Trang 1 của 5 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 46
  1. #1
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11

    Có Một Người Tôi Yêu

    Thể loại : Bách Hợp
    Số Chương : 46

    Bất ngờ gặp nhau trong thang máy, Thiên Du đã ngay lập tức trúng tiếng sét ái tình của cô nhân viên mới kém mình 2 tuổi. Sau một thời gian không ngờ cũng có thể bẻ cong được cô gái ấy. Hãy đọc truyện để biết được những sóng gió xảy ra trong cuộc tình của hai người nha ...XD
    bachcongtu Tài sản


  2. #2
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Có Một Người Tôi Yêu
    Chương 1. Cô Gái Mà Tôi Gặp

    Hôm nay là ngày đầu tiên tôi được nhận vào làm một nhân viên chính thức của công ty, sau một thời gian dài đi thử việc . Tôi muốn ngày đầu tiên phải thật hoàn hảo vậy nên đặt báo thức và dậy thật đúng giờ , chuẩn bị mọi thứ thật nhanh . Phóng xe một mạch đến công ty , đến nơi tôi vào chào hỏi từng người một . *Tiến đến thang máy tôi hoảng hốt kêu lên: " Từ từ , đợi tôi với" , thang máy đang chuẩn bị đóng lại thì tôi thấy có một cánh tay đưa ra ấn nút mở cửa , thật may tôi vào thang máy kịp .

    Trong thang máy là một cô gái xinh đẹp đến mức tôi nhìn chị mà ngẩn người một lúc cho đến khi nhìn thấy nụ cười *của chị tôi mới trở lại bình thường :

    _ Cảm ơn chị ạ , may mà có chị không em lại phải đợi lượt thang máy sau - tôi vừa nói vừa cúi người cảm ơn chị*

    _ Không có gì đâu em , em là nhân viên mới à , tại chị chưa nhìn thấy em bao giờ - Chị cười nói

    _ Vâng ạ , em là nhân viên mới làm ở phòng X *- Tôi cười đáp lại*

    _ Trùng hợp ghê , chị làm ở ngay phòng bên cạnh thôi . Bao giờ rảnh mình đi uống cafe nha - chị nói*

    _ Vâng, được ạ - Lời mời đột ngột của chị làm tôi có hơi bất ngờ nhưng cũng đồng ý *

    *Đến phòng làm việc, tôi chào chị rồi tiến vào phòng còn chị thì đi sang phòng bên cạnh. Vào phòng tôi cúi chào mọi người rồi tiến về chỗ ngồi trống vốn là dành cho tôi , tổ tôi có ba anh chị cả tôi nữa là bốn , mọi người rất tốt, họ hướng dẫn tôi giúp tôi làm quen với công việc , nhờ vậy mà tôi thích ứng nhanh hơn . Thời gian trôi thật nhanh , thoắt cái đã tan ca làm , tôi sửa soạn mọi thứ thật nhanh để ra về .Đến cửa tôi gặp chị , cô gái đứng trong thang máy vừa nãy:

    _ Em chuẩn bị về à? - chị nhìn tôi nói

    _ Vâng , cũng tan làm rồi nên em định về ạ*

    _ Giờ mới 16h30p em có bận không? hay mình đi cafe được không?*

    _ Vâng cũng được ạ - tôi nhận lời

    *Chúng tôi ra quán cafe gần công ty , hai người gọi cafe rồi ngồi kể chuyện trên trời dưới đất . Chị thật vui tính , kể chuyện cũng rất hài hước , tôi như bị cuốn theo mỗi câu chuyện của chị . Nhưng có một điều tôi thấy lạ là hình như lúc nào chị cũng nhìn tôi , cố để mình không đụng mặt chị thì mỗi lần ngước lên là y như rằng bắt gặp ánh mắt chị đang nhìn mình.

    _ Chị ơi , mặt em có nhọ à? - Tôi vừa nói vừa đưa tay lên xoa xoa mặt xem có cái gì ko

    _ À không , mặt em không sao cả - Chị cười đáp lại*

    _ Vậy sao nãy giờ chị nhìn em hoài vậy ạ? - tôi thắc mắc*

    _ Do em xinh quá nên chị muốn nhìn thôi - chị thẳng thắn trả lời

    *Nghe xong tôi đặt vội ly cafe xuống ngượng ngùng quay mặt đi , từ trước đến giờ chưa ai nói điều đó với tôi như vậy cả.*

    _ Đúng rồi , ngồi với em nãy giờ mà chị quên không hỏi tên em. Em tên gì vậy ? - chị đột nhiên lên tiếng phá tan sự ngượng ngùng của tôi.

    _ Em tên Khánh Nhi*

    _ Khánh Nhi hả , tên rất hay - Chị cười đưa ly cafe lên miệng*

    _ Còn chị tên gì ạ?*

    _ Chị tên Thiên Du , rất vui được làm quen với em - chị nở một nụ cười thật tươi nhìn tôi*

    _ Em cũng vậy*

    Ngồi một lúc cũng đến lúc phải về , tôi chào tạm biệt chị rồi lấy đồ ra xe. Trước khi đi thì bị chị kéo tay lại .

    _ Chị quên một cái nữa , em... có thể... cho chị xin số được không? - chị ấp úng nói

    _ Được ạ - suy nghĩ một hồi tôi đồng ý

    _ Thật hả , cảm ơn em nha - chị vừa nói vừa chìa điện thoại ra đưa cho tôi*

    Tôi nhập số rồi trả lại cho chị điện thoại , chào chị rồi ra về . Về đến nhà , tôi lấy đồ để đi tắm , vì sống riêng một mình nên rất thoải mái.

    Nhà tôi chỉ có hai người , tôi và mẹ , ba tôi mất trong một vụ tai nạn năm tôi 10 tuổi, đến giờ cũng được mười bốn năm rồi . Mới đầu, mẹ tôi đau khổ đến phát bệnh , sau một thời gian thì mọi chuyện cũng nguôi ngoai . Sống với mẹ đến năm hai mươi hai tuổi thì tôi ra ở riêng, lẽ ra hoàn cảnh như vậy thì tôi phải sống chung với mẹ để chăm sóc bà , nhưng mẹ tôi cũng muốn tôi có thể tự lập . Mẹ nói không muốn làm gánh nặng cho tôi , mẹ có thể tự chăm sóc bản thân mình, vậy là đầu năm nay mẹ ra nước ngoài sống và điều hành công việc . Còn tôi thì không muốn dựa dẫm vào gia thế nên đã tự mình đi xin một công việc mới để làm , tôi muốn trải nghiệm những điều mới mẻ hơn là những thứ sẵn có .

    *Tối đến , tôi soạn bản thảo cho ngày mai rồi tính đi ngủ thì tiếng chuông điện thoại reo lên.*

    _ Alo Ngân hả , gọi tao có việc gì không mày - Thì ra là Ngân , cô bạn thân của tôi

    _ Phải có việc thì tao mới gọi cho mày được hả? Thế hôm nay ngày đầu đi làm như thế nào? có tốt không? Hay mày lại dậy trễ rồi đến công ty muộn hả?

    _ Không có mà , hôm nay rất bình thường , mọi chuyện diễn ra rất*suôn sẻ - tôi tự tin đáp*

    _ Vậy là tốt rồi*

    _ À hôm nay tao làm quen được một chị phòng bên , xinh lắm mày ạ - tôi hí hửng nói*

    Tôi và Ngân ngồi buôn chuyện một lúc lâu đến mức buồn ngủ lắm rồi hai chúng tôi mới dừng lại . Đặt báo thức , tôi dần chìm vào giấc ngủ .
    bachcongtu Tài sản


  3. #3
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Có Một Người Tôi Yêu
    Chương 2. Tỏ Tình

    Tôi và chị Du ngày càng thân thiết hơn , thỉnh thoảng chúng tôi vẫn hẹn nhau đi uống cafe hoặc ăn tối . Tôi có cảm giác là ở bên cạnh chị mọi lo toan , phiền muộn biến đi đâu mất, chị rất vui tính toàn chọc cho tôi cười . Thời gian trôi thật nhanh , tôi quen chị cũng được nửa năm, chúng tôi thân thiết đến mức mấy anh chị trong công ty hay trêu đùa là hai chúng tôi đang yêu nhau, mỗi lần như vậy thì tôi thấy thật ngượng còn chị thì lại thoải mái trêu chọc lại mọi người. Chị luôn bảo vệ tôi mỗi khi tôi bị cấp trên quở trách hay bị mọi người trêu chọc, đúng thật là ở bên chị thật an toàn và bình yên khiến cho tôi muốn thời gian được ở bên chị cứ kéo dài mãi .Hôm nay , chúng tôi hẹn nhau đi công viên giải trí chơi , thực ra hai người cũng hai mươi mấy tuổi rồi mà vẫn đi công viên giải trí thì thật buồn cười , nhưng chị cứ nài nỉ đi cho bằng được nên tôi đành đồng ý.

    _ Xin lỗi chị , do kẹt xe quá nên em đến muộn một chút . Chị đến lâu chưa ạ? - Tôi tiến lại chỗ chị

    _ Không sao đâu , chị cũng vừa mới đến thôi - chị cười

    _ Thôi hay mình đi chơi đi , ở đây có nhiều trò hay lắm em thích chơi trò gì ? - chị kéo tay tôi tiến vào khu vui chơi

    _ Tụi mình lớn vậy rồi chơi mấy trò này có được không chị? - tôi ái ngại

    _ Có sao đâu em , cũng có rất nhiều người tầm tuổi bọn mình vẫn chơi kia mà*

    Đúng thật là cũng có rất nhiều người tầm tuổi tôi ở đây, tôi thấy yên tâm hơn . Chưa kịp nói gì thì đã bị chị kéo tay đi đến chỗ tàu lượn siêu tốc.*

    _ Nhi ơi , mình chơi trò này đi - chị hào hứng*

    _ Dạ..... trò này ..... thôi cũng được ạ - mới đầu tôi thấy hơi sợ sệt , nhưng nhìn vẻ mặt của chị tôi nghĩ mình không nên từ chối

    Chúng tôi mua vé rồi lên tàu , mặc dù có đai an toàn rồi nhưng sao tôi vẫn hơi sờ sợ . Khi tàu chuyển bánh từ từ lên rồi lao vút thật nhanh xuống , trời ạ tim tôi như muốn nhảy ra ngoài vậy , nhìn sang bên chị Du, chị có vẻ thích thú hét lên vì vui sướng . Cuối cùng cái trò đáng sợ đó cũng kết thúc , bước xuống đất tôi đi tìm ngay một thanh bám vịn không chắc tôi ngã mất, vẫn còn cái cảm giác sợ hãi đeo bám . *Tách* là tiếng máy ảnh , tôi quay sang nhìn thấy chị đang cầm trên tay chiếc máy ảnh và vừa chụp trộm mình.

    _ Aaaa , sao chị lại chụp em lúc này - tôi nhéo chị*

    _ Tại chị thấy vẻ mặt của em lúc sợ hãi nhìn dễ thương lắm - chị cười*

    _ *Đừng chọc em mà - mặt tôi nóng bừng*

    Hai chúng tôi kéo nhau đi chơi hết trò này đến trò khác , có vẻ chị chơi mấy trò có giải thưởng rất giỏi , đa số những trò giải thưởng chị đều giật được giải . Chơi mệt chúng tôi ngồi lại uống nước , chị khoe những bức ảnh chị chụp được ngày hôm nay , tôi thấy thắc mắc là tại sao lại có nhiều ảnh của mình đến vậy , nhưng tôi cũng chỉ nghĩ là có thể là cảnh đẹp nên chị chụp nhiều và vô tình có mặt tôi . Trò chơi cuối cùng chúng tôi chơi trước khi ra về là vòng đu quay khổng lồ. Tôi và chị ngồi đối mặt nhau , khung cảnh ngày một lên cao, mọi thứ bây giờ thật nhẹ nhàng và thư thái, tôi chăm chú nhìn ra ngoài ngắm nhìn thành phố .

    _ Chị ơi nhìn thành phố kìa , ở trên cao thế này nhìn nó thật đẹp - tôi hí hửng

    _ Đúng vậy , nó rất đẹp nhưng ở đây có thứ còn đẹp hơn

    _ Thứ gì ạ? - tôi thắc mắc quay mặt nhìn về phía chị*

    _ Là em đó - Chị cười

    Tôi cúi mặt để che giấu vẻ mặt ngượng ngùng mà nóng bừng lên , không cần nhìn tôi cũng biết hiện giờ mặt mình đang đỏ như quả cà chua.

    _ Nhi này - chị bất ngờ lên tiếng

    _ Dạ*

    _ Chị thích em, em có muốn làm bạn gái chị không?*

    _ Dạ ..... Dạ.......nhưng bọn mình đều là con gái mà chị - tôi bối rối khi nghe chị nói

    _ Tình yêu đâu phân biệt giới tính đâu em*

    _ Nhưng .... Nhưng.....- tôi không biết phải nói sao nữa*

    Đúng lúc này vòng quay dừng lại hết giờ nên hành khách phải xuống*

    _ Em muốn về , gặp chị sau ạ - tôi lấy đồ đi vội vã ra ngoài*

    _ Nhi ... Nhi - chị chạy lại kéo tay tôi*

    _ Em không cần trả lời câu hỏi của chị ngay , em có thể suy nghĩ*

    *Tôi không nói gì lẳng lặng bắt xe ra về , tôi không biết làm sao nữa , tại sao tôi lại cảm thấy nặng nề sau khi nghe chị nói xong câu đó . Về đến nhà tôi đi tắm rồi lên giường nằm luôn , cả đêm tôi không ngủ được nghĩ đến lúc đó là tôi lại ái ngại , đây là cái cảm giác gì mà sao lại khó chịu như thế này. Tại sao chị lại nói thích tôi trong khi tôi và chị đều là con gái , những câu hỏi cứ liên tục hiện lên trong đầu tôi , đến 3 giờ sáng tôi mới chìm được vào giấc ngủ ngắn ngủi .

    *Sáng tôi đến công ty với một cơ thể mệt mỏi, cảm giác có thể nằm gục ngay ra sàn mà ngủ . Đến cửa phòng tôi bắt gặp chị , tôi không hiểu sao mình lại tránh mặt chị mà đi thẳng vào phòng , ngồi xuống chiếc ghế cảm giác thật thoải mái.

    _ Hôm qua thức khuya hả em - Chị Lan lên tiếng

    _ Dạ , đêm qua em không ngủ được - tôi uể oải trả lời

    _ Em còn trẻ nên ăn ngủ đúng giờ, không sẽ xấu đi đấy - Chị cười*

    _ Haha , hôm qua là ngoại lệ chị ạ

    *Giờ nghỉ trưa đến , lẽ ra ngày thường là tôi sẽ nhận được tin nhắn của chị Du kêu xuống căn tin ăn trưa nhưng hôm nay thì không. Nhưng như vậy cũng tốt , nếu xuống ngồi ăn cùng chị tôi sẽ không biết nói như nào nữa, vậy nên tôi ngồi lại phòng nằm gục xuống bàn mà ngủ bù . Thoáng chốc là hết giờ nghỉ trưa , các anh chị về phòng .

    _ Ô kìa Nhi không đi ăn trưa hả em mà sao lại ngủ ở phòng thế này - anh Phong nói

    _ Dạ hôm nay em không đói ạ*

    _ Bình thường là em hay đi ăn cùng Thiên Du phòng bên , hôm nay hai đứa không đi ăn hay lại có chuyện gì rồi - anh Nam nói*

    _ Có chuyện gì để anh chị giải quyết cho - chị Lan chen vào*

    _ Dạ không , bọn em không có chuyện gì đâu ạ. - tôi cố gắng để có thể kết thúc những câu hỏi của anh chị*
    bachcongtu Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to bachcongtu For This Useful Post:


  5. #4
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Có Một Người Tôi Yêu
    Chương 3. Đồng Ý

    Đã ba ngày kể từ hôm đó tôi không gặp chị , đến công ty cũng không thấy chị đâu, tự nhiên tôi lại thấy có cảm giác trống vắng. Hỏi mọi người phòng bên mới biết là chị xin nghỉ phép vài ngày , lý do thì mọi người cũng không biết. Dạo này ko có chị ở bên , không được nghe giọng chị ,không được ngồi ăn cùng chị ,... sao tôi lại thấy buồn chán đến như vậy. Bây giờ tôi mới nhận ra chị là người làm cho cuộc sống của tôi trở nên vui hơn , mỗi ngày mới trở nên thú vị hơn. Về đến nhà , tôi quẳng túi xách lên ghế còn mình thì nằm vật ra giường ,lục lại những bức ảnh chúng tôi chụp cùng nhau , sao lại có cảm giác đau nhói thấy lạ thường .*rung* là Ngân gọi :

    _ Alô Ngân hả - tôi bắt máy

    _ Mày đang ở đâu đấy*

    _ Tao đang ở nhà nè , mày rảnh không qua đây với tao*

    _ Ừm, đợi chút tao qua liền*

    Tôi cúp máy , vứt điện thoại lên gối . 10p sau Ngân đến*

    _ Mấy hôm nay mày sao vậy - Ngân nói

    _ Tao có sao đâu - tôi đáp

    _ Đừng nghĩ tao không biết gì , tao biết mày rõ mà , mày đang buồn chuyện gì hả?

    _ Không biết nữa ,tao cũng không hiểu cảm xúc của tao bây giờ

    _ Mày đang thích ai hả?*

    _ HẢ? sao mày nói vậy - tôi ngạc nhiên đáp

    _ Nhưng tao nói đúng đúng ko?

    _ Thì ra đây là cảm giác thích một người sao? - tôi nghĩ

    _ Người đấy là ai? - Ngân hỏi

    _ Nếu tao nói ra thì mày có thấy ghê tởm tao ko?- tôi ái ngại

    _ Điên , mày là bạn thân của tao , dù mày có như thế nào tao cũng không quan tâm - Ngân vỗ mặt tôi nói

    _ Cảm ơn mày - tôi thấy an tâm hơn

    _ Người tao thích..... là..... chị Thiên Du đó - tôi ấp úng

    _ Là chị đó hả - mặt Ngân hiện rõ sự bất ngờ nhưng rồi cười nhẹ

    _ Mày thấy sao? - tôi hỏi

    _ Không sao cả, tao cũng gặp chị ấy vài lần , tao thấy chị Du là người tốt , chị ấy rất quan tâm mày....bla ...bla..... - Ngân kể*

    _ Nhưng ý tao là việc tao thích con gái - tôi ngắt lời*

    _ Mày không phải lo ngại việc mày thích con gái, con người có quyền được yêu, chẳng có gì là sai khi mày thích người nào đó , cho dù người đó là ai, ra sao. - Ngân nói

    _ Tao không hề biết mình đã thích chị cho đến khi hai người không gặp nhau dù chỉ vài ngày - tôi dưng dưng nước mắt*

    _ Mày nên nói ra cho chị Du biết mày đã thích chị ấy rồi , nói ra hết tâm tư của mày - Ngân đưa tay lên lau nước mắt cho tôi

    _ Nhưng đó là chuyện ngày mai , còn bây giờ đã muộn rồi mày đi nghỉ ngơi đi , ngủ một giấc để ngày mai thấy thoải mái hơn - Ngân cười nói

    Sau khi Ngân ra về , tôi ra khóa cửa rồi đi tắm . Xong đi ngủ để ngày mai đi làm sớm , mong là mai chị sẽ đến công ty.

    Sáng hôm sau, tôi đến công ty mong là sẽ gặp được chị nhưng không , hôm nay chị cũng không đến công ty. Dạo này thời gian ở công ty khiến tôi cảm thấy thật buồn chán , hôm nay cũng tan làm sớm , tôi nghĩ bây giờ về nhà cũng không làm gì nên tôi đi dạo quanh vỉa hè ở gần nhà . Cảm giác thật lạnh lẽo , chị đang ở đâu? tại sao chị lại không đến công ty? chị không muốn gặp em nữa sao? trong đầu tôi bây giờ đang là một loạt những câu hỏi và hình bóng của chị . Em muốn gặp chị , rất muốn gặp chị ngay bây giờ .*

    _ A - chẳng biết có phải do tôi vừa đi vừa cúi hay không mà chẳng may va phải người khác

    _ Cho tôi xin lỗi ạ - tôi vừa nói vừa cúi người xin lỗi*ríu rít

    _ Không sao đâu - người kia lên tiếng*

    Tôi nhận ra , giọng nói này nghe quen lắm , giọng nói mà tôi thường nghe , giọng nói mà tôi mong đợi được nghe trong vài ngày gần đây . Tôi ngước mắt lên , là chị , đúng là chị . Tôi và chị nhìn nhau trong sự ngạc nhiên , ban đầu chị nhìn tôi chằm chằm sau đó quay mặt rời đi .

    _ Chị Du - tôi gọi*

    Chị vẫn cố đi thật nhanh mà không đoái hoài ngoảnh mặt lại*

    _ Từ từ ,đợi em với - tôi đi thật nhanh kéo tay chị lại

    Kéo tay chị thật mạnh , nhưng cho dù có quay mặt lại thì chị vẫn né tránh tôi.*

    _ Dạo này chị đi đâu vậy? sao chị không đến công ty? chị làm gì ở đây? ......- tôi đặt hàng ngàn *câu hỏi*

    _ Này , trả lời em , sao chị không nói gì , sao chị lại né tránh em - tôi vừa nói vừa khóc

    _ Chị không thể , chị không thể gặp em nữa, chị sợ em sẽ ghét chị- chị bất ngờ lên tiếng

    _ Không , em sẽ không bao giờ ghét bỏ chị - tôi khóc

    _ Có đấy , sau khi chị nói ra câu đó và sau khi em né tránh chị ở công ty , chị nhận ra lẽ ra chị không nên nói - chị nói

    _ Làm sao được cơ chứ , làm sao em có thể ghét chị trong khi em đã thích chị mất rồi - tôi vòng tay ôm lấy chị*

    _ Cái gì , em nói sao cơ , em cũng thích chị - chị ngạc nhiên nhìn tôi

    _ Vâng , em cũng nhận ra mình đã thích chị , nhưng em không thể liên lạc với chị để nói ra suy nghĩ của mình - tôi ôm chị chặt hơn

    _ Chị xin lỗi vì đã bỏ đi mà không nói gì với em , xin lỗi em rất nhiều .Bây giờ,chị sẽ nói lại lần nữa : Em làm bạn gái chị nhé? - Chị đưa tay lau nước mắt cho tôi với vẻ mặt hứng khởi

    _ Vâng - tôi cười

    Chị ôm tôi thật chặt , tôi ôm chị với một sự hạnh phúc trào dâng trong lòng. Hôm sau, chị đã đi làm trở lại.
    bachcongtu Tài sản


  6. The Following User Says Thank You to bachcongtu For This Useful Post:


  7. #5
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Có Một Người Tôi Yêu
    Chương 4. Thông Báo

    Chúng tôi yêu nhau cũng được một thời gian , mọi người trong công ty đều đã biết . Ban đầu chúng tôi sợ mọi người sẽ kì thị nhưng trái lại mọi người đều ủng hộ , họ nói hai người rất đẹp đôi , nhiều khi cũng hay bị các anh chị trêu chọc đùa vui , cũng hơi ngại chút.

    Hôm nay, chúng tôi có hẹn đi ăn tối rồi đi xem phim. Trời ạ , đâu cần ăn ở nhà hàng sang trọng như vậy chứ .Sau khi ăn , hai chúng tôi chạy xe đến rạp chiếu phim, đang không biết lựa phim gì để xem thì tôi chợt nhìn thấy một phim kinh dị có vẻ rất thú vị . Trước khi phim bắt đầu chị nói nhẹ vào tai tôi :

    _ Nè em có xem được phim kinh dị không đấy? Nếu sợ thì nhắm mắt lại rồi nắm lấy tay chị này *cười gian**

    _ Vâng , em sẽ nhớ ạ . A phim bắt đầu rồi - tôi cười

    *Đoạn đầu thì cũng không có gì nhưng đến gần đoạn giữa thì hơi ghê ghê . May mà hồi trước tôi hay rủ Ngân xem phim kinh dị vào buổi tối nên thế này vẫn xem được bình thường , phim này khá hay và gay cấn .Bây giờ đang đến đoạn cao trào , khoan , khoan đã , tự nhiên tôi có cảm giác tay bị đau như có ai bóp vậy , ngoảnh sang thì , ôi thật buồn cười . Cái người mà kêu tôi sợ thì nhắm mắt lại và nắm tay của chị , cái người mà ban đầu tỏ ra mạnh mẽ kia giờ đang run cầm cập , mắt nhắm nghiền , tay thì nắm thật chặt lấy tay tôi , không dám nhìn vào màn hình lớn . Trời ơi , ngay lúc này tôi muốn cười thật lớn , nhưng không thể , tôi phải nhịn , phải nhịn để không làm ảnh hưởng đến người xung quanh . Tôi đưa tay ra kéo nhẹ đầu chị tựa vào vai tôi , xoa xoa như đang dỗ một đứa trẻ , miệng thì vẫn đang cố nhịn cười.

    Khi phim kết thúc , ra ngoài tôi cười khúc khích , vẻ mặt chị xấu hổ. Thực tình là đi xem phim cùng chị nhiều rồi nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi xem phim kinh dị , những lần trước xem phim đều là xem phim hài và tình cảm tôi đâu nghĩ chị không xem được thể loại kinh dị . Lẽ ra chị nên bảo tôi ngay từ đầu , lại còn cố tỏ ra mạnh mẽ làm gì cơ chứ *cười gian xảo*.

    *Về đến nhà, như mọi khi chị không quên tặng tôi một nụ hôn lên má để tạm biệt , tôi cười quay mặt định bước vào trong nhà .

    _ À này , Nhi đứng lại một lúc đã - chị bất ngờ gọi

    _ Có chuyện gì ạ? - tôi hỏi

    _ Chuyện... ở rạp phim hôm nay.... em quên đi được không? - chị ấp úng nói*

    _ Hừm , em không quên được *cười gian**

    _ Thôi mà , chị xấu hổ lắm , em quên đi , đi mà - chị năn nỉ*

    _ Xem nào , muốn em quên thì chị phải làm một việc - tôi vừa nói vừa đưa ngón tay lên môi ý muốn chị hôn môi mình

    _ Là sao cơ?*

    _ Đồ ngốc - tôi giận dỗi quay mặt đi vào nhà

    _ Thôi thôi đừng giận mà , chị đùa thôi - chị kéo tay , ôm sát eo tôi

    Nhẹ nhàng chị đặt môi chị lên môi tôi , giữ vậy một lúc rồi mới buông *sung sướng*.

    _ Vậy được chưa? em quên chưa? - chị hỏi

    _ Thôi được rồi , em sẽ tạm quên - tôi cười nói

    _ Ô kìa , sao lại chỉ là tạm thôi?

    Tôi không nói gì , kiễng lên hôn nhẹ vào môi chị rồi nhanh chóng đi vào nhà.

    Vào nhà , tôi quẳng túi xách lên ghế rồi chuẩn bị đi tắm. *Rung.....Rung....Rung* là điện thoại trong túi xách , có người gọi .

    _ Alô, Nhi hả - là mẹ tôi gọi

    _ Dạ , mẹ ạ con đây , dạo này mẹ khỏe không ạ? công việc ổn chứ ạ? mẹ gọi con có việc gì ạ?*

    _ Mẹ vẫn khỏe , công việc vẫn ổn, mẹ chỉ gọi hỏi thăm tình hình cuộc sống của con bên đó thôi . Còn một việc mẹ muốn nói là tuần sau mẹ sẽ về nước.

    _ Sao đột ngột vậy ạ? - tôi ngạc nhiên hỏi

    _ Cũng không có gì , mẹ muốn về thăm con và cùng con đi thăm mộ ba con.*

    _ Vâng ,vậy lần này mẹ về có lâu không ạ?

    _ Vì công việc nên mẹ cũng không ở lâu đâu , chắc mẹ chỉ về một tuần thôi.

    _ Vâng , vậy tuần sau con sẽ đón mẹ ở sân bay , giờ cũng muộn rồi , mẹ đi nghỉ đi ạ*

    _ Vậy mẹ cúp máy đây , chào con , yêu con .

    _ Vâng con cũng yêu mẹ

    Hôm sau , giờ ăn trưa , tôi nói với chị:

    _ Chị ơi , Tuần sau mẹ em về đấy*

    _ Tuần sau sao. Em đã nói với mẹ em về chuyện của chúng mình chưa? - chị nói

    _ Em chưa , em tính là bao giờ mẹ em về em sẽ nói . Không biết mẹ có chấp nhận chuyện của tụi mình không - Tôi lo lắng

    _ Đừng lo , tuần sau chúng ta sẽ cùng đi đón mẹ em - chị nắm lấy tay tôi
    bachcongtu Tài sản


  8. The Following User Says Thank You to bachcongtu For This Useful Post:


  9. #6
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Có Một Người Tôi Yêu
    Chương 5. Sự Chấp Nhận

    *Hôm nay , mẹ tôi bay về nước , cảm giác thật vui sướng nhưng cũng xen chút lo lắng . Lo lắng vì không biết nói như thế nào với mẹ về chuyện của chúng tôi. Đứng đợi ở sân bay 15p thì tôi thấy mẹ*

    _ Mẹ ơi , con ở đây - Tôi gọi to , đưa tay lên vẫy

    Mẹ cười , từ từ tiến đến chỗ tôi , tôi và chị nhanh nhẹn chạy ra đỡ hành lý cho mẹ . Mẹ cười sung sướng ôm lấy tôi:

    _ Lâu không gặp mẹ nhớ con quá -mẹ cười

    _ Con cũng nhớ mẹ lắm - tôi đáp

    _ Đây là bạn con à? - mẹ hỏi

    _ Vâng , đây là chị Thiên Du*

    _ Cháu chào bác ạ , cháu là bạn của Nhi - chị cúi chào*

    _ Chào cháu, bác là mẹ của Nhi - mẹ cười*

    Cả ba chúng tôi lên xe của chị Du ra về , trên đường về mẹ hỏi tôi rất nhiều đến mức tôi chẳng thể trả lời kịp . Thỉnh thoảng mẹ cũng nói chuyện với chị , xem ra hai người nói chuyện có vẻ ăn ý. Về đến nhà , chị và tôi xách bớt hành lý giúp mẹ , không biết mẹ mua những gì mà hành lý nhiều như thế này .

    _ Thôi, cháu chào bác , cháu về đây ạ - chị bất ngờ lên tiếng

    _ Ô kìa, ở lại chơi đi cháu , dùng bữa tối với nhà bác - mẹ vừa nói vừa kéo tay chị vào*

    _ Mẹ em nói đúng đấy ạ, chị ở lại đây ăn tối cùng mẹ con em - tôi thêm

    _ Bác với em nói vậy thì cháu không thể từ chối dc ạ*

    Tôi và chị vào bếp nấu cơm còn mẹ tôi thì ngồi nghỉ , xem tivi ở phòng khách . Chị thừa lúc tôi không để ý toàn trêu đùa làm tôi , nấu cơm mà cũng không yên với chị nữa.*

    _ Aaaaaaa, đau, sao nhéo má em - tôi nói

    _ Chị thích - chị cười gian*

    _ Thích mà được á , thích tui đá chết không? - tui dơ chân dọa

    _ Thôi ạ , chị sợ em lắm - chị ôm eo tôi

    _ Nào, bỏ ra đi em còn nấu cơm không mẹ đợi*

    _ Nhưng chị thích thế này cơ*

    _ Ngoan nào, để em nấu cơm cho chị ăn

    Cuối cùng chị cũng buông , nhưng nhiều lúc vẫn trêu đùa tôi . Mãi mới xong được bữa cơm , bắt mẹ đợi lâu.

    Trong bữa cơm*

    _ Ăn đi cháu , Du làm cùng công ty với Nhi nhà bác à? - Mẹ hỏi

    _ Dạ vâng , cháu làm ở phòng bên cạnh ạ*

    _ Vậy à , mong cháu giúp đỡ Nhi nhà bác trong công việc . Thỉnh thoảng sang đây chơi cùng nó.

    _ Vâng , bác không cần lo ạ , Nhi làm việc rất chăm chỉ , mọi người trong công ty đều quý em ấy.

    _ À, thế bố mẹ cháu làm gì? - mẹ hỏi

    _ Bố mẹ cháu mở công ty ở trong nam, có mình cháu ở ngoài này thôi ạ.

    _ Cũng giống Nhi nhà bác, hai đứa đều tự lập rất sớm. Vì công việc bác phải ra nước ngoài làm ăn , nhiều lần bác cũng khuyên Nhi sang bên ở cùng bác nhưng nó không chịu, nó muốn ở lại nước - mẹ cười nhìn tôi

    Bữa cơm hôm nay thật vui vẻ . Muộn rồi , cũng là lúc chị Du xin phép ra về . Tôi nói với mẹ là ra tiễn chị*

    _ Chị về cẩn thận nha - tôi nói

    _ Bye em nha - chị hôn má tôi

    Chúng tôi tạm biệt nhau. Quay trở vào nhà, tôi đi tắm rồi đi ngủ.

    *Hôm sau, tôi và mẹ đi thăm mộ ba , đã lâu không đến cây cỏ đã mọc kín bia đá. Tôi và mẹ dọn dẹp một chút rồi chúng tôi thắp hương . Mẹ còn nói là mong tôi sớm tìm được người yêu , thực tình là tôi đã tìm được rồi nhưng không biết phải nói như thế nào với mẹ đây.

    Những hôm sau mẹ đi chơi nhà họ hàng và bạn bè , tôi vẫn chưa có cơ hội để nói với mẹ về chuyện của chúng tôi. Ngày mai là mẹ sẽ trở lại Mỹ , tôi sẽ tận dụng buổi tối cuối cùng để nói ra. Mẹ đang ngồi xem tivi , tôi tiến lại ngồi cạnh

    _ Mẹ ơi, con có chuyện muốn nói - tôi mở lời

    _ Chuyện gì con nói đi - mẹ hỏi

    _ Nếu con của mẹ khác những người bình thường thì mẹ có ghét con không? - tôi nói

    _ Hả, con nói linh tinh gì đấy? con là con của mẹ dù con có như thế nào thì mẹ cũng yêu con - mẹ nắm tay tôi

    _ Mẹ, con đang thích một người

    _ Vậy sao , là ai vậy? - mẹ hứng khởi*

    _ Là...... là......Chị Thiên Du - Tôi ấp úng nói

    Tôi đã đoán trước sự tình sẽ như thế nào mà, mẹ sẽ không đồng ý và trách mắng tôi cho xem . Mẹ im lặng một hồi*

    _ Mẹ , con biết mẹ sẽ khó chấp nhận được việc này , nhưng chúng con yêu nhau, dù mẹ sẽ nói gì con cũng sẽ không bỏ chị Du - tôi rưng rưng nước mắt

    Mẹ vẫn im lặng , không nói gì . Vẻ mặt thất thần.

    _ Mẹ con xin lỗi, con đã phụ lòng của mẹ - tôi cúi người*

    _ Mẹ chấp nhận việc này , mẹ chấp nhận người yêu của con - sau một hồi im lặng thì mẹ cũng lên tiếng

    _ Con không phải xin lỗi , con không làm gì sai, dù người con yêu là ai , dù con có như thế nào mẹ cũng vẫn yêu con. Mẹ luôn ủng hộ con , vì mẹ tin tưởng con . Mẹ tin người con chọn sẽ đem lại hạnh phúc cho con , dù người đấy là ai . Chỉ cần con cảm thấy hạnh phúc là mẹ thấy vui, đây là cuộc đời của con , hãy làm những gì con muốn ,những gì con cảm thấy hạnh phúc khi làm nó. Nếu Thiên Du có thể làm con thấy hạnh phúc thì mẹ sẽ không ngăn cản hai đứa, ngược lại mẹ sẽ ủng hộ hai đứa - mẹ nói*

    _ Con .....con..... cảm ơn mẹ , con yêu mẹ nhiều lắm . Con thật may mắn khi làm con của mẹ - tôi vừa nói vừa khóc , ngồi xuống ôm lấy mẹ.

    Hôm sau , tôi và chị Du tiễn mẹ ra sân bay. Một tuần trôi qua thật là nhanh , trước khi đi mẹ có dặn dò hai chúng tôi*

    _ Con ở bên này, ăn uống nghỉ ngơi đảm bảo sức khỏe , có việc gì cứ gọi cho mẹ . Đừng lo nghĩ gì nhiều nha - mẹ nhắc tôi

    _ Mẹ yên tâm ạ , mẹ ở bên đấy cũng giữ gìn sức khỏe ạ - tôi khóc

    _ Du , bác nhờ con chăm sóc cho Nhi hộ bác - mẹ quay sang chị nói

    _ Bác yên tâm ạ, cháu sẽ chăm sóc em Nhi thật tốt , bác ở bên đấy cũng phải tự chăm sóc tốt bản thân không là Nhi sẽ buồn đấy ạ - chị nói

    _ Được rồi , hai đứa về đi , mẹ lên máy bay đây - mẹ vẫy chào chúng tôi*

    Sau khi mẹ rời khỏi thì chúng tôi cũng ra về, trên đường đi tôi có chút buồn nhưng chị đã an ủi tôi được phần nào
    bachcongtu Tài sản


  10. The Following User Says Thank You to bachcongtu For This Useful Post:


  11. #7
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Có Một Người Tôi Yêu
    Chương 6. Ghen

    Sau khi được mẹ chấp nhận, chúng tôi như chẳng còn lo ngại gì cả . Chị đến chơi cũng thấy thoải mái hơn trước, chị thỉnh thoảng lại đến nhà tôi ăn tối và còn ngủ lại nữa. Chị ngủ lại nhưng cũng chỉ ngủ trên ghế, nhiều lần tôi bảo chị ngủ cùng vì tôi sợ ngủ trên ghế không thoải mái nhưng chị từ chối , tôi cũng không hiểu tại sao nữa.

    _ Nhi ơi , em xong việc chưa? mình đi uống cafe đi - tan làm chị chạy sang phòng tôi

    _ Xin lỗi chị , em chưa hoàn thành xong đống giấy tờ sếp giao - tôi cuống quýt nói

    _ Không sao, chị đi trước đợi em. Bao giờ xong thì em ra sau cũng được - chị nói

    Tôi đồng ý , chị đi trước , còn tôi thì nhanh chóng hoàn thành đống giấy tờ này. Tầm 15p sau thì tôi cũng hoàn thành xong công việc của mình , sợ chị đợi lâu tôi vội vàng lấy đồ phóng xe ra quán cafe chúng tôi hay tới. Tới nơi , tôi đảo mắt quanh một lượt tìm chị, tôi thấy chị rồi nhưng chị lại ngồi cùng một cô gái rất xinh. Trong người bỗng nổi lên một thứ cảm giác gì đó, tôi vẫn nghĩ có thể chị đang nói chuyện với bạn hay người quen thôi cho đến khi tôi thấy chị cầm tay cô gái kia , dùng ngón tay cái xoa xoa lên phần mu bàn tay của cô ta còn cười nói vui vẻ. Thực sự tại sao tôi lại thấy bực tức vậy, cảm giác như cô gái kia là kẻ địch , tôi tức tốc đi đến bàn của chị

    _ Nhi hả , em xong việc rồi sao - chị nhìn thấy tôi vội rụt tay lại

    _ Bạn chị ạ - cô gái kia lên tiếng

    _ Đúng vậy

    _ Thôi em không làm phiền hai người nữa ạ - cô gái kia nói

    _ Không sao mà em, ngồi đây chúng ta nói chuyện tiếp - chị nói

    _ Thôi ạ , em cũng có việc phải đi - cô gái kia đứng dậy đi ra khỏi ghế

    _ Vậy thôi chào em, mà em thật sự không sao chứ? -chị đứng dậy hỏi

    _ Vâng em không sao đâu ạ, chào chị em đi - cô gái đi khỏi

    Thực sự là tôi đứng như vô hình trước hai người vậy, chị còn chẳng thèm để ý đến tôi. Tôi thực sự cảm thấy bứt rứt trong người.

    _ Hai người nói chuyện gì mà vui thế- tôi cười nhẹ nói

    _ À không có gì đâu, chuyện linh tinh ấy mà - chị từ chối câu hỏi của tôi

    _ Em có đói không? mình đi ăn gì đó nha? - chị hỏi

    _ Em không đói, hôm nay em mệt lắm, em muốn về nhà - tôi từ chối

    _ Em có sao không? hay để chị đưa em về - chị nói

    _ Em không sao , em có xe , có thể tự về - tôi đứng dậy, quay thật nhanh đi

    _ Từ từ đã Nhi ơi , đợi chị - Chị đi theo

    Tôi coi như không biết gì, lẳng lặng đi thật nhanh ra ngoài lấy xe rồi phóng một mạch về thẳng nhà, chị đi ngay sau tôi. Về đến nhà , tôi mau chóng đi vào mặc tiếng chị gọi . Rồi tôi cảm nhận có một bàn tay nắm lấy tay tôi.

    _ Khoan đã, em làm sao vậy? - chị hỏi

    _ Em không sao - tôi cúi xuống né tránh ánh mắt của chị

    _ Sao em không nhìn chị, em giận chị à? - chị đặt hai tay lên vai tôi

    _ Em không có - tôi vẫn không nhìn thẳng vào mắt chị

    _ Nhìn thẳng vào mắt chị đi - chị nói , xoay người tôi

    Tôi nhìn cùng với sự tức giận, cố kìm nén nước mắt

    _ Đúng là em đang giận chị - chị nói

    Bất chợt chị ôm lấy tôi, làm tôi không thể kìm được nước mắt nữa

    _ Nói đi, tại sao em lại giận chị? thà em nói ra còn hơn là em như thế này

    _ Cô gái lúc nãy ngồi với chị là ai? - tôi lên tiếng

    Chị nhìn tôi một lúc rồi cười nhẹ

    _ Trời ạ , hóa ra là chuyện này. Vừa nãy chị chẳng may va vào cô ấy , mấy giọt cafe nóng bắn vào tay cô gái đó. Chị bảo cô ấy ngồi xuống ghế để chị xem , xoa xoa tay xem có bị phỏng không thôi - chị giải thích

    _ Thật không - tôi nói với ánh mắt còn nghi ngờ

    _ Thật , thật của thật luôn. Chị đã có em rồi, làm sao chị dám chạy theo người khác. Em là người chị yêu nhất - chị cười nói

    Tôi không nói gì , liếc đi chỗ khác. Bất ngờ , chị cúi xuống hôn môi tôi

    _ Như vậy hết giận chị chưa? - chị lấy tay ôm eo tôi

    _ H....h.....Hết rồi - tôi cười

    _ Em chưa ăn gì đúng không? tối nay chị sẽ nấu vài món cho em - chị dắt tay tôi vào nhà

    Tôi đi tắm, còn chị thì chuẩn bị cơm tối. Lúc tắm xong ra thì bàn ăn đầy những món ngon

    _ Chị đã lấy những đồ mà bọn mình mua ở siêu thị chiều hôm qua để làm những món này , mong là em sẽ thích - chị vừa nói vừa đẩy đẩy tôi ra ghế ngồi

    _ Chỉ cần chị nấu là em thấy thích rồi - tôi cười nhìn chị

    Chị nấu nhiều khiến tôi ăn no căng bụng. Sau khi dọn dẹp mọi thứ xong , trời cũng đã muộn, tôi nói chị hãy ở lại

    _ Được , hôm nay chị sẽ ở lại - chị vừa nói vừa đi vào phòng ngủ lấy chiếc chăn mỏng ra ghế

    _ Hôm nay chị ngủ cùng em có được không? - tôi nói với mong muốn chị sẽ đồng ý

    _ Chị xin lỗi, nhưng chị muốn ngủ ở đây - chị suy nghĩ một hồi rồi trả lời

    _ Tại sao? những lần chị ở lại chị đều ngủ ở ghế mà không ngủ cùng em - tôi nắm tay chị hỏi

    _ Không có gì, chị không muốn làm phiền em với lại ngủ ở ghế cũng thoải mái - chị cười

    Cảm thấy không thể thuyết phục chị , tôi đành lẳng lặng đi vào phòng. Trước khi đi chị tiến tới hôn má tôi

    _ Chúc em ngủ ngon. Chị yêu em - chị cười

    _ Em cũng yêu chị - tôi cười hôn lại, rồi đi vào phòng ngủ
    bachcongtu Tài sản


  12. The Following User Says Thank You to bachcongtu For This Useful Post:


  13. #8
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Có Một Người Tôi Yêu
    Chương 7. Cô Gái Kia Là Ai?

    Hôm nay , công ty có buổi liên hoan, mọi người đều được mời đến nhà hàng ăn tối. Mọi người ăn uống rất vui vẻ, tôi ngồi bàn toàn các chị đồng nghiệp có cả các chị phòng khác ngồi ăn uống kể chuyện với nhau, thỉnh thoảng tôi có ngó sang bên bàn chị Du. Toàn thấy chị cùng các anh chị khác cụng bia, chị uống đã mấy cốc bia rồi. Cũng vì chị có tính cách mạnh mẽ mà mọi người coi chị như con trai, nhưng mọi người trong công ty đều quý chị, mọi người hay nói chị rất tốt ,luôn giúp đỡ mọi người. Đó là điểm mà tôi thích ở chị*

    *Sau khi mọi người dần ra về hết, tôi đi lại chỗ chị thì thấy chị đã say mèm rồi. Tôi phải nhờ anh Minh đồng nghiệp thân thiết của chị ở phòng bên đưa về nhà tôi vì tôi cũng lo là chị say như thế này mà đưa về nhà ở một mình thì cũng không nên. Về đến nhà, anh Minh đưa chị vào nhà rồi cũng ra về. Tôi pha cho chị cốc nước chanh để chị giảm cơn say, để cốc nước chanh lên bàn. Tôi định đi lấy khăn lau thì đột nhiên chị nắm lấy tay tôi nói trong cơn mê man

    _ Trang... Trang.... đừng..... đi mà - chị nói

    Hả Trang là ai? , tôi chưa nghe chị nhắc đến bao giờ.Nhưng cũng chỉ nghĩ là chị ngủ mơ rồi nói linh tinh nên hôm sau tôi cũng không nói gì.

    Hôm nay chúng tôi ra ngoài chơi, thời tiết hôm nay cũng hơi lạnh. 18h30p tôi đứng đợi chị đến đón, khi chị đến điều đầu tiên khiến tôi chú ý là chiếc khăn chị quàng ở cổ.*

    _ Cái khăn này rất đẹp. Chị mới mua à? - tôi tiến lại nói

    _ À không, đây là cái khăn cũ một người bạn tặng cho chị - chị nhìn chiếc khăn nói

    Lúc lại gần tôi mới thấy rõ, chiếc khăn đúng thật có hơi cũ một chút nhưng vẫn rất đẹp. Người chọn cho chị chiếc khăn này thật khéo vì mới nhìn qua tôi đã thấy thích rồi.

    Chị đưa tôi đi ăn, rồi chúng tôi đi xem phim. Nhất quyết chị không xem phim kinh dị *cười*, xem phim xong chúng tôi đi dạo quanh công viên gần đó một lúc. Đang nắm tay nhau đi cười nói vui vẻ bỗng tôi thấy chị đứng sững lại, tôi ngạc nhiên nhìn chị thì thấy ánh mắt của chị đang nhìn ra phía đối diện, tôi nhìn theo thì thấy đằng ấy là một cô gái xinh đẹp, thật sự rất đẹp. Người đó cũng nhìn chị một lúc rồi đi.

    _ Chị quen cô gái đó à? - tôi nói

    _ Hả, à không. Chị không biết cô ấy, tôi tụi mình về thôi - chị trả lời

    Tôi cũng coi như không có chuyện gì. Chị đưa tôi về đến nhà, rồi cũng lái xe về. Cảm thấy thật mệt mỏi, tôi đi vào phòng tắt đèn rồi đi ngủ luôn.

    Hôm nay đến công ty, mọi người nói chị không đi làm. Tôi liên lạc nhiều lần nhưng chị cũng không bắt máy, không biết là chị đã đi đâu. Tại sao chị lại không liên lạc gì với tôi, chưa bao giờ chị cắt liên lạc như thế này cả. Tối đến, tôi vẫn cố liên lạc nhưng vẫn là không có ai nghe, lòng tôi lo lắng đến mức đứng ngồi không yên. Gần 23h đêm, tôi đang chuẩn bị lên giường nằm thì có tiếng chuông điện thoại reo. Không chần chừ tôi bắt máy ngay

    _ Alo, chị Du sao giờ này chị mới gọi cho em - tôi nói lớn

    Đầu dây bên kia cất tiếng nói, nhưng không phải là giọng nói quen thuộc tôi thường nghe mà là giọng nói của một người con trai

    _ Xin lỗi, tôi không phải là chủ thuê bao - người kia nói

    _ Chủ thuê bao này đâu ạ? đã xảy ra chuyện gì? - tôi vội hỏi

    _ Hiện giờ chủ thuê bao này đang ở quán chúng tôi, người này hiện đang rất say, vì quán sắp phải đóng cửa nhưng cô này không thể tự về được, tôi thấy số của chị gọi cho cô ấy nhiều lần nên tôi gọi để nói cho chị sự việc. Mong chị có thể đến đón cô ấy - Người kia nói

    _ Vâng tôi sẽ đến ngay, cho tôi địa chỉ - tôi vừa nói vừa viết địa chỉ*

    Tôi tức tốc chạy xe đến, vào quán thì nhìn thấy chị một mình nằm gục trên bàn. Không biết là chị đã uống bao nhiêu ly rượu nữa, người chị toàn mùi rượu đến đứng cũng không thể đứng được. Một nhân viên quán phụ tôi dìu chị lên taxi.*

    Về đến nhà, tôi gắng sức đưa chị nằm lên giường, lau mồ hôi, cởi bớt đồ cho hạ nhiệt. Chị không hề biết gì, lúc tôi đi lấy nước thì bất ngờ chị nắm lấy tay tôi, chặt đến mức tôi cảm thấy đau

    _ Trang.... Trang đừng đi, đừng bỏ em - chị nói trong mơ màng

    Lần nữa, chị gọi tên Trang, nhưng người ấy là ai, chị chưa bao nói với tôi về người tên Trang.

    _ Em nhớ chị lắm - chị nói tiếp

    Tại sao, tại sao khi nghe câu nói này khiến lòng tôi quặn thắt lại. Chị nói chị nhớ người khác, một người không phải là tôi. Người tên Trang là ai? tôi muốn biết. Cảm giác thật khó chịu, tôi giờ chỉ muốn gọi chị dậy để hỏi rõ Trang là ai nhưng nhìn chị như thế này tôi đành để sáng mai.
    bachcongtu Tài sản


  14. The Following User Says Thank You to bachcongtu For This Useful Post:


  15. #9
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Có Một Người Tôi Yêu
    Chương 8. Người Cũ Của Chị

    Sáng sớm, khi tôi vẫn còn chuẩn bị đồ ăn sáng thì chị cũng dậy.

    _ Chị dậy rồi à - tôi đi đến bên cạnh

    _ À, ừm , hôm qua chị uống nhiều quá giờ vẫn thấy hơi đau đầu - chị vừa nói vừa đưa tay lên bóp trán

    _ Em đang nấu đồ ăn sáng chị đi chuẩn bị đi rồi ra ăn

    _ Chị đi ngay đây

    Một lúc sau, tôi đã nấu xong mọi thứ thì chị cũng đi ra

    _ Bữa sáng thôi mà sao em nấu nhiều vậy - chị nói

    _ Em nấu cho chị ăn

    _ Vậy chị ăn đây *cười*

    _ Người tên Trang là ai ạ? - tôi hỏi

    _ Hả, sao em lại hỏi vậy? - chị vừa ăn vừa nói

    _ Hôm qua khi chị say, em thấy chị nhắc đến người tên Trang

    _ Chị có hả, chắc chị nói linh tinh thôi em đừng bận tâm - chị tỏ vẻ bất ngờ

    _ Vậy chị nói chị nhớ người đấy thì chắc không phải là nói linh tinh đâu nhỉ

    _ ..................... - chị không nói gì

    _ Chị có thể nói cho em biết ai tên là Trang và người đấy có mối quan hệ như nào đối với chị - tôi nói

    _Người đấy là ........là..........- chị ấp úng

    _ Chị nói đi - tôi đập mạnh bát cơm xuống bàn

    _ Trang là người yêu cũ của chị - chị quay mặt đi nói

    _ Vậy sao, tại sao chị không nói cho em ngay từ đầu là trước em chị đã từng yêu một người

    _ Chuyện đó đâu cần phải nói ra

    _ Tối qua chị đi gặp người đó đúng không? - tôi hỏi

    _ Đúng vậy, chị xin lỗi chị sẽ không làm vậy nữa, em đừng giận - chị vừa nói vừa ôm tôi

    _ Cả ngày chị nghỉ làm, gọi điện thì không bắt máy, tối đến thì đi gặp tình cũ, chị nói tôi không giận sao được - nước mắt tôi cứ vậy mà tuôn ra

    _ Chị xin lỗi em đừng khóc, đúng là chị đi gặp cô ấy, nhưng chị không hề làm chuyện gì có lỗi với em, bọn chị chỉ nói một số chuyện thôi - chị đưa tay lau nước mắt tôi

    _Nói chuyện gì trong cơn say vẫn muốn níu kéo người kia lại - tôi gạt tay chị ra

    _ Nếu chị còn yêu người kia thì tại sao chị lại đến với tôi, chị đang đùa giỡn tình cảm của tôi - tôi cố nén nỗi đau trong tim mà nói

    _ Chị không có, chị yêu em là thật

    _ Chị nói dối - tôi chạy vào phòng khóa cửa lại , khụy xuống mà khóc

    _ Nhi nghe chị nói đã, hãy để chị giải thích - bên ngoài chị đập cửa

    _ Tôi chẳng muốn nghe gì hết , chị đi đi - tôi khóc

    Chị vẫn đứng ngoài và gõ cửa , lát sau mọi thứ trở lên im lặng
    bachcongtu Tài sản


  16. The Following User Says Thank You to bachcongtu For This Useful Post:


  17. #10
    Ngày tham gia
    Oct 2019
    Bài viết
    2,667
    Ngân lượng
    22
    Thanked: 11
    Có Một Người Tôi Yêu
    Chương 9. Làm Lại

    Một thời gian sau. Tôi đã nguôi đi sự tức giận, sự nhớ nhung, mọi thứ trước kia giờ đã là quá khứ. Tôi vẫn gặp chị nhưng đều né tránh.

    4h30' chiều, tan giờ làm tôi thu gọn đồ đạc để ra về thì bất chợt một cơn nhức đầu kéo đến không lâu nhưng đủ làm tôi choáng váng, lấy tay xoa xoa thái dương.

    _ Sao thế em? – giọng chị Lan

    _ Em không sao ạ - tôi đáp

    _ Em chắc chứ? – chị hỏi

    _ Dạ

    _ Vậy thôi về sớm đi em, chị về trước đây – nói xong chị đưa tay chào tôi rồi ra về

    Thu gọn mọi thứ tôi cũng khoác túi ra về, bước vào thang máy thì tôi chạm mặt chị Thiên Du. Hơi lúng túng nhưng vẫn đi vào. Hai người cứ đứng như vậy không nói gì, như chưa hề quen. Bỗng lại một cơn nhức đầu nữa lại kéo đến, tôi choáng váng như sắp ngã xuống, may thay tay vẫn giữ được ở thanh nắm tay.

    _ Này Nhi em có sao không? – đằng sau chị nói và đưa tay như muốn đỡ

    _ Em không sao – tôi đưa tay vội ngăn lại

    Đúng lúc thang máy mở, tôi vội đi ra ngoài thì chị kéo tay tôi lại

    _ Có phải em ốm không? để chị đưa em về - chị nói

    _ Em không sao, em có thể tự về - tôi từ chối

    Tôi quay mặt đi thật nhanh ra lấy xe. Về đến nhà tôi mới cảm thấy có một sự nóng ran khắp cơ thể, sự mệt mỏi, nhức đầu khiến tôi nằm gục xuống giường. Trong cơn mê man tôi chẳng ý thức được việc gì, mắt đang gần đóng lại.

    Tỉnh dậy tôi liền quơ tay tìm điện thoại. 8h3' tối. Nhức đầu vẫn không hề giảm, mệt mỏi vẫn đeo bám, tôi cố gắng kéo cái thân thể nặng nhọc bật dậy, tay đưa lên thái dương xoa bóp thì bỗng có tiếng nói:

    _ Dậy rồi à? – là chị Du

    _ Tại sao chị lại ở đây? – tôi ngạc nhiên hỏi

    _ Thấy em như vậy chị không yên tâm để em ở nhà một mình nên đã theo em về đây, lúc em về chưa có khóa cửa nên chị vào được – chị trả lời

    _ Giờ em ổn rồi chị có thể về - tôi đứng dậy nhưng lại loạng choạng muốn ngã

    _ Em bây giờ không ổn chút nào, hôm nay dù em nói gì thì chị vẫn sẽ ở đây – chị nói

    _ Nhưng em không muốn vậy

    _ Không muốn mà được à, với tình hình hiện giờ em không thể làm gì được chị. Ngoan, hôm nay chị sẽ ở lại

    _ Chị muốn làm gì thì làm – với tình hình này tôi chẳng thể nào nói lại được

    _ À mà cơm và đồ ăn chị đã nấu xong rồi, thuốc cũng đã mua, em bị sốt. Dậy ăn chút gì đi rồi còn uống thuốc – chị đến kéo tôi dậy

    _ Em có thể tự đi – tôi từ chối

    Tôi ăn cơm rồi uống thuốc, cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào. Chuẩn bị mọi thứ xong tôi lại tìm đến giường để ngủ.

    _ Chị không định về à? – tôi quay ra hỏi

    _ Chị đã nói là hôm nay sẽ ở lại mà – em cứ ngủ đi, chị ngủ ở ghế sofa

    Tôi cũng chẳng để ý nữa chỉ muốn bây giờ được ngủ thật ngon.

    Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy tôi cảm thấy cơ thể đã đỡ hơn hôm qua nhưng vẫn chưa hết hẳn sự mệt mỏi.

    _ Dậy rồi à, để chị xem - chị đưa tay lên trán tôi

    _ Em không sao - tôi né tránh

    _ Haizz thôi được rồi, hôm nay em không cần đi làm, chị đã gọi điện xin nghỉ. Giờ em dậy ăn sáng đi - chị nói

    _ Mà hôm nay chị vẫn chưa chịu đi sao?

    _ Chưa *cười*

    _ Chị ở đây lâu như vậy người yêu chị sẽ không thích đâu - tôi nói

    _ Cô ấy đang ốm - chị nói

    _ Vậy tại sao không về chăm cô ấy, ở đây làm chi - tôi gắt

    _ Thì đang chăm nè *Cười*

    _ Giữa chúng ta không còn gì nữa cả - tôi nhăn mặt nói

    _ Hôm nay chị sẽ nói cho em tất cả mọi chuyện, Nhi à đừng như vậy, thời gian qua chị nhớ em nhiều lắm - chị nắm tay tôi nói

    _ Chúng ta không còn gì để nói cả, mọi thứ đã kết thúc rồi - tôi kéo tay về quay mặt đi

    _ Chị xin em, nghe chị nói. Chị và Trang thực sự không còn gì cả, đúng là lúc chị gặp lại cô ấy chị có cảm giác nhớ lại những chuyện cũ nhưng rồi chị biết khi xa em cảm giác ấy còn mãnh liệt hơn. Trong những ngày qua chị chẳng biết làm gì, gặp em thì bị em né tránh, thực sự chị rất buồn, rất đau khi thấy em quay mặt lại với chị - Chị kéo mạnh người ôm tôi

    _ Vậy chị và cô gái kia mối quan hệ của hai người là như thế nào? - tôi nói

    _ Mấy năm trước, chị gặp Trang, cô ấy hơn chị 2 tuổi là con gái nhà có quyền thế. Bọn chị đã yêu nhau một thời gian, đó cũng là người con gái đầu tiên chị yêu, chị đã dành tất cả tình yêu của mình cho Trang. Rồi ba cô ấy phát hiện, bắt hai người phải chia tay và đưa Trang ra nước ngoài. Từ đó bọn chị mất liên lạc, chị rất bất ngờ khi sau ngần ấy năm lại gặp lại Trang, bây giờ chị đã quên cô ấy và đã dành hết tình yêu cho em. Hãy tin chị, bây giờ người chị yêu nhất là em.

    Nghe xong tôi lại cảm thấy như sống lại thứ tình yêu mà tôi nghĩ là đã biến mất dành cho chị

    _ Nhi, bọn mình làm lại từ đầu được không? - chị nắm tay tôi nói

    Suy nghĩ vớ vẩn một lúc, tôi khẽ gật đầu. Tôi thấy được nụ cười tươi trên môi chị, nụ cười mà tôi muốn ngắm nhìn. Bất chợt chị hôn tôi, khiến tôi không kịp phản ứng.
    bachcongtu Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •