Trang 10 của 10 Đầu tiênĐầu tiên ... 8910
Kết quả 91 đến 94 của 94
  1. #91
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    537
    Ngân lượng
    56,891
    Thanked: 28399


    Chương 90: Chu nhị tiên sinh nghẹn khuất



    P/S: Bộ này tụi mình đã làm HOÀN EBOOK. Nếu mọi người ai muốn sưu tầm ebook có thể mua ở TOPIC ORDER EBOOK để ủng hộ tài chính cho BGT. Vừa có ebook, vừa được gia tăng thời hạn VIP mem tương ứng

    Mời Đọc (Click Here) :







    Chương 90: Chu nhị tiên sinh nghẹn khuất

    Chu lão gia tử bình tĩnh chăm chú nhìn Chu Du Du, nói: "Đi theo ông một chuyến." Lại nói với Chu đại tiên sinh còn có Chu Úc, Chu Cạnh và Vân Thư vẫn ngồi ở một bên làm khán giả: "Các con chuẩn bị ăn cơm đi." Nói xong, ông dẫn Chu Du Du vào phòng sách. Ông đóng cửa lại, lúc này liền đen mặt quát: "Cháu đây là bức vua thoái vị!" Cháu gái ông một tay nuôi lớn, ông còn không hiểu chút tâm địa gian giảo này của cô sao.

    Chu Du Du nói: "Thái độ của bác gái ông nội cũng thấy được, cháu tiếp tục quản lý, sẽ khiến gia tộc mâu thuẫn."

    " Chu gia không đến phiên nó làm chủ!" Ánh mắt của Chu lão gia tử nhìn chằm chằm Chu Du Du, nói: "Năm trước, cháu cũng không phải mặc kệ cho qua chuyện sao?"

    "Năm trước là năm trước, năm nay là năm nay, năm trước cả nhà ít gặp mặt, có cái gì không thoải mái, cười một cái cũng cho qua. Năm nay chỗ này không thoải mái, chỗ kia không thoải mái, nhiều chuyện không thoải mái, cũng không có cách nào cười mà cho qua nữa." Chu Du Du tiếp tục chống đối lão gia tử.

    Chu lão gia tử cười lạnh nói: "Nói đến cuối cùng cũng là bởi vì chuyện của Hứa nha đầu."

    Chu Du Du chậm rãi nói: "Một chiếc lá rơi biết thu lạnh."

    "Cháu buộc Chu Úc và Chu Cạnh xuất ngoại?"

    Chu Du Du đáp: "Cháu sẽ thương lượng của Úc tỷ và Cạnh ca, nếu như bọn họ muốn, cháu sẽ tiếp tục quản lý tài sản thay họ. Còn về phía bác hai, nếu bác ấy có năng lực, thì để chính bác ấy quản lý đi." Căn cơ của Chu gia không nằm ở tiền, không ở ông nội cô, mà ở Chu Cạnh Chu Úc Chu Úc còn có ba cô. Cô làm ầm ĩ thế nào đi nữa cũng không thể lay động căn cơ của Chu gia, cô có thể chống đối lão gia tử chỗ dựa lớn nhất chính là ba anh em các cô đồng tâm, cùng đứng trên một con thuyền.

    Chu lão gia tử nói: "Cháu là quyết tâm muốn tiếp tục ở cùng Hứa nha đầu?"

    "Cháu chỉ muốn có một người biết nóng biết lạnh ở bên cạnh mình." Chu Du Du ánh mắt ngấn lệ nhìn ông nội cô, nói: "Một mình phiêu bạt bên ngoài ngay cả một ngôi nhà cũng không có, cháu không muốn tiếp tục như vậy nữa. Nếu như không cho cháu và Hứa Trừng ở bên nhau, vậy thì để cháu về nhà đi. Mất đi tình yêu, chí ít, cũng để cháu có một chút tình thân, cho dù mọi người giận cháu, buồn bực cháu, chí ít, còn có thể để cháu nhìn thấy người thân, không đến mức...." Cô nói đến đây, dừng lại, không nói thêm gì nữa.

    Chu lão gia tử chăm chú nhìn Chu Du Du, trầm ngâm một lúc lâu, thở dài nói: "Đêm trừ tịch để Hứa nha đầu đến nhà chúng ta đi."

    Chu Du Du trầm mặc không lên tiếng.

    Chu lão gia tử nhìn Chu Du Du vẻ mặt nghi ngờ, hỏi: "Thế nào? Cháu còn có chuyện gì lo lắng?"

    Chu Du Du lo sợ đáp: "Cháu lo lắng ba cháu." Chó không sủa mới cắn người, đừng xem ba cô không lên tiếng, nhưng thật ra ông mới là người ngoan tuyệt nhất. Không chừng ngày nào đó, ba cô bắt được cơ hội sẽ khiến Hứa Trừng vĩnh viễn không có cơ hội trở mình. Có thể ngồi vào vị trí của ba cô, muốn chỉnh chỉnh chết Hứa Trừng, nếu như ông ấy bắt được cơ hội, ngay cả Ngô lão gia tử cũng không nhất định có thể bảo vệ được.

    Chu lão gia tử thở dốc trừng mắt nhìn Chu Du Du, gọi điện thoại cho Chu nhị tiên sinh, bảo ông ấy đến phòng sách một chuyến, sau đó đuổi Chu Du Du ra khỏi phòng sách.

    Chu Du Du vừa ra khỏi phòng sách, đóng cửa lại, thấy bốn bề vắng lặng, lúc này nhếch miệng cười, thầm kêu một tiếng 'yeah', nhìn thấy Chu Úc ở dưới lầu tựa vào sô pha lén lút giơ ngón tay lên với cô. Chu Du Du lúc này mới nhịn cười, sau đó chỉ thấy ba cô đen mặt tiến đến: "Ba!" Chu Du Du gọi một tiếng, tránh đường cho ba cô, xuống lầu, đến trước mặt Chu Úc.

    Chu Úc thấp giọng hỏi: "Ông nội đồng ý rồi sao?"

    "Nếu em còn tiếp tục náo loạn sẽ ảnh hưởng đến căn cơ của Chu gia, ảnh hưởng quá lớn, ông nội buộc phải đáp ứng thôi." Chu Du Du gác khửu tay lên vai Chu Úc, nói: "Ngay cả khi ông nội đồng ý, ông cũng sẽ không để em về nước, nếu không chỉ riêng ba mẹ chị cũng khiến ông nội phiền chết." Đặc biệt là mẹ của Chu Úc, một khi khóc thiên đoạt địa, còn có cái miệng gây chuyện khắp nơi, không thể trêu vào a. Cô về nước đối với sự nghiệp sẽ có ảnh hưởng rất lớn tạm thời không nói đến, ảnh hưởng đối với Chu Úc và Chu Cạnh càng khó có thể ước lượng, với phong cách cẩn thận của lão gia tử sẽ không để ba đứa cháu đều bị ảnh hưởng tiêu cực. Càng không cần nói đến, tiền của Chu gia sẽ không biết phải đặt vào đâu. Quá nhiều tiền, ai thấy lại không động tâm nảy lòng tham? Nhiều tiền như vậy nếu đem đi đầu tư, không từ một đến ba năm đừng nghĩ thu hồi lại toàn bộ, không ai quản lý căn bản là không được. Cho dù có thể thu hồi lại, vậy nên xử lý như thế nào? Gửi vào tài khoản nước ngoài? Người có tâm muốn điều tra, có thể điều tra ra. Một khi tra ra, nguy cơ đó, cho dù không lập đổ Chu gia, cũng có thể tạo thành tổn thất lớn đối với tất cả người của Chu gia. Đem tiền đặt dưới danh nghĩa của người khác? Nhiều tiền như vậy, ai dám?

    Buổi tối Chu Du Du trở lại biệt thự của mình, không bao lâu, Chu nhị tiên sinh liền đến. Chu Du Du biết ba cô có việc tìm cô, liền mời ông ngồi xuống, pha trà, chuẩn bị cùng ba cô từ từ nói chuyện.

    Chu nhị tiên sinh nói: "Ba muốn nghe một chút về dự định của con sau này."

    Chu Du Du đáp: "Con đường đời này của con đã được ông nội an bài, nếu không có biến cố gì lớn, sẽ vẫn tiếp tục theo nghiệp kinh doanh. Chờ con cái của Cạnh ca trưởng thành, đem tài sản của Cạnh ca trả lại cho con của anh ấy. Con sẽ sinh hai đứa bé, để một trong hai trở về tiếp tục sự nghiệp của ba, còn một đứa ở lại bên cạnh tiếp quản sự nghiệp của con."

    Chu nhị tiên sinh nhướng mày, hỏi: "Sinh con? Con và Hứa Trừng?"

    " Sản nghiệp của Hứa gia cũng cần người kế thừa, chị ấy sẽ sinh. Hiện tại kỹ thuật thụ tinh trong ống nghiệm rất tiến bộ, thụ tinh trong ống nghiệm, sau đó cấy vào trong cơ thể người mẹ." Chu Du Du nói đến đây, thở dài nói: "Mặc kệ con và Hứa Trừng có ở bên nhau hay không, trong vòng hai năm chị ấy vẫn sẽ phải sinh một đứa con. Về phần con... Thành thật mà nói, với tính cách này, cuộc sống của mình con lo không tốt, nếu như chỉ sống một mình, cho dù con sinh con cũng không có cách nào nuôi dạy tốt." Ngụ ý chính là con của cô còn phải dựa vào Hứa Trừng nuôi dạy.

    Chu nhị tiên sinh lặng lẽ. Chu Du Du là do ba mẹ ông nuôi lớn, ông và Trang Bích Phân căn bản không có thời gian nuôi dạy con cái, cũng không biết nuôi dạy, bây giờ lão gia tử lớn tuổi, cũng không có khả năng nuôi dạy trẻ con nữa. Chu Du Du sinh con xong có thể mời bảo mẫu, nhưng bảo mẫu cho dù tốt cũng không thể thay thế được mẹ ruột. Để thế hệ người già nuôi dạy sai biệt lại quá lớn, nhìn Chu Úc và Chu Du Du thành cái dạng gì thì biết! Để bảo mẫu một tay nuôi lớn, lại càng không dám suy nghĩ. Ông lại hỏi: "Con Hứa Trừng Hứa Trừng dự định cứ tiếp tục như vậy sao?"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 500 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Chu nhị tiên sinh cũng rất phiền muộn, ông rõ ràng sinh ra chính là con gái, kết quả con gái lớn lên tìm cho ông không phải con rể mà là con dâu! Ông tự giễu mà nghĩ, hiện tại hay rồi, ông vẫn luôn muốn có con trai, bây giờ không có con trai cũng có thể có cháu nội. Nhưng tư vị này, thực sự là vừa chua vừa đắng, vô hạn nghẹn khuất.





    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. The Following 8 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  3. #92
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    537
    Ngân lượng
    56,891
    Thanked: 28399


    Chương 91: Về sinh con




    P/S: Bộ này tụi mình đã làm HOÀN EBOOK. Nếu mọi người ai muốn sưu tầm ebook có thể mua ở TOPIC ORDER EBOOK để ủng hộ tài chính cho BGT. Vừa có ebook, vừa được gia tăng thời hạn VIP mem tương ứng

    Mời Đọc (Click Here) :








    Chu Du Du đứng trước cửa nhìn Chu nhị tiên sinh đi xa, liền gọi điện thoại cho Hứa Trừng: "A Trừng, người nhà của em hiện tại đã đồng ý cho chúng ta ở bên nhau rồi. Ông nội còn nói muốn chị cùng đón trừ tịch."

    Hứa Trừng sửng sốt, hỏi: "Đồng ý rồi? Sao có thể? Chu lão gia tử và Chu nhị thích đều đồng ý? Hai người bọn họ sao có thể đồng ý?"

    " Ha ha!" Chu Du Du khoa trương cười gượng hai tiếng, nói: "Em nói chuyện cùng bọn họ, em nói với ông nội, nếu như không cho chúng ta ở bên nhau, em sẽ từ chức không làm người quản lý tài sản nữa, sẽ về nước ở nhà cũ làm việc của mình. Em cũng nói với ba nếu như ông ấy không đồng ý cho chúng ta chung sống sinh con vậy sau này em sẽ mang toàn bộ tài sản chuyển cho con của Cạnh ca, nếu như ông ấy đồng ý, em sẽ sinh hai đứa con, cho ông ấy một người nối nghiệp."

    Hứa Trừng 'ách' một tiếng, nói: "Em đây là trắng trợn đe doạ. Bọn họ không chụp chết em? Với tính cách của ông nội và ba em có thể để em đe doạ?"

    " Đó là không thể! Hắc hắc, bất quá em còn có bác hai."

    "Liên quan gì đến bà ấy? Bà ấy không đến quấy rối đã tốt lắm rồi."

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 500 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Chu Cạnh nhỏ giọng nói: "A Trừng muốn sinh con thay Du Du chỉ sợ là việc hai người họ đã bàn bạc trước." Em gái này của anh ta anh ta vẫn hiểu biết chút ít, cái này gọi là tiên phát chế nhân. Nếu như chờ Hứa Trừng mang thai xong rồi mới nói, sợ là người nhà sẽ không cho sắc mặt hoà nhã, khó xử Hứa Trừng, như bây giờ ngược lại Chu gia phải cầu Hứa Trừng sinh con giúp Chu Du Du, là Chu gia thiếu Hứa Trừng, có nợ ân tình, dĩ nhiên phải có trả. Chu Cạnh ngược lại rất cam tâm tình nguyện là chức cậu này! Cậu ruột a!





    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 8 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #93
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    537
    Ngân lượng
    56,891
    Thanked: 28399


    Chương 92: Làm mai





    P/S: Bộ này tụi mình đã làm HOÀN EBOOK. Nếu mọi người ai muốn sưu tầm ebook có thể mua ở TOPIC ORDER EBOOK để ủng hộ tài chính cho BGT. Vừa có ebook, vừa được gia tăng thời hạn VIP mem tương ứng

    Mời Đọc (Click Here) :





    Vân Thư ăn cơm xong liền lôi kéo Chu Cạnh quay về phòng. Nàng cáu giận nhìn Chu Cạnh, cả giận: “Không cho cả nhà bọn họ tính toán A Trừng như thế."



    Chu Cạnh đè Vân Thư đang nộ khí đằng đằng ngồi xuống ghế, khuôn mặt tươi cười nói: "Không phải Chu gia đang tính toán A Trừng, mà chỉ là Du Du đang tính toán trưởng bối trong nhà. Em ấy đây là đang dùng việc sinh con đến đòi địa vị cho A Trừng."



    Vân Thư nặng nề mà 'hừ' một tiếng, hiển nhiên là không tin.



    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 600 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    Hứa Trừng suy nghĩ một chút, nói: "Trưởng bối Hứa gia bên kia để chị đi nói." Cô nói với Chu Du Du: "Hai vị lão gia tử liền giao cho em."



    Chu Du Du ra hiệu 'OK', nói: "Không thành vấn đề."



    Vân Thư hỏi: "Tổ chức tiệc cưới? Có thể sao?"



    Chu Cạnh nói: "Cho hai người bọn họ tổ chức hôn lễ là không có khả năng, nhưng gọi trưởng bối ba nhà cùng đến chứng kiến vẫn là có thể. Không tổ chức hôn lễ, nhưng tiệc rượu và lễ tiết mọi thứ đều không thể thiếu. Cứ như vậy, Hứa Trừng cũng xem như là người của Chu gia, cũng không làm mất mặt Ngô gia, Hứa gia hai nhà." Nếu như chỉ là hai người các cô nói chuyện yêu đương, không cần phải mời trưởng bối. Nhưng liên lụy đến việc sinh con, không thể không có bữa tiệc này. Ngô gia và Hứa gia gia thế cũng không kém, để Hứa Trừng vô duyên vô cớ sinh con cho Chu gia, thật không thể nào nói nổi. Hơn nữa lão nhân đã đồng ý việc này trên cơ bản là có thể thu xếp. Chu Cạnh lúc này nói với Vân Thư, muốn Vân Thư giúp đỡ Chu Du Du thu xếp chuẩn bị. Hai người bọn họ từng kết hôn, trong quá trình nên chuẩn bị những gì Vân Thư điều biết, có thể giúp đỡ một chút.



    Đi đến bước này, Hứa Trừng và Chu Du Du nếu như không tổ chức bữa tiệc cưới này là không thể được. Sự tình rơi xuống trước mặt, Hứa Trừng mặc dù cảm thấy cô và Chu Du Du có thể bên nhau, nhưng vẫn rất ngoài ý muốn và kinh ngạc. Trước đây cô thầm nghĩ thuận theo bản tâm tiếp tục đi xuống, lại không nghĩ còn có thể được hai nhà tán thành. Cô nhìn Chu Du Du, chỉ thấy Chu Du Du híp mắt cười ngây ngô, giống như việc mời gia trưởng đến chứng kiến là điều dĩ nhiên. Cô lần thứ hai cảm thấy rung động, kẻ ngốc này vô thanh vô tức vì cô làm nhiều việc như vậy, còn dùng sự cố gắng lớn nhất cho cô những thứ tốt nhất. Mặc kệ có bao nhiêu khó khăn, đều sẽ nghĩ biện pháp cho cô.





    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. The Following 6 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  7. #94
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    537
    Ngân lượng
    56,891
    Thanked: 28399


    Chương 93: Hoàn Toàn Văn





    P/S: Bộ này tụi mình đã làm HOÀN EBOOK. Nếu mọi người ai muốn sưu tầm ebook có thể mua ở TOPIC ORDER EBOOK để ủng hộ tài chính cho BGT. Vừa có ebook, vừa được gia tăng thời hạn VIP mem tương ứng. Chương này cũng là chương khép lại Không Ngốc Không Hạnh Phúc, cám ơn các bạn đã ủng hộ ^^

    Mời Đọc (Click Here) :





    Chương 93

    Chu Du Du đem chuyện muốn đi Mỹ 'cầu hôn' với Hứa gia 'bẩm báo' với Chu lão gia tử, Chu lão gia tử cái gì cũng chưa nói, nhưng ngày hôm sau, tài xế của Chu lão gia tử mang những thứ ông đã chuẩn bị đến chỗ Chu Du Du. Chu Du Du vừa nhìn đã biết là Chu lão gia tử sợ cô đến Hứa gia không chuẩn bị lễ vật, nên cố ý chuẩn bị một số thứ. Cô cười hì hì nhận lấy, tự mình gọi điện thoại cho lão gia tử, đã quên hết những chuyện mâu thuẫn trước đó, trong điện thoại vừa khoe mẽ vừa cảm ơn.

    Chu Du Du đã quên chuyện cô đối chọi cùng lão gia tử, nhưng lão gia tử dĩ nhiên sẽ không quên, trong điện thoại phẫn nộ không muốn phản ứng cô, chờ Chu Du Du một mình lải nhải nửa ngày, Chu lão gia tử mới nặng nề mà hừ một tiếng, nói: "Đừng quên cháu còn thiếu ông một đứa cháu."

    "Khụ!" Chu Du Du vội ho một tiếng, bĩu môi, đứng đắn sửa đúng: "Ông nội, đó là cháu cố, cháu cố hàng thật giá thật."

    Chu lão gia tử bị Chu Du Du nghẹn nửa ngày không nói, một lúc lâu sau mới nói: "Cháu cố thì cháu cố đi!" Dáng vẻ miễn cưỡng chấp nhận.

    Chu Du Du vừa nghe, lại bất mãn, nói: "Cái gì gọi là cháu cố thì cháu cố đi? Ông nội nếu như ghét bỏ, vậy cháu không sinh nữa có được không?"

    "Cháu dám!" Chu lão gia tử bạo nộ.

    Chu Du Du cười hắc hắc, nói: "Dĩ nhiên không dám." Nói xong lại không ngừng nịnh bợ ông nội cô, chờ lão gia tử hòa hoãn một chút mới cúp máy.

    Một tuần sau, Chu Du Du, Hứa Trừng và Hứa Trạm cùng đến nước Mỹ.

    Chu Du Du tiền tài không thiếu, nước Mỹ lại là địa bàn của cô, dĩ nhiên sẽ không giống ở quốc nội tận khả năng thu liễm.

    Lúc ra khỏi sân bay, Hứa gia liền phái người đến đón, mà người của Chu Du Du cũng chờ ở bên ngoài. Cô làm ăn ở nơi dây, nhân duyên cho dù tốt cũng có lúc không tiện gặp người, hơn nữa, ở nơi này xin giấy phép sử dụng súng chuẩn bị vài khẩu súng so với Trung Quốc cũng dễ dàng hơn rất nhiều, càng miễn bàn việc sử dụng súng phi pháp thuận lợi cỡ nào. Cô sợ mình bị ai ghi hận, công tác bảo vệ dĩ nhiên không thể thiếu. Vệ sĩ đi theo cộng thêm trợ lý bận rộn chạy trước chạy sau, bên cạnh cùng cũng có vài chiếc xe.

    Lúc Chu Du Du từ sân bay đi ra thấy đội ngũ đi theo của mình, bỗng nhiên có cảm giác như lão đại xã hội đen ra ngoài tìm đối thủ đàm phán. Cô chột dạ sờ sờ mũi, lập tức đuổi người ra xa, chỉ để hai vệ sĩ cấp cao đi theo bên cạnh.

    Hứa Trừng nhìn thấy những người đi theo Chu Du Du tản ra, hoang mang hỏi: "Em làm gì thế? Sao lại bảo người đi rồi?"

    Chu Du Du vuốt mũi chột dạ nói: "Chuyện đó, nên thu liễm một chút, em muốn đi cầu hôn, mang nhiều vệ sĩ như vậy, em sợ khiến đại bá của chị hiểu lầm em là xã hội đen chạy đi đánh nhau."

    Hứa Trừng khinh bỉ liếc Chu Du Du một cái, Chu Du Du mặc dù không phải xã hội đen nhưng tuyệt đối còn đen hơn so với xã hội đen.

    Chu Du Du đi vào Hứa gia nhìn thấy đại bá và đại thẩm của Hứa Trừng. Nhìn thấy hai người bọn họ, Chu Du Du lập tức thu hồi dáng vẻ lơ đãng của mình, trở nên vô cùng quy củ.

    Hứa đại bá thoạt nhìn giống như chỉ trên dưới sáu mươi tuổi, mặc trang phục hưu nhàn, không giống thương nhân, ngược lại giống như một học sĩ nho nhã. Hứa đại thẩm mặc dù qua tuổi sáu mươi, nhưng xuất thân danh môn khí chất thư hương thế gia thế nào cũng không lấn át được, lời nói cử chỉ đều bộc lộ khí chất khiến Chu Du Du chỉ có thể ngưỡng mộ.

    Chu Du Du lăn lộn nhiều năm như vậy, loại người gì chưa từng gặp qua, cho dù đối phương là trưởng bối của Hứa Trừng, cô cũng không sợ hãi, đối mặt hai vị này, cô thể hiện đủ tôn kính nhưng tuyệt không khiếp nhược.

    Hứa đại thẩm đối với Chu Du Du hiểu biết không nhiều lắm, nhìn thấy Chu Du Du, dĩ nhiên không thể thiếu một phen thăm hỏi. Chu Du Du trả lời từng câu hỏi một, sau đó mới nói đến chuyện của cô và Hứa Trừng. Chu Du Du nói chuyện ngắn gọn lưu loát, cô và Hứa Trừng muốn ở bên nhau, hy vọng Hứa đại bá và Hứa đại thẩm có thể đồng ý chuyện của hai người các cô.

    Hứa đại bá nói: "Chu tiểu thư đây là tới cửa đề cập hôn sự?"

    Chu Du Du đáp: "Chỉ là đến bái phỏng hai vị. Nếu như chính thức cầu hôn, dĩ nhiên phải mời trưởng bối trong nhà đến mới thích hợp."

    Hứa đại bá khẽ gật đầu, lại nhìn về phía chân của Chu Du Du, hỏi: "Bác nghe nói chân cháu bị thương, không sao chứ?"

    Chu Du Du đáp: "Tổn thương đến gân cốt, mới vừa tháo đinh cố định không bao lâu, còn phải tĩnh dưỡng một thời gian mới có thể đi lại bình thường." Cô thầm kêu một tiếng, may mà không què không tàn phế, bằng không cô thật sự tàn tật sau này phải ngồi xe lăn, không chừng gia trưởng Hứa gia sẽ ghét bỏ.

    Hứa Trừng ở bên cạnh cũng nói: "Du Du theo cháu đến công xưởng khảo sát, kết quả khuôn đúc rơi trúng vào chân em ấy."

    Hứa đại bá nói: "Việc này bác nghe Hứa Trạm nói qua, lâu như vậy chân hẳn là phải lành rồi."

    Hứa Trừng cười đáp: "Vốn dĩ là lành rồi, kết quả em ấy có chủ kiến, chạy theo Chu lão gia tử luyện quyền, khiến chân bị thương, lại lần nữa dùng đinh cố định, cho nên mới thành như thế."

    Mấy người ngồi xuống trò chuyện, nói rồi lại nói, Hứa Trừng và Hứa đại thẩm liền càng nói càng gần, đều là những việc nhà và việc vặt hằng ngày cùng với chuyện giữa cô và Chu Du Du. Chu Du Du và Hứa đại bá ngược lại càng nói càng xa, từ đường lối kinh doanh đến tư bản, từ chính trị cho đến cục diện thế giới, từ sản nghiệp cho đến dẫn đầu sản xuất, tình thế kinh tế và phương hướng phát triển kinh tế trong thời gian tới. Cho đến sau đó, Chu Du Du lại nói rõ tình huống của gia đình mình, dĩ nhiên, không tránh được việc nói đến người thân và công việc của bọn họ, cùng với việc kinh doanh của mình tại Mỹ.

    Vài giờ nói chuyện, Hứa đại bá đối với Chu Du Du ấn tượng không tệ, cũng thông cảm người nhà Chu Du Du xuất ngoại bất tiện, đáp ứng chờ lúc hai người các cô tổ chức tiệc rượu nhất định sẽ đến dự.

    Có được sự chấp thuận của Hứa đại bá, Chu Du Du đương nhiên là vui vẻ. Lập tức xuất ra một phần quà tặng tất cung tất kính dâng lên. Cô nói: "Mặc dù cháu và A Trừng chỉ tổ chức một buổi tiệc nhỏ mời bạn bè thân thuộc, nhưng lễ tiết nên có vẫn phải có. Đây là danh mục sính lễ, xin đại bá xem qua."

    Hứa đại bá tiếp nhận danh mục sính lễ, sau khi xem qua, hỏi: "Đây là sính lễ?"

    Chu Du Du đỏ mặt xấu hổ mỉm cười: "Đây là thành ý." Đều là nữ nhân, một bên ra sính lễ, có vẻ không thích hợp.

    Hứa đại bá sau khi nhìn xong, nói: "Được!" Lễ trọng, đủ thành ý. Chứng tỏ không chỉ có tài lực của Chu gia mà còn là sự coi trọng và thái độ của Chu gia đối với Hứa Trừng.

    Buổi chiều, thúc thúc và các đường ca đường tỷ của Hứa Trừng cũng đến. Cả nhà náo nhiệt, Chu Du Du lại gặp tất cả người thân của Hứa Trừng, ở lại Hứa gia vài ngày, lúc này mới cùng Hứa Trừng đến một bệnh viện đã liên hệ trước chuẩn bị việc sinh con.

    Hai người ở nước Mỹ hơn một tháng mới chuẩn bị thỏa đáng việc thụ tinh trong ống nghiệm, kế tiếp phải chờ nuôi dưỡng phôi thai. Lúc này cũng sắp đến trừ tịch, hai người lại nhớ tới tết âm lịch ở quốc nội, lúc trở lại cũng mời thúc bá của Hứa Trừng cùng trở về, thứ nhất là để cho bọn họ quay về Trung Quốc qua tết âm lịch, thứ hai là tiện đường xử lý chuyện của hai người các cô.

    Trưởng bối Hứa gia trở lại Trung Quốc vô cùng náo nhiệt, gặp qua người của Ngô gia, cũng gặp qua người của Chu gia, đều là đại gia tộc, cho nên vừa thấy mặt, quan hệ cũng gần gũi hơn, quan hệ giữa các tiểu bối cũng thành lập.

    Mười hai tháng giêng, Hứa gia, Chu gia, Ngô gia, trưởng bối ba nhà làm người chứng kiến, tổ chức 'tiệc cưới' cho hai người. Không áo cưới, không lễ phục, chỉ đặt một buổi tiệc ở nhà hàng, hai người trao nhẫn cho nhau. Tiệc rượu qua đi, Chu Du Du dẫn theo Hứa Trừng hưởng tuần trăng mật. Theo như Chu Du Du nói, vừa kết hôn thừa dịp thai nhi còn chưa vào bụng, nên ra ngoài du lịch một vòng.

    Chu Du Du dẫn theo Hứa Trừng đi qua rất nhiều nơi, những nơi lúc chưa xác định quan hệ cùng Hứa Trừng cô đã nghĩ dẫn Hứa Trừng đi đều đi hết.

    Phong cảnh đã từng đi qua, hiện tại bởi vì có người yêu bầu bạn mà trở nên bất đồng. Tiếc nuối duy nhất chính là chân của Chu Du Du vẫn còn trong giai đoạn hồi phục, xuống đất bước đi đều phải cẩn thận, không dám chạy nhảy, có đôi khi hài lòng muốn cõng Hứa Trừng hoặc lôi kéo Hứa Trừng chạy nhanh đều không được.

    Dọc đường, hai người chụp được vô số ảnh.

    Mỗi lần Hứa Trừng lật lại xem những tấm ảnh này đều cười đến không thể khép miệng. Lúc chụp chỉ cảm thấy hài lòng, chờ sau khi trở về xem lại, Chu Du Du trong ảnh toàn bộ chỉ có thể dùng một chữ 'ngốc' để hình dung. Cười rộ lên 'ngốc, dáng vẻ bước đi 'ngốc', các loại hành vi dọc đường toàn bộ đều rất 'ngốc. Rất hài lòng cũng ngốc, tràn trề hào hiệp tùy tâm sở dục vô câu vô thúc cũng ngốc.

    Mặt trời ngã về tây.

    Chu Du Du ngồi trên lưng một con ngựa trắng ôm Hứa Trừng thong thả giục ngựa tản bộ trong sân ngựa nhà mình.

    Hứa Trừng lặng lẽ tựa vào lòng Chu Du Du, oán thầm: "Trong chuồng nuôi hơn mười bảy con ngựa đua, vì sao chúng ta phải chen lấn trên cùng một con ngựa? Yên ngựa một người lại ngồi hai người, thực sự quá chật, phim truyền hình toàn lừa gạt."

    Chu Du Du không quan tâm Hứa Trừng oán giận, cô thích cùng Hứa Trừng gần kề như vậy. Cô ôm của Hứa Trừng, tựa đầu lên vai Hứa Trừng, nói ra chí lớn: "Em phải về hưu sớm một chút, sau này mỗi ngày ôm chị cùng nhau cưỡi ngựa như thế này."

    Hứa Trừng: "...." Cô nghẹn nửa ngày, thật muốn quát ra một câu: "Em để chị xuống dưới." Cô vài chục năm không sờ qua ngựa, kỹ thuật cưỡi ngựa cũng sắp hoang phế, thật vất vả đến sân ngựa một lần thấy ngựa đua thuần chủng, nhưng ngay cả dây cương cũng chưa từng chạm đến, bảo cô làm sao chịu được! Cô thuận theo mà vùi vào lòng Chu Du Du, giống như vô ý mà cầm lấy dây cương và roi ngựa trong tay Chu Du Du, thấp giọng nói: "Du Du, ôm chặt chị."

    Chu Du Du nghe vậy rất thuận theo mà ôm chặt Hứa Trừng, cô thích như thế, cưỡi trên lưng ngựa, ôm Hứa Trừng trong ngực.

    Nhưng giây tiếp theo, Hứa Trừng liền thẳng người, sau đó vung roi lên, con ngựa đua liền phi nước đại, biến cố đến đột ngột khiến Chu Du Du sợ đến hét lên một tiếng : "Má ơi!" Lập tức ôm sát Hứa Trừng.

    Con ngựa giống như mũi tên rời dây cung lao về phía trước. Gió a, trước mặt thổi đến phía sau. Hứa Trừng a, đem ngựa cưỡi đến giống như đang lái xe.

    " Chậm một chút chậm một chút, chị chậm một chút a —" Tiếng kêu thảm thiết của Chu Du Du vang vọng khắp sân ngựa. Hai người cùng cưỡi một con ngựa ngồi trên một cái yên ngựa, theo con ngựa chạy như bay, cái mông của cô còn bị xốc nảy không ngừng, đến cuối cùng, cô không thể nhịn được nữa mà phát sinh một tiếng bạo rống: "Cái mông của em a —"

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Cố sự đến đây là hết.




    DONATE TRỞ THÀNH VIP MEMBER ĐỂ ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NHÉ MỌI NGƯỜI

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  8. The Following 7 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •