Trang 1 của 2 12 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 14
  1. #1
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    67
    Ngân lượng
    6
    Thanked: 3

    [Fanfic]Nếu mở đầu khác đi một chút ( Oh Soo Ah x Jo Yi Seo )

    Văn án

    Oh Soo Ah bị một nữ sinh chưa tốt nghiệp trêu đùa.
    Jo Yi Seo cảm thấy Oh Soo Ah là một người có bệnh.

    Thể loại: ngọt, fanfic, tản mạn

    [ Người viết không theo dõi Itaewon Class, chỉ xem FMV. Một số chi tiết sẽ không đúng theo phim, tất cả đều là tưởng tượng ]
    Sửa lần cuối bởi Liệt Thanh; 04-07-20 lúc 11:07 AM.
    Liệt Thanh Tài sản


  2. #2
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    67
    Ngân lượng
    6
    Thanked: 3
    Chương 1
    Mời Đọc (Click Here) :
    Quán nhậu nhộn nhịp với đủ loại người, tạp âm và mùi hương.

    Bị hỏi một câu hỏi không đâu vào đâu, Jang Geun Soo khó hiểu trả lời:

    " Jo Yi Seo."

    Đối phương mỉm cười, nói:

    " Sai rồi. Là Kim Soo Hui."

    Nụ cười của Jo Yi Seo đã trở nên có phần vặn vẹo, hoàn toàn còn gì để nói với đồng đội heo của mình. Cô thở dài, cố kìm lại cảm xúc để không đấm cho Jang Geun Soo một trận.

    Cô là một người chấp nhận thực tế rất nhanh. Không thể vào chơi được thì đành thôi vậy.

    Jo Yi Seo hơi cúi đầu nhìn vào bảng tên gim trên ngực của đối phương, lẩm bẩm:

    " Quản lí...Oh Soo Ah..."

    Sự ngại ngùng trên khuôn mặt cô biến mất mà thay vào đó là chút hứng thú. Chúng giống như đom đóm trong đêm, tản mạn.

    Không nghĩ ở đây cũng có người không ngốc lắm.

    Cô đưa tay nhận lấy tấm chứng minh thư không phải của mình kia, vô cùng đáng tiếc nói:

    " Không được uống rượu ở đây, có chút đáng tiếc..."

    Sau đó cô làm động tác hôn gió và nháy mắt với cô ấy trước khi quay lưng bỏ đi.

    " Hẹn gặp lại, Soo Ah – ssi."

    Soo Ah nhíu mày nhìn bóng lưng của đối phương biến mất đằng sau cánh cửa. Nội tâm có phần phức tạp và khó hiểu.

    Cô sống lâu như vậy, lần đầu tiên bị người khác trêu đùa như thế. Người trêu đùa cô còn là một người nhỏ tuổi hơn cô nhiều.

    Jang Geun Soo vội vàng quay người đuổi theo.

    " Yi Seo, đợi đã."

    Oh Soo Ah ôm tay nhỏ giọng nói:

    "...Jo Yi Seo..."

    Jang Geun Soo chạy khỏi quán bar không bao lâu liền đuổi kịp đối phương. Jo Yi Seo liếc nhìn hắn một cái rồi chẳng thèm để ý nữa. Cô thực sự là mở mang đầu óc với sự không thông minh của đối phương.

    Vì sao cô lại chơi với cậu ta nhỉ?

    " Bà vừa làm gì vậy?"

    " Còn không phải tại ông à?"

    Jang Geun Soo thở dài:

    " Thật là, mất mặt chết đi được."

    " Đi quán khác đi, tôi mời." Jang Geun Soo tìm cơ hội để chuộc lỗi.

    Jo Yi Seo phẩy phẩy tay, hứng thú rã rời.

    " Khỏi đi. Hết hứng rồi."

    Cô cho tay vào túi áo, đi thẳng về nhà.
    Sửa lần cuối bởi Liệt Thanh; 04-07-20 lúc 11:08 AM.
    Liệt Thanh Tài sản


  3. #3
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    67
    Ngân lượng
    6
    Thanked: 3
    Chương 2
    Mời Đọc (Click Here) :
    Jo Yi Seo đang đi cùng mấy người bạn của mình chuẩn bị đi vào bar. Họ đang ở cửa làm kiểm tra trước khi đi vào.

    Con phố này luôn thật sầm uất và náo nhiệt nhất là vào buổi đêm. Toàn bộ con phố khoác trên mình bộ áo khoác ánh sáng phù hoa, thu hút rất nhiều người trẻ tuổi.

    Quán ăn, quán bar đều vô cùng nhộn nhịp.

    " Yi Seo, em làm gì ở đây vậy?"

    Những tạp âm hỗn loạn không ngừng vang lên bên tai, nhưng Jo Yi Seo vẫn nhận ra được âm thanh có người đang gọi mình. Cô quay đầu lại. Ánh mắt nhạt nhẽo vô vị nhìn về phía đối phương. Tây trang gọn gàng, cảm giác thành thục và tự tin thuộc về một người trưởng thành thành công.

    Lại là người này.

    Trên đời cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng chỉ như thế.

    Cô ấy đi rất nhanh về phía cô rồi đột ngột nắm lấy tay cô muốn kéo cô đi.

    " Cô đang làm cái gì vậy hả?" Kang Seo Min, một người cô không quen lắm lên tiếng.

    Oh Soo Ah quay lại nhìn đối phương, nhàn nhạt nói:

    " Yi Seo là em tôi, con bé chưa đủ tuổi để vào bar đâu. Nếu cậu còn định dây dưa, chúng ta có thể cùng lên đồn cảnh sát."

    Người trẻ tuổi e ngại nhất chính là đồn cảnh sát. Chẳng ai muốn vì một chuyện không thuộc về mình mà mạo hiểm. Họ nhìn Jo Yi Seo, muốn xin ý kiến nhưng chẳng được một ánh nhìn.

    Oh Soo Ah am hiểu nhìn mặt đoán ý, cô giành được phần thắng liền rời đi.

    " Đi thôi."

    Jo Yi Seo bật cười.

    Cái người này, nói dối không chớp mắt luôn.

    Đường phố ở Iteawon toàn người là người. Bàn tay của cô ấy vẫn nắm chắc lấy tay cô không rời.

    Đi đủ xa, Jo Yi Seo dừng chân không đi nữa.

    " Chúng ta thực sự có duyên a." Cô cảm thán nói, nghe không rõ ý vị bên trong.

    " Có thể coi là như vậy."

    " Sao cô thích quản chuyện của người khác vậy, Soo Ah-ssi? Kế hoạch đêm nay của tôi đều bị cô phá hỏng rồi."

    Oh Soo Ah mỉm cười, thể hiện một thái độ vô cùng nhẫn nại trước sự bất thiện của cô.

    " Có lẽ em không biết. Quán bar đó cũng thuộc Jangga...Tức là chị có thể từ chối khách hàng chưa đủ tuổi như em."

    Nữ nhân này, có bệnh a...

    Jo Yi Seo bật cười. Cô bước lại một bước đến gần đối phương. Rồi một bước nhỏ, cho đến khi khuôn mặt cô chỉ cách khuôn mặt của cô ấy một bàn tay.

    Jo Yi Seo không chút e ngại nhìn thẳng vào mắt đối phương, không hề cảm thấy rằng hành động của mình không hợp với quy phạm của xã hội khi họ chị mới gặp nhau hai lần mà thôi.

    " Soo Ah unnie, chị không biết là, phá hỏng chuyện tốt của người là phảI đền bù sao?"

    Biểu cảm trên mặt Oh Soo Ah có chú thay đổi, khó lòng mà giữ nguyên thái độ của mình khi cô bé mới quen dường như muốn dán lên mà đòi cô bồi thường.

    Oh Soo Ah cũng người háo thắng, cô sẽ chịu thua một đứa trẻ chưa tốt nghiệp cấp ba sao? Sự mãi giũa từ trong thương trường khiến cô có thể dễ dàng giành lại vị thế ở trên.

    " Chị mời em đi uống cà phê, được không?"
    Sửa lần cuối bởi Liệt Thanh; 04-07-20 lúc 11:08 AM.
    Liệt Thanh Tài sản


  4. #4
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    67
    Ngân lượng
    6
    Thanked: 3
    Chương 3
    Mời Đọc (Click Here) :
    Soo Ah dẫn Jo Yi Seo vào một quán cà phê với phong cách vintage có tên Kaffeearoma, nó là một từ tiếng đức, nghĩa là mùi hương cà phê.

    Kaffeearoma có diện tích không lớn, nội thất bên trong sử dụng những gam màu ấm cúng xen kẽ với màu xanh của cây cảnh.

    Không cần quá nhiều, chỉ cần vừa đủ. Cô chấm điểm cao hiệu ứng thị giác và khứu giác. Không khí bên trong quán mang theo hương thơm cà phê nhàn nhạt khiến cho những người yêu cà phê lập tức cảm thấy thích thú với nơi này.

    Jo Yi Seo có thể tạm thời đưa ra nhận định Oh Soo Ah là một người phẩm vị cổ điển.

    Cổ điển trong từ điển của cô thường đồng nghĩa với cứng nhắc và nghiêm khắc.

    Jo Yi Seo gọi một cốc Expresso, còn Oh Soo Ah gọi một cốc cà phê đen.

    Chính xác, là cà phê đen.

    Rất hiếm người uống được cà phê đen vì rất đắng. Một người phải có cuộc sống như thế nào mới cảm thấy vị đắng đến tận óc của cà phê đen là ngon miệng?

    Hai người ngồi đối diện nhau, Jo Yi Seo ôm tay mang theo hứng thú quan sát đối phương.

    " Soo Ah ssi là công việc cuồng nhỉ? Tan làm rồi vẫn không quên trách nghiệm của mình."

    " Chị sẽ coi đó là một lời khen."

    Sự châm chọc không nhận được sự đáp trả.

    Mỗi câu chữ, cử chỉ và ánh mắt đều là để thăm dò.

    Jo Yi Seo thừa nhận bản thân có chút tò mò bản chất thật Oh Soo Ah.

    " Em học truyền thông phải không? Nghe nói em rất nổi tiếng trên SNS."

    Jo Yi Seo làm ra vẻ ngạc nhiên, hỏi:

    " Vậy sao...? Chị nghe ai nói vậy?"

    " Chị từng thấy tên của em xuất hiện trên danh sách kinh doanh mạng của Jagga."

    Đôi mắt đen tinh nghịch của đối phương tràn ngập ý cười.

    " Chị thấy SNS của tôi thế nào? Không đến nỗi đi?"

    Oh Soo Ah không trả lời chỉ gật đầu coi như tán thành.

    " Cà phê của quý khách."

    Jo Yi Seo nhận lấy cốc Expresso của mình từ tay người phục vụ, nói:

    " Cảm ơn."

    " Chúc quý khách ngon miệng."

    Cô dùng thìa khuấy cốc cà phê lên, thích ý nhìn màu nâu quyến rũ do cà phê quyện với sữa tạo thành, tùy ý hỏi:

    " Vậy chị tìm tôi để bàn chuyện kinh doanh đó hả?"

    Cà phê đen trong cốc chuyển động theo những vòng tròn theo tiết tấu đôi tay của Oh Soo Ah.

    " Không phải, kinh doanh còn có nhiều cơ hội. Chỉ là vô tình nhìn thấy em thôi."

    Jo Yi Seo cầm cốc cà phê trong tay, híp mắt nhìn cô, cô ấy nhìn một lúc lâu như muốn xuyên thấu khuôn mặt đẹp đẽ và bề ngoài chỉn chu phong cách kia, chạm đến ý nghĩ thật bên trong.

    " Tôi còn nghĩ Soo Ah ssi qua lần đó nhớ mãi không quên nên muốn hẹn với tôi đi ra ngoài uống cà phê đâu."

    Nụ cười của Oh Soo Ah thoáng đọng lại vì kinh ngạc.

    Jo Yi Seo nói mò mà cũng không sai, cô thực sự có ấn tượng sâu sắc với cô ấy, thỉnh thoảng cô lại nhớ đến thái độ bỡn cợt của đối phương.

    Một người đàn ông làm vậy sẽ khiến cô phản cảm và muốn gọi cảnh sát, nhưng vì người đó là một cô bé xinh xắn đáng yêu nên cô chỉ cảm thấy bất đắc dĩ.

    Nói thật thì cô giữ cô ấy lại có lẽ còn có một chút ý tứ muốn trả thù cô bé không biết trên dưới, chẳng hiểu tốt xấu này. Lưu manh a, đều đáng bị đánh bằng cách này hay cách khác.

    Chỉ là cô ấy so với suy nghĩ của cô càng kiêu ngạo và bất cần.

    "Em còn nhỏ, những nơi như quán bar, em...đừng nên đến nhiều."

    " Học sinh bây giờ có mấy người sẽ không đi bar chơi? Không đi chơi cùng họ, chẳng nhẽ lại đi tìm chị sao, Soo Ah ssi?"

    Cô ấy nhìn cô với ánh mắt và nụ cười trêu ghẹo. Cô ấy dường như đang buông ra lời thách thức vì cô ấy biết cô sẽ không đồng ý...

    Những lời khuyên của người lớn thường là trò đùa trong mắt trẻ con vì người lớn chẳng bao giờ thực hiện đúng những lời họ nói, và họ không đưa cho những đứa trẻ bất cứ biện pháp thay thế nào. Không được chơi cái này thì ta nên chơi cái nào?

    Oh Soo Ah cười bất đắc dĩ.

    Cô bé này nhớ thù dai thật, chỉ cần khiến cô ấy không vui, cô ấy nhất định sẽ nhớ kĩ rồi đáp trả lại một lần.

    " Nếu em muốn gặp chị, chỉ cần chị rảnh, chị sẽ chơi với em."

    Jo Yi Seo thưởng thức cà phê tan trong miệng mình, mọi giác quan được phép màu của cà phê làm cho thả lỏng.

    Cô đặt cốc cà phê sang một bên, chắp tay, ngươi vươn về phía đối phương. Cô luôn không e ngại chút nào nhìn thẳng vào mắt của Oh Soo Ah. Nụ cười sâu xa nở rộ lên trên đôi môi của cô.

    " Unnie nói rồi liền không được phép hối hận nha."

    Cô ấy nghiêng đầu chớp mắt, ra vẻ đáng thương.

    " Unnie nói mà không giữ lời sẽ làm em đau lòng lắm đó."

    Cô bé này...là diễn tinh a...
    Sửa lần cuối bởi Liệt Thanh; 04-07-20 lúc 11:09 AM.
    Liệt Thanh Tài sản


  5. #5
    Ngày tham gia
    Oct 2015
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    892
    Ngân lượng
    160,737
    Thanked: 53268
    Bạn ghi rõ thêm 1 chút về truyện mình nghĩ sẽ giúp người đọc dễ theo dõi hơn. Như có cái ảnh người thật để dễ hình dung (mình recommend ), longfic hay shotfic, thể loại, có dán nhãn gì không, cuối cùng có thêm mục lục chương nữa thì tốt.
    Girls' Generation - 소녀시대 - The power of 9



    gru2110 Tài sản


  6. #6
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    67
    Ngân lượng
    6
    Thanked: 3
    Cảm ơn bạn đã góp ý nhé
    Lúc trước mình có thử thêm ảnh nhưng mà không được nên cứ bỏ vậy đó T.T
    Liệt Thanh Tài sản


  7. #7
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    67
    Ngân lượng
    6
    Thanked: 3
    Chương 4
    Mời Đọc (Click Here) :
    " Soo Ah unnie!"

    Oh Soo Ah nghe thấy giọng nói quen thuộc liền dừng bước chân, quay đầu lại.

    Jo Yi Seo theo phong cách cá tính hầm hố thường thấy với áo da và quần bó, vừa xuất hiện liền mạnh dạn chen giữa Oh Soo Ah và Park Sae Yo Ri.

    Cô vòng tay ôm lấy tay của Oh Soo Ah một cách tự nhiên như thể hai người từ trước đến nay luôn là bạn thân vậy.

    " Cô là?"*

    Park Sae Yo Ri không nhịn được nhíu mày hỏi.*

    " Xin chào, anh chàng thích quản chuyện của người khác."

    Jo Yi Seo vẫy bàn tay nhỏ của mình, cười hì hì giới thiệu bản thân.

    Park Sae Yo Ri lập tức nhớ đến chuyện ngày xưa, trừng mắt nhìn cô như thể nhìn thấy một tên điên chạy ra khỏi viện tâm thần.

    Jo Yi Seo ghé vào tai Oh Soo Ah, nói thầm:
    " Bạn chị có phong cách tệ thật đấy."
    Giọng nói của cô ấy mang theo ý cười rất rõ ràng.

    Cô bé này cũng quá mức thẳng thắn không kiêng dè.

    Nếu Park Sae Yo Ri nghe thấy, hai người chắc chắn sẽ xảy ra cái vã cho mà xem.

    Cô nhìn khuôn mặt trẻ trung ngây thơ tràn đầy ý cười của đối phương lắc đầu bất đắc dĩ.

    Cô đánh nhẹ một cái vào tay cô ấy coi như cảnh cáo.

    Jo Yi Seo bĩu môi không để vào lòng.

    Cô ấy quay sang bên cạnh, nói:

    " Ừm, anh bạn hay quản chuyện bao đồng. Hôm nay, tôi có hẹn với Soo Ah unnie trước rồi. Vì thế chị ấy sẽ không thể đi với anh được đâu."*

    Park Sae Yo Ri hoài nghi nhìn Jo Yi Seo, sau đó quay sang nhìn cô như muốn tìm ra đáp án thực sự.

    Thái độ của Jo Yi Seo tự tin đến mức chói mắt. Không lạ nếu nhiều nhiều người không ưa cô ấy.

    Cô ấy giống như một con mèo đang diễu võ giương oai. Ai nhìn đều mặc người ta, người khác ghét cô đều là ghen tị.

    Oh Soo Ah mạc danh cảm thấy có chút đáng yêu.

    " Xin lỗi, Yo Ri. Đúng là mình có hẹn với em ấy."

    Park Sae Yo Ri miễn cưỡng nói:

    " Vậy...được rồi. Hai người đi cẩn thận."

    " Gặp lại sau."

    " Bai bai."

    Oh Soo Ah và Jo Yi Seo đi hướng ngược lại với hướng vừa nãy. Đi được một đoạn, Jo Yi Seo đột ngột quay đầu lại, làm mặt quỷ với Park Sae Yo Ri. Ánh mắt đắc ý rõ rành rành như muốn nói 'Đồ thua cuộc'.

    Park So Ri hai lần bị đối phương đùa cợt, nhíu mày không vui. Nếu đối phương không phải nữ, hắn nhất định đánh cho đối phương một trận.

    " Đừng chọc cậu ấy nữa. Em không đánh lại cậu ấy đâu."
    Sửa lần cuối bởi Liệt Thanh; 04-07-20 lúc 11:10 AM.
    Liệt Thanh Tài sản


  8. #8
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,510
    Ngân lượng
    139,864
    Thanked: 21455
    Trích dẫn Gửi bởi Liệt Thanh Xem bài viết
    Cảm ơn bạn đã góp ý nhé
    Lúc trước mình có thử thêm ảnh nhưng mà không được nên cứ bỏ vậy đó T.T
    Bạn pm mình hoặc add facebook của mình: www.facebook.com/tumaytroi mình sẽ hướng dẫn nhé.


    Người trong hồi ức

    Ad Tài sản


  9. #9
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    67
    Ngân lượng
    6
    Thanked: 3
    Chương 5
    Mời Đọc (Click Here) :
    Jo Yi Seo nhún vai tỏ vẻ không sao cả.

    " Không phải có chị ở đây rồi sao? Em trốn sau lưng chị, thách anh ta dám đánh."

    Đôi mắt to tròn kết hợp với nụ cười thách thứ thiếu đánh, nếu cô ấy có bị người ta ghét cũng trách không được.

    Oh Soo Ah không bàn chuyện này nữa, cô lên tiếng hỏi:

    " Sao em ở đây vào giờ này?"

    Cô chỉ thuận miệng hỏi mà thôi, hỏi xong tự nhiên nghĩ đến điều gì đó liền nhíu mày quay đầu sang nhìn cô.

    " Em lại đi uống rượu à?"

    " Đừng có đổ oan cho em nha, chị ngửi mà xem."

    Cô ấy đột ngột dán mặt lại phía cô khiến cô nhất thời đứng sững lại.

    Da mặt của cô ấy rất đẹp, chỉ cần trang điểm nhẹ là đủ. Mi mắt đen và dài khiến cho đôi mắt của cô ấy trở nên to hơn một chút...

    Những chi tiết nhỏ bé tạo nên một khuôn mặt cá tính.

    Mùi hương hoa Lavender nhẹ nhàng gợi nhớ đến hình ảnh những cánh đồng hoa đắm mình trong nắng.

    Mặt cô ấy cứ lắc lư trước mặt cô khiến cô có chút buồn cười.

    " Chị tin em, được chưa?"

    " Em có bao giờ lừa chị đâu."

    Jo Yi Seo chớp chớp mắt, cuối cùng cũng rời khuôn mặt đi.

    Đường phố Iteawon vào buổi tối có rất nhiều người, sớm đã không còn nhìn thấy hình ảnh anh chàng cao lớn kia nữa.

    " Mà vừa nãy hai người định đi đâu vậy?"

    Cô nhìn cô ấy trong chốc lát như muốn tìm tòi ý định thật của cô ấy, cô ấy là cố ý hay là vô tình hỏi vậy?

    " ...Ăn cơm tối."

    Jo Yi Seo vỗ tay cái bốp, ngạc nhiên nói:

    " Trùng hợp. Em cũng chưa ăn tối. Chúng ta đi đâu đó ăn đi."

    Jo Yi Seo vòng tay kéo cô đi về phía trước.

    " Em biết có quán ăn này khá ngon."

    Cô không biết cô ấy có phải kiểu người nói nhiều không nhưng khi cô ấy ở bên cạnh cô, cô ấy rất tích cực tìm đề tài. Cô cũng không cảm thấy phản cảm.

    Họ dừng phải ở một quán đồ Hàn tên là Jal Meoggo.

    Quán ăn có thiết kế đơn giản, có thể tính là bình thường trên con phố Iteawon sầm uất. Chưa đến giờ ăn tối nhưng đã thấy không ít người.

    " Nơi này bán hàng không tệ."

    Oh Soo Ah với đôi mắt của một người trong ngành, nhanh chóng đưa ra đánh giá.

    " Đương nhiên rồi. Đồ ăn nơi này không tồi đâu."

    Jo Yi Seo đổi từ việc vòng tay sang nắm tay đối phương.

    " Đi thôi."

    " Yi Seo đến rồi à? Em muốn gọi gì?"

    Chàng nhân viên phục vụ niềm nở đón tiếp hai người.

    Jo Yi Seo định mở miệng gọi đồ thì dừng lại, quay sang hỏi cô:

    " Chị ăn được cay không?"

    Cô ấy còn là một người rất tinh tế.

    " Chị ăn được."

    " Vậy cho em một Chuncheon dakgalbi, đậu phụ hầm cay, một phần miến trộn, một phần sườn nướng, đồ kèm theo thì cho em hai phần, và một phần bánh Songpyeon, cái này thì đợi bọn em ăn xong rồi hãy đưa lên. Em lên trên trước."

    Cô ấy trả tiền xong liền kéo cô lên trên tầng.

    Họ đi qua tầng hai và dừng lại ở tầng ba.

    Tầng ba là sân thượng đặt một vài chiếc bàn ăn với nhiều cây xanh. Khắp mọi nơi đều là màu xanh nhẹ nhàng của lá cây. Những chiếc lá rủ xuống từ giàn hoa trên đầu họ tung bay khi có gió thổi qua.

    Những bóng đèn nhỏ là điểm nhấn góp phần tạo nên sự lãng mạn của nơi này.

    Tầng ba đẹp hơn nhiều so với tầng một nhưng nơi này ít người hơn hẳn, chỉ có lác đác vài người đang ngồi ăn. Ai cũng nói chuyện thật nhỏ để không ảnh hưởng đến những người khác.

    Jo Yi Seo chọn một chiếc bàn ngoài cùng, nơi mà cúi đầu là có thể nhìn thấy con phố nhộn nhịp bên dưới.

    Khi họ ngồi vào bàn, cô ấy mới lên tiếng giải thích:

    " Nơi này là một nơi đặc biệt của chủ quán, chỉ có những người khách quen, và đặc biệt mới được ăn ở đây thôi."

    " Ý em muốn nói là em rất đặc biệt?"

    Oh Soo Ah mỉm cười hỏi lại.

    " Chị không thấy vậy à?"

    Cô ấy nghiêng đầu sang trái rồi lại nghiêng đầu sang phải như muốn khoe ra sự đặc biệt của chính mình.

    Oh Soo Ah bất đắc dĩ gật đầu.

    Cô ấy là một cô gái đáng yêu, có chút khoe mẽ tự kiêu, tính cách đặc trưng của mấy con mèo. Bạn biết chúng kiêu ngạo, cầu kì và kĩ tính nhưng chẳng bao giờ ghét chúng. Hoặc có thể nói ngược lại, bởi chúng như thế nên ta mới thích chúng.

    “ Mà này, chị thấy cái anh chàng với mái tóc kì quái vừa nãy à?"

    Park Seo Yo Ri bị Jo Yi Seo đơn giản hoá thành một người cao lớn với mái tóc kì quái thích lo chuyện bao đồng.

    Oh Soo Ah nhìn cô ấy trong chốc lát rồi hỏi:

    " Sao em lại muốn hỏi điều đó?"

    " Cảm giác không giống lắm thôi."

    Jo Yi Seo, cô bé này, luôn thích cùng cô chơi trò tâm lí. Mỗi một câu nói, một ánh mắt dường như lơ đãng nhưng thực tế thì...

    " Vậy em nghĩ chị thích kiểu người nào?"

    “ Trưởng thành, nhiều tiền một chút...? Ai mà biết được. Có thể chị là một phụ nữ độc lập không thích theo đuổi chuyện tình cảm cũng nên bla bla..."

    Oh Soo Ah gác chéo chân, tay phải gõ hai ngón tay lên đùi.

    " Chị thích người nhiều tiền. Càng nhiều tiền càng tốt."

    Jo Yi Seo híp mắt đánh giá cô, hai cánh môi mím lại rồi nhẹ nhàng chuyển động phun ra những âm thanh lanh lảnh như tiếng chuông bạc.

    " Chủ nghĩa lợi ích? Có chút thú vị..."

    Họ nói chuyện được một lúc thì đồ ăn được mang lên.

    Đồ ăn nóng hổi với sắc màu hấp dẫn, toả ra mùi hương thơm ngát.

    Cô cảm thấy mình hơi đói rồi.

    " Chúc hai người ăn ngon miệng." Anh chàng phục vụ kẹp lấy khay đồ ăn bên bộ tạp dề, nghiêm trang đứng bên cạnh họ.

    " Cảm ơn nhé. Nhớ bánh Songpyeon của tôi đó." Jo Yi Seo nói.

    Oh Soo Ah cũng lên tiếng:

    " Cảm ơn."

    " Không có gì."

    Sau khi Jo Yi Seo chụp ảnh xong, hai người mới bắt đầu ăn.

    " Nói về chuyện tình cảm, chàng trai thu ngân dưới lầu, hình như thích em phải không?"

    Jo Yi Seo đưa mắt nhìn cô có chút ngạc nhiên.

    " Không nghĩ chị cũng là người bát quái vậy nha."

    " Chắc là thế đó. Cơ mà, em không thích."

    ....

    Về đến nhà, Jo Yi Seo nằm liệt xuống giường, tay chân giang rộng thành hình chữ đại (大)một cách thật thoải mái.

    Đèn ngủ nhàn nhạt phóng đại bóng cô lên tường, dịu dàng như đang ru ngủ.

    Cô nhắm mắt lại, dường như muốn ngủ luôn.

    'Geujeo jeonghaejin daelo ttaleulago geugo…'

    Cô mò điện thoại trong túi áo của mình, mắt nhắm mắt mở nhấn vào nút nghe.

    “ Yi Seo, bà cuối cùng nghe máy rồi." Jang Geun Soo thở phào nhẹ nhõm.

    " Tôi lớn thế này, chẳng nhẽ còn bị người ta bắt cóc." Jo Yi Seo lập tức nói lại. Cà khịa tới cà khịa lui là phong cách thương thấy giữa hai người.

    " Hôm nay sao tự dưng bà lại bỏ đi? Không phải bà bảo muốn ăn thịt nướng sao?"

    Jo Yi Seo lật người lại, tựa cằm trên gối, cô mở tin nhắn mình mới nhận được ra.

    ' Ngủ ngon, cutie. Hôm nay chị rất vui. '

    Cutie?

    Jo Yi Seo bật cười.

    " Bà cười gì thế?" Jang Geun Soo tò mò hỏi.

    " Gặp được một người có ý tứ."

    " Ai vậy? Vì người đó mà bà bỏ đi hả? "

    " Ông không cần biết."

    " Tôi mệt rồi, ngủ đây."

    Jo Yi Seo nhìn tấm hình được mình chụp trộm một cách khéo léo trong bữa tối hôm nay, vô cùng hài lòng đứng dậy rửa mặt.
    Sửa lần cuối bởi Liệt Thanh; 04-07-20 lúc 11:11 AM.
    Liệt Thanh Tài sản


  10. #10
    Ngày tham gia
    Mar 2020
    Bài viết
    67
    Ngân lượng
    6
    Thanked: 3
    Chương 6
    Mời Đọc (Click Here) :
    Đêm đó cô mơ thấy cô ấy.

    Cô ấy ngồi trong quán cà phê với anh chàng có mái tóc kì lạ thích quản chuyện người khác lần trước. Họ nói nói chuyện rất vui vẻ. Và cô không rõ họ đang bàn đến điều gì mà đôi mắt của cô ấy gần như biến thành hai vầng trăng khuyết.

    Cô đứng ở đầu đường bên kia, quan sát họ thông qua cửa kính của quán cà phê.

    Cô không quá rõ ràng mình đang cảm thấy gì, cảm giác này mới lạ và khó bày tỏ bằng lời. Cô chỉ chắc chắn một điều thứ cô đang nhìn thấy khiến cô không vui.

    Cực kì không vui.

    ***
    " Sao vậy? Ai chọc bà à?" Jang Geun Soo hỏi.

    Cái dáng vẻ bất cần đời của Jo Yi Seo chẳng thay đổi chút nào, hôm nay cô thậm chí còn chán đời hơn so với mọi ngày, đến nụ* cười cô cũng lười ban phát cho người khác.

    " Geun Soo, vì sao khi nhìn thấy một người đi cùng một người khác ta lại cảm thấy khó chịu?"

    " Không biết, vì ghen tị chăng?"

    Jang Geun Soo nghĩ đến điều gì, ngạc nhiên quay đầu nhìn cô, nói:

    " Bộ bà thích ai à?"

    Jo Yi Seo lầm bầm:

    " Thích sao? Không biết nữa."

    " Xem ai đây này. Cô gái nổi tiếng của chúng ta đó."

    Một ngày không tốt sẽ chẳng bao giờ kết thúc nhanh chóng cả.

    Jo Yi Seo híp mắt đánh giá mấy nữ sinh trước mắt mình, rồi dừng lại ở kẻ cầm đầu.

    " Câm miệng và đi đi. Hôm nay tao không có tâm trạng đâu. "

    Jo Yi Seo không thèm để ý, đi lướt qua chúng như thể chúng là đám cỏ dại chẳng đáng tiền. Cô dừng lại khi bị một đứa túm lấy tay áo. Bộ đồng phục đắt tiền trượt xuống vai cô.

    Cô nâng mắt nhìn đối phương, như đang nhìn một con cá giãy dụa trên thớt.

    Bàn tay phải di chuyển theo một góc độ tuyệt đẹp rồi hạ cánh thật mạnh xuống khuôn mặt đầy son phấn kia.

    ' Bốp '

    Cô thích âm thanh ròn rã này.

    " Tao bảo rồi, cút đi."

    ***
    Jo Yi Seo đứng ở bên ngoài cửa tiệm của Jangga, đút tay vào túi áo và nhìn Oh Soo Ah qua cửa kính của quán nhậu.

    Cô ấy đang phân công công việc với tư cách là một người quản lí.

    Thật kì lạ.

    Mọi người đều nói những giấc mơ sẽ nhanh chóng mờ nhạt sau khi thức dậy.

    Nhưng ngạc nhiên làm sao khi cô vẫn còn nhớ rõ ràng những gì đã xảy ra trong giấc mơ của mình. Mặc kệ là nhắm mắt hay là mở mắt, cô đều có thể nhìn rõ cảnh tượng khiến mình khó chịu đó.

    Khi các nhân viên rời đi để làm công việc của mình, trước mắt Oh Soo Ah trở nên rộng rãi, cô gần như ngay lập tức nhìn thấy Jo Yi Seo.

    Đường phố Iteawon vào ban ngày không nhộn nhịp bằng ban đêm, cô ấy là người duy nhất đang dừng lại.

    Cô đi ra ngoài quán nhậu để gặp cô ấy.

    " Yi Seo, hôm nay em tan học sớm vậy à?"

    Jo Yi Seo nhìn cô trong chốc lát, ánh mắt sâu xa như đang cất chứa điều gì, nói:

    " Không có, hôm nay em bỏ học."

    " Sao lại bỏ học?" Oh Soo Ah nghiêm túc hỏi.

    Jo Yi Seo còn nhỏ, cô ấy bất tuân và nổi loạn đúng với cái tuổi tác của mình. Điều đó đồng nghĩa với việc cô ấy đến gần với mặt trái của xa hội này hơn những người đồng trang lứa.

    Cô không hi vọng cô ấy xao nhãng việc học bởi những thứ linh tinh đó.

    " Chị có vẻ quan tâm đến chuyện học hành của em nhỉ?"

    Jo Yi Seo nhướng mày hỏi, giọng nói của cô ấy có phần hài hước và châm biếm. Điều đó khiến Oh Soo Ah nhíu mày.

    " Yi Seo!"

    Jo Yi Seo không phản ứng lại.

    Cô bước về phía cô ấy, một bước rồi lại một bước cho đến khi khoảng cách giữa hai người thật gần.

    Cô ấy nhìn vào mắt cô, thong thả nói:

    " Có một chuyện cứ xuất hiện đi xuất hiện lại trong đầu em khiến em không thể nào tập trung được."

    Cô ấy dừng lại một chút như để quan sát thái độ của cô rồi nói tiếp:

    " Em có thể hỏi chị câu này không?"

    Oh Soo Ah gật đầu, không hiểu vì sao cô ấy đột ngột trở nên nghiêm túc.

    " Anh chàng với mái tóc kì lạ ấy, chị thích anh ta sao?"

    Một tình huống kì lạ và một câu hỏi kì lạ.

    Oh Soo Ah luôn không hiểu được bên trong cái đầu kia đang suy nghĩ điều gì.

    " Vì sao em lại hỏi vậy?"

    Jo Yi Seo nhìn cô thật sâu, nhẹ nhàng nhả ra từng chữ:

    " Em hi vọng chị không thích anh ta. Bởi vì..."

    " Em có vẻ hơi thích chị rồi."
    Liệt Thanh Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •