Kết quả 1 đến 6 của 6
  1. #1
    Ngày tham gia
    Jul 2018
    Bài viết
    6
    Ngân lượng
    78
    Thanked: 39

    [Hiện đại] Ta cùng nữ thần yêu qua mạng - Sâm Trĩ



    Tên truyện: Ta cùng nữ thần yêu qua mạng

    Tác giả: Sâm Trĩ

    Thể loại: Hiện đại

    Tình trạng RAW (Số chương): Đã hoàn thành (115 chương + 5 phiên ngoại)

    Tình trạng edit: Chưa hoàn thành

    Nhân vật: Thư Dĩnh Nhiên - Lê Vũ

    Thể loại: Đô thị tình duyên, hoan hỉ oan gia, trò chơi võng du, ngọt văn

    Editor: Tuyết Ngưng, Thiên Vương Là Ta

    Beta: minmeo98

    Văn án:

    Thư Dĩnh Nhiên võng luyến* rồi, nghe nói đối tượng là phu quân trong game của nàng.
    Kết quả bị mấy đứa bạn cùng phòng của nàng chỉ trích: "Ngươi lớn già đầu rồi, còn tin vào võng luyến, ngây thơ không đáng tin cậy!"
    Thư Dĩnh Nhiên mới không thèm để ý tới, tiếp tục ở trên mạng internet cùng "Phu quân" ân ân ái ái yêu nhau, thẳng đến một ngày "Phu quân" gửi cho nàng một đoạn ghi âm, khiến nàng như sét đánh ngang tai.
    "Dĩnh Nhiên bảo bối, ăn cơm chưa?" Cái giọng nói ngự tỷ lạnh lùng lại lãnh đạm này, chắc không phải do lỗ tai của nàng có vấn đề?
    --
    Bạn cùng phòng: Nghe nói học tỷ cùng hệ năm ba Lê Vũ đang yêu đương, cậu có biết chuyện này không?
    Thư Dĩnh Nhiên: Không biết nha, nàng ấy không phải bị đồn do ba năm học đại học vẫn không yêu đương nên đâm ra tính tình lãnh cảm, cao lãnh sao?
    Bạn cùng phòng: Tớ cũng không rõ lắm, bất quá ta còn nghe nói rằng nàng ấy quen người kia ở trong game, không nghĩ tới nữ thần một thời lại tin vào võng luyến. . .Thực sự đáng thương cho số phận của nàng ấy.
    Thư Dĩnh Nhiên trầm mặc, ( tại sao cảm thấy người kia càng nói càng giống mình( ̄△ ̄ )
    --
    Lê Vũ: Dạo gần đây có người bảo ta tính lãnh cảm, ta cũng không biết chuyện này xuất ra từ miệng ai, nóichung chúng ta mau mau gặp mặt đi, để bịt kín miệng của bọn họ lại.
    Thư Dĩnh Nhiên: Ta. . . ( càng ngày càng rắc rối, ta thế nào cũng không dám gặp mặt)
    PS: Ta không phải tính lãnh đạm, ta chỉ đối với ngươi sinh hứng thú mà thôi. (nhếch môi cười).
    Nội dung thể loại: Đô thị tình duyên, hoan hỉ oan gia, trò chơi võng du, ngọt văn...
    Từ khóa: Nhân vật chính: Thư Dĩnh Nhiên; Lê Vũ; ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: Trò chơi bàn phím; võng luyến
    *Võng luyến: Yêu qua mạng.
    Sửa lần cuối bởi An Cella; 08-16-18 lúc 05:31 AM. Lý do: tải lại ảnh
    Tuyết Ngưng Tài sản


  2. The Following 10 Users Say Thank You to Tuyết Ngưng For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Jul 2018
    Bài viết
    6
    Ngân lượng
    78
    Thanked: 39

    [Hiện đại] Ta cùng nữ thần yêu qua mạng - Sâm Trĩ

    ☆, Chương 1:

    Mời Đọc (Click Here) :
    Edit: Thiên Vương là ta.
    Beta: Mều Bự.
    ------------------------------
    "Thư Dĩnh Nhiên, tiểu ca giao đồ ăn đến đứng ở ngoài gọi điện thoại hai cuộc mà cái mông của cậu vẫn còn dính vào ghế, tớ đã nói với cậu rồi, nếu cậu cứ tiếp tục chơi game nữa là đại học không tìm được bạn trai đâu!"

    Vị đang la to này tên là Lâm Vĩ Đồng, tiểu thư gia cảnh giàu có, khai giảng đại học chưa đến một tháng đã cùng Thư Dĩnh Nhiên quan hệ rất tốt, giờ này hai vị cô nương khác đều đi ra ngoài trường ở phố ăn vặt vui vẻ ăn mừng đợt huấn luyện quân sự kết thúc, hai cô thì ngược lại trực tiếp vùi đầu ở trong ký túc xá gọi đồ ăn ngoài.

    Thư Dĩnh Nhiên cúi đầu hết sức chuyên chú điều khiển công kích trên màn hình điện thoại di động: "Chờ một chút, ta đánh gần xong cửa ải này rồi, ra ngoài ký túc xá sẽ không có WiFi, lưu lượng thì lại đắt nữa chứ."

    "Quên đi, quên đi, chờ cậu còn không bằng tớ tự ra!" Nói xong, Lâm Vĩ Đồng đem cái đầu ướt đẫm còn chứa nước xà bông gội đầu, tự tay mở cửa phòng tắm.

    "Chúc mừng ngài ở trong thám hiểm thuận lợi vượt ải núi Lăng Tuyệt, thu được phần thưởng sau đây." Đánh lâu như vậy mà một món đồ tốt cũng không rơi ra, Thư Dĩnh Nhiên có chút chán nản ném điện thoại lên trên bàn, đứng dậy ra cửa xuống lầu lấy đồ ăn ngoài.

    Tiểu ca giao đồ ăn ngoài hiển nhiên ở dưới lầu chờ đã không còn kiên nhẫn, bỗng nhiên trong lúc đó trước mắt xuất hiện một nữ sinh lùn lùn, khuôn mặt có chút thịt, cằm nhọn, mắt to, ngũ quan xinh đẹp, nhưng lại rất đáng yêu, lập tức bớt giận: "Là em gọi đồ ăn sao?"

    Còn tưởng rằng có thể đơn giản đến gần nói vài ba câu, ai ngờ cô bé này không nói hai lời tự tay nhận lấy đồ ăn, không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái lộc cộc xoay người chạy vào trong ký túc xá, Thư Dĩnh Nhiên ba chân bốn cẳng, hầu như nhảy lên lầu, trong lòng nói thầm còn có ba mươi phút, đúng chín giờ sự kiện gia tộc công thành chiến sẽ bắt đầu, tham gia có thể lấy được trang bị tốt, cô chỉ có hai mươi phút để giải quyết cơm tối.

    Người nào đó lặng lẽ tính toán tốt thời gian, vừa mới thở hồng hộc chạy tới cửa ký túc xá, thì có một tiếng thét chói tai truyền đến, Lâm Vĩ Đồng vỗ ngực, khuôn mặt bị dọa đến trắng bệch: "Thư Dĩnh Nhiên, câu chạy đi đầu thai hả?"

    "Không phải đâu, tớ vội đi tham gia công thành chiến!" Nói xong, Thư Dĩnh Nhiên vòng qua thân thể của nàng ấy đi vào.

    Lâm Vĩ Đồng sau khi thấy cô đi vào, xoay người đóng cửa lại, lẩm bẩm: "Công thành chiến. . . Mình còn cho là bị ma đuổi đây. . ."

    Lâm Vĩ Đồng cũng biết mình tính tình nóng nảy, hơn nữa còn được nuông chiều từ bé, cho nên mặc kệ cô đối với Thư Dĩnh Nhiên la hết lớn thế nào, nha đầu kia vẫn như trước vô tâm vô phế đối tốt với cô, đối với cô cười, muốn giận hơn nữa nhưng Lâm Vĩ Đồng cũng giận không nổi.

    Hoặc do cái nguyên nhân này cho nên ở trong ba người bạn cùng phòng, cô phá lệ thích Thư Dĩnh Nhiên hơn!

    Thư Dĩnh Nhiên một lòng nghĩ đến trò chơi cho nên chỉ mở cà mèn ra, mà quên mở hộp đồ ăn, lại chăm chú nhìn màn hình điện thoại di động ăn cơm tẻ ngon kì lạ, Lâm Vĩ Đồng không nhìn nổi, lặng lẽ kẹp lên mấy đũa đồ ăn cho cô.

    Nhân vật Thư Dĩnh Nhiên chơi là phái Thúy Yên, cây dù giấy dầu chính là vũ khí của cô, độ khó thao tác ba sao, thuộc tính nước, lúc đó cũng là nhìn trúng muội tử môn phái này đẹp lại còn hợp mắt vô cùng, hơn nữa độ khó không lớn, nguyên nhân tự thấy chỉ số IQ của mình không được cao, cho nên tuyển trúng môn phái này.

    Mỗi đại môn phái đều có thuộc tính riêng mình, trong đó sẽ có hai thuộc tính khắc chế lẫn nhau, tuần hoàn không thôi, kim mộc thủy hỏa thổ quá phức tạp, Thư Dĩnh Nhiên chỉ nhớ người nào khắc chính mình, chính mình lại khắc người nào.

    Trong ngũ hành, đất khắc nước, nước khắc lửa. Mà môn phái có thuộc tính đất là Võ Đang và Côn Luân, mỗi lần đại chiến, PK, trên chiến trường Tống Kim, Thư Dĩnh Nhiên nhìn thấy hai môn phái này đều bỏ chạy, liều mạng chạy, không chạy sao được, so với cô chiến lực thấp hơn nhiều Võ Đang và Côn Luân đều có thể dễ dàng đánh thắng cô, không chạy còn đợi lúc nào, lúc này đều kinh sợ.

    Dĩ nhiên, Thúy Yên mà Thư Dĩnh Nhiên chọn còn khắc chế môn phái thuộc tính lửa như Thiên Nhẫn và Đào Hoa, tự nhiên trở thành đối tưởng bị cô khi dễ, ngự tỷ phái Thiên Nhẫn, tiểu muội dễ thương phái Đào hoa, cô mỗi lần đều cố gắng cam tâm tình nguyện đuổi theo các nàng ấy.

    Trên kênh thế giới lại bắt đầu một vòng mắng chiến mới, mỗi một lần trước khi công thành chiến diễn ra, hoặc là sau khi kết thúc, đều sẽ có một đám như thế, tuần trước thành sáu thành Tương Dương bị gia tộc đứng đầu chiếm lĩnh, gia tộc hạng hai lại bắt đầu mở miệng tung ra các loại hồ ngôn loạn ngữ, đồng thời khoe khoang khoác lác lần này nhất định lấy lại thành Tương Dương.

    Thư Dĩnh Nhiên còn đang làm một tiểu quần chúng thoải mái cắn hạt dưa xem náo nhiệt, không nghĩ tới trưởng lão trong gia tộc tự nhiên trò chuyện riêng với nàng, nói rằng: [ Tiểu Hoa, còn đứng ngây ra đó làm gì, mau mau đem đoạn phục chế trong gia tộc phát trên kênh thế giới đi! ]

    À, tên trò chơi của cô là " Nhất Đóa Tiểu Hoa", bởi vì là lấy tên phế hơn nữa lúc đó đăng kí trò chơi, trên ban công trong nhà nở một đóa hoa cúc, đang tươi sáng, Thư Dĩnh Nhiên liền đăng nhập tên "Nhất Đóa Tiểu Cúc Hoa", sau đó suy nghĩ lại một chút cảm thấy không thích hợp, liền đem chữ 'Cúc Hoa' xóa bỏ, cho tới nay người quen trong game đều gọi cô là Tiểu Hoa.

    Nàng vừa may là thành viên trong gia tộc hạng hai, không có ham muốn đến cái chức vị lớn lao gì mà chỉ là một tiểu lâu la, tự nhiên là ngoan ngoãn đem nguyên thoại tộc trưởng phục chế dán gửi lên kênh thế giới: [ Gia tộc Lăng Vũ rác rưởi nhất, đêm nay ngoan ngoãn chuẩn bị đem thành Tương Dương nhường lại đi! ]

    (╯﹏╰) A, cảm giác thật là một câu nói không có nội hàm nha, quả nhiên là giống như tộc trưởng bình thường hay nói, chính mình không có văn hóa gì cho nên phong cách cho tới nay đều là đơn giản thô bạo.

    Không nghĩ tới lời này vừa nói ra đưa tới không ít trạch nam vây xem, nhao nhao phát âm thanh nói: [ Tiểu muội Tiểu Hoa ngươi cuối cùng xuất hiện! ]

    [ Tiểu Muội Tiểu Hoa manh manh đát [1], tới nói chuyện nghe một chút! ]

    [ Không đúng, chắc là hát một bài cho đại gia nghe một chút! ]

    [ . . . ]

    Thư Dĩnh Nhiên rất ít nói ở trên kênh thế giới, thế nhưng một lần duy nhất còn là bởi vì bạn tốt của mình vô duyên vô cớ ở trên kênh thế giới bị hãm hại, bởi vì cô nhìn không được trong chốc lát liền giúp cô ấy đỗi một trận, từ đó về sau, giọng nói đặc biệt của nàng liền bị nhớ kỹ, mỗi lần nàng lộ diện chốc lát sẽ tạc tới không ít người.

    Vì thế Thư Dĩnh Nhiên còn đặc biệt hỏi Lâm Vĩ Đồng: "Cậu cảm thấy giọng nói của mình rất đặc biệt sao?"

    Lâm Vĩ Đồng sờ lên cằm nói: "Không tính là âm thanh của tự nhiên, nhưng đúng là làm cho người ta có một loại cảm giác rất đáng yêu, tiểu nãi âm, còn có một chút khàn khàn khiến người ta nghe xong rất thoải mái."

    Chẳng biết tại sao từ khi nào thì Thư Dĩnh Nhiên bắt đầu trốn tránh những thứ bắt chuyện rõ ràng này, cùng nam sinh nói cũng dần dần ít đi, ngược lại, cấu kết muội tử trong trò chơi cũng không ít, cô trái lại có chút hoài nghi tính hướng của mình rồi, chẳng lẽ thật đúng là bị Lâm Vĩ Đồng nói trúng, cô chơi game cử chỉ điên rồ, tương lai ngay cả bạn trai cũng tìm không thấy.

    Đúng lúc này Thư Dĩnh Nhiên thu được trò chuyện riêng, là bằng hữu tốt nhất của cô ở trong game, tên trong trò chơi là "Phương Phương Phỉ Phỉ" là một cô gái: [ Tiểu Hoa, đêm nay công thành chiến cậu tham gia sao? ]

    [ Tham gia nha. . . ] Thư Dĩnh Nhiên vừa mới trả lời mấy chữ này liền phát hiện thông tin Phỉ Phỉ không giống nhau, cô hơi nghi hoặc một chút, lại rất khó hiểu.
    [ Phỉ Phỉ, cậu thế nào chuyển qua bên gia tộc hạng nhất đối diện rồi?]

    Phỉ Phỉ phát tới một chuỗi biểu tình thẹn thùng: [ Tiểu Hoa, tớ. . . . Tớ gần đây biết một cậu nam sinh chơi Võ Đang, khu tỷ võ chiêu thân chúng ta không phải muốn mở sao, chúng tớ nghĩ ở cùng một gia tộc báo danh muốn Nguyên bảo ít một chút, cho nên tớ liền rời gia tộc, đi qua gia tộc hạng nhất. . . . ]

    [ Được rồi, thì ra là cậu muốn kết hôn, chúc mừng cậu nha. ] Thư Dĩnh Nhiên trả lời, tỷ võ chiêu thân lại muốn mở, cô có thể không chú ý, nghe nói kết thành quan hệ tình cảm về sau có thể làm nhiều nhiệm vụ đặc thù, thu được thành tựu đặc biệt cùng với danh hiệu, nghĩ như vậy nàng ngược lại có chút động lòng.
    [ Vì thế tớ mới hỏi cậu có tham gia công thành chiến không, nếu như cậu tham gia, lần này tớ sẽ không tham gia. ]

    [ Vì sao nha? ] Thư Dĩnh Nhiên khó hiểu hỏi.

    [ Bởi vì hai đại gia tộc chúng ta ở hai phía đối lập, nếu như chúng ta đều tham gia, đến thời điểm đánh giặc liền trở thành kẻ thù, tớ sợ không cẩn thận làm cậu bị thương. ]

    [ Không việc gì, Phỉ Phỉ, đây chỉ là trò chơi thôi mà, coi như đến lúc đó cậu giết tớ tám lần mười lần, tớ cũng sẽ không trách. ] Thư Dĩnh Nhiên nói xong ngẩng đầu nhìn một chút thời gian trên bàn.

    [ Còn năm phút đồng hồ nữa, tớ trước đi tẩy luyện trang bị, tạm biệt! ]

    Thư Dĩnh Nhiên từ trước đến nay đối với kết quả đánh kẻ thù không mấy để ý lắm, chơi game quan trọng là vui vẻ còn lại là phần thành công, mặc dù đại chiến mười lần, hầu như bọn họ có chín lần đều bại bởi gia tộc Lăng Vũ đối diện, tộc trưởng của bọn họ như trước không yếu lòng mỗi lần đều sẽ buông xuống lời nói hùng hồn.

    Làm trang bị xong, chiến lực lại tăng lên không ít, tiếp tục, Thư Dĩnh Nhiên căn cứ theo gợi ý của hệ thống tiến nhập khu vực chuẩn bị của chiến trường, dần dần bên trong người gia tộc của mình cũng đều ùng ùng kéo đến, ngày hôm nay có rất nhiều người online cách bên ngoài, nhìn bộ dạng như muốn làm một trận lớn.

    Thời gian bắt đầu đếm ngược, thời điểm đúng 21:00, theo một tiếng âm nhạc kích động bắt đầu, tộc trưởng ở trên bảng chat chung bắt đầu dùng giọng Thiểm Bắc hô to chỉ huy: [ Mọi người nghe tôi, tấn công cửa Bắc, toàn bộ công cửa Bắc! ]

    Thú cưỡi của Thư Dĩnh Nhiên là một con ngựa màu đỏ thẫm, bắt đầu theo đại bộ đội lao ra chiến trường, thật ra thì cô rất thích những lúc như thế này ý chí chiến đấu sục sôi, có một loại cảm giác đoàn kết cùng ngưng tụ khiến người ta cảm thấy phấn chấn gấp bội lần.

    Thế nhưng trong trò chơi này là sân nhà của những tên đại gia tiêu tiền, cô cày hơn năm mươi cấp, chiến lực như trước không đến hai trăm ngàn đống tiểu cặn bã, vừa mới đi qua đã bị kẻ địch đối phương cùng cấp có chứa thanh huyết không khác lắm hành hạ cho thương tích đầy mình, nhưng cô lại cam chịu rồi, tuyệt không vung tiền, lời thề nhất định không được vung tiền ở trong game, kiên trì làm nhân vật chịu ngược đãi.

    Xem xem, nơi đó có tên tiểu địch lạc đàn của phái Đào Hoa, xem ta đây! Thư Dĩnh Nhiên cảm giác adrenalin của mình bắt đầu điên cuồng trổi dậy, cưỡi con ngựa đỏ thẫm chạy hết tốc lực tới, xoát xoát xoát thả ra đại vài chiêu, nói đến chiến tích tối nay của mình chắc chắn sẽ phá vỡ kỷ lục 0 lúc trước ghi lại.
    Cứ một tiếng trống được phát ra mọi người ở phía dưới tinh thần càng thêm hăng hái, cửa thành Bắc bị công phá, kế tiếp chính là đi vào đánh ba cây cột, nếu lúc kết thúc có thể chiếm lĩnh ít nhất hai cây, được coi là công chiếm thành công.

    Thư Dĩnh Nhiên mỗi lần đi vào trong sẽ lập tức bị giết chết, điều này làm cô nãy ra một chủ ý thông minh, thủ ở bên ngoài cửa thành cắm sào chờ nước[2], ra tới một người đánh một người.

    Người của gia tộc đứng đầu cũng không phải ngồi không, một nhóm người ở lại bên trong chu toàn, một phần chiến lực chủ yếu khác cũng bắt đầu đi ra phản kích, nhận thấy từ cửa Bắc tàn phá xông ra rất nhiều lấm tấm thanh huyết màu đỏ, Thư Dĩnh Nhiên ý niệm đầu tiên chính là chạy!

    Không biết chạy bao lâu, Thư Dĩnh Nhiên vậy mà đi tới một cái ngõ nhỏ chính mình từ trước chưa có đến, cũng may quân địch không có đuổi tới, mà đối diện đứng một thanh huyết quân địch phái Tiêu Dao, đan thương thất mã[3], một đối một, Thư Dĩnh Nhiên mờ ám chà xát xê dịch đi qua, phát giác cái người này không phải là người bình thường, đây không phải là tộc trưởng gia tộc gia tộc đứng đầu "Vũ Hóa Thành Tiên" sao, hắn thế nào đứng một mình ở chỗ này, nhìn dưới tên gọi hắn có ký hiệu [ chiến lực trước 10 ], Thư Dĩnh Nhiên không phải người ngu, đương nhiên biết mình không phải là đối thủ của hắn, nói như thế nào hắn cũng là tộc trưởng gia tộc đứng đầu, chiến lực đệ nhất phái Tiêu Dao, thế nhưng cô qua đây thật lâu người này cũng không tới giết mình, có thể hay không là treo máy nha?

    Thư Dĩnh Nhiên cảm giác mình cứ đi như vậy có chút không cam lòng, vì vậy lui lại mấy bước đứng ở khoảng cách vừa vặn hướng đối phương đi qua quăng cái đại chiêu, chỉ thấy máu đối phương rào rào. . . Chỉ rớt chút điểm, thấy người kia như trước không có bất kỳ phản ứng nào, Thư Dĩnh Nhiên gan lớn hơn chút, nhích tới gần oanh tạc luân phiên, kết quả. . . .[ Vũ Hóa Thành Tiên ] lại có thể bị cô giết chết rồi?

    Công thành chiến có điểm đặc biệt là ở trong một ngày chiến tranh tử vong sẽ lập tức tự động trở lại đại sảnh, sau khi tự động hồi máu sẽ lại tự động trở lại địa điểm bị giết.
    Cứ như vậy, đối tượng vừa mới bị chính mình "giết chết", tộc trưởng gia tộc đứng đầu lại lần nữa đầy máu trở về đứng trước mặt Thư Dĩnh Nhiên, cô cảm giác được đêm nay mình kiếm được món hời, không chỉ giết được một tên đại lão mà còn giết chết nhiều lần như vậy.

    Bởi đêm nay đệ nhất gia tộc thiếu đại chỉ huy mà không cẩn thận ở trong công thành chiến bị mất thành Tương Dương, tất cả mọi người trong gia tộc không ngừng kêu khổ, chỗ Thư Dĩnh Nhiên ở bên kia gia tộc lại là một mãnh cảnh tượng hoan hô, thuận tiện không quên ở trên kênh thế giới xoát bình đắc sắt cộng thêm một phen trào phúng đối diện.

    Gia tộc Lăng Vũ một mảnh kêu rên, nhao nhao kêu gọi tộc trưởng, tối nay thành Tương Dương thật sự là vứt không đáng.

    Lê Vũ mới vừa hoàn thành một phần bài diễn thuyết của đại biểu hệ, lúc này mới xem trò chơi, không nghĩ tới công thành chiến đã kết thúc, trông kết quả này, cô ngược lại cảm thấy có chút xin lỗi các huynh đệ tỷ muội trong gia tộc, trả lời: [ Thực sự xin lỗi các đại gia, ta đêm nay có chút bận bịu, bản thân vừa mới rảnh rổi, cho nên. . . Chẳng qua, cuối tuần thành Tương Dương vẫn sẽ trở lại. ]
    [ Hệ thống gợi ý: Ngài đã bị người chơi Nhất Đóa Tiểu Hoa đán

    h trọng thương! ] Thông báo như thế có chừng hơn ba mươi cái.

    Nhưng mà để cho cô cảm giác kỳ quái là cô ẩn thân tốt như vậy, thế nhưng cũng bị giết hơn ba mươi lần, cô em gái này thật đúng là kiên trì, công thành chiến tổng cộng cũng một giờ liền, sợ rằng cô ta hơn phân nửa thời gian đều ở đây giết cô!?

    Lê Vũ nhếch nhỏ khóe môi, lập tức ở trên kênh thế giới biên soạn một cái tin: [ Nhất Đóa Tiểu Hoa có ở đây không, ta muốn trò chuyện với ngươi. ]


    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Lần đầu tiên nếm thử manh manh đát bách hợp văn, nếu có không hợp ý vỗ nhẹ yêu ~ sao sao đát, thương các ngươi (du  ̄ 3  ̄ ) du ╭? ~
    PS: Trò chơi này lấy bàn phím kiếm hiệp làm nguyên hình, vì kịch tình cần, mình làm chút cải biến.

    -----------------------------------------
    [1] Manh manh đát: đáng yêu, dễ thương.
    [2] Cắm sào chờ nước: cũng giống như há miệng chờ sung.
    [3] Đan thương thất mã: đơn thương độc mã, một thương một ngựa.
    Sửa lần cuối bởi An Cella; 08-16-18 lúc 05:35 AM.
    Tuyết Ngưng Tài sản


  4. The Following 9 Users Say Thank You to Tuyết Ngưng For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Jul 2018
    Bài viết
    6
    Ngân lượng
    78
    Thanked: 39

    [Hiện đại] Ta cùng nữ thần yêu qua mạng - Sâm Trĩ

    ☆, Chương 2
    Mời Đọc (Click Here) :
    Edit: Tuyết Ngưng.
    Beta: Mều Bự.
    --------------------------------
    Sau Công Thành Chiến, mọi người nhao nhao lên về quyền sở hữu gia tộc, lúc này đấu giá gia tộc đã bắt đầu, bán đấu giá trang bị sẽ thu lại được vàng, tiền hoa hồng sẽ chia cho mỗi người tham gia Công Thành Chiến đêm nay.
    Mà Thư Dĩnh Nhiên vẫn ở bên trong sưởi ấm, mặc kệ mọi người trong gia tộc nói chuyện phiếm.
    Ếch xanh giơ chân: [ Tiểu Hoa, Tiểu Hoa có đây không? ]
    Có giọng nói của một học sinh nam vang lên, Thư Dĩnh Nhiên dùng giọng nói trả lời: [ Ta đây, làm sao vậy? ]
    Bởi vì trò chơi có chức năng nói chuyện bằng giọng nói, cho nên mọi người nói chuyện rất ít khi đánh máy, hơn nữa sau khi giọng nói truyền ra hệ thống còn có chức năng phiên dịch, kể cả không mở ra nghe, cũng biết được đối phương đang nói gì.
    [ Ngươi nhanh lên kênh thế giới mà xem, tất cả mọi người đang tag ngươi. ]
    Tag cô? Phản ứng đầu tiên của Thư Dĩnh Nhiên là ngơ ngác, từ kênh gia tộc đang nói chuyện chuyển sang kênh thế giới, chỉ thấy đầy bình luận lặp lại, nói xong câu cuối cùng, đã không thấy bóng dáng những người trong cuộc của tin tức.
    [ Tiểu Hoa có đây không, ta muốn nói chuyện với ngươi. ]
    Thư Dĩnh Nhiên đánh máy trả lời, đây là tình huống gì?
    Kết quả có một tỷ tỷ phái Nga Mi có lòng tốt nói: [ Tiểu Hoa ngươi được đại thần call nói chuyện kìa. (icon kích động) ]
    Tiểu Hoa: [ Đại thần nào, đại thần gì ? ]
    Tỷ tỷ Phái Nga Mi còn nói: [ Chính là tộc trưởng đệ nhất gia tộc, Vũ Hóa Thành Tiên! ]
    Tiểu Hoa: [ Ách, cái này, ta còn có việc, ta logout trước, bye bye mọi người! ]
    Thư Dĩnh Nhiên biết mình làm việc trái với lương tâm, nhanh chóng đóng bảng chat lại, chuẩn bị logout.
    Đúng lúc đó, nhận được thư của [ Vũ Hóa Thành Tiên ].
    Vũ Hóa Thành Tiên: [ Làm sao, làm việc trái với lương tâm, nên mới vội vàng logout như vậy. ]
    Tiẻu Hoa: [ Cái này, tôi. . . ]
    Thư Dĩnh Nhiên một tay cầm điện thoại di động một tay ôm mặt, không biết trả lời như thế nào, chẳng lẽ nói, ngại quá, ta không biết ngươi đang treo máy. . . Rõ ràng, quá giả tạo! Hay là nói, ngươi đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân. . . .
    Vũ Hóa Thành Tiên: [ Cô yên tâm, tôi không phải tới tìm cô gây chuyện. Cô. . . . Có hứng thú gia nhập gia tộc chúng tôi không? ]
    Tiểu Hoa: [ Tôi. . . Tôi. . . . Tại sao? ]
    Vũ Hóa Thành Tiên: [ Không vì cái gì cả, tại thấy cô đáng yêu. ]
    Tiểu Hoa : [ . . . . . ]
    Sao lại xảy ra việc này, điện thoại di động của Thư Dĩnh Nhiên rơi trên mặt bàn, vang lên tiếng buồn bực, bạn cùng phòng Lâm Vỹ Đồng ngây người, "Sao vậy, giật cả mình."
    "Không, không có gì." Thư Dĩnh Nhiên lại chột dạ cầm lấy điện thoại, vừa rồi cô là bị trêu chọc sao, tuy rằng đã có người nói với cô như vậy, nhưng cảm giác lúc này không giống là lúc đó, chẳng lẽ bởi vì anh ta là đại thần?
    Vũ Hóa Thành Tiên: [ Không nói gì, tức là đồng ý. ]
    Tiểu Hoa: [ Không không không, khoan đã! ]
    Thư Dĩnh Nhiên dưới tình thế cấp bách liền gửi tin nhắn giọng nói, bởi vì giọng nói nhanh hơn đánh chữ.
    Ai ngờ Vũ Hóa Thành Tiên lại không đáp đúng chủ đề: [ Giọng nói của Tiểu Hoa muội muội, quả nhiên danh bất hư truyền. ]
    Nhìn câu trả lời như vậy, Thư Dĩnh Nhiên nhất thời cảm thấy mặt có chút nóng.
    Giây tiếp theo, Vũ Hóa Thành Tiên đã công khai gửi ở trên kênh thế giới một đoạn voice chat: [ Hoan nghênh [Tiểu Hoa] đến Lăng Vũ gia tộc chúng tôi. ]
    Ngay sau đó, các thành viên đệ nhất gia tộc theo lệ thường bắt đầu copy câu nói của tộc trưởng, xem bình luận, hầu như tất cả mọi người đang online , đều thấy.
    Rất nhanh, những người quen trong gia tộc bao gồm trưởng lão, đều gửi tin nhắn cho cô, nhao nháo vặn hỏi chuyện là như thế nào, gia tộc đứng đầu cùng gia tộc hạng hai từ trước đến nay không đội trời chung, hôm qua Phỉ Phỉ mới đi ăn máng khác, hôm nay đến cô đi ăn máng khác.
    Thư Dĩnh Nhiên nhìn tin tức oanh tạc, không biết nên làm gì cho tốt, chỉ có [ Phương Phương Phỉ Phỉ ] gửi tin nhắn đến, cô mới dám trả lời.
    Phương Phương Phỉ Phỉ: [ Tiểu Hoa, đây là tình huống gì, ngươi cùng với tộc trưởng của chúng ta. . . . Ngươi phải biết Vũ Hóa Thành Tiên hầu như rất ít nói chuyện trên kênh thế giới, bình thường đều không thấy, tự nhiên hôm nay gửi hai tin, còn đều là vì ngươi. ]
    Tiểu Hoa: [ Ta cũng không biết đây là tình huống gì, có lẽ bởi vì liên quan đến việc tối nay ở Công Thành Chiến đi, đều tại ta làm . (icon oan ức) ]
    Phương Phương Phỉ Phỉ: [ Ở Công Thành Chiến làm sao? ]
    Tiểu Hoa: [ Ta giết hắn hơn ba mươi lần. . . . (icon xấu hổ) ]
    Phương Phương Phỉ Phỉ: [ . . . . Tộc trưởng luôn làm cho người khác không thể nào nắm bắt được, nếu ta một buổi tối bị cùng một người, hơn nữa chiến lực thấp hơn mình nhiều như vậy còn bị giết đến mấy chục lần, chắc ta sẽ điên mất, hận không thể treo người kia lên mà đánh! Nhưng hắn, lại cho ngươi vào gia tộc! ]
    Tiểu Hoa: [ Cho nên ta cũng không biết được tình huống như nào, Phỉ Phỉ, ngươi nói hiện tại ta nên làm gì, bình luận trên kênh thế giới đều muốn nổ tung rồi, ta cũng không thể ở lại gia tộc rồi. ]
    Phương Phương Phỉ Phỉ: [ Vậy ngươi liền tới đây đi, vừa vặn chúng ta có thể cùng đánh quái , tốt bao nhiêu, dù sao chỉ là trò chơi thôi, để ý nhiều như vậy làm gì, mà nói, ngươi cho rằng ngươi đi, làm ảnh hưởng rất lớn đến gia tộc sao, mau tới mau tới, đệ nhất gia tộc rất nhiều rất nhiều hoa hồng! ]
    Cô đang do dự, bỗng có thông báo hệ thống, [ Ngài đã bị remove khỏi gia tộc! ]
    Được rồi, cô bị đuổi, trước mắt chỉ có con đường này có thể đi.
    Tiểu Hoa: [ Phỉ Phỉ, ta đây vào đi thôi, ta đã muốn bị đá ra. ]
    Cô liền chuẩn bị tham gia vào đệ nhất gia tộc, bên kia đã kick cô ra, vừa đúng lúc.
    Vừa vào gia tộc, khung chat toàn bộ gia tộc đều nhiệt liệt vỗ tay.
    Thư Dĩnh Nhiên đặc biệt trả lời một câu: [ Chào mọi người, mong giúp đỡ nhiều hơn! ]
    Vi Tình Sở Khốn (bị lừa tình) : (giọng nói) [ Tiểu Hoa muội muội, sao lại không dùng giọng nói, đánh chữ nhiều không có ý nghĩa! ]
    Thói Quen Trầm Mặc: (giọng nói) [ Đúng vậy đúng vậy, tất cả mọi người đều phải nghe giọng của muội a, hay là hát cho các ca ca nghe một bài đi! ]
    Hỉ Hoan Manh Muội: (giọng nói) [ Tiểu Hoa muội muội năm nay bao nhieu tuổi, thành niên chưa? ]
    ...
    Vừa mới vào gia tộc, bên trong cứ như vậy , gia tộc đứng đầu có tiếng là sói nhiều thịt thiếu, tức là trạch nam nhiều, Thư Dĩnh Nhiên đã tưởng tượng ra ngày tháng sau này như thế nào.
    Lúc này có giọng nói thô lỗ của một cô gái gặp chuyện bất bình nói chuyện.
    Bắn Chết Điểu Ti Nam (nam FA): (giọng nói) [ Các ngươi đừng như vậy, xem Tiểu Hoa đều bị các ngươi dọa sợ đến mức không dám nói, giống như một đám sói đói, chưa thấy qua nữ sinh bao giờ à, lúc bà đây vào gia tộc, một đám các ngươi tại sao không như vậy? ]
    Hoan Hỉ Manh Muội Tử: (giọng nói) [ A, bà giống đàn ông như vậy, còn đàn ông nào có ý với bà chứ. ]
    Không khí liền hỗn loạn, Thư Dĩnh Nhiên không có biện pháp kêu mọi người đừng náo lên như vậy, những lời nói hòa thuận ở chung, có lẽ bởi vì lời nói của cô, thái độ rất mềm yếu, nên hầu như không có hiệu quả, lại làm cho không khí càng náo loạn.
    Rốt cục, tộc trưởng luôn luôn trầm mặc cuối cùng cũng bùng nổ.
    Tộc trưởng: [ Đừng cãi nhau nữa, Tiểu Hoa về sau ngươi ở cùng ta, những người khác không ai được bất kính với nàng. ]
    Thư Dĩnh Nhiên nhìn điện thoại di động, lại sợ ngây người, ngay sau đó cô liền trở thành bảo bối của gia tộc, phải biết bảo bối gia tộc là quan viên, mỗi tuần đều có tiền , cô hiện tại xoắn xuýt với cái ca ngợi này, dù sao cô cũng không có công lao gì.
    Việc này vừa ra, rất nhiều người bắt đầu đưa ra ý kiến, nhao nhao biểu thị nghi ngờ của mình.
    Độc Bá Thiên Hạ: (giọng nói) [ Tộc trưởng, Tiểu Hoa là gì của ngươi, không phải là. . . . ]
    Đậu Bỉ Nam Thần (Trêu chọc nam thần): (giọng nói) [ Không phải là phu nhân tương lai của tộc trưởng chúng ta chứ? ]
    Tất cả mọi người đều đoán, tộc trưởng cô tình không nói chuyện.
    Thư Dĩnh Nhiên đành phải lấy lá gan gửi tin nhắn cho Vũ Hóa Thành Tiên: [ Tộc trưởng, gia tộc đều hiểu lầm quan hệ của hai chúng ta. ]
    Vũ Hóa Thành Tiên tầm vài giây sau trả lời, nói cách khác, lời bàn trong gia tộc, hắn đều thấy, chỉ là không nói lời nào thôi.
    Vũ Hóa Thành Tiên: [ Hiểu lầm thì hiểu lầm, chúng ta không có cái gì, sợ gì chứ. ]
    Tuy rằng nói vậy, nhưng cả người, lại không cảm thấy dễ chịu.
    Thật ra cô có thể hiểu được khổ tâm của tộc trưởng, cứ như vậy, đàn ông trong gia tộc sẽ không có bất kỳ lời nói xâm phạm nào tới cô , cũng tránh cãi lộn.
    Nhưng người ngoài, sẽ không nghĩ như vậy, hiện tại cô, trong mắt mọi người, chính là đi bằng cửa sau, dựa vào quan hệ với tộc trưởng, một bước lên mây có danh hiệu bảo bối.
    Đợi đến lúc cô bừng tỉnh, tộc trưởng đã logout, hộp thư bên cạnh, tinh nhắn của Phương Phương Phỉ Phỉ và một ít bạn tốt đang lóe lên không ngừng.
    Đối mặt với cái nghi ngờ ùn ùn kéo đến này, các loại vấn đề, Thư Dĩnh Nhiên cắn môi nhấn phím home, sau đó thoát khỏi trò chơi.
    Xung quanh giống như an tĩnh đi không ít, Thư Dĩnh Nhiên chính là sợ, các loại sợ.
    Cô bây giờ, buông điện thoại xuống, co quắp dựa vào ghế tựa Cát Ưu, dáng vẻ lưu luyến không quên.
    Lâm Vĩ Đồng đắp mặt nạ đang chuẩn bị trèo lên giường, thấy dáng vẻ này của cô, không khỏi nhiều lời, "Cậu sao vậy, giống như người mất hồn."
    "A. . . . Mình chính là mất hồn!" Thư Dĩnh Nhiên thở dài.
    Lâm Vĩ Đồng lắc đầu lầm bầm lầu bầu nói: "Cô bé này chơi trò chơi đến hành động điên cuồng, không thể cứu chữa." Vừa nói vừa nhanh chóng trèo lên giường nhỏ.
    Nhưng ngược lại Thư Dĩnh Nhiên giống như người mất hồn, không có nói gì, ổn định tinh thần, ngửa đầu nhìn trần nhà suy nghĩ, tộc trưởng này, rốt cuộc là người như thế nào, dáng vẻ cao thấp thế nào, nghe nói, anh ta chưa từng lộ ra giọng nói hay hình ảnh của mình trên trò chơi, chơi nhân vật nam Tiêu Dao, ngay cả gới tính cũng là câu đố.
    Lê Vũ thoát khỏi trò chơi, ngồi trên ghế của ký túc xá, không nhịn được cười to vài tiếng, trên mặt còn chưa hết ý cười.
    "Lê Vũ, cậu cười cái gì, làm mình giật mình nhảy dựng cả lên." Âm thanh của bạn cùng phòng hỏi.
    Lê Vũ nhún vai, vô cùng thoải mái nói: "Trong trò chơi quen được một em gái, đáng yêu khóc với mình."

    Tác giả có lời muốn nói: ayy ayy ayy, bách hợp tân nhân cầu nhắn lại qaq, nhắn lại là lớn nhất cổ vũ ~
    Sửa lần cuối bởi An Cella; 08-16-18 lúc 05:37 AM.
    Tuyết Ngưng Tài sản


  6. The Following 9 Users Say Thank You to Tuyết Ngưng For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Jul 2018
    Bài viết
    6
    Ngân lượng
    78
    Thanked: 39
    Chương 3:

    Edit + Beta: MềuBự

    ------------------

    Bên tai truyền đến tiếng 'sột sột soạt soạt' mỏng manh, Thư Dĩnh Nhiên lật người đem gối đầu kẹp giữa hai chân, môi giật giật, tiếp tục ngủ.

    Qua chốc lát, có người lại gần vỗ vỗ mép giường của nàng: "Uy, Thư Dĩnh Nhiên, giờ này còn ngủ, cậu không biết buổi sáng hôm nay học viện có đại hội a!"

    Thư Dĩnh Nhiên lại trở mình, mặt nhìn nàng, hơi hơi mở mắt thành cái khe nhỏ, "Đại hội gì a, ta không đi." Cũng không phải lên lớp, có đi hay không cũng không sao cả.

    "Có học tỷ nữ thần Lê Vũ của chúng ta làm người phát ngôn, cậu cũng không đi sao?" Lâm Vĩ Đồng cánh tay đeo ba lô, tay còn lại nhẹ nhàng lắc qua lắc lại chìa khóa, phát ra tiếng 'sa sa', ngữ khí nhẹ nhàng.

    "Lê Vũ?" Thư Dĩnh Nhiên cơ hồ bật người ngồi dậy, hai mắt khẽ nhếch, "Cậu xác định?"

    "Ai nha, vô cùng chính xác, tin hay không tùy cậu, cậu lại không rời giường, tớ liền đi một mình!"

    "Đừng đừng đừng, chờ tớ, chờ tớ!" Thư Dĩnh Nhiên sốt ruột muốn xuống giường, dưới chân vừa trượt thiếu chút nữa cả người ngã từ trên giường xuống.

    "Ai, cậu cẩn thận một chút, chỉ vì muốn đi xem bộ dạng của nữ thần, cậu cũng không cần khoa trương như vậy chứ!" Lâm Vĩ Đồng bĩu môi ghét bỏ.

    "Vĩ Đồng, Dĩnh Nhiên, hai chúng tớ đi trước đây, các cậu cũng nhanh lên a!" Hai người bạn cùng phòng khác trong ký túc xá đã thu thập xong mọi thứ vội vàng rời đi, hiện tại chỉ còn hai người các nàng.

    Thư Dĩnh Nhiên xuống giường, bước một bước dài vọt vào toilet, chỉ nghe bên trong truyền ra tiếng nước chảy từ vòi sen cùng với tiếng dùng sức đánh răng.

    Lâm Vĩ Đồng chờ đến nhàm chán, vào trang web của trường, lướt lướt bài viết giết thời gian, chỉ thấy vài bài viết ở trang đầu, tám chín phần đều có liên quan đến tin tức của Lên Vũ.

    Loáng thoáng từ đồng học phát tán mấy bức hình chụp được dung nhan mơ hồ của Lê Vũ, Lâm Vĩ Đồng không khỏi cảm thán nói: "Con nhà ai khéo đẻ vậy a, quan trọng hơn hết là vấn đề học tập hoàn hảo không chỗ nào chê được! Điều này làm cho mình dù thân là nữ sinh cũng nhịn không được ngó mắt nhìn thêm, nếu nam sinh, vậy chắc không nhịn được a!"

    "Gì, cậu nói ai sinh ra tốt!" Thư Dĩnh Nhiên miệng đầy kem đánh răng miệng lưỡi không rõ hỏi.

    "Câu mau đánh răng nhanh, trong vòng năm phút đồng hồ cậu còn chưa xong, tớ liền đi!" Lâm Vĩ Đồng thở hổn hển nói.

    Lê Vũ, nhân vật làm mưa làm gió trong thủ đô đại học, thời điểm Thư Dĩnh Nhiên suy nghĩ học xong cấp ba quyết định thi vào đại học này, liền nghe qua sự tích của nàng.

    Khoa chính quy tiếng Anh chuyên nghiệp, khoảng thời gian ở năm thứ nhất đại học toàn bộ tân sinh viên đều được chọn bốn cấp, nàng liền trực tiếp ghi danh chuyên tám, hơn nữa còn vượt qua điểm số cao, năm đó, đều trình báo lên thủ đô Nhật.

    Năm thứ hai được quốc gia cấp giấy chứng nhận phiên dịch, nghỉ hè được cấp trên cho tiền ra nước ngoài, đi làm phiên dịch viên, đương nhiên có thể làm được như vậy, thì gia cảnh trong nhà cũng không phải dạng vừa, hiện nay năm ba, nghe nói mục tiêu là một năm lấy được bằng tiếng Nhật cùng tiếng Pháp.

    Thư Dĩnh Nhiên tự nhận mình kiến thức thiển cận, cô nghĩ rằng Lê Vũ là người mạnh mẽ nhất mà cô từng biết trong đời, đương nhiên, còn chưa được nhìn thấy qua, bất quá đây là cơ hội tốt của cô, cô nhất định phải nhìn thấy dung mạo của nữ thần cho bằng được!

    "Thư, Dĩnh, Nhiên!" Lâm Vĩ Đồng thúc giục.

    "Được rồi, tớ xong rồi!" Thư Dĩnh Nhiên cuối cùng cầm một cọng dây thun lên buộc lại tóc, buộc xong từ trong toilet lao ra ngoài, "Chúng ta đi thôi."

    Lâm Vĩ Đồng trắng mắt liếc nàng một cái, thay nàng cầm ba lô lên, đưa tới trước mặt nàng, "Này, đừng có quên, tới lúc hội thảo kết thúc, tớ nghĩ sẽ không quay lại ký túc xá cùng cậu được."

    Thư Dĩnh Nhiên ngọt ngào cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ, "Tớ biết rồi, Vĩ Đồng tốt nhất."

    Hai người tay trong tay cùng nhau rời khỏi ký túc xá, Lâm Vĩ Đồng không quên nhìn qua thời gian trên điện thoại di động: "Không xong, bị muộn rồi!"

    Sau đó, trên hành lang là một trận âm thanh chạy như điên.

    Đại học ngoại ngữ khuôn viên học viện tự nhiên là rất tốt, kế bên ven hồ, cây cối mọc thành bụi, còn có chim và hoa, tỉ lệ nam nữ trong học viện nổi danh là 1: 9.

    Trên quảng trường, phía trước tòa nhà đại học, đưa mắt nhìn xa xa, hầu như nhìn không thấy giống đực, các tiểu cô nương ăn mặc trang điểm theo nhiều cách khác nhau, bởi qua khoảng thời gian, qua tường cấp từng lớp có sự bất đồng, chương trình học an bài không đồng nhất, cho nên việc ở trong học viện, mọi người muốn nhìn thấy mặt của Lê Vũ, cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy.

    "Ôi chao, ngày hôm trước tớ hình như ở lầu một gặp được học tỷ Lê Vũ."

    "Thật sao? Dáng dấp ra sao a?"

    "Ân. . . .Cũng không hẳn thấy rõ ràng nha, khí tràng của học tỷ lúc tới gần quá cường đại, tớ cũng không dám nhìn thẳng mặt... Tớ chỉ nhớ rõ, vóc dáng rất cao, ít nhất cũng 1m75."

    "Di, thật sao, vậy cũng không dám nhìn..."

    Hội thảo còn chưa bắt đầu, mọi người đã bắt đầu nói chuyện phiếm, nội dung khác nhau, nhưng đa số đều thảo luận vấn đề có liên qua đến vị nữ thần bí ẩn của học viện.

    "Thư Dĩnh Nhiên, cậu chưa ăn cơm nha, cùng con rùa chạy chậm như nhau, nhanh lên, ngoại viên xa như vậy, nếu còn chậm đợi lát nữa nói không chừng sẽ bị phạt đứng trở thành nhân vật nổi bật!" Lâm Vĩ Đồng vừa chạy vừa răn dạy.

    Thư Dĩnh Nhiên ủy khuất mà bĩu môi: "Nhân gia vốn là còn chưa ăn cơm nha. . ."

    "Cậu còn dám tranh luận!"

    Hai người cứ như vậy ngươi một câu ta một câu, ở trên sân trường không hề có hình tượng ba chân bốn cẳng chạy.

    Hội thảo bắt đầu, hiệu trưởng lên đài đọc diễn văn.

    "Các em học sinh, buổi sáng tốt lành. Gió thu đưa thích. . . ."

    Di, chúng ta căn bản không cần nghe bác gái trung niên nói chuyện phiếm nha, nhanh nhanh để học tỷ lên đài đi.

    Hiệu trưởng tựa hồ cũng ý thức được đám học sinh bên dưới không hề quan tâm tới mình, liền nhanh chóng kết thúc bài diễn văn dài dòng của mình, tuyên bố nói: "Kế tiếp, chúng ta cho mời, đại biểu học sinh năm ba, trò Lê Vũ, lên đài phát ngôn."

    Vừa dứt lời, dưới đài một mảnh tiếng vỗ tay như sấm, hiệu trưởng lớn tuổi, không chịu nổi, đành phải lấy tay bịt lỗ tai lại vội vàng xuống đài, xoay người đem microphone đưa cho một nữ sinh cao cao.

    Ngay sau đó, nàng lên đài.

    Bước đi trầm ổn, ngẩng đầu ưỡn ngực, cả người khí thế mười phần, đầu tiên là tằng hắng giọng một cái, sau đó liền tự giới thiệu: "Ta tên là Lê Vũ, mọi người khỏe."

    Dưới đài một mảnh tiếng cảm thán: "Oa, nguyên lai học tỷ cao như vậy a!"

    "Dáng người cân xứng, ngũ quan tinh xảo, diện mạo thuộc về cái loại xem hoài không chán, trời ạ, ta là nữ mà nhìn còn muốn cong. . . ."

    "Đúng là thanh âm của ngự tỷ a, ngọt chết ta rồi!"

    ". . . . ."

    Những nữ sinh bị xếp ở phía sau bởi vì nhìn thấy không rõ, còn nhướng người lên phía trước mượn mắt kính của người ở trên nhìn, quần chúng dưới đài liền lấy điện thoại di động ra quay phim chụp hình lại.

    Về phần vì sao lại trở nên náo động như vậy, bởi vì Lê Vũ chưa từng ở trong trường xuất đầu lộ diện, mà sự tích của nàng đã đủ náo động, thế nhưng nàng là người khiêm tốn, không quá thích xuất đầu lộ diện, lúc này đây, do học viện hết lần này đến lần khác khuyên bảo, nàng mới bằng lòng đáp ứng, dù sao chỉ còn một năm, nàng liền phải rời khỏi đi thực tập, vậy liền để cho mấy tiểu học muội nhiều chuyện một chút, nổi hứng lên, theo lời nói của nàng mà học tập kinh nghiệm.

    "Đến, đến, đến!"

    Hai người Lâm Vĩ Đồng cùng Thư Dĩnh Nhiên lững thững đi đến, cuối cùng thời điểm còn mấy bước chân chậm rì đi tới, vừa đi vừa thở phì phò.

    Bởi vì đứng ở trên đài, hơn nữa bản thân cao hơn, cho nên Lê Vũ rất khó mà không chú ý đến hai học muội 'đến muộn' này, ánh mắt cũng nhìn theo động tác của các nàng.

    Học tỷ đột nhiên phân tâm gián đoạn phát ngôn, điều này làm cho các học sinh bên dưới cũng lập tức theo phương hướng nhìn qua.

    Ách. . . Tình huống gì thế này.

    Thư Dĩnh Nhiên cùng Lâm Vĩ Đồng ở trong ánh mắt chăm chú nhìn của mọi người dừng lại, Lâm Vĩ Đồng còn lo lắng mà vỗ vỗ Thư Dĩnh Nhiên, nhỏ giọng nói: "Sao lại thế này a?"

    Thư Dĩnh Nhiên khẩn trương nói: "Tớ cũng không biết a. . . ."

    Lời nói vừa dứt, nàng liền ngửa đầu lên nhìn người kia, tuy thoạt nhìn cao cao tại thượng lại như loại nữ sinh mộc xuân phong*, mà ánh mắt của nàng ấy cũng vừa dừng ở trên người mình.

    Không biết vì sao, trong đầu Thư Dĩnh Nhiên lúc này thế nhưng nhớ tới đại thần tối hôm qua [Vũ Hóa Thành Tiên ] . . . .

    Cô ấy thực sự chơi game tới mức ngớ ngẩn.

    Trong đầu toàn trò chơi. . . .

    ----------------------

    Tác giả có lời muốn nói: thu được nhắn lại, khỉ vui vẻ =w=

    Dĩnh Nhiên cùng Lê Vũ học tỷ rốt cục chính diện giao phong lạp ~(≧ω≦*)

    *Như mộc xuân phong(如沐春风): 1. Tỉ dụ được khai sáng, được cảm hóa hay nhận được điểu bổ ích khi ở chung với người có đức hạnh cao thượng, có học thức cao. được soi sáng, được cảm hóa,... | 2. Tỉ dụ chìm đắm trong hoàn cảnh tốt đẹp, tâm tình vui sướng thoải mái. Giống như đứng trong gió xuân ấm áp.
    Sửa lần cuối bởi Tuyết Ngưng; 09-09-18 lúc 03:04 PM.
    Tuyết Ngưng Tài sản


  8. The Following 3 Users Say Thank You to Tuyết Ngưng For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Jul 2018
    Bài viết
    6
    Ngân lượng
    78
    Thanked: 39
    Chương 4:

    Edit: Tuyết Ngưng.
    Beta: MềuBự.

    ----------------

    "Xin lỗi, chúng tôi đến muộn." Thư Dĩnh Nhiên chủ động xoay người cúi đầu, Lâm Vĩ Đồng cũng nhanh chóng xoay người theo, "Đúng vậy, đúng vậy, xin lỗi xin lỗi."

    Xung quanh rất ồn ào, Lê Vũ cũng không biết hai nữ sinh đối diện nói gì, thu hồi tầm mắt lại, sau đó làm như không có chuyện gì xảy ra, nâng micro nói, "Ngại quá mọi người, tôi xin mạn phép nói tiếp."

    Lâm Vĩ Đồng kéo Thư Dĩnh Nhiên, nhỏ giọng nói, "Đi thôi, mọi người không nhìn chúng ta." Lúc này, hai người mới lén lút đi tìm hàng lớp mình, đứng ở cuối cùng.

    Chị khóa trên giọng nói thật dễ nghe, mỗi từ đều rõ ràng, âm thanh có lực, Thư Dĩnh Nhiên dùng lực ở mũi chân, cái đầu cô cố ngẩng lên với cái cơ thể một mét sáu này, mặc kệ cố gắng như thế nào, cũng chỉ có thể nhìn thấy gáy của những người phía trước.

    "Ai da. . . Sớm biết như vậy, tớ đã dậy sớm một chút." Thư Dĩnh Nhiên tự trách đủ kiểu, hôm nay là cơ hội tốt, nếu bỏ lỡ không biết về sau còn cơ hội thấy hay không.

    "Hừ, bây giờ cậu mới biết sao, đều tại cậu, nên tớ mới phải đứng cuối, cả một cái rắm cũng không nhìn thấy!" Lâm Vĩ Đồng bĩu môi đều là oán giận.

    Đại hội kết thúc, những người phụ trách liền sắp xếp qua loa sau đó biến mất không còn một bóng, đám đông chật chội, có người đi đến lớp học, có người thì lại đi ký túc xá hoặc căng tin.

    Lê Vũ ôm sách bị những học sinh này vây quanh, tình cảnh này cũng làm cho cô không biết phải giải quyết sao mới tốt, Lâm Vĩ Đồng kéo tay Thư Dĩnh Nhiên bên cạnh đi qua, đột nhiên Lê Vũ nhìnn qua đây, hỏi: "Các em là học viên lớp nào?"

    Cả người Thư Dĩnh Nhiên run lên, cực kỳ khẩn trương, cả người cũng không dám ngẩng đầu nhìn bên kia, chỉ thấy Lâm Vĩ Đồng thoải mái nói, "Chào chị, chúng em là khóa 15 lớp chính quy tiếng Nhật."

    "À . . Học ngoại ngữ, luyện tập lúc sáng sớm rất có hiệu quả." Lê Vũ thản nhiên nói.

    Thư Dĩnh Nhiên nghe ra câu nói của cô càng đỏ mặt hơn, cô rất khó đến sớm hầu như ngày nào cũng đến muộn, đừng nói là học từ vào lúc sáng sớm. . .

    "Vâng, chúng em biết rồi, cám ơn chị!" Lâm Vĩ Đồng cười nói.

    "Học tỷ, chị có đề thi ôn tập cấp bốn không?"

    "Học tỷ, chị có bạn trai chưa?"

    "Học tỷ, có thể chụp hình chung với em một tấm được không?"

    Rất nhanh, Lê Vũ liền bị những yêu cầu này làm đến mức hận không thể phân thân ra, Lâm Vĩ Đồng cùng Thư Dĩnh Nhiên đứng bên ngoài, cũng thức thời tránh ra.

    Lúc đi lên tầng, Lâm Vĩ Đồng đột nhiên hỏi: "Thư Dĩnh Nhiên, cậu không phải rất hiếu kỳ với nữ thần Lê Vũ sao, tại sao vừa rồi. . . Lúc đó, tớ cứ nghĩ cậu sẽ bon chen với mấy người kia mà bỏ rơi tớ đó."

    "Tớ . . Tớ. . . ." Thư Dĩnh Nhiên thẹn thùng ngẩng đầu lên, ai ngờ lúc này Lâm Vĩ Đồng cười to, chỉ vào Thư Dĩnh Nhiên nói, "Sao mặt của cậu đỏ như mông khỉ vậy!"

    Thư Dĩnh Nhiên giơ hai tay lên ôm má mới phát hiện má mình rất nóng, dấu chột dạ, trợn mắt nhìn Lâm Vĩ Đồng một cái, "Tớ không có!" Nói xong, đi về phía trước.

    "Này này này! Tớ đùa với cậu đó, chờ tớ với, Thư Dĩnh Nhiên thối!" Lâm Vĩ Đồng nhanh chóng đuổi theo.

    Chuông vào lớp vang lên, Thư Dĩnh Nhiên tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, lấy sách của mình ra, Lâm Vĩ Đồng đi vào sau, trực tiếp ngồi ở chỗ bên cạnh cô, muốn cô trả lời, Thư Dĩnh Nhiên trả lời cho có lệ, ánh mắt thì cố tình lảng tránh cô ấy.

    Thầy giáo dạy tiếng Nhật chính thức đi vào, nói: "Chào các em học sinh, tôi là thầy giáo chính thức dạy tiếng Nhật năm thứ nhất của các em, tôi họ Trần, sau này mọi người gọi tôi là sensei là được, nghĩa là thầy, là bề trên."

    Chỉ chốc lát, trong phòng họ vang lên các vần "a i u e o " đọc chậm.

    "Ngôn Thanh, cảm ơn cậu, cậu tới đúng lúc quá, nhanh cấp cứu cho tớ." Lê Vũ chậc lưỡi, thở dài một cái.

    Ngôn Thanh cười to, nhìn về phía cô, gương mặt bị ánh nắng sớm chiếu lên hiện lên khuôn mặt tinh xảo, "Sao nào, cảm giác bị các em khóa dưới vây quanh như thế nào?"

    Lê Vũ nhăn mày lại, cười như không cười: ". . . . Nói như thế nào đây, mấy cô bé đó, nhiều vấn đề lắm, làm cho tớ có chút chịu không nổi. . . Tớ thì, không thích mấy trường hợp như vậy, chỉ một lần này thôi."

    Gió nhẹ phất qua, cây liễu bên hồ, đong đưa theo gió, gió nhẹ thổi qua mặt cảm giác thật thoải mái, Ngôn Thanh lại hỏi, "Đi đến thư viện ngay, cậu có muốn ôn tập với tớ hay không?"

    Lê Vũ khoát tay, nhìn phía xa, "Không được, tớ đưa cậu đến thư viện, sau đó lại về ngủ nướng. " Nói xong, hai tay che miệng ngáp to một cái.

    Ngôn Thanh bĩu môi cố ý nói, "Tớ thấy, cậu là thuận tiện làm xấu, cẩn thận mất hình tượng học bá trước mặt mọi người."

    Lê Vũ đột nhiên quay đầu tới nhìn về phía cô ấy, tự tin nhếch môi cười, "Cậu đã quên bài thi cuối kỳ nửa năm trước sao, tớ thổi một bài sáo, cuối cùng không phải vẫn đứng đầu sao?"

    Ngôn Thanh không có cách với cô, "Biết biết, cậu rất lợi hại, mới vào trường đại học năm đầu đã làm xong việc của bốn năm, đương nhiên sợ rảnh, nhưng mà, tớ cảm thấy, cậu vẫn nên nói chuyện yêu đương đi, bốn năm đại học như vậy vẫn không có một mối tình vắt vai."

    "Được rồi, được rồi, mấy người các cậu, mỗi ngày nói mãi bên tai tớ, lỗ tai tớ cũng sắp thủng rồi, tới thư viện rồi, tớ đi trước đây!" Lê Vũ nói xong, xoay người đi sang chỗ khác, giơ cánh tay lên cao, vẫy vẫy vài cái.

    "Trưa gặp!" Ngôn Thanh nói xong, ôm sách đi trên hành lang thư viện.

    Nhưng mà nghĩ cũng kỳ lạ, từ lúc cô học đại học cùng Lê Vĩ đến giờ, là bạn thân nhất, với điều kiện của Lê Vũ, tìm một người bạn trai như nào mà không có, nhưng bên người lại không có người khác giới, ngay cả người đồng tính cũng thiếu đến đáng thương, gần đây có lời đồn đang lan truyền trong trường là cô ấy tính cách lạnh lùng.

    Dừng, Ngôn Thanh cô cũng không định nói cho Lê Vũ chuyện đó, với tính cách của cô, nhiều nhất cũng chỉ nói một câu, "Những người đó chỉ là ăn no nhàm chán." Mà kết thúc đề tài thôi.

    "Thư Dĩnh Nhiên, cậu buông điện thoại xuống cho tớ, ăn cơm cho xong đã được không?"

    "Không được, 12:30 minh chủ võ lâm đã bắt đầu rồi, cậu yên tâm, tớ đi lên xem boss một chút, có phần thưởng!"

    "Thư Dĩnh Nhiên, tớ cho cậu Sung Nguyên Bảo, ít nhiều cũng có, cậu phải ăn xong bữa cơm này với tớ trước!" Lâm Vĩ Đồng nói xong, liền cướp lấy điện thoại của Thư Dĩnh Nhiên, trò chơi này quá mê người, cô phải tìm cách sửa cho cô ấy một chút mới được.

    Thư Dĩnh Nhiên bĩu môi, đôi mắt trông mong nhìn điện thoại trong tay bị Lâm Vĩ Đồng giật lấy, "Vĩ Đồng tốt nhất, đưa cho tớ đi nhìn boss một chút được không!"

    Lâm Vĩ Đồng mất tự nhiên sờ sờ cánh tay, cảm giác cả người nổi đầy da gà, xoa cánh tay trả điện thoại cho cô, "Cầm lấy cầm lấy, đúng là không chịu nổi cậu, đánh xong nhanh chóng ăn cơm!"

    Thư Dĩnh Nhiên vui vẻ cầm lấy điện thoại di động, cười giống như đứa trẻ ngốc, đăng nhập vào trò chơi, gia tộc thông báo: Tất cả mọi người, dừng treo máy, mời trở lại Trương Dương thành, tham gia minh chủ võ lâm, cấm chạy vào kho chia hoa hồng!

    [Vũ Hóa Thành Tiên]: Bảo bối gia tộc có ở đây không, mang lời này gửi đến gia tộc, đám người kia ngày thường không thích nghe chỉ huy, ngươi tới khả năng có tác dụng một chút.

    [Thư Dĩnh Nhiên]:??? ( icon người da đen dấu chấm hỏi)

    Vừa mới online, tộc trưởng gọi cô, có chút thụ sủng nhược kinh, rất nhiều là... Kinh ngạc đi.

    Nhưng mà cô nghĩ, nếu tộc trưởng cho cô chức vị này, nhất định sẽ có lúc dùng tới cô, không có khả năng mỗi tuần đều không công mà hưởng lộc đúng không?

    Nghĩ đến đây, tay Thư Dĩnh Nhiên run rẩy, trả lời: Được!

    Ngay sau đó mở giao diện minh chủ võ lâm ra, đang đợi thời gian, ấn nút giọng nói: Mọi người nghe ta chỉ huy, lúc 7 phút 30 giây đánh lần đầu tiên!

    "Oa, lại là Tiểu Hoa chỉ huy!"

    "Giọng nói rất êm tai~ sau này mỗi ngày đều có thể như vậy, ta bảo đảm mỗi ngày tích cực tới tham gia minh chủ võ lâm!"

    [Bắn Chết Điểu Ti Nam]: "Tiểu Hoa đừng quan tâm bọn họ!"

    Chỉ chốc lát, những người nhàn rỗi trong gia tộc đều tham gia sôi nổi, số người tham gia của Lăng Vũ gia tộc tăng mạnh, một lúc liền ổn định danh hiệu số một, hơn nữa ném danh hiệu số hai đi.

    Nhìn kết quả như vậy, lần đầu tiên Thư Dĩnh Nhiên cảm thấy, mình vẫn có tác dụng! (′?ω?'), ít nhất so trước kia làm kẻ chạy trốn ở gia tộc khác tốt hơn nhiều.

    "Lúc ba phút năm mươi giây đánh lần thứ hai, một lần cuối cùng trong vòng một phút!"

    Những bạn học ngồi ăn cơm xung quanh không hẹn mà gặp cùng liếc mắt về đây, Lâm Vĩ Đồng ngồi cạnh Thư Dĩnh Nhiên xảm thấy xấu hổ, đem mặt cúi thấp xuống, còn thuận tiện dịch mông ra, giả vờ không biết trò chơi mê người này, nhưng Thư Dĩnh Nhiên nhập tâm không hề phát hiện.

    Ngắn ngủn 12-13 phút minh chủ võ lâm đã kết thúc, gia tộc hạng nhất lấy được càng nhiều vật tư hơn trước đây, cái này, nếu sau này đem đi bán đấu giá có thể chia hoa hồng cho mỗi người.

    [Vũ Hóa Thành Tiên]: Tiểu Hoa làm không tồi.

    Một câu khen ngợi ngắn gọn, làm Thư Dĩnh Nhiên ngạc nhiên, vui đến mức muốn bay lên trời đi.

    [Nhất Đóa Tiểu Hoa]: Cảm ơn tộc trưởng quan tâm, sau này ta nhất định sẽ cố gắng không ngừng!

    Không nghĩ tới tộc trưởng trả lời lại cô, vẫn là một câu không tưởng được: Buổi tối có thời gian không, đi đánh phó bản với ta.
    Tuyết Ngưng Tài sản


  10. The Following 3 Users Say Thank You to Tuyết Ngưng For This Useful Post:


  11. #6
    Ngày tham gia
    Jul 2018
    Bài viết
    6
    Ngân lượng
    78
    Thanked: 39
    Chương 5:

    Edit: Thiên Vương Là Ta.
    Beta: MềuBự.

    ----------------------

    Khoảnh khắc nhận được tin đó, Thư Dĩnh Nhiên vỗ lên bàn "Vĩ Đồng, đại thần hẹn tớ buổi tối cùng nhau đánh phó bản!"

    Nhìn bốn phía chỉ thấy Lâm Vĩ Đồng đã ngồi cách nàng một cái hành lang bàn khác, vùi đầu hướng nàng phất phất tay "Mất mặt chết mất, mau ăn cơm đi!"

    Thư Dĩnh Nhiên sững sờ, lúc này mới ý thức được người ở chung quanh đây đều dùng ánh mắt khác thường nhìn nàng, dường như đang dùng mắt nói cô gái này. . . Bệnh tâm thần nha!

    Nhất thời cảm thấy hai bên gương mặt nóng nóng, Thư Dĩnh Nhiên vội vàng ngồi xuống, nhanh chóng cúi đầu xới hai miếng cơm vào miệng, làm bộ ăn rất nghiêm túc, mà lúc này cơm nước đều đã nguội.

    Buổi chiều chỉ có một tiết thể dục, đánh bóng chuyền xong ra một thân mồ hôi về Thư Dĩnh Nhiên tắm rửa thật sớm, thời gian kế tiếp liền bắt đầu trông mong buổi tối đến nhanh một chút.

    Trên bản thảo được trải bằng phẳng, bút máy sàn sạt lưu lại dấu vết ở trên, lúc giả vờ cầm một tờ giấy vừa viết vừa học thuộc, thỉnh thoảng Thư Dĩnh Nhiên lại liếc nhìn màn hình điện thoại, tài khoản trò chơi đang mở ra hình thức tự động giết quái xoát kinh nghiệm tại dã ngoại, cứ việc biết tộc trưởng không hoạt động giờ này, nàng vẫn sẽ không tự giác lật xem danh sách bạn bè, nhìn bức ảnh màu xám tro kia.

    Nàng không biết tộc trưởng nói buổi tối đánh phó bản rốt cuộc là bảy giờ tối hay là tám giờ, hay chín giờ. . . . Cho nên nàng chỉ có thể một mực chờ.

    Môn tự học buổi chiều của Lâm Vĩ Đồng không giống với nàng, cỡ 5 giờ mới vừa về ký túc xá, ném ba lô, xoay người hướng Thư Dĩnh Nhiên nói "Đi ăn cơm đi!"

    "Tớ không đi, tớ muốn giảm cân. . ." Thư Dĩnh Nhiên không ngẩng đầu lên nói.

    Lâm Vĩ Đồng không chút khách khí bắt lấy cánh tay của nàng "Cái thân của cậu như vầy mà còn đòi giảm cân, đi, tỷ dẫn ngươi đi ăn đồ ngon!"

    "Vĩ Đồng, tớ thực sự không đói bụng, cậu cùng Tiểu Vi và Na Na đi đi." Thư Dĩnh Nhiên vừa nói vừa dùng mắt ra hiệu hai bạn cùng phòng.

    "Đúng vậy, Vĩ Đồng, chúng tớ đang chuẩn bị đi ăn cơm, cậu cũng đi cùng tụi mình nha!!" Lâm Tiểu Vi nói.

    "Vậy cũng được." Lâm Vĩ Đồng thỏa hiệp, trước khi đi còn không quên tổn hại Thư Dĩnh Nhiên, "Cậu tự xem lại mình đi, học tập không nghiêm túc, vừa chơi lại vừa sạc điện chơi di động khéo chừng bị nổ!"

    Thư Dĩnh Nhiên nâng đầu đỡ kính mắt, vô cùng ngốc manh nói: "Tớ không chơi điện thoại, tớ để ở đó xem. . ."

    "Cậu giải thích quá yếu ớt rồi!" Lâm Vĩ Đồng nói xong, khoát tay đi ra cửa.

    Xác định Lâm Vĩ Đồng đi thật, Thư Dĩnh Nhiên lúc này mới giống một cái túng bao, đưa bàn tay hướng điện thoại di động, hơi do dự một chút, thực sự nổ sao? Không thể nào, mình chỉ nhẹ nhàng chạm thử, lại không chơi. . .

    Không nhìn không biết, chính mình suýt chút nữa tại dã ngoại bị người giết, lúc nàng nhìn thấy, máu chỉ còn nửa thanh, đối phương lại là Thúy Yên, đồng môn tương tàn, Thư Dĩnh Nhiên không hề nghĩ ngợi phát đại chiêu đánh trả đối phương, trong lòng rất uất ức, mọi người không xâm phạm lẫn nhau, ta bé ngoan treo máy, ngươi lại tới diệt ta.

    Người kia biết nàng là người sống, một giây kế tiếp sau liền lên ngựa trốn thoát, Thư Dĩnh Nhiên cũng lười đuổi theo tính sổ, chỉ là tại sao người nọ ở lúc nàng tự động làm nhiệm vụ đặc biệt mở hình thức tàn sát tới giết nàng?

    Từ trước đến nay nàng đều khiêm tốn, ngoại trừ ngẫu nhiên gây xôn xao trên thế giới cũng không kết thù hận với người nào, chuyện này quá đột ngột, thực sự làm nàng trăm nghĩ khó giải.

    Nội dung học ngày hôm nay Thư Dĩnh Nhiên hầu như đều nắm giữ, lại ôn tập một lần nội dung ngày mai, hoàn thành bài tập thầy giáo giao cho cũng mới sáu giờ rưỡi, điện thoại di động cũng sạc đầy điện, Thư Dĩnh Nhiên đứng dậy thư giãn cổ, cánh tay, ăn quả táo, lúc này mới hài lòng ôm điện thoại di động leo lên giường nhỏ của mình.

    Khi nhìn lại trò chơi, tài khoản đã thăng cấp, chiến lực lên một chút xíu, mang theo bản đồ bảo tàng lấy được lúc đánh quái, Thư Dĩnh Nhiên bắt đầu cưỡi ngựa tìm bảo tàng, thời gian chờ đợi thật sự mệt mỏi, nàng bất đắc dĩ làm chút chuyện để giết thời gian.

    Bên ngoài cửa túc xá truyền đến tiếng cười cười nói nói, chỉ chốc lát cửa bị đẩy ra, Lâm Vĩ Đồng các nàng ấy đã trở về.

    "Ôi, sáng nay hai người các cậu cố gắng đứng trước mặt học tỷ cảm giác thế nào hả?" Lâm Vĩ Đồng nói.

    "Cậu nói học tỷ Lê Vũ hả, tớ cảm thấy học tỷ diễn thuyết rất chân thật, phương pháp học tập cũng rất đơn giản, chỉ là coi như tớ hoàn toàn copy hình thức người ta học tập, cũng không học tốt được như người ta, dù sao đầu óc nơi này là trời sinh!" Lâm Tiểu Vi nói, dùng đầu ngón tay chỉ chỉ não.

    "Di, Thư Dĩnh Nhiên đâu?" Lâm Vĩ Đồng bưng ly nước đứng trước giường của mình, nhìn hai bên một chút không có phát hiện người.

    "Tớ ở đây!" Thư Dĩnh Nhiên đúng lúc ngồi dậy, giơ tay lên.

    "Cứ dọa tớ!" Lâm Vĩ Đồng hoảng sợ che ngực mình, "cậu làm sao lên giường nhanh như vậy, cậu tắm chưa?"

    Thư Dĩnh Nhiên cười ngây ngô "Tắm rồi, học thể dục trở về liền tắm." Nói xong, ánh mắt lại trở về trên điện thoại di động của chính mình.

    Chỉ qua chốc lát, một tay duỗi tới, chỗ đốt ngón tay treo một cái túi ni lông tiện lợi, trong túi chứa mùi thơm bay bốn phía bắp chưng/bắp xào "Có bắp này ăn không?"

    Thư Dĩnh Nhiên nuốt một ngụm nước bọt, quả quyết lắc đầu "Tớ. . . Tớ giảm cân!"

    Lâm Vĩ Đồng cố ý quơ quơ tay, làm cho mùi hương phân tán bốn phía càng thêm đều đặn chút: "Người nào đó không ăn, ta đây liền tự cầm đi!"

    "Tớ ăn, tớ ăn!" Một giây kế tiếp, Thư Dĩnh Nhiên không hề còn tôn nghiêm bại trận, giương mắt nhìn Lâm Vĩ Đồng phía dưới.

    Lâm Vĩ Đồng cười xấu xa, chuyện cỏn con này, mà ta còn không trị được ngươi sao.

    Nhận lấy bắp, Thư Dĩnh Nhiên mở túi ra, yên lặng nói "Cám ơn cậu, Vĩ Đồng."

    "Cảm ơn cái gì, hai chúng ta là gì của nhau a!" Lâm Vĩ Đồng hào phóng nói.

    Bắp ngô hương vị thơm ngọt mềm mại ăn ngon cực kỳ, Lâm Vĩ Đồng nhất định là con giun trong bụng nàng, Thư Dĩnh Nhiên chính là loại người vì trò chơi liền xuống giường ăn bữa cơm cũng không muốn, chỉ ăn một trái táo rất nhanh thì đói bụng.

    Hệ thống tin tức đang lóe lên, nhắc nhở nàng nên đi vùng đất của gia tộc sưởi ấm rồi.

    Thư Dĩnh Nhiên hai ba miếng liền giải quyết xong bắp ngô, vội vàng chạy tới đất gia tộc, gia tộc sưởi ấm vừa vặn bắt đầu, tên như nội dung chính là một đám người vây quanh một cái lò lửa lớn, thời thời khắc khắc đều có thêm kinh nghiệm, nếu như sử dụng đạo cụ uống rượu, kinh nghiệm còn có thể thu được nhiều hơn.

    "Hơ xong lửa chính là minh chủ võ lâm rồi, Tiểu Hoa muội nhớ chỉ huy nha!"

    "Tiểu Hoa muội tử, chút nữa có đánh phó bản không, ca ca mang ngươi đi!"

    [Nhất Đóa Tiểu Hoa]: Minh chủ võ lâm ta sẽ tiếp tục chỉ huy, còn đánh phó bản ta đã có đội ngũ!

    "Có đội ngũ, là ai nha, trong đội ngũ còn thiếu người không?"

    Đúng lúc này, hệ thống nhảy ra một cái khung hiện lên [ Mục Hạ mời ngài gia nhập vào đội ngũ! ]

    Mục Hạ? Chính là tỷ tỷ chơi Nga Mi siêu lợi hại, hình như có hơn ba mươi vạn chiến lực, nàng ấy cũng muốn tìm nàng vào tổ đội đánh phó bản buổi tối ha!. . . . Thư Dĩnh Nhiên có chút do dự, dù sao cũng đã đáp ứng tộc trưởng trước, vậy nhất định phải tuân thủ hứa hẹn.

    Không nghĩ tới Mục Hạ chậm chạp không lấy được câu trả lời chắc chắn, dĩ nhiên chat riêng với nàng: Tiểu Hoa, vào đội, tộc trưởng một hồi liền hoạt động, buổi tối chúng ta cùng nhau đánh phó bản.

    Thì ra là cùng nhau a.

    [Nhất Đóa Tiểu Hoa]: Tốt, Mục Hạ tỷ tỷ, ta đây liền vào!

    [Mục Hạ]: (giọng nói) Tỷ tỷ? Ha ha, Tiểu Hoa nha, trong trò chơi này, cũng không nên chỉ bằng vào nhân vật trò chơi để phán đoán tính cách sau lưng họ, có đôi khi ngươi thấy chỉ là ngươi thấy.

    [Nhất Đóa Tiểu Hoa]:. . . Tộc trưởng login từ lúc nào nha?

    [Mục Hạ]: (cười yếu ớt.jpg) Ha ha, ngươi tìm hắn có việc gì thế, yên tâm, trước khi bắt đầu minh chủ võ lâm nhất định sẽ lên.

    Vậy là tốt rồi, Thư Dĩnh Nhiên yên lặng ở trong lòng nói.

    Chỉ chốc lát, trong đội ngũ lại tiến vào một người tên là [ Vô Thanh ] hòa thượng phái Thiếu lâm, được xưng lượng máu vĩ đại khó diệt hòa thượng. . .

    [Vô Thanh]: Ồ, Tiểu Hoa ở trong đội ngũ.

    [Mục Hạ]: Vô Thanh ngươi cuối cùng cũng tới.

    [Nhất Đóa Tiểu Hoa]: Vô Thanh chào ngươi! (Cái trí nhớ này của nàng, ở trước khi biết rõ, không dám tùy tiện gọi người khác ca ca tỷ tỷ rồi.)

    Vô Thanh cũng không có phản ứng lời của nàng, thái độ có chút ôn hoà: Mục Hạ, ta đánh phó bản về sau, không mang theo [ Manh Manh ] rồi?

    [Mục Hạ]: Manh Manh đều rời khỏi gia tộc rồi nha, hơn nữa lần này cùng tộc trưởng cãi nhau quan hệ cũng quá cương rồi. . .

    [Nhất Đóa Tiểu Hoa]: Manh Manh. . . Là ai nha?

    Thư Dĩnh Nhiên cảm thấy không rõ, tên này thoạt nhìn có chút quen mắt, dường như đã gặp qua ở nơi nào.

    Hết lần này tới lần khác đúng lúc này, tộc trưởng vào trong đội ngũ.

    [Vũ Hóa Thành Tiên]: Đang nói chuyện gì vậy?

    Mọi người trong nháy mắt lặng ngắt như tờ, lập tức dời đi trọng tâm câu chuyện.

    [Mục Hạ]: Tộc trưởng ngươi có thể tính ra Tiểu Hoa chúng ta một mực nhớ mong ngươi này.

    [Vũ Hóa Thành Tiên]: Ồ, vậy sao?

    Mục Hạ người kia, tự nhiên. . . Thư Dĩnh Nhiên tay cầm điện thoại di động đều ở run nhẹ, dĩ nhiên cảm thấy cực kỳ thẹn thùng!

    [Mục Hạ]: Xem đi, Tiểu Hoa đều xấu hổ không nói.

    Ta. . . .

    [Vũ Hóa Thành Tiên]: Được rồi, lập tức có minh chủ võ lâm rồi, chờ một hồi đánh xong minh chủ, đi đánh một ván hang thần bí, tiếp tham gia 8:00 Bạch Hổ Đường, tiếp theo đánh phó bản.

    Khá tốt có nàng ra mặt, giải trừ xấu hổ trong khung đội ngũ nói chuyện phiếm.

    Từ vùng đất gia tộc đi ra, khoảng cách minh chủ võ lâm còn có hai phút, Thư Dĩnh Nhiên chợt nhớ tới muốn đi xem chiến lực của mình ở trong môn phái Thúy Yên đứng hàng thứ mấy, vừa mới mở ra bảng xếp hạng chiến lực, bảng chiến lực toàn khu trước 10 thình lình xuất hiện trước mặt, tộc trưởng Vũ Hóa Thành Tiên 60 vạn chiến lực vẫn ổn cư đệ nhị.

    Thư Dĩnh Nhiên tiếp tục mở ra thứ hạng môn phái Thúy Yên, vừa mới chuẩn bị lật sang trang kế tiếp, bỗng nhiên dừng tay lại, chỉ thấy tên [ Manh Manh ] này hiện lên đứng hàng thứ mười ở chiến lực Thúy Yên.

    Nàng cực kỳ tò mò, mở ra tư liệu người kia, một thân trang phục màu quýt. . . Đầu óc Thư Dĩnh Nhiên lập tức rõ ràng, người này không phải là người buổi chiều lúc nàng treo máy, người phái Thúy Yên mở ra hình thức tàn sát muốn diệt khẩu nàng kia sao?

    ---------------------------

    Tác giả có chuyện muốn nói: Cảm tạ địa lôi của Cảnh Hi bảo bảo ~ mua.
    Tuyết Ngưng Tài sản


  12. The Following 5 Users Say Thank You to Tuyết Ngưng For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •