Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345
Kết quả 41 đến 43 của 43
  1. #41
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    410
    Ngân lượng
    47,791
    Thanked: 23849

    Chương 38: Da mặt mỏng


    Mời Đọc (Click Here) :


    "Điện hạ nên biết, đây cũng không phải là thời cơ tốt." Lâm Thanh Du thở dài một hơi, đối diện nhau mà không nói gì như vậy, giống lần trước ở trên An Sở Sơn.

    Sở Chiếu lại cười: "Nói đến đây, nếu như có thời cơ có thể nắm bắt thì đã không phải đợi đến lúc này."

    Nàng lại nói: "Bản cung tự nhận là người giỏi ẩn nhẫn, cũng nỗ lực tự hạn chế bản thân, nhưng cẩn thận tính toán một phen lại phát hiện, nếu như mọi chuyện có thể như ý nghĩ của mình, làm sao lại xảy ra chuyện như vừa rồi?"

    Lời này nói ra mang theo rất nhiều bất đắc dĩ, đúng vậy, với tính cách của điện hạ, không cẩn thận suy xét, sao có thể lựa chọn một con đường không thể quay đầu như vậy? Chí ít ở một phút vừa rồi, Lâm Thanh Du còn muốn trốn tránh, tự lừa gạt mình rằng chỉ là ảo giác, chỉ vì loại tình cảm cấm kỵ kia, từ lâu đã không chỉ giới hạn trong việc các nàng đều là nữ tử, trong đó, trưởng công chúa còn là biểu tẩu của Thanh Du, là phu nhân của biểu huynh! Huống hồ, Lâm Thanh Du trong lòng còn có Tần Phủ Nguyên, vẫn cất giấu hơn mười năm chấp niệm.
    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 150 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Bởi vì biết điện hạ nhà mình không e lệ, để đề phòng lại nghe được âm thanh kỳ lạ gì đó, vì vậy các tỳ nữ thay phiên nhau trực đêm đều tự động duy trì khoảng cách, cho nên đối với sự mờ ám giữa hai người trong phòng cũng tận lực né tránh. Có thể khiến điện hạ yên tĩnh miên man suy nghĩ, còn có thể tiện thể thôi miên, thảo nào điện hạ hôm nay đặc biệt uể oải. Ca Nhi âm thầm cười xấu xa, vừa đưa nước súc miệng cho Tần Phủ Nguyên, nước này dùng lá liễu, lá hòe, lá dâu nấu với gừng và cây tế tân, lấy một ít súc miệng, lại cẩn thận chải răng một lần, điện hạ đã thanh tỉnh bảy tám phần, phối hợp với dược liệu, ngậm nước bạc hà đến súc miệng lần nữa, không tốn chút sức lực liền hoàn thành việc đánh răng.

    Ca Nhi ở bên cạnh nhìn cũng không khỏi thở dài, nếu đổi thành Đức Phi nương nương, ngược lại có thể liền bị giáo huấn, thử hỏi trên đời này, có bao nhiêu người có thể kiên trì được giống như phò mã như vậy đây?

    "Hô hô — phốc!" Nhổ một ngụm nước bạc hà cuối cùng vào trong chậu, Sở Oản vô thức khẽ nhíu mày, đối với nàng mà nói, mùi bạc hà rốt cuộc vẫn có chút gay mũi. Chợt thấy được người cầm khăn bông, nàng có chút mê man nhìn hồi lâu: "Ngươi là lúc nào thay thế vị trí của Quyên Nhi?"

    "Điện hạ, nô tỳ chính là Quyên Nhi." Tựa hồ đã sớm thành thói quen, bình thản mà trả lời, không có nửa phần bất mãn.

    "Hả? Thật sao?" Sở Oản nghiêng đầu, tỉ mỉ nhìn nửa ngày, có chút ủy khuất mà liếc mắt nhìn: "Lần trước gặp Quyên Nhi đã là ba bốn tháng trước, ngươi đều đi chỗ nào chơi? Còn nói là thiếp thân thị nữ! Thấy cũng không thấy!"

    Ca Nhi biết chức trách thực sự của Quyên Nhi, nghe xong lời này không nhịn được cười khúc khích: "Điện hạ, không phải đã nói Quyên Nhi chủ quản biệt viện của điện hạ ở Bắc Sơn sao?"

    "Ta có biệt viện ở Bắc Sơn?" Sở Oản ngạc nhiên như chưa từng nghe qua, Tần Phủ Nguyên đều thấy có chút mơ hồ.

    Quyên Nhi cũng nghiêm túc, trực tiếp nói ra nguyên văn của Điều Nhi, còn không thiếu vài phần ý tứ dỗ dành: "Điện hạ thân thể không được tốt cho nên vẫn không thích hợp đi Bắc Sơn, chờ điều dưỡng tốt rồi mới có thể đi."

    "Được rồi...." Không hề quấn quýt nhiều, Sở Oản lau mặt xong, ánh mắt liền dừng trên người Tần Phủ Nguyên, lộ ra nụ cười si ngốc: "Phò mã ~"

    "Huh?" Lúc này điện hạ vẫn ngồi trên đùi Tần Phủ Nguyên, cả người cũng đang tựa vào lòng nàng.

    "Phò mã ~"

    "Hả? Điện hạ làm sao vậy?"

    Sở Oản lúc này mới giống như kẻ trộm bày ra dáng vẻ lấy lòng, nhưng phải chính kinh mà tỏ vẻ đạo lý rõ ràng: "Oản Nhi đã rửa mặt xong rồi!"

    Tần Phủ Nguyên gật đầu, toàn bộ quá trình chỉ phụ trách phối hợp điện hạ, điện hạ có chủ ý gì, nàng có thể không biết sao: "Đúng vậy, điện hạ đã rửa mặt xong rồi."

    "Hôm nay là sinh thần của Oản Nhi đúng không?"

    "Đúng vậy, bắt đầu từ hôm nay, điện hạ đã mười sáu tuổi rồi." Bàn tay Tần Phủ Nguyên mới vừa đặt lên đầu Sở Oản, Sở Oản liền nhận thấy mà cọ cọ vào tay nàng.

    "Như thế, cùng Oản Nhi tiếp tục việc ban ngày tuyên dâm của lần trước đi!" Sở Oản đôi mắt lóe sáng: "Oản Nhi nhịn đã thật lâu, hôm nay Oản Nhi là thọ tinh! Không thể theo nguyện vọng của thọ tinh sao?"

    Tần Phủ Nguyên xấu hổ nhanh chóng thu tay mình lại, đem người trực tiếp đặt tới trên giường, Ca Nhi, Quyên Nhi từ lâu đã xoay người đi, nàng giả vờ ho khan hai tiếng: "A, Ca Nhi, ngươi mau dẫn điện hạ đi tắm rửa, sau đó ra ngoài, ta sẽ ở thư phòng đọc sách đến giờ Ngọ, cũng đừng tới quấy rầy ta."

    Nói xong, liền vội vàng rời đi, dường như chỉ cần chậm một bước, phía sau liền có sài lang mãnh hổ chồm đến.

    Sở Oản ủy khuất ở trên giường lăn vài vòng: "Cái gì chứ... Ta cho rằng hiện tại nói ra, phò mã nhất định có thể đáp ứng!"

    "Điện hạ, người đã quên phò mã gia da mặt mỏng sao? Tất cả mọi người đều đang ở đây, người nói như vậy, phò mã gia có thể đáp ứng sao?" Ca Nhi muốn cười mà không dám cười, đồng thời thật nói không nên lời a.

    Điện hạ, ta nói thật lòng, phò mã gia da mặt mỏng, cũng không phải do chính người không chút cố kỵ mà bức ra sao?



    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. The Following 4 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  3. #42
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    410
    Ngân lượng
    47,791
    Thanked: 23849

    Chương 39: Điện hạ có chút ngốc


    Mời Đọc (Click Here) :




    Sáng sớm thật sự có rất nhiều người, Vinh An lại ăn nói ngang ngược như thế, Tần Phủ Nguyên chỉ cảm thấy ai cười với nàng cũng là trêu chọc, cho nên cả buổi sáng đều một mình trốn trong thư phòng. Vinh An cũng không dám tuỳ tiện đến quấy rầy nàng, ủy khuất nhìn cửa phòng hồi lâu, sau đó lại trốn ở lương đình ngắt cánh hoa, mãi cho đến buổi trưa, rốt cuộc chờ đến lúc Tần Phủ Nguyên chủ động đi ra.

    Tần Phủ Nguyên mất tự nhiên quay mặt đi, rất sợ điện hạ vẫn luôn cố chấp, cũng khiến nàng mỗi lần đều hốt hoảng mà cảm thấy xấu hổ.

    Sở Oản được Ca Nhi nhắc nhở, cũng biết Tần Phủ Nguyên rốt cuộc vì nguyên nhân gì, mặc dù trong lòng cũng không cảm thấy mình làm sai, nhưng nếu như vậy mà khiến phò mã buồn bực, nàng vẫn rất khó chịu. Còn không phải sao, vừa thấy Tần Phủ Nguyên đi ra, liền vội vã chạy đến ôm lấy cánh tay nàng, bất chấp tất cả, lên tiếng chính là xin lỗi: "Phò mã, Oản Nhi biết sai rồi, lần sau nhất định sẽ không nói những lời riêng tư như vậy ở trước mặt nhiều người."

    Điện hạ đâu chỉ là không thể nói ở trước mặt nhiều người? Cho dù là lúc chỉ có hai người, cũng nên rụt rè một chút! Mặc dù với điều kiện của điện hạ, còn có tính cách thẳng thắn khả ái, thay đổi thành bất luận kẻ nào cũng không chống đỡ được, nhưng Tần Phủ Nguyên luôn cảm thấy, ngoại trừ nàng nhẫn nhịn được điện hạ ngang ngược chẳng phân biệt được trường hợp, đổi thành một nam tử bình thường, cũng không nhất định có thể chịu đựng được.

    "
    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 150 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Tần Phủ Nguyên làm sao có khả năng phản ứng nàng đây? Hốt hoảng mà kéo giãn khoảng cách, muốn gọi Vinh An tỉnh táo lại: "Điện hạ tửu lượng không tốt, thế nào còn uống nhiều như vậy?"

    " A, không phải phò mã không muốn tiếp tục dự tiệc sao? Nếu như Oản Nhi say rồi, phò mã liền có thể không chút thất lễ mà rời khỏi đó." Vốn tưởng rằng điện hạ đã bất tỉnh nhân sự, bỗng nghe nàng nói như thế khiến Tần Phủ Nguyên cảm thấy ngoài ý muốn, dán sát vào một chút, lại nghe điện hạ nỉ non: "Không muốn phò mã mất hứng. Oản Nhi nhìn thấy sẽ đau lòng."

    Điện hạ rốt cuộc là tỉnh hay là say đây? Tần Phủ Nguyên vuốt ve khuôn mặt tinh xảo kia, suy nghĩ nửa này, cuối cùng phát giác vô luận thế nào, việc nàng muốn làm, có thể làm đều chỉ có một.

    Hôn điện hạ của nàng.


    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 3 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #43
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    410
    Ngân lượng
    47,791
    Thanked: 23849

    Chương 40: Làm khó


    Mời Đọc (Click Here) :



    Tần Giang Dũng từ lần trước rời kinh, ngay cả lúc Tần Phủ Nguyên bị hoàng thượng xử phạt cũng không truyền đến một chút tin tức, sau đó đến thanh minh cũng không thấy trở về tảo mộ cho mẫu thân. Mặc dù vẫn không nói ra, nhưng trong lòng Tần Phủ Nguyên nói như thế nào vẫn là có chút khó chịu.

    Chỉ là nếu như sớm biết khi trở về sẽ như thế, Tần Phủ Nguyên tình nguyện không gặp mặt vẫn tốt hơn.

    Một ngày này, Tần Phủ Nguyên mới từ chỗ Tống Hữu Bính thương nghị xong công việc, liền bị lão quản gia của Tần gia ngăn cản: "Thiếu gia!"

    "Hả? Hoa thúc, sao người lại ở chỗ này?" Tần Phủ Nguyên từ sau khi vào phủ công chúa, vẫn chưa từng trở về phủ.

    Hoa thúc biểu tình không hề thoải mái như Tần Phủ Nguyên, trái lại mơ hồ mang theo ưu sầu: "Thiếu gia, lão gia trở về, muốn thiếu gia về phủ gặp mặt."

    " Phụ thân trở về? Sao Ta chưa bao giờ nghe nói?" Nghe thế, Tần Phủ Nguyên không khỏi lộ ra vài phần vui sướng, sau đó lại có một chút nghi hoặc: "Phụ thân sao lại không đến phủ công chúa? Làm sao Hoa thúc biết phải chờ ta ở đây?"

    " Dọc đường rồi nói ." Hoa thúc nhìn Bàn Thiện phía sau Tần Phủ Nguyên, hắn liền vô cùng thông minh vội vã trả lời.

    " Thiếu gia, ta đến phủ công chúa nói một tiếng, để công chúa điện hạ không phải lo lắng!"

    Tần Phủ Nguyên biết lần trước vội vội vàng vàng rời đi, điện hạ luôn đặc biệt lo lắng nàng lại xảy ra chuyện gì, liền cẩn thận căn dặn Bàn Thiện: "Cùng điện hạ bên kia nói rõ, ta quay về Tần phủ, chỉ là cùng phụ thân nói một chút việc, không nên lo lắng."

    "Vâng!" Bàn Thiện gắng sức gật đầu đáp ứng, liền xoay người đi về hướng phủ công chúa.

    Tần Phủ Nguyên lúc này mới xoay người lại: "Hoa thúc, đi thôi."

    "Được." Hoa thúc trả lời, Tần Phủ Nguyên chờ hắn chủ động giải thích, chỉ là hắn vẫn muốn nói lại thôi, khiến người ta thấp thỏm bất an.

    Rốt cuộc thiếu kiên nhẫn, Tần Phủ Nguyên liền trực tiếp mở miệng hỏi: "Hoa thúc, lẽ nào là phụ thân xảy ra chuyện gì?"

    " A?" Hoa thúc thở dài, biết Tần Phủ Nguyên lo lắng cho Tần Giang Dũng dọc đường sinh bệnh bị thương, liền lắc đầu: "Lão gia thân thể khỏe mạnh, chỉ là trong phủ, xảy ra chút chuyện."

    Tần Phủ Nguyên sửng sốt, với căn cơ và thế lực của Tần gia, gặp chuyện bất trắc khả năng rất nhỏ, dù sao cũng là túi tiền lớn hoàng đế nhìn trúng, ai dám đơn giản động vào đây?

    " Lão gia dẫn một người trở về." Hoa thúc nhìn qua rất khó chịu, lúc nói xong lời này, hắn bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt Tần Phủ Nguyên: "Thiếu gia, ta đứng về phía ngươi, lần này là lão gia sai, chỉ là bây giờ lão gia tuổi tác đã cao."

    Tần Phủ Nguyên nghe thế, trong lòng kỳ thực đã mơ hồ có suy đoán, chỉ là đồng thời, nàng lại cực kỳ không muốn thừa nhận suy đoán của bản thân, lập tức đưa tay ngăn cản, điềm nhiên như không mà cười nói: "Hoa thúc, ở đây đông người, tạm thời đừng nói nữa."

    Hoa thúc thở dài, không nói nữa, chỉ có thể cảm thán trong lòng, nghiệt trái a!

    Đến Tần phủ, theo hạ nhân một đường vào trong, lúc đầu Tần Phủ Nguyên còn tưởng rằng là muốn vào biệt viện của nàng nói chuyện, sau lại phát hiện là muốn đến sát vách. Ở đây khi nào lại có người? Trong lòng Tần Phủ Nguyên có cảm giác khó chịu, nhưng vẫn cố nén xuống.

    " Nguyên Nhi." Tần Giang Dũng đang đứng trong sân viện, nhìn thấy Tần Phủ Nguyên, liền kéo ra một nụ cười cứng nhắc nói: "Con đã đến rồi!"

    " Phụ thân." Tần Phủ Nguyên có chút nghẹn lời, nhìn Tần Giang Dũng nàng rất khó chịu, bất quá thời gian hai tháng, Tần Giang Dũng tại sao lại giống như đã trải qua mười năm? Tóc bạc nhiều hơn, khuôn mặt càng già nua, ngay cả hào quang trong ánh mắt cũng ít đi rất nhiều.

    Tần Giang Dũng cũng nhìn nhi tử hồi lâu, có chút mừng vui thanh thản: "Rốt cuộc đã thành gia lập thất rồi, cũng trưởng thành rồi."

    Nói xong, hai phụ tử đều không nhịn được mà thở dài, yên lặng một hồi lâu. Tần Phủ Nguyên cảm thấy yết hầu thắt chặt đến mức sinh đau, nàng mất kiên nhẫn liền lên tiếng trước: "Nghe Hoa thúc nói, phụ thân lần này mang một người trở về? Thế nào không cho ta gặp một chút sao?"

    Tần Giang Dũng mới vừa rồi khuôn mặt vẫn mang theo chút tiếu ý, lúc này đã nhanh chóng trầm xuống: "Con đã biết? Vậy, theo ta vào đi!"

    Biệt viện này luôn rất ít người ở, thường để sắp xếp cho khách ghé thăm, bây giờ nhìn cách bày trí, còn có mùi thuốc đông y nhàn nhạt trong không khí, tất cả đều chứng tỏ ở nơi này đã có chủ nhân cố định. Trong lòng Tần Phủ Nguyên vừa bất đắc dĩ, rồi lại cố gắng tự trấn an mình, đè nén hàng vạn hàng nghìn tâm tư phức tạp, chờ đến khi vào phòng ngủ, lúc này mới rốt cuộc thấy được người Tần Giang Dũng mang về.

    Đó là một nam tử rất trẻ tuổi, tuổi tác cùng Tần Phủ Nguyên hẳn là không chênh lệch lắm, thần sắc của hắn vô cùng tái nhợt, còn có chút vàng như nến, dung mạo so với Tần Phủ Nguyên thì càng giống với Tần Giang Dũng vài phần. Hắn rất gầy gò, gần như là da bọc xương, cánh tay lộ ra ngoài tấm chăn gầy yếu giống như một lão nhân.

    "Đây..." Tần Phủ Nguyên quay đầu, bởi vì quá mức hoang đường, nhất thời dĩ nhiên không phản ứng kịp, có thể nói là cho dù phản ứng kịp, lại không muốn tin tưởng.

    " Đây là ca ca lớn hơn con một tháng, Tần Phủ Lâm." Tần Giang Dũng mới vừa nói xong, Tần Phủ Nguyên liền trực tiếp xoay người nhanh chóng rời khỏi gian phòng, Tần Giang Dũng cũng theo ra ngoài, nàng đứng ở ngoại viện, song quyền nắm chặt, thỉnh thoảng run rẩy vài cái. Phản ứng của Tần Phủ Nguyên tựa hồ đã nằm trong dự đoán của Tần Giang Dũng, hắn thở dài một tiếng: "Là phụ thân có lỗi với con."

    Tần Phủ Nguyên không hề tiếp lời Tần Giang Dũng, chỉ là cưỡng chế tâm tình, hỏi: "Nương khi còn sống đã biết việc này sao?"

    Tần Giang Dũng dừng lại, nhất thời bị nghẹn.

    " Xem ra là biết rõ." Tần Phủ Nguyên ngẩng đầu nhìn phụ thân của nàng, đôi mắt đã tràn đầy tơ máu, mơ hồ ngấn lệ: "Nương... là bởi vì hắn mà động thai khí?"

    Tần Giang Dũng nhíu mày, hé môi dường như muốn giải thích rõ, rồi lại dừng lại.

    " Xem ra là như vậy." Tần Phủ Nguyên cười nhạo một tiếng: "Nhũ mẫu biết việc này? Cho nên lúc nhỏ vẫn một mực cùng ta ở tại Lâm phủ?"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 150 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Dịch Hoa Linh lại cúi đầu: "Đại nhân chuộc ta ra, ta chính là người của đại nhân, dĩ nhiên tất cả đều do đại nhân quyết định."

    "Chuyện này... Dịch cô nương thực sự là nói quá lời." Khuôn mặt Tần Phủ Nguyên không khỏi đỏ bừng, nàng rõ ràng là một nữ tử, nhưng thế nào luôn bởi vì một số lời trực tiếp như thế mà thẹn thùng đây?




    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 06-23-19 lúc 02:36 PM.
    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. The Following 3 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •