Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345
Kết quả 41 đến 41 của 41
  1. #41
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    42
    Ngân lượng
    412
    Thanked: 181
    Chương 40

    Mời Đọc (Click Here) :
    Chương 40

    Xa xa vang đến tiếng xe cảnh sát lao tới cao ốc Thịnh Phong, âm thanh sắc bén gai đất kích thích màng nhĩ của mọi người.

    Dưới cao ốc rung chuyển khó yên ổn, bãi đỗ xe cũng rất yên tĩnh. Diệp Hiểu Quân cùng Lục Tĩnh Sanh ngồi ở trong xe, an tĩnh một hồi lâu, Lục Tĩnh Sanh mở miệng nói: “Là Ngu Minh Đình?”

    Câu hỏi này lại cho Diệp Hiểu Quân nhớ lại hình ảnh vừa rồi tận mắt nhìn thấy … Đầu tròn trên mặt đất, vỡ nát… Trong dạ dày lại là một hồi cuồn cuộn, nàng đẩy ra cửa xe chạy đến một bên, nôn khan cả buổi lại cái gì cũng phun không ra, nước mắt treo ở trên gương mặt, khom người thở dốc.

    Lục Tĩnh Sanh cầm bình nước tới, vặn mở đưa cho nàng.

    “Cảm ơn…” Diệp Hiểu Quân uống một ngụm, vẫn cảm thấy đặc biệt không thoải mái.

    “Tôi nên cám ơn cô mới phải, vừa rồi nếu như không phải cô, hiện tại tôi cũng phải nôn ra.”

    Diệp Hiểu Quân đem bình nước nắm ở trong tay, như có điều suy nghĩ: “Ngu Minh Đình chọn tại trước mặt cô tự sát, là muốn đem tội danh thật sự đổ tới trên đầu cô.”

    Lục Tĩnh Sanh mím môi gật gật đầu. Hoàn toàn chính xác, Ngu Minh Đình một chiêu này thật sự không biết xấu hổ. Cũng đúng, nàng ngay cả mạng cũng không muốn rồi còn muốn cái gì khuôn mặt, vì muốn để cho quần chúng biết rằng nàng là bị Lục Tĩnh Sanh từng bước một đẩy tới vách núi, vì muốn nói cho công chúng, nàng lấy cái chết tạ tội, mà Lục Tĩnh Sanh sẽ đối với cái chết của nàng cùng với 22 vị trí minh tinh bị dây vào kia phải chịu trách nhiệm.

    Đây coi như là dòn đánh cho động vang trời.

    “Ngu Minh Đình năm đó, trước lúc cùng Khương Bác Văn kết hôn, chuyện cùng Tưởng Bối Nam đã khiến cho dư luận xôn xao, lúc ấy rất nhiều công ty điện ảnh và truyền hình đều thu được uy hiếp từ Tưởng Chính, không cho phép bọn hắn hợp tác với Ngu Minh Đình. Nhưng chuyện này sau khi nàng kết hôn lập tức liền được dẹp loạn, ngay cả Tưởng Chính cũng ngậm miệng không hề nhắc đến… Ngu Minh Đình những năm này có thể vượt qua yên ổn sống xác thực phải cảm tạ người phía sau màn này, may mắn vì có nàng, Ngu Minh Đình mới có thể vượt qua vài năm hạnh phúc.” Lục Tĩnh Sanh cười cười, “Khó trách có thể vì một câu nói của người này, đến mạng cũng không muốn.”

    Kỳ thật Lục Tĩnh Sanh nói ra lời này, trong lòng mình tâm tình cũng có chút mất mát.

    Khi bắt được Ngu Minh Đình, nàng cũng đã cho người điều tra nàng ta không chừa một mảnh —— trừ đi Khương Hạo không phải con ruột Khương Bác Văn một điểm này ra không được gì. Lúc trước Ngu Minh Đình tìm đến văn phòng nàng, hai người lần thứ nhất giằng co lúc đó Lục Tĩnh Sanh còn không biết chuyện này. Trăm mối vẫn không có cách giải, Ngu Minh Đình từ khi gả cho Khương Bác Văn về sau hoàn toàn giữ khuôn phép, giúp chồng dạy con, còn có thể đi làm lấy được sự nghiệp của mình. Lục Tĩnh Sanh cơ hồ là kết luận chuyện xưa Ngu Minh Đình bị nhắc lại tạo thành uy hiếp, nhưng hiện tại xem ra, nàng đúng là cam tâm tình nguyện.

    Cũng đúng, nếu như cái người phía sau màn này cũng là người năm đó là giúp Ngu Minh Đình dọn dẹp nợ cũ đạt được tân sinh mà nói, nàng vô cùng có khả năng vì báo ân bí quá hoá liều. Mà bây giờ, gia đình cùng sự nghiệp nàng đều bị hủy, sự kiện 22 vị trí minh tinh kia mới là dây dẫn nổ, lấy mạng nàng để người người phải chen chúc tới. Nghe nói nhi tử cũng cùng nàng trở mặt, nàng còn sống thật không có ý nghĩa gì.

    Diệp Hiểu Quân nhìn nàng một cái nói: “Cô đem sự tình nàng cùng con trai của nàng vạch trần cho Khương Bác Văn, người nam nhân nào có thể nhịn xuống loại sự tình này, xác định chắc chắn cùng nàng ly hôn, đây coi như là gia đình tan vỡ, rất có lý do tự sát.”

    Lục Tĩnh Sanh làm sao không nghe ra ẩn ý trong giọng nói bình tĩnh nàng xuất ra chôn theo giáo điều: “Ừ đúng, coi như là tôi hại chết nàng đi? Tôi chủ tâm xác thực có muốn cho nàng thảm, càng thảm càng tốt, nhưng này không có nghĩa là tôi muốn nàng phải chết, còn chết trước mặt của tôi. Nếu như cái kia đáp xuống chúng ta khoảng cách gần hơn một bước, không chừng liền nện trên người chúng ta rồi. Vẫn là câu nói kia, nếu như ngay cả năng lực thừa nhận cũng không có đừng có làm ra chuyện xấu. Đây là nàng gieo gió gặt bão.”

    “Tôi biết rõ, tôi cũng không có nói cô làm sai.” Diệp Hiểu Quân còn chưa từng trông thấy thi thể nên tâm tình hốt hoảng, hơi mệt, “Tốt rồi, bây giờ không phải thời điểm xoắn xuýt những chuyện này. Cô một mực nói có người ở phía sau màn làm chủ chỉ đạo hết thảy, vậy cô có manh mối gì không ? Cái này phía sau màn này là ai?”

    Diệp Hiểu Quân cũng không phải người chủ trương ăn miếng trả miếng, nàng có nguyên tắc của mình cùng tuân thủ nghiêm ngặt, chung quanh có nhiều hơn nữa ác ý nàng cũng sẽ không dùng phương thức giống như vậy trả thù. Nhưng bây giờ không phải là vấn đề đạo đức, đã có tai nạn chết người rồi, nếu quả thật có người ở phía sau màn làm chủ hết thảy, vậy đây cũng không phải là tranh chấp kinh tế thông thường, đây là muốn mạng Lục Tĩnh Sanh.

    Thấy Lục Tĩnh Sanh không nói gì, Diệp Hiểu Quân nói: “Cô đã từng cùng ai có thù hận, hoặc là… đời trước gây thù với ai?”

    “Rất không có khả năng. Nếu như cha tôi nguyện ý cùng người kết thù, Tuấn Thiên sớm đã đem Hoàn Cầu giẫm ở dưới chân rồi. Về phần tôi… Tôi còn thực sự tội tới không ít người, nhưng chân chính có thực lực có thể làm ra loại sự tình này tôi còn bắt không tìm ra đây, tôi thật sự nghĩ không ra. Chẳng lẽ là nói cái đám người bị xé rớt lúc tôi đến Bác Triển kia?”

    Diệp Hiểu Quân: “Rất không có khả năng, bọn hắn liên hợp lại cũng không có thực lực này.”

    Hai người nhìn nhau hiểu ý cười cười.

    Diệp Hiểu Quân chợt nhớ tới Bearxxxx, nó lần này biến mất thời gian có chút dài.

    Mặc dù sự việc Bearxxx báo trước đã không tính hoàn toàn chuẩn xác, nhưng cái người làm chủ phía sau màn ra tay này khả năng lớn cũng tồn tại ở trong thế giới của nó. Nếu như hỏi nó, nó sẽ cho ra đáp án sao?

    Diệp Hiểu Quân che mắt Lục Tĩnh Sanh, không cho nàng tận mắt nhìn thấy thảm trạng thi thể, xem như liên tiếp thay nàng lần lượt tránh qua. Lục Tĩnh Sanh kêu nàng trở về nghỉ ngơi đừng đi làm, tốt nhất xem phim hài gì gì đó ít phải suy nghĩ để thần kinh thoải mái. Diệp Hiểu Quân hỏi nàng: “Cô còn muốn đi công ty?”

    “Đương nhiên phải đi, thật nhiều việc chờ tôi giải quyết đấy, còn có thể bị nàng một đập nện cho nghỉ cơm rồi?”

    Diệp Hiểu Quân gật gật đầu xuống xe, lên xe của mình, cửa đều đang muốn đóng, đột nhiên lại gọi Lục Tĩnh Sanh một chút.

    “Vô luận như thế nào, phải cẩn thận.”

    Lời này người nói cảm thấy già mồm, nghe người lại cảm thấy như được ăn khối kẹo mềm, toàn thân thoải mái không ít.

    “Yên tâm đi.” Lục Tĩnh Sanh cười cười, “Tôi kêu Trần thúc mang mấy người tới đây, tiểu Quý cũng ở đây nữa.”

    Lục Tĩnh Sanh bình tĩnh lên lầu, Diệp Hiểu Quân thật sự có hơi mệt chút, sờ sờ cái trán, giống như có chút nóng lên. Chỉ cần đại não vừa để xuống, bộ dáng đáng sợ của Ngu Minh Đình sẽ lần nữa tiến vào đầu óc của nàng.

    Không thể nghĩ nữa, Diệp Hiểu Quân lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn cho Bearxxx.

    Diệp Hiểu Quân cảm giác chính mình cũng thật là vô sỉ.

    Nàng đã từng căm hận Bearxxx tham gia cuộc sống của nàng, còn hung dữ yêu cầu nàng dựa theo lời nó mà làm, một lần đem nó kéo vào sổ đen. Nhưng bây giờ còn muốn dựa vào Bearxxx đến ăn gian, bắt tới người phía sau màn hạ độc thủ… Không thể không nói người am hiểu nhất là việc tự mình làm mất mặt mình.
    Nhưng lại vì sự an toàn Lục Tĩnh Sanh … Không, vì an toàn của CEO Bác Triển, lần này thật mất mặt, Diệp Hiểu Quân cũng nhận.

    Đem tình huống trước mắt miêu tả một lần, rất chân thành mà hỏi Bearxxx người này là ai.

    Vốn tưởng rằng lần này Bearxxx phải thật lâu mới phản hồi, dù sao nó biến mất lâu như vậy, ai ngờ tin nhắn gửi đi không đến một phút đồng hồ Diệp Hiểu Quân vẫn ngồi ở tại chỗ xuất thần, điện thoại bỗng nhiên chấn động, cúi đầu vừa nhìn, là Bearxxx hồi âm.

    Lần này Bearxxx nói chuyện lại không lưu loát, thật nhiều loạn mã, Diệp Hiểu Quân tại bên trong một trời loạn mã tìm được hai chữ có thể xem hiểu —— “Tỷ tỷ”.

    Mỗi khi tin nhắn trả về là loạn mã, nếu có thể từ trong đó tìm được manh mối nhất định là manh mối trọng yếu nhất. Trước đó lần thứ nhất là chuyện sao chép điện ảnh [Gió đông ván], nếu như không có Bearxxx nhắc nhở Diệp Hiểu Quân đánh chết đều sẽ không nghĩ tới muốn đi nhìn kịch bản [Gió đông ván]. Như vậy lần này tỷ tỷ… Chẳng lẽ là…

    Lão bản cho phép nàng nghỉ làm cho nàng về nhà nghỉ ngơi, Diệp Hiểu Quân lại không có tâm tư này. Sau khi nhận được manh mối Bearxxx gởi tới, nàng bị kích động đi lên lầu. Lúc đi qua cửa lớn phát hiện cảnh sát đã đem thi thể chở đi, hiện trường bị băng phân cách vây lại, đang nghiên cứu.

    Trong cao ốc Thịnh Phong cũng đều là cảnh sát, cửa ra vào bị ngăn lại, Diệp Hiểu Quân đưa ra chứng nhận nhân viên công ty trải qua hỏi thăm vài câu mới để cho nàng đi vào.

    Đi đến văn phòng Bác Triển lầu 25, vừa vào cửa liền phát hiện bầu không khí kỳ quái, nơi này cảnh sát so với lầu một còn nhiều hơn. Cảnh sát nhìn thấy nàng, đi tới hỏi nàng có phải là nhân viên công ty này hay không. Diệp Hiểu Quân liếc mắt nhìn cửa phòng làm việc của Lục Tĩnh Sanh ở cuối hành lang vẫn đóng chặt, xem ra cảnh sát động tác cũng thật nhanh, hoặc là lúc trước cũng đã đặc biệt để ý vào chuyện này, trực tiếp tìm tới cửa —— dù sao chuyện Ngu Minh Đình này đặc biệt huyên náo, không để người khác chú ý đều rất khó.

    Diệp Hiểu Quân gật đầu nói phải, cảnh sát hỏi nàng chức vị gì, nàng trả lời là chủ quản biên kịch.

    Vị cảnh sát này là một nam nhân hơn bốn mươi tuổi, mặc thường phục, bên người mùi thuốc lá rất nặng. Hắn nói: “Chủ quản đúng không, cô tới đây, tôi có chút việc muốn hỏi cô. Phòng họp các cô ở nơi nào, đưa tôi đi.”

    Diệp Hiểu Quân trước kia từng ghi qua mục kịch chuyên về pháp chế, đối với quá trình cảnh sát xử lý án có từng học tập chuyên môn tìm hiểu qua, biết rõ bọn hắn hướng về phía Lục Tĩnh Sanh, kéo nhân viên khác tới đặt ra nghi vấn là muốn hiểu rõ thêm về chuyện Lục Tĩnh Sanh.

    Diệp Hiểu Quân lại rất phối hợp, dẫn hắn qua một bên phòng họp. Chung quanh Tương Tiểu Phù cũng đều là cảnh sát, thăm dò nhìn nàng, lông mày đều nhéo một khối. Diệp Hiểu Quân hướng nàng khẽ gật đầu, làm cho nàng trấn định chút ít, cảnh sát mời đến một vị cô nương mặc quần áo thể thao, cột tóc đuôi ngựa: “Tiểu Thượng, em tới đây.”

    Diệp Hiểu Quân ý thức được tiểu cô nương này cũng là cảnh sát, nhìn qua tuổi còn rất trẻ, làn da vô cùng trắng, đặc biệt có tinh thần, một đôi con mắt trấn định lại chính khí cùng làn da tuyết trắng, tiệp cùng nhau giống như tranh thuỷ mặc.

    Ba người các nàng tiến vào phòng họp nhỏ, họ cho cảnh sát đóng cửa, nam cảnh sát để cho Diệp Hiểu Quân ngồi ở đối diện.

    “Không cần khẩn trương, chúng ta chẳng qua là đến điều tra”. Nam cảnh quan vừa nói chuyện, còn nhân viên cảnh sát ở một bên ghi chép.

    Diệp Hiểu Quân không ngẩng đầu.

    “Lão bản của các ngươi tên gọi là gì.”

    “Họ Lục.”

    “Tên đầy đủ tên gì.”

    “Không biết.”

    Nam cảnh quan giương mắt liếc nhìn nàng một cái: “Lão bản tên gọi là gì cô cũng không biết? cô không phải chủ quản?”

    “Tôi quản nhân viên, lại không phải lão bản.”

    Còn nhân viên cảnh sát cũng nhìn về phía nàng.

    Nam cảnh quan tiếp tục hỏi nàng: “Tới công ty mấy năm?”

    “Cũng sắp năm năm.”

    “Bình thường lão bản của các cô làm người như thế nào?”

    “Không rõ ràng lắm.”

    “Đều có người nào đó tới công ty tìm nàng không?”

    “Không biết được.”

    Vị nhân viên cảnh sát để bút xuống: “Hy vọng cô có thể hợp tác với chúng tôi. Cô thân là chủ quản, coi như là nhân viên cấp cao trong công ty, đối với lão bản của mình hoàn toàn không biết gì cả?”

    Diệp Hiểu Quân: “Các vị chưa từng làm trong xí nghiệp không biết, suy nghĩ là có chút chưa rõ. Chúng tôi những người được gọi là chủ quản, mỗi ngày loay hoay chạy lên chạy xuống đều ngồi không yên. Quản hai người đều có thể xưng một tiếng chủ quản, tựa như tiểu quan cửu phẩm, hướng lên một lượt không được, đi chỗ nào thấy Hoàng thượng.”

    Nam cảnh quan “Hừ” một tiếng: “Biên kịch Diệp đúng thật là làm biên kịch, nói chuyện đều có khuôn phép.”

    Diệp Hiểu Quân ánh mắt lạnh như băng nhìn.

    “Đây là mạng người.” Nam cảnh quan dùng ngón tay gõ mặt bàn, “Làm chuyện không tốt, lão bản của các cô là muốn ngồi tù a.”

    Diệp Hiểu Quân như trước bất động, nam cảnh quan bỗng nhiên vỗ bàn một cái, thanh âm thật lớn, hướng về phía Diệp Hiểu Quân quát: “Thái độ của cô bây giờ là như nào, là muốn cùng nàng cùng nhau ngồi tù ư!”

    Người bên ngoài phòng họp tựa hồ cũng nghe thấy động tĩnh trong phòng, lo lắng mà từ khe hở cửa chớp nhìn đến bên trong.

    Diệp Hiểu Quân ánh mắt đặt ở trên tường phía sau vị nam cảnh sát viên, biểu lộ không có chút nào biến hóa:

    “Không biết là không biết.”

    Diệp Hiểu Quân tại trên ghi chép của nàng ký tên. Trước lúc ký tên nàng tỉ mỉ nhìn, nam cảnh quan không kiên nhẫn: “Có cái gì tốt mà xem, tất cả đều là ‘Không biết’.”

    Diệp Hiểu Quân mỉm cười đem ghi chép đưa đến trở về.

    Cảnh sát rời đi, tiểu Quý ở bên ngoài phòng làm việc của Lục Tĩnh Sanh đi tới đi lui lập tức chui vào bên trong.

    Vừa mở cửa, liền thấy một nữ nhân eo nhỏ mông cong mặc váy ngắn đứng ở trước mặt Lục Tĩnh Sanh:

    “… Mỗi lần đều nói rảnh, thế mà thật ra có phải thế không. Ba mẹ cậu vẫn luôn nhớ đến tớ.”

    Lục Tĩnh Sanh động đậy khóe miệng: “Gần đây bận quá mà.”

    “Lúc trước bận học, hiện tại bận công tác, rất tốt.” Nữ nhân kia xoay người, tóc quăn sóng vai theo động tác của nàng giãn ra.

    Nữ nhân này vóc người đẹp, lại xinh đẹp, tiểu Quý không có phát hiện ánh mắt của mình đính vào trên người nàng. Nữ nhân kia cũng nhìn thấy tiểu Quý, từ bên người nàng đi ngang qua, ánh mắt còn dừng lại một lát.

    Vừa đóng cửa, tiểu Quý lấy lại tinh thần, lập tức xông đi lên: “Boss! Không có sao chứ!”

    Lục Tĩnh Sanh ngồi ở trên ghế sofa: “Không có việc gì, chẳng qua là tới hỏi vài lời mà thôi, dù sao chuyện này chị kéo không ra liên quan.”

    Tiểu Quý: “Nữ nhân vừa rồi kia là ai a?”

    Lục Tĩnh Sanh: “Cảnh sát a.”

    “… Cảnh sát?!” Tiểu Quý khó có thể tin, “Cảnh sát có thể ăn mặc thành như vậy! Hơn nữa boss ah, chị thật giống như cùng cảnh sát kia rất quen thuộc.”

    “Nhà nàng trước kia là đối tác cùng cha chị làm ăn, khi còn bé liền nhận thức…” Nhắc tới người này, Lục Tĩnh Sanh thật phiền.

    Tiểu Quý nói: “Vừa rồi em nghe lén cảnh sát bọn hắn nói đã tìm được di thư Ngu Minh Đình, ở sân thượng cao ốc cũng chỉ có dấu vết một mình nàng, mới có thể phán đoán nàng là tự sát.”

    “Còn rất nhanh. Bất quá em chờ xem đi, trong di thư này khẳng định còn phải vu oan cho chị một chút, thiếu mỗi câu chữ ghi là chị bức tử nàng ah.” Bút máy trong tay nàng lật đi lật lại, cảnh sát tìm đến nàng xem như trong dự liệu, nàng không có làm chuyện gì trái pháp luật chuyện này ngay cả vừa rồi cũng không có lướt qua, không có gì chột dạ, những câu hỏi mới vừa rồi đều có chủ đích truy vấn một chút ít tranh chấp giữa nàng cùng Ngu Minh Đình. Lục Tĩnh Sanh chỉ nói trên thương trường có tranh chấp, đỡ ra chuyện Á Khả, những chuyện khác tự nhiên chưa nói.

    Cảnh sát đến lúc này, mặc dù coi như là đối với nàng hạ thủ lưu tình, nhưng Ngu Minh Đình chết đúng là sát chiêu cuối cùng.

    Chỉ sợ không cần đến một ngày, chuyện này có thể truyền khắp toàn bộ ngành giải trí rồi.

    Lục Tĩnh Sanh tại tính toán chuyện này sẽ có bao nhiêu đại ảnh hưởng. Cũng không phải sẽ đối với việc chiếu phim [Vân Đoan] có tiêu cực gì lớn, ngược lại sẽ trợ giúp làm cho [Vân Đoan] thu được thêm càng nhiều chú ý nữa …

    Chỉ là có chút lo lắng, thanh danh của nàng trong giới chỉ sợ cũng bị lần này trong chốc lát hủy hoại .

    “Cốc cốc, có người gõ cửa.

    Tiểu Quý mở cửa: “Diệp lão sư.”

    Mỗi lần tiểu Quý gọi nàng cái gì lão sư nàng đã cảm thấy trong dạ dày co lại không thoải mái… Đối với nàng cười cười, lại nhìn tới Lục Tĩnh Sanh, một bộ dạng muốn nói lại thôi. Tiểu Quý tự nhiên thức thời, lập tức đi ra ngoài.

    Lục Tĩnh Sanh: “Sao cô lại tới đây, không có trở về?” Lập tức ý thức được, “Cảnh sát tìm cô truy hỏi rồi?”

    “Tôi cái gì cũng không nói cô yên tâm.”

    Diệp Hiểu Quân một bộ dáng đặc biệt che chở, làm cho Lục Tĩnh Sanh có chút cảm động: “Những cảnh sát kia không có làm khó dễ cô chứ?”

    “Bọn hắn không có lập trường làm khó xử tôi được.” Diệp Hiểu Quân không quên mình chạy lên lầu là vì cái gì, “Lục lão bản, cô có tỷ tỷ sao?”

    Lục Tĩnh Sanh nháy mắt mấy cái, có chút không hiểu: “Không có.”

    “Biểu tỷ, đường tỷ, có biết tỷ tỷ nào không?”

    “Đều không có, tôi chỉ có hai biểu ca một em họ. Như thế nào?”

    Diệp Hiểu Quân không nghĩ tới lần này nhắc nhở lại không đúng. Hay vẫn là nói nàng nghĩ lầm rồi phương hướng, không phải tỷ tỷ Lục Tĩnh Sanh? Nhưng chính nàng cũng không có tỷ tỷ a…

    “Vì sao hỏi cái này?”

    Diệp Hiểu Quân: “… Không có gì, tùy tiện hỏi.”

    “Tùy tiện hỏi? Cô không phải người tùy tiện như vậy.”

    “Chẳng qua là tò mò mà thôi…”

    “Tò mò? Cô không phải người tùy tiện tò mò chuyện riêng tư của người khác.”

    “…”

    Diệp Hiểu Quân cũng là bội phục, Lục Tĩnh Sanh thật đúng là thật hiểu rõ nàng, ngẫu nhiên một câu hỏi có tâm tư khác căn bản lừa gạt không qua…

    Lục Tĩnh Sanh còn nhìn chằm chằm vào nàng xem, Diệp Hiểu Quân nói sang chuyện khác: “[Vân Đoan] sắp chiếu phim rồi a?”

    “Cuối tuần công chiếu. Cho nên, tại sao phải biết rõ tôi có tỷ tỷ hay không?” Trả lời được dứt khoát ngắn gọn, một đôi mắt vẫn là nhìn chằm chằm vào nàng.

    Đề tài này còn không chuyển đi được sao… Diệp Hiểu Quân kiên trì nói: “Một mực muốn thảo luận về kịch bản [Hành Hỏa], nhưng lại một mực cũng không có cơ hội thật sự thảo luận. Đêm nay tan tầm cô có rãnh không? Tôi mời cô ăn cơm.”

    Ngẫu nhiên, Lục Tĩnh Sanh thật là có chút điểm đọc hiểu hài tử.

    Chỉ thấy ánh mắt nàng sáng lên, khóe miệng hiện lên dáng tươi cười: “Diệp đại biên kịch đã mở miệng, cho dù có cái lịch trình khác tôi cũng sẽ toàn bộ thoái thác. Hơn nữa cần gì chờ tới tan tầm, đi ngay bây giờ đi. Sáng sớm phát sinh những chuyện này, đúng là quá hao phí tinh lực, tôi đều đói bụng.”

    Cũng là giữa trưa, nên ăn cơm đi.

    “Nhưng mà, tôi nghĩ vẫn có chút khó chịu…” Nhớ tới sự kiện Ngu Minh Đình kia, Diệp Hiểu Quân vẫn là vô cùng không có khẩu vị.

    “Được, tôi biết một nhà hàng chay làm món ăn cũng không tệ lắm. Đi thôi.”

    TBC
    hoanghien1510 Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to hoanghien1510 For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •