Trang 5 của 9 Đầu tiênĐầu tiên ... 34567 ... CuốiCuối
Kết quả 41 đến 50 của 85
  1. #41
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Bài viết
    245
    Ngân lượng
    828
    Thanked: 1363
    CHƯƠNG 40

    Mời Đọc (Click Here) :
    "Không được, tuyệt đối không được!"

    "Đây là thời kỳ vô cùng đặc biệt, hơn nữa khi chị thật sự mang thai thì vóc dáng của chị cũng sẽ biến đổi, chuyện này là sớm hay muộn mà."

    Trong phòng ngủ, tổng giám đốc Phương và nhà văn Lâm đang tranh cãi không ngừng về "cảm giác thèm ăn", liên quan đến dáng người, xuất phát từ bản năng phụ nữ, Phương Y Ái thẳng tay cự tuyệt bốn chữ này, mà Lâm Tử Quỳ vì suy nghĩ cho sự an toàn của hai người, kiên quyết muốn nữ vương bệ hạ phải diễn thật chất trước mặt các vị gia trưởng.

    Khoanh hai tay trước ngực, hai người không hề có một chút nhượng bộ lẫn nhau, những lúc như vậy, Phương Y Ái thường tạo tư thế lổ rốn vũ trụ, muốn dùng khi thế bề trên áp đảo đối phương. Thái độ Lâm Tử Quỳ kiên quyến, đối với cái kiểu uy hiếp này thì cô đã có thâm niên nhiều năm nên đâm ra miễn nhiễm. Một kiều nữ ngồi ở mép giường bắt chéo chân, ngẩng ngẩng mặt như kiểu gái mới lớn hờn dỗi. Người còn lại thì mặt mày nghiêm nghị, căng thẳng nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của vợ mình. Thế cuộc tiếp tục dằn co,thành bại chỉ là thời gian!

    "Tuy rằng chị rất nhanh sẽ trở thành người phụ nữ sẽ có chồng, nhưng trái tim chị vẫn còn trẻ trung, yêu đời, những ngày "Thiếu nữ" cuối cùng, ít ỏi, em cũng nỡ tước đoạt sao? Sau này chị còn phải mang thai nữa đó!"

    "Chị cũng thấy đó tháng đầu mang thai sẽ có những chịu chứng này, tuy nhìn bên ngoài thì làm sao biết, nhưng nhà mình có đến ba người phụ nữ cáo già, hai trong số đó đã từng sanh con, đối với những hành vi, triệu chứng lúc mang thai thì họ rành 6 câu, chị cũng là người kinh nghiệm đầy mình ở thương trường, lẽ nào không biết câu biết người biết ta trăm trận trăm thắng? Cuối tuần trước chính chị nói với họ đã mang thai, chúng ta xuất ngoại cũng 1 tuần, mấy hôm nay chị nên cũng nên có những biểu hiện thèm ăn !"

    Lâm Tử Quỳ phân tích đạo lý rõ ràng, hơn nữa vấn đề "gái chưa chồng, gái đã có chồng" gì gì đó, muốn bàn đến sao hoả cũng không xong. Trước kia khi ở nhà, nữ vương bệ hạ luôn là người có tiếng nói cuối cùng, xem ra hôm nay không xong rồi, nhìn ra dáng vẻ làm chủ gia đình của Lâm Tử Quỳ, hoang mang cho nửa đời sau mờ mịt của mình. Nhìn thấy địa vị lung lay rõ ràng trong tương lai, Phương Y Ái lấy chiêu cũ ra xài tới tấp!

    "Tử Quỳ ~ chồng yêu ơi ~ nguyện vọng nhỏ bé của chị, em cũng không đành lòng giúp chị thực hiện sao??"

    Bà chủ của một tập đoàn lớn nhất nhì trong nước cũng không còn cách nào khác là sử dụng mỹ nhân kế, hãy thử tưởng tượng xem nhân viên trong công ty nếu tận mắt chứng kiến tổng giám đốc lạnh lùng, băng giá mà có cái dáng nhõng nhẽo này, còn không nhanh nhanh chạy đi mua thuốc chống lác mắt mới là lạ, "chút xíu chuyện này chắc họ sẽ không phát hiện ra đâu ha."

    Giọng nói nũng nịu, nếu đổi là những người khác sẽ nhanh chóng buôn vũ khí đầu hàng, banh càng nằm sấp trên mặt quỳ lạy, nhưng mà nhà văn Lâm không phải là người bình thường, biết rõ bây giờ không như thường ngày, chỉ cần để lộ ra dù chỉ một ngày, kẻ tới số nhất định là cô, trợn mắt nhìn ngừoi đẹp sà vào lòng mình, gần như không nói nên lời, xem ra chị không lo lắng gì hết ha, chỉ có em là bị chị làm cho thảm hại!

    "Cốc cốc cốc.... Cô chủ, nhà văn Lâm, ông bà chủ đang chờ hai người xuống nhà ăn cơm ."

    Đang tập trung thực hiện mỹ nhân kế lại bị tiếng gõ cửa của dì giúp việc gián đoạn, Phương Y Ái có chút thất bại, ôm lấy cổ của Lâm Tử Quỳ không muốn buông tay.

    "Đành như thế thôi chị, không được phản bác." Rất lâu mới có một lần "nhà văn Lâm kiên cường" xuất hiện, để người đẹp biết rằng chuyện hôm nay không thể thương lượng được, đánh nhẹ lên má phải của vợ còn ịnh thêm một nụ hôn, xoa dịu cho người nào đó trong lòng đang tràn đầy bất mãn. Nhìn từ bên ngoài, Phương Y Ái làm chủ gia đình, nhưng trên thực tế thì "việc nhỏ thì nghe Y Ái, việc lớn thì nghe theo Tử Quỳ", dễ dàng nhận ra chuyện tươi đẹp ngày hôm nay được liệt vào hàng "việc lớn" rồi.

    Nghĩ lại cũng thấy tội nghiệp Phương Y Ái, còn Lâm Tử Quỳ thì tiếp tục thoải mái hôn hít lên cổ người đẹp, trước khi ra khỏi cửa còn không quên nói cố lên, làm cho Phương Y Ái tức tối trừng mắt nhìn theo.

    -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- --

    "Nào nào, Y Ái ăn nhiều một chút!"

    Trên bàn cơm, mọi người thay phiên nhau xuất chiêu món ăn "cho mẹ" cho Phương Y Ái, thật ra theo thói quen của nữ vương bệ hạ, dòng máu nhã nhặn, lịch sự chảy trong người, cách ăn so với thường ngày không có nhiều khác biệt, chỉ khác biệt là liều mạng ăn liên tục, đối với bất kỳ món gì có trong bát đều không cự tuyệt, ánh mắt không ngừng công kích Lâm Tử Quỳ như ngụ ý "ăn cho no nè", tay phải cầm chặt chiếc đũa, tay trái không ngừng ngắt nhéo trên đùi Lâm Tử Quỳ, tất cả những gì khó chịu trong lòng đều muốn kẻ phá phách này biết.

    Không thèm để ý đến sự tàn phá của Phương nữ vương đối với cơ thể mình, Lâm Tử Quỳ vuốt vuốt lưng Phương Y Ái để thuận khí, rồi nhẹ nhàng giải thích với các bậc phụ huynh: " hahahaha.... khoảng thời gian này Phương Y Ái luôn luôn ăn nhiều như vậy, có thể là trong cái bụng có cái bụng nhỏ kia cũng đói bụng, hahaha..."

    "Đúng đúng đúng, " nghe Lâm Tử Quỳ nói vậy, Ba Phương như được đưa về thời trẻ tuổi xa xưa, buông đôi đũa trong tay, kiềm không được nhớ lại, "Khi đó mẹ vợ con cũng vậy, khẩu vị hoàn toàn thay đổi, cái gì bình thường không ăn, không thích cũng ăn hoài... " "Thiệt không? Tiểu Ái ghét nhất ăn sầu riêng, không lẽ sau này ngày nào cũng ăn sao!"

    "Hahaha..."

    Trọng tâm câu chuyện xoay quanh khoảng thời gian đứa trẻ mới sắp ra đời, làm cho bữa cơn gia đình cũng ấm áp, hạnh phúc hơn, đối với thời gian sinh con sắp tới càng mong ước hơn!

    -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- -- --

    Trở lại phòng ngủ, Phương Y Ái hùng hồn tuyên bố với Lâm Tử Quỳ: "chị nói cho em biết, chị tuyệt đối sẽ không ăn sầu riêng!"

    Lúc nãy trên bàn ăn, khi Lâm Tử Quỳ nhắc đến chuyện cô ghét ăn sầu riêng nhất, cô ấy cũng không quên nhìn cô đầy thâm ý, báo hại làm cô lo lắng sau này ngày nào cũng sẽ bị Lâm Tử Quỳ bị bắt ăn món đó.

    " không có đâu, em chỉ nói đùa với ba chị thôi, không phải là sự thật đâu!" Bị nữ vương giở thói trẻ con làm cho cô dở khó dở cười, bất đặc dĩ cởi áo khoác ra, rồi bước lên trước cởi giúp Phương Y Ái. Đúng là vợ chồng nhiều năm, động tác ăn ý tự nhiên vô cùng, biết Lâm Tử Quỳ muốn làm gì, Phương Y Ái giữ lại bàn tay vẫn còn đang trên cổ. Được vợ cổ vũ cũng như ngầm đồng ý,

    tinh thần của Lâm Tử Quỳ như được chích thuốc, ôm lấy nữ vương vào lòng, vừa nói vừa hướng đi vào nhà tắm ở phía trong phòng ngủ.

    "Chúng ta qua bên này nói nha."

    "Hahahahaha"

    Không khí êm ấm, hai người đẹp núp kỹ vào chăn, Lâm Tử Quỳ hơi dựa đầu vào giường xem TV, nữ vương bệ hạ thích thú dựa vào lòng, đầu gác lên vai người nào đó, hai tay ôm lấy eo, tự nhiên hưởng thụ, còn gì tuyệt vời hơn khi có ôm người đẹp trong lòng, Lâm Tử Quỳ thầm nghĩ bản thân còn hạnh phúc hơn so với vua chúa thời xưa, bàn tay đang ôm Phương Y Ái bắt đầu rục rịch, nhẹ nhàng vuốt ve đầu vai mềm mại.

    Cảm nhận được nhà văn Lâm không an phận, Phương Y Ái khinh thường dùng cù chỏ đánh nhẹ lên ngực: "đừng mà, mệt mỏi." Lúc nãy trong phòng tắm, nhà văn Lâm đối với cô nhẹ nhàng như ngày xa xưa, sử dụng hết tất cả các tuyệt chiêu, mỗi tư thế làm một lần, báo hại cả người cô xụi lơ, không còn chút sức lực, giờ vẫn còn muốn sao,

    "Ong ong ong... Ong ong ong ..."

    Tiếng chuông điện thoại ở đầu giường phá tan không khí yên bình của hai người, làm cho Phương Y Ái có chút bất mãn.

    "Tử Quỳ, em có tin nhắn kìa."

    Phương Y Ái nhắc nhở xong, tầm mắt nhà văn Lâm vẫn không rời khỏi màn hình, tiện tay đưa qua lấy, cúi đầu thấy dãy số điện thoại kia, trái tim cũng bỗng nhiên đập nhanh hơn, vội vàng, hoảng loạn, giơ tay ném sang một bên, tiếp tục ôm Phương Y Ái xem TV.

    "Cài gì vậy? Em không cần xem tin nhắn sao?" Hành động thay đổi đột ngột như vậy, ai cũng thấy kỳ lạ, huống chi là vợ chồng nhiều năm. Phương Y Ái cực kỳ không hiểu sao Lâm Tử Quỳ lại có hành vi kỳ cục như vậy, tự mình giúp nhà văn Lâm nhặt lại chiếc điện thoại, "lỡ có chuyện quan trọng gì sao?"

    "Nếu là chuyện quan trọng thì sao không gọi điện thoại, nhắn tin làm gì a? Hơn nữa là số lạ, được rồi, được rồi, chúng ta đừng để người khác quấy rầy, tiếp tục xem TV nha." Nói xong còn muốn lấy lại chiếc điện thoại trong tay Phương Y Ái, cũng không ngờ tiếng chuông điện thoại lần thứ 2 vang lên, tiếng chuông thu hút sự chú ý của hai người, lần này điện thoại đang trong tay Phương Y Ái, nữ vương vừa cúi đầu liền nhìn thấy số lạ quắc như Lâm Tử Quỳ vừa nói. Lại nghĩ đến biểu hiện rất mất tự nhiên lúc nãy của Lâm Tử Quỳ, cô ở trên thương trường đấu với biết bao hạng người, già trẻ, gái trai đều có, lại quản lý mấy chục nghìn nhân viên, bản lĩnh nhìn người không thể không có, không khỏi có chút nghi ngờ.

    "Lại nữa rồi, thực sự không cần xem sao?" Cầm điện thoại đưa đến trước mặt Lâm Tử Quỳ, hoang mang, giả vờ chờ đợi đáp án.

    "Vậy xem thôi, khẳng định là gửi nhầm số rồi." Nói xong, đứng hình khi mở tin nhắn, Phương Y Ái đang nằm trong lòng Lâm Tử Quỳ, khi nhà văn Lâm đọc tin nhắn, hiển nhiên cô cũng đọc được.

    Tin thứ nhất:

    "Em rất nhớ Quỳ, mấy ngày nay bận lắm sao, sao không gọi cho em !"

    Tin thứ hai:

    "Không trả lời tin nhắn em sao? Mấy hôm trước gọi cho Quỳ, Quỳ cũng không gọi lại, e đang ở phòng 1026 khách sạn xx, đến được không?"

    Chỉ hai tin nhắn đơn giản, nhưng dường như xé tan màn đêm yên tĩnh, như ném một quả bom xuống mặt hồ tĩnh lặng, sau đó không chút do dự nổ tung bay thẳng lên bầu trời, một đi không bao giờ trở lại!

    Quả thực Phương Y Ái không tin vào mắt mình, giật mình lập tức ngồi nhổm dậy, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, đọc đi đọc lại từng câu từng chữ nhiều lần, cô muốn khẳng định là mình không hề đọc nhầm.

    Cả người Lâm Tử Quỳ cũng chấn động, khả năng tư duy cũng ngưng trệ, nhất thời hối hận muốn chết, biết vậy không xem hai tin nhắn đó, chẳng qua là không muốn Phương Y Ái có hoài nghi gì, lại chưa từng nghĩ Tần Như Lan sẽ nhắn tin trắng trợn như vậy, những cụm từ "số phòng khách sạn", "nhớ Quỳ"... những từ này hết đường chối cãi. Lo lắng chờ đợi phản ứng của Phương Y Ái, tay ôm chặt vai của nữ vương, đang muốn mở miệng giải thích lại bị Phương Y Ái đẩy ra mạnh mẽ, trước giờ chưa từng dùng sức mạnh như vậy, Phương Y Ái dường như dùng hết sức mình không ngừng đánh, trong nháy mắt ngẩng đầu lên chỉ thấy nước mắt ràn rụa khắp mặt.

    "Ai a?" không mang theo một chút sự dịu dàng khiến cho trái tim Lâm Tử Quỳ đau đớn vô cùng, đôi mắt lạnh lùng không chút tình cảm.

    "... Chị cũng biết có rất nhiều người mẫu, hot girl, vì đạt được mục đích sẵn sàng làm mọi chuyện ..."

    "Ai! ?" Lâm Tử Quỳ lắp bắp giải thích chuyện nhạy cảm như vậy ai mà tin cho được.

    "... Em không biết... Số lạ hoắc... Em cũng, cũng không biết."

    Không thèm hỏi lại, Phương Y Ái ảm đạm cười, dùng tay gạt đi nước mắt trên mặt, "Lâm Tử Quỳ, chị không bao giờ nghĩ đến có ngày em lại nói xạo với chị như vậy, cũng không nghĩ tới em lại có bồ nhí!"

    "Em không có!" Bồ nhí... Hai chữ này làm Lâm Tử Quỳ cảm thấy vô cùng nhục nhã, vội vàng cắt đứt suy đoán của Phương Y Ái, "trước giờ chúng ta tuyệt đối tin tưởng lẫn nhau, chúng ta cũng chưa bao giờ nghi ngờ vào tình cảm của đối phương vô căn cứ như vậy tiểu Ái à!"

    "Chị tin em, nhưng em xem tin nhắn viết gì, số phòng khách sạn cũng nói cho em biết, mấy hôm trước cũng có gọi cho em, nội dung hai tin nhắn thân mật như vậy, em còn nói là không biết cô ấy là ai sao!"

    Tiểu Sắc Lang Tài sản
    SeJu Diệp Lưu Ly Tử Ngưng Thiên Hồ

  2. The Following 21 Users Say Thank You to Tiểu Sắc Lang For This Useful Post:


  3. #42
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    296
    Ngân lượng
    35,529
    Thanked: 17766
    Chương 41: Mang thai đại chiến (6)

    Mời Đọc (Click Here) :
    “Đi ra ngoài! Em đi ra ngoài!”

    Hai người đi tới cạnh cửa, Phương Y Ái thở phì phì muốn mở rộng cửa đuổi ra ngoài, Lâm Tử Quỳ nhanh tay lẹ mắt vọt tới cạnh cửa trước một bước ngăn cản hành vi không lý trí này, mạnh mẽ kéo Phương Y Ái đang giãy dụa, cũng không để ý chuyện Phương Y Ái vừa mới đuổi cô ra ngoài, ồn ào cản trở cô.

    “Tiểu Ái, chị tỉnh táo lại nghe em giải thích không được sao?”

    “Loại chuyện này chị làm sao mà bình tĩnh được hả, chị không hào phóng vậy đâu”

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha


    “… ha hả, cảm ơn ba”

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 116 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #43
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    296
    Ngân lượng
    35,529
    Thanked: 17766
    Chương 42: Mang thai đại chiến (6)

    Mời Đọc (Click Here) :
    Cả đêm Lâm Tử Quỳ mặc áo ngủ thong thả đi tới đi lui trong phòng khách Phương gia, sợ lại làm ra hành động đánh thức cả nhà cho nên cũng không dám gõ cửa, không thể làm gì khác hơn là một mình bồi hồi ngoài cửa tới sáng sớm, thầm nghĩ trước đây Phương Y Ái đuổi cô ra ngoài phòng cũng sẽ lo lắng cô cảm lạnh, ném cho cái chăn và vân vân, thẳng thắn canh giữ ngoài cửa có vẻ có thành ý một chút. Thế nhưng trái chờ phải chờ thẳng đến bình minh cũng không thấy cửa phòng có động tĩnh gì, xem ra lần này Phương Y Ái rất tức giận.

    Tựa lưng vào bức tường treo câu đối đối diện cánh cửa giương mắt nhìn cả buổi tối, bầu trời sáng chưng, do dự bước lên phía trước.

    “Phành”

    “Tiểu Ái ” người cả đêm không thấy, Lâm Tử Quỳ có chút lo lắng, tay giơ lên đang chuẩn bị gõ cửa thì không ngờ Phương Y Ái vừa lúc đi ra, cánh tay giữ nguyên động tác gõ cửa dừng trong không trung, liếc mắt nhìn đối diện, thấy đôi mắt sưng đỏ, tuy rằng bị lớp trang điểm che giấu, nhưng người bên gối sao lại không biết, lòng không biết tư vị: “Chị ...... ”

    Không có phản ứng nào đáp lại, Phương Y Ái lạnh lùng thu hồi ánh mắt, đẩy Lâm Tử Quỳ ra đi đến hướng cầu thang.

    "Tiểu Ái! Tiểu Ái chị đi đâu hả?” biết vợ đi ra, Lâm Tử Quỳ mới phát hiện Phương Y Ái đã sớm quần áo nón khăn chỉnh tề, đeo giỏ xách, bộ dáng phải ra ngoài, cũng bất chấp này nọ, bước nhanh hơn tới phía sau Phương Y Ái, chăm chú ôm vòng eo người đẹp trở về.

    “Lâm Tử Quỳ, em làm gì đó, buông ra!” bất ngờ không đề phòng bị người ôm lấy, Phương Y Ái sợ hãi kêu, nghĩ thì ra là tên trứng thúi Lâm Tử Quỳ này, mặt không lưu tình giơ cao túi xách trong tay đánh ra phía sau.

    “Bốp!”

    Từ tối hôm qua cho tới sáng sớm hôm nay bất quá cũng chưa tới mười hai giờ, cô đã bị Nữ vương bệ hạ luôn luôn thục nữ Lâm Tử Quỳ hoa lệ lệ đánh hai lần, bất quá lần này thật rất đau.

    “A ~” tiếng hét thảm này có thể êm tai hơn tối hôm qua, liều mạng ôm cái đầu bị giã, đau muốn chảy nước mắt, Tiểu Ái không phải giận thật cũng sẽ không đánh cô.

    Nhìn người nào đó đau ngồi xổm trên mặt đất xoa đầu, Phương Y Ái cũng thương, trách bản thân xuống tay hơi nặng, nghĩ tiến lên an ủi người phát ra tiếng la. Chịu đựng dối lòng, bỏ lại hai chữ đáng đời rồi lại xoay người muốn xuống lầu lần thứ hai.

    Nghe được tiếng giày cao gót của Nữ vương bệ hạ vang lên lần thứ hai Lâm Tử Quỳ ngực uất ức vạn phần, nhiều … năm qua đây chính là lần đầu tiên bị Phương Y Ái lạnh nhạt như thế, thở phì phì đứng lên, không nói hai lời, trực tiếp tiến lên chặn ôm ngang lấy Phương Y Ái trở về.

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha


    Bàn tay Phương Y Ái đặt trên tay nắm cửa mà quên vặn, ánh sáng ngoài cửa sổ như rơi trên đầu Lâm Tử Quỳ, chiếu sáng mái tóc nhu thuận của Quỳ, hình thành vầng sáng xinh đẹp, cô nhìn mà có chút ngây dại. Trước đây Lâm Tử Quỳ cơ bản chỉ dùng bút vào thời gian sáng tác, linh cảm đột nhiên tới phải mau chóng note lại, Phương Y Ái chưa từng nghĩ tới, có một ngày Lâm Tử Quỳ sẽ vì một sinh mạng mới mà viết ra nhiều chữ như vậy. Cứ vậy ngơ ngác nhìn, cảm động ươn ướt viền mắt, cô yêu chết Lâm Tử Quỳ. Hơn nữa cô biết, cũng tìm không được ai yêu cô hơn Lâm Tử Quỳ!


    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. The Following 119 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  7. #44
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    296
    Ngân lượng
    35,529
    Thanked: 17766
    Chương 43: Mang thai đại chiến (8)

    Mời Đọc (Click Here) :
    Lâm Tử Quỳ mặc dù biết đã bị vạch trần, nhưng lo lắng đến tình trạng sức khỏe của vợ, nghĩ đến lại buồn cười, lăn qua lăn lại lắn tới lăn lui, ngược cô lại là người sốt ruột chuyện của đứa bé.

    Lái xe cũng không khỏi có chút phân tâm, cảm giác được một ánh nhìn cực nóng bồi hồi tại mặt mình, như muốn nhìn mình thành một cái lỗ, biết đầu sỏ gây nên là Phương Y Ái, cho nên Lâm Tử Quỳ cho rằng có thể người đẹp còn chưa nguôi giận, thẳng thắn quật cường không quay đầu lại, miễn thấy đôi mắt phun lửa của Nữ vương bệ hạ, đốt bản thân cháy rụi.

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha


    Với dáng vẻ uất ức này, cho dù đã hết sức cũng nguyện ý lần thứ hai quỳ gối dưới váy thạch lựu.


    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  8. The Following 106 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  9. #45
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    296
    Ngân lượng
    35,529
    Thanked: 17766
    Chương 44: Nữ vương mang thai (1)

    Mời Đọc (Click Here) :
    Phương Y Ái rốt cục cũng được làm mẹ như ý nguyện, hết hôm nay mới chính thức mang thai được một tháng, ngoại trừ người trong nhà, những người khác đều nhìn không ra Nữ vương bệ hạ mang thai.

    Mùi vị làm phụ nữ có thai Lâm Tử Quỳ chưa từng nếm thử, nhưng mùi vị hầu hạ phụ nữ có thai cô quả thực khắc cốt ghi tâm, người trong nhà lo lắng Lâm Tử Quỳ ăn không tiêu, càng lo lắng người này không chăm sóc tốt Phương Y Ái, cho nên trong lúc mang thai bà chủ Phương vẫn ở lại nhà mẹ đẻ, do ba Phương mẹ Phương cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc, mẹ Lâm cũng thường xuyên chạy qua chạy lại giữa hai nhà, mỗi lần đều mang chút canh gà hầm và vân vân, tuy rằng Phương gia bên này cũng không thiếu, nhưng đó là tấm lòng của người sắp làm bà, bà đều xem vợ của con gái cùng cháu ruột là bảo bối. Tự nhiên biết mẹ Lâm muốn tốt với mình, mỗi lần Phương Y Ái đều uống hết canh một cách sạch sẽ.

    “Tử Quỳ ~ ”

    Phương Y Ái có chút ai oán gọi nhà văn Lâm đang ủi quần áo.

    “Làm sao vậy, bảo bối?”

    Đưa lưng về phía vợ, không chú ý đến cảm xúc nhỏ trong từ ngữ của Phương Nữ vương, tiếp tục công việc trong tay, tùy ý trả lời.

    “Lại mập!” có cô gái nào có thể chịu được cân nặng của mình tăng theo đường thẳng như thế, huống chi là người thích chưng diện và để ý ngoại hình như Phương Y Ái. Gần đầy cô rất phiền não, từ sau khi có cục cưng trong bụng sức ăn của cô càng lúc càng lớn, cái này cô không biết gọi thế nào cho phải.

    Lâm Tử Quỳ lặng lẽ xoay người, nhìn thoáng quá Nữ vương đang ngồi trên giường hờn dỗi, không khỏi lắc đầu, khóe miệng cong lên, phụ nữ khi mang thai đều có tính tình trẻ con thế này sao? Nhìn vẻ mặt người đẹp mất hứng, phiền muộn xoa xoa cái bụng, không biết là đang sờ lên vòng eo đang to ra hay đang vỗ về cục cưng.

    Đâu chỉ là ăn uống nhiều hơn, trong khoảng thời gian này, tính tình Nữ vương bệ hạ cũng càng lúc càng kỳ lạ, làm xong việc trong tay, Lâm Tử Quỳ ủi xong quần áo mặc trong nhà lẫn mặc đi ra ngoài, vẻ mặt thích ý đi đến bên người người đẹp, quyết định thoải mái nói: “Không sao, đây là cân nặng của cục cưng không phải của em!”

    “Nào có, bụng còn chưa có to ra, coi như là cân nặng của cục cưng cũng chỉ là một phần nhỏ” cấp tốc phủ định lời nói của Lâm Tử Quỳ, nghe được khóe miệng Lâm Tử Quỳ không khỏi cong lên, làm sao nhà văn Lâm có thể nói tiếp?

    “Ách … cái này, vốn phụ nữ có thai sẽ ăn nhiều một chút, nếu để cục cưng bị đói sẽ không tốt, đúng không, trong khoảng thời gian này mập cũng không phải cả đời đều mập”

    “Không muốn mập”

    “Mang thai nhất định phải mập!” cô thực sự bội phục logic của Phương Y Ái, em nói không mập sẽ không mập, dáng vẻ lúc trước cô ấy ép mang thai với cô vẫn còn rất rõ ràng, biết rõ thời kỳ mang thai sẽ mập lên không thể bàn cãi, sự tình đến bây giờ đã xảy ra, hối hận cũng không kịp.

    Lâm Tử Quỳ trả lời so với trước còn cao hơn vài đề-xi-ben, y như hào hứng thông cáo cho thiên hạ biết, làm ngọn lửa hy vọng nhỏ nhoi trong lòng Nữ vương bệ hạ dập tắt trong nháy mắt, trong lúc nhất thời oán giận, người này rốt cuộc có hiểu cái gì gọi là an ủi không?!

    Đẩy tay Lâm Tử Quỳ đang đặt bên hông cô ra, trực tiếp nằm lên giường, đắp chăn đi ngủ.

    Hiện tượng này nhà văn Lâm tháng này đã sớm thấy, bởi vì … tất cả mọi người đều hiểu được tính tình phụ nữ có thai quả nhiên thất thường như trong truyền thuyết, bây giờ chuyện lớn chuyện nhỏ Nữ vương bệ hạ đều có thể vạch lá mà tìm, như sáng sớm hôm qua khi rời giường Lâm Tử Quỳ tỉnh trước lại không đánh thức cô bằng nụ hôn; như sáng nay cô chỉ hôn một cái, hôn lên cái bụng của Nữ vương nhưng lại không hôn Nữ vương, vì vậy Phương Y Ái quang minh chính đại nói người Lâm Tử Quỳ yêu nhất không phải cô, bắt đầu ăn dấm chua từ cục cưng, vừa hờn dỗi; như buổi chiều Phương Y Ái nói muốn ăn bánh ga-tô muốn Lâm Tử Quỳ đi mua cho cô, mà nhà văn Lâm sống chết không đi, nhưng khi Phương Nữ vương nói là cục cưng muốn ăn thì lập tức chạy không ngừng vó ra ngoài.

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha

    Khi nào mới sinh con đây chời? Lúc nào đây hả!


    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  10. The Following 102 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  11. #46
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,450
    Ngân lượng
    134,651
    Thanked: 18921
    Chương 45: Nữ vương mang thai (2)

    Mời Đọc (Click Here) :


    “Tiểu Ái, em ra ngoài bàn công chuyện chút nha?”

    “Không ~ tối hôm qua em nói hôm nay chơi với chị và cục cưng mà ~ ”

    Phải thừa nhận bản lĩnh làm nũng của Nữ vương bệ hạ đã tới mức vô cùng nhuần nhuyễn, mới mấy chữ đã làm cả người nhà văn Lâm như nhũn ra.

    Nhà văn Lâm với việc mình thất hứa cảm giác có lỗi sâu sắc, nhưng vừa Đồng Nguyên Nguyên gọi điện thoại cho cô, nói sổ sách tài chính của quán bar có vấn đề, nghề chính của cô là viết sách, nghề phụ là chủ quán bar với nhà hàng, hơn nữa bình thường đều giao cho quản lý chuyên nghiệp, chuyện cần cô quan tâm cũng ít hơn, lần này nếu như nói sổ sách có vấn đề, cô phải đi xem, trên trán Phương Y Ái, cảm giác có lỗi sâu sắc hôn một chút: “Xin lỗi bảo bối, chị ở nhà coi TV trước nha, nhưng chỉ được ngồi xa, thứ này có phóng xạ, điện thoại di động và máy vi tính cũng không cho đụng biết không, mấy thứ phóng xạ kia lợi ít hại nhiều, gây hại cho cục cưng đó biết không? Có gì khó chịu thì nói mẹ hoặc dì giúp việc, không nên ra ngoài một mình, còn nữa, nhớ em thì gọi điện thoại ”

    “Biết rồi, mỗi ngày em đều nói hơn mười lần, có thể không biết sao? Hơn nữa, chị mới không thèm nhớ em”

    Ngoài miệng nói không vui, Phương Y Ái ngọt ngào cực, sao không cảm giác được khi Lâm Tử Quỳ ở cùng cô có sự thay đổi, trước đây Lâm Tử Quỳ luôn luôn ngoài nóng trong lạnh, mặt ngoài thì nhiệt tình với mọi người, nhưng đáy lòng đều xa cách, đề phòng tất cả, chỉ biết thờ ơ sống trong lồng riêng của mình. Nhưng hiện tại, nhà văn Lâm người ta đã bị Nữ vương đại nhân cải tạo thành công thành bác gái chuyên lải nhải, mỗi ngày đều căn dặn Phương Y Ái này nọ, một chút cũng không ngại phiền.

    Tất nhiên đây là cách thể hiện tình yêu đặc biệt của Lâm Tử Quỳ dành cho Phương Y Ái, nghĩ vậy, Nữ vương bệ hạ đaã tha thứ cho việc Lâm Tử Quỳ không giữ lời hứa, câu cổ Lâm Tử Quỳ xuống dâng lên một nụ hôn trên mặt, như một người vợ tiễn chồng đi làm, cẩn thận tỉ mỉ săn sóc căn dặn: “Lái xe cẩn thận, về sớm chút”

    “Ừm, ok”

    Trong nhà có mẹ Phương và dì giúp việc chăm sóc, Lâm Tử Quỳ rất yên tâm Phương Y Ái, mặc áo khoác, vội vàng chạy vào gara lấy xe, chạy đến quán bar của mình, bởi vì đang ban ngày nên quán bar còn chưa hoạt động.

    “Nguyên Nguyên”

    Tới quán bar, vừa lúc thấy Đồng Nguyên Nguyên đi ra đón cô, kỳ quái là vẻ mặt cô gái nhỏ này bình tĩnh quá, dựa theo nội dung vở kịch mà nói, vùng da xung quanh lông mày không phải nên nhăn nhúm lại sao?

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha


    “Cậu mời em gái tớ làm quản lý tài vụ, tớ biết cậu không quên tớ, cậu còn đang nghĩ đến tớ”



    Người trong hồi ức

    Ad Tài sản


  12. The Following 94 Users Say Thank You to Ad For This Useful Post:


  13. #47
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    296
    Ngân lượng
    35,529
    Thanked: 17766
    Chương 46: Nữ vương mang thai (2)

    Mời Đọc (Click Here) :


    Tần Như Lan và Đồng Nguyên Nguyên là quan hệ chị em họ, tình cảm của hai người vẫn rất tốt, thân hơn hẳn chị em ruột. Bởi tầng quan hệ này, rất dễ hiểu vì sao Lâm Tử Quỳ quen biết được Đồng Nguyên Nguyên, đối với cô em gái này cũng rất quan tâm chăm sóc dù không có Tần Như Lan bên cạnh, thẳng đến khi cô gái nhỏ này tốt nghiệp đại học, Lâm Tử Quỳ đương nhiên sắp xếp cho em ấy đến bên mình quản lý tài vụ.

    Tất cả điều này, có thể nói là vì Tần Như Lan, lúc bấy giờ Lâm Tử Quỳ yêu cô gái này, lòng bướng bỉnh không muốn chủ động liên hệ với Tần Như Lan, chỉ có thể bù đắp bằng cô em gái này, mong muốn lấy đó làm mối liên kết vi diệu duy nhất giữa cô cùng Tần Như Lan.

    Nhưng hiện tại, cô đã đổi sang cách nghĩ khác, chỉ thuần túy đối tốt với Đồng Nguyên Nguyên mà thôi, không nghĩ đến cái khác, thế nhưng tất cả điều này làm Tân Như Lan sau khi về nước hiểu lầm hết lần này tới lần khác, thế cho nên cô còn tưởng Lâm Tử Quỳ vẫn còn hy vọng với cô như cũ.

    Cái ôm cho Tần Như Lan chỉ mang tình bạn bè, cũng không phải tình cảm cô ấy muốn, biết trong lòng người ta có hiểu lầm, mà Lâm Tử Quỳ không thể nói rõ tâm ý của mình, cho dù cô đối với Tần Như Lan đã không còn tình yêu, nhưng vẫn còn tình bạn sâu sắc, không muốn nhanh như vậy đã đánh vỡ tưởng tượng hoặc mong muốn của cô ấy, làm trái tim cô ấy tổn thương, nhiều năm qua, Tần Như Lan đối với cô mà nói vẫn quan trọng như cũ.

    Hai người cảm nhận độ ấm của nhau sau nhiều năm không gặp, một người mừng rỡ một người ưu sầu, ăn ý chính là đều không nói gì phá vỡ cái ôm đẹp đẽ này, trong lúc nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

    Không để ý thời gian trôi, đồng hồ trên tường tíc tắc tíc tắc kêu, sắc nét và tươi sáng.

    Cho đến khi bị tiếng di động rung trên quầy bar làm hoàn hồn, “Ong ong ong…”

    “Thật xin lỗi, tớ phải nghe điện thoại”

    Tần Như Lan nghe được Lâm Tử Quỳ nói, hơi chề môi, lưu luyến rời khỏi cái ôm của cô, nhưng khi ngẩng đầu thấy trên màn hình điện thoại hiển thị ba chữ lớn “Đại bảo bối”, giống như đột ngột bị dội một chậu nước lạnh từ đầu xuống, tay chân chết lặng, đầu óc quay mòng mòng, quả thật không thể tin được, kinh ngạc nhìn Lâm Tử Quỳ rời khỏi ghế, đi tới góc phòng nghe điện thoại.

    Lâm Tử Quỳ đổi “Nữ vương đại nhân” thành ba chữ này khi Phương Y Ái mang thai thành công, bởi vì cục cưng là tiểu bảo bối của cô, thì Phương Y Ái tất nhiên trở thành đại bảo bối.

    “Alo, vợ yêu, làm sao vậy?”

    “Không có việc gì, nhớ em, không phải em nói nhớ thì gọi điện thoại cho em sao? Làm phiền em rồi hả?”

    Nói hai chữ ‘làm phiền’ này, Lâm Tử Quỳ chẳng hiểu sao hơi tội lỗi sờ sờ mũi, nghiêng đầu nhìn Tần Như Lan: “Không phiền đâu, mới đó mà đã nhớ em à?”

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha


    Ặc, ba vạch đen thui vô tình xuất hiện trên trán Lâm Tử Quỳ, tức giận nghiến răng nghiến lợi, cô lại gặp phải con sói mắt trắng này thế, mua cho cổ này kia kia nọ mãi chẳng cảm ơn mà còn đe dọa cô, nếu không phải Nữ vương bệ hạ đang mang thai thì ngày hôm nay cô khẳng định sẽ ‘chăm sóc’ thật tốt cô ấy, đáng giận mà.



    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  14. The Following 102 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  15. #48
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    296
    Ngân lượng
    35,529
    Thanked: 17766
    Chương 47: Nữ vương mang thai (4)

    Mời Đọc (Click Here) :


    Sáng nay mẹ Phương gõ cửa phòng Lâm Tử Quỳ và Phương Y Ái rất sớm, biểu tình khi ăn điểm tâm không biết là mừng rỡ hay là lo lắng, do dự thông báo có một vị khách sắp tới, ngoài miệng thì giải thích là con của bạn cũ, vẻ mặt ấp a ấp úng, Lâm Tử Quỳ lập tức đoán ra được từ ngôn từ và phản ứng kỳ lạ đoán ra được người này là ai, nhất định là con trai lớn nhà họ Liêu, Liêu Vân Thụ.

    Trong lúc nhất thời điểm tâm ăn nhạt như nước ốc, từ lần trước Lâm Tử Quỳ nhìn thấy người này ngoài sân bay thì cô đã có cảm giác khủng hoảng, vẫn luôn suy đoán người này về với dụng ý gì, vốn qua hơn một tháng, Lâm Tử Quỳ mới vừa bớt lo lắng đi một chút, không đề phòng thì người này lại chạy đến.

    Phương Y Ái là con gái ruột của mẹ Phương, khẳng định cũng có thể đoán được là ai muốn tới, cẩn cẩn thận thận quay đầu dùng khóe mắt quan sát mỗi một hành động của Lâm Tử Quỳ, không hành vi gì đặc biệt, Nữ vương bệ hạ thấy vậy nên vui mừng, cục cưng nhà cô được năm tháng tôi luyện, thật đúng là trưởng thành không ít.

    “Tốt!” nhà văn Lâm đáp ứng gật đầu với ba Phương mẹ Phương ngồi song song đối diện, vẻ mặt làm bộ cười đối phó, đồ ăn trong miệng nhai nuốt đặc biệt giòn tan.

    Ngược lại làm tim ba người nhà họ Phương ‘thình thịch’ đập mạnh, Phương Y Ái có chút lo lắng, không phải lo lắng Lâm Tử Quỳ mà lo lắng Liêu Vân Thụ, công tử nhà họ Liêu có tiếng nho nhã lịch sự, nhưng mà đặt trong mắt Lâm Tử Quỳ thì đó là một con mọt sách cổ hủ, Lâm Tử Quỳ vẫn chưa từng từ bỏ khí chất nhà văn của cô, người này hơn phân nửa là đọc sách đến nỗi thành con mọt, quay về với hiện tại nhìn ngang nhìn dọc sẽ không vừa mắt, trước đây không ít lần dạy dỗ người này.

    Ba Phương mẹ Phương lúc này cũng nghe hiểu ý con rể nói, hai người già cũng không nhịn được mà xấu hổ, Liêu Vân Thụ này là con rể hai người bọn họ chọn lựa và xem trọng nhất trước khi Lâm Tử Quỳ đến, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì nhà họ Liêu và nhà họ Phương gia sẽ làm đám hỏi, hơn nữa con gái nhà mình và Liêu Vân Thụ từng là thanh mai trúc mã, hai người họ cũng xem cậu trai này thành con ruột mà đối đãi, cho nên khi biết được Liêu Vân Thụ sau khi về nước muốn tới thăm bọn họ tuy rằng hài lòng, thế nhưng cũng lo lắng cảm xúc của Lâm Tử Quỳ, dù sao nhà văn Lâm mới là con rể họ ‘cưới hỏi đàng hoàng’ phải không.

    “A, nếu như vậy cũng tốt, cũng tốt” mẹ Phương bưng bát cơm trên bàn lên, để bên mép, che khuất nửa bên mặt, mất tự nhiên đáp ứng, bản thân bà thấy thế nào cũng tiếc cho Lâm Tử Quỳ.

    “Tốt lắm, mẹ, bữa trưa thì ba mẹ sắp xếp nha, làm mấy thứ anh Vân Thụ thích ăn, con và Tử Quỳ ăn được, con về phòng trước”

    Không muốn tiếp tục để đề tài này thành trọng tâm câu chuyện, chỉ cần dùng ba chữ ‘Liêu Vân Thụ’ này nói chuyện phiếm, đều sẽ làm người ta không được tự nhiên, dắt tay Lâm Tử Quỳ, ý bảo cô ấy đỡ cô lên lầu.

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha

    Nhìn vợ nhà mình vất vả cười tới giả tạo nghe tiếng nghiến răng ken két mà Phương Y Ái nhịn không được trợn trắng mắt, tim đập thình thịch. Liêu Vân Thụ muốn xảy ra chuyện gì, cô ngàn phòng vạn phòng cho rằng đã trấn an được Lâm Tử Quỳ được rồi thì mọi thứ sẽ ổn, mà đời đâu ai ngờ chính bản thân Liêu công tử tự đào hầm chôn mình.


    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  16. The Following 94 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  17. #49
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    296
    Ngân lượng
    35,529
    Thanked: 17766
    Chương 48: Nữ vương mang thai (5)

    Mời Đọc (Click Here) :




    Bầu không khí trong nháy mắt như rơi xuống hầm băng, Lâm Tử Quỳ cô làm tác giả bao nhiêu năm, loại người gì cũng đã từng gặp, cũng trải qua rất nhiều trường hợp nhưng hôm nay thật đúng là lần đầu tiên gặp được chuyện khiến cô khó chịu như vậy.

    Nhưng mà Liêu Vân Thụ cũng thật oan uổng, hắn vì thương tâm quá độ nên mới xuất ngoại vì vậy hầu như hoàn toàn không quan tâm đến chuyện ở quê nhà, hơn nữa cũng đã hơn hai năm rồi, hắn nào biết Phương Y Ái đã sớm dẫn Lâm Tử Quỳ về ở Phương Gia, vì vậy hắn chỉ mua đúng số quà cho người của Phương gia.

    Nhưng với một người được giáo dưỡng từ nhỏ thì giờ phút này hắn thật sự muốn tìm một cái lỗ nào đó chui vào, nói trắng ra Liêu Vân Thụ thuộc dạng anh hàng xóm con nhà người ta, cho dù có đối mặt với tình địch đi nữa thì hắn cũng không có kiểu đùa giỡn tâm cơ gì, lần tặng quà này là muốn cho mọi người khi bị mất tự nhiên, vốn ý tốt muốn mọi người đều vui quẻ, tiện thể lưu ấn tượng tốt cho ba mẹ Phương luôn nhưng không ngờ bây giờ ngược lại làm cho người ta hiểu lầm.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 20 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Lúc nước mắt dần rơi xuống thì tiếng điện thoại lại vang lên, đôi mắt vô thần lúc này lại ngập tràn hy vọng, nhanh chóng chạy tới chỗ cái điện thoại mình đã đặt qua một bên, những giọt nước mắt vẫn như hạt châu rơi đều trên mắt, đôi môi Tần Như Lan run rẩy, cô không tin được, màn hình lúc này hiện lên mấy chữ “Lâm đại hỗn đãn”, căn phòng tối đen lúc này nay vì ánh sáng từ chiếc điện thoại tạo nên một cảnh tượng đẹp không thể tả.




    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  18. The Following 68 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  19. #50
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    296
    Ngân lượng
    35,529
    Thanked: 17766
    Chương 49: Nữ vương mang thai (6)

    Mời Đọc (Click Here) :



    Lâm Tử Quỳ dựa vào ban công phòng ngủ, nhìn bầu trời đêm, đêm nay ánh trăng thật sáng.

    "Alo?"

    "... Tử Quỳ." Không biết là khẩn trương hay do dự, Tần Như Lan cố gắng bình tâm lại, sau một lúc mới có thể gọi tên người mà mình ngày nhớ đêm mong ra khỏi miệng.

    "Haha, sao cậu còn dùng số cũ này vậy?" Giống như bị hành động của Tần Như Lan làm khơi gợi lại trí nhớ lúc xưa, ngữ điệu câu hỏi rất phiêu miểu, ánh mắt nhìn vào bầu trời đêm xa xăm, không biết đang nhìn cái gì, hoặc là đang nhớ tới chuyện xưa!

    "Số điện thoại này lưu trữ rất nhiều kỷ niệm của chúng ta nên tớ vẫn luôn giữ bên mình, chỉ là không nghĩ tới hôm nay vẫn còn có thể sử dụng được. Tớ còn tưởng cậu đã quên số này rồi."

    Giọng của Tần Như Lan lúc này không biết là đang oán trách hay tiếc hận, Lâm Tử Quỳ cúi đầu mím môi, nhìn nhìn mũi giày, nhất thời nghẹn lời, còn chưa kịp mở miệng thì nghe một tiếng thở dài từ đầu bên kia truyền sang; "Không biết cậu vẫn nhớ số này hay vẫn là còn lưu hai chữ "Đầu heo" đây nữa?"

    ". . . uhm"

    Chỉ một chữ đơn giản nhưng đã hơn hẳn thiên ngôn vạn ngữ, trong lòng Tần Như Lan đã lưu giữ rất nhiều kỷ niệm, nó như khắc cốt ghi tâm, cô biết Lâm Tử Quỳ không phải là loại người quyết tuyệt, trong lòng cậu ấy vẫn có mãi ba chữ Tần Như Lan cô.

    "Tìm tớ có chuyện gì không?"

    "Thứ hai tuần sau cậu nhớ là ngày gì không?"

    Thứ hai tuần sau? Nghe Tần Như Lan hỏi đầu óc Lâm Tử Quỳ tức tốc vận chuyển, tìm kiếm đáp án, xoay người vào trong chạy đến chỗ đầu tủ tìm quyển lịch, nhanh chóng cầm lên xem thứ hai tuần sau là ngày gì.

    Tháng 8 ngày 19?

    Tần Như Lan vẫn im lặng chờ câu trả lời của Lâm Từ Quỳ, cho dù là 1p, 5p, 10p hay là mấy tiếng đi nữa cô vẫn nguyện ý chờ, chỉ cần Lâm Tử Quỳ trả lời được thì sự chờ đợi của cô căn bản không đáng giá được nhắc tới. Tay cầm điện thoại không ngừng dùng sức, tận lực áp sát điện thoại vào tai, sợ bản thân bỏ lỡ một câu nói nào đó.

    "Uhm... là sinh nhật của cậu?"

    Đây thật sự là một đáp án làm cô hết sức thỏa mãn, đây đúng là cái Tần Như Lan muốn, cô đang thăm dò quan sát, muốn biết trong lòng Lâm Tử Quỳ đối với mình còn bao nhiêu tình cảm, nếu như không còn thì Lâm Tử Quỳ sẽ nói đã quên, có lẽ lúc đó cô đối với phần tình cảm này sẽ lùi bước, vì dũng khí cũng đã giảm đi rất nhiều, nhưng Lâm Tử Quỳ mà cô yêu chưa bao giờ làm cô thất vọng.

    "Vậy cậu sẽ như trước đây làm sinh nhật cho tớ không?"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Trời ạ! Không nói rõ ràng là sao? Chẳng lẽ phụ nữ khi có thai chỉ số thông minh cũng bị tụt xuống theo?




    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  20. The Following 47 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •