Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345
Kết quả 41 đến 42 của 42
  1. #41
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    631
    Ngân lượng
    58,541
    Thanked: 29224
    Chương 37
    (Đánh số 40 trong QT)


    Mời Đọc (Click Here) :





    Ngọ hậu thì quang nan tiêu ma

    Khách nhân nan đắc nhiễu thanh nhàn...



    Sau giờ ngọ, chính là thời điểm thanh nhàn nhất ở nơi chốn thanh lâu, khách ngủ trọ mới vừa đi không lâu, khách mua vui ban đêm còn chưa đến.

    Các cô nương khó có khi được nhàn hạ, hoặc ở trong phòng ngủ bù, hoặc ở đại sảnh tán gẫu, líu ra líu rít, còn muốn náo nhiệt hơn.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    "Ngươi đúng là tốt nhất..." Lam Yên lộ vẻ mặt tươi cười, trong mắt lại bốc lửa, trừng mắt liếc Điền Ngọc Ngưng, liền xoay người trở về phòng.

    "...." Điền Ngọc Ngưng đầu đầy mờ mịt, nhìn Lam Yên giống như đang sinh khí, nhưng mà mình đâu có làm gì khiến nàng sinh khi đâu chứ?

    Cũng không nghĩ nhiều như vậy, Điền Ngọc Ngưng hoan hoan hỉ hỉ thật lâu, sớm đã đem những lời Mẫu Đan nói khi nãy ném ra sau đầu.

    Lam Yên, ta tới đây...


    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. #42
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    631
    Ngân lượng
    58,541
    Thanked: 29224
    Chương 38

    (Đánh số 41 trong QT)


    Mời Đọc (Click Here) :





    Thời khắc lưu luyến tâm hữu hận

    Quyến luyến tình thâm ý nan cùng...



    "Lam Yên, đã mấy ngày không gặp ngươi, ta rất nhớ ngươi..." Điền Ngọc Ngưng đuổi sát theo Lam Yên đi vào cửa, cấp tốc đóng cửa, cài then, liền gấp rút từ phía sau ôm trụ lấy Lam Yên, bên tai nàng nỉ non.

    "Phải không? Ta thấy ngươi cùng Mẫu Đan trò chuyện rất vui vẻ, đều quyến luyến không nỡ lên lầu." Lam Yên đẩy ra bàn tay bên hông, từ trong lòng tiểu quận chúa lui ra, ngồi ở cạnh bàn, xoay đầu không thèm liếc mắt lấy tiểu quận chúa một cái.

    Đ
    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 200 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Hoàng Hậu ngẩng đầu lên, trên mặt tràn đầy nước mắt, Phổ Nhạc Đế thấy vậy, luống cuống chân tay, vội nâng Hoàng Hậu cùng ngồi lên long ỷ chung với mình, nhẹ giọng nói: "Ngươi khóc cái gì? Trẫm không có trách cứ ý tứ của ngươi, chỉ là Tu nhi lần này thật sự khiến trẫm thất vọng..."

    Hoàng Hậu nắm khăn lau nước mắt, nức nở nói: "Chuyện này đều do thần thiếp, Tu nhi vì thiếp mới làm ra chuyện hoang đường như vậy."

    Phổ Nhạc Đế nghe vậy nhíu mày, tràn đầy khó hiểu hỏi: "Hoàng Hậu hà cớ gì nói ra lời này?"

    Hoàng Hậu cầm tay Phổ Nhạc Đế, nói: "Tu nhi thấy Phật Đường trong cung thần thiếp nhiều năm không tu sửa, kim thân Bồ Tát đã hư hỏng không chịu nổi, nên nghĩ vì thần thiếp tu sửa Phật Đường, nhưng mà trong triều gần đây đúng là thời buổi rối loạn, trong cung đủ loại chi phí đều cần tiết kiệm, cho nên mới mới nghĩ đến biện pháp buôn bán quan lương này..."

    "Tu sửa Phật Đường..." Phổ Nhạc Đế trầm ngâm, đôi lông mày khóa chặt. Hoàng Hậu thành tâm hướng phật, Phật Đường trong cung nhiều năm không tu sửa, Phổ Nhạc Đế cũng là biết đến, từng nghĩ tới phải giúp Hoàng Hậu tu sửa, chỉ là gần nhất triều vụ bộn bề, đem chuyện này quên không còn một mảnh, đúng như lời Hoàng Hậu nói, trong cung nhất thời mà nói lấy đâu ra tiền để đúc một cái kim thân Bồ Tát (kim thân: tượng thân kim loại). Chính là, không ngờ Thái Tử lại nghĩ tới...

    "Hoàng Thượng, chuyện này đều do thần thiếp, nếu không phải bình thường nói chuyện cùng Tu nhi lúc nào cũng nhắc đến chuyện này, Tu nhi cũng sẽ không bởi vì muốn tu sửa Phật Đường cho ta mà làm chuyện sai lầm..." Hoàng Hậu nói xong, đứng dậy lại quỳ gối trước mặt Phổ Nhạc Đế, khóc lóc: "Việc này nguyên nhân bắt đầu từ thần thiếp, Thái Tử làm như vậy chỉ là vì tẫn hiếu tâm, vẫn thỉnh Hoàng Thượng trị tội thần thiếp!"

    "Hoàng Hậu, ngươi làm cái gì vậy, mau đứng lên!" Phổ Nhạc Đế vươn tay đỡ Hoàng Hậu, nhưng Hoàng Hậu quỳ không chịu dậy, nước mặt lại loạch xoạch rơi xuống. Phổ Nhạc Đế vừa đau lòng vừa phiền lòng, chỉ đành nói với thị vệ: "Mời Thái Tử đến đây."

    Không bao lâu Thái Tử liền vội vàng tới, thấy Hoàng Hậu quỳ trên mặt đất, lập tức hiểu được là chuyện gì xảy ra, bước lên phía trước quỳ gối bên cạnh Hoàng Hậu, đối Phổ Nhạc Đế nói: "Phụ hoàng, đều là lỗi của nhi thần, nhi thần không nên buôn bán quan lương, chuyện này cùng mẫu hậu không có liên quan, mẫu hậu căn bản không biết chuyện này, phụ hoàng muốn phạt thì phạt một mình nhi thần."

    Phổ Nhạc Đế thấy mẫu tử hai người đồng lòng quỳ gối trước mặt, một cái là thê tử chính mình yêu nhất, một cái là nhi tử mình phó thác kỳ vọng sau này, tâm loạn như ma. Hít thật sâu, đối với Noãn Tu nói: "Ngươi nói một chút ngươi vì sao phải buôn bán quan lương?"

    Noãn tu nhìn mẫu thân mình, nói: "Nhi thần thấy mẫu thân một lòng hướng phật, cả ngày ở Phật Đường tụng kinh niệm phật, vì phụ hoàng, vì giang sơn xã tắc Noãn Dương, cũng vì cầu phúc cho nhi thần và đệ đệ muội muội, cảm kích không thôi. Phật Đường trong cung mẫu hậu đã lâu không tu sửa, mà kim thân Bồ Tát đã hư hại không giữ được. Nhi thần mỗi lần bái kiến mẫu hậu, đều thấy mẫu hậu vì thế buồn lòng không thôi, tâm tâm niệm niệm muốn đúc một kim thân Bồ Tát mới, hy vọng cảm động Bồ Tát cầu được phụ hoàng an khang cùng giang sơn yên ổn. Nhi thần muốn vì mẫu hậu san sẻ, thấy lương giới Noãn đô đang tăng cao, mà Vĩnh Hưng Cừ chỉ ít hôm nữa thì thông, cho nên mới suy nghĩ dùng tạm biện pháp này, không ngờ..." Noãn Tu nói đến đây, đã lệ rơi đầy mặt, dập đầu trước Phổ Nhạc Đế nói: "Phụ hoàng, là nhi thần cân nhắc không chu toàn, suýt nữa gây thành đại họa, thỉnh phụ hoàng trách phạt nhi thần, không nên trách mẫu hậu!"

    "Hài tử ngốc, hài tử ngốc..." Điền Hoa Niên vội ôm lấy Noãn Tu, nhìn trán Noãn Tu đã sưng một mảnh, đau lòng không thôi, "Ngươi hài tử này quá ngốc, quá hiếu thuận, cho nên mới làm ra loại chuyện ngu ngốc này."

    "Mẫu hậu..." Noãn Tu nghe Điền Hoa Niên nói, gắt gao ôm ấy thắt lưng mẫu thân, khóc giống như một hài tử ủy khuất.

    Thấy hai mẫu tử ôm đầu khóc lóc, Phổ Nhạc Đế không phải không biết cảm thụ.

    Trách ai được? Trách chính mình không quản tốt quốc gia đại sự, vô năng đến ngay cả tiền tu sữa Phật Đường Hoàng Hậu cũng không lấy được, ngược lại phải khiến nhi tử nghĩ biện pháp làm thay mình.

    "Haiz..." Phổ Nhạc Đế thở dài một tiếng, nói: "Được rồi, các ngươi ở chỗ này khóc lóc sướt mướt còn ra thể thống gì? Còn không mau đứng lên!"

    Noãn Tu nghe vậy, vội đỡ Điền Hoa Niên đứng dậy, cẩn thận xoay người phủi đi bụi bặm dính trên quần áo Điền Hoa Niên.

    Phổ Nhạc Đế thấy vậy, không khỏi cảm khái nhi tử đúng là người con chí hiếu, trong lòng lại mềm đi ba phần.

    "Tu nhi, trẫm thấy ngươi hiếu tâm, rất vui mừng, nhưng là ngươi phải nhớ kỹ, làm một người kế vị, một quốc vương tương lai, chỉ có hiếu đạo thôi là không được!"

    "Nhi thần cẩn tuân phụ hoàng dạy bảo." Noãn Tu cúi người nghe chỉ giáo.

    Phổ Nhạc Đế gật gật đầu, đối Hoàng Hậu vẫy tay, ý bảo Hoàng Hậu ngồi vào bên người mình.

    Noãn Tu vội dìu Điền Hoa Niên ngồi vào bên cạnh Phổ Nhạc Đế, tất cung tất kính đứng trở về. Phổ Nhạc Đế nắm tay Hoàng Hậu, phu thê đối mặt nhau cười, Phổ Nhạc Đế nói tiếp với Noãn Tu: "May mà chưa gây ra đại loạn gì, ngươi cũng đã đem lương thực bù trở về, nếu không thì, cho dù trẫm muốn bỏ qua cho ngươi, đại thần cả triều cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi."

    Hoàng Hậu nghe thấy, vội đối với Noãn Tu nói: "Tu nhi, còn không mau tạ ơn phụ hoàng tha cho ngươi lần này."

    "Nhi thần tạ ơn phụ hoàng!" Noãn Tu dập đầu tạ ơn.

    Phổ Nhạc Đế nâng tay ra hiệu Noãn Tu đứng dậy, lại nói: "Tu nhi còn phải chuyển mười lăm vạn thạch lương thực đến biên quan mới phải, chẳng qua một cái quan đạo nho nhỏ, vốn là đường hẹp, lượng lớn thương nhân thấy Noãn đô làm ăn tốt cũng đều chĩa mũi nhọn vào, khiến thông quan ùn tắc, xe ngựa kéo dài hơn mười dặm, quân lương chuyển đi không được! Tu nhi, trẫm lệnh ngươi năm ngày thông suốt quan đạo, lấy công chuộc tội, bằng không, trẫm tội mới tội cũ cùng ngươi tính sổ!"

    Noãn Tu không khỏi khó xử, nhưng là chỉ có thể ứng đối tạm thời, vội khom người nói: "Nhi thần tuân chỉ!"

    "Được rồi, ngươi chỉ có thời gian năm ngày, nhanh đi đi." Phổ Nhạc Đế phất tay, để Noãn Tu lui ra.

    "Hoàng Thượng, đa tạ ngài đối mẫu tử chúng ta phá lệ khai ân." Đợi Noãn Tu đi rồi, Điền Hoa Niên nói Phổ Nhạc Đế, trong mắt tràn đầy cảm kích.

    "Hoàng Hậu, trẫm làm như vậy không chỉ là vì mẫu tử các ngươi, cũng là vì giang sơn xã tắc..." Phổ Nhạc Đế vẻ mặt ngưng trọng, nhớ tới ám tiễn không biết từ chỗ nào bay tới, sống lưng vẫn từng cơn phát lạnh.



    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •