Trang 1 của 9 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 83
  1. #1
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Vị trí hiện tại
    HCMC
    Bài viết
    33
    Ngân lượng
    699
    Thanked: 323

    Lớp Trưởng Đại Nhân Cái Gì, Ghét Nhất! (Hoàn)



    Nguyên tác: Lớp Trưởng Đại Nhân Cái Gì, Ghét Nhất! (班长大人什么的最讨厌了)
    Tác giả: Nhà ngươi đối diện kia nhà ăn đề lạp thước tô căn bản là không thể ăn (你家对面那餐厅的提拉米苏根本就不 吃)
    Thể loại: GL, hiện đại, vườn trường, thanh mai trúc mã, HE
    Nhân vật chính: Hùng Tư Lộ, Ôn Hội Niên
    Nhân vật phụ: Tịch Tiểu Tịch, Liễu Nhất Liễu

    Văn án:

    Làm gì có ai muốn học xong còn phải ở lại học thêm chứ hả?! Ai mà muốn nhìn cái mặt lạnh lùng của cậu chứ hả?! Ăn nhiều đá sẽ bị đau bụng có biết không hả?! Thi cử điểm kém còn "được" cậu đánh đòn... Không biết cậu là lớp trưởng của tôi hay là mẹ của tôi nữa!

    Từ chương 22 trở đi sẽ do Bách Gia Trang's Team edit tiếp

    WATTPAD
    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 05-24-20 lúc 04:52 PM.
    takkun Tài sản


  2. The Following 13 Users Say Thank You to takkun For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Vị trí hiện tại
    HCMC
    Bài viết
    33
    Ngân lượng
    699
    Thanked: 323
    Chương 1

    Mời Đọc (Click Here) :
    Bữa ăn hôm nay không thể không đi.

    Đã vượt qua kì thi giữa kì khó khăn xong rồi, lão ba bắt đầu trở nên vui vẻ, lại tổ chức một cái bữa ăn nếu đi có thể còn có thêm ít tiền tiêu vặt, Tư Lộ cảm thấy nếu mình không đi thì không còn là chính mình nữa. Vất vả hơn nửa năm lăn lộn ở trường học, nơi khiến cho nàng cảm thấy áp lực muốn rụng hết đầu tóc, biến thành một ông chú, lâu lắm mới có dịp được hưởng thụ một ngày cuối tuần sảng khoái, nàng đương nhiên muốn phóng túng một lần.

    Nàng đã đứng trước gương gần hai giờ đồng hồ, đến cuối cùng cũng lôi ra được một bộ quần áo sặc sỡ nhất có thể khiến cho nàng hài lòng. Nhìn trong gương thấy bản thân mặc váy dài, có thêm áo choàng cùng với giày cao gót, tuổi đời cũng một bước bay lên cao, Tư Lộ trong lòng âm thầm cảm thấy vui vẻ.

    Lúc nàng ôm cái túi xách lấp lánh ngồi trên xe của lão ba đến khách sạn, trong lòng dấy lên một cảm xúc biến thành đại tiểu thư nhà giàu liền cảm thấy hạnh phúc không tả nổi.

    “Ba, đêm nay sẽ được ăn ngon đúng không?” Tư Lộ thanh âm cùng với dáng vẻ kệch cỡm nhõng nhẽo đến chảy nước.

    “Có nha, muốn hải sản gì có hải sản đó, muốn ăn thịt gì cũng có thịt đó nha.” Nhưng mà người xưa đều nói con gái chính là tình nhân kiếp trước của ba, cho nên mặc kệ cho Tư Lộ có bày ra tư thế gì, ba của nàng cũng thấy nàng đáng yêu.

    “Ba, đêm nay sẽ có rất nhiều tiền lì xì cho con phải không?” Tư Lộ mở to mắt nhìn ba, chớp chớp nhiều đến độ lông mi giả cũng sắp rớt xuống.

    “Có a, đến lúc đó con ăn nói dẻo miệng một chút, kêu chú này chú nọ nhiều một chút, iPad con vẫn muốn mua có khi còn có.”

    Tư Lộ lôi ra một chiếc gương cầm tay nhỏ, soi vào. Trong đầu thầm nghĩ, một lát nữa cho dù có gặp được mấy ông chú đầu hói trán bóng xấu xa cỡ nào cũng phải ráng biểu hiện cho tốt, cười đến rạng rỡ mới được. Dù sao thì bán manh (tỏ ra dễ thương) cũng là đòn sát thủ của những người trẻ tuổi, không cố gắng tỏ ra dễ thương một chút làm sao có được nhiều tiền lì xì? Cái này người ta gọi là lao động cực khổ sễ thu về nhiều lợi ích.

    Trong lúc Tư Lộ còn đang lăn qua lộn lại với cái iPhone yêu quý của mình, ba của nàng đột nhiên lên tiếng: “Đêm nay còn có Ôn thúc* cùng với Hội Niên. Ôi, Hội Niên không phải là bạn cùng lớp của con sao? Cũng tốt, đêm nay con cũng sẽ không cô đơn.”


    Cái gì? Tên ôn dịch kia cũng đến?

    Tư Lộ phát hoảng đến độ đều muốn lột hết lớp trang điểm trên mặt xuống.

    Không không, đây nhất định là vui quá hóa ra huyễn nghe**, buổi tối hôm nay đẹp như vậy không thể nào cũng phải gặp cậu ta chứ? Nếu ông trời thương mình như vậy, cho mình một buổi tối thật không thể chê vào đâu được như vậy, không thể nào trở mặt liền muốn giơ chân đá mình sấp xuống địa ngục lần nữa chứ?

    Đáng tiếc là dù trong lòng có hy vọng may mắn sẽ xảy đến một trăm lần thì định mệnh cũng không thay đổi!

    “Đây không phải định luật Murphy thì là gì.” Khi Tư Lộ thấy Ôn Hội Niên mặc đồng phục trường học, váy màu xanh sơ mi màu trắng chậm rãi từ sảnh khách sạn đi đến chỗ nàng, Tư Lộ trong đầu nhớ rõ đây chính là vị lớp trưởng của mình từ nhỏ tới lớn, cũng là người đã từng gia sư cho nàng từng chút một.

    “Anything can go wrong will go wrong.”*** Ôn Hội Niên đứng trên bục giảng, tay đẩy kính mắt lên một cách nghiêm túc, trịnh trọng cầm phấn trắng viết lên bảng một câu tiếng Anh khiến cho đầu óc Tư Lộ được mở mang.

    Đây là chuyện quái quỷ gì a! Tư Lộ đem một ngàn lẻ một chuyện khiến nàng chán ghét ra đánh đấm muốn nát ở trong lòng. Lại còn khiến cho nàng nhớ lại chuyện xưa, ai mà thèm Yesterday once more cái quái gì chứ?**** Đầu óc Tư Lộ loạn cào cào lên… đều là bởi vì tên lớp trưởng Ôn đáng ghét này! Ai mà muốn học tiếng Anh khó muốn chết đó chứ? Ta đây là người Trung Quốc —

    Ôn Hội Niên đeo ba lô đằng sau lưng, vừa nhìn đã biết vừa đi học về, chậm rãi từ cửa lớn đi vào. Tóc dài trải ra trước ngực, đeo kính mắt trên mặt, khí chất mọt sách tỏa ra khắp cả người, từ trước đến giờ đều chưa từng thấy Ôn Hội Niên cười.

    Khuôn mặt đó… thật sự là lạnh lùng phải chết.

    Tư Lộ tặc lưỡi một cái: Cái cậu Ôn thần ôn dịch này, đến nơi này rồi còn không chịu để ý áo quần mình ăn mặc, mặc cả người đều là đồng phục trường làm gì không biết, còn đeo ba lô để làm gì, khuôn mặt còn cứng nhắc như vậy! Mau biến mất mau giùm cái!

    Tư Lộ trừng mắt to mắt nhỏ với Ôn Hội Niên gần nửa ngày, nàng mới chú ý đến Tư Lộ.

    “Ơ này, họ Hùng, cậu ở đây sao?” Ôn Hội Niên nhẹ nhàng hỏi, dáng vẻ như không quan tâm.

    “Không được kêu tôi họ Hùng!” Hùng Tư Lộ rống lên đầy tức giận, đến mức gân xanh đều muốn bức ra ngoài.

    Sảnh khách sản lúc bấy giờ cứ rần rần.

    Cho dù tính tình của lão ba cũng rất là hiền dịu, cũng không chịu nổi con gái của mình phỉ nhổ nói rằng không thích dòng họ của mình, cho nên mới đưa tay xoa nhẹ lưng của Tư Lộ, nhỏ giọng: “Làm sao mà con gái như con lại ở đây nói năng lộn xộn, ồn ào như thế chứ? Nhìn lớp trưởng của con mà học tập đi chứ, Hội Niên vừa dịu dàng ít nói lại ngoan ngoãn, hơn nữa thành tích học tập lại không thể chê được.”

    “Cậu ta! Cậu cậu cậu cậu cậu…” Hùng Tư Lộ chỉ tay về Ôn Hội Niên đang nhún vai bất đắc dĩ đến nửa ngày cũng không nói nên lời.

    Chính vì vậy, cho nên Ôn Hội Niên chính là “con nhà người ta” trong truyền thuyết mà bọn học sinh ghét nhất! Con nhà người ta lúc nào cũng ngoan, con nhà người ta học rất giỏi, con nhà người ta tan học là về nhà, con nhà người ta sẽ không bao giờ phí lời với nam sinh.

    Đáng ghét hơn nữa là, Ôn Hội Niên không những là con nhà người ta, mà còn là con nhà hàng xóm, còn là người mà Hùng Tư Lộ nàng không bao giờ có thể đuổi theo nổi. Từ nhỏ đến lớn Hùng Tư Lộ vẫn luôn sống trong cái bóng của Ôn Hội Niên, mỗi ngày chỉ có thể núp ở đâu đó nghe ba mẹ la làng khen ngợi — Ôn Hội Niên học kì này lại đứng nhất lớp nữa rồi! Ôn Hội Niên lại được cái này, được cái kia! Ôn Hội Niên nhà bên đi thi học sinh giỏi cấp thành phố đứng nhất rồi kìa! Ôn Hội Niên lại được thế này… lại bla bla bla bla…

    Hùng Tư Lộ rất muốn cầm cạnh bàn đều hất ngược lên, ở trong trí tưởng tượng đã đem Ôn Hội Niên đánh giết hơn 180 lần. Có sự tồn tại của người này, nàng sẽ mãi mãi không thể ngẩng đầu tự tin làm người. Nàng muốn hét lên cùng cả trường học lẫn người nhà rằng: Đừng để cho vẻ ngoài của Ôn Hội Niên đánh lừa! Kỳ thực lớp trưởng cái gì không biết, đáng ghét muốn chết.



    (*)Ôn thúc: Chú Ôn
    (**)Định luật Murphy: “Nếu một điều xấu CÓ THỂ xảy ra, nó SẼ xảy ra, và vào thời điểm tệ nhất có thể!”
    (***)Anything can go wrong will go wrong: Cái gì có thể chuyển biến xấu sẽ không tốt lành lên nổi (nguyên tác để tiếng Anh nên mình để tiếng Anh luôn)
    (****)Yesterday once more: ở đoạn này bạn học Hùng nhớ lại hồi xưa được bạn học Ôn dạy dỗ cẩn thận nên mới nói ra Yesterday once more, ngoài ra Yesterday once more còn là một bài hát của The Carpenters, hay lắm, mọi người nghe thử đi
    Mời Đọc (Click Here) :



    Sửa lần cuối bởi takkun; 12-10-16 lúc 04:32 PM.
    takkun Tài sản


  4. The Following 29 Users Say Thank You to takkun For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Vị trí hiện tại
    HCMC
    Bài viết
    33
    Ngân lượng
    699
    Thanked: 323
    Chương 2


    Mời Đọc (Click Here) :
    Hùng Tư Lộ! Nhanh chóng rời giường cho mẹ!” Nghe được tiếng rống giận của mẹ mình, Hùng Tư Lộ nằm trong chăn rốt cuộc cũng tỉnh, ngẩng đầu dậy nhìn đồng hồ xong liền ba chân bốn cẳng phóng thẳng vào nhà vệ sinh rửa mặt đánh răng.

    Vừa đánh răng vừa nghĩ, không biết vừa rồi có phải là nằm mơ hay không? Mà đến cả giấc mơ cũng nhìn thấy Ôn Hội Niên kia?

    Tất cả là tại cậu ta, ngày hôm qua tốt đẹp đến không thể tốt đẹp hơn, đột nhiên xuất hiện làm cho sự chú ý của mọi người dành cho công chúa nhỏ dễ thương như nàng đều chuyển sang cô gái nhỏ nghiêm túc đeo kính mắt. Người lớn xung quanh đều tụ tập tới gần Ôn Hội Niên, nhiệt tình hỏi thăm làm thế nào học tập thì tốt, liệu có bí quyết gì chăng, làm sao có thể thi được kết quả tốt như thế… Một đống thứ chán ghét cứ hỏi dồn hỏi dồn khiến cho Hùng Tư Lộ không có tâm tư nào lại gần, đành chỉ có thể ngồi một chỗ ôm hộp kem lạnh quấy lên khiến cho nó chảy nhão nhẹt.

    Cuối cùng là ba ba của nàng không biết làm sao lại hỏi vị lớp trưởng đáng kính của nàng rằng kết quả thi giữa kỳ vừa rồi của nàng như thế nào. Vừa nghe xong lão ba hỏi, Hùng Tư Lộ nhanh mắt phóng ánh nhìn về phía Ôn Hội Niên, hy vọng cậu ta có thể liếc mắt nhìn nàng một cái, cùng nhau đẩy lùi kết quả học tập tệ hại của nàng không nói cho lão ba biết. Lại không thể tin được chính là Ôn Hội Niên cái đồ xấu xa này lại bỏ qua ánh nhìn của nàng, thú vị nói: “Năm mươi.”

    Hùng ba ợ một cái, hỏi tiếp: “Là trong khóa sao?”

    “Không, trong lớp ạ.”

    “Lớp mấy đứa có bao nhiêu học sinh?”

    “Năm mươi hai học sinh ạ.”

    Hay lắm, bây giờ tiền thưởng hay lì xì gì gì của Hùng Tư Lộ xác định là không có, hơn nữa iPad i Piếc cái gì cũng không có nốt, chưa kể còn có thể bị cho ăn đòn.

    Hùng Tư Lộ đau đớn vô cùng! Ôn Hội Niên này có thể ngốc như vậy sao? Thật uổng phí công sức nàng lúc trước sửa điểm, còn ngồi dán lên dán xuống mấy lần mới có thể xóa được điểm cũ, lừa được mẹ ở nhà… Sai là sai ở chỗ hôn nhân của nhị vị phụ huynh không hòa hợp trao đổi không nhiều! (ở đây muốn nói lừa được mẹ nhưng mẹ không nói cho ba biết cho nên ba mới đi hỏi bạn học Ôn hihi) Nếu Hùng Tư Lộ có một cặp ba mẹ yêu nhau muốn chết hòa hợp không thể chê được thì mọi thứ sẽ tốt bao nhiêu chứ? Bảng điểm đưa về cho mẹ kí xong mẹ sẽ nói với ba, vận mệnh của mình còn có thể nằm trong bàn tay của Ôn Hội Niên hay sao?

    Lần này họ Ôn ôn dịch chắn chắn là cố tình, làm gì có ai suy nghĩ bình thường lại không biết đường yểm trợ nói dối? Cảm ơn cậu làm tròn số giúp tôi! Từ đứng thứ 51 thăng lên thứ 50! Cảm ơn cậu! Tặng cho cậu một bông hoa đỏ thẫm!

    Hùng Tư Lộ bị chọc cho tức đến nỗi buổi tối không thể ngủ ngon, nằm trong mơ còn thấy được Ôn Hai Niên trên ngực dán bản “lớp trưởng” đuổi theo tới chân trời cuối bể, miệng hỏi liên tục: bài tập làm xong chưa? Lớp Toán cô dạy nghe có hiểu không? Trong ba lô không có sách về nhà làm sao học đấy? Đi thi sẽ đếm ngược số hay sao? Cậu là đồ ngốc đấy à?

    A A A ——

    Hùng Tư Lộ che lại lỗ tai nhảy xuống vực sâu… dù có phải xuống địa ngục cũng không muốn nghe Ôn Hội Niên lãi nhãi những thứ như thế.

    Hẳn là rơi tới tận cùng của địa ngục rồi, cho nên sáng nay mẹ nàng kêu cỡ nào nàng cũng không dậy nổi.

    Cả buổi tối chơi xấu chơi đểu nàng còn không đủ, đến lúc đi ngủ cũng phải lẻn vào giấc mơ của nàng cho bằng được! Hùng Tư Lộ vừa đánh răng vừa lầm bầm rủa mắng: ai mà thèm mơ thấy bạn gái bốn mắt mặt đơ kia chứ? Chỉ cần gặp phải cậu ta sẽ chẳng có chuyện gì tốt lành! Hy vọng tối hôm qua cậu ta ăn nhiều sinh đau bụng hôm nay nghỉ học không đến trường, cũng đừng khiến nàng phải nhìn tới khuôn mặt đáng ghét của cậu ta! Chán ghét chán ghét chán ghét!

    Giận quá mất khôn, Hùng Tư Lộ dùng sức đánh răng một hồi bay luôn cả lợi cả nướu, thời điểm nàng khạc nước bọt xuống bồn, ra một đống máu. Trong lòng tự nhủ: đây chính là bị Ôn Hội Niên làm cho tức đến mức ói ra ba lạng máu tươi!

    Hùng Tư Lộ đánh răng rửa mặt xong ôm lấy cặp sách, định bụng mò xuống phòng khách để đến tủ lạnh lấy đồ ăn sáng, lại đụng ba ba đang trầm tư hút thuốc trên ghế sofa, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn ra ngoài trời, không chừng là đang suy nghĩ xem làm thế nào giải quyết đứa con gái có kết quả học tập bét lớp.

    Hùng Tư Lộ vừa chạy ra ngoài cửa đã nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, “Ơ này, họ Hùng à!”

    “Cậu cút đi hộ cái!” Hùng Tư Lộ mạnh bạo quay phắt đầu lại… cho dù thế nào cũng không muốn bị người này gọi như thế! Bỏ lại câu nói đại diện cho tâm trạng khó chịu của mình, Hùng Tư Lộ tiếp tục sải bước ra bên ngoài khu dân cư.

    “Làm gì mà sáng sớm nổi điên như vậy?” Ôn Hội Niên chậm rãi đi phía sau.

    “Tôi điên tiết như vậy cậu là người hiểu rõ nhất đó!”

    “Cậu tới kỳ sao?”

    “… Cậu làm sao còn chưa cút đi nữa?”

    “Tôi đi học bằng đường này a. Đi đường khác lại không thể, chưa kể tôi cút đi hoặc cậu cút đi cũng không khác nhau mấy, tôi sẽ không đi đường khác, vậy hay là cậu cút đi.” Ôn Hội Niên rất giỏi đang nói chuyện bình thường lại có thể mang cung cách của các vị giáo sư vào câu nói khiến cho Hùng Tư Lộ chẳng hiểu gì, dùng sức mạnh tri thức để chèn ép nàng. Mà Hùng Tư Lộ đứng thứ hai từ dưới đếm lên đương nhiên không thể phản bác nổi cái loại thông minh này. Ngay cả chửi lộn nghe cũng thập phần có văn hóa.

    Cho nên mới nói những người học giỏi… đúng là khiến cho người ta chán ghét!

    Hùng Tư Lộ không thèm để ý, đeo ba lô sải bước đi nhanh hơn nữa.

    Thời tiết đầu hè rất tuyệt vời.

    Hùng Tư Lộ có thể cảm nhận được gió mát vi vu, hương thơm hoa lá, sắc xanh da trời… Nếu như không bị mấy người ở trên xe buýt đẩy đến đứng gần họ Ôn mắc dịch là hay rồi.

    “Này! Cậu đừng có đụng vào tôi được không?!” Hùng Tư Lộ trừng mắt nhìn Ôn Hội Niên đang đứng phía sau nàng.

    Ôn Hội Niên thở dài: “Cậu nghĩ tôi thích đụng vào cậu sao? Không thấy ở đây nhiều người lắm sao?”

    “Hừ!” Hùng Tư Lộ nắm chặt tay vào tay vịn, trong lòng quyết tâm lần sau phải nói ba ba chở đi học, xe công cộng thế này người nào mà đi nổi.

    Có điều khi nghĩ lại cũng kỳ, xe đông người như vậy, tài xế lái xe cũng rất ẩu, thậm chí thỉnh thoảng thắng gấp còn nghe tiếng người la oai oái. Thế nhưng Hùng Tư Lộ chỉ cảm giác được thân thể của Ôn Hội Niên đụng vào nàng thôi, còn lại không có cảm giác ngột ngạt hay bị lung lay.

    Nàng quay đầu nhìn lại, thấy được một đống người chen chúc được tấm thân nhỏ bé của Ôn Hội Niên chắn lại.

    “Cậu làm cái gì thế…” Hùng Tư Lộ thắc mắc.

    “Tôi làm gì là làm gì?” Tóc của Ôn Hội Niên xõa trước ngực đung đưa theo chiều lắc lư của xe, kính mắt phản chiếu ánh mặt trời, khiến cho mặt của nàng nhu hòa xinh xắn.

    “Cậu làm gì mà đứng kiểu đó?” Hùng Tư Lộ liếc nhìn hai bàn tay của Ôn Hội Niên.

    “Không đứng như vậy tôi ngã chổng mông rồi sao?” Ôn Hội Niên thuận miệng đáp.

    “Hừ, bà đây biết ngay.”

    “Cậu biết cái g?”

    “Ai muốn nói cho cậu biết? Xích ra đi, bà đây muốn xuống xe!” Hùng Tư Lộ tránh khỏi vòng tay của Ôn Hội Niên, lắc cái đầu khiến cho bím tóc vung vào mặt nàng.

    “Họ Hùng, cậu cẩn thận giùm tôi đi.”

    “Không cho kêu tôi họ Hùng… ấy da!” Vừa nói xong chân không đạp đất liền té lăn quay ngay trước cửa lên xuống. Ôn Hội Niên ngẩn ra, lắc đầu nói: “Đã nói cậu cẩn thận một chút rồi mà.”


    bạn học Hùng tưởng bạn học Ôn che chắn cho nàng nào ngờ chỉ là vì sợ bị ngã chổng mông, ngại quá thế là muốn trốn, không ngờ té chổng mông trước lối đi bộ )
    Sửa lần cuối bởi takkun; 12-10-16 lúc 04:31 PM.
    takkun Tài sản


  6. The Following 19 Users Say Thank You to takkun For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Vị trí hiện tại
    HCMC
    Bài viết
    33
    Ngân lượng
    699
    Thanked: 323
    Chương 3

    Mời Đọc (Click Here) :
    Hùng Tư Lộ muốn hướng tới mặt trời mắng chửi, hôm nay là một ngày đầu tuần quái quỷ gì không biết, nhất định là sáng bảnh mắt ra đã gặp cái cậu họ Ôn mắc dịch nên mới ra nông nỗi này.

    “Cậu sao mà ngốc thế hả, họ Hùng? Té xuống có bị thương chỗ nào không? Để tôi xem.”

    Hùng Tư Lộ ngồi trên vỉa hè, vừa khóc vừa mát xa mắt cá chân. Ôn Hội Niên ngồi chồm hổm trước mặt nàng, hỏi: “Bị trật chân rồi?”

    “Không cần nhà ngươi lo! Còn không phải tại cậu hại hay sao chứ?”

    Ôn Hội Niên nhìn thẳng vào mắt Hùng Tư Lộ, sau một hồi mới nhận lỗi nhẹ giọng nói: “Đúng, là tôi làm hại cậu, tôi chỉ có thể nhắc cậu cẩn thận, lần sau không dám nữa, lần sau sẽ tự thân nghênh chiến ra cản cậu.”

    “Tránh ra đi!” Hùng Tư Lộ thô bạo vung tay lên, đẩy Ôn Hội Niên sang một bên xong rồi, trước tầm mắt trống rỗng lại xuất hiện một nam nhân khí chất thiếu niên sáng lạn mỉm cười nhìn nàng.

    “Sớm a, Tư Lộ, sao cậu lại ngồi ở đây?” Thân là lớp trưởng lớp bên cạnh, hơn nữa còn là tay xạ thủ trong đội tuyển bóng rổ của trường, dáng người cao ráo lại đẹp trai, bạn học Mã thế nhưng ân cần hỏi thăm nàng khiến cho Hùng Tư Lộ trong lòng âm thầm rung động.

    “À, thật ra cũng không có gì, thời tiết hơi nóng nực, nên mình ngồi ở đây hóng mát một lát thôi ấy mà...” Từ một cực kỳ tức giận cô gái lại biến thành nũng nịu cô gái, Ôn Hội Niên thấy cả người giống như bị quỷ ám, sống lưng rung lên từng đợt một, cả người ngứa ngáy như bị kim đâm, hết hồn liền đứng dậy xoa hai tay đau đau rồi rời khỏi.

    Bạn học họ Mã là một trong những viên kim cương trong mắt đám nữ sinh khoá lớp Năm. Bạn gái nào được bạn học Mã để ý đến đều sẽ tự nhiên biến thành đối tượng truy đuổi của đám nam sinh còn lại.

    Hùng Tư Lộ từ nhỏ đã yêu thích trang điểm, mặc kệ nội quy nhà trường là không cho phép, nàng vẫn mặc kệ, bình thường vẫn búi cao tóc cột lên, đánh mắt, bôi son gì đó. Những chuyện mà nữ sinh bình thường không dám làm, Hùng Tư Lộ ngược lại đều có gan đi làm hết.

    Mấy cô con gái đang ở tuổi trưởng thành thỉnh thoảng trong lòng vẫn hay so sánh qua lại, tự nhiên đến trường lại gặp một cô gái khác mạnh bạo hơn, lại được yêu thích hơn đương nhiên sẽ cảm thấy ganh tị, chán ghét. Mà hai người nổi tiếng như thế lại ở trước cổng trường gần gũi thân thiết đến vậy, dĩ nhiên khiến cho trường học náo loạn bàn qua tán lại.

    Hùng Tư Lộ lại càng không để ý đến ánh mắt ganh ghét của bọn họ, mục đích trong lòng của nàng chính là đạt được kết quả như thế!

    Muốn thù hằn gì đó liền thù hằn bà đây đi! Dù sao trong tay của bà đây có thứ mà mấy người muốn cũng không có được!

    Gia cảnh của Hùng Tư Lộ cũng không hẳn là cực kì giàu có, sung túc, mà cũng không phải là công viên quan chức quèn. Nói gì thì nói, gia cảnh của nàng nếu nói ra cũng không thua kém ai là bao.

    Lão ba của Hùng Tư Lộ làm ăn kinh doanh đã rất lâu, thời điểm Hùng Tư Lộ được mười tuổi tròn đã tự tay dựng được một công ty cho riêng mình, không đến mức giàu nứt vách đổ tường nhưng là vợ con cũng không phải lo lắng cơm ăn áo mặc.

    Hùng Tư Lộ năm nay học lớp Mười, ở bên ngoài phong nhã hào hoa nhận được rất nhiều sự chú ý từ người khác, mà gia cảnh không tệ khiến cho tính tình muốn được nuông chiều của nàng ngày càng bành trướng. Mẹ của nàng rất hay cằn nhằn, đồ gì không dùng tới đừng có mua, mới mười sáu tuổi thì trang điểm làm cái gì, mặc váy ngắn đến mức mông muốn lộ ra ngoài rồi kìa. Thiếu nữ Hùng cảm thấy mẹ của mình thật là quá đáng, bây giờ là thời đại nào rồi, sao vẫn còn bảo thủ như thế kia? Nàng thích gì thì mua cái đó thôi, cho dù là không xài tới mua về để trưng, ngắm nó cũng đủ vui rồi. Còn về việc trang điểm, trang điểm xong thấy mình đẹp tâm trạng cũng vui hơn nhiều, chưa kể nếu người khác thấy nàng đẹp, nàng lại càng vui hơn nữa. Thêm vấn đề cái mông của nàng… ai lại để cho cái chỗ đó lộ ra chớ!

    Hùng Tư Lộ và mẹ của nàng vẫn thường xuyên lôi cái đề tài ‘thiếu nữ có nên trang điểm hay không’ ra nói chuyện, lần nào như lần nấy, Hùng mẹ đều nói nàng “Con xem Hội Niên nhà người ta kia kìa”, Hùng mẹ cũng không để ý mỗi lần như thế trong lòng Hùng Tư Lộ đều đã đem bà trừng trị vài trăm lần trong lòng.

    Nàng không trang điểm xinh đẹp như vậy thì làm sao bạn học Mã có thể nhìn đến nàng chứ!

    Bạn học Mã đỡ Hùng Tư Lộ tới trước cửa lớp, cực kì tỉ mỉ, cực kì ôn nhu hỏi thăm: “Cậu đứng được không đó? Có cần mình dìu cậu vào trong không?”

    “Không cần đâu, mình tự đi vào cũng được.” Hùng Tư Lộ dịu dàng nói chuyện, lộ ra đầu lưỡi hồng hồng đáng yêu, “Chẳng lẽ nếu mình nói mình không đi được, cậu sẽ cõng mình vô sao?”

    Nụ cười trên mặt bạn học Mã không những không tắt đi còn mở rộng ra, “Nếu như cậu muốn, mình rất là sẵn lòng làm thế.”

    “Đừng có như thế.” Hùng Tư Lộ trong lòng nở hoa nhưng lại ngay lúc đó thấy Ôn Hội Niên ôm một sấp bài thi từ trong phòng của giáo viên đi ra, trong lòng cứ như bị ong đốt đều sưng.

    “Xin lỗi cái nhẹ nhé.” Ôn Hội Niên đường nào không đi, liền chen vào giữa Hùng Tư Lộ với bạn học Mã, khó khăn chen qua xong lại quay đầu trở về, nói, “Đúng rồi họ Hùng à, giáo viên chủ nhiệm muốn tôi nói cho cậu biết, chuyện cậu sửa bảng điểm cô ấy biết rồi, muốn cậu viết phiếu kiểm điểm độ dài 3000 từ, trước khi tan học về nhà chạy tới nộp lại cho cô ấy.”

    “Cái quái gì a?!” Hùng Tư Lộ không chút nữ tính nào kêu lên, “Cậu bán đứng tôi đúng không? Đồ họ Ôn chết tiệt!”

    “Tôi đây mà rảnh rỗi đến thế thì hay.” Ôn Hội Niên lạnh lùng cười khinh bỉ, sau đó lại chui vô giữa hai người đó chen qua một lần nữa, “Xin lỗi nha, xin lỗi.”

    Hùng Tư Lộ đau đầu đến choáng váng, đây chắc chắn là do thiếu dinh dưỡng. Đều tại cái tên họ Ôn kia, khi nào đang có chuyện tốt xảy đến, cậu ta xuất hiện một cái sẽ dùng khuôn mặt đóng băng lạnh lùng của cậu ta khiến cho chuyện tốt của nàng theo đó mà xấu đi.

    Tức giận thở phì phò ngồi vào ghế, nghĩ tới vừa nãy nàng nổi điên khiến cho bạn học Mã sợ hãi tránh đi, Hùng Tư Lộ khóe môi co giật một chút. Sau đó ngồi soạn đống bài tập vất vả lắm mới làm xong hôm Chủ Nhật.

    Bài tập nhiều như vậy nhưng nàng đều đã làm xong rồi, có điều bài tập làm có đúng hay không, nàng không biết.

    “Tư Lộ! Nhanh lên coi, cho mình mượn chép bài tập Vật Lý đi!” Bạn học Khương ngồi đằng sau đói muốn mù mắt vội vã hối thúc, cho dù Hùng Tư Lộ giỏi nhất là Vật lý đi nữa thì trình độ cũng chỉ thuộc dạng đủ xài mà thôi. Hiếm khi nào có người để ý đến nàng, còn muốn chép bài tập của nàng, Hùng Tư Lộ sinh ra cảm giác đã cứu được thế giới liền không quan tâm đáp án đúng sai liền ném cho bạn học Khương quyển bài tập.

    Quyển bài tập còn đang bay giữa không trung lại có một cái tay chụp lại, Hùng Tư Lộ cùng bạn học Khương đang định ngẩng lên mắng xem thử là ai dám quấy rối, nhìn thấy vị lớp trưởng đáng kính của mình xong lời chửi mắng gì cũng không cam lòng nuốt vào.

    “Bài thứ nhất, không cần đúng đến lực ma sát. Đề thứ hai, phân tích lực sai. Đề thứ ba,… ừ nhỉ, cậu học Toán không giỏi chút nào cho nên tính toán đều sai hết rồi, tuy rằng không muốn trách cậu làm bài mang đầy tính đối phó, thế nhưng không trách cậu thì trách ai bây giờ?” Ôn Hội Niên ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tái mét sắp bùng nổ như bom nguyên tử của Hùng Tư Lộ, theo thói quen nâng kính lên, “Ôi, họ Hùng à, cái quyển bài tập tệ hại này mà cậu cũng có thể đưa cho người khác mượn chép bài hay sao? Nếu là của tôi tôi nhất định giấu cho bằng hết không để ai thấy được mới tốt nha…”

    Hùng Tư Lộ đột nhiên bật dậy bay tới giựt lại quyển bài tập trong tay Ôn Hội Niên, nghiến răng nghiến lợi nói, “Lớp trưởng đại nhân à, cậu có thấy mình lo chuyện bao đồng quá không? Không có việc gì làm nên rảnh rỗi sinh nông nỗi phải không?”

    “Bao đồng chỗ nào đâu? Tôi đây là muốn tốt cho bạn Khương đây thôi. Thử nghĩ coi nếu sai giống nhau như thế, cả lớp không có ai chỉ có hai người các cậu, giáo viên làm sao mà nhìn không ra được?”

    “Ai cần cậu quan tâm!” Hùng Tư Lộ đứng thẳng lên, định bụng dùng chiều cao áp đảo đối phương.

    Đáng tiếc là dù nàng khí thế ngùn ngụt thế nào, cao lớn ra sao, khuôn mặt nghiêm túc của Ôn Hội Niên cũng không thay đổi, “Tôi là lớp trưởng ha.”

    “Ai cần tới lớp trưởng! Lớp trưởng thì có gì hay chứ!?”

    Bên cạnh có một bạn nhỏ giọng lên tiếng, “Haiz, vợ chồng son lại cãi nhau rồi…”

    Hùng Tư Lộ trực tiếp vứt quyển bài tập, “Ai là vợ chồng son vậy chứ? Ai mà muốn cùng với cái con nhỏ này yêu nhau? Chết đi!”

    Chán ghét là người kia rất dễ dàng tránh né quyển bài tập của nàng. Quyển bài tập rơi xuống đất, bị xé đôi thành hai mảnh xong rồi Hùng Tư Lộ mới nhận ra đó không phải là quyển bài tập của người khác, mà là của nàng!

    “Cái quỷ gì a!” Hùng Tư Lộ tức phát khóc.

    “Họ Hùng ngốc.” Ôn Hội Niên lúc nào cũng bình tĩnh như thế.

    Tác giả có lời muốn nói: Bạn Hùng ngốc là cần phải dạy lại.
    Sửa lần cuối bởi takkun; 12-10-16 lúc 04:31 PM.
    takkun Tài sản


  8. The Following 19 Users Say Thank You to takkun For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Vị trí hiện tại
    HCMC
    Bài viết
    33
    Ngân lượng
    699
    Thanked: 323
    Chương 4


    Mời Đọc (Click Here) :
    Tiết đầu tiên là tiết tự học, Hùng Tư Lộ rất khổ não.



    Phiếu kiểm điểm tới 3000 từ làm sao mà viết cho được đây? Bình thường bắt nàng làm văn chỉ 800 từ không cũng đã là khó gần chết rồi, huống hồ nàng sửa bảng điểm thì có hề gì mà bị phạt chứ!



    Mọi người suy nghĩ thử đi, làm học sinh đã khổ cực lắm rồi, đến thời điểm thi muốn không thi cũng không được, vả lại không phải ai cũng có thể đi thi toàn quốc. Chưa kể giáo viên chấm bài bụng dạ khó lường làm sao mà có thể biết được.



    Còn nữa, thành tích học tập của nàng tệ đến mức không vực dậy nổi, hóa học hay gì gì cột nào cũng như cột nấy. Nhà trường còn không biết điều gửi bảng điểm về nhà kiểu đó, chắc chắn là không nhìn thấy được hình ảnh bạo lực gia đình sắp xảy ra! Vì một gia đình hòa thuận yêu thương nhau, sửa bảng điểm một chút thôi hại gì a! Nàng phí công sức sửa tới sửa lui như vậy không phải là vì muốn nhị vị phụ huynh vui vẻ hay sao? Nàng hiếu thảo như thế mà nàng còn không thèm đề nghị được đứng trên cột cờ nghe thầy cô tuyên dương về duy trì đức tính truyền thống của người dân Trung Hoa, không những thế lại bị cho viết bảng kiểm điểm! Người muốn nàng viết kiểm điểm chắc chắn là giáo viên dạy Hóa rồi! Ở trên lớp dạy đã không ra gì, đến lúc chấm điểm lại chỉ cho những con điểm nhìn xong đều thấy tự ái, giáo viên dạy Hóa không phải nên cảm thấy xấu hổ hay sao chứ? Muốn viết kiểm điểm cái gì kêu luôn cả giáo viên dạy Hóa đến đây mà viết chung đi!



    Nếu để cho Hùng Tư Lộ viết lời mắng chửi nàng chắc chắn có thể viết còn nhiều hơn ba ngàn từ nhưng mà… kiểu gì giáo viên chủ nhiệm đọc xong rồi cũng sẽ đánh chết nàng.



    Ở tiết tự học, Hùng Tư Lộ ngột ngạt ngồi suy nghĩ một chút về hành vi của mình, rồi suy ra một cái đạo lý. Nàng sửa bảng điểm cũng không dưới hai lần, giáo viên chủ nhiệm cũng chưa có phát hiện, tại sao lần này lại bị vạch trần cơ chứ? Tuyệt đối là cái tên Ôn Hội Niên ngỗ nghịch kia đi báo cáo với giáo viên! Tối hôm qua cậu ta biết chuyện nàng sửa bảng điểm trong lúc ăn tối xong nên mới ghi nhớ, sáng hôm nay chạy tới trường liền đi mách lẻo! Nàng đương nhiên không muốn người hại mình xong lại có thể thoải mái cao chạy xa bay!



    Hùng Tư Lộ càng suy nghĩ càng khó chịu, quyết định không biết chọn ai tới xử cho nàng cái bảng kiểm điểm này!



    Nàng viết lên giấy bọc kẹo cao su, sau đó ném vào người Ôn Hội Niên, cục giấy đáp xuống gáy của Ôn Hội Niên, không biết có phải đang ngẩn người hay không, lại không thấy có động tác gì.



    Không phải chứ! Hùng Tư Lộ ôm đầu gục xuống bàn: Không phải là tức giận chứ!?



    Qua khoảng chừng ba mươi giây Ôn Hội Niên mới chậm rãi quay đầu lại, sờ cái gáy bị ném trúng một chút, khẽ cau mày hỏi, “Làm gì vậy?”



    Mẹ ơi tức cái quỷ gì a! Cái tên này là mắc bệnh phản ứng chậm hả trời!? Hùng Tư Lộ bụm miệng cười, trong lòng ghi nhớ điểm yếu thích ngồi ngây ngốc của vị lớp trưởng đáng kính này, để tiện sau này còn lôi ra chọc khoáy nàng!



    Hùng Tư Lộ chỉ cục giấy nằm trên đất, Ôn Hội Niên nói, “Phiếu kiểm điểm tự viết đi.”



    “Á?” Hùng Tư Lộ hết hồn há mồm, “Cậu không xem tôi viết cái gì cũng hiểu được á?”



    “Nếu không phải nhờ viết kiểm điểm thì cậu cần tôi việc gì được?”



    “Làm bài tập cũng cần nha.”



    “Vậy để tôi nói trước, bài tập của cậu cậu cũng tự xử đi. Lần sau khỏi cần mở miệng hỏi cũng tự biết tôi không làm giúp nhé.”



    Hùng Tư Lộ thật sự bị tổn thương, Ôn Hội Niên mà không quan tâm nàng thì sẽ không có ai quan tâm nàng!



    “Hồi học Trung học cậu đều giúp tôi làm mà!”



    “Trung học là Trung học, hồi đó tôi ngu người.”



    Hùng Tư Lộ gục xuống bàn thêm lần nữa, sau đó giống như nghĩ ra điều gì lóe mắt ngẩng lên làm nũng, dịu dàng nói, “Hội Niên ơi, giúp mình viết đi mà…”



    Ôn Hội Niên hắng giọng một cái, “Tự viết đi.”



    “Hội Niên nhà mình là tốt nhất mà ~”



    Ôn Hội Niên dời mắt nhìn đống sách vở trên bàn, “Tự viết đi.”



    “Hội Niên, cậu mặc kệ người ta sao? Cậu lớn lên rồi liền không cần người ta có phải hay không, hu hu hu…”



    Ôn Hội Niên có thể im lặng, có thể nhắm mắt, chỉ hận nhất không cắt bỏ được đôi tai của chính mình.



    Tiết thứ hai là tiết Ngữ Văn, các bạn trong lớp lẫn Ôn Hội Niên đều nghiêm túc ngồi thẳng lưng nghe giảng, Ôn Hội Niên còn thỉnh thoảng hiểu ý giáo viên, sẽ trả lời một vài vấn đề để lớp học thêm hứng thú.



    Nếu nhìn kĩ lớp trưởng đại nhân trong lúc cẩn thận nghe giảng, sẽ phát hiện ra nàng thật ra đang múa bút thành văn tay sau chồng sách vở xếp trên bàn.



    Hùng Tư Lộ nghiêng người nhìn nhìn xong liền cảm thấy chóng mặt, Ôn Hội Niên lại học được cái kĩ năng cao siêu gì kia!? Không nhìn giấy bút gì đó mà vẫn có thể viết nhanh như một vị thần… Nhớ lại hồi trước có lần nàng bị phạt chép lại bài giảng đủ một trăm lần, Hùng Tư Lộ đã thấy qua kĩ năng viết bằng cả hai tay mà không bị lệch dòng của Ôn Hội Niên, hiện giờ đã học thêm tuyệt kĩ mới, lớp trưởng đại nhân càng lúc càng tiến bộ ha.



    Hùng Tư Lộ ôm trong lòng cảm giác về sau đem hết bài tập với phiếu kiểm điểm cho Ôn Hội Niên viết là được. Tài năng như thế này làm sao nàng có thể lãng phí được.



    Nhìn gò má không lồi lõm của Ôn Hội Niên, tóc mái bởi vì thỉnh thoảng lông mi dài của nàng chớp chớp lại rung động một chút, chiếc mũi thanh tú cùng bờ môi mũm mĩm… Kỳ thực ngoại hình của cái tên lạnh lùng như quỷ này rất là không xoàng mà. Chỉ tiếc là nàng chỉ thích quanh năm mặc một bộ đồ đồng phục, người ngợm lúc nào cũng quy củ, chẳng trách không có nam sinh để ý nàng!



    “Cầm lấy.” Tiết Ngữ Văn xong rồi cũng là lúc phiếu kiểm điểm 3000 từ cũng được xử xong. Ôn Hội Niên đập tờ giấy trắng đập xuống bàn của Hùng Tư Lộ xong, xoa cổ tay đau nhức rồi trở về chỗ ngồi.



    Ngay lập tức Hùng Tư Lộ đột nhiên cảm thấy cái đồ quỷ họ Ôn này cũng không tới nỗi đáng ghét như thế, nhảy đến ôm Ôn Hội Niên một cái, “Mình biết là Hội Niên của mình dễ thương nhất mà ~”



    “Vô liêm sỉ quá, tránh ra giùm…” Ôn Hội Niên bị nàng ôm chặt, mặt đều bị dí vào trong ngực nàng thành ra thở không nổi, rối loạn muốn đẩy nàng ra một bên.



    “Không được, đứng yên cho bà đây ôm ôm một hồi!” Hùng Tư Lộ kéo mặt Ôn Hội Niên lên đè vào mặt nàng, cọ cọ mấy phát. Bạn ngồi bên cạnh thấy cảnh này xong lại lầm bầm:



    “Ý ý ý, vợ chồng son lại làm hòa rồi ha.”



    Hùng Tư Lộ trừng mắt nhìn: “Thì sao? Nhà ngươi ghen tị hử?”



    Hùng Tư Lộ giải quyết xong phiếu kiểm điểm 3000 rồi, mới nhớ ra quyển bài tập Vật Lý của mình đã bị xé làm đôi.



    Làm ơn đi, một quyển bài tập mỏng thôi cũng tốn mất 30 đồng rồi đó, chất lượng cùi bắp ném đi một cái liền bị rách ra thành hai mảnh như vậy, học sinh làm sao có thể yên ổn học tập đây?



    “Bây giờ không có quyển bài tập ra làm sao học bài đây, làm sao làm bài tập được đây, làm sao có thể nộp bài tập cho cô giáo đây, lại không viết được bài tập rồi!” Hùng Tư Lộ hữu khí vô lực (*) gục đầu xuống bàn rên to, đột nhiên một quyển bài tập Vật lý đùng một cái được ném lên trên bàn của nàng, mạnh đến nỗi tóc nàng đều bay lên, sau đó lại không có tiếng động gì khiến nàng mở tròn hai mắt.



    (*) hữu khí vô lực: bất lực



    “Cầm lấy rồi viết vào đi, chép lại bài tập Chủ Nhật vừa rồi làm vào, một lát nữa tôi đem đi nộp giúp cậu.” Ôn Hội Niên ngồi một bên, vừa nhai kẹo cao su vừa nói.



    Gặp quỷ. Hùng Tư Lộ đang tự sướng ra lý do không phải nộp bài tập không phải làm bài tập thế mà Ôn Hội Niên lại làm như không có gì giải quyết theo cách này… Cái người này chẳng dễ thương xíu nào!







    Sửa lần cuối bởi takkun; 12-10-16 lúc 04:30 PM.
    takkun Tài sản


  10. The Following 16 Users Say Thank You to takkun For This Useful Post:


  11. #6
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Vị trí hiện tại
    HCMC
    Bài viết
    33
    Ngân lượng
    699
    Thanked: 323
    Chương 5

    Mời Đọc (Click Here) :
    Trường Trung học phổ thông chuyên Sư Đại (*) nếu tính trong thành phố thật ra là một trường học rất tốt, mặc dù đây cũng không phải là nguyện vọng một của Ôn Hội Niên, nhưng học qua được nửa năm rồi mới thấy ở đây cũng không tệ lắm.

    (*) Trường Trung học phổ thông chuyên Sư Đại (師範大學|师范大学): trường trung học chuyên của Đài Loan, ở Đài Bắc. Trường cũng khá nổi tiếng ở mảng đào tạo chuyên sâu một ngành nào đó. Tiền học hàng năm cho học sinh nước ngoài là tầm 79 triệu/năm (2014), trong nước là 40 triệu/năm (2014). Hiện tại thì mình không biết, mọi người có thể search thử hình ảnh trường trên mạng, bự, đẹp, cổ kính. Khi search nó sẽ ra University, nhưng trong nguyên tác để là Trung học phổ thông nên mình để vậy luôn, với cả vì lần trước có nói hai bạn học Trung học cơ sở, mà hệ thống giáo dục ở Đài Loan là Trung học cơ sở lên Trung học phổ thông rồi mới lên Đại học.


    Người thích an tĩnh như Ôn Hội Niên ghét nhất nơi này ở chỗ học sinh cấp ba lẫn Đại học đều tụ về một cơ sở. Chính vì vậy mỗi lần ra chơi vào lớp chuông đánh một cái mọi người đều rùm beng chen lấn, còn có mỗi lần tan học cũng không khá khẩm hơn là bao, cho nên mỗi khi tan học nàng đều phải ở lại đợi hết mất mười lăm phút mới về.

    Mặt khác, Hùng Tư Lộ lại là người không thể chậm trễ việc về nhà. Ôn Hội Niên mới vừa nhìn một chút hai đề mục quay qua quay lại đã không thấy nàng đâu.

    Ôn Hội Niên chậm rãi thu xếp lại sách vở vào trong ba lô, đi ra ngoài. Gió chiều mát mẻ nhẹ nhàng thổi qua, bãi tập thể thao dưới lầu ồn ào gì đó, còn có nam sinh đang chơi bóng rổ.

    Tầm mắt của Ôn Hội Niên tự động bỏ qua thanh xuân tươi mát vui vẻ gì gì đó, bỏ qua luôn cả mấy nam sinh trên người mồ hôi như suối, tiến thẳng tới căn tin bên cạnh đó.

    Nhớ tới lần trước bạn học Hùng hình như có mua một ống khoai sọ rất thơm rất ngọt, bạn học Hùng còn chưa có ăn miếng nào liền bị Ôn Hội Niên chạy qua cạp một cái, sau đó đành bó tay đưa luôn cho Ôn Hội Niên…

    Bởi vì thèm cái vị đó, cho nên không quản cặp sách nặng trịch toàn sách vở, Ôn Hội Niên mới đi xuống căn tin để kiếm ăn. Lúc đi ngang qua sân tập giữa chừng thì Ôn Hội Niên bị một trái bóng mạnh mẽ vọt tới trước mặt nàng, mà nàng cũng không ngại ngùng xoay người lại đá trái bóng ra tới tận cuối sân tập bên kia, sau đó thong dong bỏ đi. Mấy bạn học nam người thấm đẫm mồ hôi gần đó đều há hốc mồm nhìn nàng, ai cũng không thể tin nổi.

    Nàng mua một ống khoai ngọt ở căn tin xong rồi, ăn luôn rồi mới thấy hình như mùi vị không ngon như nàng nhớ. Vì sao ống khoai họ Hùng mua lại ngon đến vậy?

    Lợi dụng tiết Mỹ Thuật cuối cùng, Ôn Hội Niên làm cho bằng hết bài tập được giao về nhà. Ôn Hội Niên lúc này đã muốn gỡ bỏ hết mọi gánh nặng ở trường học mà về nhà nằm nghỉ một chút, lại nhìn ánh mặt trời diễm lệ phút chốc sắp biến mất, đột nhiên lại không muốn trở về.

    Nàng ngồi vào bậc thang xi măng, dựa vào cửa gỗ của căn tin, chú tâm ăn ống khoai ngọt.

    “Lần này là Hùng Tư Lộ của lớp Bốn nha?” (*)

    (*) giống như lớp 5A1, 5A2 bên VN mình á, kiểu chia lớp ấy mà.

    Đằng sau lưng truyền tới thanh âm của một nam sinh, lại còn nhắc đến tên của Hùng Tư Lộ, Ôn Hội Niên đang ăn ống khoai ngọt dừng lại một chút.

    “Cậu thật sự muốn theo đuổi nhỏ đó hả?” Thanh âm đó lại tiếp tục.

    “Cậu nghĩ mình thích con nhỏ đó thiệt sao?” Một thanh âm khác nói lại, “Con gái con đứa như vậy ai mà thèm theo đuổi chứ? Mà không phải con nhỏ đó là hoa khôi lớp Bốn sao? Vì lẽ đó cho nên mình mới định thu thập (*) đó.”

    (*) kiểu giống như quen được rồi thì đá, quen qua đường để chứng tỏ là mình đã quen người này, trong ý này là vậy tóm lại là bạn muốn quen theo kiểu quan hệ yêu đương

    Ôn Hội Niên cảm thấy thanh âm này nghe rất quen tai. Đúng là không thể tin được, vừa nhắc Tào tháo là Tào tháo tới rồi… Đây nếu không phải là vị Mã đồng học đẹp trai phóng khoáng người gặp người yêu, nở nụ cười trăm hoa đua nở thì là ai? Cái vị buổi sáng còn hỏi han quan tâm họ Hùng đây mà.

    “Thu thập cái gì? Thu thập hoa khôi hả?”

    “Đúng rồi, mình đây muốn tất cả hoa khôi khóa Năm đều phải về tay mình.”

    Ôn Hội Niên nghiêng người sang một bên, cầm ống khoai ngọt ăn được một nửa ném đi. Không sai lệch chút nào, ống khoai ngọt nằm ngay bước chân đi xuống của bạn học Mã còn đang vui vẻ hưởng thụ hư vinh trong trí tưởng tượng, mặt đều hếch lên trời. Kết quả là bạn nam này một cước dẫm lên ống khoai ngọt, bạn của hắn từ lúc nào đã biến đi đâu mất. Theo vài tiếng có nhịp điệu rõ ràng, “ôi ôi ôi ôi ôi” mấy lần thì bạn nam họ Mã cũng đáp mông ở bậc thang thấp nhất tầng Mười lăm.

    Ôn Hội Niên nghe được tiếng rủa xả phía sau liền đắc ý rung đùi chạy ra ngoài cổng trường. Cái ba lô to oành vừa không nữ vừa không sành điệu choáng hết cả cơ thể nhỏ nhắn của nàng, lại càng khiến cơ thể nàng càng thêm nhỏ bé.

    “Hình như mình có hơi xấu tính?” Ôn Hội Niên nhìn mặt trời dần tan biến, giác ngộ.

    (*) giác ngộ: nhận ra

    Ngồi xe buýt để trở về nhà, chưa gì đã thấy Hùng Tư Lộ mặc váy ngắn dắt con chó nhà mình đi tản bộ.

    “Cậu làm gì về trễ như vậy? Đi hẹn hò à?” Hùng Tư Lộ để lộ hai cái chân dài của nàng, được màu xanh dịu nhẹ của đèn đường bao phủ lấy, nhìn lên thật sự rất hấp dẫn.

    Ôn Hội Niên nhìn nàng một cái, hoa khôi ấy à?

    “Làm gì vậy!? Sao lại dùng cái loại ánh mắt say đắm đó nhìn tôi?” Hùng Tư Lộ nhanh chóng ôm lấy mình, bày ra tư thế phòng ngự sói lang.

    Ôn Hội Niên về cơ bản là không quan tâm đến Hùng Tư Lộ, một bước đi ngang qua nàng, mà Hùng Tư Lộ thì một mực đứng phía sau le lưỡi làm mặt xấu hướng tới Ôn Hội Niên.

    “Hừ, cái đồ kỳ quái!” Hùng Tư Lộ tiếp tục dắt chó nhà Ôn Hội Niên đi dạo, đi được nửa cái khu nhà thì dừng lại quay đầu nhìn con chó nhà Ôn Hội Niên. Mà Đậu đỏ (tên chó nhà bạn Niên) cũng không hiểu ngẩng lên nhìn chủ, Hùng Tư Lộ cũng nhìn lại, đột nhiên nói, “Không lẽ Ôn Hội Niên thật sự đi hẹn hò á?” Càng về cuối thanh âm càng nâng lớn.

    Đậu đỏ liếc liếc con mắt, quay mặt đi.

    “Quên đi… Cậu ta đi hẹn hò chả liên quan gì đến bà đây!” Hùng Tư Lộ tự sướng, còn đứng đó khinh bỉ nhún vai, nói tiếp, “Hơn nữa, con trai ai mà thèm đi hẹn hò với cậu ta, bà nói đúng không, tên kia!? Mau nói đúng!”

    Mà Đậu đỏ cũng không trả lời ngoảnh cái mông về phía Hùng Tư Lộ.

    “Họ Hùng kia làm cái gì vậy a?” Ôn Hội Niên ôm bim bim ngồi trên giường cạnh bệ cửa sổ nhìn xuống, có vẻ như Hùng Tư Lộ đang nói chuyện với con chó nhà nàng, nhưng mà banh lỗ tai cỡ nào cũng nghe không ra đang nói cái gì.

    Đối với Ôn Hội Niên mà nói, buổi tối cũng không có gì thú vị, bình thường nàng cũng chỉ ôm bim bim ăn, không ăn thì đi coi sách một chút, coi xong rồi thì nghịch máy tính, nghịch xong đến coi tivi…

    Còn Hùng Tư Lộ thì đương nhiên là ngồi trước bàn học trừng mắt nhìn trang giấy trắng, nhìn mãi cũng không biết phải ghi cái gì. Nàng không hiểu đề bài muốn nàng làm cái gì mà đề bài hình như cũng không muốn nàng biết. (*)

    (*) Nôm na như kiểu mấy giáo viên cấp ba hay nói, mình biết chữ chứ chữ không biết mình, ý nói chữ thì đọc được nhưng hiểu hay không thì còn tùy tóm lại là bạn Hùng tự mắng bạn Hùng ngốc, thế thoy

    “Ôi, phiền muốn chết nha…” Hùng Tư Lộ bất lực nằm lên bàn, mà nằm được một hồi lại ngủ thẳng cẳng tới chín giờ rưỡi, còn chảy nước miếng ướt hết tập.

    Hùng Tư Lộ liếc nhìn cuốn vở bài tập đang hấp hối, suy nghĩ trong đầu bây giờ không cần làm, cứ kiếm cớ ướt phải đem đi phơi, đến thứ hai có thể đi cướp vở của người khác quay cóp.

    Đang định bỏ hết sách vở vào cặp rồi đi ngủ thì lão ba đến gõ cửa.

    “Tư Lộ, bài tập con làm xong rồi sao?” Bắt đầu từ lần trước bị vạch trần chuyện đứng thứ hai từ dưới đếm lên, lão ba nhìn nàng cũng không còn hiền dịu như trước.

    “Đã làm xong nha…” Dù sao cũng còn trẻ, năng lực nói dối vẫn cần phải trau dồi thêm.

    “Lấy ra cho ba xem.”

    Nàng có thể cho ba xem vở bài tập bị nước miếng của nàng làm cho ướt sao? Nếu đưa cho ba rồi không phải là nàng đang không đánh mà khai vừa nãy nằm ngủ đã đời hay sao?

    “Thực ra hôm nay không có bài tập về nhà ba à…”

    Hùng Tư Lộ nói dối quá vụng về khiến cho Hùng ba nhìn một cái là ra, vì vậy nửa đêm còn xách nách nàng kéo qua nhà của Ôn Hội Niên.

    “Ơ này, họ Hùng à.” Ôn Hội Niên mặc áo thun trắng rộng thùng thình ăn bỏng ngô, “Trễ như vậy còn thấy cậu thức quả là kỳ tích nha, cứ tưởng giờ này đã nằm trên giường ngủ được mấy chục giấc rồi chứ?”

    “Nói nhiều vậy!” Hùng Tư Lộ tức giận trừng nàng, “Ăn nhiều như vậy làm gì ? Trễ như vậy còn ăn đêm không sợ mập chết sao?”

    “Nguyện vọng từ trước tới giờ của tôi là tăng cân ha, vừa nãy đi cân chỉ có 80 cân (40 ký), còn đang buồn muốn chết nè.”

    “Khốn nạn ghê! Ai thèm nghe chuyện riêng tư của mấy người chứ? Mau lên giảng cho tôi mấy cái đề Toán này coi! Ba ba nói tôi làm không xong không cho tôi ngủ!”

    “Vậy thôi đừng ngủ nữa.” Ôn Hội Niên thuận tay đóng cửa.

    “Hu hu hu, mình sai rồi, Hội Niên đừng vứt bỏ mình mà… Mình bây giờ cảm giác được mình sẽ không được ngủ rồi! Bây giờ mình đang mệt muốn chết rồi!”

    Ôn Hội Niên nấp bên trong, ló mắt ra khe cửa nhăn mày nhìn nàng, “Cậu ở đây ăn vạ với tôi làm cái gì hả họ Hùng? Không phải nên đi làm nũng với bạn học Mã mới đúng bài hay sao?”

    “Hội Niên à…” Nước mắt lưng tròng.

    “…”

    Hùng Tư Lộ cũng không biết là từ khi nào chiêu làm nũng của nàng sẽ có tác dụng với Ôn Hội Niên. Cho dù là trước đó Ôn Hội Niên có cực lực phản đối cỡ nào, chỉ cần nàng làm nũng một cái, Ôn Hội Niên đều đầu hàng.

    Đương nhiên là chuyện này Hùng Tư Lộ không có nói cho ai biết, một mình độc chiếm lấy cảm giác này, thoải mái đến không ngờ.



    Sửa lần cuối bởi takkun; 12-10-16 lúc 04:30 PM.

    "Sao vậy? Đau ở đâu hả? Có cần mình gọi bác sĩ không? Cậu có chắc không đó? Có chắc là không sao không?"
    takkun Tài sản


  12. The Following 14 Users Say Thank You to takkun For This Useful Post:


  13. #7
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Vị trí hiện tại
    HCMC
    Bài viết
    33
    Ngân lượng
    699
    Thanked: 323
    Chương 6

    Mời Đọc (Click Here) :
    “Ở đây vẽ thêm một đường thẳng phụ, trước hết dùng góc so le trong tính ra góc độ của nó, sau đó dùng định lý sin tính ra độ dài biên… Tôi nói a, họ Hùng, rốt cuộc là cậu làm hay là tôi làm bài tập của cậu chứ hả? Lại đây mau!” Giảng bài nửa ngày, quay qua đã thấy Hùng Tư Lộ lăn lộn trên giường của nàng, còn ôm con mèo bông mà nàng đặt tên là Tiểu Hắc chà lên mặt, Ôn Hội Niên nhịn không nổi lên tiếng gọi, “Cậu không phải là âm thầm quyết định để cho tôi làm hết bài tập của cậu là ổn rồi chứ?”

    Hùng Tư Lộ lộn một vòng, đặt Tiểu Hắc ở dưới người, cằm đè lên người nó khiến cho nó biến dạng thấy thương, “Ai nha, cậu nói nhiều quá vậy, cậu làm bài tập nhanh vậy thì thôi làm giúp tôi luôn đi cho rồi. Tôi buồn ngủ lắm rồi đó, cậu nhanh nhanh lên đi…” Nói xong còn ngáp một cái.

    Ôn Hội Niên chụp lấy điện thoại trên bàn, bấm ra một cái dãy số, may mà Hùng Tư Lộ kịp thời nhớ ra số mà Ôn Hội Niên bấm là số điện thoại nhà nàng, mới kịp thời xông tới giựt lại điện thoại.

    “Cậu đáng ghét muốn chết a! Làm gì mà thích mách lẻo như thế chứ!?” Hùng Tư Lộ đáp mông ngồi trên đùi của Ôn Hội Niên, cầm Tiểu Hắc nàng dày vò từ nãy giờ chà chà lên mặt của Ôn Hội Niên.

    “Không phải tôi thích mách lẻo, mà là cậu đang lừa dối ba ba của cậu. Bác gửi cậu qua đây là muốn cậu học hành đàng hoàng, nhưng cậu lại muốn tôi làm bài tập cho cậu. Tôi làm bài tập cho cậu cũng được thôi, làm nhiều nhớ nhiều, nhưng người được lợi là tôi, cậu thì được cái gì vô đầu?”

    Hùng Tư Lộ thấy Ôn Hội Niên nghiêm túc, mới từ đùi của nàng đứng lên ngồi đàng hoàng trên cái ghế bên cạnh, “Được rồi, được rồi… Tôi học hành đàng hoàng là được rồi chứ gì, làm bài thì làm bài nha, cậu nói còn nhiều hơn mẹ của tôi nữa.”

    “Con gái ngoan, con cũng biết tình hình hiện tại nếu không có tiền không có bản lĩnh chỗ nào cũng không đi được. Không bằng cố gắng học tập một chút đi ha.” Ôn Hội Niên cầm bút để trước mặt Hùng Tư Lộ, tự cho rằng mình nói rất đúng.

    “Cậu muốn chết a!” Hùng Tư Lộ nhéo mặt của Ôn Hội Niên, “Đừng có lợi dụng tôi nữa đi, cậu mới là con gái của tôi thì có! Sinh sau tôi hai tháng còn nói nhăng nói cuội! Mau lên giảng cho tôi hiểu làm sao giải được mấy cái bài tập hình học đáng ghét này! Mệt muốn chết rồi đấy!”

    Ôn Hội Niên khó khăn lắm mới thoát khỏi bàn tay của Hùng Tư Lộ, nhăn nhó mát xa khuôn mặt bị nhéo đến đau.

    Ý thức học tập của Hùng Tư Lộ cứ như gió thoảng mây bay, mới đó còn hùng hổ, hiện giờ đã muốn buông xuôi muốn tám nhảm, “Ôi, chỉ có cậu ngây thơ trong sáng mới có thể nói ra những lời như cố gắng học tập mới tốt gì gì đó… Phận làm con gái có rất nhiều thứ để lo có biết hay không?”

    Ôn Hội Niên điều chỉnh đèn bàn học một chút để tránh làm đau mắt, nhẹ giọng nói, “Ví dụ như là đi chơi với bạn học Mã ấy à?”

    Hùng Tư Lộ nghe được tên của bạn học Mã, hai mắt sáng lên, dí mặt vào mắt kính của Ôn Hội Niên, hưng phấn hỏi, “Sao nào? Cậu có thấy tôi với bạn Mã xứng đôi không?”

    Ôn Hội Niên nhìn nàng một cái, liền dời tầm mắt đi chỗ khác, “Xứng a.”

    “Biết ngay mà, tôi cũng thấy thế a. Bạn Mã còn rủ tôi chiều nay đi xem cậu ấy xem bóng, còn nói là để cho tôi chỗ ngồi tốt nhất, có thể thấy rõ ràng nhất.”

    “Ồ, vậy chúc mừng cậu a.” Ôn Hội Niên trầm mặc hai giây, nói tiếp, “Vậy bây giờ cậu làm bài tập cho nhanh đi rồi đi ngủ, ngủ một phát ngày mai tới rồi.”

    Chiêu này quả nhiên là dùng được, Hùng Tư Lộ cấp tốc đem hai cái đề bài nàng giải mãi không ra ban nãy đều xử lý xong trong vòng nửa tiếng đồng hồ. Rất thần kỳ chính là, những lý thuyết khó hiểu trên lớp nàng nghe không vô mà nay chỉ cần nửa vời nghe Ôn Hội Niên giảng giải nàng thế nhưng hiểu được không ít. Mấy bài tập khó khăn gì đó nàng đều xử được.

    “Kiến thức nửa vời cũng không hay ho, cũng may là cậu được phù hộ, giải Toán gì đó không phải giải một bài lại có thể giải mười bài, tuy nhiên sau này nhìn thấy dạng đề giống như vậy mà giải được thì tốt.” Ôn Hội Niên ngồi nhìn bài tập của Hùng Tư Lộ, nói.

    “Cậu lúc nào cũng nghiêm túc mắc mệt, tôi nhìn khuôn mặt lạnh lùng của cậu xong xác định muốn ngất xỉu.” Hùng Tư Lộ không để ý hình tượng, ngáp dài.

    “Nhìn mặt của tôi cậu ngủ ngon sao?”

    “Đúng vậy a, Hội Niên à, tôi mệt mỏi quá, không muốn chạy về nhà mới ngủ.” Hùng Tư Lộ ôm cổ Ôn Hội Niên, mềm nhũn nằm dài trên người nàng, “Đêm nay người ta có thể ở lại ngủ với cậu được không vậy?”

    Ôn Hội Niên không nhúc nhích, để mặc cho Hùng Tư Lộ ôm, thanh âm lạnh lùng thường ngay hôm nay pha thêm chút nhu nhược, “Giường của tôi rất nhỏ, hơn nữa còn có Tiểu Hắc chiếm một nửa.”

    “Cầm Tiểu Hắc ném đi là được.”

    “Tiểu Hắc là bạn thân hai năm của tôi.”

    “Thì cũng là tôi tặng cậu thôi, ngủ một đêm dưới sàn nhà thì chết hay sao? Hay là cậu không thích người ta không muốn cùng người ta ngủ vậy?”

    Ôn Hội Niên bất đắc dĩ, “Được rồi, chịu thua cậu. Trước khi đi ngủ thì dậy đi tắm đi!”

    “Không muốn tắm…”

    “Dơ muốn chết!”

    “Được rồi, được rồi! Đi tắm thì đi tắm! Khăn tắm áo ngủ đồ lót mau đưa cho tôi mượn đi!”

    Ôn Hội Niên đứng một chỗ chần chừ một chút mới nhẹ giọng nói, “Mười sáu tuổi rồi làm sao còn giống như hồi trước mặc chung đồ?”

    Hùng Tư Lộ ngồi thẳng người, hai tay vẫn như cũ ôm lấy cổ Ôn Hội Niên, “Tại sao lại không được?”

    “Thì đều là người lớn rồi… Chưa kể, bộ cậu không ngại dùng chung đồ với tôi sao?”

    Hùng Tư Lộ lắc đầu sang bên trái, nhìn rồi lại lắc đầu sang bên phải, nhìn rồi lại để đầu thẳng tắp, nhìn một hồi cũng không nói nên lời.

    “Nhìn cái gì vậy không biết, muốn nói gì thì nói đi.”

    “Tôi đang nhìn cậu lớn ở chỗ nào, nhìn nãy giờ cũng không thấy người cậu có gì biến lớn.”

    “Đó là bởi vì cậu… ngày nào cũng nhìn thấy tôi cho nên đương nhiên không nhận ra tôi thay đổi.”

    Hai người nói chuyện mặt đối mặt, chóp mũi đụng chóp mũi, chỉ cách nhau có mấy xăng ti mét, lúc Ôn Hội Niên nhìn vào mắt Hùng Tư Lộ, thời gian như dừng lại đôi chút.

    Đều do ánh đèn ban nãy được Ôn Hội Niên điều chỉnh quá mức nhu hòa, phả lên trên mặt của Hùng Tư Lộ lại càng khiến nàng đã đẹp lại càng thêm đẹp, trong đôi mắt còn nhảy lên một chút tình tố.

    Bầu không khí đột nhiên trùng xuống, hai người im lặng trải qua năm giây đồng hồ, tựa như thêm một khắc nữa sẽ bùng nổ.

    “Như vậy a, vậy ngày mai cậu đừng để cho tôi thấy mặt cậu, như vậy tốt nhất!” Hùng Tư Lộ nhéo lỗ tai của Ôn Hội Niên, phá vỡ không gian im lặng.

    Lông mày của Ôn Hội Niên không tự giác mà nhăn lại, “Cậu đúng là thích đụng tay đụng chân.”

    “Thì sao chứ? Đừng có nói với tôi cậu lớn lên không cho tôi đụng vào!?”

    Ôn Hội Niên hất hết tứ chi của Hùng Tư Lộ ra ngoài, đứng dậy lấy đồ đạc này nọ cho Hùng Tư Lộ, “Bớt nói nhảm đi, đi tắm mau lên giúp tôi.”

    “Tắm thì tắm, làm gì hung dữ như vậy.” Hùng Tư Lộ nhìn nàng lè lưỡi, ôm trong lòng váy ngủ khăn tắm đồ lót gì đó tiến tới phòng tắm, tới được cửa rồi mới một bộ dạng thục nữ quay đầu, tự sờ sờ cơ thể, yểu điệu nói, “Hội Niên à, không phải cậu nên lại đây tắm chung với tôi hay sao?”

    “Bị ngớ ngẩn hả?”

    “Hứ, không tắm chung thì thôi, làm như bà đây thèm tắm chung với nhà ngươi ấy, thân thể đẹp đẽ sáng mịn của tôi mà để cho cậu xem à.”

    “Đồ trẻ con.”

    Hùng Tư Lộ đóng cửa lại, Ôn Hội Niên nhìn giấy bút nằm hỗn loạn trên bàn… tựa hồ giống với sự rối tung rối mù trong lòng nàng.

    Sửa lần cuối bởi takkun; 12-10-16 lúc 04:29 PM.

    "Sao vậy? Đau ở đâu hả? Có cần mình gọi bác sĩ không? Cậu có chắc không đó? Có chắc là không sao không?"
    takkun Tài sản


  14. The Following 11 Users Say Thank You to takkun For This Useful Post:


  15. #8
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Vị trí hiện tại
    HCMC
    Bài viết
    33
    Ngân lượng
    699
    Thanked: 323
    Chương 7

    Mời Đọc (Click Here) :
    Thời điểm Hùng Tư Lộ tắm rửa xong xuôi đi ra ngoài thì phát hiện Ôn Hội Niên đều đã cất sách vở lẫn hộp bút của nàng vào cặp sách, còn cẩn thận kéo khoá. Mà Ôn Hội Niên thì lại ngồi trên nền đất, lưng dựa vào giường, mặt không chút thay đổi vừa ăn snack khoai tây vừa nhìn màn hình TV.

    Nếu nhớ không lầm thì cái TV này là hồi nàng học lớp Sáu, khi đó vì phải chuyển nhà nên nàng khóc la với ba nàng đòi mua TV cỡ lớn, còn cái TV cũ nát kia thì tốt nhất nên làm cho nó biến mất.

    “Vậy đem đến nhà mình để đi, dù sao phòng mình cũng thiếu một cái TV.”

    Một câu, mà bây giờ cái TV hồi đó đã ở nhà Ôn Hội Niên được bốn năm.

    “Còn xài được sao?” Hùng Tư Lộ vắt cái khăn lông lên vai, ôm hai chân ngồi xuống bên cạnh Ôn Hội Niên.

    “Còn nha. Cái này thì chỗ nào không xài được?”

    “Cậu kỳ quái quá vậy, tại sao không nói ba ba mua cho một cái TV mới? Phòng của cậu cũng đâu có nhỏ, mà kể cũng lạ, phòng thì to mà TV thì nhỏ, để một góc như vậy xem TV không nhức mắt hở?” Hùng Tư Lộ dụi mắt.

    “Tôi không thích TV cỡ lớn thì mua làm gì. Cái này dùng vẫn được.”

    “Xí...” Hùng Tư Lộ chụp lấy bịch snack trong tay Ôn Hội Niên, ôm ăn, “Ăn snack không thật khô khan quá, cậu đi lấy gì đó cho tôi uống đi.”

    Ôn Hội Niên trừng mắt nhìn nàng, “Cậu muốn uống cái gì a?”

    “Cái này mà còn phải hỏi sao?”

    Ôn Hội Niên nhận mệnh lệnh xong đi xuống dưới lầu lấy sữa bò. Nàng đi đường rất chậm thế nên dù có mạnh bạo thế nào cũng không nghe tiếng. Ba mẹ ở dưới lầu đều đã đi ngủ, đèn phòng cũng tắt đi rồi, chỉ còn lại mấy ngọn đèn nhỏ dọc theo cầu thang. Nàng nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, bên trong có người ăn snack khoai tây của nàng, ôm Tiểu Hắc của nàng, coi TV của nàng, thỉnh thoảng còn cười ha ha mấy tiếng.

    “Cậu thật là ngốc a, xem ba cái trò hề này.” Ôn Hội Niên cầm bịch sữa dán lên mặt của Hùng Tư Lộ khiến nàng la làng lên một tiếng, vươn tay đánh Ôn Hội Niên.

    “Lạnh chết tôi!”

    Ôn Hội Niên xếp bằng hai chân lại ngồi xuống cạnh Hùng Tư Lộ, xé bịch sữa xong chưa kịp uống liền bị Hùng Tư Lộ đoạt lấy, xong rồi còn nhìn mình cười hì hì, đưa cho mình bịch chưa xé đi của nàng.

    “Cậu thật lười!” Ôn Hội Niên nhận lấy, lại xé thêm một bịch nữa.

    Hai người liền bao quanh lấy cái giường, một người ngồi coi TV, một người nằm trên giường không biết thiếp đi từ lúc nào.

    Ôn Hội Niên nằm cả đêm ngủ cũng không duỗi thẳng người được, trái lại Hùng Tư Lộ thì ngủ được sung sướng, gác chân lên người nàng cả đêm thiếu chút nữa là đem chân gắm vô trong miệng của nàng. Ôn Hội Niên tự thề thốt với lòng rằng sau này nếu còn ngủ chung giường với Hùng Tư Lộ một lần nữa, chỉ số thông minh của nàng sẽ bằng với Hùng Tư Lộ ngu ngốc.

    “Kỳ quái, cậu làm gì ngày hôm nay không có chút xíu sức sống?” Ngày hôm sau Hùng Tư Lộ vác cái ba lô đo về phía trước, sung sướng nhảy dựng lên, mà Ôn Hội Niên thì mệt mỏi đến độ bước đi cũng khó khăn.

    “…” Ôn Hội Niên mặc kệ nàng, cũng không còn khí lực đi gây lộn.

    “Sớm a cặp vợ chồng son!” Bạn học cùng lớp họ Lục mới bảnh mắt đã thấy hai người mờ ám một đi trước đi sau liền không ngượng ngùng bay tới chào hỏi.

    “Sớm a.” Ôn Hội Niên rất bình thản đáp lời.

    Khác với thái độ thờ ơ của Ôn Hội Niên, thái độ của Hùng Tư Lộ đương nhiên sâu sắc phong phú hơn rất nhiều, “Sao lại là cậu nữa? Làm gì mà ngày nào cũng há mồm liền kêu chúng tôi là cặp vợ chồng son? Có phải là muốn có tình cảm tốt đẹp giống chúng tôi hay không?”

    “Đúng vậy nha, thật hâm mộ tình cảm của hai người, đúng là đôi bạn cùng tiến ha.” Khuôn mặt của bạn Lục lúc nào cũng vui vẻ, thanh âm khi nào cũng là nhấc lên rất cao, thanh thoát mà vui tươi, cộng thêm nụ cười rộng mở, vì thế mang đến cho người đối diện cảm giác như có gió xuân ấm áp thấp thoáng thổi qua.

    “Đâu chỉ là trong học tập đâu, hôm qua chúng tôi còn được dịp ngủ chung đó.”

    “Oa! Quan hệ của hai người quả là hòa hợp ha!”

    Hai người qua lại mỗi người một câu được chốc lát lại chuyển thành hội bà tám, bởi vì mới vừa lên trung học phổ thông, bạn bè trong lớp cũng không tính là quá thân, mà dù sao thì từ trước đến giờ Hùng Tư Lộ đối với ai cũng có thể trở nên thân thiết. Hùng Tư Lộ nói chuyện cùng với bạn học Lục một hồi nói như một cái máy, bạn học Lục lại có hứng thú với chuyện tình lâm li bi đát của Ôn Hội Niên với Hùng Tư Lộ, Hùng Tư Lộ lại càng không kiêng nể giấu diếm cái gì, kể từ nhỏ học chung một trường mẫu giáo cho tới cấp ba, lên trung học rồi vẫn ma xui quỷ khiến cùng một lớp.

    “Hùng ngu ngốc.” Ôn Hội Niên bị lãng quên đá sang một bên, tay chân đau nhức cũng không có ai tới hỏi han an ủi, đành ôm cục tức trong lòng đi vào phòng học.

    Ôn Hội Niên còn chưa kịp vào đã bị giáo viên dạy Hóa kéo tới phòng giáo viên, trong phòng cũng không đông lắm, ngoại trừ giáo viên chủ nhiệm của nàng chưa tới, trong đó cũng chỉ có giáo viên lớp khác.

    Giáo viên dạy Hóa hỏi quan hệ của nàng cùng với Hùng Tư Lộ có phải rất tốt hay không.

    “Cũng tốt ạ.” Ôn Hội Niên trả lời.

    “Hai người bọn em nếu quan hệ không tệ lắm thì nhớ đi chỉ chỉ cho em ấy một chút, thân là lớp trưởng cũng nên biết thúc đẩy quá trình học tập của các bạn chậm tiến, biết không?” Giáo viên dạy Hóa ngồi trên ghế, tay gõ bàn, cao giọng nói, ai cũng đều nghe thấy.

    “Em đã biết.” Không giống với thái độ hứng khởi của giáo viên dạy Hóa, Ôn Hội Niên đương nhiên là đối xử với mọi thứ bằng phong cách hững hờ.

    Giáo viên dạy Hóa truyền bá một chút ưu điểm của việc học bổ túc, mãnh liệt yêu cầu Ôn Hội Niên hãy dùng quyền năng lớp trưởng, bằng mọi giá phải giữ Hùng Tư Lộ ở lại học bù. Mặc kệ nàng có đồng ý hay không cũng phải bắt nàng ở lại, chương nào cũng phải bắt nàng học cho thông mới được.

    “Nếu như em ấy phản kháng không chịu học, em phải nói với em ấy là nếu không học sẽ đi mách với giáo viên chủ nhiệm, biết không?” Giáo viên dạy Hóa nói cả ngàn chữ muốn khô cả họng thế nhưng Ôn Hội Niên chỉ không mặn không nhạt đáp lại, khiến cho nàng nghĩ rằng Ôn Hội Niên không chú tâm, vì thế cho nên nhất quyết một lần nữa đề cao tầm quan trọng của việc học bổ túc. “Thân là lớp trưởng em cũng không nên ích kỷ có hiểu không? Không nên chỉ quan tâm tới vị trí thứ nhất của mình.”

    “Em đã hiểu.” Ôn Hội Niên nói to, “Em sẽ dạy cho Hùng Tư Lộ thành tích khá khẩm hơn. Sắp có tiết học, em về trước.”

    “Ừ, em đi đi…” Giáo viên dạy Hóa nhìn khuôn mặt trẻ nhưng tâm không trẻ của Ôn Hội Niên hồi lâu cho tới khi nàng khuất bóng rồi mới ngưng.

    Ôn Hội Niên đi ra khỏi văn phòng, cũng không có đóng cửa chặt lại, mà khi ra rồi cũng không lập tức rời đi, chỉ đứng ở bên mép dựa vào tường.

    Quả nhiên, từ bên trong nghe thanh âm nho nhỏ của giáo viên dạy Hóa vang lên, “Mấy chị em ở đây nói một tiếng công bình đi, có phải hay không dạy mấy đứa trẻ đúng kiểu con sâu làm rầu nồi canh kiểu này rất đau đầu? (*) Công trạng đều bị em ấy kéo thành tích đi xuống, lẽ ra lần trước là được tuyên dương toàn khoa rồi… Thực sự là, ai mà chả có gia đình phải nuôi, gặp phải loại học sinh này đúng là xui tận mạng!”

    (*) Ý nói trong đám học sinh giỏi có một đứa hơi ng0k’

    Ôn Hội Niên đứng ở đó ít nhất cũng nửa tiếng đồng hồ, đứng trên hành lang có thể nhìn thấy trời mây quang đãng tự tại trôi nổi. Nửa tiếng cũng đã trôi qua rồi mà chẳng di dịch được bao nhiêu, muốn trôi thì trôi, không muốn thì không trôi.

    Tự do và nhàn hạ, đám mây kia sẽ không vì tự do mà làm khổ chính mình. Thoắt cái vui vẻ, thoắt cái buồn đau.

    Bầu trời xanh biếc trông thật tinh khiết, như thể có khả năng xóa đi mọi buồn phiền. Nhưng mà suy cho cùng đó cũng chỉ là ảo giác mà thôi.

    Lúc Ôn Hội Niên trở lại phòng học, tiết tự học cũng đã kết thúc, đang giờ chuyển tiết. Nhìn một hồi lại thấy Hùng Tư Lộ đang nằm dài ra bàn ngủ.

    Ôn Hội Niên cầm một quyển sách in rời dày nhất lên, dùng hết sức bình sinh mà đập xuống đầu của Hùng Tư Lộ, vang “oành” một tiếng rất to. Mạnh đến mức tóc của Ôn Hội Niên bù xù dính đầy lên mặt nàng.

    Hùng Tư Lộ nằm ngủ mơ thấy được ôm iPad chơi điện tử không biết trời đất gì, cả người run run một cái đã bị người khác đánh thức, không biết là bởi vì tóc che mắt của nàng hay thế nào, khi ngẩng đầu lên nhìn xung quanh đều thấy mù mịt, cũng không biết vì sao tự nhiên tỉnh lại, chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu đau nhói, quanh đó còn có mấy cái dấu chấm hỏi. (*)

    (*) giống trong truyện tranh hay là anime, đập vô đầu hay nổi sao nhảy lung tung quanh đầu hoặc là lúc đang thắc mắc thì hay có hiệu ứng dấu chấm hỏi hiện lên

    “Cậu làm cái gì thế!?” Hùng Tư Lộ nửa tỉnh nửa mơ một hồi rốt cuộc cũng hiểu được sự việc, trừng mắt nhìn hung thủ vẫn còn đang cầm hung khí trên tay, rống, “Đau lắm đó có biết không vậy!?”

    Ôn Hội Niên cầm quyển sách chỉ thẳng vào khuôn mặt lơ mơ ngu ngốc đến quái lạ của Hùng Tư Lộ, “Cậu bây giờ không tỉnh dậy có tin tôi đánh chết cậu luôn không hả!?”

    Hùng Tư Lộ cực kì ngạc nhiên, đây là mơ hay là thực vậy? Người đứng trước mặt nàng rốt cuộc là tên ôn thần họ Ôn hay là mẹ của nàng!?



    Sửa lần cuối bởi takkun; 12-10-16 lúc 04:29 PM.

    "Sao vậy? Đau ở đâu hả? Có cần mình gọi bác sĩ không? Cậu có chắc không đó? Có chắc là không sao không?"
    takkun Tài sản


  16. The Following 12 Users Say Thank You to takkun For This Useful Post:


  17. #9
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Vị trí hiện tại
    HCMC
    Bài viết
    33
    Ngân lượng
    699
    Thanked: 323
    Chương 8

    Mời Đọc (Click Here) :
    Đã hẹn với bạn học Mã rằng tan học xong sẽ xuống hội trường xem bạn học Mã làm chủ công trong trận bóng rổ, tiết tự học cuối cùng còn mười phút nữa thì Hùng Tư Lộ đã dọn dẹp xong sách vở bỏ vào trong cặp táp, chuẩn bị tinh thần ào ra ngoài bất cứ lúc nào.

    “Cậu đứng lại đó cho tôi.” Kết quả là chưa kịp đặt nửa bước chân ra ngoài, người chỉ mới nghiêng ra được một xíu liền bị Ôn Hội Niên nắm quai cặp xách như xách mai rùa vô lại, “Cậu tính đi đâu?”

    “Thời tiết đẹp như vậy tôi đương nhiên là đi yêu đương chứ sao! Lớp trưởng đáng kính của tôi có chuyện gì à?” Hùng Tư Lộ bày ra ánh mắt khó chịu, đối với người một mực muốn ngăn cản nàng đi hẹn hò nhất định phải đối nghịch một chút mới phải. Hơn nữa, mỗi lần họ Ôn chán ghét chạy tới chỗ nàng thì không có chuyện gì tốt, bây giờ lại chọn lúc nàng chuyển bị đi hẹn hò hương sắc phơi phới mà xuất hiện thì chắc chắn cũng không có gì tốt lành.

    “Bắt đầu từ hôm nay sau khi tan học ở lại lớp một tiếng đồng hồ, tôi dạy thêm cho cậu môn Hóa, tiện thể dạy luôn những môn cậu không đạt yêu cầu.”

    Nói không sai! Các người xem đi, như thế nào như vậy có tâm, không chỉ là môn Hóa, bây giờ còn muốn kéo thêm mấy môn khác dạy luôn một thể! Một tiếng tới đây chính là thời gian diễn ra trận đấu bóng chứ gì nữa, quả không hổ danh người đứng đầu môn Toán toàn khóa, quá biết tính toán đi!

    “Cái quỷ gì chứ? Tôi đây không cần! Tại sao cậu phải dạy bổ túc cho tôi? Cậu rảnh rỗi không có gì làm đi ra công viên trồng cây với mấy người già đi! Tôi còn phải đi coi bóng rổ!”

    “Tôi là lớp trưởng, phải chịu trách nhiệm với điểm số của cậu.”

    “Trưởng lớp thì sao!? Trưởng lớp cái gì, đáng ghét phải chết!”

    “Cáu kỉnh cũng vô dụng. Cậu phải ở lại học bổ túc.”

    “Không muốn mà, Hội Niên à, người ta muốn đi coi đấu bóng rổ…”

    “Làm nũng cũng vô dụng. Cậu phải ở lại học bổ túc.”

    “Hội Niên à!”

    “Giả bộ đáng thương, giả bộ khóc cũng vô dụng. Cậu phải ở lại học bổ túc.”

    Đối mặt với thái độ lạnh lùng của Ôn Hội Niên, Hùng Tư Lộ biết ngày hôm nay dù cách nào cũng không thể thong dong đi coi đấu bóng rổ… Còn có thể nói không muốn sao? Nói không muốn hay không chịu thì cũng không đi tới đâu, kết quả vẫn là nhìn khuôn mặt lạnh lùng này đi…

    “Tôi muốn tốt cho cậu thôi.”

    Ánh nắng mặt trời cực kì xán lạn, hào quang chiếu xuống đổ đầy bàn, Hùng Tư Lộ ngồi đối mặt với thái độ lạnh lùng của Ôn Hội Niên, nhìn một đống sách vở trên bàn, nghe chỉ thị chuẩn bị vào đề.

    Ánh mặt trời cuối cùng cũng bị không khí học tập chán ghét phá hủy.

    Bên tai là tiếng ồn ào từ trận đấu bóng rổ, cảnh tượng nhiệt huyết trên sân đấu mới chính là thanh xuân, mới chính là cảnh tượng sau tan học nên có! Nhưng mà Hùng Tư Lộ không hiểu tại sao mỗi lần mình chuẩn bị bước vào hạnh phúc sung sướng lại gặp phải khuôn mặt lạnh lùng còn hơn ăn kem bị ê răng của Ôn Hội Niên! Đây chính là sự khác biệt rất lớn có biết không!? Ai mà thích tan học xong còn bị bắt ở lại học bổ túc? Ai mà muốn học xong còn phải nhìn khuôn mặt không cảm xúc của cậu!? Ăn đá nhiều đau bụng biết không vậy? (ở đây muốn nói bạn Ôn lạnh lùng = ăn nhiều đá)

    “Chú ý vào bài học đi.” Ôn Hội Niên gõ lên đầu Hùng Tư Lộ, “Tôi đây hi sinh thời gian của chính mình dạy bổ túc cho cậu, cậu còn ngồi đó mơ tưởng thanh xuân tươi đẹp.”

    “Cậu biết tôi ngồi mơ tưởng thanh xuân còn ngăn cản tôi đi hưởng thụ thanh xuân là sao…” Hùng Tư Lộ gục xuống bàn, nước mắt rưng rưng, “Lớp trưởng chết tiệt, lớp trưởng thối! Tôi ghét cậu nhất á! Cậu chỉ biết bắt nạt tôi, lúc nào cũng đối nghịch tôi, để cho tôi đau khổ, thương tâm…”

    Ôn Hội Niên thấy nàng khóc thật, vẻ mặt cũng biến nghiêm túc, “Cậu muốn đi thật à?”

    “Đúng vậy chứ sao! Không đi sao được!? Không lẽ tôi nói giỡn với cậu sao?” Hùng Tư Lộ ngồi thẳng dậy, vừa lau nước mắt vừa trừng trừng nhìn Ôn Hội Niên.

    Ôn Hội Niên nhìn đôi mắt đỏ ngầu vì khóc của nàng, khóe mắt còn đọng giọt nước mắt từ từ lăn xuống gò má, còn có đôi môi đỏ hồng của nàng, khẽ nói, “Nếu thật sự muốn đi vậy tôi cũng không muốn cản…”

    “Thật sự cho đi sao?!” Hai mắt Hùng Tư Lộ phát sáng.

    “Thật. Đằng nào tâm trí của cậu cũng không ở đây, để cậu ở lại cũng không học được gì…”

    Ôn Hội Niên còn chưa nói xong, Hùng Tư Lộ đã nhảy cẫng lên, cách một cái bàn vươn cả hai tay ôm lấy cổ Ôn Hội Niên, còn hôn vào mặt nàng một cái, ầm ĩ nói, “Mình biết là Ôn Hội Niên nhà mình tốt nhất, lúc nào cũng thương yêu, thiên vị mình!”

    “… Chết đi!” Ôn Hội Niên nhanh chóng tránh khỏi, thiếu chút nữa là Hùng Tư Lộ té lăn quay ra đất.

    Nhưng Hùng Tư Lộ cũng không ngại xém chút nữa là để lộ quần nhỏ, liền ba chân bốn cẳng chạy xuống dưới lầu, đều là cách hai bậc bước đi chứ không như bình thường, kêu nàng đi nhanh một chút sẽ bày đặt túm góc váy, yểu điệu nói, “Thục nữ sao mà lại thô bạo như vậy được? Thiếu nữ phải ra dáng thiếu nữ hiểu không?”

    Kỳ thực thế giới không có thực sự yểu điểu thục nữ, chỉ có mấy cô con gái bày đặt làm bộ mà thôi.

    Ôn Hội Niên đứng ở hành lang tầng Năm nhìn ra ngoài, đã thấy Hùng Tư Lộ chen vào giữa đám người, uống một phát hết chai coca, hưng phấn hò hét cổ vũ cho những người trên sân đấu. So với người hồi nãy uể oải khó chịu, chán nản quả là hai người khác nhau.

    Bạn học Mã thấy hoa khôi lớp Bốn đến rồi, liền không giống như hồi nãy không hứng thú tham gia, bây giờ chính là thấy trái bóng liền nhào tới, không để ý người khác kêu gào cái gì, trực tiếp ném vào rổ. Chỉ có ở mấy trận đấu cấp ba như thế này, hắn mới có thể tác oai tác quái như thế, bình thường nếu để cho giáo viên thể dục thấy, nhất định là đá cái mông của hắn.

    Mùa này chắc là thích hợp để vận động, vạn vật đều khỏe mạnh, trời cao đất rộng, con người cũng bị không khí mùa xuân lây nhiễm, nhất định phải đi coi vận động gì đó để có thêm hứng khởi, nếu không làm như vậy hẳn là lãng phí sắc xuân mỹ lệ.

    Ôn Hội Niên quăng quả táo ăn xong, đứng trên hành lang thấy được bóng dáng của Hùng Tư Lộ cùng bạn học Mã ôm nhau đi.

    Đi tới cổng trường, bạn học Mã nói gì đó, rất tự nhiên khoát cánh tay lên bả vai của Hùng Tư Lộ, mà họ Hùng cũng bày ra dáng vẻ ngại ngùng tựa sát vào, hai người này nghiễm nhiên xem thường lời nói của Hiệu trưởng hồi đầu tuần chào cờ, đứng trên bục nói rằng nam nữ còn trẻ không nên quá thân mật.

    Xem ra không dạy dỗ lại họ Hùng là không được rồi. Ôn Hội Niên cầm quả táo khác cắn một cái, nhất định phải uốn nắn lại tư tưởng hỏng bét của Hùng Tư Lộ.








    Sửa lần cuối bởi takkun; 12-10-16 lúc 04:29 PM.

    "Sao vậy? Đau ở đâu hả? Có cần mình gọi bác sĩ không? Cậu có chắc không đó? Có chắc là không sao không?"
    takkun Tài sản


  18. The Following 12 Users Say Thank You to takkun For This Useful Post:


  19. #10
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Vị trí hiện tại
    HCMC
    Bài viết
    33
    Ngân lượng
    699
    Thanked: 323
    Chương 9

    Mời Đọc (Click Here) :
    Đối với kiểu thiếu nữ mười sáu tuổi sống vô tư lự, không ôm chí lớn như Hùng Tư Lộ mà nói, yêu đương nhất định là chuyện rất tốt đẹp, mỗi ngày nhắn tin, gọi điện thoại, không thấy trả lời sẽ nhớ nhung. Thậm chí lúc gặp mặt nhau rồi còn có thể nói mấy câu kì lạ giống như là: Làm sao còn chưa có tách ra, mình liền bắt đầu nhớ cậu thế này? Đây mới là hình tượng mà một mối tình đầu nên có, phải không?


    Nhưng mà tại sao, sau khi kề vai sát cánh, Hùng Tư Lộ nửa điểm cảm giác cũng không có!?


    Số điện thoại của bạn học Mã cũng đã lưu lại, QQ cũng đã thêm bạn bè, thế nhưng nghĩ tới chuyện nhắn tin nói chuyện với hắn, nàng không có hứng thú. Theo lý mà nói, khuôn mặt của bạn học Mã rất phù hợp với tiêu chuẩn mối tình đầu của hầu hết thiếu nữ tuổi này, coi như nằm mơ thấy cũng không lạ. Nhưng Hùng Tư Lộ lúc này thà nằm dài trước TV xem tẻ nhạt chương trình thời sự cũng không có muốn lên mạng nói cái gì với hắn.


    Thật vất vả dành một đống thời gian để suy nghĩ về thái độ quái dị của mình, Hùng Tư Lộ lo lắng mình cùng với các bạn nữ bình thường khác hình như không giống nhau, có thể tưởng tượng được bả vai được bạn học Mã ôm lấy, còn nghe thấy hắn thầm thì vào lỗ tai: Mình yêu cậu... Mẹ nó ơi làm sao gớm như vậy!? Một chút xúc động cũng không có là sao!? Sống lưng đều lạnh biết không!?


    Nhất định là do hắn quá tùy tiện nói ra những thứ như vậy khiến cho người ta cảm thấy phản cảm, vì lẽ đó Hùng Tư Lộ trốn tránh nhắn tin với hắn, viện đủ loại lý do như là nàng phải đi vệ sinh, nàng phải ăn cơm, tới lúc hết chiêu rồi thì giở giọng, ba kêu, mẹ gọi, đi tắm... Hùng Tư Lộ cảm thấy hình như nàng sắp thành thánh nhân tới nơi?


    Nếu mối tình đầu cứ như vậy chết đi thì cũng quá không ổn, sau đó nhớ lại kiểu tình yêu không có quy trình gì hết như thế này đúng là không tốt lắm. Vì có thể được một kỷ niệm tốt đẹp, Hùng Tư Lộ quyết định trước hết cứ án binh bất động (không hành động gì), từ từ tìm hiểu nhau một khoảng thời gian, nói không chừng có thể thấy được nhiều ưu điểm của bạn học Mã.


    Không tin được chính là, giao du được một tuần lễ, Hùng Tư Lộ không chỉ có nói hết đề tài, chuyện cười mà mười sáu năm qua nàng tích lũy được, hơn nữa ở mấy lần đi ăn tối hẹn hò, nàng thế nhưng tăng 2 ký! Hùng Tư Lộ thật muốn nâng tay vứt cái cân đi!


    Tiếp tục như vậy không thể được! Nhưng Hùng Tư Lộ nghĩ tới nghĩ lui thực sự không biết phải làm gì mới được! Ôn Hội Niên đã từng nói: Hùng ngu ngốc không chỉ lúc học bài mới ngốc. Mà tại sao lúc này lại nghĩ tới cái chuyện đó a!


    Hùng Tư Lộ trống rỗng quyết định đi hỏi Ôn Hội Niên, hy vọng rằng người bạn tài cao này có thể trả lời cho nàng.


    "Họ Hùng à? Tối nay tới nhà tôi sao? Xin lỗi, hôm nay tôi phải đến nhà Tiểu Đào rồi, cho nên hẹn hôm khác đi."


    Ôn Hội Niên lại trả lời như thế. Hùng Tư Lộ nghe điện thoại mà như sét đánh ngang tai, bị chấn động đến mức đầu óc cũng hỏng rồi, điện thoại bị ngắt mới hoàn hồn.


    Tiểu Đào là ai!? Cái tên sến súa như vậy không phải chỉ có thể là tên của nữ chính trên phim sao? Làm sao mà bỏ qua nam chính, nam phụ chạy tới đây!? Hơn nữa kẻ họ Ôn kia có bạn khác? Quan hệ tốt đến mức có thể sang nhà chơi rồi!?


    Hùng Tư Lộ ngồi ngây ngẩn một hồi mới phát hiện mình vì việc Ôn Hội Niên có bạn khác mà hồn vía lên mây, nhanh chóng dùng sức tát vào mặt mình: Không có chuyện gì, không có chuyện gì, họ Ôn kia có bạn khác, ta đây được giải phóng! Như vậy ta nên vui vẻ mới đúng! Phải ở đây tổ chức ăn mừng mới phải! Ha ha ha ha đó mới là chuyện ta phải làm!


    Cười khùng cười điên nửa ngày, Hùng Tư Lộ càng thêm mệt mỏi, nằm lỳ ở trên giường như cá mắm phơi giữa biển. Trong đầu xua mãi không đi chính là chuyện của Ôn Hội Niên, từ khi nào mà nàng có bạn khác ngoài mình...


    Bởi vì chuyện của Ôn Hội Niên làm cho nàng thấy khó chịu, Hùng Tư Lộ nghe thấy tiếng tin nhắn từ điện thoại, lại không phải là tiếng chuông đặc biệt của Ôn Hội Niên, nàng tự động bấm xóa đi, không có ý muốn nhìn. Sáng hôm sau đi học dọc đường cũng không gặp được Ôn Hội Niên, mặt nhăn mày nhó, khiến cho bạn học Mã có ý đứng trước cổng trường chờ nàng sợ hết hồn.


    "Tư Lộ, cậu sao vậy? Cậu ngủ không ngon sao?" Dịu dàng quan tâm săn sóc hỏi thăm, bạn học Mã thiếu điều móc tim móc phổi, thế nhưng Hùng Tư Lộ chỉ đơn giản nói, "Ừ." một tiếng rồi đi ngang qua, kỳ thực nàng đâu có quan tâm bạn học Mã đang nói cái gì, nàng chỉ là "Ừ." cho có mà thôi.


    Hùng Tư Lộ đến lớp học thì khi ấy tiết tự học đã bắt đầu từ lâu, nhưng nàng phát hiện có cái gì đó sai sai - chỗ ngồi của vị lớp trưởng đáng kính thế nhưng không có ai! Đả kích này thật sự rất lớn, phải biết là nàng đã cùng Ôn Hội Niên đi học được mười năm, cho tới nay chưa bao giờ chứng kiến cảnh Ôn Hội Niên đi trễ, về sớm, trốn học, thế nhưng lúc này lại không đi học... Chuyện này so với chuyện mặc quần vướng bụng kéo lên không được (*) còn khiến cho Hùng Tư Lộ choáng váng!


    (*) ý là mập bụng bự kéo quần không lên...


    "Tên đáng ghét kia đi đâu rồi?" Hùng Tư Lộ run run chỉ tay về chỗ ngồi của Ôn Hội Niên, hỏi bạn cùng bàn.


    Bạn học cùng bàn trêu, nói: "Hai người không phải vợ chồng sao? Cậu không biết sao tôi biết được?


    Vợ chồng! Hay cho hai chữ vợ chồng! Dù là vợ chồng thì có phải hay không chồng của nàng đang ngoại tình! Hùng Tư Lộ một lần nữa trong lòng xác định Tiểu Đào chắc chắn là tên của hồ ly tinh! Vẻ ngoài thư sinh của Ôn Hội Niên chính xác là loại hình yêu thích của yêu ma quỷ quái chứ còn gì! Nguyên bộ dạng dễ dàng bị ăn hiếp… Là yêu quái còn muốn tới ăn thịt! Nhưng mà Ôn Hội Niên không phải Đường Tăng, ăn thịt sẽ không bất tử! Yêu tinh yêu quái các người có lùi lại hay không a!

    Càng nghĩ nhiều càng buồn phiền, đồng thời thời gian đi trễ của Ôn Hội Niên mỗi lúc một dài ra, trong lòng Hùng Tư Lộ để càng lâu càng không chịu nổi chính mình tại sao, vì cái gì lại đi ghen tuông. Có điều nàng tạm thời không lên tiếng nói lên ức chế của mình, chỉ có thể nhìn chằm chằm chỗ ngồi của Ôn Hội Niên mà bộc lộc tức giận.


    Tên quỷ đáng ghét thế nhưng dám bỏ hết một tiết tự học, vào tiết chính thức đầu tiên mới ôm cặp sách chậm rãi xuất hiện.


    Tâm tình của Ôn Hội Niên hôm nay xem ra rất tốt, bình thường có đánh có ép cỡ nào cũng không chịu cười, thế mà hôm nay chẳng cần động thủ, nàng cũng cười…


    Tua vòi của Hùng Tư Lộ ngay lập tức chuyển về chế độ nguy hiểm: Tình huống này cái quỷ gì!? Quỷ đáng ghét làm cái gì ngồi ở đó cười vui vẻ như vậy!? Một thân yêu khí dày đặc… Tôi sắp bị cậu hút hết dương khí rồi đó biết không!? Cậu còn không tự giác biết hay sao!? (*)


    (*) nguyên cái đoạn này, tua vòi ở đây mình giữ nguyên vì không tìm được từ nào phù hợp. đại ý của nó là giống như con nhím, gặp nguy hiểm bung gai ra đó. Còn khúc cuối, ý là Ôn Hội Niên tỏa ra thái độ quỷ dị, làm cho Hùng Tư Lộ sắp chịu hổng nổi, hoặc có thể hiểu là, bạn Ôn vui vẻ uổng công bạn Hùng lo lắng từ đêm tới sáng hihi


    Hùng Tư Lộ vò hai tờ giấy, thừa dịp giáo viên dạy Toán quay lưng viết lên bảng, nàng mạnh mẽ ném cục giấy vào gáy Ôn Hội Niên. Ôn Hội Niên bị ném trúng cũng không tỏ ra khó chịu, chậm rì rì quay đầu lại nhìn nàng.


    “Tối hôm qua Tiểu Đào hành ngươi hay sao?” Hùng Tư Lộ nhướng mày, cố nắn giọng sao cho có vẻ như mình không quan tâm.


    “Tối hôm qua à…” Vốn tưởng rằng câu nói không đứng đắn của mình sẽ khiến lớp trưởng Ôn chín chắn mắng té tát, nào ngờ nàng chỉ nhẹ nhàng nói, mang theo một chút âm hưởng oán trách, “Tối hôm qua thật là mệt mỏi.”


    Mệt!?


    Hùng Tư Lộ trong đầu toàn là hình ảnh ướt át e lệ, hành qua quật lại, mà nữ chính là Ôn Hội Niên, người còn lại là thiếu nữ nào đó được nàng ghép đại vào. (*)


    (*) cảnh ấy ấy…


    Bà nội ơi! Đây là hình ảnh gì chứ!? Hùng Tư Lộ tự hận trí tưởng tượng của mình bay cũng quá xa.




    "Sao vậy? Đau ở đâu hả? Có cần mình gọi bác sĩ không? Cậu có chắc không đó? Có chắc là không sao không?"
    takkun Tài sản


  20. The Following 12 Users Say Thank You to takkun For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •