Trang 6 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 45678 ... CuốiCuối
Kết quả 51 đến 60 của 110
  1. #51
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    335
    Ngân lượng
    39,075
    Thanked: 19491
    Chương 50 - Nữ vương mang thai (7)

    Mời Đọc (Click Here) :



    Lúc Tần Như Lan nghe được có một giọng nữ thân mật kêu Lâm Tử Quỳ thì liền bối rối cúp máy.

    Cô không phải sợ, cũng không phải khiếp đảm mà là cô không thể chấp được sự thật rằng Lâm Tử Quỳ đã có người yêu.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    “Bởi năm đó em đã hứa với tôi có phúc cùng hưởng có họa cùng chia a.”

    Được rồi, Lâm Tử Quỳ không thể không thừa nhận những lời năm đó của cô quả thật là quá thật thà đi!



    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. The Following 42 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  3. #52
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    335
    Ngân lượng
    39,075
    Thanked: 19491
    Chương 51 - Nữ vương mang thai (8)

    Mời Đọc (Click Here) :



    Hôm nay là sinh nhật của Tần Như Lan, cũng đúng lúc là khám thai định kỳ của Phương Y Ái, vậy nên. . .

    "Chồng à, em đi với tôi đi, đi nha."

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Nghĩ vậy không khỏi cuối đầu xuống vuốt vuốt cái mũi, biểu thị chính mình đang bối rối.

    "Cái kia. . ."

    "Không sao!"

    Huh? Câu nói của Tần Như Lan có chút quấy rầy tới tiết tấu của Lâm Tử Quỳ, là do thói quen của Lâm Tử Quỳ, cô luôn thích vẫn thứ có đầu có đuôi, với những chuyện mình không biết cô cũng sẽ tưởng tượng trước các tình tiết, nhưng lúc này phản ứng của Tần Như Lan quả có chút nhanh.

    Tưởng tượng tới hôm nay gặp mặt sẽ phải tốn ít chút lời dại đầu nhưng diễn biến thế này thì hoàn toàn ngoài ý liệu, nghiêng đầu sang nhìn thẳng vào Tần Như Lan, nhìn xuyên lớp kính râm phản chiếu bóng hình của bản thân, không biết nên giải quyết thế nào, suy nghĩ cũng có chút phiêu diêu. Trong nháy mắt có một tia quen thuộc xẹt qua trong đầu, cô cũng bắt đầu nhớ lại chuyện thời học sinh của mình, chuyện của cô và Tần Như Lan.

    Từ góc độ của Tần Như Lan, cô giống như nhìn xuyên qua lớp kính râm mà đối mặt trực tiếp với Lâm Tử Quỳ, cô nhìn không thấy được cảm xúc của đôi mắt kia như thế nào, nhưng cũng vì vậy nên cô mới có thể che dấu, nỗi nhớ với Lâm Tử Quỳ, tình yêu say đắm với Lâm Tử Quỳ, toàn bộ hiện lên trong mắt, cho dù Lâm Tử Quỳ không biết cũng tốt, ít nhất giờ phút này cô không thể thể hiện ra được.

    "Cậu. . . cậu biết tớ muốn nói gì?"

    "Tớ hiểu rõ cậu, vậy nên. . . không sao."

    Lời nói này của Tần Như Lan giống như là lời nói của những cặp tình nhân, Lâm Tử Quỳ phản xạ có điều kiện quay đầu lại, móc chìa khóa trong túi quần ra, chuẩn bị khởi động xe. Chính như Tần Như Lan nói, cô hiểu rất rõ Lâm Tử Quỳ nên một loạt hành động lấy chìa khóa, cài dây an toàn, nắm tay lái, khỏi động xe này trong mắt Tần Như Lan chính là hành vi trốn tránh, điều này cũng làm cho cô cảm thấy mình có chút lỗ mãng rồi, vừa mới bắt đầu đã làm Lâm Tử Quỳ không đợc được tự nhiên, nhưng thật sự cô không phải cố ý.

    "Nay là sinh nhật của cậu, tớ đã hứa sẽ trải qua cùng cậu, vậy cậu có sắp xếp gì không?"

    Sắp xếp? Hai chữ này vừa ra khỏi miệng đã làm cho Tần Như Lan khó xử, sinh nhật trước kia của cô đều do Lâm Tử Quỳ sắp xếp cho nên hôm nay theo thói quen cô cũng không có bất cứ chuẩn bị gì, nhưng không nghĩ tới vì vậy mà làm hai người lâm vào xấu hổ lần nữa, cho nên chỉ đành cởi kính râm xuống quay qua tươi cười nhìn Lâm Tử Quỳ, "Đi xem phim đi, tôi đã lâu không xem phim rồi."

    Lời này giống như lời bình thường nhưng không hiểu tại sao Lâm Tử Quỳ lại nghe ra một tia than thở.

    Chỉ có Tần Như Lan tự biết từ khi mình và Lâm Tử Quỳ chia tay cô chưa bao giờ đi xem phim nữa, bởi vì cô nghĩ xem phim là loại chuyện lãng mạn nhất định phải đi cùng với người mình yêu. Nói trắng ra bản chất của cô là một người si tình lại cố chấp.

    "Tốt. Xem phim gì?" Nghiêm túc lái xe, nhìn đường, xoay tay lại rất thuần thục, Lâm Tử Quỳ tận lực làm bộ nhẹ nhàng đáp lại Tần Như Lan, ngữ khí đơn giản, không có bất cứ biểu tình gì.

    "Xem phim Hollywood đi, không phải cậu thích xem phim hành động sao?"

    Nói tới chuyện liên quan tới người mình yêu Tần Như Lan lơ đãng lộ ra chút tươi cười. Giống như cô và Lâm Tử Quỳ đang ôn lại chuyện xưa, trong ấn tượng của cô Lâm Tử Quỳ thế nào cũng không thoát khỏi tính trẻ con, phim hành động mới phù hợp với yêu thích của cậu ấy.

    Nhưng lúc này Lâm Tử Quỳ ngược lại có chút kinh ngạc, "Theo ý tớ sao?!"

    Cái này cũng không trách tại sao tác gia Lâm phản ứng kinh ngạc như vậy, chủ yếu là nhiều năm rồi xem phim cô đều luôn chiều theo sở thích của Lâm Y Ái, vì vậy mỗi lần đi xem phim đều xem phim tình cảm, nữ vương bệ hạ vốn rất bận rộn nên thời gian đi xem phim rất ít, cho nên Lâm Từ Quỳ tận lực chiều chị ấy, dần dà thành thói quen, nên khi nghe được chọn theo ý cô thì ngược lại có chút lạ lẫm!



    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 36 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #53
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    335
    Ngân lượng
    39,075
    Thanked: 19491
    Chương 52 - Nữ vương mang thai (10)

    Mời Đọc (Click Here) :



    Lúc ngồi ở trong rạp chiếu phim, lúc màn hình lớn trước mắt sáng lên, lúc tất cả ánh đèn tắt đi, một bầu không khí hắc ám dày đặc tập kích Lâm Tử Quỳ, phút chốc khiến lồng ngực Lâm Tử Quỳ nghẹn đến phát đau, lúc nhìn thấy nữ chính xinh đẹp đến ngạc thở, trong đầu Lâm Tử Quỳ đều là nữ vương bệ hạ của nàng, nữ nhân yêu nàng yêu đến nguyện ý chịu hết vất vả khi mang thai, nữ nhân yêu nàng đến không oán trách, cam tâm tình nguyện vì nàng thay đổi, chuyện gì cũng nghĩ cho nàng, nhớ đến nàng, mà nàng lại lừa gạt nàng ấy, trong khoảng thời gian này một lần lại một lần nói dối, dần khiến Lâm Tử Quỳ bắt đầu lo lắng bất an.

    Nàng biết lời nói dối giống như một quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn, càng không thể vãn hồi, mãi đến có một ngày đạt được bão hòa sẽ bất ngờ không kịp đề phòng mà nổ tung, khiến nàng , Phương Y Ái còn có Tần Như Lan nổ thành từng mảnh.

    Nước mắt cứ như vậy rơi xuống trong bóng tối, không có một chút phòng bị, Lâm Tử Quỳ từ nhỏ đã kiên cường hơn bạn cùng trang lứa, cho nên khi cảm nhận được dịch thể ấm áp cùng cảm giác ẩm ướt trên gương mặt, nàng theo bản năng chạm đến, bản thân nàng cũng có chút kinh ngạc vì bản thân cư nhiên chảy nước mắt, lúc ngón tay lướt qua khuôn mặt, nhẫn kết hôn trên ngón áp út lại nóng bỏng đến nàng phát đau.

    Quay đầu đi, thấp giọng khàn khàn xin lỗi Tần Như Lan còn đang xem đến nhập tâm: "Xin lỗi Như Lan, tớ đột nhiên nhớ mình còn có chút chuyện, tớ đưa chìa khóa xe cho cậu, lát nữa cậu lái xe trở về đi."

    Nói xong, liền vội vàng từ trong túi lấy chìa khóa xe muốn đưa cho Tần Như Lan, nhưng lúc đưa đến lại bị Tần Như Lan cố sức kéo lại, lực đạo lớn đến kinh người.

    " Xin lỗi, Như Lan."

    Tần Như Lan có vẻ đặc biệt lo lắng và hoảng loạn, thiên đường và địa ngục lẽ nào thật sự chỉ trong một ý nghĩ thôi sao? Cái gì cũng không muốn quản, nàng chỉ biết là lúc này nàng không muốn mất đi Lâm Tử Quỳ, nàng muốn giả vờ vẫn còn ngọt ngào ở bên người mình yêu, nàng muốn tiếp tục mộng tưởng này. Sự tình nàng lo lắng mấy ngày nay rốt cuộc vẫn xảy ra, Lâm Tử Quỳ vẫn bỏ lại nàng, quyết định trở lại bên cạnh nữ nhân kia, thế nhưng trong lúc đó lơ đãng nàng cảm nhận được, vật gì đó hình tròn trên ngón tay Lâm Tử Quỳ, nương ánh sáng mờ nhạt trong bóng tối nàng muốn mở bàn tay Lâm Tử Quỳ ra xem kỹ một chút, xem đó rốt cuộc là cái gì, nhưng trong nháy mắt bị người trước mắt phá vỡ tất cả hy vọng.

    "Chị ấy là tổng tài tập đoàn Phương thị, Phương Y Ái, bọn tớ ở bên nhau đã năm năm rồi, lần đầu tiên cậu gọi điện thoại cho tớ, bọn tớ đang kết hôn ở Anh quốc, hơn nữa chị ấy đã vì mình mà mang thai hai tháng rồi."

    Những lời này như một tiếng sấm rền đánh thẳng vào lòng Tần Như Lan, nàng nghe được chân thực, lại cảm thấy giọng nói vô cùng mờ ảo, nàng cảm thấy mình căn bản không thanh tỉnh.

    Giọng nói của Lâm Tử Quỳ ở trong bóng tối, lẽ ra không lớn, vậy mỗi câu mỗi chữ tựa như một thanh lợi kiếm, đâm thủng màng tai Tần Như Lan, xen vào ngũ tạng, hủy diệt thế giới của nàng.

    Đôi mắt to tròn, thoáng chốc phủ kín hơi nước, nàng tâm tồn hy vọng nhìn Lâm Tử Quỳ, nàng muốn từ trong ánh mắt kia nhìn xem rốt cuộc nàng ấy có lừa nàng hay không: "Tớ không tin!"

    " Xin lỗi, Như Lan, chúng ta đã bỏ qua nhau!"

    Không phải hỏi, không phải trần thuật, Lâm Tử Quỳ chỉ là đang tuyên cáo một sự thật, tuyên cáo một sự thật nàng không muốn nghĩ đến, cũng không muốn đối mặt. Trong lòng Lâm Tử Quỳ thật sự không có nàng, thế giới tình yêu đã bị người khác thay thế, nàng không cam lòng, lại vô lực, không có sức phản kháng, chỉ có thể yên lặng cảm nhận Lâm Tử Quỳ dần rút tay ra khỏi tay nàng, mãi đến khi nhiệt độ trên đầu ngón tay biến mất, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn, cứ như vậy mặc cho Lâm Tử Quỳ xoay người rời đi, chỉ để lại một bóng lưng không hề lưu luyến, đây là hình phạt dành cho nàng, trừng phạt nàng năm đó không biết quý trọng Lâm Tử Quỳ.

    Bất quá nàng cảm thấy ông trời vẫn rất quan tâm đến nàng, bởi vì nàng có thể ở trong bóng tối mặc cho nước mắt của mình rơi xuống, càn rỡ bật khóc, quật cường tiếp tục nhìn chằm chằm hình ảnh trước mắt, nàng phải tiếp tục xem xong bộ phim này, tiếp tục giấc mộng hảo huyền của bản thân, hy vọng vĩnh viễn không nên tỉnh lại nữa.

    Trong lòng Lâm Tử Quỳ cũng không dễ chịu, tình yêu vốn chính là không công bằng, nàng quả thật có yêu Tần Như Lan, nhưng đó đã là quá khứ, nàng biết giữa Phương Y Ái và Tần Như Lan nàng chỉ có thể chọn một, chắc chắn sẽ tổn thương một người, mà người này nhất định là Tần Như Lan, ngàn lời xin lỗi cũng không biết bắt đầu từ đâu, nàng không muốn quyết tuyệt như thế, nhưng nàng cũng không nghĩ ra biện pháp tốt hơn.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Ngạch...

    Cái gì gọi là cạn lời, đây mới thật sự là cạn lời, Lâm Tử Quỳ đã dần dần hiểu rõ, tính tình của thai phụ cộng thêm tư duy của thai phụ, cũng đủ hủy diệt thế giới.

    Phương mẹ ngồi ở trong xe, nhìn đôi vợ chồng son đấu võ mồm, chen vào không lọt, cũng chỉ đành ở một bên vụng trộm cười nhạo.




    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. The Following 25 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  7. #54
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    335
    Ngân lượng
    39,075
    Thanked: 19491
    Chương 53 - Nữ vương mang thai (11)

    Mời Đọc (Click Here) :



    Nữ vương bệ hạ thích ý bắt chéo chân, nghiêng người tựa vào người bên cạnh, đem tất cả trọng lượng của bản thân giao cho Lâm Tử Quỳ, đôi mắt trái lại chăm chú nhìn màn hình TV, nhìn rất say mê.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    "Tương tự những lời chị vừa nói, em nói cho cậu ấy biết chị là ai, hai tháng trước chúng ta đi công tác đã kết hôn, em cũng sắp có cục cưng rồi!"

    Hướng về phía Phương Y Ái co đầu rụt cổ giải thích bản thân lúc đầu nói những gì với Tần Như Lan, từ động tác kiệt ngạo bất tuân nhìn vào, trong lòng có oán khí cùng không phục rất sâu đối với cái cắn của nữ vương bệ hạ!

    Bất quá nói đến đây Phương Y Ái cũng không có lý do tiếp tục náo loạn nữa, phải thừa nhận câu trả lời của Lâm Tử Quỳ khiến nàng rất thoả mãn, hơn nữa cắn cũng cắn, giận cũng phát, cho dù Lâm Tử Quỳ có lừa dối nàng thì đó cũng là vì không muốn khiến nàng thương tâm, tuy rằng hiệu quả cuối cùng không được tốt lắm, nhưng nàng cảm thấy nữ nhân thông minh phải biết co dãn có độ khi xử lý vấn đề gia đình và tình yêu, như vậy mới có thể quản thúc vợ mình đến ngoan ngoãn dễ bảo...Ví dụ như hiện tại...

    "Chồng ơi ~"

    Ôi! Một tiếng tê dại, một tiếng xưng hô ngọt ngào, thực sự là gọi người chịu không nổi, trái tim cùng thân thể Lâm Tử Quỳ đều không thể chấp nhận sự chuyển biến đột ngột của nữ vương bệ hạ, Loại cảm giác này tựa như một khắc trước còn đang ở Nam Cực nhận hết rét lạnh thấu xương, trong nháy mắt lại bị chuyển đến xích đạo nóng bức, quả thực chịu không nổi. Mà ngay cả hàn khí khiếp người trong mắt vừa rồi, lúc này cũng bị nồng đậm yêu thương che phủ không còn sót lại chút gì, phải cảm thán rằng đổi mặt trong Xuyên Kịch* cũng không biến được xuất thần nhập hóa như vậy!

    *Xuyên kịch: kịch hát Tứ Xuyên, lưu hành ở tỉnh Tứ Xuyên và một số vùng ở Quý Châu, Vân Nam, Trung Quốc

    Phương Y Ái cứ như vậy ôn nhu lần thứ hai ngã vào lòng Lâm Tử Quỳ, mắt mang mị thái, thổ khí như lan, ôn hương nhuyễn ngọc, xinh đẹp đến làm người ta quên mất nhân gian.

    Ngón tay nhẹ nhàng trêu chọc trên gương mặt, đôi môi của hai người chỉ cách một cái khe, lúc nói chuyện còn có thể cảm thụ được sự tiếp xúc như si như túy, cùng hương thơm ngọt ngào.

    "Chồng yêu ~ nếu không thì em đi xem cô ấy thế nào rồi ~''

    Lời này khiến Lâm Tử Quỳ đầu óc không chuyển động kịp, đây rốt cuộc là đang hỏi nàng, hay là đang thử nàng, đêm nay xem ra không dễ qua a!




    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  8. The Following 21 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  9. #55
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    335
    Ngân lượng
    39,075
    Thanked: 19491
    Chương 54 - Nữ vương mang thai (12)

    Mời Đọc (Click Here) :



    Bầu không khí hiển nhiên rơi xuống điểm đóng băng, Lâm Tử Quỳ sững sờ vài giây sau đó vẫn không thể nghĩ được biện pháp giải quyết, điều chỉnh tư thế đưa lưng về phía Tần Như Lan, ngồi bên mép giường, việc đến bước này đã không phải ai là vấn đề ai đúng ai sai, tất cả mọi người là người trưởng thành, một tay vỗ không kêu đạo lý này ai cũng hiểu, Tần Như Lan hối hận bản thân lúc trước rời đi không nói một lời, tổn thương đến Lâm Tử Quỳ, mà Lâm Tử Quỳ lại vì không hết lòng tuân thủ hứa hẹn mà cảm thấy có lỗi, có đôi khi nàng cũng sẽ nghĩ, nếu như không có Phương Y Ái xuất hiện trong sinh mệnh của nàng, có lẽ nàng vẫn sẽ si ngốc chờ đợi nữ nhân rời bỏ nàng đến đất nước xa xôi, nhưng người vốn dĩ chính là một loại động vật phức tạp, bản thân ái tình cũng là một thứ không thể phân định rõ ràng, cho dù là thánh nhân đắc đạo cũng không thể nói rõ.

    Cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, đây là năm năm trước Phương Y Ái đau khổ theo đuổi Lâm Tử Quỳ không có kết quả, cũng như Tần Như Lan tối nay, thương tâm mua say, sau đó còn gọi điện thoại mắng Lâm Tử Quỳ cẩu huyết lâm đầu, cuối cùng lại tặng chiếc đồng hồ này xem như xin lỗi. Thật ra Lâm Tử Quỳ làm thế nào lại không hiểu tâm tư của nữ nhân phúc hắc kia, nàng có thói quen đeo đồng hồ, mỗi ngày nhìn thời gian bao nhiêu lần thì sẽ có bấy nhiêu lần nghĩ đến Phương Y Ái, không khỏi cảm thán, Phương Y Ái tặng quà cũng phải tính toán như thế, kim đồng hồ sắp điểm mười giờ, Lâm Tử Quỳ theo thói quen nghĩ đến nữ vương bệ hạ, không biết nàng lúc này có phải đang mệt mỏi hay không, mang thai chỉ nhìn thôi đã cảm thấy dằn vặt người khác.

    "Cậu mệt mỏi, tớ đưa cậu về nhà."

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    "..."

    Lời đã nói đến đây, Lâm Tử Quỳ cũng không có lý do tiếp tục ở lại, nàng đã xấu hổ đến như vậy rồi, hai người cho dù tiếp tục đối mặt cũng không cứu vãn được gì.

    "Vậy tớ đi trước, có chuyện gì thì gọi điện thoại." Vừa nói chuyện, vừa xoay người đặt tay lên nắm cửa, lúc vặn cửa vẫn quay đầu lại mất tự nhiên nói: "Còn nữa...Chăm sóc tốt cho bản thân."

    Cuối cùng lưu lại chỉ có tiếng đóng cửa trầm trọng u tĩnh, quanh quẩn trong lòng hai người, thật lâu không thể bình phục.

    Đến lúc cánh cửa phía sau đóng chặt, đến lúc gian phòng yên tĩnh, đến lúc hai chân đều đứng thẳng đến mất đi tri giác, Tần Như Lan mới mang đầy mặt nước mắt, xoay người lại, nhấc chân tiến lên, chậm rãi vuốt ve cửa gỗ lạnh lẽo, trên đó vẫn lưu lại nhiệt độ của Lâm Tử Quỳ, thật lâu chưa tiêu tán.

    — — — —

    Đã trễ thế này, quản gia cùng a di trong nhà cơ bản đều ngủ, chỉ còn lại bảo an chờ mở cửa cho Lâm Tử Quỳ. Ngồi trong xe ngẩng đầu nhìn lên, vẫn có thể thấy căn phòng của Phương Y Ái và Lâm Tử Quỳ vẫn còn sáng đèn, không hiểu sao khổ sở trong lòng hóa thành tình cảm ấm áp, ấm đến trên mặt bất tri bất giác nở nụ cười.

    Đỗ xe vào gara, trong bóng đêm rón ra rón rén vào phòng, đúng lúc thấy nữ vương bệ hạ đang ngủ, trên người mặc áo ngủ mỏng manh, vạt áo hơi lệch xuống, hiển lộ cảnh xuân, then chốt là dây áo trượt xuống khỏi vai, để lộ bờ vai làm người ta mê say. Mất khống chế, huyết mạch trong cơ thể nhất thời sôi trào, hình ảnh như vậy có mấy người chịu đựng được!

    Đêm nay nói gì cũng phải cùng nữ vương bệ hạ của nàng trải qua một đêm xuân.



    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  10. The Following 13 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  11. #56
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    335
    Ngân lượng
    39,075
    Thanked: 19491
    Chương 55 - Nữ vương mang thai (13)

    Mời Đọc (Click Here) :



    "Um...."

    Trong mộng Phương Y Ái vẫn luôn cảm giác nội tâm có chút khó nhịn, thân thể xuất từ bản năng cũng vô cùng bứt rức, nhiệt độ cơ thể cũng bắt đầu tăng lên.

    Cảm giác tê dại trên vai khiến nàng yếu ớt chuyển tỉnh.

    "... Ân, Tử Quỳ... Đừng...." Phía sau truyền đến nguồn nhiệt không phải đại tác giả đang tác yêu tác quái thì là ai, nàng lập tức ra lời ngăn cản.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 25 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Nghe được khẩu khí của Phương Y Ái, Lâm Tử Quỳ tức giận, nàng cho rằng mình là nhân viên chạy chân ở công ty nàng sao? Hơn nữa nhiều lần chất vấn, hai người không phải nên tín nhiệm đối phương vô điều kiện sao?

    Xốc chăn lên, lần thứ hai ngồi dậy: "Nếu như em và cậu ấy có gì đó, thì đã sớm có rồi? Loại tin lá cải này chị cũng tin sao, khi nào thì chị lại vô lý đến như vậy."




    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  12. The Following 13 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  13. #57
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    335
    Ngân lượng
    39,075
    Thanked: 19491
    [QUOTE=Bách Gia Trang's Team;40915]
    Chương 56 - Nữ vương mang thai (13)

    Mời Đọc (Click Here) :



    Đánh chết Phương Y Ái cũng không nghĩ đến có một ngày cư nhiên sẽ cãi nhau với Lâm Tử Quỳ vì loại tin lá cải này, mới sáng sớm nàng cũng bị tức giận đến nhức đầu, nếu như Lâm Tử Quỳ kiên nhẫn giải thích cùng nàng cũng không đến mức ầm ĩ thành cục diện không đường bước xuống như bây giờ, chỉ là nhìn người đó bộ dạng cao ngạo càn rỡ, cơn giận của nàng càng lớn, trọng điểm là còn nói nàng “vô lý” Phương Y Ái nàng tự nhận cao cao tại thương, chưa từng bị người khác đánh giá như vậy, tìm khắp thiên hạ cũng chỉ có Lâm Tử Quỳ ăn gan hùm mật báo, dám nói những lời này.

    "Em đứng lên cho chị, ai vô lý?!"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 25 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Nhân sinh lần đầu tiên Phương Y Ái yếu đuối như vậy, nhìn mảnh thủy tinh đầy đất, nàng điên cuồng tưởng niệm hỗn đản bị nàng làm tức giận bỏ đi kia.

    Sau khi bình tĩnh lại Phương Y Ái cũng vô cùng tự trách, hành động sáng nay xác thực không thích hợp, cuộc chiến này cũng là nàng khơi dậy trước, nếu như đứng ở góc độ của Lâm Tử Quỳ ngẫm lại có lẽ sẽ rất tức giận, vợ mình không tín nhiệm đã là rất thương tâm, còn lớn tiếng ồn ào một trận, không phải sẽ càng lạnh lẽo trong lòng sao?

    Nhưng vì sao Lâm Tử Quỳ lại không thể đứng ở góc độ của nàng mà suy nghĩ? Thông cảm sự ghen tuông không lý trí của nàng, biết rõ hành vi lỗ mãng của nàng sáng nay đều là bởi vì quá yêu, hơn nữa nàng còn đang mang thai cục cưng, không thể nhường nhịn nàng sao?

    Thực sự là càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng thương tâm.

    Ngoài cửa phòng Phương mẹ càng băn khoăn, có câu con cháu có phúc con cháu là nói không sai, nhưng “con cháu':tại sao lại luôn bất hòa như vậy, để tất cả người giúp việc đi làm việc, một mình chống đầu ngồi trên sô pha, mi tâm cũng không thấy giãn ra, lo lắng Phương Y Ái một mình buồn bực trong phòng, nhưng còn có biện pháp gì có thể để an ủi được con gái của nàng đây? Bên ngoài đã là một mảnh phong ba không thể vãn hồi. Cửa ải này hai người các nàng làm thế nào vượt qua a?!

    Aiz...




    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  14. The Following 15 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  15. #58
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    335
    Ngân lượng
    39,075
    Thanked: 19491
    Chương 57

    Mời Đọc (Click Here) :



    Một chiếc xe cao cấp có rèm che dừng lại trước cổng lớn Phương gia, tiếng phanh gấp trở nên vô cùng chói tai trong không gian yên tĩnh, lúc xe dừng còn mang theo một ít lá khô. Lý thúc cũng là nóng lòng vì sự tình trong nhà, tùy rằng ông là người ngoài, nhưng ở Phương gia làm trâu ngựa nhiều năm như vậy dĩ nhiên cũng thành một phần của Phương gia, lão gia phu nhân đối với ông luôn rất tốt, huống hồ ông nhìn tiểu thư lớn lên, phát sinh chuyện lớn như vậy, ông cũng là lo lắng. Nhưng lại có biện pháp nào, chỉ đành đứng ở bên ngoài, bất lực lo lắng suông.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 30 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Sau đó lại ngẩng đầu nhìn sân thượng nhà Lâm Tử Quỳ, nắm tay đặt ở đầu gối âm thầm siết chặt, Lâm Tử Quỳ đã định trước là con gái của Kỷ Quốc Khang ông, chuyện này lẽ ra phải để tất cả mọi người đều biết, ông sẽ dùng tất cả thời gian sau này bù đắp cho nàng, nợ nàng hai mươi bốn năm, dù phải trả giá đắt cỡ nào ông cũng nguyện ý, bởi vì ông yêu thương người kế thừa sinh mệnh của mình.




    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  16. The Following 16 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  17. #59
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    335
    Ngân lượng
    39,075
    Thanked: 19491
    Chương 58

    Mời Đọc (Click Here) :




    Trong chiếc xe màu đen cao cấp có rèm che, nam nhân mặc tây trang tinh xảo đối diện phóng viên đang sợ đến tay chân run rẩy bên cạnh, giọng nói bình ổn, trung khí mười phần, mỗi một lời tựa như khiến người ta kinh sợ tận đáy lòng: "Cậu là người của tòa soạn nào?"

    " Tôi.... Tôi không phải... Không phải cố ý chụp ngài..."

    "Ha ha..."

    Không để ý đến lời nói lắp bắp, dùng tiếng cười cắt đứt lời giải thích đối phương đối phương, Kỷ Quốc Khang không giận ngược lại bật cười, mi gian giãn ra, lần nữa nói: "Cho tôi danh thiếp của cậu, vài ngày sau tôi sẽ liên lạc với cậu, cho cậu một tin độc quyền có một không hai."

    Nói xong, cũng có được thứ bản thân muốn, gọi tài xế ngừng xe, thả nam nhân bị bắt xuống, lúc sắp đi còn hạ rèm cửa xuống, nhìn người đang run rẩy bên đường, lo lắng mà cảnh cáo: "Không nên nói với người khác là tôi đến tìm cậu, biết không?"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 30 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Trong lúc nhất thời cư nhiên nhiên khiến Kỷ Quốc Khang ở trên đường không nhịn được nước mắt, không để ý hình tượng nam nhân mà rơi lệ, nhưng cũng may bóng đêm thâm trầm, ông cúi đầu nỗ lực ăn mì thịt bò trong tô, tránh đi ánh mắt hiếu kỳ của mọi người, sợ bị người khác phát hiện.





    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  18. The Following 13 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  19. #60
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    335
    Ngân lượng
    39,075
    Thanked: 19491
    Chương 59
    Chương mọi người mong chờ nhất đây. Nữ vương đấu với Ngự tỷ


    Mời Đọc (Click Here) :




    Hiện tại Phương Y Ái dậy thật sớm, cuộc sống tựa như lúc vẫn còn đang đi làm, vấn xong mái tóc dài nhu thuận khoác trên vai của bản thân lên cao, trang điểm sắc xảo, thoa một lớp son môi màu nhạt, ở phòng quần áo lựa chọn một phen sau cùng quyết định mặc một chiếc váy ngắn màu đen mà Lâm Tử Quỳ yêu thích, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác dài màu trắng, cuối cùng lại âm thầm mang một đôi giày cao gót màu đen, lãnh diễm loá mắt!

    Sau khi chuẩn bị lên chức mẹ Phương Y Ái luôn để mặt mộc, cơ bản không trang điểm, mỹ phẩm dù nói khoác bản thân là tinh chất thiên nhiên thế nào đi nữa, cũng sẽ không tốt cho cục cưng, ngay cả giày cao gót yêu nhất nàng cũng không mang nữa, Phương ba Phương mẹ cũng mệnh lệnh rõ ràng cấm những hành vi này, cho nên nàng phải thừa dịp người trong nhà vẫn chưa rời giường, nắm chặt thời gian xuất môn, để tránh bị ba mẹ bắt được tại trận.

    Đứng trước gương nhiều lần quan sát bản thân hiện tại, nâng tay vén bớt phần tóc xỏa trước ngực ra sau đầu, sau khi xoay một vòng mới thoả mãn gật đầu, có thể là thể chất, nàng mang thai mập ra không phải rất rõ ràng, bụng còn chưa nhô ra, sẽ không ảnh hưởng đến mỹ cảm khi ăn mặc. Hai tay khoanh trước ngực, xuyên qua cửa sổ nhìn bầu trời dần sáng tỏ, Phương Y Ái lúc này thu liễm mẫu tính nhu tình trời sinh trên người, thay bằng dáng vẻ xa cách lạnh lùng trong mắt người khác, tựa như băng sơn phụ thể, lạnh đến khiếp người.

    Ánh mắt lại không khỏi dừng trên tập tài liệu màu xanh trên giường, trên drap giường màu trắng nó trở nên vô cùng nổi bật, tăng thêm một phần đột ngột, nhận thức sâu sắc đánh vỡ sự yên tĩnh ấm áp vốn nên có của căn phòng này, tối qua Phương Y Ái nhìn phần tài liệu này đến khuya, nơi này không có tài liệu khẩn cấp gì, cũng không phải báo cáo gì của công ty, chỉ là tài liệu về một người - Tần Như Lan.

    Nghĩ đến cô gái kia đôi mày xinh đẹp của Phương Y Ái khẽ nhíu lại, trong mắt có bất đắc dĩ có ai oán, cũng có phẫn nộ. Tin đồn mấy ngày trước giữa Tần Như Lan và chồng nàng đến bây giờ vẫn chưa làm rõ ràng, truyền thông còn có xu hướng tiếp tục đào bới, nhiệt tình của dân chúng đối với việc này vẫn không giảm, mà hỗn đản vô trách nhiệm kia mấy ngày nay một chút không có chút tin tức, trong lòng là vừa tức vừa vội, chưa từng bị Lâm Tử Quỳ lãnh đạm như vậy, nàng ủy khuất cắn môi, xem như là giận dỗi nàng, xem như là cơn giận chưa tan, nhưng cũng không thể đối xử với nàng như vậy a! Ẩn nhẫn bất mãn trong lòng, âm thầm nói những lời độc ác, Lâm Tử Quỳ em chết chắc rồi.

    Nhẹ nhàng giẫm lên giày cao gót ra khỏi cửa phòng, dễ dàng đi qua hành lang, đi xuống lầu, gót giày dưới ánh sáng cũng quá bắt mắt, va chạm cùng sàn nhà chất lượng thượng đẳng, phát sinh âm thanh rất nhỏ, vì vậy chủ nhân của đôi giày lúc này bước đi vô cùng thong thả, sợ là sợ bị người phát hiện, trong lòng oán giận đối với Lâm Tử Quỳ lại tăng thêm vài phần, hỗn đản, nếu như không vì nàng ấy, nữ tổng tài có tiếng cao lãnh như nàng sao phải giống như kẻ trộm làm ra hành vi không giống như thục nữ tại nhà của chính mình như vậy? Sự cao quý tự giữ của Phương Y Ái hình thành một loại chiêu bài trong lòng mọi người, bất quá hôm nay có lẽ là khó giữ được chiêu bài rồi!

    " Tiểu thư, xe đã chuẩn bị xong!"

    Vệ sĩ vĩnh viễn trung thành đối với vị nữ vương bệ hạ này, mạo hiểm phiêu lưu lái xe đậu ở một góc ngoài cửa lớn, lẳng lặng chờ Phương Y Ái xuất hiện.

    Cuối cùng ra khỏi Phương gia đại trạch, Phương Y Ái tay che ngực, chậm rãi thở dài một hơi sau đó mới khôi phục vẻ đoan trang thường ngày, lạnh lùng gật đầu với vệ sĩ xem như đấp lại.

    Tần Như Lan ở nhà, từ lúc nàng cùng Lâm Tử Quỳ bắt đầu lan truyền tin đồn thì đã bị người đại diện và công ty bảo vệ ở nhà, chưa từng rời khỏi nửa bước, bất quá nàng cũng hiểu dù sao cũng là thời kì đặc biệt, chó săn ở bên ngoài nhìn chằm chằm nàng giống như lang sói, đều đang tranh trước cướp sau muốn thu được tin tức mới nhất, kiên quyết không thể để xảy ra sai lầm gì.

    Tuy rằng không ra ngoài, nhưng tưởng niệm đối với Lâm Tử Quỳ có thể nói là không ngừng tăng tiến, hết lần này tới lần khác gọi điện thoại lại không có người bắt máy, lúc đầu không bắt máy đến sau đó là trực tiếp tắt máy, sau khi thất vọng chỉ có thể tìm một lý do tự an ủi bản thân, có thể là vẫn chưa điều chỉnh tốt tâm tình mà thôi!

    Lo lắng ngồi trên sô pha, kinh ngạc xuất thần, việc lần này không biết là ông trời đang giúp nàng hay là hại nàng, lúc đờ đẫn hiếm khi thư thái được một lúc đã bị tiếng chuông cửa đột nhiên cắt đứt. Mạnh mẽ điều chỉnh tốt tâm tình, Tần Như Lan uể oải đứng dậy đi mở cửa, đoán rằng có thể là người đại diện và vân vân, cũng không lường trước...

    " Cô là..."

    Nữ nhân ngoài cửa đeo kính râm, che khuất nửa khuôn mặt, nhưng từ kinh nghiệm nhiều năm lăn lộn trong giới người mẫu cho thấy, nhất định là một mỹ nữ thiên ban tuyệt sắc, khí chất đạm nhiên rồi lại lộ ra cao quý, ăn mặc cũng rất chú trọng, Tần Như Lan không khỏi nghi hoặc, là một người mẫu sao? Quen biết nàng?

    " Xin chào..." Giọng nói không nhanh không chậm, như sơn tuyền thanh tịnh, róc rách thong thả, ưu nhã tháo kính râm của bản thân xuống, lộ ra dung nhan điên đảo chúng sinh, lịch sự khẽ gật đầu với Tần Như Lan: "Tôi là Phương Y Ái!"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 35 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Lâm Tử Quỳ đối với nàng mà nói chính là một nửa của nàng trên thế giới này, tình cảm về mặt tình cảm, về mặt thân thể, càng một nửa tuyệt đối trên phương diện tinh thần, cho nên cô cảm thấy nàng cùng với Lâm Tử Quỳ là ông trời đã định trước, chỉ là hai mươi năm trước kia còn đang tìm kiếm lẫn nhau mà thôi bất quá cũng may các nàng gặp nhau hiểu nhau mến nhau lúc vẫn còn chưa muộn, còn có thể nương tựa nhau cả đời, cho nên nàng cảm thấy Lâm Tử Quỳ từ thời khắc được sinh ra, đã định trước là thuộc về Phương Y Ái nàng, bất luận kẻ nào cũng không thể cướp đi.





    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  20. The Following 15 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •