Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 69 của 69
  1. #61
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    264
    Ngân lượng
    30,251
    Thanked: 15127
    Chương 60
    Chương này cũng kịch tính lắm, đừng bỏ lỡ nhé mọi người


    Mời Đọc (Click Here) :



    Căn phòng to như vậy nhưng không ai lên tiếng, hai nữ nhân mỗi người lòng mang tâm tư âm thầm quan sát đối phương. Bầu không khí áp lực có chút lớn, chỉ là một cử động nhỏ phát sinh âm thanh sàn sạt cũng có thể bị phóng đại vô hạn, ước số bất an trong không khí tựa như thuốc nổ, chỉ cần có một đốm lửa sẽ lập tức phát nổ, không gì ngăn cản được.

    Phương Y Ái nói một câu Tần Như Lan vứt bỏ Lâm Tử Quỳ, tựa như một con dao vô tình cắm vào trong lòng Tần Như Lan, nàng bị ép đối mặt với sự thật mà ngay cả bản thân nàng cũng không muốn đối mặt, năm đó tình cảm giữa nàng và Lâm Tử Quỳ quả thật xuất hiện vấn đề, nhưng cho dù như vậy nàng cũng tự tin Lâm Tử Quỳ vẫn sẽ không oán không hận mà chờ nàng, nhưng nàng thiên tính vạn toán lại không tính đến một việc ngoài ý muốn - Phương Y Ái xuất hiện.

    Hổn hển thở dốc, cơn giận tăng cao, Tần Như Lan nộ không thể át mà đứng dậy, nhìn thẳng Phương Y Ái, tâm tình có chút mất khống chế: "Chị là đang dùng thân phận gì ở đây chỉ trích tôi? Thân phận kẻ chiến thắng hay là kẻ thứ ba?"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 35 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    "Nếu như tôi nói tôi muốn tiền chị sẽ cho sao?"

    "Tiền? Nói cái giá đi!"

    "Chị và Lâm Tử Quỳ bên nhau năm năm, một năm một nghìn vạn, thế nào, tổng cộng năm nghìn vạn."

    "Sáng mai khoản tiền này sẽ chuyển vào tài khoản ngân hàng của cô."

    ......

    Nhiều lần phát lại đoạn ghi âm, nghe được bên trong là giọng nói của Tần Như Lan và Phương Y Ái.

    Nội dung đối thoại thật sự khiến Lâm Tử Quỳ tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, chiêu thức tầm thường như vậy Phương Y Ái cũng dám dùng đến, đây là cái gì, tiết mục chính thất PK tiểu tam sao?

    Tựa hồ nghĩ đến điều gì, bỏ điện thoại di động trong tay xuống, sải bước chạy vào phòng giữ quần áo, quả nhiên không ngoài sở liệu thiếu một đôi giày cao gót, nữ nhân này quả nhiên là muốn nàng tức giận đến phát bệnh tim mới bỏ qua sao, hít sâu một hơi, nhưng rất nhanh bại lộ nội tâm như vạn mã chạy chồm qua của nàng: "Con gái bảo bối đáng thương của mẹ! Cẩm Mạt của mẹ a!"



    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 06-09-18 lúc 09:16 AM.
    TRONG THÔN CÓ MỘT CÔ NƯƠNG (HOÀN)

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. The Following 11 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  3. #62
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    264
    Ngân lượng
    30,251
    Thanked: 15127
    Chương 61
    Hai vợ chồng làm lành rồi nha


    Mời Đọc (Click Here) :





    Phương Y Ái mang tâm tình tốt lên xe, khẩn cấp lấy dép lê đã sớm chuẩn bị thay ra, lấy nước tẩy trang tẩy hết lớp trang điểm trên mặt. Lúc này mới đem tất cả trọng lượng của mình giao cho lưng ghế, như trút được gánh nặng mà thở dài một hơi.

    Thắng lợi hiện tại khiến nàng nhẹ nhõm cả người, tảng đá trong lòng buông hơn phân nửa, nói đến đây nàng hy vọng Tần Như Lan có thể hiểu rõ, biết khó mà lui. Nhìn thời gian cũng không còn sớm, mới phân phó tài xế dẹp đường hồi phủ.

    Xe của nàng vừa vào đến Phương gia đại trạch, người giúp việc ra mở cửa liền hưng phấn nói cho nàng biết Lâm Tử Quỳ trở về, nữ vương bệ hạ nghe được nhất thời mi phi sắc vũ, nghiễm nhiên quên bản thân chuẩn bị làm mẹ, vội vã chạy vào nhà, đi đến bên cạnh Phương mẹ không xác định hỏi: "Mẹ, Tử Quỳ trở về?!" Trong thanh âm là hài lòng che giấu không được, Phương mẹ vài ngày không phát hiện con gái của mình như vậy, bất đắc dĩ lắc đầu đồng thời có chút tán thán mị lực của Lâm Tử Quỳ đối với con gái nàng, còn chưa thấy nàng vì ai mà vui vẻ như vậy, khóe mắt mang cười, vui tươi hớn hở trả lời: "Mới vừa trở về không bao lâu, đang nghỉ ngơi ở trong phòng của con!"

    "Con lên lầu đây." Nhận được câu trả lời của con gái đổi lấy Phương mẹ lần nữa không lời nào để nói, châm ngôn thật không sai, con gái gả đi, như bát nước đổ ra ngoài.

    Phương Y Ái vừa mới chuẩn bị lên lầu, lại tựa hồ nhớ đến cái gì, trở lại bên cạnh mẹ mình, liên tục vuốt tóc, bức thiết hỏi: "Mẹ, con nhìn thế nào? Tóc có rối không, quần áo có nhăn không?"

    "Đều tốt, con gái của mẹ xinh đẹp như vậy không có gì phải lo lắng."

    "Vậy con lên lầu đây!"

    ..... Phương Y Ái sau khi kết hôn vẫn tựa như lúc mới vừa yêu đương cùng Lâm Tử Quỳ, trước khi đi gặp tác giả Lâm luôn đặc biệt chú ý cách ăn mặc của bản thân, tỷ như...lúc này.

    Lên lầu đồng thời còn đang tự hỏi nhìn thấy chồng nhà mình nên nói gì mới tốt, vạn nhất xấu hổ thì làm sao bây giờ? Dù sao hiện tại hai người các nàng vẫn còn đang chiến tranh lạnh, nếu như Lâm Tử Quỳ vẫn còn giận thì lại phải làm gì?

    Bất quá hình ảnh tưởng tượng vĩnh viễn phong phú hơn hiện thực rất nhiều, lo lắng đến Lâm Tử Quỳ lúc này đang nghỉ trưa, nữ vương bệ hạ rất tri kỷ nhẹ nhàng đẩy cửa ra, cũng không đoán được Lâm Tử Quỳ lúc này đang ngồi ở bên giường, thần sắc chuyên chú nhìn nàng, trong mắt nói không nên lời là cảm xúc gì, chỉ có một chút khí tức nguy hiểm giống như con hổ đang nhìn chằm chằm con mồi lan tràn ra xung quanh, làm cho nữ vương vĩnh viễn khí phách cũng không khỏi rùng mình.

    "Tử Quỳ."

    Thử thăm dò gọi tên người nàng yêu, hy vọng nhận được đáp lại.

    "Đi đâu vậy?"

    "Cùng Tịch Dao các nàng hẹn ra ngoài đi dạo." Nữ vương bệ hạ nói dối cũng không chớp mắt, nói một cách thản nhiên.

    Lâm Tử Quỳ đơn giản đặt câu hỏi nhìn như không thèm để ý, thật ra là đang thăm dò Phương Y Ái, không ôn không hỏa muốn nhìn một chút Phương Y Ái hiện tại nói dối như thế nào.

    "Trước đây chị cùng các nàng đi dạo, cũng sẽ không trở về sớm như vậy, thông thường đều là buổi tối mới về không phải sao?"

    "... À....Chị.... Đó là trước đây, hiện tại chị muốn chơi, nhưng cũng phải lo lắng cục cưng không phải sao."

    Nói xong chột dạ, Phương Y Ái đóng cửa lại, đặt túi xách trên ghế, chính là không chính diện đối mặt tác giả Lâm, đây không phải là phản ứng chột dạ thì là cái gì?!

    Trong lòng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt dừng lại trên đôi dép vừa mới thay của Phương Y Ái, giả vờ kỳ quái hỏi: "Dép của chị và quần áo rất không phù hợp?"

    Lời này vừa nói ra, nữ vương bệ hạ của chúng ta giống như một con mèo nhỏ chấn kinh, toàn thân trên dưới kéo chặt, sống lưng có chút cứng nhắc, quay đầu chột dạ nhìn tác giả Lâm một cái. Nữ vương bệ hạ để tâm đến bề ngoài như vậy làm sao lại mang một đôi dép không tương xứng với quần áo như thế!?

    Lâm Tử Quỳ hiện tại lòng tràn đầy đắc ý, trong mắt là tiếu ý không nén được, nàng híp mắt, nhàn nhã bắt chéo chân, tiện thể còn lắc lắc đôi dép lê màu hồng nhạt không chút thẩm mỉ trên chân, thân thể nghiêng về phía sau, hai tay chống ở sau người, ngưỡng mặt nhìn Phương lão bản quẫn bách.

    Nói đều nói đến đây, còn tiếp tục nói dối cũng có vẻ sứt sẹo, biết Lâm Tử Quỳ là đang nói nàng trộm mang giày cao gót, nàng đáng thương nhếch miệng, giả vờ dùng đôi mắt ẩn ý đưa tình, nước gợn lưu chuyển, chọc người sản sinh ý nghĩ muốn yêu thương âu yếm.

    "Khụ khụ.... Đừng đến gần, đứng yên đó."

    Phát hiện Phương Y Ái có xu thế đến gần, nàng vội vàng nâng ngón tay chỉ vào một góc, ho nhẹ hai tiếng, ngăn hành động của nàng lại.

    ".... Để làm chi nha, chồng ơi ~"

    " Nghiêm túc một chút, hiện tại cấm chị dùng loại giọng nói làm nũng này nhiễu loạn tâm tình của em."

    Nghiêm khắc giáo huấn Phương Y Ái, không thèm để ý mỹ nhân hiện tại đều lộ vẻ ủy khuất, vô cùng nghiêm nghị lên tiếng: "Hành vi hôm nay của chị cực kỳ ác liệt, trộm mang giày cao gót! Chuyện không nhân tính như vậy chị cũng làm được, con gái bảo bối của em nếu như có chỗ nào phát dục không tốt em sẽ không để yên cho chị! Nghe rõ không."

    "... Nghe thấy...."

    Đứng đoan chính, giống như một học sinh tiểu học nghe lời giáo viên, chăm chú gật đầu đáp lại, mặt khác vẫn là động tác bĩu môi chiêu bài, trong mắt phát sinh tin tức cầu xin an ủi.

    Dù sao cũng là lão bà đại nhân mà nàng yêu nhất, hơn nữa đang mang thai, đơn giản giáo huấn một chút là được rồi, hơn nữa vài ngày không gặp, bản thân Lâm Tử Quỳ cũng nhớ nàng nhớ đến hoảng hốt, đứng dậy đi đến bên cạnh Phương Y Ái, kéo mỹ nhân vào lòng, cảm thụ được nhiệt độ cơ thể của đối phương, yêu thương hôn lên trán, dùng giọng nói từ tính ấm áp hỏi: "Nhớ em không?"

    Phương Y Ái trốn trong lòng Lâm Tử Quỳ liên tục gật đầu, gắt gao ôm lấy thắt lưng của tác giả Lâm, lẩm bẩm: "Đặc biệt tưởng niệm, sau này, chúng ta đừng cãi nhau nữa."

    "Được."

    "....Chị.... Thật ra, hôm nay chị đi tìm Tần Như Lan."

    Suy đi nghĩ lại cuối cùng vẫn quyết định nói cho Lâm Tử Quỳ biết, vốn tưởng rằng Lâm Tử Quỳ sẽ rất tức giận, nhưng đợi chốc lát cũng chậm chạp không thấy phản ứng, nàng từ trong lòng Lâm Tử Quỳ ngẩng đầu, sợ hãi nhìn vào mắt nàng ấy, muốn quan sát ra vài phần đầu mối, lại chỉ nhận được một tiếng thở dài của tác giả Lâm.

    "Chồng chị đáng giá như vậy sao?! Năm nghìn vạn nói cho là cho, nếu như thật sự có tiền không chỗ tiêu, mỗi tháng cho em nhiều tiền tiêu vặt hơn một chút không được sao?"

    Không nghĩ tới Lâm Tử Quỳ phản ứng bình tĩnh như vậy, còn có tâm tư nói đùa nàng, Phương Y Ái lại bị hung hăng cảm động một phen, nhằm vào khuôn mặt Lâm Tử Quỳ cố sức hôn một cái, bá đạo tuyên bố: "Lâm Tử Quỳ, em quả nhiên yêu nhất là chị!"

    Dĩ nhiên thổ lộ khổ tâm của Phương Y Ái, nữ nhân này là quý trọng nàng yêu nàng như vậy, giở một chút thủ đoạn nhỏ để giữ gìn đoạn tình cảm này thì đã sao? Lâm Tử Quỳ cảm thấy bản thân rất hạnh phúc, lại có cái gì đáng tính toán đây, nàng chỉ là cảm thấy không cần thiết, nàng yêu nhất chính là Phương Y Ái, đối với nữ nhân khả ái này luôn luyến tiếc vô cùng, sao lại lựa chọn người khác đây?

    Đối với Tần Như Lan, nàng là thương hại và áy náy. Tình yêu thứ này chính là một cuộc cạnh tranh không công bằng. Đoạn tình cảm tốt đẹp cùng Tần Như Lan, nói quên đi toàn bộ là không có khả năng, nàng chỉ biết đem nó cất kỹ trong trí nhớ, thật lòng cảm ơn.

    Sẽ vĩnh viễn vĩnh viễn toàn tâm toàn ý yêu thương Phương Y Ái, nàng sẽ yêu nàng, còn có tiểu sinh mệnh nàng sắp sinh ra.

    - - - -

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 40 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Ngưỡng mặt, ánh mắt không tiêu cự nhìn trần nhà... Thật lâu không thể hoàn hồn.





    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 06-16-18 lúc 05:00 AM.
    TRONG THÔN CÓ MỘT CÔ NƯƠNG (HOÀN)

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 6 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #63
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    264
    Ngân lượng
    30,251
    Thanked: 15127
    Chương 62



    Mời Đọc (Click Here) :




    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 40 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Không vô lý tính toán tiểu bối, Kỷ Quốc Khang tự mình ngồi trên sô pha, tràn đầy lòng tin chờ Tần Như Lan tự mình nói ra.




    TRONG THÔN CÓ MỘT CÔ NƯƠNG (HOÀN)

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. The Following 3 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  7. #64
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,447
    Ngân lượng
    133,481
    Thanked: 18336
    Chương 63



    Mời Đọc (Click Here) :




    Tần Như Lan thấy Kỷ Quốc Khang bình thản ngồi trên sô pha, dáng vẻ tràn đầy tự tin, trong mắt là tiếu ý cũng là nghiêm nghị, dường như tất cả nằm trong sự khống chế của hắn. Ở bên ngoài lăn lộn nhiều năm như vậy, gặp qua nhiều ông chủ lớn cáo già, Tần Như Lan biết Kỷ Quốc Khang cũng không phải một người dễ hồ lộng. Không hy vọng vị khách này chủ động rời khỏi, nên để lại chút tâm nhãn mà không đóng cửa nhà lại, hành động rõ ràng như vậy dĩ nhiên cũng bị Kỷ Quốc Khang nhìn ở trong mắt, ông tùy ý nhếch khóe môi, chỉ xem như trò đùa của trẻ con.

    Do dự chốc lát, Tần Như Lan rốt cuộc vẫn chủ động bước đến, ngồi vào đối diện Kỷ Quốc Khang, thử thăm dò hỏi: "Ngài tìm lầm người rồi, tôi và Tử Quỳ đã năm năm không gặp, cậu ấy năm năm nay đã trải qua chuyện gì tôi cũng không phải rất hiểu rõ, ngài cũng biết thời gian dài như vậy có thể thay đổi rất nhiều việc."

    " Nga? Phải không?" Không nói thêm gì, đồng hồ cổ treo trên tường đang từng giây từng phút nhắc nhở thời gian trôi qua, trong phòng yên tĩnh khiếp người, làm cho Tần Như Lan chột dạ đến thở cũng không dám thở mạnh, lẳng lặng đợi nam nhân trước mặt tuyên án: "Vậy đây là gì?"

    Nâng tay ý bảo vệ sĩ phía sau đưa đồ vật cho ông, một xấp ảnh vững vàng đặt trên tay, tiếp theo ông vô cùng thân sĩ bày ra trước mặt Tần Như Lan, đặt từng tấm lên bàn trà thủy tinh, không nhanh không chậm. Nhìn những tấm ảnh này, phản ứng đầu tiên của Tần Như Lan là khiếp sợ, phản ứng thứ hai là tức giận, thứ ba là sợ hãi, trên bàn là ảnh chụp tất cả những lần nàng gặp mặt Lâm Tử Quỳ, nàng tìm Lâm Tử Quỳ bao nhiêu lần, thì có mấy lần ảnh chụp, quá đáng hơn nữa chính là, lần trước Phương Y Ái đến tìm nàng cũng được chụp lại, nam nhân này quả nhiên là sói đội lốt cừu.

    Nắm chặt mép váy, ẩn nhẫn lửa giận: "Ngài rốt cuộc muốn thế nào?"

    " Tôi chỉ là muốn biết con gái bảo bối của tôi và tập đoàn Phương Thức này rốt cuộc có quan hệ gì, dĩ nhiên cũng giống như cô, tôi nhất định có ảnh chụp của các nàng đi cùng nhau, nhưng quan hệ giữa các nàng... Tựa hồ không đơn giản."

    Trong ngôn ngữ có ba phần dò hỏi mang theo bảy phần suy đoán, trong lòng Kỷ Quốc Khang chỉ là mơ hồ có một đáp án, nhưng đáp án này thật sự khiến một người sống đến tuổi này của ông khó có thể tưởng tượng, dù sao cũng là trái với thế tục.

    " Thúc thúc, cháu về nước mới mấy tháng, cùng Tử Quỳ quả thật gặp qua vài lần, cùng Phương Y Ái cũng đã gặp mặt, nhưng đó đều là bạn bè gặp mặt, hai người các nàng cũng là bạn thân của nhau, Phương Y Ái tiểu thư đối với sự nghiệp của Tử Quỳ có giúp đỡ rất lớn, cháu nghĩ chú là người có năng lực lớn như vậy hẳn là biết những chuyện này, các nàng là quan hệ cấp trên và nhân viên, càng là bạn bè và tri kỷ, giữa nữ nhân thân mật một chút cũng không có gì."

    Tần Như Lan nỗ lực khống chế tâm tình, không muốn lộ ra chân ngựa, tình huống hiện tại, nàng biết là vô luận như thế nào cũng không thể để lộ sơ hở, không thể nói nhiều một câu.

    "Ha ha ha..." Kỷ Quốc Khang không phản bác Tần Như Lan, chỉ vừa cười vừa lắc đầu, nhưng trong mắt lóe lên tinh quang quỷ dị: "Ha ha..."

    Ông là một người đã thành tinh, thế nào sẽ bị cô gái trước mắt lừa gạt? Lời nói bịa đặt, lộ đầy sơ hở, đang muốn tiếp tục ép hỏi, điện thoại trong túi áo lại quấy rối, ông cau mày lộ vẻ khó chịu, lấy điện thoại ra, lại trong nháy mắt liền thay bằng mừng rỡ mỉm cười, trên mặt không nén được vui sướng, rồi lại mang theo một chút thấp thỏm.

    "Alo? Tử Quỳ... Buổi trưa? Có thời gian...Mời chú ăn, tốt tốt, ha ha...Cháu ở đâu, chú đến đón cháu đi... Vậy đi, lát nữa chúng ta gặp ở nhà hàng...Được, tạm biệt."

    Cúp điện thoại, Kỷ Quốc Khang có chút nóng lòng, co quắp đứng lên, giờ phút này tâm tình tốt đã khiến ông quên mất không hài lòng vừa rồi, nói với Tần Như Lan nói với Tần Như Lan một tiếng tạm biệt liền vội vã dẫn vệ sĩ rời đi.

    Lưu lại Tần Như Lan vừa kỳ quái vừa khiếp sợ, Lâm Tử Quỳ quen biết ông ấy! Từ nội dung cuộc điện thoại mà nói, quan hệ giữa quan hệ vẫn rất tốt, vừa rồi nghe Kỷ Quốc Khang thân mật gọi Tử Quỳ, trên mặt còn hiện vẻ hưng phấn như trẻ con được kẹo, Tần Như Lan liền biết nam nhân này quả thật là ba ruột của Lâm Tử Quỳ, nhưng Kỷ Quốc Khang trong điện thoại lại tự xưng là 'chú', nói rõ Lâm Tử Quỳ căn bản không biết thân phật thật sự của ông ấy, nàng không khỏi cảm thấy vấn đề nghiêm trọng, từ biểu hiện vừa rồi của Kỷ Quốc Khang cho thấy, sẽ không thể chấp nhận chuyện Lâm Tử Quỳ thích nữ nhân, như vậy nàng lại nên thế nào đi giúp Lâm Tử Quỳ, nàng nôn nóng đứng lên đi qua đi lại trong phòng, việc cho tới bây giờ nàng thầm nghĩ đến một người - Phương Y Ái!

    - - -

    "Chồng ơi, salad đã xong chưa, cục cưng đói rồi!"

    " Lập tức lập tức, cô nãi nãi của em ơi, rõ ràng là chị đói, không nên nói đến trên người cục cưng."

    Tác giả Lâm bị hối thúc, bởi vì bụng của nữ vương bệ hạ càng lúc càng lớn, theo đó tính tình càng lúc càng kỳ quái, mỗi ngày tìm đủ cách dằn vặt tác giả Lâm, dùng lí do thoái thác của nữ vương bệ hạ để giải thích, chính là thai phụ như nàng thân thể lẫn tâm lý khó chịu, làm vợ chồng nhất định phải khiến Lâm Tử Quỳ đồng cam cộng khổ cùng nàng, cho nên muốn cho nàng chịu chút dằn vặt trên tinh thần.

    Tác giả Lâm đang ở trong bếp vội vội vàng vàng, lúc trả lời nữ vương cuối cùng một đĩa salad cũng hoàn tất, nàng ở nhà mặc một bộ quần áo hưu nhàn màu vàng nhạt, tóc dài đơn giản xỏa trên vai, quan trọng là trên cổ vẫn đeo tạp dề in hoa, có vài phần khí chất phụ nữ của gia đình. Cấp cấp bưng thành quả của bản thân, phủng đến trước mặt bệ hạ nữ vương, tranh công!

    " Nhìn thế nào, lần đầu tiên làm. Salad rau củ theo yêu cầu của chị." Nói nghe rất khiêm tốn, thật ra Phương Y Ái hiểu, đây chính là nàng đắc ý khoe khoang, bất quá Lâm Tử Quỳ ở phương diện này nấu nướng quả thật có thiên phú hơn Phương Y Ái, mượn món salad trước mặt này mà nói, màu sắc tươi ngon, nhìn đã muốn ăn.

    "Nước sốt cũng không tệ lắm, đến đây, ban cho em một nụ hôn, nếu như không ngon thì em hôn trả lại." Nghe thế nào cũng là tác giả Lâm chiếm tiện nghi, bất quá nữ vương bệ hạ cũng không ngại, đại xá thiên hạ: "Được rồi, thả em đi làm việc, cố gắng lên, nga ~"

    "Lát nữa em muốn đi ăn cùng một người bạn, chị muốn cùng đi không?"

    " Bạn bè?" Nói đến hai chữ này lực chú ý của Phương Y Ái tập trung cao độ, híp mắt, giống như nhìn phạm nhân, lạnh giọng hỏi: "Nam hay nữ?"

    " Nam!"

    "Bao nhiêu tuổi?"

    " Trung niên, tương đương ba mẹ chị!"

    Bày ra tư thái đoan chính thẳng thắn được khoan hồng ngoan cố bị trừng phạt, trả lời như thực chất, vừa dứt lời đã thấy khuôn mặt nữ vương bệ hạ thay đổi còn nhanh hơn trở sách, từ sáng sửa đến âm u lại từ âm u đến sáng sủa, lại có thể có biến hóa lớn như vậy, thực sự là phải tán thán vỗ tay một phen, dùng đó xem như khích lệ!

    "Vậy chị không đi, cùng người bạn vong niên này của em hẳn là không có tiếng nói chung, chỉ có loại người tâm tư xếp vào hàng lão niên như em mới thích giao thiệp với bọn họ."

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 40 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Chiếm được đáp án bản thân muốn, lo lắng Lâm Tử Quỳ đột nhiên xuất hiện, Phương Y Ái không dám cùng Tần Như Lan nhiều lời, liền cúp điện thoại, cả người có vẻ đứng ngồi không yên, hai tay khoanh trước ngực, cầm điện thoại liên tục gõ nhẹ vào cằm, nhíu mày, nàng cảm thấy việc này rất khó giải quyết, có nên nói cho Lâm mẹ biết hay không, để bà ra ngựa đi khuyên nhủ Kỷ Quốc Khang khả năng sẽ có hiệu quả.



    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 06-24-18 lúc 02:55 PM.


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  8. The Following 3 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  9. #65
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    264
    Ngân lượng
    30,251
    Thanked: 15127
    Chương 64



    Mời Đọc (Click Here) :




    Trong một nhà hàng cao cấp, Lâm Tử Quỳ đã ngồi xuống cùng Kỷ Quốc Khang, hai người ngươi một lời ta một lời, tựa hồ trò chuyện rất hài lòng, đều là cười cong khóe mắt, bồi bàn bên cạnh đang lên món ăn.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 40 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Cũng không trả lời vấn đề của Lâm Tử Quỳ, nàng mất hứng bĩu môi: "Em là bởi vì cục cưng mới lo lắng cho chị, hay là chỉ lo lắng cho mẹ của cục cưng đây?"

    "A... Dĩ nhiên là...."

    "Suy nghĩ xong mới trả lời nhất định không phải là thật lòng."






    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 06-24-18 lúc 02:55 PM.
    TRONG THÔN CÓ MỘT CÔ NƯƠNG (HOÀN)

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  10. The Following 4 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  11. #66
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    264
    Ngân lượng
    30,251
    Thanked: 15127
    Chương 65



    Mời Đọc (Click Here) :






    Lo lắng đến tình hình sức khỏe của Lâm mẹ, Lâm Tử Quỳ và Phương Y Ái quyết định không trở về Phương gia nữa, nói một tiếng với ba mẹ vợ, liền quyết định ở lại nhà mình vài ngày.

    Buổi tối hai người ôm nhau nằm trên giường, Lâm Tử Quỳ sau khi biết mẹ mình không sao cả cũng rất sớm tiến vào mộng đẹp, chỉ có Phương Y Ái, nương ánh trăng mông lung ngoài cửa sổ, một lần lại một lần phác họa khuôn mặt của Lâm Tử Quỳ, một lần lại một lần vuốt ve đầu vai tinh tế của nàng. Nàng hy vọng Lâm Tử Quỳ yên tĩnh tốt đẹp như vậy luôn hiện hữu, vĩnh viễn cùng nàng và cục cưng, không có bất luận kẻ nào quấy rối.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 40 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    " Không cần, tôi và Quỳ Quỳ hiện tại sống rất tốt, Quốc Khang, có một số việc tất cả mọi người nên buông xuống, xin ông đừng trở lại tìm Tử Quỳ nữa. Ông có nghĩ đến hay không, nếu như để người khác biết nàng là con ngoài giá thú, điều này đối với sự nghiệp của nàng sẽ là đả kích rất lớn, còn có tổn thương đối với tâm linh của nàng là bao lớn."

    " Tôi có thể cho nàng tất cả, danh vọng, địa vị, tiền tài, tôi đều có thể cho nàng." Kỷ Quốc Khang có vẻ kích động, ông rất rõ ràng là nguyên nhân gì Lâm mẹ lại lần thứ hai thỉnh cầu, điều này đã chọc giận ông.

    "Ông vẫn không hiểu sao, những thứ đó nàng có, nàng cần chỉ là một cuộc sống yên ổn!" Bất đắc dĩ Kỷ Quốc Khang cố chấp không chịu hiểu, Lâm mẹ gấp đến đỏ mắt, nghẹn một hơi thở, cầm túi xách đi ra ngoài, cũng không quên lưu lại một câu 'tự xử lý cho tốt'.

    Híp mắt, trong mắt hiện lên một tia nguy hiểm. Nhìn bóng lưng Lâm mẹ rời khỏi, thẳng đến khi tấm lưng kia như ẩn như hiện mới không cam lòng thu hồi ánh mắt, cầm điện thoại trên bàn.

    "Alo, phóng viên kia đều chuẩn bị xong rồi sao?"

    " Chủ tịch, đều chuẩn bị xong rồi, chỉ cần ngài yêu cầu, các tờ báo lớn, báo chí lớn, chúng tôi đều sắp xếp xong rồi."

    "Được, ngày mai, mà quan hệ giữa tôi và Lâm Tử Quỳ công bố trước báo giới, để tất cả mọi người đều biết."




    TRONG THÔN CÓ MỘT CÔ NƯƠNG (HOÀN)

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  12. The Following 5 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  13. #67
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    264
    Ngân lượng
    30,251
    Thanked: 15127
    Chương 66



    Mời Đọc (Click Here) :




    " Xin chào các vị khán giả, hiện tại đài chúng tôi đang có mặt bên ngoài nhà riêng của đại tác phẩm gia Lâm Tử Quỳ để mang đến chương trình trực tiếp tại hiện trường cho mọi người..."

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 40 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    " Lâm Tử Quỳ, em xem chị là cái gì, em như vậy không làm người vất vả sinh con cho em thấy vọng sao? Hỗn đản nhà em!"



    TRONG THÔN CÓ MỘT CÔ NƯƠNG (HOÀN)

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  14. The Following 5 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  15. #68
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    264
    Ngân lượng
    30,251
    Thanked: 15127
    Chương 67



    Mời Đọc (Click Here) :



    "Em nói chuyện đi, Lâm Tử Quỳ, em thực sự là tức chết chị rồi!"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 45 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    " Không có việc gì đâu mẹ, nàng đã hứa với con một lúc sẽ trở lại." Trả lời mẹ mình xong, Phương Y Ái lại xoay người nhìn Lâm mẹ, một lần nữa đỡ bà ngồi xuống sô pha, an ủi: "Tử Quỳ cũng chỉ là tâm tình không tốt, mẹ đừng để ở trong lòng, mẹ cũng biết nàng là tâm tính trẻ con."

    "...Mẹ biết, nó là đang oán mẹ gạt nó. Nó... Hẳn là giận mẹ."



    TRONG THÔN CÓ MỘT CÔ NƯƠNG (HOÀN)

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  16. The Following 6 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  17. #69
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    264
    Ngân lượng
    30,251
    Thanked: 15127
    Chương 68



    Mời Đọc (Click Here) :




    Không để vệ sĩ theo sau, Lâm Tử Quỳ một người cô đơn, không biết là bản thân cố ý hay là vô ý, dĩ nhiên đến con đường lần trước 'tình cờ' gặp Kỷ Quốc Khang. Bởi vì hiện tại là thời kì phi thường, trước khi ra ngoài, , Phương Y Ái không quên cẩn thận chuẩn bị sẵn khẩu trang trong túi xách cho Lâm Tử Quỳ, còn đội thêm mũ lưỡi trai, tăng mức độ đảm bảo.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 45 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Phương mẹ đứng dậy đến gần Lâm Tử Quỳ, hỗ trợ cầm những thứ trong tay, xoay người đưa cho người giúp việc đợi ở phía sau, bà lôi kéo Lâm Tử Quỳ ngồi xuống sô pha, lo lắng lần thứ hai nói: "Có gì không vui cứ nói ra, đừng giấu ở trong lòng, biết không, đừng để bản thân một mình buồn bực!"



    TRONG THÔN CÓ MỘT CÔ NƯƠNG (HOÀN)

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  18. The Following 2 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •