Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 61 của 61
  1. #61
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    62
    Ngân lượng
    564
    Thanked: 257
    Chương 60

    Mời Đọc (Click Here) :
    Chương 60

    Đồng Ấu Ninh công tác bên người đi không được, để cho Kiều Thiệu Luân đi tìm Lục Tĩnh Sanh, có chuyện gì nhất định kịp thời nói với nàng.

    Kiều Thiệu Luân một đường đều dùng điện thoại liên hệ Lục Tĩnh Sanh, Lục Tĩnh Sanh nói với nàng địa điểm, đợi lúc nàng đi đến cảnh sát giao thông đang cùng nam nhân Trung Đông bị đụng đối thoại. Nam tử hơi lớn tuổi còn có chút hoảng sợ, dùng khẩu âm khó khăn bách chuyển thiên hồi nhả ra câu nói tiếng trung: “Oa vừa rồi là, nàng muốn đâm chết tại chỗ oa.”

    Cảnh sát giao thông kiểm tra hiện trường, xác định toàn bộ trách nhiệm thuộc về Lục Tĩnh Sanh. Nam nhân trẻ hơn, cánh tay bị trầy đôi chút, Lục Tĩnh Sanh trong lòng hiểu rõ đều là lỗi của mình, cũng rất tích cực phối hợp xử lý cùng bồi thường.

    “Xảy ra chuyện gì vậy?” Kiều Thiệu Luân đi đến bên người Lục Tĩnh Sanh, Lục Tĩnh Sanh thiếu chút nữa không nhận ra nàng. So với vài lần gặp mặt lần trước không phải lễ phục cũng chính là ki-mô-nô, trang điểm cũng nồng đậm, lúc này nàng mặc lấy một thân giản dị cùng mũ bóng chày, nhìn qua như một sinh viên. Cũng là hôm nay nàng trong lúc rảnh rỗi, đi theo Đồng Ấu Ninh nhìn nàng chụp ảnh, Đồng Ấu Ninh sợ phiền phức khiến nên yêu cầu nàng phải ăn mặc mộc mạc, làm thành bộ dạng trợ lý lẫn vào đi theo, cũng thực coi nàng làm trợ lý mà sai khiến.

    “Không có gì, lái xe không tập trung đụng phải một chút…” Lục Tĩnh Sanh tất nhiên sẽ khôngnói với nàng là bị người ta chen lấn dẫn đến nhiệt hỏa tuôn trào, không cẩn thận trả thù xã hội.

    “Chị thế nào, không có chỗ nào bị thương chứ.”

    “Tôi không sao, dù sao cũng là từ nhỏ có tập võ, điểm ấy…” Nói được một nửa bỗng nhiên sườn trái đột nhiên bị đâm tới đau nhói, đem lời của nàng cắt ngang, mồ hôi lạnh một chút liền chui ra.

    Kiều Thiệu Luân: “Làm sao vậy, chỗ nào đau?”

    Lục Tĩnh Sanh khó khăn chỉ chỉ chỗ đau.

    Kiều Thiệu Luân quanh năm chơi xe, một chút liền đoán được nguyên nhân: “Có thể là bị dây an toàn cắt đứt xương quai xanh, tranh thủ thời gian đi bệnh viện kiểm tra một chút.”

    Lục Tĩnh Sanh đi bệnh viện chụp chiếu, kết quả quả thật gãy xương sườn, may mắn là cẩn thận nắn lại một đoạn, thủ pháp đem trở lại vị trí cũ băng bó cố định là tốt rồi. Nếu vết gẫy bị rạn nứt có thể đã làm nàng không chịu đựng được.

    Kiều Thiệu Luân ở bệnh viện cùng nàng, giúp nàng thông báo tiểu Quý. Tiểu Quý là người đầu tiên đi đến, sau đó người Lục gia trùng trùng điệp điệp đến, ba mẹ, ông bà ngoại, bà nội, họ hàng thân thích liên tiếp vọt tới bệnh viện, mỗi một nhóm người đi đến đều phải khẩn trương hề hề hỏi một lần như thế nào thành ra như vậy. Khó cái tất cả đều là trưởng bối, Lục Tĩnh Sanh chỉ có thể kiên nhẫn từng cái đáp lại. Cuối cùng vẫn là mẹ nàng nhìn không được, đem tất cả cũng gọi đi ra, không muốn ảnh hưởng đứa nhỏ nghỉ ngơi, chỉ chừa tiểu Quý ở lại trong phòng chiếu cố nàng.

    “Ai, boss, chị nói chị, em mới xin nghỉ một ngày chị làm sao lại ra loại sự tình này.” Tiểu Quý ngồi ở một bên giúp nàng cắt kiwi (*Kiwi: Quả dương đào), “Về sau em vẫn phải một tấc cũng không rời đi. Đến boss mở miệng, a —— ”

    Lục Tĩnh Sanh một chút cũng không có vui ăn một miếng hoa quả, cũng không muốn nói chuyện với nàng. Băng bó cố định mặc lên người giống như áo giáp, đặc biệt ngu xuẩn, quần áo kiểu này đều khiến nàng cảm thấy rất mắc cỡ. Mà cảm giác đau nhức do gãy xương cũng là mỗi giây mỗi phút đều khiến nàng nhíu mày, nhưng đau khổ lớn hơn rõ ràng là chi phí bồi thường lên tới sáu con số phải giao cho chủ xe Rolls-Royce.

    “Đến boss, ăn một miếng nữa.”

    Lục Tĩnh Sanh phiền muộn: “Không muốn ăn.”

    “Tại sao có thể không ăn, bác sĩ dặn dò phải ăn nhiều hoa quả có hàm lượng vitamin c, Mẹ chị cũng giao cho em giám sát chị rồi. Đến, boss nghe lời, ăn miếng nữa là tốt rồi.”

    Lục Tĩnh Sanh nhìn chằm chằm vào tiểu Quý, tiểu Quý nháy mắt mấy cái: “Được rồi, không ăn thì không ăn.”

    Lục Tĩnh Sanh rất nghiêm túc hỏi nàng: “Tính tình của chị rất nát sao? Rất khó ở chung?”

    “Boss vì cái gì hỏi vấn đề này?! Chị tại sao có thể hỏi vấn đề như vậy!” Tiểu Quý buông đĩa trái cây, dùng tư thế đội trời đạp đất tức giận đáp, “Boss của chúng ta là boss tốt nhất thế giới! Ai còn có thể tốt hơn chị! Tính tình tính là cái gì! Địa vị càng cao người càng là có tính tình! Chị nhìn từ xưa đến nay có Hoàng đế nào là không có nổi giận! Khó ở chung? Ai nói chị khó ở chung, sẽ không cho hắn cơ hội ở chung! Lôi đi ra, chém!”

    Lục Tĩnh Sanh buông thỏng mí mắt nhìn nàng: “Kích động xong chưa?”

    Tiểu Quý nói thu liền thu: “Đã xong.”

    “Tháng sau bắt đầu tăng thêm 10% lương.”

    “Boss! Em yêu chị boss!”

    Một tràng tiếng gõ cửa, Đồng Ấu Ninh đã đến.

    “Tiểu Quý, mới vừa rồi là em ồn ào? Tại hành lang đều nghe thấy được.” Đồng Ấu Ninh vừa mới kết thúc công việc, cùng Kiều Thiệu Luân đi bệnh viện thăm lão hữu, “Boss cô bị thương cần tĩnh dưỡng, cô kiềm chế chút đi, ít thêm phiền.”

    Tiểu Quý rụt cổ một cái, nói với Lục Tĩnh Sanh: “Boss các chị trò chuyện, em đi tới xe dưới lầu.”

    “Không sao, em đi về nhà đi, có việc chị sẽ điện thoại cho.”

    “Vâng, boss phải nghỉ ngơi thật tốt, em rời đi trước, Ấu Ninh tỷ, Kiều tiểu thư gặp lại.”

    Tiểu Quý rời đi, Đồng Ấu Ninh đã từ bên Kiều Thiệu Luân biết rõ tình huống đã xảy ra, nhìn bộ mặt Lục Tĩnh Sanh trắng bệch bộ dáng tiều tụy, đau lòng không thôi, nói với Kiều Thiệu Luân: “Cô đi về trước đi, tôi đêm nay ở lại theo Cố Tĩnh sanh.”

    Kiều Thiệu Luân ánh mắt rất tự nhiên hướng Lục Tĩnh Sanh nghiêng mắt nhìn, Lục Tĩnh Sanh có chút lúng túng nói: “Không có việc gì, cậu đi về nghỉ ngơi đi, có chút chuyện không thôi, cậu còn thật nhiều công tác, đều trở về đi.”

    Kiều Thiệu Luân cười cười, rất thức thời mà vỗ vỗ đầu vai Đồng Ấu Ninh: “Có việc điện thoại cho em, điện thoại không khóa máy.”

    Đồng Ấu Ninh “Ân” một tiếng.

    Chỉ còn lại hai người bọn họ, Đồng Ấu Ninh bắt đầu các loại hỏi thăm chi tiết, nói đi nói lại lúc nhắc tới Rolls-Royce nàng vẫn là nhịn không được cười ra tiếng: “Tráng Tráng a Tráng Tráng, cậu nói cậu làm sao lại làm tới hoành tráng như vậy? Đi đầy đường xe rởm cậu không đụng, không nên chọn cái đắt tiền nhất mà đụng chứ. Cậu lái xe luôn luôn cẩn thận, một cái Diệp Hiểu Quân có thể đem cậu nổi cáu như vậy, cũng thật sự là…”

    Lục Tĩnh Sanh cắt ngang nàng: “Đừng đề cập nàng, phiền.”

    “Được, tớ không đề cập tới. Đêm nay tớ lưu lại đây chiếu cố cậu, bằng không thì tớ không an tâm.”

    “Đi a.”

    Đồng Ấu Ninh cũng không phải người sẽ chiếu cố người khác, nhưng cùng với nàng nói một chút chuyện phiếm Lục Tĩnh Sanh đều cảm thấy thả lỏng, vui vẻ một chút.

    Lục Tĩnh Sanh nói với nàng cảm xúc về “Chuỗi thức ăn (*chuỗi thực vật sinh tồn trong tự nhiên)”, Đồng Ấu Ninh cười nói: “Cậu quá coi nàng là chuyện quan trọng rồi. Cậu phải hiểu được, coi như là ở trong tình yêu cậu muốn quỳ, cũng phải nhìn xem đối phương có đáng giá để cậu quỳ hay không. Nếu như nàng có thể vì cậu xông pha khói lửa, cậu đương nhiên nên vì nàng cẩn thận từng li từng tí. Điều kiện tiên quyết là ngang hàng. Không có người nào tham ăn định ai, bất luận là cái gì một đoạn quan hệ bất bình đẳng cũng sẽ không lâu dài, tớ cũng hy vọng cậu sẽ luôn bảo trì lý tính bản thân.”

    Đồng Ấu Ninh nói đúng.

    Có vẻ như Đồng Ấu Ninh rất rõ ràng, đúng là người trong cuộc thì mơ hồ, người ngoài cuộc thì rõ ràng.

    Cùng nàng tâm sự, tâm tư bình tĩnh không ít, rồi lại bị nàng một câu nhấc lên gợn sóng:

    “Đối với chuyện tình cảm của người khác, tớ vẫn luôn không muốn can thiệp vào, nhưng là cậu, coi như là cậu cảm thấy tớ lắm miệng tớ cũng muốn hỏi cậu một câu. Tĩnh Sanh, cậu thực cảm thấy cậu cùng biên kịch Diệp có khả năng sao? Hoàn cảnh sống của hai người hoàn toàn bất đồng, tam quan tự nhiên không giống nhau. Môn đăng hộ đối loại sự tình này nghe vào rất cổ xưa rất phong kiến, nhưng nó rất chân thật. Tớ chỉ là đưa ra chút phương diện giúp cậu có thêm cân nhắc mà thôi, quyền quyết định cuối cùng đương nhiên trong tay cậu.”

    Chuyện này Lục Tĩnh Sanh tự nhiên biết rõ.

    Các nàng từ khi gặp nhau cũng đã đấu khẩu không ít, sau này cũng khó tránh khỏi.

    Nhưng cảm tình loại này như thế nào khống chế? Nếu như có thể lựa chọn, nàng cũng không muốn bởi vì người nào đó mất hồn mất vía, phập phồng không yên.

    Cả đêm Lục Tĩnh Sanh đều ngủ không tốt, không cẩn thận trở mình động chạm tới vết thương liền dễ dàng cảm nhận đau nhức. Đồng Ấu Ninh thức đêm đã quen, vây theo nàng nói chuyện. Gần sáng Lục Tĩnh Sanh ngủ được chút ít, loáng thoáng nghe thấy điện thoại Đồng Ấu Ninh đang chấn động, sau đó truyền đến tiếng đóng cửa rất nhỏ.

    Lịch trình cả ngày này của Đồng Ấu Ninh đều rất đầy, lúc này hơn năm giờ sáng, nàng cần trước tám giờ đi đến chỗ thợ trang điểm, làm công tác chuẩn bị cho hoạt động hôm nay, công tác liên tục đến mười giờ tối, sẽ không có thời gian ngủ bù.

    Đi đến bãi đỗ xe bệnh viện, bỗng nhiên một chiếc xe đèn phát sáng lên, Đồng Ấu Ninh nhìn lại, Kiều Thiệu Luân ngồi ở trong xe đối với nàng mỉm cười.

    “Cô như thế nào ở chỗ này?” Đi đến bên cạnh xe, Đồng Ấu Ninh hỏi nàng.

    Kiều Thiệu Luân nhìn xem rất tinh thần: “Đợi chị, trợ lý của chị không phải sinh bệnh xin nghỉ sao? Liền đoán được chị ở bệnh viện khẳng định ngủ không ngon, xung phong đảm nhận việc lái xe. Giả làm tiểu trợ lý, cũng không thể bỏ dở nửa chừng.”

    Đồng Ấu Ninh khóe miệng khẽ nhếch, ngéo Kiều Thiệu Luân một chút: “Tiểu quỷ.”

    “Lên xe.”

    Đồng Ấu Ninh ngồi vào trong xe, nghiêng qua hôn nồng nhiệt, đón ánh sáng mặt trời nghênh ngang rời đi.

    Lục Tĩnh Sanh có chút may mắn thân thể tổn thương cũng là đúng lúc tương đối tốt, là thời điểm nàng rảnh rỗi nhất, nếu không cái việc nằm viện này đều ở không nỡ.

    Trong nhà kêu người hầu tới đây chiếu cố nàng, tiểu Quý cũng thường tới bệnh viện, lúc đầu sinh hoạt và ăn uống hàng ngày đều không vấn đề, khó được rảnh rỗi, lại chìm vào suy nghĩ linh tinh, cực dễ dàng lâm vào vòng tư duy lẩn quẩn.

    Ví dụ như lúc này nàng liền suy nghĩ, đều gãy xương nhập viện rồi, Diệp Hiểu Quân làm sao lại không đến ân cần thăm hỏi một chút?

    Trong lúc đó, Diệp Hiểu Quân người vẫn còn ở Ninh Hạ cùng tổ, căn bản không biết chuyện này.

    Vì vậy gọi tiểu Quý, bộ dạng nhạt nhẽo nói: “Việc chị tông xe đừng đối biên kịch Diệp nói ra, ảnh hưởng công tác.”

    Tiểu Quý nghe không hiểu, dừng rất lâu cẩn thận từng li từng tí trả lời: “Boss… Em, không có ý định cùng biên kịch Diệp nói.”

    “Như vậy, ừm, rất tốt.”

    Ngày hôm sau Lục Tĩnh Sanh đang đọc sách, bỗng nhiên điện thoại vang lên, có chút liếc mắt, người gọi đến, là Diệp Hiểu Quân.

    Trước lúc chuông điện thoại chuẩn bị ngừng Lục Tĩnh Sanh mới chậm rì rì mà tiếp: “Alo? Ai vậy?”

    Người bên này tựa hồ cũng không nghĩ tới nàng sẽ nói như vậy, chậm nửa nhịp nói: “Tôi là Diệp Hiểu Quân. Lục tiểu thư, nghe nói cô nhập viện rồi, đã khỏe chưa?”

    Lục Tĩnh Sanh nghi hoặc: “Làm sao chị biết tôi nhập viện.”

    “Tôi vừa nhìn thấy trong vòng bạn bè của tiểu Quý.”

    Lục Tĩnh Sanh cầm Tab đăng nhập bảng tin, nhìn status ngày hôm qua tiểu Quý phát trong vòng bạn bè:

    “Boss tự mình làm mẫu tầm quan trọng của thắt dây an toàn, một cây xương sườn đổi một mạng!”

    Đính kèm là ảnh chụp đoạn xương gãy của Lục Tĩnh Sanh.

    “Thật có lỗi… Muộn như này mới biết được chuyện này.” Ngữ điệu Diệp Hiểu Quân nghe vào tinh thần sa sút, không phải là muốn khóc a…

    Diệp Hiểu Quân hỏi, Lục Tĩnh Sanh liền rất có kiên nhẫn hướng nàng miêu tả kỹ càng nguyên nhân kết quả chuyện tông xe ngày đó, nói nàng nghĩ đến sự tình Trịnh Kiêu mới phân thần tông xe, cùng Diệp tiểu thư có liên quan tới như thế nào, như thế nào thảm nói đều thảm như thế.

    Diệp Hiểu Quân nghe được kinh hồn bạt vía, chủ động nói: “Ninh Hạ bên này quay phim rất nhanh sẽ xong, còn có chút công tác cuối cùng tôi cũng không cần tham dự. Tôi dọn dẹp một chút, rất nhanh trở về B thành.”

    Lục Tĩnh Sanh nói: “Lần trước chị cũng là xin nghỉ phép trở về a, Ngô Chi Mặc ghét nhất người tổ kịch bởi vì nguyên nhân cá nhân xin nghỉ phép rời tổ, điểm ấy tôi cũng biết. Ở Ninh Hạ quay hình tối thiểu còn một tháng nữa, chị an tâm quay phim, đem công tác làm tốt chính là an ủi lớn nhất đối với tôi rồi.”

    Lục Tĩnh Sanh đều đã nói như vậy, Diệp Hiểu Quân liền không có lý do kiên trì.

    Kỳ thật Lục Tĩnh Sanh nói cũng không phải tất cả là lời nói thật, nàng chỉ là muốn để cho Diệp Hiểu Quân đem nàng tưởng nhớ ở trong lòng là đủ, không muốn nàng bởi vì chuyện của mình mà tự ý rời tổ kịch, nàng vốn cũng không phải người ở lúc công tác ồn ào bốc đồng.

    Tiếp tục dặn dò vài câu, Lục Tĩnh Sanh cảm thấy nên tắt điện thoại, rất lễ phép nói nàng hơi mệt muốn ngủ một lát, Diệp Hiểu Quân muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là theo ý nàng.

    Cúp điện thoại, tiểu Quý mang theo súp xương cùng nho bước vào.

    Gần đây tiểu Quý mỗi ngày đều hướng nhà Lục Tĩnh Sanh chạy qua, lão bản giao Đại gia mèo con trong đó cho nàng chiếu cố, giúp nó đổi nước, dọn phân, cho ăn, cần cù chăm chỉ như vậy cũng không thấy cảm kích gì, một… khi… không như ý nó còn bị nó cong móng vuốt cào cho… Tiểu Quý trong lòng cảm thán, quả nhiên là mèo boss nuôi dưỡng, tính cách đều cùng nàng giống nhau như đúc.

    Bước vào thấy Lục Tĩnh Sanh tựa ở chỗ ấy, mặt không thay đổi nhìn chằm chằm vào nàng.

    Sau lưng lạnh buốt, chẳng lẽ… Mình lại đã làm sai điều gì sao?

    Lục Tĩnh Sanh đem tab hướng nàng, trên màn hình là status chính mình phát hôm qua.

    “Em phát?”

    Tiểu Quý lại một lần đứng ở ngã rẽ nhân sinh! tâm tư boss lần nào cũng đều khó đoán a! Chẳng lẽ lần này làm sai?

    Nàng há miệng run rẩy thừa nhận: “Vâng, là vòng bạn bè của em.”

    Lục Tĩnh Sanh bỗng nhiên lộ ra dáng tươi cười: “Một chiêu mang lại ánh sáng!”

    Tiểu Quý: “…”

    TBC

    Edit 14.01.2018
    Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
    hoanghien1510 Tài sản


  2. The Following 2 Users Say Thank You to hoanghien1510 For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •