Trang 13 của 13 Đầu tiênĐầu tiên ... 3111213
Kết quả 121 đến 123 của 123
  1. #121
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    124
    Ngân lượng
    1,854
    Thanked: 902
    Chương 120

    Mời Đọc (Click Here) :
    Chương 120

    Diệp Hiểu Quân không nhớ rõ lúc nào mình mất đi ý thức, nàng có rất ít sự tình không nhớ được.

    Nàng chỉ nhớ rõ sau khi nàng thu được bưu kiện của Bearxxx, rút cuộc hạ quyết tâm, để cho Lục Tĩnh Sanh ôm lấy nàng, nói ra sự kiện trước kia vẫn luôn làm thí nghiệm mà không thành truyền lại cho Lục Tĩnh Sanh.

    Mấy giây sau, nàng té xỉu.

    Tỉnh lại thì đã nằm ở trong phòng của Lục Tĩnh Sanh, không phải bệnh viện.

    Lục Tĩnh Sanh ngồi trên ghế sofa ở bên cửa sổ nghiêng chân, ngón tay ở trên máy vi tính đang di chuyển.

    “Tĩnh Sanh…” đầu Diệp Hiểu Quân rất đau, con mắt càng đau, có chút ngồi không nổi.

    Lục Tĩnh Sanh nghe thấy thanh âm của nàng lập tức đứng dậy, đối với bên ngoài hô một tiếng: “Nàng tỉnh rồi.”

    Tiểu Quý cùng Sài Trăn đều ở đây, Đồng Ấu Ninh bận rộn, nói buổi tối sẽ đến thăm nàng.

    “Diệp lão sư chị làm sao vậy, thật sự là dọa chết người.” Tiểu Quý một tay cầm bình nước ấm một tay cầm ly, “Uống chút nước không? Nước ấm.”

    Sài Trăn hỏi Lục Tĩnh Sanh: “Tại sao không đi bệnh viện, con mắt đều như vậy rồi.”

    “Đôi mắt đau không?” Lục Tĩnh Sanh không có trả lời Sài Trăn, nàng đã sớm phát hiện con mắt của Diệp Hiểu Quân khác thường, cùng tình huống tại nơi rừng nhiệt đới quay phim trước kia. Diệp Hiểu Quân đã cố ý nhắc cho nàng không đi bệnh viện, cũng vì té xỉu chuẩn bị sẵn sàng, nhất định có nguyên nhân của riêng nàng. Gọi tiểu Quý cùng Sài Trăn tới là sợ có tình huống đột phát, một mình nàng ứng phó không được.

    Diệp Hiểu Quân lắc đầu, nhìn tiểu Quý cùng Sài Trăn.

    Lục Tĩnh Sanh nói với các nàng: “Hai người đi về trước đi, có việc chị sẽ tìm hai người.”

    Tiểu Quý nói: “Vâng! Điện thoại di động của em sẽ luôn mở máy, có chuyện gì boss trực tiếp gọi điện thoại cho em!”

    Hai người đi đến dưới lầu, Sài Trăn lái xe tới, nói đưa tiểu Quý về nhà. Tiểu Quý trên đường không nói chuyện, đặc biệt yên tĩnh, đặc biệt quỷ dị, Sài Trăn tò mò hỏi:

    “Khó được khi cái miệng của cô nghỉ ngơi, là chịu đả kích?”

    Tiểu Quý lầm bầm nói: “Tôi có gì mà dễ chịu đả kích.”

    “Bởi vì sự việc của Diệp trưởng phòng?”

    Tiểu Quý nhìn qua phía con đường rộng rãi đằng trước, nhẹ nhàng thở dài: “Cũng không tính a, tôi tất nhiên hy vọng hai người bọn họ có thể ở bên nhau thật tốt… Đối với tôi mà nói các nàng không chỉ là lão bản hay đồng nghiệp, là bằng hữu cô hiểu không, bằng hữu. Cho dù là hôn môi hay là quan hệ thân mật gì cũng cần có bí mật riêng, cho nên… Rất bình thường, tôi hiểu. Chẳng qua là a, tôi có cảm giác mình vẫn luôn sống ở trong sinh hoạt của người khác, bởi vì người khác vui vẻ mà vui vẻ, vì người khác bi thương mà bi thương. Tôi không có thứ thuộc về riêng mình.”

    “Bỗng nhiên văn nghệ đi lên, đã đến tuổi phát – tình rồi.”

    “…” Quả thực nhiều rãnh không miệng, không thể phun ra được ngà voi!

    “Ít nhất cô sẽ vui vẻ cũng sẽ bi thương, rất tốt.” Sài Trăn nhàn nhạt cười, “Hơn nữa còn là vì người khác, là một cô nương tốt có tâm huyết.”

    Tiểu Quý nhìn nàng, bỗng nhiên rất có hứng thú tìm hiểu: “Này mặt lạnh, cô đến cùng là bởi vì sao mà nghỉ việc từ Hoàn Cầu chuyển về đây?”

    Tiểu Quý cùng Sài Trăn đi rồi, Diệp Hiểu Quân hỏi Lục Tĩnh Sanh: “Trước khi tôi té xỉu, có cùng em nói được gì không?”

    Lục Tĩnh Sanh: “Tôi chỉ nghe thấy chị nói ở bên tai hai chữ —— chúng ta, sau đó đột nhiên không nói lời nào, thân thể cứng ngắc đáng sợ, tôi ôm người chị như thể đang ôm một cây nước đá. Tôi biết rõ chị có chuyện, đỡ eo của chị nhìn nét mặt của chị, chị biết bộ dạng chị lúc ấy như nào không? Thực dọa người, hai mắt vô thần, khuôn mặt đối diện tôi nhưng rõ ràng không phải thấy tôi, tựa như có một màn hình mà tôi không nhìn được ngăn cách ở giữa hai ta. Miệng của chị vẫn còn động nhưng tôi nghe không rõ chị nói là cái gì, tôi gọi chị vài tiếng nhưng chị cũng không có phản ứng, bỗng nhiên mắt trái nhanh chóng sung huyết, tôi lập tức ôm chặt chị, chị lập tức liền mềm thành một bãi ập xuống, khi đó chị đã không ý thức rồi. Đừng nhìn chị gầy lại không cao, lúc chị còn thanh tỉnh tôi còn có thể ôm ngang chị, lúc chị ngất đi cảm giác nặng gấp đôi, chỉ có đem chị vớt lên đều mất cả buổi, may mắn bình thường tôi cũng có tập thể hình, cuối cùng là đem chị ôm vào xe.”

    Quá trình so với dự kiến của Diệp Hiểu Quân không sai biệt lắm, bất quá nghe Lục Tĩnh Sanh miêu tả như vậy trong lòng còn sợ hãi, rất có cảm giác chân thực.

    Diệp Hiểu Quân giữ chặt cánh tay của Lục Tĩnh Sanh nhẹ nhàng giúp nàng mát xa: “Mệt mỏi em rồi.”

    “Mệt mỏi không là gì, là làm tôi sợ hãi.” Lục Tĩnh Sanh đem tóc của nàng quét đến phía sau vành tai, để lộ rõ ra mắt trái, “Chị như vậy thật không có việc gì? Không đi bệnh viện nó có thể tự mình bình phục?”

    “Không sao, em xem lần sung huyết trước cũng là tự mình hồi phục mà…” Nói lời này, Diệp Hiểu Quân còn muốn đối với nàng bày ra chút mỉm cười nhẹ nhõm để chứng minh bản thân mình thật sự không có việc gì, bỗng nhiên dừng lại, một hồi đau nhức kịch liệt giống như là có năng lực hữu hình, từ trong đầu đâm ra bên ngoài, hung hăng mà đâm vào con mắt, Diệp Hiểu Quân không kịp đề phòng, nhịn không được kêu một tiếng, che mắt, lỗ chân lông toàn thân dựng thẳng lên, mồ hôi lạnh rịn ra.

    “Còn nói không sao!” Lục Tĩnh Sanh bá một chút đứng lên, “Có phải rất đau hay không! Cho tôi xem một chút!”

    Diệp Hiểu Quân cảm giác được lòng bàn tay có chất lỏng sền sệt, trong lòng thầm kêu không tốt, Lục Tĩnh Sanh đã kéo tay của nàng ra.

    Một nhóm máu treo ở trên gương mặt của Diệp Hiểu Quân, giống như nước mắt chảy xuống, tụ tập tại một chỗ trong chốc lát sau nhỏ tại trên chăn.

    Lục Tĩnh Sanh triệt để sửng sốt.

    Diệp Hiểu Quân buông tay nhìn thoáng qua, máu so với nàng nghĩ còn nhiều hơn, lập tức xuống giường đi vào phòng vệ sinh soi gương, bộ dạng của nàng vô cùng dọa người, máu từ mắt trái lao nhanh xuống so với bất luận lần khóc to nào trước kia của nàng đều muốn nhiều hơn rất nhiều.

    Bồn rửa tay trắng noãn lập tức bị nhuộm đỏ, nàng bị chính mình làm sợ đến lui về phía sau hai bước, trong lúc nhất thời không biết nên làm cái gì cho tốt.

    Lục Tĩnh Sanh lấy ra khăn mặt đem ánh mắt của nàng che, rất lo lắng: “Thật sự không đi bệnh viện?”

    Diệp Hiểu Quân không đáp lời, có hay không, có lẽ đi bệnh viện nhìn một chút? Lục Tĩnh Sanh không cùng nàng dài dòng, lôi kéo nàng đi ra ngoài: “Đi xem rồi hãy nói, tối thiểu nhất phải cầm máu trước.”

    Đi bệnh viện, bác sĩ nhìn nhìn tình trạng của nàng hỏi đụng vào chỗ nào, nàng nói không có đụng, tự chảy. Bác sĩ kỳ quái liếc nhìn nàng một cái, giúp nàng xử lý con mắt, phát hiện đã không còn chảy nhiều máu, kết luận không tốt lắm, kêu nàng trước đi làm kiểm tra Ct cùng kiểm tra bệnh lý.

    Thời điểm đi kiểm tra, Diệp Hiểu Quân có điểm do dự, Lục Tĩnh Sanh tại bên tai nàng nói: “Chúng ta cứ đi nhìn xem, nếu như có thể kiểm tra ra cái gì có thể giải quyết vấn đề cũng không tốt sao? Một khi tình huống không đúng chúng ta quay đầu chạy, chị chạy phía trước tôi giúp chị cản phía sau.”

    Vốn tâm tình luôn trầm trọng, bị lời này của Lục Tĩnh Sanh ồn ào thiếu chút nữa bật cười.

    “Cảm giác này thật đặc biệt.” Lục Tĩnh Sanh lôi kéo Diệp Hiểu Quân đi lên phía trước, “Diễn nhiều bộ phim như vậy, không nghĩ tới có lúc sẽ lạc vào cảnh giới kỳ lạ như vậy, tự thể nghiệm tình tiết giống như trong điện ảnh, thật kích thích.”

    Diệp Hiểu Quân biết rõ nàng đang tận khả năng giúp cho chính mình hòa hoãn lại tâm tình khẩn trương, cũng là yên lặng cường điệu tín nhiệm của nàng.

    Diệp Hiểu Quân đan tay cùng nàng, mười ngón tay xen kẽ, tiến bước đi nhanh.

    Kết quả kiểm tra túi nước mắt không có vấn đề, cũng không có tra ra bệnh tật khác nào, giống như là ngoại thương. Nhưng lại căn cứ người bệnh tự mình miêu tả cũng không có bị ngoại thương.

    Bác sĩ đề nghị nàng lưu lại viện quan sát, Diệp Hiểu Quân lôi kéo Lục Tĩnh Sanh đi ra ngoài, nói về nhà.

    “Thật không nằm viện quan sát vài ngày?” Lục Tĩnh Sanh không thể không lo lắng, tuy rằng cầm máu, nhưng con mắt vẫn còn dính máu đấy, tùy thời có thể lại rơi xuống một bãi máu.

    Đoán chừng cũng giống như lần trước, tiếp thu tin tức cấp độ cao quá nhiều dẫn đến con mắt bị hao tổn, đây là hậu quả trước khi nàng áp dụng kế hoạch cũng đã nghĩ qua, chẳng qua là nàng không nghĩ tới còn nghiêm trọng nhiều như vậy.

    Đúng vậy, dùng loại phương pháp khảo thí gửi bưu kiện truyền đi điểm mấu chốt để rồi nhận lại loạn mã đã không thể thỏa mãn Diệp Hiểu Quân, hiệu suất quá thấp, nàng cần khảo thí vũ khí cuối cùng—— trực tiếp nhìn thấy tương lai.

    Nàng biết rõ nàng có thể làm được.

    Tại bệnh viện trong lần Tiểu Quý bị thương kia, nàng bởi vì tình thế cấp bách nhất thời đều muốn trực tiếp báo cho Lục Tĩnh Sanh biết những tin tức đến từ tương lai, lời nói còn chưa được nói ra đã tiến vào không gian kỳ diệu. Quá khứ cùng tương lai, nàng nghĩ cũng không nghĩ ra phương thức xuất hiện, những cái hình ảnh vụn vặt lại nhanh chóng, bốn phương tám hướng trong cùng một lúc vọt tới tiến vào đáy mắt của nàng, trong nháy mắt liền biến mất. Quá nhanh, quá nhiều hình ảnh tiến tới trong lúc không hề chuẩn bị nàng thúc thủ vô sách. Cuối cùng nàng hôn mê, tỉnh lại thì chỉ nhớ rõ mấy cái hình ảnh —— tiểu Quý khôi phục, cùng Lục Tĩnh Sanh mãnh liệt cãi lộn tất cả đều trở thành sự thật.

    Đây là pháp tắc thời gian nghiêm khắc nhất trói buộc nàng, khiến cho nàng nếu muốn trực tiếp biểu đạt sẽ dùng sức mạnh cứng rắn, thủ đoạn cực đoan làm cho nàng hôn mê.

    Thế nhưng, nếu như muốn trói buộc nàng, vì cái gì làm cho nàng trông thấy những thứ đã đi qua cùng sắp tới? Diệp Hiểu Quân biết rõ có mạo hiểm, cũng muốn nếm thử, chẳng qua là vẫn không thông vấn đề này.

    Nhưng bưu kiện Bearxxx gửi tới làm cho nàng không thể tiếp tục do dự, nàng cần lập tức hành động.

    Bưu kiện mới nhất mà Bearxxx gửi tới, chỉ có bốn chữ: Cẩn thận hoả hoạn.

    Bốn chữ này vô cùng đáng sợ, đúng là Bác Triển cùng Hoàn Cầu liều mạng, thời điểm Lục Tĩnh Sanh liên thủ với Đồng Ấu Ninh phản kích, đối phương bị thương nhất định sẽ trả thù, thủ đoạn trả thù không cách nào tưởng tượng.

    Đường Cảnh Lộ là một người đáng sợ, ngày ấy tại trong rạp hát xuống đao với tiểu Quý khẳng định chính là nàng, nói nàng muốn phóng hỏa, Diệp Hiểu Quân một điểm cũng không kinh ngạc.

    Thế nhưng là khi nào sẽ phát sinh hoả hoạn? Phát sinh ở đâu? Có khi nào lại trong lúc lơ đãng, khó lòng phòng bị.

    Quả cầu kiếp nạn vẫn luôn đè ép bên người Lục Tĩnh Sanh lặng lẽ chuyển động về phía trước, không biết đã lăn được lớn tới cỡ nào.

    Cho dù có nguy hiểm, nàng cũng muốn mạo hiểm thử một lần.

    Cố ý nói ra chuyện tương lai, dẫn đạo pháp tắc thời gian lần nữa thi bạo. Nếu có thể cùng lần trước giống nhau, nàng nhất định sẽ tập trung lực chú ý ghi nhớ tất cả những hình ảnh mà nàng nhìn thấy—— dù sao trí nhớ của nàng cũng không giống người thường.

    Trên thực tế nàng thành công, thật sự nàng lại tiến vào thế giới kỳ diệu, thấy được quá khứ cùng tương lai.

    Nàng có một phỏng đoán, làm cho nàng trông thấy những điều này không phải pháp tắc thời gian —— dù sao pháp tắc thời gian thô lỗ và nghiêm khắc như vậy, làm sao sẽ cho nàng chỗ tốt lớn như vậy.

    Có thể là mắt trái của nàng, không tự giác chống cự pháp tắc thời gian.

    Xuất phát từ bất luận nguyên nhân nào Diệp Hiểu Quân không biết, mắt trái của nàng mấy năm trước bắt đầu đau đớn cũng bắt đầu biến hóa.

    Mắt trái của nàng khả năng chính là cuống họng lỗ đen, chính là cầu kết nối hai vũ trụ bình hành, có thể trông thấy sự vật trong chiều không gian cao hơn, cho nên nàng có thể trông thấy bưu kiện từ Bearxxx, mà người khác trông thấy chẳng qua là một đống loạn mã —— đương nhiên, nếu tin tức bị pháp tắc thời gian tận lực che đậy, Diệp Hiểu Quân cũng chỉ có thể nhìn thấy loạn mã.

    Khi pháp tắc thời gian cật lực tham dự, mắt trái của nàng cũng triển khai ra năng lực chống cự lớn nhất, cũng liền sinh ra mấy giây thời không bốn chiều ngắn ngủn kia. Thời gian vô cùng ngắn, nhưng tồn trữ cực lớn tin tức, so với 50tb dữ liệu của Hoàn Cầu kia, nội dung còn muốn lớn hơn nhiều lần.

    Những thứ này đều là nàng phỏng đoán, không thể nói hoàn toàn chính xác, tối thiểu đến bây giờ mới có nhiều chuyện có thể giải thích được thông. Cho dù con mắt xảy ra tình trạng như vậy, nhưng nàng vẫn còn rất may mắn, bị nắm mũi dắt đi lâu như vậy, cuối cùng thành công nắm giữ quyền chủ động.

    Nàng nhìn thấy rất nhiều rất nhiều. Những hình ảnh sức nặng và số lượng quá mức to lớn, tại trong óc của nàng tạm thời vẫn là một mảnh mơ hồ, nhưng chỉ cần cho nàng thời gian, nàng lần lượt đem từng hình ảnh một phân biệt, sắp xếp, nhất định có thể tìm tới vật hữu dụng.

    Nghĩ tới đây Diệp Hiểu Quân tự nhiên cảm thấy không cần phải ở bệnh viện chờ đợi, từ đầu đến cuối không có thay đổi, nàng sợ bệnh viện, lo lắng y học hiện đại thật có thể phát hiện nàng không giống người thường, đem nàng vây khốn cho rằng nàng là đối tượng thí nghiệm thì đời nàng coi như bị phá hủy.

    “Không ở lại viện, chúng ta về nhà.”

    “ừ…”

    “Em đã nói tin tưởng tôi đấy.” Ánh mắt Diệp Hiểu Quân nhìn Lục Tĩnh Sanh rất kiên định, có loại khí tràng làm cho người ta thần phục.

    Lục Tĩnh Sanh cũng chỉ biết đáp ứng.

    Nếu như lần này sắp xếp không xuất ra vật hữu dụng, Diệp Hiểu Quân còn có thể thử lại một lần.

    Kể cả mắt trái của nàng có khả năng không bảo vệ được.

    Lúc hai người về đến nhà không đến năm giờ, trời còn chưa sáng.

    Diệp Hiểu Quân đi tắm rửa, Lục Tĩnh Sanh từ trong hộp thuốc mà tiểu Quý chuẩn bị cho nàng xuất ra cái bịt mắt màu trắng giúp nàng gắn vào trên mắt trái: “Lúc tắm rửa chớ cho vào nước, nếu không thoải mái nới với tôi.”

    “Tốt.”

    Diệp Hiểu Quân cầm áo ngủ đi vào phòng tắm, Lục Tĩnh Sanh vẫn là không yên lòng tiến đến thăm dò: “Hay chúng ta cùng nhau tắm, xảy ra chuyện gì còn có thể cùng nhau chiếu ứng có phải hay không?”

    Diệp Hiểu Quân bấm lấy đầu nàng đem nàng đẩy đi ra.

    Lục Tĩnh Sanh đứng đấy uống chén nước, sợ ngồi xuống liền ngủ mất.

    Đồng Ấu Ninh rõ ràng cũng không ngủ, gọi điện thoại tới nói Đường Cảnh Lộ này thật sự là kỳ lạ, nàng đi thăm dò, rõ ràng không ai nguyện ý tiết lộ bất luận cái gì về nàng, một sự kiện cũng không: “Vì cái gì a đây là…”

    Lục Tĩnh Sanh nói: “Đường Cảnh Lộ người này làm việc quá ác, nếu như nàng sửa lại tên đã nói lên cái tên này đối với nàng có tính chất uy hiếp nhất định, khẳng định không muốn người khác nhắc lại. Có lẽ nàng đã sớm làm ra chuyện gì, bịt miệng bạn đồng học.”

    Đồng Ấu Ninh: “Tớ còn thật không tin có người có thể đem quá khứ của mình triệt để xóa đi.”

    Lục Tĩnh Sanh đang muốn nói chuyện, nghe thấy Diệp Hiểu Quân hô to một tiếng:

    “Tĩnh Sanh —— ”

    Diệp Hiểu Quân bỗng nhiên lao tới, cả người còn ướt nước chỉ bọc một cái khăn tắm, biểu hiện rất phấn khởi.

    Lục Tĩnh Sanh nói với Đồng Ấu Ninh trở về lại trò chuyện, cúp điện thoại, kinh ngạc: “Làm sao vậy đây là?”

    “Đi với tôi đến nơi này!” Nàng lung tung lau sạch nước còn đọng trên thân thể cùng tóc, đi tới tủ treo quần áo cầm quần áo.

    “Đi chỗ nào a?”

    Diệp Hiểu Quân vừa cài cúc áo, vừa nói: “Nghĩa trang.”

    Lục Tĩnh Sanh cho là mình nghe lầm: “Nghĩa trang…?”

    “Đúng.”

    Nhìn ra bên ngoài, rạng sáng mùa đông, cảnh tối lửa tắt đèn, tiếng gió vẫn còn vù vù.

    “Hiện tại?”

    “Đúng.”

    “…”

    TBC



    Edit 17.3.2018
    hoanghien1510 Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to hoanghien1510 For This Useful Post:


  3. #122
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    124
    Ngân lượng
    1,854
    Thanked: 902
    Chương 121

    Mời Đọc (Click Here) :
    Chương 121

    Tết nguyên đán cũng sắp tới, nhiều người ở B thành về quê đón tết, thành phố to như vậy cũng vắng vẻ không ít.

    Thời điểm các nàng xuất phát, ngoài trời vẫn là một mảnh đen nhánh, ven đường có những tàn tuyết không tan bám thành từng khối, đèn xe mở sáng cũng chỉ chiếu được khoảng cách gần, bốn phía vẫn đen đặc, làm cho người ta không nỡ.

    Vốn còn đang rất buồn ngủ, Diệp Hiểu Quân vừa nói muốn đi nghĩa trang, Lục Tĩnh Sanh bị dọa sợ tinh thần.

    Trên đường đi có hỏi nàng nguyên nhân nàng cũng không nói, chỉ nói đi thì biết. Còn có hai giờ đồng hồ nữa trời sẽ sáng, Lục Tĩnh Sanh đề nghị chờ qua hửng đông lại đi, Diệp Hiểu Quân cũng không đáp ứng: “Lái xe đến chỗ ấy vừa vặn hửng đông. Chúng ta chờ không kịp, tôi muốn lập tức biết rõ đáp án.”

    “Có quan hệ tới việc gì?”

    “Chuyện của Đường Cảnh Lộ.” mắt trái của Diệp Hiểu Quân còn đeo bịt mắt, “Có lẽ lần này có thể triệt để rõ ràng thân phận của nàng.”

    Lục Tĩnh Sanh nhìn Diệp Hiểu Quân liếc mắt không nói chuyện, trong lòng không biết có cảm nhận gì. Muốn nói giờ này thật sự hoàn toàn tin tưởng nàng … Có chút khó. Đã lâu như vậy, bao nhiêu người đối với thân thế của Đường Cảnh Lộ vô kế khả thi, Diệp Hiểu Quân hôn mê một lần đã có thể biết?

    Nhưng từ Diệp Hiểu Quân đã dẫn phát rất nhiều sự việc kỳ diệu, Lục Tĩnh Sanh vẫn rất chờ mong, lại có chút khẩn trương.

    Lúc các nàng đến nghĩa trang, chân trời đã có chút ánh sáng mông lung, nghĩa trang đã mở cửa, trong bãi đỗ xe một chiếc xe đều không có.

    Ở đây so với nội thành còn lạnh hơn nhiều, không có công trình kiến trúc cao lớn cách trở cũng không có ai, dường như tất cả gió đều quét ngang tới đây, thổi tới trên mặt từng đạo phát đau. Lục Tĩnh Sanh đem khăn quàng cổ cùng bao tay cho Diệp Hiểu Quân quấn tốt, đem mũ của nàng kéo xuống, rồi chính mình cũng che kín, trái phải nhìn chung quanh hỏi: “Đi hướng nào?”

    Diệp Hiểu Quân do dự.

    Nghĩa trang phi thường lớn, từ khu A đến khu Z từng khu đều có mấy chục hàng, mỗi hàng lại có hơn mười bia mộ. Ngẩng đầu nhìn lên một mảnh đông nghịt tất cả đều là bia mộ, tóc gáy Lục Tĩnh Sanh dựng đứng, càng lạnh hơn.

    “Tới chỗ này… Có thể chứng thực thân phận của Đường Cảnh Lộ?” Lục Tĩnh Sanh bao bọc giống như bánh chưng hỏi Diệp Hiểu Quân, đặc biệt cẩn thận từng li từng tí, “Đường Cảnh Lộ kia không phải là… Quỷ chứ? Chị là muốn chiêu hồn hay là làm gì? Tôi liền ở một bên nhìn xem sao?”

    Diệp Hiểu Quân sửng sốt một chút, thổi phù một tiếng nở nụ cười: “Là muốn chiêu hồn, Em sợ sao? Không dám nhìn?”

    Nụ cười trong lúc mấu chốt này của Diệp Hiểu Quân đúng khá tốt, hơn nữa rõ ràng là cười nhạo.

    “Tôi như thế nào không dám nhìn, tôi là sợ quấy rầy đến chị! Làm đi, hiện tại liền gọi hồn! Đi!”

    Diệp Hiểu Quân giữ chặt nàng: “Đừng nháo, tôi không có năng lực này, Đường Cảnh Lộ cũng không phải quỷ.”

    Nghe nói như thế Lục Tĩnh Sanh an tâm chút ít, bất động thanh sắc mà hắng giọng một cái, bình tĩnh nói: “Thật sao, vậy thì thật là có chút đáng tiếc. Ân… Vậy chúng ta giờ này tới đây là muốn tìm ai?”

    Diệp Hiểu Quân: “Tìm Chu phu nhân.”

    Lục Tĩnh Sanh: “…” Vừa mới bình thường lại có chút cẩn thận thoáng cái kinh động hơn.

    Diệp Hiểu Quân lôi kéo Lục Tĩnh Sanh, nhắm mắt lại, cố gắng đem hình ảnh đan xen thành một đoàn trong đầu cẩn thận sắp xếp tách rời ra.

    Lúc nãy khi tắm rửa nàng thử thả lỏng mà nhắm mắt, đem hình ảnh trong không gian đa chiều mở ra tìm kiếm manh mối. Bỗng nhiên một tình cảnh làm cho nàng lưu ý, đem hình ảnh kéo trở về, phát hiện là một cái mộ bia, chữ trên bia mộ khiến cho nàng vô cùng để ý, chính là manh mối mà nàng muốn.

    Đã đi tới nơi này, khẳng định còn có manh mối giúp cho nàng tìm được vị trí cụ thể.

    Gió từng đợt thổi tới, chà xát khiến cho con mắt Lục Tĩnh Sanh đều đau rát.

    Bỗng nhiên Diệp Hiểu Quân mở mắt, bước nhanh đi lên phía trước: “Tôi đã biết!”

    “Ôi chao!” Lục Tĩnh Sanh lảo đảo suýt chút ngã.

    Giống như là một màn trong phim ảnh, không biết là thị giác của ai, ghi chép con đường đi thông tới bia mộ của Chu phu nhân.

    Sau khi hai nàng bò lên gần trăm bậc thang đá rút cuộc tìm được bia mộ của Chu phu nhân, ánh sáng mặt trời dần dần bay lên, ánh nắng ấm áp nghiêng nghiêng chiếu vào mặt bia mộ lạnh như băng, ba chữ “Chu Nhất Như” im ắng mà bày ở trước mắt.

    Gió như trước rất lớn, Lục Tĩnh Sanh đem mũ hạ xuống, đi về phía trước một bước, nhìn một cái, lại nhìn, tổng cảm giác có phải mình nhìn lầm. Nhưng ở bên cạnh bia mộ của Chu Nhất Như còn có hàng chữ, “Con gái yêu Đường Cẩn Lục”, hàng chữ này vô luận nàng xem bao nhiêu lần cũng không có thay đổi.

    Đường Cẩn Lục.

    Cái chữ “Lục” này, thật sự là quá chói mắt.

    Lục Tĩnh Sanh muốn cười, khóe miệng đều hất lên nhưng cười không ra.

    “Thực trêu chọc.” Nàng bỏ xuống ba chữ, đều muốn lại châm chọc đôi câu, trong đầu trống rỗng, không biết nói cái gì cho phải.

    Lục Tĩnh Sanh có nghĩ qua, Đường Cảnh Lộ đến cùng là như thế nào, tình huống như thế nào đều đã nghĩ qua một lần nhưng tới khi thực sự bày ra ở trước mặt nàng làm cho nàng cảm thấy buồn cười, phẫn nộ, lại buồn nôn.

    “Xem ra đây vốn là tên của nàng.” Diệp Hiểu Quân đều có thể đoán được có ý tứ gì, huống chi Lục Tĩnh Sanh.

    “Đi thôi.” Lục Tĩnh Sanh đi xuống dưới, Diệp Hiểu Quân đi theo nàng.

    Lúc về đến bãi đỗ xe của nghĩa trang ánh mặt trời đã lên cao hơn nửa, ấm áp hơn chút.

    Động tác mở cửa xe của Lục Tĩnh Sanh ngập ngừng, suy nghĩ có thể chuyện này còn có cách giải thích khác? cái tên Đường Cẩn Lục này có lẽ cũng không chỉ có nghĩa là đặt tên để con gái đừng quên họ Lục, khả năng chữ “Lục” này đại biểu cho lục địa? Đại lục? Cố hương? Quê hương của thân mẫu? Gặp quỷ rồi a! Làm sao có thể! Thế thì Đường Cảnh Lộ còn sửa tên làm gì? Khẳng định chính là Lục Trường Tuấn đối với Chu Nhất Như làm ra sự tình thiên lý bất dung nào, cho dù là Chu Nhất Như đã chết, con gái nàng cũng ghi ở trong lòng, đến báo thù!

    Lúc thân phận của Đường Cảnh Lộ mờ mịt, Lục Tĩnh Sanh có chút buồn, hiện tại cởi bỏ đáp án, càng buồn. Diệp Hiểu Quân nhìn nàng đứng ở đằng kia nhíu lông mày, hơn nửa ngày không động đậy, khích lệ nàng lên xe trước.

    “Hiểu Quân… chị nói, có hay không một khả năng nào khác …” lúc Lục Tĩnh Sanh nhìn Diệp Hiểu Quân có chút bất lực, trong ánh mắt tỏa sáng, tâm của Diệp Hiểu Quân bị bộ dạng như thế này của nàng hung hăng nhéo một chút, “Có thể là chúng ta nghĩ sai rồi? Tuy rằng tên họ giống nhau, nhưng không phải đồng nhất sự kiện đâu, chị nói…”

    Một chiếc xe từ cửa ra vào tiến đến, ánh mắt Lục Tĩnh Sanh liếc xéo qua nhìn, có chút quen mắt, chăm chú nhìn lại, là xe của Lục Trường Tuấn.

    Lái xe Trần thúc cũng nhìn thấy Lục Tĩnh Sanh, đối với Lục Trường Tuấn ngồi ở phía sau nói: “Là đại tiểu thư.”

    Lục Trường Tuấn đeo kính râm mắt tròn, râu ria cắt gọt rất chỉnh tề, cũng có chút kinh ngạc: “Tĩnh Sanh?”

    Nếu như nói vừa rồi tại ở sâu trong nội tâm của Lục Tĩnh Sanh vẫn còn đau khổ vì người cha tốt trong lòng nàng mà gượng ép tìm kiếm lý do giải thích khác, lúc này, Lục Trường Tuấn xuất hiện ở trước mắt nàng, nàng đã xác định hết thảy.

    “Tĩnh Sanh? Con… Con tại sao sẽ ở đây?” Lục Trường Tuấn từ trong xe xuống tới hỏi.

    Sáng sớm mùa đông, hắn không ở cùng mẹ, một thân một mình đi vào nghĩa trang… Lục Tĩnh Sanh chưa bao giờ nghe nói qua Lục gia có ai an nghỉ ở nơi này.

    Hắn đến thăm ai?

    Lục Tĩnh Sanh cười lạnh, không ở lại gật đầu.

    Xem ra đã không có bất luận lý do gì, sự thật ván đã đóng thuyền.

    “Ba thật sự là vượt quá dự liệu của con a.” Lục Tĩnh Sanh lần thứ nhất đối với Ba ba dùng loại giọng điệu châm chọc để nói chuyện, “Ba thật sự là người cha tốt của con a.”

    Lái xe chạy nhanh trên đường Ngũ Tây Hoàn, hướng đi về phía bắc.

    Bàn tay Lục Tĩnh Sanh đỡ tại trên tay lái vẫn còn lơ đãng mà run rẩy.

    Nàng đỡ cái trán phát đau, thỉnh thoảng xoa xoa huyệt thái dương, ngồi như thế nào cũng không dễ chịu, sống mũi cay mũi, khó chịu.

    Cả đường về Lục Tĩnh Sanh cũng không có nói chuyện, Diệp Hiểu Quân cũng không biết nói cái gì cho tốt. Đổi thành chuyện khác, nàng cũng còn có thể tìm chuyện gì đó tới an ủi, chẳng qua là loại chuyện gia đình này… Rất khó mở miệng.

    Biết rõ Diệp Hiểu Quân vẫn luôn kín đáo lén dò xét tâm tình mình, đang cố gắng tìm kiếm chủ đề để an ủi, Lục Tĩnh Sanh nói: “Không có gì, cho dù có chút bất lương khó tiêu hóa. Nhưng, kỳ thật tôi sớm đã có nghĩ tới vấn đề này, đều nói Đường Cảnh Lộ lớn lên giống tôi, mà tôi giống ba ba, bên ngoài thật sự có ‘Tỷ tỷ ‘, khẳng định cùng cha tôi thoát không khỏi liên quan. Trong lòng nghĩ là một chuyện, thật sự bày ra trước mặt lại là một chuyện khác. Cha tôi…” Âm cuối này rõ ràng phát run, Diệp Hiểu Quân lo lắng mà nhìn Lục Tĩnh Sanh, Lục Tĩnh Sanh dừng lại, hơi thở nặng nề chậm lại, chuyển xe qua làn đường, ngừng đến ven đường.

    Nàng đều muốn một lần nữa mở miệng, phát hiện vẫn không cách nào khống chế tâm tình, “Cha tôi… Là người từ nhỏ đến lớn tôi sùng bái nhất. Ông giáo hội tôi rất nhiều thứ, Ông rất thông minh, cũng rất rộng lượng, điểm tôi thích nhất chính là ông rất rộng rãi. Ông vốn có thể đứng ở vị trí cao hơn, nhưng Ông cảm thấy thỏa mãn, không muốn đem thời gian đắm chìm vào tranh đấu lợi ích, ông nói ông muốn dành nhiều thời gian cho người nhà, cho gia đình. Lúc tôi còn nhỏ, ông luôn bề bộn nhiều việc, nhưng cứ tới ngày nghỉ ông sẽ đem toàn bộ công tác hoàn thành, thời gian nghỉ nhất định sẽ dẫn tôi cùng mẹ đi ra ngoài chơi. Ông cũng thường khích lệ tôi, cũng thường giúp tôi giải thích những nghi hoặc, để cho tôi hiểu rõ hơn cái thế giới này… Thật sự…”

    Diệp Hiểu Quân nghiêm túc nghe nàng nói chuyện, giúp nàng lau nước mắt.

    “Tôi thật sự đặc biệt sùng bái ông ấy…”

    Diệp Hiểu Quân ôm lấy nàng, ôn nhu vỗ lưng.

    “Con nguời không phải là hoàn mỹ mà.” Diệp Hiểu Quân nói, “Em cùng tôi cũng không hoàn mỹ, cho nên Ba ba của em cũng thế.”

    Nhìn thấy Lục Tĩnh Sanh một khắc này, tựa hồ ứng nghiệm nghi hoặc trong lòng.

    Lục Trường Tuấn cảm giác có lẽ chính mình đã đến đúng địa phương rồi.

    Đoạn thời gian trước Lục Tĩnh Sanh hỏi hắn, nàng có phải có một tỷ tỷ hay không, lúc ấy Lục Trường Tuấn không chút suy nghĩ liền phủ nhận, về sau cẩn thận một cân nhắc, nhớ tới một người, Chu Nhất Như.

    Năm đó cùng Chu Nhất Như tách ra vội vàng, thái độ đối phương thập phần quả quyết, nói không muốn gặp lại, cũng thật sự sẽ không gặp lại. Mấy năm trước nghe nói Chu Nhất Như qua đời, Nội tâm Lục Trường Tuấn còn khó qua một đoạn thời gian, bất quá cũng không có đi lễ truy điệu của nàng, không có đi đề cập những chuyện cũ năm xưa này.

    Trận đại chiến kia giữa Hoàn Cầu cùng Bác Triển, Lục Trường Tuấn tự nhiên có quan hệ vào, hắn chú ý tới một người bên trong Hoàn Cầu, Đường Cảnh Lộ.

    Cô nương này lớn lên cùng Lục Tĩnh Sanh rất giống, cùng mình rất giống, nàng là hài tử nhà ai?

    Nhiều lần trằn trọc, hắn thăm dò được nơi an nghỉ của Chu Nhất Như, lấy lý do đi công tác đuổi chuyến bay, nghĩ thừa dịp vừa sáng sớm không có ai, đến tế bái một chút. Ba mươi năm đến lần thứ nhất “Gặp mặt”, Lục Trường Tuấn còn có chút hao tâm tổn trí chỉn chu ăn mặc một phen, không nghĩ tới còn chưa nhìn thấy Chu Nhất Như, lại đụng phải nữ nhi của mình.

    Khi hắn tìm được mộ bia của Chu Nhất Như, tự nhiên cũng nhìn thấy cái tên “Đường Cẩn Lục”, kinh ngạc rồi xúc động thật lâu.

    Cho nên, Tĩnh Sanh cũng biết sao?

    Lục Trường Tuấn tháo xuống mắt kính, vuốt ve mộ bia của Chu Nhất Như, phát hiện bàn tay mình đã thô ráp như vậy. Hắn già rồi.

    Vì cái gì năm đó em không nói với tôi, em đã sinh con gái? Em nói ra, có lẽ hiện tại sẽ là kết cục khác.

    ————————————————

    Đồng Ấu Ninh liên tục quay diễn vài ngày, chính là vì 30 tết có thể trở về nhà mừng năm mới. Cơ hồ là hai ngày thức suốt đêm rút cuộc quay xong, còn chưa ngủ được bao lâu đã bị điện thoại đánh thức.

    “Chuyện gì…” thanh âm của Đồng Ấu Ninh còn có chút phát hỏa ra ngoài.

    Rất ít khi nàng không bình tĩnh như vậy: “Bà cô, còn ngủ sao? Ngài không biết ngài lên tiêu đề hot rồi hả?”

    Đồng Ấu Ninh trở mình, chui vào trong ngực của Hứa Ảnh Thiên. Hứa Ảnh Thiên mơ mơ màng màng câu dẫn ra cánh tay, phản xạ có điều kiện ôm nàng.

    “Tôi không phải mỗi ngày đều lên tít đầu trang sao… Ngày nào đó tiêu đề đầu trang không có tôi, đó mới là có chuyện…”

    Người đầu kia cười lạnh một tiếng: “Cảnh Ngài cùng bác sĩ Hứa hôn môi trong xe bị chộp rồi, không ai cho chúng ta biết, trực tiếp phát ra ngoài rồi.”

    Đồng Ấu Ninh mở mắt, ngồi dậy.

    “Sao?” Phát hiện Đồng Ấu Ninh dị thường, Hứa Ảnh Thiên cố hết sức mở mắt nhìn nàng.

    “Chị bây giờ ở Hoàn Cầu hay là ở tại phòng làm việc của tôi?”

    “Tôi đang trên đường tới Hoàn Cầu, nhìn xem chuyện này có thể áp trở về được hay không.” Thật là lạ, “Trước kia không phải loại sự tình như này trực tiếp bị đánh trở về sao? Tin tiêu cực của cô căn bản không có cơ hội ra ánh sáng. Có truyền thông nào dám bạo cô, Hoàn Cầu còn không đánh nổ bọn hắn, có phải hay không? Thế nhưng vẫn xuất hiện mấy cái phòng làm việc không muốn sống, chuyên môn đào những loại việc như này, chào bán tin tức, hay là đòi tiền các kiểu, khi đó công ty có thể sử dụng tiền giải quyết liền giải quyết. Lúc này thật kỳ lạ, một phòng làm việc nho nhỏ, tôi còn chưa nghe nói qua, cũng dám bạo phát chuyện của cô?”

    Đồng Ấu Ninh rửa mặt rất nhanh, đeo mắt kính cùng khẩu trang muốn đi ra ngoài, Hứa Ảnh Thiên nghĩ muốn cùng đi theo, Đồng Ấu Ninh đem nàng đẩy trở về:

    “Trong khoảng thời gian này chúng ta không thể cùng lúc xuất hiện, miễn cho bị quay. Chị cũng xin phép nghỉ đừng đi làm, chờ dẹp loạn rồi tôi sẽ thông báo cho chị.”

    Hứa Ảnh Thiên “A?” một tiếng, cho là mình nghe lầm.

    “Tôi nào có nhiều phép như vậy, này —— ”

    Đồng Ấu Ninh không có phản ứng, biến mất tại cửa thang máy.

    TBC

    Edit 17.3.2018
    hoanghien1510 Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to hoanghien1510 For This Useful Post:


  5. #123
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    124
    Ngân lượng
    1,854
    Thanked: 902
    Chương 122

    Mời Đọc (Click Here) :
    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    hoanghien1510 Tài sản


  6. The Following 3 Users Say Thank You to hoanghien1510 For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •