Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345
Kết quả 41 đến 50 của 50
  1. #41
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    649
    Ngân lượng
    59,039
    Thanked: 29473
    Chương 37
    (Đánh số 40 trong QT)


    Mời Đọc (Click Here) :





    Ngọ hậu thì quang nan tiêu ma

    Khách nhân nan đắc nhiễu thanh nhàn...



    Sau giờ ngọ, chính là thời điểm thanh nhàn nhất ở nơi chốn thanh lâu, khách ngủ trọ mới vừa đi không lâu, khách mua vui ban đêm còn chưa đến.

    Các cô nương khó có khi được nhàn hạ, hoặc ở trong phòng ngủ bù, hoặc ở đại sảnh tán gẫu, líu ra líu rít, còn muốn náo nhiệt hơn.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    "Ngươi đúng là tốt nhất..." Lam Yên lộ vẻ mặt tươi cười, trong mắt lại bốc lửa, trừng mắt liếc Điền Ngọc Ngưng, liền xoay người trở về phòng.

    "...." Điền Ngọc Ngưng đầu đầy mờ mịt, nhìn Lam Yên giống như đang sinh khí, nhưng mà mình đâu có làm gì khiến nàng sinh khi đâu chứ?

    Cũng không nghĩ nhiều như vậy, Điền Ngọc Ngưng hoan hoan hỉ hỉ thật lâu, sớm đã đem những lời Mẫu Đan nói khi nãy ném ra sau đầu.

    Lam Yên, ta tới đây...


    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. #42
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    649
    Ngân lượng
    59,039
    Thanked: 29473
    Chương 38

    (Đánh số 41 trong QT)


    Mời Đọc (Click Here) :





    Thời khắc lưu luyến tâm hữu hận

    Quyến luyến tình thâm ý nan cùng...



    "Lam Yên, đã mấy ngày không gặp ngươi, ta rất nhớ ngươi..." Điền Ngọc Ngưng đuổi sát theo Lam Yên đi vào cửa, cấp tốc đóng cửa, cài then, liền gấp rút từ phía sau ôm trụ lấy Lam Yên, bên tai nàng nỉ non.

    "Phải không? Ta thấy ngươi cùng Mẫu Đan trò chuyện rất vui vẻ, đều quyến luyến không nỡ lên lầu." Lam Yên đẩy ra bàn tay bên hông, từ trong lòng tiểu quận chúa lui ra, ngồi ở cạnh bàn, xoay đầu không thèm liếc mắt lấy tiểu quận chúa một cái.

    Đ
    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Hoàng Hậu ngẩng đầu lên, trên mặt tràn đầy nước mắt, Phổ Nhạc Đế thấy vậy, luống cuống chân tay, vội nâng Hoàng Hậu cùng ngồi lên long ỷ chung với mình, nhẹ giọng nói: "Ngươi khóc cái gì? Trẫm không có trách cứ ý tứ của ngươi, chỉ là Tu nhi lần này thật sự khiến trẫm thất vọng..."

    Hoàng Hậu nắm khăn lau nước mắt, nức nở nói: "Chuyện này đều do thần thiếp, Tu nhi vì thiếp mới làm ra chuyện hoang đường như vậy."

    Phổ Nhạc Đế nghe vậy nhíu mày, tràn đầy khó hiểu hỏi: "Hoàng Hậu hà cớ gì nói ra lời này?"

    Hoàng Hậu cầm tay Phổ Nhạc Đế, nói: "Tu nhi thấy Phật Đường trong cung thần thiếp nhiều năm không tu sửa, kim thân Bồ Tát đã hư hỏng không chịu nổi, nên nghĩ vì thần thiếp tu sửa Phật Đường, nhưng mà trong triều gần đây đúng là thời buổi rối loạn, trong cung đủ loại chi phí đều cần tiết kiệm, cho nên mới mới nghĩ đến biện pháp buôn bán quan lương này..."

    "Tu sửa Phật Đường..." Phổ Nhạc Đế trầm ngâm, đôi lông mày khóa chặt. Hoàng Hậu thành tâm hướng phật, Phật Đường trong cung nhiều năm không tu sửa, Phổ Nhạc Đế cũng là biết đến, từng nghĩ tới phải giúp Hoàng Hậu tu sửa, chỉ là gần nhất triều vụ bộn bề, đem chuyện này quên không còn một mảnh, đúng như lời Hoàng Hậu nói, trong cung nhất thời mà nói lấy đâu ra tiền để đúc một cái kim thân Bồ Tát (kim thân: tượng thân kim loại). Chính là, không ngờ Thái Tử lại nghĩ tới...

    "Hoàng Thượng, chuyện này đều do thần thiếp, nếu không phải bình thường nói chuyện cùng Tu nhi lúc nào cũng nhắc đến chuyện này, Tu nhi cũng sẽ không bởi vì muốn tu sửa Phật Đường cho ta mà làm chuyện sai lầm..." Hoàng Hậu nói xong, đứng dậy lại quỳ gối trước mặt Phổ Nhạc Đế, khóc lóc: "Việc này nguyên nhân bắt đầu từ thần thiếp, Thái Tử làm như vậy chỉ là vì tẫn hiếu tâm, vẫn thỉnh Hoàng Thượng trị tội thần thiếp!"

    "Hoàng Hậu, ngươi làm cái gì vậy, mau đứng lên!" Phổ Nhạc Đế vươn tay đỡ Hoàng Hậu, nhưng Hoàng Hậu quỳ không chịu dậy, nước mặt lại loạch xoạch rơi xuống. Phổ Nhạc Đế vừa đau lòng vừa phiền lòng, chỉ đành nói với thị vệ: "Mời Thái Tử đến đây."

    Không bao lâu Thái Tử liền vội vàng tới, thấy Hoàng Hậu quỳ trên mặt đất, lập tức hiểu được là chuyện gì xảy ra, bước lên phía trước quỳ gối bên cạnh Hoàng Hậu, đối Phổ Nhạc Đế nói: "Phụ hoàng, đều là lỗi của nhi thần, nhi thần không nên buôn bán quan lương, chuyện này cùng mẫu hậu không có liên quan, mẫu hậu căn bản không biết chuyện này, phụ hoàng muốn phạt thì phạt một mình nhi thần."

    Phổ Nhạc Đế thấy mẫu tử hai người đồng lòng quỳ gối trước mặt, một cái là thê tử chính mình yêu nhất, một cái là nhi tử mình phó thác kỳ vọng sau này, tâm loạn như ma. Hít thật sâu, đối với Noãn Tu nói: "Ngươi nói một chút ngươi vì sao phải buôn bán quan lương?"

    Noãn tu nhìn mẫu thân mình, nói: "Nhi thần thấy mẫu thân một lòng hướng phật, cả ngày ở Phật Đường tụng kinh niệm phật, vì phụ hoàng, vì giang sơn xã tắc Noãn Dương, cũng vì cầu phúc cho nhi thần và đệ đệ muội muội, cảm kích không thôi. Phật Đường trong cung mẫu hậu đã lâu không tu sửa, mà kim thân Bồ Tát đã hư hại không giữ được. Nhi thần mỗi lần bái kiến mẫu hậu, đều thấy mẫu hậu vì thế buồn lòng không thôi, tâm tâm niệm niệm muốn đúc một kim thân Bồ Tát mới, hy vọng cảm động Bồ Tát cầu được phụ hoàng an khang cùng giang sơn yên ổn. Nhi thần muốn vì mẫu hậu san sẻ, thấy lương giới Noãn đô đang tăng cao, mà Vĩnh Hưng Cừ chỉ ít hôm nữa thì thông, cho nên mới suy nghĩ dùng tạm biện pháp này, không ngờ..." Noãn Tu nói đến đây, đã lệ rơi đầy mặt, dập đầu trước Phổ Nhạc Đế nói: "Phụ hoàng, là nhi thần cân nhắc không chu toàn, suýt nữa gây thành đại họa, thỉnh phụ hoàng trách phạt nhi thần, không nên trách mẫu hậu!"

    "Hài tử ngốc, hài tử ngốc..." Điền Hoa Niên vội ôm lấy Noãn Tu, nhìn trán Noãn Tu đã sưng một mảnh, đau lòng không thôi, "Ngươi hài tử này quá ngốc, quá hiếu thuận, cho nên mới làm ra loại chuyện ngu ngốc này."

    "Mẫu hậu..." Noãn Tu nghe Điền Hoa Niên nói, gắt gao ôm ấy thắt lưng mẫu thân, khóc giống như một hài tử ủy khuất.

    Thấy hai mẫu tử ôm đầu khóc lóc, Phổ Nhạc Đế không phải không biết cảm thụ.

    Trách ai được? Trách chính mình không quản tốt quốc gia đại sự, vô năng đến ngay cả tiền tu sữa Phật Đường Hoàng Hậu cũng không lấy được, ngược lại phải khiến nhi tử nghĩ biện pháp làm thay mình.

    "Haiz..." Phổ Nhạc Đế thở dài một tiếng, nói: "Được rồi, các ngươi ở chỗ này khóc lóc sướt mướt còn ra thể thống gì? Còn không mau đứng lên!"

    Noãn Tu nghe vậy, vội đỡ Điền Hoa Niên đứng dậy, cẩn thận xoay người phủi đi bụi bặm dính trên quần áo Điền Hoa Niên.

    Phổ Nhạc Đế thấy vậy, không khỏi cảm khái nhi tử đúng là người con chí hiếu, trong lòng lại mềm đi ba phần.

    "Tu nhi, trẫm thấy ngươi hiếu tâm, rất vui mừng, nhưng là ngươi phải nhớ kỹ, làm một người kế vị, một quốc vương tương lai, chỉ có hiếu đạo thôi là không được!"

    "Nhi thần cẩn tuân phụ hoàng dạy bảo." Noãn Tu cúi người nghe chỉ giáo.

    Phổ Nhạc Đế gật gật đầu, đối Hoàng Hậu vẫy tay, ý bảo Hoàng Hậu ngồi vào bên người mình.

    Noãn Tu vội dìu Điền Hoa Niên ngồi vào bên cạnh Phổ Nhạc Đế, tất cung tất kính đứng trở về. Phổ Nhạc Đế nắm tay Hoàng Hậu, phu thê đối mặt nhau cười, Phổ Nhạc Đế nói tiếp với Noãn Tu: "May mà chưa gây ra đại loạn gì, ngươi cũng đã đem lương thực bù trở về, nếu không thì, cho dù trẫm muốn bỏ qua cho ngươi, đại thần cả triều cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi."

    Hoàng Hậu nghe thấy, vội đối với Noãn Tu nói: "Tu nhi, còn không mau tạ ơn phụ hoàng tha cho ngươi lần này."

    "Nhi thần tạ ơn phụ hoàng!" Noãn Tu dập đầu tạ ơn.

    Phổ Nhạc Đế nâng tay ra hiệu Noãn Tu đứng dậy, lại nói: "Tu nhi còn phải chuyển mười lăm vạn thạch lương thực đến biên quan mới phải, chẳng qua một cái quan đạo nho nhỏ, vốn là đường hẹp, lượng lớn thương nhân thấy Noãn đô làm ăn tốt cũng đều chĩa mũi nhọn vào, khiến thông quan ùn tắc, xe ngựa kéo dài hơn mười dặm, quân lương chuyển đi không được! Tu nhi, trẫm lệnh ngươi năm ngày thông suốt quan đạo, lấy công chuộc tội, bằng không, trẫm tội mới tội cũ cùng ngươi tính sổ!"

    Noãn Tu không khỏi khó xử, nhưng là chỉ có thể ứng đối tạm thời, vội khom người nói: "Nhi thần tuân chỉ!"

    "Được rồi, ngươi chỉ có thời gian năm ngày, nhanh đi đi." Phổ Nhạc Đế phất tay, để Noãn Tu lui ra.

    "Hoàng Thượng, đa tạ ngài đối mẫu tử chúng ta phá lệ khai ân." Đợi Noãn Tu đi rồi, Điền Hoa Niên nói Phổ Nhạc Đế, trong mắt tràn đầy cảm kích.

    "Hoàng Hậu, trẫm làm như vậy không chỉ là vì mẫu tử các ngươi, cũng là vì giang sơn xã tắc..." Phổ Nhạc Đế vẻ mặt ngưng trọng, nhớ tới ám tiễn không biết từ chỗ nào bay tới, sống lưng vẫn từng cơn phát lạnh.



    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  3. #43
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    649
    Ngân lượng
    59,039
    Thanked: 29473
    Chương 39


    (Đánh số 42 trong QT)


    Mời Đọc (Click Here) :



    Chích ngôn phiến ngữ giải nan đề

    Hữu tình khước tổng tự vô tình...

    (Đôi lời vài chữ hóa nan đề

    Hữu tình nhưng lại tựa vô tình...)



    Một chiếc xe ngựa xuyên qua nhai thị náo nhiệt, chậm rãi lăn bánh tiến đến Khang Vương phủ, có một nam tử cưỡi ngựa kéo theo xe kiệu phía sau, thỉnh thoảng cúi đầu cùng người trong xe nói gì đó, đi theo phía sau còn có mười tùy tùng, đoàn người cuối cùng dừng lại trước cổng Khang Vương phủ.

    Thái tử nhảy xuống ngựa, đưa dây cương ném lại cho thị vệ phía sau, bước nhanh đến đỡ Noãn Mặc xuống xe ngựa.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Đuổi đi các cô nương vướng víu, Điền Ngọc Ngưng trực tiếp mang theo Noãn Tu Noãn Mặc đi đến phòng Lam Yên ở lầu hai, đẩy cửa ra quả nhiên gặp Hoàng Cẩm ở trong phòng.

    Hoàng Cẩm và Lam Yên thấy người tới, có phần hoảng hốt, vội nghênh tiếp ba người tiến vào.

    "Hoàng Cẩm, thái tử ca ca nói muốn gặp ngươi, ta liền dẫn hắn đến đây, ta đoán ngươi ngay tại ngay tại, quả nhiên, hừ! Cả ngày Cả ngày dính lấy Lam Yên..." Điền Ngọc Ngưng không coi ai ra gì tự rót trà cho mình, chính mình cạn sạch, giống như là muốn đem dấm chua trong miệng đè ép xuống.

    Hoàng Cẩm trong lòng thầm hô oan uổng, nhìn về phía Noãn Mặc, thấy đối phương không hề có bất kỳ phản ứng gì, không khỏi chán nản, vội đối hai người khom mình hành lễ, "Tiểu dân diện kiến thái tử điện hạ, công chúa điện hạ!"

    Thái tử cười nâng Hoàng Cẩm dậy, cảm kích nói: "Hoàng công tử đa lễ rồi, nên là ta hành lễ Hoàng công tử mới phải." Nói xong, liền muốn khom lưng.

    Hoàng Cẩm vội ngăn cản, nói: "Tiểu dân làm sao tiếp nhận nổi a?"

    "Được rồi, mọi người không cần câu nệ, lần này ta là cố ý đến đa tạ ngươi. Chúng ta cứ thả lỏng, toàn bộ cho là bằng hữu bằng hữu như thế nào?" Noãn Tu đề nghị, ngữ khí như không cho phép cự tuyệt.

    Hoàng Cẩm gật đầu xưng phải.

    Lam Yên thấy vậy, cười nói: "Đã là bằng hữu gặp nhau, vậy nên tận hứng mới phải, để Lam Yên chuẩn bị chút rượu và thức ăn, vì mọi người gảy một khúc trợ hứng, được không?"

    "Quá tốt, nghe danh Lam Yên cô nương cầm nghệ xuất chúng, hôm nay là ta có phúc." Noãn Tu cười nói, ánh mắt không tự chủ đánh giá trên dưới Lam Yên.

    Lam Yên coi thường ánh mắt Noãn Tu, ra khỏi cửa chuẩn bị rượu và thức ăn, không bao lâu, liền có vài cô nương mấy cô nương bưng rượu và thức ăn vào phòng, đặt lên bàn sau đó cũng không rời đi, ngược lại ngồi bên cạnh Noãn Tu, thiên kiều bách mị mà mời rượu đút ăn.

    Hoàng Cẩm khó hiểu nhìn về phía Lam Yên, Lam Yên cười nhạt, không để ý đến ánh mắt kháng nghị của Hoàng Cẩm, trực tiếp ngồi trước cầm kỷ vỗ lên cổ sắt kia.

    * "sắt" (瑟): là một loại nhạc cụ cổ, có dây, thường là 25 dây.

    Điền Ngọc Ngưng chịu không nổi mùi son phấn của những cô nương này, nhích người khỏi đi đến cạnh Lam Yên, tựa một tiểu cẩu, hai tay chống cằm ngồi bên cạnh ngẩn người ngắm Lam Yên.

    Lam Yên quay đầu cười ngọt ngào với tiểu quận chúa, đối với tiểu quận chúa định lực không bị mỹ sắc mê hoặc rất vừa lòng. Bất quá lại thay đổi ý nghĩ, có mình ở đây thì còn có mỹ sắc nào có thể mê hoặc được tiểu quận chúa?

    Hoàng Cẩm cũng muốn thoát ra, bất đắc dĩ ở trước mặt thái tử, khó chịu nhăn mặt, chỉ có thể một bên vừa gian nan ứng phó với các cô nương nhiệt tình quá phận này, một bên vừa cùng Thái tử nói chuyện.

    "Lần này may nhờ Hoàng công tử, bằng không, phụ... Phụ thân nhất định sẽ không bỏ qua cho ta, đến đến, ta kính kính một ly!" Thái tử hướng Hoàng Cẩm nâng chén nói.

    Hoàng Cẩm đang định bưng lên ly rượu, cô nương bên cạnh lại giành trước bưng rượu đặt ở bên miệng Hoàng Cẩm, Hoàng Cẩm nhíu mày nhưng cũng không tiện phát tác, không thể làm gì khác hơn đem ly rượu trong tay cô nương uống vào.

    Thái tử cười ha ha, nói đùa: "Hoàng công tử quả nhiên là anh tuấn tiêu sái, xem các cô nương này đối với công tử thật sự rất ái mộ a!"

    Hoàng Cẩm nghe vậy, nhanh trí đuổi mấy cô nương đến bên cạnh thái tử, hung hăng trừng Lam Yên, nhưng là Lam Yên đang cùng tiểu quận chúa liếc mắt đưa tình, căn bản không nhìn một cái trừng mắt của mình.

    Hoàng Cẩm bực mình, chỉ có thể thu hồi ánh mắt phẫn nộ, quay đầu cũng không nghĩ thoáng thấy tiểu công chúa đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lẽo, nhất thời cả kinh, chén cầm trong tay run lên, hơn nửa chén rượu toàn bộ đều rơi vào vạt áo trước người.

    "Ai ui, Hoàng công tử, ngài sao lại bất cẩn thế chứ, đến, để thiếp lau cho ngài." Cô nương bên cạnh Hoàng Cẩm khó thấy được thời cơ, hai mắt sáng ngời, cầm khăn tay sờ loạn một lượt ở trên người Hoàng Cẩm.

    "Đừng, đừng, tự ta..." Hoàng Cẩm vội đưa tay ngăn cản, cũng không muốn nắm lấy tay cô nương đang làm loạn, vội hất tay ra, ngó về phía tiểu công chúa, thấy vẻ mặt tiểu công chúa đều là hàn ý.

    “Hoàng công tử, ta có một chuyện thỉnh giáo.” Noãn Tu kéo sự chú ý của Hoàng Cẩm từ tiểu công chúa trở về.

    “Thỉnh giáo không dám nhận, bất quá... Ngài cứ phân phó.” Hoàng Cẩm trừng cô nương bên người, cảnh cáo cô nương nọ thành thật một chút. Cô nương nọ bĩu môi, cuối cùng tạm thời buông tha Hoàng Cẩm.

    “Mấy ngày gần đây thông quan ùn tắc, quân lương triều đình không chuyển đi được, không biết không biết công tử có nghe nói qua?” Noãn Tu uống chén uống chén, nhìn như vô tình hỏi.

    “À, có nghe nói.” Hoàng Cẩm trầm ngâm, hơi ngừng lại nói: “ Ta là thương nhân, chẳng qua là vì một chữ ‘lợi’, giá cả hàng hóa Noãn đô tăng cao, thương nhân các nơi kiến có thể kiếm lời, tự nhiên muốn dồn về Noãn đô, thậm chí còn hơn thế, cũng có một số quan viên lui tới bí mật mang theo hàng lậu vì mưu cầu ích lợi.”

    "Quan viên?" Thái tử Thái tử, không nghĩ tới, điều này cũng tuyệt đối có khả năng. Nghe Hoàng Cẩm phân tích đạo lý rõ ràng, vội hỏi: “Vậy hoàng công tử có thể có nghĩ ra đối sách gì không?”

    Hoàng Cẩm cười yếu ớt, phe phẩy cây quạt trong tay, “Đây vốn không phải những việc tiểu dân bận tâm, bất quá nếu ngài đã hỏi, ta đây cũng không ngại nói một câu. Đã là vì lợi mà đến, nếu không kiếm được lợi, còn ai muốn đến?”

    "Tại sao lại nói như vậy?" Thái tử truy vấn.

    “Quan phủ có thể thiết lập trạm kiểm soát lâm thời ở thông quan, đánh thuế thật nặng lên những thương nhân đi qua, nặng đến bọn họ không có khả năng chi trả, còn phần những hàng lậu quan viên bí mật mang qua, nhất định phải xử lý nghiêm khắc vài người, khiến bọn hắn không còn dám suy nghĩ tham vọng. Thấy không còn kiếm được lợi ích, người tới tự nhiên sẽ giảm, thông quan quan đạo tất thông.”

    Thái tử nghe vậy liên tục gật đầu, đợi Hoàng Cẩm nói xong không khỏi vỗ tay tán dương: "Hoàng Hoàng quả nhiên tài trí bất phàm, ta như thế nào sẽ không nghĩ đến, thật sự bội phục.”

    Hoàng Cẩm xua tay, khiêm tốn nói: “Tại hạ chỉ là lấy thân phận thương nhân đi phân tích trên một thương nhân khác mà thôi, nếu nếu tài trí, làm sao so được với ngài chứ.”

    Thái tử nghe vậy cười ha ha, bưng bưng kính Hoàng Cẩm. Hoàng Cẩm bưng lên chén rượu cùng thái tử cụng, trò chuyện với nhau thật vui vẻ, thế cho nên quên mất đề phòng các cô nương bên cạnh.

    Lam Yên nháy mắt ra hiệu cô nương bên cạnh Hoàng Cẩm, cô nương gật gật đầu, thừa dịp Hoàng Cẩm không chú ý ở trên mặt Hoàng Cẩm “ba” hôn một cái thật kêu, thế cho nên Hoàng Cẩm sửng sờ tại chỗ, quên cả phản ứng.

    “Ầm” một tiếng, ghế tròn ngã xuống đất, Noãn Mặc đứng lên kéo cửa chạy ra ngoài.

    “Mặc nhi!” Hoàng Cẩm lúc này mới phản ứng lại, vội đứng dậy đuổi theo.

    Thái tử cùng lúc đứng dậy, thấy Hoàng Cẩm đã xông ra ngoài lúc này mới thu chân, khóe miệng câu lên nụ cười.

    Xem ra, người muội muội thích quả thực bất phàm.


    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. #44
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    649
    Ngân lượng
    59,039
    Thanked: 29473
    Chương 40.


    (Đánh số 43 trong QT)


    Mời Đọc (Click Here) :





    Duy nguyện khanh tâm tự ngã tâm

    Thử sinh tất định bất phụ khanh...

    (Duy nguyện lòng khanh tựa lòng ta

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    “Chia tay? Nói như vậy là ngươi đáp ứng với ta một chỗ rồi? Thật tốt quá!”

    “.......”


    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  5. #45
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    649
    Ngân lượng
    59,039
    Thanked: 29473
    Chương 41
    (Đánh số 44 trong QT)


    Mời Đọc (Click Here) :




    Phi lâm tuyệt đính quan mĩ cảnh

    Quỹ tặng ngọc trụy định chung thân...

    (Bay người tuyệt đỉnh ngắm cảnh đẹp

    Đưa tặng vòng ngọc định chung thân...)



    "Lam Yên!" Điền Ngọc Ngưng đẩy cửa phòng, vào cửa đã kêu tên Lam Yên, thần tình hưng phấn.

    Lam Yên ngồi trang điểm trước đài cầm thư trong tay bất động thanh sắt nhét vào hộp trang sức, quay đầu cười xin đẹp với tiểu quận chúa.

    Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh! [1]

    Điền Ngọc Ngưng một mặt si ngốc, trong đầu chỉ có những câu thơ này.

    “Làm sao vậy? Cao hứng như thế?” Lam Yên đứng dậy đi tới bên người tiểu quận chúa, nhìn bộ dạng tiểu quận chúa si ngốc, che miệng cười khẽ, chọc chọc vào trán tiểu quận chúa: “Làm sao biến ngốc luôn rồi?”

    Điền Ngọc Ngưng bụm trán, lúc này mới lấy lại tinh thần, cười hắc hắc, thần thái phấn chấn: “Ta đã học được bay!”

    “Nga? Nhanh như vậy?” Lam Yên giật mình, tiểu quận chúa bái lão ngoan đồng kia làm vi sư mới chỉ hơn một tháng, cư nhiên đã học đến khinh công?

    "Nhanh sao? Sư phụ còn chê ta ngu dốt, nói ta học chậm...” Điền Ngọc Ngưng gãi đầu, nghe Lam Yên nói xong đang tự luyến trong lòng.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Mới cùng người chia lìa.

    Đây là tác phẩm mang tên “Thượng da!”, khuyết danh Trung Quốc.


    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 10-18-20 lúc 10:05 AM.
    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. #46
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    649
    Ngân lượng
    59,039
    Thanked: 29473
    Chương 42.
    (Đánh số 45 trong QT)


    Mời Đọc (Click Here) :



    Muôn người đổ xô nghênh viễn khách

    Thiên kiều bách mị hóa trêu đùa...



    Vĩnh Hưng Cừ kéo dọc Nam Bắc, Nam tận Quốc đô Hàn Tinh Quốc - Bắc đến Quốc đô Noãn Dương Quốc, được hoàng đế hai nước từ thời lập nước hiệp thương cùng đào, là con kênh lưu thông lui tới giữa hai nước.



    Một ngày nọ, Noãn đô muôn người đều đổ xô ra đường, cừ khẩu Vĩnh Hưng Cừ biển người đông nghìn nghịt, người người tấp nập tới Vĩnh Hưng Cừ, cuối cùng một chiếc thuyền hoa hai tầng xuất hiện trước mắt mọi người, từ từ chạy về phía cừ khẩu. (cừ: kênh, con kênh đào; khẩu: cửa, cổng)

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Lam Yên gật gật đầu, nói: "Qua hai ngày ta cùng Vận tỷ tỷ đi Lãnh Nguyệt Quốc, đến lúc đó chúng ta đồng hành không phải được rồi sao."

    "Các người bắc thượng làm gì?" Điền Ngọc Ngưng tò mò.

    "Hàng năm hoa khôi tam quốc đều phải tụ họp một lần, lần này đến phiên đi Lãnh Nguyệt Quốc."

    Điền Ngọc Ngưng gật đầu, tiếp tục tràn đầy hiếu kỳ hỏi: "Các ngươi tụ họp một nơi để làm gì?"

    Lam Yên cười mị hoặc, bên tai tiểu quận chúa nói khẽ: "Đương nhiên là trao đổi kinh nghiệm câu dẫn những đồ háo sắc các người, hahaha.."

    Điền Ngọc Ngưng vẻ mặt đầy hắc tuyến, thầm nghĩ: "Ngươi cũng đã yêu nghiệt như vậy, còn muốn câu dẫn người khác như thế nào nữa a!"

    "Vậy hai người vừa rồi là đang trao đổi kinh nghiệm à?" Điền Ngọc Ngưng nghĩ tới một màn chứng kiến vừa rồi, không khỏi thắc mắc.

    Lam Yên sững sờ, lập tức hiểu được ý nghĩ tiểu quận chúa, vội vã gật đầu: "Đúng nha, ngươi cảm thấy thế nào?"

    Điền Ngọc Ngưng đỏ mặt, nghĩ đến tư thế khiêu gợi kia của Lam Yên, không kiềm được tim đập thình thịch, dối lòng: "Tàm tạm..."

    Lam Yên nghe tiểu quận chúa nói, trên mặt tràn đầy tẻ ngắt, vờ mất mác nói: "Chỉ tạm thôi sao, hảo thất bại..." Ngón tay đâm đâm vị trị chỗ tim tiểu quận chúa, cười quyến rũ nói: "Thời điểm Ngọc nhi nhìn thấy chẳng lẽ không có cảm giác tim đập dồn dập?"

    Nơi bị đâm phát lên run run, Điền Ngọc Ngưng thẹn đỏ mặt, vội lắc đầu: "Không có không có!"

    "Thực sự?"

    Điền Ngọc Ngưng gật đầu.

    Lam Yên âm thầm khinh bỉ tiểu quận chúa, nghĩ: "Ta lúc này còn có thể nghe được tiếng tim ngươi đập, ngươi còn vịt chết cứng mỏ? Để xem ngươi có thể cứng đến khi nào?"

    "Ngọc nhi, không bằng ngươi giúp ta luyện thêm đi?" Lam Yên cười xảo quyệt, dắt tiểu quận chúa tiến đến bên giường, đẩy nhẹ tiểu quận chúa ngồi lên giường, sau đó cởi ngoại sam, hai tay câu cổ tiểu quận chúa, còn chưa đợi tiểu quận chúa phản ứng trực tiếp giang hai chân cưỡi ngồi trên đùi.

    "Còn bây giờ thì sao? Tim có đập nhanh không?" Lam Yên trán kề trán tiểu quận chúa, đôi môi như có như không đảo qua hai má tiểu quận chúa.

    Điền Ngọc Ngưng máy móc gật đầu, nhìn Lam Yên phong tình vạn chủng không dời mắt.

    Lam Yên cười gian xảo, ngón tay điểm nhẹ chóp mũi tiểu quận chúa, "Ta đây hiện tại đang câu dẫn ngươi, câu dẫn có thành công không?"

    Điền Ngọc Ngưng gật đầu, vẫn cứng nhắc như cũ.

    Lam Yên thở ra, như trút được gánh nặng, lập tức rời khỏi người tiểu quận chúa, xuống giường, nhặt lên ngoại sam khi nãy tùy tay ném sang một bên, cười nói: "Nếu thành công, vậy kết thúc thôi."

    Cái gì!

    Điền Ngọc Ngưng trừng lớn hai mắt, khóc không ra nước mắt.

    Ô ô ô... Lại bị trêu chọc!


    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 10-18-20 lúc 10:05 AM.
    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  7. #47
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    649
    Ngân lượng
    59,039
    Thanked: 29473
    Chương 43
    (Đánh số 46 trong QT)


    Mời Đọc (Click Here) :


    Ngâm thi tác đối hiển phong lưu
    Chân chí thành tâm tình động dung...

    //Ngâm thơ đối chữ lộ phong lưu
    Lòng thành tha thiết động chân tình...//

    .
    .
    .

    Thanh Vận tỉ mỉ nhìn bao thư trong tay mình, chân mày nhíu thật chặt, sau khi xem xong, nàng trả lại bao thư cho Lam Yên, lo lắng hỏi: "Sao chuyện này lại xảy ra bên ngoài? Xử lý gọn gàng chưa?"

    Lam Yên xoay ly trà trong tay, cũng nhíu chặt mày, hơi do dự: "Chắc là gọn gàng rồi."

    Thanh Vận gật đầu, vỗ vỗ tay Lam Yên, trấn an: "Hắn luôn làm việc lưu loát, chắc sẽ không có vấn đề gì."

    Lam Yên mỉm cười trở lại, hơi khôi phục thần thái, cầm ngược lại tay Thanh Vận, cười nói: "Vận tỷ tỷ nói không có vấn đề gì thì nhất định sẽ không có vấn đề gì."

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Khuôn mặt Điền Ngọc Ngưng bỗng xuất hiện hai rặng mây đỏ, cho rằng Vận tỷ tỷ biết quan hệ giữa mình và Lam Yên, nàng cũng không giải thích nhiều, ngượng ngùng nói: "Vận tỷ tỷ thật là... Ta đi trước!" Nói xong liền bỏ chạy.

    Thanh Vận nhìn bóng lưng của Điền Ngọc Ngưng, hơi ngây ngẩn.

    Có lẽ, Lam Yên ở chung với tiểu quận chúa, cũng là một lựa chọn không tồi.



    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 10-18-20 lúc 10:05 AM.
    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  8. #48
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    649
    Ngân lượng
    59,039
    Thanked: 29473
    Chương 44
    (Đánh số 47 trong QT)


    Mời Đọc (Click Here) :


    Thi tình họa ý tiết cơ yếu
    Vô lương yêu nghiệt tối chiết ma...

    //Tình thơ ý họa lộ bí mật
    Yêu nghiệt vô tâm mãi giày vò...//

    .
    .
    .

    Thanh Vận ở lại Noãn đô ba ngày, trong khoảng thời gian đó, văn nhân nhã sĩ, công tử có địa vị cao quý nghe danh Thanh Vận mà ùn ùn kéo tới Túy Nhan Lâu cơ hồ muốn đạp nát cửa.

    Ngày thứ tư, sau khi kiếm được đầy thau chật chậu, tú bà cuối cùng cũng chịu thả người, thậm chí, lần này còn bỏ ra một số tiền rất lớn, điều mà chưa từng xảy ra trước đây, để mướn cho đoàn người của Lam Yên hai chiếc xe ngựa sang trọng và mời năm sáu tiêu sư từ tiêu cục tới để hộ tống dọc đường.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Cái tên yêu tinh đó, thật đúng là hành hạ người nha...



    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  9. #49
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    649
    Ngân lượng
    59,039
    Thanked: 29473
    Chương 45
    (Đánh số 48 trong QT)


    Mời Đọc (Click Here) :


    Bắc thượng lộ đồ ngộ hung hiểm
    Cơ duyên xảo hợp cứu hồng nhan...

    //Đường đi ra bắc gặp hung hiểm
    Cứu được hồng nhan nhờ cơ duyên...//

    .
    .
    .

    "Qua khu rừng núi trước mặt, đi thêm nửa ngày đường nữa, là sẽ đến biên giới hai nước đó!" Tiêu sư lái xe nói với đám người Lam Yên đang ngồi trong xe, mắt ánh lên vẻ vui mừng. Vừa qua biên giới là đã đến nước Lương Nguyệt, biên giới cũng cách Lương đô không xe, hộ tống xong chuyến tiêu này là có thể về nhà nghỉ một trận rồi, cùng vợ con vui ấm bên chiếc giường đất*, chuẩn bị một chút, chờ khoảng hai tháng là hết năm.

    *giường đất: hay giường lò, là một loại giường của người phương bắc Trung Quốc

    "Thật không?" Lam Yên cũng vui vẻ theo, chạy bảy tám ngày đường, cho dù xe ngựa có thuộc dạng sang trọng thoải mái đi chăng nữa, nhưng lắc tới lắc lui, nói chung vẫn kém hơn chiếc khoan khoái trên chiếc giường nhỏ an an ổn ổn.

    "Cứu với! Cứu mạng với! Cứu với..."

    Đương lúc mọi người lộ vẻ mặt ung dung do nghe sắp đến nước Lương Nguyệt, cách đó không xa truyền đến từng tiếng kêu gào thảm thiết, khiến thần kinh mọi người vừa thả lỏng lại trở nên căng thẳng trở lại.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Thanh Vận đi tới cửa, nhìn căn phòng nằm đối diện xéo một bên của tiểu quận chúa và Lam Yên, khẽ cười: "Tiểu quận chúa, ngươi cũng không nên trách ta, di chuyển cả một ngày, ta muốn nghỉ ngơi yên tĩnh một chút, nên không muốn chen chúc với Yên nhi trên một cái giường, cũng chỉ có thể ủy khuất ngươi..." Nói xong, lúc này mới đóng khóa cửa.

    E rằng, đêm nay tiểu quận chúa phải ngủ dưới đất rồi.



    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  10. #50
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    649
    Ngân lượng
    59,039
    Thanked: 29473
    Chương 46
    (Đánh số 49 trong QT)


    Mời Đọc (Click Here) :


    Vi y nhân ám ám giác kính
    Để Lương đô vị kiến chu nhan...

    //Vì người ấy âm thầm so tài
    Tới Lương đô không thấy Chu Nhan...//

    .
    .
    .

    "Ngọc nhi... ta chóng mặt..." Lam Yên che trán cau mày, trên mặt đầy thống khổ, ngồi bên tiểu quận chúa đối diện mình, nũng nịu nói.

    "Chóng mặt?" Điền Ngọc Ngưng lo lắng áp tay vào trán Lam Yên, lẩm bẩm: "Đâu có nóng đầu ta? Chẳng lẽ ngồi xe lâu quá, cho nên chóng mặt hả?"

    Lam Yên vội vàng gật đầu, rồi ôm luôn cổ tiểu quận chúa, chui vào trong lòng nàng, nũng nịu yếu ớt nói: "Ngọc nhi, đầu người ta chóng mặt quá, ngồi không được..."

    Điền Ngọc Ngưng vội ôm hông Lam Yên, ôm nàng vào trong lòng, nhẹ giọng an ủi: "Tiêu đầu nói chưa tới một giờ nữa là tới Lương đô rồi, ta ôm ngươi, ngươi ráng nhịn chút nữa được không?"

    Lam Yên ngoan ngoãn gật đầu, rúc vào vai tiểu quận chúa cọ cọ như một chú mèo nhỏ, làm như vô tình liếc Liễu Thấm ngồi ở trên nệm bên cạnh Thanh Vận. trong mắt lóe lên vẻ ranh mãnh và đắc chí.

    "Liễu cô nương, có thể làm phiền ngươi lấy dùm cái tay nải trong cái rương kia đưa cho ta được không?" Điền Ngọc Ngưng chỉ chiếc rương nhỏ bên người Liễu Thấm.

    "Vâng." Liễu Thấm gật đầu, theo hướng chỉ của Điền Ngọc Ngưng, thấy bên cạnh cái nệm quả nhiên có một cái rương, liền vươn tay mở nắp.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Liễu Thấm dời mắt khỏi Lam Yên, nói: "Ta muốn ở Lương đô chờ thêm ít ngày, mấy ngày nay đi đường nhọc quá, thân thể ta có chút không thoải mái, sợ rằng không thể lên đường vào ngày mai được."

    "Cũng tốt, ở Lương đô chờ thêm ít ngày, nghỉ ngơi một chút, không cần sốt ruột, vẫn còn theo chúng ta trở về Noãn đô được mà." Lam Yên nở nụ cười sáng tỏ, nói với Liễu Thấm.

    Liễu Thấm không khỏi đờ người, không phải Lam Yên cô nương chỉ mong mình cách Điền công tử xa một chút mà sao? Tại sao bây giờ lại không lo mình bám theo Điền công tử?

    "Đúng đó, đúng đó, hay là Liễu cô nương chờ nghỉ ngơi cho thật tốt rồi cùng chúng ta trở về Noãn đô đi, nghe nói Lương đô có không ít địa phương tốt để đi du lịch, chúng ta có thể đi chơi một chút." Điền Ngọc Ngưng thấy Lam Yên nhiệt tình như vậy, cũng vội vàng phụ họa theo.

    "Ăn cơm của ngươi đi!" Lam Yên bực mình nói với tiểu quận chúa.

    Điền Ngọc Ngưng hoang mang, ta đây không phải nói theo ngươi sao? Tại sao ngươi lại tức giận?

    "Phiền ma ma chuẩn bị mấy gian phòng khách cho chúng ta." Lam Yên không để ý tới vẻ mặt vô tội của tiểu quận chúa, quay đầu cười nói với tú bà.

    "Cứ tự nhiên, tự nhiên, phòng đã sớm chuẩn bị xong, đường xá vất vả, ăn cơm xong mọi ngươi đi nghỉ ngơi một chút cho khỏe đi." Tú bà vội vàng cười đáp.

    "Cảm ơn ma ma."

    "Cảm ơn ma ma."

    ...

    Mọi người cảm ơn tú bà xong, lập tức vùi đầu vào ăn cơm, trên bàn ăn yên tĩnh đến lạ thương, ngay có bọn tiêu sư ăn uống bên bàn kia cũng bị ây không khí im lặng từ bàn của Lam Yên, âm thanh cụng ly mời rượu cũng đè xuống thấp nhất có thể.

    Ăn cơm xong, tất cả mọi người đều trở về phòng nghỉ ngơi, dường như vì buổi chiều quá nào nhiệt, nên bên giờ phải nghỉ ngơi dưỡng sức.

    Đêm nay, sẽ lại phát sinh chuyện gì đây...


    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •