Kết quả 1 đến 4 của 4
  1. #1
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    303
    Ngân lượng
    38,264
    Thanked: 14016

    Khi Người Đã Già - Huyền Tiên

    Tên truyện: Khi Người Đã Già - 当你老了

    Tác giả: Huyền Tiên - 玄笺

    Thể loại: Đoản văn, bhtt, hiện đại, cuộc sống thường ngày

    Tình trạng RAW: Hoàn

    Tình trạng edit: Đã edit

    Nhân vật: Lý Trúc Quân, Lưu Trường Quân, Tiểu An…

    Editor: Yuu (Tê) | Link: Wattpad

    Giới thiệu:

    “Trước đây em từng nói, chị là người xinh đẹp nhất trên đời, bây giờ tóc chị rụng hết rồi, chị vẫn xinh đẹp nhất trên thế giới, bà lão khí chất nhất.”

    ***
    Vui lòng không re-up bất cứ đâu ^^!
    Sửa lần cuối bởi Yuu; 03-24-18 lúc 05:29 PM.
    Yuu Tài sản


  2. The Following 17 Users Say Thank You to Yuu For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    303
    Ngân lượng
    38,264
    Thanked: 14016
    Chương 1. Hàng xóm mới đến.
    Mời Đọc (Click Here) :
    Lúc tôi học lớp một tiểu học, có hai bà cụ chuyển đến nhà đối diện, chắc khoảng sáu bảy mươi tuổi, tóc đều bạc trắng, như nhuộm tuyết mỏng. Ông bà trong nhà mất sớm, ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại, cũng bởi vì vậy tôi trở nên có chút sợ người già, luôn cảm thấy có đôi khi không để ý, người đã không còn, chỉ để lại tấm di ảnh cứng nhắc, treo trong căn phòng vắng vẻ tĩnh mịch.

    Trước kia nhà tôi ở nông thôn, nên vẫn giữ phong tục xưa, cứ mỗi mùng một rằm mười lăm đều sẽ đối hai nén hương, thờ cúng tổ tiên đã mất.

    Có người nói con nít thông linh, khi gió thổi lên, tôi thường nhìn theo hướng gió thổi mà sững sờ, hình như ở bệ cửa sổ có người đứng, nếp nhăn trên mặt như đao khắc, từng lớp từng lớp xếp chồng lên nhau, một nụ cười từ ái chen giữa những nếp nhăn dày đặc, trên lưng phát sáng, thật sự có chút đáng sợ, tôi nghiêng đầu nhìn bọn họ, không hề sợ, có lúc còn bật cười, đó là người tôi từng yêu quý nhất.

    Mẹ là một người có tính cởi mở, nhiệt tình, chưa tới ba ngày đã tìm hiểu rõ tình huống nhà đối diện, mẹ nói hai bà cụ ấy một người họ Lưu một người họ Lý, bảo tôi sau này thấy thì gọi bà Lý và bà Lưu, là một đôi góa phụ cô đơn, sau này kết làm chị em, có cô con gái làm việc trong thành phố, sợ hai người già ở nhà không ai chăm sóc nên đón vào thành phố, ở gần có thể chăm sóc lẫn nhau, mỗi cuối tuần, cô con gái đó sẽ đến thăm các bà, mang rất nhiều thuốc bổ.

    Nói thật, bình thường cơ hội tôi thấy bà Lý và bà Lưu không nhiều lắm, không phải là các bà ít đi ra ngoài, mà là tôi trốn các bà theo bản năng, thấy các bà ở xa xa trước tiểu khu sẽ vòng qua các bà, mỗi lúc lên lầu đều chạy như xông lên, giống như phía dưới có ác quỷ đuổi theo, sau đó đóng cửa nhà mình lại cái “rầm”, dựa vào cửa cúi người thở mạnh; có đôi khi các bà cũng đến nhà làm khách, tôi lên núp trong phòng không ra, lại len lén dán tai lên cửa, nghe các bà đang nói chuyện gì, có lúc bà Lưu và bà Lý sẽ hỏi vì sao tôi trốn các bà (khi đó tôi còn tò mò sao các bà biết được, bây giờ nghĩ lại cảm thấy lúc đó mình quá ngốc, làm rõ ràng như vậy, người già người ta cũng đâu có mù sao không thấy được), lúc này mẹ sẽ lúng túng giả vờ không hay biết cho qua, cười ha ha vài tiếng dời đề tài, trước đây mẹ có từng hỏi tôi, tôi trả lời là tôi không thích các bà, thoạt đầu mẹ còn khuyên tôi, nói người già họ cô đơn, thích con nít, tôi đến chơi với các bà nhất định sẽ làm các bà rất vui, tôi chỉ đứng trước mặt mẹ, giương mắt lên nhìn mẹ, không nói một câu, sau này mẹ không miễn cưỡng tôi nữa.

    Tôi nghĩ, không phải tôi ghét các bà, mà chỉ là tôi sợ.

    Trốn trốn tránh tránh như vậy, vậy mà trốn tới nửa năm, rốt cuộc, chạng vạng một ngày nóng bức mùa hè, tôi lại chạy như bay lên lâu như trước, phát hiện chìa khóa mình đeo trên cổ không còn nữa, để cặp sách xuống, lục hết mọi nơi, không tìm ra chìa khóa, hốt hoảng nhớ ra hình như ba mẹ sang nhà dì nhỏ ăn cơm, muộn lắm mới về, nhất thời gấp đến độ không biết làm sao mới được.

    Mùa hè năm ấy nóng cực kỳ, tôi đứng trong hành lang, không khí nóng bức làm người ta thở không nổi, đồng phục học sinh trên người cũng bị mồ hôi thấm ướt, tôi ngồi trước cửa nhà, đặt cặp sách một bên, cả người dính dính nhớp nhớp, vậy mà cũng có thể ngủ được.

    “Tiểu An, đứng dậy đi, đừng ngủ chỗ này.” Mơ mơ màng màng, hình như có người đập bả vai tôi, tôi mở mắt ra, trước mặt là một mảnh ánh sáng màu lam mơ hồ, giơ tay lên dụi dụi mắt, nhận ra đó không phải ánh sáng màu làm gì, mà là một cái áo hai lớp vải tơ màu xanh nhạt, bao quanh một bà cụ hơi mập mạp, sáu bảy mươi tuổi, tóc bạc trắng, tôi giật mình, cơ thể bắn lên thật mạnh.

    Là bà Lưu.

    Tôi cúi đầu, lắp bắp kêu: “Bà… bà Lưu.”

    Hình như bà cũng có chút không được tự nhiên, nhưng vẫn kéo tay tôi, trong lòng bàn tay bà khô ráo ấm áp, được bảo dưỡng rất tốt, không nhăn nheo, thô ráp như một số người già, bàn tay nho nhỏ của tôi được bà bao lấy bên trong, cảm thấy cực kỳ yên tâm.

    “Thời tiết nóng quá, mau vào nhà bà, bà mời con ăn kem.” Bà cúi người xuống, tay kia cầm lấy cặp sách của tôi, dắt tôi đi về hướng nhà bà, trong lòng tôi muốn từ chối, bước chân lại không tự chủ đi theo sát bà.

    Mới vừa vào cửa, bà Lưu đã vội vàng lấy dép, khăn lông ướt cho tôi, bận rộn vô cùng, vóc người bà trông hơi mập mạp, vóc dáng cũng không cao lắm, giống như một con thoi, đi qua đi lại trong phòng khách, tôi ngồi trên ghế sô pha có hơi căng thẳng, nhìn bà cắt dưa hấu trong phòng bếp, lại mở tủ lạnh lấy vài cây kem, kem ly, có hương vani, chocolate, sữa tươi, dứa các loại, để trước mặt tôi cho tôi chọn.

    “Tiểu An, nhà bà chỉ có hai bà già này thôi, mấy thứ này đều do con gái Viện Viện của bà đem tới, hai bà không ăn được, nếu không phải mấy đứa bé như con tới, không biết để đến bao lâu nữa? Có điều chỉ có thể chọn một cái thôi, ăn nhiều sẽ tiêu chảy.”

    Trước đây tôi thường trốn tránh bà, chưa từng quan sát kỹ bà, bây giờ mới phát hiện lúc bà cười lên, mắt sẽ nheo hết lại, giống như trăng lưỡi liềm cong cong nho nhỏ, nếp nhăn nơi khóe mắt dồn lại sâu hơn, hiện ra từng cái khe sâu hoắm, lộ ra tóc hoa râm, người bình thường thấy chắc chắn sẽ sợ hãi, tôi lại nghĩ đó là sự thông minh và đáng yêu chỉ người già mới có, giống như gốc cây già vòng tuổi ngày càng rộng ra, vĩnh viễn đứng đó, vĩnh viễn khiêm tốn.

    Tôi cẩn thận giơ tay ra chọn một hộp kem hương vani, ban đầu đợi lâu ở bên ngoài khát và nóng vô cùng, ăn hai ba miếng là xong, đôi mắt trông mong nhìn bà.

    “Không được, ăn nhiều sẽ tiêu chảy.” Bà Lưu liếc nhìn tôi, nhíu nhíu mày, lấy kem trên bàn bỏ lại vào tủ lạnh.

    Ngay sau đó khẽ gật đầu về phía cửa tủ lạnh, tự mình nói: “Cái này không được.”

    “Bà Lưu…” Tôi nhìn bà đầy đáng thương, đoán là lúc đó ánh mắt tôi giống như chú cún con lạc đường vậy.

    Bỗng nhiên bà vểnh miệng lên, dường như đang suy nghĩ chuyện nghiêm túc gì đó, mắt mũi gần như nhăn hết lại vào nhau, thật lâu mới buông lỏng ra, giơ một ngón tay về phía tôi, nghiêm túc nói: “Chỉ có thể ăn thêm một cái thôi.”

    Tôi gật đầu liên tục không ngừng.

    Kem, gần như là món ngon mà tất cả con nít đều không thể từ chối, tôi cũng không ngoại lệ.

    Sau khi ăn hai hộp kem ở chỗ này, hàng rào trong lòng tôi giống như kem, cho dù là chồng chất thành hình núi, phơi dưới mặt trời liền tan sạch sẽ.

    Chạng vạng ngày hôm sau, sau khi làm bài tập ở nhà xong, tôi sang gõ cửa nhà bà Lưu, mở cửa lại là một người khác, thân người bà cao gầy, mặc một bộ sườn xám kiểu cũ, là màu tím, thêu hình bướm, dường như chúng còn sống, muốn bay ra ngoài. Cũng là một đầu tóc hoa râm, trên sống mũi có một gọng kính vàng, ánh mắt sáng rõ, không hề giống một người già lú lẫn, tựa như không dính khói lửa trần gian vậy, là một bà cụ cực kỳ có khí chất, tôi nhận ra bà, là chủ nhân căn nhà này, bà Lý.

    Không biết vì sao, tôi nhìn thấy bà Lý thì luôn chẳng biết sao lại căng thẳng, có lẽ là cảm thấy trước mặt đôi mắt ấy, mọi thứ đều không có chỗ ẩn nấp, không khác gì trần trụi.

    Lúc này, tôi nghe thấy bên trong có tiếng kêu: “Trúc Quân, là ai vậy?”

    Tôi nhận ra âm thanh đó, là bà Lưu, nhưng mà nghe vào lại có chút không giống ngày hôm qua, hình như trong giọng nói còn chứa một thứ gì đó mà tôi không biết.

    Bà Lý quay đầu, ánh nắng trước cửa rơi lên mái tóc xen kẽ trắng đen của bà, tự phủ thêm một tầng ánh sáng nhu hòa mông lung, ở góc độ của tôi còn có thể thấy khóe môi của bà hơi cong lên: “Là tiểu An sát vách.”

    Bà mở rộng cửa ra, đón tôi vào và nói với tôi: “Bà ấy đang nấu cơm trong bếp, con ngồi trên sô pha đợi một lát, bà đi thay bà ấy.” Sau đó đưa dép, tiếng vang lạch cạch lạch cạch trong bếp dần dần biến mất.

    Cách cửa gỗ phòng bếp, tôi có thể nghe tiếng đối thoại nho nhỏ bên trong.

    “Sao chị vào đây? Ở đây đầy khói dầu, đi ra đi ra.”

    “Trường Quân, mỗi lần chị đi vào em lại đuổi chị ra, nhiều năm như vậy chị không học nấu ăn được là do em hại đó.”

    “Đâu phải em không ở đây đâu, chị học làm cơm làm gì, nói tới làm cơm mới nhớ, lúc chị còn trẻ, nấu có nồi cơm thôi mà như đốt cả cái bếp vậy, chị bất mãn với nhà bếp thì cứ nói ra, có cần phải uyển chuyển vậy không? Chị tưởng đang viết văn à?”

    “Đã là chuyện bốn mươi năm trước rồi, em đừng bóc mẽ chị mãi thế, với lại, lần này chị cam đoan, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ. Tiểu An sát vách đến tìm em, mặc dù người ta là con nít, mà để người ta đợi lâu cũng không hay.”

    “Chị nói đó, em tin chị thêm một lần nữa, năm phút nữa tắt lửa bánh hoa sen này, bên cạnh có cà chua cắt xong rồi, chị nấu canh đi.”

    “Vâng, xin thủ trưởng yên tâm..”

    Hình như bên trong lại truyền tới tiếng cười khẽ, ngay sau đó tôi liền thấy bà Lưu mặc một cái tạp dề vải xanh đi ra, trên đầu đội một cái khăn trùm màu tím, vừa đi vừa lấy khăn trên đầu xuống, nhưng vẫn không cởi tạp dề ra.

    Tôi vội vàng đứng lên, sau đó chào hỏi bằng lễ chào của đội thiếu niên vừa học: “Chào buổi tối bà Lưu.”

    “Tiểu An cũng vậy.” Bà cười, mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, ngồi xuống bên cạnh tôi, kéo tay tôi bắt đầu hỏi tôi học ở trường thế nào, hỏi bài vở của tôi, tôi trả lời từng cái, dù cho việc này ba mẹ đã hỏi một lần rồi.

    Tôi nói rồi nói, cuối cùng nằm vào lòng bà khóc lên vừa khóc vừa nói: “Bà Lưu, con nhớ bà nội của con.”

    “Vậy bà nội con bà ấy…”

    “Bà ấy qua đời rồi ạ…”

    “Đứa nhỏ đáng thương…” bà cũng rơi nước mắt theo tôi, lại dịu dàng nói: “Con ngoan, sau này coi bà là bà nội con, có chuyện gì, bà nội làm chỗ dựa cho con, đúng rồi, Trúc Quân cũng có thể, bà già đang nấu cơm trong bếp lúc này đó, con có thể có hai bà nội.” Bà nói đến hai chữ “bà già”, hình như giọng nói đổi nhẹ đi một tí.

    Tôi ngẩng đầu, thút tha thút thít nói: “Dạ.”

    Bà đỡ tôi dậy từ trong lòng, rút khăn giấy từ trong ống giấy ra, lau nước mắt thay tôi nói: “Đứa nhỏ xinh đẹp như vậy, khóc khó coi lắm, con muốn làm đứa trẻ xinh đẹp hay là xấu xí?”

    Tôi mím môi, vội giơ tay lên lau sạch nước mắt của mình, lắc đầu thật mạnh.

    “Ngoan, bà Lưu nói cho con biết, lúc bà còn nhỏ…”

    Tôi nhanh chóng ngồi nghiêm chỉnh, làm bộ dáng nghe bà nội kể về chuyện quá khứ.

    Vừa mở đầu, đã nghe trong phòng bếp có tiếng nồi chén leng keng loảng choảng, giống như có người đập nồi bán sắt bên trong vậy, bà Lưu vội đứng dậy, nhanh chóng đi vào bếp, thân người hơi mập đó khỏe mạnh hơn tôi nhiều, sau đó là tiếng bà Lưu quở trách: “Lý Trúc Quân, chị lại muốn đốt phòng bếp đúng không? Nhanh nhanh, nhanh nhanh, đi ra ngoài cho em. Ngay cả nồi canh cũng nấu không xong, đây không phải khoan thép, đừng vơ đống đồ sứ này, cái tay viết lách đang yên, làm gì hết lần này tới lần khác muốn vào bếp chứ, em nói chút, xoong nồi chén bát xung khắc với chị à.”

    ***
    Yuu Tài sản


  4. The Following 25 Users Say Thank You to Yuu For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    303
    Ngân lượng
    38,264
    Thanked: 14016
    Chương 2. Giúp đỡ lẫn nhau trong lúc hoạn nạn.
    Mời Đọc (Click Here) :
    Trong giây lát, hình như tôi đã hiểu vì sao bà Lưu không cởi tạp dề ra, dường như bà đã sớm biết sẽ có kết quả này.

    Hình như giọng của bà Lý có chút ủ rũ nói: “Trường Quân chị… không phải chị cố ý,” tiếng nói bỗng cất cao: “Sao em khóc? Xin lỗi chị xin lỗi, chị sẽ không bao giờ vào bếp nữa, em đừng khóc.”

    Hình như bà Lưu có chút buồn cười nói: “Em không khóc, chỉ chút kỹ năng đó của chị mà làm em tức khóc được à? Vừa nói chuyện với tiểu An nên khóc.”

    “Em, cái bà già này, sao tuổi càng lớn nước mắt càng nhiều vậy, lúc trẻ chịu đựng nhiều cay đắng cắn răng thế, chị làm cho em khóc cũng không thấy em khóc, bây giờ động chút là khóc, em, em muốn chị tức chết mà.”

    “Em vừa mới đọc trong tạp chí phụ nữ gì đó, nói là khóc nhiều có lợi cho việc trừ độc, có thể kéo dài tuổi thọ, đừng để đến lúc đó em đi trước, ai nấu cơm cho chị ăn? Cái bà kén chọn như chị đó.”

    “Xì xì xì, già rồi không nói quở, nói gì mà chết hay không, chị đi ra.”

    Vẫn là sườn xám màu tím ban đầu, màu sắc mờ hơn nhiều, con bướm trên đó cũng mất sức sống, chỉ là dáng vẻ vẫn nằm như ban đầu; bà cụ cao gầy trước kia, vào bếp một chuyến rồi đi ra, hình như viền mắt từ từ đỏ lên, ngậm nước mắt bên trong cố nén không cho nó rơi xuống.

    Tôi nhìn một chút, có loại bi thương không rõ lan ra từ trong lòng ngực, lúc đó, tôi không hiểu được, nhưng tâm trạng vẫn tương thông, tôi học bà Lưu vừa rồi đối với bộ dáng của tôi, kéo tay bà Lý, để bà ngồi lên sô pha, dùng khăn giấy lau nước mắt của bà.

    Lại bị bà Lý cầm lấy tay, bà giơ ngón tay lên “suỵt” một tiếng với tôi, khóe môi khẽ cong, lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, tuy rằng bà đã già rồi, nhưng tôi vẫn cảm thấy bà là người già cười xinh đẹp nhất mà tôi từng thấy, độ cong nơi khóe mắt cũng hoàn mỹ vừa phải.

    Bà ngửa đầu ra sau, tựa vào lưng sô pha, ép nước mắt trong mắt vào trong, rồi mới lên tiếng nói: “Tiểu An, đừng nói cho bà ấy biết là bà khóc.”

    “Nhớ kỹ, nếu sau này con khóc, lại không muốn để người khác thấy, đừng dùng khăn giấy lau, sượt qua sẽ đỏ, người khác rất dễ nhận ra, con nên ngửa đầu, ngước mặt lên, mãi đến khi ép nước mắt vào trong.”

    Tôi gật đầu vừa hiểu lại không hiểu.

    Bà lại hỏi: “Ăn cơm tối chưa?”

    Tôi lắc đầu.

    “Muốn ăn ở đây không?”

    Tôi nghiêng đầu một chút, lễ phép nói: “Nhưng mà, ba mẹ con làm cơm ở nhà ạ.”

    Bỗng bà lộ ra một nụ cười dỗ ngọt: “Vậy bà Lý đi nói với ba mẹ con, tối nay con ăn ở đây có được không?”

    Tôi nghĩ rồi nghĩ, cảm thấy kem ở đây ăn ngon như vậy, nhất định cơm cũng ăn rất ngon, nên nói được.

    Kết quả không cần nói cũng biết, buổi tối tôi ăn cơm ở nhà hai bà nội.

    Hai hộp kem, một bữa cơm tối, hoàn toàn kéo gần khoảng cách của tôi với hai bà, từ ngày đó trở đi, tôi hầu như đã coi nhà đối diện là ngôi nhà thứ hai của mình, suốt ngày rảnh rỗi không có gì là sẽ chạy qua đó, thậm chí còn cầm bài vở sang đó làm, ba mẹ cũng không cản tôi, nói là con nít, ở chung với người già nhiều cũng có thể tăng thêm kiến thức, huống chi, ở cũng gần, chín giờ mỗi tối bọn họ sẽ gọi về ngủ.

    Trước khi bà Lưu về hưu thì làm giáo viên ở một trường tiểu học, không biết bà Lý làm gì, nghe bà Lưu nói, là cầm bút, lúc đó tôi vắt hết óc cũng không nghĩ ra được cầm bút là làm gì, đi về hỏi ba mẹ, ba mẹ nói là viết văn, tôi nhớ thật kỹ, bà Lý là viết văn, cụ thể viết những gì thì tôi không biết, tôi quấn quít lấy bà để cho tôi xem, cho tôi xem, hơn phân nửa chữ trên đó tôi không biết là gì, sau này đành thôi.

    Bà Lý hiểu biết rất nhiều thứ, thiên văn địa lý, khoa học xã hội, hầu như đều hiểu một ít, hiểu nhất là nói về một chút chuyện lịch sử, nhân vật lịch sử từ cổ chí kim, bà có thể nói một chút, hơn nữa nói liên tục, không hề khô khan chút nào. Sáu giờ mỗi đêm ăn tối xong, hai người bọn họ đi tản bộ về, an vị ngồi trên sô pha kể chuyện xưa, tôi ngồi một bên với bà Lưu, đều làm học sinh, nghe kể say sưa.

    Con gái của các bà đúng là mỗi cuối tuần đều đến một lần, tôi gọi cô ấy là dì Viện, dì Viện lớn lên cũng rất đẹp, thật ra là tự tôi cảm thấy như vậy, bà Lý và bà Lưu lớn lên xinh đẹp, vậy con gái các bà cũng có thể đẹp, giống như tôi rất xinh đẹp, là vì ba mẹ tôi lớn lên đều rất đẹp.

    Tôi hoàn toàn quên mất, mẹ từng nói với tôi, hai bà là một đôi góa phụ cô đơn, tôi lại nghĩ, coi hai bà là vợ chồng.

    Cuộc sống tựa như hồ nước yên tĩnh, tuy rằng không hề dao động, nhưng chính nó đã có tiết tấu lưu động riêng sâu bên trong.

    Bà Lưu và bà Lý sinh hoạt rất hài hòa, nhưng cũng không phải là yên lặng suốt ngày, phần lớn thời gian bà Lý đều ngồi bên bàn sáng tác, có đôi khi làm giúp chút việc nhà, còn bà Lưu, chỉ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, ngồi ở cái ghế bên cạnh bà Lý đeo kính lão đọc sách, đến giờ cố định sẽ kéo bà cụ làm ổ trong phòng đi ra ngoài tản bộ, nhưng cũng có ngoại lệ.

    Đó là một buổi tối mùa đông, hai người bọn họ gây gổ.

    Lúc đó tôi nằm úp sấp ở trên bàn trong phòng khách làm toán, bà Lưu bưng ly sữa bò nóng vào phòng, chỉ chốc lát sau thì nghe thấy tiếng nói liên tiếp truyền ra từ trong phòng, tôi tưởng hai bà đang nói chuyện, tiếp tục làm bài tập, chưa tới một phút sau thì nghe thấy tiếng binh binh bang bang, như là cái gì đó rớt bể, sau đó là một tiếng đập cửa thật to.

    Tôi ngẩng đầu, thấy bà Lý đi từ trong phòng ra, hầm hừ tức giận, thấy bà quay đầu lại nhìn chằm chằm cửa phòng, một phút sau, không có bất kỳ tiếng động gì, hình như bà càng tức giận hơn, gấp gáp đi lòng vòng trong phòng không mục đích. Bà đi vòng qua bàn ăn hai vòng, đứng lại, nhìn thoáng qua cửa phòng không có động tĩnh, lại đi ngược lại hai vòng, liếc nhìn cửa phòng đóng chặc, khóe mắt đỏ lên, sau đó vọt tới cửa, “rầm” một tiếng, cửa phòng khách bị đập, mang theo một trận gió, tựa như từ nay về sau đi không quay lại nữa.

    Sau khi bà Lý đi ra ngoài, bà Lưu mới kéo cửa phòng ra, cũng đi ra với vẻ mặt tức giận, trong tay bà đang cầm một con búp bê bị bể.

    Tức giận đến nỗi tay phát run, trong miệng không ngừng mắng: “Đồ tồi, đồ xấu xa. Không phải chỉ hư bản thảo thôi sao? Từ sáng đến tối chỉ biết bản thảo, bản thảo, rốt cuộc bản thảo hay người quan trọng hơn?”

    “Có lòng tốt mang bữa tối cho chị ta, mình lỡ tay làm rớt ly làm ướt bản thảo còn trách lên đầu mình.”

    “Không phải mình chỉ nói thêm vài câu thôi sao? Cần gì cãi nhau với mình? Đồ xấu xa.”

    “Cãi thì cãi, sao phải đập đồ, cho dù mình làm rớt trước, nhưng mà mình chỉ rớt cái ly thôi, chị ta lại đập bể búp bê mình tặng cho chị ta năm đó,” nói đến đây, tôi thấy trên nếp nhăn trong hốc mắt của bà Lưu chảy ra vài giọt nước mắt già nua, chảy xuống dọc theo kẽ bên gò má.

    Tôi vội vàng lấy khăn giấy, nhưng mà tay lại không với tới gò má của bà Lưu, có chút sốt ruột.

    Lúc này bà lại ngồi xổm xuống, ôm tôi khóc.

    Vừa khóc vừa nói: “Tiểu An, con nói xem có phải bà ấy tồi lắm không.”

    Thật ra tôi không hiểu là từ “tồi” ấy có nghĩ gì, nhưng biết chắc hẳn không phải từ tốt gì, vì vậy thành thật nói: “Không phải đâu ạ.”

    Bỗng nhiên bà ngừng khóc, ngồi trên mặt đất trong phòng khách yên tĩnh một lúc, tâm trạng vừa mới dấy lên sóng lớn dần dần bình thường trở lại, biến thành vằn nước nhàn nhạt, nhẹ nhàng nói: “Đúng thật chị ta không phải đồ tồi, nếu không làm sao năm đó mình lại coi trọng chị ta được. Lẽ nào mình mù rồi?”

    Tôi trợn mắt nhìn, phát hiện mình ngày càng không hiểu, nhưng mà tôi nghĩ lại chắc bà Lưu đang nói một mình, bà không cần tôi hiểu.

    Quả nhiên nghe bà ấy hỏi tôi: “Tiểu An con còn nhớ rõ bà ấy đi ra lúc nào không?”

    Tôi nhìn đồng hồ trên tay một chút, suy nghĩ lại một chút, nói: “Chắc là bảy giờ hai mươi ạ. Bây giờ là bảy giờ năm mươi.”

    Bà gật đầu, lẩm bẩm: “Bảy giờ hai mươi, bảy giờ hai mươi, không sao, tám giờ hai mươi sẽ quay về thôi.” Nói xong làm như không có việc gì ngồi vào ghế sô pha cầm một quyển sách lên xem.

    Chỉ là đồng hồ treo tường trên tường chạy “tít tắc tít tắc”. Hai mươi phút trôi qua, sách trong tay bà cũng không có lật trang khác, tôi tiến tới nhìn, rất kinh ngạc hỏi: “Bà Lưu, bình thường bà đọc sách đều nhìn ngược sao ạ?”

    “Hả? À”, bà Lưu mở sách ra, mắt nhìn chằm chằm chữ màu đen bên trên, nhìn không bao lâu thì không kiên nhẫn ném qua một bên, nhìn lướt qua đồng hồ treo tường, vỗ nhẹ lồng ngực mình, thở phào một cái, lẩm bẩm: “Tám giờ mười hai, còn tám phút, tám phút, đừng lo lắng, còn tám phút nữa là chị ấy về.”

    Ngay sau đó đứng lên, đi tới đi lui trong phòng, đi từ phía đông sang phía tây, từ phía tây đi về phía đông, tới tới lui lui.

    Rốt cuộc, đến tám giờ hai mươi.

    Cửa vẫn không có chút động tĩnh nào.

    Tôi nghe bà Lưu lại tức giận mắng: “Cái bà già chết bầm này, đi ra ngoài không đội mũ, không choàng khăn cổ, bên ngoài có tuyết rơi, đông lạnh té thì làm sao đây?”, dùng tay xoa xoa nước mắt sau đó nhăn mí mắt, nhưng không ngừng lấy một giây nào, mặc áo khoác lên người, lấy khăn quàng cổ, mũ bông của bà Lý treo sau mắc cửa xuống, mở cửa phòng ra.

    Tôi mặc quần áo xong theo sau, nói: “Con cũng đi.”

    Bà liếc nhìn tôi, không có từ chối, chỉ giúp tôi đội mũ cho tốt, trùm khăn quàng lên, nắm tay tôi xuống lầu, tay bà Lưu vốn cực kỳ khô ráo, nhưng bây giờ lại có chút trơn nhẵn.

    Tuyết rơi xuống là dính vào ngay. Bóng đêm cũng không quá tối, có thể thấy một mảnh trắng xóa mênh mông mịt mù trước mắt, giáp với trời, trên nhánh cây cũng được bao phủ bởi tuyết tuyết trắng, có vẻ như có ai đó dùng một chiếc cọ lớn để sơn màu trắng lên, lặp đi lặp lại trên tất cả cành cây, làm cho bóng cây đung đưa trong màn đêm trắng mềm mại, gần gần xa xa, hiện ra chồng chất.

    Tuyết đóng cũng sâu, lúc trước xuống lầu là bà Lưu cầm tay tôi, vậy mà bây giờ mỗi bước đi trong đống tuyết giẫm xuống lại run lẩy bẩy, đột nhiên tôi cảm thấy bản thân có loại ý thức mạnh mẽ về sứ mệnh, mình muốn làm chỗ dựa cho bà Lưu, chống đỡ bà tìm được bà ấy trong mảnh tuyết trắng này.

    Hoa viên, trạm nghỉ chân, sân bóng rổ, tôi nhìn đồng hồ đeo tay một chút, chúng tôi đã đi trong tuyết gần một giờ, tay của bà Lưu gần như là chống đỡ trên vai tôi, chân run kịch liệt.

    Tuyết rơi xuống thưa thớt, có một bông tuyết rơi trên vai xanh đen của bà, tôn lên mái tóc hoa râm của bà, đèn đường mờ nhạt, bà dừng bước.

    Bỗng nói: “Tới chín giờ chưa?”

    Tôi nói: “Chín giờ mười một rồi ạ.”

    “Vậy mau trở về đi, ba mẹ con không tìm được con sẽ lo lắng đó. Chắc là… bà ấy về rồi.”

    ***
    Yuu Tài sản


  6. The Following 19 Users Say Thank You to Yuu For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    303
    Ngân lượng
    38,264
    Thanked: 14016
    Chương 3. Sống chết có nhau.
    Mời Đọc (Click Here) :
    Vì vậy rốt cuộc hai người bắt đầu đi trở về, lúc đến dưới lầu, tôi ngẩng đầu lên xa xa đã thấy đèn nhà bà Lưu sáng rực, chiếu ra từ hai cánh cửa sổ hình quang màu da cam.

    Tôi chỉ đèn trên lầu, vui vẻ nói: “Bà Lưu, vừa nãy, vừa nãy lúc chúng ta xuống lầu có tắt đèn không ạ?”

    Bà nghi ngờ suy nghĩ một lúc, trong mắt mê man: “Bà, hình như bà không nhớ rõ.”

    “Vậy chúng ta đi lên nhanh xem thử đi.”

    Lời bà Lưu nói không rõ, có thể là ở trong tuyết lâu, chân lạnh, còn run rẩy, nhưng tốc độ lên lâu lại không chậm, khi đi tới cửa, tôi muốn gõ cửa, bà lại ngăn tôi, đứng một lúc trước cửa, nhắm mắt lại dường như đang cầu khẩn chuyện gì đó, cuối cùng cầm chìa khóa mở ra.

    Đẩy cửa phòng ra, bà Lý đang ngồi bên cạnh bàn, cầm keo dính cao su trong tay, nghiêm túc dán thứ gì đó, nghe cửa phòng mở ngước mắt lên thật nhanh, trong đôi mắt trong trẻo lóng lánh tia sáng mà tôi nhìn không hiểu, bà lấy mắt kính xuống đứng dậy đi qua đây, đứng trước mặt bà Lưu, nhẹ nhàng ôm bà một lúc, kéo bà đến chỗ sô pha ngồi xuống, đặt dưới chân một chậu nước nóng, bà Lý nhúng tay vào thử độ ấm trong nước, lại lấy bình nước bên cạnh thêm chút nước, giúp bà Lưu cởi vớ thật dày ra, ngâm vào trong nước nóng, xoa bóp dịu dàng nói: “Là chị không tốt, không nên cố tình gây sự, không nên chỉ lo tới bản thảo không để ý đến em, không nên ném bể búp bê em tặng chị, không nên cố ý đi trong tuyết, không nên biết em có bệnh phong thấp còn không về nhà đúng giờ, là lỗi của chị.”

    Nói rồi nói, cuối cùng nước mắt lăn xuống.

    Bà cụ cực kỳ khí chất trong mắt tôi, khóc lên không hề để ý đến hình tượng.

    Bà Lưu nháy mắt một cái, nhìn bà Lý, ngã người về phía trước, hôn lên mí mắt chùng xuống của bà, lại dịu dàng rũ mí mắt.

    Hình như tất cả nên nói, muốn nói, chỉ cần một ánh mắt là có thể bao dung hết thảy.

    Bà Lý lau khô chân cho bà Lưu, mang giày vào, cầm búp bê đã sửa trên bàn tới, cười nói: “Em xem, hoàn hảo như lúc ban đầu.”

    Vừa khóc vừa cười, vô cùng chật vật.

    Bà Lưu giơ tay lên, dùng ngón cái xoa xoa khóe mắt đục ngầu nước mắt của bà, đứng lên, đi vào phòng bếp: “Giày vò cả đêm rồi, em luộc hai cái trứng gà cho chị.”

    Tôi nhìn một lúc, không vào phòng nữa, lặng lẽ lui ra ngoài, quay về nhà.

    Cuộc sống vốn chính là vấp ngã để bước về phía trước, thuận buồm xuôi gió, đó không gọi là cuộc sống, mà gọi là giấc mơ.

    Từ năm lớp hai tiểu học đến lớp năm tiểu học, tròn bốn năm tôi đều trải qua như thế, hai bà nội, ba và mẹ, tôi, năm người, giống như chúng tôi là người một nhà vậy, bà Lưu và bà Lý vẫn sẽ cãi nhau, mặc kệ dữ dội cỡ nào, cãi nhau xong rồi lại hòa rất nhanh, hai bà giống như hai ly nước đổ chung một chỗ, cãi nhau giống như trên bề mặt nước này, cho dù có sâu đến đâu, chẳng mấy chốc không còn lại vết tích nào.

    Đáng sợ nhất là gì? Là lúc bạn muốn cãi nhau thì phát hiện ra, người ấy, đã đi rồi.

    Nửa học kỳ sau năm tôi học lớp năm, bà Lý ngã bệnh, bệnh nặng, vào bệnh viện, nghe mẹ nói, là ung thư thời kỳ cuối, phải tiến hành hóa trị liệu.

    Tôi không thể nhìn thấy hai bà ở nhà đối diện nữa, có đôi khi chỉ có bà Lưu quay về nấu bát canh, hoặc là lấy quần áo tắm rửa và đồ dùng hằng ngày, tôi chỉ đến bệnh viện một lần, đó là buổi chiều ngày bảy tháng tư, ban đầu mẹ tôi không cho tôi đi, sau đó là tự tôi không muốn đi.

    Ngày ấy, tôi lén lút tự bắt xe đến bệnh viện, trong bệnh viện khắp nơi đều là mùi thuốc khử trùng, khó ngửi cực kỳ, tôi hỏi cô y tá, một bà cụ có dáng vẻ cực kỳ khí chất đang ở phòng bệnh nào, thần kỳ là chỉ vậy mà hỏi được, xem ra bà Lý đúng là rất có khí chất.

    408, tôi nói thầm trong lòng, lúc đi tới cửa phòng bệnh, cửa khép hờ.

    Bên trong trắng lóa như tuyết, tường trắng như tuyết, giường trắng như tuyết, còn có sắc mặt bà Lý nằm trên giường.

    Tôi nghe bà Lý nói: “Trường Quân, năm nay chúng ta bao nhiêu tuổi?”

    Bà Lưu nói: “Chị bảy mươi ba, em bảy mươi mốt.”

    “Vậy tính ra, chúng ta bên nhau cũng khoảng năm mươi năm rồi, nhưng mà sao chị cảm thấy không hề đủ vậy.”

    “Trúc Quân.”

    “Ừ?”

    “Chị sẽ tốt lên chứ?”

    “Em nói thử xem?”

    “Em nói à, em nói sẽ, chị sẽ tốt lên.”

    Trên gương mặt nhợt nhạt của bà Lý lộ ra một nụ cười, kiên định: “Ừ, em nói sẽ, vậy thì chị sẽ, chị sẽ tốt lên. Có điều em nhìn tóc chị đi, đều rụng hết rồi, thật khó xem.”

    “Không đâu.” Tay bà Lưu sờ lên đầu trống trơn của bà Lý, hôn lên trán bà, dịu dàng nói: “Trước đây em từng nói, chị là người xinh đẹp nhất trên đời, bây giờ tóc chị rụng hết, chị vẫn xinh đẹp nhất thế giới, bà lão có khí chất nhất.”

    Rõ ràng là tôi đã nhìn thấy bà Lý nhắm mắt lại chảy xuống một giọt lệ, tôi che miệng, không thể chịu đựng được mở cửa phòng ra chạy đi, mãi đến khi chạy ra cửa chính bệnh viện, một trận gió to thổi tới, tôi nhìn bầu trời xanh biếc, giơ tay lên sờ mặt mình, trên tay đầy lạnh lẽo.

    Tôi không biết bi thương đó là gì, rõ ràng không thể nào hiểu, nhưng trái tim tôi không thể chịu đựng được.

    Chúng ta đều biết, câu “sẽ tốt” ấy chỉ là lừa mình dối người.

    Đưa tang ngày ấy, ngày mười tháng năm, bầu trời có bóng tối mờ nhạt.

    Hôm đó rất nhiều người đến, từng người từng người đến viếng, tôi mới biết được bà Lý không chỉ là một người cầm bút viết văn, mà còn là một tác giả lớn, chỉ là những người đó không biết cuộc sống riêng tư của bà cũng chỉ là một bà cụ bình thường mà thôi, tôi không để ý đến những người đó, tôi chỉ quan tâm bà Lưu sẽ như thế nào.

    Hôm đó bà yên tĩnh gần như là quỷ dị, tóc hoa râm ban đầu giờ như tuyết, chồng chất trên đầu, cái áo vải tơ hai lớp màu lam vừa người ấy hôm nay mặc trên người lại rộng thùng thình, cơ thể gầy gò đến đáng sợ, phảng phất gió thổi qua sẽ quật ngã.

    Dì Viện chủ trì tang lễ, trên đường bà Lưu không nói lấy một câu, chỉ si ngốc nhìn bề ngoài đen nhánh của quan tài, cái liếc mắt đi thôi cũng luyến tiếc.

    Liếc mắt, tức là vĩnh biệt.

    Lúc quan tài xuống mồ, dường như tôi thấy bà Lưu bước chân về trước, muốn xông lên, lại bị dì Viện nhanh tay nhanh mắt kéo lại, tôi đứng sau lưng bà, giơ tay lên cầm tay bà, nhăn nheo đến đáng sợ. Dường như bà cảm nhận được, quay đầu lại liếc nhìn tôi mờ mịt, ánh mắt trống rỗng cực kỳ, dường như chỉ là đôi con ngươi đen kịt trong hai cái hốc trắng bạch, vô cùng dọa người.

    Tôi nghe thấy bà lẩm bẩm: “Vì sao lúc đó em lại tin nước mắt trừ độc, nếu như nhiều độc tố hơn, đã có thể đi cùng với chị. Chị đi rồi, sau này em nấu cơm cho ai ăn đây?”

    Từ ngày đó trở đi, tôi không còn thấy bà Lưu nữa, nghe mẹ nói dì Viện đón bà Lưu đi rồi.

    Nhà đối diện thay thành một gia đình khác, là một người đàn ông độc thân, tôi không biết, cũng không có hứng thú làm quen nữa.

    Sau này, tốt nghiệp tiểu học, trung học, đại học.

    Mãi đến năm nay, khi tôi về nhà, lên núi tìm được mộ của bà Lý, kinh ngạc phát hiện bên cạnh có thêm một ngôi mộ, nhìn tỉ lệ bùn đất và cỏ xanh trên phần mộ, đã nhiều năm rồi, tôi gạt cỏ dại trước bia mộ ra, thấy thời gian lập bia: Năm 2005 ngày 10 tháng 6.

    Chỉ kém một tháng với mộ bà Lý.

    Khi còn bé tôi không biết tình yêu, không hiểu bi thương, khó có thể chịu đựng được bi thương, hôm nay giống như nước biển lần thứ hai đánh mạnh vào trái tim tôi.

    – HẾT –

    Phụ:

    William «Khi em đã già»

    Khi em già rồi, mái đầu bạc trắng, thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ sâu,

    Lim dim bên bếp lửa, hãy mở bài thơ này,

    Và đọc chầm chậm, nhớ lại ánh mắt dịu dàng trong quá khứ,

    Nhớ lại bóng người xưa từ trong đôi mắt ấy,

    Biết bao người yêu thời thanh xuân vui vẻ của em,

    Yêu vẻ đẹp của em, giả dối hay chân thành,

    Chỉ có một người yêu tâm hồn thánh thiện của em,

    Yêu nếp nhăn khắc khổ trên gương mặt già cỗi của em,

    Gục đầu xuống, bên bếp lửa lập lòe ánh hồng,

    Đượm buồn khe khẽ kể về tình yêu đã nhạt nhòa,

    Tình dạo bước chầm chậm trên đỉnh núi cao,

    Giấu gương mặt mình trong những vì sao.


    Sửa lần cuối bởi Yuu; 03-25-18 lúc 02:20 PM.
    Yuu Tài sản


  8. The Following 22 Users Say Thank You to Yuu For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •