Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 70 của 70
  1. #61
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    439
    Ngân lượng
    51,695
    Thanked: 25801

    Chương 58: Khoảnh khắc tĩnh lặng

    P/S: Chương này bà con không xem là uổng lắm nha, : ))) Sở Oản câu nhân phò mã giữa ban ngày ban mặt : ))), tác giả viết H thật "lôi cuốn"



    Mời Đọc (Click Here) :





    Thấy Sở Oản ôm hôn Tần Phủ Nguyên, Thủy Nhi liền dẫn nha hoàn đi ra ngoài rồi đóng cửa phòng lại, sự tự giác này khiến Tần Phủ Nguyên thêm xấu hổ.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 150 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Duyệt Du nghẹn ngào, nửa ngày không nói ra lời, ánh mắt bay đi, đột nhiên thấy khăn trên tay Lâm Thanh Du: "Đây không phải là của nương sao?"

    Lâm Thanh Du sửng sốt, ngày đó Sở Chiếu trước khi đi, liền đoạt lấy của nàng, rồi đem của mình nhét vào, cái ôm bá đạo độ mạnh yếu tựa như vẫn còn đây: "Thanh Du, bổn cung chờ ngươi lớn, đã hơn bảy năm, hiện tại, bổn cũng vẫn như cũ chờ ngươi thay đổi. Còn bổn cung.... cũng sẽ cố gắng thay đổi, ích kỷ như trước đây, lại thích hợp với ngươi hơn."

    "Điện hạ..."




    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. The Following 12 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  3. #62
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    439
    Ngân lượng
    51,695
    Thanked: 25801

    Chương 59: Phẫn nộ


    Mời Đọc (Click Here) :


    "Phò mã gia, muốn dùng bữa sao?" Sắc trời dần tối, trong phòng vẫn yên tĩnh, nghĩ tới động tĩnh mập mờ kéo dài hơn một canh giờ mới dần yên tĩnh lại, Thủy Nhi nhịn không được nhíu mày, thân thể điện hạ chịu nổi sao?

    "Ngô..." Âm thanh phát ra theo động tác ngồi dậy của Tần Phủ Nguyên, Sở Oản nhạy cảm nhíu mày, thân thể hướng vào lồng ngực của Tần Phủ Nguyên mà dùng sức cọ xát, đem chăn mỏng che người đá xuống dưới chân.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 150 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Nỗi oán hận này, cùng chuyện này liên tiếp kéo đến, cơn giận không thể nào áp chế được, Tần Phủ Nguyên dường như vì nỗi oán hận của chính mình rốt cuộc tìm được lý do tốt nhất, không thẹn với hiếu đạo, không sợ luân thường đạo lý kính trên nhường dưới!




    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 8 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #63
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    439
    Ngân lượng
    51,695
    Thanked: 25801


    Chương 60: Ngày nhớ đêm mộng.



    Mời Đọc (Click Here) :


    Trong lòng Điều Nhi vẫn luôn cảm thấy chủ tử của mình, Vinh An công chúa là người thông minh nhất. Hạ nhân trong phủ đều nói thân thể Vinh An công chúa không tốt, còn vô tri, nhưng những người này biết vô tri là gì sao?

    Đúng vậy, Sở Oản vì thân thể không tốt, nên chưa từng đọc qua sách vở, cũng không biết quá nhiều chữ, chỉ nói về đối nhân xử thế, với cách nhìn của Điều Nhi, thì danh tiếng của trưởng công chúa cũng chưa chắc so với Vinh An công chúa ưu tú hơn.

    Nữ nhân trong hậu cung tranh đấu không ngừng, không muốn bị vạ lây, chỉ có hai cách: một là có được địa vị, khiến người khác không dám tùy tiện khiêu khích, hai là bỏ qua tất cả địa vị, để cho tất cả mọi người biết bản thân không có uy hiếp.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 150 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    "Phò mã..."

    "Phò mã.... Phò mã!"

    "Phò mã!"






    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. The Following 9 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  7. #64
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    439
    Ngân lượng
    51,695
    Thanked: 25801


    Chương 61: Vô cùng căng thẳng.



    Mời Đọc (Click Here) :




    "Phò mã..."

    "Phò mã... phò mã!"

    "Phò mã!"

    Sở Oản tỉnh lại liền khóc, Điều Nhi ở trước người nắm chặt nàng, thấy nàng mở mắt mới buông tay ra, sau đó mới thở dài một chút: "Đã tỉnh lại."

    "Điện hạ!" Thủy Nhi cẩn thận rót chén trà, đi đến trước mặt nàng dùng muỗng sứ cẩn thận đút vài miếng, nhỏ giọng nói: "Điện hạ, lại nằm mơ thấy chuyện không tốt sao?"

    Trên mặt Sở Oản còn mang theo nước mắt, uống nước xong qua hồi lâu mới thả lỏng hô hấp: "Không phải là mơ giấc mơ xấu, mà là vì quá tốt đẹp, cho nên mới càng đau khổ.... Vẫn là, còn chưa tìm được phò mã sao?"

    Ca Nhi cẩn thận từng li từng tí nhìn Sở Oản, sau đó mới ấp úng trả lời: "Trước mắt là như vậy, tạm thời vẫn chưa nghe thấy tin tức của phò mã."

    "Vẫn chưa có tin tức...." Khuôn mặt Sở Oản vốn tái nhợt, lúc này càng thêm trắng bệch.

    Hôm đó, sau khi tự mình từ chỗ Tống Hữu Bính đi ra, Tần Phủ Nguyên liền trở về phòng, vội vàng nói với Sở Oản muốn dùng cửa hiệu Tần giang giúp Trưởng công chúa vượt qua nguy cơ lần này.

    Sở Oản cảm thấy, đời người lần đầu tiên khó khăn như vậy: một mặt nàng hiểu được chuyến đi này của Tần Phủ Nguyên có nhiều nguy hiểm, mặt kia cũng biết rõ nếu Tần Phủ Nguyên không ra mặt thì lúc này sẽ không còn ai giúp hoàng tỷ.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Lần nữa nghẹn lời, nếu đây chỉ là thánh dụ bình thường Dư Chính Hiến không nhất thiết bị ngăn cản lâu như vậy, chỉ là nha hoàn trước mắt này, dường như nhìn thấu lòng hắn có quỷ, khiến hắn đến quy củ ngày thường cũng không thể giữ được, Điều Nhi liền có thể dùng quy củ để bắt lỗi hắn. Ánh mắt liếc nhìn thị vệ sau lưng, bàn tay đang thả lỏng, ngược lại dùng sức nắm chặt.

    "Đại nhân?" Điều Nhi sao không chú ý được? Trên tay sớm đã siết chặt không một khe hỡ, một khi những người này liều mạng, cũng không khó để đánh ngã.



    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  8. The Following 9 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  9. #65
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    439
    Ngân lượng
    51,695
    Thanked: 25801


    Chương 62: Tin vui



    Mời Đọc (Click Here) :




    "Tuy nơi này không bằng phủ môn kim quý của bổn cung ở kinh thành, nhưng cũng là biệt trang được phụ hoàng ban cho, đại nhân trực tiếp mang theo nhân mã bao vây như vậy, để người xung quanh nhìn thấy còn nghĩ rằng bổn cung đã làm sai chuyện gì để phải bị bắt thế này."

    Đứng đối diện với cửa biệt trang đang từ từ mở ra, Sở Oản mặc y phục quý giá trong cung, người còn chưa thấy đã nghe giọng nói truyền ra.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Điều Nhi quay mặt đi chỗ khác, không đáp lại sự tò mò của Thủy Nhi. Qua hồi lâu, chỉ nhẹ nhàng nói một câu: "Giống như điện hạ thích phò mã không cần lý do, thì phò mã cũng vậy, cho dù có chuyện gì, đều chỉ thích điện hạ."

    Có lẽ chưa từng nghe Điệu Nhi mở miệng nói lời như vậy, Sở Oản cùng Thủy Nhi đều ngây ngốc nhìn nàng ấy, Ca Nhi đỡ hơn một chút, giật mình một cái, liền khoa trương nở nụ cười: "Điều Nhi tỷ tỷ cũng biết chuyện tình cảm, chỉ nói một câu, đã khiến điện hạ cùng Thủy Nhi tỷ tỷ sợ choáng váng!"




    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  10. The Following 10 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  11. #66
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    439
    Ngân lượng
    51,695
    Thanked: 25801



    Chương 63: Trở về.


    Mời Đọc (Click Here) :



    Sở Oản dự tính không sai, ngày thứ ba Thiền Nhi đã dẫn thủ hạ quay về biệt trang, binh lính canh chừng bên ngoài chỉ làm màu, rất nhanh đã bị giám sát.

    Vốn mong Thiền Nhi có thể nói một chút tin tức về an nguy hiện tại của Tần Phủ Nguyên, nhưng mà khi Thiền Nhi đến nơi, không có gặp được Tần Phủ Nguyên, chỉ nghe Quyên Nhi nói Tần Phủ Nguyên đã mang đầy đủ lương thực chạy đến biên thành, sau đó biết được tin bên này bị giam lỏng lại vội vàng chạy trở về.

    "Phò mã gia đã đến chỗ Trưởng công chúa điện hạ rồi. Nếu Phò mã xảy ra chuyện gì, làm sao Trưởng công chúa điện hạ có thể bỏ mặc không quan tâm?" Ca Nhi thấy Sở Oản còn buồn không vui, liền nói lời tốt cho nàng thoải mái, "Chiến sự biên thành có Phò mã gia mang theo tài vật làm hậu thuẫn, còn có binh lực của Lâm Thanh Phong tiếp viện. Hiện tại mọi chuyện đã sáng tỏ, có khi không bao lâu nữa Trưởng công chúa cùng Phò mã gia sẽ an toàn quay về." Sở Oản gật đầu, đột nhiên lại nhìn về phía Thiền Nhi: "Dịch cô nương đâu? Bị thương rồi sao?"

    Thiền Nhi ngẩn người, ngay sau đó liền lắc đầu: "Nô tỳ chỉ nghe nói hình như Phò mã gia đã đưa Dịch cô nương về Tần gia, sau đó tự mình rời đi."

    Sở Oản không nói gì, cúi đầu chu mỏ một cái, cũng không biết đang suy nghĩ gì, do dự một chút thì gật đầu sau đó lại lắc đầu, cái miệng nhỏ vểnh lên thật cao. Thủy Nhi hiếu kỳ, vừa định kêu điện hạ, Sở Oản đã nói bản thân không có việc gì.

    Ừm, hơn phân nửa là do cái đầu nhỏ lanh trí này nghĩ lung tung, sau đó còn tự mình khổ sở! Mọi người ăn ý ngầm kết luận, tuy nói tự ý đoán tâm tư của chủ tử rất không tốt nhưng mỗi người lại không nhịn được mà đoán mò.

    Có lẽ vì đã hiểu rõ được mọi chuyện nên mọi người cũng thả lỏng vài phần.

    Thời gian nửa tháng qua đi, có tài lực phong phú ủng hộ Trưởng công chúa rất dễ dàng dùng cách mạnh nhất đánh lui binh lính thảo nguyên, sau hai ngày liền hồi triều. Cùng lúc đó Sở đế bệnh nặng, nhường ngôi cho Thái tử, làm Anh Tông Thái thượng hoàng, tân hoàng đổi niên hiệu là Hiếu Đức.

    Còn phe phái của Ngũ hoàng tử cùng các đại quan khác thì bị cắt chức, chỉ cần có người nổi lên ý định chống đối liền bị Tân quân ra lệnh xử trảm, trong triều chốc lát lời oán thán nổi lên khắp nơi.

    Kéo dài suốt một tuần, mọi âm u được kéo xuống thấp nhất cho đến một ngày.

    Hôm đó Trưởng công chúa thống lĩnh đại quân của Lâm gia cùng Quan gia hồi triều. Đại quân ở dưới thành, cửa thành lại đóng chặt không mở, tướng lĩnh trên cửa thành hét lớn: "Tội thần Thái Hoa Trưởng công chúa! Trảm đại thần giám quân quan tuyên chỉ, tổn hại thánh ý, còn không mau mau xuống ngựa thỉnh tội!"

    Trưởng công chúa ngồi trên lưng ngựa, nhếch miệng một cái, chỉ nhẹ nhàng nói: "Đối với cách dùng binh, tướng soái thì phải nghe lệnh vua, trưng tập dân chúng."

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    “Chúng thần nguyện theo Trưởng công chúa điện hạ, vì đại Sở chiến đấu." Theo tiếng Lâm Thanh Phong hét lớn, quân Lâm gia kêu theo trước, dần dần tiếng hô vang lên như sấm.

    Trong mắt của Sở Vanh tất nhiên cũng không thể bỏ qua ánh mắt của những quân nhân kia, tất cả đều là thật lòng tín nhiệm, vẻ sĩ khí này, cũng không phải một lời nửa cầu mới cổ vũ được lòng mỗi người. Khi Sở Chiếu giơ tay, tiếng hô đột nhiên dừng, Sở Vanh thu lại tâm tình, lộ ra nụ cười liền làm tư thế mời: "Thần đệ đã được Bắc Nha cấm quân tương trợ, ngoài cửa thành đã sớm được dẹp loạn, hoàng tỷ mời theo..."

    "Đây hơn phân nửa đều là tướng sĩ ở thảo nguyên cưỡi ngựa rong ruổi, vào trong thành chiến đấu cũng không hợp. Mà ngự lâm quân trong cung chỉ có ba ngàn, hiện tại quân nhân ta đầy đủ, cần phải đánh nghi binh nhiều hướng phân tán binh lực, cuối cùng đánh thẳng vào Duyên Phúc cung, nội ứng ngoại hợp, vào Quốc Khánh môn!" Sở Chiếu suy nghĩ một lần, liền quyết đoán hạ lệnh: "Lâm tướng quân, khanh đem theo một vạn bộ binh thủ hạ bao vây quanh thành. Quan tướng quân là kỵ binh khí thế khó chặn được, còn Bắc Nha cấm quân lại biết rõ phòng vệ trong cung, cùng hai quân hợp thành một, cố gắng dùng tốc độ đột phá!"

    Mặc dù trong lòng Lâm Thanh Phong khó chịu vì không thể tham dự được, nhưng mà nghĩ lại hiện tại thủ hạ tướng sĩ đã đến cửa thành, chỉ vì kẻ gian mà không thể về nhà, sao có thể vì phần nhiệt huyết nóng nảy này của mình mà để hy sinh các huynh đệ vô ích được? Nghĩ đến có lẽ Trưởng công chúa có lòng bảo bọc, liền càng thêm vài phần yên tâm, thoải mái dẫn người theo sự bố trí đi trước.

    Sắc mặt Sở Vanh có chút xanh, thở dài một tiếng: "Hoàng tỷ, đó chỉ là một chút nhánh lớn cũng không cần nhượng bộ chút nào a!"

    "Nhánh lớn cuối cùng, hóa thành lửa cũng có thể cháy lan cả đồng cỏ." Thản nhiên nhìn hoàng cung ở phía trước như gần mà lại như xa, Sở Chiếu mím môi, chợt giơ roi, ở trên đường phố sớm đã không người giục ngựa chạy như bay.

    Trời, phải đổi.

    Khác với Sở Kinh gió nổi mây vần, trong dược trang ở ngoại ô. Sở Oản biết hôm nay Tần Phủ Nguyên đem quân về dược trang, chỉ là không ngờ được, Phò mã hầu như dùng bộ dạng sống không nổi mà xuất hiện trước mắt mình.

    "Điện hạ, thời gian qua, Phủ Nguyên thật sự rất nhớ điện hạ." Ngồi trên ván gỗ trong xe, Tần Phủ Nguyên nhìn Sở Oản rơi lệ, không khỏi nhếch khóe môi: "Điện hạ còn muốn đứng bao lâu, Phủ Nguyên như vậy, không thể ôm điện hạ được rồi."

    Sở Oản nghe vậy thì sao có thể nhịn được nữa? Nhanh chóng tiến lên, rồi lại đột ngột dừng lại: "Không đúng, lúc này phải mau mau để Điều Nhi tỷ tỷ đến xem cho Phò mã mới đúng... Oản Nhi ngốc, sợ sẽ chạm vào, đụng tới vết thương của Phò mã."

    Tần Phủ Nguyên vô thức đưa tay phải ra không kéo được Sở Oản, tay muốn dùng sức giơ lên lại vô lực rũ xuống, gượng ép cười một tiếng, đổi lại tay trái, nhẹ nhàng kéo Sở Oản đến, ôm lấy, hồi lâu mới than: "Phủ Nguyên đại khái là quá ngu ngốc, sau đó mới tỉnh ngộ, ngày thường cùng điện hạ... Chẳng sợ chỉ nhìn nhiều một cái, cũng rất tốt rồi?"

    Lúc này mới nhớ đến ác mộng mấy ngày trước, Sở Oản ủy khuất cùng đau lòng đan xen với nhau, cuối cùng không ngặn được nước mắt, liền hung hang nắm vạt áo của Tần Phủ Nguyên mà khóc: "Chỗ nào Phò mã thông minh thì Oản Nhi sẽ ngốc, chỗ Oản Nhi thông minh thì Phò mã ngốc… Phò mã như vậy không phải là điều Oản Nhi muốn, Oản Nhi cũng đau… Nhưng nghĩ đến có đau cũng không so được với cái đau của Phò mã, lại càng thấy đau hơn ..."

    Đám người Thủy Nhi thấy vậy ai cũng rơi lệ, cánh mũi cũng liền chua xót, Điều Nhi mắt ửng đỏ, liền quay đầu ra sân sau. Ca Nhi nhận ra, vội lôi kéo Thủy Nhi Cộng Nhi cùng đẩy bốn luân xa của Tống Hữu Bính ra theo.

    Tống Hữu Bính đang nghĩ đến hoàng thành trước đó đã không yên ổn, Điều Nhi lại cắt ngang suy nghĩ của nàng ta: "Trên dưới toàn phủ của Vinh An công chúa đều muốn biết vì sao Phò mã lại trở nên như vậy, thỉnh cầu phu tử nói cho Điều Nhi biết."

    Tống Hữu Bính vì người trước mặt lãnh đạm, mà lại mang khí thế áp bách, vô thức lùi về sau hai bước, lập tức không có do dự, đem mọi chuyện mình biết được nói ra, "Hôm đó ta đi cản người tuyên chỉ, sau đó vốn định gặp Tần đại nhân, chờ một ngày cũng không thấy đâu, xung quanh lại có nhiều người hành tung quỷ dị, liền nghi ngờ đổi về nữ trang, cuối cùng mới biết được chuyện Tần đại nhân bị ám sát. Theo lời đối thoại của những thích khách đó, ta biết tình huống của Tần đại nhân không nguy hiểm, trong lòng cân nhắc một chút, liền theo con đường đã định, chậm rãi hướng biên thành mà đi."

    "Đại khái vì hạ quan dưỡng thương trong thời gian dài, biết được cửa hàng của Tần gia rất nhiều, trong khoảng thời gian đó chủ yếu đi xung quanh những cửa hàng lớn của Tần gia, quả nhiên thật mau chóng tìm được Tần đại nhân." Tống Hữu Bính có chút do dự, cuối cùng dời ánh mắt: "Đại nhân chủ yếu bị thương ở ngực, gân tay bị đứt, chỉ được miễn cưỡng xử lý qua loa, lúc sau lại không nghe khuyên can, ngựa không dừng vó đi xử trí người của Tần Phủ Lâm trong thương đội của Tần gia, vì số quân lương đã hứa với Trưởng công chúa điện hạ... Trưởng công chúa vì phò mã tìm rất nhiều thuốc, cuối cùng mới bảo đảm được không ảnh hưởng đến hành động ngày thường, chỉ là... Sau này không thể luyện võ được."

    "Nếu là bị thương nặng, nên quay về dược trang mới đúng chứ, cho dù không được thì cũng có thể cho người đến gọi Điều Nhi tới mà!" Trong giọng nói của Ca Nhi, dường như có chút oán ý đối với Trưởng công chúa.

    "Chuyện đưa Tần đại nhân về đây, tất nhiên Trưởng công chúa cũng đã nghĩ đến. Chỉ là thứ nhất không biết kẻ ám sát có đi theo không, thứ hai thân mình của Tần đại nhân không thể đi đường xa được, mà Tần đại nhân còn phải giám sát mọi người trong Tần gia, ai nói gì đại nhân cũng không nghe." Tống Hữu Bính dừng một chút, "Nói đến Điều Nhi cô nương.... Tần đại nhân nghe nói Vinh An công chúa điện hạ thân thể không tốt..."

    Điều Nhi nhấp môi, hồi lâu mới than nhẹ một tiếng: "Mời Tống phu tử theo Điều Nhi vào dược viên, Điều Nhi muốn biết rõ thương thế."

    "Aizzz..." chỉ có thể thở dài một câu, không biết là ai, không biết vì ai.



    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  12. The Following 8 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  13. #67
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    439
    Ngân lượng
    51,695
    Thanked: 25801


    Chương 64: Đại cục đã định.


    Mời Đọc (Click Here) :


    Sở Oản đối với Tần Phủ Nguyên quan trọng bao nhiêu, đã không còn là điều mà Tần Phủ Nguyên biết được nữa. Rõ ràng đánh không lại thích khách này, mỗi khi sắp chịu thua lại nhớ đến dáng vẻ muốn khóc kia rồi lại cắn răng chịu đựng, chật vật đến nỗi chính nàng cũng phải tự giễu, thực sự là cẩu thả.

    Nhưng mà, dù cho khuất nhục phải cầu xin tha thứ, trải qua nhiều năm lễ giáo, thống khổ cũng phải có lúc bỏ đi, điện hạ liền kéo nàng lại mang theo tiếng khóc, yếu đuối cọ vào ngực, phò mã phải nhớ, Oản Nhi chờ người quay về.

    Điện hạ đang đợi... Oản Nhi... Oản Nhi.... Tần Phủ Nguyên là của Sở Oản, Tần phò mã của công chúa điện hạ, đang chờ người.

    Khi phát hiện hai tay mình trống không, lúc đó mới thực sự là bản thân, trong lòng chỉ nhớ đến người hay gọi mình nhất, khiến mình phải hối hận.

    Tâm tình thay đổi như vậy, Sở Oản tự nhiên có thể cảm nhận được, chỉ là thay đổi càng lớn, càng rõ ràng khiến cho nàng cảm nhận được Tần Phủ Nguyên đã trải qua rất nhiều đau đớn, khổ cực.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Thừa Đức năm thứ mười lăm, Hiếu Đức năm thứ nhất, Vinh Vương Sở Vanh ý đồ vu oan Hiếu Tông Sở Trăn mục đích soán vị, trên đại điện ám sát Anh Tông, hộ vệ Hiếu Tông cứu giá kịp thời, Anh Tông chữa trị không kịp, băng hà. Ngày kế, chiếu thư Hiếu Tông nhường ngôi cho Thái Hoa trưởng công chúa, là thiên cổ đệ nhất chiếu thư chính thức lên ngôi làm nữ đế.





    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  14. The Following 9 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  15. #68
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    439
    Ngân lượng
    51,695
    Thanked: 25801

    Chương 65: Mọi Thứ Thay Đổi (Hoàn Chính Văn)


    Mời Đọc (Click Here) :



    Sở Trăn thoái vị, khi Tần Phủ Nguyên biết được cũng có chút kinh ngạc.

    Vốn trước đó vài ngày, nghe qua Trưởng công chúa và Tần gia phát hiện án kiện bạo dân Du Châu, vụ ám sát ở Nam Uyển, còn có mình gặp chuyện đều do một tay Tần Phủ Lâm làm, mà Tần Giang Dũng có tham dự hay không, có biết chuyện này hay không, Tần Phủ Nguyên cũng không có tâm tư suy đoán, nhưng không thể phủ nhận quan hệ giữa Lâm gia và Tần gia luôn do Tần Phủ Nguyên ở giữa duy trì, thiếu đông gia thật sự của Tần gia cũng là mình, Tần Phủ Lâm có năng lực gì mà có được vốn riêng kia?

    Có thể do Tần Giang Dũng bao che, vì thẹn trong lòng nên không quản tiền bạc của đứa con riêng kia, chỉ là việc này liên quan đến triều chính, cũng không biết vị nào trong cung ở phía sau làm hậu thuẫn cho Tần Phủ Lâm nên hắn mới có những vốn riêng đó? Nhìn đi nhìn lại, tuy không loại những người khác, nhưng trong lòng Tần Phủ Nguyên cảm thấy, chỉ có vị ở Đông cung mới đủ khả năng làm vậy.

    Suy đoán như thế, Trưởng công chúa nghe qua cũng gật đầu, hiện tại ngẫm lại hình như lại không đúng?

    Nhìn thế nào cũng giống như từ kẻ địch trở thành đồng minh, đối với người gia nhập không lâu như Tần Phủ Nguyên mà nói, điều này thật khó mà tưởng tượng được, thậm chí cũng không nhìn thấu bằng Sở Oản.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Tần Phủ Nguyên từng trải qua sinh tử cũng hiểu rõ được đây là lúc cây to đón gió, cho dù Trưởng công chúa điện hạ vô tâm, hay là lời dân đáng sợ, thì cũng không cần để lại thứ nguy hiểm bên người.

    Không có gì thì lại nhẹ nhàng, được Sở Chiếu giữ lại, Tần Phủ Nguyên chỉ ngồi trên xe bốn bánh cũng thấy vui vẻ hơn nhiều. Đang định cáo lui, đột nhiên bị gọi lại: "Trẫm từng đáp ứng muội tế, giữ người kia lại xử lý, đột nhiên nhớ đến, coi như cũng đến lúc rồi."

    Tần Phủ Nguyên sửng sốt, chợt nhớ ra là đang nói là Tần Phủ Lâm, kí ức trước kia không kịp không chế ùa về trong đầu, đau xót tựa như bị xé mở lần nữa...

    "Sao vậy, ngươi kinh ngạc vì sao lại ở chỗ ta? Rất mong ta chết sớm sao? Phải rồi, trong người ngươi chảy máu Lâm gia, dù lúc nào cũng muốn đem ta đẩy vào chỗ chết, ta có thể dễ dàng thỏa mãn đám sài lang các ngươi."

    "Chờ vị kia kế thừa đại nghiệp, Tần gia, Lâm gia, một cái cũng không thoát được, chờ ngươi chết, ta sẽ đem Vinh An đi, nghĩ tới nghĩ lui, nàng chính là của ta."

    "Phải, ta muốn ngươi sống cho tốt, nhìn ta cùng nàng bái đường thành thân. Nhìn nàng ở dưới thân hầu hạ ta, ha ha ha."

    "Tần Giang Dũng? Hừ, hắn căn bản bản không xứng làm phụ thân, giả nhân giả nghĩa! Nếu không phải hắn còn giá trị lợi dụng, ta cũng không cần giữ mạng cho hắn."

    "..."

    "Đánh tiếp đi! Tất cả bệnh của ta không thể cho hắn, hắn phải chịu đau khổ gấp nhiều lần."

    "Nói dễ nghe một chút, mẹ của người chỉ là hạ nhân đi nịnh bợ Lâm gia, bà ta thực sự nghĩ mình là đại tiểu thư sao? Lâm gia chỉ muốn dựa vào bà ta để chiếm lấy Tần gia mà thôi, đáng thương cho mẫu thân của ta."

    "Cũng là nhi tử, đều là họ Tần, ngươi dựa vào cái gì có được tất cả! Đi chết đi! Đi chết đi!"

    "Khoan đã, đây là cái gì? Ngươi... Ngươi! Không ngờ ngươi lại là! Thật buồn cười! Ha ha! Ngươi lại là một nữ tử! Ha ha... Tần gia vốn là của ta! Ta mới là người thừa kế danh chính ngôn thuận...."

    "Nhìn dáng vẻ ngươi thân mật với tiểu công chúa, thì ra lại là quan hệ cẩu thả như vậy! Được rồi, không phải Tuần Tĩnh Ảnh không chấp nhận hai nữ nhân có chung một chồng sao. Bây giờ thì ta sẽ để cho con gái của bà ta, còn có 'tức phụ' của ả, hầu hạ một mình ta."


    "Phò mã! Phò mã! Phò mã!"

    Từ trong ác mộng thức dậy, Tần Phủ Nguyên mở to mắt, nhìn thấy Sở Oản quỳ một bên, nắm chặt tay mình, vẻ mặt lo lắng, tiếp đó lại phát hiện trên người ướt sũng mồ hôi, giống như từ trong nước đi ra.

    Từ lúc trong cung quay về, Tần Phủ Nguyên luôn ngẩn ngơ, ban đêm ngủ sớm, qua hai ba canh giờ lại bất an xoay tới xoay lui, qua một hồi liền có biểu hiện thống khổ, dọa Sở Oản còn tưởng mình đụng phải chỗ đau của Tần Phủ Nguyên: "Phò mã, muốn gọi Điều Nhi tỷ tỷ qua đây không?"

    "Có thể vì ban ngày bệ hạ nói xử lý Tần Phủ Lâm, trong lòng ta nhịn không được nghĩ tới chuyện không vui này, vừa rồi tựa như quay về lại chỗ đó..." Tần Phủ Nguyên lắc đầu, im lặng dùng tay trái ôm Sở Oản vào ngực: "Tuy trong lòng ta thấy chẳng đáng, chỉ là tự tay xử lý, sợ cha ở nơi đó không được vui."

    Sở Oản chu mỏ, keo kiệt cắn xương xanh quai của Tần Phủ Nguyên một cái: "Rõ ràng phò mã nuốt không trôi cục tức kia, nếu không thể tha thứ, cần gì ép buộc mình phải tha thứ? Không được thì Oản Nhi nói Thiền Nhi đi, Thiền Nhị hư hỏng như vậy, ra tay nhất định sẽ rất độc ác..."

    Tần Phủ Nguyên cũng im lặng, quả thực không thể tha thứ được, trong lòng tên kia lại tồn ý nghĩ xấu xa như vậy đối với điện hạ... Hôm đó nếu không phải Dịch cô nương đến kịp lúc, với trạng thái ma quỷ của Tần Phủ Lâm không biết sẽ làm những gì. Tần Phủ Nguyên thực sự đoán không được. Hiện tại Tần Phủ Lâm bị bắt, vẫn nắm lấy thân phận mình không tha, đại khái muốn dùng bí mật này để đổi mạng....

    Tuy nói Thiền Nhi rất đáng tin cậy, nhưng bí mật vẫn là bí mật, không thể cho người khác biết, cứ vậy là bày cho thiên hạ biết.

    "Rõ ràng phò mã là phò mã của Oản Nhi, phò mã là trời của Oản Nhi, phò mã nói xem, trời có thể bị tổn thương không?"

    Thu hồi tạp niệm, Sở Oản nắm lấy tóc dài của Tần Phủ Nguyên đếm từng cái: "Phò mã thấy để hắn bị Điều Nhi tỷ tỷ châm kim thì sao? Điều Nhi tỷ tỷ rất biết cách hành hạ người khác đó… Trước kia Ca Nhi rất nghịch, Điều Nhi tỷ tỷ luôn lấy kim châm ra để trị Ca Nhi. Mỗi một vết thương trên người phó mã, để Điều Nhi tỷ tỷ châm hắn mười cây đi. Không, mười cây quá ít. Một trăm cây thì sao?"

    "Điện hạ, một vết thương bị đâm một trăm cái, người ta sẽ thành cái tổ ong mất." Nhìn dáng vẻ so đo như vậy của tiểu điện hạ, đúng là khiến người ta ấm lòng không ít.

    Sở Oản có chút bốc đồng nâng cằm lên: "Đáng đời hắn! Dám bắt nạt phò mã quý giá nhất của Oản Nhi."

    Điện hạ thật là… Tần Phủ Nguyên không nhịn được cúi đầu hôn lên mặt Sở Oản: "Được được, cảm ơn điện hạ sủng ái."

    "Hi hi... Phò mã hôn nữa đi, hôn nữa đi." thấy tâm tình Tần Phủ Nguyên tốt lên, khó có khi thấy nàng chủ động thân mật, Sở Oản đơn giản bị chọc cười cho híp mắt, thân thể lại nhướng về trước một chút.

    Đêm đã khuya, trước khi trời sáng cũng không còn bao lâu.





    P/S: Mọi người yên tậm, hoàn chính văn thôi, còn 5 chương phiên ngoại vẫn đang được edit tiếp nhé. Chúng ta sẽ tiếp tục gặp Sở Oản và Phủ Nguyên thêm 5 chương nữa.
    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 09-01-19 lúc 05:17 PM.
    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  16. The Following 9 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  17. #69
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    439
    Ngân lượng
    51,695
    Thanked: 25801


    Chương 66: Duy chỉ hai ta (Phiên Ngoại 1)


    Mời Đọc (Click Here) :



    Toàn thân đều bị thương, Tần Phủ Nguyên rời giường ngay cả mặc quần áo là việc cơ bản nhất cũng cần người trợ giúp, lúc ở biên thành còn có người của công chúa giúp đỡ, mà càng về sau theo lý là có thể gọi Bàn Nhược đến giúp, nhưng Sở Oản lại dị thường bá đạo muốn tự nàng ôm hết việc.

    Lúc đầu Tần Phủ Nguyên còn cảm thấy Sở Oản đường đường là công chúa, lại hạ mình mà hầu hạ làm nàng thật sự áy náy, chẳng qua là khi nói ra, Sở Oản lại trình bày: "Phò mã lúc ở trên giường, cũng đâu cho Oản nhi chút tôn nghiêm nào? Mặc dù không thích Phò mã quá nghiêm chỉnh, nhưng gần đây Phò mã thỉnh thoảng cũng có chút không đứng đắn rồi!".

    Tần Phủ Nguyên mặt đỏ lên, nhưng lại nhanh chóng biện giải: "Là do điện hạ quá...".

    Cái gọi là "tiểu biệt thắng tân hôn", cái này cả hai người cũng khó tránh khỏi, Sở Oản thích dáng dấp chuyên chú của Tần Phủ Nguyên trên người nàng, vui vẻ ở dưới Phủ Nguyên mà ôn nhu nở rộ tư vị, có thể được nếm lại hương vị này, Sở Oản lại cảm thấy có chút chưa quen, càng cảm thấy dáng vẻ cố chấp trước đây của Tần Phủ Nguyên đúng thật là quá khó ưa. Vì vậy dạo này nàng lại càng không che giấu tính ngang bướng của mình.

    "Cho nên chuyện đương nhiên này còn phải hỏi Oản nhi? Phò mã đúng là một ngụy quân tử! Rõ ràng chính mình rất thích Oản nhi như vậy...". Sở Oản nhíu mày oán giận: "Phò mã còn làm cho Oản nhi không thể đứng nổi...".

    Tần Phủ Nguyên cả thân thể như bị lửa đốt, khuôn mặt nóng bừng, làm sao còn có thể im lặng đề Sở Oản quở trách, càng nghe càng không vô, vội vàng chặn miệng nàng lại: "Phủ Nguyên là ngụy quân tử, bản thân đối với điện hạ không đủ tiết chế, điện hạ đừng có nói nữa, mắc cỡ chết người rồi!".

    "Hừ hừ!". Công chúa điện hạ cao ngạo hất cằm, nếu có cái đuôi ở sau lưng ắt hẳn là quẫy liên hồi đắc ý.

    ...Sao những thứ này lại làm ta xấu hổ? Tần Phủ Nguyên bất đắc dĩ xoa xoa khuôn mặt Sở Oản, trong mắt tràn đầy cưng chìu.

    Sở Oản là người hay ỷ lại người yêu,dù cho chính mình bắt Tần Phủ Nguyên tỉnh dậy, cũng vì luyến tiếc sức khỏe nàng mà lại tiếp tục bảo nàng nghỉ ngơi, thời gian lâu ngày, bản thân Tần Phủ Nguyên cũng tự chìu hư bản thân, trở nên vô cùng thích ngủ, thậm chỉ ngủ còn sâu hơn Sở Oản.

    Nhưng giờ đây bản thân Tần Phủ Nguyên cũng trở nên mơ hồ, đến ngủ cũng không được an ổn, có lúc sẽ trở nên rất lạnh, có thể đem Sở Oản bên cạnh đánh thức, luôn cảm thấy bản thân không được an tâm, tựa hồ cũng đem Sở Oản trở thành địch nhân, hoảng sợ trằn trọc.

    Lúc tỉnh lại, Tần Phủ Nguyên chỉ lộ ra vẻ mặt mờ mịt, hỏi cũng không nói.

    Ngày hôm đó khi Tần Phủ Nguyên lại đi vào giấc ngủ, Sở Oản liền gọi Điều Nhi đến: "Điều Nhi tỷ tỷ có biện pháp nào giúp Phò mã an thần ngưng khí không?".

    Điều Nhi đưa tay bắt mạch cho Tần Phủ Nguyên, nhíu chặt mày hồi lâu, cẩn trọng lắc đầu: "Tâm bệnh không đi, quả thật nan giải".

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    "Được...Phủ Nguyên, chỉ có điện hạ thôi".

    Tần Phủ Nguyên yên lặng nhìn vế phía Sở Oản đang mặc cung phục trang trọng, phần đuôi còn đỏ sậm vết máu nhìn kĩ mới phát giác, đúng là tâm của điện hạ chỉ hướng về nàng.

    Chỉ cần điện hạ, đối với Phủ Nguyên như thế là đủ rồi.



    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  18. The Following 6 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  19. #70
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    439
    Ngân lượng
    51,695
    Thanked: 25801


    Chương 67 (Phiên Ngoại 2)


    Mời Đọc (Click Here) :


    "Cái này, hãy đưa cho con ta Tần Phủ Nguyên. Trời có lúc mưa lúc nắng, người có mệnh, miễn cưỡng cũng không thể làm được gì, chỉ có thể biết sống khỏe mạnh, coi trọng hiện tại, đừng suy nghĩ xằng bậy là được rồi. Làm cha hai mươi năm cũng không làm được cho con ta điều gì, ngươi ngược lại lại coi trọng làm ta thật xấu hổ, coi như đã hoàn thành công nuôi dưỡng rồi"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    "Không vội, thời gian còn dài mà". Tần Phủ Nguyên giãn lông mi, Sở Oản bĩu môi , chưa đến Kim Lăng đã nghĩ đến chuyện tới Cô Tô rồi, liền ngẹo đầu tựa trên vai Phủ Nguyên, miễn vừa cúi đầu xuống...

    A...Phò mã quả nhiên rất háo sắc!




    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  20. The Following 6 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •