Kết quả 1 đến 3 của 3
  1. #1
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    3
    Ngân lượng
    10
    Thanked: 5

    Mười năm, ngươi vẫn ở đây - Bạch Ninh Kha


    Tác phẩm: Mười năm, ngươi vẫn ở đây
    Tác giả: Bạch Ninh Kha
    Editor: Yeo
    Tình trạng: Raw hoàn
    Thể loại: Hiện đại

    Văn án:
    Nàng gọi Dung Hâm, nàng gọi Bạch Ninh Nhi.

    Sơ trung, các nàng là bạn học tốt.

    Cao trung, Dung Hâm yêu Bạch Ninh Nhi, mà Bạch Ninh Nhi lại hận nàng, nàng hận Dung Hâm thay đổi cuộc sống ban đầu của mình.

    Sáu năm sau. Bạch gia nợ số tiền lớn, Dung Hâm tìm tới Bạch Ninh Nhi, "Làm bạn giường của ta 3 tháng." Bạch Ninh Nhi cười đáp ứng, trước mắt người này xem ra rất quen thuộc, quen thuộc đến tận xương tủy. Cho nên, Bạch Ninh Nhi tin chắc Dung Hâm sẽ không làm thương tổn mình. Thật may nàng mất trí nhớ, nhưng vì cái gì hết lần này tới lần khác chỉ quên mình.

    Nhìn Dung Hâm vì mình tỉ mỉ chuẩn bị sinh nhật, Bạch Ninh Nhi cười cầu nguyện, "Buông tay đi!" Dung Hâm cũng cười, chỉ cần ta muốn, đều cho ngươi, cho dù là mạng sống của ta. Dung Hâm cầm lên con dao đâm vào cánh tay mình, "Ninh Nhi, thật là đau, nhưng vẫn là buông tay không được." Nhàn nhạt trong cuộc sống, Bạch Ninh Nhi động lòng, có lẽ đã sớm động lòng. Bất quá Bạch Ninh Nhi không có thừa nhận, sau khi bị học trưởng nói là đồng tính luyến ái, càng không có dũng khí thừa nhận.

    Yêu ta lâu như vậy, ta biết ngươi mệt mỏi. Ngươi có thể nghỉ ngơi, nhưng ta không cho phép ngươi buông tha. Giữa chúng ta có một trăm bước, ngươi hướng ta đi chín mươi tám bước, ta hướng ngươi đi một bước, nhưng phát hiện còn dư lại một bước, làm sao cũng không đến được điểm cuối. Bởi vì ngươi không chịu đi, cũng đẩy ra ta. Chúng ta rõ ràng có thể rất hạnh phúc, ta yêu ngươi, vẫn là trễ sao?
    Sửa lần cuối bởi Yeo; 02-14-19 lúc 08:35 AM.
    Yeo Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to Yeo For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    3
    Ngân lượng
    10
    Thanked: 5
    Chương 1: Năm ngàn vạn

    Mời Đọc (Click Here) :
    Năm 2020.

    Mặt trời chiều ngả về hướng tây, dưới bóng cây xanh râm mát.

    "Ninh Nhi, ngươi biết ta thích ngươi, suốt một năm rồi! Vốn ta định cố gắng cuối cùng sẽ có một ngày ngươi bị ta làm cho cảm động". Người con trai trước mắt thở dài, "Nhưng thời gian không cho phép, mấy ngày nữa ta phải xuất ngoại."

    Bạch Ninh Nhi nhìn học trưởng đứng ở trước mặt mình, ngũ quan tuấn tú, dáng người cao gầy, là bạch mã vương tử trong lòng biết bao cô gái. Nàng sớm đã biết, chỉ là một mực trốn tránh mà thôi, nàng cho là mình biểu đạt rất rõ ràng. Thanh âm học trưởng lại vang lên, đánh gãy suy nghĩ Bạch Ninh Nhi, "Ninh Nhi, ta thật rất thích ngươi, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi ánh mắt ta liền bị ngươi hấp dẫn, ta chưa từng thích qua một người như vậy. Ninh Nhi, làm bạn gái ta đi!" Mộc Vũ Hạo thâm tình nhìn Bạch Ninh Nhi.

    Bạch Ninh Nhi cúi đầu xuống, rất xin lỗi nói: "Vũ Hạo ca, thật xin lỗi. Ngươi cũng biết mấy năm trước tai nạn xe cộ đã khiến ta mất trí nhớ, trong trí nhớ có một người rất quen thuộc chính là ta không nhớ nổi đó là ai, nhưng ta cảm giác người đó là người rất quan trọng đối với ta." Nàng lại ngẩng đầu nhìn Mộc Vũ Hạo, "Nếu như ta cùng với ngươi, về sau nhớ lại người đó, nếu người đó thật là người ta yêu, chuyện đó đối với ngươi rất không công bằng, thật xin lỗi."

    Mộc Vũ Hạo ngồi xuống bãi cỏ, kết quả này không phải đã sớm biết rồi sao? Bạch Ninh Nhi ngồi bên cạnh hắn, "Vũ Hạo ca, ngươi rất tốt cũng rất ưu tú..."

    Mộc Vũ Hạo cắt đứt lời nàng, "Vậy ngươi vì cái gì không thích ta?"

    Bạch Ninh Nhi không lời nào để nói, Mộc Vũ Hạo cười cười, nói, "Còn nửa học kỳ là tốt nghiệp, ba mẹ ta để cho ta đi Mỹ học kinh tế nửa năm, sau khi trở lại thì phải giúp bọn họ quản lý công ty. Nửa năm không thấy được ngươi, sau này cũng sẽ bận rộn hơn." Mộc Vũ Hạo thở dài, cuối cùng vẫn không cam lòng hỏi, "Ninh Nhi, ta có chỗ nào không tốt."

    Bạch Ninh Nhi lắc đầu, "Không, ngươi rất tốt. Chỉ là ta đối với ngươi không có cảm giác động tâm đó! Học trưởng, ngươi nhất định sẽ tìm được người so với ta tốt hơn, chúc ngươi..."

    "Ta tìm không thấy ai so với ngươi tốt hơn, cho nên ta sẽ chờ ngươi." Mộc Vũ Hạo đột nhiên ôm lấy Bạch Ninh Nhi, "Ninh nhi, để cho ta ôm một chút." Mộc Vũ Hạo hít một hơi thật sâu, thật là thơm, không phải mùi nước hoa gay mũi, mà là mùi thơm nhàn nhạt của nước xả quần áo. Mộc Vũ Hạo phát giác người trong ngực cứng ngắc, liền buông nàng ra.

    "Ninh Nhi, thời gian ta không có ở đây, ngươi phải chăm sóc tốt bản thân. Không nên quên ăn điểm tâm, đừng ăn đồ ăn quá cay..."

    Bạch Ninh Nhi cười cắt đứt lời hắn, "Biết rồi, ta cũng không phải là tiểu hài tử. Vũ Hạo ca, ngươi so với mẹ ta còn dong dài hơn!"Mộc Vũ Hạo cũng cười, đứng lên, "Chiếu cố thật tốt chính mình, ta đi trước." Ninh Nhi, ta biết ta không đủ ưu tú, không có năng lực cho ngươi tương lai, rời đi, ta cái gì cũng không có. Ta sẽ trở nên mạnh mẽ, cường đại để có thể cho ngươi cả thế giới, ta nhất định lần nữa đứng ở trước mặt ngươi nói yêu ngươi.

    Nhìn bóng lưng Mộc Vũ Hạo rời đi, Bạch Ninh Nhi cảm thấy thật có lỗi, không thể phủ nhận Mộc Vũ Hạo rất ưu tú, đối với nàng cũng rất tốt. Nhưng lại không có cảm giác động tâm, tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu. Bạch Ninh Nhi rất cảm ơn Mộc Vũ Hạo đã làm bạn với nàng.

    'Những năm kia bỏ qua mưa to, những năm kia bỏ qua tình yêu...' Bạch Ninh Nhi nhận điện thoại, "Uy."

    "..."

    "Ân, tốt."

    Bạch Ninh Nhi nhìn người ngồi đối diện mình, kích động ôm tạp chí nữ nhân huơi tay múa chân, không nói nên lời. Mới vừa rồi rõ ràng là nàng gọi điện thoại tới nói muốn dạo phố, bây giờ lại ở trong tiệm cà phê phát điên. Bạch Ninh Nhi rất rõ ràng cảm giác rất nhiều người đang nhìn về phía bên này, "Đủ rồi, An Na. Mọi người đều đang nhìn về phía chúng ta!"

    An Na không quan tâm nói, "Xem tạp chí của mình, cứ để cho họ nhìn đi!" Sau đó kích động bưng tạp chí nói, "Ninh Nhi Ninh Nhi, ngươi nhìn Dung Hâm thật là đẹp ! Thật là lợi hại, ta quyết định bắt đầu từ bây giờ nàng sẽ là thần tượng của ta. Ninh Nhi, ngươi nhìn xem." An Na đem tạp chí đặt trước mắt Bạch Ninh Nhi. Bạch Ninh Nhi nhìn trong tạp chí nữ nhân, đầu mơ hồ đau. Người này, thật quen thuộc.

    Anna hưng phấn nói, "Dung Hâm, 23 tuổi, cùng tuổi với chúng ta. Vỏn vẹn hai năm, thành phố Y có 60% xí nghiệp đều đứng dưới tên nàng, chớ nói chi là cửa hàng, bách hóa, tiệm cơm, quán rượu, mà sản nghiệp Dung Hâm có đặc điểm, đều gọi 'XAN'. Thần tượng ta thật là lợi hại ! Tuổi trẻ tài cao, nếu lại cho nàng mấy năm, thành phố Y tất cả chắc chắn đều thuộc về nàng". Anna ôm tạp chí chảy nước miếng.

    Trách không được mấy năm gần đây cửa hàng gọi là XAN càng ngày càng nhiều, Bạch Ninh Nhi bất đắc dĩ nhìn Anna, "Anna, hình tượng đâu? Hình tượng."

    Anna 'cắt' một tiếng, "Hình tượng có thể ăn sao? Không thể, vậy thì có ích lợi gì." Anna nhìn xung quanh một chút, xích lại gần đối diện Bạch Ninh Nhi nhỏ giọng nói, "Bí mật độc nhất vô nhị có muốn nghe hay không?" Không đợi nàng nói gì, Anna tràn đầy phấn khởi mà nói, "Cuốn tạp chí này, trên đời chỉ có năm bản. Xí nghiệp XAN lớn như vậy ngay cả boss là ai cũng không biết, rất bảo mật nha!"

    Bạch Ninh Nhi gật gật đầu, từng có tin tức đưa tin, đến nay không biết boss công ty XAN là ai, đủ thần bí. Bạch Ninh Nhi hỏi, "Vậy tạp chí này ở đâu ra?"

    Anna tự hào mà nói, "Ta gặp qua Dung Hâm, hướng nàng thỉnh cầu, nàng liền cho ta. Lại là bí mật độc nhất vô nhị, muốn nghe không?" Anna kích động hạ giọng, "Nghe nói Dung Hâm là đồng tính."

    'Những năm kia bỏ qua mưa to, những năm kia bỏ qua tình yêu...'

    Anna nhìn xem Bạch Ninh Nhi ghét bỏ, "Tiếng chuông điện thoại của ngươi thật 'êm tai' ."

    Bạch Ninh Nhi liếc Anna một cái, tai nạn xe cộ sau khi tỉnh lại chuyện thứ nhất chính là đem tiếng chuông di động đổi thành bài hát này, Bạch Ninh Nhi cũng không biết tại sao, dùng một chút chính là mấy năm. Nàng nhận điện thoại, "Mẹ, thế nào rồi?"

    "..."

    "Mẹ, đừng khóc, ta lập tức trở về." Bạch Ninh Nhi cầm lấy túi xách liền chạy đi, cũng không để ý tới Anna ở phía sau gọi với theo.

    Trên đường đi vội vã thúc giục tài xế, một bên nghe điện thoại của mẹ cũng biết được một chút sự tình. Ba Bạch Khang thiếu nợ năm ngàn vạn, bị bắt vào tù. Một bước không ngừng chạy vào trong nhà, nhìn thấy mẹ từ trước đến nay đều thích chưng diện, hiện tại tóc tai rối bời, trang sức đều bỏ ra, trong nháy mắt đã già đi mấy tuổi, Bạch Ninh Nhi rất đau lòng. Cầm khăn lau mặt cho mẹ sạch sẽ, hỏi, "Nhà máy của cha không phải vẫn luôn tốt sao, làm sao lại thiếu năm ngàn vạn? Cha có phải chọc phải người nào hay không?"

    Lâm Linh lập tức phủ nhận, "Làm sao có thể, cha ngươi luôn là người đàng hoàng."

    Bạch Ninh Nhi gật gật đầu, "Mẹ, khu nhà lẻ đều bán, có thể có bao nhiêu tiền?"

    Lâm Linh nghĩ nghĩ, "Đó là khu vực hoàng kim, nói ít cũng đáng hơn một nghìn vạn. Vậy cũng không đủ!"

    Bạch Ninh Nhi nhíu mày, "Nhà máy đâu?

    Lâm Linh khẩn trương nói, "Không được, đó là tâm huyết cha ngươi gây dựng bằng hai bàn tay trắng, làm sao có thể bán đi."

    Bạch Ninh Nhi thở dài, "Mẹ, là cha quan trọng hay là nhà máy quan trọng?"

    Lâm Linh bất đắc dĩ gật gật đầu, "Không đến một ngàn vạn, cộng thêm tiền tiết kiệm hết thảy có khoảng chừng hai ngàn vạn, Ninh Nhi, còn thiếu ba ngàn vạn, làm sao bây giờ? Nếu không đem nhà này cũng bán đi!"

    Bạch Ninh Nhi lắc đầu, rất kiên quyết phủ định, "Đây là ông nội để lại, không thể bán. Ngân hàng đâu? Có thể vay mượn một chút hay không?"

    "Vừa rồi thư ký của cha ngươi đã điện thoại nói qua, ngân hàng cự tuyệt cho Bạch gia vay tiền, chỉ đích tên Bạch Khang." Chuyện này rất rõ ràng là cố ý mà không phải ngẫu nhiên, Bạch Ninh Nhi cũng muốn vay tiền, nhưng nàng không thể nào đi mượn Mộc Vũ Hạo. Nhà Anna có thể mượn tiền, nhưng việc này có người cố ý hãm hại, có thể chỉ điểm ngân hàng làm việc, người này địa vị khẳng định không nhỏ, Bạch Ninh Nhi không muốn đem Anna lôi xuống nước.

    'Dinh dong ------ '

    Lâm Linh hiếu kì, "Ai đến vậy!"

    Bạch Ninh Nhi đứng dậy ra mở cửa, khi Bạch Ninh Nhi trông thấy người đứng ở ngoài cửa, liền ngây ngẩn cả người. Mái tóc đen chỉnh tề buông xuống trước ngực, từ trên người nàng có thể cảm nhận được một loại lạnh lùng, một loại rét lạnh. Khoác trên mình một bộ Jumpsuit màu trắng kết hợp với đôi giày cao gót màu trắng, phô diễn ra dáng người mảnh khảnh rất tốt, đây quả thực là dáng người người mẫu. Sau lưng vệ sĩ che dù, mặt không thay đổi đứng bên cạnh xe, cực kỳ giống nữ vương.

    "Không mời ta vào sao?"Thanh âm băng lãnh vang lên.

    Bạch Ninh Nhi kinh hoảng, đây không phải Dung Hâm sao? "Ngươi đi nhầm đi!"

    Nàng vẫn đáng yêu như vậy, nhưng Dung Hâm vẫn mặt không thay đổi nói, "Bạch Khang, đây là Bạch gia, ta nghĩ ta không có đi sai, ta tìm Bạch phu nhân."

    Bạch Ninh Nhi vẫn chưa hoàn hồn, người trong tạp chí đột nhiên xuất hiện ở trước mắt, vẫn là rất không thể tin được. Nghe được đối phương ho khan một cái, Bạch Ninh Nhi mới hậu tri hậu giác để nàng đi vào.
    .
    Sửa lần cuối bởi Yeo; 02-14-19 lúc 08:05 AM.
    Yeo Tài sản


  4. The Following 3 Users Say Thank You to Yeo For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    3
    Ngân lượng
    10
    Thanked: 5
    Chương 2: Ta không phải đồng tính luyến ái


    Mời Đọc (Click Here) :
    Dung Hâm ngồi nghiêm chỉnh trên ghế salon, mỉm cười nói với Lâm Linh, "A di, ta là Dung Hâm, đã lâu không gặp." Bạch Ninh Nhi liền cảm thấy đó là nụ cười miễn cưỡng , chứ không phải là nụ cười thật sự.

    Lâm Linh nhìn trước mặt nữ tử dáng ngọc yêu kiều, thật sự đã trở thành thiếu nữ mười tám. Lâm Linh kéo tay Dung Hâm, "Hâm nhi đều đã lớn như vậy, mấy năm không gặp càng ngày càng xinh đẹp." Lâm Linh nói đùa, "A di còn nhớ Hâm nhi rất thích ăn thịt kho lắm đấy!"

    Dung Hâm ngượng ngùng nói, "A di, ta hiện tại hiếm khi được ăn, không ai so với a di làm thịt kho tàu ngon hơn, nghĩ đến thôi ta đã thèm sắp chết rồi."

    Lâm Linh rất khách khí nói, "Buổi tối ở lại, A di làm cho ngươi ăn." Bạch Ninh Nhi ở một bên nhìn xem kịch cẩu huyết thâm tình 'Mẫu nữ', từ bên trong kịch, Bạch Ninh Nhi biết Dung Hâm cùng mẹ nàng trước đây quen biết. Không đúng, trước kia tới nhà của ta ăn cơm, vì cái gì ta không biết, ta cùng Dung Hâm cùng tuổi nha! Chẳng lẽ trùng hợp đến nỗi đúng lúc ta không ở nhà sao?
    Dung Hâm gật gật đầu, "Được, A di, ta có thể cùng Ninh Nhi trò chuyện riêng một lát không? Chúng ta đã lâu không gặp."

    Đúng lúc cảm thấy diễn biến không chịu nổi thì Bạch Ninh Nhi liền nghe đến tên của mình, nàng liền nhìn về phía Dung Hâm, đã lâu không gặp? Ta cũng không nhận ra ngươi, có cái gì tốt để nói chuyện. Liền nghe Lâm Linh nói, "Có thể ! Các ngươi đi lên thư phòng trên lầu đi! A di cũng có chút việc không thể bồi ngươi, Ninh Nhi, sững sờ ở nơi đó làm gì!"

    Bạch Ninh Nhi đứng lên, tự mình lên lầu. Nghe tiếng bước chân ở phía sau, Bạch Ninh Nhi có chút khẩn trương. Đi vào thư phòng, sau đó liền nghe tiếng đóng cửa. Sau khi đóng cửa liền nghe đến Dung Hâm nói, "Nhà ngươi thiếu năm ngàn vạn, đúng không! Ta giúp ngươi trả, nhưng ta có một điều kiện."

    Bạch Ninh Nhi không suy nghĩ nhiều liền muốn đáp ứng, Dung Hâm cười, "Không hỏi xem là điều kiện gì liền trực tiếp đáp ứng sao?"

    Bạch Ninh Nhi khẽ hừ một tiếng, "Ngươi nói giúp chúng ta mà lại có điều kiện, rõ ràng ta không thể cự tuyệt ngươi bất kỳ điều kiện gì, không phải sao?"

    Dung Hâm gật đầu, "Thông minh, làm bạn giường của ta ba tháng. Cho ngươi năm phút cân nhắc, đương nhiên ngươi có quyền cự tuyệt." Dung Hâm ném phần văn kiện lên trên bàn.

    Nhìn văn kiện trên bàn, mặt Bạch Ninh Nhi trắng bệch, nàng cũng không phải đồng tính luyến ái. Bạch Ninh Nhi cảm giác có chút buồn nôn, thanh âm Dung Hâm băng lãnh vang lên, "Không nên cảm thấy buồn nôn, đây là biện pháp duy nhất cứu ba ngươi. Ngươi cho rằng gia sản nhà ngươi có thể bán bao nhiêu, đừng ngây thơ. Ba tháng, ở bên cạnh ta sau ba tháng liền tốt. Ngươi còn có hai phút." Dung Hâm trong mắt thổi qua một tia ưu thương, ngươi vẫn cảm thấy buồn nôn.

    Bạch Ninh Nhi nhớ tới Anna, Dung Hâm thật là đồng tính luyến ái. "Ta đồng ý." Bạch Ninh Nhi cầm bút ký tên lên văn kiện, sau đó hỏi, "Chúng ta trước đây quen biết sao?"

    Dung Hâm dừng một chút, không có trả lời. Trong lòng Bạch Ninh Nhi liền khẳng định tám phần, nàng cảm thấy muốn đem chuyện này nói rõ, "Ngươi thích ta sao? Dù cho ta ở bên cạnh ngươi ba tháng, ta cũng sẽ không thích ngươi, bởi vì ta không phải đồng tính luyến ái." Bạch Ninh Nhi sở dĩ nói như vậy, là bởi vì nàng khẳng định Dung Hâm đối với mình có cảm giác, nếu không thì tại sao lại để cho gia đình nàng thiếu nợ, sau đó tới tìm nàng. Bạch Ninh Nhi khẳng định chuyện này là do Dung Hâm làm, vừa nghe bên trong lời Dung Hâm nói liền biết. Ngươi muốn chơi, ta chơi với ngươi.

    Dung Hâm thân thể cứng ngắc, đây không phải đã sớm biết rồi sao? Còn cái gì có thể thương tâm hơn. Dung Hâm xem thường mà nói, "Không nên đánh giá cao bản thân, sở dĩ ta giúp gia đình ngươi, là bởi vì ta và mẹ ngươi có quen biết, trước kia thường xuyên lui tới nhà ngươi ăn cơm. Nghe nói nữ nhi Bạch gia có dáng dấp nhìn không tệ, liền muốn chơi đùa. Thích? Ngươi xứng cùng ta nói chữ này sao?"
    Dung Hâm cầm văn kiện trên bàn lên, một bên liếc nhìn một bên nói, "Nhớ thân phận của mình, ngươi là năm ngàn vạn ta mua được để làm bạn giường với ta." Văn kiện bị Dung Hâm lại một lần nữa để lại trên bàn, "Văn kiện để lại chỗ ngươi, trong vòng ba tháng nếu ngươi hối hận, liền xé văn kiện, hiệp ước chúng ta liền hết hiệu lực."

    Bạch Ninh Nhi rất kiên định nói, "Văn kiện trước ngày đó sẽ không bị xé."

    Dung Hâm gật gật đầu, "Rất tốt, ta yêu thích tính khí đó của ngươi. Nhớ kỹ ta không phải đồng tính luyến ái."

    Ta cũng không phải đồng tính luyến ái,

    Ngươi hiểu không?

    Ta yêu người kia là ngươi,

    Vừa vặn ngươi là nữ nhân mà thôi,

    Nếu như ngươi là nam nhân ta như cũ sẽ yêu ngươi.

    Ta nghĩ, ngươi sẽ không hiểu.

    Dung Hâm quay người rời đi, đi tới cửa đột nhiên dừng lại. Quay người cất giọng, "Ngày mai ta sẽ sai người tới đón ngươi. Ta đây là thích Sadomasochism! Chuẩn bị một chút, đừng ngay cả đó là cái gì cũng không biết." Nói xong liền mở cửa rời đi.

    Bạch Ninh Nhi lập tức ngã ngồi trên mặt đất, ngươi đến tột cùng là ai? Vì cái gì quen thuộc như vậy, quen thuộc đến tận trong xương. Mặc dù nàng mặt ngoài lạnh như băng, thực tế một điểm đều không cảm giác được. Chỉ có đau lòng, đau lòng nàng ngụy trang. Ngươi nói ngươi không phải đồng tính luyến ái, như vậy vì cái gì để ta làm bạn giường của ngươi?

    Dung Hâm xuống lầu nhìn xem Lâm Linh dựa vào trên ghế salon, khuôn mặt tiều tụy, liền đi qua ngồi bên cạnh Lâm Linh. Dung Hâm xuất ra tờ chi phiếu đặt ở trên bàn trà, "A di, mấy năm này ta cũng kiếm được không ít, nghe nói chú xảy ra chuyện, A di lấy trước dùng đi!"

    Không do dự đây là một chén nước cho người bị lạc đường trong sa mạc không có nước không có lương, Lâm Linh nhìn xem con số trên chi phiếu có chút phản ứng không kịp, sau đó kích động lôi kéo Dung Hâm, "Cảm ơn, Hâm nhi! A di trước hết cầm dùng, về sau A di nhất định sẽ trả ngươi." Vừa nói nước mắt Lâm Linh lại chảy ra.

    Dung Hâm rút tờ khăn giấy, giúp Lâm Linh lau nước mắt, "Cám ơn cái gì! A di trước kia đối với ta rất tốt ! Đúng rồi, A di, chuyện trước kia có thể không nói với Ninh Nhi hay không, ta muốn cho chính nàng nhớ lại, có thể chứ?"

    Lâm Linh thở dài, "Đứa nhỏ này liền đã quên ngươi! Nhớ năm đó các ngươi tình cảm rất tốt!"

    Dung Hâm cười khổ, "Đúng vậy ! Nàng cũng chỉ quên ta. A di, ta hi vọng để Ninh Nhi theo giúp ta mấy tháng có thể không? Ta muốn giúp nàng tìm lại đoạn ký ức kia."

    Lâm Linh gật gật đầu, "Hi vọng nàng có thể nhớ lại ngươi. Hâm nhi, mấy năm gần đây ngươi đang làm gì?"

    Dung Hâm cũng không khiêm tốn nói, "A di, biết XAN không?"
    Lâm Linh mở to mắt, "Xí nghiệp của ngươi?"

    Dung Hâm gật gật đầu, Lâm Linh hiển nhiên vẫn không thể tiếp nhận được chuyện này. Dung Hâm nhìn đồng hồ, đứng dậy, "A di, ta đi trước công ty còn có việc." Lâm Linh cũng đứng lên, giữ lại, "Không phải nói muốn ăn cơm tối sao?"

    Dung Hâm xin lỗi nói, "A di, lần sau ta tới, hôm nay công ty còn có việc!" Lâm Linh đưa Dung Hâm ra ngoài, lo lắng nói, "Đừng quên ăn cơm, công ty lớn như thế, khẳng định bề bộn nhiều việc. Có rảnh liền đến nhà a di ăn cơm."

    Dung Hâm cười gật đầu, liền ngồi lên xe rời đi. Lại có thể mỗi ngày trông thấy ngươi, hạnh phúc sao?

    Bạch Ninh Nhi thu dọn quần áo của mình, vốn là một cái túi, lại bị Lâm Linh nhìn thấy lúc sau lại thêm một cái vali hành lý lớn. Nhìn cái vali hành lý kia, Bạch Ninh Nhi im lặng, "Mẹ, ta không phải đi du lịch, mang nhiều đồ như vậy làm gì! Lại nói ta cũng không phải không về nhà, không phải cũng ở thành phố Y sao?"

    Lâm Linh chỉ trích, "Hâm nhi giúp chúng ta chuyện lớn như vậy, đi theo nàng mấy tháng làm sao có thể qua loa. Ta nhìn nàng mấy năm nay chắc chắn trải qua không dễ dàng, phải quản lý công ty lớn như vậy, hơn nữa càng đứng trên cao, người thân bên cạnh càng không có cái gì có thể dựa vào, chỗ càng ca càng lạnh lẽo." Lâm Linh thở dài.
    Cái gì mà theo nàng mấy tháng, con gái của ngươi ký văn bản bán mình có được hay không.

    Sau khi đẩy mụ mụ đi khỏi , Bạch Ninh Nhi nằm trên giường, nghĩ đến Dung Hâm, nàng đến tột cùng là một người thế nào. Sadomasochism, không biết vì cái gì Bạch Ninh Nhi không có một chút cảm giác sợ hãi, bởi vì Dung Hâm cho mình một loại cảm giác rất an tâm . Có thể để cho mẹ nàng đáp ứng đi theo nàng mấy tháng, khẳng định không phải là người xấu, điểm ấy Bạch Ninh Nhi không có chút nào lo lắng . Còn yêu thích, Bạch Ninh Nhi nghĩ có lẽ là mình suy nghĩ quá rồi! Nhưng nàng không rõ tại sao ánh mắt Dung Hâm nhìn mình, lại có một tia bi ai. Nghĩ đi nghĩ lại Bạch Ninh Nhi liền ngủ mất.
    .
    Yeo Tài sản


  6. The Following User Says Thank You to Yeo For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •