Kết quả 1 đến 5 của 5
  1. #1
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    71
    Ngân lượng
    348
    Thanked: 111

    [Truyện ngắn] Bến Đỗ

    Mình là Cá muối chiên xù lần đầu thử viết truyện, văn chương cũng không tốt lắm.
    Có gì mọi người góp ý thêm.

    Bến Đỗ


    Link wattpad:
    https://www.wattpad.com/story/145031833
    Sửa lần cuối bởi Cá muối chiên xù; 04-14-18 lúc 05:34 PM.
    Cá muối chiên xù Tài sản


  2. The Following 2 Users Say Thank You to Cá muối chiên xù For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    71
    Ngân lượng
    348
    Thanked: 111
    Câu chuyện thứ nhất
    Tình và Nghĩa

    Phần 1:

    Mời Đọc (Click Here) :
    Cô Hoa Liên nay đã tầm hơn 50 nhưng dường như thời gian không thể lu mờ, nhan sắc cô vẫn còn khá mặn mà, duyên dáng. Cô mỉm cười thật tươi và kể lại khoảng thời gian của hai người.

    "Con biết hông, khi ấy cô còn trẻ gia cảnh lúc đó nghèo lắm. Làm lụng vất vả cùng chồng với ba đứa con mà không đủ ăn đủ mặc gì cả. Chồng cô thì lên tỉnh làm công, còn cô lên sài gòn phụ việc người ta, con cái thì gửi ở chỗ ông bà, cả gia đình mỗi người một nẻo nghĩ mà buồn rười rượi.

    Rồi sau đó đùng cái cô nhận tin rằng ông ấy nghe theo người ta đã đi tàu vượt biên ra nước ngoài, cô liền xin nghỉ phép rồi vội chạy về nhà bên nội, khi ấy trong nhà rất loạn, bởi ổng đi gấp gáp quá, không có nhắn nhủ hay thư từ gì lại cho gia đình và vợ con cả. Mẹ chồng cô khóc đỏ mắt, ôm cháu nói "Chỉ mong trời phật phù hộ cho nó đi được bình an, tới nơi an toàn."

    Cả nhà ai cũng mong ngóng tin tức mà cứ bặt vô âm tín, không có tin tức gì về ổng hết. Qua được nửa năm không chịu nổi nữa, cuộc sống càng lúc càng khó khăn hơn, cô phải cắn răng gửi con lại phía nhà bên nội. Bắt xe vô lại sài gòn nán nhờ chỗ nhà nhỏ của cha mẹ trong con hẻm sâu hút để tiết kiệm được chút tiền chỗ ở, đặng ráng nai lưng làm kiếm tiền nuôi các con đang tuổi ăn tuổi lớn.

    Cực lắm con ạ, cô làm đủ thứ mà vẫn không đủ, sáng có khi cô phụ quán cho người ta, rồi còn xin đi bán vé số. Có chút đồng vốn còm cõi thì bán vài rau quả lặt vặt ngoài chợ kiếm chút cơm tí cháo rau rác cải dập qua ngày, tiền vốn thu về đã khó còn nói chi là tiền lời. Nhớ con và buồn cho phận mình nhiều đêm cô cứ khóc miết, có sáng tỉnh dậy đôi mắt vẫn còn đỏ hoe ngấn nước.

    Nhiều người đàn ông thấy cô có chút sắc lại vất vả cứ đeo theo mãi nhưng cô vững dạ chờ chồng mình, cô tin chắc là ổng vẫn còn sống đâu đó thôi. Thời xưa ai mà đi vượt biên là khổ lắm con ạ, có khi vất xác ngoài biển cho cá ăn đấy. Ổng đi cũng chỉ mong sẽ có được tương lai tốt hơn cho gia đình thôi nên cô cũng không giận gì ổng cả, nhớ cái cảnh ông nhịn ăn nhịn mặc vì con vì gia đình cũng tội lắm.”

    Cô nhấp ngụm nước, ánh mắt chút xa xăm kể tiếp “Rồi một bữa nọ, có chị kia lớn hơn cô vài tuổi tên Nguyên An hay ghé mua chút đồ, đến chỗ cô bày hàng ở góc ngoài chợ tiếp chuyện:

    “Em à, qua hay đi ngang qua chỗ em, thấy em phải làm lụm vất vả gánh gồng như vậy qua thương lắm. Hay em hãy tới chỗ sạp vải của qua trong chợ nha, như vậy em sẽ đỡ cực hơn.”

    Nghe chị ấy nói vậy cô thấy ngại ngùng, có chút chua xót cho thân phận đàn bà của mình như con bướm với đôi cánh rách nát trước những cơn bão cuộc đời. Cô mím môi tay vò vạt áo đáp, “Nhưng mà em có biết gì đâu, em sợ sẽ làm phiền đến chị.”

    “Không sao đâu, em đừng lo."

    Sửa lần cuối bởi Cá muối chiên xù; 04-24-18 lúc 10:04 AM.
    Cá muối chiên xù Tài sản


  4. The Following 2 Users Say Thank You to Cá muối chiên xù For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    71
    Ngân lượng
    348
    Thanked: 111
    Câu chuyện thứ nhất
    Tình và Nghĩa

    Phần 2:

    Mời Đọc (Click Here) :

    “Thế là cô theo chị ấy về làm ở sạp vải, sạp khá lớn và đông khách nườm nượp. Chị Nguyên An có vẻ đẹp thanh tú lại biết cách ăn nói được lòng người, nhiều người cũng theo đuổi nhưng chỉ sống đơn giản một thân một mình.

    Con biết hông nhà chỉ khi ấy cũng rất khá giả, lại hay đánh hàng từ nước ngoài về, tiền đô lúc nào cũng rủng rỉnh. Cô làm ở sạp chỉ được vài tuần nhờ thật thà với chịu khó học hỏi nên đã có thể nắm bắt được gần hết các hàng trong sạp và tiếp khách đến mua rất tốt.

    Ngày nhận lương, cô rưng rưng cầm trên tay số tiền lên đến cả năm mươi ngàn, số tiền đó khi ấy rất lớn gần như có thể mua được gần cả nửa cây vàng. Số tiền mà đến trong mơ cô cũng không dám nghĩ đến. Giọng cô lạc đi nói, “Số tiền lớn quá, em không dám nhận đâu chị.” Chị ấy cười bảo, “Đây là lương em, em hãy giữ lấy. Qua biết em còn phải gửi tiền về quê nuôi con.”

    Được một thời gian nhớ con quá cô xin phép chỉ về thăm quê, mẹ chồng thấy cô cầm về một số tiền lớn vậy về liền tỏ ra nghi ngại, lo lắng bảo "Con à, mẹ biết con vất vả. Con làm gì thì làm nhưng cũng phải giữ mình nha con. Chồng bây đi rồi sau này sẽ về bảo lãnh cho mẹ con con sau này đấy."

    Cô phải kể lại tường trình việc chị Nguyên An đã giúp cô thế nào cho bà nghe. Tuy đã bớt nghi ngại nhưng ánh mắt bà vẫn còn tỏ ra nét hoang mang ngờ vực, cô trấn tĩnh hứa là lần sau sẽ rủ chỉ về cho bà biết mặt để an tâm phần nào. Cô ôm hôn các con rồi đau đáu quay lại thành phố, gặp chỉ cô kể lại mọi việc. Nghe xong, chỉ liền đề nghị:

    “Cuộc sống của em nay đã ổn định rồi, hãy đón các cháu lên đây để mẹ con được thủ thỉ cho vui.”

    “Nhưng em còn phải theo chị bán cả ngày ngoài sạp, thời gian đâu mà chăm sóc cho chúng chứ.”

    “Em chỉ cần làm nửa buổi là được, thời gian còn lại hãy dành lo cho các con.”

    Im lặng lúc lâu, cô buột miệng “Chị, sao chị lại tốt với em thế?”

    “Hãy gọi qua bằng tên, qua tốt với em vì… vì…”

    Nhìn Nguyên An ấp úng, nét mặt đầy vẻ bối rối, chợt trực giác cô mách bảo rằng là cô ấy thương mình, Nguyên An là một người đồng tính.

    Thấy cô cúi mặt, chị ấy nhẹ giọng nói “Qua nghĩ có lẽ em đã biết vì sao qua lại đối tốt với em. Em hiểu tình cảm của qua dành cho em chứ?”

    Cô khẽ gật đầu, đó thực là một lời bày tỏ vô cùng kín đáo tế nhị mà lại đơn giản dễ hiểu đến bất ngờ.

    “Qua có thể nắm tay em được không?” Nguyên An rụt rè hỏi.

    “Đây tay nè”, cô mỉm cười và chủ động nắm lấy tay của Nguyên An.

    Rồi chợt Nguyên An bất ngờ đẩy nhẹ cô xuống gối. Cô nằm im, không phản đối khi bàn tay Nguyên An khẽ vuốt vuốt lên mái tóc cô, trao cho cô ánh mắt trìu mến dịu dàng. Tiếp đó chị ấy đặt một nụ hôn nóng rực như có lửa lên môi cô, lan dần các nơi khác.

    Thú thật cảm giác khi ấy không dễ chịu chút nào nhưng cô vẫn cố gắng, tỏ ra chủ động theo ý Nguyên An. Dù sao cô cũng đã chịu ơn cô ấy, với con người mà nói thì dường như khi ta hàm ơn ai đó, ta đều muốn báo đáp lại cho người ấy. Cô biết điều cô làm này không có ý gì là cao đẹp gì cho cam, nhưng chí ít đây là điều mà cô có thể đáp trả lại cho Nguyên An trong hoàn cảnh hiện tại đó.

    Sửa lần cuối bởi Cá muối chiên xù; 04-24-18 lúc 10:03 AM.
    Cá muối chiên xù Tài sản


  6. The Following 2 Users Say Thank You to Cá muối chiên xù For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    71
    Ngân lượng
    348
    Thanked: 111
    mình fix lại câu cú 2 phần trên

    Câu chuyện thứ nhất
    Tình và Nghĩa

    Phần 3:

    Mời Đọc (Click Here) :

    Sau đó, cô cùng Nguyên An trở về quê đón tụi nhỏ lên sống cùng. Nguyên An chăm lo tụi nhỏ hết mực và tụi nhỏ cũng rất quý mến cô ấy. Có điều tụi nó cứ hay nháy mắt với nhau không hiểu sao cô Nguyên An cứ hay qua chơi rồi ngủ lại phòng mẹ.

    Cứ thế, thời gian dần trôi, thấm thoát cô và Nguyên An sống với nhau ròng rã gần mười năm trời. Chồng cô thì vẫn cứ bặt vô âm tín, không có bất cứ thư từ hay tin tức gì cả nhưng cô biết là ổng còn sống. Qua những lần về thăm quê, nghe mọi người kháo nhau rằng ai qua đấy giờ đã thành danh, có cuộc sống đầy đủ cả.

    Nhìn các con vẫn đau đáu mong ngóng tin cha, cô ngẫm cũng thấy nhói lòng không biết nơi đất khách quê người ấy, ổng giờ ra sao? Liệu có sống tốt hay là đã đang yên ấm bên cạnh người khác. Dù sao cũng xa mặt cách lòng, rồi hoàn cảnh đẩy đưa ai mà biết được ở bên kia vùng trời ấy sẽ như thế nào đây.

    Nhờ ơn Nguyên An bảo bọc mà cô và gia đình đã có cuộc sống ổn định, không còn lao đao lận đận mọi thứ, tránh được sự chong chọc chèo kéo của đám đàn ông xung quanh.

    Các con cô cũng đã dần trưởng thành và tự lập. Thằng lớn đã sắp tốt nghiệp ngành cơ khí trường trung cấp nghề kĩ thuật, nó đang xin vào chỗ nhà máy làm. Con bé hai thì có quầy may quần áo nhỏ chỗ chợ. Thằng út sắp tốt nghiệp cấp 3, đang ôn thi vào đại học.

    Cuộc sống bình lặng đi qua. Bỗng một hôm khi cả nhà đang ngồi ăn trái cây, nói chuyện vui vẻ thì thằng út ở ngoài hớn hở chạy vào, ríu rít “Má ơi, má có thư ba gửi về cho mình này.”

    Mọi người nghe vậy đều sững lại. Các con nghe thấy thư ba gửi về liền chạy bổ tới vui sướng tranh giành nhau xem. Cô quay qua nhìn lại, thấy mặt Nguyên An dần tái đi, ánh mắt thất thần buồn rầu.

    Cô thở dài trước tình cảnh tụi nhỏ. Đã qua bao lâu rồi, cho dù Nguyên An cố dồn hết tình cảm yêu thương quan tâm chúng thế nào để bù đắp vào, thì cũng không thể nào thay thế tình cảm của chúng dành cho người cha mình.

    “California, ngày tháng năm

    Gửi em Hoa Liên và các con thân thương,

    Kể ra cũng đã hơn mười năm xa cách, anh nhớ em và các con nhiều lắm. Anh xin lỗi thời gian qua đã không viết thư về cho mọi người, bởi khi qua đây anh đã gặp rất nhiều chuyện sóng gió ngoài ý muốn.

    Lúc anh lên thuyền tới đảo xin đi định cư thì mắc chứng viêm phổi nặng, đành phải nằm lại đó để điều trị ròng rã suốt mấy tháng.

    Trầy trật lắm, cuối cùng anh cũng đã có thể xin định cư được. Tưởng đâu cuộc sống tốt đẹp đầy hi vọng sẽ tới, anh rồi có thể đón em và các con sang đây sống hạnh phúc bên nhau.

    Nhưng ai ngờ đâu, một tai nạn nghiêm trọng đã xảy ra, khi anh đang trên đường đến chỗ làm. Thế là anh trở thành người tàn phế, chỉ có thể sống lay lắt qua ngày bằng chút tiền hỗ trợ của chính phủ và công việc nhỏ lặt rặt. Anh rất buồn và mặc cảm cho hoàn cảnh của mình, nên đã cố giấu không cho mọi người biết tin tức về mình.

    Có lẽ trời thương cho hoàn cảnh khốn khó, vừa qua anh đến thăm chỗ nhà bạn và mọi người rủ nhau cùng góp tiền mua tờ vé số cho vui. Nào ngờ, tấm vé được giải đặc biệt anh được người ta chia lại cho một triệu đô tiền thưởng.

    Như vậy, giờ anh có thể thỏa lòng ước nguyện. Em và các con hãy ráng học tiếng anh nghen.

    Mong sớm được gặp em và các con."


    Sửa lần cuối bởi Cá muối chiên xù; 04-24-18 lúc 10:02 AM.
    Cá muối chiên xù Tài sản


  8. The Following 2 Users Say Thank You to Cá muối chiên xù For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    71
    Ngân lượng
    348
    Thanked: 111
    Câu chuyện thứ nhất
    Tình và Nghĩa

    Phần 4:

    Mời Đọc (Click Here) :

    Với giọng có chút buồn rầu nhớ lại, cô Hoa Liên kể tiếp.

    "Đọc bức thư xong mà lòng dạ cô rối bời, ruột đau như cắt ấy chứ. Cái cảnh Nguyên An bần thần, rầu rĩ cứ cầm lá thư đọc tới đọc lui như thể không tin vào mắt mình. Nhưng sự thật đã bày rành rành ra đó không thể chối bỏ được.

    Cô cũng không biết phải mở lời an ủi cô ấy thế nào, chỉ có thể im lặng cho cô ấy khoảng thời gian trầm lặng riêng mình. Từ trước tới giờ, Nguyên An cứ hay lo lắng thấp thỏm về cái cảnh cô sẽ đoàn tụ lại với chồng mình. Nó như trở thành nỗi ám ảnh thường trực trong cô ấy. Cô ấy phải luôn tự dối lòng, trấn an mình rằng sẽ không có gì đâu, đó chỉ là một cơn ác mộng thoáng qua mà thôi."

    Cô Hoa Liên thở dài, "Haiz... nhưng giờ mọi thứ đã phơi bày ra trước mặt cả rồi. Nghĩa vợ chồng mà bỏ đâu đặng, ổng cũng đã cố gắng để cho cô và các con được sống tốt hơn. Dù sao cô cũng phải sống vì tương lai các con sau này chứ.

    Giọng Nguyên An run run lắp bắp, "Kh.. khi nà.. em và các cháu qua bển?". Cô nhìn Nguyên An mà xót xa quá đỗi, mới không gặp đó vài ba hôm mà cô ấy như đã già đi hơn mười tuổi, đôi mắt sưng vù thâm quầng, gò má có chút hóp lại, xanh xao.

    “Em cũng chưa biết thế nào nữa. Em vẫn rất phân vân không biết nên đi hay ở đây?”, cô lúc ấy cũng suy nghĩ dữ lắm, đi chẳng đặng mà ở chẳng đừng.

    “Em nên đi đi, dù sao cả hai người cũng là vợ chồng mà” Nguyên An nói trong nghẹn ngào. Cô thương, ôm cô ấy vào lòng nói “Em với mình cũng là nghĩa vợ chồng vậy.”

    Nguyên An quay người đi, cúi đầu bảo “Chúng ta chỉ có tình nghĩa đâu có gì ràng buộc đâu. Còn người ta.... thì dù gì cũng là ba của sắp nhỏ danh chính ngôn thuận.”

    Nhìn thân thể Nguyên An run rẩy trong cơn xúc động, cô chỉ có thể ở bên cạnh thở dài trầm ngâm suy tư, lòng đau như cắt.

    Nhân lúc Nguyên An đi vắng, cô gọi các con lại bảo:

    “Các con hãy qua đó với ba, còn má sẽ ở lại với cô Nguyên An.”

    Tụi nhỏ nhảy nảy lên phản đối, “Má sao vậy được chứ?” thằng cả lên tiếng. “Má phải đi với tụi con chứ, để còn gặp ba nữa” con hai và thằng út cũng hùa vào.

    Cô lắc đầu bảo “Không, má đã quyết rồi. Dù sao ba cũng đã có tụi con chăm lo rồi. Còn cô Nguyên An thì... chỉ có một mình ở đây.”

    Nói đến đấy lòng cô chợt thắt lại, nước mắt tràn ra khi hình dung cái cảnh Nguyên An lúc về già. Ở cái tuổi ấy nhu cầu sinh lý đã không còn quá gay gắt, mà con người ta chỉ muốn sống vì nghĩa, mong có nơi nương tựa. Nguyên An thì lại chỉ có một thân một mình, lủi thủi cô đơn.

    Về lý thì cô chọn theo các con là đúng, nhưng xét về tình về nghĩa thì lại không ổn chút nào. Mấy ngày sau đó, Nguyên An lúc nào cũng sầu muộn, mặt cứ như đang đưa đám ấy. Cô an ủi cô ấy hoài mà cô ấy cứ lảng tránh, không muốn đối diện với hiện thực khốc liệt sắp tới.

    "Sài gòn, ngày tháng năm

    Gửi anh thân thương,
    Cảm ơn anh đã luôn nghĩ cho em và các con của mình. Em xin lỗi, hiện em chỉ có thể để các con đến với anh. Bao ngày xa cách, lòng em giờ đã không còn nguyên vẹn như lúc đầu nữa. Trái tim em hiện đã có thêm một hình bóng khác.


    Ngày đó, nếu mà không có chị ấy đứng ra cưu mang bảo bọc, thì có lẽ mẹ con đã không thể sống tốt được đến giờ. Cái tình thì ít cái nghĩa thì nhiều, em không bỏ người ta đi mà đặng được. Anh thì còn có các con chúng mình. Còn Nguyên An, chị ấy không có ai ở bên cả em thương lắm.

    Thôi thì tình duyên của tụi mình chỉ có được đến bấy nhiêu đấy. Em muốn ở lại để đáp lại cái ơn cái nghĩa của người ta. Mong anh hãy hiểu cho em.

    Em đã nói hết những điều muốn nói. Mong anh luôn bình an và sống tốt.

    Hoa Liên."

    Cô đưa Nguyên An bức thư gửi chồng mình, Nguyên An đọc rồi ôm lấy cô òa khóc như đứa trẻ. Ôm lấy thân ảnh gầy gò vì héo mòn đó, cô mỉm cười thấy lòng mình ấm lại.

    Ngày chia ly cũng tới, tụi cô cùng tiễn mấy đứa nhỏ lên đường, rồi cả hai nắm tay nhau về nhà. Mới đầu, cô nhớ con lắm nhưng cũng dần quen. Ông xã và các con vẫn thường hay liên lạc, gửi quà cáp về đều đều.

    Cuộc sống bình lặng trôi qua lặng lẽ, có lẽ do càng về già thì tâm tính ta lại càng trầm mặc. Sau này, cô nảy ra ý định muốn qua đó chơi thăm ông xã và các con vài tuần. Nguyên An vui vẻ đồng ý ngay, hôm sau chạy ra ngay chỗ đại sứ quán xin thủ tục.

    Con thấy đó, cứ ngỡ chỉ là bến đỗ phù du nhưng lại là bên đỗ thủy chung cả đời. Ở đời, chả nói trước điều gì. Mọi chuyện nhân duyên đều có định mệnh không tránh được. Giờ cô rất hạnh phúc với hiện tại của mình."

    Sửa lần cuối bởi Cá muối chiên xù; 04-24-18 lúc 09:58 AM.
    Cá muối chiên xù Tài sản


  10. The Following 2 Users Say Thank You to Cá muối chiên xù For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •