HƯỚNG DẪN ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN

HƯỚNG DẪN ĐỌC TRUYỆN ĐỘC QUYỀN

Mọi Người Sử Dụng Nút Phóng To/Thu Nhỏ như hình dưới để đọc trên điện thoại nhé


Mọi Người Đăng Ký VIP Mem Xong Phải Đăng Nhập Lại Mới Đọc Được Nhé
Kết quả 1 đến 15 của 15

Chủ đề: Lam sắc nhân ngư

  1. #1
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5

    Lam sắc nhân ngư



    {Truyện thơ chuyển thể từ manga cùng tên (Aiiro ningyo) của tác giả Mira}

    Giữa trời nước thẳm màu khơi
    nơi kia chỗ biển gặp mây có gì
    Sắc lam có phép lạ gì
    biết bao thế giới diệu kì hiện ra
    Thật gần mà cũng thật xa
    cảnh tình thực khó hoạ ra bằng lời
    Sửa lần cuối bởi 裴 アニタ; 01-22-22 lúc 12:15 PM.
    裴 アニタ Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to 裴 アニタ For This Useful Post:

    Ad

  3. #2
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5
    I

    Chuyện qua cũng đã lâu rồi
    Từ độ sóng nước còn bồi bãi hoang
    Trên một đảo xứ Phù Tang
    Xa xa cổng dẫn vào làng dân ngư
    Đứng trên bãi cát dài thừ
    Một trang thiếu nữ ưu tư dưới trời
    Tóc dài mắt biếc biển khơi
    Áo lam bọc tấm thân gầy mảnh mai
    Lần đầu thấy dáng thiên thai
    Mai Phương chỉ biết tròn hai mắt nhìn
    Bé vừa vào tuổi học sinh
    Thơ ngây ánh mắt xinh xinh dáng người
    “Đền kia tên gọi nhân ngư
    Em cho tên ấy là từ đâu nên”
    Mai Phương nhanh nhảu đáp liền
    “Em đây sống ở trong đền bấy lâu
    Nhân ngư ở dưới biển sâu
    Phù trợ cho những người câu xa bờ
    Ngư dân do đó được nhờ
    Họ yêu nên mới trọng thờ nhân ngư”
    Lam y thiếu nữ cười trừ
    Mắt tiên một khắc không từ tiểu nhi
    « Lời em nói khó thể tri
    Họ kiêng sợ mới đem thi việc này »
    Bé còn chưa rõ sai ngay
    Lam y nữ bỗng đưa tay thình lình
    Mai Phương bất giác thu mình
    Lam y nữ cũng giật mình thu tay
    Cả hai đứng lặng vài giây
    Trong đền mới có tiếng ai gọi vào
    « Mai Phương em ở nơi nào
    Đừng đi ra biển mau mau về nhà »
    Mai Phương « em phải về nhà
    Yuiko nàng ấy chính là chị em »
    Lam y nữ ngước nhìn em
    « Chị mong em sẽ giữ khem chuyện này »
    Mai Phương chẳng nghĩ mảy may
    “Dạ vâng” một tiếng chạy ngay về nhà
    Dáng người bé nhỏ dần xa
    Mặc cơn sóng với trường sa thì thầm
    Lam nương vẫn đứng trầm ngâm
    Mắt lam loáng nét căm căm lãnh tàng
    « Vẫn còn thong thả thời gian
    Ngọc lam em sẽ phải hoàn cho ta »
    Sửa lần cuối bởi 裴 アニタ; 01-22-22 lúc 12:26 PM.
    裴 アニタ Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to 裴 アニタ For This Useful Post:

    Ad

  5. #3
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5
    II

    Lam y thiếu nữ ngày qua
    nàng ta có mĩ danh là Rena
    Nàng tuy có chút khí tà
    Mai Phương vẫn thích vào ra chơi cùng
    “Việc chi em phải ngại ngùng
    sao em không thử xuống vùng nước sâu ? »
    « Em không xuống biển được đâu
    do em kị nước biển lâu giờ rồi
    Xảy ra tai nạn lâu rồi
    chị Yuiko bảo từ hồi xưa kia
    Nhưng mà bất kể chuyện chi
    bên em có chị làm gì cũng mau »
    Hai nàng ngồi đó rất lâu
    tận khi trời đã nhuốm màu sông ngân

    Mai Phương tự vấn bao lần
    « Tại sao chị ấy lại thân với mình ?
    Tư gia ở chỗ muội minh ?
    Việc chi chị ấy bảo mình giữ khem ?
    Mà sao mình cũng chịu im
    đến nay vẫn chửa bèm xèm với ai ?
    Gặp nhau cũng đã bao ngày
    mà sao chị ấy chẳng thay đổi nhiều ?
    Xuân niên còn chắc không nhiều
    mà sao nhan sắc vẫn xiêu lòng người ?
    Hỏi chi chị ấy cũng cười
    Lại như có ý buông lơi chẳng màng
    Lần nào chị ấy nhìn sang
    Tim mình lại thấy xốn xang thế nào ? »
    Mai Phương lơ đãng làm sao
    nhìn chăm chăm chị từ bao giờ rồi
    Mê man tâm trí một hồi
    lam nương bỗng thấy mình ngồi không yên
    Quay sang thấy mắt ngọc nhìn
    Rena cười hỏi “em nghiên cứu gì?”
    Mai Phương bừng tỉnh tức thì
    hồng lên sắc mặt, ậm ì vài giây
    Em còn chửa hết loay hoay
    từ xa chạy lại một bầy trẻ con
    Ra là lũ trẻ cùng thôn
    thường hay lại chốn tiên môn chơi đùa
    « Tớ đi tìm khắp cả mùa
    cậu thì nhặt ốc mò cua chỗ này
    Tớ đem cho cậu cái này »
    Nói rồi để xuống một khay nước đầy
    Mai Phương hớn hở môi mày
    quay sang « chị ới xem này cá câu.. »
    Thán từ chửa dứt được câu
    Rena chị đã đi đâu mất rồi
    Sửa lần cuối bởi 裴 アニタ; 01-22-22 lúc 01:19 PM.
    裴 アニタ Tài sản


  6. #4
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5
    III

    Quen nhau đã mấy thu rồi
    Mai Phương mãi vẫn không thôi ưu hoài
    “ Sau cùng chị ấy là ai
    Sau cùng chị ấy là ai với mình ? »
    Em tương tư mãi bóng hình
    Cả khi cùng đám nữ sinh tan trường
    « Mai Phương cậu rất khác thường
    Phải chăng đã có người thương trong lòng ? »
    Mai Phương sắc liệm ửng hồng
    Trong tim thấp thoáng bóng hồng áo lam
    Vội vàng ấp úng hồi âm
    “Bấy lâu mình vẫn thương thầm Yuiko”
    Bạn em nghe thế cười ồ
    Xem ra em vẫn ngây ngô quá chừng
    Mai Phương mới thấy lừng khừng
    “Sao mà chỉ nhớ chập chừng chị ta
    Là mình lại thở không ra
    Là tim lại đánh hồi ba hồi mười
    Là mình lại thấy trong người
    Bừng bừng chóng mặt như người vừa say?”
    Mặt trời đã ngả về tây
    Trên không từng đám mây bay hững hờ
    Ngay sau chiếc cổng điểu cư
    Một nàng vu nữ thư thư quét đình
    Tịch am chẳng chướng minh tinh
    Là Yuiko dưới mái đình tịch liêu
    Thướt tha váy lụa dáng kiều
    Ngang vai tóc xoã tiêu diêu nét mày
    Mai Phương về đến bên ngoài
    Yuiko trìu mến “hôm nay thế nào?”
    Mai Phương lễ phép thưa chào
    “Tan trường em đã chẳng mau về nhà
    Là do em mải la cà
    Đi theo chúng bạn lân la phố phường »
    Yuiko cười đáp dịu dàng
    « Tuổi em là tuổi phải thường đi chơi
    Việc nhà cũng chẳng nhọc hơi
    Em đi phụ cúng tứ thời là xong
    Lát khi việc cúng đã xong
    Mình cùng ăn tối, em mong món gì ? »

    Sửa lần cuối bởi 裴 アニタ; 01-22-22 lúc 12:38 PM.
    裴 アニタ Tài sản


  7. #5
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5
    IV

    Phải leo mươi mấy bậc bia
    Mới lên được tới linh nghi miếu thờ
    Chuông ngân trong ánh hôn mờ
    Linh quang soi rõ biển bờ dưới kia
    Mai Phương từ thuở hài nhi
    Mẹ em đã mất cha thì biệt tăm
    Yuiko mang bé về chăm
    Đến nay thoắt đã mười lăm năm trời
    Bao năm gắn bó không rời
    Mai Phương muốn mãi ở nơi đền này
    Nhưng mà nghĩ đến tương lai
    Em không thể mãi nơi đây dựa nhờ
    Nhất là trong lúc em chờ
    Yuiko với một chàng thơ chuyện trò
    Tối hôm sau bữa cơm no
    Mai Phương với chị âu lo giãi bày
    “Sau khi tốt nghiệp mai này
    Dự là em sẽ có ngày lên kinh”
    Yuiko nghe nói thất kinh
    “Mai Phương em nói linh tinh cái gì
    Chị đây không muốn em đi
    Chị không thể sống nhất thì thiếu em
    Việc đền lắm chẳng ai kiêm
    Chị xin em hãy nghĩ thêm chuyện này”
    Em còn ngơ ngác chửa hay
    Yuiko đã trọn vòng tay ôm chầm
    Em nghe tiếng chị thì thầm
    “Nên em ở mãi đây dùm chị nha”
    Dù lòng không dễ bỏ qua
    Mai Phương cũng chỉ ậm à cho xong

    Khi nghe em tỏ nỗi lòng
    Rena tỏ vẻ chẳng mong cầu gì
    Mai Phương có chút luỵ bì
    “Yuiko bỏ cả xuân thì vì em
    Em không thể cứ là em
    Mà ngăn chị ấy ấm êm gia đình
    Rồi khi chị ấy tề dinh
    Thì em cũng chẳng biết mình về đâu”
    Rena thấy bé muộn sầu
    Yêu yêu cười mỉm quay đầu nhìn em
    “Thế thì em thử nghĩ xem
    Sang đây sống, chị cùng em một nhà”
    Mai Phương ngơ ngẩn ngơ nga
    Lời như ánh nắng xua xa mây mù
    Âu lo vừa mới viễn du
    Rena đã sát bên khu lúc nào
    Môi tiên mắt ngọc kề nhau
    Khinh âm len lỏi « thế nào, được không ? »
    Phương như mở hội trong lòng
    Thời quang như đã ngừng trong lúc này
    Thấy em như chẳng lung lay
    Rena lui khẽ rồi quay bước về
    Mai Phương sực tỉnh giấc mê
    Chạy theo níu lấy lam khuê mà rằng
    “Em xin chị hãy dềnh dàng
    Cho em có chút thời gian chần chừ”
    Rena cười đáp hiền từ
    “Chị luôn hiểu rõ tâm tư em mà
    Cứ thong thả nghĩ cho già
    Khi nào muốn cứ coi nhà là đây”
    裴 アニタ Tài sản


  8. #6
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5
    V

    Chuyện về người cá xưa nay
    Giúp dân đánh cá dựng xây xóm làng
    Là nguyên cớ để dân làng
    Hằng năm sắm lễ hoa đăng thả thuyền
    Đền nhân ngư mấy hôm liền
    Chị em tất bật trang đèn trí hoa
    Mai Phương thì mấy ngày qua
    Làm gì em cũng ngâm nga đưa lời
    Yuiko thấy thế hỏi chơi
    “Chuyện chi em cứ mặt tươi môi cười?”
    Mai Phương hốt hoảng trả lời
    “Em không nhớ chín thương mười ai đâu”
    Miệng thì gỡ gượng thao thao
    Lòng thì chẳng thể quên mau chuyện mình
    Em nay đã hết đinh ninh
    Chẳng còn mong tỏ lam đình là ai
    “Sau khi tốt nghiệp nay mai
    Mình và chị ấy kề vai một nhà
    Cùng nghe gió hát mưa ca
    Cùng nhau trải những năm hoa tháng hồng"
    Nghĩ đi nghĩ lại lòng vòng
    Em đi học cũng chỉ mong tan trường
    “Tới ngày lễ hội khai trương
    Phải chi mình có người thương đi cùng”
    “Nếu chưa có ghệ đi cùng
    Thì mình lại cứ tháp tùng nhau thôi”
    Chuông tan trường đã reo rồi
    Nữ sinh từng đám loi choi chuyện trò
    « Mai Phương có lắm anh dò
    Hay là cậu thử kết bồ ai đi ? »
    Mai Phương không biết nói gì
    Lăm băm « tớ phải mau đi về nhà »
    Nói rồi cắp cặp chạy xa
    Mặc cho đám bạn ngẩn nga đứng nhìn
    Em không đi thẳng về đền
    Mà đi ra biển hòng tìm Rena
    Vừa trông thấy chị từ xa
    Em không nao núng chạy ra ôm chầm
    Trong tay chị, bé thì thầm
    “Em không muốn chị xa tầm tay em
    Bây giờ trời đã nhá nhem
    Em xin chị hãy bên em lúc này”
    Sửa lần cuối bởi 裴 アニタ; 01-30-22 lúc 04:14 AM.
    裴 アニタ Tài sản


  9. #7
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5
    VI

    Bờ hoang thừa chỗ ngồi ngay
    Hàng cau bóng xế như say giấc mềm
    Rena xuống giọng điềm điềm
    Lời như chìm giữa lim dim sóng triều
    “Tình này có phải là yêu
    Tim em có phải đã chiều chị không?”
    Mai Phương chẳng phút nao lòng
    “Em yêu chị thẳm từ trong cõi tiềm”
    Rena sắc giảo nhìn em
    Đưa tay vén lọn tóc diềm má hon
    Nâng niu nâng chiếc cằm thon
    Môi son tìm đến trán non đặt vào
    Mai Phương phật ý làu bàu
    « Em không còn nhỏ nữa đâu chị à »
    Rena nghe nói cười xoà
    « Vậy em cho chị kiểm tra chỗ này »
    Mon men đường cổ bờ vai
    Tay loan thoăn thoắt gỡ dây nơ vàng
    Lần từng cúc áo mở toang
    Run run ngọc thể rỡ ràng bày ra
    Sâu trong ánh nguyệt làn da
    Một lam thể sắc hiện ra rõ ràng
    Rena quan sát kĩ càng
    Là lam ngọc bấy lâu đang kiếm tìm
    Liên chi lần chạm ngọc tâm
    Lam quang vụt tắt ngọc trầm vào trong
    Rena ngoảnh lại mà trông
    Mai Phương khi ấy giấc nồng đã say
    Cô nàng lập tức hiểu ngay
    Ngọc lam xuất chỉ thây này quyền cho
    “Mình cần để bé tự do
    Đến khi em nó chịu cho mình gần”

    Đèn đường soi rõ bước chân
    Của Rena ẵm linh thân về đền
    Cả hai về đến cổng đền
    Vừa hay vu nữ trông đền bước ra
    Yuiko hớt hải gọi xa
    “Mai Phương sao chửa về nhà hỡi em?”
    Rena có ý tị hiềm
    Tìm nơi kín gió để em ngoài đền
    Nào ngờ bé khẽ tiếng rên
    Yuiko nghe thấy chạy liền ra xem
    Cạnh Mai Phương đã ngủ im
    Ai như người dưới bóng liềm năm xưa
    Yuiko nửa hãi nửa ngờ
    Bật kêu “công chúa mĩ ngư là nàng?”
    Rena bi phẫn hét rằng
    “Tục nhân ngươi dám gọi nàng bằng tên”
    Dứt lời quảy quả gót sen
    Quay ra phía biển lệ hoen mắt ngời
    Sửa lần cuối bởi 裴 アニタ; 01-30-22 lúc 04:15 AM.
    裴 アニタ Tài sản


  10. The Following User Says Thank You to 裴 アニタ For This Useful Post:

    Ad

  11. #8
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5
    VII

    Chuông tan trường réo chửa ngơi
    Yuiko đã đứng ở nơi cổng trường
    Mai Phương cũng hiểu sự thường
    Cả hai lặng lẽ một phương về đền
    Chị em tiếp việc hoa đèn
    Dầu cho ai cũng rối ren tâm tình
    Mai Phương chẳng thể lặng thinh
    Em mong muốn gặp người tình ngoài kia
    Bạo lòng tỏ mối hiềm nghi
    “Chị sao không để em đi ra ngoài?”
    Yuiko ngay thẳng bác bài
    “Chị cần em cả hôm nay ở nhà”
    Mai Phương hết dám kêu ca
    Ngồi yên tiếp việc đèn hoa vẽ vời
    Lại thêm nhiều phút không lời
    Yuiko mãi mới chịu khơi dòng sầu
    “Em quen cô ấy bao lâu
    Tại sao với chị một câu không trình?
    Nếu em ra biển một mình
    Còn ra với ả thì đừng nên đi”
    “Rena ấy chẳng làm gì
    Cớ sao chị cản em đi gặp nàng?”
    “Ả ta không phải người thường
    Bắt em việc ấy ả đương mưu cầu”
    Mai Phương cất tiếng nghẹn ngào
    “Là do em đã yêu cầu chị ta”
    Yuiko chợt nổi can qua
    « Em không được ở đâu xa chốn này
    Ở đây, với chị, đền này
    Chị không muốn nói chuyện này nữa đâu »
    Mai Phương ngân ngấn quỳnh lâu
    « Em yêu chị ấy » nha đầu mè nheo
    Yuiko lòng cũng hơi xiêu
    « Dù gì chị cũng không chiều em đâu »
    Mai Phương tầm tã giọt châu
    « Đôi co với chị thật đâu dễ gì
    Ra kia em chẳng được đi
    Xa quê, chị cũng chẳng khi nào chiều
    Song thân em biết không nhiều
    Em còn bị cấm mấy điều nữa đây?”
    Yuiko chết lặng ngồi ngây
    Chuyện xưa cô đã lâu nay không bàn
    Bật câu “xin lỗi” vội vàng
    Vòng tay ôm lấy ủi an em mình
    “Là do do chị quá vô tình
    Là do chị muốn em bình yên thôi
    Em nay đã lớn thật rồi
    Chuyện chi muốn biết em rồi sẽ hay”
    Vùi trong áo chị bấy chầy
    Mai Phương mãi mới khoả khuây phần nào
    Ngước lên hỏi chị “thật sao?”
    Mắt nai xét chị thau thau chẳng rời
    Yuiko nói chẳng nên lời
    Nhìn em cô lại rối bời tâm can
    Mai Phương thấy chị dùng dằng
    Em không hỏi nữa nhẹ nhàng đứng lên
    “Em đi thắp lửa nhà trên”
    Nói rồi nhằm hướng thượng đền bước mau
    Yuiko lệ chẳng kịp lau
    Miệng môi mấp máy kêu gào tên em

    “Giữ cho tâm trí lặng im
    Tựa cơn sóng hoá dịu êm gần bờ
    Nhân ngư được tiếng em nhờ
    Thông qua biển sẽ giải ngờ cho em”
    Lần từng bậc đá rêu tiêm
    Mai Phương đã đến linh nghiêm miếu thờ
    Vi vu gió dưới trăng mờ
    Liêu xiêu ánh nến soi bờ nước đen
    Mai Phương ngồi xuống bệ tiền
    Em đang cố giữ tâm yên trí lành
    “Biết bao bi cảm ai tình
    Tại sao cứ mãi diễu quanh lòng này
    Chuyện chi trọng yếu lâu nay
    Yuiko vẫn giấu không bày mình nghe”
    Vùi trong váy áo tỉ tê
    Em mong tiên cá sẽ nghe được mình
    Chợt trong hư ảnh tàn tinh
    Em như thấy dáng ngư tinh dưới đồi
    Sắc lam lay láy tinh khôi
    Bên hông cổng đỏ đơn côi đứng chờ
    Mai Phương chẳng phút nghi ngờ
    Gọi to tiếng chị chạy bừa xuống thang
    Áo lam váy đỏ quyện đan
    Vui như Chức Nữ Ngưu Lang gặp ngày
    Sửa lần cuối bởi 裴 アニタ; 01-30-22 lúc 03:58 AM.
    裴 アニタ Tài sản


  12. #9
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5
    VIII

    Phau phau bờ đá rêu may
    Phơi cho sóng vuốt triều day dập dồn
    Du phong không dám gây ồn
    Mây che mắt ánh trăng non ngượng ngùng
    "Thuở còn én lạc trời lung
    Ngư dân người cá đã cùng kế sinh
    Biết bao nhiêu chuyến hải trình
    Tiên ngư bảo hộ trời bình sóng yên
    Ra khơi tôm cá đầy thuyền
    Ngư dân do đó cần chuyên kính thờ"
    "Tại sao trước nói chị ngờ
    Ngư dân kiêng sợ mới thờ nhân ngư?"
    "Bảo châu hải tộc vô tư
    Nhưng trong số đó phải trừ lam châu
    Một linh ngọc dưới biển sâu
    Giúp cho người cá phong thâu hải điều
    Công năng đó quá linh siêu
    Nhân ngư có thể làm điều không hay
    Ngu dân lo sợ điều này
    Cho nên họ mới luôn ngày phục uy"
    "Hay cho mấy vạn lời quê
    Nhưng em muốn biết thêm về chị cơ"
    "Kiếp người tính chỉ bằng giờ
    Mau quên ơn trước, hay ngờ vực nhau
    Chỉ trăm mấy chục năm sau
    Mấy ai còn nhớ nhờ đâu biển giàu
    Cá tôm thì vẫn đầy tàu
    Phép ma lẫn với phép mầu từ đây
    Việc chi rồi cũng đến ngày
    Ngư dân nơi khác đến gây sự tình
    Ở nơi họ nói văn minh
    Nhân ngư là giống thuỷ tinh ác tà
    Bao nhiêu chuyện xấu xảy ra
    Họ đều đổ hết cho ma biển làm
    Lời hư chuyển lại tin xàm
    Xương vây người cá trữ ngầm phép tiên
    Bi minh khốc hạ liền liền
    Bao nhiêu người cá tiệt duyên với đời
    Nhân ngư thoát được lưới chài
    Dều đi lánh dữ xa nơi biển này
    Chỉ hai còn ở nơi này
    Công nương cá với thừa sai của nàng
    Ngọc lam nàng vẫn luôn mang
    Lẽ ra nàng phải phục hoang chỗ này
    Nhưng nàng đã chẳng ra tay
    Rằng nuôi thù cũng chẳng thay đổi gì
    Nàng tin người có lương tri
    Còn tin mình sẽ hiềm nghi giải trừ
    Thế là sau phút giã từ
    Nàng đi về phía làng ngư một mình
    Với lam ngọc giữ bên mình
    Công nương có thể trường chinh đất liền”
    Thuỷ bình mỗi lúc một lên
    Leo qua vách phấn tràn lên lĩnh đào
    Dòng nương theo gió thao thao
    Len qua ngách ướt duyện vào thâm khê
    Ngân trong tiếng thở phì phè
    Thanh âm “chị ấy quay về được không?”
    Ly lưu vừa thoát mật khung
    Lam quang ánh nguyệt vừa dung hai màu
    Trên tâm ngọc thể nhung bao
    Lung linh sắc ngọc từ sâu tỏ dần
    Tay loan men mét lại gần
    Phiên nhiên giật của linh thân mảnh hồn
    Tiểu thi hơi thở ngừng tuôn
    Trơ trơ ánh mắt vô hồn nhìn ai
    Yêu ngư ái ngại thừa bày
    “Mĩ Ngư công chúa đã quay trở về
    Nhưng lam ngọc đã không về
    Công nương thì đã cận kề cõi vong
    Ngay khi còn ở vịnh nông
    Công nương đã mất trong vòng tay ta
    Em tuy không có ý tà
    Nhưng lam ngọc của biển xa phải về
    Chỉ khi em đã hỗn mê
    Trong cơn khoái lạc ngọc kia mới trình
    Nên ta mới phải gượng mình
    Lân la tạo mối thâm tình với em
    Giờ ta chẳng thể ở thêm
    Đôi chân này đã vì em quá nhiều
    Nàng toan ngoảnh vội bước kiều
    Lòng như đang có lắm điều muốn quên
    Lại quay về phía tiểu tiên
    “Mong em thứ lỗi chị xin lần này”
    Nói rồi gót phấn rảo ngay
    Lệ ngang mắt nhắm biển cay trầm mình
    Đôi chân đuôi cá hoá thành
    Giờ đây trở lại nguyên hình dáng xưa
    裴 アニタ Tài sản


  13. #10
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5
    IX

    Trời căm thét gió đòi mưa
    Hồng dâng thay đám mây thưa trả lời
    Chong cây đèn bão tả tơi
    Yuiko luống cuống tầm hơi bé nhà
    "Mai Phương" tên bé gọi xa
    "Chị sai rồi, sớm về nhà đi em"
    Cô thân chìm dưới màn đêm
    Mong manh phiến áo triều ghim gió ghì
    Bên kia bờ đá lâm li
    Rena vất vưởng rầm rì oán than
    "Sinh linh trời bể muôn vàn
    Tại sao ta cứ phải màng đến em
    Tại sao cứ phải là em
    Tại sao cứ phải là em mới thành"
    Yuiko tiến lại đề thanh
    "Mai Phương có ở loanh quanh chỗ này?"
    Rena hoàn tỉnh lại ngay
    Giương ngươi cười khẩy tay xay mảnh tuyền
    “Xui thay vu nữ trông đền
    Ta đây đã lấy ngọc tiên lại rồi
    Thù xưa nghĩ cũng đã rồi
    Nhưng cô không xứng được phoi bảo này
    Khi ta rời khỏi biển này
    Bờ kia sẽ sớm tới ngày tàn vong
    Yuiko "cô nói gì lung
    Mai Phương không phải ở cùng cô ư?"
    "Chỉ là đứa trẻ làng ngư
    Sao ta phải bỏ giờ dư để tầm?"
    "Xem ra cô đã tưởng nhầm
    Mai Phương cốt nhục là mầm nhân ngư
    Là con gái của Mỹ Ngư
    Công nương người cá năm xưa lên bờ"
    Rena không khỏi sững sờ
    Yuiko đem áo choàng cơ thể nàng
    "Mỹ Ngư ở chốn nhân gian
    Tạo quan hệ với dân làng không xong
    Bị truy đuổi đến chỗ cùng
    Một chàng cư sĩ đã dung cứu nàng
    Cả hai trốn được xa làng
    Rồi chung sống một thời gian khá dài
    Mai Phương khi đó nên hài
    Nhưng em sức chỉ sống ngày còn đêm
    Mỹ Ngư không phải nghĩ thêm
    Dùng lam ngọc để giữ em bên đời"
    "Nhưng em ấy mới tuổi chơi?"
    "Thực ra em ấy già đời hơn tôi
    Sinh ra không tiếng sóng dồi
    Em không lớn, chỉ một côi tiểu hài
    Về phần công chúa hải lai
    Không lam ngọc sức cũng mai một nhiều
    Nhân dung mỗi lúc một tiều
    Xem ra không thể đánh liều ở thêm"
    Rena nén nỗi uất niềm
    "Mình thì nghĩ chúng trộm đem ngọc về"
    "Rồi cô qua lối mật khuê
    Giao Mai Phương vẫn còn mê cho đền
    Trải ba thế hệ coi đền
    Tới tôi em ấy vẫn nguyên hình hài
    Mãi cho tới một hôm mai
    Tôi ôm em dạo bãi dài ngắm mây
    Mai Phương liền tỉnh giấc say
    Khi nghe tiếng sóng vỗ ngay gần kề"
    "Tại sao cô ấy không về
    Cùng Mai Phương để yên bề cả hai?"
    "Mỹ Ngư đã phản bội ai
    Khi quan hệ với người trai đất liền?
    Liệu khi về đến hải miền
    Lam ngư sẽ đón nhận tiên tử này"
    Rena chết lặng ngồi ngây
    "Vậy ra tất cả chuyện này do tôi?"
    Yuiko "tôi phải đi rồi
    Mai Phương không khéo bị trôi mất người"
    Nói rồi lại hướng ngoài khơi
    Chong cây đèn bão tầm hơi bé nhà
    Rena tâm đá vụn ra
    Yêu nhi ảnh sượt ngang qua trí hoài
    "Cuộc chung mình vẫn hoàn sai
    Còn phương hại tới châu thai của nàng"
    Lại găm mình xuống biển mang
    Như tên rẽ sóng xuyên làn nước đen
    裴 アニタ Tài sản


  14. #11
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5
    X

    "Rena, hải ngọc, ngư tiên
    Mình đang ở chốn hão huyền nào đây
    Ở đây sao khó cử tay
    Thân tâm lại thấy lâng lay thế nào
    Đôi chân mình đã lúc nào
    Trở thành đuôi cá dao dao giữa dòng
    Yuiko vẫn giữ trong lòng
    Phải chăng là lẽ mình không phải người?
    Rena cũng chẳng phải người
    Vậy ra suốt cả quãng thời gian qua
    Rena chỉ muốn kiểm tra
    Còn thì chị ấy thật ra ghét mình?
    Nhưng cho dù có tái sinh
    Vui bên chị ấy điều mình vẫn mong
    Dù cho chị ấy dối lòng
    Dù cho chị ấy muốn không gặp mình"
    Hàm tương giọt rỏ linh đinh
    Ngấm trong mỗi bước ngư tinh về đền
    Rena chân bước trên nền
    Tay ôm luyến thể bọc phên lụa mềm
    Đặt Mai Phương xuống bên thềm
    Đem lam ngọc trả lại kèm nụ hôn
    "Chị xin lỗi đã kiệm ngôn
    Phải chi sơ cảm chị luôn tin vào
    Giờ em hãy sống thật giàu
    Yêu em chị đã từ lâu muốn bày"
    Mai Phương nghe rõ lời này
    Tuy không thể nói, môi hay mỉm cười
    Rena hít thở một hơi
    Rưng rưng quảy gót biển khơi hướng về

    Điển nghi trăm sự bộn bề
    Đền ngư sau trước đèn huê rợp trời
    Vui trong chúc hải biển người
    Mai Phương với bạn không ngơi phát đèn
    "Chuyển đi thì cũng đừng quên
    Nơi đây còn có bằng nghiên chúng mình"
    Mai Phương vui vẻ nhã bình
    "Mình xin lỗi đã thình lình báo tin"
    Người vơi trăng cũng đã lên
    Yuiko áo lễ từ đền bước ra
    "Cảm ơn đã giúp chị nha
    Bây giờ mấy đứa thả ga được rồi"
    Chia tay với chúng bạn rồi
    Mai Phương vào với chị ngồi trong hiên
    Nhâm nhi ly đá hơi men
    Yuiko thầm nhủ “em nên người rồi
    Ngày nao còn ngủ vành nôi
    Ngày chân em biến thành đuôi lần đầu
    Chị luôn lo nghĩ trong đầu
    Biển khơi em sẽ mai sau trở về"
    Giọng cô mỗi lúc một nhoè
    Tiếng nghe ngắt quãng tiếng nghe sụt sùi
    Mai Phương thấy cũng bùi ngùi
    Em ôm lấy chị lui cui dỗ dành
    Yuiko tiếng vỡ lại lành
    "Chị xin lỗi đã tập tành giấu em
    Chị không săn sóc được em
    Một khi biển đã mang em xa bờ
    Nhưng cho dù có phải chờ
    Ngày em bỏ chị tới giờ cũng lâm"
    Yuiko đổi giọng cợt ngầm
    "Mà em với ả ai nằm trên ha?"
    Mai Phương mặt mũi lựng hoa
    Yuiko được thể hặc hà cười vang
    "Lâu lâu hãy ghé lại làng
    Vì em giờ đã lên hàng hải tiên
    Chị mong em sẽ đừng quên
    Nơi đây có chị lưu liên ngóng chờ"

    Chuyện sau ai chắc cũng ngờ
    Lam y thiếu nữ bên bờ tắm trăng
    Trong tay sáng ngọn lễ đăng
    Lung linh trong ánh sao giăng mặt bình
    Một tiên nữ nhỏ xinh xinh
    Dung dăng chạy đến xông xênh váy đào
    Áo lam váy đỏ quyện nhau
    Trang thơ lại đổ mươi câu mập mờ
    裴 アニタ Tài sản


  15. The Following User Says Thank You to 裴 アニタ For This Useful Post:

    Ad

  16. #12
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5


    Câu ca, nét nhạc, vần thơ
    Xưa nay thường vẽ giấc mơ không thành
    Nhưng trong mấy vạn dặm xanh
    Ai hay có phép màu quanh cõi đời
    Kẻ sơ học đã khoa lời
    Giờ xin gác bút cho người bình thơ

    {Hết rồi. Cám ơn các bạn đã đọc}

    裴 アニタ Tài sản


  17. The Following User Says Thank You to 裴 アニタ For This Useful Post:

    Ad

  18. #13
    +
    -
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,627
    Thanked: 22173
    Cho mình hỏi truyện này do bạn tự sáng tác hả bạn : ))))


    Người trong hồi ức

    Ad Tài sản


  19. #14
    +
    -
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    13
    Thanked: 5
    Trích dẫn Gửi bởi Ad Xem bài viết
    Cho mình hỏi truyện này do bạn tự sáng tác hả bạn : ))))
    Cốt truyện mình đọc bên manga, còn lời thơ là mình tự nghĩ ra
    Cái bìa mình tự làm
    Sửa lần cuối bởi 裴 アニタ; 02-05-22 lúc 04:35 PM.
    裴 アニタ Tài sản


  20. #15
    +
    -
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,627
    Thanked: 22173
    Trích dẫn Gửi bởi 裴 アニタ Xem bài viết
    Cốt truyện mình đọc bên manga, còn lời thơ là mình tự nghĩ ra
    Cái bìa mình tự làm
    Mình có nhắn tin cho bạn qua mục tin nhắn của diễn đàn ấy ^^. Bạn nhớ kiểm tra dùm mình nha.


    Người trong hồi ức

    Ad Tài sản


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •