Kết quả 1 đến 8 của 8
  1. #1
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    8
    Ngân lượng
    48
    Thanked: 24

    Mười năm, ngươi vẫn ở đây - Bạch Ninh Kha


    Tác phẩm: Mười năm, ngươi vẫn ở đây
    Tác giả: Bạch Ninh Kha
    Editor: Yeo
    Tình trạng: Raw hoàn
    Thể loại: Hiện đại
    Wattpad
    Văn án:
    Nàng gọi Dung Hâm, nàng gọi Bạch Ninh Nhi.

    Sơ trung, các nàng là bạn học tốt.

    Cao trung, Dung Hâm yêu Bạch Ninh Nhi, mà Bạch Ninh Nhi lại hận nàng, nàng hận Dung Hâm thay đổi cuộc sống ban đầu của mình.

    Sáu năm sau. Bạch gia nợ số tiền lớn, Dung Hâm tìm tới Bạch Ninh Nhi, "Làm bạn giường của ta 3 tháng." Bạch Ninh Nhi cười đáp ứng, trước mắt người này xem ra rất quen thuộc, quen thuộc đến tận xương tủy. Cho nên, Bạch Ninh Nhi tin chắc Dung Hâm sẽ không làm thương tổn mình. Thật may nàng mất trí nhớ, nhưng vì cái gì hết lần này tới lần khác chỉ quên mình.

    Nhìn Dung Hâm vì mình tỉ mỉ chuẩn bị sinh nhật, Bạch Ninh Nhi cười cầu nguyện, "Buông tay đi!" Dung Hâm cũng cười, chỉ cần ta muốn, đều cho ngươi, cho dù là mạng sống của ta. Dung Hâm cầm lên con dao đâm vào cánh tay mình, "Ninh Nhi, thật là đau, nhưng vẫn là buông tay không được." Nhàn nhạt trong cuộc sống, Bạch Ninh Nhi động lòng, có lẽ đã sớm động lòng. Bất quá Bạch Ninh Nhi không có thừa nhận, sau khi bị học trưởng nói là đồng tính luyến ái, càng không có dũng khí thừa nhận.

    Yêu ta lâu như vậy, ta biết ngươi mệt mỏi. Ngươi có thể nghỉ ngơi, nhưng ta không cho phép ngươi buông tha. Giữa chúng ta có một trăm bước, ngươi hướng ta đi chín mươi tám bước, ta hướng ngươi đi một bước, nhưng phát hiện còn dư lại một bước, làm sao cũng không đến được điểm cuối. Bởi vì ngươi không chịu đi, cũng đẩy ra ta. Chúng ta rõ ràng có thể rất hạnh phúc, ta yêu ngươi, vẫn là trễ sao?
    Sửa lần cuối bởi Yeo; 02-20-19 lúc 08:41 AM.
    Yeo Tài sản


  2. The Following 3 Users Say Thank You to Yeo For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    8
    Ngân lượng
    48
    Thanked: 24
    Chương 1: Năm ngàn vạn

    Mời Đọc (Click Here) :
    Năm 2020.

    Mặt trời chiều ngả về hướng tây, dưới bóng cây xanh râm mát.

    "Ninh Nhi, ngươi biết ta thích ngươi, suốt một năm rồi! Vốn ta định cố gắng cuối cùng sẽ có một ngày ngươi bị ta làm cho cảm động". Người con trai trước mắt thở dài, "Nhưng thời gian không cho phép, mấy ngày nữa ta phải xuất ngoại."

    Bạch Ninh Nhi nhìn học trưởng đứng ở trước mặt mình, ngũ quan tuấn tú, dáng người cao gầy, là bạch mã vương tử trong lòng biết bao cô gái. Nàng sớm đã biết, chỉ là một mực trốn tránh mà thôi, nàng cho là mình biểu đạt rất rõ ràng. Thanh âm học trưởng lại vang lên, đánh gãy suy nghĩ Bạch Ninh Nhi, "Ninh Nhi, ta thật rất thích ngươi, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi ánh mắt ta liền bị ngươi hấp dẫn, ta chưa từng thích qua một người như vậy. Ninh Nhi, làm bạn gái ta đi!" Mộc Vũ Hạo thâm tình nhìn Bạch Ninh Nhi.

    Bạch Ninh Nhi cúi đầu xuống, rất xin lỗi nói: "Vũ Hạo ca, thật xin lỗi. Ngươi cũng biết mấy năm trước tai nạn xe cộ đã khiến ta mất trí nhớ, trong trí nhớ có một người rất quen thuộc chính là ta không nhớ nổi đó là ai, nhưng ta cảm giác người đó là người rất quan trọng đối với ta." Nàng lại ngẩng đầu nhìn Mộc Vũ Hạo, "Nếu như ta cùng với ngươi, về sau nhớ lại người đó, nếu người đó thật là người ta yêu, chuyện đó đối với ngươi rất không công bằng, thật xin lỗi."

    Mộc Vũ Hạo ngồi xuống bãi cỏ, kết quả này không phải đã sớm biết rồi sao? Bạch Ninh Nhi ngồi bên cạnh hắn, "Vũ Hạo ca, ngươi rất tốt cũng rất ưu tú..."

    Mộc Vũ Hạo cắt đứt lời nàng, "Vậy ngươi vì cái gì không thích ta?"

    Bạch Ninh Nhi không lời nào để nói, Mộc Vũ Hạo cười cười, nói, "Còn nửa học kỳ là tốt nghiệp, ba mẹ ta để cho ta đi Mỹ học kinh tế nửa năm, sau khi trở lại thì phải giúp bọn họ quản lý công ty. Nửa năm không thấy được ngươi, sau này cũng sẽ bận rộn hơn." Mộc Vũ Hạo thở dài, cuối cùng vẫn không cam lòng hỏi, "Ninh Nhi, ta có chỗ nào không tốt."

    Bạch Ninh Nhi lắc đầu, "Không, ngươi rất tốt. Chỉ là ta đối với ngươi không có cảm giác động tâm đó! Học trưởng, ngươi nhất định sẽ tìm được người so với ta tốt hơn, chúc ngươi..."

    "Ta tìm không thấy ai so với ngươi tốt hơn, cho nên ta sẽ chờ ngươi." Mộc Vũ Hạo đột nhiên ôm lấy Bạch Ninh Nhi, "Ninh nhi, để cho ta ôm một chút." Mộc Vũ Hạo hít một hơi thật sâu, thật là thơm, không phải mùi nước hoa gay mũi, mà là mùi thơm nhàn nhạt của nước xả quần áo. Mộc Vũ Hạo phát giác người trong ngực cứng ngắc, liền buông nàng ra.

    "Ninh Nhi, thời gian ta không có ở đây, ngươi phải chăm sóc tốt bản thân. Không nên quên ăn điểm tâm, đừng ăn đồ ăn quá cay..."

    Bạch Ninh Nhi cười cắt đứt lời hắn, "Biết rồi, ta cũng không phải là tiểu hài tử. Vũ Hạo ca, ngươi so với mẹ ta còn dong dài hơn!"Mộc Vũ Hạo cũng cười, đứng lên, "Chiếu cố thật tốt chính mình, ta đi trước." Ninh Nhi, ta biết ta không đủ ưu tú, không có năng lực cho ngươi tương lai, rời đi, ta cái gì cũng không có. Ta sẽ trở nên mạnh mẽ, cường đại để có thể cho ngươi cả thế giới, ta nhất định lần nữa đứng ở trước mặt ngươi nói yêu ngươi.

    Nhìn bóng lưng Mộc Vũ Hạo rời đi, Bạch Ninh Nhi cảm thấy thật có lỗi, không thể phủ nhận Mộc Vũ Hạo rất ưu tú, đối với nàng cũng rất tốt. Nhưng lại không có cảm giác động tâm, tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu. Bạch Ninh Nhi rất cảm ơn Mộc Vũ Hạo đã làm bạn với nàng.

    'Những năm kia bỏ qua mưa to, những năm kia bỏ qua tình yêu...' Bạch Ninh Nhi nhận điện thoại, "Uy."

    "..."

    "Ân, tốt."

    Bạch Ninh Nhi nhìn người ngồi đối diện mình, kích động ôm tạp chí nữ nhân huơi tay múa chân, không nói nên lời. Mới vừa rồi rõ ràng là nàng gọi điện thoại tới nói muốn dạo phố, bây giờ lại ở trong tiệm cà phê phát điên. Bạch Ninh Nhi rất rõ ràng cảm giác rất nhiều người đang nhìn về phía bên này, "Đủ rồi, An Na. Mọi người đều đang nhìn về phía chúng ta!"

    An Na không quan tâm nói, "Xem tạp chí của mình, cứ để cho họ nhìn đi!" Sau đó kích động bưng tạp chí nói, "Ninh Nhi Ninh Nhi, ngươi nhìn Dung Hâm thật là đẹp ! Thật là lợi hại, ta quyết định bắt đầu từ bây giờ nàng sẽ là thần tượng của ta. Ninh Nhi, ngươi nhìn xem." An Na đem tạp chí đặt trước mắt Bạch Ninh Nhi. Bạch Ninh Nhi nhìn trong tạp chí nữ nhân, đầu mơ hồ đau. Người này, thật quen thuộc.

    Anna hưng phấn nói, "Dung Hâm, 23 tuổi, cùng tuổi với chúng ta. Vỏn vẹn hai năm, thành phố Y có 60% xí nghiệp đều đứng dưới tên nàng, chớ nói chi là cửa hàng, bách hóa, tiệm cơm, quán rượu, mà sản nghiệp Dung Hâm có đặc điểm, đều gọi 'XAN'. Thần tượng ta thật là lợi hại ! Tuổi trẻ tài cao, nếu lại cho nàng mấy năm, thành phố Y tất cả chắc chắn đều thuộc về nàng". Anna ôm tạp chí chảy nước miếng.

    Trách không được mấy năm gần đây cửa hàng gọi là XAN càng ngày càng nhiều, Bạch Ninh Nhi bất đắc dĩ nhìn Anna, "Anna, hình tượng đâu? Hình tượng."

    Anna 'cắt' một tiếng, "Hình tượng có thể ăn sao? Không thể, vậy thì có ích lợi gì." Anna nhìn xung quanh một chút, xích lại gần đối diện Bạch Ninh Nhi nhỏ giọng nói, "Bí mật độc nhất vô nhị có muốn nghe hay không?" Không đợi nàng nói gì, Anna tràn đầy phấn khởi mà nói, "Cuốn tạp chí này, trên đời chỉ có năm bản. Xí nghiệp XAN lớn như vậy ngay cả boss là ai cũng không biết, rất bảo mật nha!"

    Bạch Ninh Nhi gật gật đầu, từng có tin tức đưa tin, đến nay không biết boss công ty XAN là ai, đủ thần bí. Bạch Ninh Nhi hỏi, "Vậy tạp chí này ở đâu ra?"

    Anna tự hào mà nói, "Ta gặp qua Dung Hâm, hướng nàng thỉnh cầu, nàng liền cho ta. Lại là bí mật độc nhất vô nhị, muốn nghe không?" Anna kích động hạ giọng, "Nghe nói Dung Hâm là đồng tính."

    'Những năm kia bỏ qua mưa to, những năm kia bỏ qua tình yêu...'

    Anna nhìn xem Bạch Ninh Nhi ghét bỏ, "Tiếng chuông điện thoại của ngươi thật 'êm tai' ."

    Bạch Ninh Nhi liếc Anna một cái, tai nạn xe cộ sau khi tỉnh lại chuyện thứ nhất chính là đem tiếng chuông di động đổi thành bài hát này, Bạch Ninh Nhi cũng không biết tại sao, dùng một chút chính là mấy năm. Nàng nhận điện thoại, "Mẹ, thế nào rồi?"

    "..."

    "Mẹ, đừng khóc, ta lập tức trở về." Bạch Ninh Nhi cầm lấy túi xách liền chạy đi, cũng không để ý tới Anna ở phía sau gọi với theo.

    Trên đường đi vội vã thúc giục tài xế, một bên nghe điện thoại của mẹ cũng biết được một chút sự tình. Ba Bạch Khang thiếu nợ năm ngàn vạn, bị bắt vào tù. Một bước không ngừng chạy vào trong nhà, nhìn thấy mẹ từ trước đến nay đều thích chưng diện, hiện tại tóc tai rối bời, trang sức đều bỏ ra, trong nháy mắt đã già đi mấy tuổi, Bạch Ninh Nhi rất đau lòng. Cầm khăn lau mặt cho mẹ sạch sẽ, hỏi, "Nhà máy của cha không phải vẫn luôn tốt sao, làm sao lại thiếu năm ngàn vạn? Cha có phải chọc phải người nào hay không?"

    Lâm Linh lập tức phủ nhận, "Làm sao có thể, cha ngươi luôn là người đàng hoàng."

    Bạch Ninh Nhi gật gật đầu, "Mẹ, khu nhà lẻ đều bán, có thể có bao nhiêu tiền?"

    Lâm Linh nghĩ nghĩ, "Đó là khu vực hoàng kim, nói ít cũng đáng hơn một nghìn vạn. Vậy cũng không đủ!"

    Bạch Ninh Nhi nhíu mày, "Nhà máy đâu?

    Lâm Linh khẩn trương nói, "Không được, đó là tâm huyết cha ngươi gây dựng bằng hai bàn tay trắng, làm sao có thể bán đi."

    Bạch Ninh Nhi thở dài, "Mẹ, là cha quan trọng hay là nhà máy quan trọng?"

    Lâm Linh bất đắc dĩ gật gật đầu, "Không đến một ngàn vạn, cộng thêm tiền tiết kiệm hết thảy có khoảng chừng hai ngàn vạn, Ninh Nhi, còn thiếu ba ngàn vạn, làm sao bây giờ? Nếu không đem nhà này cũng bán đi!"

    Bạch Ninh Nhi lắc đầu, rất kiên quyết phủ định, "Đây là ông nội để lại, không thể bán. Ngân hàng đâu? Có thể vay mượn một chút hay không?"

    "Vừa rồi thư ký của cha ngươi đã điện thoại nói qua, ngân hàng cự tuyệt cho Bạch gia vay tiền, chỉ đích tên Bạch Khang." Chuyện này rất rõ ràng là cố ý mà không phải ngẫu nhiên, Bạch Ninh Nhi cũng muốn vay tiền, nhưng nàng không thể nào đi mượn Mộc Vũ Hạo. Nhà Anna có thể mượn tiền, nhưng việc này có người cố ý hãm hại, có thể chỉ điểm ngân hàng làm việc, người này địa vị khẳng định không nhỏ, Bạch Ninh Nhi không muốn đem Anna lôi xuống nước.

    'Dinh dong ------ '

    Lâm Linh hiếu kì, "Ai đến vậy!"

    Bạch Ninh Nhi đứng dậy ra mở cửa, khi Bạch Ninh Nhi trông thấy người đứng ở ngoài cửa, liền ngây ngẩn cả người. Mái tóc đen chỉnh tề buông xuống trước ngực, từ trên người nàng có thể cảm nhận được một loại lạnh lùng, một loại rét lạnh. Khoác trên mình một bộ Jumpsuit màu trắng kết hợp với đôi giày cao gót màu trắng, phô diễn ra dáng người mảnh khảnh rất tốt, đây quả thực là dáng người người mẫu. Sau lưng vệ sĩ che dù, mặt không thay đổi đứng bên cạnh xe, cực kỳ giống nữ vương.

    "Không mời ta vào sao?"Thanh âm băng lãnh vang lên.

    Bạch Ninh Nhi kinh hoảng, đây không phải Dung Hâm sao? "Ngươi đi nhầm đi!"

    Nàng vẫn đáng yêu như vậy, nhưng Dung Hâm vẫn mặt không thay đổi nói, "Bạch Khang, đây là Bạch gia, ta nghĩ ta không có đi sai, ta tìm Bạch phu nhân."

    Bạch Ninh Nhi vẫn chưa hoàn hồn, người trong tạp chí đột nhiên xuất hiện ở trước mắt, vẫn là rất không thể tin được. Nghe được đối phương ho khan một cái, Bạch Ninh Nhi mới hậu tri hậu giác để nàng đi vào.
    .
    Sửa lần cuối bởi Yeo; 02-14-19 lúc 08:05 AM.
    Yeo Tài sản


  4. The Following 4 Users Say Thank You to Yeo For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    8
    Ngân lượng
    48
    Thanked: 24
    Chương 2: Ta không phải đồng tính luyến ái


    Mời Đọc (Click Here) :
    Dung Hâm ngồi nghiêm chỉnh trên ghế salon, mỉm cười nói với Lâm Linh, "A di, ta là Dung Hâm, đã lâu không gặp." Bạch Ninh Nhi liền cảm thấy đó là nụ cười miễn cưỡng , chứ không phải là nụ cười thật sự.

    Lâm Linh nhìn trước mặt nữ tử dáng ngọc yêu kiều, thật sự đã trở thành thiếu nữ mười tám. Lâm Linh kéo tay Dung Hâm, "Hâm nhi đều đã lớn như vậy, mấy năm không gặp càng ngày càng xinh đẹp." Lâm Linh nói đùa, "A di còn nhớ Hâm nhi rất thích ăn thịt kho lắm đấy!"

    Dung Hâm ngượng ngùng nói, "A di, ta hiện tại hiếm khi được ăn, không ai so với a di làm thịt kho tàu ngon hơn, nghĩ đến thôi ta đã thèm sắp chết rồi."

    Lâm Linh rất khách khí nói, "Buổi tối ở lại, A di làm cho ngươi ăn." Bạch Ninh Nhi ở một bên nhìn xem kịch cẩu huyết thâm tình 'Mẫu nữ', từ bên trong kịch, Bạch Ninh Nhi biết Dung Hâm cùng mẹ nàng trước đây quen biết. Không đúng, trước kia tới nhà của ta ăn cơm, vì cái gì ta không biết, ta cùng Dung Hâm cùng tuổi nha! Chẳng lẽ trùng hợp đến nỗi đúng lúc ta không ở nhà sao?
    Dung Hâm gật gật đầu, "Được, A di, ta có thể cùng Ninh Nhi trò chuyện riêng một lát không? Chúng ta đã lâu không gặp."

    Đúng lúc cảm thấy diễn biến không chịu nổi thì Bạch Ninh Nhi liền nghe đến tên của mình, nàng liền nhìn về phía Dung Hâm, đã lâu không gặp? Ta cũng không nhận ra ngươi, có cái gì tốt để nói chuyện. Liền nghe Lâm Linh nói, "Có thể ! Các ngươi đi lên thư phòng trên lầu đi! A di cũng có chút việc không thể bồi ngươi, Ninh Nhi, sững sờ ở nơi đó làm gì!"

    Bạch Ninh Nhi đứng lên, tự mình lên lầu. Nghe tiếng bước chân ở phía sau, Bạch Ninh Nhi có chút khẩn trương. Đi vào thư phòng, sau đó liền nghe tiếng đóng cửa. Sau khi đóng cửa liền nghe đến Dung Hâm nói, "Nhà ngươi thiếu năm ngàn vạn, đúng không! Ta giúp ngươi trả, nhưng ta có một điều kiện."

    Bạch Ninh Nhi không suy nghĩ nhiều liền muốn đáp ứng, Dung Hâm cười, "Không hỏi xem là điều kiện gì liền trực tiếp đáp ứng sao?"

    Bạch Ninh Nhi khẽ hừ một tiếng, "Ngươi nói giúp chúng ta mà lại có điều kiện, rõ ràng ta không thể cự tuyệt ngươi bất kỳ điều kiện gì, không phải sao?"

    Dung Hâm gật đầu, "Thông minh, làm bạn giường của ta ba tháng. Cho ngươi năm phút cân nhắc, đương nhiên ngươi có quyền cự tuyệt." Dung Hâm ném phần văn kiện lên trên bàn.

    Nhìn văn kiện trên bàn, mặt Bạch Ninh Nhi trắng bệch, nàng cũng không phải đồng tính luyến ái. Bạch Ninh Nhi cảm giác có chút buồn nôn, thanh âm Dung Hâm băng lãnh vang lên, "Không nên cảm thấy buồn nôn, đây là biện pháp duy nhất cứu ba ngươi. Ngươi cho rằng gia sản nhà ngươi có thể bán bao nhiêu, đừng ngây thơ. Ba tháng, ở bên cạnh ta sau ba tháng liền tốt. Ngươi còn có hai phút." Dung Hâm trong mắt thổi qua một tia ưu thương, ngươi vẫn cảm thấy buồn nôn.

    Bạch Ninh Nhi nhớ tới Anna, Dung Hâm thật là đồng tính luyến ái. "Ta đồng ý." Bạch Ninh Nhi cầm bút ký tên lên văn kiện, sau đó hỏi, "Chúng ta trước đây quen biết sao?"

    Dung Hâm dừng một chút, không có trả lời. Trong lòng Bạch Ninh Nhi liền khẳng định tám phần, nàng cảm thấy muốn đem chuyện này nói rõ, "Ngươi thích ta sao? Dù cho ta ở bên cạnh ngươi ba tháng, ta cũng sẽ không thích ngươi, bởi vì ta không phải đồng tính luyến ái." Bạch Ninh Nhi sở dĩ nói như vậy, là bởi vì nàng khẳng định Dung Hâm đối với mình có cảm giác, nếu không thì tại sao lại để cho gia đình nàng thiếu nợ, sau đó tới tìm nàng. Bạch Ninh Nhi khẳng định chuyện này là do Dung Hâm làm, vừa nghe bên trong lời Dung Hâm nói liền biết. Ngươi muốn chơi, ta chơi với ngươi.

    Dung Hâm thân thể cứng ngắc, đây không phải đã sớm biết rồi sao? Còn cái gì có thể thương tâm hơn. Dung Hâm xem thường mà nói, "Không nên đánh giá cao bản thân, sở dĩ ta giúp gia đình ngươi, là bởi vì ta và mẹ ngươi có quen biết, trước kia thường xuyên lui tới nhà ngươi ăn cơm. Nghe nói nữ nhi Bạch gia có dáng dấp nhìn không tệ, liền muốn chơi đùa. Thích? Ngươi xứng cùng ta nói chữ này sao?"
    Dung Hâm cầm văn kiện trên bàn lên, một bên liếc nhìn một bên nói, "Nhớ thân phận của mình, ngươi là năm ngàn vạn ta mua được để làm bạn giường với ta." Văn kiện bị Dung Hâm lại một lần nữa để lại trên bàn, "Văn kiện để lại chỗ ngươi, trong vòng ba tháng nếu ngươi hối hận, liền xé văn kiện, hiệp ước chúng ta liền hết hiệu lực."

    Bạch Ninh Nhi rất kiên định nói, "Văn kiện trước ngày đó sẽ không bị xé."

    Dung Hâm gật gật đầu, "Rất tốt, ta yêu thích tính khí đó của ngươi. Nhớ kỹ ta không phải đồng tính luyến ái."

    Ta cũng không phải đồng tính luyến ái,

    Ngươi hiểu không?

    Ta yêu người kia là ngươi,

    Vừa vặn ngươi là nữ nhân mà thôi,

    Nếu như ngươi là nam nhân ta như cũ sẽ yêu ngươi.

    Ta nghĩ, ngươi sẽ không hiểu.

    Dung Hâm quay người rời đi, đi tới cửa đột nhiên dừng lại. Quay người cất giọng, "Ngày mai ta sẽ sai người tới đón ngươi. Ta đây là thích Sadomasochism! Chuẩn bị một chút, đừng ngay cả đó là cái gì cũng không biết." Nói xong liền mở cửa rời đi.

    Bạch Ninh Nhi lập tức ngã ngồi trên mặt đất, ngươi đến tột cùng là ai? Vì cái gì quen thuộc như vậy, quen thuộc đến tận trong xương. Mặc dù nàng mặt ngoài lạnh như băng, thực tế một điểm đều không cảm giác được. Chỉ có đau lòng, đau lòng nàng ngụy trang. Ngươi nói ngươi không phải đồng tính luyến ái, như vậy vì cái gì để ta làm bạn giường của ngươi?

    Dung Hâm xuống lầu nhìn xem Lâm Linh dựa vào trên ghế salon, khuôn mặt tiều tụy, liền đi qua ngồi bên cạnh Lâm Linh. Dung Hâm xuất ra tờ chi phiếu đặt ở trên bàn trà, "A di, mấy năm này ta cũng kiếm được không ít, nghe nói chú xảy ra chuyện, A di lấy trước dùng đi!"

    Không do dự đây là một chén nước cho người bị lạc đường trong sa mạc không có nước không có lương, Lâm Linh nhìn xem con số trên chi phiếu có chút phản ứng không kịp, sau đó kích động lôi kéo Dung Hâm, "Cảm ơn, Hâm nhi! A di trước hết cầm dùng, về sau A di nhất định sẽ trả ngươi." Vừa nói nước mắt Lâm Linh lại chảy ra.

    Dung Hâm rút tờ khăn giấy, giúp Lâm Linh lau nước mắt, "Cám ơn cái gì! A di trước kia đối với ta rất tốt ! Đúng rồi, A di, chuyện trước kia có thể không nói với Ninh Nhi hay không, ta muốn cho chính nàng nhớ lại, có thể chứ?"

    Lâm Linh thở dài, "Đứa nhỏ này liền đã quên ngươi! Nhớ năm đó các ngươi tình cảm rất tốt!"

    Dung Hâm cười khổ, "Đúng vậy ! Nàng cũng chỉ quên ta. A di, ta hi vọng để Ninh Nhi theo giúp ta mấy tháng có thể không? Ta muốn giúp nàng tìm lại đoạn ký ức kia."

    Lâm Linh gật gật đầu, "Hi vọng nàng có thể nhớ lại ngươi. Hâm nhi, mấy năm gần đây ngươi đang làm gì?"

    Dung Hâm cũng không khiêm tốn nói, "A di, biết XAN không?"
    Lâm Linh mở to mắt, "Xí nghiệp của ngươi?"

    Dung Hâm gật gật đầu, Lâm Linh hiển nhiên vẫn không thể tiếp nhận được chuyện này. Dung Hâm nhìn đồng hồ, đứng dậy, "A di, ta đi trước công ty còn có việc." Lâm Linh cũng đứng lên, giữ lại, "Không phải nói muốn ăn cơm tối sao?"

    Dung Hâm xin lỗi nói, "A di, lần sau ta tới, hôm nay công ty còn có việc!" Lâm Linh đưa Dung Hâm ra ngoài, lo lắng nói, "Đừng quên ăn cơm, công ty lớn như thế, khẳng định bề bộn nhiều việc. Có rảnh liền đến nhà a di ăn cơm."

    Dung Hâm cười gật đầu, liền ngồi lên xe rời đi. Lại có thể mỗi ngày trông thấy ngươi, hạnh phúc sao?

    Bạch Ninh Nhi thu dọn quần áo của mình, vốn là một cái túi, lại bị Lâm Linh nhìn thấy lúc sau lại thêm một cái vali hành lý lớn. Nhìn cái vali hành lý kia, Bạch Ninh Nhi im lặng, "Mẹ, ta không phải đi du lịch, mang nhiều đồ như vậy làm gì! Lại nói ta cũng không phải không về nhà, không phải cũng ở thành phố Y sao?"

    Lâm Linh chỉ trích, "Hâm nhi giúp chúng ta chuyện lớn như vậy, đi theo nàng mấy tháng làm sao có thể qua loa. Ta nhìn nàng mấy năm nay chắc chắn trải qua không dễ dàng, phải quản lý công ty lớn như vậy, hơn nữa càng đứng trên cao, người thân bên cạnh càng không có cái gì có thể dựa vào, chỗ càng ca càng lạnh lẽo." Lâm Linh thở dài.
    Cái gì mà theo nàng mấy tháng, con gái của ngươi ký văn bản bán mình có được hay không.

    Sau khi đẩy mụ mụ đi khỏi , Bạch Ninh Nhi nằm trên giường, nghĩ đến Dung Hâm, nàng đến tột cùng là một người thế nào. Sadomasochism, không biết vì cái gì Bạch Ninh Nhi không có một chút cảm giác sợ hãi, bởi vì Dung Hâm cho mình một loại cảm giác rất an tâm . Có thể để cho mẹ nàng đáp ứng đi theo nàng mấy tháng, khẳng định không phải là người xấu, điểm ấy Bạch Ninh Nhi không có chút nào lo lắng . Còn yêu thích, Bạch Ninh Nhi nghĩ có lẽ là mình suy nghĩ quá rồi! Nhưng nàng không rõ tại sao ánh mắt Dung Hâm nhìn mình, lại có một tia bi ai. Nghĩ đi nghĩ lại Bạch Ninh Nhi liền ngủ mất.
    .
    Yeo Tài sản


  6. The Following 4 Users Say Thank You to Yeo For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    8
    Ngân lượng
    48
    Thanked: 24
    Chương 3: Gian phòng có mật khẩu


    Mời Đọc (Click Here) :
    Sáng ngày thứ hai.

    Bạch Ninh Nhi xuống lầu không nhìn thấy Lâm Linh , chỉ có tờ giấy cùng bữa sáng được đặt trên bàn, ‘'Ninh Nhi , cha ngươi sáng sớm đã ra khỏi trại giam. Nhà xưởng có việc, ta trước tiên đi xử lý. Cố gắng chiếu cố Dung Hâm, rảnh thì về nhà ăn cơm.'’ Bạch Ninh Nhi an tâm ăn xong điểm tâm , liền gọi điện thoại cho Anna , "Anna , rời giường chưa?"

    "... . . ."

    "Được rồi , xin lỗi , làm phiền đến giấc ngủ của ngươi. Ta muốn nói cho ngươi biết mấy tháng này ta không rảnh, khả năng cũng sẽ không đi học."

    "..."

    "Không có không có , chính là trong nhà có một chút việc."

    "..."

    "Ngươi cũng đi nước Mỹ? Chuyện gì?"

    "..."

    "Học trưởng."

    "..."

    "Được không nói đến hắn. Chăm sóc tốt bản thân , rảnh rỗi gọi điện thoại cho ta." Bạch Ninh Nhi cũng không nói nhiều về việc xảy ra với Mộc Vũ Hạo , bởi vì Anna rất khó chịu đối với Mộc Vũ Hạo , lần đầu tiên nhìn thấy Mộc Vũ Hạo, Anna liền không thích Mộc Vũ Hạo. Mỗi lần nhìn thấy Mộc Vũ Hạo vẻ mặt liền không hề dễ chịu , Anna nói Mộc Vũ Hạo không tốt. Anna có tính cách ngay thẳng , không thích ai sẽ biểu hiện rất rõ ràng , cũng may Mộc Vũ Hạo không so đo , Bạch Ninh Nhi chính là không hiểu tại sao Anna chán ghét Mộc Vũ Hạo như vậy.

    "..."

    " n , bye." Bạch Ninh Nhi cúp điện thoại liền không có việc gì để làm, chỉ biết chờ Dung Hâm tới đón nàng. Bạch Ninh Nhi suy nghĩ không muốn đến trường xin nghỉ ba tháng, nhưng Bạch Ninh Nhi cảm thấy Dung Hâm khẳng định cũng không phải mỗi ngày đều rảnh rỗi, công ty lớn như vậy phải quản lý. Ba tháng không cần túc trực bên cạnh nàng , dù sao cũng phải để mình đi ra ngoài chứ! Mặc dù chỉ là trường học hạng 3, nhưng việc học cũng không thể buông thả như vậy. Quên đi, chút hỏi Dung Hâm là được rồi.

    Đột nhiên, Bạch Ninh Nhi chưa bao giờ ý thức được chuyện này. Chính mình học đại học hạng 3, gia đình Mộc Vũ Hạo có tiền như vậy , làm sao lại đến học loại trường này. Còn có Anna cũng giống như vậy , An gia có tiền như vậy , Anna vì sao lại đến học ở đây. Bạch Ninh Nhi nghĩ tới đây vẻ mặt đìu hiu. Anna vẫn nói Mộc Vũ Hạo không có ý tốt , chẳng lẽ hai người bọn họ quen biết nhau? Hai người cùng ra nước ngoài? Bạch Ninh Nhi lắc lắc đầu, để cho mình không muốn suy nghĩ.

    Gọi cho Bạch Kha, nghe được tiếng của ba, Bạch Ninh Nhi an tâm phần nào. Căn dặn ba ba chăm sóc thật tốt chính mình chăm sóc thật tốt mụ mụ sau đó liền cúp điện thoại. Tiếp đó sẽ chờ Dung Hâm đến đón mình, khái niệm bạn tình là như thế nào đây? Bạch Ninh Nhi không hiểu.

    Một lúc sau, chuông cửa vang lên, Bạch Ninh Nhi cầm túi lớn hành lý đi mở cửa , nàng mới không cầm chiếc vali mà Lâm Linh đã chuẩn bị! Làm vậy giống như nàng rất muốn ở chỗ đó lâu.

    Ngoài cửa , một chiếc Porsche Panamera , Bạch Ninh Nhi biết rõ chiếc xe này có giá hơn 300 vạn , bởi vì đây là chiếc xe duy nhất Bạch Ninh Nhi để ý. Người có tiền nha! Vệ sĩ tiến lên tiếp nhận hành lý của Bạch Ninh Nhi, "Bạch tiểu thư , Boss để ta đến đón ngươi qua , hiện tại có thể xuất phát sao?"

    Bạch Ninh Nhi gật gù , "Đi thôi." Ở trong xe nhìn một chút , tựa hồ như không có ai. Hành lý bị vệ sĩ đặt ở cốp sau , Bạch Ninh Nhi ngồi phía sau, nhìn phía trước hai vệ sĩ, Bạch Ninh Nhi có loại cảm giác bị bắt cóc.

    Nửa giờ sau, chiếc xe dừng lại, mở cửa ra, Bạch Ninh Nhi xuống xe, một biệt thự bốn tầng pha lê trắng nằm trước mắt Bạch Ninh Nhi. Phía trước biệt thự là một hoa viên, bên trong đủ loại hoa, Bạch Ninh Nhi nhìn phần lớn là loài hoa mình không biết. Phía trước hoa viên là hồ bơi, Bạch Ninh Nhi thán phục trước căn nhà pha lê, không nghĩ tới thành phố Y còn có nơi như thế này, phong cách Anh, rất hoa lệ, phóng tầm mắt nhìn tới chỉ có một ngôi nhà như thế.

    Bạch Ninh Nhi đứng trước biệt thự, nhìn đối diện có một người phụ nữ đi đến. Tóc dài phiêu phiêu, chiếc váy màu đỏ cắt ngắn, vóc người rất đầy đặn, kết hợp với đôi giày cao gót màu vàng cao 15cm, dưới ánh mặt trời sáng lên lấp lánh. Nữ nhân này phong tình vạn chủng, rất mê người. Nữ nhân đứng trước mặt Bạch Ninh Nhi, " Ta tên Tây Lộ , là trợ lý của Boss."

    Bạch Ninh Nhi cũng hướng về nàng chào hỏi , "Xin chào, ta tên Bạch Ninh Nhi."

    Tây Lộ trợn to mắt nhìn Bạch Ninh Nhi , nàng vừa nghe thấy cái gì?. Nữ nhân trước đây, mỗi người cho rằng mình là công chúa , người ra lệnh cầm ô, người ra lệnh cầm hành lý, lần trước có người phụ nữ kia trực tiếp ném chìa khóa xe cho Tây Lộ, đưa cho vài tờ hồng bì, tức giận Tây Lộ đi tới cho một cái tát. Quả nhiên, nữ nhân ở nơi này không giống nhau.

    Tây Lộ nhìn chằm chằm Bạch Ninh Nhi , vóc người không phải tốt nhất , nhưng những chỗ nên có đều có. Trang phục rất đơn giản, quần ngắn áo tay ngắn kết hợp với đôi giày thể thao trắng, nhìn rất hài hòa. Tóc mái bằng được buộc đơn giản, chỉ trang điểm nhẹ, rất sạch sẽ. Tây Lộ mạnh mẽ bỏ ra hai chữ , "Ngươi tốt." Sau đó xoay người hướng về biệt thự, "Khóa cửa lớn mật mã là sinh nhật Boss 0322."

    Theo sau Tây Lộ đi vào, chưa kịp thưởng thức, liền nghe Tây Lộ nói, " Đây là nhà bếp, đó là phòng khách, bên trong có suối nước nóng." Nhà bếp được ngăn cách bởi một cánh cửa và bàn ăn ở bên cạnh. Phòng khách nằm cạnh bàn ăn. Nó không được ngăn cách bởi một cánh cửa. Thiết kế của phòng khách rất đơn giản. Bên trong còn có một cánh cửa. Đó hẳn là suối nước nóng.

    Theo Tây Lộ lên lầu hai, "Từ trong ra ngoài, thứ nhất là phòng học, thứ hai là phòng thay đồ, thứ tư là phòng nhạc, phòng ngoài cùng là phòng dành cho khách, ba mẹ Boss khi đến sẽ ở trong gian phòng đó. Nhưng họ rất ít đến." Tiếp theo là tới lầu ba, " Lầu ba phòng thứ nhất cùng phòng thứ hai ngươi đừng vọng tưởng đi vào, có điều ngươi cũng không vào được, phải có mật mã. Phòng thứ ba là phòng ngủ của Boss, phòng thứ tư là của ngươi, hành lý đã được đem vào phòng, phòng cuối cùng là phòng khách."

    Tây Lộ nhắm mắt lại xoay người, một hơi, " Lầu bốn phòng đầu tiên là phòng game, thứ hai là phòng ở của anh trai Boss, còn có một gian dành cho bằng hữu Boss, hai gian phòng đó cũng không nên đi vào. Lầu bốn có sân thượng còn có hồ bơi. Gian phòng không cho vào thì tuyệt đối không nên đi vào, biết không?" Tây Lộ mở mắt ra nhìn Bạch Ninh Nhi, "Ngươi đang làm gì?"

    Bạch Ninh Nhi ngẩng đầu , "À, ta sợ quên, vì vậy ta phải ghi chép lại." Bạch Ninh Nhi cầm lấy vở quơ quơ trước mặt Tây Lộ, Tây Lộ sững sờ, nhìn Bạch Ninh Nhi như nhìn thấy người ngoài hành tinh. Đây tuyệt đối là lần đầu tiên, tuy rằng Boss qua lại với rất nhiều người phụ nữ, nhưng chưa từng có ai như Bạch Ninh Nhi thật lòng nghe nàng nói. Trước đây những người kia đều rất thiếu kiên nhẫn nghe Tây Lộ giảng giải, có người thậm chí còn lấy tai nghe đeo vào.

    Bạch Ninh Nhi là người đầu tiên muốn ở nơi này, tuy rằng Boss có rất nhiều người phụ nữ lui tới, nhưng không có ai lưu lại qua đêm , mỗi lần xong việc, mặc kệ muộn bao nhiêu đều tự mình đem những nữ nhân kia đưa về nhà.


    .
    Yeo Tài sản


  8. The Following 3 Users Say Thank You to Yeo For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    8
    Ngân lượng
    48
    Thanked: 24
    Chương 4: Nàng cùng bọn họ không giống nhau


    Mời Đọc (Click Here) :
    Phòng khách.

    Vang lên giọng nói của một mình Tây Lộ, " Boss thích ăn sushi, bánh trứng với món tráng miệng. Hoa quả thích ăn nhất là quả vải, không thích dưa hấu bởi vì dưa hấu hạt quá nhiều, thỉnh thoảng cho Boss ăn một vài quả táo. Không thích ăn bắp cải, cà rốt, khoai tây, thịt ếch. Thích ăn tôm hùm nhưng không muốn lột vỏ, thích ăn cá nhưng cực kỳ không thích cá nhiều xương, những hải sản khác đều được."

    "Boss mỗi ngày mười giờ đúng sẽ rời giường." Tây Lộ rất nghiêm túc căn dặn , " Nhớ kỹ tuyệt đối không nên đi gọi Boss rời giường, bởi vì Boss sẽ tức giận. Trước tiên chuẩn bị kỹ càng bữa sáng, một ly nước và một ly sữa bò không thể thiếu, những thứ khác ngươi xem đó mà làm. Bình thường bữa trưa sẽ không trở về ăn, cơm tối trước sáu giờ nhất định phải chuẩn bị xong, trước khi Boss về nhà đem tất cả đèn đều mở lên, trước khi ngủ cũng phải cho nàng uống một ly sữa.

    "Boss mỗi lần tắm xong đều quên thông khô, ngươi phải giúp Boss lau khô. Trong nhà sữa tắm là Lux, dầu gọi là Clairol, nước giặt quần áo là Comfort, Boss chỉ dùng ba loại này, ngay cả ngươi cũng phải dùng ba loại này. Bởi vì Boss có bệnh sạch sẽ rất nghiêm trọng, vì vậy không nên để cho bất luận người nào đi vào, người dọn dẹp vệ sinh một tuần sẽ đến hai lần. Ga-ra xe ngươi có thể tùy tiện lái, nói cho ngươi biết một quy luật, một khi Boss tâm tình không tốt sẽ lái Porsche. Không được nhuộm tóc, uốn tóc, trang điểm quá đậm, nước hoa nồng nặc.

    "Ngoài ra còn phải cố gắng đối xử tốt với các chú cún, đặc biệt là cún Labrador, tuyệt đối không nên ăn thịt cún."

    Bạch Ninh nhi 'Xoạt xoạt xoạt' nhớ kỹ, đã ghi chép đầy đủ vào một trang giấy, Labrador? Chính mình thích nhất loài cún này! Dừng lại bút hỏi , "Nàng cũng yêu thích Labrador sao?"

    Tây Lộ lắc đầu một cái , "Không , Boss không thích cún, có thể nói cún cùng tiểu hài tử là hai thứ nàng ghét nhất. Nghe Liễu Trí tỷ tỷ nói Boss sở dĩ đối xử tốt với cún, là bởi vì một người." Tây Lộ cau mày nói. " Liễu Trí tỷ tỷ nói đó là người Boss yêu, ta đoán nhất định là trêu chọc ta, Boss làm sao có thể thích ai, không thể không thể." Tây Lộ lắc đầu một cái , cảm giác mình đang tự nói với chính mình.

    Bạch Ninh Nhi dường như hiểu mà gật gù, bởi vì một người mà đi đối xử tốt với thứ mà mình ghét nhất, Bạch Ninh Nhi nghĩ rằng Dung Hâm khẳng định rất yêu người kia. Tây Lộ tràn đầy phấn khởi nói , "Tuyệt đối không nên đi hôn Boss nha, hậu quả rất nghiêm trọng. Trước đây có một nữ nhân lớn mật đến mức hôn Boss , Boss tức giận tát một cái văng mất 4 cái răng, nghĩ đến lại thấy mắc cười."

    Bạch Ninh Nhi gật đầu đã biết. Bạch Ninh Nhi nghĩ, đây là người thế nào , nữ nhân tội gì làm khó dễ nữ nhân, chỉ một nụ hôn thôi mà. Mình mới không thèm hôn nàng đấy. Lại không phải là đồng tính luyến ái, tại sao phải đi hôn một người phụ nữ. Bạch Ninh Nhi bật thốt lên hỏi, "Đây là đang tìm người hầu ư!"

    Tây Lộ rất bình tĩnh lắc đầu nói, "Không, đây là đang tìm bạn tình, chút nữa sẽ đến đón ngươi đến CLB." Nói xong cũng rời đi, Bạch Ninh Nhi lúc này mới có thể thưởng thức toàn bộ biệt thự. Mặc kệ là sàn nhà, hành lang hay cầu thang đều phủ thảm, nhìn phòng của mình, đồng nhất một màu xanh lam, ngoại trừ màu xanh lam căn bản tìm không ra loại màu sắc khác, ga trải giường, sô pha , ngăn tủ đều là màu xanh lam, màu xanh lam chính là màu mình thích. Màu xanh lam , Labrador , điểm tâm, tôm hùm, đều là thứ mình thích, tất cả là do trùng hợp sao?. Nếu như Dung Hâm không thích màu xanh lam hà tất gì đem gian phòng bố trí thành như vậy , Bạch Ninh Nhi xem qua phòng Dung Hâm, giống như đúc. Bạch Ninh Nhi quay một vòng, cảm khái thật sự giàu có!

    Bạch Ninh Nhi đứng trên hành lang lầu ba nhìn xuống, nếu thật sự chỉ là bồi Dung Hâm, Bạch Ninh Nhi sẽ không từ chối. Tưởng tượng đến việc kia, Bạch Ninh Nhi thật sự không muốn, mình có thể làm gì đây! Thân bất do kỷ.

    Gần đến năm giờ , Bạch Ninh Nhi nghe được âm thanh giày cao gót, cho rằng là Tây Lộ đến, quay đầu lại, "Tây Lộ , ngươi đến rồi!" Nhìn thấy lại không phải Tây Lộ.

    Nữ nhân trước mắt, quần da, áo ngắn tay cùng một đôi giày cao gót, tóc ngắn khuôn mặt tinh xảo, cùng Dung Hâm giống nhau mặt không hề cảm xúc, đều là băng sơn mỹ nhân. Thanh âm lạnh lùng , "Ta tên Mễ Lộ, là trợ lý của Boss, có thể đi rồi chưa?"

    Bạch Ninh Nhi cảm thấy buồn cười , tên của các nàng ghép lại chính là Tây Mễ Lộ, ha ha. Cũng rất tò mò, " n, đi thôi! Ta tên Bạch Ninh Nhi, Mễ Lộ, xin chào. Ngươi là chị của Tây Lộ sao?"

    m thanh không thăng, không trầm, "Chỉ là tên bên trong vừa vặn có một từ giống nhau thôi."

    Bạch Ninh Nhi cảm thấy người này cùng Dung Hâm thật giống.

    Dọc theo đường đi Bạch Ninh Nhi nỗ lực cùng Mễ Lộ nói chuyện, Mễ Lộ đều là dáng vẻ không để ý đến, trên xe bầu không khí rất lúng túng, cũng may rất nhanh đã đến được CLB. Bạch Ninh Nhi nhìn cảnh vật xung quanh, có vẻ như là ở trên núi, xung quanh không có bất kỳ toàn nhà nào, đây là CLB sao? Chính giữa là tòa nhà ba tầng, đại đại tiêu XAN. Bạch Ninh Nhi hỏi , "Đây là CLB? Chúng ta tới làm gì!"

    Mễ Lộ một bên đi vào trong một bên mặt không hề cảm xúc giải thích , "Đây là CLB độc quyền của Boss. Boss yêu thích Sadomasochism, tới nơi này đương nhiên là để AudreyHollander, nếu như Boss không vui sẽ không thể ra ngoài trong một tuần, liền bị Boss chơi tàn nhẫn."

    AudreyHollander? Bạch Ninh Nhi thân thể so với đại não phản ứng càng nhanh hơn, lập tức xoay người chạy đi, cửa lớn pha lê không biết lúc nào đã đóng lại, từ bên cạnh xuất hiện hai nữ nhân to cao đem bạch Ninh Nhi đi lên lầu hai. Bạch Ninh Nhi sợ sệt, nàng đương nhiên biết Sadomasochism là cái gì, nàng không muốn bị AudreyHollander, liền giãy dụa, "Ta không muốn, thả ra ta , cứu mạng!"

    Cùng lúc đó, Dung Hâm về đến nhà cũng không có nhìn thấy Bạch Ninh Nhi , liền gọi điện thoại hỏi Tây Lộ, "Người đâu?"

    "..."

    Dung Hâm một cước đá vào bàn trà, bàn trà nhập khẩu trong nháy mắt mảnh vỡ đầy đất, Dung Hâm tức giận, "Mẹ nó, ai cho phép ngươi dẫn nàng đi." Nói xong đem điện thoại di động hướng ném xuống đất, cho dù đã trải thảm, nhưng điện thoại di động vẫn nát. Dung Hâm lập tức lái xe đến CLB, đạp chân ga đến cùng, dọc theo đường đi căn bản không có buông ra. Cũng may CLB không quá xe, rất nhanh đã đến.

    Cửa lớn đã đóng lại, Dung Hâm càng thêm tức giận, một cước đá vào cửa kính. Đều nói người thời điểm phẫn nộ khí lực đặc biệt lớn, đúng như dự đoán, cửa kính nứt ra. Ba tầng lầu, nhiều phòng như vậy, làm sao tìm được? Dung Hâm hối hận đã xây dụng CLB này.

    "A ------ đi ra! Không nên đụng vào ta." Bạch Ninh Nhi hét lên giãy dụa , một bên cầm lấy quần áo của mình đang bị hai nữ nhân to cao kia cố gắng thoát đi, trên khuôn mặt hai nữ nhân đã có vài vết thương, sức Bạch Ninh Nhi cũng không thể nào bằng hai người họ. Áo ngắn tay bị cởi ra, hạ thân Bạch Ninh Nhi cũng lạnh lẽo, không biết lúc nào chiếc quần cũng bị cởi bỏ.

    Sexual Tuning Teacher khó hiểu nhíu mày lại , "Người lần này, tạu sao lại phản kháng ! Có thể hay không mang sai người? Không thể! Mễ Lộ không phải loại người hồ đồ! Hai người các ngươi nhanh lên một chút, không cho phép thương tổn nàng."

    "Vâng." Tay hai nữ nhân đang trên người Bạch Ninh Nhi di động, Bạch Ninh Nhi rất buồn nôn, "Buồn nôn , không nên đụng vào ta." Bạch Ninh Nhi không ngừng giãy dụa, hai nữ nhân không thể xuống tay, liền như vậy dây dưa.

    Dung Hâm lên lầu hai, nhìn thấy Mễ Lộ nhàn nhã trên hành lang đi tới đi lui , chạy tới nắm cổ áo Mễ Lộ lên, "Người đâu?"

    Mễ Lộ sợ hết hồn, "Boss, có chuyện gì vậy?"

    Dung Hâm đẩy Mễ Lộ ra, "CMN, ta hỏi ngươi người đâu?"

    Mễ Lộ bị đẩy ngã trên đất, phần lưng truyền đến đau đớn, Mễ Lộ nghĩ rằng cô có thể phải nằm trên giường trong một tháng. Mễ Lộ chỉ vào gian phòng , Dung Hâm ngồi xổm người xuống, quăng một cái tát lên mặt Mễ Lộ. Mễ Lộ nhất thời cảm thấy choáng váng đầu, hoa mắt, một ngụm máu phun ra ngoài , phân nửa bên phải mặt như sưng lên giống như hỏa thiêu. Mễ Lộ đi theo Dung Hâm đã sáu năm, nếu như nàng còn không cảm giác được Dung Hâm thật sự tức giận, thì nàng quả thật đã uổng phí hết sáu năm này. Chỉ là nàng không hiểu, nhịn đau hỏi , "Ta không hiểu ta đã làm gì sai."

    "Ngươi không nên dẫn nàng tới nơi này."

    "Những người khác trước đây không phải đều như vậy sao?"

    "Nàng và bọn họ không giống nhau." Dung Hâm đi vào phòng, chuyển động tay nắm cửa, đã khóa? Lui về phía sau một cước đá vào cánh cửa, cánh cửa bị đá văng ra. Người trong phòng bị hành động hù doạ đến, đều nhìn về phía cửa, "Boss, ngươi làm sao đến rồi?"

    Dung Hâm nhìn thấy Ninh Nhi của nàng, lệ rơi đầy mặt quần áo xốc xếch nằm ở trên giường, Dung Hâm cảm giác bản thân không thở nổi. Nắm lấy nữ tử cách mình gần nhất cho một quyền, đi về phía trước một bước lại gạt ngã một nữ nhân khác. Dung Hâm đi tới bên giường, muốn ôm Bạch Ninh Nhi lên. Bạch Ninh Nhi còn tưởng rằng là hai nữ nhân kia , "Đi ra , không nên đụng ta , a ------ "

    Dung Hâm nhìn thấy nước mắt Bạch Ninh Nhi tâm đều đau, "Ninh Nhi, mở mắt ra nhìn ta, ta là Dung Hâm!"

    Bạch Ninh Nhi chầm chậm mở mắt ra, nhìn thấy Dung Hâm, nước mắt lại chảy xuống , "Dung Hâm, không nên như vậy đối với ta... Có được hay không, ta không muốn ở chỗ này..."

    Dung Hâm cởi áo ngắn tay của mình cho Bạch Ninh Nhi mặc vào, "Được chúng ta không ở nơi này, chúng ta về nhà." Dung Hâm ôm lấy toàn thân lạnh lẽo Bạch Ninh Nhi đi ra ngoài , đi tới cửa thì dừng lại, "Ba người các ngươi đều nhìn thấy thân thể của nàng ! Vậy thì không nên sống trên thế giới này nữa."

    Sexual Tuning Teacher trong nháy mắt ngã trên mặt đất , Dung Hâm sẽ không nói hai lời, Dung Hâm đã muốn ai chết, người kia liền không thể sống sót. "Boss , ta sai rồi..."

    Bạch Ninh Nhi như ở trong mơ, nghe được âm thanh Dung Hâm, tức giận, vì mình sao? Bạch Ninh Nhi chưa nghĩ về nó, nhắm mắt lại liền mê man, vừa rồi thể lực tiêu hao quá nhiều, hơn nữa ở trong lồng ngực Dung Hâm rất an tâm. Dung Hâm đi ra ngoài, Tây Lộ vừa đuổi tới, nhìn Boss chỉ mặc một bộ áo lót, nằm trên đất là Mễ Lộ , Tây Lộ rất khiếp sợ, "Boss , có chuyện gì vậy?"

    Dung Hâm dừng bước lại, nhìn các nàng , "Không có sự cho phép của ta liền đem người mang đi, phải phạt thế nào?"

    "Trước đây không phải đều như vậy sao?"

    Dung Hâm rất tức giận, nhưng nhìn người trong lòng, nhỏ giọng , "Nàng có thể so sánh với những người phụ nữ bán thân xác của họ vì tiền sao? Tây Lộ ngươi là đang làm nhục nàng."

    Tây Lộ lắc đầu một cái , "Không có." Tây Lộ vừa nhìn thấy trong mắt Boss có một tia nhu tình , Tây Lộ nghĩ mình nhất định là hoa mắt. Hơn nữa Boss rất ít khi tức giận như vậy, còn đả thương Mễ Lộ, tất cả đều là vì nữ nhân này? Tây Lộ không thể tin được.

    Dung Hâm từ trên cao nhìn xuống Mễ Lộ, "Tự mình nhận hình phạt, đi Châu Phi nửa năm. Những người bên trong, đã theo ta mấy năm, có thể giữ lại mạng. Có điều, các nàng không có lý do gì được nhìn thế giới này, biết phải làm sao rồi!"

    Tây Lộ gật đầu, "Đã biết."

    Chú thích:
    Tây Mễ Lộ / 西米露 / Sango
    .
    Sửa lần cuối bởi Yeo; 02-20-19 lúc 08:38 AM.
    Yeo Tài sản


  10. The Following 3 Users Say Thank You to Yeo For This Useful Post:


  11. #6
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    8
    Ngân lượng
    48
    Thanked: 24
    Chương 5: Bạch Ninh Nhi rốt cuộc là ai
    Mời Đọc (Click Here) :
    Vừa về đến nhà, Dung Hâm ôm bạch Ninh Nhi lên lầu trở về phòng, Dung Hâm nhẹ nhàng đem Bạch Ninh Nhi đặt lên giường , "Chờ ta một chút , ta đi mở nước nóng." Dung Hâm rất nhanh từ trong phòng tắm đi ra, ôm lấy Bạch Ninh Nhi đi vào. Bạch Ninh Nhi không biết lúc nào đã mở mắt ra, có điều giống như một con rối không nhúc nhích, mặc cho Dung Hâm an bài.

    Dung Hâm nhẹ giọng gọi nàng , "Ninh Nhi , Ninh Nhi , làm sao vậy? Có nơi nào không thoải mái, ngươi nói chuyện đi! Đừng dọa ta." Bạch Ninh Nhi vẫn không có phản ứng, Dung Hâm nghĩ rằng hẳn là nàng đang kinh hãi, tắm xong cố gắng ngủ một giấc sẽ không sao! Dung Hâm thử một chút nước ấm, vừa vặn. Sau khi thoát quần áo Bạch Ninh Nhi đem nàng đi tới bồn tắm lớn bên trong, một tay ôm nàng không cho nàng chìm xuống , một cái tay khác cầm khăn mặt nhẹ nhàng lau.

    Đột nhiên , "A ------ không nên đụng ta vào ta, bẩn chết rồi, đi ra ------ biến thái , buồn nôn. . ." Bạch Ninh Nhi giẫy giụa lung tung, nước bắn ra tung tóe, cũng làm ướt Dung Hâm . Dung Hâm không để ý, ôm lấy Bạch Ninh Nhi , "Ninh nhi , là ta! Ta là Dung Hâm! Thật xin lỗi, là ta sơ sẩy, ta không ngờ ngươi bị các nàng mang đi, xin lỗi. . . Ngươi nhìn ta một chút, ta là Dung Hâm!"

    Bạch Ninh Nhi cảm giác phía trên có nước gì đó rơi xuống nóng hầm hập, rơi xuống mặt Bạch Ninh Nhi, là nước mắt sao? Bạch Ninh Nhi mơ hồ nhìn Dung Hâm, "Không nên như vậy đối với ta, có được hay không"

    Dung Hâm liều mạng gật đầu , "Được không đối với ngươi như vậy."

    Bạch Ninh Nhi đoạt lấy khăn mặt , dùng sức hướng về trên người mình lau, tự lẩm bẩm, "Thật bẩn. . . Thật bẩn. . ." Bạch Ninh Nhi vừa nghĩ tới mình bị hai nữ nhân kia chạm qua, liền cảm thấy trên người mình thật bẩn. Dung Hâm cho rằng Bạch Ninh Nhi nói mình thật dơ bẩn, rất đau lòng đoạt lấy khăn mặt , "Không bẩn, không bẩn, Ninh Nhi không bẩn. Ta cho người đi chặt đứt tay bọn họ, Ninh Nhi, như ngươi sẽ tốt hơn không?"

    Dung Hâm thật sự đau lòng, tự trách , "Xin lỗi , Ninh Nhi đều tại ta không tốt, ngươi đánh ta đi! Đừng làm tổn thương chính mình." Nói xong kéo tay Bạch Ninh Nhi, hướng trên người mình đánh. Bạch Ninh Nhi cả người căn bản không còn chút khí lực, đánh vào trên người Dung Hâm làm sao sẽ đau. Bạch Ninh Nhi rất không thoải mái, cũng không còn khí lực, liền ngất đi.

    Dung Hâm sợ hãi nhìn Bạch Ninh Nhi , "Ninh Nhi, Ninh Nhi, làm sao vậy, ngươi đừng dọa ta." Tay run run đi thăm dò hơi thở nàng, cũng còn tốt vẫn còn hơi thở. Dung Hâm cấp tốc ôm lấy Bạch Ninh Nhi, lấy khăn tắm lau khô nước, lại mặc vào áo tắm, trở về phòng đem Bạch Ninh Nhi đặt lên giường đắp kín chăn. Điện thoại di động, điện thoại di động đâu? A , hỏng rồi. Dung Hâm dùng điện thôi bàn gọi cho bác sĩ tư nhân của mình , "Đến đây một chuyến, trong vòng mười phút, quá hạn hậu quả tự gánh vác." Cúp điện thoại, nhanh đến mức làm cho đối phương không kịp trả lời.

    Mười phút sau, một nữ nhân mái tóc bù xù, mặc áo choàng tắm đi trần chân đứng trước mặt Dung Hâm.

    Dung Hâm ghét bỏ lui lại vài bước, "Đi ra ngoài , trong vườn hoa có nước, ngươi đi xối nước một chút đi. Ngươi vừa bị fuck đi! Sao không tắm rửa rồi hãy tới! Bẩn chết rồi"

    Nữ tử tức giận quát , "Mười phút , nhà ngươi xa như vậy, làm sao có thời giờ." Nữ tử oan ức, "Nhà ngươi lớn như vậy cho ta mượn phòng tắm sẽ chết à!" Sau đó nữ tử bụm mặt, thẹn thùng nói , "Cũng không nhìn một chút hiện tại là mấy giờ, đêm khuya gió mát trăng lên cao, lên giường làm. . ."

    Dung Hâm liếc mắt một cái, nữ tử lập tức câm miệng."Không nhìn thấy trên giường có người à? Yên lặng một chút , mau nhìn xem nàng làm sao."

    Nữ tử cũng không có lập tức đến xem người trên giường, chỉ là nhìn trên người Dung Hâm chỉ có một kiện áo lót, hơn nữa ướt đẫm, có chút chật vật, nói , "Cho ngươi một lời khuyên, ngươi nên lập tức đi tắm và thay quần áo , nếu không người xảy ra chuyện chính là ngươi." Thấy Dung Hâm không có ý định đi, nữ tử xem như chưa nói gì.

    Đi tới bên giường, tràn đầy phấn khởi nhìn Bạch Ninh Nhi, "Dung đại tiểu thư, lần này không có chuyện gì mà!" Nữ tử đưa tay muốn đi kéo áo tắm Bạch Ninh Nhi ra, liền bị Dung Hâm một tay cởi ra, "Đừng động thủ động cước, mau nhìn xem nàng làm sao. Xem xong mau cút, biết không? An Ngọc."

    An Ngọc chu chu mỏ , "Không động vào nàng ta sao biết nàng bị làm sao!" Một bên giúp Bạch Ninh Nhi kiểm tra vừa nói, "Lần đầu tiên nha, trước đây chuyện như vậy không phải đều là Tây Lộ xử lý sao? Tại sao lại gọi ta đến."

    "Nàng không giống bọn họ."

    An Ngọc cũng cảm giác được, lần đầu tiên có người có thể nằm trên giường Dung Hâm, ngắn gọn một câu nàng không giống bọn họ, nói rõ rất nhiều thứ, hối thúc chính mình đến đây như vậy, còn có Dung Hâm nhìn người trên giường ánh mắt ôn nhu. An Ngọc đều cảm giác được, người kia là ai? An Ngọc lại thích nói đùa, "Ngươi mỗi lần đều không giống nhau." Dung Hâm không hề nói gì.

    "Không chuyện gì, kinh hãi một chút, ngủ một giấc là tốt rồi." An Ngọc lại đùa giỡn, "Dung đại tiểu thư, ôn nhu một chút đi! Làm thế nào biến một người phụ nữ yếu đuối như vậy thành như thế này, người ta sẽ sợ, ha ha ha. . ."

    "Cho người một giây, mau cút." An Ngọc nghe được thanh âm lạnh như băng của Dung Hâm, lập tức chạy, nàng không trêu chọc nổi Dung Hâm .

    Dung Hâm ngồi ở mép giường, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Bạch Ninh Nhi, một mặt nhu tình, "Ninh Nhi, cảm ơn ngươi không có chuyện gì." Ngươi mà có chuyện gì, ta sẽ không tha thứ cho chính mình. Xin lỗi, sau này những chuyện như vậy tuyệt đối sẽ không phát sinh.

    An Ngọc rời khỏi biệt thự lập tức lái xe đến công ty, An Ngọc ngủ lại công ty, nửa giờ trước Tây Lộ mang theo Mễ Lộ bị thương tìm đến mình, chính mình căn bản không có thời gian thay quần áo, vì vậy mới có dáng vẻ bù xù. Nàng không có giải thích với Dung Hâm , Dung Hâm đánh Mễ Lộ, tính cách Dung Hâm âm tình bất định nàng cũng không muốn gặp phải sự tình đó. Xương cùng bị thương , ra tay cũng thật là lợi hại, Mễ Lộ ít nhiều cũng phải nằm trên giường một tháng, nhưng ngày mai phải đi Châu Phi trình diện, An Ngọc lắc đầu.

    An Ngọc nhìn Mễ Lộ nằm trên giường hỏi, " làm sao bây giờ? Ngày mai phải đi Châu Phi, hiện tại ngươi căn bản không thể xuống giường. Thế này đi, để Liễu Trí tỷ tỷ cùng người bên kia lên tiếng chào hỏi, mấy ngày này ngươi trước tiên đi ra bên ngoài ở."

    Mễ Lộ bộ dáng vẻ như không hề gì, "Không chết được. Chuyện kia Bạch Ninh Nhi rốt cuộc là ai?"

    Tây Lộ phát hiện một chuyện thú vị, "Ta đi thăm dò , ngoại trừ ba ba nàng có một nhà máy, mẹ của nàng cho thuê nhà trọ, nàng hiện tại học ở Y đại, những cái khác đều không tra được, có chút bản lĩnh." Tây Lộ cười thần bí , "Boss làm cho gia đình nhà nàng thiếu nợ, lấy người gán nợ."

    An Ngọc cũng nở nụ cười, "Có việc hay để xem. Liễu trí tỷ tỷ nói Dung đại tiểu thư thích một người, có thể hay không chính là nàng."

    Tây Lộ ngẫm lại , "Ta thấy cũng có khả năng."

    Mễ Lộ không đồng ý, "Không thể , ta không tin Boss sẽ yêu thích ai, tưởng như là thiên phương dạ đàm." Có điều vì một nữ nhân mà bị Boss đánh, việc này không phải là đơn giản. Mễ Lộ không thừa nhận , bởi vì nàng quen biết Dung Hâm đã lâu, Dung Hâm sẽ không yêu thích ai, tuyệt đối không thể, đi hỏi mười người quen biết Dung Hâm, mười người đó sẽ giống như Mễ Lộ đều cho là như vậy.

    An Ngọc phản đối , "Ta nhìn thấy Dung đại tiểu thư rất ôn nhu nhìn nữ nhân kia, giống như đem trân châu bảo bối nâng trên tay."

    Mễ Lộ lạnh lùng nói , "Boss tuyệt đối sẽ không đem một viên trân châu nâng trên tay tinh tế thưởng thức, trừ phi mặt trời mọc từ phía tây."

    Tây Lộ cười ha ha, "Viên trân châu nhất định sẽ bị Boss ném rơi, có điều, ta cũng nhìn thấy ánh mắt ôn nhu của Boss."

    An Ngọc có vẻ rất kích động , "Đúng không đúng không! Mễ Lộ ngươi thật không hiểu phong tình , đây là một phép so sánh."

    Mễ Lộ liếc nàng một cái , "Ta chỉ là đem việc này so sánh kết quả nói cho ngươi."

    ". . ."


    Chú thích:
    Thiên phương dạ đàm / 天方夜谭 : chuyện nghìn lẻ một đêm
    Âm tình bất định / 阴晴不定 : tâm tình khó đoán
    .
    Yeo Tài sản


  12. The Following 4 Users Say Thank You to Yeo For This Useful Post:


  13. #7
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    8
    Ngân lượng
    48
    Thanked: 24
    Chương 6: Thân phận của mình? Bạn tình


    Mời Đọc (Click Here) :
    Bạch Ninh Nhi cảm giác mình trải qua một giấc mộng rất dài, nói là mộng, nhưng lại chân thực như vậy. Trong mộng cuối cùng cũng thấy được bóng lưng một người, Bạch Ninh Nhi đuổi theo, người kia lại càng chạy càng xa, làm sao cũng không thể đuổi kịp. Sau đó, nàng mơ thấy đất đầy máu tươi, nàng mơ thấy Dung Hâm dáng vẻ cùng khuôn mặt non nớt, nàng mơ thấy Dung Hâm từ trên lầu nhảy xuống, nàng còn mơ thấy Dung Hâm đang khóc, yên lặng chảy nước mắt, nhìn thấy tâm chính mình đều đau.

    Bạch Ninh Nhi mở mắt ra, nhìn thấy chính là một mảnh màu xanh lam, thì ra đã trở về. Nàng nhìn lầm Dung Hâm, nàng cho rằng Dung Hâm sẽ không làm thương tổn mình, nhưng ngày hôm qua, Bạch Ninh Nhi đã đánh giá cao nàng, càng đánh giá cao chính mình. Bạch Ninh Nhi không nhớ được tối hôm qua Dung Hâm ôm nàng đã nói gì, Bạch Ninh Nhi đã quên tối hôm qua sau khi trở về đã phát sinh những gì, có điều nàng hiện tại càng chán ghét Dung Hâm .

    Bạch Ninh Nhi ngồi dậy, nhìn thấy có người ngồi trước bàn mình, lại đưa lưng về phía mình "Ngươi là?"

    Người kia quay lại đi tới bên giường, "Ta tên Liễu Trí, là trợ lý của Hâm nhi. Hâm nhi đã đến công ty, ngươi muốn ăn cái gì?"

    Liễu Trí? Là Liễu Trí tỷ tỷ trong miệng Tây Lộ? Hâm nhi , có thể thấy được hai người quan hệ không bình thường. Nếu nói Tây Lộ là mỹ nữ phong tình vạn chủng, Mễ Lộ là băng sơn mỹ nhân, vậy nữ nhân trước mắt này không thể xem là mỹ nữ , tướng mạo rất bình thường, chỉ là nhất cử nhất động đều tiết lộ khí chất tao nhã. "Tùy tiện."

    Liễu Trí gật đầu, "Thu dọn xong đi xuống, là có thể ăn cơm."

    Nói xong liền quay đi để một mình Bạch Ninh Nhi ở trong phòng, CLB, không nghĩ tới Dung Hâm quả thật yêu thích Sadomasochism , nàng cho rằng Dung Hâm chỉ muốn hù dọa mình, còn xây dựng CLB chuyên biệt, thật buồn nôn. Nghĩ tới những thứ này Bạch Ninh Nhi tóc gáy đều dựng lên, cố nén buồn nôn, rời giường sau khi rửa mặt đi ra khỏi phòng. Cảm thấy có điểm không đúng, nhìn một chút, phòng thứ ba? Đây không phải phòng Dung Hâm sao? Chính mình ngày hôm qua đã ngủ trong phòng Dung Hâm? Vậy Dung Hâm ngủ ở đâu? Quên đi, mặc kệ vậy.

    Nhìn trên bàn phong phú..., cái này hẳn là bữa trưa đi! Không nghĩ tới chính mình ngủ dậy muộn như vậy. Bạch Ninh Nhi cảm khái người đi theo Dung Hâm đều là người toàn năng! Việc gì cũng sẽ làm tốt. Bạch Ninh Nhi ngồi xuống cầm lấy đũa động vào mấy cái, rất ngon, nhưng Bạch Ninh Nhi không đói, liền để đũa xuống. Ngày đầu tiên đã như vậy, những ngày sau đó phải làm sao bây giờ.

    Liễu Trí cầm lấy đôi đũa đưa cho Bạch Ninh Nhi , "Nếu như món ăn không hợp khẩu vị, vậy ta đi đổi. Nếu như không phải, vậy ngươi liền ăn nhiều một chút, ngươi không ăn, người bị mắng sẽ là ta."

    Bạch Ninh Nhi tiếp nhận đôi đũa, tiếp tục ăn, nàng không hiểu tại sao chính mình không ăn sẽ làm Liễu Trí bị mắng. Liễu Trí ấp a ấp úng hỏi , "Ngươi. . . , ngươi nhớ được gì sao?"

    "Ta phải nhớ cái gì sao?"

    Liễu Trí lắc đầu một cái , "Không có. Ngươi có hay không cảm thấy chúng ta giống như đã từng quen biết?"

    Bạch Ninh Nhi dừng đũa , nhìn Liễu Trí , cảm thấy rất kỳ quái , "Ngươi trước đây quen biết ta?"

    Liễu Trí lập tức phủ quyết , "Không quen biết." Liền nói sang chuyện khác , "Chúng ta nói một chút về Dung Hâm đi! Hoặc là ta nói cho ngươi biết một chút về Dung Hâm, dù sao ngươi phải ở chỗ này ba tháng, cũng có thể lâu hơn." Câu nói sau cùng Liễu Trí nói theo ý tứ sâu xa.

    "Không thể." Nàng làm sao sẽ muốn ở chỗ này ở lâu thêm một ngày. Bạch Ninh Nhi đột nhiên nghĩ đến Mễ Lộ, nhớ tới nàng bị thương , "Mễ Lộ thế nào rồi?" Nàng cũng không muốn người khác bởi vì mình, mà bị liên lụy.

    Liễu Trí thay đổi sắc mặt , "Không nên hỏi quá nhiều, chuyện không liên quan tới ngươi, ngươi liền không được hỏi, càng đừng nghĩ sẽ biết. Nhớ rõ thân phận của mình, đừng làm những việc ngươi không nên làm. Hiểu không?"

    Thân phận? Không phải là dùng năm ngàn vạn mua bạn tình sao, điểm này nàng nhớ tới rất rõ.

    Liễu Trí vẻ mặt nghiêm túc nói , "Những gian phòng không được đi vào tuyệt đối không nên đi vào. Thời gian ta không ở đây, ở nhà thấy cái gì nghe được cái gì, không nên hoảng hốt phải tỉnh táo xử lý, tuyệt đối không nên la hét. Không nên gạt Hâm nhi, lừa dối nàng hậu quả sẽ rất nghiêm trọng."

    Lại là gian phòng, mấy gian phòng không thể vào trong đến cùng có cái gì."Tỷ như thấy cái gì?"

    Liễu Trí suy nghĩ một hồi , "Nói cho ngươi cũng không sao, Hâm nhi có thói quen sáng sớm tỉnh dậy thời điểm sẽ có thể cảm nhận được xung quanh có người hay không, có thể ôm hôn người kia, sau đó liền sẽ quên. Còn có lúc ngủ đột nhiên tỉnh dậy tìm người, mỗi lần tìm đều là cùng một người, đây không phải là mộng du. Những việc này chính nàng cũng không biết, nếu như ngươi nhìn thấy coi như cái gì đều không phát sinh."

    Còn có chuyện như vậy sao, Bạch Ninh Nhi chưa từng nghe nói. Ngàn vạn không thể đi gọi nàng rời giường, vạn nhất bị Dung Hâm hôn hay vạn nhất Dung Hâm đột nhiên tỉnh lại đánh mình thì phải làm sao bây giờ? Bạch Ninh Nhi ngẫm lại liền sởn cả tóc gáy.

    "Tuyệt đối không nên nói với nàng muốn rời khỏi nàng, ít nhất , trong ba tháng này không cần nói. Nàng thần kinh rất mẫn cảm , sẽ mất khống chế. Nếu ngươi yêu người rời đi ngươi, ngươi cũng sẽ trở nên điên loạn đi! Thấy cái gì cũng không được dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Hâm nhi, có chuyện gì có thể gọi điện thoại cho ta, đã lưu số lại trong điện thoại di động của ngươi." Bạch Ninh Nhi khó mà tin nổi, nàng nhìn thấy đôi mắt Liễu Trí có sự cầu xin cùng bi thương, nàng không hiểu.

    Liễu Trí một mặt lo lắng , "Bạch Ninh Nhi , ngươi biết không? Trên thế giới này không ai có thể thương tổn Dung Hâm, trừ ngươi." Liễu Trí cầu xin , "Ta cầu ngươi, không nên thương tổn Dung Hâm được không?"

    Bạch Ninh Nhi không biết làm sao để trả lời Liễu Trí, càng không biết Liễu Trí là có ý gì. Nàng làm sao có khả năng, làm sao sẽ thương tổn Dung Hâm, nàng chỉ muốn yên ổn vượt qua ba tháng này, làm sao sẽ rơi vào nhiều chuyện như vậy. Dung Hâm, ngươi đến tột cùng là ai. Hiện tại Bạch Ninh Nhi có thể khẳng định nàng thật sự đã từng quen biết Dung Hâm, chỉ là chính mình đã quên.

    Liễu Trí không biết từ khi nào thì đi, Bạch Ninh Nhi mới nhớ tới hôm nay là thứ hai, buổi chiều có tiết. Liền gọi xe taxi, mơ mơ màng màng ở trường học nghe xong một buổi trưa. Tan học bốn giờ rưỡi , nhớ tới trong tủ lạnh không còn đồ ăn, liền đi siêu thị một chuyến, ngồi taxi trở lại thì đã hơn năm giờ.

    Hôm nay Dung Hâm về nhà trước một tiếng, rất muốn nhìn thấy Bạch Ninh Nhi. Dung Hâm muốn đem chuyện của công ty đều ném cho Tây Lộ, nhưng Liễu Trí trở về không cho phép nàng làm như vậy, nói cái gì muốn theo đuổi Bạch Ninh Nhi thì phải nghe nàng, như thường lệ vẫn phải đi làm. Nàng cho rằng ngày hôm nay trong nhà sẽ có chút hơi người không nghĩ tới vẫn giống trước đây, yên tĩnh như vậy. Người đâu? Tại sao lại không thấy. Dung Hâm chạy lên lâu, trong phòng không có ai, Dung Hâm nóng ruột, nàng có phải hay không bởi vì chuyện ngày hôm qua, rời đi?

    Dung Hâm cả người run rẩy, nắm chặt thành quyền, ngươi vẫn độc ác như vậy. Dung Hâm một quyền đánh vào bình hoa cao khoảng hai mét, bình hoa nhất thời nứt ra đổ rầm một chỗ. Mảnh vỡ rơi vào da thịt bên trong , máu chảy ra ngoài. Đi tới cửa Bạch Ninh Nhi liền nghe thấy động tĩnh, ném đồ trong tay chạy vào, "A --- ngươi đang làm gì? Chảy nhiều máu như vậy." Bạch Ninh Nhi nhẹ nhàng nâng tay Dung Hâm lên, "Đó là bình hoa, tay ngươi lại không phải làm từ tảng đá, không đau sao! Mau tới đây ta băng bó cho ngươi."

    Dung Hâm ôm lấy Bạch Ninh Nhi , "Ta cho rằng ngươi đi rồi, ta cho rằng ngươi lại rời đi."

    Bạch Ninh Nhi tay không biết nên để vào đâu, nàng cảm nhận được Dung Hâm run rẩy. Bạch Ninh nhi bị ôm , căn bản không nhìn thấy vẻ mặt Dung Hâm, đây là sợ sệt sao? Sẽ không đi! Nàng đang sợ điều gì." Không còn đồ ăn, ta học xong liền đi đến siêu thị. Ngươi không phải sáu giờ mới về sao? Hiện tại cũng chưa đến sáu giờ mà!"

    Dung Hâm lôi kéo nàng, thở phào nhẹ nhõm, lại ôm chặt lấy nàng. Bạch Ninh Nhi nhẹ nhàng xoa lưng nàng, "Ngươi tay bị thương, ta trước tiên giúp ngươi băng bó cẩn thận được không?" Dung Hâm không lên tiếng, Bạch Ninh Nhi kéo Dung Hâm đến ghế salông ngồi xuống, lấy ra hòm thuốc sau đó dùng cồn thanh tẩy, dừng lại , "Dung Hâm, nếu không chúng ta đi bệnh viện đi! Mảnh vỡ này hãm quá sâu." Mảnh vỡ hãm đang bên trong da thịt rất sâu, Bạch Ninh Nhi không dám ra tay.

    Dung Hâm nhìn một chút vết thương, cũng không dùng cái kẹp , liền đem mảnh vỡ rút ra, máu liền chảy ra. Bạch Ninh Nhi kinh ngạc thốt lên, lập tức cầm rượu lên rửa vết thương, máu càng ngày càng nhiều, Bạch Ninh Nhi nóng ruột, "Chúng ta đi bệnh viện đi! Vết thương rất dài phải đi thâu mấy mũi."

    Dung Hâm chỉ huy, "Lau khô, dùng bình màu đỏ, đó là thuốc bột rắc lên, băng bó một chút là tốt rồi." Bạch Ninh Nhi nghe theo, rắc thuốc bột máu thật sự ngừng, Bạch Ninh Nhi dùng băng gạc băng bó lại. Bạch Ninh Nhi thu dọn hòm thuốc, muốn đi quét mảnh vỡ bình hoa, lại bị Dung Hâm ngăn cản, "Ngày mai có người đến thu dọn."

    Bạch Ninh Nhi liền đi ra cửa lấy đồ ăn rồi đi làm cơm, không tới nửa giờ liền làm được bốn món một canh, Bạch Ninh Nhi cởi xuống tạp dề, "Dung Hâm, có thể ăn cơm." Xoay người liền tiến vào lồng ngực, Dung Hâm cao 1m75, mang đôi giày cao gót 5cm, mà Bạch Ninh Nhi chỉ có 1m65, Bạch Ninh Nhi cần phải ngẩng đầu lên để có thể nhìn Dung Hâm. Dung Hâm ánh mắt rất thâm thúy, như muốn đem người hút vào , Bạch Ninh Nhi xem không hiểu ánh mắt Dung Hâm là có ý gì.

    Dung Hâm ôm lấy Bạch Ninh Nhi, thật tốt. Vừa mới bắt đầu Dung Hâm đều ở đây nhìn nàng, Dung Hâm cảm thấy thật hạnh phúc. Hương thơm thức ăn, còn có người nàng nhớ nhung ở đây. Bạch Ninh Nhi đẩy ra nàng, "Trên người ta đều là khói dầu, nhanh rửa tay ăn cơm."

    "Được." Dung Hâm rửa tay xong ngồi vào bên bàn ăn, Bạch Ninh Nhi cầm dép ngồi xổm xuống, "Đem giày thay đổi đi! Cả một ngày phải mang giày cao gót chắc hẳn chân rất đau!" Bạch Ninh Nhi cởi giày cao gót của Dung Hâm, đổi thành dép lê. Dung Hâm cúi đầu ngơ ngác nhìn đôi dép, bị Bạch Ninh Nhi gọi vài lần mới phản ứng.

    Tôm sông kho, sườn xào chua ngọt, cà-ri xào bò, củ cải ngâm chua ngọt, canh rong biển. Dưa cải làm tại nhà, Dung Hâm đã bao lâu rồi không ăn? Chỉ có thỉnh thoảng ở nhà ba mẹ thì mới ăn được. Khách sạn, phòng ăn đều đã ăn chán. Bởi vì tay phải bị thương, Dung Hâm từ chối để Bạch Ninh Nhi bón ăn, vì thế Bạch Ninh Nhi đem đôi đũa đổi thành nĩa, Dung Hâm tay trái cầm lấy nĩa ăn nếm thử mùi vị thịt sườn, ăn ngon thật, mấy năm không gặp, Ninh nhi lớn rồi , cũng có thể làm ra một bàn thức ăn ngon, không còn như trước đây chỉ có thể nấu mì cùng gọi thức ăn bên ngoài

    Dung Hâm nhìn nĩa ăn giữa không trung, Bạch Ninh Nhi nghĩ mình làm thức ăn không ngon sao, liền nếm thử một miếng, cũng không tệ mà!"Làm sao? Ăn không ngon sao?"

    Dung Hâm lúc này mới phát hiện mình xuất thần, thu hồi nĩa ăn. "Không có, ngươi làm ăn rất ngon."
    .
    Yeo Tài sản


  14. The Following User Says Thank You to Yeo For This Useful Post:


  15. #8
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    8
    Ngân lượng
    48
    Thanked: 24
    Chương 7: Chết không được
    Mời Đọc (Click Here) :
    Ăn xong cơm tối Dung Hâm liền đi ra ngoài, trước khi đi xoay người lại ý tứ sâu xa nhìn Bạch Ninh Nhi. Bạch Ninh Nhi bị nhìn rất tò mò, làm sao? Sau đó Dung Hâm thở dài một hơi, liền đi. Bạch Ninh Nhi đúng là bị làm cho không tìm được manh mối, muộn như vậy, còn đi đâu! Có điều , việc này cũng không phải việc mình nên quản lý, vì thế Bạch Ninh Nhi cũng không nói gì.

    Dung Hâm đi đến công ty, bởi vì đến mấy năm không gặp, nàng không biết cùng Bạch Ninh Nhi ở chung như thế nào, nên dứt khoát đến công ty. Ở công ty tăng ca Liễu Trí nhìn thấy Dung Hâm một mặt chán nản, còn có băng gạc quấn lại tay phải, Liễu Trí không lo hình tượng, chạy đến bên người Dung Hâm, nắm tay Dung Hâm lên, "Hâm nhi, làm sao?"

    Dung Hâm thả tay xuống cười cười, "Già đầu, vẫn quái đản như thế. Không chết được."

    Liễu Trí nóng nảy rống to, "Chết không được chết không được, nhất định phải giống như trước kia mới hài lòng sao, Bạch Ninh Nhi lại hướng ngươi làm cái gì!"

    Dung Hâm mặt lạnh, "Chân trượt một cái, tay đụng vào bình hoa. Không được đem chuyện xảy ra trên người ta đều đổ tội lên đầu nàng, trước đây cũng vậy, hiện tại cũng vậy."

    "Chẳng lẽ không đúng sao? Nếu như không phải là bởi vì nàng ngươi biết. . ."

    "Câm miệng, Liễu Trí." Dung Hâm tức giận, "Có lúc ta thật sự rất thắc mắc, ngươi tại sao quan tâm ta như vậy. Nếu như là bởi vì ca ca ta, ngươi không cần phải làm như vậy."

    Liễu Trí một mặt không tin nhìn Dung Hâm, "Ngươi và ta quen biết mấy năm? Ngươi cho rằng ta là người như vậy? Đúng, ta rất yêu thích ca ca ngươi, nhưng không sánh được chúng ta mười mấy năm tình cảm sao?" Liễu Trí có vẻ rất kích động, xoay người rời đi.

    Dung Hâm kéo tay Liễu Trí, "Liễu ~ trí ~ , tay đau."

    Liễu Trí lập tức xoay người kéo tay Dung Hâm, "Thế nào? Mở ra ta xem một chút."

    Nhìn Liễu Trí trong mắt tràn ngập nước mắt, Dung Hâm rất xin lỗi, nàng xác thực nói nặng, nhưng nàng không cho phép bất kì ai trách móc Bạch Ninh Nhi một câu, bao gồm nàng người thân nhất. "Liễu Trí, ngươi khẩn trương như vậy vì ta, không phải là bởi vì ca ca ta, có phải là yêu thích ta?" Dung Hâm lui một bước, hai tay ôm chặt chính mình, "Ta đã có lão bà, ta đối với lão bà rất trung thành."

    Liễu Trí dở khóc dở cười, "Ai yêu thích ngươi! Tự luyến, mau tới đây, để ta nhìn xem vết thương trên tay ngươi."

    Dung Hâm từ chối, "Không được, đây là lão bà xức thuốc, băng bó. Không thể cho người khác chạm vào."

    "Hiếm có."

    XAN, tầng cao nhất là gian phòng với ba mặt đều được làm từ pha lê, gần 150 mét vuông. Bên trong gian phòng là có một hình chữ nhật rất lớn dùng lục thảo vây quanh, bên trong hình chữ nhật có một chiếc giường lớn, bên giường có hai chiếc ghế dài. Sát một mặt pha lê chính là một tủ rượu lớn cùng một quầy bar.

    Liễu Trí ngồi ở quầy bar, lắc nhìn ly rượu đỏ ngồi tựa người trên giường nói, "Hâm nhi! Một đêm tốt như thế này, tại sao không trở về nhà cùng Ninh nhi trải qua? Muộn như vậy không trở về đi, nàng có thể sẽ sốt ruột."

    "Ta đi ra nàng không nói một lời." Thở dài hỏi, "Ngươi nói ta làm đúng không?"

    Liễu Trí nhấp rượu, "Mỗi sự việc đều có kết quả, mười năm, nên có kết quả. Đúng sai? Ngươi quan tâm cái này?"

    Dung Hâm vẻ mặt ưu thương, "Liễu Trí, ta sợ, sau ba tháng ta không thể thả nàng đi. Nhưng ta không thể dây dưa nàng, nàng chung quy phải kết hôn, như vậy nhân sinh mới viên mãn không phải sao? Nhưng ta không làm được, ta nghĩ đến ngày nào đó nàng kết hôn, ta nhất định sẽ đến hôn lễ đến trước mặt nàng giết người đàn ông đứng bên cạnh nàng, nàng nhất định sẽ hận ta, có đúng hay không! Hận ta cũng tốt ít nhất nhớ kỹ ta. Liễu Trí, ta rất ích kỷ có đúng hay không."

    "Phàm là con người thì đều ích kỷ, ái tình lại càng ích kỷ."

    Dung Hâm cười khổ, "Nàng tuyệt đối sẽ không yêu ta."

    Liễu Trí không đồng ý quan điểm này, "Ai nói, Hâm nhi, ta cùng ngươi nói bao nhiêu lần rồi, không nên nghĩ như vậy, việc gì cũng có khả năng. Hiện tại liền nói chuyện ủ rũ, không đến cuối cùng ai cũng không biết được kết quả ."

    Dung Hâm cười cười, "Chỉ hy vọng như thế. Qua nhiều năm như vậy, nàng là niềm tin để ta chống đỡ như vậy. Ta sợ nàng lại một lần nữa rời đi ta thật sự thật sự không chịu nổi. Ta cũng nghĩ tới sẽ thả ra nàng! Nàng hạnh phúc so với một người bé nhỏ như ta không đáng kể, nhưng mà, ta không làm được! Liễu Trí, ngươi biết không? Ta lần đầu tiên hận ba mẹ ta như thế, tại sao ta lại là nữ."

    Liễu Trí đi tới ngồi bên người Dung Hâm, khẽ xoa nhẹ lưng Dung Hâm, "Yêu một người là yêu tất cả về nàng, nếu như nàng yêu ngươi thì sẽ không bởi vì ngươi là nữ mà không yêu ngươi, cái kia không phải chân chính yêu. Ngươi không phải rất sớm đã chuẩn bị sẵn sàng sao? Ta buông thả ngươi ba tháng, chỉ là ngươi bị thương, ta tuyệt đối sẽ không buông tha Bạch Ninh Nhi. Sau ba tháng các ngươi nếu không có kết quả, ngươi nên trở về Pháp, thời gian hai năm."

    Dung Hâm bất mãn, "Ta không phải đứa nhỏ, mới sẽ không để chính mình bị thương! Ta chỉ muốn chứng minh nàng đáng giá, ta yêu nàng lâu như vậy. Liễu Trí! Ca ca ta rất tốt đúng không!"

    Liễu Trí đỏ mặt , "Chớ nói lung tung. Ta. . . Ta không thích. . ."

    Dung Hâm đến quầy bar rót ly rượu, rất vô tội nói, "Ta không nói gì, ta lại không nói ngươi yêu thích ca ca ta. Ta chỉ là hỏi ngươi ca ca ta ưu tú không, có được hay không, ta chuẩn bị đem Tây Lộ giới thiệu cho hắn đây! Tây Lộ hoạt bát như vậy, rất xứng đôi với ca ca ta!"

    "Ta cũng rất hoạt bát."

    Dung Hâm cười ha ha, "Còn không thừa nhận yêu thích ca ca ta." Dung Hâm nghiêm túc nói, "Nếu ngươi không muốn giống như ta , vậy cũng đừng yêu thích hắn, hắn có người yêu. Bọn họ từ khi quen biết, mến nhau, yêu nhau đã có hai mươi năm! Hắn yêu so với ta yêu càng sâu nặng hơn, thật hâm mộ!"

    Liễu Trí hiển nhiên không tin, "Nhiều năm như vậy, tại sao không hề có một chút tin tức nào, bên cạnh hắn chưa bao giờ từng xuất hiện nữ nhân."

    Ha ha, Dung Hâm thật sự rất nhớ lớn tiếng bật cười, nữ nhân? Làm sao có khả năng. "Thiên cơ không thể tiết lộ. Ngươi sở dĩ không biết, là bởi vì thân phận ca ca cùng người đó không giống nhau, không thể công khai ở cùng một nơi, vì thế nên ngươi không biết. A Xa ca ca thế nào? Đem hắn giới thiệu cho ngươi."

    Liễu Trí lập tức từ chối, "Mới không muốn đây! Hoa tâm củ cải lớn."

    "Cũng đúng." A Xa ca ca mặt ngoài nhìn có vẻ phong lưu, nhưng lại là một người đứng đắn, hắn một khi yêu tha thiết người nào đó, vì yêu sâu đậm người đó hắn có thể từ bỏ toàn bộ. Liễu Trí, ngươi nhìn lầm hắn. Dung Hâm chỉ là cười, những việc này nàng hiểu là tốt rồi.

    Liễu Trí ý tứ không tốt hỏi, "Daniel là người yêu của ai?"

    Dung Hâm đoán, "Ngươi biết." Đây tuyệt đối đoán không được, bởi vì hắn đoán Liễu Trí nhất định sẽ nghĩ đến phạm vi lớn nhất đó chính là nhận thức nữ nhân. Nữ nhân? Ha ha.

    "Tây Lộ? Còn Mễ Lộ? Là Mễ Lộ? Lúc trước duy nhất một lần không phải thông qua thi tuyển, tuyển người chính là Mễ Lộ, nàng là Daniel tuyển, có đúng hay không, là nàng?"

    Dung Hâm ôm chính mình run lên, "Khối băng cùng khối băng cùng nhau, đóng băng chết rồi. Đừng đoán mò, bảo mật nhiều năm như vậy chính là không muốn để cho người khác biết, ngươi chưa từng xem dáng vẻ ca ca cười đi! Chỉ cần ca ca ở cùng người đó, ca ca luôn luôn cười, vẻ mặt hạnh phúc. Ca ca lúc trước có thể vì hắn từ bỏ cơ hội làm trung tá, hiện tại chuyển sang làm dân sự chỉ vì có thể cùng hắn ở cùng một thành phố."

    Liễu Trí ực một cái uống cạn ly rượu đỏ, rất miễn cưỡng cười nói, "Hắn hạnh phúc là tốt rồi."

    Những chuyện này sớm nên nói cho Liễu Trí, nàng không muốn Liễu Trí biến thành bản thân thứ hai, người bên cạnh mình một khi si tình so với mình càng hơn. Liễu Trí từ cao trung bắt đầu yêu, ca ca từ bảy tuổi liền đối với người đó nhớ mãi không quên, còn có chính mình đây! "Đừng cười, ta biết ngươi không phải cười, cười so với khóc còn khó nhìn hơn. Phóng thích bản thân, đi Pháp đem tâm tình của ngươi thu dọn tốt còn có khoản giao dịch ngươi đi nhìn xem. Ta về nhà."

    Nhìn trên ghế dài Liễu Trí khóe mắt ướt đẫm, Dung Hâm liền cảm thấy mình làm rất đúng. Sớm một chút giải thoát là chuyện tốt, chính mình làm sao có thể nhìn Liễu Trí như vậy tiêu sái cười nói chúc phúc. Về nhà, trong nhà còn có người ư!

    Đứng trước cửa nhà, nhìn tòa nhà đen kịt một màu, Dung Hâm chỉ đi từ từ tiến vào mở ra một chiếc đèn, mấy năm? Mỗi khi chính mình ở nhà một mình, trong nhà đèn đều là mở lên, bởi vì như vậy Dung Hâm mới cảm thấy có chút nhân khí. Sở dĩ cùng cha mẹ tách ra đến đây, bởi vì mỗi lần mụ mụ đều buộc chính mình kết hôn, mình mới không cần. Nghỉ lễ thì đưa quà tặng, chỉ có tết đến mới trở về một chuyến mà thôi. Kết hôn, hai chữ này đối với nàng mà nói quá xa xôi.

    Đi tới lầu, lặng lẽ đi vào gian phòng Bạch Ninh Nhi, ngồi vào bên giường. Nhẹ nhàng xoa mặt nàng, thời khắc này ta có thể từ bỏ toàn bộ, chỉ cần ngươi chốc lát an bình.
    .
    Yeo Tài sản


  16. The Following 2 Users Say Thank You to Yeo For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •