Trang 11 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 91011
Kết quả 101 đến 102 của 102
  1. #101
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    851
    Ngân lượng
    86,013
    Thanked: 4967


    Chương 100

    Mời Đọc (Click Here) :


    Kết cục thực sự



    Lúc này, tại một thành phố ở một nước nào đó, có thiếu nữ đang ghé vào bàn vi tính, màn ảnh vẫn sáng, nhưng thiếu nữ vì quá mệt mỏi mà ngủ gục.

    "Ưm...." một hồi sau, thiếu nữ mới chậm rãi tỉnh lại, nàng mở hai mắt ra sau đó liền ngây người, trong mắt đều là vẻ mê man.

    "Đây là.... nhà của mình?" thiếu nữ ngồi dậy nhìn xung quanh, thần tình có chút ngẩn ngơ, "không phải mình chết rồi sao?"

    Đúng vậy, thiếu nữ này chính là Ngôn Âm trước đó bị Chung Ly Ngạo giết chết.

    Ánh mắt hơi đổi, Ngôn Âm thấy màn hình máy tính sáng lên, trên màn ảnh là giao diện xem tiểu thuyết, nàng di chuyển chuột xem tên tiểu thuyết.

    < Tu Tiên Duyên >

    "Là quyển sách đó.... nhưng vì sao..." Ngôn Âm phát hiện đầu mình không tỉnh táo.

    Tích tích.

    Lúc này, dưới góc màn hình vi tính Ngôn Âm có khung chat hình chim cánh cụt lóe lên, Ngôn Âm nhìn tới là tin nhắn của bạn thân, không suy nghĩ nàng liền click chuột vào.

    [ Âm Âm, Âm Âm, bồ còn ở đó chứ? xem xong tiểu thuyết chưa? có thấy hay không? ]

    Ngôn Âm nhìn tin nhắn của bạn thân liền ngây ngẩn, nàng nhìn thời gian trên vi tính, là hơn bốn giờ chiều, đúng giờ nàng xuyên qua, không có gì thay đổi, chỉ là thời gian hơi sớm.

    "Thật ra đã xảy ra chuyện gì?" Ngôn Âm có chút nhức đầu.

    [ Âm Âm, Âm Âm, Âm Âm, Âm Âm, ngươi nói chuyện đi a, không phải coi tiểu thuyết đến mê rồi chứ?]

    [ Mình đây.] Ngôn Âm đánh máy trả lời.

    [ Ai nha ~ ngươi xem hết chưa? ]

    [ Xem xong rồi. ] tay Ngôn Âm hơi dừng lại một chút, tiếp đó nàng nhanh chóng đáp lại bạn thân.

    [ Hay đúng không? nhất là chuyển ngoặt cuối cùng, khiến người ta khiếp sợ, không ngờ nam chính là đại boss, giết nữ chủ thống nhất hai giới ma tiên, quả thực giật mình. ]

    Ngôn Âm sửng sốt, nếu nàng nhớ không lầm, bạn thân nói với nàng nam chính là Chung Ly Ngạo, mà nữ chính là Y Mặc, nhưng nàng nhớ không phải quyển sách kia chưa đăng hết sao?

    [ Âm Âm, Âm Âm, sao ngươi không nói? ] bạn thân thấy Ngôn Âm mãi không đáp lại, liền nghi ngờ nhắn tin qua.

    [ Ah, vừa rồi thất thần, ngại quá. Được rồi, mình có việc không nói chuyện nữa, bye nha. ] nói xong, Ngôn Âm vội tắt khung chat chim cánh cụt.

    Di chuyển chuột, Ngôn Âm lần nữa mở giao diện < Tu Tiên Duyên > nàng cố ý xem mục lục, kinh ngạc phát hiện đúng là xong rồi.

    Tâm tình của nàng có chút vi diệu, ôm tâm tình vi diệu nàng tiếp tục mở xem hết, sau khi thấy kết cục thì trong lòng nàng nhịn không được nhói lên, nhất là nhìn thấy Y Mặc bị Chung Ly Ngạo phản bội giết chết, nàng nhịn không được chảy nước mắt.

    Tắt mạng, Ngôn Âm lau nước mắt, xem xong tiểu thuyết tâm tình của nàng liền từ vi diệu chuyển thành phức tạp.

    "Nếu đúng như tiểu thuyết này viết, thì mọi thứ ta trải qua cùng Y Mặc đều là giả?" nhất thời Ngôn Âm khó tiếp nhận, "chỉ là mơ thôi sao? nhưng giấc mơ quá chân thực a."

    Nàng không dám tin mình và Y Mặc trải qua đều mà mơ, rõ ràng có cảm giác đau có tình cảm sinh động, mọi thứ đều chân thật, sao có thể là giả?

    "Nếu như đây là mơ, vậy tình cảm của mình là sao?"

    Ngơ ngác ngồi chốc lát, Ngôn Âm không thể tiếp nhận được sự thật này, trong lòng nàng mơ hồ thấy đau.

    Cho đến khi Ngôn Âm thấy đói bụng, nàng quyết định đứng lên tìm đồ ăn, kết quả lại vì ngồi lâu nên tê chân, đứng dậy suýt chút ngã xuống, may là vịn vào bàn.

    Qua vài ngày, Ngôn Âm buồn chán muốn chết, đều ăn ngủ trong nhà không bước ra khỏi cửa, di động cũng tắt máy, mạng cũng không lên, ngoại trừ ăn ngủ thì không làm gì, quả thực sắp nhanh mốc meo.

    Hôm nay bạn thân của Ngôn Âm, La An rốt cuộc cũng chịu không nổi, nàng chạy đến nhà Ngôn Âm chuẩn bị kéo Ngôn Âm ra ngoài.

    Cốc cốc cốc!

    "Âm Âm, Âm Âm, bồ mở cửa cho mình, nếu không mở mình sẽ đạp cửa a." La An một bên gõ cửa một bên hô.

    Ngôn Âm nằm trên giường trong phòng ngủ, che kín chăn, giả vờ như không nghe thấy.

    "Âm Âm, Âm Âm, bồ ra mở cửa a, mình mang bồ đi ăn, Âm Âm, Âm Âm, mau mở cửa a, mình biết bồ ở trong đó a." La An hôm nay cố chấp cùng Ngôn Âm, nếu Ngôn Âm không mở cửa thì nàng không đi.

    Ngôn Âm phiền não, xoay người không để ý tới.

    "Ngôn Âm, nếu bồ không mở cửa mình sẽ ra tuyệt chiêu." La An hô.

    Có mở hay không đây.

    Thấy Ngôn Âm không động tĩnh, La An đứng bên ngoài hắng giọng một cái, sau đó giơ tay đập có tiết tấu, tiện thể hát lên.

    Cộc cộc cộc! cộc cộc cộc!

    "Mở cửa, mở cửa, mình biết bồ ở trong đó, bồ có bản lĩnh cướp trai không có bản lĩnh mở cửa a."

    Đệch!

    Ngôn Âm xoạt một cái từ trên giường ngồi dậy, mặt đen đi, hai ba cái mặc xong quần áo, xuống giường xông ra cửa.

    Két ~

    Ngôn Âm vừa mở cửa, liền thấy La An đứng trước cửa cười hì hì.

    "Tiểu tổ tông, rốt cuộc bồ cũng chịu mở cửa rồi a, mình kêu sắp tắt tiếng rồi a." La An thấy Ngôn Âm mở cửa không khách khí đi vào nhà, tiện tay đến phòng khách rót ly nước uống, uống một hơi hết sạch.

    Ngôn Âm đóng cửa lại, đi tới trước mặt La An tự tay túm vai nàng nói: "bồ muốn chết đúng không? vừa rồi ở bên ngoài kêu cái gì đó? bồ sợ người khác không biết mình cướp trai hả?"

    "Ai nha ~ đau quá, buông tay buông tay." La An bị Ngôn Âm bóp hít một ngụm khí lạnh.

    "Hừ!" Ngôn Âm tức giận hừ lạnh một tiếng, bất quá vẫn thả lỏng tay.

    "Ha ha, mình không nói vậy thì bồ sao chịu mở cửa a." La An cười ha ha.

    Ngôn Âm liếc mắt: "nói đi, bồ đến làm gì?"

    "Đương nhiên là đến tìm bồ đi dạo phố rồi."

    "Không đi." Ngôn Âm không suy nghĩ liền cự tuyệt.

    "Mình nói a, mấy ngày qua bồ ở trong nhà như ốc sên sắp mốc meo rồi a, gọi điện bồ không bắt máy, không liên lạc được, có phải bồ tính giăng mạng nhện đúng không?" La An nhìn không nổi, bắt đầu quở trách Ngôn Âm.

    "..." Ngôn Âm trầm mặc, không phản bác.

    "Haiz.... mình cũng không biết bồ xảy ra chuyện gì, đột nhiên uể oải không hoạt động, không phải bồ thất tình chứ?" La An hồ nghi nhìn Ngôn Âm.

    "Mình không có, có bồ mới thất tình." Ngôn Âm đột nhiên kích động, trừng La An.

    Ngôn Âm phản ứng lớn khiến La An tin chắc Ngôn Âm thất tình.

    "Âm Âm, Âm Âm a, thất tình bồ nói với mình a, đừng chịu đựng một mình a, nói chị đây biết là thằng nào không quan tâm Âm Âm, Âm Âm nhà chúng ta tốt như vậy, nó không lo đó là tổn thất của nó..."

    "An An, bồ còn muốn đi dạo phố không?" Ngôn Âm cảm thấy không nên để La An nói tiếp, nếu không sẽ không dừng, cho nên nàng nỗ lực dời đề tài của La An.

    "Muốn a!"

    "Vậy đi thôi, mình đi dạo phố với bồ."

    Hai người tràn đầy phấn khởi đi trên đường, kỳ thực hứng thú chỉ có một mình La An mà thôi, Ngôn Âm lại bị La An kéo đi mà thôi, bộ dạng không quan tâm gì hết.

    Ngôn Âm cùng La An từ phố đông đến phố tây, bản thân nàng vẫn không mua gì, ngược lại thì trở thành osin vác đồ dùm, giúp La An cầm đủ loại túi.

    Cho đến khi chân nàng nhanh đau, La An mới đề nghị nghỉ ngơi, các nàng vào một quán cà phê nghỉ chân.

    Các nàng đi đến một bàn trống gần cửa sổ, liền ngồi xuống, nhân viên lập tức đến tiếp.

    "Bồ muốn uống gì? mình mời." La An nói.

    "Một ly sữa nóng là được." Ngôn Âm nhìn qua thực đơn, sau đó ngẩng đầu nói với người phục vụ, "oh, vậy thêm một cái bánh kem, cám ơn."

    "Bồ đúng là không khách khí." La An nói.

    "Làm osin cho bồ dĩ nhiên mình phải ăn uống no đủ." Ngôn Âm xem thường nói.

    La An cũng không so đo, nàng xem thực đơn, sau đó ngẩng đầu nói với nhân viên phục vụ: "vậy một ly sữa, một ly mocha, một phần bánh kem."

    "Được, xin chờ một chút." nhân viên ghi lại sau đó liền rời đi.

    Trong lúc nhàm chán chờ đợi, Ngôn Âm quay đầu nhìn qua cửa sổ, bắt đầu ngây người, ánh mắt chuyển qua không biết đang nghĩ gì.

    "Âm Âm, Âm Âm, sao bồ lại bắt đầu ngây người rồi, đi dạo phố cũng vậy, cứ đờ người ra." La An bất đắc dĩ nhìn Ngôn Âm, "không phải chỉ là một tên con trai thôi sao, không có thì tìm cái khác a, không lẽ thất tình một cái bồ liền héo luôn?"

    "Đã nói không phải thất tình rồi mà, mình không thích yêu đương, làm gì có thất tình như bồ nói chứ." Ngôn Âm quay đầu trừng La An một cái, thực sự nàng không biết có phải là yêu không, nhưng thực sự giấc mộng đá mức chân thật.

    "Trời ạ, Âm Âm, Âm Âm, không phải là bồ yêu thầm chứ?" La An giật mình.

    "Yêu thầm cái đầu bồ á, xàm xí, uống cà phê của bồ đi." Ngôn Âm liếc mắt, đúng lúc nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên.

    "Ha, mình thấy Âm Âm bồ gần đây rất lạ, có tâm sự nói mình nghe đi." La An uống một ngụm cà phê.

    Ngôn Âm do dự một chút, sau đó cũng mở miệng: "chính là... hình như mình đang mơ."

    "Mơ?"

    "Ừ, giấc mơ vô cùng thật, mình mơ thấy có nhiều người và nhiều chuyện, nàng cũng là người trong giấc mơ của mình, trong mơ mình và nàng yêu nhau, cuối cùng vì việc ngoài ý muốn mình chết, sau đó thì tỉnh lại."

    La An mơ màng nhìn Ngôn Âm, chớp mắt: "bồ xác định mình không có phát sốt?"

    "Mình phát sốt sao có thể đi dạo phố với bồ?" Ngôn Âm biết mình có nói La An cũng không tin, nàng khẽ thở dài, "quên đi, mình biết có nói bồ cũng không hiểu, coi như mình nói chuyện hài cho bồ nghe đi."

    "Không thể, Âm Âm, Âm Âm, bồ xác định đầu bồ không có vấn đề chứ?" La An ra vẻ thông minh nhìn Ngôn Âm.

    "Đầu bồ có vấn đề thì có." Ngôn Âm liếc mắt nhìn La An, sau đó không để ý La An chuyên tâm ăn bánh kem.

    La An cười hì hì, sau đó cũng im lặng uống cà phê chơi di động.

    Hai người nghỉ ngơi xong liền đứng dậy, La An còn định đi dạo tiếp, nhưng Ngôn Âm cực lực ngăn lại.

    Ha ha, mình mà để La An đi dạo tiếp thì có mà không về nhà được.

    Đợi Ngôn Âm cùng La An đi, từ phía sau chỗ các nàng ngồi có một nữ tử cúng đứng dậy theo, bạch y như tuyết, đầy ôn nhu.

    Sau khi tạm biệt La An, Ngôn Âm liền về nhà, nàng vừa về nhà liền ngã mình vào sô pha, không muốn suy nghĩ nữa, nàng cảm giác mình bồi La An đi dạo phố cả ngày quả thực như muốn mất nửa cái mạng, mệt chết ta a.

    Vì đã ăn bánh kem và uống sữa nên nàng không có đói bụng, cho nên nàng vùi mình trên sofa định đi ngủ.

    Trong lúc mơ màng nàng lại nghe thấy tiếng chuông cửa, tiếng chuông vang không ngừng khiến nàng có chút phiền.

    Xoay người, Ngôn Âm từ sofa đứng dậy.

    ting tong ~ ting tong ~

    Kết quả nàng nghe đúng là chuông cửa, tiếng chuông có vẻ vội vàng tựa hồ người nhấn chuông vậy.

    Xoa đầu, Ngôn Âm quyết định mở cửa, vì nàng có cảm giác nếu mình không mở cửa, thì người đó sẽ tiếp tục ấn chuông.

    "Đến, đến." Ngôn Âm chậm chạp đến cửa, mở cửa ra, ngẩng đầu nhìn, liền sững sờ tại chỗ.

    Khuôn mặt người kia nhu hòa tinh xảo như ngọc, đôi mắt xanh lam thanh thúy, khóe môi ôn nhu nhấc lên nụ cười yếu ớt, nàng cứ vậy lẳng lặng nhìn Ngôn Âm.

    Ngôn Âm ngây ngẩn một hồi sau đó chớp mắt, đưa tay xoa đầu. "nhất định là mình còn chưa tỉnh ngủ..."

    Nói xong, nàng muốn đóng cửa lại, người ngoài cửa thấy vậy liền đưa tay ngăn cửa đóng lại.

    "A Âm." người kia nhẹ nhàng hô một tiếng.

    Nghe vậy, Ngôn Âm dừng động tác đóng cửa lại, nhưng sau đó lại dùng sức nhiều hơn muốn đóng cửa lại.

    "A Âm!" người kia lại kêu một tiếng, khí lực nàng rất lớn, một tay nàng ấn cửa khiến Ngôn Âm không đẩy vào được.

    "Tôi không biết cô." âm thanh Ngôn Âm run rẩy nói, mặc dù miệng nàng nói không biết, nhưng viền mắt cũng đã đỏ.

    Ầm!

    Người nọ thấy Ngôn Âm không muốn buông tha việc đóng cửa, liền nhanh chóng từ bên ngoài chen vào nhà, cửa vì không có lực ngăn lại liền đóng lại, nàng thuận thế liền ôm lấy Ngôn Âm.

    Ngôn Âm theo bản năng liền lùi về sau, kết quả mất thăng bằng ngã ra sau, liền đem người kia cùng nhau ngã xuống, đè lên người nàng.

    Người kia ôm Ngôn Âm, phát hiện thân thể Ngôn Âm đột nhiên run lên không ngừng, trong lòng liền đau.

    "A Âm, là ta."

    "Y Mặc..."

    "Ta đây."

    "Y Mặc?"

    "Là ta."

    "Y Mặc."

    "Ân."

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: ╭(╯^╰)╮ mấy người đúng là không ai tin tui, tui giống kẻ bổng đả uyên ương phá hoại tình nhân sao!

    Dĩ nhiên không a!

    Tui là một người vô cùng lạc quan nha!

    Đây mới là kết thúc thiệt ╮( ̄⊿ ̄)╭ hứ hứ!

    Được rồi, chính văn đến đây kết thúc, không có gì bất ngờ thì sẽ có phiên ngoại, cảm tạ mọi người chiếu cố, cảm tả mọi người đã thích quyển sách này, moa moa ~




    An Cella Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to An Cella For This Useful Post:


  3. #102
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    851
    Ngân lượng
    86,013
    Thanked: 4967


    Chương 101

    Mời Đọc (Click Here) :


    Phiên ngoại: hằng ngày



    Một: cách ăn chocolate.

    Từ sau khi Y Mặc tìm được Ngôn Âm, cả không ngừng nhớ nhưng sống chung với nhau, cuộc sống hàng ngày tự nhiên là ân ân ái ái, cho nên khiến La An mỗi lần đến chơi đều bị nhét một miệng lương cẩu.

    Hôm nay Ngôn Âm cầm hộp kẹo chocolate ngồi trên sofa ăn và xem ti vi.

    Ti vi chiếu phim thần tượng lúc 8 giờ, tuy lôi diện nhiều, nhưng Ngôn Âm lại xem rất mê say, ăn chocolate cũng vui vẻ hơn.

    Kỳ thực nàng không phải thích xem phim thần tượng mà là vì cảm thấy nam chính trong phim có kiểu tóc gây chú ý mà thôi, nếu không nàng sao có thể xem thể loại phim thần tượng nhàm chán này, nếu đổi thành bình thường thì đã sớm đổi kênh rồi.

    Từ thư phòng đi ra Y Mặc liếc thấy Ngôn Âm ngồi trên sofa, ánh mắt hơi đổi, thấy trong tay Ngôn Âm cầm kẹo chocolate.

    "A Âm, ta cũng muốn ăn kẹo chocolate." nói xong, Y Mặc đi đến chỗ Ngôn Âm.

    Nghe vậy, Ngôn Âm còn ngậm nửa cái trong miệng, nàng liền lấy ra cái kẹo chocolate mới trong hộp đưa cho Y Mặc: "ừ"

    Y Mặc đứng trước mặt Ngôn Âm, cúi đầu cười nhìn Ngôn Âm mà không cầm kẹo chocolate trên tay Ngôn Âm.

    "Sao không ăn?" thấy Y Mặc hồi lâu không cầm, Ngôn Âm nghi ngờ nhìn Y Mặc, vì đang ngồi nên nàng ngẩng đầu liền thấy được Y Mặc đối diện.

    "Cai này không ngọt, ta muốn ăn cái ngọt nhất kia." Y Mặc đưa ta yêu cầu kỳ quái.

    "Hắc?" Ngôn Âm sửng sốt, vừa muốn hỏi Y Mặc cái nào ngọt nhất, chỉ thấy Y Mặc cúi người dần tiến đến gần mình.

    Y Mặc vén từng sợi tóc ra sau tai nhẹ nhàng, từng chút từng chút đến gần Ngôn Âm, khóe môi nhếch lên nụ cười giảo hoạt: "ngọt nhất đương nhiên là cái này rồi."

    Nói xong, Y Mặc liền mở miệng cắn lên nửa miếng kẹo chocolate Ngôn Âm đang ngậm trên miệng.

    Hô hấp đan vào nhau, khoảng cách giữa hai người có thêm kẹo chocolate càng thêm ngắn lại, càng gần hơn.

    Nháy mắt Ngôn Âm liền đỏ mặt, định tự tay muốn đẩy Y Mặc ra, nhưng phát hiện kẹo chocolate đã bị Y Mặc ăn hết, còn bị Y Mặc hôn đến.

    "Ưm..." Ngôn Âm bị Y Mặc đè xuống sofa hung hăng hôn một trận, cho đến khi Y Mặc cảm thấy hài lòng mới bỏ qua cho nàng.

    Nhẹ nhàng thở phì phò, Ngôn Âm đỏ cả mặt, nàng ngẩng đầu nhìn Y Mặc, thấy Y Mặc cười liếm môi một cái, dáng vẻ thỏa mãn nhìn nàng.

    "Mùi vị không tệ, ta thích."

    Mặt Ngôn Âm càng đỏ hơn, thậm chí nàng còn cảm giác tai mình sắp bị đốt cháy.

    ...

    Từ sau lần trước có sự kiên ăn keo chocolate hôn, Ngôn Âm tựa hồ như được bật công tắc, gần đây đặc biệt thích mua kẹo chocolate ăn, còn cố ý ăn trước mặt Y Mặc.

    Nguyên nhân chính là nàng phát hiện, nàng thích Y Mặc hôn nàng như vậy a.

    Cho nên nàng luôn ra ám thị muốn Y Mặc làm thêm lần nữa, nhưng Y Mặc như hệ thống tự loại bỏ, luôn không nhìn Ngôn Âm ra vẻ mờ ám, cái này khiến Ngôn Âm buồn đến muốn nổ tung.

    Rốt cuộc, có lần Ngôn Âm dùng dũng khí, ngậm một cái kẹo chocolate quang minh chính đại đến trước mặt Y Mặc không ngừng mút chụt chụt, ánh mắt mang đợi nhìn Y Mặc, như là tiểu động vật manh manh đang khát cầu chủ nhân.

    Y Mặc nhíu mày, tự tay đem kẹo chocolate trong miệng Ngôn Âm rút ra, sau đó mở miệng hai ba cái ăn sạch.

    Ngôn Âm nháy mắt liền mất mát, vẻ mặt không vui, xú Y Mặc, vì cái gì không hiểu ý ta a?!

    "A Âm."

    "Ngô...." nghe Y Mặc gọi mình, Ngôn Âm lập tức ngẩng đầu, kết quả môi bị Y Mặc chận lại.

    Một lúc lâu sau, hôn xong Y Mặc cười híp mắt xoa đầu Ngôn Âm, nói: "Kẹo Chocolate quá phiền toái, ta cảm thấy trực tiếp vẫn tốt hơn."

    Ngôn Âm lại đỏ mặt.

    Hai: vấn đề quá đào hoa.

    Gần đây Ngôn Âm rất phiền não vì Y Mặc quá đẹp, cho nên luôn hấp dẫn đủ loại đàn ông theo đuổi, thậm chí còn đuổi đến nhà, những người này nhan sắc, chiều cao, sự nghiệp, tiền đều có đủ, thấy bọn hắn bu quanh Y Mặc Ngôn Âm liền ghen tỵ, không vui, điều này khiến nàng gần đây đối với Y Mặc luôn lạnh nhạt, giận dỗi Y Mặc.

    Y Mặc là người thông minh, nàng cũng biết Ngôn Âm không vui, nàng cũng biết Ngôn Âm vì cái gì không vui. nên nàng luôn dụ dỗ Ngôn Âm, nhưng hiệu quả lại rất nhỏ.

    Nhưng nàng cũng hết cách a, là do những nam nhân kia gây nên a, nàng có chính ngôn cự tuyệt thì bọn hắn cũng không từ bỏ nàng cũng không có biện pháp, cũng không như trước kia chỉ cần thấy khó chịu một kiếm đâm chết là được rồi.

    "A Âm, tối nay ngươi muốn ăn gì? chút nữa ta đi mua nguyên liệu về làm, cái gì cũng được ah." Y Mặc lần này quyết định dùng mỹ thực hống Ngôn Âm, dù sao Ngôn Âm cũng là một tiểu tiểu tham ăn.

    "Ta muốn ăn cơm cà ri." quả nhiên, vừa nghe đến có ăn ngon hai mắt Ngôn Âm liền sáng lên, quên hết chuyện vừa rồi mình còn đang dỗi Y Mặc.

    "Được, chút nữa cùng đi mua nguyên liệu không?" Y Mặc thấy dùng cách hống bằng mỹ thực hữu hiệu, liền tiến thêm một bước.

    Cố lên Y Mặc, ngươi có thể a, đem lão bà lừa đến tay mới là chính đạo!

    Ngôn Âm nghiêng đầu suy nghĩ, nghĩ đến đi theo Y Mặc cũng không sao, định gật đầu đồng ý, kết quả chữ "được" còn chưa nói ra miệng, liền truyền đến tiếng chuông cửa "ting tong~ ting tong ~"

    Y Mặc nhíu mày, tiếp đó liền mở cửa, liền thấy một nam nhân tây trang cầm bó hoa đứng trước cửa nhìn mình cười xán lạn.

    "Làm phiền, Y tiểu thư." nam nhân lễ phép nói.

    Y Mặc nhìn thoáng qua nam nhân này, có chút quen mắt, đại khái là nàng có nhiều người theo đuổi a.

    "Xin hỏi có chuyện gì không?" lịch sự Y Mặc hỏi.

    "Bó hoa này tặng ngươi, ta muốn mời ngươi đêm nay đi ăn tối cùng ta được không?" nam nhân đưa bó hoa hồng trên tay lên.

    Y Mặc định lịch sự cự tuyệt nam nhân, kết quả liền nghe thấy phòng khách truyền đến tiếng Ngôn Âm hừ lạnh, nàng thầm kêu một tiếng không xong, A Âm lại sinh khí, làm sao đây?

    Nàng chưa kịp nghĩ đối sách, bên trong lại truyền đến tiếng cửa phòng ngủ rầm một cái, vang dội cả nhà, có thể thấy được tâm tình của người có bao nhiêu khó chịu a.

    Y Mặc khóc không ra nước mắt, xong rồi, thật vất vả mới dùng được mỹ thực lừa nàng, giờ lão bà lại sinh khí, lần này xem ra không dễ dỗ rồi.

    Vì trong lòng không vui, Y Mặc nhìn nam nhân kia mắt lạnh như băng, sắc mặt cũng không tốt, đều do xú nam nhân này, hắn làm hư chuyện tốt của ta!

    "Y tiểu thư, xin hỏi ngươi..." nam nhân thấy Y Mặc hồi lâu không trả lời câu hỏi của hắn, chuẩn bị hỏi lần nữa, kết quả hắn lại thấy vẻ mặt Y Mặc lãnh đạm không dám nói tiếp, Y tiểu thư biểu tình thật đáng sợ...

    "Vị tiên sinh này, ta cũng không biết ngươi." ý của Y Mặc là: ngươi nhanh đi cho ta a! đi đi! đi đi! ta còn phải về hống lão bà a.

    Bất quá nam nhân này lại không hiểu ý Y Mặc.

    "Y tiểu thư, ngươi quên rồi sao, hôm trước chúng ta có gặp qua, tại quán cà phê trên phố, ta biết ngươi không quen ta theo đuổi, nhưng ta sẽ cố gắng!"

    "Thật ngại quá, ta không có độc thân, ta có vợ rồi." Y Mặc thẳng thắn đáp, nàng thực sự không muốn tốn nước miếng với loại nam nhân này, "xin tiên sinh tìm phu quân khác cho mình đi a."

    Nói xong, Y Mặc liền đóng cửa lại, khiến nam nhân cầm hoa ngoài cửa biểu tình quái dị đứng ngoài đó một mình.

    Sau một khắc, vẻ mặt lạnh của Y Mặc liền sụp đổ, biểu tình của nàng bất đắc dĩ đi đến phòng ngủ, tự tay xoay xoay chốt cửa, phát hiện cửa quả nhiên bị khóa.

    "A Âm, là ta a, ngươi nhanh mở cửa a." nàng gõ cửa.

    Bên trong không có động tĩnh gì.

    "A Âm, ngươi nhanh mở cửa a, ngươi không phải muốn ăn cơm cà ri sao, ta làm cho ngươi ăn a."

    Bên trong vẫn không có động tĩnh gì, Y Mặc biết không ra tuyệt chiêu thì không được.

    "A Âm, nếu ngươi không ra, ta sẽ cùng vị tiên sinh kia đi ăn tối nha."

    Qủa nhiên, nàng vừa dứt lời, cửa xoạt một tiếng liền mở ra, nhìn thấy Ngôn Âm thở phì phò mắt đỏ lên nhìn mình dáng vẻ vô cùng khả ái.

    "A Âm tốt của ta, rốt cuộc ngươi cũng mở cửa." Y Mặc cười tiến lên ôm Ngôn Âm, nhẹ nhàng xoa đầu Ngôn Âm, thay Ngôn Âm vuốt tóc, "đều là ta sai, ngươi đừng tức giận được không?"

    Ngôn Âm không trả lời, chỉ là hai tay chôn trong cổ Y Mặc rầu rĩ nói: "ta phải phạt ngươi."

    "Hảo hảo, ta mặc A Âm xử trí." Y Mặc sủng nịch cười nói.

    Ngôn Âm đột nhiên ngẩng đầu hơi nhón chân cắn môi Y Mặc, lực đạo rất nặng suýt chút khiến Y Mặc chảy máu, đau đến Y Mặc phải nhăn mày, bất quá nàng cũng chỉ có thể chịu đau, ai kêu nàng khiến Ngôn Âm tức giận a, vì hống lão bà hy sinh một chút cũng không sao!

    Cắn Y Mặc xong lúc này Ngôn Âm mới thấy tâm tình tốt hơn, bất quá nàng cảm thấy vẫn tiện nghi cho Y Mặc, nên nàng nghĩ một chút nghiêng đầu nói với Y Mặc: "còn có, phạt ngươi một tuần ngủ sofa."

    Ý này khiến Y Mặc không bình tĩnh được, nàng vừa định nói gì đó thì phát hiện Ngôn Âm đã sớm thoát khỏi ngực nàng, cười vui vẻ chạy vào phòng ngủ đóng cửa lại, nàng thành thật ăn bế môn canh.

    "Ngươi đừng quên cơm cà ri của ta, làm xong thì gọi ta ăn a." lúc này trong phòng ngủ lại truyền đến âm thanh nụ cười sung sướng của Ngôn Âm.

    Nghe Ngôn Âm vui vẻ cười, Y Mặc cũng cười theo.

    Không phải một tuần không được 'ăn' thôi sao, nhịn một chút là qua mà, phải, nhịn một chút là qua, ai nha ~ vẫn cảm thấy thật thê thảm a....

    Có vợ như ngươi, cuộc sống cũng may mắn a.

    Ed: Vậy là hoàn xong toàn bộ truyện rồi nha các thím, có cái ed tìm phiên ngoại Y Mặc 2 thì không thấy tác giả viết, nhưng ed có nhớ là xem ở đâu đó phần phiên ngoại này rồi nhưng hiện tại đã không còn nữa, ed ko rõ là do tác giả viết hay do bạn nào đó viết nhưng ed cũng nhớ đại khái thôi. Ed cũng tóm tắt lại phần phiên ngoại đó luôn cho mọi người xem nha.

    Là Y Mặc kể vể việc mình xuyên qua gặp Ngôn Âm ở thế giới hiện đại, nàng nói là khi ôm thi thể Ngôn Âm khóc nàng khi đó tuyệt vọng không ăn uống gì đau lòng không chịu nổi, sau đó liền xuất hiện một không gian lạ vây lấy nàng xung quanh đều màu trắng sau đó liền có ánh sáng chói mắt chiếu vào nàng rồi nàng nói mình xuất hiện ở chỗ lạ lẫm, sau đó nàng nhìn thấy Ngôn Âm đi ra từ nhà cùng một người bạn, vừa thấy người mình yêu còn sống ở đây nàng vui đến mức muốn xông lên ôm người đó, nhưng vì ngại có người đi cùng Ngôn Âm, nên nàng đi theo cho đến khi Ngôn Âm về nhà rồi mới bắt đầu tìm cách gọi Ngôn Âm ra.

    Còn phần nhỏ bên dưới là hình như kể về Mặc Liên và La An, hình như có lần La An đi ăn chực từ nhà Ngôn Âm về trên đường về còn nghẹn khuất một đống lương cẩu Y Mặc và Ngôn Âm phóng cho thì gặp Mặc Liên đang đờ đẫn trước đường hẻm nhìn dáo dác xung quanh, rồi sau đó La An ra chủ kiến vác Mặc Liên về nuôi, cuối cùng hình như là La An mỗi ngày xách Mặc Liên đến nhà tiếp tục sự nghiệp ăn chực của mình, vì Y Mặc nấu ăn quá ngon.... đại khái là vậy hết rồi ^^~




    An Cella Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to An Cella For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •