PDA

Xem bản đầy đủ : Test Bbcode



Ad
02-25-16, 11:35 AM
PHỤ LỤC CHƯƠNG





Chương 1 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1370) ♥ Chương 2 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1392) ♥ Chương 3 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1488) ♥ Chương 4 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1493) ♥
Chương 5 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1527) ♥ Chương 6 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1556) ♥ Chương 7 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1567)
Chương 8 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1573) ♥ Chương 9 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1605)
Chương 10 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1608)


Chương 12 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1655) ♥ Chương 13 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1673)
Chương 14 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1687) ♥ Chương 15 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1694) ♥ Chương 16 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1750&p=6486#post6486)
Chương 17 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1793&p=6556#post6556) ♥ Chương 18 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1836) ♥ Chương 19 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1839) ♥ Chương 20 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1909)

Chương 21 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1916&p=7165#post7165)
Chương 22 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=1935) ♥ Chương 23 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=2025)
Chương 24 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=2031)
Chương 25 (http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=2037)

==== O_O ====

Ad
02-25-16, 11:36 AM
click vào đây để đến phụ lục

Ad
02-25-16, 11:55 AM
. .

Thương Tỉnh Lâm
02-25-16, 12:34 PM
edited.

gru2110
02-26-16, 02:53 PM
"Lẽ nào ngươi không hy vọng ba mẹ ta vui vẻ sao?" Mộc Hãn cười hỏi ngược lại.
"Lúc nào thì ba mẹ ngươi biến thành ba mẹ ta?" Tạ Khinh Dung khẽ nhíu mày hỏi.
"Trước đây không phải ngươi muốn nhận ta thành em gái kết nghĩa của ngươi sao?" Nàng vẫn rất muốn làm người nhà họ Tạ gia, nhưng có không phải là em gái kết nghĩa, mà là thân phận con rể hoặc con dâu của họ Tạ.
"Không phải ngươi không muốn sao?" Tạ Khinh Dung nhớ rõ bản thân từng đề cập qua một lần, lần đó Mộc Hãn cự tuyệt rất kiên định.
"Hiện tại ta có thể thay đổi ý kiến không?" Hiện tại Mộc Hãn nghĩ quá trình không còn trọng yếu, quan trọng là kết quả, nếu như biến thành em gái kết nghĩa của Dung Dung thì càng có thể lẽ thẳng khí hùng ở lại nhà Dung Dung.

gru2110
03-03-16, 05:20 PM
chương

gru2110
03-03-16, 05:50 PM
Chương 1




Trà Xanh Xứng Với Mơ
Tác giả: Thuận Mao Lư - Edit: Shalya

gru2110
03-03-16, 06:11 PM
chương


- Ta nói này lão đại, cho dù chúng ta không ngồi nổi Audi cũng không nghèo túng đến độ phải ngồi Alto chứ? – Phong Chi Lâu vuốt đệm xe vẻ ghét bỏ, tiếp tục nói – Đúng là tiền nào của nấy!

Tuyết Chi Lạc ngồi ở ghế cạnh tay lái, tay cầm bản đồ, mắt không buồn nhìn lên:

- Lâu, ta chờ ngươi mua Audi, nhưng mà ngươi đừng để ta chờ lâu quá, ta sợ đến chết ta cũng không được ngồi.

- Sao ngươi có thể nói Lâu như vậy? Lâu không thể phát tài trong tích tắc, muốn thế thì phải ngồi tên lửa bay lên trời, lúc đó đừng nói là Audi mà tàu vũ trụ cũng có khả năng – Nguyệt Chi Loạn xì một tiếng vỗ bả vai Lâu, nén cười biện hộ thay.

- Ta nói này, ba người các ngươi không thể im lặng một chút sao? – Hoa Chi Phá thật không biết nói gì, nhìn ba người lắc đầu, nói với Tuyết Chi Lạc – Lạc, ngươi chắc chắn không chỉ sai đường chứ? Sao ta càng ngày càng cảm thấy không đúng, vừa nãy còn có ánh sáng mặt trời chiếu sao lập tức đã có sương mù bay? Hơn nữa, các ngươi không phát hiện ra bây giờ chúng ta không phải ở trên đường cao tốc sao?

Ba người vừa nghe lập tức nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên không phải là cảnh quan đường nhựa thường thấy mà là cây cối xanh um tươi tốt.

- Lão đại, ngươi không định chạy lên núi chứ? Lạc Lạc, ngươi chỉ đường thế nào vậy? – Phong Chi Lâu hiển nhiên không hài lòng với Tuyết Chi Lạc – Ta không biết ngoài H văn thì ngươi còn biết xem cái gì?

- Cái đít! Ngươi là heo sao, dù khác thế nào cũng có thể là cao tốc mà, làm sao có thể là hoang sơn dã lĩnh (nơi hoang vu không có người ở) được? Ngươi cảm thấy chúng ta sẽ gặp phải chuyện quái lạ dị thường được sao!

- Có quỷ! – Nguyệt Chi Loạn bình luận ngắn gọn.

Trong lúc nhất thời trong xe yên tĩnh không một tiếng động, thân xe rùng mình một cái rồi dừng hẳn. Khóe miệng Hoa Chi Phá hơi run rẩy:

- Xe hỏng rồi…

- Không phải chứ? Chẳng lẽ hôm nay ta sẽ chôn thân như thế này? Không được, ta còn chưa có bạn trai! – Lâu kêu thảm thiết thê lương.

- Câm miệng, dù ngươi không chết cũng không có đàn ông thích ngươi!

- Hứ! Ta không có ai thích thì ngươi cũng hơn gì, tất cả đều như vậy! Hừ!

- Này mấy người, hiện tại là lúc thảo luận cái này sao? Xuống xe mau! – Hoa Chi Phá thật sự không chịu nổi hai người này nữa, mỗi ngày đều đấu khẩu, bảo sao mọi người đều nói các nàng có gian tình!

Nguyệt Chi Loạn cũng không muốn nói tiếp nữa, lấy ba lô ở phía sau rồi mở cửa xe đi ra ngoài, vẫn là lão đại lý trí, trước tiên đi xuống đã.

- Ê ê, đợi ta với… - Hai người trăm miệng một lời.

Ngu ngốc! Hoa Chi Phá nhắm mắt ngửa mặt lên trời, nàng sai rồi, nàng không nên đem hai kẻ ngu ngốc này đi ra ngoài.

Bốn người thu thập một chút hành lý rồi nhìn rừng cây rậm rạp thở dài một tiếng.

- Đi thôi! – Hoa Chi Phá đội mũ lưỡi trai lên, nàng thật sự chán ghét tiết trời nóng nực như thế này! Mặt trời thật độc ác!

Bốn người đi một hồi lâu cũng không nhìn thấy nửa bóng người.

- Shit! Chúng ta đến vùng núi rồi sao? Sao ngay cả thú ăn cỏ cũng không thấy? – Phong Chi Lâu than thở - Lạc Lạc, lần này ngươi có thể tìm lấy một sơn muội tử (gái thôn dã)!

- Ngươi đi chết cho ta! – Tuyết Chi Lạc sắp động chân tay đến nơi thì may mắn bị Nguyệt Chi Loạn một bên kéo lại.

- Lạc Lạc, bình tĩnh bình tĩnh!

Hoa Chi Phá cố nén ý nghĩ muốn đập chết hai người này, đúng vậy, phải bình tĩnh, nàng tháo cái mũ đã ngấm mồ hôi xuống để quạt gió rồi đặt mông ngồi xuống thảm cỏ, cũng không ngăn cản hai người đang đấu khẩu, ngược lại lại ngoắc tay với Loạn đang có vẻ mặt sốt ruột:

- Loạn Loạn, đến đây, xem diễn! – Từ trong ba lô lấy ra một túi hạt dưa mở ra cắn.

Nguyệt Chi Loạn nhìn hai người ngây thơ sắp “hi sinh” rồi lại nhìn Hoa Chi Phá vân đạm phong khinh. Lão đại, ngươi quả nhiên là cao nhân. Tọa sơn quan hổ đấu*, xem diễn là cảnh giới cao nhất! - Nguyệt Chi Loạn cảm thán trong lòng, cũng không quản hai người kia nữa, ngồi xuống bên cạnh lão đại bốc một nắm hạt dưa cắn cùng.

* Trích Cổ Học tinh hoa, có hai con hổ đang ăn thịt một con trâu. Biện Trang muốn ra đâm hổ. Có đứa trẻ bảo rằng:“Hãy hượm, ông ạ. Hổ là giống tàn bạo, trâu bò là mồi ngon ngọt. Bây giờ hai con hổ đang cùng ăn một con trâu, thấy thịt trâu rất ngon, tất tranh nhau, đánh nhau. Đánh nhau thì hổ nhỏ chết mà hổ lớn cũng bị thương. Ông đợi đến bấy giờ hãy ra, thì có phải chỉ đâm một con, mà rồi được cả hai con không? Như thế thì chẳng là công dùng ít mà lợi được nhiều ư?” Biện Trang cho lời nói là phải, làm theo y như thế, quả nhiên bắt được cả hai con hổ.

Lạc và Lâu trong lúc cãi nhau cũng bắt đầu phát hiện ra có điều không đúng, nhìn về phía lão đại và Loạn Loạn đang bận rộn cắn hạt dưa, mắt trợn ngược nhìn bọn họ.

Oh Shit! Nửa ngày làm trò khỉ cho các ngươi!

- Cầm thú! – Phong Chi Lâu nghiến răng.

- Cặn bã! – Tuyết Chi Lạc phỉ nhổ.

Hai người đi lại gần rồi bốc hạt dưa từ trong túi ra, ngồi dưới đất vui vẻ cắn, biến bi phẫn thành thèm ăn.

Bốn người đang ca thán vận mệnh vô tình thì từ xa truyền đến tiếng đi đường không rõ ràng, lúc có lúc không, liếc nhìn nhau rồi lập tức cầm ba lô theo nơi phát ra tiếng động đi đến. Thời điểm nhìn thấy người nọ thì khóe miệng bốn người đều run rẩy.

Một đại thúc mặc cổ trang? Trên lưng là một bó củi, trong tay cầm một cái rìu? Đang đóng phim hả? Các nàng còn chưa kịp mở miệng thì tiều phu đã bị cách ăn mặc quái dị của bốn người làm cho hoảng sợ:

- Các ngươi là yêu quái?

Shit! Con mắt nào của ngươi nhìn ra bọn ta là yêu quái!

- Vị đại thúc, thật ngại quá, chúng ta bị lạc đường, xin hỏi nơi này là nơi nào? – Hoa Chi Phá trong lòng âm thầm cảm thấy không ổn, bèn phá vỡ cục diện căng thẳng.

- Các ngươi không phải là yêu quái? Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi – Vỗ vỗ ngực, tiều phu có chút ngượng ngùng nói – Ta thấy các ngươi ăn mặc quái dị, có lẽ là do ta kiến thức nông cạn, nơi này là ngoại thành Ô Tô, chẳng qua nơi này vốn rất hẻo lánh, bình thường không có người đến.

Ô Tô? Sao lại thế? Bốn người đều có cảm giác mất trí.

- Chẳng lẽ các ngươi không phải người của Thiên Minh Quốc?

Thiên Minh Quốc? Ta biến thành thần tiên rồi!

- Chuyện là thế này, chúng ta là người từ phương xa đến, gia tộc của bọn ta đã nhiều thế hệ ẩn cư nên đối với chuyện thiên hạ không hiểu biết nhiều – Hoa Chi Phá giải thích, hiện tại nàng dám 100% khẳng định, các nàng xuyên không!

Ba người còn lại sắc mặt cũng không tốt, chắc cũng đã nghĩ thông suốt điểm mấu chốt này.

- Chẳng trách… nhưng các ngươi mặc như vậy mà vào thành Ô Tô thì sẽ không dễ làm gì, nếu không chê thì các ngươi theo ta về nhà một chuyến để đổi quần áo.

- Vậy đa tạ đại thúc! – Hoa Chi Phá xấu hổ chắp tay, hướng ba người còn lại ra hiệu bằng mắt rồi thong thả theo tiều phu.

Sự thật chứng minh, cổ nhân tốt hơn nhiều so với hiện đại, tuy rằng chỉ là quần áo vải thô nhưng với một gia đình hạng bần cùng thì cũng có thể coi là đồ trân quý. Chỉ có điều nhãn lực của cổ nhân thật sự không được tốt lắm, các nàng trông rất nam tính sao? Sao chưa gì đã cho rằng các nàng là nam! Cuối cùng thì bốn người cũng không giải thích gì, dù sao ở cổ đại thì thân phận nam tử vẫn tiện hơn.

Bốn người để lại quần áo hiện đại cho lão tiều phu, Hoa Chi Phá trả cho tiều phu một đồng tiền xu, đối phương nhìn thấy đồng xu mắt liền sáng lên, dù không biết thứ đó ở nơi này có công dụng gì nhưng đoán rằng cũng có thể đổi lấy rất nhiều tiền.

- Lão đại, ngươi thật đủ vô sỉ! Một đồng đổi bốn bộ quần áo, lão gia hỏa kia còn tặng ngươi một cục đá quái dị, không ngờ ở cổ đại những thứ như vậy lại không đáng tiền, làm ta còn cho rằng cổ đại là lạc hậu - Phong Chi Lâu quệt miệng, kéo quần áo trên người, thật sự rất bó người! Ta ghét cổ đại!

Hoa Chi Phá nhún vai, có thể trách nàng sao? Nàng cũng có lòng tốt thôi.

- Ngươi nói xem chúng ta làm sao để sống sót ở cổ đại? – Lạc Lạc khó có lúc không động kinh hỏi.

- Chuyện này đáng giá lo lắng – Lâu.

- Chuyện này đáng giá thảo luận – Loạn.

- Ta cảm thấy… cơ hội của chúng ta tới! – Hoa Chi Phá chỉ vào xe ngựa xa hoa ở đình phía trước nói.

- Trộm? – Lạc.

- Cướp? – Loạn.

- Lừa bịp tống tiền? – Lâu.

Hoa Chi Phá gật đầu:

- Không khác biệt lắm, trên TV không phải thường nhắc đến ăn vạ sao? Nghĩ xem, xe ngựa như vậy hẳn là kẻ có tiền, hơn nữa các ngươi nhìn nha hoàn đứng giữ xe là một thiếu nữ tử, cũng không có hộ vệ, chắc hẳn người ở trong xe phải là tiểu thư nhà có tiền hay đại loại như thế, ngươi nói xem, chúng ta có bốn người lại sợ hai thiếu nữ tử sao!

- Lão đại, ngươi đủ vô sỉ! – Ba người vẻ mặt khâm phục nói – Nhưng mà ta thích!
[/box]

gru2110
03-04-16, 06:13 AM
Tứ cầm thú
Phá Quân Tinh



Hết Chương


ádfghjhgfds

gru2110
03-04-16, 08:10 AM
鹤鸣江湖 – HẠC MINH GIANG HỒ - DIỆP MẠCH


“Chào buổi sáng Trương tổng” Nhân viên lễ tân chào Trương Dao
“Chào buổi sáng” Trương Dao không chút nào keo kiệt nở nụ cười ngọt ngào với cô gái trẻ
Cùng là nữ nhân với nhau, nhưng cô gái đứng trong quầy lễ tân cũng bị nụ cười ngọt ngào của Trương Dao làm hôn mê.
Sáng thứ hai là ngày diễn ra hội nghị thường kỳ, đã trở thành qui luật bất biến, Trương Dao cầm laptop đi tới phòng họp, vừa vào thì đã thấy Dương Vân bên trong “Chào buổi sáng Dương tổng”

Ad
03-04-16, 03:13 PM
Trường Tình


Chương 2



Tạ Khinh Dung mở cửa nhà mình, phát hiện Mộc Hãn đang cầm một đống nguyên liệu nấu ăn lớn đứng ở cửa nhà. Tạ Khinh Dung tuy miệng nói không đồng ý thỉnh cầu ăn chung của Mộc Hãn, sự thật trong lòng cũng không phải thật sự cự tuyệt, cho nên nàng nhanh chóng mở cửa nhà mình cho Mộc Hãn tiến vào.

"Hai người ăn không hết quá nhiều đồ, lần sau đừng mua nhiều như vậy." Tạ Khinh Dung thấy đồ trong tay Mộc Hãn nhiều như vậy nhíu mày nói.

Ad
03-06-16, 08:55 AM
Đây là nội dung của box trong thứ nhất.


Đây là nội dung của box trong thứ hai.




Tab 1

Tab 2

gru2110
03-15-16, 09:27 AM
Author: codeX

Disclaimer: Nhân vật không thuộc về au.

Rating: 18+. PG nếu có sẽ không warning trước. Có vô số từ nhạy cảm, ai ko hợp click back.

Pairings: Yulsic , Taeny, Yoonhyun

Summary: Nếu một biến cố đủ để thay đổi cách sống. Thì phải có một điều kì diệu lấy lại tâm hồn. Hãy để tôi giúp em, dù thời gian của chúng ta là giới hạn.

Source: https://www.wattpad.com/story/4115260-full-thi%C3%AAn-nga-%C4%91en-yulsic-taeny-yoonhyun

gru2110
03-17-16, 06:14 AM
Author: SOSHIsaid

Translators: tomoyo01

Couples: Yulsic

Rating: PG

PROLOGUE




Đã vài tháng kể từ ngày tôi chuyển tới dorm mới cùng các thành viên SNSD. Giai đoạn đầu có đôi chút khó khăn. Việc chia sẻ phòng tắm với các chị em ruột thịt thôi cũng rất nhiều rắc rối và phức tạp, nhưng đằng này, bạn hãy thử tưởng tượng với CHÍN cô gái xem....? Tuy nhiên, sau một thời gian thì chúng tôi cũng biết điều tiết công việc theo hệ thống. Khi người này sử dụng phòng tắm, những người khác sẽ nấu ăn, hoặc đi ngủ. Từng ngày một, chín chúng tôi dần trở nên cực kì gắn bó, thân thiết và hầu như không thể tách rời. Chỉ ngoại trừ....tôi và Jessica....

gru2110
03-17-16, 06:18 AM
Author: SOSHIsaid

Translators: tomoyo01

Couples: Yulsic

Rating: PG

PROLOGUE




Đã vài tháng kể từ ngày tôi chuyển tới dorm mới cùng các thành viên SNSD. Giai đoạn đầu có đôi chút khó khăn. Việc chia sẻ phòng tắm với các chị em ruột thịt thôi cũng rất nhiều rắc rối và phức tạp, nhưng đằng này, bạn hãy thử tưởng tượng với CHÍN cô gái xem....? Tuy nhiên, sau một thời gian thì chúng tôi cũng biết điều tiết công việc theo hệ thống. Khi người này sử dụng phòng tắm, những người khác sẽ nấu ăn, hoặc đi ngủ. Từng ngày một, chín chúng tôi dần trở nên cực kì gắn bó, thân thiết và hầu như không thể tách rời. Chỉ ngoại trừ....tôi và Jessica....

gru2110
03-17-16, 06:23 AM
Author: SOSHIsaid

Translators: tomoyo01

Couples: Yulsic

Rating: PG

PROLOGUE




Đã vài tháng kể từ ngày tôi chuyển tới dorm mới cùng các thành viên SNSD. Giai đoạn đầu có đôi chút khó khăn. Việc chia sẻ phòng tắm với các chị em ruột thịt thôi cũng rất nhiều rắc rối và phức tạp, nhưng đằng này, bạn hãy thử tưởng tượng với CHÍN cô gái xem....? Tuy nhiên, sau một thời gian thì chúng tôi cũng biết điều tiết công việc theo hệ thống. Khi người này sử dụng phòng tắm, những người khác sẽ nấu ăn, hoặc đi ngủ. Từng ngày một, chín chúng tôi dần trở nên cực kì gắn bó, thân thiết và hầu như không thể tách rời. Chỉ ngoại trừ....tôi và Jessica....

gru2110
03-17-16, 09:59 AM
Author: Hurricaneboi@soshified.com

Translator: hecarte

Status: Longfic

Couple: Yulsic, Taeny

Tóm tắt


Một tổ chức bí mật, họ được xem như những bóng ma, sự xuất hiện của họ là điềm báo cho sự chết chóc

Họ là những kẻ giết người hoàn hảo hoàn hảo, họ là Doppelganger

Câu chuyện diễn ra vào năm 2018

Khi Kwon Yuri được giao nhiệm vụ liên quan đến kẻ đứng đầu một tập đoàn buôn ma túy, cô đã không ngờ tới việc sẽ được gặp lại mối tình trước đây của mình, mối tình xa cách nhưng cô không bao giờ quên được nó

Nhưng nhiệm vụ lần này lại có những diễn biến khó lường đẩy cô vào một âm mưu lớn mà cô không bao giờ có thể tưởng tượng được; một âm mưu có thể khiến cả thế giới rơi vào cảnh hỗn loạn

Hành trình ngăn chặn một thảm họa toàn cầu đã đưa cô tới những vùng đất nhiệt đới, những thành phố đông đúc từ Rio de Janeiro, cho đến con đường rợp bóng ở St.Petersburg, những đỉnh núi tuyết của dãy Alps ở Thụy Sĩ, và Hermit Kingdom, Bắc Triều Tiên

Khi định mệnh của thế giới đang bấp bênh như thế, liệu Yuri có giữ được mối tình lãng mạn của mình và đánh bại kẻ đã lẩn trốn khắp thế giới trong hơn một thập kỷ qua....và liệu cô có thể làm được điều đó mà không đánh mất đi trái tim và linh hồn của mình?

gru2110
03-20-16, 06:15 AM
Author: GinJJ
Disclaimer: nhân vật trong fic ko thuộc về người viết
Ratting: PG
Pairings: Yulsic, YoonA, S9
Category: Humor
PROLOGUE

Jessica Jung, sinh viên năm 3 khoa thanh nhạc
Thẳng thừng tuyên bố: Im YoonA là của tôi!!!
Kẻ tử thù: Kwon Yuri

Kwon Yuri, sinh viên năm 3 khoa vũ đạo
Mạnh mẽ khẳng định: Im YoonA chỉ có thể là của tôi!!!
Kẻ thù không đội trời chung: Jessica Jung

Im YoonA, sinh viên năm 2 khoa diễn xuất
Hồn nhiên, vô tư, ngây thơ, trong sáng và thánh thiện.
Đó là sự thật, tin không không tùy bạn. Muahahahahaha

gru2110
03-20-16, 02:57 PM
Author: keyrey

Pairings: Yulsic

Rating: PG-15. Một vài cảnh NC-17

Summary: Có đôi lần bạn sẽ chợt nhận thấy bạn yêu ai đó, rồi lại cảm thấy không thể tiếp tục với lối sống bạn hoàn toàn không phù hợp mà bạn đã cố ép bản thân mình sống như thế 1 thời gian dài chỉ vì TÌNH YÊU. Đã đến lúc người kia phải bỗng nhiên nhận ra rằng, người ấy liệu có nên thay đổi như cách bạn đã làm!?

------

gru2110
03-20-16, 03:54 PM
MISS WORLD

Author: hot pink

Rating: PG - 15 (cho chắc ăn)

Disclaimer: hihi dù muốn lắm nhưng họ không thể và mãi mãi không thuộc về mình

Category: romance - humour (maybe)

Couples: Yulsic and only Yulsic

gru2110
03-20-16, 04:40 PM
Author: _Secret_
Rating: PG
Pairing: Yulsic
Category: Humor
Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về người viết.
Status: Short fic - Complete


Note:
Kwon Yuri bị Jessica Jung bắt cóc vì : A: Chỉ là tình cờ B: Yuri quá ngây thơ C: A và B đều đúng D: Đó là định mệnh

gru2110
03-21-16, 04:37 PM
Author: _Secret_

Rating: PG

Pairings : Yulsic, Taeny.

Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về người viết.

Category: Humor

Summary: Chỉ là tưởng tượng thôi mà.

gru2110
03-21-16, 05:18 PM
Author: planet_ac

Translators: tomoyo01

Couples: Yulsic

Rating: PG

gru2110
03-21-16, 05:19 PM
Author: planet_ac

Translators: tomoyo01

Couples: Yulsic

Rating: PG

gru2110
03-23-16, 03:54 PM
Author: tigermummy@soshivn.com

Category: hài hước, lãng mạn

Status: complete 7chap + 1bonus

gru2110
03-23-16, 03:57 PM
Author: tigermummy@soshivn.com

Category: hài hước, lãng mạn

Status: complete 7chap + 1bonus

gru2110
03-24-16, 06:03 PM
Au : C.

Editor :Yuk

Rating : T

Category: General

Warnings: Darkfic ( có lẽ là vậy)

Pairing : YulSic, Taeny

gru2110
03-24-16, 06:04 PM
Au : C.

Editor :Yuk

Rating : T

Category: General

Warnings: Darkfic ( có lẽ là vậy)

Pairing : YulSic, Taeny

gru2110
03-24-16, 06:04 PM
Au : C.

Editor :Yuk

Rating : T

Category: General

Warnings: Darkfic ( có lẽ là vậy)

Pairing : YulSic, Taeny

Ad
03-26-16, 07:54 AM
Chương 58
Nhật ký yêu Sanh
(tám)


<tbody>
Ngày 28 tháng 8.

Bố mẹ gọi một chiếc xe, đưa tôi đi C Đại báo danh, anh Vân Tuấn đã sớm xin mẹ tôi cho đi, mẹ cũng giống như thường ngày, sảng khoái đồng ý yêu cầu này.

Tôi không phản đối, tôi lười nói, tôi cũng tức giận, bởi vậy không để ý đến chuyện của anh ta.

Tôi lạnh lòng với Sanh, tức giận ngày hôm qua cậu ấy trở về, không nhận lời mời đến nhà tôi, thời gian dài không gặp, lại vội vàng xa nhau, tôi lại tức giận nữa là, khi cậu ấy thấy tôi, không biểu hiện vui sướng nhiệt tình như trong tưởng tượng của tôi, cậu ấy vậy mà chỉ cười cười, sau đó nhẹ nhàng ôm nhanh tôi một chút. Đương nhiên, bây giờ còn thêm một cái nữa, cậu ấy không gọi điện đến dỗ dành tôi.

Sau khi khai giảng, bố mua di động cho tôi, tôi nói số điện thoại cho Hàn Sanh biết đầu tiên, nhưng cậu ấy biết tôi giận, lại không gọi đến.

Tôi chờ gần hai tháng, chính là muốn chờ cậu ấy mở miệng nói một câu nhớ, mặc cái váy thích nhất đi tiếp, chỉ muốn nhìn thấy một chút ánh mắt ca ngợi từ cậu ấy, có trời mới biết, tối qua tôi nằm trên giường, nắm di động, sôi sục như thế nào, tôi nhớ cậu ấy, giận cậu ấy, hoàn toàn không ngủ yên.

Bố mẹ, và anh Vân Tuấn dọc đường trò chuyện vui vẻ, mà tôi lại chỉ miễn cưỡng cười.

Ngày đi học đầu tiên, không có một chút tâm tình vui sướng, đều tại Hàn Sanh!

Trầm Hàn Sanh, tớ ghét cậu! Tốt nhất cậu đừng đến tìm tớ nữa!


</tbody>




<tbody>
Ngày 3 tháng 9.

Quân sự chết tiệt, phơi nắng làm người ta hoa mắt choáng váng!

Trầm Hàn Sanh chết tiệt, Học viện Y gần trong gang tấc!

Ban ngày gần như mệt chết, buổi tối nhớ đến đủ mọi chuyện liên quan tới Hàn Sanh, có cảm giác muốn khóc.

Hàn Sanh, cậu vì sao còn chưa đến tìm tớ? Đúng rồi, cậu cũng học quân sự, nhưng Học viện Y đến đây có xa lắm đâu, huống chi, điện thoại đâu?

Hàn Sanh, có phải tớ hiểu lầm cậu rồi? Có phải lòng cậu đối với tớ, không giống với lòng tớ đối với cậu?

Không, Hàn Sanh, không phải thế! Nhưng mà, vì sao cậu không liên lạc với tớ?



</tbody>


<tbody>
Ngày 10 tháng 9.

Tôi nghĩ mình vĩnh viễn sẽ không quên được ngày này.

Hàn Sanh đến trường tìm tôi, đây là lần đầu tiên gặp lại sau khi chúng tôi đến tỉnh thành, giờ khắc này tôi đã chờ rất lâu, thiếu chút nữa tôi chịu không nổi, quăng rụt rè đi tìm cậu ấy, nhưng mà, sau đó cậu ấy lại đến đây.

Cậu ấy vừa thấy tôi, nói tôi phơi nắng bị đen rồi, gầy đi nữa, ánh mắt cậu ấy thật dịu dàng, có vẻ đau lòng, uất ức và băn khoăn tích trữ trong lòng tôi lập tức đều bay lên chín tầng mây, tôi suýt nữa còn rơi nước mắt, tôi nghĩ tôi mà gặp cậu ấy, tôi sẽ chất vấn, chỉ trích cậu ấy, nhưng tôi không làm gì cả, tôi chỉ ôm chặt cậu ấy, giống như trước kia.

Cơ mà, kinh hỉ không chỉ như vậy.

Hàn Sanh nói cho tôi biết, cậu ấy thích tôi, những lời này tôi nghe rất rõ ràng, chân thật, tuyệt đối không phải tôi đang nằm mơ.

Cậu ấy nói, khi làm thêm hơn một tháng ở Quảng Châu, so với bất kỳ lúc nào trước kia cậu ấy hiểu sâu sắc hơn, cậu ấy nghiêm túc tự hỏi về vấn đề này, cậu ấy hoài nghi, bàng hoàng, thậm chí còn tự trách, cũng tự ti, nhưng tất cả đã bị cảm giác mãnh liệt dành cho tôi đánh bại, cậu ấy nói cậu ấy tin tưởng mình yêu tôi, cậu ấy cảm thấy tôi cũng thích cậu ấy, nhưng cậu ấy không hoàn toàn xác định, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, đã đến lúc cậu ấy phải thẳng thắn với tôi, cho dù về sau không thể tiếp tục làm bạn bè.

Tôi nghe những điều này như bị tia chớp đánh trúng, cả người đều ngây ngốc, qua một lúc lâu, tôi mới nhận ra phản ứng của mình làm cậu ấy thất vọng rồi, không, tôi sao lại làm cho cậu ấy lùi bước, tôi nhanh đưa tay đan vào mười ngón tay cậu ấy, dùng nụ cười ngọt ngào nhất để nói cho cậu ấy biết, tôi rất thích nghe những điều này, tôi đã muốn nghe được từ rất lâu. Tôi nghĩ, nếu không phải bởi vì đang ở bên ngoài, không phải vì chung quanh có nhiều người qua lại, tôi nhất định không nhịn được mà hôn môi cậu ấy.

Như vậy, bây giờ, chúng tôi đang yêu nhau sao?


</tbody>


<tbody>
Ngày 27 tháng 9

Cả thế giới đều trở nên khác lạ, bầu trời sao lại trong xanh như vậy, ánh mặt trời sau lại sáng rực như vậy, không khí sao lại trong lành như vậy, tiếng chim hót sáng sớm sao lại thánh thót như vậy, từng khuôn mặt đối diện sao lại thân thiết như vậy.

Nguyên nhân của tất cả tất cả, đơn giản là do tôi đang yêu!

Tình yêu đầu tiên của tôi, so với đại đa số mà nói, hẳn có thể xem như chậm.

Đương nhiên, trong thời gian này, tôi còn có bạn bè, Thịnh Phương với những người bạn nữ trước kia tôi tiếp xúc không giống nhau, tính tình rất cởi mở, không so đo, cũng không có lòng ghen tị, khai giảng không bao lâu, chúng tôi lập tức kết bạn, cùng ăn cơm, cùng tự học muộn.

Mặc kệ thế nào, tình yêu của tôi, đại học của tôi, bạn bè của tôi, hãy mở ra một trang xinh đẹp cho cuộc đời tôi!

Cảm giác yêu nhau thật tuyệt vời, thần kỳ, thưởng thức qua sức lôi cuốn của nó, tôi cam tâm tình nguyện bị nó bắt làm tù binh.

Tôi và Hàn Sanh yêu nhau rất đơn giản, không có nhiều lãng mạn, chúng tôi sẽ thường xuyên chạy đến trường học gặp đối phương, cùng nhau rong chơi giữa bóng râm của ngôi trường xinh đẹp, hoặc im lặng trong phòng tự học, ngồi cùng nhau đọc sách, lại hoặc là nằm trên giường trong ký túc xá tán gẫu.

Khi ký túc xá không có người, hay khi có mùng che giường, chúng tôi sẽ lén lút hôn môi, ôm ấp, cảm giác tuyệt không thể tả, có hai lần, chúng tôi thiếu chút nữa đi quá giới hạn, Hàn Sanh không kìm lòng được đưa tay vào quần áo tôi vuốt ve, hành động này làm cho người ta cảm thấy vô cùng kích thích, đối với Hàn Sanh, tôi dung túng, tôi cũng thích cậu ấy âu yếm, nhưng khi chúng tôi ý thức được mình đang ở đâu, cuối cùng vẫn sẽ tỉnh táo lại.

Thỉnh thoảng ở bên ngoài, giữa chúng tôi sẽ có một chút hành động thân mật, nhưng bình thường đều là tôi chủ động, Hàn Sanh của tôi rất ngại ngùng, rất đáng yêu, rất chân thật, thế nên thừa dịp không ai chú ý, tôi lén hôn trộm cậu ấy một cái, sau đó lè lưỡi với cậu ấy, tôi còn thích ở bên ngoài nắm tay cậu ấy, Hàn Sanh không thích toạc móng heo như vậy, cậu ấy băn khoăn rất nhiều, nhưng cậu ấy cũng thích dung túng cho hành động của tôi.

Tôi phải mạnh mẽ một chút, cho dù không làm gì cả, chỉ cần nghĩ đến thế giới chỉ có cậu ấy, chỉ có một mình cậu ấy, chỉ cần nghĩ đến cậu ấy cũng yêu tôi như vậy, đó đã là hạnh phúc lớn lao.

Cuộc sống như vậy, làm cho tôi thư thả như đặt mình trong đám mây, tâm gần như bay lên.

Điều duy nhất nho nhỏ làm cho tôi bất mãn là Hàn Sanh cuối tuần tìm công việc làm thêm, thời gian cậu ấy bên tôi không nhiều.

Kỳ thật, sinh hoạt phí của tôi cũng đủ cho hai người dùng, nhưng lòng tự trọng của cậu ấy quá mạnh mẽ, vì vấn đề này chúng tôi cự nự cãi nhau vài lần, sau đó lại hòa thuận, tôi thua ở sự cố chấp của cậu ấy, nhưng cậu ấy cũng nhượng bộ cho tôi một chút, chẳng hạn như tôi mua quần áo giày dép tặng cậu ấy, chỉ không vượt qua giới hạn nhất định, cậu ấy cũng chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt uy hiếp, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận.

Hàn Sanh cũng sợ thời gian ở bên tôi không nhiều sẽ khiến tôi không vui, cho nên lo lắng hỏi qua tôi, tôi trả lời, tớ sẽ không buồn, bởi vì cho dù cậu không ở trong tầm mắt tớ, nhưng cậu vẫn mãi ở trong lòng tớ, cậu luôn luôn ở bên tớ.

Nhưng kỳ thật, tớ không vui, Hàn Sanh, tớ không phải không vui vì cậu không ở bên tớ, tớ chỉ không vui, vì để cho cậu một mình vất vả như vậy.

Nhưng mà, tớ có thể hiểu cậu, cũng tin cậu, mọi chuyện đều đã tốt đẹp, tớ biết một ngày nào đó, cậu sẽ thoát khỏi khốn cảnh, cậu sẽ chứng minh bản thân với mọi người, Hàn Sanh, Hàn Sanh của tớ.


</tbody>


<tbody>
Ngày 19 tháng 11.

Anh Vân Tuấn đến trường thăm tôi, anh ta mua rất nhiều đồ ăn đến đây, bảo tôi tặng cho những người bạn ký túc xá ăn, Thịnh Phương và Lý Mẫn vừa nhìn thấy anh ta, lập tức hô lên đẹp trai, sau đó bắt đầu ồn ào, giống như tám đời chưa từng gặp qua nam sinh đẹp trai ấy, nhất là Chu Tiểu Lị, nhờ phúc của cái miệng cậu ta, toàn khoa đều biết chuyện cái gì mà tôi có bạn trai đẹp trai từ tỉnh ngoài đến thăm.

Đối với anh Vân Tuấn, tôi thật sự không biết nói thế nào. Trước khi khai giảng, tôi đã từ chối anh ta thổ lộ, anh ta phản ứng kịch liệt, khơi gợi phản cảm của tôi. Nhưng sau nửa tháng anh ta trở lại trường học, giống như thay đổi thành một người khác, anh ta xấu hổ gọi điện thoại tới, vì ngôn từ và hành động ngây thơ quá khích của mình liên tục xin lỗi tôi, cũng xin tôi tha thứ, sau đó, anh ta lại kiên trì viết thư cho tôi, cơ bản là hai tuần một bức, nói về những điều vụn vặt trong cuộc sống, nói chuyện học tập, nói về những chuyện thú vị lúc chúng tôi còn thơ ấu, nhưng mỗi bức thư, anh ta vẫn không quên xin lỗi chuyện kỳ nghỉ hè.

Tôi cũng không biết anh ta tại sao lại thay đổi thái độ, có lẽ có người khuyên, hoặc có lẽ anh ta vận dụng các mối quan hệ đi thăm dò, tôi cũng không có bạn trai.

Tôi nghi ngờ anh ta theo dõi tôi, nhưng dù nguyên nhân gì, đều chẳng liên quan đến tôi.

Tôi thừa nhận mình có hơi nhẫn tâm, một chút phản cảm khơi dậy kia, cũng vì anh ta liên tục lặp lại câu xin lỗi nên đã trôi đi vô hình. Dù sao, anh ta cũng là người anh trai cùng tôi lớn lên, anh ta đối với tôi che chở có thừa, anh ta làm mọi thứ, chỉ bởi vì không chấp nhận được chuyện tôi không thích anh ta.

Tôi nghĩ, trước kia tuy rằng tôi không có tình cảm nam nữ với anh Vân Tuấn, nhưng hẳn là có cảm giác sùng bái, tôi còn thích thân thiết với anh ta nữa.

Nhưng bây giờ giữa tôi và anh ta xảy ra chuyện như vậy, hơn nữa, tôi yêu Hàn Sanh, tôi không thể tự nhiên ở bên cạnh anh ta như ngày trước, nhất là khi Hàn Sanh từ Quảng Châu trở về, không có biểu hiện thân thiết với tôi, chính là bởi vì cậu ấy biết chuyện bố mẹ và anh Vân Tuấn cùng đưa tôi đến trường.

Tôi thích Hàn Sanh vì tôi mà ghen, nhưng tôi cũng không muốn cậu ấy tưởng tượng bậy bạ.

Tôi quyết định, tôi nếu muốn đối tốt với anh Vân Tuấn, thì đồng thời phải được Hàn Sanh bằng lòng.


</tbody>


<tbody>
Ngày 25 tháng 12.

[font2=FictionTitle|ff=bauhausl&s=18&pad:17px&al=left&mar=auto][B]Đây là lễ giáng sinh đẹp nhất trong lòng tôi.

Bông tuyết trắng noãn, đám người náo nhiệt, bàn tay người yêu ấm ấp, cái ôm ngọt ngào.

Hàn Sanh đồng ý hứa với tôi, cậu ấy nói sẽ nắm tay tôi cả đời, thật ổn thật ổn nắm lấy, cậu ấy nói cậu ấy yêu tôi như sinh mệnh mình.

Nói xong câu đó, cậu ấy hôn tôi, giữa bầu trời đầy tuyết, trước mặt bao nhiêu người.

Tôi nghĩ đây là lời hứa động lòng nhất của cậu ấy đối với tôi, đây là hành động to gan nhất mà cậu ấy làm từ lúc chào đời đến giờ.

Giờ khắc này, tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế giới.

Nguyện ước đêm giáng sinh của tôi thì sao? Cứ thế này đi.

Thế giới vĩnh viễn hòa bình, con người vĩnh viễn lương thiện, tình nhân vĩnh viễn không chia lìa.


</tbody>


<tbody>
Ngày 6 tháng 1.

Sắp đến kì nghỉ đông, Hàn Sanh nói với tôi, cậu ấy chuẩn bị thuê phòng ngủ ở bên ngoài, sau đó kỳ nghỉ đông sẽ làm thêm ở bên cạnh đó. Tôi bắt đầu tính toán, tôi có thể về nhà một vài ngày, sau đó sẽ ở lại chỗ cậu ấy, tôi đã nghĩ đến chuyện phải nói với mẹ thế nào.

Hàn Sanh có chút kinh ngạc với quyết định của tôi, bởi vì cậu ấy nói cậu ấy không có nhiều thời gian ở bên cạnh tôi, nhưng mà cậu ấy đương nhiên muốn tôi đứng cạnh cậu ấy, không có lý do gì phản đối.

Mọi kế hoạch đều đã ổn, cơ mà trong đáy lòng có chút cảm giác khác thường.

Nhớ lại những lúc thân thiết cùng Hàn Sanh vượt quá giới hạn, có thể đoán được, nếu cậu ấy thuê phòng ở, mà tôi lại ở tại đó, thì sẽ xảy ra chuyện tất nhiên gì.

Tự nhiên khẩn trương chẳng hiểu tại sao.

Nhưng mà mặc kệ thế nào, tôi quyết định ở cùng Hàn Sanh một đoạn thời gian.


</tbody>

Osin cao cấp
04-03-16, 04:18 AM
Author: keyrey & norin_luv & tigermummy
Parings: YulSic
Status: Threeshot
Summary: Chỉ là 1 câu chuyện “nhẹ nhàng” thôi
Rating: PG-15

Ad
04-05-16, 02:47 PM
Mục
Lục

Osin cao cấp
04-18-16, 08:53 AM
Cô gái mặc áo khoác màu đen hớt hải chạy trên quảng trường, mái tóc đen phiêu phiêu trong gió, đụng phải không ít người qua lại nhưng người kia không có thời gian dừng lại để tạ lỗi người ta. Băng qua 1 tòa nhà, 2 tòa nhà cuối cùng cô ta dừng trước một công ty trên cửa đề hai chữ JJ, công ty cung cấp thiết bị tin học. Đôi chân mang giày bệt cũng đã khá mệt mỏi tay chống lên hông thở hổn hển ,không muốn chậm trễ một giây liền nhanh chóng đi về phía cánh cửa xoay bằng kính.

Vội hỏi quầy tiếp tân văn phòng công ty JJ nằm ở tầng mấy, cô nhanh nhẹn cám ơn rồi tức tốc đến đó, lúc đến nơi thì cũng đã không còn bóng dáng người nào ,đoán chắc đã qua lượt của mình từ lâu,vì được hẹn phỏng vấn lúc 8 giờ nhưng giờ đồng hồ đã điểm 9 giờ, xem ra ông trời không hậu đãi người hiền a~ ,rõ ràng là thấy chiếc taxi đó trước nhưng đàn ông Seoul lại không mấy lịch sự nhất quyết giành đi trước cho bằng được. Chỗ ở đã xa mà còn phải đợi chuyến xe buýt kế tiếp đúng là một ngày xui xẻo mà, cô mon men đến gần người phụ nữ ngồi ở cái bàn trước phòng phỏng vấn:

Osin cao cấp
04-18-16, 08:58 AM
Cô gái mặc áo khoác màu đen hớt hải chạy trên quảng trường, mái tóc đen phiêu phiêu trong gió, đụng phải không ít người qua lại nhưng người kia không có thời gian dừng lại để tạ lỗi người ta. Băng qua 1 tòa nhà, 2 tòa nhà cuối cùng cô ta dừng trước một công ty trên cửa đề hai chữ JJ, công ty cung cấp thiết bị tin học. Đôi chân mang giày bệt cũng đã khá mệt mỏi tay chống lên hông thở hổn hển ,không muốn chậm trễ một giây liền nhanh chóng đi về phía cánh cửa xoay bằng kính.

Vội hỏi quầy tiếp tân văn phòng công ty JJ nằm ở tầng mấy, cô nhanh nhẹn cám ơn rồi tức tốc đến đó, lúc đến nơi thì cũng đã không còn bóng dáng người nào ,đoán chắc đã qua lượt của mình từ lâu,vì được hẹn phỏng vấn lúc 8 giờ nhưng giờ đồng hồ đã điểm 9 giờ, xem ra ông trời không hậu đãi người hiền a~ ,rõ ràng là thấy chiếc taxi đó trước nhưng đàn ông Seoul lại không mấy lịch sự nhất quyết giành đi trước cho bằng được. Chỗ ở đã xa mà còn phải đợi chuyến xe buýt kế tiếp đúng là một ngày xui xẻo mà, cô mon men đến gần người phụ nữ ngồi ở cái bàn trước phòng phỏng vấn:

Osin cao cấp
04-18-16, 01:06 PM
Giữa tiết trời tháng 12 lạnh giá, thì hôm nay quả là một ngày nắng ấm hiếm có. Trời trong xanh nhẹ, mây trắng hững hờ trôi. Phải nói là rất tuyệt vời để đi dạo, xem film, shopping…

- Đi dạo, xem film, shopping? - Chất giọng vừa cất lên không chỉ phảng phất chút ngạc nhiên mà trong đó còn hàm chứa sự mỉa mai. Người đó tiếp:

- Bây giờ là tuyển bạn gái sao. Cô có đọc kĩ trước khi đi xin việc không vậy. Nhắc lại cho cô nhớ là chúng tôi tuyển trợ lí luật sự. Mời cô….out!

gru2110
05-30-16, 09:11 AM
Chương 1: Có một cô nương tên Tiểu Phù
http://i.imgur.com/O2JrTYh.jpg

Ars1010
06-06-16, 05:59 AM
Chương 21: Đau đớn
Thường ngày, nếu cô không dậy nổi, sợ là Má Từ đã làm xong điểm tâm lôi cô từ trong chăn ra rồi.

Nếu bắt gặp bộ dạng một đêm không ngủ của cô, sợ là sẽ răn dạy cô không biết thương tiếc sức khỏe của mình.

Không còn nữa rồi...

Cái người tận tâm nấu cháo, bạn đêm cẩn thận dặn dò, còn có ánh mắt đau lòng nhìn cô, cái ôm ấm áp như tình mẹ, thỉnh thoảng lại ghen lung tung lên...

Mỗi ngóc ngách trong Tiêu gia, dường như tràn ngập hình bóng Má Từ, vương vấn hương vị của bà.

Hít một hơi thật sâu, Tiêu Mạc Ngôn cảm thấy nếu còn tiếp tục như vậy thì mình sẽ phát điên, cô im lặng một lát, liếc đôi mắt đỏ ngầu nhìn A Sâm, "Tôi phải đi ra ngoài một chuyến, ở đây giao cho anh."

Ad
06-08-16, 08:02 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

Ad
07-19-16, 08:24 AM
dTest thử

Nguyên Thương cuối cùng cũng coi như phục hồi tinh thần lại, "Công chúa..."

Cố Nguyệt Mẫn chậm rãi cởi giày cho nàng, chính mình cũng tự cởi giày, nhảy lên giường, ngồi ở phía trong bên cạnh người nàng, dựa nửa người vào tường, không chút hoang mang quở trách nói: "Công chúa? Ta nói cái gì ấy nhỉ? Lúc trước thời điểm chúng ta thành thân, ta đã nói, ngươi không cần gọi xa lạ đến như thế, ngươi lại từ xưa đến nay không đem ta để trong lòng. Vừa nãy thời điểm Tử Hàm còn ở đây, sao không gọi ta là công chúa?"

Người luyện võ, bất luận dùng loại phương pháp nào, luyện cái bí pháp môn phái nào, cũng đều chia làm ba tầng cảnh giới. Tầng thứ nhất, luyện võ cường thân, mùa hè thân thể từ từ bài hãn (chảy mồ hôi), không sợ nóng bức, mùa đông thân thể chống đỡ mưa tuyết, không sợ giá rét lạnh lẽo, lấy thân thể kháng thiên uy; tầng thứ hai, chính là lấy lực đạo thế, thuận theo tự nhiên, lúc này người luyện võ, liền mơ hồ có dáng dấp đắc đạo cao nhân xuất trần, mùa hè liền vui chơi trong rừng cạnh bờ sông, mùa đông liền dường như mệt mỏi buồn ngủ, trở thành một động vật nhỏ ngủ đông; tầng thứ ba, chính là cảnh giới tông sư, bọn họ hoặc là hỉ nộ vô thường, hoặc là một phái trang nghiêm, điểm tương đồng chính là, khi bọn họ chân chính tức giận, thiên địa như giá lạnh, khi bọn họ chân thật tâm vui mừng, chỉ một thoáng xuân về hoa nở, cảnh sắc an bình, bọn họ có thể lấy tâm tình ảnh hưởng hoàn cảnh, cùng thiên địa hòa vào nhau, liền thành một khối.

Mà Cố Nguyệt Mẫn vào giờ khắc này tu vi đã sớm tiến vào tầng thứ hai cảnh giới. Giờ khắc này giữa lúc cuối thu, buổi tối dần lạnh, đặc biệt vào thời điểm hừng đông chính là rét lạnh nhất, Cố Nguyệt Mẫn lại như một con méo ba tư lười biếng cao quý tuyết sắc, hơi híp mắt lại, nửa tựa bên cửa sổ, miễn cưỡng đánh giá con mồi không thể động đậy nằm ngay dưới mắt nàng.

Nguyên Thương thầm nghĩ, khi đó hai người gặp dịp thì chơi, đều là hư tình giả ý, Cố Nguyệt Mẫn rõ ràng nói chính là lời khách sáo, hiện tại sao lại lôi chuyện cũ ra? Vị công chúa này coi là cùng với Linh đại tỷ tức giận đều giống nhau, nóng giận không chút nào nói lý. Đến cùng là Minh Huy công chúa và đại tỷ tương đối đặc biệt, hay là nữ tử trên thế gian này đều như vậy?

Chỉ nghe công chúa lại nói: Ở thời điểm du hồ, ta vô duyên vô cớ bỗng nhiên hạ tiết (í ẻm là ẻm bị đau bụng buồn ị ấy), dĩ nhiên là ngươi thi độc?"

Nguyên Thương sắc mặt bất biến, nói: "Sao có khả năng?"




http://i.imgur.com/Y6VuAOY.jpg

Ad
09-17-16, 04:44 PM
THE HANDMAIDEN


KIM TAERI - THE GREAT ACTRESS
http://i.imgur.com/ljXVFeN.jpg

Ad
01-19-17, 05:13 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**[/MARGIN][/BX][/MARGIN][/bx][/margin]

Ad
02-02-17, 10:05 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**[/MARGIN][/bx][/margin][/bx][/margin]

Ad
07-01-17, 04:14 AM
Tôi ngồi xổm trước cửa nhà nàng, bất lực, yên lặng khóc, tôi mở to miệng thở dốc để tránh bản thân khóc thành tiếng.

Tôi đã biết nàng thật sự không còn cần tôi nữa rồi.

Tôi giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi, cứ ngồi xổm trước cửa khóc đến thương tâm.


- Trích P.S 143,7 (Struggle Dog) - Truyện đăng tại www.bachgiatrang.com (http://www.bachgiatrang.com)

Ad
07-11-17, 02:57 PM
“Em nghĩ thật sự trong lòng chị chỉ có một mình mẹ em a; chỉ có bà mới thật sự tháo xuống được lớp vỏ bọc của chị a. . .” Hắn cười cười, nhưng nụ cười mang theo một chút đau thương.

“Xin lỗi đã làm tổn thương em.” Ngoại trừ cái này tôi không biết nên nói gì.

“Đừng nói xin lỗi nữa, nếu có có lẽ người đó là chính là em.” Hắn cầm chặt tay tôi.



- Trích P.S 143,7 (Struggle Dog) - Truyện đăng tại www.bachgiatrang.com (http://www.bachgiatrang.com)

Ad
09-02-17, 09:42 AM
http://i.imgur.com/ECxXmli.jpg

NƠI ĐĂNG TRUYỆN
EDIT/DỊCH
(Chỉ editor đăng truyện vào đây)

Ad
10-28-17, 08:23 AM
Code thông báo forum


<!--Thong bao truyen BGT-->

<div style="background-image:url('https://i.ytimg.com/vi/voWpbz1De_M/maxresdefault.jpg'); border: 1px solid {option2}; border-radius: 5px 5px;-moz-border-radius:5px; -webkit-border-radius:5px; -moz-box-shadow:5px 5px 5px #cfcfcf;-webkit-box-shadow:2px 2px 4px #cfcfcf;box-shadow:5px 5px 5px #cfcfcf;margin: 10px auto; width: 700px; padding: 30px; margin-bottom: 10px;background-size:cover; background-attachment:fixed" ><div style="background-color:rgba(0,0,0,0.1); border: 1px; border-radius: 5px 5px;-moz-border-radius:5px; -webkit-border-radius:5px; -moz-box-shadow:5px 5px 5px #cfcfcf;-webkit-box-shadow:2px 2px 4px #cfcfcf;box-shadow:5px 5px 5px #cfcfcf;margin: 10px auto; width: 90%; padding: 30px; margin-bottom: 10px;box-shadow: 0px 0px 5px #528B8B" <div class="announce_text" style="text-align: center"><div class="announce_text" style="text-align: center">
<br><b style="color: #FFFFFF; font-size: 18px;font-family:Palatino Linotype">CÁC TRUYỆN ĐƯỢC THỰC HIỆN TIẾP BỞI BGT'S TEAM</b><br>
<br><a href="http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=2959"><b style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.3em #FF3333, 0 0 0.3em #FF3333; font-weight: bold;font-family:Palatino Linotype; font-size: 16px">LƯU LY NGUYỆT - DIỆP SÁP (HOÀN)</b></a>
<br>
<a href="http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=3287"><b style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.3em #FF00FF, 0 0 0.3em #FF00FF; font-weight: bold;font-family:Palatino Linotype; font-size: 16px"">HỒNG BÀI THÁI GIÁM - TỤC (HOÀN)</b></a><br>
<a href="http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=5092"><b style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.3em #CD950C, 0 0 0.3em#CD950C; font-weight: bold;font-family:Palatino Linotype; font-size: 16px">P.S 143,7 (HOÀN)</b></a> <br>
<a href="http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=3623"><b style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.3em #0000EE, 0 0 0.3em #0000EE; font-weight: bold;font-family:Palatino Linotype; font-size: 16px">TRONG THÔN CÓ MỘT CÔ NƯƠNG (ĐANG EDIT)</b></a><br>
<a href="http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=4847"><b style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.3em #CD950C, 0 0 0.3em#CD950C; font-weight: bold;font-family:Palatino Linotype; font-size: 16px">QUY TẮC NGẦM - DIỆP SÁP (HOÀN)</b></a><br><a href="http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=2921"><b style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.3em #FF3333, 0 0 0.3em #FF3333; font-weight: bold;font-family:Palatino Linotype; font-size: 16px">TƯỚNG CÔNG CÒN KHÔNG MAU NGOAN NGOÃN NĂM XUỐNG CHO TA - PHÁ QUÂN TINH (ĐANG EDIT)</b></a>
</div>
</div>
</div>

Ad
02-21-18, 05:36 PM
Ngự tỷ quyết đấu

https://ddil.files.wordpress.com/2014/06/ntqd_logo.jpg?w=682

Ad
11-01-19, 02:22 PM
dTest thử

Nguyên Thương cuối cùng cũng coi như phục hồi tinh thần lại, "Công chúa..."

Cố Nguyệt Mẫn chậm rãi cởi giày cho nàng, chính mình cũng tự cởi giày, nhảy lên giường, ngồi ở phía trong bên cạnh người nàng, dựa nửa người vào tường, không chút hoang mang

quở trách nói: "Công chúa? Ta nói cái gì ấy nhỉ? Lúc trước thời điểm chúng ta thành thân, ta đã nói, ngươi không cần gọi xa lạ đến như thế, ngươi lại từ xưa đến nay không đem ta để

trong lòng. Vừa nãy thời điểm Tử Hàm còn ở đây, sao không gọi ta là công chúa?"

Người luyện võ, bất luận dùng loại phương pháp nào, luyện cái bí pháp môn phái nào, cũng đều chia làm ba tầng cảnh giới. Tầng thứ nhất, luyện võ cường thân, mùa hè thân thể từ

từ bài hãn (chảy mồ hôi), không sợ nóng bức, mùa đông thân thể chống đỡ mưa tuyết, không sợ giá rét lạnh lẽo, lấy thân thể kháng thiên uy; tầng thứ hai, chính là lấy lực đạo thế,

thuận theo tự nhiên, lúc này người luyện võ, liền mơ hồ có dáng dấp đắc đạo cao nhân xuất trần, mùa hè liền vui chơi trong rừng cạnh bờ sông, mùa đông liền dường như mệt mỏi

buồn ngủ, trở thành một động vật nhỏ ngủ đông; tầng thứ ba, chính là cảnh giới tông sư, bọn họ hoặc là hỉ nộ vô thường, hoặc là một phái trang nghiêm, điểm tương đồng chính là,

khi bọn họ chân chính tức giận, thiên địa như giá lạnh, khi bọn họ chân thật tâm vui mừng, chỉ một thoáng xuân về hoa nở, cảnh sắc an bình, bọn họ có thể lấy tâm tình ảnh hưởng

hoàn cảnh, cùng thiên địa hòa vào nhau, liền thành một khối.

Mà Cố Nguyệt Mẫn vào giờ khắc này tu vi đã sớm tiến vào tầng thứ hai cảnh giới. Giờ khắc này giữa lúc cuối thu, buổi tối dần lạnh, đặc biệt vào thời điểm hừng đông chính là rét lạnh nhất, Cố Nguyệt Mẫn lại như một con méo ba tư lười biếng cao quý tuyết sắc, hơi híp mắt lại, nửa tựa bên cửa sổ, miễn cưỡng đánh giá con mồi không thể động đậy nằm ngay dưới mắt nàng.

Nguyên Thương thầm nghĩ, khi đó hai người gặp dịp thì chơi, đều là hư tình giả ý, Cố Nguyệt Mẫn rõ ràng nói chính là lời khách sáo, hiện tại sao lại lôi chuyện cũ ra? Vị công chúa này coi là cùng với Linh đại tỷ tức giận đều giống nhau, nóng giận không chút nào nói lý. Đến cùng là Minh Huy công chúa và đại tỷ tương đối đặc biệt, hay là nữ tử trên thế gian này đều như vậy?

Chỉ nghe công chúa lại nói: Ở thời điểm du hồ, ta vô duyên vô cớ bỗng nhiên hạ tiết (í ẻm là ẻm bị đau bụng buồn ị ấy), dĩ nhiên là ngươi thi độc?"

Nguyên Thương sắc mặt bất biến, nói: "Sao có khả năng?"




http://i.imgur.com/Y6VuAOY.jpg

Bách Gia Trang's Team
03-06-20, 03:54 PM
Chúng ta không kết hôn, họ sẽ vẫn tiếp tục phản đối, kết hôn là vì muốn họ hết hy vọng. Không kết hôn, ngày tháng chung sống cũng sẽ không kiên định. Mẹ em nói, muốn em tìm đối tượng khác, cho em thời gian hai năm, nếu như hai năm sau em vẫn còn yêu chị, mẹ sẽ đồng ý chúng ta ở bên nhau. Em biết đây là kế hoãn binh, mẹ chỉ mưu cầu cơ hội, nếu như em đồng ý, nếu như em thật sự vượt qua hai năm, lời đã hứa mẹ không thu lại được, bà không lý do gì phản đối nữa, nhưng A Trừng, là hai năm! Dùng hai năm thời gian dùng vào một việc vô nghĩa như vậy, đáng giá sao



- Trích Không Ngốc Không Hạnh Phúc - Truyện đăng tại www.bachgiatrang.com (http://www.bachgiatrang.com)

Bách Gia Trang's Team
03-09-20, 03:46 PM
Khuôn mặt Hứa Trừng đều bị hù dọa trắng bệch! Cư nhiên có một khẩu súng! Việc này không có cách nào khác xong việc rồi! Vừa nghĩ như vậy, Chu Du Du vô luận như thế nào cũng sẽ không nổ súng vào Trang phu nhân, nếu không nổ súng vậy ráp súng làm gì? Một ý nghĩ thình lình nảy lên trong đầu, cô nhất thời sợ đến hai chân mềm nhũn, gần như sắp khóc, run giọng nói: "Khẩu súng để...." Lời còn chưa dứt, Chu Du Du đã giơ tay lên, đúng như suy nghĩ của cô. Nhị cô nương lại phát ngốc nữa rồi, lần này không chỉ phát ngốc, hơn nữa còn nổi điên. Những lời hôm qua cô nói với Chu Du Du toàn bộ uổng phí.

Chu Du Du thần sắc trầm trọng chăm chú nhìn mẹ mình, nói: "Mẹ còn nói thêm một câu nữa, vậy cứ xem như đời này chưa từng sinh ra con!"

....

Chu Du Du sẳng giọng nhìn Trang phu nhân, cô nói: "Là mẹ đang bức em vào chỗ chết!" Cô bi phẫn quát lên: "Em chỉ muốn có một gia đình, chỉ muốn có một người yêu em cùng em chung sống. Cái gì cũng không cho em, cái gì cũng muốn cướp đi, bảo em lấy cái gì sống tiếp? So với ôm đau xót sống cô quạnh nửa đời còn lại, chi bằng hiện tại chết đi kết thúc mọi chuyện!"



- Trích Không Ngốc Không Hạnh Phúc (Chương 87) - Truyện đăng tại www.bachgiatrang.com (http://www.bachgiatrang.com)




[/QUOTE]

Bách Gia Trang's Team
03-13-20, 04:49 PM
Giới thiệu truyện mới edit của Bách Gia Trang's Team



https://i.imgur.com/gwy9S4s.jpg
[margin=520]

Nội dung