PDA

Xem bản đầy đủ : [Hiện đại][Trường thiên] Giáng Đầu - Phật Tiếu Ngã Yêu Nghiệt



chimenchienxu16761
10-19-15, 07:26 AM
http://i.imgbox.com/COXQ4OxV.jpg



Tên gốc: Giáng Đầu - 降头

Tác giả: Phật Tiếu Ngã Yêu Nghiệt - 佛笑我妖孽

Thể loại: Bách hợp, hiện đại, huyễn huyền, kiếp trước kiếp này, ngược thân, HE.

Link gốc: http://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=397673

Số chương: 159.

Nhân vật chính: Trầm Linh, Trầm Liên.

Editor: Tá Đằng Yến Tử (Én)

Văn Án:

Trầm Linh nói:
"Em là công chúa trăng sao bao quanh, là thiên sứ thuần khiết không tì vết, mà tôi chỉ là bà đồng bị xa lánh, là ác ma."

Vì vậy Trầm Liên đáp:
"Bà đồng Linh, chị nói em là thiên sứ, chị là ác ma, thế nếu như thiên sứ không thể cứu chuộc chị, em tự nguyện bẻ cánh để sa ngã cùng chị."





Đặt cục gạch :))

Câu đầu tiên muốn nói là, mặc dù cp chính cùng họ nhưng không phải incest nhé :'D

Edit với sự đề cử của Bao nhi Lăng Hi <3 và sự ngưỡng mộ dành cho Trầm Linh :)) Linh nhà chúng ta có một cái bớt hình lá phong màu đỏ tươi bên khóe mắt phải (nhìn hình đi nào :)))

Lý do mình dùng tên Giáng đầu mà không phải Hàng đầu:
Thứ nhất mình học tiếng Nhật, cô giáo dạy Hán Việt chữ này là Giáng, Én rất nghe lời cô giáo T^T
Thứ hai là mình quăng nó vào google dịch thì nó đọc là Jiàng, không phải Hiàng. Google đại nhân chỉ điểm T^T
Thứ ba, chữ "Hàng đầu" nghe nó dễ bị nhầm qua nghĩa tiếng Việt, "sản phẩm hàng đầu của công ty chúng tôi" blah blah blah, thật rẻ tiền :))
Đó, chắc đủ thuyết phục rồi hen :3 *tự sướng*

Nếu tìm đọc QT, hãy tìm dưới cái tên Hàng đầu. Bộ này mình cũng cật lực để cử, rất đáng yêu và cảm động, nên đừng vì mình edit chậm mà không đọc, hãy đọc QT đi :)) bạn Thượng Quan Vãn Nhi có làm cái QT tốt lắm :'D

Lúc edit Ái Sanh Nhật Ký vì bị hối thúc nên mình ráng tăng tốc độ (mặc dù biết trong mắt mọi người tốc độ đó vẫn còn chậm lắm) cho nên đã bỏ rơi Thủy tinh, nhưng khi edit Giáng đầu mình sẽ cân bằng hai cái luôn, tức hai cái sẽ chậm như nhau (?) Mình sẽ không đốc thúc bản thân vì bất kỳ lý do gì, hi vọng mọi người thông cảm.


Bản edit sẽ được post độc quyền tại Bách Gia Trang cho đến khi hoàn
Vui lòng không repost đi bất kỳ nơi đâu.
Nếu có, mình sẽ lập tức post dưới dạng hình ảnh.

chimenchienxu16761
10-19-15, 02:55 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
10-21-15, 03:49 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

Từ nhỏ Linh đã có khiếu nằm trên :)) Cơ mà kiếp trước bị áp toàn tập

chimenchienxu16761
10-23-15, 03:07 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

Bạch Luyện là một trong những kẻ hành hạ Linh, hừ.

chimenchienxu16761
10-25-15, 02:32 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

3 ngày không ngủ vì miếng cơm manh áo '__'

chimenchienxu16761
11-10-15, 03:07 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
11-12-15, 06:43 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
11-14-15, 05:56 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
11-21-15, 07:16 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
11-23-15, 08:02 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-02-15, 10:30 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-02-15, 06:36 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-04-15, 07:14 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-09-15, 07:35 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-10-15, 04:24 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-13-15, 07:21 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-14-15, 09:57 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-17-15, 06:45 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-18-15, 04:40 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-20-15, 09:38 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-24-15, 09:40 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-25-15, 06:00 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-26-15, 11:29 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-29-15, 04:29 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
12-31-15, 04:09 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-05-16, 08:31 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-06-16, 11:04 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

Mình có đọc vài cmt trên facebook phản đối mình dùng từ Giáng Đầu thay vì là Hàng Đầu trong QT mà các bạn vẫn đọc. Tiện đây mình giải thích nghiêm túc một lần và không giải thích thêm nữa.
http://baike.baidu.com/view/4063.htm
Trên là trang bách khoa viết về Giáng Đầu thuật, người ta đã phiên âm cho ba chữ 降头术 là Jiàng Tóu Shù, như mình nói ban đầu, Jiàng là Giáng, Hiàng là Hàng
=> Jiàng Tóu Shù = Giáng Đầu thuật.
Còn về chữ vu bà và bà đồng :)) đoạn Kỷ Thư cười lăn vì tiểu công chúa gọi Linh là bà đồng Linh ấy, mình thấy để bà đồng thì đáng cười lăn :)) còn vu bà có gì mà cười '_' Mà sau này tiểu công chúa không gọi bà đồng nữa đâu, ít thôi, chỉ gọi Linh à :3 nên hết khó chịu cho mấy bạn rồi :))

chimenchienxu16761
01-07-16, 09:02 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-10-16, 05:21 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-15-16, 05:12 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

Chuyện là mình sắp bị Thỏ Ngố nhà mình bỏ rơi ở tp, về nhà ăn Tết xuyên Valentine, cho nên mấy ngày nay bắt Thỏ Ngố dẫn đi chơi :)) không thèm edit gì hết, mà từ hôm nay sẽ edit bù nha :3 mình sẽ cố 2 chương 1 ngày :)) trưa 1 chương, đêm 1 chương, hãy đón đọc <3

chimenchienxu16761
01-15-16, 05:44 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

VuNhi
01-16-16, 03:48 AM
Hóng tiếp quá, 2c một ngày như bạn nói thì đã quá

chimenchienxu16761
01-16-16, 07:21 AM
Hóng tiếp quá, 2c một ngày như bạn nói thì đã quá

Sẽ cố :)) Thật ra mình cũng không quen cường độ này, nhưng yên tâm, nhất định sẽ 1 ngày 2 chương đến hết thứ 2 :))


**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-18-16, 06:02 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**


Hôm qua file QT của mình bị lỗi, thế là bản QT update cả năm trời đi tong rồi, giờ phải làm bản khác, oải kinh khủng luôn :(

Được 6 thanks sẽ edit chương tiếp theo :))

chimenchienxu16761
01-19-16, 02:32 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-20-16, 05:31 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-21-16, 04:43 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-22-16, 03:03 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

VuNhi
01-23-16, 03:14 AM
Năng suất quá arigatou ~~

chimenchienxu16761
01-24-16, 03:42 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-25-16, 02:59 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-26-16, 02:34 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-27-16, 04:50 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-28-16, 06:18 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-31-16, 05:09 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
01-31-16, 05:10 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
02-02-16, 04:09 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
02-02-16, 04:10 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

freya1508
02-16-16, 02:11 PM
:tangqua::tangqua::covu::pretty:

VuNhi
02-20-16, 01:51 AM
lâu quá hông có chương mới :(

chimenchienxu16761
02-25-16, 05:47 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
02-26-16, 05:44 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
02-29-16, 04:23 PM
[BOX=url('http://i.imgbox.com/ppYQKZZ0.jpg');background-attachment: fixed;background-position: center;||1.5|2|2] [box=rgba(255,255,255,0.8); padding:30px;||||] [box=rgba(255,255,255,0); box-shadow:red 0px 0px 0px|transparent|20|10|10; border: 5px double #000000;]

Chương 47

[SIZE=4][FONT=Times New Roman][JUSTIFY]**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
03-07-16, 04:18 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
03-07-16, 04:26 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
03-10-16, 04:00 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
03-11-16, 04:57 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
03-16-16, 12:11 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

P/s: Thật sự thì mình không biết gì về Phật pháp, nên nếu có gì sai sót mong được chỉ bảo *cúi*

chimenchienxu16761
03-21-16, 12:12 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
03-24-16, 02:40 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
03-28-16, 12:41 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
03-31-16, 04:49 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
04-04-16, 02:40 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
04-07-16, 12:35 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

P/s: Chỉ khuyến mãi H đầu thôi nha :3

chimenchienxu16761
04-11-16, 02:52 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

Mở topic nhằm tạo điều kiện cho các bạn đọc H lần tới, hông được free như lần đầu nữa.

Ở đây nè: http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=3406

Lần tới là 10 post nha, thảo luận đi các bạn :)) hoan nghênh

chimenchienxu16761
04-14-16, 12:31 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
04-18-16, 12:34 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
04-21-16, 03:24 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
04-25-16, 03:49 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

VuNhi
04-29-16, 02:23 AM
huhu bắt đầu hấp dẫn rồi, hóng chương mới quá:chodoi:

chimenchienxu16761
05-02-16, 03:50 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

P/s: bù cho mọi người chương dài :))

chimenchienxu16761
05-05-16, 05:59 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

P/s: ăn chơi quên post :))

chimenchienxu16761
05-09-16, 04:11 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
05-12-16, 04:01 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

Ars1010
05-14-16, 11:40 AM
đọc xong thấy ám ảnh ghê....nhưng mà thích =)))))) Thanks bạn edit^^

chimenchienxu16761
05-16-16, 02:53 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**


Tổ tiên của Phược, cũng chính là kiếp trước của tôi, để người đời sau không chịu nhiều nghiệp báo, mới định ra quy tắc không được làm ác, bản thân sa vào cảnh khổ địa ngục, trả nợ thay bọn họ. Nhưng đợt đó giằng co mấy nghìn năm giết chóc, rốt cuộc khiến nàng càng không trả nổi.


P/s: Ở đoạn này mình dùng chữ "nàng", "nàng" ở đây là chỉ Linh của kiếp trước-Thất Túy. Thật sự thì Thất Túy tuy là kiếp trước của Linh, nhưng tính tình hai người khác nhau gần như hoàn toàn. Chẳng hạn như Linh công, Thất Túy thụ :)) Ở đây ý Linh muốn phân biệt mình không phải Thất Túy, sau này sẽ dùng như vậy. Còn tại sao là chữ "nàng" mà không phải "cô" thì là do đây là nhân vật cổ đại thôi.

chimenchienxu16761
05-19-16, 03:08 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

P/s: Mọi người đều chạy đi lo cho vụ xuất bản Tham Hư Lăng, không ai đọc truyện nữa sao? :(

rainylover1314
05-20-16, 06:50 AM
còn em nè ahihi

chimenchienxu16761
05-23-16, 12:56 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**



P/s: H lần sau sẽ là 15 post nha :3 mọi người thảo luận để tăng post xem H nào :))
Chắc tuần này sẽ có 3 chương ^^

chimenchienxu16761
05-25-16, 04:52 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**



P/s: Hẹn thứ 6 chương nữa nha :3

chimenchienxu16761
05-27-16, 03:06 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**



P/s: Cảm thấy Lưu Cơ là một nhân vật mà bên TQ luôn tôn như thần thánh :))

chimenchienxu16761
05-31-16, 04:30 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**



P/s: Chương này có ông già 600 tuổi cho nên thành ta-ngươi, đừng ném đá :3
Thứ 5, 7 sẽ có chương mới nhé :3

chimenchienxu16761
06-02-16, 04:43 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**



P/s: Hôm qua thấy không được 10 bạn nhấn thanks nữa, nên mình tính không post rồi :)) may quá có phút cuối gỡ gạc.

chimenchienxu16761
06-04-16, 10:54 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
06-08-16, 03:09 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
06-12-16, 04:17 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**



P/s: Hai chương lận nha mọi người *chỉ xuống dưới*

chimenchienxu16761
06-12-16, 04:18 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**



P/s: Hai chương lận nha mọi người *chỉ lên trên*

Thứ 5 vào hóng chương mới nha :3

chimenchienxu16761
06-16-16, 04:21 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
07-18-16, 05:55 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
07-25-16, 03:52 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
08-09-16, 03:03 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

VuNhi
08-13-16, 05:40 AM
ngừng lâu ghê luôn :chodoi:

chimenchienxu16761
08-15-16, 07:38 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
07-03-17, 03:54 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
07-05-17, 03:48 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
07-07-17, 04:37 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
07-13-17, 05:21 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
07-17-17, 03:33 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
03-02-18, 06:42 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

chimenchienxu16761
03-04-18, 10:31 AM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

P/s: Mấy ngày nay đọc lại, nhớ ra một câu mà Shiva nói rất cảm động: "Thế giới này có Thất Túy... Nó tốt đẹp như vậy làm sao ta nỡ hủy diệt, làm sao ta nỡ..."

Nếu mọi người thắc mắc Shiva là ai, Thất Túy là ai, và hóng câu này xuất hiện như Én thì hãy hối Én edit đi -))

chimenchienxu16761
03-07-18, 05:04 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

P/s: Không phải Én ko sợ máu me, chắc do Én không để ý :noroi:

chimenchienxu16761
03-11-18, 04:05 PM
**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

P/s: Chương này có người beta hộ :covu::covu:

Bách Gia Trang's Team
09-05-20, 02:46 PM
<span style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.5em #FF0000, 0 0 0.5em #FF0000; font-weight: bold; font-size: 40px" "="">Chương 93</span>

Thành thật mà nói, cô gái như Trầm Linh không có người đàn ông nào không động lòng, đẹp, quyến rũ, thông minh, lợi hại. Nhưng cũng chỉ là động lòng, không có ai dám thực sự theo đuổi cô, thứ nhất là bởi vì Trầm Linh rất cao ngạo, dễ nếm mùi thất bại, không thành công sẽ mất mạng. Thứ hai là bởi vì Trầm Linh quá lợi hại, quá giỏi giang, cô gái như vậy không có người đàn ông nào có thể quản. Mà Trầm Linh cũng không phải người cam tâm bị người khác quản.

Với tính cách của Tư Tinh Ấu, nhiều lắm cũng chỉ nhìn lén thưởng thức một chút, nhưng quyết không dám có tư tưởng không nên có.

Nhan Hi Nhiễm giúp Trầm Linh đắp thuốc xong, Trầm Linh người băng đầy vết thương chống tay phải đứng lên. Trầm Liên ôm lấy eo Trầm Linh.

- Vết thương của Linh rất nặng... - Trầm Liên đỡ lấy Trầm Linh, không để cô ngã.

Sắc mặt Trầm Linh tái nhợt, trắng bệch, hơi nâng đầu lên, có thể thấy mạch máu xanh, lớp da gần như trong suốt.

- Tiểu công chúa, đừng lo cho vết thương của tôi, tí ti thế này nhằm nhò gì, em với Hi Nhiễm trốn ở đây đừng lộn xộn, tôi đi giúp Kỷ Thư. - Trầm Linh không nhấc tay trái lên nổi, cạ cạ trán vào gò má Trầm Liên. Xúc cảm lạnh như băng làm lòng Trầm Liên đau xót.

- Linh sống em sống, Linh chết em chết... - Trầm Liên biết ngăn cản Trầm Linh cũng vô ích, điều duy nhất có thể làm chỉ có thể ủng hộ cô, cho nên ghé vào tai cô khẽ thầm hứa.

Trầm Linh ngẩng đầu, mang theo nụ cười: "Tôi nhớ..."

Cô vịn vách đá đi tới bên người Kỷ Thư, để tay lên vai Kỷ Thư: "Kiếm thuật của em quá kém, thôi cứ để tôi."

- Hừ... - Kỷ Thư vẫn thẳng tầm mắt chém chết một con Cương Đồng: "Chị chỉ còn nửa cái mạng, còn khoe tài?"

- Kiếm rất nặng, khiến em bị mất lợi thế, không thể một chiêu một con toi, như vậy chỉ hao tổn thể lực của mình, huống hồ thi khí càng lúc càng nặng, mọi người sẽ không chịu được... - Trầm Linh thở hổn hển, đoạt lấy cổ kiếm trong tay Kỷ Thư, đồng thời ném một bao bố nhỏ cho Kỷ Thư. Cô đồng thời cũng nhìn ra, trên người Kỷ Thư có vết thương...

- Đây là cái gì? - Kỷ Thư kinh ngạc hỏi.

Trầm Linh trở tay một kiếm giải quyết hết: "Trong túi đó là Lôi phách Tảo mộc, hai chúng ta hợp tác, em có trách nhiệm ném cái này vào miệng chúng, tôi sẽ chém, Đãng Hồn thuật không tụ tập được tam hồn thì vô dụng với chúng nó."

Bỗng nhiên Kỷ Thư nghiêng đầu ngồi xuống, Trầm Linh một kiếm bổ ngang, chém con Cương Đồng thành hai khúc.

Kỷ Thư toét miệng cười, hai người cũng còn ăn ý, vì vậy lưng dán lưng Trầm Linh: "Được rồi, bắt đầu đi..."

Kỷ Thư vừa tránh tấn công của Cương Đồng, vừa ném viên Tảo mộc vào chúng nó, thị lực của cô rất chuẩn, thẳng thắn ra tay, chọn những con Cương Đồng không có môi che miệng, hàm răng nhô ra ngoài, vốn định há miệng phun thi khí đen, nhưng lại tạo điều kiện cho Kỷ Thư. Hoặc cô công kích vào xương sườn không có ổ bụng, cũng một ném một chuẩn, hơn nữa cũng chọn những con mà Trầm Linh không cần di chuyển quá nhiều để hạ thủ.

Lần đầu tiên Nhan Hi Nhiễm thấy Kỷ Thư hợp tác với Trầm Linh, họ ăn ý đến mức chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ là biết đối phương muốn gì. Kỷ Thư ở bên người Trầm Linh, hình như cô vui vẻ hơn nhiều, chí ít có thể làm chuyện cô muốn làm, không mai một thực lực của cô. Lòng lại mơ hồ chua xót, nàng... không cho Kỷ Thư được điều gì.

Tư Tinh Ấu nhìn Trầm Liên và Nhan Hi Nhiễm, nhìn nhìn lại Kỷ Thư và Trầm Linh, có chút ngờ nghệch về mối quan hệ giữa các cô...

Nhưng không thể không thừa nhận hai cô gái Kỷ Thư và Trầm Linh quả thực rất lợi hại, ở Tương Tây hắn đã nhìn thấy bản lĩnh của Kỷ Thư, không ngờ Trầm Linh còn dữ dằn hơn. Bị thương nặng như vậy lại chém giết những con quái vật này không hề chớp mắt cái nào. Nếu là hắn đã sớm tay chân mềm nhũn. Tư Tinh Ấu hắn là người quen qua lại với thi thể nhưng cũng không dám nhìn thẳng Cổ Bộ Cương Đồng, bốn cô gái này đều không đơn giản, Tư Tinh Ấu rút ra kết luận.

Hắn rảnh rỗi nên có thời gian suy nghĩ, phía Trầm Linh một kiếm đâm xuyên qua trái tim bốn con Cương Đồng, rốt cuộc cô cũng ngã xuống vì tiêu hao thể lực.

Kỷ Thư ôm Trầm Linh, giương mắt nhìn vài con Cổ Bộ Cương Đồng còn lại, chúng nó vẫn cố chấp bò dậy từ dưới đất, đi tới phía cô và Trầm Linh, ánh mắt đột nhiên trở nên u ám. Trầm Linh vẫn có cảm giác tội lỗi rất nặng đối với Phược và Trầm Liên, nhưng Kỷ Thư chỉ có cảm giác tội lỗi với Trầm Linh. Cô cũng không quan tâm số phận trước kia của Cương Đồng là như thế nào.

Bây giờ điều cô phải làm là chém tận giết tuyệt... chỉ lần này mà thôi.

Nhặt cổ kiếm đầy huyết thanh màu xanh lục lên, Kỷ Thư buông Trầm Linh, chậm rãi đi tới, giết sạch sẽ Cổ Bộ Cương Đồng còn lại.

Xong xuôi hết cô ghét bỏ quăng thanh kiếm qua một bên, Tư Tinh Ấu thấy thế vội vàng chạy tới nhặt thanh kiếm gia truyền của mình lên, cẩn thận chà lau thứ nước bẩn. Kỷ Thư nhìn hắn một cái, khinh thường hừ một tiếng, ôm Trầm Linh quay lại chỗ họ đang đợi, bởi vì ở đây vừa giăng kết giới, cho nên Cương Đồng không thể tiến vào, bên trong coi như là sạch sẽ.

Trầm Liên vội vàng đón lấy Trầm Linh, ôm cô vào lòng mình, lấy vài viên thuốc đút vào miệng cô, cũng không ngại vết máu trên mặt Trầm Linh, mặt kề mặt với Trầm Linh, yên lặng ôm cô.

Kỷ Thư ngồi xuống bên người Trầm Liên, thở dài: "Mèo có chín cái mặng thì chị ấy còn hơn con mèo, cậu yên tâm đi..."

Trầm Liên không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng lau mặt Trầm Linh, ngón tay xoa cái bớt trên khóe mắt Trầm Linh, khuôn mặt cô tái nhợt như ngọc thạch, nhưng cái bớt này vẫn đỏ như máu.

Tư Tinh Ấu nhìn cả bốn người không nói lời nào, hắn là người ngoài cũng không tiện nói, chỉ muốn nhanh chóng ra khỏi đây, vì vậy ngồi xa xa chờ họ hồi phục thể lực.

Bốn người ngồi yên tĩnh, Kỷ Thư và Nhan Hi Nhiễm chiến tranh lạnh mấy ngày nay cho nên không nói lời nào, nhưng Trầm Liên cũng không nói thì hơi kì dị. Kỷ Thư hơi lo lắng nàng sốc gì đó.

- Tiểu công chúa, cậu không sao chứ?

Trầm Liên xoa xoa khóe mắt, ngẩng đầu cười một cái với Kỷ Thư: "Không sao, có mấy loại thuốc này Linh sẽ hồi phục ngay, nhưng mình không hề muốn Linh tỉnh lại. Mỗi khi tỉnh lại Linh lại nhảy vào nguy hiểm, cũng là vì mình."

- Tiểu công chúa, đây là số mệnh của chúng ta, suốt đời sống trong nguy hiểm như vậy, có thể chết bất cứ lúc nào, cuộc đời ngắn ngủi lắm, thanh xuân cũng sắp qua rồi, nhân lúc còn trẻ làm nhiều điều hơn, chuyện người khác chưa trải qua, chúng ta đều trải qua rồi. Trầm Linh thường nói mình trưởng thành sớm, thật ra chị ấy còn hơn tớ, 17 tuổi khuôn mặt chị ấy đã không còn hiện ra hỉ nộ ái ố, thành người sống khép kín... Bây giờ chị ấy và cậu đã đến với nhau, là lựa chọn của bản thân chị ấy. Cậu không cần lo, cũng đừng buồn.

Những lời này vốn Kỷ Thư muốn an ủi Trầm Liên, nhưng Nhan Hi Nhiễm nghe lại không thấy vậy, rốt cuộc Kỷ Thư coi nàng là gì? Nàng cho rằng mình có thể ảnh hưởng đến Kỷ Thư, nhưng thật ra nàng đã đánh giá cao bản thân, những điều Kỷ Thư nghĩ và theo đuổi là hoàn toàn khác nhau.

Nhan Hi Nhiễm khoanh tay đứng ở góc, nghĩ, đã biết Kỷ Thư căn bản cũng không quan tâm đến nàng sao còn hi vọng? Đối với cô mà nói nàng là gì chứ? Chưa từng thấy cô chủ động làm gì, ngay cả quan tâm cũng chỉ dừng lại ở mức khách sáo.

Trầm Linh giật giật trong lòng Trầm Liên, khóe miệng mất tự nhiên kéo kéo, lại đụng tới vết thương. Kỷ Thư nhìn thấy Trầm Linh tỉnh, cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần tỉnh lại là không sao rồi.

Cô nhìn Trầm Linh hả hê nói: "Chị chưa chết à..."

- Nhờ phúc của em... chưa chết được... - Trầm Linh nhếch mép nghiến răng trừng Kỷ Thư, lúc này còn có tâm trạng khinh thường cô.

- Ha ha, người ta nói tai họa để lại nghìn năm(*), chị gieo họa như vậy làm sao mà chết được. - Trong lòng Kỷ Thư vui vẻ, Trầm Linh có thể cãi lại chứng minh cũng đã khỏe lại bảy tám phần. Năng lực hồi phục của cô càng lúc càng mạnh, cũng có thể nói càng lúc cô càng mạnh lên, mỗi lần tìm thấy đường sống trong chỗ chết lại khiến Trầm Linh trưởng thành nhanh chóng.

(*) Người tốt sống không lâu. Người xấu sống lâu, nhưng mà sau đó lại gặp phải báo ứng.

Trầm Liên cởi áo khoác quấn cho Trầm Linh, trang phục của Trầm Linh bị Cương Đồng cào nát không thể mặc nữa, Nhan Hi Nhiễm lấy áo mình bọc người Trầm Linh, bởi vì chỉ có trang phục của cô sạch sẽ, chỉ dính ít máu. Bây giờ cũng không để ý nhiều như vậy, Trầm Liên quấn cô tầng tầng lớp lớp, ngồi dựa vào vách đá, cúi đầu kiểm tra vết thương Trầm Linh.

Trầm Liên nhìn Trầm Liên run một cái, biết là nàng lạnh, vì vậy định cởi áo khoác của mình choàng cho Trầm Liên, lại bị Trầm Liên dùng ánh mắt ngăn cản, Kỷ Thư nhướng mày kỳ quái nhìn nàng.

Trầm Linh nhìn về phía Nhan Hi Nhiễm, Nhan Hi Nhiễm bình thường cũng ăn ít khổ, ở đây âm hàn ẩm ướt, nàng chỉ có thể thu gọn cơ thể để giữ ấm.

Kỷ Thư nhìn đau lòng, đưa áo khoác cho Nhan Hi Nhiễm.

Nhan Hi Nhiễm liếc mắt nhìn Kỷ Thư, đánh một cái lên bàn tay vươn tới, nàng thà lạnh chết chứ không cần Kỷ Thư bố thí, động tác của Trầm Liên và Kỷ Thư nàng đều thấy, bây giờ nín giận không thể nào phát ra.

Cái đánh rất vang, cả Trầm Linh và Trầm Liên đều nghe thấy, bất ngờ nhìn hai người bình thường luôn khách sáo. Trầm Linh lại nhàn nhã hồi phục biểu cảm vô lại, giận dỗi là chuyện tốt, nếu cứ khách sáo mãi như vậy thì không biết khi nào mới có đột phá.

Trầm Liên cúi đầu dán vào mặt Trầm Linh, nói nhỏ: "Linh lại nghĩ xấu?" Nàng đã quá quen nụ cười này.

- Ha ha. Không có gì, chúng ta đừng nói gì, làm khán giả là được rồi... - Trầm Linh nói cố ý lớn tiếng để Kỷ Thư nghe, cô hung hăng trợn mắt nhìn cái bà chị chỉ lo sợ thế giới quá bình yên, mình bị não tàn mới nghìn dặm xa xôi đến cứu chị ta.

Nhưng Nhan Hi Nhiễm như vậy cô cũng không dám liếc tiếp, oán hận ép mình quên đi ánh mắt đắc ý của Trầm Linh phía sau, ăn nói khép nép: "Hi Nhiễm, đừng giận, chị cầm lấy choàng đi."

Nhan Hi Nhiễm hừ một tiếng, quay sang không để ý tới Kỷ Thư.

Kỷ Thư nhăn mũi liếc mắt nhìn vẻ mặt hưng phấn của Trầm Linh, thầm nghĩ, sao chị không bất tình nhân sự tiếp đi, mặt lại nặn ra nụ cười: "Đừng nóng giận, mấy ngày nay chị chẳng nói chuyện với tôi."

Nhan Hi Nhiễm vẫn không nói gì, lập tức vùi đầu vào đầu gối.

Kỷ Thư bất đắc dĩ vuốt mũi, không phải lần trước khẩu khí rất nặng sao, giận đến mấy ngày, không nên giận thêm, Nhan Hi Nhiễm trong ấn tượng của cô cũng không phải người hẹp hòi.

Nhưng cô không biết mình phạm vào điều tối kị, lấy trang phục vốn là để cho người khác, mà do người ta không lấy mới nghĩ đến Nhan Hi Nhiễm, Nhan Hi Nhiễm kiêu ngạo làm sao bằng lòng nhận bố thí, huống hồ nàng chùn chân trước Kỷ Thư, tâm tình của Kỷ Thư với nàng lại mơ hồ, lòng nàng rất hỗn loạn. Đủ loại ưu tư vướng mắc, cuối cùng hóa thành uất ức, giấu trong lòng, không xả ra được, rất bực mình.

- Hi Nhiễm... - Kỷ Thư đẩy đẩy vai Nhan Hi Nhiễm, không phản ứng.

- Hi Nhiễm... - Đẩy nữa, vẫn không có phản ứng.

Kỷ Thư không kiên nhẫn, cố sức kéo đầu Nhan Hi Nhiễm khỏi đầu gối nàng, lại thấy trên gò má cóng đến phát xanh của Nhan Hi Nhiễm đã bám đầy nước mắt. Kỷ Thư luống cuống, sao đã khóc rồi.

------------------------------------------

Bách Gia Trang's Team
09-05-20, 02:48 PM
<span style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.5em #FF0000, 0 0 0.5em #FF0000; font-weight: bold; font-size: 40px" "="">Chương 94</span>

Hi Nhiễm... chị đừng... sao chị khóc chứ. - Kỷ Thư vội vàng ngồi xuống trước mặt Nhan Hi Nhiễm, hốt hoảng lau nước mắt cho nàng.

Mới đầu Nhan Hi Nhiễm chỉ khóc thầm, sau đó tựa như trút ra khóc rống lên, làm cho hai người kia nhìn nhau không biết xảy ra chuyện gì, rồi nhất trí nhìn về phía Kỷ Thư. Kỷ Thư giơ hai tay lên, biểu cảm cũng sắp khóc, nghĩ thầm, rõ ràng chị ấy giận mình, bây giờ sao giống như mình bắt nạt chị ấy?

- Hi Nhiễm, tôi sai rồi, chị mắng tôi được rồi, không thì đánh tôi cũng được, chị đừng khóc mà, chị khóc bọn họ tưởng tôi bắt nạt chị... - Mặc dù Kỷ Thư trước kia có rất nhiều bạn gái, nhưng cô cũng chưa từng dỗ người nào như thế này, cô luôn là người chiếm vị trí chủ đạo.

Kỷ Thư là một người cao ngạo, vẫn luôn như vậy, chưa bao giờ ăn nói khép nép với người nào, dù là Regana, cô cũng một nửa ôn nhu, một nửa cường ngạnh xông vào thế giới của nàng. Cho nên kỳ thực cô cũng không hiểu Nhan Hi Nhiễm lại thay đổi như chong chóng, càng không biết dỗ thế nào. Nói đến thay đổi, chính cô cũng buồn bực, mấy ngày nay Nhan Hi Nhiễm như vậy Kỷ Thư nghĩ mãi không thông, Nhan Hi Nhiễm dịu dàng trước đây sao lại đột nhiên biến mất.

- Em quản tôi làm gì, tôi không cần em quan tâm, em không bắt nạt tôi, tôi tự gây sự, do tôi không biết tự trọng đi theo em, không được sao? - Nhan Hi Nhiễm nghe Kỷ Thư nói xong, thật sự nàng sắp tức chết rồi...

"..." Kỷ Thư cau mày thực sự không biết phải làm sao bây giờ, tự dưng nói ra những lời này, sao cô tiếp thu được?

- Ngốc nghếch... - Trầm Linh liếc một cái, trở mình ôm Trầm Liên nói: "Trong túi của em có đồ ăn, lát nữa lấy ra chia cho mọi người, hôm nay chúng ta nghỉ ngơi tại đây một đêm, ngày mai qua sơn động tìm Độc Long lấy Thần Dụ."

- Ở đây? - Trầm Liên liếc mắt nhìn thi thể Cương Đồng đầy đất, nhưng không còn cách khác, hiện tại đây là chỗ an toàn nhất, bên ngoài không biết bao nhiêu nguy hiểm. Gật đầu, cuối cùng đồng ý với Trầm Linh.

Tư Tinh Ấu ôm bảo kiếm tổ truyền ngồi rất xa, Kỷ Thư này tuyệt đối không thể đến gần, hắn đã ăn đủ khổ. Còn bên Trầm Linh, Trầm Liên tỏ thái độ thù địch với hắn, hắn nên ngoan ngoãn ở chỗ này, không nên nhúc nhích. Sơn động này kỳ dị như thế, ngày mai phải khiến các cô ấy đưa mình ra ngoài. Ông nội nói không sai, hắn ở Tương Tây có thể được coi là cao thủ, nhưng sau khi ra ngoài mới biết mình rất kém cỏi.

Phía Trầm Linh họ tất nhiên không chung đường với hắn, nên hắn cũng không muốn thừa nước đục thả câu.

Kỷ Thư nóng ruột vò đầu bứt tai, thấy vẻ mặt Trầm Linh cười như không cười, cô nổi điên. Nhưng nếu không mặc kệ Nhan Hi Nhiễm, e rằng việc này sẽ không xong.

Vì vậy không để ý Nhan Hi Nhiễm phản kháng, đứng lên khoác áo còn mang nhiệt độ cơ thể của mình, bao lấy người Nhan Hi Nhiễm, cũng mạnh mẽ ôm lấy người nàng, cùng chen trong cái hố của sơn động.

Cái hố này không sâu lắm, Kỷ Thư ôm Nhan Hi Nhiễm quá chặt, Trầm Linh nghiêng đầu cũng chỉ thấy phân nửa mặt Kỷ Thư, không nhìn thấy hết. Nhan Hi Nhiễm bị động tác của Kỷ Thư làm ngẩn ngơ một lúc, ngay sau đó giãy dụa muốn thoát khỏi cái ôm của Kỷ Thư, nhưng không biết làm sao vì không gian chỗ nàng ngồi quá nhỏ, ngay cả độ rộng để hất tay cũng không có, chỉ có thể vùi ở trước ngực.

Nhan Hi Nhiễm nhỏ giọng, khóc nức nở trách cứ: "Kỷ Thư, em muốn làm gì?"

- Tôi chỉ muốn chị đừng giận nữa... - Kỷ Thư dán chặt vào Nhan Hi Nhiễm để nàng không giãy giụa.

- Chị không giận.

- Chị có...

- Chị không có...

- Chị có...

Giãy giụa một hồi, Nhan Hi Nhiễm cũng mệt mỏi, dù so thế nào thì sức lực của nàng không thể bằng Kỷ Thư, hậu duệ Phược gia đều không bình thường đều là kẻ điên, nàng chịu đủ rồi.

Vì vậy mặt lạnh nói: "Được, chị giận, rất giận, vậy em nói xem, chị giận cái gì?"

- Chị... - Kỷ Thư mở to hai mắt, cô thực sự không biết.

- Em không biết tại sao chị giận, vậy em dựa vào cái gì mà kết luận chị giận?

- Tôi...

- Em buông ra...

- Không buông...

- Tôi không buông... - Kỷ Thư rốt cuộc cũng phát hiện, cô đang dây dưa một vấn đề không có chút ý nghĩa nào với Nhan Hi Nhiễm, vì vậy hạ giọng: "Hi Nhiễm, tôi không biết chị làm sao, nếu như do thái độ với chị hôm đó, xin lỗi, tôi xin lỗi. Tôi giết người, không phải vì tôi thích giết chóc, máu lạnh, mà là tôi tôn trọng Thuỵ Gia Na, tôn trọng Hắc Phong, nếu để người khác biết Hắc Phong ở phía sau làm chuyện cẩu thả như vậy, huy hoàng trước kia của Hắc Phong sẽ triệt để bị hủy hoại chỉ trong chốc lát. Nếu Thuỵ Gia Na ở đây, chị ấy cũng không hi vọng xảy ra chuyện như vậy.

Nhan Hi Nhiễm đảo mắt, việc này nàng đã hết giận lâu rồi, lúc đầu nàng cũng hơi quá đáng với Kỷ Thư, mấy ngày nay nhìn Kỷ Thư dè dặt với nàng, nàng cũng hết giận một nửa, chỉ còn thiếu hạ mặt giảng hòa với Kỷ Thư.

Bây giờ vấn đề là Kỷ Thư cơ bản không biết vấn đề ở chỗ nào, cô không nhận ra, nàng cũng không tự nói được, nói nhiều cũng vô ích.

Nếu nói Kỷ Thư không biết, nàng cũng không tin, người đã yêu nhiều lần và thông minh như như vậy làm sao có thể không biết, chỉ có thể Kỷ Thư đang giả bộ ngốc, lừa gạt người khác, cũng lừa gạt mình...

- Hi Nhiễm, sao chị không nói gì? - Kỷ Thư cũng hết cách.

- Kỷ Thư, em không cảm thấy chúng ta là người của hai thế giới sao? Em xem đi, em tiến vào thế giới này mà cũng không cách nào cùng chị, em có cái mình theo đuổi, điều em muốn chị không cho em được. Em cũng không biết chị muốn gì, cho nên... - Nhan Hi Nhiễm bỗng nhiên dừng lại, cho nên xa nhau đi, nói như vậy nhưng nhìn vẻ mặt ưu thương của Kỷ Thư nhìn mình, cũng không nỡ nói ra miệng.

- Hi Nhiễm, chị thực sự nghĩ như vậy? - Kỷ Thư nỗ lực khôi phục tâm trạng của mình, nhưng tay nắm cổ tay Nhan Hi Nhiễm không ngừng dùng sức, làm cho Nhan Hi Nhiễm cảm thấy tay mình sắp bị bẻ gãy.

- Không phải là chị nghĩ, mà là sự thật. - Nhan Hi Nhiễm thở dài, nàng cũng mất sức giãy giụa, vô lực dựa đầu vào vai Kỷ Thư: "Chúng ta như vậy không mệt mỏi sao? Bây giờ thậm chí chị thấy chị làm em chùn bước, trở ngại, em thấy như khi nãy, tuy em mạo hiểm tính mạng chiến đấu với Cổ Bộ Cương Đồng, nhưng chị thấy một thần thái hào nhoáng từ em... khác hẳn với con người ưu sầu thường ngày. Đôi khi chị thực sự đố kị với Trầm Linh, cái gì em cũng đặt em ấy trong lòng, em suy nghĩ gì em ấy cũng biết, tuy..."

Ưm... ưm...

Nhan Hi Nhiễm còn chưa nói xong đã bị Kỷ Thư đột nhiên cắt đứt.

Kỷ Thư vẫn cuồng nhiệt như vậy, có tính xâm lược, vừa đụng đến môi của nàng là tiến quân thần tốc, đầu lưỡi dùng sức quét đôi môi của nàng, mãi cho đến khi nàng không thở nổi, chịu không được phải thở ra. Thừa cơ hội này, đầu lưỡi linh hoạt của Kỷ Thư lập tức chui vào khoang miệng của nàng, ép đầu lưỡi nàng nhảy múa cùng mình. Hơi thở nóng bỏng phủ hai bên mũi khiến Nhan Hi Nhiễm bối rối...

- Hi Nhiễm... - Kỷ Thư nỉ non.

- Thư... Chúng ta đừng như vậy... - Nhan Hi Nhiễm cố sức đẩy Kỷ Thư ra, Kỷ Thư lảo đảo một cái, nhưng chỉ lui về sau một chút lại dán vào, tức giận cắn xé làn môi Nhan Hi Nhiễm.

- Ư... - Nhan Hi Nhiễm bị đau, cũng cắn lại Kỷ Thư, hung hăng dùng chân đạp cô một cái, Kỷ Thư ngã trên mặt đất, trừng cô nói: "Em điên rồi..."

- Chà... - Trầm Linh kêu một tiếng tượng trưng, không nghĩ tới Nhan Hi Nhiễm bình thường lịch sự tao nhã giờ lại bạo lực như vậy. Vở kịch hôm nay thực sự quá đặc sắc.

Trầm Liên buồn cười nhìn Trầm Linh, nhéo nhéo gò má của cô, sao cô lại không lo lắng cho Kỷ Thư chút nào.

- Ha ha tiểu công chúa, em không biết, em ấy kiêu ngạo quá, trước đây nhiều tình nhân như vậy, mà nói gì ai cũng nghe, tôi thấy không ưa. Giờ để em ấy chịu thiệt một chút, coi như là dạy dỗ... - Trầm Linh thoải mái đổi tư thế trong lòng Trầm Liên, vết thương như đang khép lại, hơi ngứa, lại không thể gãi, đành cọ cọ vào người Trầm Liên.

- Sao vậy? - Trầm Liên lo vết thương Trầm Linh vỡ ra, cố định thân thể của cô.

- Ngứa...

Tư Tinh Ấu im lặng nhìn bốn cô gái này, khóe miệng giật giật, các cô đều không bình thường, đều bị điên, hắn không muốn ở đây nữa, hoàn cảnh này mà họ còn có thể liếc mắt đưa tình như không có chuyện gì.

Lúc này Trầm Linh mới chú ý tới Tư Tinh Ấu hơi quen mặt: "Anh là?"

- Lần trước ở rừng chuối, tôi nợ cô một ân tình... - Tư Tinh Ấu ho hai tiếng.

- À... anh là thợ đuổi xác? - Trầm Linh ngồi thẳng đánh giá Tư Tinh Ấu.

- Ừ.

- À.

Tư Tinh Ấu hít sâu một hơi, lại hỏi: "Hai người họ?"

- Không sao, anh mệt không, đánh một giấc đi. - Trầm Linh cười mỉm trả lời.

Tư Tinh Ấu hoàn toàn không nói gì, ôm kiếm trong lòng quay mặt đi, đây đều là con người sao?

- Linh. - Trầm Liên cúi đầu, chóp mũi cọ bên tai Trầm Linh: "Sao lại cười với anh ta, em không thích."

- Tiểu công chúa của tôi ghen tị à. - Trầm Linh đưa tay phải ra nhéo nhéo mặt của Trầm Liên: "Lần sau không cười với anh ta nữa."

Ầm...

Một tiếng vang thật lớn, Trầm Liên và Trầm Linh vội vàng ngẩng đầu nhìn về hướng Kỷ Thư, là Kỷ Thư lấy tay đập vỡ tảng đá nhỏ bên cạnh Nhan Hi Nhiễm, dịch thể đỏ tươi từ ngón tay Kỷ Thư nhỏ giọt xuống.

Trầm Liên do dự không biết là đến giúp một tay hay không, lại bị Trầm Linh kéo lại, Trầm Linh lắc đầu ý bảo nàng không nên quấy rầy. Nếu như Kỷ Thư không qua cửa này, cô vĩnh viễn chỉ có thể ở giai đoạn mờ ám với Nhan Hi Nhiễm.

Nhan Hi Nhiễm cũng sợ choáng váng, lần đầu tiên thấy Kỷ Thư nổi cơn điên như vậy. Liếc mắt thấy máu tươi chảy xuống tay cô, giọng điệu cũng mềm nhũn: "Thư, em đừng như vậy..."

Hai người đang xô đẩy, Kỷ Thư lại nện một quyền lên vách đá...

- Các người đều muốn đi, muốn rời khỏi tôi? - Kỷ Thư đỏ mắt nhìn chằm chằm Nhan Hi Nhiễm.

- ... Chị không nói vậy, chị chỉ... - Nhan Hi Nhiễm cúi đầu, có phải nàng cắn mạnh quá, đến giờ khóe miệng Kỷ Thư còn sưng, đầu gối đá vào bụng cô, có bị sao không?

Kỷ Thư hình như không muốn động thủ với mình, đành phải xả vào thứ khác, lần đầu phát hiện tính trẻ con của Kỷ Thư, cũng phát hiện ra tính hơi bạo lực của cô.

- Tôi biết, tôi chậm chạp không thể hiện làm chị rất khổ sở, tôi thật sự rất sợ, sợ làm chị tổn thương. Không phải tôi không quan tâm chị, mà lần đầu tiên trong đời tôi không biết phải biểu đạt thế nào. - Giọng Kỷ Thư mang theo nghẹn ngào, dựa đầu vào trán Nhan Hi Nhiễm.

Nhan Hi Nhiễm thở dài, đúng là lần đầu tiên nàng tùy tiện như vậy, không lí trí trong chuyện tình cảm của mình, ngay cả khi chồng trước phản bội, tổn thương nàng cũng không bối rối như vậy.

Nàng giống như Kỷ Thư, phải đối diện với cảm giác tự ti, đều trải qua quá khứ không thể chịu đựng được, do rất nhiều cảm giác nhỏ bé ấy, hai người đến gần lại xa cách, lại đến gần, dằn vặt đối phương.

Nên mới thành tình trạng như hôm nay. Nhan Hi Nhiễm đưa tay vuốt khóe miệng Kỷ Thư, lúc nãy cắn quá nặng, giờ đã xuất hiện tơ máu màu tím, lại nắm tay bị thương của Kỷ Thư.

Đau lòng hỏi: "Đau không?"

- Hi Nhiễm... - Kỷ Thư chợt ôm lấy thân thể Nhan Hi Nhiễm, môi dán trên vành tai Nhan Hi Nhiễm, dùng ngữ điệu cực dịu dàng: "Em thích chị."

Bách Gia Trang's Team
09-05-20, 02:52 PM
<span style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.5em #FF0000, 0 0 0.5em #FF0000; font-weight: bold; font-size: 40px" "="">Chương 95</span>



"Ừ..." Nhan Hi Nhiễm gật đầu: "Chị biết." Đợi lâu như vậy, rốt cuộc đợi được những lời này, tâm tình của Nhan Hi Nhiễm nhất thời thả lỏng, cảm giác mệt mỏi mấy ngày liền cũng nhất thời tan biến. Cho đến bây giờ nàng chưa từng nghĩ đến, những lời này dĩ nhiên có ma lực lớn như vậy: "Hi Nhiễm, em sợ chị sẽ rời đi, lúc chị tức giận không để ý đến đến em, em thực sự sợ hãi. Nhưng nhìn thấy chị cùng em đến cứu Trầm Linh, em lại cảm thấy vui vẻ, chị vẫn quan tâm em, có phải không?" Kỷ Thư dùng sức cọ vào vai Nhan Hi Nhiễm, muốn cọ rơi ẩm ướt nơi khóe mắt: "Đúng vậy, em quan tâm chị, em cũng không biết mình làm sao vậy, vốn dĩ chỉ muốn làm bạn bè bình thường, nhưng càng đi càng gần, luyến tiếc chị khổ sở, muốn chị vui vẻ, sợ chị không thích em, lo được lo mất như thế....." Kỷ nói.

" Tôi nói hai người các cô đã đủ chưa?" Nhan Hi Nhiễm còn chưa nói xong đã bị giọng nói uể oải của Trầm Linh cắt đứt: "Ở đây cũng không chỉ có chúng ta, còn có một đại nam nhân, hai người buồn nôn như thế ai chịu được?" Nhan Hi Nhiễm bị Trầm Linh nói khuôn mặt đỏ bừng, vừa rồi quá tức giận, không chú ý còn có ba người sáu con mắt đang nhìn chằm chằm, đương nhiên những việc vừa rồi các nàng đều nhìn vào trong mắt, thực sự là quá xấu hổ, nàng hận không thể lập tức tìm một khe nứt để chui vào: "Mặc kệ chị..." Kỷ Thư bất mãn trừng Trầm Linh một cái, dù sao thì da mặt của nàng cũng dày, không sợ bị chê cười, còn Tư Thiến Ấu kia, các nàng kích hôn cũng đã thấy qua, hẳn là sẽ không quan tâm một chút việc như thế.

Mặt Nhan Hi Nhiễm càng đỏ, vùi đầu vào ngực Kỷ Thư không dám ra. Trầm Liên không đành lòng nhìn nữa, lên tiếng giải vây: "Hi Nhiễm, mau giúp Kỷ Thư băng bó một chút đi, em xem tay cô ấy còn đang chảy máu kìa." Nhan Hi Nhiễm lúc này mới nhớ đến, vội vàng lôi kéo Kỷ Thư ngồi xuống, tìm thuốc trong ba lô. Kỷ Thư dỗ dành được Nhan Hi Nhiễm, vui vẻ trong lòng nở hoa, nào còn quan tâm vết thương trên người, lôi kéo Nhan Hi Nhiễm vào trong góc nhỏ vừa rồi, muốn nói vài lời riêng tư. Thế nhưng Nhan Hi Nhiễm da mặt mỏng, đến bây giờ trên mặt còn đỏ ửng chưa lui, sống chết không chịu đi, chỉ chuyên tâm giúp nàng bôi thuốc xử lý vết thương. Trầm Linh hai người các nàng đã có tiến triển không nhỏ, rốt cuộc yên tâm nở nụ cười, ngoại trừ Trầm Liên, nàng lo lắng nhất chính là Kỷ Thư, nếu như Kỷ Thư có thể tìm được hạnh phúc của mình, nàng cũng không có gì phải lo lắng nữa.

" Linh." Trầm Liên bám vào bên tai Trầm Linh lặng lẽ nói: "Linh luôn nhìn người thấu đáo như thế."

" Bởi vì lo lắng cho các nàng, cho nên phải biết rõ các nàng nghĩ cái gì muốn cái gì." Trầm Linh nở nụ cười, nàng vẫn hy vọng Kỷ Thư bước ra khỏi quá khứ, nàng không có bản lĩnh này, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy Nhan Hi Nhiễm, nàng đã cảm thấy Nhan Hi Nhiễm có năng lực này. Tư Thiến Ấu ngồi gần thi thể cương đồng nhất, mùi của nó xác thực không dễ ngửi, Trầm Liên nhìn thấy anh ta vẫn luôn che mũi, không khỏi thương cảm, cho nên gọi anh ta ngồi vào bên trong một chút, dù sao anh ta cũng là đến cứu nàng và Trầm Linh.

Nàng cũng không phải loại người không hiểu đạo lý, vừa rồi nhìn thấy anh ta chiếm tiện nghi của Trầm Linh nên mới tức giận.

Tư Thiến Ấu lên tiếng, chậm chạm dịch chuyển vào giữa một ít: "Anh tên Tư Thiến Ấu?" Trầm Linh đột nhiên hỏi.
"Phải. Cô có thể gọi tôi là Thiến Ấu."

" Vì sao ngày đó anh lại xuất hiện tại Ba Tiêu Lâm?" Trầm Linh biết thuật Cản Thi phần lớn lưu truyền ở Tương Tây. Tư Thiến Ấu im lặng một lúc, không xác định có nên trả lời hay không.

" Thế nào, không tiện nói ra sao?" Trầm Linh khẽ nhướng mày. Tư Thiến Ấu liếc Kỷ Thư một cái, nói: "Cũng.... Cũng không phải." Kỷ Thư nhìn vào trong mắt, trừng anh ta một cái: "Anh muốn nói thì nói, bất quá nếu như anh dám nói với người khác, tôi sẽ cho anh niếm mùi đau khổ."

"Ồ...ờ...." Tư Thiến Ấu rụt vai: "Bởi vì Hắc Phong không biết từ nơi nào nghe được tin tức, nhà tôi có bảo kiếm gia truyền có thể chém được cương thi, cho nên bọn họ luôn muốn tìm kiếm để chiếm đoạt. Cưỡng ép dụ dỗ bất chấp thủ đoạn, chúng tôi lại đấu không lại bọn họ. Lúc đó quen biết một thuật sĩ, hắn nói có thể mượn sức mạnh ở Ba Tiêu Tinh đối phó Hắc Phong, cho nên tôi mới đến Ba Tiêu Lâm, nhưng cuối cùng vẫn thất bại. Ông nội mang thanh kiếm giấu ở dưới ngôi mộ giả, bọn họ là người nước ngoài không hiểu phong thuỷ, dĩ nhiên tìm không ra, chúng tôi lại chết cũng không chịu nói, cho nên vẫn không dám giết chúng tôi."

" Hừ, cho nên thấy tôi, liền muốn muốn lợi dụng tôi giúp các người diệt trừ người của Hắc Phong?" Kỷ Thư hừ một tiếng, đối với việc mình bị lợi dụng nàng vẫn canh cánh trong lòng: "Cô gặp Hắc Phong?" Trầm Linh ghé mắt nhìn chằm chằm Kỷ Thư.

"Phải." Kỷ Thư khó chịu quay đầu, không muốn nhắc lại đề tài này.

**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**
" Chị nằm mơ đi?" Kỷ Thư hừ lạnh

"Vậy em nói xem, em còn có phương pháp gì tốt hơn không?" Trầm Linh cũng đáp lại.

Bách Gia Trang's Team
11-01-20, 10:08 AM
<span style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.5em #FF0000, 0 0 0.5em #FF0000; font-weight: bold; font-size: 40px" "="">Chương 96</span>



"Chị muốn tôi nói thật không?" Kỷ Thư nhún vai tỏ vẻ đanh đá: "Tôi không có."

"...Vậy em nhiều lời vô ích như vậy để làm gì?"

Trầm Linh quát: "Hai người thế nào gặp mặt liền cãi nhau? Cũng không xem hiện tại là lúc nào." Nhan Hi Nhiễm bất đắc dĩ gõ trán Kỷ Thư một cái: "Đừng náo loạn, Trầm Linh, lẽ nào cô cũng không có cách nào?"

" Yên tâm đi, tôi đã chuẩn bị mọt thứ, bất quá không xác định có thể thắng hay không." Trầm Linh vỗ vai Kỷ Thư, xoay người chui vào thông đạo. Vừa vào động, bốn người bị luồn gió âm hàn thổi vào mặt phát đau. Kỷ Thư mở Hỏa Chi Quang Quyển, là kết giới hắc ma pháp sư chuyên dùng để đối phó với những nơi giá lạnh. Hàn khí nhất thời bị ngăn o ử bên ngoài. Trầm Linh mỉm cười xán lạn: "Kỷ Thư, xem ra em đến cũng rất có lợi."

" Dĩ nhiên, để xem chị sau này còn dám hành động một mình nữa hay không." Kỷ Thư hơi có chút đắc ý.

Trầm Linh lại đi vài bước, ngồi xổm xuống, buông ba lô, tìm kiếm gì đó trên mặt đất. Ba người khác đều nghi hoặc đến gần, liền thấy Trầm Linh móc ra một chiếc hộp cổ phong kín: "Đây là thiềm thừ*?"

**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

Xem ra nó thật sự sợ những vật nhỏ này, mặc dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cũng đủ để chọc giận độc long đang ngủ say. Nó mở cái miệng to như chậu máu, phun cái lưỡi huyết hồng, đánh về phía Trầm Linh, dường như muốn một ngụm nuốt chửng Trầm Linh.

Bách Gia Trang's Team
01-01-21, 01:52 PM
<span style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.5em #FF0000, 0 0 0.5em #FF0000; font-weight: bold; font-size: 40px" "="">Chương 97</span>



" Linh..." Trầm Liên hô to, với thể tích của độc long, cho dù không có bất kỳ sự tu luyện gì, cũng đủ để đè Trầm Linh nát bấy. Trầm Linh lại sừng sững ở nơi đó, giơ cao Long Đan ở lòng bàn tay, hướng về phía độc long. Một đạo quang mang lam sắc bắn ra ngoài, giống như một thanh lợi kiếm đâm vào độc long, độc long tựa hồ cảm giác được khí tức quen thuộc rồi lại xa lạ khiến bản thân sợ hãi, nó nhất thờ hoảng loạn sau đó vung trán dùng chiếc sừng trên đỉnh đầu chối lại quang mang phát ra từ phía Trầm Linh.

Sau một tiếng va chạm, chiếc sừng dài của độc long xuất hiện một lỗ hổng. Độc long đau khổ kêu gào, xoay người chui vào trong dung nham nóng chảy, sống chết không chịu xuất hiện nữa.

" Ai? Con rắn này sao lại uất ức như thế." Kỷ Thư trừng mắt há miệng, quả thực không bằng một nửa cương đồng.

**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

"...." Kỷ Thư cúi đầu không nói lời nào, chỉ là đờ đẫn nhìn tay phải của mình, bàn tay này nhất định là phế đi rồi. Đây lẽ nào chính là tráng sĩ gãy tay trong truyền thuyết? Hừ, nàng cười tự giễu: "Đi mau...."

Trầm Linh từ trên mặt đất đứng lên, túm lấy cánh tay Kỷ Thư chạy ra ngoài động.

" Làm sao vậy?"

"Nơi này sắp sụp...." Trầm Linh chạy đến cửa động, thấy Trầm Liên và Nhan Hi Nhiễm lo lắng đợi ở ngoài cửa.

" Thư...." Nhan Hi Nhiễm thấy tay của Kỷ Thư, sợ đến dùng hai tay che miệng lại, thực sự không thể tin vào những gì mình nhìn thấy, đó chính là xương cốt sao?

" Không có thời gian giải thích, rời khỏi đây trước đã." Trầm Linh ném Kỷ Thư cho Trầm Liên, còn mình thì kéo Nhan Hi Nhiễm đang thất thần bỏ chạy. Thạch động đã bắt đầu rung chuyển, sẽ sụp xuống trong nháy mắt.

Bách Gia Trang's Team
01-01-21, 01:55 PM
<span style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.5em #FF0000, 0 0 0.5em #FF0000; font-weight: bold; font-size: 40px" "="">Chương 98</span>





Bốn người một đường tháo chạy, trước khi hang động hoàn toàn sụp xuống mới chạy đến bên ngoài. Mọi người đều thở dốc, nhất là Trầm Linh, vết thương của Kỷ Thư chỉ là nhất thời, còn nàng không những cả người đầy thương tích, mà còn một mực khiêu chiến cực hạn thể lực của bản thân. Hiện tại trước mắt tối sầm, đứng cũng đứng không vững, ngã về phía sau, tựa trên thạch bích tràn đầy bụi đất.

" Linh..." Trầm Liên buông Kỷ Thư ra, lo lắng chạy đến ôm lấy Trầm Linh: "Tôi không sao... Chỉ là... Quá... Mệt mỏi..." Trầm Linh mặc cho Trầm Liên lau mồ hôi trên trán cho mình, nuốt vài ngụm nước bọt mới nói chuyện được.

**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

"Tôi không sao, trong lòng tôi tự biết, nếu như không dùng nước, thi độc từ móng tay của cương đồng không thể nào xử lý sạch sẽ, phải ngâm trong nước một đoạn thời gian." Trầm Linh buông tay Trầm Liên ra.

" Tiểu công chúa, giúp tôi pha nước có được không?"

"Được rồi." Trầm Liên gật đầu, lúc này toàn thân nàng cũng rất uể oải, nếu có thể vì Trầm Linh làm bất cứ việc gì, trong lòng nàng đều cảm thấy thoải mái, nàng tin tưởng Trầm Linh cũng biết điểm ấy cho nên mới nói như vậy.

Chờ Trầm Liên rời đi, Trầm Linh mới cởi sạch quần áo, tiến vào trong nước, đem thân thể của mình hoàn toàn ngâm trong bồn tắm, cho đến khi nước ngập qua khỏi mặt. Trên mặt nước nổi lên từng đạo quang mang màu vàng, Trầm Linh chậm rãi buông lỏng cơ thể, trải qua lần này, nàng phát giác trong thân thể mơ hồ cũng có một cổ sức mạnh đang lưu động, bắt đầu khiến nàng trở nên hiếu chiến, thị huyết. Hơn nữa gặp phải đối thủ càng mạnh sẽ cảm thấy càng hưng phấn. Tựa như lúc ở trong dòng suối dung nham, sức lực của người thường làm sao có thể từ giữa không trung ném Kỷ Thư lên đến trên bờ, bởi vì lúc đó tình huống khẩn cấp, Trầm Linh cũng chỉ cho rằng bản thân bộc phát tiềm năng. Không biết qua bao lâu, làn nước vốn dĩ trong suốt đã bị thi khí tiết ra từ lưng và cánh tay của Trầm Linh nhuộm thành màu đen. Trầm Linh đứng lên, dùng vòi sen rửa sạch cơ thể của mình, nghiêm túc tắm rửa, những nơi vốn dĩ bị thương nay đã không nhìn thấy bao nhiêu vết tích, chỉ là phiếm vẻ tái nhợt bất đồng so với những chỗ bình thường, ngay cả vết thương trên bụng cũng không thấy nữa.

Trầm Linh chậm rãi đi đến trước cửa phòng tắm, cầm lấy áo ngủ Trầm Liên đã chuẩn bị xong, khoắc áo lên người sau đó liền mở cửa đi ra ngoài.

Trầm Liên đã ở ngoài cửa đợi thật lâu, lúc này nàng đã tắm gội xong, tay cầm hòm thuốc lay động trước mặt Trầm Linh: "Bôi thuốc đi."

" Không cần, gần như đã lành hết." Trầm Linh đến gần Trầm Liên, đặt tay lên gáy nàng, dùng sức kéo nhẹ, Trầm Liên liền không tự chủ được mà áp đến gần.

" Tiểu công chúa, đã lâu tôi không hôn em rồi, thật nhớ hương vị của em." Môi của Trầm Linh kè sát bên tai Trầm Liên, mơn trớn một lúc, mới chậm rãi dời đi, ngậm lấy đôi môi no đủ, ôm chặt Trầm Liên vào trong lòng, thỏa thích đưa khí tức của mình vây lấy Trầm Liên, tựa như khắc lại ấn ký của mình. Thời gian rất dài, các nàng đều mang gánh nặng trong lòng, đây là lần đầu tiên cảm thấy được thả lỏng như thế, Trầm Liên cũng nhắm mắt lại, thoả thích hưởng thụ sự thân cận của Trầm Linh. Hai người triền miên một hồi, Trầm Liên dùng chút sức lực đẩy Trầm Linh ra, chờ lúc hô hấp ổn định mới nói: "Đừng làm loạn, để em bôi thuốc cho Linh. Em biết khả nặng hồi phục của Linh rất mạnh, nhưng... Đừng làm cho em lo lắng có được không?" Nàng nói xong lại cười khẽ: "Linh cũng không muốn trên người để lại sẹo, đúng không?" Không có nữ nhân nào không thích đẹp, lời này của Trầm Liên ngược lại thực sự hữu dụng, Trầm Linh nắm tay Trầm Liên kéo nàng đến bên giường, sau đó bò lên giường tùy ý để Trầm Liên giúp nàng bôi thuốc: "Tiểu công chúa...."

"Umh.. em biết." Linh, kiếp này rồi kiếp sau kiếp sau nữa, chúng ta đều phải ở bên nhau, cho nên, Linh yêu em, em biết....

Bách Gia Trang's Team
01-17-21, 02:38 PM
<span style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.5em #FF0000, 0 0 0.5em #FF0000; font-weight: bold; font-size: 40px" "="">Chương 99</span>



" Thư, có được không?" Nhan Hi Nhiễm thấp thỏm bất an ngồi trên sô pha ở phòng khách lầu một, Thần Dụ kia thực sự thần kỳ như thế sao?

" Không biết, bất quá Trầm Linh đã nói, đại khái sẽ thực sự hữu dụng, cô ấy sẽ không nói những việc mình không nắm chắc." Kỷ Thư dùng tay trái kéo Nhan Hi Nhiễm vào trong lòng mình: "Không sao cả, nếu thực sự không được thì cắt bỏ bàn tay, nếu như gắn một cái móc sắt, chị nói xem không phải em liền trở thành Hà Thiết Thủ phiên bản hiện đại rồi sao?"

"Đã là lúc nào rồi, em còn có tâm tư nói đùa." Nhan Hi Nhiễm gõ trán Kỷ Thư một cái, động tác cực kỳ sủng nịch giống như gõ trán học sinh bướng bỉnh ở trong trường.

" Xem ra em không sao, còn muốn tôi chữa lành bàn tay nữa không?" Trầm Linh uể oải đứng phía sau Kỷ Thư và Nhan Hi Nhiễm.

" Tiểu công chúa đâu?" Ánh mắt Kỷ Thư lướt qua Trầm Linh nhìn về phía sau nàng, nhưng lại không thấy ai.

" Mấy ngày nay tinh thần cô ấy luôn căng thẳng, đã rất mệt mỏi rồi, hiện còn đang ngủ, tôi không đánh thức cô ấy." Trầm Linh chậm rãi xuống lầu, ném Thần Dụ được buộc bằng sợi dây đỏ vào tay Kỷ Thư. Kỷ Thư hiếu kỳ cầm lấy tỉ mỉ quan sát, Thần Dụ hệ thổ có màu nâu, tương tự như màu sắc của bùn đất, lớn bằng nửa bàn tay, có chút dày nặng, hình tròn, mặt ngoài có một đồ án tàn khuyết không hoàn chỉnh, thoạt nhìn không biết là hình thù gì. Mép ngoài có bốn khe hở đối xứng.

" Đây là Thần Dụ hệ thổ?" Kỷ Thư ngẩng đầu hỏi.

"Phải. Bốn cái lỗ kia, chính là dùng để khảm những viên Thần Dụ thuộc bốn hệ kim, mộc thủy, hỏa khác..." Vạn vật tương sinh tương khắc, vô cực sinh thái cực, sau khi xuất hiện dương khí tương mạnh, âm khí giảm xuống, có âm có dương chính là lưỡng nghi, dương cực sinh âm cực, âm cực sinh dương cực được gọi là tứ tượng. Chính vì thế lại có thái dương thái âm, thiếu dương thiếu âm. Thái dương thuộc hỏa, đại diện cho mùa hạ. Thái âm thuộc thủy, đại diện cho mùa đông. Thiếu dương thuộc mộc, đại diện cho mùa xuân. Thiếu âm thuộc kim, đại diện cho mùa thu. Mà sau cùng kim mộc thủy hỏa thổ hỗn hợp trở thành thổ, vì vậy mới nói thổ là thứ diễn sinh ra vạn vật. Tay của Kỷ Thư đương nhiên là có thể khôi phục trở lại, tối qua Trầm Linh đã thử dùng sức mạnh của Thần Dụ, phát hiện bên trong có nguồn sức mạnh vô tận, không thể nào ước lượng được.

"Vươn tay ra." Trầm Linh nâng Thần Dụ, căn dặn Kỷ Thư.

"Được." Tay Kỷ Thư quấn đầy băng gạc, mặc vết thương sâu tận xương nhưng ít nhiều vẫn còn một lớp da thịt hoại tử, Nhan Hi Nhiễm cẩn cẩn dực dực giúp Kỷ Thư tháo băng ra. Lại lần nữa nhìn thấy vết thương, Nhan Hi Nhiễm không nhịn được lại muốn rơi lệ.

" Yêu, chị còn thích khóc hơn cả em." Kỷ Thư dùng ngón tay lau đi giọt lệ trên khoé mắt Nhan Hi Nhiễm, kỳ thực nàng rất muốn hôn lên, nhưng ngại vì có bóng đèn như Trầm Linh còn đang ở đây, khiến sự lãng mạn thiên phú của nàng không thể phát huy được, thật đáng hận.

" Đừng ma ma chít chít nữa, nhanh lên một chút..." Trầm Linh bắt lấy tay Kỷ Thư, liền đặt Thần Dụ lên đó. Một cổ cảm giác mát lạnh khoan khoái xông thẳng lên đại não của Kỷ Thư, cả bàn tay được hoàng sắc nhu hòa bao bọc. Trầm Linh yên lặng điều động sức mạnh của Thần Dụ, mỗi loại Thần Dụ khác nhau có công hiệu khác nhau, hệ thổ sở hữu nặng lực chữa trị và hồi phục. Không có chú văn vốn dĩ không cách nào vận dụng được sức mạnh của Thần Dụ, nhưng thể chất Trầm Linh của đặc biệt rốt cuộc giúp được một đại ân.

"Thế nào rồi? Có cảm giác gì?" Nhan Hi Nhiễm lo lắng hỏi.

"Lành lạnh, rất thoải mái, có chút ngứa, nhưng có thể chịu được...." Kỷ Thư nhìn bàn tay mình.

"Như vậy là đúng rồi, tôi vẫn hiếu kỳ vì sao nơi có Thần Dụ sẽ có cương đồng, thì ra là bởi vì Thần Dụ có thể tái tạo lại da thịt. Cương đồng tốc độ tái tạo chậm là bởi vì chúng là vật chết, nhưng Kỷ Thư là người sống, lại trực tiếp tiếp xúc với Thần Dụ, cho nên chỉ thoáng chốc là có thể tái tạo lại da thịt mới." Trầm Linh nhìn tay của Kỷ Thư, khẽ gật đầu, điều này đã xác minh suy đó của nàng trước đó.

Quang hoa nơi lòng bàn tay Kỷ Thư càng lúc càng thịnh, bao trùng toàn bộ bàn tay, ngay cả ánh sáng cũng không thể lọt vào. Trên trán của bắt đầu chảy ra mồ hôi.

Nhan Hi Nhiễm dùng tay áo giúp Kỷ Thư lau mồ hôi: "Làm sao vậy?"

"...." Kỷ Thư không nói lời nào, thân thể căng chặt ngồi trên sô pha, trừng mắt nhìn mặt đất.

" Trầm Linh, em ấy làm sao vậy?" Nhan Hi Nhiễm lo lắng xoay người hỏi Trầm Linh xem Kỷ Thư làm sao vậy, nhưng vừa mới hỏi xong, Kỷ Thư đã cúi gập người xuống, hung hăng nện một quyền, sàng nhà đang êm đẹp bị nàng đấm ra một lỗ thủng.

" Hô... Nghẹn chết tôi rồi." Kỷ Thư lau mồ hôi, trả Thần Dụ lại cho Trầm Linh, vừa rồi cả cánh tay tràn đầy sức lực tựa như muốn nổ tung, vẫn là phát tiết ra là tốt nhất.

"Em..." Nhan Hi Nhiễm sững sờ, nhìn Kỷ Thư không hiểu ra sao, sức lực thật lớn nha.

" Ha ha, Kỷ Thư, em nói xem đây có phải là nhờ họa được phúc hay không?" Trầm Linh phá lên cười, cánh tay của Kỷ Thư dĩ nhiên bởi vì Thần Dụ mà có sức mạnh phi thường, nếu như nói ở thế giới này cương đồng là quái thai, vậy thì Kỷ Thư chính là quái thai trong quái thai, cương đồng được Thần Dụ bảo hộ, sở hữu sức lực vô cùng lớn, Kỷ Thư được một tay, cánh tay này cũng tương tự như cương đồng, cũng có sức lực rất lớn, hơn nữa còn có khả năng chống lại một ít pháp thuật.

" Hừ, vậy chị phải cẩn thận, lần sau tôi đánh chị, chị sẽ không chỉ xước chút da như vậy đâu." Kỷ Thư giơ nắm tay, quang mang trên bàn tay nhất thời rút đi hết. Bàn tay lành lặn xuất hiện trước mặt ba người, so với lúc trước chẳng qua chỉ là làn da có nhàn nhạt phấn hồng, thoạt nhìn rất non mềm, hẳn là bởi vì còn chưa hoàn toàn phát triển, qua vài ngày hẳn là sẽ bình thường.

"Chuyện gì? Vừa rồi sao lại ồn ào như vậy?" Trầm Liên còn buồn ngủ đứng trên hành lang hỏi vọng xuống. Tiếng động vừa rồi khiến nàng giật mình tỉnh giấc.

"Tiểu công chúa..." Trầm Linh tiến một bước xa, kéo lấy Trầm Liên, áo ngủ của nàng hở rộng như vậy, mặc dù ở đây đều là người quen, nhưng nàng cũng không muốn để bất kỳ người nào ngoại trừ nàng nhìn thấy được.

"Hừ, tôi nói chị a, giống như một con mèo giữ chặt thức ăn của mình...." Kỷ Thư dùng ánh mắt châm chọc nhìn Trầm Linh.

"..." Trầm Liên đỏ mặt, nàng hoàn toàn thanh tỉnh, đẩy tay Trầm Linh ra: "Đều là tại Linh."

Trầm Linh bĩu môi, rốt cuộc là do chính nàng không chú ý a. Nàng quay đầu trừng mắt nhìn Kỷ Thư, đột nhiên cười rất quỷ dị.

**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**
*Dân dĩ thực vi thiên: con người xem ăn uống là việc hàng đầu

Bách Gia Trang's Team
01-17-21, 02:41 PM
<span style="color: white; text-shadow: 0px 0px 0px #111, 0 0 0.5em #FF0000, 0 0 0.5em #FF0000; font-weight: bold; font-size: 40px" "="">Chương 100</span>




Chẳng qua đơn giản thu dọn một ít hành lý, Trầm Linh liền dẫn theo Trầm Liên, Kỷ Thư và Nhan Hi Nhiễm chậm rãi bay đến Thái Lan. Mới vừa xuống sân bay, đã được người khác chiêu đãi cực kỳ nhiệt tình. Chuẩn bị một chiếc xe kéo thực dụng nhất ở Thái Lan, bốn người lên xe, Trầm Linh và Trầm Liên ngồi phía trước, Kỷ Thư và Nhan Hi Nhiễm ngồi ở phía sau, rất nhanh đã tiến vào một hành trình dài.

" Linh, chúng ta đây là đi đâu?" Trầm Liên tà tà tựa vào lòng Trầm Linh, tùy ý Trầm Linh từ phía sau ôm lấy thắt lưng của nàng.

"Đi về phía Đông Bắc." Trầm Linh kéo rèm cửa sổ, che khuất ánh nắng chiếu từ bên ngoài vào, nơi này tia tử ngoại rất mạnh, cũng dễ dàng bị ăn nắng.

"Đi gặp một người bạn, cô ấy sẽ đến đón chúng ta."

"Một người bạn?" Trầm Liên ngồi thẳng người: "Cho đến bây giờ không nghe Linh nói có bạn bè gì a."

**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

" Cô ấy a, là một bậc thầy ở nơi này, không phải người trong Phược gia, bất quá có chút quan hệ với chúng ta, lát nữa sẽ nói cho em biết...thu dọn trước đi." Trầm Linh và Trầm Liên lên lầu liền thấy trước cửa một căn phòng có viết tên các nàng, Lý Tử Hàm tổng cộng chuẩn bị ba phòng, tận lực tách Trầm Liên và Trầm Linh ra. Trầm Linh mỉm cười, tháo tấm biển viết tên mình xuống, dẫn Trầm Liên vào trong gian phòng của nàng. Kỷ Thư nhún vai: "Em giúp chị mang hành lý vào trong." Nhan Hi Nhiễm đỏ mặt nói: "Không cần." Nàng bước nhanh vào trong phòng, Kỷ Thư gãi đầu, sau đó cũng theo vào.