HƯỚNG DẪN ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN

HƯỚNG DẪN ĐỌC TRUYỆN ĐỘC QUYỀN

Mọi Người Sử Dụng Nút Phóng To/Thu Nhỏ như hình dưới để đọc trên điện thoại nhé
Kết quả 1 đến 2 của 2

Chủ đề: [Đồng nhân SNSD] Ta nói ta yêu ngươi (Yulsic) (hoàn)

  1. #1
    +
    -
    Ngày tham gia
    Jun 2015
    Bài viết
    4
    Thanked: 5

    [Đồng nhân SNSD] Ta nói ta yêu ngươi (Yulsic) (hoàn)

    Hôm nay là ngày họp lớp đại học, ta ban đầu không có ý định tới nhưng sau khi được lớp trưởng giáo dục chính trị liền một hai sống chết phải đến. Trong điện thoại lớp trưởng dùng giọng nói oanh tạc hét vào tai ta, họp lớp này ngươi không đến, đừng mong có thể thẳng lưng nhìn thấy mặt trời một lần nữa. Nghe xong ta run lẩy bẩy một hồi, mọi người thường nói ta là kẻ nhát chết cho nên cân nhắc giữa đi và không đi ta vẫn chọn phải đi, dẫu sao công lực nói được làm được của lớp trưởng ta cũng không phải chưa từng được nghiệm chứng. Ta còn nhớ rõ kỳ nghỉ đông năm thứ hai đại học, ta, lớp trưởng, hoa khôi của lớp cùng một đồng chí không tiện nói tên là đồng hương nhất loạt ở lại ký túc xá mà không trở về quê hương ăn tết âm lịch. Lí do thực sự rất đơn giản: đường về thôn của chúng ta bị tuyết lở vùi lấp, giao thông đình chỉ, hết đường trở về. Lớp trưởng trong điện thoại nói với bạn trai, ta sắp chán chết rồi a, cho ngươi 5 phút nữa đến đón ta nếu không thực sự sẽ cho mẹ ngươi không nhận được ra mặt con trai. Lớp trưởng thật ra là một cô gái rất bạo lực, mấy ngày nay bọn ta cũng bị lớp trưởng dằn vặt đến sắp chết đi sống lại, tích tụ giận dữ đã lâu mới khiến lớp trưởng có thể nói với bạn trai như thế, ngày thường đều là lớp trưởng nhường bạn trai nha. Được rồi, bạn trai của lớp trưởng chỉ muộn có một tiếng lẻ ba phút thôi, khi hắn đến thì cả người đẫm mồ hôi y như mới ngã xuống nước, thở hồng hộc hướng lớp trưởng xin lỗi, do tắc đường mới đến muộn như vậy. Bọn ta đứng kế bên còn thực sự thông cảm với hắn nữa là. Nhưng lớp trưởng lại bày ra vẻ mặt đen sì, không nói một lời giơ chân phát lực thực hiện động tác karate siêu chuẩn đẹp mắt đánh ngã bạn trai, cuối cùng giúp bạn trai có thêm hai mắt gấu trúc về nhà ăn tết. A, nghĩ lại ta vẫn còn sợ đây.

    Địa điểm họp lớp là một quán bar, may mắn quán bar tương đối yên tĩnh, khi ta đến đã có rất nhiều bạn học đến, chào hỏi qua một lượt liền sáp lại tám quên trời quên đất. Bạn bè hỏi ta có đối tượng kết giao chưa, ta hahaha cười mấy tiếng, vung tay nói lão nương cũng chuẩn bị cho mấy người uống rượu mừng a. Cả đám cười ầm lên, nhất quyết muốn ta gọi bạn trai đến để xem mặt. Dưới áp lực của dư luận bát quái, ta hào phóng nhấc điện thoại gọi bạn trai đến, hỏi hắn có thể tới đây không. Hắn nói trong điện thoại hắn có thể, hẹn ta 30 phút nữa gặp. Bạn trai thực sự là một nam nhân tốt, vĩnh viễn đều ôn nhu đối đãi ta, vĩnh viễn làm ta nảy sinh cảm giác của ca ca bảo hộ tiểu muội. Lảo đảo rời khỏi đám đông lộn xộn, một mùi hương đặc hữu bay vào mũi, cả kinh quay đầu, liền thấy nàng. Jessica mặc âu phục được cắt may tinh xảo, có lẽ là vừa từ văn phòng tới thẳng đây, đang mím môi cười nhìn ta. A, nàng cười cái gì a? Buồn bực lắc lắc đầu, ta choáng rồi nha. Ngồi xuống bên cạnh Jessica, bỗng nhiên có bàn tay nhẹ nhàng thay ta xoa hai bên thái dương đau nhức. Một giọng nói dễ nghe truyền vào tai ta:

    "Không uống được bao nhiêu mà còn uống nhiều như vậy. Ngươi a, có biết tự chiếu cố bản thân không vậy? Ta thực nghi ngờ nha"

    Ta muốn quay đầu lại cùng nàng nói chuyện nhưng bị nàng vỗ vào đầu một cái, được rồi, ta không xoay đầu lại là được chứ gì. Động tác trên tay nàng càng xoa càng khiến ta thoải mái, theo thói quen ta dựa hẳn vào lòng nàng, vui vẻ hưởng thụ. Một lần nữa giọng Jessica truyền vào tai ta:

    "Không có gì muốn hỏi ta sao"

    "A, có a" - Ta cũng lười đáp lại nàng, xoay người tìm vị trí thoải mái trong lòng nàng, trực tiếp dựa vào ngực nàng, nhỏ giọng tả oán

    "Ngươi trốn đi chỗ nào mấy tháng nay a?"

    Jessica đương nhiên không ngờ ta sẽ hỏi câu này, mà ta cũng buồn bực bĩu môi, nghĩ ta ngốc sao, hừ hừ. Mấy tháng trước Jessica còn nói ta bận rộn không thể gặp ngươi, ta liền dự cảm có chuyện gì đó Jessica giấu ta, hấp tấp chạy tới công ty nàng hỏi, hóa ra nàng xin nghỉ phép rồi a. Tới nhà cũng không thấy, bạn bè của Jessica không có mấy người đều đã hỏi qua, câu trả lời lúc nào cũng là không biết, không biết, không biết... Ta lo lắng đến chết rồi a. Thỉnh thoảng Jessica sẽ gọi điện cho ta, mặc dù ta thật thật muốn hỏi nàng đã đi đâu nhưng cuối cùng, một câu đơn giản vậy cũng nghẹn mãi trong lồng ngực cũng không nhổ ra được.

    Jessica sau một hồi sững sờ mới đưa tay vuốt ve tóc ta, nhẹ giọng cười:

    "Sao vậy, nhớ ta sao?"

    Nghe xem giọng nàng còn có tia chế nhạo. Ta rầu rĩ không muốn cùng nàng nói chuyện nữa, mắt lại không tự giác dán chặt vào eo nàng. Có lẽ ta thực sự say rồi, ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa tay ôm lấy eo nàng, kéo hai cơ thể lại gần sát. Jessica bị ta chọc cho hoảng sợ, cứng đờ trong lòng ta, hồi lâu sau mới thả lỏng người đáp lại cái ôm, không nói gì xoa đầu ta. Trong đầu ta bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ: người Jessica thật thơm.

    ~~~~

    Lớp trưởng quả nhiên là kì đà cản mũi trong truyền thuyết, không cho ta và Jessica có thời gian nói chuyện lâu, lớp trưởng cùng bạn trai của nàng tới trước mặt ta và Jessica, lớp trưởng dùng bàn tay làm nail bóng bẩy của nàng chọt chọt vào trán ta, nói:

    "Yuri à, nhà ngươi thật sự chẳng có tiền đồ nha. Ngươi xem, mỗi ngày đều bám lấy bạn học Jessica như thế thì người ta làm sao kiếm được bạn trai để kết giao a. Ta biết ngươi luyến tiếc tình mẫu ái từ Jessica, nhưng mà bé cưng phải cho mẹ đi tìm bố cho bé cưng phải không nào, Jessica?"

    Jessica sẽ có người yêu sao? Chỉ nghĩ tới cũng đủ làm ta khó chịu. Không đợi Jessica đáp lời ta đã ngửa đầu đối lớp trưởng nói:

    "Hắc, lớp trưởng a, ta thấy ngươi không xen vào chuyện của người khác là được rồi, Jessica người ta còn chưa mở miệng che ta phiền, ngươi lại sốt sắng thay nàng đòi một cái công đạo là vì cái gì a?"

    Lớp trưởng phải gọi là sững sờ nhìn ta, bạn trai của nàng cũng thực thức thời muốn kéo nàng rời đi, lớp trưởng "tấm tắc" hai tiếng, nhìn ta và Jessica một cái, xoay đầu rời đi. Ta không hiểu nhìn Jessica, nàng lại xoa đầu ta, thở dài:

    "Ngươi a, chọc giận lớp trưởng đại nhân rồi"

    "Ta mặc kệ. Jessica, ngươi sẽ không có bạn trai chứ?"

    Rầu rĩ đáp lại nàng, Jessica chỉ là của ta mà thôi.

    Bạn trai đến thật đúng giờ, trên người là bộ vest đen lịch lãm, không hiểu vì sao ta đột nhiên thấy sự xuất hiện của hắn là một điều đáng ghét. Bạn bè ồ lên, nói ta thực rất may mắn. Ta miễn cưỡng đáp lại, kéo bạn trai ngồi xuống bên cạnh ta. Bạn trai là một người cực kỳ ưu tú, hắn đẹp trai, phong độ lại còn có tài, có địa vị, hắn rất yêu ta, ta biết. Nhưng vì hắn quá ưu tú mà khiến một cô gái bình thường như ta cảm thấy tự ti. Ta từng hỏi hắn, có hối hận khi yêu ta không, hắn cười nói: ta không cần có một người vợ giỏi giang, ta chỉ cần người vợ đáng yêu như ngươi là được. Cho nên, hắn khiến ta có cảm giác ta vĩnh viễn cần sự bảo bọc của hắn. Một con chim yếu ớt như ta, chỉ có thể núp dưới cánh đại bàng của hắn mới có thể sinh tồn. Tầm mắt hắn đặt lên người Jessica, lặng lẽ cau mày. Jessica ngồi đối diện ta đang chăm chú đánh giá ly rượu Vodka trong tay, ngẩng đầu cười ngọt ngào với ta. Ta bị nàng cười tới mức da đầu run lên, xấu hổ quay đầu lại thấy ánh mắt bạn trai đang nhìn ta. Ánh mắt của hắn lóe lên chút thâm sâu không lường được, ta nhìn mà khó chịu. Hắn ôn nhu giúp ta lấy ly nước chanh, cười cười hỏi:

    "Cô bạn của em, Jessica là giám đốc của B&E sao?"

    Lòng ta ngay lập tức trầm xuống, ta chưa từng nói với hắn về Jessica, tại sao hắn biết Jessica? Ta sẵng giọng:

    "Ngươi điều tra ta sao?"

    Bạn trai liếc mắt nhìn ta, không nói gì nữa. Xoay đầu nhìn Jessica, nàng cười cười cáo lỗi với bạn bè, rời khỏi. Cứ như vậy rời đi sao? Sốt ruột đứng lên, không quản bạn trai đang ở đây, gấp rút chạy theo nàng. Vừa tới bãi đỗ xe liền thấy nàng đang dựa vào xe BMW sang chảnh của nàng, tinh nghịch nhìn ta. Tiến tới chỗ nàng đứng, một bụng nghi vấn về nàng và bạn trai chỉ vì nụ cười của nàng mà tiêu tán, ta buồn bực cúi đầu, quyết định không muốn cùng nàng nói chuyện. Jessica cười đến là xán lạn, trêu chọc nói:

    "Bé cưng sao đi vội vàng quá a, còn chưa kịp mặc áo khoác nữa. Bé cưng tìm ai thế?"

    "..." - Ta giận rồi a.

    "Được rồi, bé cưng lại ngạo kiều kìa, mẹ sai rồi, mẹ sai rồi, bé cưng tha lỗi cho mẹ được không ha"

    "Ngươi... ngươi không được nói nữa..."

    "Nói cái gì đây? Bé cưng không muốn mẹ nói cái gì?"

    "Ta... ta mới không phải là con gái của ngươi..."

    Mặt ta đã muốn đỏ bừng, Jessica lúc này mới thu hồi trêu chọc, đau lòng nhìn ta, hỏi:

    "Có lạnh không?"

    Ta gật gật đầu: "Có, rất lạnh a"

    Jessica mở ra áo khoác nàng đang mặc, ta rất ngoan ngoãn tiến vào trong lòng nàng. Hai người dùng chung một cái áo, rất chặt nhưng lại rất ấm áp a. Jessica hỏi ta có muốn trở
    về nhà không, ta đáp được a. Jessica đem ta nhét vào trong xe, sau đó trở về nhà. Ta biết nhà trong miệng Jessica chính là muốn ta trở về nhà của nàng. Hắc, dù sao thì đây cũng không phải là lần đầu tới nhà nàng a...

    Nhà Jessica thực sự rất rất rộng, cho nên trong nhà của nàng ta chỉ lui tới ba nơi là phòng ngủ của nàng, phòng khách và nhà bếp thôi. Tới nhà Jessica rồi mới cảm thấy choáng váng đầu óc, có lẽ ta thực sự uống nhiều quá. Jessica đem áo lông phủ kín lên người ta, đảm bảo ta sẽ không bị lạnh cho đến khi ta quen thuộc nhiệt độ trong nhà, mới an tâm vào bếp nấu canh gừng cho ta. Thật hưởng thụ sự chăm sóc của nàng, bắt đầu từ khi quen biết nàng, người luôn chiếu cố ta nhất ngoài phụ mẫu ra chính là nàng. Ta luôn được nàng sủng ái trong lòng, ta muốn cái gì nàng đều cho ta thứ tốt nhất, ta thích làm gì nàng đều luôn ủng hộ ta, luôn luôn cổ vũ ta tự mình tiến lên. Đây có lẽ là điểm khác biệt lớn nhất giữa nàng và bạn trai. Ta nhớ năm ba đại học, ta muốn đổi chuyên nghành kế toán sang phiên dịch, trong nhà ba mẹ đều phản đối, ngay cả bạn trai cũng mắng ta ngu ngốc, uổng phí mấy năm học hành lại đứt gánh giữa đường, không thấy uổng phí sao. Tất cả đều phản đối ta, chỉ duy nhất Jessica, nàng không hỏi lí do tại sao ta muốn như vậy, chỉ lặng lẽ giúp ta dọn dẹp mọi rắc rối, giúp ta chuyển chuyên ngành, còn vì ta nấu một bữa ăn thịnh soạn. Trong bữa ăn, nàng dùng đũa chỉ vào trán ta, trịnh trọng nói: được làm việc mình yêu thích thì phải trả giá bao nhiêu đều được, ngươi a, ta lần này giúp ngươi một lần, sau này còn dám hành động nửa vời như vậy thì cẩn thận ta đấy. Câu nói này của Jessica in sâu vào lòng ta cùng với cảm giác ấm cúng của bữa ăn năm ấy, đến giờ ta còn nhớ rõ.

    ~~~~

    "Ngươi a, lại suy nghĩ linh tinh gì đấy?"

    Ta haha cười đáp lại nàng, trong lòng lại thấp thỏm không thôi, lẽ nào ta nói là đang nghĩ về nàng sao. Jessica đem chén canh gừng giục ta uống mau, còn nàng ngồi đối diện trừng mắt nhìn ta. Haiz, ta sợ hãi uống hết trong một hơi, ta ghét bỏ vị gừng này. Cau mày kháng nghị với nàng, như mọi lần nàng đều thở dài một tiếng mới chầm chậm lấy từ túi áo đưa ta kẹo mút.

    "Thật là hết cách với ngươi. Hôm nay trước mặt bạn trai đuổi theo ta không sợ hắn ghen sao?"

    "Ta mặc kệ, ta sẽ chia tay với hắn"

    Trên mặt Jessica không thể dùng từ "kinh ngạc" để hình dung nữa rồi, nàng chớp chớp mắt nhìn ta xác định ta đang không nói đùa, nghi hoặc hỏi lại:

    "Chia tay, ngươi không phải lại bị ấm đầu đấy chứ?"

    "Ta nói rồi, ta sẽ chia tay với hắn. Jessica Jung, người khác có thể phản đối chuyện này, nhưng ngươi, tuyệt đối không được phản đối ta"

    Nói xong ta tức giận đùng đùng chạy vào phòng ngủ của nàng, ta không biết mình bị sao nữa, ngày càng ỷ lại vào sự sủng ái Jessica dành cho ta, tự cấp Jessica nàng trở thành của riêng không muốn ai chạm tới. Ta biết bản thân ích kỷ nhưng, nhưng,... ta nghĩ ta thích bạn thân của mình rồi. Nhưng ta thích nàng từ bao giờ? Có lẽ là vì mỗi ngày đều nhìn thấy nàng thay ta lo lắng mọi việc, hoặc là sớm hơn, khi nàng cấp cho ta cảm giác ấm áp năm ấy. Có lẽ vậy. Ta chùm chăn kín mít, cũng không biết bản thân rơi nước mắt lúc nào, chỉ là tiếng thút thít ngày càng to mà thôi. Chăn bị kéo ra, Jessica thấy ta khóc liền hốt hoảng, vừa lay ta vừa hỏi:

    "Yuri, ngươi làm sao vậy? Có phải tại ta làm ngươi khó chịu không?"

    "Không sao... ta... ta chỉ..."

    Lời nói vì khóc mà không hoàn chỉnh, ta dùng tay lau lung tung nước mắt, ủy khuất nhìn nàng. Jessica yêu thương ôm ta vào trong lòng, dịu dàng xoa xoa lưng dỗ dành ta nín khóc. Bây giờ ta mới nhận ra, bờ vai nàng thật nhỏ nhưng lại đủ để cho ta dựa vào.

    "Jessica, ta không muốn làm bạn gái hắn. Nhưng mà, ta không muốn phải xa ngươi."

    "Cho nên..."

    "Cho nên ta nghĩ ta thích ngươi."

    Chẳng đợi Jessica nói hết câu, ta đã vội vàng nói ra lời trong lòng, bởi vì ta sợ dũng khí này sẽ chẳng thể có một lần nữa. Jessica phản ứng không giống như trong tưởng tượng
    của ta, nàng chỉ chăm chú nhìn ta, sau đó cười nói:

    "Ngươi không hối hận chứ?"

    Hối hận? Ta vì yêu thích mà kiên trì từng bước, cũng bởi vì nàng luôn ở phía sau ta mà vững vàng tiến tới. Có thể nếu ta không có đôi cánh của bạn trai che chở thì ta vẫn có thể vui vẻ sống tiếp, nhưng nếu một ngày Jessica rời bỏ ta, ta thực sự sẽ sống tốt được sao? Con người này, ta muốn giữ nàng lại. Mãi mãi.

    "Ta đã đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, Yuri, có đôi khi ta luôn nghĩ bản thân thực mơ mộng hão huyền nhưng chỉ vì đối tượng là ngươi, ta mới có thể tiếp tục chờ đợi. Ta không biết có thể chờ đợi ngươi trong bao lâu, nhưng ta nguyện đứng phía sau ngươi, chỉ cần ngươi không chê ta phiền hà là được. Giống như lần gặp nhau đầu tiên, chính bởi vì ngươi không chê cười ta mới cho ta động lực tiến tới gần ngươi,... Nhưng khi ta cảm thấy bản thân đã có thể tới gần ngươi, thế nhưng ngươi lại kết giao bạn trai, hắn thật sự là một nam nhân rất ưu tú, mà ta vốn chỉ là một cô gái bình thường, không thể cấp cho ngươi một cái "gia" giống như hắn có thể cho ngươi, ta... ta..."

    "Không cần phải lo lắng nhiều vậy, ta chỉ cần Jessica bên ta là đủ"

    Nếu ta đánh mất người con gái này, ta chắc chắn sẽ hối hận cả đời. Vậy nên, không quan tâm chúng ta bên nhau trong bao lâu, bởi vì sinh mạng rất ngắn ngủi, ta chỉ biết, ta muốn cùng Jessica trải qua cả đời.

    Trên thế giới này, người yêu quý bạn không thiếu nhưng người có thể vì bạn mà tình nguyện chờ đợi chỉ có thể vì yêu bạn thật lòng mà kiên trì. Bởi vì kiên trì thực sự rất khó , nhưng bởi vì yêu thích mới có thể kiên trì...

    ****

    THE END
    Sửa lần cuối bởi Tojikakkk; 06-23-15 lúc 01:48 AM.
    Tojikakkk Tài sản


  2. The Following 2 Users Say Thank You to Tojikakkk For This Useful Post:


  3. #2
    +
    -
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    243
    Thanked: 823
    Truyện hay quá, mà bạn ơi, bạn có thể edit lại cách dòng ra xíu cho dễ nhìn không
    Vũ Gia Tài sản


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •