Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 13 của 13
  1. #11
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    301
    Ngân lượng
    31,839
    Thanked: 1673
    Chương 10


    Mời Đọc (Click Here) :


    Chuyện gì đang xảy ra thế này, tôi khẩn trương, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả lưng áo. Chẳng lẽ, Sửu Nha biết Băng Ngọc??? Các nàng….các nàng, lời nói của Băng Ngọc thật mập mờ, đừng nói hai người các nàng là một đôi nha!!


    Tay Băng Ngọc rất lạnh, lạnh như băng vậy, chẳng giống nhiệt độ của một người sống. Chặn ngang người bế tôi lên, Nàng đi về phía giường đệm.


    Không phải chứ??!cứ trực tiếp như vậy, tôi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý.


    “Đừng… Đừng như vậy, có chuyện gì chúng ta có thể từ từ nói!!” Nhanh chóng mở miệng khuyên nhủ, chẳng biết cái điểm huyệt chết tiệt này bao giờ mới giải.


    Nàng nhếch miệng nở một nụ cười gian xảo, nàng cởi bỏ thắt lưng của tôi, nhẹ giọng quyến rũ:


    “Đừng sợ, tỷ sẽ không làm muội đau.” Hồng loan khinh trướng, nhẹ nhàng truyền ra âm thanh rên rỉ cùng tiếng thở gấp.


    “A ~~ đau!” Tôi lớn tiếng kêu lên.


    “Ngoan, rất nhanh sẽ không đau nữa, đừng vặn tới vặn lui.” Băng Ngọc ôn nhu lừa gạt.


    “Nóng quá, dừng lại, dừng lại đi!!” Tôi nhẹ giọng ai oán.


    “Muội!!!” Tiếng thở dài của Băng Ngọc.


    Sáng sớm hôm sau, vừa mở cửa phòng, tôi bất ngờ nhìn thấy vài người đang đứng trước cửa nghe ngóng. Các nàng thấy tôi giống như nhìn thấy quỷ, a một tiếng rồi chạy mất. Tôi thất tha thất thểu đi về phía phòng ngủ của mình, Viên Nhi – nha đầu ở chung phòng cười gian thần thần bí bí hỏi tôi:


    “Sửu Nha, tối hôm qua cô ở trong phòng của Băng Ngọc tỷ?” Buồn ngủ quá ~ ngủ thôi!!! Tôi kéo chăn, ừ hử một tiếng coi như trả lời câu hỏi hiếu kỳ của nàng ta.


    “Thật hả?Tối hôm qua rất nhiều người đều nghe thấy tiếng la của cô!! Băng Ngọc tỷ làm gì cô hả?” Cái gì ~~ tiếng la của tôi??? Cơn buồn ngủ dường như biến mất. Khẳng định bị hiểu lầm. Tôi với Băng Ngọc hoàn toàn không có giống như mọi người nghĩ.


    Hiện tại tôi đã biết, thì ra Sửu Nha quen biết với Băng Ngọc. Ngay thời điểm Nàng cởi bỏ thắt lưng của tôi, đặt tay Nàng lên hình xăm kim phượng hoàng trên ngực trái, những ký ức của nguyên chủ bỗng nhiên ồ ạt hiện về. Sửu Nha vốn có tên là Nguyệt Nhi, là một nha hoàn trong phụ Binh Bộ thượng thư, từ nhỏ đã theo hầu thiên kim của nhà thượng thư, chính là Băng Ngọc. Năm Băng Ngọc được mười tuổi, nàng bỗng dưng mắc phải một căn bệnh kỳ lạ, mạng sống bị đe dọa. Bỗng nhiên lúc này ở đâu xuất hiện một đạo sĩ tha phương, ông ta viết một đơn thuốc, khống chế căn bệnh nhưng là cũng chẳng thể trừ tận gốc bệnh tình. Thượng thư đại nhân bởi vì yêu thương nữ nhi nên ra lệnh khắp nơi tìm kiếm thần y bí dược, sau đó lại vô tình gặp được một lão già kỳ quái, ông ta nói có thể trị tận gốc căn bệnh này. Vì thế Băng Ngọc liền cúi đầu lạy lão già kỳ quái đó làm thầy, bắt đầu luyện tập độc môn võ công tâm pháp của ông ta. Năm Băng Ngọc mười hai tươi, xém chút nữa nàng tẩu hỏa nhập ma, vậy nên lão già liền thu nhận Sửu Nha làm đệ tử, dạy cho cô ta một môn võ công tâm pháp khác. Tâm pháp võ công của cả hai bất đồng, nhưng lại hỗ trợ lẫn nhau. Lúc Băng Ngọc luyện công, chỉ cần có Sửu Nha bên cạnh hỗ trợ, chắc chắn sẽ có hiệu quả càng cao. Cứ như vậy, hai người các nàng ngoài mặt giống như tiểu thư với nha hoàn, nhưng bên trong lại là đồng môn sư tỷ muội.


    Sau khi phủ thượng thư xảy ra chuyện, Băng Ngọc vốn tưởng ỷ vào võ công cao cường của bản thân, đêm thăm thiên lao cứu ra phụ thân. Nhưng không thể ngờ nơi đó cao thủ như mây, Băng Ngọc bị thương nặng trong lúc giao chiến may là Sửu Nha đuổi tới kịp cứu nàng thoát khỏi vòng vây. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, khuôn mặt xinh đẹp của Băng Ngọc lần này lại gây ra họa. Một tên quan văn vô tình nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Nàng mà mê muội, bắt lấy Nàng muốn chiếm làm của riêng. Băng Ngọc bị thương nặng không thể động võ, không có cách nào có thể tự cứu bản thân. Sửu Nha liền ám sát quan văn, còn để lại lời nói, nếu hắn cứ đeo bám Băng Ngọc không tha, lần sau gặp lại sẽ lấy đầu của hắn. Vì vậy tên kia liền bán Băng Ngọc cho Yên Vũ Lâu. Sau đó Sửu Nha cũng vào Yên Vũ Lâu làm nha đầu chạy vặt.


    Băng Ngọc rất nhanh khống chế tú bà, kỳ thật chủ nhân đứng phía sau của Yên Vũ Lâu chính là Nàng. Bởi vì Băng Ngọc ra tay với tú bà quá mức tàn nhẫn, Sửu Nha thật không nhẫn tâm lại nhìn như vậy, nàng nói với Băng Ngọc, muốn Băng Ngọc sau này đừng có tàn nhẫn như vậy nữa. Băng Ngọc cười Sửu Nha quá ngây thơ rồi, cũng vì nguyên nhân này mà hai người các nàng bắt đầu bất hòa.


    Tính tình của Sửu Nha vốn cố chấp, chuyện gì nàng đã quyết định, thì cho dù là mười đầu trâu cũng không thể kéo lui. Vì bức Sửu Nha chịu thua, Băng Ngọc nhẫn tâm hạ đọc nàng, ai ngờ Sửu Nha vẫn cố chấp không chịu tìm Băng Ngọc lấy thuốc giải. Cho đến tối hôm qua, chính là ngày cuối cùng để giải độc, Băng Ngọc không còn cách nào, đành phải lấy cớ kêu Sửu Nha tới phòng Nàng giải độc. Nhưng do trúng độc quá lâu, một bộ phận độc tính vẫn tàn lưu trong cơ thể, vì vậy Băng Ngọc liền vận công giúp tôi bức dư độc. Ai ngờ tiếng kêu la của tôi, lại …haizzz, trí tưởng tượng của mọi người không cần phong phú như vậy chứ??!!!


    Vô thức vuốt ve hình xăm nơi ngực trái, thật không ngờ trên người Băng Ngọc cũng có một hình xăm, nhưng không phải ở ngực, mà là trên cánh tay. Trong lúc Nàng vận công giúp tôi bức độc, Nàng cởi áo ngoài, trên cánh tay trái có xăm một con bàn long màu vàng. Nhận thấy tôi cứ nhìn chằm chằm cánh tay nàng, Băng Ngọc dùng ngón trỏ điểm nhẹ giữa trán của tôi, kỳ quái nói:


    “Lần nào cũng ngơ ngác như vậy. Trách không được, tỷ là long, muội là phượng.”


    Long và phượng, Sửu Nha và Băng Ngọc, chính là vẫn cảm thấy có gì đó sai sai. Có phải thân thể này vẫn còn thiếu đoạn ký ức nào hay không? Cứ cảm giác thiếu thiếu gì đó!!! Là gì chứ?!!


    Tác giả có lời muốn nói: Long ở trên, phượng ở dưới, bay đi.


    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  2. The Following 3 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  3. #12
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    301
    Ngân lượng
    31,839
    Thanked: 1673
    Chương 11


    Mời Đọc (Click Here) :

    Kể từ sau đêm hôm đó, tôi được giải phóng từ nha hoàn làm việc nặng trở thành nha hoàn riêng của Nàng. Mỗi đêm Nàng đều chăm chỉ luyện công, thương thế nghiêm trọng trong người cũng dần dần chuyển biến tốt đẹp hơn.


    Tôi chẳng có hứng thú gì với chuyện luyện tập võ công, nội lực trong thân thể này đã đủ dùng rồi, chẳng cần luyện tập cao siêu làm gì, rất cực. Nàng cũng chẳng nghi ngờ gì, chỉ lạnh lùng quăng lại vài câu:


    “Nghĩ thông rồi sao? Tỷ còn nghĩ cả đời này muội cũng không chịu hiểu!! Rất tốt, chờ võ công của tỷ luyện thành, tỷ sẽ bảo vệ muội, không ai có thể làm tổn thương muội được. ” Ngay lúc Nàng nói xong câu đó, tôi còn định chống đối vài câu, nhưng nghĩ lại thì thôi, kệ đi không nên quá mạnh miệng. Ai biết được tương lai sau này, Nàng thật sự cứu mạng tôi cũng không chừng. Không ai nói trước được tương lai cả.


    Yên Vũ Lâu đang lặng lẽ phát sinh biến hóa, trong lầu có rất nhiều thay đổi nhưng nếu không chú ý thật sự không thể nào biết đến được. Trong lầu xuất hiện một đám người mới, bọn họ ai nấy đều rất trầm mặc ít nói, cư xử đúng mực, làm việc cẩn thận. Bọn họ được phân phối đến hầu hạ các cô nương trong Yên Vũ Lâu, chăm lo cuộc sống ẩm thực hằng ngày của các nàng.


    Nhưng cứ đến nửa đêm thanh vắng, ngẫu nhiên sẽ có hai ba người cùng nhau mặc trang phục đi đêm màu đen lẫn vào bóng tối cùng nhau rời khỏi Yên Vũ Lâu. Cứ thế cho đến lúc bình minh gần ló dạng, bọn họ lại trở về, trước tiên sẽ ghé qua phòng của Băng Ngọc trong chốc lát rồi sau đó bọn họ sẽ tự động trở về phòng của bản thân. Tôi có thể thấy rõ ràng mọi chuyện, nhưng tôi lựa chọn không hỏi tới. Biết nhiều lắm cũng chẳng tốt lành gì.


    Hầu hết thời gian Băng Ngọc đều rất lạnh lùng, nhìn như bạc tình, thật ra là vô tình. Có đôi lúc Nàng sẽ nhìn tôi bằng một loại ánh mắt kỳ quái làm tôi nổi hết cả da gà, cứ như vậy trực tiếp nhìn chằm chằm tôi, chẳng cho tôi cơ hội trốn tránh. Đôi lúc Nàng lại mở miệng trêu chọc tôi, chọc tới chừng nào tôi thẹn tới mức khuôn mặt đỏ như trái cà chua đến cả lỗ tai cũng ửng hồng Nàng mới bằng lòng. Thái độ của Nàng cứ lúc này lúc khác làm tôi choáng váng cả đầu, tôi chẳng thể nào hiểu được tâm tư của Nàng, tôi không thích ở chung với những người như vậy, nếu có thể tôi muốn rời khỏi đây, rời khỏi Nàng.


    Thời gian chậm rãi trôi qua, trên giang hồ xuất hiện một tổ chức thần bí. Tất cả thành viên đều là những cô nương độ tuổi thanh xuân, võ công chiêu thức quỷ dị khó đoán, hành xử rất cẩn thận lưu loát, không để lại chút dấu vết nào, bọn họ chuyên môn tiếp nhận những nhiệm vụ ám sát. Đây là nội dung mà tôi đã nghe được từ những cuộc nói chuyện phiếm của hầu hết các vị quan khách đến Yên Vũ Lâu, điều này làm ý định rời khỏi Yên Vũ Lâu của tôi càng thêm mãnh liệt.


    Tôi và Băng Ngọc không cùng một loại người, không cùng một thế giới. Nàng có dã tâm có tham vọng, tôi không có. Những chuyện Nàng muốn làm, tôi không hề muốn biết tới huống chi là làm nó.


    Nàng từng hỏi tôi, tôi hy vọng có một tương lai như thế nào?!! Tôi nói với Nàng tôi hy vọng có một ngôi nhà nhỏ nhìn ra biển lớn, tôi cùng người mình yêu sống một cuộc sống bình yên đạm bạc qua ngày, nếu có thể thì sẽ nuôi thêm hai chú cún bên mình. Nàng nghe xong, lắc đầu nhè nhẹ rồi chậm rãi cắm châu thoa hình kim phượng mà Nàng vẫn luôn cầm trong tay thưởng thức lên tóc tôi. Sau đó Nàng mỉm cười nói một câu:


    “Không tiền đồ!!”


    Tôi cũng hỏi Nàng vấn đề giống như Nàng hỏi tôi, câu trả lời của Nàng làm tôi giật mình, hoang mang trong lòng.


    “Ta muốn lấy lại hết thảy mọi thứ thuộc về ta.”


    Đêm khuya tĩnh lặng, tất cả mọi người đều đã say giấc nồng. Có âm thanh rất nhỏ từ nốc nhà truyền tới, tôi biết các nàng đã bắt đầu hành động. Trở mình, tiếp tục ngủ, mặc kệ mọi chuyện không liên quan tới tôi. Nhưng trong lòng cứ nôn nóng không yên, một cảm giác bất an không ngừng âm ỉ trong tôi. Không đúng?? Không lẽ là Băng Ngọc, khoác hờ vội tấm áo vào người, tôi vội vàng chạy tới phòng của Băng Ngọc.


    Đẩy nhẹ cửa phòng, không có khóa, trong phòng rất tối cũng rất yên tĩnh. Lên tiếng gọi nhỏ, chẳng ai đáp lời. Lòng tôi càng thêm luống cuống, Băng Ngọc đã xảy ra chuyện. Cắn răng một cái, xoay người chạy thẳng tới phòng của Thu Nguyệt, một chưởng đánh mở cửa phòng, trước mặt bỗng có một dòng khí đánh úp ngược lại. Chỉ mất hai ba chiêu tôi đã có thể dễ dàng chế phục đối phương, tôi hạ giọng hỏi:


    “Là tôi, Băng Ngọc ở đâu?”


    “Không biết!!”


    Chết tiệt, tôi cố gắng dằn xuống lửa giận trong lòng đang không ngừng sôi trào, cố gắng bình tĩnh nói:


    “Nếu mong Nàng không có việc, nói cho tôi biết. Nàng ở đâu?”


    “Không thể nào? Võ công của chủ nhân.....”


    “Đừng nói nhảm. Nói hay không?”


    Nơi mà Thu Nguyệt nói tới là bên trong hoàng cung đại nội. Cái tên Băng Ngọc này, Nàng nghĩ Nàng là ai chứ, sao lại to gan lớn mật như vậy, đến cả nơi nguy hiểm như vậy cũng dám đột nhập. Vạn nhất......Tôi không dám tưởng tượng.


    Che dấu hơi thở của bản thân, lần mò dọc theo chân tường chầm chậm di chuyển. Xung quanh hoàn cảnh lạ lẫm lại thường xuyên có từng tốp binh lính tuần tra qua lại, tôi khẩn trương lạnh cả sống lưng, cả người toàn mồ hôi.





    Trong lúc còn đang buồn rầu không biết dùng cách nào tìm được Băng Ngọc, xa xa ánh lửa ngập trời, khói đen tỏ ra nghi ngút, rất nhiều đội binh lính không ngừng hướng về nơi đó chạy. Nhìn dáng vẻ vội vàng của bọn họ, chắc là Băng Ngọc thành công. Thu Nguyệt nói, nhiệm vụ lần này chính là phóng lửa đốt cháy lãnh cung.


    “Người đâu, mau bắt thích khách!!” Âm thanh bén nhọn, tiếng hô hoán không ngừng xen lẫn là tiếng binh khí va vào nhau, lòng ta càng thêm lo lắng. Không kịp suy nghĩ, tôi nhanh chóng chạy vội về phía phát ra âm thanh.


    Đội thị vệ giơ cao cây đuốc trong tay, cả một khoảng sân sáng bừng trong ánh lửa, sáu vị Cẩm Y Vệ đang giằng co với một người bịt mặt. Nhìn thoáng thân nhìn người kia, tôi chắc chắn đó chính là Băng Ngọc.


    Nên làm sao bây giờ??? Càng vội lại càng rối, tôi chẳng thể nào nghĩ được cách nào tốt cả, đầu óc trống rỗng. Cách đó không xa, một đội thị vệ đang vây quanh bảo vệ một mỹ nhân mặc trang phục cung đình di chuyển về hướng này. Tâm tư vừa chuyển, tôi che mặt, phóng về phía đám người đó.


    Sau khi đánh ngã những hộ vệ xung quanh, tôi rút ra đoản kiếm, kề sát cổ vị cô nương mặc trang phục cung đình.


    “Đừng lộn xộn ~~ giúp tôi chút việc, tôi sẽ tha cho cô!” Thấp giọng dặn dò.


    “Xem ra lá gan của ngươi cũng không nhỏ? Ngươi có biết bổn cung là ai không?” Giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy nghiêm, tôi bỗng nhiên cảm thấy một tia nguy hiểm.


    “Cô là ai?” Đừng nói là tôi bắt được đại nhân vật nào nha!!



    “Haha... Bổn cung là Tử Hi công chúa!!” Tử Hi – cái tên này thật quen thuộc. Từ từ ~~ chậm đã.....không phải chứ!! Không thể nào!! No way! Cẩn thận ngắm nhìn thật kĩ khuôn mặt kia một cách tỉ mỉ, liếc trái rồi lại ngó phải.


    “Kỳ Tử Hi ~~ Cô cũng xuyên không!!!”


    Tác giả có lời muốn nói: Ai trên ai dưới ~~ do ta quyết định!! Khà khà, phượng áp long, cũng đâu phải không được!!

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  4. The Following 2 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  5. #13
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    301
    Ngân lượng
    31,839
    Thanked: 1673
    Chương 12


    Mời Đọc (Click Here) :

    Chương 12


    “Ngươi là người phương nào?” Giả ngu~ rõ ràng chính là Kỳ Tử Hi!! Buông đoản kiếm, kéo xuống khăn che mặt, đưa tay chỉ mặt mình:


    “Là tôi đây ~ Ngải Nguyệt ~ chính là người cùng cô bị nổ tung!!” Đáp lại tôi không phải bất cứ câu trả lời nào từ phía cô mà chỉ là những đòn tấn công tới tấp của cao thủ đại nội. Giỡn mặt à? Trong lòng bực bội, tôi ra tay cũng chẳng hề kiên kị gì, chỉ mong đánh nhanh thắng nhanh. Dùng một chiêu “Phượng vu phi”, đoản kiếm thẳng tắp chạm vào trường kiếm, hoa lửa bắn ra bốn phía. Đột nhiên người nọ dừng tay, trầm giọng nghiêm túc hỏi:


    “Ngươi có quan hệ gì với Quân Thần?!!”


    “Ta không biết ngươi đang nói gì cả? Muốn đánh liền đánh. Không đánh tránh ra.” Trong lòng bởi vì lo lắng cho Băng Ngọc, giọng nói bất giác lạnh lùng cứng rắn.


    “Chiêu thức mà các hạ sử dụng là chiêu thức độc môn của Quân Thần.” Cái gì cái gì ~ một ý nghĩ thoáng hiện trong đầu, ông lão kỳ quái kia không lẽ là “Quân Thần”. Chuyện này thật không thể nào đùa giỡn được!! Không xong phải nhanh chóng cùng Băng Ngọc rời khỏi đây mới được. Không nói nhảm nữa, tôi vận công phi thân bay nhanh lướt qua những người đó, một lần nữa bắt lấy Kỳ Tử Hi.


    “Ngươi có biết tự mình xông vào cấm địa là tội gì không?” Giọng nói nhẹ nhàng, người này đến bây giờ mới chịu mở miệng.


    “Không rãnh tìm hiểu. Cô giúp tôi chút chuyện, cứu một người.” Hai tay cô ôm chặt lấy eo tôi, chầm chậm siết chặt. Dưới một màu đỏ rực của ngọn lửa hắt ra từ phía lãnh cung, ánh mắt của cô lộ ra nguy hiểm:


    “Ngươi trước hết hãy nghĩ cách cứu chính bản thân mình đã.” Người này đang đùa giỡn gì vậy, chúng ta là người một nhà đó!!. Bên hông chợt truyền tới một cảm giác tê dại, tôi không thể động đậy, cô điểm huyệt tôi!! Tôi hận điểm nguyệt!!!


    “Ta không biết Kỳ Tử Hi mà ngươi nói, ta là Tử Hi công chúa.” Khuôn mặt lạnh lùng, giọng nói băng lãnh.


    Kết quả còn chưa thể giải cứu Băng Ngọc, chính mình đã bị bắt. Hai ngày sau, tôi được miễn phí tham quan đại lao của nước Thiên Di và bàng quan nhìn xem tất cả các loại dụng cụ tra khảo cũng như thủ đoạn tra tấn trong đó. Tôi biết, đây là một loại thủ đoạn đánh tâm lý, thật sự thì trong lòng cũng có chút kinh sợ. Tôi cũng biết, không sớm thì muộn mấy cái dụng cụ đó sẽ được áp dụng lên người của tôi. Nhưng nói thật, tôi chẳng biết gì cả. Vậy thì, cung cái gì khai cái gì đây chứ!! Ngày thứ ba, có người tới thẩm vấn tôi.


    Mùi máu tươi tràn ngập xoang mũi, từng mảng da thịt bong ra, tên phạm nhân rõ ràng chỉ còn thở thoi thóp, gần chết. Lột da sống??!! Thật là dã man, thật tàn nhẫn. Dạ dày chợt xoắn lại như sông cuộn biển gầm, tôi không dám nhìn thẳng. Nhắm chặt hai mắt, trong lòng đầy rẫy sự sợ hãi.


    “Sợ sao?” Giọng nói trêu chọc phát ra từ tên quan hỏi cung. Đó là một người đàn ông có thân hình cao lớn vai u thịt bắp cộng thêm một trái tim sắt đá. Ngồi trên chiếu, chân tôi mềm nhũn. Kiếp nạn này, sợ là có muốn tránh cũng tránh không khỏi!! Cố gắng tự an ủi bản thân, trấn định tâm thần, tôi bình tĩnh tìm chút đường sống:


    “Ngài muốn biết cái gì??”


    Hắn ngồi xuống chiếc ghế dựa bên cạnh tôi, lấy chiếc khăn trên bàn lau mồ hôi rồi cười to:


    “Ta thích người như ngươi, rất biết thức thời, tiết kiệm sức lực. Nói đi ~ là ai phái ngươi tới ám sát Du Phi?” Một cái tên rất xa lạ, dù cho tôi muốn khai thì cũng sợ nói sai.


    “Đại nhân chính là nói lãnh cung…..” Cố ý chừa mấy câu còn lại cho đối phương, tôi biết quá ít.


    “Đúng vậy, chính là sống trong lãnh cung – Du Phi!” À ~ thì ra là vậy!


    “Có phải chỉ cần tiểu nhân nói hết những gì bản thân biết tới thì sẽ được tha mạng?” Tôi cố gắng dùng giọng run run thử hỏi hắn.


    “Đó là chuyện đương nhiên!!” Hắn trả lời không chút do dự.





    “Kỳ thật, mục tiêu của chủ nhân nhà tôi không phải là vị quý nhân trong lãnh cung kia.” Tốt thôi, chơi trò hỏi cung chứ gì, ta không tin không dắt các ngươi lòng vòng tới chóng mặt.


    “Hmm?? Vậy ngươi có biết mục tiêu thật sự là ai không?” Hắn rõ ràng bắt đầu có hứng thú với câu trả lời của tôi.


    “Là vị quý nhân ở trong triều, cây to đón gió.” Tung khói mù, rải lời nói dối, tôi căn bản không hề biết chút gì về chuyện trong triều đình, nhưng phim truyền hình coi hơi bị nhiều, lại xem không ít phim cung đấu, mấy cái lời thoại kinh điển như vậy đương nhiên cũng nhớ được một hai câu.


    “Ngươi nói chính là vị công chúa do Du Phi sinh ra?” Sờ sờ cằm, ánh mắt của hắn bỗng chốc tối lại.


    “Chủ nhân nhà tiểu nhân nói là, tương lai công chúa nhất định sẽ là chướng ngại lớn, vậy nên cần triệt tiêu từ sớm.” Xem ra, có vẻ tôi đang đi đúng hướng, tiếp tục bịa thôi!!


    “Chủ nhân của ngươi là kẻ nào?” Hắn thả chậm âm thanh, giọng nói chậm rãi, có vẻ chính bản thân hắn cũng rất khẩn trương.


    “Chủ nhân của tiểu nhân gọi là Độc Cô Cầu Bại. Hiện giờ ngài ấy đang ở đâu, thật sự tiểu nhân không biết. Chủ nhân thích cải trang, không ai biết được khuôn mặt thật của ngài.” Tôi vốn chẳng biết gì cả. Mà Độc Cô Cầu Bại căn bản cũng không tồn tại!!


    “Vậy sao?” Giọng nói rõ ràng không chút tin tưởng..


    Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, không chút tránh né sợ sệt.


    “Những lời nói của tiểu nhân, hoàn toàn là thật, không chút dối lừa.”


    “Tốt, hôm nay cứ trước tiên như vậy đi!! Người đâu, dẫn đi.” Mắt thấy hắn muốn phải rời khỏi, tôi vội vàng lớn tiếng giữ lại.


    “Đại nhân, tiểu nhân có thể cầu kiến công chúa một mặt được không? Có một số chuyện, tiểu nhân chỉ có thể nói cho một mình ngài ấy biết!”


    Đây là tiền đặt cược của tôi, tiền đặt cược duy nhất. Có vẻ như Băng Ngọc đã an toàn thoát thân, như vậy nàng nhất định sẽ nghĩ cách cứu tôi ra ngoài. Chỉ là tình hình hiện tại rất bất lợi cho tôi, so với bị động chờ đợi được cứu giúp không bằng chủ động xuất kích, tranh thủ càng nhiều cơ hội thoát thân càng tốt.

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  6. The Following 2 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •