Kết quả 1 đến 8 của 8
  1. #1
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    851
    Ngân lượng
    86,013
    Thanked: 4967

    Mạt thế chi bị nữ vương khuyên dưỡng đích muội chỉ - Kiều Biên Lạc Mộc





    Mạt thế chi bị nữ vương khuyên dưỡng đích muội chỉ
    Tác giả: Kiều Biên Lạc Mộc
    Tổng chương: 55 chương raw hoàn
    Cp chính:
    Thể loại: mạt thế
    Translator: QT, Google…
    Editor: Ancella
    Tiến trình: từ từ đi
    --///--


    Mời Đọc (Click Here) :


    Văn án




    Thật vất vả mới được thăng làm thư ký tổng giám đốc, bạn nhỏ Tiểu Lăng, dự định phải nỗ lực thật tốt báo đáp chính nàng tăng thêm một nửa tiền lương!
    Vì vậy, lúc tổng tài tâm tình không tốt, thư ký không dám đem văn kiện vào, là ai đưa? Nàng đưa!
    Nàng đứng trước cửa phòng… à đừng hiểu lầm, chỉ là đưa văn kiện thôi…
    Trong lúc nàng vừa bước vào phòng của boss đưa văn kiện thì trời đột nhiên tối om
    Đến khi ánh sáng phủ xuống lần nữa thì, mẹ ơi! Tồng tài đại nhân biến thành tang thi, chạy mau ~~~~(>_<)~~~~
    Văn tương đối có khẩu vị nặng, bạn đọc mới xem kĩ trước khi vào!
    Phong cách nhẹ nhàng vui vẻ, hy vọng mọi người comment lưu sao nhiều hơn O(∩_∩)O~~




    Sửa lần cuối bởi An Cella; 10-25-18 lúc 05:07 AM.
    An Cella Tài sản


  2. The Following 2 Users Say Thank You to An Cella For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    851
    Ngân lượng
    86,013
    Thanked: 4967


    Chương 1

    Mời Đọc (Click Here) :


    Tiểu quần lót màu hồng



    Nhậm Tiểu Lăng mấy ngày này tâm tình cực kỳ tốt, cũng vì nàng vừa được thăng chức! Dù chỉ là thư ký của tổng tài, nhưng tiền lương cũng cao hơn một nửa, nàng cũng có thể mua được nhiều đồ ăn hơn. Rốt cuộc cuối tháng cũng không cần phải lo nhiều rồi. Mỗi tháng còn có thể đem tiền về cho cha mẹ.
    Vì không muốn… làm thất vọng với số tiền lương 3000 của nàng, nàng quyết định mỗi ngày đều phải nỗ lực làm việc. Vì vậy Nhậm Tiểu Lăng luôn thích nằm ỳ ở nhà, lại vui vẻ đeo thẻ nhân viên đến công ty sớm hơn nửa tiếng, đem công việc được giao làm trước.
    Ngày hôm nay, cũng là ngày thứ ba nàng thăng chức. Nàng vẫn như vậy đến công ty trước nửa tiếng, lên tầng lầu cao nhất, rót một ly nước ấm cho mình, chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc mới.
    Đột nhiên, phòng làm việc của tổng tài đang trống trải lại có tiếng giày cao gót tiếp xúc cùng mặt đất vang lên tiếng bước thanh thúy. Từng nhịp nhịp, độ mạnh yếu cũng rất đều, rất nhịp nhàng.
    Thế nhưng cũng khiến cho Tiểu Lăng có chút sợ hãi đến dựng lông, đến sớm như vậy thì ai? nàng lại nhớ đến mấy chuyện ma quỷ trong cao ốc được Vương tỷ kể cho nghe, lại càng thêm sợ. Đột nhiên, có âm thanh du dương của nữ nhân cắt ngang suy nghĩ của Tiểu Lăng.

    "Cô là ai?"

    Khiến Tiểu Lăng ngẩng đầu theo phản xạ, (⊙o⊙) oa mỹ nữ, bất quá mỹ nữ này sao nhìn quen quá vậy. Tiểu Lăng lại cứ thế nhìn đội chân thon dài của mỹ nữ mà quên đi cặp chân ngắn của mình, đang nhớ lại xem rốt cuộc vị mỹ nữ này là ai. Bất chợt, Tiểu Lăng liền run rẩy cả người, tiêu rồi, là BOSS!

    Đã vậy mình còn bản chất mê gái nhìn Boss lâu như vậy, đúng là chán sống mà. Nhậm Tiểu Lăng trong lòng vì mình yên lặng kiểm điểm cúi đầu lịch sự trả lời: "Tôi là thư ký mới, tôi tên Nhậm Tiểu Lăng.”

    "Ừm, giúp tôi pha một ly cà phê mang vào phòng làm việc cho tôi, không cho sữa."

    "Vâng." Boss dặn dò thật tốt, trong lòng Nhậm Tiểu Lăng căng thẳng cũng thả lỏng một nửa.

    Hàn Yên Hạ dặn dò xong trực tiếp xoay người đi tới phòng làm việc, nhớ đến một việc, liền xoay người dừng lại: "Còn có ......."

    "Rầm!" đang đi đột nhiên bị âm thanh của Boss đại nhân gọi lại khiến Nhậm Tiểu Lăng hoảng sợ, hai chân va vào nhau, sau đó hoa hoa lệ lệ mà té □□π_π như cẩu.

    "Ừm~ quần lót màu hồng, không ngờ cô thực sự muộn tạo." Hàn Yên buồn cười, mình đáng sợ như vậy sao? mặc dù nhân viên luôn sợ mình, nhưng cô luôn tự cho mình không có gì đáng dọa người như vậy. Quên đi, không từ chối cho cô đi làm, cô sợ mình mở miệng sẽ làm tiểu thư ký hôn mê luôn.

    "Đau quá a~" Nhậm Tiểu Lăng cảm giác hàm răng sắp bị mình nghiến đến mẻ, mắt cá chân, tay, đau quá. Những cái này không sao, quan trọng nhất là mất mặt trước mặt nữ vương, xong đời, công việc của mình sắp không giữ được. Ba mẹ, con còn chưa kiếm tiền cho hai người a, còn chưa tìm được con rể cho hai người, còn chưa để lại hương hỏa cho hai người, ô ô ~(&gt_&lt)~.

    Không còn hy vọng Nhậm Tiểu Lăng khó khăn đứng dậy, phủi cát trên người mình, khập khễnh đi pha cà phê. Cho dù sau đó thế nào, hiện tại nàng có cương vị này, nên làm xong chuyện của mình. Đây là điều ba nàng đã dạy từ nhỏ.

    "Cốc cốc cốc." Nhậm Tiểu Lăng bưng cà phê, gõ cửa. Chốc lát giọng nữ êm tai dễ nghe phát ra: "Mời vào."

    "BOSS, cà phê của cô."

    Hàn Yên cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục xem văn kiện: "Để xuống đi."

    "Ah, được." BOSS nữ vương đúng là tức giận. Nhậm Tiểu Lăng vẻ mặt đau khổ đặt cà phê lên bàn cho BOSS rồi khập khễnh ra khỏi phòng làm việc.

    Tinh thần chán nản nàng không hề phát hiện tư thế buồn cười của nàng đều bị BOSS nữ vương thu vào mắt. May mắn nàng khong biết, nếu nàng biết sẽ khóc càng thảm thương.

    "Tiểu Nhậm Nhậm, em sao vậy, sao vẻ mặt đau khổ vậy?" lãnh đạo trực tiếp Nhậm Tiểu Lăng, chính là đại thư ký tổng tài Vương tỷ vừa vào phòng làm việc liền theo thói quen véo mặt Nhậm Tiểu Lăng, còn ngắt khuôn mặt nhỏ nhắn bụ bẫm vài cái, không biết nữ minh tình kia chỉnh thành cái mũi khoan rồi sao, một chút cảm xúc cũng không có.

    "Hôm nay em ngã." vì mặt bị túm, Nhậm Tiểu Lăng nói cũng không rõ. Có vài việc không nên oán giận, vô luận là chức trách hay chỗ khác. Nàng không phải không hiểu, thế nhưng cũng không ngốc. Mẹ với chỉ số thông minh của nàng chơi không được sẽ xích mích với nhau, chỉ cần không đáng ngu ngốc là được. Nàng rất cảm kích Vương tỷ mấy ngày qua chiếu cố nàng, nhưng cũng chưa đến mức phải thành thật.

    Hỡn nữa có một số việc, oán giận cũng vô ích. Nói trắng ra là không quen, nếu như cha mẹ đã sớm than khổ rồi.

    Vương tỷ quyết định không chọc Nhậm Tiểu lăng: "Được rồi, Tiểu Nhậm Nhậm, hôm nay gặp BOSS rồi đúng không?"

    Nhậm Tiểu Lăng mệt mỏi gật đầu: "Vâng."

    "BOSS hôm nay tâm tình thế nào?"

    Đối với nàng mà nói có thể là ác mộng, thế nhưng tâm tình BOSS hôm nay không phải lả rất tốt a, sớm như vậy đã đến phòng làm việc, thế nhưng nàng cũng không xác định, nàng mới lên làm thư ký tổng tài, đối với BOSS còn chưa biết, không thể làm gì khác là chon một câu trả lời đúng trọng tâm đầy thuyết phục: "Chợt như một đêm xuân gió thổi, ngàn cây vạn cây hoa lê nở."

    "Vậy là tâm tình tốt?"

    "Không phải, nói 'hoa lê' là nói mỹ của mỹ, có thể nói nàng là tuyết." Nhậm Tiểu Lăng trong lòng muốn đạp bàn khóc lớn rồi, BOSS là đại mỹ nhân, nhưng BOSS là thuộc tính băng tuyết a, chỉ một chữ băng!!!

    "Vậy là tâm tình không tốt?" BOSS hôm nay tâm tình không tốt, vậy còn văn kiện..., Vương tỷ không để lộ dấu vết nhìn thoáng qua Nhậm Tiểu Lăng, trong lòng liền có quyết định.

    Công việc là như vậy, cho dù bạn tốt đòng nghiệp đối với bạn thực lòng cũng rất ít, vì họ còn phải lợi dụng a. Nhậm Tiểu Lăng mới đến, căn cơ còn thấp, vài việc không được cám ơn tự nhiên sẽ rơi lên đầu nàng.

    Nhậm Tiểu Lăng hiện tại khóc không ra nước mắt, đứng trước cửa phòng làm việc xa hoa của BOSS, cầm trong tay văn kiện cho BOSS ký, có chút chần chờ cánh tay nhỏ bé giơ lên lại hạ xuống. Làm sao bậy giờ, nàng sợ muốn chết π_π.

    "Tiểu Nhậm Nhậm, nhanh lên một chút ah~ công tác tháng đánh giá thàng này đánh giá cô đi muộn rồi." nụ cười Vương tỷ xán lạn, giọng nói ngọt, khiến cả người Nhậm Tiểu Lăng giật mình.

    Đánh của cấp trên ảnh hưởng đến tiền lương tháng này, nàng không phải đứa ngốc, tất nhiên nghe hiểu ý của cô ta. Cho dù nàng bị BOSS đuổi, thủ tục công tác tạm thời rời cương vị đểu phải qua tay Vương tỷ, nàng cũng không thể đắc tội Vương tỷ.

    Mặc kệ, thò đầu cùng một dao, rụt đầu cũng một dao. Nhậm Tiểu Lăng hít sâu một hơi, giơ tay lên gõ cửa gỗ.

    Chốc lát truyền đến âm thành lạnh lùng trong trẻo của BOSS nữ vương: "Mời vào.''

    Nhậm Tiểu Lăng xiết chặt văn kiện, xoay chốt cửa, đẩy cửa ra đi vào.

    "BOSS, đây là văn kiện hôm nay cô cần ký." Nhậm Tiểu Lăng không dám ngẩng đầu, cúi thấp đầu, cung kính đứng một bên.

    Hàn Yên ngẩng đầu, liền nhìn thấy Nhậm Tiểu Lăng giống như học sinh phạm lỗi bị lão sư phạt đứng, cả người đứng trước cửa căng thẳng, cả người toàn khí tức đáng thương. Mình đáng sợ như vậy sao?

    Hàn Yên nhớ đến quần lót nhỏ màu hồng, đáy lòng trăm năm không bao giờ nghĩ đến liền có ác ý xuất hiện.

    Nàng gác lại bút máy trong tay, cả người dựa vào ghế, thần thái lười biếng: "Ah~ tôi nên gọi cô là gì đây? Tiểu thư ký mặ quần lót màu hồng?" kỳ thực, ngã quê mặt đã rất tổn thương lòng tự ái rồi, bình thường Hàn Yên sẽ không sát muối lên vết thương người khác. Nhưng hôm nay cô đột nhiên lại nghĩ đến trò đùa này... ah~ dùng cách nói thịnh hành trên Internet thì gọi là ngốc manh.

    Rõ ràng buồn muốn chết, lại vờ như còn bình thường, nhưng thấy biểu tình nhăn nhó của nàng ta đã bán đứng chính nàng ta. Khiến cô buồn cười nhất chính là sự kiện ngã chổng vó kia, cho rằng đem mặt chôn đi thì sẽ không mất thể diện?

    Nhậm Tiêu Lăng sợ đến ngay cả lời cũng không nói rõ: "Tôi tôi tôi.... cô cô.... BOSS đại nhân cô không có đáng sợ chút nào. tôi mới đáng sợ." mẹ ơi, tiêu rồi lại đắc tội BOSS rồi π_π.

    Chính là cái mặt nhăn nhó này, tuy Nhậm Tiểu Lăng cúi thấp đầu, thế nhưng Hàn Yên vẫn nhìn thấy lông mày của nàng trên mặt nhăn nhó. Khóe miệng không nhịn được câu lên, thế nhưng nụ cười này như phù dung sớm nở tối tàn, mỹ lệ lại ngắn ngủi: "Đưa đây, tôi ký tên."

    "A? Ah." Nhậm Tiểu Lăng phản ứng lại vội vội vàng vàng đem văn kiện cho BOSS nữ vương để trên bàn làm việc.

    Hàn Yên nhanh chóng xem văn kiện, không thấy có gì sai rồi ký tên của mình, đưa tới trước mặt Nhậm Tiểu Lăng: "Tôi ký xong rồi cô cầm xuống đi."

    "Vâng." Nhậm Tiểu Lăng nhận văn kiện, vờ bình tĩnh xoay người ra khỏi phòng làm việc. Nhưng vì hơi thở dồn dập bán đứng lòng khẩn trương của nàng.

    Tại chức người háo hức như vậy không giấu được đã hiếm rồi. Nói thật, Hàn Yên thích người đơn giản, nhưng không phải rảnh rỗi mà xem tâm tình biến hóa của nhân viên. Nói chuyện làm ăn, tối kỵ chính là để đối phương đoán được biểu tình của bạn đang nghĩ gì qua khuôn mặt.

    Cô bé ngoan, chúc bạn nhiều may mắn, hy vọng bạn có thể sinh tồn bình an với tổng tài như lang như hổ.

    Có vài việc có lần đầu sẽ có lần thứ hai, thấp thỏm qua hai ngày vẫn không có thông báo đuổi việc Nhâm Tiểu Lăng thở dài một hơi, xem ra mình không cần từ chức.

    Chỉ là, thời gian khổ sở còn tiếp tục, chỉ cần tâm tình không tốt, đều là Nhậm Tiểu Lăng đưa văn kiện cho BOSS. hầu hết thời gian Nhạm Tiểu Lăng cảm thấy mình sắp chết rét 〒_〒 may mắn chính là, thái độ của BOSS đối với nàng so với ban đầu tốt hơn nhiều, thình thoảng còn ra phòng làm việc nhìn ai còn làm thêm giờ cực khổ mà cho mình về trước.

    Nói đến khí trời, Nhậm Tiểu Lăng cảm thấy rất kỳ lạ, hiện tại đã sắp cuối năm rồi, khí trời lại giống như vào đầu thu nóng bức quá, đối với một chỗ như đế đô phương bắc đúng là không bình thường. Xem tin thế giới chỗ nào cũng thế, nhưng nam cực và bắc cực so với năm ngoái lại lạnh hơn.

    Rất nhiều người online suy đoán mặt thế sắp đến, đương nhiên chỉ là mấy người bạn trên mạng ăn no rồi nói bừa, mọi người ai cũng nghĩ mạt thế sẽ không có.

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Mở văn mới rồi, hy vọng mọi người cất giữ. Nhiều thời gian thì để lại cái bình luận a, nhờ cậy nhờ cậy ~\(≧▽≦)/~




    An Cella Tài sản


  4. The Following 3 Users Say Thank You to An Cella For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    851
    Ngân lượng
    86,013
    Thanked: 4967


    Chương 2

    Mời Đọc (Click Here) :





    Công ty vẫn còn nhân tính, gần sát tết âm lịch được nghỉ trước 10 giờ. Tất cả nhân viên và bảo vệ. BOSS nữ vương là một người vô cùng hào phóng, cho nên cao ốc công ty đảm bảo phương tiên vô cùng hoàn thiện. Chất liệu cửa kính, khoa trương một chút thì trừ phi bạn cầm lưu đạn mà ném, nếu không thì cũng đánh không vỡ được.

    Cho nên, tết âm lịch bảo vệ cũng không cần tăng ca. Hôm nay mà một ngày trước ngày nghỉ, tất cả mọi người vô cùng chờ mong, còn BOSS hôm nay không đến làm, nghe nói là về thành phố S thăm ba mẹ. Nhưng vẫn còn một bộ văn kiện cần đưa cho BOSS/

    Không cần nói, chính là khổ sai Nhậm Tiểu Lăng phải đi làm. Nhậm Tiểu Lăng không thể làm gì khác hơn là cầm văn kiện, chờ BOSS về rồi đem văn kiện qua cho Boss.

    Năm nay nàng không thể cùng ba mẹ đón năm mới rồi, ba là quân nhân, mạ theo ba hành quân sang Tây Tạng rồi. Nghỉ động bọn họ luôn thay phiên nhau, năm nay không đến lượt ba. Cho nên Nhậm Tiểu Lăng chỉ có thể đón tết âm lịch một mình. Mùng tám ba hết việc thì mới về cùng nàng ăn mừng năm mới.

    Nàng không thể đến quân đội nơi ba mình đóng quân tìm ba đực, mỗi lần đều chỉ có thể đợi ba mẹ cùng bà nội mới đoàn tụ được. Những điều này nàng đều biết, vì có chút bí mật mà nàng không thể biết.

    Khi nàng còn nhỏ ba nàng chỉ là binh chủng bình thường, đến năm đại học thứ hai thì đột nhiên trở nên thần bí. Khi chọn làm một bĩnh sĩ hậu cần, cùng ra ngoài đi làm, thì nàng chọn ra ngoài đi làm. Vì nàng chịu không nổi sự ngăn cách với sinh hoạt đời thường như thế này.

    Bây giờ nghĩ lại mình lúc trẻ đúng là nóng tính, không có quan tâm cảm nhận của ba mẹ. Ba mẹ trước đây luôn cầu nàng đừng bỏ lại họ, mình lại còn cố chấp. Muốn gặp mặt cũng phải báo cáo đủ kiểu. Bà nội tuổi đã cao, một năm cũng chỉ có thể gặp bà hai ba lần, nàng thật bất hiếu.

    Từ năm thứ hai đại học cho đến giờ, cũng 4 năm rồi, đây là lần đầu tiên mình ăn tết âm lịch một mình, trong lòng thực sự tịch mịch khó chịu. Hiện tại nàng cũng không đi dạo phố, vì đường phố khắp nơi đều có bầu không khí nào nhiệt, người đi đường ai cũng vui vẻ mua đồ tết, khiến nàng nhìn thấy lòng chua xót.

    Ngày nghỉ thứ bảy nàng nhận được điện thoại của BOSS, nàng phải đưa văn kiện đến nhà BOSS.

    Nhìn giá taxi tăng lên, tâm nàng cũng rỉ máu, BOSS biệt thự nhà cô có chứa thứ gì sao. Nhậm Tiểu Lăng lần đầu nhìn thấy biệt thự sang trong từ hâm mộ và ghen ghét biến thành tiếc rẻ hà bao của mình. Hy vọng chút nữa BOSS trả lại phí di chuyển cho nàng.

    Nơi ở của Hàn Yên là do công ty khai phát. Cảnh vật thanh tĩnh, xung quanh biệt thự cũng khá lớn. Nếu là buổi tối, nếu là ban đêm Nhận Tiểu Lăng thà làm đá cũng không dám đến. Ni mã, quá u ám mà.

    "Tiểu thư, đến rồi."

    Cuối cùng cũng đến, nếu còn đi tiếp nàng sẽ không còn tiền về nhà, nàng lập tức lấy hai tờ màu hồng đưa đến, nhìn nó bật đi không quay về ngồi trong xe khóc không ra nước mắt.

    Thứ cho Nhậm Tiểu Lăng ít va chạm xã hội a, nhìn cánh cổng sắt hoa văn màu đen, nàng không biết nên nhấn nút đỏ hay nút xanh, thật ra cái nào mới là chuông cửa. Xoắn não gần 10 phút rốt cuộc cũng phản ứng, nàng gọi điện cho BOSS o(╯□╰)o

    Đường dây bên kia rất nhanh được kết nối: "Alo, xin chào, tôi là Hàn Yên."

    BOSS đang ngủ sao, thanh âm còn mang theo giọng mũi, có cảm giác gợi cảm kỳ lạ. Nhậm Tiểu Lăng mê gái liền có phản ứng, ngại ngùng nói ra tình cảnh quẫn bách của mình: "BOSS, tôi là Nhậm Tiểu Lăng, đến đưa văn kiện cho cô. Hiện tại tôi đang ở trước cửa biệt thự của cô, không vào được."

    Hàn Yên nhớ đến là có chuyện này, liền dậy khỏi giường chân ngọc thon dài giẫm lên thảm Ba Tư màu đỏ, đánh vào thị giác là một khung cảnh mỹ lệ. Nàng cầm di động, đi tới phòng khách nói chuyện: "Tại sao không nhấn chuông cửa?"

    "Bởi vì tôi không biết cái nào là nút chuông cửa o(╯□╰)o\ "

    Hàn Yên "..." sao lại có kẻ ngốc như cô, nhưng mà vẫn còn rất khả ái. Cô đi đến màn hình cảm ứng, ngón tay chỉ vào màn hình, cửa trước mặt Nhậm Tiểu Lăng mở ra. Nàng liền nắm túi xách đi vào.

    Nhậm Tiểu Lăng không muốn đi xem hoa trong vườn nhỏ này, thật đẹp a thế nhưng đây là đống tiến đổ vào! Nàng sợ xem thêm một chút thì xông đến nằm lên hoa. Vì tránh cho hành vi không lễ phép này nàng vội tăng thêm tốc độ.

    Vừa vào trong phòng, liền hít một hơi, nhìn trang hoàng trong phòng nàng cũng không biết hình dung thế nào, giá cả của những loại hoa này cùng giá cả đồ cổ đều không thể biết được. Nhưng mà đèn trần chữ V treo trên đó nàng vừa thấy qua trên tạp chí, là bản limtited XXX, giá niêm yết 999999. Một cái đèn thôi cũng đã mắc như vậy rồi, những thứ khác nàng cũng không dám đoán.

    ***Tiền Trung Quốc: Đồng Nhân dân tệ (viết tắt theo quy ước quốc tế là RMB) là tên gọi chính thức của đơn vị tiền tệ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Đơn vị đếm của đồng tiền này là nguyên/viên (tệ/hào)
    Một tệ bằng mười hào. Một hào lại bằng mười xu. Trên mặt tờ tiền là chân dung chủ tịch Mao Trạch Đông.
    Nhân dân tệ do Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc phát hành. Năm 1948, một năm trước khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, nhân dân tệ đã được phát hành chính thức. Tức là: 999999 nguyên = 999999 tệ = 3.618.996.712.02 VND ~ túm quần là sấp xỉ 3 tỷ 6 ý mà ^^.


    "BOSS, tôi đem văn kiện đến rồi." Nhậm Tiểu Lăng cầm trên tay đưa đến cho BOSS đang ngồi trên sofa.
    "Đừng đến đây!" âm thanh của Hàn Yên có vẻ run rẩy, nghe qua như đang đè nén gì đó.
    BOSS lên tiếng, nàng không thể không nghe theo, lúc này ngoan ngoãn đứng ngay ngắn: "Ah~"
    Đột nhiên trước mắt là một vùng tăm tối, nàng còn chưa kịp phản ứng, liền ngã trên mặt đất bất tỉnh.
    Không biết qua bao lâu, nàng cảm giác toàn thân đau đớn, cả người như bị hỏa thiêu. Thế nhưng nàng vẫn chưa tỉnh lại, không thể làm gì khác hơn là cắn răng lăn lộn trên mặt đất, trong lúc nửa mê nửa tỉnh, thân thể đau đớn khiến nàng muốn chết đi.

    Trong lúc nàng đau sắp chết, thân thể đột nhiên vô cùng sảng khoái, cả người ấm áp hơn, tựa như tắm suối nước nóng.

    Ý thức quay lại, nàng ép mình phải tỉnh táo lại, từ từ mở mắt. Ánh mặt trời chói mắt cộng thêm mùi hôi khiến người ta nôn mửa khiến cả người nàng không khá hơn. Là cái gì mà thối như vậy, nàng ngửi ngửi, mẹ ơi ~ sắp thúi chết rồi. Cái mùi này hình như trên người nàng xộc tới. Nàng tỉnh dậy nhìn chính mình một chút, phát hiện tay mình dính một đám bùn đen, đúng là ác mà nàng ghét bỏ chính mình.

    Nếu như mình có thể biến ra nước...

    Thế giới này là huyền ảo sao, ngón tay nàng vừa xuất ra nước sao. Nhậm Tiểu Lăng nhìn bàn tay ướt nhẹp của mình không dám tin.

    Đưa bàn tay ra ngoài, trong lòng nghĩ đến -- nước!

    1 giây kế tiếp, vòi nước từ ngón tay út cũng bắn lên mặt nàng, phóng xuống chân nàng đau muốn chết. Xem ra đúng là có dị năng, nàng không có nằm mơ.

    Nhậm Tiểu Lăng không vì có dị năng mà thoải mái, chuyện xảy ra khác thường tất có yêu quái, hơn nữa nàng xem tiểu thuyết trên Tấn Giang nhiều năm qua, liên hệ với mạt thế trước đó. Nhưng chỉ 1 giây nàng liền từ bỏ ý nghĩ này, luôn nói 2012 là mạt thế, hiện tại cũng đã 2014 rồi, mọi người vẫn còn sống tốt. Đó là dối người. Thế nhưng nàng đột nhiên có dị năng chuyện này cũng quá khác thường.

    Nàng nhớ ró mình đưa văn kiện đến nhà BOSS, khoan đã, nhà BOSS! nàng là dị năng, vậy BOSS đâu?

    Nghĩ vậy nàng vội vàng ngẩng đầu, muốn tìm thân ảnh BOSS, chỉ là ngẩng đầu suýt thì bị hù chết.

    Chỉ thấy đối diện cái người có bộ mặt xanh trắng còn cứng ngắc, hai mắt màu đỏ quỷ dị. Nhậm Tiểu Lăng vừa thấy còn tưởng quỷ, suýt chút thì bị hù chết.

    Bất quá người này sao bộ dạng nhìn giống BOSS vậy? chỉ là mặt tái xanh, da thịt nhìn như bị đông lạnh, mắt màu đỏ... nghĩ vậy, Nhậm Tiểu Lăng có dự cảm xấu.

    Sắc mặt tái xanh, da thịt cứng ngắc, mắt còn đột nhiên đổi màu, cái này không phải là zombie miêu tả trong tiểu thuyết sao. Nhìn ánh mắt yêu dị còn đang ngắm mình không nhúc nhích, da đầu tê rần tự an ủi mình, zombie luôn chủ động cắn người, nàng ngồi trước mặt BOSS lâu như vậy, cũng không thấy BOSS cắn mình, BOSS chắc không phải zombie, móng tay zombie có chút sắc bén...

    Không hài lòng người trước mắt không thèm nhìn mình, BOSS đại nhân biến thành zombie thò bàn tay ra đưa tới trước mặt Nhậm Tiểu Lăng quơ quơ, liền lộ ra bộ móng màu đen dài 2 cm của cô.

    Nhậm Tiểu Lăng sắp bị hù chết, cái này đúng thật là zombie a, ba ba! nhanh đến cứu con.

    Nhậm Tiểu Lăng hiện tại sợ chết nhanh, tiếp đó là âm thanh của BOSS Hàn Yên: "Grừ!" liền khiến Nhậm Tiểu Lăng ngất tại chỗ.

    Nhìn cái đó nằm trên đất không nhúc nhích? BOSS nữ vương vừa biến thành zombie trí lực cũng không cao, nàng chỉ biết được vật trước mắt này, còn nữa còn có chút quen.

    Nàng dám không để ý mình. Nữ vương tức giận đưa tay chọt chọt gương mặt của "Món đồ" này, cô quên móng tay mình sắc bén, không ngờ đâm vào thứ mềm nhũn này lại có một cái lỗ. Nhìn dịch thể màu hồng, nàng không hiểu được cảm thấy có chút chói mắt, cúi đầu, lè lưỡi liếm sạch. Thế nhưng nhìn trên mặt có thứ màu đen đen dính lại có mùi khó ngửi cô cũng không muốn nữa. (zombie đối với mùi vị rất rõ ràng.)

    Thế nhưng nàng nhìn màu đỏ trên "món đồ" không vừa mắt, phải làm gì đây?

    Có chút bản năng, nữ vương coi như có trí lực con nít một tuổi quyết định giữ lại "món đồ" này, đem nàng ta vào phòng vệ sinh.

    Sao cô lại phải đến đây? kỳ thực cô cũng không biết. Nhìn cái món đồ dài dài (cái ống) rất không vừa mắt, móng tay cào đến đồ bị hỏng. Tiếp đó chất lỏng trong suốt liền phun ra, còn phun một ít lên đất dính trên người "món đồ" kia, thứ màu đen bẩn bẩn tiền tan đi.

    Cô biết được, chất lỏng này có thể rửa đồ dơ. Cô liền tóm "món đồ" nằm trên đất, đập vỡ món đồ dài dài kia mùi vị trước mặt quả nhiên tan đi rất nhiều.

    Lượng lớn nước lạnh như băng phun lên người khiến Nhậm Tiểu Lăng vừa hôn mê cũng tỉnh lại. Vừa nhìn thấy BOSS biến thành zombie, trong lòng đúng là bế tắc, bất quá không còn sợ như vừa nãy, vì trong lòng nàng đã biết BOSS sẽ không thương tổn nàng.

    Chỉ là, nước lạnh quá a nàng muốn tránh đi, lại bị túm lại.

    Nàng bất đắc dĩ nhìn BOSS vẫn sinh đẹp như trước biến thành zombie: "Tôi lạnh ~"

    Hàn Yên nghe không hiểu "món đồ" này đang nói cái gì, không thể làm gì khác mặt không đổi nhìn nàng.




    An Cella Tài sản


  6. The Following 3 Users Say Thank You to An Cella For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    851
    Ngân lượng
    86,013
    Thanked: 4967


    Chương 3

    Mời Đọc (Click Here) :





    Nhậm Tiểu Lăng không thể làm gì khác hơn là lặp lại lần nữa: "Nữ vương, tôi rất lạnh."

    Nói xong mới phát hiện nữ vương vẫn dùng ánh mắt đỏ kia nhìn nàng. Nàng bất đắc dĩ nhìn bản thân lạnh sắp chết. Boss lại cứ muốn dội thêm nước cho mình, thực sự không hiểu nổi.

    Quên đi, không cần nữa nhân lúc này tắm luôn a, đúng lúc tẩy người đang bẩn. Chỉ là Bos đứng chỗ này khiến nàng xấu hổ. Nàng đưa ánh mắt nhìn Boss đứng đó, mở miệng cười lấy lòng nói: "Boss, có thể ra ngoài không."

    Đợi đã lâu thấy Boss đứng yên không nhúc nhích, im lặng nhìn nàng. Nhậm Tiểu Lăng hết cách, đều là nữ, nhìn thì nhìn a. Nàng tự tay cởi đồ ra.

    Lúc này một đoàn màu đen lướt qua, quần áo trên người nàng lập tức thành mảnh nhỏ rơi xuống. Trên người còn có vết máu. Xong đời Boss muốn ăn mình. Sợ hãi trong lòng khiến thân thể Nhậm Tiểu lăng cứng ngắc, ngay cả chạy cũng không được.

    Cái móng sắc kia, khoan đã móng tay sắc bén không còn nữa. Nhưng cái này không quan trọng, quan trọng là Boss không phải là zombie sao? Boss đem tay chỉ về phía nàng. Xong đời ba mẹ Tiểu Lăng bất hiếu không thể làm gì hẹn kiếp sau báo đáp các người vậy.

    Nàng nhắm mắt lại chờ đợi cái chết, chỉ là cảm giác đau đớn không có thân thể còn bị hai thứ lành lạnh sờ soạng khắp nơi, vết thương bị đụng đến khiến nàng đau đến co người.

    Nàng mở mắt muốn nhìn xem xảy ra chuyện gì, vừa thấy xém bị dọa chết. Boss... Boss đang giúp nàng tắm!!! nàng trợn to mắt nhìn đôi bàn tay hơi trắng bệch kia, bùn đen trên người đang bị rửa sạch.

    Bất chấp xấu hổ, nàng biết Boss không ăn chính mình, zombie biết đem người đi tắm không thể là zombie, không đúng thật ra Boss là zombie hay không phải zombie nàng không biết. Đặc thù thì đúng vậy nhưng hành vi cử động lại khác hoàn toàn nàng rối rắm.

    Trí lực Hàn Yên lúc này cực kỳ thấp, cô nhìn móng tay của mình đem "món đồ" cào cho trầy rồi lại thu móng vào, kết quả móng tay thực sự thu vào. Cô nghe không hiểu "món đồ" nói gì, cô chỉ biết mùi trên "món đồ" rất khó chịu, chất lỏng màu đỏ chảy ra cũng khiến cô khó chịu.

    Tay theo bản năng tắm cho "món đồ" cô cũng không biết tại sao lại làm vậy. Đến khi rửa sạch sẽ thì thè lưỡi liếm lên chỗ chảy chất lỏng màu đỏ kia. Được rồi hết chảy rồi, Hàn Yên trong lòng vui vẻ. Cảm thấy chỗ nàng liếm cũng không tệ, thè lưỡi tiếp tục liếm.

    Nhậm Tiểu Lăng nhìn Boss hành động hoảng sợ không dám dùng giật mình để hình dung, đầu óc liền xoay chuyển. Từ đầu nàng đã nghĩ sai lệch, bạn nghĩ xem a, nước bọt zombie vừa thối vừa bẩn. Thế nhưng Boss vẫn liếm hết vết thương khong còn hơn nữa trên người Boss lại không có mùi thối, nàng thở dài một hơi. Cũng do mình lòng dạ hẹp hòi nên xấu hổ không thôi, Boss rõ là đang chữa thương cho nàng, nàng còn ghét bỏ Boss, thực sự là xấu tính mà.

    Chỉ là Boss vết thương tôi lành rồi, cô không cần liếm nữa. Tôi nổi hết da gà rồi phỉ nhổ thì phỉ nhổ nhưng Nhậm Tiểu Lăng không có gan đẩy Boss nữ vương ra. Nàng không có quên móng vuốt sắc bén của Boss, nhẹ nhàng rạch một cái liền khiến nàng rách hết da. Không thể làm gì hơn làm ép mình coi như cảm giác này đây không phải là liếm, chỉ là mình đang tự sướng thôi, thực sự vô cùng bi thảm T^T

    Hàn Yên liếm một hồi, chán ngán, liền thu đầu lưỡi nắm tay "món đồ" liền kéo nàng đến sofa phòng khách, để nàng ở đó đợi còn mình đi nước tu luyện.

    Nhậm Tiểu Lăng cẩn thận nhìn Boss nữ vương phát hiện cô không nhìn mình, liền muốn lên lầu tìm quần áo mặc, nàng thấy mình trần truồng nên xấu hổ a. Trong lúc nàng đứng dậy muốn quay đầu đi lên. Boss lại hành động như bóng đen vụt đến trước mặt giấy kế tiếp nàng đã bị ném lên sofa.

    Hàn Yên không thích "món đồ" đi khỏi tầm nhìn của mình, mất hứng cảnh cáo: "grừ!"

    Nhậm Tiểu Lăng bị dọa tim đập thình thịch thình thịch, nàng không dám chọc Boss giận nhưng trần truồng như vậy không được a.

    Boss không phải tổn thương mình, nhưng lại không cho mình đi, có phải coi nàng là tất cả rồi không? nghĩ vậy Nhậm Tiểu Lăng thử một chút, xem mình có nghĩ đúng không.

    Nàng cầm lấy hai cái gối, che bộ vị quan trọng của mình, sau đó đến trước mặt Boss, mới phát hiện Boss cao quá, trước còn nghĩ là do Boss mang giày cao gót, hiện tại Boss đi chân trần, mình chỉ đứng tới miệng Boss, thì ra chân Boss dài như vậy.

    "Boss, tôi cần đi mặc đồ." Nhậm Tiểu nịnh hót cười, lộ ra hai núm đồng tiền nhàn nhạt, mẹ nói nàng cười như vậy là đáng yêu nhất.

    Hàn Yên: "..." cô không biết "món đồ" nói gì.

    Đừng như vậy chứ, không có chút phản ứng náo. Nhậm Tiểu Lăng muốn khóc, làm sao đây, nếu có người nàng sẽ bị thấy hết. Quên đi vò đã mẻ còn còn sứt a, Nhậm Tiểu Lăng quyết tâm, duỗi tay heo của mình nắm tay ngọc thon dài của Boss.

    Lạnh quá ~ nàng nhịn không được rùng mình một cái, bất quá thấy Boss không phản kháng nàng nhẹ nhàng thở một hơi: "Boss, đi cùng tôi tìm quần áo có được không?"

    Hàn Yên: "..."

    Không nói gì coi như cô đồng ý. Nhậm Tiểu Lăng liền nắm tay Boss lên cầu thang, đến phòng, không biết phòng này rộng bao nhiêu. Nhậm Tiểu Lăng liếc mắt thấy bên kia có quần áo được xếp một hàng thằng tắp. thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng có đồ mặc rồi.

    Nhưng có được quần áo nàng mới phát hiện mình vui sớm quá. Boss đại khái cao hơn nàng 10 phân, quân khẳng định mặc không được, váy thì khỏi nói. Áo thì miễn cưỡng, khổ nhất với nàng mà nói chính là nội y quá khổ T^T

    Cuối nàng mặc một cái áo thun cùng quần jean, vén ống quần lên cũng không có gì khác. Chỉ là nội y lớn, nàng cảm thấy khó chịu. Bất quá tình trạng này cũng không lo nhiều.

    Không biết ba mẹ sao rồi, nàng muốn gọi cho ba mẹ trước. Lúc nàng ra cửa điện thoại cũng không còn nhiều pin, hiện tại chắc cũng không còn điện nữa, bất quá số điện thoại ba mẹ nàng vẫn còn khắc trong lòng.

    "Boss, tôi mượn điện thoại cô dùng được không?"

    Hàn Yên không quay đầu lại, chỉ chuyên tâm nhìn quần áo.

    Không đáp lại, Nhậm Tiểu Lăng coi như Boss đồng ý, cầm điện thoại gọi cho ba mẹ một cuộc.

    Nhậm Tiểu Lăng không thể làm gì khác hơn là lặp lại lần nữa: "Nữ vương, tôi rất lạnh."

    Nói xong mới phát hiện nữ vương vẫn dùng ánh mắt đỏ kia nhìn nàng. Nàng bất đắc dĩ nhìn bản thân lạnh sắp chết. Boss lại cứ muốn dội thêm nước cho mình, thực sự không hiểu nổi.

    Quên đi, không cần nữa nhân lúc này tắm luôn a, đúng lúc tẩy người đang bẩn. Chỉ là Bos đứng chỗ này khiến nàng xấu hổ. Nàng đưa ánh mắt nhìn Boss đứng đó, mở miệng cười lấy lòng nói: "Boss, có thể ra ngoài không."

    Đợi đã lâu thấy Boss đứng yên không nhúc nhích, im lặng nhìn nàng. Nhậm Tiểu Lăng hết cách, đều là nữ, nhìn thì nhìn a. Nàng tự tay cởi đồ ra.

    Lúc này một đoàn màu đen lướt qua, quần áo trên người nàng lập tức thành mảnh nhỏ rơi xuống. Trên người còn có vết máu. Xong đời Boss muốn ăn mình. Sợ hãi trong lòng khiến thân thể Nhậm Tiểu lăng cứng ngắc, ngay cả chạy cũng không được.

    Cái móng sắc kia, khoan đã móng tay sắc bén không còn nữa. Nhưng cái này không quan trọng, quan trọng là Boss không phải là zombie sao? Boss đem tay chỉ về phía nàng. Xong đời ba mẹ Tiểu Lăng bất hiếu không thể làm gì hẹn kiếp sau báo đáp các người vậy.

    Nàng nhắm mắt lại chờ đợi cái chết, chỉ là cảm giác đau đớn không có thân thể còn bị hai thứ lành lạnh sờ soạng khắp nơi, vết thương bị đụng đến khiến nàng đau đến co người.

    Nàng mở mắt muốn nhìn xem xảy ra chuyện gì, vừa thấy xém bị dọa chết. Boss... Boss đang giúp nàng tắm!!! nàng trợn to mắt nhìn đôi bàn tay hơi trắng bệch kia, bùn đen trên người đang bị rửa sạch.

    Bất chấp xấu hổ, nàng biết Boss không ăn chính mình, zombie biết đem người đi tắm không thể là zombie, không đúng thật ra Boss là zombie hay không phải zombie nàng không biết. Đặc thù thì đúng vậy nhưng hành vi cử động lại khác hoàn toàn nàng rối rắm.

    Trí lực Hàn Yên lúc này cực kỳ thấp, cô nhìn móng tay của mình đem "món đồ" cào cho trầy rồi lại thu móng vào, kết quả móng tay thực sự thu vào. Cô nghe không hiểu "món đồ" nói gì, cô chỉ biết mùi trên "món đồ" rất khó chịu, chất lỏng màu đỏ chảy ra cũng khiến cô khó chịu.

    Tay theo bản năng tắm cho "món đồ" cô cũng không biết tại sao lại làm vậy. Đến khi rửa sạch sẽ thì thè lưỡi liếm lên chỗ chảy chất lỏng màu đỏ kia. Được rồi hết chảy rồi, Hàn Yên trong lòng vui vẻ. Cảm thấy chỗ nàng liếm cũng không tệ, thè lưỡi tiếp tục liếm.

    Nhậm Tiểu Lăng nhìn Boss hành động hoảng sợ không dám dùng giật mình để hình dung, đầu óc liền xoay chuyển. Từ đầu nàng đã nghĩ sai lệch, bạn nghĩ xem a, nước bọt zombie vừa thối vừa bẩn. Thế nhưng Boss vẫn liếm hết vết thương khong còn hơn nữa trên người Boss lại không có mùi thối, nàng thở dài một hơi. Cũng do mình lòng dạ hẹp hòi nên xấu hổ không thôi, Boss rõ là đang chữa thương cho nàng, nàng còn ghét bỏ Boss, thực sự là xấu tính mà.

    Chỉ là Boss vết thương tôi lành rồi, cô không cần liếm nữa. Tôi nổi hết da gà rồi phỉ nhổ thì phỉ nhổ nhưng Nhậm Tiểu Lăng không có gan đẩy Boss nữ vương ra. Nàng không có quên móng vuốt sắc bén của Boss, nhẹ nhàng rạch một cái liền khiến nàng rách hết da. Không thể làm gì hơn làm ép mình coi như cảm giác này đây không phải là liếm, chỉ là mình đang tự sướng thôi, thực sự vô cùng bi thảm T^T

    Hàn Yên liếm một hồi, chán ngán, liền thu đầu lưỡi nắm tay "món đồ" liền kéo nàng đến sofa phòng khách, để nàng ở đó đợi còn mình đi nước tu luyện.

    Nhậm Tiểu Lăng cẩn thận nhìn Boss nữ vương phát hiện cô không nhìn mình, liền muốn lên lầu tìm quần áo mặc, nàng thấy mình trần truồng nên xấu hổ a. Trong lúc nàng đứng dậy muốn quay đầu đi lên. Boss lại hành động như bóng đen vụt đến trước mặt giấy kế tiếp nàng đã bị ném lên sofa.

    Hàn Yên không thích "món đồ" đi khỏi tầm nhìn của mình, mất hứng cảnh cáo: "grừ!"

    Nhậm Tiểu Lăng bị dọa tim đập thình thịch thình thịch, nàng không dám chọc Boss giận nhưng trần truồng như vậy không được a.

    Boss không phải tổn thương mình, nhưng lại không cho mình đi, có phải coi nàng là tất cả rồi không? nghĩ vậy Nhậm Tiểu Lăng thử một chút, xem mình có nghĩ đúng không.

    Nàng cầm lấy hai cái gối, che bộ vị quan trọng của mình, sau đó đến trước mặt Boss, mới phát hiện Boss cao quá, trước còn nghĩ là do Boss mang giày cao gót, hiện tại Boss đi chân trần, mình chỉ đứng tới miệng Boss, thì ra chân Boss dài như vậy.

    "Boss, tôi cần đi mặc đồ." Nhậm Tiểu nịnh hót cười, lộ ra hai núm đồng tiền nhàn nhạt, mẹ nói nàng cười như vậy là đáng yêu nhất.

    Hàn Yên: "..." cô không biết "món đồ" nói gì.

    Đừng như vậy chứ, không có chút phản ứng náo. Nhậm Tiểu Lăng muốn khóc, làm sao đây, nếu có người nàng sẽ bị thấy hết. Quên đi vò đã mẻ còn còn sứt a, Nhậm Tiểu Lăng quyết tâm, duỗi tay heo của mình nắm tay ngọc thon dài của Boss.

    Lạnh quá ~ nàng nhịn không được rùng mình một cái, bất quá thấy Boss không phản kháng nàng nhẹ nhàng thở một hơi: "Boss, đi cùng tôi tìm quần áo có được không?"

    Hàn Yên: "..."

    Không nói gì coi như cô đồng ý. Nhậm Tiểu Lăng liền nắm tay Boss lên cầu thang, đến phòng, không biết phòng này rộng bao nhiêu. Nhậm Tiểu Lăng liếc mắt thấy bên kia có quần áo được xếp một hàng thằng tắp. thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng có đồ mặc rồi.

    Nhưng có được quần áo nàng mới phát hiện mình vui sớm quá. Boss đại khái cao hơn nàng 10 phân, quân khẳng định mặc không được, váy thì khỏi nói. Áo thì miễn cưỡng, khổ nhất với nàng mà nói chính là nội y quá khổ T^T

    Cuối nàng mặc một cái áo thun cùng quần jean, vén ống quần lên cũng không có gì khác. Chỉ là nội y lớn, nàng cảm thấy khó chịu. Bất quá tình trạng này cũng không lo nhiều.

    Không biết ba mẹ sao rồi, nàng muốn gọi cho ba mẹ trước. Lúc nàng ra cửa điện thoại cũng không còn nhiều pin, hiện tại chắc cũng không còn điện nữa, bất quá số điện thoại ba mẹ nàng vẫn còn khắc trong lòng.

    "Boss, tôi mượn điện thoại cô dùng được không?"

    Hàn Yên không quay đầu lại, chỉ chuyên tâm nhìn quần áo.

    Không đáp lại, Nhậm Tiểu Lăng coi như Boss đồng ý, cầm điện thoại gọi cho ba mẹ một cuộc.



    An Cella Tài sản


  8. The Following 3 Users Say Thank You to An Cella For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    851
    Ngân lượng
    86,013
    Thanked: 4967


    Chương 4

    Mời Đọc (Click Here) :




    "Alo, chào bạn? tôi là Yên Lăng

    Nghe qua điện thoại âm thanh quen thuộc, Nhậm Tiểu Lăng không nhịn được đỏ mắt: "Mẹ ~"

    "Tiểu Lăng, là con sao?" âm thanh Nhậm mẹ kích động mang theo tiếng khóc nức nở.

    "Mẹ, là con. Mẹ và bà nội cùng ba vẫn khỏe chứ?"

    "Mọi người vẫn khỏe, tiểu Lăng mấy năm qua mọi người không thường xuyên liên lạc với con là vì quốc gia đã biết trước giờ mạt thế sẽ đến, chúng ta không được nói ra, đây là quân lệnh. Xin lỗi con gái của mẹ." nói xong lời cuối cùng Nhậm mẹ đã nhịn nhiều cũng khóc thành tiếng.

    Nhậm Tiểu Lăng vội vàng an ủi: "Mẹ, con không sao, quân lệnh như núi con hiểu mà. Mẹ con có dị năng mẹ yên tâm, con sẽ đến tìm mẹ."

    "Con nghe mẹ nói đây, con đang ở thành phố B, ở thành phố có một trong bốn đại căn cứ nội bộ được điều động đến trụ ở đó, con bây giờ khóa chặt cửa lại là được, tối đa ba ngày, căn cứ sẽ dọn sạch sẽ zombie trong thành thị. Dị năng của con được nâng cao thì nhanh tìm máy bay căn cứ để đến đây. Ở Tây Tạng là căn cứ nghiên cứu khoa học, có liên quan với bốn căn cứ lớn cũng là nơi đến an toàn nhất. Con là mạng của mẹ, con còn khỏe với mẹ cái gì cũng tốt." nói xong Nhậm mẹ lại không nhịn được nghẹn ngào.

    "Mẹ, mẹ đừng khóc a, mẹ phải tin tưởng con gái mẹ..." Nhậm Tiểu Lăng cố gắng hết sức mới dỗ dành được mẹ mình.

    Ba là quân nhân, liền dùng cả đời dâng hiến cho quốc gia, cho đến khi quốc gia không cần ông. Quân lệnh như núi, đôi khi là con gái cũng có thể bỏ qua, nàng cũng oán hận qua, hy vọng ba mình là một người bình thường đi làm.

    Thế nhưng khi lớn lên nàng mới hiểu được -- quân nhân là một chức nghiệp thần thánh.

    Mạng của nàng là ba cho, cuộc sống tươi đẹp từ nhỏ đều được ba cho, thậm chí vì sát hạch có người nhà là quân nhân cũng có nhiều đắn đo nhiều. Nàng dựa vào cái gì ghét bỏ ba mình.

    Điều chỉnh tốt tâm tình Nhậm Tiểu Lăng lại khôi phục tinh thần. Bà ngoại và cậu đều ở tỉnh G, rất gần căn cứ số ba, đoán chừng không quá nửa tháng cứu viện bộ đội ZF sẽ đến. Thông tin này cũng tốt, cậu mẹ cùng với chị họ đều có dị năng. Ba người có dị năng thực lực chắc cũng rất mạnh.

    Nhậm Tiểu Lăng đứng dậy, dự định xem zombie bên ngoài thế nào. Phòng của Boss rất lớn, từ phòng thay đồ đến cửa sổ rất xa. khi Nhậm Tiểu Lăng đi đến cửa sổ khiến Hàn Yên cảm giác nàng sắp bỏ đi. Cái này sao được!!!

    Vì vậy, khi đi đến mép giường Nhậm Tiểu lăng đột nhiên bị người nhấc lên, tiếp đo bị ném xuống đất, nàng nhịn không được rên đau, mông của nàng đau quá a.

    "Grừ!" Hàn Yên lạnh lùng nhìn chằm chằm Nhậm Tiểu Lăng.

    "Không phải tôi muốn đi." Nhậm Tiểu Lăng rốt cuộc cũng hiểu, nàng là vật sở hữu của Boss, còn Boss nghe không hiểu lời nàng nói. Tình huống này thật khiến người nhức đầu a.

    "Boss, không phải tôi muốn đi, tôi chỉ muốn xem cửa sổ có gì." Nhậm Tiểu Lăng chỉ cửa sổ, muốn biểu đạt ý của nàng.

    Không ngờ Hàn Yên lại cho là "món đồ" này muốn đi, tức giận gào "grừ" liền ném Nhậm Tiểu lăng ngã xuống đất, chặn lại cái đồ này ta xem ngươi chạy thế nào.

    Nếu như không phải đã thành dị năng giả, thân thể so với trước khỏe hơn nhiều, thì với một cú đập đầu khẳng định não cũng bị chấn động. Boss! nữ vương! tôi van cô, cho tôi xem tình hình bên ngoài một chút được không.

    "Cô để tôi đứng dậy đã, tôi muốn xem tình hình." Nhậm Tiểu lăng thủ nói với Boss, khoa chân múa tay, nhưng mới chỉ cửa sổ đã chọc giận Boss đại nhân.

    "Grừ" nhìn thấy "món đồ" còn muốn chạy, Hàn Yên mất hứng nắm " món đồ" kẹp dưới nách như gà con.

    Hàn Yên nữ vương có biến thành zombie thì đó cũng là cánh tay zombie mảnh khảnh, đem Nhậm Tiểu Lăng trưởng thành kẹp dưới tay. tuy trọng lượng không phải vấn đề nhưng cánh tay dài cũng có giới hạn cũng có chút khó chịu.

    Tư thế này thật khó chịu, không chỉ máu dồn lên não thắt lưng còn bị siết rất đau, nhưng nàng không dám kháng nghị, nàng sợ ~ lỡ như Boss cắn chết nàng phải làm sao đây T^T

    Ah, Boss để nàng xuống rồi, Nhậm Tiểu Lăng thở dài một hơi, thắt lưng vừa cứng cứng mềm mềm, đột nhiên trời đất xoay vowngf, nàng bị Boss khiêng lên vai, cái đầu bị máu dồn còn nhiều hơn trước (::&gt_&lt:

    Boss hiển nhiên đối với đồ trong phòng rất tò mò, vì vậy liền khiêng Nhậm Tiểu Lăng đi khắp nơi. Nhậm Tiểu Lăng may mắn nhất là hiện tại đang đói bụng, nếu không đã sớm nôn ra hết.

    Lắc lư lắc lư liền xuống dưới lầu, Boss hình như đã mệt (bạn chắc chứ? zombie biết mệt?) nàng rốt cuộc cũng được thả xuống. Chỉ là đầu óc bị choáng không còn phương hướng, Boss thả nàng xuống liền mắt hiện đầy dao ngã trên mặt đất.

    Hàn Yên chọt chọt khuôn mặt mềm nhũn của "món đồ" phát hiện nàng chưa chết liền ngồi bên cạnh nhìn nàng không nhúc nhích, bắt đầu tu luyện dị năng.

    Mấy phút sau, đầu óc Nhậm Tiểu lăng cũng bình thường lại, đã thấy nữ vương ngồi bên cạnh mình... ngày hôm nay nàng khóc đủ nhiều rồi, nhưng nàng vẫn muốn T_T

    Nhưng hiện thực không cho nàng núp trong mai rùa, nàng xem qua nhiều cuốn tiểu thuyết bên trong miêu tả mạt thế rất tàn khốc, nhưng hiện hiện thực so với tiểu thuyết còn tàn khốc hơn. Nàng phải sống tiếp, nàng cần mạnh hơn, mới có thể yêu cầu căn cứ quân địa phương được, theo máy bay đến căn cứ Tây Tạng.


    Hiện tại, trước tiên phải giải quyết chuyện vật chất, biệt thự Boss lớn như vậy, thì sẽ có ăn cái này không vội. Cần phải biết tình hình bên ngoài trước đã.

    Trải qua chuyện vừa rồi, Nhậm Tiểu Lăng không dám tự ý hành động, khiến Boss cảm giác như nàng sắp bỏ đi.

    Nhìn lãnh mỹ nhân còn ngồi dưới đất không nhúc nhích, Nhậm Tiểu Lăng vô cùng rụt rè, nhưng vấn cố lấy dũng khí, tự tay chạm vào bàn tay trắng bệch lạnh ngắt kia. Phát hiện Boss chỉ mở mắt mặt không thay đổi nhìn nàng rồi lại nhắm mắt lại, Nhậm Tiểu lăng thở dài một hơi, xem ra Boss không ghét nàng chạm vào, dũng cảm trong lòng nàng lại tăng lên.

    Trực tiếp đan mười ngón tay cùng Boss, má ơi tay nàng cảm giác sắp bị Boss làm động mất cảm giác rồi, nhưng hiện tại nàng nhịn được.

    Nhậm Tiểu lăng hít sâu một hơi, đứng dậy, muốn kéo Boss lên, bị kịch là cho dù nàng dùng hết sức Boss vẫn ngồi dưới đất.

    Nàng hít mũi cúi đầu có chút ủy khuất: "Boss, theo tôi ra xem cửa sổ được không, không biết hoàn cảnh bên ngoài zombie xông vào chúng ta sẽ chết hết."

    Nàng không phát hiện khi nàng mở miêng hai mắt Boss đã mở ra rồi, lộ ra con ngươi màu đỏ sau đó từ từ đứng dậy.

    Nhậm Tiểu Lăng còn đang suy nghĩ khuyên Boss làm sao đứng dậy, thì đột nhiên mặt bị gì đó lạnh như băng chọt chọt. Nàng theo phản xạ ngẩng đầu, kích động phóng lên người Boss nữ vương: "Tôi thông mình như cô sẽ biết phối hợp, bây giờ chúng ta đến gần cửa sổ đi."

    Vừa nói Nhậm Tiểu Lăng buông chân nhỏ kẹp lấy eo nữ vương ra, từ trên người nữ vương nhảy xuống, vừa đến phân nửa, hai chân đã bị Boss túm lại thả ngang hông của nàng.

    Nhậm Tiểu Lăng... đây là cái gì bỏ tư thế yêu thích.

    Hàn Yên thật vui vẻ, vì nàng tìm được tư thế thoải mái nhất với "món đồ" này rồi ()

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: mở mới văn rồi, xin mọi người nhiều hơn cất dấu nhiều hơn nhắn lại ()




    An Cella Tài sản


  10. The Following 3 Users Say Thank You to An Cella For This Useful Post:


  11. #6
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    851
    Ngân lượng
    86,013
    Thanked: 4967


    Chương 5

    Mời Đọc (Click Here) :





    "Lạnh quá, BOSS, cô buông tôi xuống trước được không?" Nhậm Tiểu Lăng bị bị thân thể lạnh như băng của Hàn Yên làm cho lạnh cóng đến rùng mình, coi như biết cô nghe không hiểu mà muốn nếm thử, không ngờ lần Boss lại nghe hiểu được hết, cả người lại như cái lò sưởi.

    Thật thần kỳ, Nhậm Tiểu Lăng lo lắng Boss lại biến hóa liền quấn như bạch tuộc trên người Boss: "Boss, chúng ta đến cửa sổ xem một chút được không?" lần này Nhậm Tiểu Lăng đã có kinh nghiệm, một tay ôm cổ Boss, cánh tay chỉ đến cái cửa sổ.

    Vừa dứt lời, Nhậm Tiểu Lăng đã bị đôi mắt đỏ của Boss nhìn chằm chằm, trong lòng liền xuất hiện cảm giác sợ hãi, trong lúc nàng sắp không chịu nổi muốn bỏ đi, thì một trận gió thổi qua, Boss ôm nàng liền xuất hiện trước cửa sổ, hiện tại nàng vui đến muốn khóc.

    Nàng kéo màn cửa sổ ra, nhìn ra xa. Nháy mắt nàng cảm thấy mình sắp bị dọa chết. Chỉ thấy trên đường bê tông rộng rãi có mấy con zombie cứng ngắc lắc lư đi lại, nàng thâm chí còn nhìn thấy một đống xương, sợ đến tóc gáy dựng lên rồi, hơn nữa ngoài cửa sắt còn có một con zombie đang lắc lư gầm hét.

    Nhậm Tiểu Lăng có thể nhìn thấy rõ đôi mắt trắng xém của nó, màu dan trắng xám, cùng với ruột đọng trên bụng, nàng rốt cuộc không nhịn được, liền nôn ra một trận, thật TMD ác độc.

    *TMD: Một câu chửi thề, đại khái giống như mẹ nó, con bà nó, mụ nội nó…

    Hiện tại chỉ có một, sau này còn gặp nhiều hơn, chỉ có yếu ớt rồi chết. Nghĩ vậy, Nhậm Tiểu Lăng ép mình nhìn ra ngoài tiếp tục nhìn zombie, thế nhưng nàng hiện tại cũng không nhịn được phản ứng sinh lý của mình muốn nôn, che miệng lại rồi nôn ra một trận.

    Giây tiếp đó cửa sổ liền bị kéo lại che cảnh sắc ngoài cửa sổ, che đi zombie lão huynh xấu xí kia.

    Nhậm Tiểu Lăng có chút cảm động, tuy là tâm trí Boss hiện tại đang thái hóa, nhưng vẫn còn biết quan tâm đến mình. Nàng đưa tay phải xoa xoa trê người, lau sạch nước miếng, sau đó hai tay vòng lấy cái cổ mảnh khảnh của Boss, rộ lên nụ cười đầu tiên của nàng: "Boss, cám ơn cô."

    Hàn Yên không nói gì, chỉ dùng đôi mắt bảo thạch im lặng nhìn Nhậm Tiểu Lăng mười mấy giây. Sau đó tay lại kéo rèm cửa sổ, rồi lại kéo lại rồi lại yên lặng nhìn Nhậm Tiểu Lăng.

    Nhậm Tiểu Lăng nghi hoặc: "Boss, cô làm gì mà nhìn tôi như vậy."

    "Grừ!" Hàn Yên lặp lại động tác đó rồi lại không nhúc nhích nhìn chằm chằm Nhậm Tiểu Lăng.

    Nhậm Tiểu Lăng vẫn không hiểu ý Boss.

    Hàn Yên tức giận kêu to "grừ grừ grừ!" tiếp đó ném Nhậm Tiểu Lăng từ trên người mình xuống đất.

    Trong lúc Nhậm Tiểu Lăng nghi hoặc mình chọc Boss chỗ này thì Boss lại quay lại túm chân nàng, trực tiếp kéo đi ném vào sofa, sau đó ngồi dưới đất, nhắm mắt lại không nhúc nhích.

    Tuy sàn nhà trơn, nhưng mặt ta còn non a, Nhậm Tiểu Lăng xoa khuôn mặt bị sàn nhà làm đau, lần nữa thịt bò đầy mặt. Boss không phải vừa rồi chúng ta còn rất vui vẻ sao? sao cô lại đột nhiên nổi giận rồi, cũng không để tôi chuẩn bị một chút ::&gt_&lt::

    So với zombie bên ngoài, Boss cũng có bình thường hơn. Ngoại trừ đôi mắt màu đỏ, da xanh trắng còn lúc lạnh lúc nóng. Thế nhưng Boss không có ăn thịt người, cái này chúng minh Boss cũng không phải là zombie.

    Trên người Boss cũng không có mùi gì khác, hành động rất nhanh, không có hành động chậm chạp cứng ngắc như zombie bên ngoài. Thế nhưng cũng không ngoại lệ vài trường hợp, như trong tiểu thuyết nói, zombie cũng tiến hóa theo cấp như con người, nhưng mạt thế mới bắt đầu, Boss chính là zombie cao cấp sao? khả năng cũng khá nhỏ, Nhậm Tiểu Lăng cũng không nghĩ vậy.

    Nàng suy nghĩ hồi lâu cũng không biết Boss là sinh vật gì, ngược lại phát hiện cái bụng lại kêu, nàng mới nhớ đến đã một ngày một đêm không ăn gì. Nghĩ đến ăn, cảm giác đói bụng liền chiếm hết mọi suy nghĩ.

    Nàng hiện tại cũng không dám hành động một mình sợ chọc giận Boss, không thể làm gì khác là áp dụng cách mới, đưa móng heo ra nắm lấy bàn tay thon của Boss, "Ah" lạnh quá, nàng phản xạ theo điều kiện run rẩy, tuy giây kế tiếp nhiệt độ nóng bỏng liền thay lạnh lẽo khi nãy.

    Nhìn Boss chằm chằm im lặng không nhúc nhích, Nhậm Tiểu Lăng cảm động khác thường, biết rõ Boss và nàng không phải giống nhau, rất nguy hiểm nhưng nàng vẫn không nhịn được mà cảm động.

    "Boss, theo tôi đến nhà bếp được không?" nói Nhậm Tiểu Lăng liền đứng dậy, muốn kéo Boss đi, nhưng không được. Xong Boss khẳng định còn đang tức giận, làm sao đây.

    Nhậm Tiểu Lăng lộ ra nụ cười nịnh hót, vừa hống Boss, còn chưa mở miệng Boss phủi đất một cái liền đứng lên.

    Nhậm Tiểu Lăng sửng sốt cái này thay đổi cũng nhanh thật. Bất kể nàng đi đâu chỉ cần Boss đứng dậy là tốt rồi. Nàng kéo tay Boss chuẩn bị đi đến phòng bếp, chỉ là Boss lại bất động. Hiện tại lại dùng đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm nàng.

    Nhậm Tiểu Lăng tiếp tục lấy lòng cười, giây tiếp theo nàng không phản ứng liền bị Boss tóm tới phía trước. Cái này Nhậm Tiểu Lăng cũng ngốc nghếch không biết thế nào, thì ra Boss muốn nàng cười a. Vậy thì cũng giải thích được ý muốn của Boss khi nãy.

    Boss nhất định là muốn xem nàng cười nên mới kéo rèm cửa lên rồi kéo rèm lại, nhưng mình lại không hiểu ý Boss, không cừi cho nên Boss nổi giận.

    Hiểu rõ chuyện Nhậm Tiểu Lăng đột nhiên cảm thấy Boss thật manh manh quá, thế giới này thật huyền ảo...

    Nếu biết cách để Boss làm chuyện tiếp theo sẽ đơn giản hơn nhiều, Nhậm Tiểu Lăng mỉm cưởi thành công đem Boss vào phòng bếp, vì sự thông minh là tự khen mình.

    Giàu có đúng là giàu có, ngay cả phòng bếp cũng lớn thế này. Nhậm Tiểu Lăng đem mọi thứ xem qua, phát hiện có hai bao gạo, gạo là chủ yếu còn có các gia vị khác, mạt thế rồi đồ ăn không tệ còn có gia vị, Nhậm Tiểu Lăng lại quên mất.

    Trong tủ lạnh có sủi cảo đông lạnh còn có nước khoáng nàng xem nhãn hiệu cũng không hiểu được. Nhậm Tiểu Lăng lấy ra một phần sủi cảo, hâm lên. Lúc này Boss đứng một bên nhìn nàng.

    Trải qua cuộc sống chung, Nhậm Tiểu Lăng phát hiện, nàng cũng không còn sợ ánh mắt Boss rồi, không biết vì sao, nàng có cảm giác, Boss sẽ không làm tổn thương nàng.

    Sủi cảm vừa hâm xong Nhậm Tiểu Lăng thổi thổi vài cái liền cho vào miệng, oa ~ thật nóng, Nhậm Tiểu Lăng liền nuốt sủi cảo xuống, cảm giác đầu lưỡi mình cái nóng làm mất cảm giác rồi.

    Boss có cần ăn sủi cảo không? nhìn Boss vẫn đang nhìn mình chằm chằm không nhúc nhích, Nhậm Tiểu Lăng quyết định cho Boss ăn một chút, tốt nhất là cho Boss ăn đồ chín, như vậy nàng cũng không cần lo có ngày Boss đói bụng mà ăn thịt người.

    Nhậm Tiểu Lăng lấy thêm đôi đũa gắp bán sủi cảo thổi nguội đưa đến miệng Boss mở miệng cười: "Boss, nào ăn một miếng sủi cảo đi."

    Nhìn "món đồ" cười tươi, Hàn Yên không chút do dự liền mở miệng.
    Thấy thế Nhậm Tiểu Lăng vui vẻ cười nhiều hon, chỉ là không quá ba giây trên mặt mình đã dính đầy sủi cảo từ miệng Boss phun ra. 〒_〒

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Có cảm thấy Boss manh manh không, ân, bị lỗi chính tả phiền chỉ ra a, văn này viết ở ký túc xá khi sắp tắt đèn, nói chung cũng vội, lỗi chính tả hơi nhiều, tuy gõ trên vi tính sửa lỗi chính tả nhiều rồi... che mặt ~ nói chung làm phiền các bạn thân mến nha.



    An Cella Tài sản


  12. The Following 3 Users Say Thank You to An Cella For This Useful Post:


  13. #7
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    851
    Ngân lượng
    86,013
    Thanked: 4967


    Chương 6

    Mời Đọc (Click Here) :





    Giải quyết xong vấn đề ấm no, Nhậm Tiểu Lăng lại bị Boss đem đi tắm, xem ra Boss có bệnh khiết phích, vị há cảo dính trên mặt mình cũng đủ khiến Boss phát bực rồi, xúi quẩy...

    Mặc dù biết Boss nghe không hiểu lời mình, nhưng vẫn cần chào hỏi, tuy là như vậy có chút giống lúc nhân người ta cháy nhà mà đi hôi của, nhưng mà mạng sống vẫn là quan trọng nhất: "Boss, tiếp theo thực sự tôi rất xin lỗi, có thể phải cởi đồ cô."

    Hàn Yên nghe rồi cũng không có phản ứng gì, chỉ im lặng nhìn chằm chằm Nhậm Tiểu Lăng không nhúc nhích.

    "Vậy chúng ta đi thôi." Nhậm Tiểu Lăng dắt tay Boss đan chặt mười ngón tay với nàng, lần nữa quay về phòng bếp. Dao thái, cái này ngắn quá còn bự nữa, còn chưa kịp chém được zombie thì đã toi trước.

    Chọn tới chọn lui cũng chỉ có dao cắt dưa hấu là tương đối thích hợp với nàng. Tay trái nàng cầm dao cắt dưa hấu, tay phải nắm tay Boss đi lên lầu đến căn phòng lớn của Boss, định dọn chút quần áo và đồ dùng hàng ngày, nếu căn cứ dự định không đến đây, nàng có thể nhanh chóng đem theo Boss đi khỏi, nếu như căn cứ dự định đến đây...

    Nàng nghĩ, nàng và Boss khả năng có lẽ nên rời khỏi phòng này. Cây to đón gió, đại đa số người đối với tổng tài giàu có sẽ không nhịn được mà mà dùng kính lúp nhìn, Boss hiện tại quá dị thường, người ngoài vừa thấy sẽ hoài nghi Boss là zombie, nếu bị căn cứ kiểm tra thì xong luôn.

    Chìm trong suy nghĩ của mình Nhậm Tiểu Lăng hoàn toàn không ý thức đến hình tượng của mình lúc này quái dị cỡ nào, đang thoải mái đột nhiên đem một tiểu thư xinh đẹp khuê các cướp về làm sơn trại làm áp trại phu nhân thổ phỉ... xui quẩy....

    Nhậm Tiểu Lăng tìm một cái rương hành lý lớn, dọn hết quần áo hai mùa đông hạ bỏ vào, nghĩ một hồi, trời thu không thể nào không mặc áo khoác cũng thể thiếu áo lông a, vì vậy đền lấy thêm hai bộ áo khoác mỏng.

    Nhà Boss ngoại trừ đủ loại hàng hiệu thì đồ xách tay và giày cũng khá nhiều, hành lý cũng rất nhiều, thế nhưng nàng chỉ tính mang đồ đi trốn, trốn trên đường mấy cái rương cũng không thể trông hết được còn không nói đến hai cái hơn nữa.

    Quần áo hàng ngày và đồ dùng giải quyết xong, tiếp theo quan trọng là thức ăn. Nàng muốn tìm thêm hai cái bao lớn, đem thức ăn đựng vào trong thế nhưng lật hết cả cái phòng của Boss cũng không thấy cái túi nào.

    Cũng phải nữ thần như Boss tất cả đều là đồ xách tay hiệu LV, Hermes xa xỉ mà.

    Nhậm Tiểu Lăng không thể làm gì khác là lấy đại quần áo cao cấp từ tủ của Boss ra cất đi, rồi từ từ đi xuống lầu vào bếp lấy chút đồ ăn...

    Boss kỳ thực thỉnh thoảng cũng ăn xúc xích và bánh quy cám ơn thực phẩm rác rưởi cũng là một chuyện tốc độ đông lạnh há cảo cùng gạp thì chúng ta không thể mang theo được a T^T

    Dọn hết những thứ thô sơ đơn giản xong, Nhậm Tiểu Lăng dự định đi ngủ. Ngủ một giấc ngày mai sẽ ra cửa đánh zombie, nhân lúc bên ngoài zombie còn ít, không cần lo lắng bị quần ẩu nguy hiểm cũng không lớn, đúng lúc thích ứng với cuộc sống đánh zombie.

    Nhậm Tiểu Lăng tất nhiên là ngủ trên lầu, trên lầu dù sao so với dưới lầu vẫn an toàn hơn, nàng khóa kỹ cửa phòng rồi lấy bàn trang điểm chặn cửa lại, cho dù zombie muốn phá cửa vào cũng sẽ tạo âm thanh lớn, đúng lúc nàng có thể tỉnh táo lại.

    Làm xong mọi thứ, nàng liền nhảy lên cái giường của Boss được tính bằng mười thắng lương của nàng cộng lại, nhìn về phía Boss đang ngắm mình chằm chằm cười lấy lòng: "Boss chúng ta ngủ thôi."

    Hàn Yên: "..."

    Được rồi, nàng lại quên Boss nghe không hiểu lời nàng, Nhậm Tiểu Lăng vén chăn lên kéo tay Boss lại, đưa cô lên giường sau đó nằm xuống, vỗ vỗ chỗ bên cạnh ý bảo Boss nằm trên giường giống như nàng.

    Lần này Hàn Yên phản ứng rất nhanh trực tiếp nằm bên cạnh Nhậm Tiểu Lăng.

    "Boss thật ngoan." Nhậm Tiểu Lăng cười đắp chăn cho cả hai, nhẹ giọng nói: "Ngủ ngon, tôi phải ngủ." Nhậm Tiểu Lăng nhắm mắt lại, chốc lát liền năng nề đi ngủ. Không biết vì sao ở chỗ này nguy cơ trùng trùng còn là mạt thế nàng lại ngủ yên ổn được như vậy.

    Trong bóng tối đôi mắt màu đỏ lóe lên quang mang yêu dã, sau đó liền ẩn đi rồi biến mất.

    Ngày thứ hai Nhậm Tiểu Lăng theo đồng hồ sinh học đứng 7h30 liền xuống giường. Vừa mở mắt liền phát hiện mình như con bạch tuộc quấn lấy người Boss, thì ra tối qua Boss là sưởi a.

    Thấy Boss nhìn mình chằm chằm không nhúc nhích, Nhậm Tiểu Lăng cười ngượng ngùng: "Sáng tốt lành, Boss." đánh xong bắt chuyện Nhậm Tiểu Lăng lợi tốc độ sét đánh nhanh không kịp đỡ từ trên người Boss leo xuống.

    Vừa xuống giường liền đứng ngay ngắn bên tai một trận gió thổi tới, giây tiếp theo liền có nữ nhân cao gầy uyển chuyển liền xuất hiện trước mặt nàng, mở to đôi mắt đỏ không nhúc nhích nhìn nàng chằm chằm.

    Lúc này Nhậm Tiểu lăng đã thành thói quen với người bên cạnh coi mình như máy quay, giọng như đang dỗ tiểu hài nhẹ nhàng mở miệng: "Boss, cô chờ tôi một chút, tôi đi lấy bàn."

    Nói, Nhậm Tiểu Lăng liền đi ra sau cửa, dùng hết sức bình sinh kéo bàn trang điểm ra. Đột nhiên cái cổ áo bị túm chặt, nàng bị Boss xách lên như xách cổ gà để qua một bên, tiếp đó liền thấy Boss như đang lật trang giấy không tốn chút sức nào liền kéo bàn trang điểm sang một bên.

    Nhậm Tiểu Lăng vô cùng cao hứng đậy thực sự là thủy thủ Popeye phiên bản thực a, nàng sùng bái nhìn Hàn Yên lạnh lẽo cô quạnh: "Boss, năng lực bắt chước của cô thật mạnh mẽ."

    Nhậm Tiểu Lăng vừa nói xong, đã bị Boss ôm đi, qua một ngày ở chung, nàng cũng biết tư thế Boss thích nhất, khi Boss xuất thủ thì chủ động dang hai chân ra, ôm lấy eo Boss: "Boss, cô muốn dẫn tôi đi đâu?"

    Hàn Yên không nói gì trực tiếp đưa nàng đến tủ lạnh trước phòng bếp, buông Nhậm Tiểu Lăng bên hông ra, sau đó liền đứng im không nói.

    Nhậm Tiểu Lăng kinh ngạc nhìn Hàn Yên: "Boss, cô muốn tôi ăn sao?"

    Nghe vậy Hàn Yên đột nhiên giơ tay lên móng tay chợt dài ra chớp mắt một cái Nhậm Tiểu Lăng sợ đến tim muốn ngừng đập, xong rồi Boss muốn ăn mình.

    Một loạt âm thanh xẹt xẹt khiến Nhậm Tiểu lăng không nhịn được nhíu mày, tiếp nhận một bao há cảo đông lạnh xuất hiện trước mặt nàng.

    Lúc này móng tay sắc bén đã thu lại, cứ như vừa rồi chỉ là ảo giác. Nhậm Tiểu Lăng cảm thấy há cảo động lạnh cấp tốc như xem phim trên mạng, chỉ thấy khuôn mặt xinh đẹp của Boss, mặc dù không biểu tình thế nhưng Nhậm Tiểu Lăng biết Boss nhất định nhớ lại cách nàng nấu ăn tối qua, cho nên hôm nay liền lấy đồ ăn. Trong lòng cảm động, cầm há cảo Boss đưa cười nói cám ơn: "Boss, cô đối với tôi thật..."

    Lời chưa nói hết, trước mặt liền xuất hiện một đống há cảo động lạnh, cứ thế há cảo đông lạnh không ngừng tăng lên, Nhậm Tiểu Lăng thực sự dở khóc dở cười: "Boss, một túi đủ rồi, cô muốn tôi cười với cô nên mới cho nhiều há cảo như vậy a."

    Nhậm Tiểu Lăng nhận há cảo, muốn bỏ vào tủ lạnh, nhưng vừa nhìn đến thì thấy gió vù vù phả ra ~ chỉ thấy cửa tủ lạnh hoa lệ có một cái lỗ hình vuông lớn.

    Nhìn cửa tử lạnh bị phá hỏng thành cái lỗ vương, Nhậm Tiểu Lăng nổi điên, đúng là nữ phá hoại, tủ lạnh không dùng được, sao có thể giữ được há cảo đây ~(&gt_&lt)~

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: cảm ơn thiên sứ nhỏ nhiệt tình trừ sâu, chương trước có sâu đã bắt xong, chương này tiếp tục nha.




    An Cella Tài sản


  14. The Following 3 Users Say Thank You to An Cella For This Useful Post:


  15. #8
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    851
    Ngân lượng
    86,013
    Thanked: 4967


    Chương 7

    Mời Đọc (Click Here) :





    Sau khi ăn uống no nê, Nhậm Tiểu Lăng kéo Hàn Yên ra khỏi cửa, nháy mắt liền có mùi vị khiến người ta buồn nôn xộc lên não. Zombie ngoài cửa vừa ngửi thấy mùi người sống liền nhào đến điên cường nắm lấy cửa sắt.

    "Boss, cô đứng đây đừng cử động, tôi đi chém con zombie kia được không?" Nhậm Tiểu Lăng chỉ chỉ đám zombie cách đó không xa, dùng dao làm động tác chém chém.

    Con mắt màu đỏ của Hàn Yên dời khỏi người Nhậm Tiểu Lăng nhìn thoáng qua đám zombie rồi nhìn Nhậm Tiểu Lăng, rồi khôi phục bình thường không nhúc nhích.

    "Tôi đi chém zombie trước, cô ở đây chờ tôi a." Nhậm Tiểu Lăng thử đi hai bước phát hiện Boss đứng tại chỗ nhìn nàng chằm chằm, không có ý tiến lên giữ nàng lại, vì vậy đi tiếp Boss cũng không đi giữ nàng, nàng thở dài một hơi.

    Cầm dao cố nhịn cái mùi càng lúc càng nồng, nhanh đến cạnh cửa, ấn nút mở cửa, nhân lúc cửa vừa mở zombie còn chưa kịp phản ứng liền quơ dao chém lên cổ zombie.

    Đkm, cái sọ đầu này cứng quá, cổ tay bị chấn đến tê dại, nhưng còn chưa kịp kêu đau, thì móng tay sắc bén của zombie đã thò ra trước mặt, Nhậm Tiểu Lăng vội chạy về một phía, tự tay chém một dao, còn chưa chém đứt đầu zombie thì nàng lại vội chạy thoát công kích của zombie, rồi vung thêm một dao nữa lúc này mới chém đứt đầu zombie.

    Thứ chất lỏng màu vàng hôi thối bắn lên người Nhậm Tiểu Lăng, cái mùi này đkm quá thảm hồn rồi, Nhậm Tiểu Lăng muốn nôn. Nhưng nàng vẫn nhịn được, vừa bắt đầu thì đối mặt với zombie sau đó càng nhiều. Nàng nhìn hai zombie chậm rãi đi đến chỗ mình, lấy lại bình tĩnh nắm dao lia qua con zombie gần mình nhất.

    Dị năng bạo phát, thể chất so với ban đầu cũng đã tốt hơn, mà tố chất thân thể lại có thể rèn luyện, nàng dự định sau này phải gặp nhiều zombie một chút, để đề cao tố chất thân thể.

    Có lần đầu kinh nghiệm chém zombie thì lần hai sẽ không còn bối rối, chỉ là nàng khinh thường, trong lúc nàng chém đứt đầu zombie, thì có một cái móng vuốt màu đen xuất hiện trước mặt nàng, cho dù, mặc dù nàng đã tránh đi thật nhanh, nhưng cánh tay vẫn bị cào ba vết sâu nhìn thấy xương, máu liền chảy ra, càng kích thích zombie hơn "grừ!" zombie nổi điên tấn công càng độc ác hơn.

    Tay phải vô cùng đau đớn khiến tốc độ vung dao của Nhâm Tiểu Lăng yếu đi rất nhiều, chốc lát ngang hông lại có thêm vài vết thương, lúc này Nhậm Tiểu Lăng cảm giác thân thể mình có chút nhũn ra, động tác cũng dần chậm chạp hơn.

    "Grừ!" Hàn Yên nhìn thấy 'món đồ' của mình bị thương, liền xông lên, tay vỗ một cái liền đánh nát đầu tang thi. Cô nhìn chất lỏng màu vàng thúi thúi trên tay, mặc không cảm giác, liền đưa tay nhìn Nhậm Tiểu Lăng sau đó đem mấy thứ dơ bẩn lâu lên quần áo Nhậm Tiểu Lăng.

    Nhậm Tiểu Lăng mặt không đổi nhìn Boss mỹ nữ lau đồ bẩn trên người mình, ngổn ngang trong gió.

    Trên tay hết chất lỏng bẩn, Hàn Yên mất hứng, vì mùi quá thúi, thấy 'món đồ' bị thương càng mất hứng, duỗi tay liền ôm 'món đồ' đi.

    Nhậm Tiểu Lăng tự động dạng hai chân ôm lấy eo Boss, hai tay ôm cổ Boss: "Boss, dao của tôi." Nhậm Tiểu Lăng chỉ cái dao trên đất, hy vọng Hàn Yên biết ý nàng nhặt con dao lên.

    Ai ngờ Hàn Yên chỉ nhìn cái dao một cái, liền đưa chân đạp một cái, mặt đất liền lõm dấu chân xuống, cái dao gãy như dưa hấu bể...

    Tiếp tục như vậy không thể được, quá phá của, trong nhà chỉ còn có một con dao, nàng còn chưa dùng đã gãy, Boss cô phải tiết kiệm một chút a, khóc ::&gt_&lt::

    Vừa vào cửa sắt Nhậm Tiểu Lăng muốn mở miệng để Boss thả nàng xuống, thì Hàn Yên lại đưa tay ấn cái nút đỏ xuống, cửa tự động đóng lại.

    Nhậm Tiểu Lăng vô cùng kích động: "Boss, tôi phát hiện hôm nay cô rất thông minh."

    Đã bị thương còn lộn xộn, Hàn Yên mất hứng cảnh cáo: "Grừ!"

    Được đáp lại Nhậm Tiểu Lăng càng kích động: "Boss, cô nghe hiểu tôi nói gì sao."

    Còn động, Hàn Yên: "Grừ!"

    Lúc này Nhậm Tiểu Lăng kích động đến sắp khóc: "Boss, tôi thật vui, cô có thể nghe hiểu tôi nói gì."

    Vẫn còn động, Hàn Yên gia tăng âm thanh: "GRỪ!"

    Nhậm Tiểu Lăng cho là Boss trả lời nàng muốn biểu đạt chút lòng cảm kích của mình, đột nhiên nước lạnh dội lên đầu nàng, khiến nàng ướt như chuột lột.

    "Lạnh chết ta." Nhậm Tiểu Lăng muốn chạy, bị Hàn Yên túm lấy ôm chặt, chỉ vài tiếng roẹt roẹt, nàng bị lột sạch sẽ...

    Máu liên tục theo nước trên sàn nhà trắng chảy xuống nhìn mà kinh sợ, Hàn Yên nhìn cả người thấy phiền, đưa tay dùng sức rửa vết thương của 'món đồ'.

    "Ah~ Boss cô nhẹ một chút, tôi đau muốn chết!" vết thương vốn sâu đến xương, bây giờ bị rửa thành như vậy Nhậm Tiểu Lăng cũng sắp không nhận ra cha mẹ nàng là rồi.

    Hàn Yên không quan tâm 'món đồ' gào thét, đem mùi hôi thối rửa sạch, rồi thè lưỡi bắt đầu liếm những vết thương này.

    Nhậm Tiểu Lăng chỉ cảm thấy vết thương mình đau đến hét lớn, nhưng mà trong đau nhức nàng biết Boss đang chưa thường cho nàng, nhưng mà tư thế cũng quá mập mờ. Thân thể xích lõa bị một mỹ nữ xinh đẹp vóc người cao gầy tóc dài đè trên nền gạch trắng dùng đầu lưỡi hồng hồng di chuyển qua lại trên người nàng, nếu không phải đúng lúc thì nàng còn nghĩ là mình quay phim tình cảm.

    Nhìn gương mặt xinh đẹp của Boss, nàng có cảm giác muốn hôn lên đó một cái.

    Sao nàng lại có ý nghĩ như vậy, đối với Boss là không tôn trọng, Nhậm Tiểu Lăng dùng sức lắc đầu, đem ý nghĩ này bỏ đi.

    Nhìn vật nhỏ làn da bóng nước sạch sẽ Hàn Yên vui vẻ, sau đó liền mất hứng, vì quần áo cô có mùi khiến người ta buồn nôn.

    Đưa tay, cọ cọ xé nát hết quần áo trên người, bắt đầu cọ rửa mùi thối.

    Nhậm Tiểu Lăng nháy mắt đỏ mặt trong lòng im lặng niệm kinh, "mặc dù Boss có dáng đẹp, nhưng phi lễ chớ nhìn a."

    "Boss cô tiếp tục tắm đi, tôi đi tìm quần áo trước?" Nhậm Tiểu Lăng nói vòng qua người Hàn Yên, muốn ra khỏi phòng tắm lại bị Hàn Yên phát hiện, kéo lại ném trên sàn nhà.

    "Grừ!"

    "Boss, tôi không dám." Nhậm Tiểu Lăng chịu đau khắp người, nhìn Hàn Yên lấy lòng, nhìn thấy Hàn Yên không để ý nàng, thì nàng mới cẩn thận bò dậy từ sàn nhà.

    Nà ní? cổ nhân nói gần vua như gần cọp đúng là không nói sai.

    Đến khi trên người không còn mùi thúi Hàn Yên mới dừng lại động tác tắm. Ôm Nhậm Tiểu Lăng đi lên lầu hai.

    Khi mặc quần áo tư thế này cũng không gì, nhưng mà hiện tại Nhậm Tiểu Lăng xích lõa, cái chỗ không được che chắn kia cứ cọ lên cái bụng bằng phẳng của Boss, khi Boss đi lại thì nó lại cứ ma sát nha.

    Lúc này Nhậm Tiểu Lăng đỏ mặt đến sắp nặn ra máu, nàng thấy vô cùng xấu hổ, đều là nữ nhân nhưng nàng lại có phản ứng.

    Nhậm Tiểu Lăng giật chân, cố cách bụng Boss ra một chút.

    Hàn Yên mất hứng, cho là 'món đồ' muốn rời khỏi cô, tay đang ôm eo 'món đồ' cũng dùng lực mạnh hơn, liền ép 'món đồ' dính vào người cô.

    "Ừm ~" Nhậm Tiểu Lăng bất thình lình bị chạm đến âm đạo không nhịn được kích thích mà rên một tiếng.

    Quá xấu hổ, sau này ngàn vạn lần không được tắm chung với Boss, sau này cũng không cho Boss dùng tư thế này ôm nàng.

    Ở sàn nhà bằng phẳng còn đỡ một chút, nhưng khi đi lên lầu thì đúng là đang thử độ kiềm chế của Nhậm Tiểu Lăng, từng bước đi lên nhấp nhô va chạm, chết người a, khóc ::&gt_&lt::

    Tác giả có lời muốn nói: Boss khá bạo lực, vì nàng căn bản không biết làm sao yêu một người, Boss là phúc hắc, đừng hy vọng Nhậm Tiểu Lăng đánh đâu thắng đó, nàng chỉ để bị áp... ngoài ra, văn có khẩu vị hơi nặng, mọi người nên chuẩn bị tinh thần cho tốt (∩_∩)



    An Cella Tài sản


  16. The Following 3 Users Say Thank You to An Cella For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •