Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 62 của 62
  1. #61
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Vị trí hiện tại
    Đại dương xanh
    Bài viết
    307
    Ngân lượng
    258
    Thanked: 1428
    Chương 60: Đóng kịch

    Mời Đọc (Click Here) :
    "Chẳng lẽ Tấn vương không tín nhiệm ngươi? Còn phái những người khác tới theo dõi ta?" Hách Liên Minh Kính bên tai Hạ Lan Yên nhỏ giọng hỏi.

    "Sợ là hai ngày nay, ngươi với tiểu Quận chúa quá thân thiết, Tấn vương lo lắng ta không được sủng ái làm hỏng đại kế của hắn."

    "Vậy chúng ta liền diễn một màn kịch cho hắn xem đi."

    Từ đằng xa nhìn lại, hai bóng dáng sát lại gần nhau, thì thầm to nhỏ bên tai, thân mật không thể chịu được... "Hai ngươi đang nói thầm cái gì đó?" Mộ Dung Hi Nguyệt không nhìn nổi, bất mãn đưa ra cảnh cáo.

    "Ách, chúng ta...." Hách Liên Minh Kính đang không biết nên trả lời thế nào.

    "Đương nhiên là nói về chuyện chỉ có hai chúng ta mới có thể biết, ha ha ~~" Hạ Lan Yên dán người vào Hách Liên Minh Kính, xiết chặc cánh tay.

    "Ngươi cái đồ hồ ly đáng chết..." Mộ Dung Hi Nguyệt cắn răng nghiến lợi muốn đi tới tách hai người ra.

    Hách Liên Minh Kính lấy thân thể đỡ lấy, cố ý phóng đại thanh âm nói "Mỹ nhân a, mới vừa rồi ngươi nói muốn tới chỗ kia, Bổn quan rất có hứng thú, chúng ta đi ngay bây giờ đi."

    "Kia thiếp liền theo lời đại nhân ngài ~~ "

    "Hai người các ngươi đang làm cái gì!!!" Quận chúa nổi gân xanh gân đỏ đầy mặt.

    "A, Quận chúa đại nhân, hạ quan biết ngài mất hứng. Mặc dù hạ quan và Sở Tướng quân là huynh đệ kết nghĩa, nhưng mà chuyện tình cảm thì hạ quan cũng không thể giúp được, bây giờ hạ quan có ước hẹn trong người không thể cùng Quận chúa tâm sự nữa, xin Quận chúa trở về phủ ạ!" vừa nói vừa lén làm cái nháy mắt với Mộ Dung Hi Nguyệt.

    Mộ Dung Hi Nguyệt mặc dù không rõ Hách Liên Minh Kính như thế nào lại hạ mình như vậy, nhưng dựa vào ánh mắt kia của nàng cũng biết là có chuyện phát sinh rồi. Chẳng qua là cái tay đặt ngay hông Hách Liên Minh Kính càng xem càng cảm thấy chướng mắt. Chân mày mãnh liệt chọn hai cái "Hách Liên đại nhân đây là muốn đuổi bổn Quận chúa đi sao?"

    "Giai nhân ước hẹn, không thể chậm trễ! Xin Quận chúa thứ lỗi cho hạ quan!" Đại tiểu thư, coi như ta cầu ngươi được không, hiện tại ngươi có thể trở về sao.

    "Tin đồn Hách Liên đại nhân phong lưu tiêu sái, quả thật danh bất hư truyền a, nếu đã như vậy..." Mộ Dung Hi Nguyệt nghiến răng "Vậy Quận chúa ta cáo từ, không quấy rầy Hách Liên đại nhân "hẹn hò" nữa."

    "Đa tạ Quận chúa quan tâm, vậy hạ quan ngay tại chỗ này cung tiễn Quận chúa!" Hách Liên Minh Kính cảm kích hai tay chắp lại, khom người cung tiễn nói.

    "Ngươi!!" Nàng thật đúng là muốn vứt bỏ mình, cùng Yên hồ ly đi chơi có phải hay không. Con ngươi sáng tỏ "Không cần đưa tiễn, mắc công lại làm trễ nãi việc lớn của Hách Liên đại nhân!!!" Lúc đưa tay đem Hách Liên Minh Kính đở dậy, dùng thanh âm chỉ hai người mới nghe được, cắn răng nghiến lợi nói "Không cho ta lời giải thích rõ ràng, xem ra ngươi chết chắc rồi!"

    Hách Liên Minh Kính chỉ cảm thấy mu bàn tay đau xót, lúc ngẩng đầu lên, Mộ Dung Hi Nguyệt đã tức giận bỏ đi.

    "Tiểu Quận chúa bị ngươi chọc cho tức giận bỏ đi rồi ~" Hạ Lan Yên nằm ở đầu vai Hách Liên Minh Kính cười nói.

    "Này, cái tên theo dõi chúng ta đâu rồi?" Xong rồi xong rồi, Đại tiểu thư tức giận, nếu không đi giải thích rõ, sợ rằng mình sống không yên với nàng.

    "Làm sao, nhanh như vậy liền muốn đi dỗ Đại tiểu thư nhà ngươi à!" Hạ Lan Yên nhìn có chút hả hê nói "Lo lắng sau này tiểu Quận chúa đem ngươi đá xuống giường sao?"

    Khóe miệng Hách Liên Minh Kính giật một cái.

    "Người còn chưa đi đâu, chúng ta còn phải diễn một hồi ~ "

    Kim ti vị nhập trường đề thủy, kiều biên dương liễu sơ kỷ chi. Nhạ đắc giai nhân tâm u oán, vô nại kỷ bị chiết liễu chi.

    "Chết Hách Liên, thúi Hách Liên, đồ chết bầm nhà ngươi. Qua lâu như vậy còn chưa tới giải thích với ta, hận ngươi chết đi được!" Đại tiểu thư oán niệm đầy mình đang ngắt cành liễu cho hả giận.

    "Hách Liên ~~" Sau lưng nghe thấy tiếng bước chân, trong lòng vui mừng xoay người lại. Vui sướng chưa được bao lâu ngay sau đó liền mất mác "Như thế nào lại là con hồ ly nhà ngươi?"

    "Nhìn thấy tỷ tỷ ta rất mất mác phải không?" Hạ Lan Yên vặn eo bước chậm, nhìn cây liễu bên cạnh Mộ Dung Hi Nguyệt kinh hô "Yêu yêu yêu ~ nhìn xem, nhìn xem, nếu ta không tới, vậy cái cây liễu này sẽ bị tiểu Quận chúa kéo cho trụi luôn quá. Đáng thương cây liễu phải chịu tội thay dê con ~~ " 2

    "Hừ, ngươi biết cái gì. Đông tới, cây liễu này vốn cũng nhanh trơ trụi lá thôi. Bổn tiểu thư có lòng tốt giúp cho nó có thể sớm ngày nghênh đón mùa xuân thôi." Mộ Dung Hi Nguyệt không thừa nhận nói.

    "Nga, nguyên lai tiểu Quận chúa là giúp cây liễu già a." Hạ Lan Yên như có điều suy nghĩ "Xem ra tâm trạng tiểu Quận chúa không tệ ha!"

    "Kia.. Dĩ nhiên."

    "Vốn Tiểu Kính Kính còn lo lắng tiểu Quận chúa nổi giận muốn ta tới giải thích một chút xem ra nàng căn bản là lo lắng thừa rồi, vậy ta cũng có thể trở về cáo kết quả." Hạ Lan Yên vỗ tay một cái, đang định bước đi.

    "Đứng lại!" Mộ Dung Hi Nguyệt gọi Hạ Lan Yên chuẩn bị đi lại "Hách Liên đâu? Tại sao nàng không tự mình tới tìm ta giải thích mà nhờ ngươi tới?"

    "Cái này hả... ngươi cũng biết, Tiểu Kính Kính bề bộn nhiều việc, cho nên nàng có chuyện đi trước rồi."

    "Cái gì? Nàng lại đi làm chuyện khác!! Ta còn không trọng yếu bằng những chuyện khác a? Tốt lắm, ta đi tìm nàng hỏi rõ, ta Mộ Dung Hi Nguyệt ở trong lòng nàng rốt cuộc có bao nhiêu phân lượng." Dung Hi Nguyệt nổi đóa. Người mình yêu đối với mình không quan tâm, ai mà có thể không thèm để ý cảm thụ chua xót trong lòng được.

    Hạ Lan Yên thấy tình huống không đúng, vội vàng ngăn Mộ Dung Hi Nguyệt lại "Ta nói, tiểu Quận chúa a, ngươi nhìn một chút ngươi xem vừa bá đạo lại hung dữ, suốt ngày quấn Hách Liên Minh Kính, khiến cho nàng có không có thời gian xử lý công việc, mặc dù ngoài miệng Tiểu Kính Kính không nói, nhưng mà con người ai lại không thích người ôn nhu thể thiếp, hiền lành tốt bụng chứ."

    "Ý ngươi là..." Mộ Dung Hi Nguyệt nghĩ tới đây, sắc mặt trắng bệch, tâm nhói một cái "Hách Liên đối với ta đã..."

    "Tỷ tỷ cái gì cũng không biết à nha!" Hạ Lan Yên vô tội nói "Tỷ tỷ chỉ biết là, nếu ngươi cứ lỗ mãng đi tìm nàng chất vấn, quấy rầy nàng xử lý công việc, sợ rằng thật sự sẽ bắt đầu đối với ngươi...."

    "Vậy, vậy ta nên làm thế nào?" Mộ Dung Hi Nguyệt có chút lúng túng sợ hãi.

    Hạ Lan Yên biết mình nói hơi quá, thấy tiểu Quận chúa bị dọa sợ, vội vàng trấn an "Khụ khụ, cái này, tiểu Quận chúa ngươi cũng không cần quá lo lắng. Hách Liên nàng cũng không phải cái loại có mới nới cũ. Chẳng qua là gần đây nàng quá bận rộn, nếu như ngươi có thể ở khoảng thời gian này thông cảm cho nàng, không nên quấy rầy nàng cũng như làm nàng thấy không được tự do. Ta chắc nàng sẽ cảm thấy tiểu Quận chúa ngươi là một người biết hiểu lý lẽ, nếu ở khoảng thời gian này ở nhà luyện tập nấu nướng, nữ công gia chánh, tự thân tu dưỡng, rèn luyện tính khí bản thân. Còn có....."

    Mộ Dung Hi Nguyệt nghe câu nói kế tiếp của Hạ Lan Yên, mặt càng ngày càng đen, cái gì!! Luyện tập nấu nướng, nữ công gia chánh thu liễm tính khí...

    "Dĩ nhiên, nếu như tiểu Quận chúa cái gì cũng không muốn thay đổi, vẫn chanh chua, hay nổi giận, cũng không phải là không thể. Chẳng qua là đến lúc đó đừng nói tỷ không niệm tình tình nghĩa tỷ muội đem Tiểu Kính Kính đoạt đi...."

    "Ngươi đừng hòng, ta mới sẽ không để cho ngươi được như ý. Hách Liên là của Mộ Dung Hi Nguyệt ta, vĩnh viễn cũng vậy." Không phải chỉ là nữ công gia chánh, nấu nướng thôi sao, bổn tiểu thư cũng không tin, tiểu thư khuê các khác có thể học được còn bổn tiểu thư thì không.

    Thành công ~~~ Hạ Lan Yên ngầm cười trộm mấy tiếng, nàng cũng biết tiểu Quận chúa dễ dàng lừa gạt lắm mà.

    "Ai, tiểu Quận chúa ngươi đi đâu?" Hạ Lan Yên thấy Mộ Dung Hi Nguyệt muốn đi, kêu lên.

    "Dĩ nhiên là trở về phủ Quận chúa rồi!" Mộ Dung Hi Nguyệt một bộ biết mà còn hỏi.

    Phủ Sở Tướng quân --- ---

    "Hiền đệ, hôm nay sao ngươi rãnh rỗi tới phủ ta chơi vậy. Tới tới tới, lâu rồi hai huynh đệ ta không có uống rượu tâm sự." Sở Liên Phong cao hứng kêu người làm "Mau chuẩn bị trà ~ "

    "Sở huynh, thực không dám giấu giếm, thật ra thì hôm nay tới gặp ngươi cũng không phải là để ôn lại chuyện cũ, mà là có chuyện quan trọng cần thương lượng."

    "Hiền đệ có chuyện gì quan trọng, khiến cho thần sắc ngươi ngưng trọng như vậy, ngược lại là nói ta nghe một chút. Nếu ngu huynh có thể giúp nhất định không từ chối." Sở Liên Phong vỗ vỗ ngực nói.

    "Vậy ta liền nói thẳng, Sở huynh có người trong lòng chưa?"

    "Phụt ~~~~" Sở Liên Phong nhất thời phun hết nước trà vừa uống ra "Khụ khụ, khụ khụ.."

    "Sở huynh ngươi không có sao chứ?" Hách Liên Minh Kính lo lắng vỗ lưng Sở Liên Phong một cái giúp hắn thuận khí.

    "Không sao, không sao, là do nước quá nóng thôi..." Xoay người nhìn Hách Liên Minh Kính nói "Hiền đệ mới vừa nói cái gì?"

    "Nga, thật ra thì là như vầy. Hôm qua Hoàng thượng kêu ta vào ngự thư phòng, nói có mấy tên đại thần tấu với Hoàng thượng rằng quận chúa đã đến tuổi kết hôn, bọn họ cảm thấy Sở huynh và Quận chúa trai tài gái sắc, cho nên hướng Hoàng thượng..."

    "Cái gì!"

    Hách Liên Minh Kính còn chưa có nói xong, chỉ thấy Sở Liên Phong đùng một tiếng từ trên ghế đứng lên.

    "Sở huynh thế nào?"

    "Ai, là ai bảo bọn họ xen vào việc của người khác! Đáng chết!!" Vừa dứt lời, chỉ nghe phanh một tiếng, cái bàn bên cạnh Sở Liên Phong đã chia năm xẻ bảy. Có thể thấy dùng khí lực rất lớn.

    "Sở.. Sở huynh. Ngươi trước đừng kích động, Hoàng thượng cũng không tỏ thái độ gì!" coi như ngươi đồng ý, cũng không cần nổi giận lớn như vậy đi. Hách Liên Minh Kính nhìn bàn ghế "Không chịu nổi một kích" kia nuốt nước miếng một cái.

    "Sở huynh nổi giận như vậy là đã có người trong lòng rồi phải không?" Hách Liên Minh Kính một bộ rất hiểu chuyện tình trường nói "Yên tâm, ngươi cứ nói ra đi, là huynh đệ sẽ không cười nhạo ngươi."

    Không biết tại sao, lúc nói đến có người thích hay không, Sở Liên Phong có một tia mất tự nhiên, theo bản năng liếc Hách Liên Minh Kính một cái.
    Tiểu Sắc Lang Tài sản
    SeJu Diệp Lưu Ly Tử Ngưng Thiên Hồ SeJu2

  2. #62
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Vị trí hiện tại
    Đại dương xanh
    Bài viết
    307
    Ngân lượng
    258
    Thanked: 1428
    Chương 61: Bạc

    Mời Đọc (Click Here) :
    "Sở huynh?"

    Sở Liên Phong nhất thời ý thức được mình không bình thường, miễn cưỡng đem ánh mắt từ trên người Hách Liên Minh Kính dời đi "Ta...ta không biết!"

    "Không biết? Ha ha ha, Sở huynh, ta nhìn ngươi không phải là không biết, mà là xấu hổ đi, ai u, ta hiểu ta hiểu!" Hách Liên Minh Kính tỏ vẻ rất hiểu nhìn Sở Liên Phong.

    "Hiền.. Hiền đệ, ngươi cũng đừng ép ngu huynh, ta thật không biết!" Sở Liên Phong có chút không được tự nhiên xoay qua chỗ khác không dám nhìn vào mắt Hách Liên Minh Kính.

    "Được rồi, nếu như ngươi không biết, vậy đi, Sở huynh ngươi bây giờ nhắm mắt lại đi."

    "Nhắm mắt để làm gì?"

    "Ngươi cứ làm theo lời ta nói."

    Sở Liên Phong ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

    "Bây giờ bình tĩnh lại, trong đầu cái gì cũng không cần nghĩ tới." Một thanh âm xuyên qua màng nhĩ Sở Liên Phong "Bây giờ trong đầu ngươi hình ảnh người đầu tiên lóe lên là ai?"

    Nhất thời một bóng người xuất hiện thoáng qua trong đầu Sở Liên Phong Sở Liên Phong kinh sợ mở mắt ra.

    "Hắc, cũng biết ngươi có ý trung nhân, nói thấy được ai?" Hách Liên Minh Kính bát quái hỏi.

    Sở Liên Phong có chút cứng nhắc nhìn Hách Liên Minh Kính, vẫn là người trước mặt nếu như thay nữ trang có thể hay không...có thể hay không... 3

    Nhất thời hai tròng mắt Sở Liên Phong mắt phóng đại, sắc mặt có chút trắng bệch, thật giống như không phải thấy ý trung nhân, mà là thấy ma quỷ vậy. Trong miệng kinh hoảng gào thét "Không... Không, sẽ không, sẽ không đâu!" 2

    "Sở huynh?" Hách Liên Minh Kính cảm thấy Sở Liên Phong hình như có chỗ không đúng, vỗ vỗ Sở Liên Phong. Chỉ thấy Sở Liên Phong hất Hách Liên Minh Kính ra "Thật xin lỗi, hiền đệ, hôm nay cơ thể ngu huynh có chút khó chịu, không thể bồi ngươi nữa, nếu có chuyện gì ngày khác nói tiếp đi!" nói xong, có chút gấp rút đi mất.

    "Ê, ê, Sở huynh, Sở huynh ~~" ta còn có trọng yếu chuyện chưa nói mà, kỳ quái, đây là thế nào?

    Tấn vương phủ --- ---

    "Tiểu nhân tham kiến Vương gia" một tên nam tử mặc đồ ngư dân quỳ xuống đất.

    "Bình An, ngươi đi theo Hách Liên Minh Kính một ngày, có phát hiện gì không?" Tấn vương nhấp một miếng trà long tỉnh, hỏi.

    "Bẩm Vương gia, tiểu nhân đi theo Hách Liên Minh Kính một ngày, cũng không phát hiện có điều gì khác thường. Hắn đối với Hạ Lan Yên sủng ái có thừa, tiểu nhân nghe được mấy ngày nay Quận chúa đến tìm Hách Liên Minh Kính là vì chuyện của Sở Liên Phong, cho nên quan hệ giữa Quận chúa và Hách Liên Minh Kính hẳn rất bình thường. Hơn nữa hôm nay còn tới phủ Sở Liên Phong." Bình An bẩm báo chi tiết từ đầu đến đuôi.

    "Ừ, như vậy lời Hạ Lan Yên nói toàn bộ đều là sự thật."

    "Tiểu nhân cho là tộc nhân của nàng cũng cần Vương Gia bảo vệ, không cần thiết lừa dối Vương gia."

    "Hừ ~ cho vàng nàng không dám ở trước mặt Bổn vương giở trò." Tấn vương tự tin nói.

    "Dạ, kia Hách Liên Minh Kính nên xử lý như thế nào? Tiểu nhân còn phải tiếp tục theo dõi không?"

    "Trước mắt hắn là con bài lớn nhất của Bổn vương, lại không phát hiện cái gì dị thường hơn nữa còn có Hạ Lan Yên kè kè bên cạnh, ngươi không cần theo dõi hắn. Để bảo đảm hắn đối với Bổn vương tuyệt đối trung thành, ngươi đem một rương hoàng kim cho hắn đi. Thuận tiện đi nhắc nhở Hạ Lan Yên phải quan sát Hách Liên Minh Kính thật tốt, có chuyện gì lập tức báo cáo."

    "Dạ!"

    Hách Liên phủ --- -----

    "Tiểu Kính Kính trở lại? Chuyện thương lượng như thế nào?" Hạ Lan Yên thấy Hách Liên Minh Kính trở lại, đi lên phía trước hỏi.

    "Hôm nay Sở huynh thân thể khó chịu, cho nên không có nói." Hách Liên Minh Kính tự rót cho mình ly trà "Đúng rồi, chuyện của Đại tiểu thư, ngươi xử lý như thế nào?"

    "Cái này..."

    "Này, tỷ tỷ, ngươi đã nhận tiền trước còn tự tin tuyên thệ bảo đảm thành công nên ta mới rời đi." Hách Liên Minh Kính bất mãn hét lớn "Cẩn thận ta cáo ngươi lừa bịp bạc của ta!"

    "Ai u, làm gì nghiêm trọng dữ vậy, năng lực làm việc của tỷ ngươi còn chưa yên tâm sao. Tỷ đây chẳng những cùng tiểu Quận chúa giải thích rõ, hơn nữa còn khiến cho tiểu Quận chúa ngoan ngoãn đợi ở nhà, không phiền ngươi nữa!" Hạ Lan Yên đắc ý nói.

    "Thật?"

    "Đó là đương nhiên, ngươi không phải luôn không hy vọng kéo tiểu Quận chúa vào trong cuộc chiến tranh này mà, nàng ngoan ngoãn ở nhà làm chuyện nên làm là tốt quá rồi!"

    "Đại tiểu thư tư tưởng quá đơn thuần, lại dễ bị kích động, vạn nhất bị người lợi dụng sẽ không tốt."

    Con mắt Hạ Lan Yên hơi ướt, u ám trong nháy mắt lại khôi phục như trước "Ngươi nhìn đi, chuyện gì tỷ cũng làm xong rồi, vậy Huyện lệnh đại nhân, có phải hay không nên thanh toán bạc đầy đủ?" Hạ Lan Yên đưa tay đòi.

    "Đại nhân!" Lý Dũng tay bưng một cái rương báo lại "Mới vừa rồi Tấn vương phủ sai người đưa một rương đồ cho đại nhân."

    "Tấn vương phủ? Nga, vậy để đó đi!"

    "Dạ.."

    "Tấn vương lại bày trò gì? Ngươi nói ta mở ra bên trong có thể bắn ra tên độc a ám khí hay không a?" Hách Liên Minh Kính thận trọng gõ gõ cái rương.

    "Xì, ngươi nên đi đây đi đó nhiều một chút a." Hạ Lan Yên buồn cười nói "Tấn vương muốn giết ngươi dễ như trở bàn tay, cũng không cần đặc biệt phái người đưa cái rương tới, làm cho người khác hoài nghi đến bản thân hắn."

    "Nói cũng phải.." Hách Liên Minh Kính cảm thấy có đạo lý, không lo lắng có bẫy, đưa tay mở rương ra. Chỉ cảm thấy trước mắt lấp lánh, một rương hoàng kim đầy nhóc "Oa ~~~ "

    Hạ Lan Yên khinh miệt cười một tiếng "Xem ra Tấn vương ngược lại rất hào phóng."

    "Ta chưa từng thấy qua nhiều hoàng kim như vậy, nhất định rất có giá trị nha!" Hách Liên Minh Kính một bộ bị tiền bỏ bùa cầm đĩnh vàng ra, cắn một cái "Thật ư?"

    "Ngươi ngu nha!" Hạ Lan Yên không nhìn nổi, lấy tay chọc Hách Liên Minh Kính.

    "Tấn vương xuất thủ thật đúng là rộng rãi, tùy tùy tiện tiện đưa tới một rương hoàng kim."

    "Hắn mới không đơn giản, hôm nay ngươi thu hoàng kim này là hắn có thể nắm đằng chuôi của ngươi rồi. Ngươi ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, chỉ có thể hoàn toàn nghe hắn định đoạt, vì hắn bán mạng."

    "Đúng vậy, không nghĩ tới ta đáng giá như vậy a!" Hách Liên Minh Kính lơ đễnh nói, tiếp tục thưởng thức vàng. "À đúng rồi, ngươi không phải tìm ta đòi bạc sao, cho ngươi hết một rương vàng luôn." Hách Liên Minh Kính hào phóng nói "Ta thì chỉ lấy một thỏi vàng cho đở thèm thôi."

    "Ngươi ngược lại là xuất thủ so với Tấn vương hào phóng hơn, chỉ thay ngươi giải thích mấy câu là có được một rương vàng." Hạ Lan Yên cũng cầm một thỏi hoàng kim lên nhìn một chút.

    "Hắc hắc, bây giờ mới biết ta hào phóng à!" dù sao đây không phải là tiền của ta, có cái gì hào phóng chứ.

    "Bất quá, tỷ đây không thích hoàng kim, kim quang lòe loẹt chói mắt, lấy bạc trắng tốt hơn."

    "Ta vẫn là lần đầu tiên nghe người khác nói thích bạc trắng hơn hoàng kim, dù sao thì vàng có giá trị hơn bạc trắng mà, ngươi thật sự không muốn?" Hách Liên Minh Kính hỏi lần nữa.

    "Không muốn, dù có giá trị cỡ nào thì tỷ cũng không thích, tỷ tỷ chỉ cần bạc của Tiểu Kính Kính thôi."

    "Trên người ta chỗ nào có bạc a, ngươi cũng không phải không biết ta chỉ là một cửu phẩm tép riu, bổng lộc một tháng cũng chỉ có năm lượng!"

    "Vậy ngươi cũng làm Huyện lệnh mấy tháng rồi, chắc có không ít."

    "Nè, nè, ngươi định làm gì? Trên người ta không có tiền, ê, chớ sờ loạn a!" Hách Liên Minh Kính vội vàng bắt cái tay không chút kiêng kỵ của Hạ Lan Yên "Hảo hảo hảo, coi như ta sợ ngươi, ta cho ngươi là được chứ gì."

    "Lúc này mới ngoan ~ "

    "Thiệt là, một rương vàng không muốn, nhất định phải là bạc của ta à!"

    "Cho nè~" Hách Liên Minh Kính ủy khuất lấy thỏi bạc duy nhất trên người ra."Đây chính là toàn bộ bạc của ta đó."

    "Ngươi nhìn đi đây không phải là bạc sao." Hạ Lan Yên đi lên đem năm lượng bạc mà Hách Liên Minh Kính vơ vét trên người thẩy một cái.

    "Tiểu Kính Kính, ngươi biết ở Trà Sơn tộc, đem tất cả bạc trắng trên người đưa cho nữ tử là ý gì không?" Hạ Lan Yên như có điều suy nghĩ, nhưng lại giống như là thuận miệng nói ra vậy.

    "Ta làm sao biết được!" nàng chỉ biết là, đây là toàn bộ gia sản trên người nàng, đau lòng ~~~

    "Đem thỏi bạc trắng đưa cho ta, mà ta cũng đón nhận ~ ta sẽ giữ lại làm một kỷ niệm cũng được..." Hạ Lan Yên đem bạc trắng nắm chặc trong tay, đặt lên trước ngực.

    "Ngươi đang nói gì a? Ta nghe không hiểu?"

    "A a, nghe không hiểu cũng được, được rồi, nhìn cái mặt bí xị của ngươi kìa, không phải chỉ là năm lượng bạc thôi sao, ngươi hiện tại có cả một rương hoàng kim kìa." Sau đó trở lại trạng thái bình thường, nghiêm túc nói "Ngươi chuẩn bị đối phó với Tấn vương như thế nào? Lần trước tấn công Hồng Liên Giáo của ta là dùng binh của Tấn vương tổn thương không ít, nếu như thừa dịp lúc này Tấn vương còn chưa khôi phục binh lực đem hắn bắt lại..."

    "Mặc dù binh lực Tấn vương có tổn thất, nhưng trong tay hắn vẫn cầm trọng binh, hơn nữa ở trong mắt dân chúng là bậc thánh hiền, rất được lòng dân, cho nên chỉ có thể dùng trí để đấu. Nếu làm cho thế nhân thấy rõ cái đuôi hồ ly của hắn, hắn sẽ mất đi lòng dân, mọi chuyện dễ giải quyết hơn."

    "Nhưng mà Tấn vương rất là xảo quyệt, ẩn nhẫn nhiều năm như vậy sao có thể tùy tiện lộ ra dã tâm?"

    "Vậy thì buộc hắn lộ ra dã tâm, buộc hắn tạo phản!"

    "Làm sao để bức hắn?"

    Hách Liên Minh Kính cười gian xảo "Hắc hắc, cái này thì phải đi hoàng cung, mượn đồ của Hoàng thượng thôi."
    Tiểu Sắc Lang Tài sản
    SeJu Diệp Lưu Ly Tử Ngưng Thiên Hồ SeJu2

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •