Kết quả 1 đến 6 của 6
  1. #1

    Phò Mã 16 Tuổi - Bình Qủa Nhất Sinh Thôi






    Tên truyện: Phò mã 16 tuổi 《驸马十六岁》

    Tác giả: Bình Qủa Nhất Sinh Thôi - 苹果一生推

    Thể loại: Cổ đại, nữ phẫn nam trang, cung đình tranh đấu, hoan hỉ oan gia, 1x1, HE.

    Tình trạng bản raw: Hoàn.

    Nhân vật chính: Tô Hạo, Trường Ninh công chúa.

    Phối hợp diễn xuất: Chu Tiểu Kiều, Huyền Tuyết, Thanh Thành Vương,...

    Tình trạng edit: nhai kỹ nuốt chậm.

    Edit: Mều Bự.

    Truyện được đăng song song tại Wattpad






    Văn Án.


    Mời Đọc (Click Here) :
    Thế gia ở Giang Nam, có một đứa bé trong sáng, tài mạo song toàn, từ giọng nói cho đến dáng điệu đều hoàn hảo, được tứ hôn với băng sơn công chúa.


    Tương tự đều có tên trên bảng vàng trúng trạng nguyên, nhưng suy nghĩ của nữ phò mã thì không như vậy.


    Các nhân vật hóa trang lên sân khấu hài hước dí dỏm, đều chẳng qua là nhân vật hi sinh lướt qua trong giây lát.


    Duy nhất chỉ có băng sơn công chúa bình tĩnh trêu chọc tiểu phò mã nhã nhặn lịch sự mới là thiên trường địa cửu, mãi mãi không rời.



    Văn án nghiêm túc:


    Trạng nguyên Tô Hạo bị tứ hôn, bắt cưới và làm phò mã của công chúa Trường Ninh. Phò mã Tô Hạo thật ôn nhu, thoạt nhìn có chút nhu nhược, nhưng khi tức giận thật dọa người. Duy nhất chỉ có băng sơn công chúa mới có thể bình tĩnh mà đùa giỡn với tiểu phò mã. Phò mã dung mạo tuyệt đẹp, dẫn tới có vô số nam nhân vì việc này mà chỉ muốn đoạn tụ*, Trường Ninh công chúa không thể không cầm kiếm trong tay mà chém hết bọn nam tử đoạn tụ bên cạnh phò mã của nàng...


    Đồng dạng đều có tên trên bảng vàng trúng trạng nguyên, nhưng suy nghĩ của phò mã lại không đồng dạng. Hoàng tử Văn Trung, phiên vương, giang hồ nhân sĩ theo thứ tự mà hóa trang lên sân khấu, từng trận cười chuyền đến, cũng không có quá nhiều vật hi sinh biến thành mây khói lướt qua. Ôn nhu tiểu phò mã cùng công chúa tình đến ở chỗ sâu trong, thân phận một khi bị bại lộ, ngọt tới tận trời cao, nhưng lại chọc người thương tiếc.


    *Cho mấy bạn không biết ''Đoạn tụ'' là gì : Tiếng anh là gay ấy còn về việc nam đổi qua cái tiếng thân thương gần gủi là bê đê ~
    Sửa lần cuối bởi minmeo98; 01-24-18 lúc 02:35 PM.

    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản
    Bạch Hồ

  2. The Following 5 Users Say Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


  3. #2
    Chương 1: Tiểu Kiều ngất xỉu rồi!




    Mời Đọc (Click Here) :
    Bích Thủy quán, Thiên Vạn Cư nhai, Thải Hồng Khóa hà, Thập Thất kiều.


    Vùng sông nước Giang Nam phong cảnh lộng lẫy, cũng là nơi cố hương của Thanh Châu Thái Thú Tô Tranh ở trấn Vạn An.


    Vào tháng ba.


    Tại Thái Thú gia.


    Thị nữ Tiểu Hạnh Nhi tựa như cơn gió chạy nhanh vào thư phòng của Tô Hạo: "Công tử, có người báo tin, lão gia hôm nay chạng vạng sẽ về nhà!"


    Thị nữ Dao Cầm theo sát phía sau: "Công tử, biểu lão gia Dương Châu Tri Phủ Chu đại nhân cùng nữ quyến trong nhà đã muốn gần đến trấn Vạn An, phu nhân đã phái hơn một trăm gia đinh từ xa nghênh đón."


    "Hửm?" Tô Hạo ánh mắt vẫn như cũ đặt ở quyển sách cầm trên tay.


    "Nhà của ta tổng cộng bao nhiêu gia phó, tại sao phải đi hơn một trăm người?" Thanh âm trong suốt truyền đến, ngữ khí nhu hòa. Bởi vì tuổi còn nhỏ nên khi nghe vào tai có vẻ hơi trẻ con.


    "Ân." Tiểu Hạnh Nhi nghiêng đầu, ngón tay vịnh cằm, nghiêm túc suy ngẫm, trả lời: "Chúng ta Tô phủ nam phó ít nhất cũng có hai trăm người đi."


    Dao Cầm tuổi tác lớn hơn một chút, hiểu được ý tứ của công tử nói: "Như thế sao còn đi nhiều người như vậy?" lại nói tiếp:


    "Theo lý thuyết biểu lão gia bất quá chỉ là Dương Châu Tri Phủ, trong khi lão gia nhà chúng ta lại là Thanh châu Thái Thú, biểu lão gia quan phẩm cũng không lớn hơn lão gia nhà chúng ta bao nhiêu, biểu lão gia đến Tô gia chúng ta hoàn toàn không cần thiết phải xếp như vậy, lại còn ra tận trạm dịch nghênh đón, nhưng mà ..."


    "Ta biết, ta biết." Tiểu Hạnh Nhi cướp lời nói: "Do thiên kim của biểu lão gia -- được mọi người công nhận là thiên hạ đệ nhất mỹ nữ Chu Tiểu Kiều tiểu thư lần này cũng theo tới, phu nhân phá lệ yêu thương tiểu thư, cho nên ân sủng, cùng đãi ngộ so người khác bất đồng."


    Dao Cầm nói: "Truyền thuyết về vị tiểu thư này thuở nhỏ rất thanh tú, không chỉ vậy ngày thường còn thông minh. Năm bảy tuổi, liền được dạy học, đọc sách tại nhà, ngày ngày học thuộc Thiên ngôn. Mười tuổi thì có thể lưu loát ngâm thơ ca. Đến mười hai tuổi, cầm, kì, thư, họa không chỗ nào không thông. Nữ công gia chánh, may vá thành thạo, càng khiến người ta kinh ngạc. Hiện nay đã mười bảy tuổi, nghe nói đội ngũ mai mối còn phải xếp hàng dài trước cửa Dương Châu...''


    "Hả? Ghê gớm như vậy sao?" Tô Hạo lật sách, mỉm cười, nói: "Kia không phải đều xếp đến tận kinh thành đi?"


    Tiểu Hạnh Nhi nói: "Nói như vậy cũng đúng, cho nên Chu Tiểu Kiều tiểu thư hiện tại đã muốn danh chấn kinh thành."


    Dao Cầm liếc mắt nhìn nàng một cái: "Cái gì mà 'Hiện tại đã muốn danh chấn kinh thành'' ? Chu Tiểu Kiều tiểu thư sớm đã muốn danh chấn thiên hạ được không?"


    Tiểu Hạnh Nhi thấy nàng như vậy, cảm thấy mất hứng, hai tay nhỏ bé nâng eo, ngưỡng mặt nói: "Ngươi so với ta còn biết nhiều chuyện hơn như vậy? Còn không phải là do ngươi ăn cơm nhiều hơn ta một năm sao?''


    Tô Hạo cười nhìn Tiểu Hạnh Nhi liếc mắt một cái: "Tốt lắm, đừng lại ầm ĩ nữa, đại thọ của thái lão gia không thể làm qua loa, hiện tại thời điểm cần dùng người, nhanh đi tiền viện nghe sai bảo, đừng làm cho các nhũ mẫu tới bảo các ngươi mượn cớ mà nhàn hạ.''


    "Dạ, công tử."


    Dao Cầm cùng Tiểu Hạnh Nhi cung kính lên tiếng cùng nhau rời khỏi thư phòng.


    "Hừ!"


    Hai người ở ngoài cửa nhìn nhau, chống nạnh nhe răng nhếch miệng hừ một tiếng, cùng nhau xoắn tay áo lên chen lấn đi ra sân.


    Tô Hạo ở trong thư phòng lắc đầu cười.


    Ước chừng một lúc lâu sau.


    Dương Châu Tri Phủ Chu Thế An cùng gia quyến đội ngũ một hàng đi tới Tô phủ.


    Tô phu nhân lệnh gia phó mở ra ba cánh cửa lớn, cùng với tất cả nữ quyến ra nghênh đón.


    Tất cả mọi người đều vội vã muốn xem dung mạo của Chu gia tiểu thư.


    Cho đến khi cỗ kiệu bình ổn hạ xuống, Mỗ nhũ nương xốc rèm kiệu lên, Tiểu Kiều tiểu thư từ trong bước ra nhẹ nhàng, mọi người vừa thấy, quả nhiên dung mạo tuyệt đại, sóng mắt lưu chuyển, nhất cố khuynh thành.


    "Ôi chao! Tiểu tâm can nhi bảo bối của ta!" Tô phu nhân kêu lên một tiếng, bước vội về trước, nắm tay Tiểu Kiều: "Bộ dáng của con càng ngày càng xinh đẹp a!" Hận không thể phủng ở trong lòng bàn tay hôn mấy cái.


    Chu phu nhân cười, "Đứa nhỏ này đã muốn bị cha nàng làm hư rồi, đừng khen nàng nữa." Khen nữa chỉ sợ muốn lên trời.


    Chu Thế An ở một bên ha ha cười, vẻ mặt sủng nịch nhìn nữ nhi.


    Chu Tiểu Kiều có hai người ca ca là Chu Lập và Chu Hành, đều tiến lên cấp Tô phu nhân hành lễ, Tô phu nhân nói:


    "Khí vũ hiên ngang, dung nhan như ngọc, đây mới là bộ dáng của nam nhi a." Nghĩ đến nhà mình nhi tử, không khỏi thở dài: "Đứa nhỏ Hạo nhi nhà ta, từ khi sinh hạ đến nay đều một bộ dạng ốm đau bệnh tật, quanh năm suốt tháng sống cùng với cái ấm sắc thuốc, năm kia có thỉnh một lão sư phụ dạy hắn điều hòa khí pháp, mới có chút khởi sắc, miễn cưỡng có thể ngồi dậy xem vài tờ thư, nhưng thể chất vẫn như cũ gầy yếu, đi không được vài bước đã kêu choáng váng đầu."


    Chu phu nhân nói: "Hạo Nhi cát nhân tự có thiên tướng, tin tưởng theo tuổi tác lớn dần khí huyết tăng thêm, nhất định sẽ từng ngày tốt lên."


    "Chỉ hy vọng như thế." Tô phu nhân nói xong lại thở dài, rồi nói: "Cho nên Tô Hạo không tiện ra nghênh đón, các ngươi trăm ngàn lần thông cảm cho hắn." Nói luẩn quẩn nửa ngày, cuối cùng mới nói ra câu bà muốn nói.


    Chu Thế An nói: "Biểu tẩu nói gì vậy, Hạo Nhi thân mình không tốt, đó giờ chúng ta đều biết đến, như thế nào sẽ nghĩ nhiều như vậy đây."


    Tô phu nhân sắp xếp cho một nhà Chu Thế An, lại vội vàng đi nghênh đón khách nhân khác, trước lúc đi không quên bảo nhũ nương với thị nữ chiếu cố Chu Tiểu Kiều: "Đối tốt với Chu tiểu thư, trăm ngàn không được ủy khuất nàng."


    Lão mụ cùng thị nữ đều biết Chu Tiểu Kiều là khách quý của Tô phủ, nào dám chậm trễ, lập tức đồng thanh nói: "Phu nhân cứ yên tâm, chúng ta nhất định nghe theo."


    Tô phu nhân lúc này mới yên lòng.


    Khách nhân lũ lượt kéo vào phủ trong, mắt thấy trời sắp tối, Tô phu nhân suy nghĩ đoàn xe của Tô Tranh chút nữa sẽ về đến nhà, liền kêu Tiểu Hạnh Nhi cùng Dao Cầm gọi vào một góc: "Hai người các ngươi trước tiên lui về nội viện đi, trong chốc lát nghe được bên ngoài kêu 'Lão gia về nhà!', hai người các ngươi liền chạy đến, nhìn thấy lão gia thì nói 'Công tử muốn tới gặp lão gia, không ngờ nửa đường té xỉu, hiện tại đại phu đã đi qua nhìn.' nghe thấy chưa?"


    Tiểu Hạnh Nhi nhìn sang Dao Cầm, Dao Cầm nhìn sang Tiểu Hạnh Nhi, theo sau đồng loạt nhìn Tô phu nhân: "Nghe thấy, phu nhân."


    Tô phu nhân bất mãn nói: "Thanh âm nhỏ giống như muỗi vậy, lớn tiếng nói!"


    Tiểu Hạnh Nhi cùng Dao Cầm ngẩng đầu ưỡn ngực dồn khí đan điền: "Nghe rõ!"

    (edit: uy ,3 bà đang nói chuyện lén lút đấy =='')


    Tô phu nhân thế mới vừa lòng, nhưng vẫn như cũ không quên dặn dò: "Còn nữa một chút nhớ kỹ cho ta, đến lúc đó không chỉ lo chạy trước, còn bộc lộ biểu tình ở trên mặt nữa nghe chưa, nếu không làm được, thì cứ nghĩ tới tình huống kho lúa bị cháy rồi cứ thế mà diễn, hiểu chưa?''

    (edit: gặp mấy má ngâu mà có tâm chắc đốt thật để diễn quá ))) )


    Hai tiểu thị nữ đồng thanh nói: "Hiểu được!"


    Trong lòng đã sớm muốn cười, nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ ra, Tô phu nhân cũng không phải dạng vừa đâu, hạ nhân Tô gia luôn rất sợ bà.


    Không bao lâu sau, đoàn người của Tô Tranh quả nhiên đến.


    Bởi vì Tô phu nhân không mang thai sớm, Tô Tranh tuy có chính thất nhưng ở ngoài lại cưới thêm hai thiếp thất, sinh ra trưởng tử Tô Tán, năm nay mười chín tuổi, thứ tử Tô Tụng - mười bảy tuổi, ngoài ra còn sinh có ba cái nữ nhi, đều lên mười.


    Tô Tranh phó Thanh Châu tiền nhiệm, lúc trước đám nử tử đòi nhất định phải đi theo, nên nay cũng tự nhiên cùng nhau trở lại.


    Tô Tranh lập tức xuống xe ngựa, hướng người nhà của hắn đang nghênh đón đi qua nhìn, không có nhìn thấy con trai trưởng Tô Hạo, thất vọng liền hỏi Tô phu nhân, "Hạo nhi đâu? Ngươi không phải ở trong phong thư nói Hạo Nhi hiện đang tập điều hòa khí tiếc nên thân thể đã tốt sao? Như thế nào hôm nay cũng không thấy hắn đi ra nhìn ta một chút?"


    Tô phu nhân cố tình làm tâm trạng khó hiểu: "Ta cũng rất buồn bực, rõ ràng đã làm cho Tiểu Hạnh Nhi cùng vài đứa nha đầu đi gọi."


    Thiếp thất Lý thị ở một bên trêu ghẹo: "Tô Hạo là ai vậy? Kia có phải Tô gia đứa con trai trưởng duy nhất không nha, Tô Tán, Tô Tụng bọn họ hắn hợp lại vậy mà cũng không bằng cái đứa Tô Hạo kia, sao có thể khinh người như vậy cũng không đi ra nghênh đón lão gia?''


    Tô Tranh hướng Lý thị trừng mắt: "Vừa mới về nhà, thế mà ngươi liền không nói được một câu tử tế?" Thật sự là chỉ muốn làm loạn Tô gia.


    Đang nói, Tiểu Hạnh Nhi cùng Dao Cầm từ bên trong vội vã chạy ra.


    Tô phu nhân thấy, nhíu hai hàng lông mày hỏi: "xem xem bộ dáng các ngươi vội vội vàng vàng, làm sao vậy?"


    Chỉ nghe Tiểu Hạnh Nhi cùng Dao Cầm nói: "Lão gia, phu nhân, không, không tốt! Tiểu Kiều tiểu thư té xỉu!"


    Ta khi nào dạy các ngươi câu này a?!


    Tô phu nhân không khỏi dựng thẳng mắt xếch lên.





    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tra xét thiệt nhiều tư liệu mới viết như vậy một chút, không có công lao cũng có khổ lao, các nàng trăm ngàn đừng phun ta, ta còn nhỏ lại yếu ớt tâm không chịu nổi đổi đã kích a...

    Edit: *đào đào đào* (ಠ▃ಠ)

    Các ngươi thấy có lỗi hay sai chính ta thì nói ta để ta sữa nhá ~

    Nếu góp ý thì ta càng vui nga ~ *tung bông* (▰˘◡˘▰)


    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản
    Bạch Hồ

  4. The Following 6 Users Say Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


  5. #3
    Chương 2: Mỹ sắc xuất thiếu niên.


    Mời Đọc (Click Here) :
    "Tiểu Kiều?" Tô Tranh cả kinh, hỏi Tô phu nhân: "Là con gái biểu đệ Chu Thế An của ta ,thiên kim Chu Tiểu Kiều?"


    Tô phu nhân cũng không hiểu ra sao: "Hẳn là vậy." Trong số các khách nhân trừ bỏ nàng ta thì còn người thứ hai nào tên Tiểu Kiều


    "Đừng có mà đứng ở đây nói lắp ba lấp bắp nữa, mau chạy nhanh lại xem chuyện gì xảy ra?'' Tô phu nhân lớn tiếng hỏi.


    Tiểu Hạnh Nhi tuổi còn nhỏ, hoảng sợ, ôm ngực nói không ra lời, cũng may còn có Dao Cầm lanh trì mở mồm ra nói: "Tiểu Kiều tiểu thư nói muốn đi thăm quan Tô phủ, đi đến... Trong viện, không biết như thế nào lại đột nhiên lăn đùng ra té xỉu bất tỉnh nhân sự..."


    Tô phu nhân ở trong lòng đã hiểu được bảy tám phần, hỏi: "Tiểu Kiều tiểu thư hiện tại đang ở nơi nào?"


    Tiểu Hạnh Nhi chờ thuận khí, vội nói: "Các nhũ mẫu đã đến đem Tiểu Kiều tiểu thư trở về phòng ngủ, cũng kêu Tuyết Vân đi gọi đại phu."


    Tô phu nhân thở phào một hơi, hướng Tô Tranh nói: "Lão gia, chúng ta mau đi nhìn xem."


    Tô Tranh sắc mặt trầm trọng đến cực điểm, gật đầu.


    Tô phu nhân cùng Tô Tranh đi trước, hai lão bà cũng đi theo sau, Tô Tán cùng Tô Tụng mặc dù ở Thanh Châu nhưng từ lâu có nghe nói đến mỹ danh Tiểu Kiều, hận không thể mọc thêm hai cánh bay đến Dương Châu xem thử dung nhan của thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, lúc này làm sao bỏ qua cơ hội tốt này được, liền cũng đi theo phía sau cha mẹ.


    Đoàn người hướng tới trước cửa phòng của Tiểu Kiều, chỉ thấy một nhà Chu Thế An đã sớm vây quanh ở trước giường.


    Tô phu nhân mắt thấy trong phòng chật kín người, nhân tiện nói: "Trừ bỏ lão gia cùng Chu lão gia, những nam đinh khác mau lết đích sang một bên hết cho ta!"


    Tô Tán với Tô Tụng hai người nghe xong lời này liền nhụt chí, may mắn còn có Chu Lập cùng Chu Hành hai huynh đệ cũng đi theo ra, bốn người đều là bạn cùng lứa tuổi, cùng chung một tiếng nói, cho nên mới giảm đi một chút tiếc nuối.


    ''Không biết cái con bé Tuyết Vân này rốt cuộc đi tận biển đông hay là biển nam đây? Đi kêu đại phu thôi mà mất cả nửa ngày không thấy trở về."


    Tô phu nhân nóng nảy, vén ống tay áo lên, trong lúc chờ đợi chỉ đành tự mình tự xử trước, tiến lên ấn huyệt nhân trung.


    Chu phu nhân ở bên cạnh ''tâm can bảo bối" cũng thay nữ nhi mình nhu thuận trước ngực cùng phía sau lưng.


    Hai vị phu nhân ở bên cạnh thấy vậy cũng hợp sức cố gắng giúp, Chu Tiểu Kiều chậm rãi mở đôi mắt đẹp của mình ra, chỉ là đồng tử vẫn như cũ thất tiêu.


    Chu phu nhân nâng khuôn mặt của nữ nhi, bi thương mà khóc: "Ôi, tâm can bảo bối yêu quý của ta a, ngươi thật dọa nương chết khiếp a!"


    Chu Thế An thấy thế cũng lau nước mắt.


    Lại nghe Chu Tiểu Kiều khẽ mở đôi môi đỏ như Chu sa, ngâm nga câu thơ --


    "Thiên hạ đều nói Tiểu Kiều,


    Tiểu Kiều hôm nay quý vô nhan,


    Sơn ngoại thanh sơn lâu ngoại lâu,


    Thủy tín mĩ sắc xuất thiếu niên." (Edit: ta hổng biết dịch thơ đâu nhá ◤(¬‿¬)◥ )


    Nghe xong, đầu óc mọi người trong phòng đều đần thối ra.


    "Tiểu Kiều nói cái gì không đầu không đuôi vậy?" Chu phu nhân nhìn về phía Chu Thế An: "Tiểu Kiều của chúng ta sẽ không phải là ngốc luôn rồi chứ?"


    Chỉ có Tô phu nhân là hiểu rõ được những lời này của Tiểu Kiều, trong lòng thầm kêu không ổn, Tiểu Kiều nhất định đã nhìn thấy Hạo Nhi.


    Tô Tranh lúc này cũng có chút đăm chiêu.


    Mọi người đều tự mình suy tư, chỉ thấy Tiểu Kiều ánh mắt đã hoàn hồn lại, thâm tình chân thành, nhu tình vạn chủng đối với không khí trước mặt nói: "Giương mắt nhìn lên, hoa trong biển, đứng cái tú kì nguyệt sắc thân ảnh, có chút đăm chiêu nhìn nhau một đóa xuân hoa, gió nhẹ phất khởi, hồng nhạt hoa nhi nhẹ nhàng đong đưa, hoảng hốt, xinh đẹp, lại tranh không đi kia nguyệt sắc thân ảnh một tia thanh tú, rất khác biệt......" Nói xong khóe môi hai bên chậm rãi kéo lên, treo trên mặt tươi cười nở rộ, hai dòng máu mũi cũng tùy thời chảy xuống. (Edit: mớ! ta nói mẻ mê zai vãi lồng ) )


    Chu phu nhân sợ tới mức la toáng lên: "Ai da! Tiểu Kiều của ta phát ngốc luôn rồi!"


    Chu Thế An bên cạnh thấy thế cũng hoảng loạn tay chân.


    Đúng lúc này, Tuyết Vân dẫn đại phu đi đến.


    Đại phu đã hành nghề y được vài thập niên, lão lang trung liếc mắt một cái liền nhìn ra cái bệnh tới mức xấu hổ này, xem mạch xong mới nói: "Lão gia, phu nhân xin yên tâm, Chu tiểu thư chẳng qua là đi đường xa đến, khiến cơ thể mệt nhọc, xuất hiện ảo giác, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày liền ổn."


    Tô phu nhân cũng tiến tới trấn an: "Đúng đúng, có lẽ Tiểu Kiều được nuông chiều từ bé, lần này theo đi tới Dương Châu ngồi kiệu đến Vạn An, khẳng định là mệt muốn chết rồi, nhớ hồi ta ta còn trẻ đi theo gia đình cũng bị như vậy, cài gì mà huyễn chứng, dược cũng không ăn, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày liền tốt."


    Chu phu nhân nghe xong, bán tín bán nghi, lau nước mắt hỏi: "Lời này thật sao?"


    Tô phu nhân nói: "Biểu tẩu ta sao lại lừa ngươi, hãy yên tâm đi."


    Đại phu cũng đi theo khuyên vài câu, kê vào đơn chút thuốc bổ để lưu thông khí huyết dưỡng thần, vợ chồng Chu thị lúc này mới yên tâm, thở phào.


    Tiểu Kiều cần tĩnh dưỡng, mọi người liền rời khỏi phòng ngủ, chỉ chừa hai nhũ mẫu ở trước giường hầu hạ.


    Tô Tranh mời Chu Thế An đi cùng mình tới thư phòng, Tô phu nhân cùng hai vị lão bà liền bồi Chu phu nhân đi phòng khách ngồi.


    Lão bà Lý thị nói: "Tiểu Kiều tiểu thư qua tuổi 18, nên tìm gia đình môn đăng hộ đối để gả vào.''


    Chu phu nhân nói: "Ai nói không có đây, những người tới cửa cầu hôn cũng muốn đạp nạp cửa Chu gia, nhưng Tiểu Kiều đều chướng mắt những kẻ đó, Thế An cũng đã nói, mặc kệ phú quý hay nghèo hèn, chỉ cần Tiểu Kiều thích, liền tuyển hắn làm con rể, nếu Tiểu Kiều không thích, mặc cho hắn có núi vàng núi bạc đưa đến bao nhiêu cũng sẽ không đem nữ nhi gả cho hắn."


    Lão bà Từ thị nói: "Yêu, Tiểu Kiều tính tình nữ nhi gia chánh, tính tình tiểu hài tử, các ngươi làm trưởng bối cũng không thể nuông chìu nàng như vậy, hôn nhân là chuyện chung thân đại sự, không thể xem thường."


    Lão bà Lý thị cùng Từ thị đều đứng ở cùng một trận chiến tuyến, lúc này liên tục gật đầu nói: "Nói đúng lắm, người khác không nói, nhưng chỉ riêng nữ nhi được sủng ái của đương kim hoàng thượng Trường Ninh công chúa, ánh mắt cao, hoàng thượng lại dung túng tính tình của nàng. Xem đi, năm nay đã hai mươi còn không có lập gia đình đâu."


    "Ai nha." Chu phu nhân cười xua tay: "Đừng có nói vậy, chúng ta chỉ là nữ nhi Tri Phủ gia sao có thể cùng Trường Ninh công chúa đánh đồng, cổ ngữ nói rất đúng 'Hoàng đế nữ nhi không lo gả', Trường Ninh công chúa chính là đến bốn mươi tuổi, thiên hạ còn không biết có bao nhiêu nam nhân tranh nhau cướp, muốn cưới nàng về nhà đây."


    Lý thị cũng cười: "Nữ nhi của Hoàng đế không lo gả, nữ nhi Chu gia của các ngươi lại càng không lo gả, Đại Tề quốc chúng ta ai mà không biết Tiểu Kiều tiểu thư là thiên hạ đệ nhất mĩ nữ đâu?"

    Nói tới nói lui, cũng chỉ là muốn vuốt mông ngựa.


    Chu phu nhân nghe xong trong lòng rất hưởng thụ, nhưng ngoài miệng vẫn như cũ khiêm tốn nói: "Cái gì mà thiên hạ đệ nhất mĩ chứ, thật sự là muốn chiết sát Tiểu Kiều ."


    Tô phu nhân nhân trong lòng lo lắng, một mực yên lặng ngồi không nói ra tiếng, cũng may có cái lão mụ tử tiến vào tìm nàng chi tiền, nàng liền đứng lên cười nói: "Hai vị muội muội bồi biểu đệ muội tâm sự, ta còn có việc cần thu xếp, không ở trong bồi các muội được."


    Nói xong, Tô phu nhân liền một đường đi vào biệt viện của Tô Hạo, đem lão mụ tử hầu hạ cho Tô Hạo, cùng tiểu nha đầu toàn bộ kêu vào trong viện, thét lớn ra lệnh: "Đều quỳ xuống hết cho ta!"


    Tô Hạo ở trong phòng nghe được tiếng mẫu thân, không biết phát sinh chuyện gì, đi ra nói: ''Các nhũ mẫu đều đã lớn tuổi, thân mình không tiện, không thể không quỳ đi.''


    Tô phu nhân ôn nhu nói với nhi tử bảo bối: "Hạo nhi, không liên quan đến chuyện của con, con chỉ cần trở về phòng đọc sách là được."


    Tô Hạo sau khi trở về phòng.


    Tô phu nhân cũng không để cho nhũ mẫu quỳ, nhưng tiểu nha đầu trong nhóm sẽ không may mắn như vậy, trên mặt đất quỳ một loạt, một đám cúi đầu, thở cũng không dám thở.


    "Chuyện của Tiểu Kiều tiểu thư, các ngươi cũng đều nghe, nàng là khách quý của Tô phủ, nên không có lỗi, cho nên tất cả đều là lỗi của các ngươi, trước đó ta cũng đã tận tình khuyên bảo chỉ dạy lời nói cho các ngươi có phải hay không? các ngươi chả lẽ đều xem nó như gió thoảng bên tai sao? Ân?"





    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ta sẽ nói viết này thiên văn vẻ trong quá trình ta ăn ba cái đại cây táo sao?Thấy có nhân cất chứa, ta lập tức rơi lệ ...... Ô ô ô......

    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản
    Bạch Hồ

  6. The Following 5 Users Say Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


  7. #4
    Chương 3: Vẻ đẹp của Tô Hạo.


    Mời Đọc (Click Here) :
    "Phu nhân." Nha đầu kia lá gan lớn, lúc này đứng dậy nói.


    "Phu nhân lời người đã dạy cho chúng nô tỳ, có đánh chết chúng nô tỳ cũng không dám quên, từ xa thấy Tiểu Kiều tiểu thư đi tới, nô tỳ vốn muốn đóng cửa viện lại, ai ngờ Tiểu Kiều tiểu thư hướng Mỗ mụ nói, nghe tiểu thư nói thế Mỗ mụ bước chân chạy nhanh tới, khẩn cấp phát hỏa với chúng nô tỳ còn quát bảo không được đóng cửa, nói là Tiểu Kiều tiểu thư muốn vào viện ngắm hoa, còn nói do chính phu nhân người ngàn vạn lần dặn dò hạ nhân trong Tô phủ đối với yêu cầu của Tiểu Kiều tiểu thư phải đáp ứng hết, hai phía đều là người do phu nhân phân phó, rốt cuộc chúng nô tỳ ở một bên không biết làm sao cho phải? Trong lúc chúng nô tỳ còn đang phân vân khó xử, thì đã thấy Tiểu Kiều tiểu thư nhanh chân đi vào trong cửa viện..."


    "Chậc chậc, ngươi thật đúng là mỏ nhọn, ta trước đây thế nào không phát hiện ngươi là nhân tài đây?'' Tô phu nhân tuy rằng cũng biết được nguyên nhân do mình thất sách, nhưng ngoài miệng cũng không thẳng thắng thừa nhận.


    "Ta là hướng với các ngươi nói 'Hữu cầu tất ứng'* cũng không phải giả, nhưng ta dạy cho các ngươi lời nói thì các ngươi cũng phải chăm chú chấp hành cho ta! Tay trái và tay phải đánh nhau cũng không phải là không có cách giải quyết nào, hiện nay trong võ lâm cũng không phải là có một môn công phu cao thâm là 'Tả hữu hỗ bác'* sao?"


    (Hữu cầu tất ứng: hễ cầu xin thì được cho.

    Tả hữu hỗ bác: nó giống chiêu thức trong game Tiếu Ngạo giang hồ 3D á. Link: https://www.youtube.com/watch?v=PMo2-51-W0I)


    Phu nhân người đây rõ ràng là đang già mồm không nói lý lẽ.


    Bọn nha đầu đang quỳ dưới đất ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, muốn cười lại không dám cười, chỉ đành phải nghẹn trong họng.


    Kỳ thực, ai cũng đều biết Tô phu nhân là người thường nói năng chua ngoa đậu hũ, nhưng tâm địa lại vô cùng tốt, đối đãi với hạ nhân hào phóng, đối với người hầu trong nhà, tiền lương cung cấp so với nhà khác cũng cao hơn, nhưng mặc kệ như thế nào, ngươi nếu làm nàng mất thể diện trước mặt người khác, mặt nàng nhất định còn đen hơn cả đêm đen, cũng sẽ dùng đủ thủ đoạn khiến cho ngươi biến mất, sự tình lúc đó sẽ càng nghiêm trọng.


    Tô Hạo ở trong phòng nghe được, lo lắng sợ có nha đầu nào không hiểu chuyện mà ngưỡng cổ cãi lại, khiến Tô phu nhân đuối lý sinh giận dữ, sự tình liền trở nên không thể vãn hồi, nghĩ thế liền bước ra khuyên nhủ: ''Nương, xin ngươi bớt giận, cũng không phải chuyện gì to tát, đừng tức giận làm hao tổn thân thể.''


    "Chuyện thành như vậy mà không to tát sao?" Tô phu nhân nuốt xuống ngụm nước bọt nói tiếp: "Chu Tiểu Kiều nếu như coi trọng ngươi, Tô gia trên dưới đều hỏng, cái này cũng không tính là đại sự? Ta nói cho ngươi biết, điều này khôngchỉ là đại sự, hơn nữa còn là chuyện đại đại sự!''


    Tô Hạo tự giác biết được tuổi mình còn nhỏ, nên cho tới bây giờ không nghĩ tới chuyện hôn nhân đại sự này nọ, giờ hỏi phải biết trả lời ra sao.


    Tô phu nhân tiếp tục nói:"Chu Tiểu Kiều bên đó thuở nhỏ đã bị Chu Thế An sủng đến tận trời, nếu nàng nói muốn trăng Chu Thế An cũng không dám làm trái ý nàng, ta nói ngươi biết, Chu Tiểu Kiều nếu nói muốn làm Hoàng đế, Chu Thế An có khi sẽ lập tức tìm cách tạo phản để giúp nàng!" Tô phu nhân dừng lại thở hổn hển, nói tiếp:


    "Thử nghĩ một chút xem, người giống như ngươi tính tình nhu hòa như vậy, nếu như cưới phải tiểu tức phụ đó vào nhà, thì có phải mỗi ngày chịu cảnh sư tử Hà Đông rống không, chả lẽ lại trơ mắt ra nhìn nàng ở Tô gia tác quai tác quái à, ngươi nếu dám nói lời chọc từ con bé ấy, chắc chắn nhạc phụ kia của ngươi lão Thái Sơn Chu Thế An lập tức mang theo gia binh có khi là cả binh lính thành Dương Châu đánh tới, nương cũng là lo cho ngươi nếu gặp phải gia đình như vậy thì cũng không dễ chịu chọc a, chả lẽ ngươi muốn nghiên tập binh pháp cùng bài binh bố trận đối với nhạc phụ của ngươi đối chọi, làm sao ta có thể nuốt trôi được đây?'' (Edit: Best má của năm rồi ._.)


    Tô Hạo nghe mẫu thân nói chuyện khoa trương, nhịn không được thấp mi nín cười, trong lòng cũng biết điều mẫu thân nói đều là muốn nhượng mặt mũi, việc mẫu thân lo lắng kỳ thật cũng không có gì lạ.


    Bên này Tô phu nhân đang cùng Tô Hạo giảng giải chuyện Chu gia lợi hại thế nào, thì bên kia Tô Tranh vừa tiễn Chu Thế An từ thư phòng đi ra, liền một đường đi thẳng đến biệt viện.


    Vừa vào cửa chính liền thấy con trai trưởng đang đứng ở bên cạnh phu nhân, không khỏi trợn tròn mắt mồm chữ O, sững sờ tại chỗ —— cư nhiên lâu ngày không gặp, nhi tử đã trưởng thành, hình dung vẻ đẹp, tới mức làm người phụ thân như hắn không khỏi nhìn thêm vài lần.


    "Chỉ có tống sinh, uyển luyến đứa bé. Năm mười có ngũ, như ngày ở đông. Hương phu nhu trạch, xỉ bạch thần hồng. Đoàn phụ viên di, hạm đạm phù dung. Ngươi hình ký thục, ngươi phục cũng tiên. Khinh Xa theo gió, phi vụ lưu yên. Đổi hướng khinh mĩ, nhìn quanh sinh nghiên. Hòa nhan thiện cười, kiêm mĩ âm dung." (Edit: nguyên câu này mình sẽ giữ nguyên vì chả biết dịch sao ._.)


    Nước Đại Tề nhượng tầng lớp sĩ phu*, từ trước đến nay lưu hành nam sắc, nhất thủ tứ ngôn trường ca, viết chính đó là Đại Tề đệ nhất mỹ nam Tống Tiểu Sử*. Tống Tiểu Sử giỏi ca múa, chính là người được Hoàng đế Tề Thái Tổ của Đại Tề từ khi khai quốc sủng. Tề Thái Tổ có một lần đưa ngọc tỷ giao cho Tống Tiểu Sử bảo quản, sau đó thậm chí còn hạ chiếu muốn đem ngôi vị hoàng đế truyền cho Tống Tiểu Sử, may mà nhờ có Hoàng Thái Tử, mới không khiến Đại Tề hoàng quyền loạn lạc.


    (Tầng lớp sĩ phu: là một tầng lớp tri thức thời phong kiến, có tài và được ăn bổng lộc của triều đình. vì dân vì nước góp công sức xây dụng đất nước)

    (Edit: cảm giác giống Tống Ngọc trong tứ đại mỹ nam trung quốc nhễ )


    Người trong thiên hạ đều cho rằng Tề Thái Tông sau khi đăng cơ sẽ ra lệnh tiêu diệt cả cửu tộc Tống Tiểu Sử, ngay cả Tề Thái Tông cũng có ý định muốn đích thân giết cho hả giận. Nhưng khi vừa thấy mặt người kia, đao kiếm liền rơi xuống đất, cừu hận đều để sau đầu, tiến lên ôm hắn vào trong ngực tìm mọi cách ôn tồn... Nói chung Tống Tiểu Sử hay như vậy là truyền kỳ mỹ nam, tồn tại hơn một trăm năm hiện tại vẫn không ai có thể qua mặt được người này. (Trời đụ =='')


    Tô Tranh từng nhiều lần thấy bức họa của Tống Tiểu Sử lưu truyền trong nhà, một lần nhìn qua thì tâm trí lại bay lên trên, hiện tại nhìn thấy con trai trưởng nhà mình, liền hiểu được vị trí "Đại Tề đệ nhất mỹ nam" của Tống Tiêu Sử đã khó mà giữ được.


    Tiễn tay áo ân mặc dù trọng, tàn đào yêu chưa chung.


    Lấy nam sắc sự nhân, chung quy không phải kế lâu dài.


    Thế nhưng nhi tử sinh ra đã mỹ như vậy, nếu như không bị các vương gia vọng tộc nhìn trúng, hắn Tô Tranh muốn trở thành Thái Thú, sợ cũng là không làm được.


    Trong lúc nhất thời không khỏi khiến hắn sầu lo, Tô Tranh không khỏi xoa xoa hai tay, đứng ở trong viện đi qua đi lại, thì thầm trong miệng:


    "Vài năm không gặp, nhi tử liền lớn lên tuấn mỹ như vậy, mình nên làm như thế nào cho phải đây?"


    Tuy nói khi còn bé mặt mày lúc tuy đó ít nhiều cũng nhìn ra chút manh mối, nhưng nhân thể lại suy nhược nhiều bệnh, xanh xao vàng vọt, Tô Tranh cũng không để trong lòng, không ngờ vài năm lại biến hóa lớn như vậy... Trách không được Tiểu Kiều vì con trai mình khuynh thành, mà làm thi từ cảm thán: "Sơn ngoại núi xanh lâu ngoại lâu, thủy tín mỹ sắc ra niên thiếu", ai...


    Tô phu nhân thấy Tô Tranh nhìn Tô hạo lộ vẻ không thích mà rầu rĩ, trong miệng toàn lẩm bẩm nói không hài lòng bộ dáng của nhi tử, liền lập tức sinh khí, trong tâm cho là nhi tử mình bị ghét bỏ liền đứng dậy, nếu biết kỳ thực nhi tử thật chất là một nữ nhi thì còn không biết muốn như thế nào đây.


    Tô phu nhân trong lòng nghĩ thế liền phát hỏa tới tận đầu, thân thủ liền đem vòng vàng châu ngọc ở trên đầu quăng xuống đất, tóc tai bù xù hướng trên người tướng công ném tới:


    "Ta thấy ngươi đúng là một kẻ không có lương tâm, ngươi cảm thấy đám vợ bé trong lòng ngươi quá quan trọng, liền đem nhi tử của chính thất ghét bỏ đúng không, ngươi nên nhớ rằng vị trí trên quan trường của ngươi ngày hôm này đều là nhờ một tay cha ta đem ngươi đi tiến cử hiền tài, hôm nay con đường làm quan của ngươi đã phát đạt, còn Vương gia của ta xuống dốc, ngươi liền đem ân tình ấy quên hết, chê ghét nổi lên bốn phía...''


    Tô Tranh vội hỏi: "Phu nhân người nói gì vậy, ta nào có ghét bỏ mẫu tử các ngươi?"


    Tô Hạo thấy mẫu thân nháo lên, liền đưa ánh mắt hướng Mỗ mụ và thị nữ, ý bảo các nàng lui ra.


    Chờ mọi người lui ra hết thì đụng phải Tô lão thái gia chống quải trượng ở một bên là vị lão gia nhân hai người cùng nhau tiến vào, cũng không dám hỏi nhiều, đợi Tô lão thái gia đi vào trong viện hậu mới đóng cửa lại, đứng ở bên ngoài hành lang chờ nghe phân phó.


    Tô phu nhân thật sự là sợ Tô lão thái gia, thấy lão thái gia đi tới, thu liễm lại tính tình, tiến lên hành lễ, trong miệng nói: "Cháu dâu bất hiếu, làm kinh động tới lão tổ tông."


    Tô lão thái gia mắt mặc dù có nếp nhăn, nhưng lời nói nghe vào vẫn có lực như cũ, hắn nói:


    "Không điếc không mù, không lo gia đình, các ngươi như vậy mà xứng làm phụ mẫu sao, ta có thể mặc kệ, thế nhưng các ngươi ở trước mặt cháu trai của ta nói điều không nên, ta không cho phép.'' Nói xong liền cầm quải trượng gõ lên đầu Tô Trang, bày tỏ bất mãn.


    Nguyên lai do Tô thái lão gia sốt ruột cho cháu trai của mình, nên chuyển qua ở bên cạnh biệt viện của Tô Hạo, muốn đích thân "nhìn" Tô Hạo lớn lên mới yên tâm. Bởi vì ở ngay bên cạnh, nên hễ bên này phát ra tất cứ âm thanh gì đều nghe rõ hết. Vừa rồi nghe Tô phu nhân hô to rằng Tô Tranh ghét bỏ Tô Hạo, liền lập tức chạy tới chủ trì công đạo.







    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Này cất chứa con số...... Không được, đắc đi xuống ăn cái cây táo an ủi...... Ta là thật thụ sủng nhược kinh, cám ơn các vị duy trì.

    Edit: Wattpad làm tổn thương tâm hồn bé bỏng của ta quớ ~ Cầu yêu thương ahh ~ ( :3」 ∠)

    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản
    Bạch Hồ

  8. The Following 5 Users Say Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


  9. #5
    Chương 4: Tẩu vi thượng sách*


    Mời Đọc (Click Here) :
    *36 kế chạy là thượng sách.



    Lập tức cả nhà Tô Tranh, Tô phu nhân, Tô Hạo cùng lão gia nhân trước sau theo sát Tô lão thái gia đến thư phòng của Tô Hạo.


    Đợi Tô lão thái gia ngồi xuống, Tô Tranh mới ngồi xuống.


    Tô lão thái gia lệnh lão gia nhân lấy cái ghế nhỏ để bên cạnh mình, lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Tô Hạo ngồi xuống.


    Lão gia nhân chuẩn bị đứng ở phía sau lão gia, thấy thế Tô lão thái gia liền nói: "Ngươi cũng tìm chỗ ngồi xuống đi."


    Nguyên lai lão gia nhân đó là lão sư phụ dạy phương pháp điều hòa khí tức của Tô Hạo, tuy rằng năm ngoái mới đến Tô phủ, nhưng nhờ hắn mà thân thể Tô Hạo từng ngày chuyển tốt, Tô gia trên dưới đều đối hắn thập phần kính trọng, cộng thêm tài đánh cờ hay, nên khiến Tô lão thái gia càng thích hắn, sai người dọn dẹp sạch sẽ gian phòng ở trong biệt viện của mình cho hắn ở lại, sớm ngày làm bạn.


    Lão gia nhân nghe lão thái gia cho phép hắn cũng tìm chỗ, liền đúng mực, ở một bên ngồi xuống.


    Mọi người sau khi yên vị ngồi vào chỗ của mình, Tô lão thái gia thanh cổ họng nói: "Tô Tranh, khi nãy ngươi nói sao? Ngươi ghét bỏ Tô Hạo?"


    Tô Tranh sợ hãi: "Tôn nhi không dám."


    Tô lão thái gia hét lớn một tiếng: "Cái gì kêu không dám? Chẳng lẽ đợi hai bên râu của ta dựng thẳng lên thì ngươi liền dám?''


    Tô Tranh tự biết hết đường chối cãi, chỉ đành nói: "Tôn nhi không phải ý tứ này."


    Tô lão thái gia như trước hừ một tiếng, hiển nhiên vẫn còn tức giận.


    Tô Tranh đành phải ăn ngay nói thật đáp: "Chỉ là do Tôn nhi rời đi Thanh Châu bốn năm chưa gặp qua Hạo nhi lần nào, hôm này vừa thấy, dung nhan của Hạo Nhi so với ngày xưa quá đổi khác biệt... Đứa nhỏ thân là nhi trường lớn lên lại mĩ như vậy, chỉ sợ không phải chuyện tốt.'' Càng về sau thanh âm càng thấp xuống, sợ Tô phu nhân sinh khí.


    Tô phu nhân vừa nghe, quả nhiên đôi mắt xếch dựng thẳng lên, hai hàng lông mày viễn sơn* nhếch lên, nhưng mắt thấy lão thái gia còn ở đây, cũng không bạo phát ra.

    (Lông mày viễn sơn tinh tế mà hơi nhếch lên, màu sắc hơi nhạt, thanh tú sáng sủa.)


    Tô lão thái gia vẫn như trước không chấp nhận: "Bộ dạng mĩ như thế mà không phải là chuyện tốt? Nam hài cũng tốt, nữ hài cũng thế, có được bộ dạng đẹp mặt, đều do trời cao ban cho làm lễ vật của phụ mẫu, các ngươi thân là phụ mẫu phải cảm ơn mới đúng. Còn nữa..."


    Tô lão thái gia vẫn gân cổ lên nói tiếp: ''Muốn nói về bộ dạng lớn lên tuấn mĩ của Hạo nhi, trước tiên phải đi tìm căn nguyên đi tìm nguồn gốc, mà quy cho cùng ngọn nguồn cũng do ta, nhớ năm đó, lão già ta được mọi người trong thôn không ai là không biết đến danh ''Vạn An đệ nhất tuấn mĩ'' đâu, hắc hắc hắc.'' (Edit: =='')


    Tô lão thái gia nói đến liền vuốt râu đắc ý nở nụ cười, sau đó ý thức được mình dù gì đã có chắt trai nên phải đứng đắng một chút, liền ở trên mặt một lần nữa hiện lên bộ dạng nghiêm túc, ho khan một tiếng nói:


    "Ý tứ của lão già ta chính là vậy, Hạo Nhi bộ dạng tuấn mĩ hoàn toàn do gia tộc di truyền, cha truyền con, con truyền cháu, cháu lại truyền chắt, cứ truyền xuống như vậy, ngươi nói Hạo Nhi bộ dạng tuấn mĩ không phải là chuyện tốt, thì có phải là đang oán lão già ta không?"


    Tô Tranh khép nép nói: "Tôn nhi không dám."


    Tô lão thái gia hừ một tiếng: "Với sức ngươi mà cũng dám."


    Lúc này, Tô phu nhân vẫn im lắng một bên liền chen miệng nói: "Lão thái gia, trước mắt có một việc còn quan trọng hơn, cháu dâu không thể không nói cho người biết."


    Tô lão thái gia nói: "Ngươi nói đi."


    "Chỉ vì ngày mai là ngày đại thọ chính mươi của người, các khách nhân đường xá xa xôi hôm nay cũng đã chạy tới, trong đó có một nhà của biểu đệ Chu Thế An, con sớm nghĩ, nhà mẹ đẻ của con từ lúc phụ thân bị bãi quan ca ca thì bị sung quân đi Tây Cương về sau càng ngày sa sút, vừa đúng lúc không ảnh hưởng tới Tô gia, mà gia tộc Tô gia lớn như vậy cũng chỉ có vài người làm quan, còn làm quan ở phương bác xa, cách gần nhất cũng chỉ có thể dựa vào Chu Thế An Tri phủ, hơn nữa Tri phủ lại dẫn theo hòn ngọc quý trên tay đến, cũng vì đều này nên con đối với người Chu gia tiếp đãi phá lệ dụng tâm một chút, ai ngờ tự nhiên bị đâm ngang, con bé Chu gia tiểu thư vô duyên vô cớ đi vào trong viện của Hạo Nhi."


    "Chuyện này ta đã biết." Tô lão gia ở cách vách liền nghe rõ ràng rành mạch hết những lời của Tô phu nhân nói với Tô Hạo, chỉ thấy Tô lão thái gia liên tục lắc đầu nói:


    "Không thể để như vậy được, Tiểu Kiều oa nhi này tính tình cổ quái như vậy, Tô gia chúng ta tuyệt không thể thú nàng, nếu không Hạo nhi của chúng ta sẽ bị nàng khi dễ cả đời."


    Nói xong nắm chặt tay Tô Hạo, coi như nếu Tiểu Kiều oa nhi kia có chạy tới hướng hắn dâng tặng tiểu chắt trai cho nàng thì hắn cũng sẽ không chấp nhận.


    Tô phu nhân nói: "Nhưng khi Tiểu Kiều thấy Hạo Nhi, si ngốc, ngơ ngác thiếu điều còn muốn chảy xuống hai dòng máu mũi, con xem thấy, tám phần là đối với Hạo Nhi động tâm tư, nếu chúng ta vừa không muốn đắc tội Chu gia, lại không thể cưới nàng vào cửa, cũng không thể dối gạt lão già bên ấy, con lúc này cũng hết cách."


    "Ân," Tô lão thái gia gật đầu, tỏ vẻ đã lý giải được điều khó xử của cháu dâu, hắn vuốt râu cúi đầu trầm ngâm một lát nói:


    ''Nếu đã như vậy, thì hiện giờ trong ba mươi sáu kế thì chạy là thượng sách nhất.''


    Chạy?


    Vợ chồng Tô Tranh mở to hai mắt nhìn về phía Tô lão thái gia, vẫn bộ dạng lẳng lặng ngồi ở một bên Tô Hạo, thấy vậy cả hai nâng lên tròng mắt hỏi: "Chạy? Biết chạy đi đâu bay giờ?"


    Tô lão thái gia vỗ bàn tay trắng nõn bé nhỏ của Tô Hạo: "Phụ thân ngươi là Thanh Châu Thái Thú, lần này hồi hương là để chục thọ thái gia gia ta, đợi cho đại thọ qua, hắn hoàn tất công việc trong gia tộc, sẽ hồi Thanh Châu, đến lúc đó ngươi liền cùng phụ thân cùng nhau đi, Thanh Châu cách Giang Nam trăm ngàn dặm, con bé Tiểu Kiều kia cũng không có khả năng đuổi tới Thanh Châu." (Edit: hình như nhớ ko nhầm con mẻ mê trai tới mất dí theo Hạo nhi thì phải )))


    Tô phu nhân nói: "Việc này xác thực có thể xem là diệu kế, nhưng để Hạo Nhi đi Thanh Châu, ta làm nương nói cái gì cũng phải đi theo, hai bà vợ bé kia khẳng định cũng không cam lòng ở lại Vạn An, đến lúc đó chẳng phải chỉ còn lão gia người lẻ loi một mình trong phủ...... Bảo chúng ta phận làm hậu bối như thế nào yên tâm đây?"


    Tô Tranh cũng nói: "Điều này không thể."


    Tô lão thái gia nghĩ: "Các ngươi nếu thật sự hiếu thuận ta, liền đem ta một đạo giết chết không phải tốt lắm sao."


    Tô Tranh đôi nghe xong lập tức bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, vừa muốn nói không thể, đã thấy Tô Hạo chớp hai hàng lông mi thon dài nói: "Thanh Châu chỗ Sơn Đông, cách kinh thành không xa, sang năm đi thi hội cũng tiện."


    Thi hội?!


    Tô Tranh cùng Tô lão thái gia cằm thiếu chút nữa rớt xuống đất, cơ hồ trăm miệng một lời hỏi: "Cái gì thi hội?"


    Tô Hạo nói: "Đương kim Thánh Thượng hạ chiếu khoa thi cử, nương cũng đã vì Hạo Nhi lấy xuất thân tú tài, giờ đây Hạo Nhi đã sẵn sàng đến kinh thành lấy tư cách tham gia thi hội."


    Tô Tranh cùng Tô lão thái gia cũng không phải không biết chuyện Hoàng đế mở khoa cử thủ sĩ, chính là sự kiện này rất lớn, không chỉ có bọn họ, Đại Tề tam đại thế tộc -- Giang Nam thế tộc, Sơn Đông thế tộc, Quan Tây thế tộc, không ai không phản đối.


    Cho tới nay, Hoàng đế tuyển quan viên đều là từ Cửu phẩm công chính chế, các cấp quan viên đều từ địa phương gia tộc quyền thế đề cử, trải qua hơn trăm năm, dần dần hình thành tam đại thế tộc, sinh mệnh phú quý, đảm nhiệm chức vị quan văn cấp cao trong triều đình, không cùng dân thường tứ hôn, thậm chí địa vị cũng bất đồng.


    Nay Hoàng Thượng muốn mở khoa cử thủ sĩ, kẻ lang than, bọn nông dân, thậm chí cả khất cái trên đường, chỉ cần đọc qua thư từ, trong nháy mắt có thể tiến dần từng bước, vượn đội mũ người, cùng đệ tử thế tộc cùng ngồi cùng ăn, cho nên nói khoa cử thủ sĩ này căn bản chính là cái bạt tay vào mặt tam đại thế tộc.


    Tô gia là một trong Giang Nam thế tộc, như thế nào lại tự chui đầu vào rọ đồng ý lần thủ sĩ tân sách này? Lại càng không thể làm con cháu mình bỏ cuộc ý định tham gia cuộc thi.


    Tô phu nhân tự nhiên là hiểu lập trường của Tô gia, cho nên mới lừa gạt tướng công cùng lão gia gia.


    Lập tức Tô lão gia vừa nghe liền biết là chủ ý của Tô phu nhân, ánh mắt hướng Tô phu nhân trừng.


    Tô phu nhân tự biết đuối lý, ánh mắt đảo tới đảo lui, chính là không dám nhìn thẳng hướng ánh mắt hai nam nhân đang trừng nàng.


    Tô Tranh vốn là kẻ sợ vợ, lúc này nghê thấy liền tức giận đến cực điểm, đứng lên một cước gạt ngã ghế dựa chỉ vào phu nhân mắng: "Hảo cho ngươi cái Vương Hi Phượng, ta bốn năm không quản ngươi, ngươi thật đúng nghĩ mình tài giỏi!"


    "Phụ thân." Tô Hạo đi qua giữ chặt tay Tô Tranh.


    "Việc này vốn là chủ ý của hài nhi, người đừng trách lầm mẫu thân."


    "Chủ ý của ngươi?"


    Tô Tranh trừng liếc mắt nhìn nhi tử, vài năm trước thân thể của ngươi không tốt ta còn lo lắng ngươi bị gió bão cuốn đi, nay thân thể vừa vặn tốt lên được một chút thì liền nảy ra chủ ý? Tô Tranh mới không tin lời hắn. Suy nghĩ nhất định là do phu nhân nhà mình dạy hư.


    Tuy rằng hiện tại biết người đứng trước mắt hắn Tô Hạo cơ thể đã sớm không còn gầy yếu, linh hồn nhát gan.


    Đương nhiên, hiện tại cũng không phải linh hồn cường đại, chỉ là một nữ sinh vào đầu tháng ba bình thường trong một ngàn năm sau mà thôi.


    Chuẩn xác mà nói, là một nữ sinh thích đọc sách, tiểuthư nữ một quả của ta phú Đệ nhị bạn gái toàn văn đọc.


    Tuy rằng chỉ là học sinh trung học, nhưng theo như lịch sử thư thượng đã biết, khoa cử thủ sĩ thay thế được cửu phẩm công chính chế, tuyệ không thể thay đổi lịch sử thuỷ triều.

    (Edit: chặc! 3 đoạn này hình như tác giả nói nhảm hay sao á )


    Lập tức Tô Hạo nâng nghế dựa dậy, lôi kéo phụ thân đại nhân một lần nữa ngồi xuống, lại thay mẫu thân làm sáng tỏ: "Chuyện này thật là chủ ý của hài nhi."


    Tô lão thái gia vốn cũng chuẩn bị hướng Tô phu nhân phát hỏa, nghe Tô Hạo nói vậy, lời nói đến bên miệng lại nuốt trở về, chính là có điểm mất hứng nhìn Tô Hạo.


    Tô Hạo đố với Tổ phụ cười nói: "Làm đệ tử thế tộc, không có người nguyện ý cùng người bình thường hợp tác, điều đó khiến chúng ta không thể nào nhìn thấy được hy vọng của người nghèo, sẽ khiến họ khởi nghĩa tạo phản, đến lúc đó tất thiên hạ sẽ đại loạn. Sử sách mất đi tên họ, bắc mang vô số hoang khâu. Thiên hạ thái bình mới là điều dân chúng cùng gia tộc chúng ta mong muốn."


    Lão gia nhân một mực yên lặng ngồi ở một bên nghe được lời nói của Tô Hạo không khỏi trong lòng chấn động, trong mắt hiện lên một đạo tinh quang, trong lòng âm thầm vui mừng vì bản thân không có nhìn lầm người.


    Tô Tranh khoát tay: "Ngươi từ sách đọc, cũng không chính thức được tiên sinh dạy qua, cũng không biết ngươi mỗi ngày đều xem cái gì, có thể nói ra những lời như vậy."


    Tô lão thái gia ho khan một tiếng, thần sắc hồi phục.


    Tô Hạo nói tiếp: "Hoàng đế hạ chiếu khoa cử thủ sĩ, tuy rằng chỉ là vì củng cố hoàng quyền, nhưng cũng một phần đáp ứng tâm tư của người dân, thiên ý do trời, Tô gia chúng ta cớ sao không làm đây?"


    Tô Tranh rốt cục thở dài thừa nhận: "Những đệ tử thế tộc khác cũng không nguyện đi thi khoa khảo, nếu người Tô gia chúng ta đi thi, khẳng định sẽ bị chê cười, từ nay về sau không cần nghĩ tái ngẩng đầu lên làm người."


    Tô Hạo nói: "Bọn họ cười là bọn họ, chúng ta làm là chuyện của chúng ta, tựa như ngoại tổ phụ của ta bị bãi quan, đại cữu cữu bị sung quân giống nhau, Vương gia khóc là chuyện của Vương gia, không lầm thì Thôi gia của Chu gia còn không phải cũng cười theo sao?''


    Tô phu nhân thở dài: "Đừng nói đến Thôi gia của Chu gia nữa, chính là phụ thân ngươi cũng không dám đứng ra nói, thời thế ngày nay thật sự là ngoài nóng trong lạnh a."


    Tô Hạo nói: "Thanh Châu gần chỗ Sơn Đông, Sơn Đông thế tộc rắc rối khó gỡ, khắp nơi hoành hành, phụ thân thân là Thanh Châu Thái Thú, tuy có danh tiếng, nhưng cũng chỉ là con rối, bản thân còn không đảm bảo, làm sao dám đến bảo Vương gia?"


    Tô Tranh nghe xong, chỉ cảm thấy cũng đúng, thiếu chút nữa từ trên ghế nhảy dựng lên -- người dám nói ra lời nói này thật sự là đứa con trai trưởng yếu đuối của mình Tô Hạo sao? Tuy khi nói thanh âm nhợt nhạt, còn mang theo vài phần trẻ con, nhưng lại làm mình nhìn với cặp mắt khác xưa...


    Tô Hạo nói tiếp: "Cho nên mới nói, hiện tại trong thế tộc mỗi người cảm thấy bất an, ai cũng cố không hơn ai, chúng ta Tô gia cần gì phải đi tránh ánh mắt của người khác? Trời biết giúp người giúp mình, hài nhi tựa nhiên không tự đại, tương lai phụ thân cũng giống ngoại tổ phụ như vậy, bị xa lánh hãm hại, hài nhi cũng không thể chỉ trốn ở góc phòng ngồi khóc nỉ non, dùng cái gì để báo đáp công lao sinh dưỡng của phụ mẫu đây?"


    Tô lão thái gia rốt cục lên tiếng: "Chuyện này đợi một nhà đến Thanh Châu nói sau." Kỳ thật tâm ý đã động.


    Tô Tranh gặp tổ phụ tỏ thái độ, tự nhiên không dám nói thêm cái gì.


    Ngày hôm sau là đại thọ chín mươi của Tô lão thái gia, khách quý chật nhà, Tô phu nhân ở ngoài thu xếp, việc bất diệc nhạc hồ*.


    (Bất diệc nhạc hồ (不亦乐乎): diễn tả tình thế, tình hình phát triển đến tình trạng cao nhất | quá mức; cực độ; phi thường...)

    Tô Hạo vẫn như trước thích lui tới thư phòng đọc sách, vẫn không thèm ra nội viện dù một bước.


    Chu Tiểu Kiều sau khi tỉnh, Mỗ mama cùng thị nữ đều vây quanh ở bên cạnh giường nàng như nói nàng bị ảo tưởng vân vân, mà cũng không nghe được nàng nói gì, tuy rằng đầy bụng hồ nghi, như trước trong đầu nghĩ tới nghĩ lui, nhưng cũng khó mà nói được, chính là ở trong Tô theo trí nhớ đi tìm thân ảnh ấy, đáng tiếc là không có thu hoạch.


    Đến buổi tối, tân khách tản đi, Tô gia, Tô lão gia cùng phụ thân nàng nói muốn dẫn cả nhà đi Thanh Châu một chuyến, nàng ở bên cạnh nghe xong, cảm thấy có chút kỳ quái, âm thầm đặt trong tâm.





    Tácgiả nói ra suy nghĩ của mình: Đáng thương cho đứa trẻ trong sáng Tô Hạo.

    Edit: Mợ bờ! tận 4 chương toàn nói về nhan sắc của thím Hạo ಠ_ಠ

    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản
    Bạch Hồ

  10. The Following 5 Users Say Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


  11. #6
    Chương 5: Thi Hội.



    Mời Đọc (Click Here) :
    Ngày thứ hai sau đại thọ chín mươi của Lão thái gia, Chu Thế An vì có công việc nên không tiện ở lâu, cáo từ về Dương Châu.

    Theo lẽ Chu phu nhân phải cùng phu quân mình trở về, chỉ có điều Chu Tiểu Kiều làm nũng quá, nhất quyết muốn ở lại thêm mấy ngày, Chu phu nhân không thể làm gì khác, đành chiều theo ý nàng.

    Việc Chu Tiểu Kiều cố ý lưu lại, mỗi ngày cũng không khác nhau, trừ bỏ ăn rồi ngủ, thì phần lớn thời gian đi lại khắp nơi trong Tô phủ, giống như linh hồn vứt vững, đem tất cả người trong Tô phủ từ trên xuống dưới dò xét kỹ, già trẻ không chừa một ai, vì nàng sợ rằng mỹ thiếu niên kia đang dịch dung cải trang thành người khác.

    Chu Lập, Chu Hành vốn sủng ái muội muội, cũng không quan tâm chuyện này hoang đường tới cỡ nào, chỉ lo cùng nàng dạo quanh.

    Tô Tán, Tô Tụng hai tên này thì y như đĩa đói bám người, ánh mắt thì như muốn mọc luôn trên người Tiểu Kiều, nàng đi tới đâu thì đều theo tới đó, một tấc cũng không rời.

    Ba vị tiểu thư của Tô gia, đều chỉ mới mười tuổi, nhất thời hiếu kì, tay túm lấy góc áo nhũ mẫu đến xem náo nhiệt.

    Hơn nữa vì muốn chiếu cố các vị công tử mà từ bà mụ đến các tiểu nha đầu, cùng hàng chục người trong phủ, khắp nơi không giờ khắc nào được bình yên, đi tới đâu đều khiến gà bay chó sủa.

    Tô phu nhân dù nhìn không được, cũng chỉ có thể ở sau lưng thầm than vài tiếng, trong lòng thì càng thêm khẳng định con bé Tiêu Kiều này tuyệt đối không thể rước vào nhà, liền khẩn cấp sai hạ nhân chuẩn bị mọi thử để đi chuyển về phía bắc.

    Ba ngày sau, Tiểu Kiều tiểu thư ước chừng nháo mệt mỏi, mọi chuyện cũng dần yên ổn xuống.

    Tô phu nhân vừa thở phào một hơi, ai ngờ Tiểu Kiều tiểu thư tự nhiên đi đến trước mặt nàng hỏi:

    "Như thế nào mấy ngày nay ta chưa từng gặp qua biểu đệ Tô Hạo?''

    Tô phu nhân vừa nghe, không khỏi hết hồn, nhưng biểu tình trên mặt cứng đờ, làm bộ trấn định:

    "Mấy ngày nay Tô Hạo trở bệnh, đại phu muốn hắn nằm trên giường tịnh dưỡng, cho nên không tiện đi lại.''

    Nhũ mẫu cùng bọn thị nữ ở một bên cũng lên tiếng phụ họa theo, nhưng khoa trương nhất vẫn là hai huynh đệ Tô Tán, Tô Tụng. Bởi vì từ nhỏ đã ở bên cạnh mẹ đẻ lỗ tai lúc nào cũng nghe những lời nói xấu, cho nên trong lòng lúc nào cũng ghen tị với con trai trưởng Tô Hạo, lập tức thêm mắm thêm muối, tới mức đem Tô Hạo nói thành gì mà từ nhỏ hoạn ho lao, nay chỉ còn một ngụm dư khí, mệnh ngắn không sống được bao lâu.

    Thật sự là một lũ súc sinh!

    Tô phu nhân suýt chút nữa muốn ọc máu trào đờm với bọn chúng, nhưng trên mặt vẫn cố gắng nặn ra nụ cười, khuyên bảo Tiểu Kiều:

    ''Con nghe đấy, Tô Hạo thật sự không tiện đi lại cho lắm.''

    Tiểu Kiều tiểu thư bằng trí thông minh của mình, hơn nữa mấy ngày nay lúc nào cũng bình thản đi khắp nơi trong phủ điều tra, bây giờ nhìn thấy biểu tình của Tô phu nhân, trong lòng đoán được bảy tám phần. Nhưng do không có chứng cớ cũng không thể ở trước mặt bà công khai nói toạc ra.

    Nàng suy nghĩ rất nhiều lần, vẫn không hiểu vì sao Tô gia lại phải giấu một mỹ nam như ngọc như vậy ở trong phủ không cho người ngoài gặp?

    Ngày hôm sau, Tiểu Kiều tiểu thư mang theo đầy bụng băn khoăn ly khai Tô gia.

    Thời điểm rời đi, hồi đầu liếc mắc nhìn, ánh mắt xuyên qua thời không, nhìn về hướng bụi hoa nơi thiếu niên ngày ấy đứng, mặt không khỏi giãn ra khẽ mỉm cười -- Tô lang, một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại. (ed: ta mà là Hạo nhi, chắc trốn luôn cho r =='')

    Nàng ngoảnh đầu nhìn lại, nụ cười vốn là dành cho Tô Hạo. Hai tên Tô Tán, Tô Tụng thấy được xương cốt lập tức rã rời, do phía sau không có tường để đỡ, thân thể thuận thế ngã ngồi xuống đất, miệng mở to nước miếng chảy dài ba thước. (ed: tỡm thế ...)

    "Ai nha! xem các ngươi có bao nhiêu tiền đồ này!"

    Nhìn cỗ kiệu của Chu phu nhân đi xa, hai bà vợ nhỏ nhìn lại nhi tử nhà mình, dở khóc dở cười tiến lên đá một cước, lệnh gia nhân nâng dậy.

    Tô phu nhân đi ngang qua, khóe miệng cong cong, vung khăn cầm trong tay ra, dáng vẻ bất cần đời lướt qua.

    Trong lòng hai bà vợ nhỏ không khỏi ''Ta phi!'' một tiếng.

    Mười ngày sau, hết thảy chuẩn bị thỏa đáng, đem phòng ốc điền sản cùng mặt tiền cửa hàng kinh doanh giao cho người trong tộc đức cao vọng trọng quản lý, Tô gia quyết định đi về hướng bắc.

    Bở vì có lão thái gia đi cùng, nghĩ đi đường thủy ít rờm rà, cho nên một nhà Tô gia lựa chọn đi đường thủy. Trước từ kinh hàng Đại Vận Hà đến kinh thành, xong chuyển đường biển đến Thanh Châu.

    Một ngày này, thuyền từ Vạn An lên đường, nhất thời có tiếng kêu la vang trời, trên bờ một trận rối loạn, nguyên lai Tiểu Hạnh Nhi ôm bọc nhỏ dọc theo bờ sông chạy theo thuyền, phía sau nương của nàng đang đuổi theo, vừa chạy vừa mắng.

    "Nếu để ta bắt được nhất định sẽ chặt chân của ngươi, cũng không soi gương xem bản thân có bao nhiêu cân lượng, Tô đại lão gia như thế nào đồng ý cho ngươi đi Thanh Châu chứ!''

    Nguyên lai Tô phu nhân cân nhắc Tiểu Hạnh Nhi tuổi còn nhỏ, làm không được chuyện gì, nếu dẫn theo trái lại phải chiếu cố nàng, liền quyết định đem tên Tiểu Hạnh Nhi xóa đi, tuy rằng trong lòng biết Tiểu Hạnh nhi cùng Tô Hạo cảm tình tốt vô cùng.

    "Công tử! Tiểu Hạnh Nhi cũng phải đi Thanh Châu! Tiểu Hạnh Nhi muốn cùng với công tử ở chung một chỗ!"

    Tiểu Hạnh Nhi bị nương nàng dí theo phía sau, nóng nảy hướng thuyền khóc lóc kêu vài tiếng liền thả người nhảy xuống sông bơi tới. (ed: (゚ロ゚)! )

    Việc này không chỉ có nương Tiểu Hạnh Nhi, mà ngay cả Tô phu nhân cũng bị dọa, nhìn thấy Dao Cầm chạy vào khoang thuyền, liền biết Tô Hạo không muốn việc này xảy ra, liền phân phó người đem Tiểu Hạnh Nhi vớt lên thuyền, tiểu nha đầu này ở giữa sông la hét ầm ỉ uống không ít nước, bị nước làm nghẹn cả mặt y như cái bánh bao chiều. Sau khi lên thuyền ''Phốc'' một tiếng phun ngụm nước ra ngoài, vô tình trúng vào người Tô Hạo đang đi tới, Tô Hạo cũng mặc kệ, chỉ tiến đến bên cạnh Tiểu Hạnh Nhi hỏi nàng như thế nào?

    Xác định Tiểu Hạnh Nhi không có việc gì liền đỡ nàng tiến vào khoang thuyền thay quần áo.

    Tô phu nhân nhìn ở trong mắt, trong lòng không khỏi cảm khái ''chậc chậc'' Hạo Nhi tương lai khẳng định là mầm móng hại người a, đáng tiếc nàng lại là nữ nhi, ai... Nổi khổ này của ta ai có thể hiểu đây?

    Ta thông minh quá cũng khổ a.

    Tô phu nhân mèo khen mèo dài đuôi nghĩ.

    Mấy ngày sau, thuyền đi đến một chỗ khúc sông phồn hoa, nhưng nhưng thấy hà diện thượng tiêu quản lân tập, thuyền phảng như mây, đèn đuốc vạn điểm, gian lấy tinh ảnh huỳnh quang, chằng chịt khó phân biệt.

    Tô Tranh đứng ở mũi tàu, đưa mắt nhìn bốn phía, tâm tình tốt, lệnh cho gia phó đang đứng ở bên cạnh mình sai người sắp xếp, trang trí lồng đèn, mang rượu lên, thức ăn cùng trái cây, một nhà ngồi vây quần bên nhau dùng bữa nói chuyện phiếm, uống rượu bình thơ, Tô Tranh hưng trí ngẩng cao, cầm tiêu trên tay, uyển chuyển du dương thổi một khúc ''Ức Giang Nam.''

    Khúc xong, Tô phu nhân dựng thẳng lên một cây ngón tay chọt đầu Tô Tranh: ''Nói thêm nữa! này không còn ra Giang Nam đâu liền ức khởi Giang Nam đến đây!"

    Tất cả mọi người cười to. Hai vị vợ bé cũng câu khóe miệng lên.

    Tô phu nhân vì muốn cùng phu quân hợp tấu, lệnh gia phó đưa đàn tranh đến, thủ một khúc ''Xuất thủy liên.''

    Già nhưng vẫn phong lưu chính ở chỗ này diễn cái gì xuất thủy liên?

    Hai vị vợ bé trong lòng thầm oán, không cam lòng yếu thế, ôm cầm, tấu một khúc ''Thuyền đánh cá xướng vãn'', cùng ''Xuân giang hoa Nguyệt Dạ.''

    Mọi người đang cao hứng, bỗng thấy Tô Tán, Tô Tụng về phía khoang thuyền ngây ngốc đi qua.

    Chớ không phải là Tiểu Kiều trốn ở trên thuyền theo tới chứ?

    Hai vị vợ bé suy nghĩ, nhìn theo hướng ánh mắt của hai huynh đệ, thấy một thiếu niên áo trắng mỹ mạo như bạch ngọc, vạt áo phấp phới, khóe miệng khẽ câu lên, đứng ở nơi đó, lệnh Nguyệt Hoa thất sắc.

    Tuy là nam hài, nhưng gương mặt lại mỹ so với Tiểu Kiều càng đẹp hơn..... Mặt mày giống như đã từng quen biết...... Tô Hạo?!

    Hai vị vợ bé cả kinh thiếu chút nữa ấn đoạn cầm huyền.

    Nguyên lai Tô Hạo từ lúc lên thuyền chỉ ở trong phòng rất ít khi ra cửa, nếu đi ra thì cũng theo đúng lời dặn của Tô phu nhân là phải đeo khăn, bịt mặt như ninja lead, để người ngoài không nhìn thấy bộ dáng của nàng, cho đến hôm nay xem như là lần đầu tiên xuất hiện ở trước tầm mắt mọi người.

    Tô Hạo là bị nhạc thanh hấp dẫn, tiến lên phía trước.

    Nàng lúc trước có học qua đàn tranh, nhưng sở học nhạc phổ là thất âm thang âm, mà thời đại này là cung, thương, giác, trừng, vũ năm cái thang âm, cho nên bất luận là nhạc khí thượng vẫn là nhạc lý tri thức thượng đều còn không có thích ứng. (Ed: cái này thì ta chịu r )))

    Tuy rằng chính mình sẽ không điều ti phẩm trúc, nhưng nghe đến thanh âm của cầm tranh không khỏi muốn tiến tới.

    Tô Tranh nhìn Tô Hạo, cười gọi: "Hạo Nhi, ngươi cũng lại đây ngồi đi."

    Tô Hạo liền đi đến, hướng các trưởng bối hành lễ sau mới hướng hai vị huynh trưởng, rồi hướng chỗ bên cạnh Tô phu nhân ngồi xuống.

    Hai vị vợ bé cùng cả đám nữ tử ở đây hồn chưa về kịp.

    Tô Tranh cách bốn năm mới nhìn thấy nhi tử, mà Lý thị cùng Từ thị có lẽ không chỉ bốn năm, các nàng cũng nhớ không nổi đã bao nhiêu năm không gặp Tô Hạo... Ít nhất năm năm đi?

    Cho dù ở cùng một tòa viện, các nàng cũng chả muốn nhìn đến, hận không thể trù Tô Hạo chết quách đi cho rồi.

    Tô phu nhân gặp hai vị vợ bé cứ thế chết lặng không hé một lời, tâm tình tốt hơn rất nhiều, như được chích máu gà, khảy một khúc giai điệu vui ''Trung Thủy Ương'', Tô Tranh lại thổi, cứ vậy hai người cùng nhau xướng.

    Tất cả mọi người yên lặng ngồi nghe, lão thái gia còn lại là một phen chức vụ quan trọng ngồi ở mũi tàu, bên cạnh lão gia nhân.

    Lúc này hắn quay đầu hướng lão gia nhân nói:

    "Người sống chín mươi, có này thiên luân chi nhạc, phu phục hà cầu!" Nói xong vuốt râu cười to.

    Lão gia nhân cũng cười, ánh mắt dừng ở trên người Tô Hạo.

    Hơn nửa tháng sau, một nhà tới Thanh Châu.

    Chuyện đầu tiên Tô phu nhân làm chính là tìm một chỗ yên tĩnh ở trong phủ Thái Thú, lệnh hạ nhân quét lau sạch sẽ, làm nơi đọc sách cho Tô Hạo.

    Tô Hạo bởi vì cuộc thi hội năm sau, mỗi ngày chuyên tâm ôn sách, chưa từng nghĩ tới việc chơi bời.

    Thoáng một cái nửa năm trôi qua, đến hạ tuần mùng năm tháng một.

    Ngày thi hội đầu tiên nhầm vào mùng chín tháng hai, thời gian cũng gần đến, Tô Tranh cùng Tô lão thái gia cũng đã cho phép, theo lý lúc này Tô Hạo nên chuẩn bị lên đường.

    Nhưng Tô phu nhân lại do dự.

    Tô Hạo dù sao cũng là thân nữ nhi, triều đình mệnh lệnh rõ ràng khoa cử cuộc thi chỉ có nam tử mới có thể tham gia, vạn nhất tương lai sự việc bị bại lộ thì tính sao đây?

    Tuy rằng nàng không đem thế gian phàm quy tập tục để vào mắt, nhưng tội khi quân vẫn làm cho nàng có chút lo lắng.

    Đâu phải có mỗi chuyện đó, Tô phu nhân trải qua một phen hỏi thăm, biết được thi hội thế nhưng yếu khảo tam tràng, mỗi tràng tam thiên, liên khảo cửu thiên, toàn bộ khảo hoàn tài năng xuất trướng, lại không thể mang theo người hầu -- vậy lúc ăn cơm, ngủ làm sao bây giờ?

    Tô Hạo là do một tay nàng nuôi dưỡng, nàng phải cấp biết bao nhiêu trân bảo để nuôi dưỡng nữ nhi lớn lên nha! Kêu nàng như thể nào chịu được cảnh nữ nhi mình phải chịu khổ sở như vậy?

    "Hi Phượng a, ngươi như thế nào còn không chuẩn bị đồ đạc cho Hạo Nhi?"

    Mới đầu không đồng ý, nhưng Tô lão thái gia lúc này trái lại thúc giục nàng:

    "Ta không tin yêu cầu nhỏ như vậy mà tiểu tôn cũng không làm được, ngươi trước chuẩn bị, đừng làm chậm trễ cuộc thi của tiểu tôn ta."

    Tô Tranh cũng thúc giục:

    "Trong khoảng thời gian này ta luôn nghĩ, Hạo nhi nếu đã quyết định như vậy, chúng ta thân là phụ mẫu nên thành toàn cho hắn mới phải, mùng chín tháng hai là thủ tràng, ngươi nên thay hắn thu xếp hành trang."

    Tô Hạo cũng đi theo không được năn nỉ.

    Tô phu nhân đâm lao phải theo lao, chỉ phải thầm than một tiếng

    "Thật sự là tự làm bậy không thể sống nha!" Sau đó mới bắt đầu chuẩn bị.

    Đầu tháng hai, Tô Hạo cùng hai vị nhũ mẫu, hai thư đồng cùng sư phụ, rời khỏi Thanh Châu, đi kinh thành.

    Trận đầu là thiếp kinh, trận thứ hai khảo thi phú, đệ tam tràng cuộc thi sách.

    Sau chín ngày thi cử, Tô Hạo cả người gầy một vòng.



    Edit: Ta biết có nhiều người ''nhớ thương'' ta lắm. Cũng không thể trách ta a~ _( :3」 ∠)

    Bởi vì ta đang mắc phải một căn bệnh của thế kỉ. Mang tên là ''Lười'' ╮( ̄ω ̄

    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản
    Bạch Hồ

  12. The Following 2 Users Say Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •