Trang 4 của 4 Đầu tiênĐầu tiên ... 234
Kết quả 31 đến 33 của 33
  1. #31
    Ngày tham gia
    Jun 2015
    Bài viết
    67
    Ngân lượng
    661
    Thanked: 163


    Chương 30

    Giống như đã từng quen biết


    Mời Đọc (Click Here) :

    Thời tiết hôm nay không tệ, trời quang mây sáng thích hợp ra ngoài đi dạo hít thở không khí.

    Mộc Hân Nhu theo thói quen đi thị sát cửa hàng một vòng, sau khi kiểm tra sổ sách của các chưởng quầy thì đến trưa mới ngồi kiệu về phủ. Lần này các nàng đi về đường tắt và phải trải qua một đoạn đường rợp bóng cây. Cỗ kiệu vững vàng mà thong thả đi phía trước, ánh nắng sắc vụn và sáng sủa rải rác rọi trên rèm cửa. Mộc Hân Nhu lơ đãng nâng tay vén một góc rèm lên, đúng lúc gió mát thổi phất qua mặt, nhìn thấy những cây cối xanh ngắt xa xa sum xuê rủ xuống, trước mắt hiện lên một cảnh tươi đẹp.

    Tâm tư được dịp trổi dậy, nàng thúc giục gia đình mau mau tăng tốc hành trình, sau khi về phủ sắp xếp ổn thỏa xong, hôm nay nàng phải đến vùng ngoại ô dạo chơi một phen.

    Và sau đó, bọn nha hoàn bắt đầu chuẩn bị bánh ngọt nước trà trong bếp. Tiểu thiếu gia Mộc gia đứng ở một bên lấy một cái bánh táo đỏ để trong mâm bỏ vào miệng, hắn phồng miệng lên ăn như một chú sóc con, vừa ăn vừa nói không rõ ràng: “Lê nhi tỷ, tỷ của ta hôm nay muốn ra ngoài sao?”

    Nha hoàn đang chuẩn bị hộp đồ ăn nhẹ nhàng cười: “Đúng vậy, Đại tiểu thư muốn đến Tây Giao Mộc tràng xem xét”

    “Tây Giao Mộc tràng?” Tiểu thiếu gia lập tức mở to mắt: “Oa, có phải ở trên núi phía sau Mộc tràng mới kia có một rừng vải không? Lúc này chắc là đã chín rồi, nghe nói phong cảnh ở đó rất đẹp nữa! Không được, ta cũng muốn đi, ta cũng muốn đi ~~” Hắn nắm lấy tay áo nha hoàn bắt đầu làm nũng, chọc cho đối phương khó xử một trận: “Cái này, cái này nô tỳ cũng không làm chủ được đâu”

    “Không được, Lê nhi tỷ tỷ, ngươi đi nói với tỷ của ta một chút đi ~”

    “Thiếu gia, chuyện này...”

    “Ta mặc kệ ta mặc kệ, ta muốn đi!”

    “Đệ muốn đi đâu?” bỗng nhiên bên ngoài vang lên một âm thanh tươi đẹp nhưng mang vài phần uy nghiêm, bọn nha hoàn vội vã cúi đầu nói: “Đại tiểu thư”

    “Tỷ tỷ...” Mộc tiểu thiếu gia tức khắc im bặt, nhìn thấy tỷ tỷ của mình bước vào thì không dám làm càn nữa. Hắn chuyển tròng mắt nghĩ ra một lí do trong lòng, rồi lại thình lình nhìn thấy Đại Cẩu màu vàng đi phía sau tỷ tỷ nhà mình, vì vậy hắn đã bị hấp dẫn nói: “Oa, Đại Kim~”

    Câu Nguyệt ẩn thận đi theo bên cạnh Phàn Thiện thiếu chút nữa đã phụt cười, nàng chuyển mặt sang bên cạnh, chế nhạo nói: “—Đại Kim đó nha?”

    Phàn Thiện trầm mặt.

    “Tỷ tỷ, chó của tỷ nhìn uy vũ thật đó!” Tiểu tử kia tăng tăng chạy tới, biểu tình cực kì hâm mộ nhìn chằm chằm vào Đại Cẩu lông vàng: “Đệ cũng muốn nuôi một con~ giống cọp ghê ~ sao trước đây ta ra ngoài chưa từng nhìn thấy chó hoang nào đẹp như vậy nhỉ...” Hắn đột nhiên nhận ra nhìn tỷ tỷ nhà mình: “Ơ, tỷ tỷ, nghe nói hôm nay tỷ muốn ra ngoài hả? Vậy dẫn đệ theo với, có khi hom nay đệ cũng có thể gặp được con chó con mèo nào xinh đẹp thì sao~”

    “Không được, hôm nay đệ còn phải đi học” Mộc Hân Nhu đã quen với điệu bộ này của hắn nói tiếp, “Giả vờ đáng thương cũng vô dụng thôi”

    “Sao lại vậy được...” Mộc tiểu thiếu gia đang chớp mắt mong chờ thì bĩu môi, xem ra hôm nay đã xác định là hắn không thể ra ngoài chơi rồi. Vậy thì lấy cái gì bồi thường một chút đi... sau đó hắn lui về sau và chỉ vào Đại Cẩu trước mắt nói: “Vậy, vậy có thể để Đại Cẩu này ở lại chơi với đệ một ngày không?”

    “Không được”

    “Vậy, vậy thôi thì để nó đừng nhúc nhích cho đệ sờ một cái đi!”

    Mộc Đại tiểu thư thấy thú vị nhìn hắn một cái, chậm rãi cong khóe miệng lên, mỉm cười: “Lượng nhi, hôm qua Lưu phu tử cho bài tập về nhà – đệ đã làm xong chưa, hả?”

    “Vẫn chưa... nhưng, nhưng mà chỉ còn một xíu thôi” Đột nhiên khí thế của Tiểu thiếu gia kém xuống, ánh mắt mơ mơ hồ hồ nói.

    “Vậy à, vậy còn không mau tới phòng sách nhanh đi, đợi một lát phu tử tới là sẽ kiểm tra đó, nếu như hắn phát hiện đệ còn chưa làm xong thì...”

    “Em đi được chưa...” Tiểu thiếu gia vừa dậm chân vừa bĩu môi rồi chạy đi.

    “Ngoan, tỷ tỷ về sẽ đem cây vải về cho đệ” Nhìn bóng lưng nhỏ chạy đi Mộc Đại tiểu thư khẽ hét lên rồi cười hệt như hồ ly. Nha hoàn đứng bên cạnh thấy một màn thú vị của hai tỷ đệ này cũng len lén che miệng cười.

    Câu Nguyệt dùng móng vuốt thịt mềm chạm vào Đại Cẩu bên cạnh: “Sức chiếm hữu của vị Mộc Đại tiểu thư này cũng cao thật nha” Nàng ý vị sâu xa nói, không đợi đối phương đáp lại lại thản nhiên nói tiếp: “Thật ra sức chiếm hữu của ta cũng cao lắm đó”

    “Cái gì?” Phàn Thiện nhìn qua nàng.

    “Không có gì” Tiểu bạch miêu xoay mặt sang một bên.

    “Đại Kim, hôm nay ta dẫn ngươi đến vùng ngoại ô chơi nha” Lúc này Mộc Đại tiểu thư hơi cúi người xuống, ôm lấy mặt Đại Cẩu. Mỗ mèo đứng bên cạnh nhìn thấy sắc mặt phát lạnh. Mà gia đinh trong phủ cũng nhanh chóng kéo một chiếc mã xa rộng lớn hoa lệ đến đây, vững vàng đứng chờ bên ngoài. Mấy người họ thấy thế thì đi qua.

    “Lên xe đi” Mộc Hân Nhu tỏ ý muốn Lê nhi nha hoàn thiếp thân của nàng lên xe, sau đó nàng khom lưng ôm lấy Đại Cẩu, chuẩn bị muốn ôm lên.

    “Đại tiểu thư, để chúng tôi làm cho!” Hai tên gia đình thấy vậy vội vàng đứng ra. Đại tiểu thư của bọn họ là kim chi ngọc diệp, sao có thể làm loại chuyện này, hơn nữa người đã toát mồ hôi, cánh tay này căn bản không có khả năng ôm được một Đại Gia Hỏa lớn như thế này!

    Không ngờ Mộc Đại tiểu thư nghe xong lập tức liếc mắt đao quét đến: “Không cần”

    Bọn họ thì thầm muốn tiến tới hỗ trợ nàng nhưng lại rùng mình một cái. Mà Phàn Thiện thì không thể nhịn được nữa giãy người ra, tự mình nhảy lên xe.

    “Oa, nhảy thật đẹp! Ngươi còn biết tự mình lên xe nữa!” Lê nhi kinh ngạc hô lên. Mộc Hân Nhu không nói chuyện lập tức lên xe theo sau, ngồi xuống bên cạnh Đại Cẩu rồi u oán nói: “Đại Kim vẫn không chịu đến gần ta”

    “Xì ~” nha hoàn vừa lên xe đang ngồi ở cạnh cửa nghe xong nhịn không được cười ra tiếng, tựa hồ đã thật lâu rồi chưa thấy tiểu thư nhà mình lộ ra một mặt trẻ con như vậy, “Tiểu thư như vậy còn chưa tính là đã đến gần nó rồi sao, mỗi ngày đều giúp nó tắm rửa mà”

    “Cái đó thì không tính” Mộc Hân Nhu ngồi lại gần Đại Cẩu một chút.

    Thần sắc Phàn Thiện nhàn nhạt ngồi một chỗ, nhưng nàng lại cảm giác có một đường nhìn đang mãnh liệt đâm tới đây, đánh thẳng lên người nàng. Phàn Thiện hơi liếc mắt qua thì đối mặt với tiểu bạch miêu đang căm giận.

    “Còn nói không có hi sinh sắc tướng!”

    Trong tâm ngữ Phàn Thiện truyền đến lời tuyên án bất mãn, mà vị Đại tiểu thư ở bên cạnh cũng không an phận, luôn động tay động chân với nàng. Nét mặt Phàn Thiện không chút thay đổi bị kẹp ở giữa, nàng bỗng thấy thời gian sao trôi qua thật chậm, thật gian nan.

    May mà lộ trình này cũng không xa, không lâu sau các nàng đã tới Tây Giao. Sau đó đoàn người được quản sự dẫn đi vào vườn vải ở núi phía sau.

    Không khí trong núi vô cùng tươi mát, đứng ở đây còn có thể thấy rõ những ngọn núi xanh thẳm và dòng nước xinh đẹp ở xa, vị trí cũng rất gần với vườn cây ăn quả. Những cây vải này đều không cao lắm, từng quả chụm lại thành chùm làm cong cành rủ xuống, người đứng dưới tán cây cũng có thể nâng tay ngắt lấy. Khu vực đỉnh đồi này hiện tại đều thuộc về Mộc gia nhưng đây là lần đầu tiên Mộc Hân Du tới nơi này.

    “Thật mê người nha” Nha hoàn bên cạnh vui vẻ nói. Nàng giương mắt nhìn lên, ở trên đầu đều là một mảnh đỏ au, quả thật rất sặc sỡ, mấy tên gia đinh đi theo cũng rất thỏa mãn cùng nhau đến ngắt lấy, chờ khi từng người từng người ăn xong lại đem theo một ít trở về.

    Vì là cơ hội khó có được nên mấy tên gia đình nghe xong phân phó của tiểu thư thì không hề khách khí, bọn hắn bị kích động chạy vào trong rừng cây ăn quả, bắt đầu ăn ngấu nghiến.

    Bên cạnh khu rừng có một con suối nhỏ, bên bờ sông có dựng một chòi nghỉ mát, gọi là Lục Khê đình. Mộc Hân Nhu dắt Đại Cẩu ngồi vào trong đình, an nhiên nhìn ra phong cảnh xa xa. Lúc này xung quanh khu rừng bỗng truyền ra từng đợt tiếng côn trùng kêu, càng lúc càng phát ra to rõ hơn, lấn át toàn bộ âm thanh cười đùa của đám người đang ở trong rừng cây ăn quả.

    “Mùa này mà nghe ve kêu thì thật náo nhiệt. Nhưng mà chỉ náo nhiệt trong chốc lát, hạ đi thu tới, rất nhanh sẽ biến mất” Mộc Hân Nhu nhẹ giọng nói một câu không rõ hàm xúc, trên gương mặt chợt lóe một chút thương cảm. Nàng cầm một trái vải vừa hái trên cây lột vỏ ra. Lớp vô thô ráp màu đỏ bên ngoài bong ra từng mảng, lộ ra múi thịt trắng trẻo nửa trong suốt bên trong, mượt mà như ngọc, hương thơm nức mũi.

    Nàng lại nhẹ nhàng đẩy múi thịt tách lấy hột màu đèn bên trong cùng ném ra ngoài bụi cỏ, sau đó đưa trái vải đến bên mép Đại Cẩu: “Nè, há miệng ra”

    Nàng dịu dàng dỗ dành nhưng Đại Cẩu trước mắt không có phản ứng gì, chỉ dùng thần sắc nhạt nhẽo nhìn nàng một cái.

    Mộc Hân Du thở dài, ngược lại tự đút cho mình ăn. Nàng thò tay kéo Đại Cẩu lại gần một chút rồi ôm qua cổ nó, tựa vào trên người nó nói: “Ngươi nha, thật lạnh lùng, không lắc đầu cũng không lắc đuôi, không tạo niềm vui cho người khác, còn không bằng Lượng nhi nhà ta”

    Trên trán Phàn Thiện chợt nhíu lại, trong đầu hiện ra hình ảnh tiểu cẩu Mộc tiểu thiếu gia dùng ánh mắt thương xót cầu xin lấy lòng...

    “Thật ra lần đầu tiên nhìn thấy ngươi ta đã cảm thấy ngươi rất giống một con chó mà khi bé ta từng gặp” Mộc Hân Nhu lại lẩm bẩm, nàng thấp giọng nói: “Ngay cả ánh mắt cũng giống như vậy... đến cả việc nghe hiểu được lời ta nói cũng giống y hệt”

    “Nhưng mà nó không có lớn như ngươi, cũng không có xinh đẹp như ngươi” Nói xong ánh mắt của nàng có chút mê man.

    Đó là chuyện đã xảy ra mười hai năm trước. Lúc đó nàng chỉ mới bảy tuổi, vì mặc một cơn bệnh nặng nên đến vùng nông thôn tĩnh dưỡng, sinh hoạt cùng với bà ngoại của nàng. Sau khi thân thể khá lên thì thích chạy đến trong núi chơi đùa. Có một lần nàng lén đi vào trong núi, không nghĩ tới lại gặp cơn mưa xối xả, cuống quít chạy đi trú mưa, kết quả là lạc đường...

    “Khi đó ta cực kì sợ hãi. Thật vất vả mới đợi được mưa tạnh nên liều mạng chạy tìm đường về, nhưng cuối cùng ta cũng không tìm được” Mộc Hân Nhu nhẹ nhàng đặt cằm lên trán Đại Cẩu, “Sau đó trời tối đi, ta cũng không còn sức lực, vừa khát vừa đói, nhịn không được ta khóc lên, cứ khóc mãi như vậy...”

    Hương thơm nhàn nhạt hòa lẫn với trong hơi thở của nàng, Phàn Thiện có chút không quen nhưng lại không nhẫn tâm tránh ra. Nàng dùng dư quang nhìn thấy tiểu bạch miêu đang phóng ánh mắt sắc đao về phía mình, nàng bình tĩnh giơ móng vuốt lên bắt một trái vải đưa qua cho tiểu bạch miêu. Tiểu bạch miêu buồn bực nhìn chằm chằm nửa ngày, cuối cùng tức giận nhận lấy.

    Lúc này lại nghe được âm thanh sắc lệ trên đỉnh đầu nhẹ nhàng nói: “Điều đáng sợ chính là, tiếng khóc của ta lại dụ sói tới”

    Phàn Thiện hơi nhíu mày, lỗ tai lông xù giật mình theo, phất qua gương mặt đối phương.

    “Lúc đó trong rừng tối đen như mực, thoáng một cái trở nên yên tĩnh lại, ta chỉ nghe thấy được tiếng tim đập bùm bùm của mình cùng với tiếng thở gấp run rẩy. Mắt của những con sói đó phát ra ánh sáng màu xanh, từ từ đến gần ta. Ta sợ đến mừng hai chân mềm nhũn, tiếng nói cũng khàn đi” Có lẽ là trong lòng còn sợ hãi, hai tay Mộc hân Nhu vô ý thức siết chặt lại, ôm Đại Cẩu chặt hơn một chút.

    “Khi đó ta cứ nghĩ ta đã sắp chết rồi...”



    baekmin_y Tài sản


  2. #32
    Ngày tham gia
    Jun 2015
    Bài viết
    67
    Ngân lượng
    661
    Thanked: 163


    Chương 31

    Qua lại


    Mời Đọc (Click Here) :

    “Ta cho rằng mình đã sắp chết rồi” Mộc Hân Nhu nói tiếp, “Không ngờ trong lúc nguy hiểm lại nhảy ra một con Đại Cẩu có chút kì dị”

    “Chắc nó là cẩu... có điều lúc vừa xuất hiện ta còn tưởng nó là sư tử chứ” Nói đến đây ngữ điệu của nàng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, “Con chó kia có màu vàng sữa, lông xù, đáng yêu như một đóa hoa tú cầu vậy, nó lấy tiếng gầm rú của mình dọa cho những con sói ăn thịt người kia chạy mất, rất uy phong”

    Nàng nhẹ nhàng cười một tiếng, “Sau khi sói chạy đi nó quay đầu lại liếc mắt nhìn ta rồi một mình bỏ đi. Ta theo bản năng muốn đứng lên bước thật nhanh đuổi kịp nó, lá gan của ta lớn đến mức ta vẫn luôn đi theo phía sau nó. Vì theo trực giác của ta, nó sẽ không hại ta. Nó giống như một linh thú bảo vệ ngọn núi này, còn hiểu được tính người. Quả nhiên là đi không bao lâu, vòng qua mấy con đường nhỏ ta đã nhận ra phong cảnh xung quanh, ta đã tìm được đường về nhà rồi”

    “Trước khi đi nó lấy móng vuốt vỗ nhẹ lên vai ta, giống như đang nói tạm biệt với ta vậy. Sau đó bà ngoại và mọi người cầm đuốc xuất hiện trước mắt, sau khi họ phát hiện ra ta thì ôm chầm lấy ta mà khóc, vừa khóc rồi vừa cười. Mà khi ta quay lại nhìn về phía khu rừng thì không còn thấy bóng lưng Đại Cẩu đâu nữa”

    “Nó biến mất như vậy, giống như một giấc mơ không chân thật”

    “Ta không có nói với ai về nó, chỉ đem hình ảnh đó cất giấu thật cẩn thận, trở thành bí mật nhỏ của riêng mình. Chỉ là mỗi lần nghe cha ta nói về chuyện này đều thấy khó chịu. Không phải vì thiếu chút nữa đã bị sói ăn thịt... nói tóm lại ta vẫn còn một chút hoài niệm”

    Mộc Hân Nhu chậm rãi thở dài một tiếng, “Thật muốn gặp lại nó...”

    Phàn Thiện yên lặng nghe xong không nhịn được có chút hoảng hốt.

    Mười hai năm trước... trong mảnh rừng thâm sâu...

    Nàng nhớ lại mười hai năm trước vừa đúng lúc nàng độ một kiếp, vì vậy tiện thể ở lại trong thâm cốc tu dưỡng mấy tháng, chờ đợi thời kì thoái hóa phản thần kết thúc mới trở về núi thần ẩn. Sau đó... hình như đã gặp được một hài tử bị sói nhìn chòng chọc.

    Hài tử đó đã đi lạc vào thần huyễn chi cảnh...

    “Đại Kim, ngươi vẫn sẽ luôn ở bên cạnh ta đúng không?” Mộc Hân Nhu rời khỏi người Đại Cẩu, ôm lấy mặt nàng ngây thơ mà hỏi.

    Phàn Thiện từ trong suy nghĩ hồi thần lại, nhìn gương mặt gần trong gang tấc này thân thể hơi cứng lại, trong lúc nhất thời cũng không biết nên phản ứng thế nào. Đối phương lại nhoẻn miệng cười, một lần nữa ôm nàng thật chặt, thấp giọng than thở: “Thật tốt”

    “Hừ” Lúc này trong tâm ngữ truyền đến một tiếng hừ lạnh.

    Phàn Thiện quay đầu nhìn lại thì tiểu bạch miêu đã xoay lưng, không nói lời nào mà bỏ đi.

    ...

    Trong Mộc phủ, một tiểu gia đinh ôm theo một hộp đồ ăn vui vẻ đi vào hậu viện phía Tây. Hắn đi qua khu rừng rồi dừng lại trước cổng vòm, nhưng hắn không đi vào mà là thò đầu vào trong nhìn xung quanh một chút rồi hô: “A Phúc thúc! A Phúc thúc, thúc đang ở đâu thế?”

    “Ai, ở đây đây” Trong gian phòng nhỏ cách đó không xa có người lên tiếng trả lời, ngay lập tức có một thân ảnh còng lưng xuống đi tới, “A Đinh, là con à”

    Ông lão với mái tóc hoa râm nhìn thấy trong tay hắn cầm cái gì đó thì cười hiền lành một cái: “Tiểu tử này, sao lại đưa đồ ăn đến đây?”

    “Con đặc biệt làm một chút bánh tôm chiên đó” tiểu gia đinh tên là A Đinh cười ngây ngô gãi đầu, hắn biết quy củ của đối phương nên không đi vào mà kiên nhân đợi thân ảnh còng lưng bước đi loạng choạng tới đây. Đối phương đã có tuổi nên đi sẽ chậm một chút, hắn cũng không gấp gáp mà trên mặt vẫn mang theo nụ cười.

    Phúc thúc đi tới trước mặt vị hậu bối trẻ tuổi này tiếp nhận hộp đồ ăn rồi ngửi ngửi: “Thơm quá”

    “Hì hì, bên trong còn có rượu nữa, thúc về tự mình mở ra ăn đi” A Đinh vui tươi hớn hở nói, theo như thường lệ chuẩn bị rời đi thì nói: “Vậy A Phúc thúc đi vào trước đi, hộp đồ ăn này hôm nào rảnh rỗi lại đưa cho con”

    “Chờ một chút” Nhưng ngoài ý muốn của hắn, ông lão ở phía sau gọi hắn lại. Hắn nghi hoặc xoay người.

    Phúc thúc ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu xa nhìn thoáng qua dung mạo thanh niên trước mắt này, sau đó một loại ý niệm âm u bỗng nhiên sinh ra trong đầu hắn, chậm rãi bò đầy trong lòng. Nhưng hắn còn một chút do dự nhăn mày lại, tay ôm lấy hộp đồ ăn cũng dần dần siết chặt lại.

    “A Phúc thúc?” A Đinh thấy Phúc thúc nãy giờ không nói gì nên thử thăm dò gọi một tiếng. Không biết vì sao hắn nhìn ánh mắt này có chút âm u, khiến hắn thấy khó hiểu. Qua một lúc mới nghe được âm thanh khàn khàn nói: “Con... con theo thúc vào nhà ngồi đi”

    “A?” Cư nhiên lại mời hắn đi vào? A Đinh nhất thời chưa phản ứng được, bởi vì từ khi A Thọ xảy ra chuyện thì A Phúc thúc chỉ sống một mình trong hậu viện bỏ hoang, tính tình cũng trở nên cổ quái rất nhiều, bình thường chưa bao giờ để người ta vào nhà, ngay cả hắn cũng không vào cho vào.

    “Được, được rồi!” Hắn mừng rỡ luôn miệng đáp ứng đi theo sao ông lão đi vào hậu viện bỏ hoang mà không phát hiện thần sắc phức tạp trong mắt đối phương.

    Chít một tiếng, cánh cửa mở ra, bên trong phòng rất tối khiến người ta không quá thích ứng được. A Đinh đi vào nhìn trái nhìn phải căn phòng cảm thấy có chút ngột ngạt, hắn cũng rất tự nhiên đi tới muốn đẩy cửa sổ đang được đóng chặt ra để hít thở không khí, không ngờ hắn còn chưa đụng tới đã bị người phía sau nghiên nghị quát bảo ngừng lại: “Đừng động vào nó!”

    Hắn sợ đến rút tay lại. Hắn chưa từng thấy vị trưởng bối từ ái vẫn luôn đợi con trai trở về này nghiêm khắc như vậy, trong lúc này hắn không biết nên làm sao: “A, A Phúc thúc...”

    Đến đây ông lão mới hiểu được mình đã thất lễ vì vậy khoát khoát tay: “Không có gì, hai ngày nay thúc bị chóng mặt... nên ánh sáng chiếu vào sẽ có chút không thoải mái” Hắn nói xong thì yên lặng dời về phía cái vại lớn bên trong bóng râm phía sau, đáy mắt hắn càng trở nên phức tạp hơn.

    “A... thì ra là vậy” A Đinh không nghi ngờ gì nữa, “Quên đi, không mở ra nữa. Nhưng mà A Phúc thúc có khó chịu chỗ nào thì nên đi xem đại phu đó, đừng có chịu đựng, tốt nhất là lấy một ít thuốc về uống” Hắn nói xong đi tới bên cạnh bàn ngồi xuống.

    “Biết rồi, không có gì đâu, cùng lắm thì bệnh cũ thôi” Phúc thúc thở dài. Đứa nhỏ này lúc trước rất thân với con của hắn, hai người đi đâu cũng đều rủ nhau. Những người khác thường pha trò nói nếu A Đinh là nữ nhi, nhất định là muốn làm con dâu của hắn rồi.

    Nhớ tới ngày mà A Thọ xảy ra chuyện nó cũng lo lắng không ít, thằng bé đi theo ông bôn ba xung quanh đi tìm một ngày một đêm, sau đó còn tự mình bỏ tiền ra nhờ người hỏi thăm tin tức. Hai năm nay vẫn luôn dụng tâm chăm sóc hắn, là một đứa bé ngoan hiền có tấm lòng tốt. Nhưng mà...

    Hắn nhìn cái nắp gỗ đậy trên vại, mơ hồ cảm nhận được sự nôn nóng tức giận ở bên trong.

    Mấy ngày nay có một nữ nhân lai lịch không rõ âm thầm cản trở nên đến cả một người nó cũng không bắt về được. Đã rất lâu rồi nó chưa được ăn, nếu cứ tiếp tục như vậy...

    Nhưng mà nam tử trẻ tuổi kia lại không cảm nhận được một chút khác thường nào, hắn tự tay mở hộp đồ ăn ra, bưng những gì trong đó dọn ra ngoài: “Oa, A Phúc thúc, thúc xem nè, đây chính là rượu trà nhài được chôn ủ hai năm đó” Hắn giống như đang dâng hiến vật quỷ, huơ huơ bình rượu trong tay nói: “Trước đây A Thọ có nói qua với con, thúc thích nhất là ăn bánh tôm chiên uống rượu trà nhài”

    Phúc thúc nghe xong lời này sắc mặt bỗng nhiên khẽ biến, bắt đầu có chút mất tự nhiên: “A Thọ... A Thọ nó nói với con sao” Trong mắt hắn mơ hồ không rõ, vừa định ném ra lá bùa ẩn giấu trong ống tay áo nhưng yên lặng thu trở về.

    A Đinh nhìn thần sắc của ông lão ngồi đối diện, không nhịn được có chút đau đầu, tưởng chính mình đã lỡ lời nhắc tới chuyện thương tâm nên ông mới như vậy.

    “Dạ, A Thọ hiếu thảo như vậy, thúc thích ăn cái gì hắn đều biết hết...” Hắn kiên trì nói xong trong lòng cũng có chút chua xót. Lúc trước quan hệ của hắn và A Thọ rất tốt, giống như huynh đệ ruột. Lúc ấy thể chất của hắn tương đối kém, thường sinh bệnh, mà A Thọ thì chăm sóc hắn, cổ vũ hắn đến nơi đến chốn. Trong lắm hắn, A Thọ giống như một trời sáng rực chói mắt. Ai ngờ sau đó...

    “Tuy là không có tin tức của A Thọ nhưng chúng ta cứ tiếp tục nhờ người di tìm, một ngày nào đó có thể tìm được... À không nói cái này nữa, sau này thúc muốn ăn cái gì thì cứ việc nói với con, muốn mua cái gì cũng có thể gọi con một tiếng. Con chính là đứa con trai thứ hai của thúc đó!” Hắn cười cười, rồi lại nhịn không được hít hít mũi.

    Phúc thúc nghe xong những lời này liền nghẹn họng, trong mắt cũng có chút rưng rưng. Tay ông đặt dưới gầm bàn siết chặt lại, trong nội tâm không ngừng vùng vẫy. Một lần nữa ông ngước nhìn cái vại trong bóng tối, cảm nhận được bên trong càng lúc càng phát ra hơi thở nóng nảy, ông liền cắn răng.

    Không được... không thể mềm lòng...

    Mà lúc này A Đinh cũng đã kiềm lại được sự thương cảm của mình, hắn một lần nữa nhếch miệng cười giật nút bình ra, rót hai chén rượu, tiếp tục nói: “Thời tiết này các rượu điếm trong thành đều không làm loại rượu này, chỉ còn rượu điếm của lão Từ gia ở phố đông thôi, đáng tiếc Từ lão đầu không biết đã đi đâu, bằng không ta còn có thể lấy nhiều một chút”

    Phúc thúc đột nhiên cứng người lại, mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn lên: “Con nói đây là rượu của Từ lão đầu ở con hẻm phố đông ủ sao?”

    “Phải, đúng vậy. Sao thế A Phúc thúc?” Thanh niên trước mặt sửng sốt một chút.

    “Từ lão đầu ở hẻm phố Đông sao...” Từ lão đầu ủ rượu... đó là người mà hắn tự tay hại chết! Phúc thúc đột nhiên nức nở một tiếng, gân xanh trên trán nổi lên.

    Đó là người vô tội đầu tiên mà hắn hại chết. Lúc trước hắn có mua rượu ở Từ gia vài lần, xem như có sơ giao với đối phương. Đêm đó Từ lão đầu đi đưa hàng gấp ở vùng khác khi trở về thì đã quá muộn, vừa vặn bị hắn gặp phải, hắn không còn cách nào khác mới nhẫn tâm xuống tay.

    Ban đầu hắn vẫn luôn dùng máu gia súc như gà hay vịt để nuôi nó, nhưng về sau không có cách nào thỏa mãn được nó nữa.

    Hắn vẫn còn nhớ trạng thái thê thảm của cổ thi thể đó, từng hình ảnh thoáng chốc hiện ra khiến hắn giật mình, trong dạ dày lại bắt đầu một trận quặn đau.

    Cuối cùng lá bùa trong tay bị vo thành một cục ném qua một bên. Phúc thúc hít sâu một hơi chậm rãi bưng chén rượu lên nặng nề đưa lên miệng, trong hốc mắt hắn đỏ lên che kín tơ máu.

    Thôi được...

    “Cút!” Đột nhiên hắn như biến thành một người khác, rống to vào mặt A Đinh.

    “A Phúc thúc, thúc làm sao vậy, con nói sai chỗ nào sao...” A Đinh kinh ngạc nói, nhưng mà ông lão trước mắt vội vàng đứng dậy kéo hắn ra ngoài cửa rồi đùng một tiếng dùng hết lực đóng cửa lại: “Đi mau, bây giờ tao khó chịu muốn đi ngủ, mày mau cút đi, đừng tới phiền tao nữa!!”

    “A, rốt cuộc thúc sao lại...”

    “Cút! Cút xa khỏi đây!!”



    baekmin_y Tài sản


  3. #33
    Ngày tham gia
    Jun 2015
    Bài viết
    67
    Ngân lượng
    661
    Thanked: 163


    Chương 32

    Trời u ám


    Mời Đọc (Click Here) :

    Đến nửa đêm, những đám mây ẩn sấm chớp nổi lên rất nhiều ở đường chân trời. Không khí xung quanh đình trệ bất động trở nên ẩm ướt oi bức khác thường. Trong sân hoàn toàn im lặng không có một chút gió, nhưng ở trong góc tối nọ lại nổi lên sóng triều. Mưa gió sắp đến rồi.

    Trong phòng, Mộc Đại tiểu thư ôm dính Đại Cẩu lông vàng, mãi cho đến khi đối phương trừng ánh mắt hung quang mới chịu buông nó ra, nàng cười tủm tỉm phủ thêm áo ngoài, đi đến thư phòng kiểm tra sổ sách.

    Khi cánh cửa đóng lại Phàn Thiện mới thở phào nhẹ nhõm, nàng nằm sấp trên tấm thảm bông rơi vào trầm tư. Lúc này, tiểu bạch miêu làm lơ nàng cả một buổi chiều vô thanh vô tức nhích lại gần, rầu rĩ vùi thân thể vào trong hõm vai của nàng, rõ ràng là nàng vẫn còn giận.

    Vì động tac này của tiểu bạch miêu mà trong lòng Phàn Thiện mềm nhũn khó hiểu, cũng tùy ý đối phương như vậy mà không có ngăn cản. Khác với Mộc Hân Nhu, nàng không bài xích Câu Nguyệt tới gần nàng, giống như thân thể của mình đã quen với sự gần gũi này, nên vô cùng tự nhiên. Vì vậy nàng cũng không tự giác cúi đầu, nhẹ nhàng cọ lên thân thể nhỏ bé ấy.

    “Ngươi đang giận ta sao?” Nàng nghĩ đến biểu hiện hôm nay của Câu Nguyệt liền mở miệng hỏi.

    Câu Nguyệt lại tựa đầu vào cần cổ nàng không lên tiếng, quá rất lâu sau mới cúi đầu nói: “Ta không biết”

    ...Không biết?

    Phàn Thiện buông mi nhìn một cái lỗ tai lông măng lộ ra trong đoàn thân thể màu trắng, trong bóng tối ánh mắt của nàng gợi lên một vòng gợn sóng tinh tế. Tựa hồ có một loại cảm giác không nói nên lời, yên tĩnh chơi đùa trong không khí, càng lúc càng vi diệu hơn.

    Cành cây ngoài cửa bỗng nhiên xao động. Tiếng gió thổi ù ù, một chút giảm giác mát lạnh xuyên vào khe cửa.

    “Gió lên, trời sắp mưa rồi” Phàn Thiện nhẹ giọng nói. Không biết vì sao, trong lòng nàng có chút mất bình tĩnh.

    Bên trong hậu viện bỏ hoàng ở phía sau khu rừng, gió cuốn những chiếc lá bay đầy không trung, sau đó phủ lên trên cửa sổ. Ánh nên trong phòng dập tắt, gian nhà đen kịt một mảnh. Trong bóng tối, ngoại trừ tiếng gió thổi và động tĩnh xào xạc của bụi rậm thì tựa hồ còn nghe được một chút âm thanh kì quái. Cẩn thận lắng nghe thêm thì giống như một tiếng khàn khàn âm u gầm nhẹ ai oán, càng giống như bị người bóp chặt cổ họng phát ra tiếng nức nở kì lạ.

    Trong góc phòng, cái nắp đậy trên bình vại rung động một chút.

    Bỗng nhiên, có một ống thổi lửa vụt sáng, chiếu lên một gương mặt tái nhợt, nhưng cũng rất nhanh nó bị tắt đi, chỉ còn lại một chút mùi cây đốt cùng với những điểm tàn còn sót lại của lửa, ánh sáng nhợt nhạt trong căn phòng chợt sáng rồi chợt tắt.

    Ông lão hút mấy hơi thật dài rồi phun ra một làn sương khói. Sương khói màu trắng phiêu tán trong không khí đầy mùi ẩm mốc, nó nhạt dần rồi biến mất. Ông đứng yên trong bóng đêm một lát, không biết đang suy nghĩ cái gì. Cuối cùng ông vẩy tàn thuốc, đem tẩu thuốc cũ kĩ gác trên bàn, lấy đồ nằm lên giường.

    Hắn nằm nghiêng, mặt quay vào trong, nhưng không có nhắm mắt đi ngủ. Bên ngoài truyền đến từng trận gió thổi, lúc này càng thổi mạnh hơn, vù vù điên cuồng gào thét, giống như cơn gió lớn lớn hồi tháng bảy năm rồi.

    Ông nhớ rõ có một năm lúc A Thọ còn nhỏ, bọn họ còn sống ở quê chưa có lên thành, cũng gặp được một cơn gió lớn như vậy, sau đó thì một trận mưa to ập xuống tận mấy ngày. Cây sơn trà trong sân ngã xuống, mái ngói cũng bị thổi bay đi không ít, cũi gỗ trong vừa đều bị ướt hết. Buổi tối khi hai cha con ăn bánh ngô qua đêm thì A Thọ đột nhiên nói với hắn, sau này sẽ xẩy một căn nhà lớn hơn vững chắc hơn cho ông ở, như vậy sẽ không bao giờ sợ cơn bão này nữa.

    Không bao giờ sợ nữa...

    Cửa sổ bị cơn gió bên ngoài thổi đến lắc lư kêu lên ken két.

    Trong phòng cũng vang lên tiếng ma sát rất nhỏ, giống như có cái gì đó đang thong thả di động rồi dừng lại.

    Sau đó, phù phù một tiếng, cái nắp gỗ đậy bình vại rơi xuống đất rồi bắn lên, lăn một vòng xong ngã xuống qua một bên. Người trên giường vẫn luôn kinh ngạc mở to mắt chìm vào trong hồi ức cuối cùng cũng than nhẹ một tiếng, ông chậm rãi nhắm hai mắt lại, gương mặt bình tĩnh.

    Sau đó liền nghe thấy có gì đó từ trong vại nước bò ra, sột soạt, bước từng bước tới bên này. Qua một lát thì bám chặt mép giường, nắm lấy chăn chậm rãi bò lên, đi tới sau lưng ông.

    Khi hàm răng sắc bén của hắn xé rách bả vai, ông lão lại cười, nhưng là cười ra nước mắt. Ông run rẩy, trầm thấp nói: “Đói bụng sao”

    “Đói lâu như vậy thì ăn đi, ăn đi... con trai” Ông cúi đầu nhỏ nhẹ nói, giống như đang hát một bài ru từ xưa để ru con trai của mình đi ngủ...

    Đây là số mệnh. Nếu như không có lần cháy nhà kia, nếu như Mộc phủ không có mời tên đạo sĩ kia đến xem phong thủy thì con của ông sẽ không bị nhìn trúng, bị tên đạo sĩ đó lén bắt làm thành loại cổ độc người... như vậy sự việc sẽ không đi đến một bước ngày hôm nay. Ông mệt mỏi quá rồi, đã sớm rất mệt mỏi rồi. Lần này hai tay ông dính đầy máu tươi, khi đến Địa phủ sẽ bị Diêm Vương chém cho vào chảo thôi... haha...

    Nụ cười tái nhợt đọng lại trên khóe miệng ông.

    Cứ như vậy mà kết thúc đi...

    Ánh sáng tia chớp trắng xanh đột nhiên đánh xuống, rọi sáng một phía chân trời, cũng chiếu sáng lên chiếc giường đầy máu. Trên trời lập tức ầm ầm một tiếng, trên nóc nhà truyền đến âm thanh mưa phủ. Tí tách, tí tách, sau đó một cơn mưa tầm tả rơi xuống.

    Mưa xối xả kèm theo sấm chớp, đùng đùng ầm ĩ.

    Ở một chỗ khác trong sân, Đại Cẩu đang nghỉ ngơi trên thảm bông bỗng nhiên mở mắt, thần sắc của nàng chấn động. Tiểu bạch miêu nằm trong lòng ngẩng đầu nhìn nàng hỏi: “Sao vậy?”

    Phàn Thiện nhìn ra ngoài cửa sỏ, ngưng thần cảm ứng một chút, nghi hoặc nói: “Sao trận pháp này tự dưng dao động như vậy... kết giới cũng yếu dần...”

    “Nó bị phá hủy rồi!” Nàng mạnh mẽ đứng dậy, lao nhanh ra ngoài cửa.

    “Ơ, đợi đã!” Câu Nguyệt cũng chạy đi theo.

    Bên trong thư phòng của Mộc phủ, ánh sáng ngọn nến bị gió thổi làm cho rung động. Mộc Hân Nhu thấy thế thì ngừng bút, xoa xoa đôi mắt buồn ngủ, lên tiếng gọi nhà hoàn: “Lê nhi”

    Mộc Hân Nhu không thấy đối phương đáp lại, đoán chừng nha hoàn lại ngủ quên. Nàng lắc lắc đầu, đề cao âm lượng lên một chút: “Lê nhi”

    Nha hoàn đang ôm một quyển sách ngủ gà ngủ gật đột nhiên tỉnh giấc, lúc này nàng mới phát hiện bên ngoài trời đã mưa, bão đã tới, có hơi nước phun vào từ khe cửa sổ, đem ướt hết những chỗ xung quanh ghế ngồi: “A, muội muội đi đóng cửa lại!” Nàng không đợi chủ tử nói tiếp liền gấp rút chạy ra bên ngoài đẩy cửa sổ xuống, sau đó mới trở về đóng kín lại.

    Mộc Hân Nhu có chút buồn cười nhìn bộ dáng hấp tấp lỗ mãng của nha đầu kia rồi tiếp tục cúi đầu viết chữ.

    Lê nhi đẩy xong cửa sổ thứ hai, chuẩn bị đi vào trong kéo kín lại thì phát hiện nó lại bung trở ra: “Ơ, thật kì quái” Nàng buồn bực nói. Cửa sổ ở thư phòng này là đặc biệt làm khác, muốn kéo được nó phải dùng lực rất nhiều, cho nên những ai sức yếu muốn đứng bên trong kéo khung cửa vào sẽ tương đối khó khăn, đi ra bên ngoài đẩy vào thì sẽ tiện hơn, nhưng khi đẩy vào rồi sẽ không dễ dàng bị bung ra như vậy mới đúng chứ...

    “Chẳng lẽ cửa sổ này bị hư rồi?” Lê nhi suy nghĩ rồi đi ra ngoài, đi đến hành lang bên hông cửa sổ, khi đến gần muốn kiểm tra thì đột nhiên ngọn nến dưới mái hiên bị tắt đi, trước mắt tối sầm lại.

    “—Aaa!”

    Một tiếng thét chói tai vang lên, Mộc Hân Nhu ở bên trong nghe thấy tiếng la bỗng nhiên cả kinh, vội vàng gọi: “Lê nhi?”

    “Lê nhi? Muội sao vậy, mau trả lời ta đi” Gọi mấy tiếng đều không thấy trả lời, trong lòng Mộc Hân Nhu nhảy dựng lên. Xảy ra chuyện gì vậy? Bị trộm vào sao? Khi nàng nhận ra có chút không thích hợp thì buông bút xuống, tiện thể cầm lấy cuộn tranh ở bên cạnh, thật cẩn thận đi về phía cửa.

    Mưa rất lớn, giống như một cái rèm che đậy trời đất, phong tỏa tất cả nơi này. Bên ngoài hành lang đề tối om không thấy rõ cái gì, ngọn nến dưới mái hiện cũng chỉ còn lại một ngọn sáp mơ hồ.

    Lúc này những hạ nhân ở các viện khác đều đã ngủ, tiếng mưa lớn như vậy, nếu như nàng thật sự gặp nguy hiểm có lên tiếng gọi thì không biết người trong phủ có nghe được hay không...

    Đây là lần đầu tiên nàng gặp phải chuyện này, Mộc Hân Nhu nhịn không được có chút sợ hãi. Nàng cầm cuộn tranh, bước một bước đến gần cửa ra vào, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm ra bên ngoài. Theo bước chân di động của nàng, rất nhanh lại thấy một đôi chân khác đi theo!

    Có người nằm bên ngoài cửa, nàng đến gần nhìn kĩ, chính xác là... Lê nhi! Thật sự đã xảy ra chuyện rồi! Nàng vội vàng đi về phía trước, nhưng mà trong lúc nàng sắp vượt qua bậc cửa đi tới hành lang thì thấy một cảnh tượng khiến đồng tử của nàng đột nhiên co rút lại.

    Nàng chỉ thấy Lê nhi không còn khí sắc nằm trên mặt đất, đôi mắt đóng chặt, quần áo dính đầy máu me. Mà thứ đứng bên cạnh Lê nhi đưa lưng về phía nàng là một thân thể dị dạng như quái vật. Mái tóc mất trật tự, eo lưng cao cao cong lại, lộ ra lớp da lồi lõm màu xanh đen, cứ như con vượn rủ hai cánh tay xuống, quần áo trên người thì rách rưới, nhìn rất giống... ít nhất đã từng rất giống một người.

    Mà lúc này đối phương giơ tay lên, duỗi hai bàn tay đầy máu đen đến dưới cổ Lê nhi.

    Trời ạ... sao lại thế này... cổ họng Mộc Hân Nhu căng thẳng, nàng chỉ thấy da đầu mình tê dại, trong đầu thoáng chốc trở nên trống rỗng. Cuộn tranh trong tay bang một tiếng rơi xuống đất.

    Quái vật nghe được âm thanh liền quay đầu lại, tròng mắt trắng dã mạnh mẽ nhìn qua. Lớp da trên gương mặt bị hư thối đến sắp không phân rõ được ngũ quan, nó nhe răng nanh đi về phía trước, miệng hé ra thành mấy múi thịt, bộ dáng vô cùng dữ tợn và đáng sợ. Máu loãng còn sót lại trên người nhĩu tí tách xuất đất chảy thành dòng, ẩm ướt hôi tanh khiến người thấy buồn nôn.

    Mấy con quỷ ăn thịt người huyết nhục đầy người trong miêu tả chính là dạng này...

    “Gừ!!” Nó đột nhiên phát ra tiếng gầm rú rất khủng bố, sau đó lập tức vặn vẹo nghiêng đầu, lung lay lắc lư, lấy một tư thái quỷ dị vọt đến, trong mắt xanh trắng vẫn nhìn chằm chằm lấy Mộc Hân Nhu không buông.

    Sắc mặt Mộc Hân Nhu trắng bệch, sợ hãi kêu lên một tiếng lùi về phía sau, cả người mềm nhũn, kinh hoảng sợ hãi đến sắp ngất đi. Trong nháy mắt mọi thứ như trở về mười hai năm trước, một mình nàng cuộn mình run rẩy dưới táng cây, mắt mở trừng trừng nhìn đàn sói miệng mồm đầy máu, động cũng không dám động, cứ bất lực như vậy.

    Mắt thấy quái vật này sắp đi đến gần thì lúc này có một thân ảnh màu vàng nhảy phốc đến, hất tung con quái vật đó bắn ra ngoài, ngã vào trong màn mưa.

    “Đại Kim...” Nàng bừng tỉnh dậy lẩm bẩm nói. Một khắc cuối cùng trước khi ý thức mơ hồ nàng đã thấy Đại Cẩu lông vàng chậm rãi đứng lên, biến thành một nữ tữ mặc y phục thuần trắng...

    ...

    Lê nhi: Ta cứ như vậy mà tử vong sao?
    Mỗ Bạc: Đúng vậy, trong chính văn đã miêu tả rất rõ ràng-- không còn khí sắc nằm trên mặt đất, đôi mắt đóng chặt, quần áo dính đầy máu me. Là ăn hành đó không sai đâu.
    Lê nhi: Nà ní... Ta còn trẻ như vậy, đang ở tuổi dậy thì chính trực, thanh xuân đẹp đẽ như trái cây chua ngọt, thật sự... ngươi, sao ngươi lại có thể... thật tàn nhẫn mà ayy ayy ayy ayy ayy!
    Mỗ quái vật đột nhiên xuất hiện: (tức giận chỉ) Được rồi! Ngươi chỉ là bị dọa cho hôn mê thôi!
    Lê nhi: A yêu quái!!! (lại hôn mê)



    baekmin_y Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •