Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123
Kết quả 21 đến 23 của 23
  1. #21
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    311
    Ngân lượng
    32,075
    Thanked: 1791
    Chương 20


    Mời Đọc (Click Here) :


    Bởi vì thân phận đặc biệt, lại trong khoảng thời gian cực kỳ nhạy cảm nên Kỳ Tử Hi đã hạ lệnh không cho phép tôi ra khỏi doanh trướng, nói một cách phủ phàn chính là một loại biến tướng giam lỏng. Sao cũng được, tôi chẳng có ý kiến gì về việc này, cứ ngoan ngoãn đợi thôi. Nhưng tôi vẫn kiên quyết không cho quân y tới gần bản thân, mỗi ngày tự tay thay băng, bó thuốc.


    Miệng vết thương lành rất nhanh, loại thuốc bột này quả nhiên là thứ tốt. Mặt ngoài vết thương đã kết vảy, độ khủng bố đạt chỉ số cao nhất, level maximum. Đến nỗi gã sai vặt mỗi ngày đến đây đưa cơm lúc nào cũng cúi gằm mặt xuống, tới lui vội vàng. Tôi biết, hắn sợ nhìn thấy khuôn mặt của tôi.


    Mỗi đêm nằm trên giường tôi đều cố gắng phát âm tập nói từng chữ chậm rãi, thử tự nói chuyện với bản thân, dần dần tôi thực sự có thể nói chuyện trở lại được, dù rằng âm thanh rất nhỏ, vụn vặt từng chữ một, nhưng như vậy đã tốt lắm rồi.


    Đã bốn ngày trôi qua, Kỳ Tử Hi chẳng đến thăm tôi lấy một lần, tôi đoán có thể cô quá bận. Tối hôm thứ năm, trong khi đang say giấc tôi bỗng giật mình bừng tỉnh bởi một trận tiếng vang.


    “Ai?” Đôi mắt rất nhanh thích ứng với không gian tối tăm xung quanh, tôi lờ mờ nhìn thấy một bóng người đứng trước giường mình.


    “Tôi.” Giọng nói trầm đục, khàn khàn, dường như cố tình đè thấp giọng nói, là Kỳ Tử Hi.


    “Có ….chuyện à?” nhẹ giọng dò hỏi, từng câu từng chữ thoát ra bên môi. Cô nàng này lại lén lén lút lút, nhất định chẳng phải chuyện tốt lành gì. Thở dài một hơi không thành tiếng, tôi định bước xuống giường châm nén.


    “Đi theo tôi, nhanh lên.” Cô nắm chặt tay tôi kéo vội ra bên ngoài.


    Trong lòng không khỏi càng thêm hoang mang nghi hoặc nhưng tôi vẫn nghe theo tùy ý cô nắm chặt tay tôi kéo đi. Kỳ lạ là binh lính canh giữ bên ngoài doanh trướng dường như không nhìn thấy tôi và cô đi ra. Rất nhanh, chúng tôi đã ra khỏi đại doanh, một đường đi về hướng bắc, nhưng có vẻ cô cũng không có ý định dừng lại, cứ không ngừng nắm chặt tay tôi kéo đi. Tôi không vui, có chuyện gì vậy chứ????


    “Đi…. Chỗ nào??” Dùng hết sức gồng lại, kéo chặt cái người vẫn đang không ngừng băng băng lao về phía trước, cố chấp hỏi cho rõ ràng.


    “Sắp tới rồi…. đi nhanh lên!!!” Không chút kiên nhẫn quay đầu liếc nhìn tôi một cái, cô lại kéo tôi đi tiếp.


    “Không….. đi!!” Giận dỗi cố chấp đứng yên tại chỗ, tôi muốn một câu trả lời.


    “Được rồi, dẫn cô đi xem một điều thú vị, rất nhanh sẽ tới nơi, ngoan, nhanh lên!!” Nhẹ giọng dỗ dành, thái độ của Kỳ Tử Hi thật sự dọa tôi, đầu óc choáng váng, tôi lại bị cô kéo đi tiếp.


    Trước mắt một dòng suối nhỏ bị ánh trăng chiếu rọi phiếm ra từng ánh sáng màu bạc huyền bí, giống như một dãy ngân hà thu nhỏ. Nước suối trong khe, chảy nhẹ nhè luồn lách qua từng viên đá cuội, róc ra róc rách như tiếng nhạc làm lòng người bất giác bình lặng, an lòng. Bên cạnh dòng suối là một mảnh ruộng hoa, rậm rạp chi chít từng khóm hoa không tên, hương thơm của nó ngào ngạt ngọt ngào theo gió thoang thoảng xung quanh.

    Tôi cứ như vậy ngây ngốc bị Kỳ Tử Hi nắm tay kéo đi tới bên cạnh dòng suối. Trong lúc bản thân tôi còn đang bị cảnh đẹp trước mắt làm cho ngây ngốc, cô đã chạy nhanh về phía ruộng hoa, sau đó lại thấy cô ôm một bó hoa tươi mà bước ra. Cứ như vậy tôi lại đờ người ra ngây ngốc nghe cô nhỏ giọng thỏ thẻ bên tai :


    “Tớ thích cậu .”

    Đôi mắt của cô thật đẹp, rạng rỡ như ánh sao sáng ngời trên bầu trời, đẹp đến mức tôi như bị lạc trong ánh mắt ấy, giống như lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ở vũ hội. Rạng rỡ, chói lóa không gì có thể sánh bằng. Vô thức nhận lấy bó hoa tươi từ tay cổ, ôm nhẹ vào lòng, kề sát chóp mũi, mùi hoa nồng nàng nhưng rất dày đặc, có chút choáng váng.


    “Ngải Nguyệt ~ Tớ sẽ chăm sóc cậu. Dùng cả cuộc đời này để chăm sóc cậu.” Ánh mắt của cô ánh lên vẻ kiên định, khuôn mặt nghiêm túc, trong ánh mắt ấy tôi thấy vẻ dịu dàng, sự chân thành. Tôi dường như chết trong ánh mắt đó.

    Hốc mắt có chút ướt át, nơi ngực trái không ngừng nhói lên. Chưa bao giờ tôi nghĩ tới chuyện tình cảm, thình lình nhận được lời tỏ tình của Kỳ Tử Hi làm tôi không kịp trở tay.

    Kỳ Tử Hi thích tôi? Không nghĩ tới còn tốt, chỉ cần nghĩ tới một chút , đầu tôi đã đau đến muốn bất tỉnh. Tình cảm cùng giới, trước đây cũng có nghe nói đến, tôi cũng không ghét bỏ hay có cảm giác gì khác thường. Nhưng đến lúc chuyện đó áp dụng lên chính bản thân mình, tôi có chút do dự. Một điều quan trọng là tôi không rõ cảm giác của bản thân mình đối với Kỳ Tử Hi là gì. Và hơn hết, tôi không có nhiều thời gian.


    “Cám …Cám ơn!! Nhưng….tớ....suy nghĩ.” Trăng treo trên mái đầu, ngân hà nho nhỏ bên dòng suối, hương hoa thoảng qua, không khí lãng mạn như vậy, tôi thật không đành lòng thẳng mặt từ chối cô, kéo dài thời gian chính là chiến thuật sáng suốt nhất ngay lúc này.


    “Ngải Nguyệt…!!” Cô dịu dàng gọi tên tôi.


    “Hử???” Giọng nói của cô quá mức nhẹ nhàng, không làm tôi cảm thấy an tâm ngược lại còn có chút ớn lạnh, nhột nhột.


    “Đồ ngốc!!” Giọng nói vẫn nhẹ nhàng ôn nhu, nhưng nội dung thật sự làm tôi khó chịu.


    Chết tiệt…. kẻ nào mới vừa rồi còn thỏ thẻ tỏ tình, bây giờ lại mắng tôi ngu ngốc.


    “Cậu mới ngốc.” Không phục mắng ngược lại, tong lòng có chút đắng chát.


    “Chữ thích ở đây là tình cảm yêu thích giữa bạn bè thân thiết. Chăm sóc cậu là vì muốn bồi thường những tổn thương tớ vô tình mang tới. Đừng nói là cậu nghĩ theo nghĩa gì khác nha.??” Kỳ Tử Hi cười nhếch mép.

    Không cần đoán tôi cũng có thể chắc chắn khuôn mặt của tôi hiện tại đỏ ửng như một trái cà chua, đúng như cô ta nói, tôi đã hiểu lầm. Kỳ Tử Hi chết tiệt, nhất định là cô ta cố ý. Không khí lãng mạn như vậy, giữa nơi sơn thủy hữu tình thế này, lại nói ra những lời nói ngọt ngào như vậy, hỏi sao không làm cho người khác hiểu lầm được kia chứ. Chính là cô ta muốn làm cho tôi hiểu lầm nên mới sắp đặt mọi chuyện thế này, chắc chắn là vậy rồi.


    “Buồn ngủ……!! Trở về….. thôi!!” tôi xấu hổ xoay người bước nhanh về phía trước, Kỳ Tử Hi bỗng chạy tới từ phía sau ôm lấy tôi, hai tay cô đặt trên vòng eo của tôi, đầu dựa vào vai tôi. Không thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt cô là như thế nào, tôi chỉ có thể nghe một tiếng thở dài buồn bã cùng giọng nói nhỏ tới mức hầu như tôi chẳng thể nghe thấy được.


    “ Cậu đúng là đồ ngốc!!”


    Tác giả có lời muốn nói: Tôi nghĩ tất cả mọi người đều hiểu được tâm ý của tiểu Kỳ đúng không, kỳ thật tôi có một chút chương viết riêng cho cô, nhưng chắc tại mọi người không chú ý đúng không?? Haha !! sau này sẽ viết tới, tự nhiên tất cả sẽ rõ.

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  2. The Following 2 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  3. #22
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    311
    Ngân lượng
    32,075
    Thanked: 1791
    Chương 21


    Mời Đọc (Click Here) :

    Tôi cảm thấy không khí có chút là lạ, giác quan thứ sáu của phụ nữ nói cho tôi biết, không cần trả lời cô ta.


    Chúng tôi dựa vào nhau, đầu cô dựa trên vai tôi, hơi thở nóng ấm phả vào sau gáy, nhồn nhột, nhưng rất lâu, lâu đến mức tôi cũng chẳng biết chúng tôi đã đứng yên như vậy bao lâu nữa, không một lời nói, không một tiếng động, chỉ im lặng dựa vào nhau. Đột nhiên, cổ đau nhói lên, cô cắn tôi.


    “Chết tiệt, cậu cầm tinh con chó à?” Tôi tức giận quay đầu lại trừng mắt nhìn cô, đáp lại tôi là vẻ mặt buồn bã ảm đạm của người đối diện::


    “Kỳ…” Vừa mới nói một chữ, đã bị cô nắm chặt kéo tôi đi về phía doanh trại. Dọc đường đi, rất nhiều lần tôi tưởng mở miệng nhưng rốt cuộc chẳng biết bản thân nên nói gì, lại cảm thấy giờ phút này nếu nói cái gì cũng không tốt, vậy nên đành im lặng. Cô cũng không lên tiếng, hai người chúng tôi cứ như vậy đi trở về.


    Sau đêm hôm đó, Kỳ Tử Hi lại biến mất chẳng thấy bóng dáng. Cuộc sống của tôi trở lại với quy luật ăn ngủ, ngủ ăn, vết thương trên người cũng tốt dần, gần như khỏi hẳn, nói chuyện cũng trở nên bình thường, không còn khó khăn như trước. Ngày thứ mười, khi gã sai vặt mang cơm tới, sau khi bày biện mọi thứ hoàn hảo, hắn không giống như thường ngày lập tức bước đi. Tôi thong thả ung dung nhai rau xanh, coi như hắn vô hình.


    “Nhị tiểu thư.” Âm thanh nhỏ nhẹ của một nữ tử, gã sai vặt cúi đầu, chẳng rõ bộ dáng như thế nào.


    “Nhận sai người.” Giọng nói nhàn nhạt ủ rũ, tôi trực tiếp phủ nhận. Tôi biết hắn là ai, giọng nói kia rất quen thuộc.


    “Nhị tiểu thư, thuộc hạ biết người còn đang rất tức giận, nhưng ~~ xin mời người đi theo thuộc hạ một chuyến.” Ngữ điệu cung kính, nhưng vẫn dễ dàng nhận ra vẻ nôn nóng trong lời nói của hắn. Hắn, à không phải, phải nói là nàng, Thu Nguyệt ngẩng đầu nhìn tôi. Thu Nguyệt – một trong những thuộc hạ thân cận nhất của Băng Ngọc. Ở Yên Vũ Lâu, có Xuân Hạ Thu Đông bốn mùa trong năm, đó cũng chính là tên của bốn thuộc hạ thân tín nhất của Băng Ngọc, trong số đó Thu Nguyệt đứng hàng thứ ba.


    “Là sư tỷ bảo ngươi tới? Đừng gọi tôi là nhị tiểu thư gì cả, nghe rất chói tai. Ngươi cứ kêu là Sửu Nha là được rồi.” Buông chiếc đũa trên tay, có chút bực bội trong lòng. Cô nàng Băng Ngọc này thật sự làm tôi đau cả đầu.


    “Thuộc hạ không dám. Lần này là do thuộc hạ tự ý quyết định, chủ nhân không hề biết chuyện này, là thuộc hạ tự tiện làm chủ.” Nàng ta vẫn cúi đầu, thân thể của Thu Nguyệt thuộc dạng nhỏ gầy, nàng giống như đang run lên.


    “Đừng cứ một câu thuộc hạ, hai câu thuộc hạ, ngươi không phải thuộc hạ của tôi. Nếu như không phải sư tỷ hạ lệnh cho ngươi đến đây, vậy ngươi tới đây làm gì?”


    Biết được không phải do Băng Ngọc hạ lệnh cho nàng tới, tôi thở phào nhẹ nhỡm.



    “Xin người, trở về nhìn xem chủ nhân, chủ nhân…..” Lời còn chưa dứt, Thu Nguyệt đã nghẹn ngào rơi lệ.


    Tôi giật mình hoảng hốt, không lẽ Băng Ngọc xảy ra chuyện.


    “Trước tiên đừng khóc. Nói cho tôi biết, sư tỷ bị làm sao?” Haizzz, rốt cuộc vẫn lo lắng cho nàng.~ ~


    “Chủ nhân thật không ổn, thỉnh người…. Không phải, cầu xin người. Trở về nhìn xem chủ nhân một chút. Sau khi thành bị phá, chủ nhân liền ngây ngốc trong phòng cả ngày…. ” Thu Nguyệt lại bắt đầu khóc nấc lên, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt nhỏ, không nói thêm gì nữa.


    Thành đã bị phá!! Haizz, trách không được hèn gì gần đây chẳng thấy bóng dáng của Kỳ Tử Hi ở đâu cả, thì ra thành Đông Dương đã bị hạ. Hy vọng của Băng Ngọc đã tan biến, cơ hội báo thù của Nàng …chẳng còn. Dựa theo tính cách của Nàng, lần này bị nhục nhã như vậy, không chừng còn làm chuyện gì ngu xuẩn cực đoan cũng nên. Do dự trong chốc lát, tôi quyết định.


    “Dẫn tôi đi gặp tỷ ấy.” Haizz, thở dài đứng dậy. Tuy rằng hành động của Băng Ngọc làm tổn thương tôi, thật sự không thể tưởng tượng nỗi sao Nàng có thể nhẫn tâm đến như vậy, da đầu tê dại mỗi khi nhớ tới, nó là nỗi ám ảnh không thể xóa nhòa trong tôi. Nhưng ngay lúc này đây, tôi vẫn lo lắng cho Nàng nhiều hơn là sợ hãi. Là phúc không phải họa, là họa thì có tránh cũng tránh không khỏi, mặc kệ nên hay không nên, trước mắt cứ gặp mặt Nàng đã rồi tính tiếp, chẳng cần suy nghĩ nhiều làm gì.


    Đi tới bên cạnh Thu Nguyệt, sau đó theo nàng ta ra khỏi doanh trước, tôi phát hiện trước trướng không có một binh lính nào canh gác. Lại nhìn về phía Thu Nguyệt.


    “Người đâu?” Nóng lòng hỏi thăm.


    “Không có làm bị thương tới tính mạng của bọn họ, xin nhị tiểu thư yên tâm.” Giống như biết rõ suy nghĩ trong lòng tôi, Thu Nguyệt cung kính đáp lời. Lúc này tôi mới cảm thấy yên tâm đôi chút, tôi thật sự không muốn bởi vì chuyện của bản thân mà ảnh hưởng tới người vô tội.


    Nhờ có bóng đêm che giấu, tôi và Thu Nguyệt thuận lợi ra khỏi quân doanh mà không kinh động một người nào. Đường đi đều thông suốt, không bị cản trở chắc chắn bên trong doanh trại có nội ứng của Băng Ngọc. Nghĩ tới điểm này, lòng không khỏi thêm phần nặng nề.< Kỳ Tử Hi ~ >


    Bên ngoài đã có người đợi sẵn, lại suy xét đến vấn đề sức khỏe của tôi nên cũng chuẩn bị sẵn một cỗ xe ngựa. Xe chạy trên đường vững chắc, không chút lắc lư quá nhiều, trong nhịp lộc cà lộc cộc đều đều của xe ngựa, hai mí mắt tôi đánh vào nhau buồn ngủ.


    “Nhị tiểu thư ~~ ngủ một lát đi!” Giọng nói của Thu Nguyệt dịu dàng, ôn nhu, có chút dụ hoặc.


    “Ừ!!” Rốt cuộc tôi không thể ngăn được cơn buồn ngủ mà thiếp đi.


    Tác giả có lời muốn nói: Hai cái oan gia đều khó có thể bỏ mặc ~ thở dài! Thu Nguyệt, đại gia còn có ấn tượng không có? Chương 11 đã từng lộ mặt. Chương sau, mọi người có hy vọng Băng Ngọc lên sân khấu không?

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  4. The Following 2 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  5. #23
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    311
    Ngân lượng
    32,075
    Thanked: 1791
    Chương 22


    Mời Đọc (Click Here) :

    Đang ngủ mơ màng, xe ngựa chẳng biết đụng phải vật gì bỗng dưng dừng lại làm tôi choàng tỉnh. Ánh mặt nhập nhoèn vẫn chưa tỉnh hẳn, tôi quay đầu nhìn về phía Thu Nguyệt như ý muốn hỏi đã xảy ra chuyện gì, nhưng giữa không gian kín bưng lấp lóe vài tia nắng từ bên ngoài chiếu vào vẻ mặt của Thu Nguyệt có chút mơ hồ.


    “Bảo bối, ~~ đi đâu mà vội vàng vậy?” Một giọng nói trầm ấm mang chút lười biếng, bên ngoài có người chặn đầu xe. Thu Nguyệt do dự trong chốc lát, nhỏ giọng dặn tôi đừng nhúc nhích sau đó vén rèm xuống xe. Nói thật thì tôi cũng chẳng phải bé ngoan gì mà nghe theo lời nàng, Thu Nguyệt vừa đi tôi đã đưa tay vén rèm lên, tò mò nhìn ra bên ngoài, người đánh xe chẳng biết đi đâu. Trời đã ửng sáng, tôi có thể thấy rõ hình dáng của người chặn đường.


    Một bộ nho sam màu xanh nhạt, thân hình cao gầy. Mái tóc dài được búi lên một nửa rồi cố định bằng một thanh ngọc trâm màu đen, đôi mắt hạnh xinh đẹp mang theo ý cười nhàn nhạt. Tay trái người đó cầm một cây sáo ngọc, nhẹ nhàng nhịp nhịp gõ vào giữa bàn tay phải.


    “Hướng Diệu ~~ đừng lo chuyện bao đồng quá nhiều.” Thu Nguyệt đưa lưng về phía tôi vậy nên tôi cũng không thấy được vẻ mặt của nàng.


    “Bảo bối ~~ chuyện của nàng sao có thể gọi là chuyện bao đồng được. Có phải trên xe nàng đang giấu vật gì quý hiếm hay không, nhìn nàng có vẻ rất căng thẳng!!” Người tên Hướng Diệu liếc mắt nhìn về phía xe ngựa sau lưng Thu Nguyệt, nụ cười càng thêm thâm sâu.


    “Khách của chủ nhân. Người tốt hơn nên nhường đường một chút.” Giọng nói của Thu Nguyệt mơ hồ có chút sát ý.


    “Hả? khách của Băng Ngọc!! Thật thú vị, cho ta xem một tý nào.” Thân hình nhoáng lên, người đó làm bộ muốn vén rèm xe lên.


    “Hướng Diệu!!” Thu Nguyệt hét lớn một tiếng, nhanh chóng chạy tới cùng người đó đánh nhau. Hai người cứ người đánh một quyền ta đáp một cước, đấu qua đấu lại như vậy trong nhất thời chẳng ai chiếm được lợi thế, bất phân thắng thua.


    Dần dần, tôi có chút lo lắng, dựa vào chiêu thức của bọn họ có thể nhìn ra chiêu nào chiêu nấy đều dồn đối phương vào chỗ chết. Nhìn kỹ thêm một chút, có thể thấy nội công của Hướng Diệu là cao hơn Thu Nguyệt, nếu cứ tiếp tục, Thu Nguyệt chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Không kịp nghĩ ngơi, tôi bất giác chạy nhanh xuống xe.


    “Dừng tay. Muốn nhìn liền nhìn đi! Nhìn xong liền thỉnh rời đi.” Ta không nghĩ chọc phiền toái, đặc biệt là loại phiền toái này.


    “A ~ quỷ a ~” Một tiếng thét chói tai đầy thê lương phá vỡ cả không trung. Cả tôi và Thu Nguyệt đều vội vàng bịt kín hai tai, tức giận trừng mắt nhìn cái tên chết tiệt đang không ngừng hô ma gọi quỷ trước mặt.


    “Xin lỗi đã làm các hạ thất vọng. Trước mặt các hạ là một người sống sờ sờ, nếu muốn biến thành quỷ thì chắc phải đợi thêm một khoảng thời gian nữa.” Thở dài xoay người định trở về bên trong buồng xe. Bỗng nhiên tay bị người khác nắm lấy, rất ấm áp. Tôi ngạc nhiên quay đầu lại, thì ra là cái tên chết tiệt Hướng Diệu. Đôi mắt cười chẳng còn chút cợt nhã nào, mà là ánh mắt đầy vẻ hối lỗi.


    “Xin lỗi, là ta nhất thời thất thố…. Hmmm…. Mặt của cô nương???” Giọng nói cẩn thận, ngữ điệu do dự, thật là khác hẳn cái cách nói chuyện lúc trước với Thu Nguyệt.


    “Bị người khác hủy.” Tôi thẳng thừng chẳng chút e dè, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm Thu Nguyệt. Sau khi nghe câu trả lời của tôi, nàng lập tức cúi đầu, không dám nhìn tôi. Có vẻ nàng ta cũng biết rõ hành động của chủ nhân nhà mình.


    “Người nào làm?” Hơi hơi nhíu mày, Hướng Diệu tựa hồ không vui.


    “Không liên quan tới các hạ. Chúng tôi có thể đi rồi chứ?” nhanh chóng rút tay lại, tôi không muốn nhiều lời.


    “Không được. Thu Nguyệt ~ trở về nói với Băng Ngọc, vị cô nương này, ta mang đi.” Còn không đợi chúng tôi phản ứng, hắn đã trực tiếp điểm huyệt của tôi, chặn ngang hông bế tôi lên, vận khinh công nhanh chóng bay đi.


    “Nhị tiểu thư ~~” Tiếng la đầy vẻ nôn nóng của Thu Nguyệt vang lên sau lưng chúng tôi.


    Thật dễ hiểu là khinh công của tên này rất tốt, không lâu sau Thu Nguyệt liền bị hắn bỏ xa. Thật chẳng hiểu nỗi, ban ngày ban mặt ở đâu chạy ra cái tên phiền phức này chứ.


    “Các hạ muốn dẫn tôi đi đâu? Chúng ta giống như không hề quen biết!!” Cố gắng giữ bình tĩnh, đánh giá tình huống trước mắt, lấy thực lực của bản thân đánh là chắc chắn không lại rồi. Chỉ có thể cố gắng thích ứng hoàn cảnh xung quanh. Nhưng có vẻ đối phương giống như không có ý định tổn thương tôi.


    “Trước lạ sau quen không phải sao, bây giờ làm quen cũng đâu có muộn. Tại hạ gọi là Hường Diệu, còn cô nương tên gọi là gì? Đúng rồi, lúc này bảo bối gọi nàng là nhị tiểu thư, xin hỏi cô nương là tiểu thư nhà ai?” Hắn nghịch ngợm nháy mắt rồi nhỏ nhẹ hỏi thăm.


    “Nàng ta chưa nói hết câu. Đầy đủ phải là nhị tiểu thư nha hoàn. Tiểu nữ tên là Sửu Nha. Các hạ vẫn chưa nói chúng ta sẽ đi đâu?”một câu trả lời nửa thật nửa giả.


    “Sửu Nha? Tên không tốt, chờ hôm nào rãnh rỗi tôi lại tìm cho nàng một cái tên khác có ý nghĩa hơn. Tới rồi, nhìn xem ~~ nhà của ta.” Ôm tôi đứng yên, Hướng Diệu ý bảo tôi quay đầu nhìn xem.


    Thật lớn!! Kiến trúc trước mắt rất giống những lâm viên ở Tô Châu, bên trong nhất định rất xinh đẹp. “Cái kia….” Do dự không biết xưng hô thế nào, mà hắn giống như có thể đọc được suy nghĩ của tôi, cười nhẹ rồi nói:


    “Gọi Hướng Diệu là tốt rồi, tới chúng ta vào trong thôi!!”


    “Giải huyệt đạo, thả tôi xuống.” Có chút e thẹn, cứ bị người ôm giống công chúa thế này thật sự làm tôi cảm thấy có chút kỳ lạ.



    “Thể trạng cơ thể của cô nương rất không tốt, vẫn để tại hạ ôm cô nương đi vào sẽ tốt hơn! Yên tâm đi, nàng rất nhẹ, nhẹ đến không thể nào nhẹ hơn được.” Vừa nói hắn vừa từ từ đi vào bên trong. Hướng Diệu dường như rất quen thuộc đường đi nước bước trong nhà.



    “Hoa gì vậy? Thơm quá.” Tôi nhẹ giọng hỏi nhỏ.


    Hướng Diệu nghỉ chân dưới một cây đại thụ. Khắp thân cây chi chít những đóa hoa màu vàng nhạt, xinh đẹp mà yêu mị. Thì ra mùi hương vừa nãy là do nó phát ra. Hít sâu một hơi, không khí mang đầy hương hoa, tâm tình cũng thả lỏng không ít.


    “Hoa này tên gọi Tương Tư.” Giọng nói trầm ấm mang theo chút hoài niệm nhớ mong. Tôi ngẩng đầu nhìn lên, Hướng Diệu cũng đang cúi đầu nhìn xuống xem tôi.


    “Mẫu thân của ta thích nhất loại hoa này.” Giọng nói và vẻ mặt của hắn đều ôn nhu dịu dàng. Nhớ tới mẹ của chính mình, tâm trạng của tôi đột nhiên tuột dốc không phanh. Nhắm chặt đôi mắt, không muốn để hắn thấy được biểu hiện yếu ớt của bản thân. Cảm giác hắn ôm tôi vào một gian phòng, rồi lại nhẹ nhàng đặt tôi lên ghế nằm.


    Điều chỉnh cảm xúc trở lại bình thường tôi mở mắt ra đánh giá cách bài trí bên trong gian phòng. Không có nhiều vật dụng, nhưng thật sự mỗi thứ như được chăm chút tỉ mỉ từng chút một. Bố trí rất trang nhã, không chút cũ kĩ rập khuôn.


    “Các hạ chắc cũng không phải vô duyên vô có cướp đi người của Băng Ngọc. Nói thật đi ~ các hạ muốn làm gì?” Tôi hỏi hắn.


    “Cô nương là người ….. của Băng Ngọc?” Cố ý kéo dài ngữ điệu, Hướng Diệu cười một cách nghiền ngẫm.


    “Đương nhiên không phải….. Các hạ chắc là hiểu rõ .” Tôi xấu hổ giải thích, bất giác dịch người né tránh tầm mắt của hắn.. Ử??? Tôi có thể cử động, huyệt đạo được giải từ lúc nào ?

    “Đùa tý thôi!! Ta là đại phu mà từ giây phút này trở đi, cô nương là bệnh nhân của ta. Cô nương hẳn rõ ràng, bệnh tình của người không thể tiếp tục kéo dài. Cứ tiếp tục như vậy, cô nương sẽ thật sự biến thành quỷ.” Sờ sờ mũi, Hướng Diệu kéo một cái ghế dựa, ngồi xuống bên cạnh tôi.


    “Sao các hạ biết? Tất cả mọi chuyện chỉ vì giúp tôi chữa thương, không có ý gì khác?” Cách giải thích như vậy thật ngoài sức tưởng tượng của tôi. Thử hỏi có chuyện gì tốt đẹp từ trên trời rơi xuống không chứ, chẳng ai giúp không ai bao giờ cả. Tôi thật sự không thể tin.


    “Lúc ta kéo tay cô nương, đã trộm bắt mạch cho người. Ta thích nhất là khiêu chiến những chứng bệnh kì lạ khó khăn ở trên đời, cô nương cứ yên tâm, ta nhất định có thể chữa lành bệnh cho người. Về phía Băng Ngọc cô nương cũng không cần lo lắng, nàng ấy chỉ cần biết cô nương là do ta mang đi thì sẽ không truy vấn gì. Chờ người khỏe lại, ta sẽ đích thân đưa cô nương tới gặp nàng. Không sao, tin ta.” Hướng Diệu mỉm cười trấn an tôi, tự tin khẳng định không chút rụt rè, ánh mắt của hắn giống như sáng lên.


    Thì ra là một kẻ si mê y thuật ~ ~ cục đá trong lòng rốt cục cũng hạ xuống, vẻ ủ rũ lại trở lại. Tôi lười biếng nằm dài trên ghế, mí mắt nặng trĩu như khép lại.


    “Các hạ là….. bằng hữu của Băng Ngọc?”Tôi chưa bao giờ gặp Hướng Diệu, nhưng từ cách nói chuyện của hắn có thể phần nào đoán được, hắn và Băng Ngọc rất quen thuộc.


    “Ta và nàng ấy sao!! Từ nhỏ chỉ phúc vi hôn.” Hắn rút sáo ngọc bên hông ra, quơ quơ về phía tôi. “Nhìn này, đây là tín vật.”


    Vô ý phát hiện tin tức này làm tôi cả kinh, cơn buồn ngủ giống như lập tức tiêu tan. Cái tên ngốc nghiêng đầu tỏ vẻ đáng yêu trước mặt tôi, là là…….Chính là cùng Băng Ngọc…. thật sự không thể tưởng tượng được.


    “Tôi chưa bao giờ gặp các hạ?” Nhất thời xúc động bật nói sai. Hắn dường như không phát hiện sơ hở trong lời nói của tôi, nhét sáo ngọc vào tay tôi, Hướng Diệu đứng lên rót một ly trà, nhấp một ngụm nhỏ.


    “Phụ thân của ta ở địa phương nhậm chức, cả nhà đều không ở đế đô. Hai nhà chỉ thông qua thư từ liên hệ qua lại. Sau khi thượng thư phủ xảy ra chuyện, liên lạc liền đứt đoạn. Ta tìm thấy Băng Ngọc mới chỉ là gần đây.” Lại nhấp một ngụm trà nhỏ, hắn ngồi xuống bên cạnh tôi, bộ dạng như “ ta rất ngoan.”.


    “À, thì ra là vậy. Băng Ngọc… rất tốt.” Không biết nên nói chuyện gì, không khí có chút xấu hổ.


    “Muội là người đầu tiên nói nàng là người tốt!! Haha. Ta nhặt được bảo bối.” Vui vẻ xoa mặt tôi. Có lẽ câu nói của tôi làm Hướng Diệu hài lòng, thái độ đối với tôi cũng thân thiết hẳn.


    “An tâm đi!!” Biểu tình của Hướng Diệu rất chân thành.


    “Nam nữ rốt cuộc khác nhau, như vậy không được tốt lắm.” Tôi ghét hắn chạm vào mặt tôi.


    “Cái gì? Ha ha ha ha ha ha………….” Như nghe thấy một chuyện rất buồn cười, Hướng Diệu ngửa mắt lên cười to. Tôi ngu ngơ chẳng hiểu.


    “Muội thật đáng yêu!! Sửu Nha ~ ta là nữ.” Vất vả ngừng cười, khóe mắt còn có chút nước mắt. Hướng Diệu chạm nhẹ vào mũi của tôi, nói cho tôi nghe một tin sét đánh.


    Tác giả có lời muốn nói: Mọi người nhất định hiếu kỳ vì sao trong một tòa nhà lớn như vậy lại chẳng có nô tài hay nha đầu nào cả? Chương sau, sẽ có giải thích. Về phần Băng Ngọc, nguyên bản muốn cho nàng tới cướp lại người ngay trong chương này, nhưng ngẫm nghĩ lại, vẫn là quyết định lại chậm rãi. Chương sau, Băng Ngọc tuyệt đối, tuyệt đối sẽ lên sân khấu.

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  6. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •