Kết quả 1 đến 2 của 2
  1. #1
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    290
    Ngân lượng
    26,094
    Thanked: 1599

    Sửu Cô Nương - Dạ Chi Mạc Vấn


    SỬU CÔ NƯƠNG





    Tên gốc: 丑姑娘

    Tác giả: Dạ Chi Mạc Vấn - 夜之莫问

    Thể loại: Bách hợp, nguyên sang, xuyên không, cổ đại, ngược luyến.

    Tình trạng bản raw: 68 chương và 1 phiên ngoại.

    Tình trạng bản edit: Editing

    Translate: Google, QT

    Editor: Wind

    Văn án: Bề ngoài rất quan trọng sao?? Bất kể ở nơi nào đều giống nhau sao?

    Sửa lần cuối bởi Wind.MT; 03-12-19 lúc 12:45 AM.
    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  2. The Following 2 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    290
    Ngân lượng
    26,094
    Thanked: 1599
    Chương 1


    Mời Đọc (Click Here) :

    Cuộc đời tôi chỉ gồm hai màu trắng và đen. Từ nhỏ tới lớn, cha mẹ luôn nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét, lạnh lùng đến vô tình. Hài tử vô tri - con nít thì đã biết gì đâu, có lẽ do còn quá nhỏ nên tôi vẫn không hiểu được lý do là vì sao. Sau này lớn hơn một chút, đến tuổi cấp sách tới trường thì tôi mới dần nhận ra được, mới bắt đầu hiểu được tại sao cha mẹ lại không thích tôi đến vậy, thậm chí là chán ghét, mặc kệ tôi là do cả hai sinh ra.


    Tất cả bởi vì vẻ ngoài của tôi!!.


    Khuôn mặt tôi không thể gọi là xinh đẹp nhưng cũng được tính là thanh tú ưa nhìn, nhưng tất cả đều bị cái bớt đen to tướng ở nửa bên mặt trái che khuất. Đừng nói người ngoài nhìn thấy sẽ bị dọa choáng váng đến ngay cả bản thân tôi cũng chẳng dám soi gương nhìn khuôn mặt mình.


    Mẫu giáo – tiểu học – trung học rồi đến cả cao trung, tôi mãi mãi chỉ một bóng một hình, làm bạn với cô đơn, làm bạn với chính bản thân mình. Không một đứa trẻ nào chịu làm bạn với tôi, không có một đứa trẻ nào chịu cho tôi chơi cùng, thậm chí bọn chúng còn không chịu ngồi chung bàn với tôi nữa là. Tôi thầm nghĩ nếu có thể bọn chúng còn chẳng chịu hít thở chung một bầu không khí với tôi, thậm chí ước rằng tôi biến đi cho khuất mắt bọn chúng. Nhẹ nhàng nhất thì chỉ là chê cười, nói xấu chỉ trỏ linh tinh. Còn khó nghe hơn nữa thậm chí chửi mắng nguyền rủ đủ điều. Dù rằng từ đầu tới cuối bản thân tôi chẳng làm gì bọn chúng cả… Nhưng tôi cũng quen rồi mà nói thật thì dù muốn không quen cũng không thể. Tôi chẳng thể làm gì được, tôi bất lực.


    Nhưng mà người ngoài thì vẫn chỉ là người ngoài, bọn họ chẳng nuôi nấng tôi ngày nào, cũng chẳng cho tôi được gì cả vậy tại sao tôi phải quan tâm đến bọn họ nói gì chứ. Đúng vậy!!! Tôi mặc kệ, không thèm để tâm. Những người duy nhất làm tôi băn khoăn chính là cha mẹ tôi. Tôi đã từng hi vọng, đã từng cầu mong cả hai liếc mắt xem tôi một tý, một tý ti thôi cũng được, chỉ cần một chút ánh mắt dịu dàng, thương tiếc của cả hai dành cho tôi, chỉ cần cả hai nói với tôi một câu giản đơn là:


    “Con gái à, mặc kệ người ngoài nói thế nào đi chăng nữa. Con vẫn luôn là con gái ngoan của cha mẹ.”


    Nhưng đáng tiếc, đời thì chẳng bao giờ như mơ, tôi chờ đợi, tôi trông ngóng, tôi mong đợi từng ngày từng giờ cho tới cả khi tôi đã tốt nghiệp cao trung, tôi vẫn không đợi được câu nói đó. Nực cười nhất là , gương mặt này là do chính bọn họ cho tôi, bản thân tôi có được lựa chọn chăng. Đáng lý ra là tôi nên hận bọn họ mới đúng, nhưng hiện tại mọi thứ đều ngược lại.


    Nhận được bằng tốt nghiệp, tôi lầm lũi cúi đầu nhanh chóng bước ra khỏi phòng học. Hôm nay là ngày cuối cùng trong cuộc đời học sinh của chúng tôi, vậy nên để kỉ niệm khoảnh khắc đáng nhớ này mọi người cùng nhất trí mở một buổi vũ hội tốt nghiệp, mà còn là loại vũ hội bí ẩn nhất – vũ hội mặt nạ. Đương nhiên là sẽ chẳng ai mời tôi tham gia, tôi đã sớm đoán được điều này. Mà cũng phải thôi từ trước tới nay tôi có bao giờ tham gia mấy cái hoạt động tập thể này đâu. Mà theo nguyên văn của lớp trưởng là:


    “Xấu xí không phải là lỗi của cậu, nhưng nếu dọa chết người thì đó chắc chắn hoàn toàn là do cậu sai.” Dù gì tôi cũng quen một mình rồi, cũng chẳng sao, không cần để ý quá nhiều.


    “Họ Ngải?!…Ê…ê….. bộ chết rồi hay sao, kêu muốn rát cổ họng cũng không nghe thấy!!” Có giọng nói bực dọc từ phía sau lưng vọng lại, hình như là gọi tôi, ngữ khí có vẻ rất khó chịu.


    “Xin lỗi, tớ đang suy nghĩ chút chuyện nên không nghe thấy cậu gọi, tìm tớ có chuyện gì không?”


    Xoay người, mắt nhìn mũi, mũi nhìn chân, tôi vẫn cúi đầu thật sát sợ sẽ dọa người ta. Biết sao giờ!!! haizzz


    Đập vào mắt tôi là một đôi giày thể thao Addidas màu đen, đây là model mới nhất vừa mới tung ra trên thị trường, rất quen, gặp ở đâu rồi ta!! À, nghĩ ra rồi, là An An - bạn cùng lớp. Tôi thật khâm phục chính mình, mấy năm nay chẳng có bản lĩnh gì ra hồn. Nhưng nói đến chuyện nhìn giày đoán ra người trước mặt là ai thì tôi dám nhận số hai chẳng ai dám nhận số một, có thể nói đã nhuần nhuyễn tới mức lô hỏa thuần thanh…


    “Đêm nay vũ hội mặt nạ sẽ được tổ chức ở hội trường vào lúc sáu giờ, nhớ đến đúng giờ!! À còn việc này nữa, mặt nạ tự chuẩn bị!!” Đối phương nói xong một hơi liền vội vã chạy đi mất. Tôi thì như tượng đá bị hóa thạch tại chỗ chẳng thể nhúc nhích. Chuyện lạ, không lẽ tự dưng xuất hiện mưa hoa hồng?!! Ngẩng đầu nhìn trời, thật trong xanh, thật bình thường!!


    Cho tới khi đã về tới nhà tôi vẫn băn khoăn không ngớt, rốt cuộc có nên đi hay không? Nói thật đây là lần đầu tiên tôi được mời dự tiệc, thật sự có chút tò mò. Nhưng không hiểu sao trong lòng cứ bồn chồn không yên tâm cho lắm. Chẳng ai thích tôi cả, vẫn luôn bị gạt sang một bên - được cho là người bên lề xã hội của lớp, vậy mà lần này tôi lại được mời dự vũ hội? Không sợ khuôn mặt xấu xí của tôi nữa sao? ủa mà là vũ hội mặt nạ, nghĩa là mọi người sẽ mang mặt nạ che đi khuôn mặt thật của bản thân, vậy thì làm sao mà thấy mặt được.


    Hèn gì!!! Tự giễu bản thân để làm chi tự gieo hi vọng, mọi chuyện đã sớm rõ ràng mười mươi rồi mà, không phải sao. Đừng tự lừa dối mình, ngu ngốc!!


    Tôi ì ạch lôi một cái rương gỗ nhỏ từ dưới giường ra, giơ tay phủi vội lớp bụi mỏng bên trên, đây là bí mật nho nhỏ của tôi, nơi tôi cất giữ mọi món đồ của bản thân từ nhỏ tới bây giờ. Trên cùng là một con búp bê bằng vải thật cũ, chất vải đã mục nát đến thê thảm, bộ váy đầm trên người búp bê cũng phai màu tới trắng bệch. Cái này là quà sinh nhật năm sáu tuổi, mẹ cho tôi. Không phải là mua, là do em họ chơi chán rồi quăng đi, thành ra tôi “may mắn” có được nó.


    Ngày hôm đó, không bánh kem, không ánh nến, không tiếng chúc mừng hân hoan bên người thân bạn bè chỉ có một mình tôi với một chén mì nhỏ gọi là “mì sinh nhật”, trong gian bếp tối om le lói chút ánh sáng từ ngoài hắt vào, một đứa nhỏ sáu tuổi (– chính là tôi đây) một tay ôm búp bê vải, một tay gắp lia gắp lịa, ăn chén mì lạnh tanh một cách hồ hởi, đầy vui vẻ. Khi tôi ngẩng đầu lên, định gắp miếng thịt đút cho mẹ thì bà thật nhanh cầm chén của bà né đi. Ánh mắt đó, cử chỉ đó, tất cả mọi thứ của ngày hôm đó, tôi mãi mãi chẳng bao giờ có thể quên.


    Cầm búp bê vải để sang một góc, tôi duỗi tay lấy một chiếc mặt nạ nằm ở phía dưới. Đây là trong một dịp ăn tết, tên nhóc con hàng xóm tặng tôi, tuy rằng bình thường cứ hễ thấp thoáng thấy bóng tôi là nó lại trốn thật xa, nhưng ngày hôm đó, nằm ngoài dự đoán của tôi, nó đưa cho tôi cái mặt nạ rồi mới chạy mất. Thật sự lúc đó tôi chẳng thể nào hiểu nổi nó muốn gì, sao tự dưng tốt bụng tặng quà cho tôi chứ, nhưng tính ra tôi cũng đâu quá ngu, nhìn chằm chằm mặt nạ hai ba đêm, rốt cuộc tôi cũng hiểu được. Trư Bát Giới ~ ~ đây là một cái mặt nạ hình Trư Bát Giới, đại khái nó muốn nói cho tôi biết tôi là “ người xấu xí”, có lẽ nó không đủ can đảm để nhìn mặt tôi chỉ thẳng mặt nói ra hoặc chẳng dám nói như vậy. Vậy nên mới dùng cách này để nói với tôi, một cách biểu đạt thông minh súc tích chứ nhỉ!!





    Tác giả có lời muốn nói: Đột nhiên muốn viết câu chuyện về một cô gái xấu xí. Vì thế - đào hố.

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •