Kết quả 1 đến 3 của 3
  1. #1
    Ngày tham gia
    Jan 2018
    Bài viết
    3
    Ngân lượng
    36
    Thanked: 17

    Sư Thuyết - Lưu Diên Trường Ngưng




    GIỚI THIỆU



    Tên gốc: Sư Thuyết (Sư nói) - 师说 (Shī shuō)
    Tác giả: Lưu Diên Trường Ngưng
    Thể loại: Cung đình hầu tước - Ông trời tác hợp - Trời xui đất khiến - Gương vỡ lại lành => HE.
    Nhân vật chính: Thương Thanh Đại, Đỗ Nhược┃Phối hợp diễn: Trần Thủy Tô, Bạch Như Thường, Yên Vân Hoa, Thương Đông Nho, Yến Vân Thâm, Tề Mông, Tề Thanh, Tề Tương Nương, Lan Tiên, Hứa Nhược Mai┃
    Words (QT): ~ 342233
    Toàn văn hoàn: 11-01-2017
    Văn chương tích phân: 50,064,936
    Editor: Quân Lâm Uyên, ThanhPhong158
    Nguồn QT: jjwxc.net + wtulip01 + arya1408
    Editor đảm bảo vẫn giữ nguyên văn phong của tác giả trong bản QT.


    VĂN ÁN


    Mời Đọc (Click Here) :
    Thầy thuốc có thể chữa bách bệnh trên thế gian, nhưng lại rất khó trị tâm bệnh tương tư đau lòng.

    Bức tường cung điện cao thâm, tuy giam được thân thể hồng nhan tóc trắng, nhưng lại rất khó để khóa lại giấc mộng đầu bạc.

    Năm năm trước, nàng là phu tử, còn nàng là học trò, khó có thể vượt qua nhân luân chi đạo.

    Năm năm sau, nàng là sủng phi, còn nàng là nữ y, khó có thể vượt qua lễ nghĩa quân thần.

    Ta nguyện cùng khanh tế thế giang hồ, bạc đầu không rời không bỏ.

    Tuy nhiên, ở cuối con đường này, đến tột cùng là khổ tận cam lai hay là một cuộc sống mà ta luôn chờ đợi?

    Các vị độc giả, mời đọc tác phẩm thứ 2 của tác giả trong năm 2017 - Sư thuyết.

    PS: tác giả không phải là bác sĩ chuyên nghiệp, cố vấn cũng không thể lúc nào cũng xem lại phương pháp chữa bệnh trong truyện, có điểm không chính xác về Trung y cho lắm, mong mọi người xem qua không trách móc nặng nề, nếu thấy có chỗ không ổn, mong mọi người cười một tiếng mà bỏ qua cho, Trường Ngưng bái tạ.

    Tác phẩm thuộc hệ liệt: Hoa trong gương, trăng trong nước, hận này không quản phong nguyệt.


    Sửa lần cuối bởi QuanLamUyen_158; 07-08-18 lúc 01:47 PM.
    QuanLamUyen_158 Tài sản


  2. The Following 6 Users Say Thank You to QuanLamUyen_158 For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Jan 2018
    Bài viết
    3
    Ngân lượng
    36
    Thanked: 17
    PHẦN I: CHƯƠNG 1



    Mời Đọc (Click Here) :
    Đại Yến Triều, Bắc Đô, Bá Lăng.

    Mưa xuân tháng ba tinh tế bay phất phơ, nhà nhà đều đốt đèn dưới bóng đêm mông lung, phóng tầm mắt nhìn, giống như một bức tranh thủy mặc to bản, đẹp mắt có chút không chân thực.

    Ngón tay nhỏ gầy nhẹ nhàng phủ lên sợi tóc nhiễm hạt mưa, nàng mặc một bộ váy mỏng màu xanh nhạt, đứng dưới mái hiên khách điếm đã lâu.

    Nàng nhớ rõ, dọc theo con đường này đi về phía đông, chính là Hoàng thành. Hai bên đường trồng hai hàng liễu xanh, đến đầu mùa xuân hàng năm, sương mù mông lung, rất dễ nhìn.

    Thế gian này có hai loại liễu. Một là những cây liễu ở ngoài cung này, lặng lẽ mà sinh, lặng lẽ mà chết, tự do tự sinh tự diệt. Một loại khác, chính là những cây trồng trong hoàng cung, trải qua mưa gió, cho dù chết, cũng chỉ có thể hóa thành cát bụi ở nơi đó. Ngẫu nhiên gió bắt đầu thổi, không khỏi mang bụi bặm bay tới đây.

    "Khụ khụ."

    Gió thổi đừng đợt, khiến nàng cảm thấy có chút lạnh, nàng không khỏi ho nhẹ hai tiếng, lông mày có chút nhăn lại, ôm lấy thân thể, liền xoay người đi vào đại sảnh khách điếm.

    Ánh đèn chiếu lên mặt nàng, lúc này mới phát hiện sắc mặt cô nương này có chút tái nhợt, bộ váy mỏng màu xanh nhạt mặc trên người kia, lại lộ ra mấy phần ý rộng.
    "A Nhược, bộ xiêm y này cho ngươi."

    "Phu tử..."

    Từng đợt ký ức chợt tái hiện trong lòng, ngón tay nàng nắm ống tay áo thật chặt, khóe miệng có chút giương lên, cuối cùng chỉ có thể dùng bộ váy mỏng đơn bạc này, tìm lại chút ấm áp năm đó.

    Năm năm trước--

    Gió tuyết mạnh mẽ đánh vào cửa sổ, cả Bá Lăng thành bị bao phủ trong một mảnh tuyết trắng xóa.

    Đạp đạp... Đạp đạp... đạp đạp... Đạp đạp...

    Xe ngựa đạp tuyết mà đi, một đường hướng ngoại ô phía Tây.

    Hai gò má của hán tử đánh xe bị đông lạnh đến đỏ bừng, coi như có một thân áo bông nặng nề bao quanh thân thể, nhưng vẫn nhịn không được mà run rẩy, không khỏi thì thầm: "Mùa đông năm nay, không biết muốn đông lạnh chết bao nhiêu người a!"

    "A Mãn, dừng xe."

    Trong xe ngựa bỗng nhiên vang lên thanh âm nữ tử trong trẻo mà lạnh lùng.

    A Man vội vàng ghìm ngựa dừng xe, thổi mấy ngụm nhiệt khí lên hai tay đã lạnh cóng đến tê dại, mới vội vàng xốc màn xe lên, nói: "Tiểu thư, gió tuyết này thật sự quá lớn, viện trưởng cùng phu nhân vẫn còn ở Linh Khu viện chờ người a! Hôm nay đến khám bệnh tại nhà đã làm trễ nải quá nhiều thời gian, nếu không quay về, chỉ sợ viện chủ cùng phu nhân sẽ sốt ruột đến chết."

    "Đánh xe ngựa đi tới thành Nam đi." Phảng phất như không nghe thấy lời nói của A Mãn, nữ tử mặc áo lông trắng ngồi trong xe ngựa cất tiếng nói một câu.
    "Nhưng mà..."

    Nữ tử áo lông trắng không tính đáp lại hắn, A Mãn cũng biết tính nết tiểu thư, đành phải hạ màn xe xuống, cẩn thận đè chặt hai góc phía dưới màn xe, xoa xoa đôi bàn tay, ghìm ngựa quay đầu, đánh xe chạy về phía thành Nam.

    Bá Lăng là Bắc đô Đại Yên, luôn có một số người muốn đến kinh thành thử thời vận, có người trong vòng một đêm liền trở thành khất cái đầu đường xó chợ, cũng có người mang theo tràn đầy thất vọng rời khỏi Bá Lăng.

    Bách tính khổ cực cùng những người nghèo túng xa quê cơ hồ đều ở tại thành Nam, vùng này xem như là địa phương tiêu điều nhất ở Bá Lăng, mấy ngày nay gió tuyết hoành hành, người nhiễu phải phong hàn ở đây chỉ sợ vô cùng nhiều.

    Coi như triều đình thương cảm bách tính, cũng sẽ không thể hơn nửa đêm phái y quan đến thành Nam cứu chữa, cho nên đối với nhi nữ của viện chủ Linh Khu viện Thương Thanh Đại mà nói, hôm nay không thể không đến thành Nam.

    Muốn hỏi Linh Xu viện là địa phương nào?

    Đại phu trong thiên hạ, ai cũng đều lấy xuất thân từ Linh Xu viện làm vinh quang, đây là học viện giảng y thuật nổi tiếng nhất cả nước. Thái y ở Hoàng thành, mười phần thì có đến tám phần là xuất thân từ Linh Xu viện, mà đại phu nổi danh trong dân gian, một phần ba là đến từ viện này.

    Quả nhiên, trước y quán duy nhất ở thành Nam "Hành y đường, đã có một đoàn người xếp thành một đoàn dài, truyền đến từng đợt ho khan cùng tiếng rên hỗn tạp của các loại bên nhân lẫn trong gió tuyết, nhìn những việc đang xảy ra, thoáng một cái khiến cho người ta cảm thấy nơi này không giống hoàng đô, mà giống như là nửa cái làng bị nhiễm ôn dịch.

    Hôm nay Hành y đường đã đóng cửa, chư vị mau mau đến dưới mái hiên tránh gió tránh tuyết, chớ để bệnh tình nặng thêm." Một tiểu cô nương chừng mười lăm tuổi mặc áo màu xanh nhạt hướng về phía những người bên ngoài vẫy vẫy tay, khuôn mặt vốn tái nhợt hiện tại đã lạnh cóng đến mức không còn chút huyết sắc.

    "Tạ ơn Đỗ cô nương." Các bệnh nhân cảm kích gật đầu, đi tới dưới mái hiên, không ngừng xoa bóp lấy hai tay để cho mình ấm áp một chút.

    Tiểu cô nương nhẹ nhàng thở dài, bước nhanh vào y đường, không bao lâu liền cùng hai tên người hầu ôm hai chồng bát đi ra, phân phát cho mỗi người một cái.

    "Nhanh đi giúp nương đem canh gừng vừa nấu xong mang đến đây." Tiểu cô nương nghiêm túc nói xong, đột nhiên đưa tưng bưng kín miệng, phát ra một trận hoa sặc sụa.

    Người hầu liền lo lắng, gấp giọng hỏi: "Tiểu thư, người mau mau đi vào sưởi ấm đi, nếu bệnh cũ tái phát, tối nay lão gia sẽ không có tâm tư chữa trị cho những người này."

    "Khụ khụ, ta không sao." Tiểu cô nương khoát tay áo, đợi khi hết ho khan, nàng chắp tay trước ngực, liên tiếp thổi mấy ngụm nhiệt khí, vừa xoa xoa tay vừa nói: "Các ngươi mau mang canh gừng đến, khụ khụ."

    "Dạ." Hai tên người hầu xưa nay cũng biết tính tình tiểu thư, bướng bỉnh đến mức mười đầu trâu kéo cũng không lại, đều phải mau mau đem việc tiểu thư phân phó làm cho xong, khuyên nàng trở về phòng nghỉ ngơi.

    Trong thành Bá Lăng có hơn mười cái y quán, hơn phân nửa đều ở thành Đông và thành bắc, phía Tây thì có Linh Xu viện, nhưng không ai dám qua đó đoạt mối làm ăn.

    Thành Nam hầu hết là dân nghèo, mở y quán cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, thậm chí có thời điểm không kiếm được đồng nào. Nhưng nhân tâm người hành nghề y, với Đỗ Như Phong mà nói, mở y quán ở nơi này, hắn có thể chữa bệnh cho nhiều người, điều này khiến hắn cảm thấy vui vẻ. Đỗ Như Phong cùng thê tử Mạc thị lại là đồng môn, nếu phu quân đã có lòng, Mạc thị sao có thể không giúp đỡ đến cùng? Cho nên những năm gần đây, Mạc thị đã bán không ít trang sức, thậm chí còn đem mấy mảnh ruộng ở quê đều bán hết, chỉ vì muốn giúp phu quân đạt thành tựu, tế thế cứu người.

    Kiếp này có thê tử như thế, Đỗ Như Phong đã cảm thấy đây là một việc vô cùng may mắn rồi, nhưng là ông trời đều sẽ mang đến cho người ta một ít bất hạnh, đó chính là hai đứa con của họ.

    Trưởng tử Đỗ Trọng của bọn họ khi còn nhỏ châm ngòi pháo hoa, nhất thời vô ý bị thứ này làm mắt trái bị thương, vì vậy từ đó liền trở thành độc nhãn lang, hiện nay đã mười tám tuổi, nhưng bởi vì nguyên nhân chỉ có một mắt, tính tình càng ngày càng quái gở, thường khóa mình trong phòng, cả buổi không nói lời nào.

    Ấu nữ Đỗ Nhược từ khi sinh ra thân thể đã ốm yếu nhiều bệnh, mười lăm năm trải qua sự chăm sóc của hai vợ chồng, cuối cùng cũng có chút khởi sắc. Đỗ Nhược tính tình nghiêm cẩn, lại yêu y đạo, hai vợ chồng vô cùng yêu thích, nhân lúc còn nhàn hạ liền đem sở học truyền thụ cho nàng, trông cậy vào nhi nữ này một ngày nào đó có thể kế thừa Hành Y đường của bọn họ, tiếp tục tế thế thiên hạ.

    "Đỗ đại phu, mau cứu nương ta! Cầu ngươi cứu nương ta a!" Một hán tử nông gia trên đuôi lông mày cùng hai tóc mai bị bông tuyết bao phủ xông vào tiền đường, đối với Đỗ Như Phong đang bắt mạch cho nam tử mặc thanh sam quỳ xuống, "Đỗ đại phu, van cầu ngươi, mau theo ta đi cứu nương, nàng sắp không được rồi!"

    Đỗ Như Phong nặng nề thở dài, nhìn thoáng qua đoàn bệnh nhân chữ trị hôm nay, thở dài bất đắc dĩ, thật sự là không có phương pháp phân thân a!

    "Ta đi với ngươi." Đỗ Nhược đeo hòm thuốc bên người Đỗ Như Phong lên, hai hàng lông mày nhăn lại, mặt tái nhợt có chút dọa người, "Cha, cứu người quan trọng hơn, ta không có việc gì."

    "Mặc thêm cái áo choàng nữa đi." Đỗ Như Phong gật gật đầu, đau lòng nhìn Đỗ Nhược: "Tuyệt đối đừng để bị cảm lạnh."

    "Ân." Đỗ Nhược gật gật đầu, thuận tay lấy áo choàng từ trên ghế của hắn, choàng vào người liền đi theo tên hán tử nông gia bước nhanh khỏi Hành Y đường.
    Tuyết lạnh thấu xương đánh lên mặt, có chút đau nhức, hình như tối nay tuyết rơi lớn hơn trước.

    Đỗ Nhược một tay ôm chặt dây buộc hòm thuốc, tay kia giữ lấy giây thắt trên áo choàng, dáng người nhỏ bé của nàng đi trong gió tuyết, thật giống như một con khi trắng đang co rụt lại thân thể, phảng phất như lúc nào cũng có thể bị gió lạnh thấu xương cuốn bay đi mất.

    Đạp đạp... Đạp đạp... Đạp đạp... Đạp đạp...

    Một chiếc xe ngựa từ từ tới gần, một góc màn cửa bị gió nhấc lên, vài bông tuyết thuận thế nhẹ nhàng bay vào.

    Hán tử nhà nông kia vốn cường tráng, nhưng đi trong trận gió tuyết này có vẻ hơi cố sức, hắn vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Đỗ Nhược bị trượt chân, ngã rầm trên mặt đất. Không khỏi gấp hơn mấy phần, tự tay đỡ Đỗ Nhược dậy, nhưng miệng lại lành lạnh lầm bầm nói: "Đỗ cô nương, ngươi nhanh chút a, nương ta sắp không xong rồi!"

    "Khụ khụ, ân, khụ khụ." Đỗ Nhược đột nhiên ho lợi hại, khuôn mặt không có huyết sắc đột nhiên bởi vì ho khan mà nhiều thêm một tia đỏ ửng, nàng liên tiếp hít vào mấy ngụm khí, vừa bớt ho khan liền nói: "Đi, chúng ta đi mau, khụ khụ."

    Xe ngựa vừa chạy qua hai người, trong buồng xe lại vang liền thanh âm thanh lãnh kia.

    "A Mãn, dừng xe."

    "Ô--" A Mãn vội vàng ghìm ngựa dừng lại, bị màn xe sau lưng nhấc lên làm giật mình, hắn vội vàng quay đầu lại hỏi: "Tiểu thư, người đây là muốn làm gì?"

    "Cứu người."

    Nói xong hai chứ đơn giản, nữ tử áo lông trắng liền từ trên xe ngựa bước xuống.

    Trong gió tuyết, trên đầu tóc đen của nàng rất nhanh chóng bị bông tuyết bao phủ, hé ra một khuôn mặt đặc biệt lạnh lùng-- đôi mắt bình tĩnh mà thanh tịnh nhìn về phía Đỗ Nhược, mi tâm của nàng nhăn lại một chút, trực tiếp đi về phía nữ tử ôm hòm thuốc.

    Đây là một nữ tử lạnh lùng từ trong xương, nhưng lại có một đôi tay ấm áp khiến người ta cảm thấy an tâm.

    Tay Đỗ Nhược được nàng ôn nhu nắm lấy, nàng theo bản năng rụt về phía sau, lại bị đầu ngón tay ấm áp đặt lên cổ tay thăm dò mạch làm cho giật mình tại chỗ.

    Nàng... là đang chẩn mạch!?

    "Phong hàn xâm nhập cơ thể, tiểu nha đầu, ngươi không muốn sống nữa ư?" Trong thanh âm thanh lãnh mang theo một chút trách cứ, giống như là kinh ngạc, ánh mắt nàng hướng về phía hòm thuốc đeo trên đầu vai Đỗ Nhược: "Ngươi cũng là đại phu?"

    Đỗ Nhược gật gật đầu, nhìn về phía hán tử nông gia sớm đã gấp đến mức vò đầu bứt tai, "Mẫu thân vị đại thúc này còn đang chờ ta đến chữa trị... khụ khụ... khụ khụ khụ..."

    "Ngươi có biết, hiện nay người cần chữa trị nhất là ngươi?"

    "Khụ khụ... Thế nhưng... Thân là đại phu... trước tiên phải..."

    "Nàng không có việc gì."

    "......"
    Đỗ Nhược ngạc nhiên nhìn nàng, phát hiện trên mặt nàng mang theo nụ cười thản nhiên, tim, không khỏi vì nụ cười đó mà bỗng nhiên đập nhanh, nàng sợ hãi cúi đầu xuống, không dám nhìn nàng nữa.

    Nàng bỗng dưng cởi áo lông trắng trên người xuống, mang theo ấm áp phủ lên thân Đỗ Nhược, không biết là cố ý để cho người nào nghe, nàng nói: "Tối nay, ngươi cùng lão nhân gia kia sẽ không có việc gì."

    Tác giả có lời muốn nói: Lén lút đào hố~~ Ha ha ha, lần này là cổ đại sư đồ luyến~~ Ha ha ha~ Bay đi~~ Trường Ngưng đã khôi phục bình thường~~ Mọi người từ từ xem a~ Truyện này chậm nhiệt a~~

    Editor: lúc đầu nghĩ người là thụ nhưng không phải thụ, tưởng người là công nhưng cũng không phải là công, đừng nhìn người ốm yếu mà coi thường, nói vậy các vị có hiểu không
    Sửa lần cuối bởi QuanLamUyen_158; 07-08-18 lúc 02:48 PM.
    QuanLamUyen_158 Tài sản


  4. The Following 6 Users Say Thank You to QuanLamUyen_158 For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Jan 2018
    Bài viết
    3
    Ngân lượng
    36
    Thanked: 17
    CHƯƠNG 2



    Mời Đọc (Click Here) :
    Gió lạnh thấu xương, tuyết lạnh lùng rơi táp vào xe ngựa, phát ra từng trận tiếng vang sàn sạt.

    Hán tử nông gia ngồi bên người A Mãn, chỉ đường cho hắn đánh xe chạy về hướng nhà mình.

    Trong xe, một mảnh tĩnh mịch.

    Đỗ Nhược cuộn tròn thân thể núp trong góc buồng xe, bàn tay nhỏ ôm chặt lấy hòm thuốc, để động tác của mình tự nhiên một chút.

    "Đem áo lông mặc cẩn thận." Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng bỗng vang lên, Thương Thanh Đại xích lại gần Đỗ Nhược, giúp nàng chỉnh lại áo lông khoác trên người, đôi mắt tĩnh lặng như hồ nước quan sát tỉ mỉ khuôn mặt giống như tờ giấy trắng của nàng, "Cha ngươi cũng thật nhẫn tâm, trời lạnh như vậy còn để ma ốm bệnh tật liên miên như ngươi đi cứu người."

    "Cha... hắn không phải..." Đỗ Nhược muốn mở miệng giải thích, nhưng nói được một nửa lại cảm thấy dường như không cần thiết, liền cúi đầu im lặng không nói.

    "Không phải cái gì?" Thương Thanh Đại ngược lại muốn nghe hết lời nói của nàng.

    Đỗ Nhược khe khẽ lắc đầu, cắn cắn môi dưới, nói: "Đa tạ ngươi."

    "Cảm ơn vì điều gì?" Vốn nghĩ mình nói đã rất ít rồi, không nghĩ tới hôm nay gặp tiểu nha đầu này, lời nói so ra còn ít hơn cả nàng.

    Đỗ Nhược chần chờ ngẩng mặt lên, khóe miệng có chút câu lên, nhàn nhàn cười, "Cứu mạng của ta."

    Trương Thanh Đại có chút sững sờ, nhìn người bé nhỏ trước mặt, chợt nhớ tới bốn chữ có thể hình dung nàng lúc này-- Tố Nhược Tuyết Mai.

    "Ta cảm thấy ấm áp hơn rồi, áo lông này..." Đỗ Nhược đột nhiên ngồi thẳng người, cởi bỏ dây buộc trên áo lông, "Vẫn là trả lại cho Thương tiểu thư đi."

    "Ngươi... hình như có chút sợ ta?" Cảm giác được sự lạnh lùng trong lời nói của tiểu nha đầu, Thương Thanh Đại nhịn không được hỏi một câu.

    Đỗ Nhược lại cúi đầu xuống, không nói một lời, ngón tay không biết làm sao lại quấn quấn lấy dây buộc áo lông.

    "Cho ngươi cái này." Bàn tay ấm áp của Thương Thanh Đại nắm lấy tay nàng kéo qua đây, đem một bình dược hoàn có tác dụng làm ấm người đặt vào lòng bàn tay Đỗ Nhược, trên mặt là ý cười ấm áp khó có được: "Mỗi ngày trước khi đi ngủ ăn một viên, tay chân của ngươi sẽ không lạnh như vậy nữa."

    "Tạ ơn Thương tiểu thư." Đỗ Nhược gật gật đầu, không dám nhìn nụ cười của nàng.

    "Mạch đập của ngươi giống như có chút loạn..." Ngón tay Thương Thanh Đại không biết từ lúc nào đã đặt lên cổ tay nàng, tinh tường chẩn được mạch đang đập loạn của Đỗ nhược.

    "Ta... thất lễ... " Đỗ Nhược cuống quít ngẩng mặt, bồi lễ với Thương Thanh Đại.

    Thương Thanh Đại liền sửng sốt, ngơ ngác nhìn gò má Đỗ Nhược đang dần dần ửng hồng, không khỏi cười nhẹ: "Tiểu nha đầu, ngươi thế nhưng lại coi ta là yêu quái ăn thịt người?"

    Đỗ Nhược lại cắn cắn môi dưới: "Ta chỉ là..."

    "Chỉ là cái gì?" Thương Thanh Đại chỉ cảm thấy nha đầu này thực sự rất đặc biệt, nói chuyện luôn luôn chỉ nói một nửa, muốn trêu đùa nàng đem những lời trong lòng nói ra: "Kỳ thật Linh Xu viện cũng không phải là thánh địa cao không thể chạm tới, tối nay ta cũng giống ngươi, đều là đại phu đến khám bệnh tại nhà trong đêm tuyết này."

    Đỗ Nhược nghe được hai chữ "đại phu", sự khẩn trương trong lòng liền tan đi một ít, nàng nhẹ gật đầu.

    "Tiểu nha đầu, ngươi tên gì?"

    "Ta gọi là Đỗ Nhược."

    "Tên thuốc, Đỗ Nhược?"

    "Ân."

    "Trong tên của ta cũng có một vị thuốc, gọi là..."

    "Thanh Đại."

    Đỗ Nhược lần này nói nhanh hơn cả Thương Thanh Đại, vừa nói xong, nàng càng thấy mình dường như lại thất lễ, vội vàng im lặng.

    "Đỗ đại phu, ngươi lại quên, tối nay ta không phải đại tiểu thư Linh Xu viện, ta giống ngươi, là Thương đại phu đến khám bệnh tại nhà, cho nên không tính là thất lễ." Nói xong câu đó, Thương Thanh Đại buông lỏng tay nàng, tự tay buộc lại dây thắt trên áo lông trắng cho Đỗ Nhược, ý cười trên khóe miệng không tự chủ được sâu thêm mấy phần, "Không đúng, ngươi còn một thân phận nữa, là bệnh nhân của ta."

    "Tạ..."
    "Bệnh nhân phải nghe lời đại phu, từ trước đến nay ta không thích bệnh nhân hung hăng nói cảm tạ, cho nên..."

    "Có lỗi với..."

    "Ngẩng đầu lên." Trong thanh âm thanh lãnh còn mang theo một tia không thể cự tuyệt.

    Đỗ Nhược bối rối nâng mặt, bàn tay ấm áp của Thương Thanh Đại đặt lên trán nàng-- nụ cười trên mặt nàng liền cứng lại, mi tâm có chút nhăn, nghi hoặc nói: "Kỳ quái, dược tính của lọ dược hoàn kia không tính là mạnh, vì sao đột nhiên ngươi lại nóng như thế này?"

    "Không trách dược hoàn, ta là..."

    "Ân."

    "Ô--"

    A Mãn đột nhiên siết dây cương dừng ngựa lại, nhấc màn xe lên: "Tiểu thư, đến rồi."

    "Đã biết."

    Thương Thanh Đại lên tiếng, quay đầu nhìn về phía Đỗ Nhược: "Bên ngoài gió tuyết lớn, ngươi vẫn nên trong này, về phía bệnh nhân kia, ta sẽ chữa trị."

    "Không được, ta nhất định phải đi xem bệnh một chút, ngày sau hắn cũng chỉ có thể đến Hành Y đường bốc thuốc, nếu ta không biết tình trạng bệnh tình của nàng, lúc đó bốc thuốc..."

    "Vậy vẫn phải để ngươi chữa bệnh cho người ta thôi." Không đợi Đỗ Nhược nói xong, Thương Thanh Đại liền gật đầu đồng ý với nàng, nhẹ nhàng khen: "Ngươi vẫn còn nhỏ, ngược lại so với một số đại phu trên thế gian này còn có tâm hơn nhiều."

    "Đây là việc đại phu nên làm." Đỗ Nhược gật gật đầu, nét ửng hồng trên má lặng lẽ rút đi.

    Thương Thanh Đại nhìn nàng một cái thật sâu, phát hiện lúc tiểu nha đầu này nghiêm túc, nói chuyện sẽ nhiều hơn một chút.

    "Khụ khụ." Đỗ Nhược ôm lấy hòm thuốc lập tức nhảy xuống xe, gió lạnh thổi tới, nàng không khỏi ho nhẹ hai tiếng, thở phào, liền nhìn hán tử nông gia kia: "Mau mau đưa ta đi cứu người."

    "Ân! Nương đang ở bên trong!" Hán tử nông gia kích động đẩy cửa nhà nhỏ, dẫn Đỗ Nhược đi vào tiểu viện, gọi một tiếng: "Nương tử, đại phu tới, nương hiện tại thế nào rồi?"

    Thương Thanh Đại nhìn bóng lưng gầy nhỏ của Đỗ Nhược, có chút ngơ ngác, không khỏi thì thào niệm một câu: "Đỗ Nhược..."

    Từ nhỏ tới lớn nàng đều ở Linh Xu viện, đại phu đến Linh Xu viện cầu học có tới ngàn vạn, học càng lâu, tuổi tác càng lớn, có rất nhiều người đã quên đi bản tâm của người thầy thuốc. Y đạo trong lòng bọn họ đã trở thành thủ đoạn tốt nhất để leo lên bậc quyền quý, Linh Xu viện cũng đã trở thành đường tắt đưa bọn họ thẳng tới tận mây xanh.

    "Tiểu thư, người cũng đã đưa đến, chúng ta phải trở về thôi." A Mãn lo lắng nhắc nhở một câu, "Tiểu thư, gió tuyết bay đầy trời, người chỉ mặc một kiện áo ấm, nếu như đông lạnh hư thân thể, tiểu nhân không chịu nổi trách phạt của viện chủ a."

    "Ngươi ở lại đây." Nàng đột nhiên lành lạnh mở miệng.

    "Tiểu thư?"

    "Ở lại chỗ này." Thương Thanh Đại nói thêm lần nữa, thủy mâu buốt lạnh nhìn về phía A Mãn, hắn đành phải lập tức ngậm miệng đứng bên cạnh xe, nhìn tiểu thư một mình đi vào tiểu viện nông gia kia.

    Ngọn đèn phát ra tia sáng le lói mờ nhạt, thân ảnh nhỏ kia vô cùng nghiêm túc ngồi bên giường, cẩn thận bắt mạch cho lão phụ nhân vì đau nhức mà ngâm rên không ngừng kia.

    Thương Thanh Đại đứng cạnh cửa, cẩn thận quan sát sắc mặt lão phụ nhân kia, trong lòng đã có kết quả.

    Môi tím xanh, chỉ sợ là bị ứ đọng máu ở tim.

    (Editor: việc này sẽ hình thành nên cục máu đông khiến cho các tiểu cầu dễ bị dính vào nhau như suy tim, rối loạn nhịp tim, bệnh van tim,... gây tắc nghẽn mạch máu đe dọa tới tính mạng.)

    "Trước khi lão nhân gia phát bệnh, có trải qua kích thích gì không?" Giọng nói có chút non nớt của Đỗ Nhược chầm chậm hỏi.

    Hán tử nông gia nhìn thoáng qua thê tử bên cạnh, chần chờ không trả lời Đỗ Nhược.

    Đỗ Nhược quan sát thần sắc của hắn một chút, trong phòng hiểu rõ mấy phần, đứng dậy chỉnh lại hòm thuốc, chuẩn bị rời đi.

    "Đỗ cô nương, ngươi cứ thế mà đi?" Hán tử kinh sợ hỏi.

    Đỗ Nhược gật đầu nói: "Bất luận là xem bệnh hay bắt mạch, bệnh của lão nhân gia là do hỏa cấp công tâm dẫn đến tâm huyết ứ đọng, chắc hẳn là gặp phải chuyện đáng giận, nhất định là đến từ phu thê hai người các ngươi, đã tìm được mấu chốt, tự nhiên nên đúng bệnh mà bốc thuốc."

    "Nhưng ngươi còn chưa có trị liệu cho nương, vạn nhất nương tối nay đột nhiên rời đi, ta..." Hán tử nông gia gấp gáp gãi đầu, lo lắng nhìn mẫu thân thoi thóp nằm trên giường, tức giận trừng thê tử một cái: "Đều tại ngươi, gây sự khiến cho nương sinh khí làm gì!"

    "Ta?" Thê tử ngạc nhiên nhìn hán tử nông gia, "Rõ ràng tại ngươi hôm nay muốn đi đánh bạc, mới làm nương ngã xuống đất, thành cái dạng này!"

    "Đường đường một nam nhi thân cao bảy thước, sai chính là sai, lúc này vì sao còn đem tội lỗi đổ cho người khác?" Đỗ Nhược chạm rãi nói xong, quay đầu nhìn lão phụ nhân nằm trên giường nước mắt rưng rưng: "Lão nhân gia, người yên tâm, bệnh của người sẽ tốt lên thôi."

    Trong lòng Thương Thanh Đại kêu một tiếng tiểu nha đầu, khóe miệng mang theo ý cười đi tới, từng bước đi vào gian phòng: "Không sai."

    "Thương tiểu thư?" Hán tử nông gia cảm thấy có chút xấu hổ.

    Thương Thanh Đại lạnh lùng nhìn hán tử nhà nông, "Phụ thân ta ở trong triều cũng có quen biết một số bằng hữu, tối nay trở về ta sẽ nói với ông mấy câu, để phụ thân nói cho bằng hữu, mấy ngày gần đầy phải tăng cường tuần tra các sòng bạc, nếu thấy những người như ngươi tiến vào sòng bạc liền bắt lại."

    "Thương tiểu thư!" Hán tử nghe vậy lập tức quỳ xuống đất, hối hận nói: "Cầu Thương tiểu thư bỏ qua cho tiểu nhân, tiểu nhân sẽ không đi đánh bạc nữa, sẽ không đi đánh bạc nữa!"

    "Đây là ngươi nói?" Thương Thanh Đại lạnh giọng hỏi một câu, "Lời của Linh Xu viện ta, trong triều cũng có chút phân lượng."

    "Ta không đi đánh bạc nữa! Thật sự! Ta thề với trời, tuyệt đối không tới sòng bạc nữa!"

    "Những lời này, sao không nói với nương ngươi?" Đỗ Nhược lắc lắc đầu, nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

    Hán tử nông gia vội vàng xoay người lại, liên tiếp khấu đầu mấy cái với mẹ già nằm trên giường: "Nương a, hài nhi sai rồi, hài nhi không đánh bạc, cũng không đến sòng bạc nữa!"

    "Hài... Hài tử..." Lão phụ nhân nước mắt đầy mặt đưa tay xoa lên cái ót của hán tử.

    Dưới ngọn đèn mờ sáng, Đỗ Nhược lẳng lặng viết đơn thuốc cho lão nhân, đưa cho thê tử của hắn, "Cứ theo đơn này tới Hành Y đường bốc thuốc, mấy ngày nay gió tuyết quá lớn, chú ý giữ ấm cho lão nhân gia."

    "Tạ ơn Đỗ cô nương!" Thê tử hán tử nông gia gật đầu liên tục.

    Đỗ Nhược mỉm cười, yên lặng cất kỹ hòm thuốc, nói với Thương Thanh Đại ở bên cạnh: "Đa tạ ngươi, Thương tiểu thư."

    "Hiện tại gió tuyết vẫn còn lớn, để ta đưa ngươi về đi." Thương Thanh Đại nghiêm mặt nói một câu.

    Đỗ Nhược nhã nhặn từ chối.

    "Ngươi bây giờ là bệnh nhân của ta, không phải sao?"

    "Ân."

    Thế là Đỗ Nhược chỉ có thể lẳng lặng theo Thương Thanh Đại lên xe ngựa, nói A Mãn đi về phía Hành Y đường.

    "Chữa bệnh đã khó, chữa tâm bệnh càng khó hơn." Thương Thanh Đại không khỏi khích lệ một câu: "Toa thuốc này của ngươi kê rất hay."

    "Để Thương tiểu thư chê cười rồi." Đỗ Nhược lại trở thành Đỗ Nhược kiệm lời như trước.

    Thương Thanh Đại có chút hăng hái nhìn nàng, "Tiểu nha đầu, cái nào mới thực sự là ngươi đây?"

    "A?" Đỗ Nhược không rõ ý tứ của Thương Thanh Đại.

    Thương Thanh Đại lại nhàn nhạt cười một tiếng, nói một câu tràn đầy ý vị sâu xa: "Còn nhiều thời gian..."

    Đỗ Nhược kinh ngạc nhìn mặt Thương Thanh Đại, chỉ cảm thấy tim lại đập nhanh, vội vàng cúi đầu xuống.

    Thương Thanh Đại lần này không tiếp tục nói hết câu, lấy lý do vì nha đầu này trầm mặc liền không nói nữa, nàng nhẹ nhàng nhấc một góc màn cửa, nhìn gió tuyết đầy trời bên ngoài, đột nhiên phát hiện đêm tuyết rơi thành Bá Lăng năm nay không có buồn tẻ như những năm qua.

    Nàng, không hề hay biết.

    Lúc này Đỗ Nhược lặng lẽ chăm chú nhìn gò má của nàng, yên lặng gọi một tiếng trong lòng: "Thương... Thanh Đại."



    Tác giả có lời muốn nói: Chương này~ Đỗ Nhược còn nhỏ~~ Chờ nàng lớn đi~=.= Lần này cả hai nữ chính đều có chút lạnh~~~ Đây là chuyện đã lâu, hi vọng mọi người sẽ thích cố sự trưởng thành liên quan đến một đại y nữ này~.



    Editor: Mong mọi người cmt ủng hộ editor và tác giả nhiều hơn a~~~~~ Truyện được đăng tải trên wattpad ThanhPhong158 và Bách Gia Trang - Viên Thư Phòng QuanLamUyen_158!
    Sửa lần cuối bởi QuanLamUyen_158; 07-09-18 lúc 03:05 AM.
    QuanLamUyen_158 Tài sản


  6. The Following 5 Users Say Thank You to QuanLamUyen_158 For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •