+ Trả lời chủ đề
Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345
Kết quả 41 đến 42 của 42
  1. #41
    Chương 39: Tạo phản.


    Mời Đọc (Click Here) :
    Dọc theo đường đi, Tiêu Tử Mặc vẫn trầm mặt không nói gì, cắn chặt môi, dần trở nên trắng bệch. Trịnh Dụ thấy thế cũng theo sát ở phía sau, không nói một lời.

    "Hoàng thượng, bước tiếp theo nên làm như thế nào đây?" Trịnh Dụ rốt cục nhịn không được, hỏi một câu.

    Tiêu Tử Mặc dừng cước bộ, trong ánh mắt nhìn không ra tia cảm xúc, hồi lâu:

    "Trịnh đại nhân, trẫm hiện tại cũng không biết." Đôi mắt nhìn Trịnh Dụ.

    "Thế nhưng..." Trịnh Dụ đột nhiên cảm giác người trước mắt quá mức nhu nhược.

    Tiêu Tử Mặc nở nụ cười:

    "Trịnh đại nhân cứ yên tâm đi, người đáng tội chết trẫm nhất định sẽ không bỏ qua." Nhớ tới áo long bào kia, Tiêu Tử Mặc tâm lạnh dần.

    Trịnh Dụ nghe vậy hơi sửng sốt, thật sự có khả năng đuổi cùng giết tận sao, có thể hoàn toàn hạ đao sao?

    "Hi nhi." Tiêu Tử Mặc đứng ở trước cửa hồi lâu, rốt cục cất bước đi vào.

    Tiêu Minh Hi nghe tiếng, xoay người lại, trông thấy Tiêu Tử Mặc, liền lộ ra ý cười, đi đến trước mặt nàng.

    "Hi nhi đang làm cái gì?" Tuy rằng Tiêu Tử Mặc không cần hỏi cũng biết, nhưng do thói quen đã vậy.

    "Hoàng thượng không phải đã biết sao." Tiêu Minh Hi cười đóng quyển sách trên tay.

    Tiêu Tử Mặc nghe vậy không khỏi cười, đưa tay cầm lấy quyển sách trên tay Tiêu Minh Hi:

    "Ngồi đi." Nói xong dắt Tiêu Minh Hi ngồi xuống.

    Tiêu Minh Hi mỉm cười tùy ý Tiêu Tử Mặc lôi kéo. Trong mắt lộ ra ý cười.

    "Hi nhi, nàng có từng nghĩ tới việc trẫm làm hoàng đế bao lâu không?" Tiêu Tử Mặc do dự hồi lâu, mới mở miệng .

    Tiêu Minh Hi ngẩng đầu, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Tiêu Tử Mặc:

    "Hoàng thượng nói thế có ý gì?" Chuyện thân phận của nàng không phải đều đã giải quyết rồi sao? Còn có thể xảy ra chuyện gì chứ?

    Tiêu Tử Mặc nhợt nhạt cười:

    "Không có gì, chỉ hỏi chơi vậy thôi." Tiêu Tử Mặc từ trong đáy lòng không muốn Tiêu Minh Hi biết chuyện này chút nào, mưu đồ soán ngôi chính là tử tội, mặc kệ có phải là hoàng thân quốc thích hay không. Nếu để Tiêu Minh Hi biết phụ thân của nàng làm ra những chuyện này, tâm không khỏi đau, mình không muốn khiến nàng khó chịu. Đây là chuyện hệ trọng, dù là nàng, mình cũng không thể tin tưởng.

    Tiêu Minh Hi vẫn như cũ không có dời ánh mắt, từ lần trước Tiêu Tử Mặc hỏi, trong lòng nàng tràng đày nghi vấn. Tuy rằng mỗi lần đều úp úp mở mở, thế nhưng Tiêu Minh Hi cũng không nhìn ra được Tiêu Tử Mặc trong lòng có tâm sự, hơn nữa lại là chuyện vô cùng nghiêm trọng.

    Tiêu Tử Mặc một mình ngồi ở thư phòng, ánh mắt mơ hồ.

    "Hoàng thượng, Trịnh đại nhân cầu kiến." Lý công công hô một tiếng làm Tiêu Tử Mặc giật mình tỉnh giấc.

    Tiêu Tử Mặc phục hồi tinh thần lại: "Cho vào."

    "Hoàng thượng, hôm nay thần đến đây là muốn bàn với người về chuyện ngày hôm qua, không biết..." Trịnh Dụ hành lễ nói.

    Tiêu Tử Mặc ánh mắt nhàn nhạt: "Trịnh đại nhân cho rằng việc này nên giải quyết như thế nào?''

    "Hoàng thượng, nếu bây giờ phái người đi vương phủ một chuyến, chắc chắn sẽ nắm trong tay tan chứng vật chứng, chỉ là không biết Hoàng Thượng có muốn làm hay không thôi.'' Trịnh Dụ biết Tiêu Tử Mặc đang lo lắng, đó chính là trở ngại lớn, nếu nói về cảm tình, thì Tiêu Tử Mặc cùng Tiêu Thiên cũng không có cảm tình gì đáng nói cả, nếu có thì cũng chỉ có cảm tình với Tiêu Minh Hi.

    "Trẫm... Trẫm hiện giờ chưa muốn làm như vậy." Tiêu Tử Mặc nhíu mày, trong mắt hiện lên tia thống khổ.

    "Thế nhưng, nếu còn chừng chờ thì sẽ xảy ra tai họa." Trịnh Dụ đã sớm đoán được Tiêu Tử Mặc không thể hạ thủ.

    "Trẫm biết, thế nhưng trẫm không biết nên đối mặt với Hoàng Hậu ra sao." Tiêu Tử Mặc nhíu mày càng lúc càng chặt.

    Trịnh Dụ nhìn Tiêu Tử Mặc, sững sờ tại chổ. Ái tình a, sao có thể dễ dàng buông xuống được.

    "Trịnh đại nhân, hiện Minh vương vẫn chưa có động tĩnh gì, nên tạm thời sẽ không truy cứu, phải lấy tĩnh chế động." Tiêu Tử Mặc ngẩng đầu, vẻ mặt bình tĩnh nói.

    "Hoàng thượng..." Trịnh Dụ hạ thấp âm thanh xuống.

    "Thế nhưng, cũng phải chuẩn bị thật tốt nghênh địch, trẫm nhất định phải bảo trụ Đại Tiêu giang sơn, bằng bất cứ giá nào." Tiêu Tử Mặc ánh mắt lạnh băng không một chút cảm xúc.

    Tiêu Tử Mặc đây là muốn nhượng bộ lần cuối sao? Nhưng nếu có bất cứ động tĩnh gì, chắc chắn nàng sẽ cùng Hoàng Hậu đối nghịch nhau đó là điều không thể tránh khỏi. Đến lúc đó...

    Bên trong Minh vương phủ:

    "Vương gia, mọi thứ đã chuẩn bị xong, khi nào khởi binh?" Một tên quần áo cùng trang bị chỉnh tề đứng ở một bên thấp giọng nói.

    Tiêu Thiên trầm ngâm hồi lâu:

    "Ngươi xác định người trong triều không có phát hiện động tĩnh gì?" Tiêu Thiên không tin Tiêu Tử Mặc là người thông minh mà cũng để mặc như vậy. Việc này chỉ có thể thắng không được bại, nếu như thất bại nhất định bị tru cửu tộc, Hi nhi tất nhiên cũng sẽ không tránh khỏi, lúc trước cố ý để Hi nhi làm Hoàng Hậu, vì muốn kiềm chế Tiêu Tử Mặc, hiện nay Tiêu Tử Mặc đối với Hi nhi vô cùng tốt, chính là thời cơ tốt.

    "Vương gia, thuộc hạ đã thăm dò qua, trong cung không có động thái gì." Người này vẻ mặt lo lắng.

    Tiêu Thiên nắm chặt tay: "Tốt lắm, ngày mai giờ hợi* khởi binh."

    (Từ 21 giờ đến 23 giờ khuya)

    "Vương gia, vì sao là giờ hợi, mà không phải ban ngày..."

    "Ngươi biết cái gì, buổi tối tiến công phần thắng tất nhiên lớn hơn, lúc ấy phòng bị trong cung đều giảm xuống, đối với chúng ta có lợi." Tiêu Thiên thấp giọng quát.

    "Thuộc hạ ngu dốt, thuộc hạ lập tức đi chuẩn bị." Nói xong liền khom lưng lui ra.

    Tiêu Tử Mặc, ta để ngươi ngồi lên ngôi hoàng đế vài năm, còn tặng cho ngươi nữ nhi của ta theo bồi ngươi, bây giờ cũng là lúc ngươi nên leo xuống và trả lại cho ta tất cả, nghĩ thế Tiêu Thiên ánh mặt liền lạnh xuống.

    "Hoàng thượng, đêm đã khuya, nên nghỉ ngơi a." Tiêu Minh Hi tựa bên người Tiêu Tử Mặc nói.

    Tiêu Tử Mặc ngồi ở mép giường, nhưng không có ý định ngủ, y quan chỉnh tề:

    "Ân, Hi nhi nàng ngủ trước đi." Tiêu Tử Mặc mặt giãn ra hướng Tiêu Minh Hi cười.

    Tiêu Tử Mặc ngực tràn đầy lo lắng, Minh vương trong lòng có dã tâm khiến Tiêu Tử Mặc luôn trong trạng thái phòng bị.

    Nhất cử nhất động của Tiêu Tử Mặc mấy ngày gần đây khiến Tiêu Minh Hi thật hoài nghi, đang muốn mở miệng hỏi.

    Đột nhiên Trịnh Dụ xông vào: "Hoàng thượng!"

    Theo quy định ở hậu cung từ xưa tới nay... phàm là những đại thần thì không thể tùy tiện xong vào. Tuy rằng Trịnh Dụ có đặc quyền có thể tùy thời ra vào cung, thế nhưng cũng thể thể tùy tiện mà xong vào hậu cung.

    Tiêu Tử Mặc bỗng nhiên cả kinh, nhưng không có chỉ trích Trịnh Dụ:

    "Xảy ra chuyện gì?" Vẻ mặt lo lắng, nhất định là xảy ra đại sự, mới khiến hắn từ kẻ thường ngày trầm tĩnh, trở nên hoảng hốt như vậy.

    "Việc lớn không tốt, quân đội đã bắt đầu tiến công, mắt thấy sắp tới cửa cung..." Trịnh Dụ không thèm liếc mắt nhìn Tiêu Minh Hi ở bên cạnh, cứ thế mà nói ra.

    Tiêu Tử Mặc bỗng dưng mày nhướng lên:

    "Nhanh như vậy, đã phái binh ngăn lại chưa? Đã đi kêu Lưu Quân cùng Nhiều Nhạc rồi sao?" Ngày này rốt cuộc cũng tới, Tiêu Tử Mặc trong lòng ngoại trừ nộ còn có một tia không đành lòng.

    "Ân, thần đã phái người đi kêu hai vị tướng quân, họ nói rất nhanh sẽ chạy tới." Trịnh Dụ chấp tay nói.

    "Hảo, trẫm cùng ngươi đi xem tình hình thế nào." Nói xong Tiêu Tử Mặc liền cùng Trịnh Dụ đi ra ngoài.

    "Hoàng thượng." Tiêu Minh Hi lúc này kéo ống tay áo Tiêu Tử Mặc lại, trong lòng thấp thỏm bất an, đây là nguyên nhân làm nàng lo lắng mấy ngày nay sao?

    Tiêu Tử Mặc sửng sốt, quay đầu lại, nhìn Tiêu Minh Hi. Nữ tử xinh đẹp tài ba trước mắt là Hoàng Hậu của mình, thân là phụ vương của nàng tại sao lại nhẫn tâm như vậy. Đây chẳng khác nào ép mình cùng nàng đối nghịch.

    "Chuyện gì đang xảy ra? Là ai muốn tiến công?" Tiêu Minh Hi nhìn thẳng vào mắt Tiêu Tử Mặc.

    Từ trong lời nói của Trịnh Dụ có thể nghe ra được một đôi quân rất lớn sắp tiến đến, là ai có lá gan lớn như vậy?

    Tiêu Tử Mặc không nói gì nhìn Tiêu Minh Hi, cảm xúc trong lòng tuôn trào mãnh liệt.

    "Hoàng thượng..." Tiêu Minh Hi thấy Tiêu Tử Mặc không nói lời nào, liền hỏi một lần nữa.

    "Minh vương có mưu đồ soán ngôi, hiện tại đang ở trước cửa hoàng cung." Tiêu Tử Mặc khuôn mặt không cảm xúc, ngữ khí lạnh lẽo thốt ra. Mà lúc này tâm Tiêu Minh Hi cũng lạnh tới cực điểm.

    Tiêu Minh Hi nghe vậy liền chậm rãi buông ống tay áo Tiêu Tử Mặc, trong ánh mắt lộ ra thần sắc kinh ngạc khó có thể chấp nhận được. Một trận mê muội kéo tới:

    "Tiểu thư, người không sao chứ." Cẩm Ngọc đứng ở một bên đỡ lấy Tiêu Minh Hi.

    Tiêu Tử Mặc nhìn thấy, trong lòng tuy không đành long, nhưng không thể làm gì khác:

    "Cẩm Ngọc, chiếu cố tốt tiểu thư." Trước khi đi không quên dặn dò một câu, liền cùng Trịnh Dụ đi.

    Tiêu Minh Hi trong lòng hỗn loạn vô cùng, phụ vương thế nào, như thế nào lại làm thế?

    "Tiểu thư..." Cẩm Ngọc tự nhiên cũng hiểu được sự tình trong đó, vẻ mặt hiện lên u sầu.

    Phụ vương làm như vậy là rất mạo hiểm, nếu như không thành công, nhất định khó thoát khỏi cái chết, kể cả mình. Đây là tội tru di cửu tộc. Còn nếu thành công, thì Tiêu Tử Mặc phải chết, mà bản thân mình làm sao có thể bỏ mặc nàng chết được. Tiêu Tử Mặc luôn đối với mình nở ra nụ cười sáng lạng như vậy, sạch sẽ không nhiễm bụi trần, nàng luôn đối với mình thật tốt, mà trong mắt mình, nàng luôn là bộ dạng ngoan ngoãn phục tùng. Bất luận hướng về bên nào, thì tâm đều rất đau. Nàng đã nhiều ngày ấp úng muốn nói với mình chuyện này, nhưng vẫn không đành lòng nói ra. Tiêu Minh Hi nghĩ như vậy liền nhắm hai mắt lại, khuôn mặt lộ vẻ thống khổ.

    "Không nghĩ tới việc trẫm cho hắn cơ hội đều trở thành vô ích." Tiêu Tử Mặc lạnh lùng cười.

    "Thần thời khắc đều phòng bị, không nghĩ tới buổi tối lại khởi binh." Trịnh Dụ ở một bên nói.

    "Hừ, vì buổi tối cơ hội thắng sẽ nhiều hơn, Tiêu Thiên hắn cũng không phải là kẻ ngốc." Tiêu Tử Mặc không khỏi nhớ tới Tiêu Minh Hi, đệ nhất nữ tử tài ba, mặt liền lộ ra ý cười.

    Trịnh Dụ nhìn thấy không khỏi sửng sốt, Hoàng Thượng giờ phút này mà còn có thể cười như vậy.

    Tiêu Tử Mặc cùng Trịnh Dụ leo lên thành, từ trên cao nhìn xuống tình huống phía dưới. Một mãnh đông nghịt khiến Tiêu Tử Mặc không khỏi hít ngụm khí lạnh. Không nghĩ tới Tiêu Thiên mấy năm nay tích góp binh lực khổng lồ như vậy.

    "Xem ra dã tâm của thật sự rất lớn a" Trịnh Dụ bình tĩnh nhìn phía dưới, mặt không biểu tình.

    "Bất luận bao nhiêu người, thiên hạ của trẫm chung quy đều là của trẫm." Tiêu Tử Mặc không khỏi '' hừ'' một tiếng, như trước ánh mắt lạnh lùng tình cảnh dưới thành.

    "Trịnh đại nhân, Lưu Quân cùng Nhiều Nhạc khi nào chạy tới?" Tiêu Tử Mặc quay đầu hướng Trịnh Dụ nói.

    "Thần đã thông báo, hẳn là đang ở trên đường đi."

    "Tiêu Thiên, bất luận ngươi cùng phụ hoàng có gút mắt gì, thế nhưng ngươi đừng hối hận về những gì ngươi đã làm ngày hôm nay." Tiêu Tử Mặc tầm mắt nhìn về phía thân ảnh quen thuộc phía dưới, ngữ khí nghe không ra cảm xúc gì.

    Tiêu Thiên nghe vậy, trong tay lôi kéo dây cương, ngẩng đầu nhìn Tiêu Tử Mặc: "Chuyện bản vương đã quyết nhất định phải làm.''

    Nhìn khuôn mặt có chút quen thuộc, Tiêu Tử Mặc khóe miệng câu ra, lộ ra tươi cười, ở trong đêm đen nhìn thập phần quỷ dị cùng lãnh huyết.

    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


  3. #42
    Chương 40: Tuyệt tình.


    Mời Đọc (Click Here) :
    Nhìn dưới thành từng đợt từng đợt tiến công, Tiêu Tử Mặc không chỉ hàng lông mày mà cả khuôn mặt đều nhăn lại. Tiêu Tử Mặc trong lòng cũng không mấy để ý, một đội quân khổng lồ như vậy, đều là do bản thân không sớm phát hiện, cũng không tước lấy binh mã, thành ra mới có cục diện như ngày hôm nay.

    "Hoàng thượng, nếu cứ như vậy thì e rằng khó có thể khống chế nổi." Trịnh Dụ cũng nhìn ra chỗ không ổn, xoay người hướng Tiêu Tử Mặc nói.

    Tiêu Tử Mặc trầm mặt không nói:

    "Hiện giờ chỉ có thể binh lai tướng đáng, thủy lai thổ yểm*. Đợi hai vị tướng quân tới cứu viện." Tiêu Tử Mặc mắt không chuyển mắt nhìn chiến cuộc đang diễn ra dưới thành.

    (Binh lai tướng đáng, thủy lai thổ yểm – 兵来将挡,水来土掩 – bīng lái jiàng dǎng,shuǐ lái tǔ yǎn: quân đến tướng chặn, nước đến đất ngăn –> bất kể đối phương sử dụng thủ đoạn nào, đểu linh hoạt có biện pháp tương ứng để đối phó)

    Trịnh Dụ thu hồi ánh mắt, cùng Tiêu Tử Mặc nhìn dưới thành.

    "Hoàng thượng, mạt tướng đến trễ." Một tiếng hô hấp dẫn lực chú ý của Tiêu Tử Mặc.

    Lưu Quân cùng Nhiều Nhạc mang theo đội quân xuất hiện ở dưới thành, hai người đồng thanh nói.

    "Hai vị tướng quân đứng lên đi. Minh vương lớn mật dám mưu đồ tạo phản, hãy thay trẫm bắt hắn!" Tiêu Tử Mặc vung tay lên, hạ lệnh.

    Trịnh Dụ đưa mắt nhìn Tiêu Tử Mặc, hai người kia cũng ngẩng đầu nhìn nàng, không khỏi liếc nhìn nhau: "Tuân chỉ!"

    Đối với sự xuất hiện của Lưu Quân cùng Nhiều Nhạc, khiến đội quân của Tiêu Thiên có chút trở tay không kịp, dần bị vây hãm không biết nên làm gì tiếp theo. Tiêu Thiên nhìn tình cảnh trước mắt, ưởng ngực hô to:

    ''Chư vị, nếu chúng ta công phá thành công, thì ngày sau thiện hạ này sẽ là của chúng ta.'' Tiêu Thiên ngay lúc nguy cấp hô to cổ vũ tinh thần đám binh sĩ.

    Tiêu Tử Mặc ánh mắt lạnh lùng nhìn: "Trẫm đúng là ngu dốt a, tên phản tặc như vậy mà cũng không nhìn ra."

    "Hoàng thượng, việc như vậy khó mà nhìn ra, huống chi việc Minh vương tạo phản cũng không ai muốn cả." Trịnh Dụ nghiêng đầu nhìn, lẩm bẩm nói.

    "Truyền lệnh xuống phía dưới, cần phải bắt giữ Minh vương!" Tiêu Tử Mặc thần sắc thay đổi, thấp giọng nói.

    Trịnh Dụ trầm ngâm hồi lâu, ''dạ'' một tiếng, chậm rãi lui xuống.

    Lúc này máu tươi đỗ xuống khắp nơi, chiến hỏa bay tán loạn hiện lên trong mắt Tiêu Tử Mặc, bên tai là những tiếng kêu la thảm thiết. Những hình ảnh này Tiêu Tử Mặc đã nhiều lần nghĩ tới, thậm chí bản thân có chút căm ghét, đây chính là điều mà nàng không muốn xảy ra nhất, huống chi nó còn liên quan tới quan hệ giữa nàng và Tiêu Minh Hi, trong lòng thập phần thống khổ, thế nhưng phụ hoàng đã giao giang sơn cho nàng, sao có thể chấp nhận nhường cho kẻ khác được?

    Sau đợt phản công đội quân của Minh vương dần bị vây chặt, thế cục của cuộn chiến cứ vậy nghiêng về phía Tiêu Tử Mặc.

    "Minh vương, ngươi mau buông tay chịu trói đi." Lưu Quân trong tay cầm đại đao ngồi trên yên ngựa, đôi mắt lạnh lẽo nhìn Minh vương.

    Tiêu Thiên cả người chật vật, nhưng vẫn sĩ khí vẫn như cũ không thay đổi:

    "Hừ, muốn bắt bản vương sao? có giỏi thì xuất chiêu đi." Thân là tướng quân Tiêu Thiên không dễ dàng đầu hàng như vậy.

    "Vậy mạt tướng sẽ không lưu tình." Lưu Quân nói xong cầm đại đao tiến lên.

    Trải qua vài hiệp, Tiêu Thiên dần rơi xuống thế hạ phong, chỉ còn một chút hơi tàn chống đỡ, bên phía tiền phương sau vài lần giao chiến bọn hắn dần thấm mệt không chống đỡ nổi, hiện tại gặp công kích mãnh liệt, cũng không còn sức đối phó.

    "A." Một tiếng kêu to, Tiêu Thiên binh khí rơi xuống đất.

    Lưu Quân đi tới, đặt đại đao gác trên cổ Tiêu Thiên: "Vương gia, đội quân của ngươi đã bị chúng ta giết sạch, mạt tướng khuyên ngươi nên buông tay chịu trói đi."

    Tiêu Thiên nhìn tiền phương, tựa hồ chỉ còn lại binh lính Đại Tiêu, những binh lính đi theo bản thân đều gục xuống. Thấy thế Tiêu Thiên không khỏi nhắm hai mắt lại, đây là trời diệt ta a. Hi nhi, phụ thân xin lỗi con, ta đã hại con rồi a.

    "Hoàng thượng, đã bắt được Tiêu Thiên, nên xử lý thế nào đây?" Trịnh Dụ không biết trở về lúc nào đứng phía sau Tiêu Tử Mặc hỏi.

    Tiêu Tử Mặc nhất thời không nói gì:

    "Tạm thời nhốt vào đại lao, chờ ngày mai giải quyết." Tiêu Tử Mặc trong lòng loạn thành một đóng, đây là thời khắc bản thân khó quyết định nhất.

    "Hoàng thượng, đêm nay đi..." Lý công công ở một bên nhẹ giọng nói. Dựa theo thường ngày, đều là đi Phượng Ninh cung, thế nhưng chuyện mới phát sinh vừa rồi, dù sao Tiêu Thiên cũng là phụ thân của Hoàng hậu, tốt nhất là hỏi thử xem sao.

    Tiêu Tử Mặc thoáng sửng sốt:

    "Đi Chính Kiền cung." Tiêu Tử Mặc hiện tại không biết nên hướng Tiêu Minh Hi giải thích như thế nào, nên quyết định không gặp nhau là tốt nhất.

    "Vâng."

    Tiêu Tử Mặc cởi ngoại bào, ngồi ở mép giường, nhưng không chút nào buồn ngủ, mặc dù qua vài canh giờ nữa tới hừng đông. Ngày mai, bản thân nên giải quyết việc này như thế nào đây? Tiêu Tử Mặc chống tay đỡ trán, vẻ mặt u sầu.

    Cứ như vậy ngồi tới hừng đông, thay bộ triều phục bên cạnh, Tiêu Tử Mặc liền đứng dậy, điều cần đối mặt thủy chung phải đối mặt thôi.

    "Hoàng thượng, Minh vương to gan lớn mật, lòng lang dạ sói mưu đồ soán ngôi." Trịnh Dụ đi tới bên cạnh, vẻ mặt kiên nghị. Biết rõ trong lòng Tiêu Tử Mặc khó xử, Trịnh Dụ liền từng bước ép nàng đối mặt.

    Tiêu Tử Mặc chậm rãi dời ánh mắt qua:

    "Thế Trịnh đại nhân nghĩ nên xử trí như thế nào?" Tiêu Tử Mặc trong lòng lưỡng lự, đối với loại hành vi phạm tội này, khả năng sống sót tất nhiên bằng không, nhưng trong lòng Tiêu Tử Mặc có đủ ngoan cường để hạ lệnh xử lý Tiêu Thiên hay không đó mới là điều quan trọng.

    "Minh vương dám phạm thượng, có mưu đồ soán ngôi, tất nhiên tội tru di cửu tộc." Trịnh Dụ nhất thời do dự, rồi cũng nói ra.

    Tiêu Tử Mặc nghe đến ''tru di cửu tộc'' trong lòng cả kinh, nếu vậy Hi nhi chẳng phải khó tránh phải cái chết sao? Nhớ tới nụ cười của Tiêu Minh Hi, nàng không tài nào bỏ được.

    "Trịnh đại nhân, hình phạt này quá mức nghiêm trọng rồi. Chỉ vì Minh vương một người làm sai, mà luyên lụy tới người vô tội sao." Tiêu Tử Mặc mở mắt ra, nhìn Trịnh Dụ.

    "Dựa theo luật lệ, thì chính là tru di cửu tộc a..." Trịnh Dụ tuy biết trong lòng Tiêu Tử Mặc không muốn, là một trọng thần, Trịnh Dụ bất chấp nói ra.

    Tiêu Tử Mặc hơi trầm ngâm: "Nghe chỉ."

    "Minh vương tội không thể tha, lăng trì xử tử, răn đe."

    "Hoàng thượng! Làm như thế lòng dân khó phục a." Trịnh Dụ nghe vậy, biết Tiêu Tử Mặc lo lắng cho Tiêu Minh Hi, nên không đánh lòng.

    "Trịnh tướng, trẫm đã quyết định rồi, những chuyện còn lại giao cho ngươi, tốt nhất đừng nên nhiều lời nữa." Nói xong Tiêu Tử Mặc phất tay đứng dậy ly khai. Để lại Trịnh Dụ đứng đó nhìn theo bóng lưng Tiêu Tử Mặc đến xuất thần, hồi lâu thở dài, cũng xoay người rời đi.

    Tiêu Tử Mặc chấp bút ngồi ở thư phòng, mực nước rơi xuống động lại trên giấy tuyên thành, mà nàng vẫn như cũ không có hạ bút.

    Tiêu Minh Hi cả đêm không ngủ, trong lòng nghĩ đến kết cục của việc tạo phản. Sau đó lại nghe được Minh vương bị giam trong ngục, trong lòng càng thấp thỏm bất an, dựa theo lệ cũ, bản thân nhất định cũng liên quan, thế nhưng coi như phụ thân bị giết, bản thân trong lòng cũng khó chịu không ngớt, cho nên sáng sớm chạy đến thư phòng tìm Tiêu Tử Mặc, mong có thể thay đổi được một chút.

    "Hoàng thượng, người không sao chứ." Tiêu Minh Hi đi tới gần, phát hiện mặt giấy tuyên thành hổn độn một mảnh.

    Tiêu tử mặc nghe tiếng, phục hồi tinh thần lại, buông bút trong tay:

    "Không có việc gì, không có việc gì." Thanh âm rất nhỏ nhưng cũng đủ cho Tiêu Minh Hi nghe.

    "Hoàng thượng, thần thiếp thay mặt phụ vương hướng người thỉnh tội." Tiêu Minh Hi nói xong "bụp" một tiếng quỳ xuống.

    Tiêu Tử Mặc sửng sốt, vội vàng đứng dậy, nâng Tiêu Minh Hi dậy:

    "Hi nhi có tội gì?" Mặt nở nụ cười yếu ớt, có chút tái nhợt.

    "Thần thiếp biết phụ vương đã phạm phải tử tội." Tiêu Minh Hi tránh bán tay đỡ mình ra, như cũ không có đứng dậy.

    Tiêu Tử Mặc tay ngừng lại:

    "Ân." Bình tĩnh mặt không gợn sóng.

    "Thần thiếp có một yêu cầu quá đáng." Tiêu Minh Hi giơ mắt nhìn người trước mặt. Trong lòng biết Tiểu Tử Mặc là người nhân từ, thế nhưng vì cứu phụ thân, Tiêu Minh Hi phải làm vậy.

    Tiêu Tử Mặc nghe xong, buông lỏng tay, đứng ở một bên, trên mặt mỉm cười.

    "Hi nhi, cứ nói." Sau khi phát sinh vụ việc đó, trong lòng Tiêu Tử Mặc cũng hiểu được ý định của Tiêu Minh Hi lúc này.

    "Thần thiếp thỉnh cầu hoàng thượng tha cho phụ vương một mạng." Vẫn không có đứng dậy. Tiêu Minh Hi thậm chí còn nói ra yêu cầu vô lễ khó chấp nhận được. Thế nhưng phụ thân dù sao cũng là phụ thân của nàng.

    Tiêu Tử Mặc nghe vậy, dần thu hồi ý cười trên mặt, chấp tay ra sau lưng nhìn phương xa. Thật lâu cũng không nói gì. Rốt cuộc cũng nói ra, chính mình đã phá vỡ luật lệ, khoan dung như vậy. Thế mà người trước mắt không hiểu được còn dám ra yêu cầu quá phận với mình, làm trong lòng thập phần oán giận cùng khó chịu.

    "Hoàng thượng." Tiêu Minh Hi vẫn một mực quỳ, vẻ mặt thống khổ.

    Tiêu Tử Mặc vẫn không có nâng Tiêu Minh Hi dậy, mà như trước không nói được một lời đứng ở đó. Gắt gao cắn chặt môi.

    "Hoàng thượng, đây là thỉnh cầu duy nhất của thần thiếp." Tiêu Minh Hi như trước không bỏ qua, dù sao đó là phụ thân của nàng, nàng sao có thể trở mắt ra nhìn hắn chết được chứ.

    "Đủ rồi, trẫm sẽ không thu hồi lệnh đã ban ra , nàng trở về đi." Tiêu Tử Mặc cắn răng phun ra một câu, khiến Tiêu Minh Hi nhất thời rơi vào tuyệt vọng.

    "Hoàng thượng, thần thiếp cầu xin ngươi..." Tiêu Minh Hi nước mắt rốt cuộc cũng rơi xuống.

    Nhìn người nhỏ giọng khóc nức nở ở trước mắt Tiêu Tử Mặc, nàng không đành lòng liền dời ánh mắt, cho dù trong lòng nghìn vạn lần đau xót, nhưng vẫn đứng yên bất động một chỗ cũng không đi qua nâng người mình yêu đang ở trước mắt đứng dậy. Mặt lạnh nhìn nàng cuối đầu vì cầu xin mình mà khóc nức nở.

    "Nàng không nên như vậy, cho dù có tiếp tục quỳ xuống cầu xin, trẫm cũng sẽ không thay đổi quyết định." Tiêu Tử Mặc không nghĩ tới chính mình lại nói ra những lời này, chỉ là ánh mắt vẫn không ngừng nhìn người đang thống khổ kia, mọi chuyện phát sinh quá nhanh, mà người trước mắt cũng không còn là nữ tử tài ba, cũng không còn là thiện hạ đệ nhất mỹ nhân Tiêu Minh Hi.

    "Vân Đồng, hộ tống Hoàng hậu nương nương hồi cung." Tiêu Tử Mặc giọng nói có chút run.

    Vân Đồng đứng ở một bên nhìn Hoàng hậu nương nương vì giận mà khóc, trong lòng cũng thập phần khó chịu. Hoàng thượng không phải thập phần sủng ái Hoàng hậu nương nương sao? Thế nào lại nhẫn tâm đối nàng như vậy.

    Tiêu Minh Hi ngẩng đầu nhìn Tiêu Tử Mặc đứng ở một bên, nhìn khuôn mặt tuấn mỹ nay có chút xa lạ kia. Đôi mắt luôn nhìn thẳng cũng chưa từng liếc nhìn nàng. Tiêu Minh Hi không nhịn được, nước mắt cứ vậy mà rơi xuống nhiều hơn.

    ~ Ta có thể vì nàng mà phụ tẫn cả thiên hạ ~

    ~ Vậy nàng có thể vì ta mà bỏ qua ánh mắt thế gian sao? ~


    minmeo98 Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to minmeo98 For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •