Hạ Kiều Mộc vội vàng tiếp nhận di động, nghe đầu bên kia quen thuộc tiếng hít thở, thanh âm có chút run rẩy, "Tĩnh..."

    "Em chạy nhanh về nước." Cố gắng ápchế bởi vì nghe được thanh âm của Hạ Kiều Mộc mà tâm tình kích động, NgônTĩnh vẫn duy trì tiếng nói lạnh như băng kia, "Không cần tiếp tục hồ nháo."*
    bachcongtu Tài sản


  2. #122
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    1,836
    Ngân lượng
    20
    Thanked: 10

    Trong phòng khách chỉ mở một cái đèn nhỏ có vẻ thập phần mờ nhạt, Hạ Kiều Mộc đã sớm ngồi dậy, tay nắm lấy di động, cúi đầu, có vẻ rất là suy sụp.

    Sở Nguyệt Xuất ở một bên lẳng lặng nhìn, trong lòng lại thập phần do dự.

    Nàng có thể phân biệt ra được trong giọng nói Ngôn Tĩnh đối với Hạ Kiều Mộc là có ẩn ý, cũng có thể phân biệt ra được Ngôn Tĩnh đối Hạ Kiều Mộc rõ ràng cố ý không thân, đại khái cũng có thể hiểu được tình thế hiện giờ.

    Không nói tới trước đó Ngôn Tĩnh khoan dung Ngôn Du cùng mình, mời mình cùng Ngôn Du có thể một lần nữa chung một chỗ, coi như chính là bằng hữu bình thường, để mình xem nàng gả cho người không thích, cũng sẽ cảm thấy không đành lòng.

    "Tĩnh, em không phải ở đây hồ nháo." Hạ Kiều Mộc từ khi nghe được âm thanh lạnh như băng cùng tiếng thở rõ ràng bên tai của Ngôn Tĩnh, lúc này cố gắng đè nén chính mình, không để cho mình khóc lên, "Em chỉ muốn.. Dùng hết phương pháp, muốn nhường hai người chúng ta có thể cùng một chỗ mà thôi."

    Thở sâu, Ngôn Tĩnh mắt lại nhìn nam nhân trong phòng ăn đang cố gắng bảo trì bộ dáng tư văn hữu lễ, thanh âm vẫn như trước lạnh lùng, "Em vẫn là mau trở lại đi, hai người chúng ta là không thể nào."

    "A... em còn là muốn thử xem." Hạ Kiều Mộc quật cường nói, "Chị nhất định lại đang cùng đối tượng xem mắt ăn cơm đi, như vậy... Khoái hoạt sao?"

    Ngôn Tĩnh trầm mặc vài giây, lại ngoan tâm, "Chuyện của tôi không cần em quan tâm."

    Vẫn duy trì tư thế nắm điện thoại, Hạ Kiều Mộc cũng trầm mặc, cúi đầu, không rên một tiếng. Thật lâu sau, đưa điện thoại di động cho Sở Nguyệt Xuất, không nói một lời nằm xuống, đem tấm thảm mỏng đắp tới trên mặt, "Cám ơn chị, chúc ngủ ngon."

    Sở Nguyệt Xuất có chút nghi hoặc tiếp nhận di động, mắt nhìn thân mình người nọ tựa hồ đang run nhè nhẹ liếc mắt một cái, thở dài, đưa điện thoại phóng tới bên tai, "Uy..."

    Chợt nghe đến thanh âm của Sở Nguyệt Xuất, Ngôn Tĩnh ngẩn người, vài giây sau hoàn hồn nói, "Sở lão... Ân, không thể như vậy gọi cô, Nguyệt Xuất, Tiểu Du gần đây khỏe không?"

    "Ân, tốt lắm." Sở Nguyệt Xuất tầm mắt dừng ở trên người đang dùng tấm thảm mỏng bao vây lấy đầu chính mình vừa kéo lên, ôm cánh tay trở về phòng, đem cửa phòng đóng lại, "Em ấy hiện tại ngủ, chờ sáng sớm ngày mai em ấy tỉnh tôi kêu em ấy điện thoại cho cô."

    "Ha ha, không cần." Nhắc tới muội muội, Ngôn Tĩnh liễm mi vô cùng chặt chẽ mới có chút nới nới lỏng, "Có cô đang ở đó, tôi thực yên tâm."

    "A..." Sở Nguyệt Xuất cũng là cười, chần chờ nói, "Tôi cảm thấy được... cô có thể thì hãy suy nghĩ một chút... Người dù sao cũng là vì chính mình mà sống..."

    Hạ xuống mi mắt, nhìn sàn nhà, Ngôn Tĩnh thanh âm nhẹ nhàng, "Ân, cô... Chiếu cố tốt chính mình, chiếu cố tốt Tiểu Du..."

    "Yên tâm." Sở Nguyệt Xuất âm thầm ở trong lòng hít hai tiếng, "Tôi sẽ không tiếp tục nhường Tiểu Du thương tâm."

    "Ân."

    Hai người tùy tiện nói mấy câu, Ngôn Tĩnh liền cúp điện thoại, một lần nữa trở về trong phòng ăn, đối với nam nhân gật gật đầu, ngồi xuống.

    "Ngôn tiểu thư là có cái gì việc gấp sao?" Nam nhân ngồi đối diện, nhìn nữ tử ở trước mặt mình cử chỉ tao nhã thái độ lại ung dung thì rất có hảo cảm, có chút ân cần nói, "Nếu tôi giúp được, Ngôn tiểu thư cứ việc nói."

    Lộ ra nụ cười nhạt, Ngôn Tĩnh lắc đầu, "Là điện thoại của muội muội tôi, em ấy ở Mĩ Quốc, có đôi khi sẽ gọi điện thoại cho tôi."

    "Nha..." Nam nhân tỉnh ngộ, thầm nói khó trách lâu như vậy, gật gật đầu, "Thật sự là tỷ muội tình thâm a..."

    Đem nam nhân không cố ý khen tặng nhìn ở trong mắt, Ngôn Tĩnh không hiểu sao cảm thấy một trận chán ghét, trên mặt nhưng vẫn là gợn sóng không sợ hãi, chính là, vừa nghĩ đến mới thanh âm Hạ Kiều Mộc trong điện thoại cùng lời nói của nàng, tâm lại không hiểu đau một cái, đau đến nỗi nàng có xúc động muốn rơi lệ.

    _________________

    "Tiểu Y, muốn ngủ trưa sao?" Nếm qua cơm trưa, Sở Giản Hề thu thập xong liền nhanh nhẹn rửa sạch bát, từ trong phòng bếp đi ra liền thấy Sở Lục Y gục xuống bàn, sắc mặt ửng đỏ, nhẹ nhàng cười, đi qua, tay xoa nhẹ mái tóc của nàng, "Buổi sáng ngủ tới mấy giờ nha?"

    "Chán ghét, Sở Giản Hề..." Sở Lục Y mặt càng đỏ hơn, bắt lấy tay Sở Giản Hề, "Chị không được làm động tác này, thoạt nhìn giống như em là con nít vậy."

    "Phốc, em vốn liền nhỏ mà..." Sở Giản Hề ngồi xuống nhìn người đang ngồi ở trên ghế, "Mới mười tám tuổi chứ mấy, Tiểu Y..."

    "Mới không nhỏ đâu!" Sở Lục Y hếch ngực, trắng mắt liếc Sở Giản Hề một cái, tầm mắt dừng ở trên ngực Sở Giản Hề, nới lỏng thân mình, "Chán ghét, quả thật của chị lớn hơn..."

    Sở Giản Hề chậm chạp như thế liền không chú ý tới ánh mắt Sở Lục Y, như trước nhẹ nhàng cười, "Em vốn sẽ không lớn qua chị nha, đồ con nít..."

    Liếc mắt, Sở Lục Y nhìn tên ngốc kia mang theo sủng nịch tươi cười xem mình, trong con ngươi xẹt qua một tia giảo hoạt, "Đúng vậy a, em vốn sẽ không lớn bằng chị, chị CUP C mà..."

    Xoạt xoạt, Sở Giản Hề từ cổ đến mặt đỏ tươi một mảnh.

    Chứng kiến Sở Giản Hề như thế, Sở Lục Y lúc này mới lộ ra nụ cười hài lòng.

    Nói lầm bầm tự nhủ,*làm sao có thể để cho tên ngu ngốc này cứ luôn chiếm tiện nghi chứ, như bây giờ mới đúng này.

    Xoa bóp hai má Sở Giản Hề, Sở Lục Y rất là đắc ý nói, "Như vậy mới ngoan."

    Bởi vì lời nói của Sở Lục Y mà người nọ hãy còn thẹn thùng có chút luống cuống, một lúc lâu mới nói, "Tiểu Y, muốn ngủ một lát hay không?"

    "Em không mệt, chị mệt à?" Theo buổi sáng sau khi tỉnh lại liền một mực chờ mong đến giữa trưa, làm việc nhà mua đồ ăn làm cơm, lòng tràn đầy vui mừng mà đợi Sở Giản Hề trở về, đợi tới lúc Sở Giản Hề trở về liền vừa nói vừa cười nếm qua cơm trưa, giờ phút này nàng chỉ nghĩ có thể cùng Sở Giản Hề nói chuyện đứng đắn liên quan đến tình hình thực tế mà thôi.

    "Không mệt chút nào." Sở Giản Hề lắc đầu, đứng lên, "Chúng ta trở về phòng nói đi."

    "Ân."

    Hai người trở về trong phòng, Sở Giản Hề thay đổi áo ngủ cùng Sở Lục Y nằm chết dí trên giường, ôm Sở Lục Y, "Tiểu Y, thực xin lỗi."

    "Ân?" Vừa mới nằm xuống liền nghe giải thích, Sở Lục Y theo bản năng lên tiếng, đã thấy Sở Giản Hề mang theo tia áy náy đối với mình nói, "Mấy ngày nay, để cho em thương tâm."

    Cắn môi, Sở Lục Y leo đến trên người Sở Giản Hề, cúi đầu nhìn Sở Giản Hề, thẳng đến Sở Giản Hề mặt đỏ rực, đầu nghiêng sang một bên, lúc này mới mở miệng, "Dù sao đều là quá khứ, Sở Giản Hề, chúng ta bây giờ là tình lữ sao?"

    Hai má càng ngày càng hồng, nhiệt khí tựa hồ là từ trong tới ngoài liều mạng bạo phát, Sở Giản Hề thanh âm nho nhỏ nói, "Ân."

    "Sở Giản Hề..." Sở Lục Y chìa một ngón tay nhẹ nhàng vạch lộng lấy nàng, "Em yêu chị."

    Vẫn luôn không dám nhìn tới Sở Lục Y đầu chợt chuyển về, Sở Giản Hề chăm chú nhìn Sở Lục Y hồi lâu, trên mặt vẫn như trước nóng bỏng, thanh âm lại lộ ra kiên định, "Ân, chị cũng vậy."

    Vẫn là bộ dáng duy trì cúi đầu xem Sở Giản Hề, Sở Lục Y chăm chú nhìn nàng vài giây, tựa đầu lại gần rồi gần thêm một ít, hai mắt chậm rãi nhắm lại. Sở Giản Hề chỉ cảm thấy ngực bên có trái tim đang liều mạng khiêu lên, tựa hồ muốn từ cổ họng nhảy ra, chậm rãi cũng để hai mắt dần nhắm lại, thẳng đến môi hai người đụng vào cùng một chỗ thì cái loại cảm xúc khẩn trương này lại bỗng nhiên không thấy, thật giống như, các nàng vốn nên như thế thân mật, hôn môi là tự nhiên cũng hiểu rõ đến lạ.

    Nụ hôn này thập phần nóng bỏng, Sở Lục Y tuy rằng chính là lần thứ hai cùng Sở Giản Hề hôn môi, nhưng nhiều năm qua dựa vào tần số xem các loại tiểu thuyết nhường lý luận cùng tri thức của nàng thập phần phong phú, ngược lại công phu nín thở đem Sở Giản Hề thân là cảnh sát hôn đến cơ hồ muốn hết hơi.

    Sở Giản Hề từ trong lòng nàng tránh đi ra, nghĩ đến chính mình cư nhiên bị muội muội mình hôn đến không thể thở, mặt lập tức trướng thành màu đỏ sậm, nhìn thấy bộ dáng Sở Lục Y làm một bộ như thoả được ước nguyện, có chút nói lắp, "A, Tiểu Y, mau ngủ đi, ngủ trưa đã đến giờ..."

    "Lại hôn một lần nữa." Sở Lục Y nói trắng ra, sau đó lại một lần phong trụ môi Sở Giản Hề.

    Một cái buổi chiều này, tỷ muội vừa mới xác định quan hệ tình lữ, tình cảm mãnh liệt như lửa, nhưng không có làm ra... chuyện mà thành nhân mới có.

    Dù sao mới xác định quan hệ, nữ hài tử mất tự nhiên để cả hai đều không dám quá mức càn rỡ.

    _______________

    Ngôn Tĩnh cùng vậy nam nhân ăn cơm xong, xin miễn ý tốt nam nhân muốn đưa mình về nhà, một mình lái xe, đợi cho đến tiểu khu rồi ngừng xe. Về đến nhà, liền chứng kiến phụ mẫu của mình đang ngồi ở trong phòng khách chờ mình trở về, không khỏi một trận bất đắc dĩ.

    "Tiểu Tĩnh, hôm nay nhìn người kia thế nào?" Ngôn mẹ vừa nhìn thấy Ngôn Tĩnh tiến vào lập tức liền lộ ra tươi cười hòa ái, "Cảm giác như thế nào?"

    "Mẹ..." Ngôn Tĩnh thở dài, kêu một tiếng, ngồi vào trên ghế sa lon muốn nói cho cha mẹ mình biết bản thân tạm thời không muốn kết hôn, nhưng khi nhìn đến ánh mắt chờ mong của mẫu thân thì lại vô pháp mở miệng, chung quy chỉ có thể có chút ảm đạm, "Hoàn hảo... Nhưng là không có cảm giác."

    Lão nhân vẫn luôn ngồi ở một bên đeo kính xem báo Ngôn ba ba bèn tháo kính mắt xuống, xoa xoa huyệt Thái Dương, "Từ từ sẽ đến, nữ nhi của ta không lo không gả ra được."

    "Vậy cũng được..." Ngôn mẹ cũng rất tự tin nói, tiếp theo chợt thở dài, "Chính là Tiểu Du nha đầu kia, ai~..."

    "Bà lo lắng nha đầu kia?" Ngôn ba ba biểu hiện trên mặt có chút phức tạp, "Bà đừng lo làm gì, đồ khốn đó, chúng ta cũng không cần biết."

    "Ôi chao, sao ông nói con gái của ông như thế a, tôi cho ông biết nha, Tiểu Du tuy rằng không nghe lời ông nhưng vẫn là tâm can bảo bối của tôi..." Ngôn mẹ trừng mắt nhìn Ngôn ba ba liếc mắt một cái, "Ông tạm thời dám khi dễ Tiểu Du của tôi đi."

    Nói xong, Ngôn mẹ đứng lên, đối với Ngôn Tĩnh nói, "Tiểu Tĩnh a, mệt mỏi liền trở về phòng nghỉ ngơi đi con, mẹ ngày hôm qua nửa đêm thức dậy còn thấy trong phòng con đèn sáng a, đừng ngủ trễ như vậy."

    "Ân, tốt, mẹ." Ngôn Tĩnh nhu thuận đáp lại, nhìn thấy mẫu thân trở về trong phòng, lúc này mới lại xoay người nói với cha của mình, "Cha, con về phòng trước."

    Đang tự hỏi, Ngôn ba ba gật đầu, rồi lại rất nhanh nói, "Đợi một chút, ta có lời muốn hỏi con."

    Ngôn Tĩnh động tác bị kiềm hãm, dừng lại rồi ngồi trở lại, "Ân."

    Mắt nhìn gian phòng của mình, xác định cửa đã muốn đóng chặt rồi, Ngôn ba ba mới nói, "Ba hỏi con, người kia... Muội muội của con trước kia đi dạy cùng cái người cái... Cái người chủ nhiệm, Sở Nguyệt Xuất phải không, nàng có phải đi Mĩ Quốc tìm muội muội của con rồi hay không?"

    Sắc mặt lập tức thay đổi có chút tái nhợt, Ngôn Tĩnh miễn cưỡng xả ra một nụ cười, "Cha, làm sao có thể... Các nàng lại không có quan..."

    "Con tạm thời thay muội muội của con giấu giếm." Ngôn ba ba cắt đứt lời của nàng, "Các nàng không có vấn đề gì? Các nàng có thể không có vấn đề gì sao?" **
    bachcongtu Tài sản


  3. #123
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    1,836
    Ngân lượng
    20
    Thanked: 10

    "Cha..." Ngôn Tĩnh không rõ vì cái gì cha mình có thể tự tin như thế, nhíu lại mi, vẫn là cố gắng biện giải, nhưng Ngôn ba ba căn bản không để cho nàng có cơ hội, "Hai đứa các con là con gái của ta, ta có thể không biết sao?"

    Ngôn Tĩnh giật mình, Ngôn ba ba lại tiếp tục nói, "Sau khi muội muội con đi Mĩ Quốc, con xem con đi, giống cái bộ dáng gì!"

    "Con..." Ngôn Tĩnh há miệng thở dốc, muốn nói gì đó, Ngôn ba ba liếc nàng một cái tiếp tục nói, "Liền như con tính tình này, ta có thể không biết? Con giống hệt y như mẹ của con, cái đồ hỗn trướng kia nếu không ai chiếu cố làm như nó sẽ chết liền ngay bên ngoài vậy."

    Hừ lạnh một tiếng, Ngôn ba ba bưng ly trà trên bàn lên, "Đoạn thời gian trước con liền bình tĩnh hơn, là bởi vì nha đầu kia đi được lâu nên không lo lắng à? Ta xem không phải thế đâu..."

    Cắn môi, Ngôn Tĩnh không nghĩ tới cha mình chỉ dựa vào phản ứng của mình liền có thể đoán ra hết thảy, ngón tay vặn lên đệm sô pha, nửa ngày không biết nói cái gì cho phải.

    "Không phải là bởi vì nha đầu kia đi được lâu, mà là bởi vì có người chiếu cố nó... Hai người các con từ nhỏ đến lớn đều là dính chặt một khối, có thể làm cho con yên tâm như vậy, trừ bỏ Sở Nguyệt Xuất lần trước đến gặp chúng ta, còn có thể là ai?" Uống ngụm trà, Ngôn ba ba lại tiếp tục nói, "Đừng tưởng rằng các con lần trước làm trò ở trước mặt ta mà lầm ta đoán không ra, có thể làm cho cái đồ khốn kia nghe lời như vậy, ta cũng không tin chỉ là đồng sự đơn giản vậy đâu... Hơn nữa, sau chuyện kia, hừ..."

    Đối mặt lời nói của phụ thân sắc bén như thế, Ngôn Tĩnh cúi đầu, chờ hồi lâu mới nói, "Cha, vậy ngài..."

    "Ta nói, ta quản không nổi đồ khốn kia..." Đem chén trà buông, Ngôn ba ba lại nặng nề hừ một tiếng, "Xú nha đầu từ nhỏ đến lớn đều không nghe lời ta nói, ta quản nó thích ai chứ!"

    "Cha..." Ngôn Tĩnh mãnh liệt ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt ngạo kiều của phụ thân, có chút khó tin.

    Những lời này, rõ ràng chính là đang nói sẽ không ngăn cản Ngôn Du cùng Sở Nguyệt Xuất chung một chỗ nữa.

    "Còn con nữa..." Ngón tay Ngôn ba ba vuốt ve chén trà, "Ta hỏi con, có phải con có người thích hay không?"

    "Con..." Chuyện trong lòng vẫn luôn lo lắng nhất hôm nay đã bị phụ thân trạc phá, Ngôn Tĩnh nhất thời có chút hốt hoảng, lại nghe đến phụ thân chợt hỏi mình như vậy, hơn nửa ngày cũng chưa phục hồi tinh thần lại.

    "Con chính là đại nữ nhi ta đắc ý nhất." Ngôn ba ba đứng lên, đem tờ báo buông, "Đừng làm cho ta thất vọng, đều đã thế kỷ hai mươi mốt, cũng đừng đem ta trở thành lão cũ kỹ."

    Nhìn thấy thân ảnh phụ thân thẳng thắt lưng trở về phòng, Ngôn Tĩnh nhất thời có chút xuất thần.

    Ba ba nói những lời này là có ý gì?

    Đừng làm cho ông thất vọng? Đừng coi ông thành lão cũ kỹ?

    Một mình ngồi ở trong phòng khách, Ngôn Tĩnh xuất thần nghĩ, nửa ngày cũng chưa nghĩ ra cái gì, cuối cùng chính là thở dài, đứng dậy cũng trở về gian phòng của mình.

    Hôm nay... hẳn làm bị thương hài tử kia rồi, chính là...

    Các nàng cùng chung một chỗ, thật sự sẽ có kết quả sao?

    ..................

    "Sở Giản Hề, buổi tối theo em đi xem phim!" Vừa tỉnh ngủ đã là hơn bốn giờ, Sở Lục Y hai tay bắt hai má Sở Giản Hề, "Chị lần trước cho em leo cây!"

    "A..." Mặt bị nắm, nhưng không có một chút đau đớn, Sở Giản Hề ôm lấy muội muội, "Hảo..."

    "Chúng ta đi ăn bữa tối có nến đi." Thấy nàng đáp ứng, Sở Lục Y lộ ra tươi cười, buông lỏng tay, cúi đầu hôn xuống chóp mũi nàng, mềm giọng, "Được không..."

    "Hảo..." Sở Giản Hề thành thật đáp ứng, "Tiểu Y muốn làm cái gì cũng có thể hết."

    "Hắc hắc, thực ngoan." Thu một tiếng, hôn lên gương mặt của nàng, Sở Lục Y vừa lòng nói, "Sở Giản Hề, nguyên lai chị làm bạn gái tốt như vậy a."

    Sở Giản Hề nhìn thấy Sở Lục Y nghịch ngợm như vậy, lộ ra ấm áp tươi cười.

    Tuy nói chính thức xác định quan hệ mới chỉ từ lúc giữa trưa, nhưng giữa hai người vẫn là thực tự nhiên, thật giống như các nàng vốn đã là tình lữ từ kiếp nào.

    Sở Lục Y cũng ngồi dậy theo, đứng dậy chạy đến tủ quần áo trước tìm bộ váy thay, vẫn không quên ở trước mặt Sở Giản Hề vòng vo mấy lượt, "Đẹp không?"

    Hai má hơi hơi nóng lên, Sở Giản Hề có chút mất tự nhiên, "Ân, đẹp."

    Nàng hiện tại cảm thấy vẫn có chút không giống với lúc trước, rõ ràng trước kia Sở Lục Y ở trước mặt nàng thay quần áo, nàng đều không có ý niệm khác trong đầu, có thể là vừa mới... Haizz... Làm sao lại bỗng nhiên xuất hiện cái loại dục vọng này chứ?

    Có chút ngượng ngùng nghĩ, Sở Giản Hề ho khan vài tiếng, cũng đứng dậy từ tủ quần áo cầm lấy một bộ đồ, do dự, mở ra cửa phòng tắm đi vào đổi.

    Sở Lục Y ngồi vào trên giường, khóe môi vi vạch, ánh mắt có chút giảo hoạt.

    Tên ngu ngốc đầu gỗ kia thế mà lại thẹn thùng nha...

    Nói tới, hiện tại, tình huống như vậy mới là chính xác nhất, nàng Sở Lục Y chính là công à, như thế nào có thể giống buổi sáng chỉ bởi vì cái ngu ngốc đầu gỗ kia mà xấu hổ đến mặt đỏ bừng bừng đây?

    Muốn đến tận đây, Sở Lục Y liền không khỏi nhớ lại có lần chính mình từng cùng Sở Giản Hề nhìn lén... tỷ tỷ nhà nàng cùng Ngôn Du làm cái « chuyện kia ».

    Sách, ngơ ngác như Ngôn lão sư cũng đã đối tỷ tỷ như vậy, nàng có phải cũng muốn đối Sở Giản Hề hay không...

    Chính là, chuyện như vậy hẳn là cần thời gian đốt lửa cẩn thận mới làm đi, nếu bỗng nhiên liền đẩy ngã Sở Giản Hề, nàng cùng Ngôn Du đồ ngốc kia có cái gì khác nhau?

    Ở trong lòng âm thầm tính toán, mà trên mặt Sở Lục Y vẫn duy trì bình tĩnh, thẳng đến nghe được tiếng vang, gặp Sở Giản Hề từ trong phòng tắm đi ra, bất động thanh sắc đi qua, cao thấp đánh giá Sở Giản Hề một phen, cười híp mắt.

    Đầu gỗ mặc áo liền quần, rõ ràng là trải qua cân nhắc cách ăn mặc nha, còn có bộ mặt đỏ rực, tấm tắc, đừng nói đầu gỗ còn thẹn thùng đi nha?

    Bị Sở Lục Y dùng ánh mắt như vậy nhìn mình, vốn là đã có mấy phần ngượng ngùng Sở Giản Hề lại càng ngượng ngùng hơn, đặc biệt nghĩ đến chính mình ở trong phòng tắm lại có thể nghĩ tới chuyện Ngôn Du cùng tỷ tỷ từng làm, cùng nghĩ sẽ đối với Sở Lục Y làm đồng dạng như vậy, tâm liền nhịn không được gia tốc nhảy lên.

    Tiểu Y vẫn là nhi đồng a, nàng... Nàng có ý nghĩ như vậy có thể rất không bằng cầm thú hay không.*(Editor: theo như quan sát thì tụi nhỏ thích « thú » lắm, chẳng hạn như bạn nhỏ Tiểu Y Y )))

    Chính là... Chính là Tiểu Y nàng mười tám tuổi, hẳn là cũng còn...

    Không đúng không đúng, nàng cũng đã hai mươi ba, Tiểu Y mới là nhỏ đi, dạng này có bị coi là trâu già gặm cỏ non không đây?

    Ý vị ở trong lòng miên man suy nghĩ, thẳng đến Sở Lục Y kéo qua tay nàng, Sở Giản Hề mới lấy lại tinh thần, đối với Sở Lục Y xả ra nụ cười, "Mau năm giờ, chúng ta ra ngoài ăn cơm đi, cơm nước xong liền đi xem phim... Em lần trước nói muốn xem bộ điện ảnh kia, không biết có còn..."

    "Đi xem sẽ biết." Sở Lục Y mới không sao cả, nàng cần chính là cảm giác ở trong rạp chiếu bóng với Sở Giản Hề cùng nhau xem phim, đến nỗi xem cái gì (miễn chỉ cần không phải cái gì mà phim 3D giết người ăn thịt) thì cũng đều có thể.

    Cuộc sống như thế không biết có thể liên tục đến bao giờ, đợi tỷ tỷ đã trở lại, phỏng chừng lại không được nữa.

    Nắm tay Sở Giản Hề dọc theo đường, Sở Lục Y trong lòng phỏng đoán phản ứng Sở Nguyệt Xuất sau khi trở về biết được chuyện này, nhịn không được thở dài.

    Tuy nói lúc trước vì để cho tỷ tỷ có thể nhận « nữ nữ tướng mến » mới cố ý làm mối cho tỷ tỷ cùng Ngôn Du... Đương nhiên kỳ thật nàng cũng không phải làm mối cao siêu thế nào, tựa hồ hai người kia chính là không hiểu sao tự nhiên lại xem vừa ý nhau, sau đó liền tình cảm mãnh liệt như lửa mua vé mà đi... Chính là, hiện tại tỷ tỷ đã có thể nhận « nữ nữ tướng mến », có thể nhận tỷ muội mến nhau hay không?

    Nếu đến lúc đó tỷ tỷ một tiếng phản đối, đầu gỗ nhà nàng có phải liền đổi ý hay không?

    Quay đầu nhìn vẻ mặt thành thật của Sở Giản Hề đang nhìn thẳng phía trước, Sở Lục Y nắm thật chặt bàn tay bị chính mình nắm, cưỡng chế bất an, một lần nữa tìm về cái loại tâm tình khoái trá này, muốn cùng Sở Giản Hề qua một cái hoàn mỹ khoái trá ban đêm.

    Chính là, khi hai người nếm qua cơm chiều xong đến cửa rạp chiếu phim thì lại có thể đụng phải sư huynh Sở Giản Hề.

    "Giản Hề..." Sư huynh vừa nhìn thấy Sở Giản Hề, lập tức đi qua, tiếp tục nhìn kỹ, cư nhiên còn có thể nhìn ra cách ăn mặc cũng không giống trong ngày thường mà Sở Giản Hề hay mặc, lại càng có cảm giác hai mắt tỏa sáng, lập tức nói, "Em cũng tới xem phim a?"

    Rõ ràng có thể cảm giác được trong tay Sở Lục Y dùng sức, Sở Giản Hề trộm nhìn Sở Lục Y liếc mắt một cái, nhìn qua là không có gì diễn cảm, quay mặt, ho khan một tiếng, "Ân, không, chính là đi qua, muốn nhìn xem có bộ điện ảnh nào mà thôi."

    "Nga, phải không?" Sư huynh hiển nhiên có thể cảm giác được Sở Giản Hề vô ý xa cách, chính là vẫn duy trì nhiệt tình, "Gần đây mấy bộ phim cũng không tệ lắm, thế nào, cùng nhau xem đi?"

    "A, không được rồi, em cùng Tiểu Y còn có việc." Sở Giản Hề vội vàng cự tuyệt nói, "Chúng em đi trước."

    "Giản Hề..." Sư huynh vẫn là mưu cầu muốn tiến lên cùng giai nhân xem phim, nhưng tiếc là giai nhân không hề cảm kích, mang theo muội muội rất nhanh rời đi, cuối cùng chỉ có thể suy sụp thở dài.

    "Tiểu Y?" Rời đi rạp chiếu phim đi một đoạn đường, Sở Giản Hề thật cẩn thận hô Sở Lục Y một tiếng, Sở Lục Y liếc nàng liếc mắt một cái, "Để làm chi?"

    "Hơ... Chị không thích sư huynh." Sở Giản Hề tổ chức lại ngôn ngữ, "Chị... thích em."

    Chợt ngay tại trên đường cái nghe Sở Giản Hề thổ lộ, Sở Lục Y mặt lập tức đỏ lên, "Để làm chi bỗng nhiên nói mấy lời này..."

    "Chị sợ em ghen nha." Sở Giản Hề mặc dù không có ngốc như Ngôn Du, chính là quá thẳng tính "toàn cơ bắp thần mã", cũng là có phần nhường người đau đầu, "Em cũng biết mà, chị sẽ không thích sư huynh."

    "Được rồi!" Rõ ràng ý nói bản thân mình là công không thể thẹn thùng, chính là khuôn mặt vẫn không khống chế được bị đốt nhiệt, Sở Lục Y giậm dưới chân, "Đi thôi đi thôi, chúng ta đi chơi trò chơi công viên, lần trước cũng chưa chơi đâu!"

    "Ân ân, hảo." Sở Giản Hề đần độn theo sát, tay kéo tay Sở Lục Y, đi trong chốc lát, bỗng nhiên nói, "Tiểu Y, tỷ tỷ nhất định sẽ đồng ý chúng ta."

    Không biết có phải là bởi vì thành người yêu nên liền có loại cảm giác tâm hữu linh tê hay không, phía trước lúc Sở Lục Y trầm mặc, nàng cũng đã cảm thấy... Chính là thoáng tưởng tượng, liền đoán được Sở Lục Y đang lo lắng những thứ gì.

    "Chị tin tưởng tỷ tỷ." Sở Giản Hề nhìn thẳng phía trước, nghĩ đến tỷ tỷ từ nhỏ đến lớn đối với mình cùng Sở Lục Y yêu thương, nghĩ đến lúc trước tỷ tỷ bởi vì mình cùng Sở Lục Y cố chấp không muốn nhận Ngôn Du, rất là kiên định nói, "Tỷ tỷ chị ấy, nhất định là người duy nhất trên đời hy vọng chúng ta hạnh phúc."

    ____________________________

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: khụ khụ, Ngôn ba ba thần mã, kỳ thật không như vậy chán ghét nha, = = kỳ thật hắn thuộc tính không phải cũ kỹ, là ngạo kiều... Phốc...

    =. = chuyện kể rằng, viết đến mặt sau cùng, bỗng nhiên thật sự nhớ...quá cần cái tỷ tỷ a... Làm tỷ tỷ người tốt bi thúc giục a... Làm mao em là làm tỷ tỷ người không phải làm muội muội đâu!!! Đáng giận!!!! Em cũng muốn cái các loại yêu thương em các loại sủng ái tỷ tỷ của em!!!... Em không nghĩ nói muốn đem tỷ tỷ đẩy ngã a... Uy, các ngươi không cần nghĩ lung tung nga!!! ←← đây là trong truyền thuyết không đánh mà khai sao? Phốc...

    Nha, canh thứ ba thu phục, hắc hắc, ngoan đi...
    bachcongtu Tài sản


  4. #124
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    1,836
    Ngân lượng
    20
    Thanked: 10

    Sáng ngày thứ hai Sở Nguyệt Xuất đem Ngôn Du gọi dậy, đến lúc đi làm vẫn không quên dặn dò một câu, "Tiểu Du, nhớ gọi điện thoại cho tỷ tỷ em."

    Đã muốn mặc quần áo tử tế sắp ra khỏi cửa. lúc này Ngôn Du xoay đầu, có chút áy náy, "Hảo."

    Đúng rồi, giống như hảo vài ngày chưa cho tỷ tỷ gọi điện thoại, ngô, mình thật là rất không lương tâm.

    Ngôn Du trong lòng nghĩ, cầm di động xuất môn, chứng kiến bộ dáng Hạ Kiều Mộc đang đắp tấm thảm mỏng trên mặt, chớp mắt, đi qua đem thảm kéo xuống, Hạ Kiều Mộc mở đôi mắt sưng đỏ liếc nàng một cái, lại lần nữa nhắm mắt lại, đưa tay đem thảm mỏng hướng lên trên, một lần nữa che trên đầu.

    "Ngô..." Không nghĩ tới sẽ thấy bộ dáng Hạ Kiều Mộc như vậy, Ngôn Du nhất thời có chút sững sờ, hơn nửa ngày mới có chút xấu hổ, "Ơ... Tôi không biết em... Cái kia, trên sách có nói không nên dùng mền đắp quá đầu, đối với hệ hô hấp không tốt."

    Thở dài, Hạ Kiều Mộc đem thảm kéo xuống phía dưới, "Cám ơn."

    "Ân..." Ngôn Du gãi gãi cằm, "Tôi đi làm đây, cúi chào."

    "Cúi chào..." Hữu khí vô lực đáp lại, Hạ Kiều Mộc đã một đêm không ngủ do đa phần khóc quá sức, đầu óc hỗn loạn, rốt cục trong mông lung nghe được tiếng cửa đóng lại sau dần dần ngủ mất.

    Có lẽ chỉ có trong mộng mới không có nhiều thương tổn tới vậy, chính là... Nếu lại mơ thấy Ngôn Tĩnh gả cho nam nhân thì làm sao đây?

    ...

    Emma xiêm áo thập phần phong tao, tạo dáng ỷ vào chiếc Porsche thể thao đỏ thẫm của mình, ánh mắt nhìn chằm chằm cửa nhà Ngôn Du, chờ Ngôn Du xuất hiện.

    Nàng đoán chắc thời gian riêng ở nơi này chờ cùng Ngôn Du nuôi cấy cảm tình, cần từ hôm nay bắt đầu.

    Quả nhiên Ngôn Du rất nhanh liền hiện ra trong tầm mắt của nàng, Emma lộ ra một nụ cười tự tin, phong tình vạn chủng liêu mái tóc cuộn sóng, đang muốn dựa theo bản thân dự kiến phản ứng của Ngôn Du khi thấy mình tươi cười sẽ thế nào, lại phát hiện Ngôn Du cũng không có nhìn sang đây, mà là xoa mắt ngáp một cái, lưng đeo bao cúi đầu từng bước nhoáng một cái trực tiếp từ bên cạnh mình lướt qua.

    Nụ cười trên mặt trực tiếp cứng đờ, Emma trơ vài giây, gót bước theo Ngôn Du vỗ vỗ bả vai của nàng. Ngôn Du quay đầu, gặp nàng, lại dụi dụi mắt, xác định không nhìn lầm xong, "Hi..."

    Sở lão sư nói cần lễ phép, không thể luôn coi thường người ta... Nàng thật biết điều, luôn nghe lời Sở lão sư nha.

    "Hi..." Emma lại lộ ra cái tươi cười, "Buổi sáng tốt lành."

    "Buổi sáng tốt lành." Ngôn Du nâng tay hướng nàng quơ quơ, "Tôi đi làm, cúi chào."

    "..." Emma nhất thời không nói gì, ngay sau đó lại ngăn Ngôn Du đang tính rời đi, "Ngôn, để tôi đưa cô đi làm."

    "Không cần." Ngôn Du lắc đầu, tiếp tục hướng phía trước mà đi.

    "Ngôn, để tôi đưa cô qua đi, rất nhanh." Emma chưa từ bỏ ý định, lại muốn ngăn đón nàng. Ngôn Du không nhìn thẳng nàng, từ trong túi lấy điện thoại cầm tay ra gọi điện thoại cho Ngôn Tĩnh.

    Sở lão sư bảo bọn họ nên ngồi xuống a, có chào hỏi, có nói thanh hảo, cũng có nói sẽ tiếp tục gặp... Ngô, nhưng mà nàng vẫn chán ghét Emma, ngoài nàng ra mới không cần nói gì đi.

    Vừa nghĩ vừa đi tới, điện thoại đầu bên kia đường dây rất nhanh được kết nối. Ngôn Tĩnh đang trong phòng của mình rút ra quyển sách lật xem thì thấy dãy số ở Mĩ Quốc của Ngôn Du gọi tới, không khỏi có chút buồn cười, "Nghe lời dữ vậy luôn."

    "Ngô?" Ngôn Du đã muốn đi có chút xa, Emma không có biện pháp, chỉ có thể trở về mở xe chạy ở sau lưng nàng. Vì thế liền hình thành tình thế cực kỳ quỷ dị: một chiếc ô tô so với tốc độ người đi đường còn muốn chậm hơn. Ngôn Du tự nhiên đối với vụ này không chút nào để ý, nghe được lời trêu chọc của tỷ tỷ còn có chút khó hiểu, "Cái gì nghe lời cơ?"

    "Em chứ ai." Ngôn Tĩnh nhẹ giọng cười, một ngày qua tâm tình vẫn luôn rất thấp bởi vì lời của muội muội mà hơi hơi giơ lên, "Là Sở lão sư bảo em gọi điện thoại mà nhỉ."

    "Ngô..." Đỏ mặt lên, tiếp tục chậm chạp cũng có thể nghe ra ý tứ trong lời nói tỷ tỷ, Ngôn Du có chút ngượng ngùng, "Thực xin lỗi, tỷ tỷ..."

    "Đứa ngốc, cùng tỷ tỷ không cần nói xin lỗi." Ngôn Tĩnh thanh âm nhu lên, "Kỳ thật cũng không có gì nha, trước kia luôn lo lắng em ở Mĩ Quốc không chiếu cố tốt chính mình, lúc không ngủ lúc lại điên cuồng ngủ, điên cuồng ăn gì đó, liền chưa thấy qua có người nào so với em mà bỏ qua chính mình... Hiện tại Sở lão sư trông coi em, chị không có gì lo lắng."

    "Hắc hắc..." Ngôn Du ngây ngốc cười, một đường nghe thanh âm ôn nhu của tỷ tỷ mà đi đến ký túc xá, "Tỷ tỷ thật tốt."

    Mắt thấy Ngôn Du bước vào ký túc xá, Emma không thể làm gì khác, chỉ có thể trước tiên đậu xe vào bãi đỗ xong xuôi, lúc này mới vội vàng đi vào, chính là Ngôn Du đã muốn vào thang máy ấn tầng lầu nghiên cứu, cửa thang máy đang chậm rãi đóng lại, Emma cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn khuôn mặt Ngôn Du bởi vì cánh cửa kia khép lại mà biến mất.

    "Bất quá... Tiểu Du, có nghĩ tới sẽ về nước hay không?" Tuy nói, đối với cuộc sống muội muội ở nơi này rất là yên tâm nhưng Ngôn Tĩnh vẫn cảm giác mình có chút nhớ nhung Ngôn Du, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve trang sách bóng loáng, "Tỷ tỷ nhớ em."

    "Ngô..." Ngôn Du ngửa đầu nhìn con số trên thang máy biến đổi liên tục, bĩu môi, "Em cũng muốn trở về, chính là cảm thấy mới đến không bao lâu liền trở về thì thực không chịu trách nhiệm."

    "Đúng vậy, Tiểu Du nhà ta là người rất có trách nhiệm mà." Ngôn Tĩnh nhẹ giọng cười nói.

    "Ân, chờ qua một thời gian ngắn, em nhất định sẽ cùng lão sư nói đi về." Ngôn Du ngữ khí kiên định nói, "Như vậy là có thể nhìn thấy tỷ tỷ rồi... Ngô, tỷ tỷ, chị chừng nào thì đi làm vậy?"

    Khép sách lại, Ngôn Tĩnh cầm sách thả lại trên giá, tắt đèn rồi mở đèn đầu giường, nàng ngồi vào trên giường nghe Ngôn Du hỏi như vậy, hơi có chút nghi hoặc, "Làm sao vậy?"

    "Tỷ tỷ có thể tới Mĩ Quốc nha." Ngôn Du thanh âm non nớt nói, "Như vậy mới có thể sớm nhìn thấy tỷ tỷ."

    Vừa có thể thấy Sở lão sư, cũng có thể thấy tỷ tỷ, thật tốt.

    Cứ vậy mà nghĩ tới, Ngôn Du đang từ trong thang máy đi ra, mắt nhỏ lập tức cười đến híp lại thành một đường nhỏ, nhường Emma theo từ trong thang máy bên kia ra tới thấy được không khỏi có chút ghen tị.

    Theo nàng nhận thức Ngôn Du từ đó đến nay, liền rất ít khi chứng kiến trên mặt Ngôn Du có tươi cười, trừ phi là lúc gọi điện thoại, mà người ở đầu bên kia nhất định là tỷ tỷ Ngôn Du.

    "Như vậy sao..." Nghe được lời này của Ngôn Du, Ngôn Tĩnh giật mình, tiếp tục lại nghĩ tới Hạ Kiều Mộc đã ở Mĩ Quốc, lại nhướn lên mi, một lúc lâu mới dùng ngữ khí thật bất đắc dĩ nói, "Tiểu Du, gần đây tỷ tỷ có việc, khó có thể đi được."

    "A..." Ngôn Du có chút thất vọng đáp lại, bĩu môi, "Được rồi..."

    "Ân." Nếu là nàng cũng đi, chỉ sợ tình huống thật sự sẽ ngày càng loạn đi.

    "Bằng hữu tỷ tỷ cũng ở chỗ này nè." Nói đến đây liền nghĩ tới Hạ Kiều Mộc, Ngôn Du đi vào phòng nghiên cứu, đem bao phóng tới trong tủ quần áo, "Nàng ngày đó tới đây có nói với em là tỷ phu gì đó, hại em giật cả mình."

    Mấy chuyện làm loạn hay nói giỡn, ghét gì đâu.

    Trên mặt nóng lên, mặc dù biết muội muội thực đơn thuần, cũng biết muội muội căn bản không tin tưởng lời nói của Hạ Kiều Mộc, thế nhưng ở một khắc này Ngôn Tĩnh vẫn là chột dạ, "Em đừng nghe nàng nói lung tung."

    "Em không có nha." Ngôn Du nhu thuận nói, trong đầu bỗng dưng hiện lên bộ dáng tiền tuỵ của Hạ Kiều Mộc sáng sớm hôm nay, không khỏi có chút không đành lòng, "Tỷ tỷ, bằng hữu của chị có phải bị làm sao hay không, buổi sáng em nhìn thấy ánh mắt của nàng sưng tấy luôn."

    Hơi thở bị kiềm hãm, ngồi ở trên giường Ngôn Tĩnh một tay nắm chặc sàng đan, "Nàng... Ánh mắt sưng tấy?"

    "Ân, giống như khóc lâu lắm..." Ngôn Du oai cái đầu, nghĩ nghĩ lại bỏ thêm một câu, "Trước kia Sở lão sư không quan tâm em, em cũng hay khóc giống như vậy... Nàng có phải đã khóc hay không, có phải nàng thích phải người không cần nàng hay không..."

    Ngôn Du mỗi nói một câu, Ngôn Tĩnh liền cảm giác tim mình run rẩy chia ra, hàm răng vẫn luôn dùng sức cắn môi dưới, thật giống như chỉ có làm vậy mới có thể khiến cho mình không thống khổ, Ngôn Tĩnh gắt gao cau mày, hồi lâu cũng không nói một câu.

    "Tỷ tỷ?" Ngôn Du nói xong lời kia liền chờ tỷ tỷ trả lời, lại không nghe được bất kỳ thanh âm nào, không khỏi có chút nghi hoặc, "Vì cái gì không nói lời nào nha?"

    "Ân... Không, vừa mới đi tắt đèn." Ngôn Tĩnh thuận miệng tìm lý do, lại không phát hiện lý do này của mình cùng không nói lời nào căn bản không có nửa điểm quan hệ, mà Ngôn Du cũng chậm độn không phát hiện ra cái cớ này có bao nhiêu nát vụn, rất thành thật gật đầu, "Tỷ tỷ, chị cũng đi ngủ sớm một chút nga, Tiểu Du cần thay quần áo tiến phòng thí nghiệm."

    "Ân..." Ngôn Tĩnh giờ phút này tâm loạn như ma, cũng không biết nên cùng Ngôn Du nói cái gì, "Em mau đi đi, đừng quá mệt biết không?"

    "Ân, tỷ tỷ cũng vậy, tỷ tỷ chúc ngủ ngon, tỷ tỷ tái kiến." Ngôn Du cùng tỷ tỷ nói dứt, để di động xuống, sau đó lấy ra áo ba-đờ-xuy trắng của bản thân mặc vào, chợt tức thời chuyển thân hoảng sợ lui về sau mấy bước.

    Emma đang đứng ở sau lưng nàng, xa không đến vài bước nhìn nàng.

    "Ô... Cô làm gì..." Ngôn Du thở sâu một chút, tay vỗ về ngực, "Làm tôi sợ nhảy dựng."

    Emma đưa tay muốn phủ lên hai má Ngôn Du, Ngôn Du lập tức cảnh giác trốn tránh, "Cô muốn làm gì vậy?"

    "Ngôn, tôi trước không truy cô." Emma lơ đễnh, nhẹ nhàng cười, "Chúng ta làm bằng hữu đi."

    Ngôn Du nhìn nàng vài giây, sai lệch oai đầu, "Hảo."

    "Vậy, giữa bằng hữu nắm tay, có thể đi?" Emma chìa tay phải nói.

    "Có thể." Ngôn Du chìa tay phải, cùng nàng cầm, lại buông ra, "Tôi đi vào."

    "Ân." Emma gật gật đầu, đi đến trước ngăn tủ của mình, đang vì thời điểm sách lược của mình muốn đạt được mà đắc ý. Đã muốn bước vào phòng thí nghiệm Ngôn Du chợt lui trở về, "Đúng rồi, bằng hữu trong đó, không thể sờ mặt của tôi cũng không cần mới buổi sáng xuất hiện dưới lầu nhà tôi còn có không cần dùng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn xem tôi đâu nhé..."

    Emma nhất thời cứng người tại chỗ, đợi cho hoàn hồn lại rồi thì Ngôn Du đã muốn bước vào phòng thí nghiệm, nghiêm túc công tác.

    Mặc vào áo ba-đờ-xuy trắng cũng vào phòng thí nghiệm, ánh mắt Emma nhìn Ngôn Du rất là quỷ dị.

    Còn tưởng rằng một người chậm chạp đơn thuần như vậy, mình có thể dựa vào lý do làm bằng hữu mà tới gần sẽ không nhận thức được, vậy mà tựa hồ... cũng không có dễ lừa như vậy nha.
    bachcongtu Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •