Kết quả 1 đến 5 của 5
  1. #1
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    365
    Ngân lượng
    38,054
    Thanked: 2019

    [Đồng nhân Harry Potter] Knicks Dakness - Trí Ngã Não Động Quân


    KNICKS DAKNESS






    Tác giả: Trí Ngã Não Động Quân - 致我的脑洞君.

    Thể loại: Diễn sinh, cận hiện đại, huyền huyễn phương tây, đồng nhân Harry Potter, HE.

    Tình trạng bản raw: 58 chương, 2 phiên ngoại - Hoàn

    Tình trạng edit: Editing

    Editor: Wind

    Văn án:

    " Đúng rồi, tớ là Hermione , Hermione Granger, rất vui được biết cậu."

    " Knicks Dakness."

    Lần đầu tiên gặp gỡ, một nụ cười cứng đờ nhưng ấm áp kéo gần khoảng cách của cả hai.

    Từ đó trong mắt các nàng có nhau.


    Sửa lần cuối bởi Wind.MT; 01-24-20 lúc 03:51 PM.
    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    365
    Ngân lượng
    38,054
    Thanked: 2019
    Sau khi khai giảng năm thứ nhất.

    HẺM XÉO




    Mời Đọc (Click Here) :


    Phần phật phần phật, tiếng vỗ cánh từ không trung truyền tới, một đám cú mèo có lớn có nhỏ, kích thướt không đồng nhất từ một chỗ nào đó bay ra, sau đó chia ra bốn phương tám hướng mà bay đi. Mỗi con cú mèo đầu ưng đều ngậm một phong thư mỏng trong miệng. Khác với những con cú mèo khác, có một con cú mèo khá to lớn cường tráng, nó không loạng xạ bay tới bay lui khắp nơi mà biết rõ mục đích của bản thân, nhắm thẳng bay đến nơi hẻo lánh ít dấu chân người, nó cứ không ngừng vỗ cánh bay thẳng về phía trước, cảnh vật xung quanh vụt qua cây cối càng lúc càng thêm cao lớn, rừng rậm cũng càng lúc càng rậm rạp. Bay xuyên qua rậm rạp rừng nguyên thủy cú mèo bay tới một bình nguyên hoang vu không bóng người. Chỗ này có địa hình cực kỳ quỷ dị, nó như được chia cắt thành hai thế giới khác nhau bởi một loạt thân cây có hình dáng thô tráng cao to như tới tận trời mây. Lấy một loạt thân cây không biết tên gọi làm ranh giới, một bên là rừng rậm nguyên thủy tràn đầy sức sống còn một bên thì lại trải đầy cây khô, cỏ dại mọc thành cụm. Ở chính giữa bình nguyên hoang vu có một lâu đài thật lớn, một lâu đài cổ đột ngột đứng lặng ở nơi đó……Bức tường của lâu đài loang lổ vết tích của năm tháng nhưng dù cho là những khóm cỏ dại có sức sống dẻo dai nhất cũng không thể trèo lên trên cao.


    Bởi vì bay một quảng đường khá dài làm cho con cú mèo có chút mệt mỏi, nó nhắm thẳng hướng lâu đài mà bay tới, sau đó “ duang~”, cú mèo hình như đụng vào một bức tường vô hình trên tường, choáng váng ngã xuống mặt đất.


    “Kẽo kẹt.” Cánh cổng to lớn đầy vẻ cổ xưa bị mở hờ ra một khe nhỏ , một sinh vật có diện mạo kỳ quái đi ra, nó nhanh chóng xách con cú mèo đầu ưng bị ngã choáng váng không thể dậy nổi lên, sau đó nhỏ giọng nhắc mãi một cái gì đó. Mọi thứ đều có vẻ thật quỷ dị, nếu như bị kẻ khác nhìn thấy chắc sẽ nghĩ đây là một chuyện ma quái.


    “Tiểu chủ nhân ~ người có thư!” Sinh vật kỳ quái giống như rất kích động làm cho giọng nói vốn dĩ không hề dễ nghe của nó càng thêm chua ngoa.


    “Để bên kia đi.” Một tiểu cô nương nhỏ có gương mặt trắng bệch từ trong căn phòng tối tăm bước ra, cô gái nhìn qua giống như suy dinh dưỡng, đây là kết quả của quá trình ăn uống không có quy luật tạo thành, bởi vì không khó để đoán được bên trong tòa lâu đài cổ xa hoa này chắc chắn không hề thiếu đồ ăn thức uống cung phụng cho chủ nhân của nó.


    Cô gái nhỏ duỗi tay cầm lấy lá thư mở ra đọc nhanh qua một lượt, rồi lấy bút lông chim bên cạnh sột xoạt viết xuống vài dòng trên một tấm da dê trống, sau khi căn dặn sinh vật kỳ quái đem thư hồi âm cho cú mèo, đưa nó mang về, trước đó còn không quên dặn riêng sinh vật đó nhớ cho cú mèo ăn một chút gì, rốt cuộc lặn lội đường xá xa xôi để đưa thư tới đây cùng không phải là một chuyện dễ dàng.


    Sau đó cô gái nhỏ tùy tay cầm một cái áo choàng màu đen hơi mỏng vắt trên ghế khoác lên trên người, lại vào phòng cầm chút gì, gọi sinh vật kia nói mấy câu, một âm thanh nổ tung trong không khí vang lên, cả hai người bọn họ biến mất vào hư không.


    Ngay cả cửa cũng không cần khóa lại. !! ( À ừ! Giống như trà trộn vào vật gì đó rất ma quái ←_←)


    ………


    Đây là một hẻm nhỏ gập ghềnh xiêu xiêu vẹo vẹo hay nên nói là một con phố nhỏ nhỉ? Hai bên đường đầy những quầy hàng nhỏ, trên đó trưng bày đủ lại hàng hóa trao đổi, nhưng những loại hàng hóa đó cũng thật kỳ lạ, nào là những đóa hoa cứ vặn vẹo cả người, hay những nhánh cây biết cắn người, hay những đôi mắt máu chảy đầm đìa nhưng vẫn chuyển động, hoặc là nội tạng của động vật ngâm trong những chất lỏng không rõ là gì… vâng vâng, vô vàn các loại hàng hóa bày bán la liệt trên các quầy hàng. Sau lưng các quầy hàng là những công trình cơ học mang kiến trúc hình thù kỳ quái không giống bất cứ ngôi nhà bình thường nào, không bàn tới vấn đề những căn nhà nó cứ xiêu xiêu vẹo vẹo không ngay hàng thẳng lối, căn phòng kia vừa mới xuất hiện ở chỗ đó là chuyện quái gì vậy??! Ngoài chuyện này trên đường cái chen đầy những người mặc đủ mọi màu sắc áo khoác dài, trên đầu mang theo một cái mũ nhọn, vừa nhìn đã biết chẳng phải người tốt gì….. (ê!.)


    “Đùng” một âm thanh nhỏ vang lên, cô gái nhỏ và sinh vật kỳ quái ở lâu dài cổ xuất hiện trên đường phố. Cô gái nhỏ chẳng thèm nhìn đoàn người xung quanh, lập tức đi tới một tòa nhà to lớn nhìn có vẻ tương đối bình thường nhưng lại rất nổi bật với lối kiến trúc màu trắng, tuy rằng tổng thể nhìn vẫn có chút lệch, chắc là nhà thiết kế hay kiến trúc sư bị mắt lé hoặc có thể nơi này theo phong cách của tháp nghiêng Pissa chẳng hạn, chỉ có càng nghiêng chứ không có chỉ nghiêng một chút. Tôi nghiêng tôi ngày xưa cũng vậy!! (ờ….)


    Đứng trước cổng chính hai bên lối vào là hai sinh vật giống với sinh vật đi bên cạnh cô gái nhỏ - xấu xí không rõ diện mạo, nghe nói đó là yêu tinh. Đúng vậy, yêu tinh. Ta ít đọc sách ngươi đừng có gạt ta, mặt mày xấu xí như vậy mà dám gọi là yêu tinh! Chẳng lẽ là bởi vì xấu khuynh quốc khuynh thành sao!! (…….) Ừ, được rồi, cái kia thần kinh có vấn đề diện mạo xấu xí sinh vật có tên gọi là tiểu tinh linh, đùa à, tiểu tinh linh không không phải vẻ ngoài cực kỳ xinh đẹp, cao khoảng trên dưới mười centimet lại có một đôi cánh đáng yêu sao. Ngươi nói cái sinh vật mà cả người như chui vào lu thuốc nhuộm màu lam, nhưng dù sao nhìn qua cũng ngu ngơ thật, trên mặt lại nửa bên hồng nửa bên trắng tròn tròn má hồng, không lẽ mỗi lần đi ra ngoài thì sẽ kêu :

    “Đi thôi! Pikachu.” Nuôi trong nhà cũng không thể đột biến gien kiểu dáng à!! Hai lỗ tai to như cái quạt hương bồ, tròng mắt như hai trái tennis nhô ra khỏi hõm mắt, thân mình khô cằn, cái đầu to như uống phải sữa bột dởm, ngoại hình giống vậy còn không phải ET sao, đừng nghĩ rằng mọc thêm hai cái lỗ tai thì ta liền không nhận ra, mau giao đĩa bay của ngươi đây…..( ê, đừng kéo, ta còn chưa nói xong mà!!)


    Cô gái nhỏ mang theo gia tinh đi vào, hai con yêu tinh cuối chào khi cô gái nhỏ và gia tinh của cô đi ngang qua chúng nó. Họ đối diện với một cánh cửa khác bằng bạc với những dòng chữ khắc trên đó:

    Khách lạ, mời vào, nhưng chú ý
    Hễ tham thì thâm.
    Những ai hưởng mà không hiến,
    Đến phiên thì trả gấp nhiều lần vay.
    Vậy cho nên nếu khám phá được.
    Dưới sàn, kho tàng không phải của mình.
    Thì, quân trộm cắp, hãy coi chừng.
    Cái mi lãnh đủ không phải kho tàng đâu.


    Cô gái nhỏ lấy ra một cái chìa khóa bằng vàng đưa cho một con yêu tinh dù mang mắt kính cũng không đẹp thêm chút nào, nói rằng cô nuốn đi vào hầm vàng của gia tộc.


    Và thế là một con yêu tinh khác bị kêu đến, nghe nói con yêu tinh này có sở thích với xe bay tới tận trời cao, nếu không phải nó lớn lên có chút quá trừu tượng với quá lùn thì đại khái có thể dùng tốc độ và tình cảm mãnh liệt mời khách hàng đi một chút, hahaha ~( cáu bẩn!)


    Sau một hồi trải nghiệm cảm giác hưng phấn quá khích đi tàu lượn siêu tốc, cô gái nhỏ xách theo một cái giẻ rách nhìn khá cũ kỉ xuống xe, mà cái giẻ rách đó có chút quen mắt. À thì ra là một con gia tinh say xe.


    Đem chìa khóa ấn vào lỗ khóa trên hầm vàng, một vòng xoay cửa hầm vàng mở ra, sau đó yêu tinh liền đứng sang một bên trước cửa chờ cô gái nhỏ đem cái giẻ rách, à không là gia tinh ném tới bên cạnh cửa rồi một mình đi vào bên trong.


    Hầm vàng cũng không có lớn, dù sao đối với giới quý tộc thì nó cũng chỉ là một kho chứa tạm thời để bọn họ gửi galleons thôi, nhưng chắc chắn một điều là người lớn trong nhà của cô gái nhỏ có chứng cưỡng bách. Nhìn xem hầm vàng nhà người khác chỉ là galleons tùy ý xếp thành một núi vàng chỗ này một ít, chỗ kia một ít hoặc tập trung vào một chỗ thành một núi nhỏ. Đằng này hầm vàng của gia tộc cô lại là từng chồng từng chồng galleons vàng xếp ngay ngắn chỉnh tề từng đám trong rương, nhưng cũng phải khen là cách làm này tránh cho hậu nhân con cháu trong nhà sau này vào hầm tránh được tình trạng nguy hiểm bị galleons vàng chôn trong hầm, nếu như có con cháu mới tính nha!! ( hình như ta nói gì đó sai sai thì phải!.)


    Cô gái nhỏ trực tiếp lấy một rương lớn mang đi, đối với một gia tộc cổ xưa thì vật trang sức dùng thuật luyện kim làm thành có công dụng chứa đựng đồ vật thật sự chỉ là trò con nít, vậy nên xin mọi người không cần rối rắm một rương lớn galleons vàng nặng bao nhiêu, bởi vì chính ta cũng không biết (cười)


    Lấy tiền xong, kế tiếp tới việc mua sắm. Kéo theo con gia tinh còn đang choáng váng ra tới ngoài đường phố kỳ lạ, ừ thì cũng có một cái tên – Hẻm Xéo. Phái gia tinh Kaka đi mua vật dụng cần dùng, cô gái nhỏ nhìn tên các quyển sách cần có trong danh sách, quyết định trước tiên mua đồng phục học sinh trường bào và ma trượng vẫn tốt hơn.


    ………………


    Mua xong đồ vật cần thiết cô gái nhỏ quyết định đến hiệu sách xem sách, dù sao luôn ở mãi trong thư phòng âm u cũng không tốt lắm, vậy nên sau phái gia tinh mang một đống vật phẩm lớn nhỏ về nhà trước thì cô liền cầm một cuốn sách nhìn bề ngoài có vẻ không tệ đi lên lầu hai, sau đó dựa vào giá sách trực tiếp ngồi xuống đất, mở quyền sách dày cộm ra nhìn.


    “Chào cậu!” một cô gái nhỏ có mái tóc nâu đi tới, cô bé có chút khẩn trương, dù sao thì một bộ mặt không chút cảm xúc đi kèm với làn da tái nhợt vẫn làm cho cô có vẻ âm u một chút, nhìn thật không dễ tiếp xúc.


    Dễ dàng nhận thấy là cô bé tóc nâu cũng không nhận được bất kỳ lời nói nào từ phía đối phương, cô thậm chí còn không ngẩng đầu lên nhìn nữa là, cô bé tóc nâu hít sâu một hơi, trong lòng thầm cổ vũ bản thân:


    “Chào cậu! Tớ là học sinh mới của Hogwarts, trước đây tớ cũng chưa có tiếp xúc qua thế giới pháp thuật, vậy nên….. có thể làm phiền cậu giới thiệu cho tớ mấy quyển sách được không…..????”


    Khi cô gái nhỏ bất chợt liếc mắt nhìn về phía cô bé tóc nâu, giọng nói của cô bé tóc nâu thậm chí có chút run rẩy, cô gái nhỏ bình tĩnh nhìn cô bé một cái, đóng quyển sách lại, đi khỏi nơi đó……..


    Ngay lúc cô bé tóc nâu chán nản định bỏ cuộc thì trước mặt liền xuất hiện một chồng sách, nói chính xác hơn là có thêm một chồng sách do cô gái nhỏ đem trở lại. Cô gái nhỏ vẻ mặt vẫn không chút biểu cảm để chồng sách trên mặt đất đẩy về phía cô bé, sau đó giống như không có việc gì tiếp tục nhìn quyển sách mà bản thân chọn.


    Cô bé tóc nâu ngơ ngác nhìn chằm chằm cô gái nhỏ giống như đang chìm đắm trong thế giới của bản thân, khóe miệng vô ý cong lên:


    “Cám ơn.”


    “Ừ.” Một giọng nói khe khẽ đáp lại thẳng tắp thấm vào trong lòng cô bé tóc nâu, giống như bị vật gì quấy nhiễu, có chút ngứa.


    Giống như được cổ vũ, vốn dĩ một góc yên tĩnh liền không ngừng vang lên giọng nói của cô bé tóc nâu, thỉnh thoảng còn có một giọng nói của một cô bé khác, chỉ khác nhau là một bên không ngừng dồn dập đặt câu hỏi, một bên trả lời cực kỳ ngắn gọn…


    “Cậu cũng là học sinh mới của Hogwarts à?”


    “Ừ.”


    “Cậu là người của thế giới phép thuật sao? Có phải cậu đã biết trước bản thân sẽ đến học ở Hogwarts không?”


    Gật gật đầu.


    “Wow!! Các cậu còn có chúa cứu thế!! Cậu gặp cậu ta chưa, à ừ Harry Potter?”


    “Không có.”


    “……..Nghe nói pháp sư trắng nổi tiếng vĩ đại nhất mọi thời đại Albus Dumbledore là hiệu trưởng của trường cũng tốt nghiệp từ Gryffindor, đó nhất định là học viện tốt nhất đúng không!! Thành tích của tớ vẫn luôn đứng đầu khối, nhất định tớ sẽ được phân tới Gryffindor đúng không!! Vậy còn cậu, cậu cũng đến Gryffindor giống tớ sao?”


    “Không có.”


    “A…….vậy cậu muốn tới học viện nào?”


    “Slytherin.”


    “Slytherin, à ừ, nghe nói người mà không thể nói tới chính là tốt nghiệp từ học viện đó, cậu…….” cô bé tóc nâu có vẻ rất rối rắm, nhưng cuối cùng vẫn quyết tâm mà nói:


    “Nếu như ở đó có ai ăn hiếp cậu, cậu nhất định phải tìm tớ, tớ sẽ bảo vệ cậu.”


    “……..” Ngón tay đang lật sách của cô bỗng nhiên dừng lại, cùng không nói gì, từ lúc hiểu chuyện tới giờ cô luôn ở trong lâu đài cổ, trừ bỏ một đống bức tranh có thể nói chuyện, bên cạnh cô chỉ có một con gia tinh có vấn đề thần kinh, đây cũng chính là nguyên nhân vì sao một người thích yên lặng như cô lại có thể chịu đựng một con gia tinh suốt ngày cứ lảm nha lảm nhảm không chịu yên. Từ khi còn nhỏ cô liền biết tính cách của bản thân có chút âm u, đến cả đống bức họa cũng không ngừng khuyến khích cô nên cười nhiều một ít, bằng không sau này chẳng có ai thích cô đâu, vậy mà hiện tại có người nói sẽ bảo vệ cô, lại là một cô bé chỉ vừa mới quen biết vài phút trước, à ừ, phải nói là đến ngay cả cái tên cô cũng không biết……


    “A, ba và mẹ tới đón tớ về rồi, tớ phải đi, hẹn gặp cậu sau….” Cô bé tóc nâu có chút không muốn đứng lên, sau đó giống như bỗng nhiên nhớ tới còn chưa giới thiệu tên vậy nên cô bé nói:


    “Đúng rồi, tớ là Hermione, Hermione Granger, rất vui được biết cậu.”


    Lẳng lặng nhìn tay của cô bé, tới lúc cô bé dường như quá xấu hổ muốn thu tay về liền vươn tay ra cầm.


    “Knicks Dakness.”


    Trong đầu bỗng vang lên giọng nói của mấy bức họa, ma xui quỷ khiến thế nào mà cô gái nhỏ bỗng nhiên buông tay nhìn về phía cô bé tóc nâu, cố gắng mỉm cười dù nụ cười này có chút cứng đờ. Sau đó trong lúc cô bé tóc nâu vẫn còn đang kinh ngạc không biết thế nào, cô gái nhỏ bỗng nhiên đứng lên, vẻ mặt không chút biểu cảm bước nhanh rời khỏi.


    “Haha….. là Knicks à…. Người ít cười khi mỉm cười quả thật rất đáng yêu!!” Hermione vui vẻ ôm một chồng sách theo cha mẹ về nhà.


    “Cô bé vừa nãy là bạn con mới quen à?” Granger tiên sinh tò mò hỏi.


    “Dạ, rất đáng yêu ạ!!” Hermione mỉm cười tủm tỉm trả lời.


    “Nhìn có vẻ giống cô bé không thích tiếp xúc……” Granger phu nhân do dự mà nói thêm.


    “Dạ không có đâu, Knicks rất tốt bụng! mấy quyển sách này đều là cậu ấy chọn dùm con.” Nghe mẹ nói vậy Hermione lập tức xù lông.


    “Có vẻ con gái bảo bối của chúng ta đã quen biết một người bạn mới rất tốt, chuyện này cũng không cần lo lắng quá nhiều.” Granger tiên sinh một tay ôm vợ một tay vuốt đầu Hermione.


    Tác giả có lời muốn nói: Sao nào, đã viết được một nửa của năm vạn chữ, quyết định đăng một chương ra chúc mừng năm mới ~


    Khụ, tuy rằng rất thích Harry Potter nhưng lâu rồi chưa đọc bản chính vậy nên đại khái sẽ có chút bug…… Vì vậy! Kính mong các bạn không cần để ý những chi tiết này!! Dù sao mọi người có chỉ ra thì trẫm cũng không đổi đâu (lăn qua lăn lại lăn qua lăn lại……)


    Anh anh anh đây chính là cách hành văn của trẫm, mọi người nhất định phải khen ta!!


    Bằng không……. Trẫm vẫn sẽ viết xong (mặt chân thành)


    Mặc kệ mọi người có tin hay không dù sao ta cũng sẽ không tin cho nên hố thần phù hộ!! Phù hộ não của trẫm luôn luôn động!!



    Mở hố mới, nói thật là bộ này mình mới edit được có 4 chương, tranh thủ 2 ngày nghỉ tết làm, haha, mình edit chậm như rùa nên mong mọi người nhảy hố vui vẻ
    Sửa lần cuối bởi Wind.MT; 01-28-20 lúc 04:03 PM.
    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    365
    Ngân lượng
    38,054
    Thanked: 2019
    NHẬP HỌC


    Mời Đọc (Click Here) :

    Có thể nói ngày một tháng chín hằng năm là ngày náo nhiệt nhất ở nhà ga Ngã Tư Vua, năm nay cũng không ngoại lệ. Chỉ cách một bức tường mỏng manh nhưng sân ga Chín Ba Phần Tư càng náo nhiệt hơn hẳn mọi nơi, có học sinh mới lưu luyến chia tay cha mẹ, cũng có nhiều học sinh cũ nóng lòng muốn chia sẻ kỳ nghỉ hè thú vị của họ cho bạn bè biết tới, tiếng cười nói rôm rả, tiếng người tới lui không ngớt, quả là một khung cảnh náo nhiệt tưng bừng.


    Knicks ngồi yên bên trong khoang tàu, chống một tay nâng má chăm chú nhìn cảnh ly biệt bên ngoài cửa sổ…..


    Gia tộc Dakness là một gia tộc nổi danh với thuật luyện kim, cũng giống như gia tộc Prince nổi tiếng có các bậc thầy độc dược xuất sắc chuyên nghiên cứu ma dược. Mỗi một thành viên trong gia tộc Dakness đều là những đại sư luyện kim xuất sắc, nếu như đại sư luyện kim nổi tiếng nhất hiện nay là Nicolas Flammet, thì mỗi một thành viên trong gia tộc Dakness sau khi trưởng thành đều có thể tài giỏi hơn hẳn Nicolas Flammmet. Nhưng cách đây khoảng hơn hai trăm năm trước gia tộc Dakness đã lui về ở ẩn, không xuất hiện trong giới pháp thuật nữa, các trận pháp luyện kim cũng che giấu tất cả tung tích về toàn bộ gia tộc Dakness, đó cũng là lý do năm đó Hắc Ma Vương dù dốc hết sức lực cũng không cách nào tìm được gia tộc Dakness ←_← ngay cả một cái cây một ngọn cỏ cũng không tìm được.(…..)


    Knicks là truyền nhân duy nhất còn lại của gia tộc Dakness, kể cả những câu chuyện kể trước khi ngủ của cô cũng bị các bức họa đổi thành bách khoa toàn thư về các tài liệu luyện kim để đọc cho cô nghe, ngay từ lúc bắt đầu biết nói chuyện cô đã học thuộc lòng các tài liệu bút ký về luyện kim mà các bậc tiền bối trong gia tộc để lại, may mắn cô chẳng những có thiên phú về thuật luyện kim giống như những thành viên khác trong gia tộc Dakness mà cô cũng cực kỳ nhiệt tình yêu thích luyện kim. Nếu không chắc thành kẻ ngốc rồi ←_←.


    Có lẽ bởi vì Knicks là thành viên duy nhất còn lại của gia tộc Dakness cho nên ngay từ đầu các bức họa đều nghĩ muốn tạo cho mình hình tượng nghiêm túc trước mặt hậu bối để có thể tiến hành các loại chương trình học một cách tốt nhất. Quả thật dưới sự bồi tài của các trưởng bối trong nhà Knicks thật sự không có biến thành một đứa trẻ nghịch ngợm không nghe lời nhưng bị sự nghiêm túc của trưởng bối ảnh hưởng thành ra biến thành tiểu mặt than, tới lúc các bức họa biết được chuyện này thì đã trễ rồi……. Dù cho có cắn khăn nhỏ khóc hu hu cũng vô dụng!!!


    “Đốc đốc đốc.” Cửa ghế lô bị gõ vang lên, Knicks lấy lại tinh thần tiến lên mở cửa ghế lô.


    “Xin chào, cho hỏi cậu có thấy một con cóc nhảy ngang qua đây không? Đó là con cóc của Neville!!” Vừa mở cửa thì có một cô bé đã đùng đùng hỏi một hơi, nhìn bộ dạng này chắc cô bé này đã hỏi thăm rất nhiều ghế lô…..


    “Không có.” Knicks còn nghĩ rằng người kia tới đây để tìm cô nhưng thật ra là….. lập tức trầm mặt, giơ tay muốn đóng cửa.


    “Từ từ!! Knicks! Tớ là Hermione!” Nói xong một hơi Hermione liền nhanh chóng tiến tới một bước ôm chặt Knicks vào lòng……..


    Đột nhiên bị người khác ôm làm Knicks có chút bất ngờ ngây đơ cả người, thầm nghĩ muốn đẩy đối phương ra nhưng bên tai lại truyền tới giọng nói mềm mại của Hermione:


    “Knicks, tớ rất nhớ cậu.”


    Vì thế hai tay vừa nâng lên của Knicks lại lặng lẽ buông xuống, đứng yên không nhúc nhích để Hermione ôm, sau khi rời khỏi cái ôm của Hermione liền ngồi xuống một bên mặt không chút cảm xúc móc ra một quyển tác phẩm vĩ đại “nghiêm túc” mà đọc…..


    Hermione híp mắt mỉm cười tủm tỉm ngồi bên cạnh cô, không nhịn được duỗi tay xoa xoa đầu tóc ngắn mềm mại của cô, tóc xén ~ ừ, vành tai nhỏ hồng hồng thật đáng yêu ~ Sau khi cắt tóc ngắn Knicks không bao giờ có thể dùng vẻ mặt không chút cảm xúc của bản thân để giấu đi nội tâm xấu hổ hoặc giận dữ, bởi vì quá ngại ngùng lỗ tai liền đỏ lên hồng hồng đáng yêu vô cùng.


    Duỗi tay bắt lấy bàn tay đang quấy rồi trên đầu mình xuống, trước khi Hermione giơ tay một lần nữa tập kích đầu tóc của bản thân, Knicks đã nhanh chóng đưa cho nàng một ly hồng trà và một đĩa bánh ngọt nhỏ.


    Hermione cũng ngoan ngoãn nhận lấy, không cần trêu chọc quá mức, nếu không mèo con lại xù lông sao, để đĩa bánh ngọt lên bàn, Hermione yên tĩnh uống hồng trà.


    “Uhmm, mình có quên mất cái gì không ta??”


    ……..


    A!! bé mập Neville bị bỏ quên ở ngoài cửa, Hermione bỗng nhiên nhớ tới Neville còn đứng ở trước cửa, liền mở miệng kêu bé mập Neville đang mếu máo đứng ngoài cửa vào trong, cũng không quên giới thiệu với Knicks người bạn mới này của nàng.


    “Knicks, đây là Neville Longbottom.”


    “Neville, cậu ấy là Knicks, Knicks Dakness.”


    “Chào… chào…. Chào cậu, tớ, tớ là Neville Longbottom. Rất… rất vui được biết cậu.” Neville khẩn trương khiến cho sắc mặt của cậu bé có chút trắng bệch.


    “Thú cưng sẽ tự quay về.” Knicks nói một câu không đầu không đuôi, làm cho bé mập Neville còn đang ngơ ngác càng thêm ngu ngơ, ừ, viết hoa bôi đậm in nghiêm các kiểu.


    “Hì, Knicks ý cậu là chúng ta không cần phải tự đi tìm, con cóc của Neville sẽ tự biết quay về đúng không?” Thông minh như Hermione ngay lập tức liền có thể hiểu được điều mà Knicks muốn nói.


    “Ừ.”


    “Tốt quá!!” Hermione thở phào nhẹ nhõm.


    “Cậu không biết đâu, mấy cái tên quý tộc ngồi có hàng ghế trước rất đáng ghét blalala….”


    “Tớ cũng vậy.” Knicks bỗng nhiên mở miệng.


    “Hử?? cái gì.”


    “Quý tộc.”


    “…Nhưng cậu không giống họ! Knicks dễ thương nhất!! Cười một cái được không? Cậu cười lên thật sự rất dễ thương, được không, được không? Một cái thôi, chỉ một cái thôi!! Knicks ~~~~” Hermione nắm lấy cánh tay của Knicks quơ qua quơ lại, giọng nói cũng mềm mại hẳn, giống như đang làm nũng……


    Bé mập Neville ngồi yên một bên, lẳng lặng ăn thức ăn cho chó mà Hermione tỉnh bơ rải ra, ý nhầm, bánh ngọt….


    Thời gian cứ như vậy trôi qua trong lúc cả ba đùa giỡn và bị đùa giỡn, đoàn tàu sắp đến trạm, Neville đi tới phòng tắm cho nam sinh để thay giáo phục, Knicks cũng dưới sự “trợ giúp” của Hermione mà thay giáo phục trường bào, mà ngay lúc này Hermione đang híp mắt mỉm cười tủm tỉm giúp Knicks chỉnh cổ áo lại cho ngay ngắn, còn Knicks thì cứng đơ cả người đứng yên tại chỗ tùy ý Hermione muốn làm gì thì làm, mấp máy môi, đôi mắt chẳng biết nên nhìn đâu mới phải thì lại thấy ánh mắt tràn đầy dịu dàng của Hermione làm cô bất giả thả lỏng cả người.


    “Ketttttt.” Đoàn tàu chầm chậm giảm tốc độ rồi ngừng hẳn, hai người đi theo dòng người xuống tàu. Từng nhóm người xô đẩy nhau, ùn ùn ra cửa, đổ xuống một sân ga nhỏ xíu, tối tăm. Chợt một bóng đèn nhấp nháy lơ lửng trên đầu mọi người.


    “Học sinh năm nhất!! Học sinh năm thứ nhất tập trung tại đây!!” Một gã đàn ông với mái tóc dài, chồm râu bồm xồm không chút chỉnh tề trong tay vươn cao một ngon đèn dầu đứng một chỗ vừa đung đưa đèn vừa la to, nói thật nếu đứng gần gã một chút nói không chừng sẽ bị giọng nói to lớn của gã nổ cho oanh tai điếc óc.


    Knicks và Hermione quyết định đứng bên cạnh nhìn thì tốt rồi, dù sao gã bự con như vậy, sẽ không bị lạc mất.


    “Oh! Harry con ổn chứ? Đến đây nào!!” Gã đàn ông bự con nhìn về một chỗ nào đó phất tay, rất nhanh liền thấy có hai nam sinh len lỏi qua dòng người chen chúc đi về phía gã.


    Sau khi đám nhỏ tập hợp xong xuôi, gã đàn ông bự con với gương mặt lông lá dẫn theo cả bọn đi lên con đường mà nghe nói bốn vị sáng lập trường học đã từng đi qua. Mò mẫm, loạng choạng bọn nhỏ đi theo gã bước trên một lối đi nhỏ hẹp tối tăm và có vẻ dốc thậm chí nó còn khá là lầy lội ướt át, cơ hồ mỗi người đều thất tha thất thểu cố gắng bước đi, đương nhiên trừ gã đàn ông dẫn đầu, gã bự con cao to như vậy đương nhiên thể trọng cũng rất nặng, mỗi bước chân của gã cũng rất vững vàng, ổn định.


    Do đã được huấn luyện thể năng từ bé nên Knicks bước đi cũng rất dễ dàng, nhưng Hermione thì khác, ngay bước đầu tiên nàng đã sém té hên là Knicks kịp thời kéo lại, theo thói quen ôm vào trong lòng bảo vệ nàng. Đáng thương nhất là bé mập Neville chỉ có thể cẩn thận đi theo phía sau, may mắn là trời thường thương kẻ ngu ngốc, hay nên nói người ngốc thì ăn may nhỉ, tuy rằng hơi khó đi một chút nhưng cũng không có bị té ngã.


    “Qua khúc quanh này các cháu có thể nhìn thấy Hogwarts!!”Gã đàn ông bự con ngoái đầu hô lên một tiếng để cổ vũ tinh thần cho đám nhỏ.


    Lời còn chưa dứt phía sau liền vang lên một tiếng hoan hô thật to. Lối đi nhỏ hẹp bất ngờ mở rộng dẫn tới một bờ hồ tối đen bao la.


    “Wow, rất tuyệt đúng không?” Hermione hưng phấn nhìn một tòa lâu đài uy nga đồ sộ với các tháp canh lớn nhỏ nằm yên tĩnh trên đỉnh núi cao, ánh đèn từ vô vàng ô cửa sổ của Hogwarts hắt ra như điểm xuyết cho bầu trời rực rỡ đầy sao, Hogwarts giống như ngôi sao sáng nhất trong màn đêm lập lòe, chiếu sáng con đường bọn họ đi.


    “…..” Knicks quay đầu nhìn Hermione.


    “ Cậu thích lâu đài cổ?!!”


    “Ừ, tớ rất thích, rất mê người đúng không?” Hermione gật đầu, vẻ mặt đầy khao khát.


    “Được học tập ở chỗ này có vẻ chắc chắn không tệ tý nào.”


    “Ừ.” Knicks cúi đầu yên lặng so sánh sự khác nhau giữa lâu đài của mình và Hogwarts, sau đó quyết định phải dọn dẹp chỉnh đốn một chút, hay cải tạo vài chỗ thì tốt hơn…..


    “Bốn người một con thuyền! Bốn người một con thuyền! tất cả đã ngồi vững hết chưa?” Gã đàn ông bự con ngồi một mình trên một con thuyền nhỏ, thấy đám nhỏ đã lên thuyền ngồi vững hết liền vung tay lên không, từng con thuyền nhỏ cứ lục tục nối đuôi nhau rời bến. Băng ngang mặt hồ phẳng lặng như gương, mọi người đều im lặng chăm chú nhìn ngắm lâu đài trước mặt. Nó hiện ra như một ngọn tháp khổng lồ, càng ngày càng hùng vĩ khi đoàn thuyền chui qua một tấm màn kết bằng những dây tường xuân rũ xuống, che phủ cả một cái cửa rông thênh thang mở ra trên vách núi. Cánh cửa dẫn vào một đường hầm tối om, có lẽ là đường ngầm chạy dưới chân lâu đài, đến bến cảng cũng nằm sâu dưới lòng đất. Thuyền vừa cập bến bọn nhỏ liền lục tục trèo lên một bãi đầy đá sỏi. Gã đàn ông bự con lần lượt kiểm tra một loạt các thuyền coi có bỏ sót ai không. Cả đám tiếp tục trèo lên một lối đi trong núi đá nhắm thẳng vào ánh đèn của gã đàn ông bự con mà bước đi trên một lối đi bằng phẳng hơn, dẫn tới bãi cỏ mịn màng đẫm sương đêm nằm dưới ngay bóng lâu đài.


    Bọn nhỏ hớn hở bước lên những bậc thềm đá và đứng túm tụm trước một cánh cổng khổng lồ bằng gỗ sồi.


    Gã đàn ông bự con đi phía trước vươn tay đấm mạnh vào cánh cửa ba lần “Bang bang bang.”


    Cánh cửa lâu đài lập tức mở ra. Một nữ phù thủy trung niên cao lêu nghêu, tóc đen mướt, đội một cái mũ đầu nhọn trên người mặc áo choàng dài màu xanh ngọc bích bước ra. Bà có gương mặt nghiêm nghị, mái tóc được búi chỉnh tề không chút cẩu thả thành một búi tóc gọn gàng sau đầu.


    “Buổi tối tốt lành giáo sư McGonagall. Tất cả học sinh đều ở đây.” Gã đàn ông bự con vui vẻ hớn hở chào hỏi nữ phù thủy.


    “Cám ơn bác, vất vả cho bác rồi bác Hagrit. Tới đây để tôi.” Giáo sư McGonagall gật đầu với Hagrit, lại xoay đầu nói với các học sinh mới.


    “Theo sau ta nào.”

    Bà mở toang một cánh cửa, sảnh trước rất rộng, những vách tường được chiếu rọi bằng những bó đuốc to. Trần lâu đài cao vòi vọi và các cầu thang cẩm thạch lỗng lẫy lên các tầng trên.

    Bọn nhỏ đi theo giáo sư McGonagall băng qua một tầng lâu đài toàn đá phiến. Giáo sư McGonagall dẫn bọn nhỏ vào một căn phòng trống cuối hành lang. Bà giới thiệu một cách đơn giản bốn học viện, cũng cho bọn nhỏ một chút thời gian chỉnh trang lại trang phục của bản thân.


    “Chào mừng các con đến Hogwarts. Tiệc khai giảng sắp bắt đầu, nhưng trước khi nhận chỗ ngồi trong đại sảnh đường, các con sẽ được phân loại để xếp vào các ký túc xá. Phân loại là một lễ rất quan trọng, bởi vì trong thời gian các con học ở đây, ký túc xá của con cũng giống như gia đình của con trong trường Hogwarts. Các con sẽ cùng học, cùng ngủ, cùng chơi… với các bạn chung một ký túc xá.”


    “Có bốn ký túc xá, ở đây gọi là nhà, nhà Gryffindor, nhà Hufflepuff, nhà Ravenclaw và nhà Slytherin. Mỗi nhà đều có một lịch sử cao quý riêng và nhà nào cũng từng tạo nên những nam phù thủy và nữ phù thủy xuất sắc. Trong thời gian các con học ở Hogwarts thì thành tích các con đạt được sẽ được cộng vào điểm chung cho nhà mình ở. Cuối năm, nhà nào có được nhiều điểm nhất sẽ được nhận cúp nhà – một vinh dự cao cả. Ta hy vọng mỗi người trong các con là một thành viên xứng đáng với nhà mình sống, cho dù các con được chọn vào nhà nào đi nữa.”


    “Lễ phân loại sẽ diễn ra trong vài phút tới, trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh trong trường. Ta đề nghị các con sửa soạn cho tề chỉnh trong khi chờ đợi làm lễ.”


    Nói xong bà liền bước ra ngoài, lúc đi ngang Weasley bà còn chỉ chỉ vào vết bẩn trên mặt cậu ta……


    Giáo sư McGonagall vừa rời khỏi, khắp nơi lại nhốn nháo âm thanh thảo luận của đám học sinh mới, đề tài không có gì khác ngoài việc bản thân sẽ được chia vào phân viện nào, ta nghe anh chị nói gì gì đó.


    “Knicks……” Vẻ mặt luôn luôn bình tĩnh của Hermione cũng bị bọn họ ảnh hưởng đến khẩn trương đôi chút, cô quay đầu nhìn về phía Knicks.


    “Đừng lo, chỉ là đội một cái mũ lên đầu.” Knicks không phụ sự kỳ vọng của mọi người (Hermione) giải thích bí mật lớn nhất về cách gia nhập các phân viện.


    “Sao mày biết?” Một giọng nói xa lạ cao ngạo vọng tới, người nói là một cậu bé cao với khuôn mặt sắc nhọn, nước da của cậu nhợt nhạt, mái tóc vàng bạch kim sáng bóng lưỡng được chải ra sau đầy kiêu hãnh với đôi mắt màu xám xanh.


    “Bức họa.” Knicks gật đầu chào đối phương, dựa vào màu tóc và màu mắt đặc thù cô dễ dàng nhận ra đối phương là ai.


    “Chào cậu, Malfoy.”


    “Mày biết tao?” Cậu bé khá bất ngờ nhưng thái độ lại có chút đắc ý nhìn vẻ mặt không chút biểu cảm của Knicks, nhưng sau khi thấy mái tóc màu ám kim với đôi mắt màu xanh biển của cô gái nhỏ đứng trước mặt, bỗng cậu nhớ tới cha mình từng nhắc tới đặc thù của các gia tộc, cậu không dám chắc chắn mà hỏi:


    “Cậu là Dakness?”

    Knicks gật đầu, giống như gia tộc Malfoy có truyền thống màu tóc vàng bạch kim sáng bóng thì ám kim chính là màu tóc đặc biệt để nhận dạng của mỗi người gia tộc Dakness, ngoài ra còn có gia tộc Weasley với mái tóc màu đỏ, nhưng trải qua rất nhiều năm, một đại gia tộc như gia tộc nhà Weasley đã xuống dốc, nghe nói nhà họ quá nhiều con đến nổi nuôi không nổi……


    “Rất vui được biết cậu, tớ là Malfoy, Draco Malfoy. Đây là Crabbe và Goyle.” Draco mỉm cười chân thành, vươn tay ra.


    “Knicks Dakness.” Knicks duỗi tay cầm, sau đó dắt tay Hermione.


    “Hermione Granger.” (Hử? chuyện gì đây!!)


    “Granger? Bùn…..dân Muggle?”Draco nghe thấy vậy liền nhíu mày, dùng ánh mắt bắt bẻ nhìn Hermione.


    “Xin chào, nể tình Dakness, cậu có thể gọi tôi là Malfoy.”


    “Xin chào, Malfoy.” Hermione trong lòng thầm xem thường cái tên hách dịch trước mặt, may mắn là Knicks bé bỏng nhà mình không có giống cái tên gọi là quý tộc này, nghĩ như vậy Hermione liền nhịn không được duỗi tay xoa đầu Knicks:


    “Knicks vẫn đáng yêu nhất ~.”


    Sau đó thuận lợi chậm vào vành tai ửng hồng của Knicks.


    “Tớ nghe anh trai tớ nói, phân viện là dựa vào kết quả quyết đấu với cự quái!! Oh, Meilin….” Một giọng nói có chút khoa trương từ một chỗ không xa vọng tới. Draco nhìn về hướng âm thanh phát ra, khinh thường mở miệng:


    “Xuy!! Quỷ nghèo Weasley và chúa cứu thế Potter…..”


    “?” Có lẽ nhận thấy ánh mắt khó hiểu của Knicks, Draco tức giận nói:


    “Lúc nãy chúa cứu thế Potter dám cự tuyệt tình hữu nghị của người nhà Malfoy! Tình nguyện ở cùng quỷ nghèo Weasley! Hừ!!”


    “Nếu đổi lại là tôi tôi cũng chẳng muốn làm bạn với cậu tý nào….” Neville đứng bên cạnh cách Hermione một khoảng thầm nói.


    “Cậu ta không thích hợp.” Knicks nói xong liền thấy khuôn mặt của Draco ửng hồng.


    “Khụ.” Draco quay đầu đánh giá Harry, sau đó gật đầu:


    “Đúng là hắn không thích hợp với người nhà Malfoy, tuy rằng nhìn bộ dạng cũng không đến nỗi tệ nhưng bạn đời của mỗi người gia tộc Malfoy đều có một mái tóc vàng xinh đẹp……”


    Draco còn chưa nói xong liền thấy mấy người chung quanh nhìn cậu với vẻ mặt kỳ quái, đột nhiên nhận ra bản thân vừa mới nói điều ngu ngốc gì…..


    “Khụ, Tất cả là tại cậu Dakness, nếu không phải cậu làm tớ hiểu lầm…..”


    “Tớ nói hai người không thích hợp làm bạn.” Trong mắt của Knicks ánh lên một tia ý cười, Hermione đứng bên cạnh liền phát hiện điểm này, cái tên hách dịch cao ngạo này cũng không phải quá tệ, bất quá Knicks của mình là tốt nhất. ~~


    “Các cậu rất thú vị, xin chào mọi người, tớ là Blaise Zabini. Có thể làm bạn không?” một cậu bé với màu da ngăm đen đi tới bên cạnh cả đám, đôi mắt đào hoa mỉm cười rực rỡ.


    “ Knicks Dakness.” Knicks gật đầu, còn đang định nói tiếp gì đó thì Blaise đã chen ngang.


    “Tớ biết, vị tiểu thư đáng yêu này là Hermione Granger, là người của cậu- chúng tớ hiểu mà.” Blaise nói xong không quên nháy mắt một cái với Hermione.



    “Khụ. Chào cậu.” Hermione tức giận nhéo tay Knicks, Knicks trưng nguyên bộ mặt vô tội nhìn nàng, Meilin biết mặt diện than là một vẻ mặt cực kỳ vô tội như thế nào không chứ, đây đại khái là biểu tình đặc thù sao?


    “Xin chào, Zabini.” Draco rốt cuộc cũng lấy lại được phong độ, ngẩng cao đầu mà nói chuyện.


    “Ái chà chà, thiếu gia Malfoy tôn quý, cậu không cảm thấy rằng kêu bằng Blaise càng dễ nghe hơn hay sao?” Blaise tự nhiên ôm lấy vai của Draco.

    “Hừ, tớ cho phép các cậu gọi tên thánh của tớ, cậu cũng vậy, Dakness và Granger cũng vậy.” Draco kiêu ngạo quay đầu đi.


    “Hừ! Hy vọng các cậu không phải một đám Gryffindor ngu xuẩn.”


    “Knicks.” Knicks đồng ý.


    “Kêu tớ là Hermione là được rồi.” được dự đoán sẽ là một Gryffindor ngu xuẩn, Hermione nhếch môi một cái.


    “Các cậu rất ghét Gryffindor??”


    “Ừ, vấn đề lập trường, gia tộc của chúng tớ đã định sẵn tất cả sẽ đều là Slytherin, mà luôn đứng ở phe “Chính nghĩa” Gryffindor đương nhiên rất thù ghét chúng tớ những “Tử thần thực tử” tương lai, nhưng có bao nhiêu người nhớ rõ trong đám Gryffindor bọn họ cũng có những người đều xuất thân từ gia đình quý tộc như chúng tớ!!” Giọng nói tràn đầy khinh thường của Blaise.


    “Đừng lo.” Knicks đương nhiên hiểu rõ Hermione lo lắng điều gì.


    “Cậu chỉ là Hermione.”


    “Đúng vậy, cậu chỉ là cậu, cho dù cậu là một Gryffindor, cũng chỉ bị tiểu thiếu gia Draco đâm chọt chọc điên vài câu thôi.” Tình bằng hữu của Slytherin là chân thành nhất, chỉ cần cậu không buông tay. Blaise vỗ vỗ vai cô khích lệ.


    Bỗng nhiên cả đám đều há hốc mồm kinh hãi. Khoảng hai chục con ma vừa trường ra từ bức tường phía sau, lướt ngang qua phòng, trò chuyện với nhau, và không thèm để mắt tới bọn học sinh năm thứ nhất. Hình như chúng đang gây gổ nhau. Một con ma trông giống một thầy tu tròn trĩnh đang nói:


    “Tha thứ và quên đi, hãy nghe ta nói, chúng ta hãy cho hắn một cơ hội thứ hai…”


    “ Thưa huynh, chẳng phải chúng ta đã cho Peeves quá nhiều cơ hội sao? Thế mà hắn vẫn đi bêu riếu chúng ta đủ điều và huynh cũng biết đấy, nó đâu phải là một con ma thực sự… Ê, mà này! Cả lũ chúng bây làm gì ở đây hử?”

    Con ma mặt đồ bó sát mình đang nói chợt nhận ra sự hiện diện của bọn trẻ. Nó hỏi nhưng không nhóc nào dám trả lời.


    Con ma thầy tu mới nhìn quanh mỉm cười:


    “ Học sinh mới đấy. Chắc là sắp được phân loại phải không?”


    Vài đứa trẻ gật đầu nhưng vẫn im lặng. Thầy tu béo tiếp:


    “ Hy vọng gặp lại các em trong nhà Hufflepuff, nhà cũ của anh ấy mà.”


    Chợt vang lên một giọng sắc lạnh:


    “Tiến tới trước lễ phân loại sắp bắt đầu.”


    Giáo sư McGonagall đã quay trở lại, những con ma vội lặng lẽ trôi tọt vào bức tường đối diện, từng con một. Giáo sư McGonagall ra lệnh:


    “Yên lặng. Bây giờ các con sắp hàng một và đi theo ta.”


    Tác giả có lời muốn nói: Quốc tế thiếu nhi vui vẻ!

    Không có kẹo chỉ có chương mới, vậy cũng tốt đúng không, càng mang tính gây cười(cười. ������ )




    Cũng phân vân được 2 năm giờ mới nhảy hố Tham Hư Lăng. có quá trễ không ta???
    Sửa lần cuối bởi Wind.MT; 02-11-20 lúc 09:15 AM.
    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  6. #4
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    365
    Ngân lượng
    38,054
    Thanked: 2019
    PHÂN VIỆN


    Mời Đọc (Click Here) :

    Cả đám học sinh mới nối đuôi ra khỏi phòng, băng ngang hành lang, xuyên qua vài cánh cửa đôi rồi mới bước vào đại sảnh đường.


    Thật lạ lùng và lộng lẫy ! Gian phòng rộng mênh mông được chiếu sáng bằng hàng ngàn hàng vạn ngọn nến, lơ lửng trên không trung phía trên bốn dãy bàn dài, nơi tất cả học sinh của trường đang ngồi. Trên mặt bàn là những đĩa vàng, cốc vàng lóng lánh.


    Không biết phù thủy có bị hội chứng sợ hãi sự dày đặc không nhỉ, chứ không thì mỗi năm khai giảng cứ nhìn thẳng lên không trung là một giây knock out game over, ta thật sự không có vui vẻ khi người khác gặp chuyện không may.(Mặt nghiêm túc)


    “Wow!!” Có nhiều phù thủy nhỏ còn chưa thấy qua những sự kiện trọng đại lộng lẫy như thế này liền không nhịn được cảm thán. Thật sự thì ngoài trừ Hogwats chẳng có trần phòng tiệc nào sẽ thật sự phản chiếu bầu trời bên ngoài cả, hơn nữa chỉ có thời điểm khai giảng mới thấy được thôi.


    Bị mấy trăm người chăm chú nhìn ngó thì đám quỷ nhỏ nghịch ngợm dù cho thần kinh có thô, da mặt có dày cỡ nào cũng sẽ ngoan ngoãn rất nhiều, thế nên chỉ thoáng chốc đám học sinh năm thứ nhất vừa mới còn trầm trồ kinh ngạc nháy mắt đã yên lặng tiếp tục đi, bầu không khí khẩn trương tràn ngập khắp mọi nơi.


    Ở đầu đại sảnh đường là một cái bàn dài khác dành cho giáo sư. Giáo sư McGonagall dẫn đám học sinh năm thứ nhất về phía chiếc bàn này, để chúng đứng thành hàng đối diện với những học sinh khác, có các thầy cô ở sau lưng. Hàng trăm gương mặt chăm chú nhìn chúng, trông giống như những chiếc đèn lồng mờ mờ với những ngọn nến chập chờn thắp bên trong. Lẫn trong đám học sinh là đây đó những con ma ẩn hiện như làn sương bạc. Vòm nhà đen như nhung rắc đầy những vì sao. Thật khó mà tin nổi phía trên cao kia lại là một cái trần nhà và đại sảnh đường ắt hẳn phải ăn thông với bầu trời.


    Cả đám phù thủy nhỏ nhìn thấy giáo sư McGonagall tới chỗ đặt một cái ghế cao bốn chân. Phía trên cái ghế để một cái nón phù thủy hình chóp, cái nón te tua, vá chùm vá đụp , cũ nát mà còn cực kỳ dơ bẩn giống như mấy trăm năm không giặt vậy mà nó còn không ngừng vặn vẹo tự bảo bản thân là một cái mũ đẹp . Nhìn chỉ muốn quẳng ngay vào thùng rác ngay và luôn thôi. (Chiếc mũ phân viện sẽ khóc!! Hừ một cái mũ rách xấu ma chê quỷ hờn thì dù cho có khóc cũng không dễ thương thêm được chút nào!!! Mặc kệ nó!! ….)


    [Trên chiếc mũ bỗng mở rộng ra, giống như một cái miệng, mũ bắt đầu hát:


    “Các ngươi có lẽ cảm thấy ta không hề xinh đẹp, nhưng ngàn vạn lần không nên trông mặt mà bắt hình dong, nếu như các ngươi có thể tìm được một cái mũ xinh đẹp hơn ta, ta sẽ ăn chính bản thân mình.”


    Mọi người nhịn không được mà liếc mắt nhìn tất cả những chiếc mũ được đội trên đầu hoặc để xuống bên cạnh , uhmmm, thật sự bất cứ cái mũ nào cũng đẹp hơn nó.... Nó xấu như vậy không cần đả kích cuộc sống của nó thì tốt hơn.(mặt mỉm cười, mà cuộc sống của mũ là cái quái gì?)


    Tự kỉ một mình chiếc mũ phân viện lại tiếp tục hát.


    “Các ngươi có thể cho có vòm mũ dạ đen nhánh sáng bóng, hay cái mũ chóp đỉnh cao cao bóng loáng phẳng phiu, ta chính là chiếc mũ ma thuật dùng để thí nghiệm của Hogwats, đương nhiên so với mũ của các ngươi cao siêu xuất chúng. Dù cho đầu óc của các ngươi có che giấu bất kỳ ý niệm nào, đều không thể tránh thoát hỏa nhãn kim tinh của mũ ta, đội lên thử một chút, ta sẽ nói cho các ngươi, các ngươi vốn thuộc về học viện nào. Ngươi có lẽ thuộc về Gryffindor, nơi đó chôn dấu dưới đáy lòng dũng cảm, bọn họ gan dạ sáng suốt khí phách hào sảng, đó chính làm nên một Gryffindor xuất sắc; ngươi có lẽ thuộc về Hufflepuff, nơi đó dành cho người chính trực trung thành, các học sinh của Hufflepuff luôn kiên nhẫn thành thật, không sợ hãi gian khổ lao động; nếu đầu óc ngươi khôn ngoan khéo léo, có lẽ tiến về phía trí tuệ Ravenclaw, những vị bác học cơ trí - nhất định gặp được đồng đạo của mình; có lẽ ngươi sẽ được vào Slytherin, ở nơi đây kết thân tình bằng hữu chân thành, nhưng bọn họ đều là những người âm hiểm xảo trá, không tiếc tất cả thủ đoạn hoàn thành mục đích của họ. Tới đây đội ta lên!! Không cần sợ hãi!! Ngàn vạn lần không cần sợ hãi bất an!! Ở trong tay ta (dù cho ta chẳng có một bàn tay nào) ngươi tuyệt đối an toàn bởi ta chính là một chiếc mũ ma thuật có tư tưởng của chính mình!!”


    Sau khi phân viện mũ hát xong, cả hội trường vỗ tay như sấm, sau đó phân viện mỹ liền khom lưng hành lễ với bốn phía, làm xong liền yên lặng bất động.


    Lúc này giáo sư McGonagall bước tới trước, trong tay cầm một cuộn giấy da dê dày nói với học sinh năm thứ nhất.


    “Hiện tại ta gọi đến tên ai, người đó chỉ việc đội nón lên và ngồi trên ghế, chờ phân viện. Bắt đầu: Hannah Abbott! ] ( trích nguyên văn, đại khái. )


    Một cô bé có đôi má hồng hồng và đôi bím tóc vàng hoe bước ra khỏi hàng, đội nón vào và ngồi xuống ghế. Chiếc nón che sụp cả mắt cô bé. Yên lặng trong giây lát. Cái nón hô lên:


    “ Nhà Hufflepuff.”



    “Bạch bạch bạch bạch” âm thanh vỗ tay vang dội vọng tới từ dãy bàn phía bên phải của Hufflepuff.


    ……


    “Knicks Dakness!!”


    Bé Knicks - Mặt than nhỏ bình tĩnh đi ra phía trước, trước tiên hơi khom lưng chào các giáo sư rồi mới đội mũ lên, không chút để ý tới phân viên mũ có dơ đến nỗi chưa bao giờ giặt hay không (Nếu phân viện mũ biết được suy nghĩ của cô chắc sẽ cảm động lắm!!)


    “À à ~ mũ già rốt cuộc gặp lại một Dakness, anh anh anh, thật xúc động quá đi, thế nào, nhóc con, tiếng khóc mà mũ già ta mới học rất hay đúng không!!” Knicks chỉ cảm thấy hai bên huyệt thái dương của bản thân không ngừng nhíu, cô có thể ném cái mũ đáng chết này xuống không nhỉ!!


    “Slytherin!”


    Trước khi Knicks kịp trở mặt thì phân viện mũ rốt cuộc hoàn thành nhiệm vụ của nó, đây có lẽ là trực giác của nó cứu nó một lần trông thấy….


    Dãy bàn của Slytherin rụt rè vỗ tay nhẹ, Knicks nhìn về phía góc bên bàn giáo viên, vị trí của viện trưởng nhà Slytherin – Severus Snape hơi cúi đầu biểu thị sự tôn kính, sau đó mới đi về phía bàn dài của Slytherin, ở vị trí thứ hai dành cho năm thứ nhất ngồi xuống, tuy rằng gia tộc Dakness cũng to lớn ngang với gia tộc Malfoy nhưng dù sao gia tộc Dakness đã ẩn cư lánh đời khá lâu, khiêm tốn một chút vẫn tốt hơn~


    “Hermione Granger!”


    Knicks ngẩng đầu nhìn, Hermione khẩn trương nhấp môi, hai bàn tay cũng bất giác nắm lại, Knicks muốn làm một cái gì đó, nhưng lúc này cô chỉ có thể ngồi yên mà nhìn, nhìn nàng không ngừng lẩm bẩm cổ vũ chính bản thân mình, bỗng nhiên có chút đau lòng.


    Hermione đội mũ ngồi ở trên ghế, bên tai rất nhanh vọng tới giọng nói của mũ phân viện:


    “Hừm!!ngươi có đầu óc khôn khéo, rất có tinh thần nghiên cứu học tập, cũng rất tò mò với tri thức, nhưng cũng cực kỳ dũng cảm…..”


    “Ta muốn đi Ravenclaw! Ravenclaw! Ravenclaw!”Từ tận đáy lòng Hermione không ngừng lặp đi lặp lại câu này.


    “Nhưng nếu đến Gryffindor ngươi sẽ có nhiều người bạn hoạt bát nhiệt tình.” Chiếc mũ phân viện tận tình khuyên bảo, sau nhiều lần lắng lo suy nghĩ thầm trong bụng chiếc mũ (tạm thời không đề cập vấn đề sao nó có bụng nha, bó tay) nếu không phải Albus muốn tuyển một ít phù thủy nhỏ có đầu óc vô cái đám sư tử ồn ào không có não Gryffindor, mũ già ta mới không cần nói nhiều như vậy!!


    Hermione ngẩng đầu nhìn về phía bàn dài của Slytherin, nhìn thấy ánh mắt quan tâm lo lắng của Knicks liền càng thêm kiên định với suy nghĩ của bản thân:


    “Ravenclaw! Ta muốn đi Ravenclaw! Làm ơn, mũ tiên sinh!”


    “Khụ, tốt thôi, Ravenclaw!” phân viện mũ hô lên kết quả phân viện, nó thật sự khá tò mò với tương lai của Gryffindor!


    “Cám ơn!” Hermione sém chút nữa vui tới nhảy cẩng cả lên, sau khi để phân viện mũ xuống liền bước nhanh đi tới bàn dài của Ravenclaw, nàng chọn một vị trí ngay sau lưng Knicks, bàn dài của Ravenclaw nằm cạnh bàn của Slytherin.


    “Knicks!” Ánh mắt của Hermione rực sáng nhìn Knicks, mỉm cười thật tươi, trên mặt dường như viết chữ,


    “Hermione giỏi thật.” Knicks mỉm cười, ánh mắt sáng rực đầy vui vẻ.


    “May mắn không phải lũ ngu Gryffindor, nhưng dù sao thì người mà Knicks công nhận sao có thể là một tên sư tử ngu ngốc không có đầu óc chứ!!” Draco vừa lòng gật đầu.


    “Đúng vậy.” Blaise cười đồng ý với lời nói của Draco, tuy rằng mới vừa quen biết không lâu nhưng mấy người bạn mới này đều rất thú vị ~ a, sau này nhất định sẽ rất vui.


    “Neville · Longbottom!” bé mập đi lập cập, đến nỗi có một đoạng ngắn tới cái ghế mà cũng vấp ngã mấy lần. Cái nón phải mất khá lâu mới quyết định được số phận Neville.


    “Gryffindor!” Vì quá khẩn trương bé mập sém chút nữa là đem phân viện mũ mang về bàn dài của Gryffindor luôn.


    Hành động của cậu bé làm cho cả hội trường cười vang, trong đó to tiếng nhất đương nhiên là bàn dài của Gryffindor, điều này làm cho Hermione không khỏi thầm cảm thấy măn mắn với quyết định lúc nãy của bản thân.


    Lễ phân viện vẫn tiếp tục tiến hành, rất nhanh thì tới phiên tiểu thiếu gia ngạo kiều Malfoy.


    “Draco Malfoy.”


    Vẻ mặt của Draco đầy vẻ khó chịu, cậu dùng hai ngón tay kéo cái đỉnh phân viện mũ, thật cẩn thận đội lên đầu, may mắn hiệu suất làm việc của cái mũ khá tốt, trước khi đụng tới đầu tóc của tiểu thiếu gia Malfoy liền hô to:


    “Slytherin!”


    “Bạch bạch bạch bạch……” Lại là một trận âm thanh rụt rè vỗ tay .


    Draco đứng thẳng sống lưng, cao ngạo ngẩng cằm đi đến ngồi xuống đối diện Knicks. Hai tên tùy tùng nhỏ của cậu là Crabbe và Goyle cũng ngồi ở cách đó không xa, cả hai đang chòm chọc nhìn cái đĩa trống rỗng trước mặt, bên trên phản quang nhìn thấy bản thân mình liền bất giác nhớ tới bản thân cùng rất đói bụng.


    Cậu còn chưa kịp nói gì thì liền tới phiên chúa cứu thế tiến lên phân viện.


    “Harry Potter!”


    Lại một khoảng thời gian dài để phân viện mũ đắn đo trong lúc Harry không ngừng lẩm bẩm : <Đừng vô Slytherin! Đừng vô Slytherin! Đừng vô Slytherin!> Cứ nói mãi không ngừng như vậy làm cậu thành công được phân vào Gryffindor.


    “Mi có chắc không đó? Vô đó mi có thể trở thành vĩ đại, mi biết đấy, trong đầu mi có tất cả rồi và Slytherin sẽ giúp mi trỏ thành vĩ đại, chắc chắn như vậy… Không hả? Được thôi, nếu mi đã dứt khoát thì tốt hơn là về… Gryffindor.”


    Tiếng reo hò cổ vũ lớn hơn hết thảy từ nãy đến giờ. Phía bàn dài của Gryffindor hai anh em sinh đôi có mái tóc đỏ rực nhà Weasley đứng lên gào to:


    “Tụi mình có Harry Potter!! Tụi mình có Harry Potter rồi!” Dường như cảm nhận được sự nhiệt tình của Gryffindor chúa cứu thế vô ý nhếch môi mỉm cười ngây ngô.


    Pansy Parkinson và Blaise trước sau được phân vào nhà Slytherin, cậu bé tóc đỏ Ron Weasley thành công hội hợp cùng các anh trai của mình ở Gryffindor.


    Sau khi buổi lễ phân viện đã tiến hành xong tới lúc hiệu trưởng phát biểu, hiệu trưởng Albus Dumbledore có khuôn mặt hiền lành giống ông già Noel đứng lên mỉm cười thân thiết, hai cánh tay cụ dang rộng, tưởng như không có gì có thể làm cho cụ vui hơn là được nhìn thấy tất cả những học sinh của mình tại đây. Cụ nói:


    “Chào mừng các con bước vào niên học mới ở Hogwarts. Trước khi các con nhập tiệc, ta có đôi lời muốn nói. Những lời ấy là Ngu đần! Mít ướt! Vặt vãnh! Véo! Cám ơn!”



    Sau khi trải qua một khoảng thời gian khai giảng giống như chạm dây thần kinh, trên bốn dãy bàn dài của các nhà xuất hiện đủ loại thức ăn đồ uống ngon lành cho mọi người. Quá nhiều loại thức ăn làm cho Knicks rất khó lựa chọn, cô nghiêm mặt nhìn các loại thức ăn trước mặt, nên ăn bò bít tết là tốt hay nên ăn đùi gà nhỉ? Mà đùi gà chiên giòn bên kia nhìn cũng có vẻ không tệ………


    “Tớ khuyên cậu nên ăn bò bít tết là tốt nhất, bởi vì gà chiên giòn rất dễ ngán, còn đùi gà nếu cầm lên ăn thật không tao nhã tý nào.” Draco dễ dàng nhận thấy Knicks rối rắm về việc lựa chọn thức ăn nên cậu đưa ra một lời đề nghị nhỏ.


    “Tao nhã?” Vẻ mặt của Knicks vẫn không chút biểu cảm, cô cầm dao nhẹ nhàng cắt hết phần thịt trên cái đùi gà một cách dễ dàng, ừ chính là chẳng còn chút thịt thừa nào hết…..(đinh! Knicks có kỹ xảo cắt thịt đặc thù!)


    “Khụ khụ…..sao…sao mà cậu làm được vậy?” Draco chết cũng không thừa nhận bản thân thực hâm mộ kỹ năng cắt thịt ưu nhã lưu loát của Knicks!!


    “Làm nhiều lần thì quen thôi.” Knicks đẩy đĩa thịt gà vừa mới cắt xong cho Draco, chính cô lại lấy một cái đĩa khác tiếp tục cắt, cô cắt ba loại thịt, nếu như không biết ăn loại nào là ngon nhất vậy thì thử tất cả thì được rồi.


    “Cám ơn!” Draco vui vẻ mỉm cười gật đầu với Knicks, mama không cần lo lắng cậu không ăn được đùi gà của Hogwarts rồi!


    Vì lẽ đó mà liên minh ăn thịt vui sướng được thành lập, nhưng đối với ngồi ở bàn bên cạnh Hermione mà nói, liên minh ăn thịt liền biến thành hai người nhà Slytherin trò chuyện vui vẻ ăn ý, đáng chết tên công tử bột Malfoy kia dám dụ dỗ Knicks bé bỏng của mình!! (hum, giống như có đồ vật kỳ quái nào đó trà trộn vào, là gì nhỉ! A, không ngủ đủ hoa mắt nhìn không thấy tức ghê.)


    Ngay lúc Hermione định tức giận bất bình cắt thịt bò bít tết thì cảm giác được quần áo của mình bị ai nắm, nàng quay đầu lại thì thấy một đĩa thịt được cắt ngay ngắn gọn gàng đưa tới trước mặt…. Nháy mắt xì hơi hết tức giận nữa!! Đĩa thịt của mình nhiều hơn tên công tử bột kia mà, vui vẻ ăn thôi!!!

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  7. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  8. #5
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    365
    Ngân lượng
    38,054
    Thanked: 2019
    SLYTHERIN


    Mời Đọc (Click Here) :

    Sau khi kết thúc bữa tiệc tối, các học sinh năm thứ nhất đi theo cấp trưởng của nhà mình về ký túc xá. Đám rắn nhỏ nhà Slytherin cũng theo cấp trưởng của nhà mình đi về phía hầm, vì được xây dựng dưới đáy hắc hồ nên ký túc xá của Slytherin có vẻ âm u lạnh lẽo và ẩm ướt hơn rất nhiều ký túc xá của các học viện khác, nhưng nhìn chung thì nó cũng chẳng khác là bao so với bầu không khí ở nhà mình nên đám rắn nhỏ cũng chẳng có gì không quen, dù gì thì cũng có thần chú khô ráo và giữ ấm mà, lo gì.!!!


    Đám rắn nhỏ dừng lại trước cổng ký túc xá, cấp trưởng xoay người nói với các học sinh năm thứ nhất rằng:


    “Khẩu lệnh là vinh quang, nếu như các em đã được phân tới Slytherin thì anh hi vọng không bao giờ nghe thấy tin tức có bất kỳ ai bị nhốt bên ngoài cửa vì không nhớ rõ khẩu lệnh, chuyện đó chỉ xảy ra với bọn sư tử không có đầu óc Gryffindor thôi!!”


    “Vinh quang!” Còn chưa dứt lời, cổng tò vò liền mở ra, đám rắn nhỏ đi theo sau lưng cấp trưởng đi vào phòng sinh hoạt chung.


    Phòng sinh hoạt chung của Slytherin ở trạng thái nửa trong suốt nên có thể nhìn thấy được đáy hắc hồ, nhìn chung thập phần thoải mái. Tường phòng được xây bởi những viên đá hoa cương đen kiểu Gothic. Trần nhà có hình bán nguyệt nửa trong suốt được điêu khắc bằng thủy tinh, trên đó treo một chuỗi đèn chùm tỏa ra thứ ánh sáng xanh lợt lạt. Trong phòng có một cái lò sưởi lớn được chạm trổ công phu và cạnh đó là mấy cái ghế chạm hoa.


    Chỉnh thể trang trí lấy màu xanh lục làm màu chủ đạo, cũng không có bài trí vật gì quá xa hoa, mọi thứ khiêm tốn nhưng nếu có ánh mắt nhất định biết chúng cũng tuyệt đối không phải vật tầm thường hay có thể nói là bất phàm.


    Bảng nội quy của nhà Slytherin được phác họa bằng chỉ bạc treo chỉnh tề ở vị trí vừa bước vào có thể nhìn thấy ngay tức thì, trong phòng có bàn ghế, thảm, vật nào vật nấy đều là tốt nhất, cho nên mới nói không hổ là học viện quý tộc ←_← sang chảnh khắp mọi nơi, các thiếu gia tiểu thư các người có thiếu vật trang sức trên đùi không? Chính là cái loại chỉ việc ăn nhậu chơi bời tiêu tiền không suy nghĩ chứ chẳng biết làm gì hết!!! ( có cần thì nhớ chừa cho ta một chỗ nha.)


    Cổng tò vò lại mở ra, một bóng người khí thế bức người, tự bản thân mang theo một áp lực làm người đối diện khó thở tiến vào, ông ta xoay người, trường bào màu đen phất qua một bên, đám rắn nhỏ theo bản năng ngẩng đầu ưỡn ngực, ánh mắt sùng bái nhìn xà vương đại nhân.


    Severus Snape liếc nhìn một vòng xung quanh phòng sinh hoạt chung, tầm mắt của ông dừng lại trong giây lát khi lướt nhìn Draco, hé đôi môi mỏng mà nói:


    “Là viện trưởng của Slytherin ta không thể không nói một câu hoan nghênh bọn mi đi vào Slytherin.”


    Giọng nói không lớn nhưng khi truyền tới tai mỗi người đều rất rõ ràng.


    “Nếu như bọn mi cho rằng đến đây liền có nghĩa là thoát ly khỏi sự nghiêm khắc giáo dục của gia đình thì ta khuyên nên nhanh chóng chuyển trường đi là vừa. Tất cả nội quy của Slytherin đều được treo trên tường, ta hy vọng không có một kẻ nào làm bẩn truyền thống của nhà Slytherin, Slytherin tuân thủ quy tắc, nhưng cũng không phải cứng ngắc làm theo quy tắc, không bị bắt phạm phải sai lầm liền không tính là phạm sai. Ta nghĩ rằng mọi người đều biết văn phòng của ta nằm ở đâu, ta không ngại giải đáp mọi thắc mắc khó khăn nhưng nếu có ai đó lấy chút chuyện cỏn con lông gà tỏi việc tới quấy rầy viện trưởng đáng thương của bọn mi, ta sẽ khiến cho kẻ đó biết được nội quy của Slytherin dài bao nhiêu.!!!”


    Nói xong hết những điều cần nói viện trưởng đại nhân liền xoay người rời khỏi,vài phút sau đám rắn nhỏ vẫn còn ngu ngơ nhìn vị trí mà viện trưởng đại nhân vừa đứng, đặc biệt là học sinh năm thứ nhất…..


    “Wow!! Viện trưởng đại nhân thật khí thế!” Blaise hít sâu một hơi sau đó liền nhìn thấy vẻ mặt ta đã sớm rành rồi của Draco cùng với vẻ mặt chẳng chút biểu cảm nào của Knicks làm Blaise cảm thấy bản thân thật yếu đuối.


    “Không có ai nói cho cậu biết viện trưởng là cha đỡ đầu của tớ sao? Từ lúc năm tuổi tớ đã bắt đầu học ma dược với viện trưởng, đã quen từ lâu rồi!!” Draco làm vẻ mặt khinh bỉ nhìn Blaise.


    “?” Knicks nhướng mày:


    “Các bức họa ở nhà tớ đều như vậy.” (Yup đám bức họa ở nhà của cô nhất định sẽ khóc!!)



    “…….” Blaise quyết định không so đo với hai người này, cậu chuẩn bị ngày mai đi tán gái, ý nhầm tìm một cô bạn nào dễ thương để trò chuyện an ủi tấm lòng mỏng manh của cậu….


    “Đây là danh sách chia phòng của ký túc xá, có chuyện gì các em có thể tìm anh, anh ở ký túc xá của cấp trưởng.” Cấp trưởng đích thân đem danh sách tới, dù sao nơi này toàn là người kế thừa của những gia tộc lớn, chủ động liên hệ tình cảm cũng không mất mát gì.


    “Cám ơn cấp trưởng. Blaise nhận lấy danh sách” Blaise đưa tay nhận lấy danh sách còn không quên mỉm cười cám ơn.


    “Haha, tớ lại ở cùng ký túc xá với cậu….” Draco nhìn Blaise, trên mặt như viết lên dòng chữ, ngươi thật vinh hạnh.


    “……” Blaise tao nhã mà trợn trắng, quay đầu nhìn Knicks:


    “Knicks, bạn cùng phòng của cậu là Pansy Parkinson.”


    “Hình như có ai vừa gọi tên tớ.” Một cô bé có mái tóc đen huyền ngắn tới vành tai đi tới:


    “Chào mọi người, tớ là Pansy Parkinson.”


    “Wow! Tiểu thư người thật xinh đẹp, tớ là Blaise Zabini. Cái cậu nhìn cao ngạo không ai bì là tiểu thiếu gia nhà Malfoy, Draco Malfoy.”


    Blaise chủ động giới thiệu, nhân cơ hội bôi đen Draco một chút.


    “Cô gái này là cao lãnh soái khí đáng yêu Knicks Dakness.”


    “Chào các cậu, nói thật thì tớ đã để ý các cậu được một lúc rồi, không biết tớ có vinh hạnh gia nhập nhóm của các cậu không.” Pansy Parkinson không chút ngượng ngùng nói ra mục đích của bản thân.


    “Knicks.” Knicks gật đầu với Pansy, chỉ chỉ tiểu thiếu gia muốn đồng ý nhưng làm bộ cao ngạo: “Draco.”


    “Khụ, nếu như cậu đã nhiệt tình yêu cầu như vậy tớ liền cho cậu một cơ hội.” Draco hất cằm theo cầu thang mà Knicks đã dựng lên mà leo xuống.


    “OK, thật vinh hạnh khi có sự tham gia của tiểu thư xinh đẹp Pansy, bên tụi mình cũng có hai thiếu gia đẹp trai đến làm người khác giận sôi rồi, cũng cần mỹ nữ tới trung hòa một chút mới tốt, à đúng rồi, ngày mai tớ sẽ giới thiệu một tiểu thư xinh đẹp khác cho cậu làm quen. ” Blaise mỉm cười nói.


    “Tớ biết người cậu muốn giới thiệu là ai rồi, một vị Ravenclaw đáng yêu đúng không.” Pansy trưng bộ mặt tớ biết hết đấy nhìn Knicks, nhưng vẻ mặt của Knicks chẳng chút biểu cảm nào!! Đùa à, Knicks nhà ta chính là mặt than mười một năm không ai phá vỡ đó. ( ←_← cáu bẩn! )


    Sau một hồi trò chuyện, bốn người cũng có chút mệt nên chia nhau trở về ký túc xá của bản thân.


    Khác với phòng sinh hoạt chung thoải mái tiện nghi, phòng ký túc xá lại đơn sơ tới mức kinh người!! Mở cửa ra bên trong chỉ có hai kệ sách, hai cái bàn học, hai cái ghế và hai cái giường gỗ…. Cho nên cần phải cảm thấy may mắn là phòng tắm có nước nóng nhỉ!!??


    Pansy uể oải bộ dáng sống không còn gì luyến tiếc sửa sang chỉnh trang lại hành lý của bản thân, trước đây cô chỉ luyện tập ma pháp công kích và phòng ngự chứ những loại ma pháp áp dụng cho cuộc sống hằng ngày thì chẳng hề xem qua. Khó trách đám người đó lại bày bộ mặt chờ xem kịch vui, thì ra chờ để chế giễu.


    Knicks bình tĩnh lấy một ít đồ vật kỳ lạ từ trong hành lý ra, dựa theo một quy tắc nào đó mà bày biện sắp xếp, sau đó Knicks dùng ma trượng chỉ vào vài chỗ nào đó, và rồi…. ký túc xá bắt đầu biến hóa thần kỳ. Vách tường xám trắng nhạt nhẽo tự động trải giấy dán có hoa văn xen lẫn màu xanh lục và màu bạc, tiếp đó là trải một tấm thảm ấm áp trên sàn nhà, giường lớn ấm êm, kệ sách tinh xảo, bàn học khiêm tốn xa hoa và sô pha…..


    Ánh mắt Pansy chói sáng xoay người chạy vào phòng tắm, quả nhiên mới vừa rồi còn làm người khác cảm thấy ngột ngạt cũng đã thay đổi (mọi người tự tưởng tượng nha….. từ ngữ thiếu quá chừng thiếu!!)


    Pansy sùng bái nhìn Knicks còn đang sửa soạn lại hành lý, sau đó lại phát hiện một rương hành lý nho nhỏ chính là đựng cả một phòng thí nghiệm……Nhìn đống đồ này có vẻ Knicks thật sự đem tất cả vật dụng hay dùng mang theo.


    “Đây chỉ là một trò con cỏn của luyện kim sư.” Knicks không ngẩng đầu lên mà mở miệng giải thích.


    “!” Đến lúc này Pansy mới nhớ tới vì sao dòng họ Dakness nghe quen tới vậy, thì ra là gia tộc luyện kim trong truyền thuyết….. Vì vậy Pansy thật mong tới ngày mai Draco bọn họ biết ký túc xá của mình biến thành như vậy sẽ có cảm tưởng gì.


    Sau khi tắm xong Knicks liền trốn vào trong giường của bản thân, dựa vào cách nói của một vị tổ tiên nào đó chẳng nhớ, nếu vào Slytherin thì nên tặng quà cho những người bạn mới, đó là cách để gia tăng tình cảm, điều này đối với mặt than rất quan trọng…..


    Vì thế Knicks nghiêm túc vì đám nhóc chế tạo một số vật trang sức luyện kim, cô cảm thấy đây có lẽ là thứ duy nhất bản thân có thể làm.


    “Knicks bé bỏng, con nên dựa theo sở thích của mỗi người mà làm thành quà tặng.” Đây là lời khuyên từ bức họa duy nhất mà Knicks mang theo, đây là vị tổ tiên mà cô hay nói chuyện nhất, mà việc Knicks nhập học Hogwarts cũng dựa theo kiến nghị của bà. Từ trước đến nay mỗi thành viên gia tộc Dakness chỉ tiếp thu sự giáo dục của tổ tiên trong nhà, đặc biệt từ sau khi cả gia tộc ẩn cư tránh bóng.””


    “Hmmm, nghe bức họa nhà Malfoy nói cậu nhóc nhà bọn họ thích loài rồng, còn tiểu tử đào hoa nhà Zabini rất thích những trang sức tinh xảo xinh đẹp, còn tiểu gia cô nương nhà Parkinson thì ngược lại thức những trang sức đơn giản…. Còn về cô bé nhà Ravenclaw của con…..bà cố thật sự không giúp được…”


    “……….” Knicks gật đầu xong liền ném một cái bùa chú không tiếng động, vị tổ tiên này cái gì cũng tốt chỉ có điều nói nhiều quá, chắc là nhịn lâu rồi ……


    “!”vị tổ tiên dùng xong bị ném tỏ vẻ rất không vui con cháu bất hiếu thật bà đáng thương, HUhuhu!!!! (_)


    “Severus, đến đây một chút.”Lò sưởi âm tường đang yên tĩnh thiêu đốt trong văn phòng hầm xà vương bỗng nhiên xuất hiện một khuôn mặt nhăn dúm.



    “……” Bất ngờ giật mình vì có âm thanh xuất hiện làm Xà vương đại nhân tay run thêm vài loại dược liệu, mặt ông hầm hầm âm u lấy ra ma trượng làm sạch phần ma dược bị hỏng trong nồi nấu quặng, sau đó vẻ mặt hùng hổ như muốn giết người đi đến phòng hiệu trưởng.


    “Albus Dumbledore!! Tốt nhất ông nên có chuyện quan trọng tìm tôi!!!” Xà vương đại nhân vừa vào cửa liền phun nọc độc, xả giận cho cái nồi ma dược bị hủy.



    “A, con trai của ta – Severus, năm nay Slytherin có một đứa trẻ họ Dakness, gia tộc luyện kim ẩn cư đã lâu bỗng nhiên xuất hiện một lần nữa, lại nhập học cùng năm với Harry, chúng ta không thể không đề phòng một chút nào được, nếu cô bé đã vào học viện của con, vậy thì làm phiền con vậy.” Hiệu trưởng Dumbledore đẩy đẩy gọng kính hình trăng lưỡi liềm của cụ.


    “Harry chính là do Lilly hi sinh tánh mạng mới…..”


    “Được rồi! biết rồi!! tôi sẽ chú ý Dakness…” viện trưởng đại nhân không đội Dumbledore nói hết câu liền xoay người rời đi.


    Hiệu trưởng Dumbledore nhìn theo bóng người của Severus, trầm ngâm chốc lát quay đầu nhìn khung ảnh trống nằm trên bàn, thấp giọng nỉ non.


    “Vì lợi ích vĩ đại.” sau đó ánh mắt của cụ cũng kiên định hẳn lên……..


    Tác giả có lời muốn nói: _(:з” ∠)_ chương mới sẽ đều được up lên vào lúc 6 giò chiều.


    Huhuhu, ngày hôm qua dự trữ một chút nhưng trẫm vẫn viết đều đều.


    Cảm ơn moah moah (/ω\)


    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •