+ Trả lời chủ đề
Kết quả 1 đến 7 của 7

Xem kiểu ghép

  1. #1

    Đại Khanh Vu Mặc - Quang Tự




    Tên Truyện: Đại Khanh Vu Mặc.

    Tác giả: Quang Tự.

    Thể loại: Cung đình, nữ phẫn nam trang, tình hữu độc chung, 1x1, HE.

    Bản raw: 45 Chương (Hoàn)

    Tình trạng edit: Tùy hứng ~

    CP chính: Tiêu Tử Mặc x Tiêu Minh Hi.

    Edit: Mều Bự.

    Truyện được đăng song song tại Wattpad

    Văn Án:


    Mời Đọc (Click Here) :
    Hai người đồng dạng đều là hoàng thân quốc thích, trên người cũng đồng dạng tản ra khí chất quý tộc như nhau.

    Một người sắp tiếp nhận ngôi vị ''Hoàng đế''.

    Còn người kia thì lại có thân phận là ''Quận Chúa''. Đại tiểu thư của Minh Vương phủ.

    Cả hai chỉ đều vô tình gặp nhau. Nhưng cũng đủ để lại trong tâm đối phương hình bóng của nhau.

    ''Nếu ngươi có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế nhân, không ngại đồng cam cộng khổ bên cạnh ta, vì ngươi ta có thể phụ cả thiên hạ.''

    ''Hoa lạc bạch thủ bất kham hi, lưu niên tự thủy chẩm khả mặc.''

    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản


  2. The Following 3 Users Say Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


  3. #2
    Mở đầu:


    Mời Đọc (Click Here) :
    Ở trước và sau mấy trăm năm, phân phân rồi lại hợp hợp, thiên hạ tứ phân ngũ liệt.


    Trải qua gần cả trăm năm đánh giá, dốc hết sức lực tại Trường Giang, thuộc dòng dỗi Tiêu Vương Triều hiện vẫn không thể nào yên lòng với Bắc Miểu ở bên kia bờ sông. Hàng năm vẫn thường đóng quân, huấn luyện từ một cái trại binh nho nhỏ thì Bộ Lạc lại có dấu hiệu dần dần lớn mạnh vì muốn chiếm lấy Trường Giang, trước tiên phải lấy vùng Bắc Miểu để định cư, nhưng cả hai nước cho tới nay từ phòng thủ cho tới thể lực đều ngang bằng nhau, ai cũng không nguyện cùng đối phương gây chiến, vì biết được kết cục cũng chỉ làm tổn binh hao tướng, quốc gia diệt vong .


    Tiêu quốc một năm, Tiêu vương triều chính thức dựng nước - Đại Tiêu.


    Cùng năm ấy, Bắc Miểu dựng nước, tạm thời thiên hạ khôi phục thái bình. Nhưng chính cái gọi là ''phân lâu tất hợp, hợp lâu tất phân' ', hiện nay cả hai nước đều đối lập. Khó có thể đoán trước thì năm nào tháng nào tái khởi phong vân.


    Đại Tiêu, Hoàng thượng đương nhiệm là Tiêu Hạo, ở dưới gối có một nam một nữ, nhưng do hoàng thái tử Tiêu Tử Minh đi theo Tiêu Hạo hàng năm chinh chiến ở nơi sa trường, thật bất hạnh chết lúc tráng niên, chỉ còn lại người nữ nhi ba tuổi Tiêu Tử Mặc.


    Tiêu Hạo vì quá thương tâm, liền đem Tiêu Tử Mặc ở trong cung mà đổi thành nam trang, truyền ra bên ngoài rằng mình còn một nhi tử, đem ngôi vị Thái Tử truyền lại, ý muốn ngày sau thay chính mình ngồi trên ngôi vị.


    Mãi cho đến hôm nay, Tiêu Tử Mặc đã được mười sáu tuổi, trừ bỏ Tiêu Hạo cùng nha hoàn ở bên người, thì chả ai biết thân phận nữ tử của nàng.


    Đệ đệ Tiêu Thiên. Tại lúc Đại Tiêu vừa dựng nước đã được phong làm Minh Vương. Tiêu Thiên cho đến nay thì cũng chỉ có duy nhất một nữ nhi là Tiêu Minh Hi, có thể nói là một tuyệt thế tài nữ.


    Mấy năm nay trừ bỏ một ít chuyện không đáng có thì thiên hạ coi như thái bình. Tiêu Tử Mặc từng ngày từng ngày cứ vậy mà lớn lên, nhưng cũng không thể dự đoán trước điều gì đang chờ nàng không chỉ có chuyện mong muốn quốc gia yên ổn, mà còn cả cảm tình phân phân hợp hợp.


    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản


  4. The Following 3 Users Say Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


  5. #3
    Chương 1: Lần đầu gặp nhau.


    Mời Đọc (Click Here) :
    ''Công tử, công tử, người đi chậm chút a, chờ Hàn Nặc.'' Một người mang theo trên mình bao lớn bao nhỏ bước chân vội vả chạy thật nhanh về phía trước.


    ''Hàn Nặc, ngươi cũng đã theo ta nhiều năm như vậy, thế nào đều không học được một chút ưa điểm của ta.'' Người ở phía trước dừng lại, trên người một cái đai vàng rực rỡ được treo trước tóc đen, trường bào trên người cũng được thêu bằng tơ vàng tuyết trắng, cùng đai lưng màu vàng đen, phối hợp với đôi giày tơ lụa trắng, thời điểm ánh mặt trời chiếu rọi xuống càng khiến thiếu niên trên người phát ra một tản khí trắng bất phàm.


    Đợi khi người nọ quay lưng lại, một khuôn mặt có phần hơi mang tính trẻ con, nhưng hình dáng khuôn mặt tuấn mỹ của người nọ càng phát ra rõ ràng.


    ''Công tử, người rốt cục cũng dừng lại a, này thời tiết thật nóng hay chúng ta đi về phía trước ngồi xuống uống một chén trà đi.'' Hàn Nặc vì do chạy nhanh nên khi vừa dừng lại liền thở hổn hễn, cũng vội đưa ra cái đề nghị làm người khác bất mãn, nói xong cũng không quên nhìn về phía quán trà cách đó không xa.


    Đợi hồi lâu vẫn chưa thấy người trước mặt trả lời, liền cẩn thận quay đầu lại xem biểu tình của người nọ, thì cảm thấy trên đầu có chút nặng. Chỉ thấy Tiêu Tử Mặc đem tay để trên đầu Hàn Nặc.


    ''Hàn Nặc, ngươi nói thử xem, hôm nay vừa xuất phát ngươi đã uống vào bụng bao nhiêu trà, cơ hồ cứ mỗi lần đi qua quán trà nào thì ngươi đều vào, ngươi không phải là không biết Đại Tiêu của chúng ta có bao nhiêu rộng lớn, một cái kinh thành thì sẽ có bao nhiêu cái quán trà, hay là ngươi đây muốn uống từng cái quán trà trong kinh thành này, hửm?'' Tiêu Tử Mặc một bên dùng tay ấn đầu Hàn Nặc xuống, cũng không quên ở bên tai hắn cằn nhằn.


    Hàn Nặc hơi ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn về phía Tiêu Tử Mặc.


    ''Nhưng mà công tử chúng ta ở trong cung không phải tốt rồi hay sao, hà cớ gì mà còn phải ra ngoài cung chứ?''


    Tiêu Tử Mặc nghe thế ''Hừ'' một tiếng rồi buông Hàn Nặc ra, đáp:


    ''Trong cung nào có thể được tự do như bên ngoài, nơi ấy còn có biết bao nhiêu là quy cũ, ngươi thử nhìn xem bên ngoài có bao nhiêu náo nhiệt...''


    ''Nhưng mà công tử nếu vạn nhất bị Hoàng Thượng phát hiện...'' Còn chưa chờ Hàn Nặc nói xong, thì đã bị đánh gãy.


    ''Được rồi, Hàn Nặc, nếu đã ra đây thì cũng đã ra rồi, còn những chuyện khác ngươi cũng không cần phải lo lắng nhiều như vậy, chúng ta mau đi thôi.'' Tiêu Tử Mặc nói xong, cũng liền lập tức đi. Lưu lại nơi đó Hàn Nặc ngơ ngác đứng nhìn theo bóng lưng của thiếu niên chỉ mới vừa tròn mười sáu tuổi.


    Như cũ, hai người lẵng lặng vào quán trà ngồi xuống. Bỗng nhiên, một thân ảnh màu tím đi ngang qua tầm mắt Tiêu Tử Mặc, làm cho nàng đang cầm chén trà trong tay không khỏi sửng sốt, vội vàng buông chén trà trên tay xuống mà chạy theo thân ảnh vừa rồi. Vừa đứng dậy thì phát hiện dưới chân có một vật gì đó, nhấc chân lên thì phát hiện một cây trâm cài tóc, cầm lên xem thì thấy có vài vết mài mòn, nên chắc hẳn đây là vật đã cất giữ nhiều năm. Nhìn theo bóng dáng dần dần đi xa, Tiêu Tử Mặc tựa hồ nhớ tới cái gì, liền nhấc chân đuổi theo thân ảnh kia.


    Hàn Nặc đang uống nước thì thấy Tiêu Tử Mặc đột nhiên chạy ra khỏi quán nên cũng nhanh chân chạy theo phía sau, nhưng cũng chỉ còn lại bóng dáng xa xa, Hàn Nặc không khỏi giậm chân theo sau.


    Tiêu Tử Mặc cảm thấy cây trâm cài này đối với nữ tử ấy hẳn là rất trọng yếu nên mới đuổi theo.


    ''Cô nương, cô nương, chậm đã, chậm đã, ...'' Thiếu nữ đằng trước nghe được tiếng kêu bỗng dừng lại, quay đầu xem, thì thấy một thiếu niên áo trắng đang hướng về phía mình chạy tới, không khỏi nghi hoặc, đứng tại chỗ chờ đợi. Đợi Tiêu Tử Mặc hoàn toàn chạy tới trước mặt mình, Tiêu Minh Hi có thể thấy rõ được bộ dáng của người này, mang theo khuôn mặt tuấn mỹ nhưng vẫn chưa hoàn toàn mất đi tính trẻ con, đôi mắt trong trẻo, cái mũi cao cao cùng với đôi môi mỏng manh hồng nhuận. Tiêu Tử Mặc đưa cây trâm cài từ trong tay ra, hướng thiếu nữ hỏi:


    ''Kia cô nương, xin hỏi cái này là của ngươi sao?'' Mắt cũng không chớp mà nhìn chằm chằm đánh giá thiếu nữ áo màu tím trước mặt. Tiêu Minh Hi thấy vật trước mắt, đưa tay ra sờ trên đầu thì cảm thấy không còn, liền vội vàng nói:


    ''Đạ tạ công tử, đây đúng là vật của ta, vừa nãy không cẩn thận làm rớt, may mắn nhờ công tử đến trả lại, ta thập phần cảm kích.'' Lúc này Hàn Nặc một bộ dáng bất mãn cũng chạy tới, nhìn khung cảnh trước mắt, lại quay đầu nhìn sang Tiêu Tử Mặc đang bưng ra biểu tình dại ra, liền hỏi:

    ''Công tử, người làm sao vậy?'' Không thấy phản ứng. Nha hoàn bên cạnh Tiêu Minh Hi nhìn đến biểu tình dại ra của nam tử trước mặt này, thấy chính là cái bộ dạng nhìn chằm chằm không thèm chuyển mắt vào tiểu thư nhà mình, liền hướng Tiêu Tử Mặc quát:


    ''Vị công từ này, ngươi không phải là không biết phi lễ chớ nhìn sao, tại sao cứ nhìn tiểu thư nhà ta hoài thế?'' Vừa nói vừa trừng mắt về phía người trước mặt.


    Tiêu Minh Hi nghe nha hoàn của mình nói vậy, cũng ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy người trước mặt một bộ dáng dại ra nhìn chính mình, nhất thời gò má nổi lên hồng hồng, nghiên đầu qua chỗ khác để che đi.


    Lúc này Tiêu Tử Mặc vừa bị nha hoàn rống lên một tiếng thì cũng hoàn tỉnh lại, xấu hổ vì thất lễ nên ho khan hai tiếng nói:


    ''Thật là ngại quá, do tại hại thất lễ, cây trâm này tại hạ hoàn trả lại cho tiểu thư.'' Nói xong đem cây trâm cài đưa cho Tiêu Minh Hi. Tiêu Minh Hi vừa định đưa tay ra nhận lấy, thì bị nha hoàn bên người nhanh tay hơn đoạt lấy cây trâm cài, không quên nói:


    ''Hừ, nhìn ngươi tuy rằng tuấn tú, nhưng cũng là loại không có gì tốt đẹp.''


    ''Cẩm Ngọc, không được phép vô lễ.'' Tiêu Minh Hi nhíu mày, nói với nha hoàn Cẩm Ngọc của mình.


    ''Không sao cả, là do vừa rồi tại hạ đường đột.'' Tiêu Tử Mặc hạ thấp người nói.


    Tiêu Minh Hi nghe vậy cũng gật gật đầu, liền nói: ''Vị công tử này, vậy thì xin cáo từ.''


    ''Ách, hảo, vậy tại hạ không tiễn.'' Tiêu Tử Mặc mặc dù không muốn, nhưng cũng xấu hổ cười cười.


    ''Cẩm Ngọc, chúng ta mau đi thôi.'' Tiêu Minh Hi nói với nha hoàn xong cũng quay người rời đi. Cẩm Ngọc trước khi đi cũng không quên trừng mắt liếc Tiêu Tử Mặc một cái, rồi cũng đi theo sau Tiêu Minh Hi. Lưu lại Tiêu Tử Mặc như trước đứng đó thất thần nhìn theo bóng dáng đang dần xa kia.


    Mà Hàn Nặc đang đứng kế bên bị Tiêu Tử Mặc xem như không khí, bởi vì Hàn Nặc thường xuyên xuất cung làm việc, nên nhận thức ra được thiếu nữ kia. Là hòn ngọc quý duy nhất trên tay Đương kim Minh Vương quý phủ, cháu gái của đương kim hoàng thượng, là đường muội của Tiêu Tử Mặc, li nguyệt quận chúa, Tiêu Minh Hi. Tiêu Tử Mặc hàng ngày đều ở sâu trong cung nên không biết cũng là chuyện đương nhiên.


    Nếu nói về vị quận chúa này thì từ nhỏ đã được học cầm kỳ thi họa mọi thứ hơn người, nếu như thận phận không phải là nữ tử, thì ngày sau nhất định là trụ cột quốc gia. Lúc này Hàn Nặc nhìn người trước mặt như cũ bày ra bộ dáng dại gái, nhìn chằm chằm phía trước như tìm kiếm hình ảnh màu tím trong dòng người lúc ẩn lúc hiện.


    ''Công tử a, chúng ta nên về cung thôi... công tử thấy sao?'' Hàn Nặc gặp Tiêu Tử Mặc không có phản ứng gì thì lặp lại lần nữa.


    ''A, ân, phải đi về rồi sao?'' Thất vọng hỏi một câu, Tiêu Tử Mặc phục hồi lại tinh thần nhìn về phía ánh mặt trời đang dần dần xuống núi. Mỗi khi ra cung du ngoạn vẫn luôn như vậy, thời gian trôi qua thật nhanh.


    ''Vâng, công tử, sắc trời cũng đã trễ, chúng ta nên đi thôi.'' Hàn Nặc biết Tiêu Tử Mặc không muốn trở về, nhưng vẫn như cũ một mực khuyên nhũ.

    Tiêu Tử Mặc quay đầu nhìn Hàn Nặc, lại liền về phía Tiêu Minh Hi vừa mới đi, nói: ''Hảo''. Rồi thong thả bước đi.


    Ngồi trên xe ngựa xóc nảy, Tiêu Tử Mặc ngồi dựa vào cửa sổ tầm mắt mờ mịt nhìn phong cảnh bên ngoài không ngừng duy chuyển. Bên ngoài Hàn Nặc đang cầm roi đánh xe chuyên chú, lòng vẫn không ngừng nghĩ, nhanh về hoàng cung một chút, miễn cho bị Hoàng Thượng phát hiện, trách cứ mình thì không sao, chỉ lo lắng cho cái người ngồi trong xe, mấy năm nay đi theo bên người Hàn Nặc không phải là không biết Hoàng Thượng có bao nhiêu nghiêm khắc với Tiêu Tử Mặc, cho nên bản thân phải cẩn thận một chút để không để xảy ra bất cứ sai lầm, nếu không... nghĩ đến đây, Hàn Nặc càng không khỏi tăng tốc.


    Bên trong Tiêu Tử Mặc theo xe ngựa xóc nãy mà loạng choạng, nhiều khi có thời điểm Tiêu Tử Mặc chỉ muốn thoáng khỏi cái hoàng cung kia, sẽ không còn phụ hoàng yêu cầu, không còn những quy củ trói buộc, buôn bỏ hết thẩy những chuyện chính mình không thích, có lẽ cuộc sống tự do tự tại bên ngoài mới là điều mình mong muốn nhất. Bỗng nhiên, một thân ảnh màu tím hiện lên trong đầu Tiêu Tử Mặc, không khỏi khiến nàng nhớ tới khuôn mặt người kia, cùng với khuôn mặt người kia khi ngượng ngùng. Nghĩ vậy, Tiêu Tử Mặc không khỏi lộ ra tia mỉm cười, đồng thời cũng quên hết thẩy những chuyện không vui.


    Trước khi sắc trời chưa hoàn toàn chìm xuống, Hàn Nặc lái xe vào hoàng cung.


    ''Đứng lại, bên trong là người nào?'' Hai gã thủ vệ giơ trường thương trong tay lên để ngăn cản xe ngựa.


    ''Là Thái Tử, các ngươi còn không mau tránh ra.'' Hàn Nặc vung roi lên giải thích, hắn biết chả còn bao nhiêu thời gian mà ở chỗ này đôi co.


    ''Thái Tử sao? Có đúng thật là Thái Tử gia sao?'' Hai gã thủ vệ nghe vậy cũng không cho đi, mà vẫn như trước hỏi lại.


    Tiêu Tử Mặc ngồi ở bên trong xe nghe vậy, bất mãn nhíu mày, vén tấm màn lên.


    ''Hàn Nặc, như thế nào còn không đi?'' Hàn Nặc quay đầu lại nói: ''Thái Tử, bởi vì...''


    ''Nguyên lai là Thái Tử điện hạ, chúng nô tài tội đáng chết vạn lần.'' Không chờ Hàn Nặc nói xong, hai gã thủ vệ vội quỳ xuống tạ tội. Tiêu Tử Mặc thấy vậy phất tay, ý bảo có thể đi rồi, liền buôn màn xuống. Thủ vệ binh thấy vậy cũng vội thối lui sang một bên. Hàn Nặc thấy vậy cũng vội hướng cung Thái Tử chạy tới.


    Xe ngựa dừng trước cửa cung Vận Mặc Cung, liền bên trong chạy ra một nha hoàn .Tiêu Tử Mặc thấy vậy vội vàng hỏi:


    ''Vân Đồng, chuyện gì mà kích động thế?'' Tiêu Tử Mặc trong lòng cũng đoán được vài phần.


    ''Thái Tử, vừa rồi Hoàng Thượng phái người tới đây thỉnh ngài đi qua dự tiệc, nói là sinh nhật của Vân phi nương nương.''


    ''Vân phi sao? Thông báo từ lúc nào?'' Tiêu Tử Mặc nhớ tới việc gần đây phụ hoàng mới nạp phi tử, không khỏi chán ghét nhíu mày, nhưng vẫn không quên chính sự.


    ''Ước chừng nửa canh giờ trước.'' Vân Đồng cũng nhìn ra được sự tình cũng không dễ dàng như vậy. Lúc này, Hàn Nặc tiến đến bên cạnh Tiêu Tử Mặc:


    ''Thái Tử, hay là để cho ty chức đưa người đi, đi mau một chút thì người ở trong xe có thể thay một chút quần áo, nếu như thay bay giờ khi tới nơi sợ là muốn trễ.'' Tiêu Tử Mặc nghe vậy cũng hơi gật đầu, liền dặn dò vài câu, vội vàng đi theo Hàn Nặc.


    Đứng ở phía sau Thái Tử điện Vân Đồng lộ ra vẻ mặt u sầu, Vân Đồng là nhà hoàn đi theo Tiêu Tử Mặc từ lâu, ngoài trừ Tiêu Hạo và Vân Đồng thì tới giờ vẫn không ai biết thân phận nữ tử của Tiêu Tử Mặc, cho nên khi làm việc gì Vân Đồng cũng đều thật cẩn thận, chỉ sợ thân phận Thái Tử bị phát hiện, khiến tính mạng của nàng bị đe dọa.


    Chiếc xe ngựa cứ hăng hái hướng chỗ Hoàng Thượng Chính Kiền cung, sau khi thay đổi tốt y phục Tiêu Tử Mặc lẳng lặng ngồi trong xe ngựa, suy nghĩ lại chuyện hồi trước mấy năm nay phụ hoàng nạp phi tử không ít, có lẽ đã muốn quên, nhớ tới việc sớm mất đi mẫu hậu Tiêu Tử Mặc không khỏi đỏ mắt. Thấy sắp tới Chính Kiến cung, Tiêu Tử Mặc hấp hấp cái mũi, điều chỉnh lại cảm xúc của mình, mấy năm nay nàng tự học cách che giấu cảm xúc của mình, vì nếu không như vậy thì càng làm bản thân thêm đau khổ mà thôi.


    ''Thái Tử, phía trước chính là Chính Kiến cung.'' Hàn Nặc cẩn thận nói, hắn không muốn nói nhiều lời dư thưa, vì hắn biết Thái Tử là một người thông minh, hiểu được việc nên làm.


    ''Hảo'' Tiêu Tử Mặc giờ khắc này thập phần bình tĩnh, nàng trực giác được đêm nay sẽ không yên ổn qua đi dễ dàng được, nên nàng càng cần phải dũng cảm xông vào một lần.


    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản


  6. The Following 3 Users Say Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


  7. #4
    Chương 2: Yến Tiệc.



    Mời Đọc (Click Here) :
    Tiêu Tử Mặc cùng với Hàn Nặc, cả hai đứng thẳng tấp trước cửa, cùng nhau nhìn lên cái bảng hiệu lớn phía trên Chính Kiến Cung, được nạ bằng vàng trong màn đêm càng tỏa ra chói lóa. Chỉ nhìn thấy Tiêu Tử Mặc quần áo tơ vàng được gió phấp phơi trong đêm đen, khuôn mặt trắng nõn nhìn không ra biểu tình gì.


    ''Hàn Nặc, mau vào thông báo đi.''


    ''Vâng.''


    Sau đó là một trận tiếng đập cửa, từ bên trong đi ra, đó chính là Lý Chính Đức - công công đi theo bên người Hoàng Thượng. Người này nếu nói xấu thì cũng không hẳn là xấu, nhưng lại thuộc loại người có thế lực, nhớ rõ ngày trước còn đi theo bên người Dung phi, đối với Dung phi ngoan ngoãn phục tùng, hiện tại bởi vì được Hoàng Thượng đề bạc, nên mới đến bên người Hoàng Thượng làm việc, đối với việc Dung phi không được sủng ái cũng không quan tâm. Lúc này hắn mới xem xét Hàn Nặc, nói:


    ''Hàn hộ vệ, không biết có việc gì không? Hiện giờ vạn tuế gia đang tổ chức sinh nhật cho Vân phi nương nương, sợ là không rãnh để triệu kiến ngươi.'' Hắn hoàn toàn không nhìn thấy được Tiêu Tử Mặc đang đứng ở phía sau.


    ''Khi nãy Thái Tử được Hoàng Thượng triệu kiến, tới đây để dự tiệc, thỉnh Lý công công vào thông báo một tiếng.'' Lúc này Lý công công mới nhìn thấy người phía sau Hàn Nặc, cũng làm bộ chấn kinh, nói:


    ''Kia lão nô không nhìn thấy Thái Tử gia giá lâm, lão nô liền đi thông báo ngay.'' Nói xong vội vàng đóng cửa, đi vào bên trong. Tiêu Tử Mặc đứng đấy chỉ khẽ nhếch môi không nói gì.


    Trong chốc lát, Lý công công theo bên ngoài đi ra:


    ''Vạn tuế gia thỉnh Thái Tử gia vào trong, Hàn hộ vệ cũng không cần phải đợi ở đây.'' Hàn Nặc vừa định phản bác lại, thì đã bị Tiêu Tử Mặc ngăn cản, khoát tay áo, ý bảo không cần phải quá kích động. Hàn Nặc thấy vậy cũng gật đầu. Tiêu Tử Mặc liền đi theo Lý công công vào trong.


    Vừa vào liền thấy Tiêu Hạo đang ngồi ở trên cao , bên cạnh là nhân vật chính của ngày hôm nay Vân phi, phía dưới còn có vài vị phi tử được sủng ái. Tiêu Tử Mặc còn thấy được người bình thường rất ít khi tham gia yến tiệc Tiêu Thiên cũng ở đây, nên có hơi kinh ngạc. Tiêu Thiên tựa hồ cũng nhìn thấy Tiêu Tử Mặc đang nhìn hắn, cũng di chuyển ánh mắt nhìn lại nàng , vài giây đối diện, Tiêu Tử Mặc cũng dời ánh mắt đi.


    ''Nhi thần tham kiến phụ hoàng.'' Tiêu Tử Mặc tuy rằng biết hôm nay sinh nhật Vân phi, nhưng vẫn do dự không nói ra lời.


    Tiêu Hạo thấy nàng đến đây, nhìn nàng trong chốc lát, nói:


    ''Mặc nhi, hôm nay là sinh nhật của Vân phi, ngươi nên hướng nàng nói chúc mừng mới đúng.''


    ''Vân phi nương nương cát tường, là do Mặcnhi sơ sót.'' Tiêu Tử Mặc vẫn là nói ra câu chúc, rồi lại đem ánh mắt nhìn về phía Vân phi, thấy nàng nhìn mình mỉn cười gật đầu. Tiêu Hạo tựa như nhớ tới việc gì, nói:


    ''Mặc nhi, ngươi hôm nay đã đi nơi nào? Vì cái gì mà nửa canh giờ trước ta triệu ngươi dự tiệc, nhưng lại nghe Lý công công thông báo trở về là ngươi không có ở trong Vận Mặc Cung?''


    Tiêu Tử Mặc nghe vậy, trong lòng cũng thầm than không ổn.


    ''Mặc nhi, trẫm nói mà ngươi dám không thèm nghe đến sao?'' Tiêu Hạo không khỏi tăng thêm ngữ khí.


    ''Phụ hoàng, nhi thần chính là ra cung một chuyến.'' Tiêu Tử Mặc đem lời thật nói ra.


    ''Ra cung, ngươi lại cùng Hàn Nặc ra cung sao? Chẳng lẽ ngươi không biết nếu không được cho phép của trẫm thì có thể tùy tuyện ra khỏi cung sao?'' Tiêu Hạo trước mặt Tiêu Tử Mặc chất vấn.


    ''Nhi thần biết... ''


    ''Biết, nếu đã biết thì tại sao còn dám vi phạm, hay là ngươi đem lời nói của trẫm như gió thoảng qua tai?'' Tiêu Hạo tức giận vỗ thật mạnh xuống bàn, khiến những người có mặt không khỏi hoảng sợ, chuyện Hoạng Thường tức giận cho thấy chuyện này cỡ nào nghiêm trọng, nhưng chỉ thấy Tiêu Tử Mặc vẫn như cũ bất động dửng dưng đứng tại chỗ.


    ''Nhi thần không dám.'' Tiêu Tử Mặc như cũ trả lời.


    ''Ở trong mắt ngươi còn hai chữ 'Không dám' sao, ngươi hành động như vậy cho rằng phù hợp với thân phận Thái Tử của ngươi sao? Nếu như để người bên ngoài biết được thì còn gì danh dự của Đại Tiêu ta, nếu như không phải bởi hoàng huynh của ngươi sớm mất, thì ta như thế nào lại đem ngôi vị Thái Tử giao lại cho ngươi? '' Tiêu Hạo rõ ràng cực kì phẫn nộ, thế cho nên thốt ra câu cuối làm tổn thương đến tự tôn của Tiêu Tử Mặc, vì nói như thế nào cũng đường đường là Thái Tử, ngày sau còn trở thành quân chủ của Đại Tiêu này.


    Sắc mặt của Tiêu Tử Mặc thập phần khó coi.


    Lúc này, Vân phi mới hiểu ra được vấn đề, vội vàng khuyên can:


    ''Kìa Hoàng Thượng, hôm nay là sinh nhật của nô tì, không cần phải làm huyên náo khiến mọi người không thoải mái như vậy, huống hồ Thái Tử vẫn còn nhỏ, nên không hiểu chuyện, nô tì thấy Thái Tử đi một ngày như vậy chắc hẳn cũng đói, trước cho hắn dự tiệc đi.'' Vân phi nhu hòa nói ra những lời này.


    Tiêu Tử Mặc ngẩng đầu lên nhìn Vân phi, thấy nàng nhìn mình mỉn cười, tựa hồ không thích ứng kịp, vội cúi đầu.


    Tiêu Hạo nghe Vân phi nói vậy, cũng nhìn Tiêu Tử Mặc hồi lâu, nói:


    ''Trong vòng bảy ngày nếu không có lệnh của trẫm, tuyệt không được phép bước chân ra khỏi Vân Mặc Cung, bế môn tự kiểm điểm, hiện tại trước ngồi xuống đi, dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của Vân phi, không cần làm mất hứng.''


    ''Vâng.'' Tiêu Tử Mặc chấp tay lui xuống.


    Khai tiệc, Tiêu Hạo tựa hồ quên đi việc không vui khi nãy, uống rượu thật vui vẻ, Tiêu Tử Mặc vẫn như cũ không nói gì ngồi xuống nhìn xung quanh. Vân phi tựa hồ nhìn ra được Tiêu Tử Mặc không vui, thường cùng nàng nói một hai câu.


    Yến tiệc này cứ vậy diễn ra tới khuya. Tiêu Hạo tựa hồ không uống nổi, Vân phi thấy vậy, liền phân phó các phi tần cùng mọi người trở về, hơn nữa còn lệnh người đưa Hoàng Thượng hồi tẩm cung nghỉ ngơi.


    ''Mặc nhi, bản cung có chuyện muốn nói với ngươi.'' Tiêu Tử Mặc nghe được Vân phi kêu mình, liền dừng lại cước bộ.


    Vân phi đi tới, như trước bày ra vẻ mặt mỉn cười: '' Mặc nhi, hôm nay ngươi cùng Hàn Nặc lại đi Đô thành phải không? Ngoạn có vui không?'' Tiêu Tử Mặc nguyên bản nghĩ Vân phi tới để quở trách mình một phen, nhưng khi nghe đến nửa câu sau, nàng không khỏi quay mặt lại vẻ mặt hoang mang nhìn Vân phi.


    Vân phi nhìn biểu tình như thế của nàng, cười:


    ''Bản cung cũng biết rằng hoàng cung trong này cũng thật buồn, nhưng ngươi vẫn là nên ít vi phạm lời của hắn, nếu ngày sau khi nào muốn xuất cung, thì hãy tới chỗ ta nói một tiếng, ta sẽ giúp ngươi biết không, hửm? Miễn cho ngươi lại bị phạt. Mặc nhi, tuy rằng ta không phải là mẹ ruột của ngươi, nhưng ta cũng hy vọng ngươi cũng không cần bài xích ta, ta tin tưởng mối quan hệ của chúng ta không phải chỉ có chán ghét hay bất mãn.''


    Tiêu Tử Mặc đứng lặng tại chỗ, nhìn thẳng vào đôi mắt của Vân phi:


    ''Đa tạ Vân phi nương nương, hôm nay hẳn người cũng mệt mỏi rồi, những lời người nói Mặc nhi sẽ nghi nhớ, Mặc nhi xin phép đi trước.'' Nói thật, Tiêu Tử Mặc thật sự cảm kích nàng, đêm nay sau những lời nói này cũng làm cho Tiêu Tử Mặc đối với Vân phi không còn cảm giác bài xích.


    ''Hảo. Mau đưa Thái Tử về cung.'' Vân phi nói với hai người hầu bên cạnh mình.


    ''Không cần, Mặc nhi tự mình hồi cung là được rồi.'' Tiêu Tử Mặc cự tuyệt.


    ''Được. Mặc nhi đi đường cẩn thận.'' Vân phi vẫn như trước duy trì vẻ mặt mỉn cười.


    Vân Đồng giờ phút này vẫn còn ở trong sảng chính Vận Mặc Cung chờ, mắt thấy Tiêu Tử Mặc trở về, vội vàng ra đón:


    ''Thái Tử, thế nào, Hoàng Thượng có hay không trách phạt người?''


    ''Vân Đồng, không có việc gì đâu, không có trách phạt ta, chỉ là làm cho ta trong một đoạn thời gian không được ra khỏi cửa cung thôi.'' Tiêu Tử Mặc không nhịn được khẽ thở ra một hơi.


    Vân Đồng nghe vậy cũng nhẹ nhõm thở dài, nói:


    ''Thái Tử, người về sau cũng ít chạy ra ngoài đi, nếu không Hàn Nặc, Hàn Ngôn cùng nô tì sẽ lo lắng a.''


    ''Vân Đồng, ngươi từ nhỏ đã theo chiếu cố ta, cũng là cùng ta lớn lên, ngươi sao lại xưng nô tì?'' Tiêu Tử Mặc tựa hồ không thích cách xưng hô này, tựa như Hàn Nặc, Hàn Ngôn đều tự mình xưng tên. Nhớ ngày đó, Hàn Nặc cùng Hàn Ngôn hai huynh đệ rất cung kính với đương triều Thái Tử, nhưng về sau được Tiêu Tử Mặc cưỡng chế yêu cầu, nên cả hai mới lấy tên tự xưng. Kỳ thật, Tiêu Tử Mặc cảm thấy may mắn khi có ba người này, trung thành và tận tâm đối đãi với mình, mất đi một phần chủ tớ, thì đổi lại được phần bằng hữu tri kỷ đáng tin cậy.


    ''Nhưng mà, Thái Tử gia... '' Vân Đồng vẻ mặt khó xử, tựa hồ có chút do dự.


    ''Được rồi, Vân Đồng cứ như vậy đi.'' Tiêu Tử Mặc vươn tay vỗ vỗ bả vai của Vân Đồng, liền đi vào trong cung.


    Lúc này Hàn Nặc đi vào: ''Thái Tử gia, là do thuộc hạ đáng chết, không khuyên người về sớm, làm người bị Hoàng Thượng trách phạt.''


    ''Hàn Nặc, ngươi không cần giải thích, đều không phải là lỗi của ngươi, huống hồ phụ hoàng cũng chỉ phạt ta bế môn kiểm điểm thôi, không có gì phải lo ngại.''


    ''Nhưng mà, Thái Tử gia, Hàn Nặc cũng có... '' Hàn Nặc còn chưa nói hết câu, thì Tiêu Tử Mặc đã cười nhìn hắn:


    ''Hàn Nặc, nếu ta nói người không sai thì chính là không sai a, ngươi trước đi nghỉ ngơi đi.''


    ''Vâng.'' Hàn Nặc nghe vậy cũng lui xuống, chỉ còn lại Tiêu Tử Mặc một người ngồi lẳng lặng trên chiếc nghế thượng có khắc con rồng, bên cạnh châm đàn tỏa ra hương thơm mát làm lòng nàng bình ổn lại đôi chút.


    Tiêu Tử Mặc mấy năm nay đã có thói quen nghe Tiêu Hạo quở trách, nhưng lại không có thói quen nghe Vân phi đối tốt với mình, điểm này làm lòng nàng có tia mâu thuẫn, từ sau mẫu thân mất, bản thân đối với việc phụ thân nạp phi tử cũng đều không thích, còn có chút bài xích. Hiện tại, Vân phi quan tâm làm lòng mình có chút dao động. Tiêu Tử Mặc lắc đầu cười khổ, vẫn là không nên nghĩ nhiều.


    Có lẽ là do quá mệt mỏi, Tiêu Tử Mặc nằm trên giường thượng dần dần đi vào giấc ngủ, ngoài cửa sổ ánh trăng vẫn sáng như vậy. Đêm nay, Tiêu Tử Mặc trong giấc mộng sẽ hiện ra điều gì? Là Đô thành phố xá náo nhiệt, hay là buổi tối áp lực của yến tiệc, cũng có thể là hình dáng màu tím. Tiêu Tử Mặc khóe miệng cong lên dần biến thành một cái mỉn cười, thật là cái màu tím đi.


    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản


  8. The Following 2 Users Say Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


  9. #5
    Chương 3: Vào triều.




    Mời Đọc (Click Here) :
    ''Đông, đông, đông.'' Từng trận gõ cửa truyền vào bên trong. Đánh thức Tiêu Tử Mặc trong lúc mơ ngủ.


    ''Thái tử, Thái tử gia, đã đến giờ lâm triều rồi.'' Từ bên ngoài truyền vào âm thanh của Vân Đồng, Tiêu Tử Mặc ngồi dậy, có chút chói mắt, vì chưa kịp thích ứng nên híp mắt lại. Tiêu Tử Mặc cúi đầu nhìn bản thân, phát hiện tối qua bản thân còn chưa thay quần áo thì đã ngủ mất, cho nên trên người vẫn còn bận bộ quần áo của ngày hôm qua, nhưng cũng chẳng để ý nhiều lắm.


    ''Vào đi.'' Thành âm của Tiêu Tử Mặc truyền ra ngoài rơi vào trong tai của Vân Đồng.


    Sau đó là tiếng đẩy cửa, chỉ thấy Vân Đồng đang cầm chậu nước rửa mặt trên tay bước vào trong.


    ''Thái tử gia, thời gian không còn sớm, mau rửa mặt thay quần áo, chuẩn bị vào triều.''


    Tiêu Tử Mặc gật đầu, đứng lên.


    ''Khởi giá.'' Xong hết thấy, Tiêu Tử Mặc ngồi vào trong cổ kiệu chuẩn bị đi vào triều.


    Đợi cho tới khi hạ kiệu, đập vào mắt là ba chữ Chính Tiêu Điện, nơi lớn và quan trọng nhất trong hoàng cung, hiện giờ bên ngoài có rất nhiều người mặc quan phục hướng Chính Tiêu Điện đi đến, Tiêu Tử Mặc cũng giống như bọn hắn, bước đi hướng chỗ hàng đầu tiên. Năm nay Tiêu Tử Mặc đã muốn qua mười sáu, dựa theo quy cũ của Đại Tiêu, Thái Tử chỉ cần qua mười lâm sẽ được đi theo vào triều dự triều chính, vì muốn chuẩn bị cho ngày sau, nên Tiêu Tử Mặc đã sớm hơn một năm lâm triều, đối với chuyện triều đình vẫn ít nhiều hiểu biết một chút, nhưng đại đa số là Tiêu Tử Mặc cũng không muốn đi hiểu biết, bởi vì quan trường luôn hắc ám , chính bản thân mình lúng sâu vào thì càng bất lợi.


    Giờ phút này, Tiêu Tử Mặc cùng chúng đại thần đều đã đứng ở vi trị của mình, chỉ còn chờ Tiêu Hạo xuất hiện, đương nhiên Tiêu Tử Mặc thân phận là Thái Tử nên đướng ở đằng trước, đứng đối diện với nàng là đương triều Thừa tướng La Tuấn. Bề ngoài nhìn thì là một người trung thực, kỳ thật nội tâm bên trong tồn tại bao nhiêu là âm mưu quỷ kế không ai xác định được. Ngầm thu mua quan viên làm việc cho mình, Tiêu Tử Mặc có vài lần hoài nghi vì cái gì phụ hoàng không tìm cơ hội trừ bỏ người này, người như vậy lại ở vị trí cao, đối với toàn bộ Đại Tiêu là một nguy hại lớn.


    ''Hoàng Thượng giá lâm.'' Thanh âm của Lý Đức truyền đến làm cắt đứt dòng suy nghĩ của Tiêu Tử Mặc.


    ''Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.'' Lập tức tất cả mọi người trong điện kể cả Tiêu Tử Mặc đều quỳ xuống hô.


    ''Chúng ái khanh bình thân.'' Tiêu Hạo ngồi trên ngôi vị Hoàng đế, sau đó đưa tay nói.


    ''Đa tạ Hoàng Thượng.'' Như trước trăm miệng một lời.


    ''Nghe nói mấy ngày trước đây Minh Kinh Trường Giang gặp hồng thủy xâm nhập, tổn thất thập phần nghiêm trọng.'' Tiêu Hạo đợi các quan viên đứng dậy, liền lên tiếng.


    ''Trương Hàn, ngươi là quan tại Minh Kinh, có hay không nói rõ tình huống cụ thể?''


    Trương Hàn vội vã đi ra, đồng thời hạ thấp người nói: ''Hồi bẩm Hoàng Thương, Minh Kinh trước đó một thời gian chính là mùa mưa, mấy ngày liền mưa to khiến nhiều nhà của dân chúng trôi giạt khắp nơi, mưa to làm mực nước của Trường Giang tăng cao, có vài phần đất đai bị bao phủ, cho nên thần xin thỉnh cầu triều đình khẩn cấp phái người đến cứu tế, cứu lấy dân chúng ở Minh Kinh.'' Trương Hàn một hơi nói xong.


    ''Nga, thế Trương Hàn ngươi nghĩ cần bao nhiêu người cùng ngân lượng?'' Tiêu Hạo hỏi lại Trương Hàn.


    Trương Hàn tựa hồ không cảm thấy Tiêu Hạo trong lời nói mang theo tia ngữ khí không được tốt, liền nói tiếp:


    ''Theo ý kiến của vi thần, thì cần phái ít nhất hai vạn người cùng với hai trăm vạn lượng bạc trắng.''


    Tiêu Tử Mặc ở một bên không khỏi nhíu mày, Trương Hàn này rõ ràng là đang muốn mượn việc cứu tế để hướng quốc khố lấy bạc trắng, nhầm chiếm đoạt cho riêng mình. Dù gì hai trăm vạn lượng cũng không phải là một con số nhỏ.


    ''Thái Tử, theo ngươi trẫm có phải hay không nên đáp ứng yêu cầu của Trương Hàn đại nhân?'' Tiêu Hạo ngược lại hướng Tiêu Tử Mặc hỏi. Lúc này các đại thần đều tập trung hướng về phía Tiêu Tử Mặc.


    Tiêu Tử Mặc nghe đến những lời này thì ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn về phía Tiêu Hạo. Lo lắng không biết có nên nói lời thật hay không?


    ''Thái Tử ngươi chỉ cần vì đại cục quốc gia làm trọng, cứ nói đi đừng ngần ngại.'' Những lời này vừa nói ra, ý muốn Tiêu Tử Mặc có thể nói ra lời thật, chính là Tiêu Hạo muốn khảo nghiệm Tiêu Tử Mặc, chính xác mà nói thì Tiêu Hạo cũng không đồng ý với lời nói của Trương Hàn, nghĩ Thái Tử liệu có hay không năng lực để ý chuyện này.


    Tiêu Tử Mặc dừng lại ở ánh mắt Tiêu Hạo, tựa hồ ra quyết định, chắp tay nói:


    ''Theo nhi thần thấy, này ngân lượng cứu tế cần phải phát.'' Trương Hàn nghe thấy thế không khỏi cảm thấy vui sướng.


    ''Nhưng không thể theo ý Trương đại nhân phân phát nhiều như vậy.'' Tiêu Tử Mặc nhìn vào trong mắt vẻ mặt Trương Hàn hiện lên tia vui mừng liền đem nửa câu sau nói ra, chỉ thấy sắc mặt Trương Hàn thay đổi, còn vẻ mặt của Tiêu Hạo thì giãn ra, lại hỏi:


    ''Phải không? Thái Tử vì sao ngươi lại nói như vậy?''


    ''Thứ cho nhi thần cả gan, trong thời gian này quả thật là Minh Kinh địa khu mùa mưa, Trường Giang vì mấy ngày liền mưa to nên mực nước dâng cao. Nhưng là triều đình hàng năm chẳng phải đều đã phát ngân lượng cứu tế cấp cho Minh Kinh, tới cứu viện người dân, trợ cấp tổn thất, hơn hết triều đình còn vay cấp Minh Kinh xây dựng đê phòng hộ bên cạnh Trường Giang. Thử hỏi Trương đại nhân, người có ở Trường Giang xem xét ranh giới đê phòng hộ? Ta có xem nghi chép thấy, Hoàng Thượng hàng năm đều phái quan viên chuyên môn đi cả nước thị sát, nhưng khi hồi bẩm thì lại nói ở Minh Kinh căn bản là không có đê phòng hộ như Trương đại nhân hồi bẩm, có thể thấy được Trương đại nhân không chỉ có ý muốn chiếm đoạt bạc trong quốc khố, lại còn mang tội khi quân phạm thượng!'' Tiêu Tử Mặc thật thành thật đem hết toàn bộ nói ra.


    Chỉ thấy Trương Hàn càng nghe càng bất an, sắc mặt cũng dần chuyển sang trắng bệch, khi nghe tới bốn chữ 'Khi quân phạm thương ', thân thể không khỏi run lên.


    Tiêu Hạo thực vừa lòng nhìn biểu hiện vừa rồi của Tiêu Tử Mặc, có tài có thể, có đảm có lược, có khí thế phong phạm của một Thái Tử. Ngược lại hỏi Trương Hàn:


    ''Trương Hàn đại nhân, nếu như theo lời của Thái Tử nói, thì tội danh này sẽ phải bị tru di cửu tộc, không biết ngươi thấy thế nào?''


    ''Bùm.'' Trương Hàn quỳ gối trên triều:


    ''Vi thần, vi thần tội đáng chết vạn lần.'' Sau đó trong triệu bá quan văn võ có thể nghe thấy rõ được tiếng dập đầu cực lớn, hết thẩy không khỏi nghiêm nghị đứng thẳng, im lặng xem.


    Tiêu Hạo thấy vậy không khỏi nhíu mày: ''Xem ra xác thật là có việc này, phải không Trương đại nhân?'' Trương Hàn chính là không ngừng dập đầu, chỉ thấy trên trán đã đỏ một mảnh.


    ''Thái Tử, ngươi xem chuyện này nên xử lý thế nào cho phải? Trẫm nên như thế nào trị tội Trương Hàn đây?'' Tiêu Hạo nhìn như không thấy, chính là muốn nhìn Tiêu Tử Mặc giải quyết ra sao.


    Tiêu Tử Mặc nghe vậy, nhìn Trương Hàn một lát, liền nói:


    ''Khởi bẩm phụ hoàng, tội chiếm đoạt quốc khố, khi quân phạm thượng, thì tru di cửu tộc. Nhưng nhi thần thấy Trương đại nhân có lòng nhận sai, trong nhà còn có lão mẫu phải phụng dưỡng, khẩn cầu phụ hoàng theo nhẹ mà xử lý.''


    Lúc này Trương Hàn ngẩng đầu lên, vẻ mặt cảm kích nhìn về phía Tiêu Tử Mặc.


    Nhất thời triều đình lạnh ngắt như tờ, mọi người đều không biểu hiện gì, tại vì việc chủ đạo đều là Hoàng Thượng chứ không phải Thái Tử, nên không ai dám lên tiếng.


    Tiêu Hạo nhìn Tiêu Tử Mặc, đột nhiên ngửa đầu cười to:


    ''Hảo, không hổ danh là con của ta, rất có uy nghiêm của quân vương, lại có lòng nhân từ, vậy việc kia đều giao cho Thái Tử toàn quyền xử lý.''


    Tiêu Tử Mặc chưa từng nghĩ tới việc Tiêu Hạo tán thưởng, lần này lại là ở trước mặt cả triều văn võ, không khỏi có chút khiếp sợ, nhưng chỉ trong chớp mắt liền hồi phục: ''Vâng, phụ hoàng.''


    ''Trương đại nhân, ngươi tội lỗi ngập trời, nguyên bản phải bị tru di cửu tộc, nhưng niệm tình trong nhà còn có lão mẫu phải phụng dưỡng, theo nhẹ mà xử lý, giáng chức làm thường dân, vĩnh viễn không được làm quan, trả lại tài vật mấy năm nay chiếm đoạt riêng.'' Tiêu Tử Mặc đối với Trương Hàn đưa ra quyết định xử lý.


    Trương Hàn vẫn cúi đầu, nghe xong lời nói của Tiêu Tử Mặc liền dập đầu:


    ''Đa tạ Thái Tử tha mạng, đa tạ Thái Tử tha mạng.''


    Tiêu Hạo nhìn Tiêu Tử Mặc xử lý, trong lòng không khỏi có một tia vui mừng, Thái Tử rốt cuộc cũng trưởng thành, có phong thái dòng dõi quân chủ. Theo sau phất tay, liền tiến đến hai thị vệ đem Trương Hàn lôi đi xuống.


    Tiêu Tử Mặc vẫn nhìn Trương Hàn bị lôi đi, tiếc hận lắc lắc đầu. Hành động này của Tiêu Tử Mặc đều bị Tiêu Hạo xem trong mắt:


    ''Thái Tử vì sao lại lắc đầu?''


    ''Nhi thần chính là cảm thấy tiếc hận thay cho Trương Hàn, nguyện trung thành triều đình vốn là chuyện người Đại Tiêu nên làm, nhưng Trương đại nhân lại làm ra những chuyện như thế, thật không nên, này cũng là một chút trừng phạt.'' Tiêu Tử Mặc không có một chút hoang mang chắp tay đối với Tiêu Hạo nói.


    Tiêu Hạo cũng gật đầu, liền nói:


    ''Các vị ái khanh, Thái Tử nói những lời này thật đúng, hôm nay Trương Hàn xử lý chính là muốn cho các vị đại thần một lời cảnh báo, hy vọng các ái khanh nhớ rõ việc lần này, toàn tâm nguyện trung thành Đại Tiêu ta.''


    ''Vi thần xin nghi nhớ.'' Toàn bộ bá quan văn võ cúi đầu đáp.


    Tiêu Hạo gật đầu, hướng Lý công công hạ ý.


    ''Có việc sớm tâu, vô sự bãi triều.'' Lý công công dắt cổ họng hô.


    Tiêu Tử Mặc kỳ thật chán ghét thanh âm của Lý công công, nghe cứ như bị cứng nghẹn, liền nhíu mày.


    Lý công công thấy chư vị đại nhân không có việc muốn tâu, liền lại dắt cổ họng hô ''Bãi triều'', lần này cơ hồ lớn hơn khi nãy.


    Văn võ bá quan theo thứ tự lần lượt bãi triều, Tiêu Tử Mặc đang chuẩn bị đi theo ra, chợt nghe âm thanh Lý công công truyền đến:


    ''Thái Tử, Hoàng Thượng kêu ngài đi ngự thư phòng chờ.''


    ''Ngự thư phòng sao? Lý công công không biết phụ hoàng triệu kiến ta có chuyện gì không?'' Tiêu Tử Mặc nói ra nghi hoặc của mình.


    ''Thưa lão nô cũng không biết, còn thỉnh Thái Tử đi một chuyến, miễn cho Hoàng Thượng trách tội xuống dưới, lão nô không đảm đương nổi.'' Lý công công hơi khom người hành lễ.


    Tiêu Tử Mặc nghe vậy, xem ra không đi không được, liền nói:


    ''Lý công công, ngươi đi bẩm báo với Hoàng Thượng, nói ta sẽ theo ra sau.''


    ''Vậy, kia lão nô xin lui xuống trước.'' Tiêu Tử Mặc tựa hồ không nghe tới lời nói này, lập tức đi ra ngoài.


    Trong thư phòng, Tiêu Hạo đang ngồi ở phía trên, trước mặt là Kim Hoàng Sắc trù bàn gỗ tử tượng trưng cho hoàng quyền. Nhìn thấy Tiêu Tử Mặc vào, Tiêu Hạo thoáng giật giật.


    ''Phụ hoàng, không biết người triệu nhi thần đến có chuyện gì?'' Tiêu Tử Mặc đứng tại phía dưới nói.


    ''Mặc nhi, hôm nay biểu hiện của ngươi tốt lắm, làm cho phụ hoàng ta thật cao hứng. Hiện gọi ngươi tới đây, phụ hoàng có việc tìm ngươi thương lượng.'' Tiêu Hạo vẫy tay ý bảo ngồi xuống.


    Tiêu Tử Mặc đi về phía trước gần cái bàn nhưng cũng không ngồi xuống:


    ''Đa tạ phụ hoàng tán thưởng, phụ hoàng có việc thỉnh phân phó.''


    Tiêu Hạo đứng lên: ''Mặc nhi, ngươi năm nay cũng đã mười sáu, phụ hoàng cũng dần già đi. Nay ngươi thân là Thái Tử, là người sắp sửa kế thừa ngôi vị của ta. Hôm nay phụ hoàng nhìn biểu hiện trên triều của ngươi cảm thấy rất vui mừng, con ta có khí phái của quân chủ. Mấy năm nay, Đại Tiêu ta cùng với Bắc Miểu vẫn tường an vô sự, nhưng cũng không có nghĩ là vĩnh viễn yên ổn, phụ hoàng sợ rằng nếu có ngày phụ hoàng mất, dựa vào ngươi một người một thân liệu có hay không giữ được giang sơn Đại Tiêu ta? Cho nên phụ hoàng muốn cho ngươi đi theo thúc thúc ngươi Minh Vương hai năm, học tập võ nghệ , hành quân mang binh, không biết mặc nhi có nguyện ý hay không?'' Khi Tiêu Hạo nói xong câu đó, tay để trên vai Tiêu Tử Mặc, nhìn chăm chú nàng.


    ''Là nhi thần một mình đi sao?'' Tiêu Tử Mạc liền nghĩ tới Hàn Nặc, Hàn Ngôn hai huynh đệ, về phần Vân Đồng tự nhiên thấy luyến tiếc, nhưng Vân Đồng là cung nữ không thể tự tiện ra ngoài.


    Tiêu Hạo thấy nàng không phản đối, liền mỉn cười nói:


    ''Đương nhiên, ngươi cũng có thể mang theo vài người đi cùng, việc này do chính ngươi làm chủ.''


    Tiêu Tử Mặc cúi đầu do dự một lát:


    ''Hảo, nhi thần nghe theo phụ hoàng, nguyện theo thúc thúc học tập, ngày sau bảo vệ Đại tiêu non sông.''


    ''Rất tốt, không hổ danh là con ta, có chí khí, đợi trẫm cùng thúc thúc ngươi nói một tiếng, ngươi ngày mai liền đi.'' Tiêu Hạo không khỏi giãn mặt ra, ngồi trên long ỷ.


    ''Nhi thần trở về sửa sang lại hành lý, trước xin cáo lui.'' Tiêu Tử Mặc chấp tay nói.


    ''Đi đi.'' Tiêu Hạo phất tay, nhìn theo Tiêu Tử Mặc ly khai ngự thư phòng. Là lúc nên cần tôi luyện, nhớ tới việc thân phận nữ tử của nàng cùng trưởng tử đã mất, Tiêu Hạo không khỏi khẽ thở dài một tiếng.


    Tiêu Tử Mặc trên đường hồi cung, có chút phiền muộn, đối với quyết định của phụ hoàng tựa như không có cảm giác. Có lẽ theo Minh Vương hành quân cũng không phải là chuyện gì xấu, ít nhất cũng chẳng ở trong hoàng cung buồn bực này, nghĩ vậy Tiêu Tử Mặc không khỏi gia tăng cước bộ.

    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản


  10. The Following User Says Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


  11. #6
    Chương 4: Ra cung.




    Mời Đọc (Click Here) :
    ''Vân Đồng, ngươi đi giúp ta sửa sang lại mấy bộ thường phục.'' Tiêu Tử Mặc vừa trở về thấy Vân Đồng đang ngồi trên ghế liền nói với nàng.


    Vân Đồng nghe lời nói của Tiêu Tử Mặc trong lòng có chút nghi hoặc:


    ''Thái Tử, người đây muốn sửa sang lại quần áo là muốn ra ngoài sao?''


    Tiêu Tử Mặc gật đầu, hướng Vân Đồng mỉn cười:


    ''Phụ hoàng lệnh ta ra cung đi theo Minh Vương học tập hành quân đánh giặc.''


    ''Hoàng Thượng thật nói như vậy sao? Vậy kia, Thái Tử liền đáp ứng?''


    Vân Đồng vẫn còn hoài nghi vì cái gì mà Hoàng Thương lại lệnh cho nàng đi học tập võ nghệ, Hoàng Thượng cũng không phải là không biết thân phận nữ tử của con mình sao? Không chỉ vậy thân phận hiện giờ còn là đương triều Thái Tử, vạn nhất có cái gì sơ xuất ...,


    Tiêu Tử Mặc nhìn về phía hoa viên bên ngoài thoáng gật đầu:


    ''Vân Đồng ,tốt lắm ,ngươi mau giúp ta chuẩn bị đi thôi .Có lẽ ta nên đi rèn luyện bản thân tốt một chút ,huống hồ ta còn mang theo Hàn Nặc cùng Hàn Ngôn đi cùng ,bọn họ nhất định sẽ bảo hộ ta an toàn.'' Tiêu Tử Mặc nhìn ra được Vân Đồng lo lắng ,vẻ mặt nhu hòa hướng nàng nói.


    ''Nếu có Hàn Nặc cùng Hàn Ngôn bên người... Thái Tử ,người tại sao không mang theo nô tì đi?'' Vân Đồng vừa định nói tiếp thì lại cảm thấy không thích hợp.


    ''Vân Đồng ,ta không phải đã nói qua là không cho ngươi phép xương nô tì sao?'' Tiêu Tử Mặc tựa hồ mất hứng ,có chút lớn tiếng đối với Vân Đồng.


    ''Nô... Vân Đồng nhất thời quên mất.'' Nàng có chút ngập ngừng giải thích.


    ''Ân ,ngươi thân phận là nữ nhi ,vẫn không cần theo ta xuất môn thì tốt hơn ,ở trong cung cũng có người bảo vệ ngươi an toàn.'' Tiêu Tử Mặc nói xong ,nhớ tới thân phận nữ tử của mình ,không khỏi cười khổ ,chình mình không giống với nàng ,vì còn có toàn bộ giang sơn Đại Tiêu đang chờ mình bảo vệ.


    ''Nhưng mà Thái Tử ...''


    ''Tốt lắm ,Vân Đồng ,ta đây sẽ còn trở về Vân Mặc Cung này ,có ngươi ở trong cung có thể giúp ta xem tình huống phát sinh trong cung ,nếu ngươi muốn ra ngoài ,ta có thể phái Hàn Nặc đi đón ngươi du ngoạn .Ngươi biết không ,ở ngoài so với trong cung nơi này náo nhiệt hơn nhiều.'' Ánh mắt nàng bỗng phát ra một tia ảm đạm ,nhưng lập tức liền khôi phục bình thường.


    Tiêu Tử Mặc cư nhiên biết Vân Đồng lo lắng thân phận của mình bị lộ ,cũng như lo lắng cho sự an nguy của mình ,ngoại trừ mẫu thân thì Vân Đồng là người trọng yếu thường chiếu cố mình nhất .Nhưng đây là lệnh của Hoàng Thượng ,sao có khả năng làm trái lời? Trừ khi người đó không phải là con dân của Đại Tiêu ,nhưng chính mình cũng chả phải là con dân Đại Tiêu ,mà là đương triều Thái Tử a ,tình cảnh này lại càng làm cho mình không cách nào kháng cự được.


    Đi về hướng chỗ Hàn Nặc và Hàn Ngôn ,hai người này là hộ vệ bên người Tiêu Tử Mặc ,tự nhiên sẽ ở trong Vân Mặc Cung .Đi không tới hai bước đường ,cửa phòng khép hờ .Tiêu Tử Mặc nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào ,chỉ thấy Hàn Nặc đưa lưng về phía nàng đang cúi đầu bận rộn .Nàng trong lòng sinh ra một tia nghi hoặc không khỏi nhẹ nhàng đến gần ,muốn nhìn rõ một chút xem hắn đang bận rộn cái gì.


    Từ nhỏ đã được tập võ Hàn Nặc liền cảnh giác được phía sau đang có người tới gần ,nhanh chóng xoay người lại ,phát hiện ra là Tiêu Tử Mặc đến mà không biết ,liền quỳ gối xuống:


    ''Không biết là Thái Tử giá lâm ,Hàn Nặc không có từ xa tiếp đón mong người bỏ qua.'' Lúc này, nàng thấy hắn thì ra là đang sửa sang lại một ít quần áo.


    Tiêu Tử Mặc đi qua vỗ vỗ bả vai Hàn Nặc ,ý bảo hắn đứng lên ,xong nàng liền ngồi vào cái ghế gần hắn nhất:


    ''Hàn Nặc ,ngươi đây sửa sang hành lý là làm gì?'' Ánh mắt nàng không nhìn Hàn Nặc mà liếc về phía xa.


    ''Thái Tử ,thuộc hạ nghe nói Hoàng Thượng cho ngài đi theo Minh Vương luyện tập hành quân đánh giặc?'' Hắn đứng lên nhìn nàng nói.


    ''Đúng vậy ,ngày mai liền đi cho nên ta hôm nay đến đây là muốn hỏi ngươi cùng Hàn Ngôn có nguyện ý đi cùng ta hay không?'' Tiêu Tử Mặc thản nhiên nói.


    ''Thuộc hạ đương nhiên là theo người cùng đi ,bảo hộ người an toàn là trách nhiệm của thuộc hạ ,cho dù người hôm nay không đến thì hai huynh đệ thuộc hạ cũng sẽ đi theo người.'' Hắn lại quỳ gối xuống nói.


    ''Hàn Ngôn đâu?'' Nói tới đây Tiêu Tử Mặc nghi hoặc hắn như thế nào không ở đây.


    ''Hồi bẩm Thái Tử ,đệ đệ đã đi ra ngoài luyện công ,cũng sắp trở lại.''


    Lúc này ,ở ngoài cửa xuất hiện một người ,đúng là Hàn Ngôn ,bộ dáng của hắn cùng Hàn Nặc có bảy phần tương tự ,nhưng có điểm bất đồng là hắn nhìn có vẻ trắng hơn một chút ,nhìn thoáng qua cũng không giống như người tập võ mà giống thư sinh hơn.


    Hàn Ngôn kinh ngạc nhìn thấy Thái Tử ở trong phòng của mình ,có chút hoảng sợ vội quỳ xuống:


    ''Thái Tử thiên tuế.''


    Tiêu Tử Mặc cười: ''Hàn Nặc ,ngươi không có nói cho đệ đệ ngươi quy cũ sao?'' Nói xong ánh mắt nhìn về phía Hàn Ngôn ,hắn nghe nàng nói những lời này ,trong lòng càng thêm sợ hãi.


    Hàn Nặc sửng sốt ,hiểu được ý nàng nói vừa rồi ,vội vàng đi qua đem đệ đệ nâng dậy:


    ''Tiểu Ngôn ,ở trước mặt Thái Tử ngươi không cần quá mức câu nệ lễ nghi ,ngươi có thể lấy tên xưng ,việc này có nghĩ là ngươi có thể miễn lễ.''


    Rõ ràng có thể thấy trên mặt Hàn Ngôn hiện ra tia nghi hoặc .Kỳ thật hắn từ nhỏ đã theo ca ca cùng nhau tiến cung đến làm thị vệ bên người Thái Tử ,nhưng hắn từ nhỏ chỉ gặp qua Thái Tử một lần ,hắn lúc ấy cảm thấy Thái Tử cùng mình giống nhau cũng là ở trong cung làm thị vệ .Theo vài năm ,chính mình liền ngày ngày tập võ ,về phần nhiệm vụ bảo vệ Thái Tử toàn giao cho một mình ca ca .Còn bản thân thì trong quá trình tập võ có vài lần nhìn đến cái người kêu là Thái Tử kia ,cùng ca ca ở chung một chỗ ,dần dần nghe ca ca nhắc đến trong miệng biết Thái Tử là con của Hoàng Thượng ,hơn nữa ngày sau sẽ lên ngôi hoàng đế ,nên hắn đối với Tiêu Tử Mặc sinh ra cảm giác sùng bái.


    ''Vâng.'' Nói xong Hàn Ngôn đứng lên.


    ''Tiểu Ngôn ,ngày mai Thái Tử sẽ ra cung theo Minh Vương tập võ ,ngươi có nguyện đi theo Thái Tử không?''


    ''Đi ,hai huynh đệ chúng ta là cả đời đi theo Thái Tử.'' Hàn Ngôn vỗ ngực nói ,đối với Tiêu Tử Mặc làm ra một bộ dáng giang hồ nghĩ khí.


    Tiêu Tử Mặc gật đầu ,rồi đi qua ,một tay vỗ bả vai Hàn Nặc cùng Hàn Ngôn:


    ''Hảo ,ngày mai ta ở cửa cung đợi các ngươi.''


    ''Vâng.'' Hai huynh đệ trăm miệng một lời nói.


    Đêm nay ,Tiêu Tử Mặc sớm nằm trên giường ,nhưng lại không có ngủ ,có lẽ do nay đã mười sáu nên trong lòng nàng sớm cất giấu nhiều chuyện .Phụ hoàng giao phó khiến cho nàng áp lực rất lớn .Nàng vừa không muốn đánh mất giang sơn Đại Tiêu ,nhưng cũng không muốn cả đời này ở trong cung ,quát tháo thiên hạ quân vương* chính mình thật sự nên làm sao? (Câu này tôi không hiểu rõ cho lắm ~.~)


    Buổi sáng mặt trời vừa mới nhu lên ,Tiêu Tử Mặc liền tỉnh dậy .Đẩy cửa ra ,thấy Vân Đồng ngồi trên ghế mà ngủ ,trong tay nàng cầm là hành lý của mình ,khẽ thời dài rồi đi qua ,tuy rằng bước đi rất nhẹ ,nhưng vẫn đánh thức nàng.


    ''Thái Tử ,ngài phải đi sao?'' Vân Đồng vẫn còn buồn ngủ xoa cặp mắt.


    ''Đúng a ,Hàn Nặc cùng Hàn Ngôn có lẽ đã ở cửa cung sớm chờ ta.'' Tiêu Tử Mặc cười nói.


    ''Nga ,kia Thái Tử cầm lấy ,Vân Đồng tối hôm qua đã sửa sang lại một ít quần áo cho người.'' Vân Đồng nói xong tay cầm hành lý đưa qua ,giọng nói mang chút mất mát.


    ''Vân Đồng cảm ơn ngươi ,ta đây đi trước ,hãy bảo trọng.''Tiêu Tử Mặc cầm lấy hành lý ,cũng không nặng ,tối hôm qua cũng đã chuẩn bị tốt ngựa ,xoay người đối với Vân Đồng cười ,liền bước đi.


    Tiêu Tử Mặc cưỡi ngựa chạy thật nhanh về hướng cửa cung ,xa xa nhìn liền thấy ở cửa đã có sẵn hai con ngựa .Thật là Hàn Nặc cùng Hàn Ngôn đi ,hai huynh đệ này đúng là nhanh thật ,nàng không khỏi cười khổ . '' Hu'' ,ngựa chuẩn xác dừng lại trước cửa cung .Qủa nhiên ,hai huynh đệ mỗi người đang nắm một con ngựa đứng chờ ở cửa cung.


    ''Thái Tử thiên tuế.'' Hàn Nặc cùng Hàn Ngôn chắp tay nói.


    ''Ân ,đã chuẩn bị tốt rồi sao?''


    ''Đúng vậy ,chúng ta hai huynh đệ đã đến sẵn phụng bồi tiếp Thái Tử.''


    ''Tốt lắm ,chúng ta mau đi thôi.'' Nói xong Tiêu Tử Mặc liền lên ngựa ,hai huynh đệ thấy nàng lên ngựa xong cũng leo lên ngựa của mình.


    Tiếng vó ngựa vang lên ,tựa hồ có chút bồi hồi.


    Tiêu Tử Mặc quay đầu nhìn lại hoàng cung tráng lệ ,lại phát hiện có người đang hướng về phía mình đi tới .Đợi cho người đó đến gần ,nàng mới nhìn rõ ,nguyên lai là Vân phi.


    ''Vân phi nương nương?'' Tiêu Tử Mặc có chút nghi hoặc.


    ''Mặc nhi hôm nay muốn xuất cung sao?'' Vân phi vẫn là một bộ dáng mỉn cười.


    ''Đúng vậy ,nhi thần đang muốn xuất phát.''


    ''Mặc nhi đây là kim bài ,nếu ở bên ngoài gặp phải tình huống nguy hiểm ,hãy lấy nó ra để bảo vệ mình ,ta đây là phải nói rất lâu mới lấy được từ chỗ phụ hoàng ngươi.'' Vân phi từ bên hông lấy ra một khối kim bài đưa cho Tiêu Tử Mặc ,trêu chọc nói.


    Tiêu Tử Mặc ngẩn người ,chậm rãi tiếp nhận kim bài ,cuối đầu nhìn chăm chú hồi lâu ,nâng lên ánh mắt kinh ngạc nhìn Vân phi .Nàng biết khối kim bài này quan trọng tới cỡ nào ,Đại Tiêu không quá ba người có được khối kim bài này ,hơn nữa người giữ kim bài này tuyệt đối là người lập nhiều chiến công ,đối với Đại Tiêu có công lao lớn mới có.


    Vân phi không khỏi cười: ''Ngươi xem ,ta đối với ngươi thật tốt ,đem vật quý giá như vậy tặng cho ngươi ,ngươi cần phải hảo hảo quý trọng a.''


    Những lời này tuy rằng rất thoải mái .Nhưng đối với Tiêu Tử Mặc nội tâm rất cảm động ,cất kim bài:


    ''Đa tạ Vân phi nương nương ,Mặc nhi thập phần cảm kích.''


    ''Ân ,mau đi thôi ,dọc đường đi phải hảo chiếu cố bản thân mình ...Hàn Nặc ,Hàn Ngôn hai ngươi phải hảo hảo bảo vệ tốt Thái Tử.'' Vân phi lúc này thu hồi tười hướng Hàn Nặc cùng Hàn Ngôn nói.


    ''Vâng.'' Hai huynh đệ đồng thời nói.


    ''Vân phi nương nương ,Mặc nhi xin cáo biệt.''


    Tiêu Tử Mặc chăm chú nhìn Vân phi một lát rồi lôi kéo dây cương ,xoay người chạy đi.


    Tiêu Tử Mặc thật không ngờ Vân phi thế nhưng lại có thể từ bên người phụ hoàng lấy kim bài ,càng không nghĩ đến nàng đem kim bài đưa cho mình .Vân phi nương nương sao? Có lẽ mình cũng không hề chán ghét phi tử bên người phụ hoàng ,ít nhất hiện giờ nàng đối với Vân phi không có ác ý .Đưa tay vút roi da ,càng thêm tăng tốc chạy về phía trước ,cảnh vật hoàng cung dần xa.


    Vân phi nhìn ba người đã đi xa ,không khỏi nở nụ cười .Chính mình có hay không làm đúng đây? Đem thứ trọng yếu như vậy giao cho Tiêu Tử Mặc ,kỳ thật Vân phi loáng thoáng cảm giác được Tiêu Tử Mặc không phải là hoàng tử?mà là công chúa?Nhưng hiện tại Vân phi sẽ không đến kiểm chứng .Nhưng mà nàng đối với đứa nhỏ này có hảo cảm là thật ,nàng nguyện ý giúp đứa nhỏ này tạo ra thành tự cùng tiền đồ.

    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản


  12. #7
    Chương 5: Trà lâu gặp lại.




    Mời Đọc (Click Here) :
    Không đến nửa ngày công phu, đoàn người Tiêu Tử Mặc liền cưỡi ngựa đi vào Minh Vương phủ, thật tại Minh Vương phủ rất lớn. Tiêu Tử Mặc xuống ngựa, ngẩng đầu nhìn bảng hiệu Minh Vương phủ, ba cái chữ to màu vàng có vẻ dị thường hữu lực.


    ''Người của Minh Vương phủ không biết hôm nay Thái Tử điện hạ tới sao, ngay cả một người cũng không có, rất không lễ phép đi.'' Hàn Ngôn gặp cánh cửa to như vậy nhưng lại không có ai nghênh đón, không khỏi bắt đầu oán giận.


    ''Tiểu Ngôn, không được nói lung tung.'' Hàn Nặc so với Hàn Ngôn lớn hơn hai tuổi, hiểu được tình huống nào nên nói, xúc động không phải là phương pháp tốt nhất.


    Tiêu Tử Mặc đứng ở trước cửa trong chốc lát, tiến lên phía trước, thân thủ gõ cửa lớn màu son. Qua hồi lâu, một cái người hầu bộ dáng dò xét.


    ''Ngươi là người nào? Đến Minh Vương phủ có chuyện gì?'' Người hầu kia cẩn thận hỏi.


    ''Ta gọi là Tiêu Tử Mặc, ngươi có thể cùng Minh Vương thông báo một tiếng nói ta muốn gặp hắn.'' Tiêu Tử Mặc mỉm cười đôi mắt dao động lung lay nói.


    Người hầu kia nhìn qua có chút do dự.


    ''Còn không đi mau, thất thần làm cái gì?'' Hàn Ngôn nhìn biểu tình của người hầu kia, liền phát hỏa, xông lên phía trước rống lên một câu, Hàn Nặc đều không kịp giữ chặt hắn.


    Người hầu kia nhìn trước mắt thiếu niên trắng nõn ánh mắt không tốt :''Chờ.'' Nói xong liền đóng cửa lại.


    Tiêu Tử Mặc quay đầu nhìn người cùng tuổi với mình Hàn Ngôn, không khỏi cười khổ, thẳng tính không phải không tốt, nhưng họa là từ ở trong miệng mà ra. Tiêu Tử Mặc đã gặp qua quan trường ngươi lừa ta gạt, mới có thể nhận biết được điều này.


    Chỉ chốc lát sau, người hầu kia mở cửa, lần này kéo cửa hơi chút lớn :''Tiêu công tử, cứ đi theo nô tài.'' Trong giọng nói rõ ràng nới ra tôn trọng.


    Tiêu Tử Mặc gật đầu, mang theo Hàn Nặc cùng Hàn Ngôn đi vào, có thể thấy được giống như phòng ốc cung đình, nhưng là tựa hồ không có ai ở, có vẻ thực trống vắng, nhưng mà so với hoàng cung thì này Minh Vương phủ người hầu rõ ràng rất ít. Tiêu Tử Mặc cũng không để ý nhiều, trước đi theo người hầu kia. Chỉ thấy người hầu kia đi tới trước một gian phòng không lớn liền ngừng lại.


    ''Tiêu công tử, Minh Vương gia ngay tại bên trong, mời ngài vào, nô tài trước lui ra.'' Nói xong liền vội vàng quay đầu rời đi.


    Tiêu Tử Mặc hơi có chút nghi hoặc: ''Mặc nhi sao? Vào đi.'' Nhưng là trong phòng truyền đến âm thanh đánh gãy nghi hoặc của nàng.


    ''Vâng.'' Tiêu Tử Mặc đang tính muốn đi vào bên trong, nhưng nhớ lại cái gì đó, quay đầu nói:


    ''Các ngươi trước hết ở chỗ này đợi một lát nữa, nếu ta qua hồi lâu cũng không đi ra, các ngươi trước gọi người mang bọn ngươi đi phòng khách nghỉ ngơi.''


    ''Vâng.'' Tuy rằng Tiêu Tử Mặc nói như vậy, nhưng là nàng biết hai người này chắc là tuyệt sẽ không đi nghỉ ngơi trước. Qủa nhiên nhìn thấy Tiêu Tử Mặc vào trong, Hàn Nặc cùng Hàn Ngôn một người đứng một bên thủ trước cửa.


    Trong phòng không phải rất sáng, gia cụ cũng phi thường ít, rất khó làm cho người ta liên tưởng đến đây là phòng ngủ. Chỉ thấy Tiêu Thiên ngồi xếp bằng trên giường, Tiêu Tử Mặc dần đến gần chút, phát hiện Tiêu Thiên từ từ nhắm hai mắt, không để ý nàng đang đến gần. Thấy vậy, Tiêu Tử Mặc đứng ở một bên, cũng không tiến lên quấy rầy. Ước chừng qua thời gian một chén trà nhỏ: ''Mặc nhi, để ngươi đợi lâu rồi.''


    Nghe được âm thanh, Tiêu Tử Mặc thoáng trên lưng đổ mồ hôi lạnh có chút gấp khúc: ''Không có việc gì.''


    ''Ta ngày hôm qua nhận được thánh chỉ, hoàng huynh muốn ngươi đến chỗ ta học tập hành quân đánh giặc, ta đáp ứng. Hôm nay không có phái người đi nghênh đón ngươi, thật sự là ngại ngùng, ta nghĩ ngươi hẳn là sẽ không để ý chuyện đó đi.'' Tiêu Thiên đứng lên, chắp tay sau lưng đi tới trước mặt Tiêu Tử Mặc.


    Nam nhân trước mắt nhiều năm hành quân đánh giặc, rõ ràng bả vai thật rộng, thoạt nhìn như rất cao. So với Tiêu Tử Mặc muốn cao hơn một cái đầu. Nàng cũng không quan tâm đến chuyện này:


    ''Mặc nhi sẽ không để ý, chính là đến học tập hành quân đánh giặc, không cần nhiều đại lễ.''


    ''Rất tốt, có khí khái nam tử, hoàng huynh có đứa con này như ngươi thật làm cho người khác hâm mô.'' Tiêu Thiên vỗ bả vai nàng, cười nói. Tiêu Tử Mặc cười nhẹ, không nói gì.


    ''Mặc nhi, nếu đã đến đây thì hãy dùng tâm học, giang sơn Đại Tiêu còn phải dựa vào ngươi. Hôm nay cũng mệt nhọc một ngày, ngươi trước hết đi nghỉ ngơi đi, ngày mai lại bắt đầu.'' Tiêu Thiên trong lời nói giống như đang cỗ vũ nàng, nhưng Tiêu Tử Mặc luôn cảm thấy có chút không thích hợp.


    Khi bước ra cửa phòng, ánh sáng mặt trời chói mắt bên ngoài làm mắt Tiêu Tử Mặc không thích ứng kịp, nâng cánh tay lên che. Chỉ thấy hai huynh đệ vẫn đứng ở chỗ đó, trong lòng sinh ra một tia ấm áp.


    ''Thái Tử gia, người rốt cục cũng ra, Vương gia không làm khó người đi.'' Hàn Ngôn đầu tiên khẩn cấp hỏi.


    Tiêu Tử Mặc lắc đầu: ''Tốt lắm, đi, ta mang bọn ngươi đi dạo, hôm nay hảo thả lỏng một ngày, ngày mai phải bắt đầu vất vả rồi.'' Một tay quàng bả vai hai huynh đệ đi về phía trước. Hàn Nặc cùng Hàn Ngôn đều có chút mạc danh kỳ diệu*, nhưng vẫn đi theo Thái Tử.


    (Câu này có nghĩa là: không hiểu ra sao cả, không sao nói rõ được, quái lạ.)


    Phố xá đô thành lúc nào cũng phồn hoa, cho dù là ban đêm, cũng là đèn đuốc sáng trưng.


    ''Thái...Tiêu công tử, mau đến xem, bên này có người làm xiếc.'' Hàn Ngôn vừa định kêu Thái Tử, cảm thấy không ổn, liền thay đổi xưng hô.


    ''Phải không?'' Tiêu Tử Mặc nghe được tiếng la của Hàn Ngôn, vội vàng theo đi lên. Còn lại Hàn Nặc một người không tình nguyện theo đuôi hai người nơi nơi chạy loạn.


    Tiêu Tử Mặc đẩy ra đám người, đi đến bên người Hàn Ngôn. Chỉ thấy trung gian đứng hai cái tráng hán, một người tay cầm đại đao, một người cầm trong tay trường thương.


    ''Đánh, đánh, nhanh lên a.'' Chung quanh người xem đều khẩn cấp kêu to. Tiêu Tử Mặc cùng Hàn Ngôn cũng nhìn không chuyển mắt hai người nơi giữa sân.


    ''A'' Nghe được trong đó một đại hán hô to một tiếng, cầm trong tay đại đao vọt qua. Người kia cầm trong tay trường thương vội vàng nâng trường thương ngăn trở.


    ''Keng'' một tiếng, đại đao cùng trường thương phát ra tiếng vang thật lớn, hai người cũng từ sau lui lại mấy bước.


    Đợi đứng vững vàng, phục lại tinh thần cầm vũ khí vọt lên. Qua vài hiệp, hai người chẳng phân biệt thắng bại, nhưng dần người cầm trong tay trường thương kia như thả chậm tốc độ, không hề công kích, dần bị vây trong thế hạ phong. Người ngoài nghề đều tưởng người cầm trường thương kia thể lực chống đỡ hết nổi, nhưng ở trong mắt Hàn Ngôn, này rõ là thoát nước, bằng không nếu đánh tiếp cũng sẽ không nhanh như vậy có thể phân rõ thắng bại. Qủa nhiên, không bao lâu, đại đao liền đặt trên cổ của đối thủ. Theo sau truyền đến là từng đợt vỗ tay cùng tiếng gọi ầm ĩ.


    ''Hừ, thoát nước có cái gì hay mà vỗ tay.'' Hàn Ngôn thở phì phò nói. Tiếp theo là một người khác cầm mâm đồng lại đây, mọi người thấy vậy liều rời đi, chỉ có một số người cho chút tiền đồng. Mắt thấy sắp đến bên người Tiêu Tử Mặc, Hàn Ngôn đang chuẩn bị kéo Tiêu Tử Mặc đi.


    ''Chờ đã.'' Tiêu Tử Mặc đối với Hàn Ngôn cười.


    ''Công tử.'' Một tiểu cô nương cầm mâm đồng lại đây.


    ''Cho.'' Nói xong Tiêu Tử Mặc từ trong lòng lấy ra một thỏi bạc đặt ở trên mâm đồng. Rõ ràng làm mọi người ngẩn ra.


    ''Công tử, không cần cho nhiều như vậy đâu, người cho chừng này tiền đủ bọn họ ăn một năm đấy.'' Hàn Ngôn cằn nhằn nói, liền định đưa tay cầm lại.


    ''Tiểu Ngôn, cho đều đã cho, như thế nào lại lấy trở về.'' Tiểu Tử Mặc bắt lấy tay Hàn Ngôn. Hắn rõ ràng uể oải thu tay lại.


    ''Đa tạ công tử.'' Tiểu cô nương kia nhỏ giọng nói.


    Tiêu Tử Mặc thản nhiên cười. Nàng không biết rằng có người đang lẳng lặng nhìn một màn trước mắt này.


    ''Tiểu thư, người nọ khổng phải là người chúng ta ngày đó ở trên đường gặp sao?'' Cẩm Ngọc có điểm ngạc nhiên chỉ vào người ở dưới lầu nói.


    ''Phải không?'' Tiêu Minh Hi buông chén trà, đứng lên, nhìn người đang đứng dưới lầu nói chuyện cùng cô nương kia. Khổng khỏi nhớ đến khuôn mặt của người nọ.


    ''Cũng thực có tiền a.'' Cẩm Ngọc bĩu môi.


    Tiêu Minh Hi nhìn thỏi bạc trên mâm đồng của cô nương kia, không trả lời Cẩm Ngọc. Tầm mắt dừng ở Tiêu Tử Mặc trong chốc lát, nhìn khuôn mặt trắng nõn khi mặt trời chiếu rọi xuống có chút hoảng hốt. Tiêu Minh Hi hồi phục lại ngồi xuống, lưu lại Cẩm Ngọc một người dựa vào cửa sổ tiếp tục nhìn dưới lầu.


    ''Công tử, chúng ta cần phải đi, mọi người đều đi hết rồi.'' Hàn Ngôn lôi kéo Tiêu Tử Mặc.


    ''Tốt.'' Tiêu Tử Mặc mới phát hiện chính mình đã muốn đứng tại chỗ lâu.


    ''A, Vân Tiêu lâu nghe tên rất tốt, công tử, chúng ta vào nghỉ một lát đi, ta xem ca ca cũng mệt mỏi rồi.'' Nói xong còn quay đầu nhìn khuôn mặt vô biểu tình của Hàn Nặc.


    ''Cũng tốt.'' Tiêu Tử Mặc cũng nhìn đến Hàn Nặc tựa hồ mệt mỏi. Hàn Ngôn là người đầu tiên vọt vào. Hàn Nặc đối với đệ đệ của mình cũng thật sự là không có biện pháp.


    ''Tiểu Ngôn vẫn luôn ở trong cung, không đi ra ngoài, khó tránh khỏi có chút hưng phấn.'' Tiêu Tử Mặc tựa hồ nhìn ra tâm tư của Hàn Nặc. Hắn có chút kinh ngạc, nhưng vẫn gật đầu.


    ''Chưởng quầy, cho chúng ta trà thượng hạng, thêm một bàn điểm tâm.'' Hàn Ngôn đứng ở bên quầy nói.


    ''Ngạch, không biết vị công tử này là cần gian phòng hay là...'' Chưởng quầy có lẽ đối với Hàn Ngôn có chút không thích ứng. Hàn Ngôn có chút nghi hoặc quay đầu nhìn về phía Tiêu Tử Mặc.


    ''Chúng ta muốn gian phòng, tốt nhất dựa vào cửa sổ.'' Tiêu Tử Mặc nói xong lấy ra bạc đặt ở trên quầy.


    ''Hảo. Chỉ còn một gian, công tử đến thật đúng lúc, thỉnh công tử trước đi lên lầu, nước trà và điểm tâm sẽ được đưa lên sau.'' Chưởng quầy thực khách khí nói.


    Tiêu Tử Mặc gật đầu, mang theo Hàn Nặc cùng Hàn Ngôn lên lầu. Một cỗ mùi thơm tràn ngập ở gian phòng hành lang lầu hai, phong cảnh cũng thật tốt.


    ''Công tử, ở phía trước kia là được.'' Tiêu Tử Mặc đang nghĩ tới thì nghe thanh âm của Hàn Ngôn. Tự mình đi tới, đột nhiên thân ảnh màu tím quen thuộc ngăn trở cước bộ của nàng. Tiêu Tử Mặc quay đầu nhìn về phía bên phải dùng màn che trước gian phòng, muốn chứng thật một chút. Vừa lúc, Tiêu Minh Hi nghe được tiếng la của Hàn Ngôn, quay đầu ra bên ngoài nhìn. Trong phút chốc, bốn mắt nhìn nhau, vài giây đối diện. Tiêu Tử Mặc trên khuôn mặt hiện lên tươi cười:


    ''Vị tiểu thư này, chúng ta có phải từng gặp mặt một lần phải không?'' Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, Tiêu Tử Mặc đã biết rõ còn cố hỏi.


    Tiêu Minh Hi thật kinh ngạc không nghĩ Tiêu Tử Mặc sẽ tới Vận Tiêu lâu:


    ''Đúng, chuyện lần trước còn phải đa tạ công tử.''


    ''Việc nhỏ thôi, không cần phải để trong lòng.'' Trên thật tế Tiêu Tử Mặc thật cảm thấy có việc do dự trong lòng. Tiêu Tử Mặc rất muốn đi vào, nhưng tiểu thư người ta không lên tiếng, nếu giờ tự tiện đi vào khó tránh khỏi không lễ phép đi.


    ''Công tử, chớ đứng trước cửa, mau vào đi.'' Tiêu Minh Hi nhìn người ngoài cửa tựa hồ đang do dự, nói.


    Tiêu Tử Mặc nghe nói như thế, không khỏi có chút vui sướng: ''Kia tại hạ quấy rầy rồi, Hàn Nặc Hàn Ngôn, các ngươi ngay tại cách vách phòng nghỉ ngơi một lát đi.'' Tiêu Tử Mặc vừa muốn bước vào, liền quay đầu hướng hai huynh đệ nói.


    ''Thật đúng lúc, ở chỗ này gặp lại tiểu thư, có hay không thỉnh giáo quý danh của tiểu thư, lần trước tiểu thư đi quá vội, tại hạ vẫn chưa kịp hỏi.'' Tiêu Tử Mặc đứng bên cửa sổ nói.


    ''Ngươi người này thật không có lễ phép, ai lại vừa gặp mặt liền hỏi tên đâu.'' Cẩm Ngọc đã không còn đứng ở bên cửa sổ nói.


    ''Cẩm Ngọc! Tiểu nữ tử họ Tiêu tên Minh Hi.'' Tiêu Minh Hi vẫn là nói ra tên chính mình.


    ''Tiêu sao? Tại hạ cũng họ Tiêu.'' Tiêu Tử Mặc tựa hồ có chút hưng phấn, đối với lời nói của Cẩm Ngọc cũng không để ý.


    ''Hửm?'' Tiêu Minh Hi có chút kinh ngạc, làm vương thất tử nữ, nàng biết tuy rằng quốc hiệu Đại Tiêu, nhưng người mang họ Tiêu tính ra cũng không nhiều lắm. Chẳng lẽ cùng người trong cung có liên quan? Không đúng, nếu là người trong hoàng tộc thì không được phép ra ngoài. Tiêu Minh Hi có chút mâu thuẫn.


    ''Tiêu công tử, hôm nay đi ra có chuyện gì sao?'' Tiêu Minh Hi nghĩ phải tìm ra manh mối trong lời nói của Tiêu Tử Mặc.


    ''Ta chỉ là trên đường đi dạo, dù sao phố xá đô thành này bất luận ban ngày hay ban đêm đều rất náo nhiệt.'' Tiêu Tử Mặc có lẽ là không nghĩ tới như vậy thành thật nói.


    ''Nga, nếu gặp công tử ngay tại nơi này không bằng uống chén trà đi, tiểu nữ thường đến tửu lâu này, cũng gian phòng này nghỉ chân một chút, dù sao nơi này nhìn đến cảnh sắc bên ngoài là đẹp nhất.'' Tiêu Minh Hi thấy không hỏi ra được cái gì, đơn giản ngồi nhìn phía ngoài cửa sổ nói chút lời khách sáo.


    ''Ân, nơi này nhìn ra ngoài phong cảnh quả thật tốt.'' Nói xong cũng quay đầu hướng ngoài cửa sổ nhìn. Vừa lúc Tiêu Minh Hi quay đầu lại, thấy sườn mặt của Tiêu Tử Mặc, đúng như hoàn mỹ độ cong vòng quanh khuôn mặt có chút đẹp người. Tiêu Tử Mặc quay đầu lại, thấy Tiêu Minh Hi đang nhìn chính mình, liền tươi cười một cái sáng lạn, làm Tiêu Minh Hi cả kinh, phục hồi tinh thần lại, tay cầm lấy chén trà trước mắt, nhấp một ngụm.


    Hai người cứ như vậy nhìn ra ngoài cửa sổ, lẳng lặng thưởng trà, đợi cho tới khi mặt trời chậm rãi hạ xuống.


    Tiêu Tử Mặc đứng lên: ''Tiêu tiểu thư, ta phải đi.''


    Tiêu Minh Hi ngẩng đầu lên: ''Ân.'' Chính là đơn giản chỉ một chữ.


    Ở tại cửa, Tiêu Tử Mặc quay đầu nhìn sợi tóc bị gió thổi có chút hỗn độn, Tiêu Minh Hi thoạt nhìn càng thêm thanh nhã, Tiêu Tử Mặc không tự chủ được thật sâu nở nụ cười, nụ cười này cũng tự dung nhập hai người trong lòng nòng đậm biến đổi không ra.

    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •