Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123
Kết quả 21 đến 30 của 30

Chủ đề: Nữ Tướng Quân và Trưởng Công Chúa - Thỉnh Quân Mạc Tiếu

  1. #21
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    232
    Ngân lượng
    23,551
    Thanked: 11777
    Chương 20: Nam nhi sao không mang Ngô câu

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi pipichan; 01-31-18 lúc 01:27 PM.
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. The Following 65 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  3. #22
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Bài viết
    25
    Ngân lượng
    3,954
    Thanked: 1977
    Chương 21: Trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi pipichan; 02-01-18 lúc 08:05 AM.
    pipichan Tài sản


  4. The Following 50 Users Say Thank You to pipichan For This Useful Post:


  5. #23
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Bài viết
    25
    Ngân lượng
    3,954
    Thanked: 1977
    Chương 22: Ai là người trong cục của ai?

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi pipichan; 02-01-18 lúc 08:25 AM.
    pipichan Tài sản


  6. The Following 52 Users Say Thank You to pipichan For This Useful Post:


  7. #24
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Bài viết
    25
    Ngân lượng
    3,954
    Thanked: 1977
    [QUOTE=pipichan;37318]
    Chương 23: Hết thảy đều lặng yên
    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi pipichan; 02-01-18 lúc 08:46 AM.
    pipichan Tài sản


  8. The Following 54 Users Say Thank You to pipichan For This Useful Post:


  9. #25
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Bài viết
    25
    Ngân lượng
    3,954
    Thanked: 1977
    Chương 24: Ngũ thập huyền phiên tái ngoại thanh*

    Trích từ bài thơ Phá trận tử của Tân Khí Tật

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    pipichan Tài sản


  10. The Following 51 Users Say Thank You to pipichan For This Useful Post:


  11. #26
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Bài viết
    25
    Ngân lượng
    3,954
    Thanked: 1977
    Chương 25: Thề liều mạng giết Hung Nô

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi pipichan; 02-01-18 lúc 09:07 AM.
    pipichan Tài sản


  12. The Following 53 Users Say Thank You to pipichan For This Useful Post:


  13. #27
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Bài viết
    25
    Ngân lượng
    3,954
    Thanked: 1977
    Chương 26: Cân quắc bất nhượng tu mi

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi pipichan; 02-03-18 lúc 02:42 AM.
    pipichan Tài sản


  14. The Following 54 Users Say Thank You to pipichan For This Useful Post:


  15. #28
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Bài viết
    25
    Ngân lượng
    3,954
    Thanked: 1977
    Chương 27: Sự nghi ngờ trong trận chiến mùa thu

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi pipichan; 02-03-18 lúc 03:34 AM.
    pipichan Tài sản


  16. The Following 53 Users Say Thank You to pipichan For This Useful Post:


  17. #29
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Bài viết
    25
    Ngân lượng
    3,954
    Thanked: 1977
    Chương 28: Nước vẫn chảy cổng tre

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    pipichan Tài sản


  18. The Following 57 Users Say Thank You to pipichan For This Useful Post:


  19. #30
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Bài viết
    25
    Ngân lượng
    3,954
    Thanked: 1977
    [QUOTE=pipichan;36238]
    Chương 29: Thay đệ sống trên đời này

    Mời Đọc (Click Here) :


    “A tỷ ~”

    “Hả?” Lâm Vãn Nguyệt cười, xoay đầu nhìn về phía đệ đệ Lâm Phi Tinh. Nàng và đệ đệ rất giống nhau, không chỉ chiều cao bằng nhau, mà ngay cả nhịp điệu thay răng cũng giống nhau như đúc.

    Lâm Vãn Nguyệt cùng Lâm Phi Tinh nhìn nhau cười, đều thiếu một cái răng cửa.

    “Ha ha ha ~ ”

    “Ha ha ha ~ ”
    *
    “A tỷ ~, mau nói theo đệ ~ ”

    “Nói cái gì?”

    “Đệ chính là tỷ, tỷ chính là đệ~ ”

    Lâm Phi Tinh vui vẻ nói một lần, sau đó sôi nổi kéo tay Lâm Vãn Nguyệt chạy về phía trước bắt nàng nói theo.

    Lâm Vãn Nguyệt cũng vui vẻ chạy theo đệ đệ, hai người nắm tay nhau nhảy nhót cười đùa nói vang.

    “Đệ chính là tỷ, tỷ chính là đệ ~”

    “Lâm doanh trưởng? Lâm doanh trưởng, tỉnh.”

    “Đệ chính là tỷ, tỷ chính là đệ.”

    “Ngài nói cái gì?”

    Từ lúc vào lều A Ẩn đã bắt đầu nghe Lâm Vãn Nguyệt lẩm bẩm, lại nghe không rõ, vì vậy cúi người để đầu sát vào khóe miệng nàng, muốn nghe xem nàng nói gì.

    “Suỵt!”

    “Làm gì vậy! Tên đáng chết này, lão phu bao nhiêu tuổi đầu rồi… ngươi còn dắt tay lão phu chạy nhanh như vậy, ngươi…”

    “Ngài đừng nói nữa.”

    Thân vệ của Lâm Vũ dùng tay ngăn miệng lão quân y lại, thò đầu vào thăm dò doanh trướng Lâm Vãn Nguyệt, lại nhìn thấy một cô nương đang nằm “úp sấp” trên người nàng, tư thế này muốn có bao nhiêu thân mật thì có bấy nhiêu thân mật, vì vậy liền kéo quân y dừng chân.

    “Suỵt, ngài đừng nói chuyện nữa, đi theo ta.”

    Nói xong không đợi lão quân y kịp trả lời liền túm ông qua một bên.

    Lão quân y trợn trừng mắt, hàm râu bên mép run lên, xem ra là vừa mệt vừa tức.

    “Lão quân y, ông đã nghe câu danh ngôn này chưa, thà phá mười ngôi miếu, chứ không được hủy nhân duyên người ta! Lâm doanh trưởng chính là anh em kết nghĩa, là ân nhân cứu mạng của Lang tướng chúng ta. Ngài nói tòng quân có bao nhiêu khổ cực, trừ những kỹ nữ trong quân doanh, quanh năm suốt tháng cũng không thấy được một vị cô nương.”

    “Hừ, ngươi nói những thứ này với lão phu làm chi?”

    “Vừa rồi ta ~ hì hì, nhìn thấy bên người Lâm doanh trưởng nằm một vị cô nương, hình như là bên người công chúa, ta đã gặp một lần, người kia a... phải nói là rất đẹp, cho nên phải xin lỗi ngài rồi, ta đưa ngài trở về thôi.”

    “Tên chết bầm nhà ngươi.”

    Nhưng sau khi nghe giải thích, sắc mặt lão quân y cũng tốt hơn nhiều, ngoài miệng tuy oán giận, nhưng vẫn đeo hòm thuốc vào, theo tên thân vệ quay trở về.

    “Hắc hắc, xin lỗi ngài, ha ha ha, lát nữa ta phải đến chỗ Lang tướng nhận thưởng mới được.”

    “Đệ chính là tỷ, tỷ chính là đệ ~.”

    “Đệ chính là tỷ, tỷ chính là đệ?”

    A Ẩn ngồi bên mép giường, nhìn Lâm Vãn Nguyệt hai mắt nhắm chặt, cả khuôn mặt đều ướt đẫm mồ hôi, trong mắt tràn đầy lo lắng.

    Sáng nay Lý Nhàn đã đến doanh trướng của Lý Mộc tướng quân, A Ẩn không có việc gì làm, trong đầu lại luôn xuất hiện hình ảnh Lâm Phi Tinh, không khỏi nghĩ thầm: Mấy châm đó đâm vào có bao nhiêu đau a, vậy mà người này cũng không rên một tiếng…

    A Ẩn vốn không biết doanh trướng của Lâm Vãn Nguyệt ở nơi nào, là nàng một đường vừa đi vừa hỏi mới đến được đây. Ở trước cửa kêu vài tiếng cũng không có người trả lời, A Ẩn biết một cô nương chưa lập gia đình tự tiện vào lều của nam nhân nếu truyền ra ngoài sẽ không tốt, nhưng nàng lo lắng cho sức khỏe Lâm Vãn Nguyệt, cuối cùng vẫn kiên trì đi vào, kết quả thật sự bị nàng đoán trúng rồi: Người này bị sốt lợi hại, đã bắt đầu nói mê sản rồi.

    A Ẩn đem khăn ướt chườm lên trán Lâm Vãn Nguyệt, lúc này khăn đã hơi ấm, A Ẩn thở dài, xoay người đến chậu nước lần nữa thay khăn.

    Lại đột nhiên nhìn thấy tấm vải bó ngực Lâm Vãn Nguyệt thuận tay ném vào một góc…*

    “Đây là…”

    A Ẩn tò mò cầm lấy tấm vải bó ngực, thấy đó cũng không phải tấm vải mình dùng để băng bó cho Lâm Vãn Nguyệt, vì vậy cảm thấy nghi hoặc: Không lẽ người này ngoài vết thương trên tay còn bị thương ở những nơi khác? Nhưng mà vì sao không để cho mình xem xét?

    Bất giác trong đầu A Ẩn hiện lên hình ảnh hôm qua Lâm Vãn Nguyệt bắt lấy tay mình. Theo bản năng A Ẩn sờ lên bàn tay bị Lâm Vãn Nguyệt nắm, bên trên dường như còn lưu lại xúc cảm thô ráp mà lại cứng rắn như gọng kìm của nàng…

    Mặt A Ẩn nóng lên, thầm nghĩ: Chẳng lẽ người này bị thương ở chỗ bất tiện không thể để cho mình nhìn sao?

    Nghĩ tới đây, A Ẩn lại nhìn thoáng qua tấm vải bó ngực, bắt gặp trên đó quả thật có dính máu, trong lòng không khỏi cả giận: Người này sao có thể giấu bệnh sợ thầy như thế chứ, lại nghĩ có lẽ là Lâm Vãn Nguyệt sợ nam nữ thụ thụ bất thân, trong lòng xấu hổ một trận, Lâm Phi Tinh này cũng thật là chính nhân quân tử…

    A Ẩn buông vải bó ngực của Lâm Vãn Nguyệt xuống, sau đó cầm lấy khăn ướt trở lại bên giường, khe khẽ lau mồ hồi trên mặt nàng. Ngón tay cách một lớp khăn phác họa từng đường nét trên mặt Lâm Vãn Nguyệt. Sau đó lại thay một chiếc khăn sạch khác, chườm lại trên trán Lâm Vãn Nguyệt.

    “Mau đoán thử xem… chúng ta, nếu đoán sai… thì phải…”

    “Lâm doanh trưởng, Lâm doanh trưởng! Sốt cao như vậy không được, sẽ xảy ra chuyện đấy.” A Ẩn lo lắng nhìn Lâm Vãn Nguyệt nói mê, sau đó lại xoay người rót cho nàng cốc nước.

    “Lão lang trung, ông mau đoán xem, hai người chúng con ai là Vãn Nguyệt, ai là Phi Tinh. Nếu hôm nay ông đoán sai, kẹo Sơn trà Tứ Xuyên bảo bối của ông phải đưa cho chúng con!”

    Lâm Vãn Nguyệt nắm tay Lâm Phi Tinh chạy tới nhà lão lang trung. Lão lang trung không có vợ, rất thích trẻ con trong thôn, đặc biệt là cặp Long phượng thai của Lâm gia này.

    Lâm Vãn Nguyệt và Lâm Phi Tinh nhìn nhau cười, trong mắt hai tỷ đệ đồng dạng hiện lên nét nghịch ngợm và đắc ý, cũng đồng dạng lộ ra hàm răng thiếu mất một cái răng cửa.

    Nghe vậy, lão lang trung buông sách thuốc trong tay xuống, mỉm cười đi một vòng quanh hai tỷ đệ, cảm thán nói ra: “Ai da! Tỷ đệ các con thật sự giống như đúc à!”

    “Ha ha ha ~” Lâm Vãn Nguyệt và Lâm Phi Tinh cùng nhau cười rộ lên, hai tay nhỏ bé nắm chặt cùng nhau.

    “Hai nhóc con, không biết các ngươi có thể để lão phu kiểm tra mạch hay không?”

    “Hừ, tất nhiên là dám, không sợ!”

    Nói xong, Lâm Vãn Nguyệt và Lâm Phi Tinh cùng giơ tay lên, mỗi người một cánh tay đưa cho lão lang trung.

    Lão lang trung nhẹ nhàng bấm mạch, sau đó cười cười quay trở lại bên trong tủ thuốc, lấy ra một lọ kẹo Sơn trà Tứ Xuyên.

    Thấy vậy tỷ đệ hai người đồng loạt sáng mắt lên, liếc nhau lộ ra nụ cười thắng lợi vui vẻ.

    Lão lang trung cầm lấy mở bình ra, lập tức hương thơm ngọt ngào của kẹo đường tràn ngập cả căn phòng.

    Lão lang trung cười, nhìn xem vẻ mặt thèm thuồng của hai tỷ đệ, trong lòng cũng ấm áp không thôi. Ông đưa tay vào bình lấy ra hai viên kẹo, chia ra cho hai tỷ đệ mỗi người một viên.

    Sau đó để bình xuống, quay đầu tìm được Lâm Vãn Nguyệt, vỗ vỗ đầu nàng nói: “Con là tỷ tỷ.”

    Rồi lại vỗ vai Lâm Phi Tinh nói: “Con là đệ đệ.”

    Lâm Vãn Nguyệt và Lâm Phi Tinh tinh được kẹo ngọt, tự nhiên cũng không thèm để ý lão lang trung “vạch trần” thân phận của mình, vì vậy cười nói, đúng vậy.

    Một già hai trẻ cười rộ lên, thật là một cảnh già trẻ hài hòa, vô cùng ấm áp.

    “Lâm doanh trưởng, mau uống nước…”

    A Ẩn cố hết sức nâng Lâm Vãn Nguyệt dậy, để Lâm Vãn Nguyệt gối đầu lên vai mình, lại đút nước cho nàng. Đầu Lâm Vãn Nguyệt nóng hổi, đặc biệt là nơi tựa vào cổ A Ẩn, nóng đến tận trong lòng A Ẩn.

    “Lâm doanh trưởng, ngài chờ một chút, ta trở về lấy rương thuốc, nếu còn để như vậy, sẽ xảy ra chuyện thật đấy.”

    Nói xong A Ẩn nhẹ nhàng đặt Lâm Vãn Nguyệt xuống, sau đó giúp nàng dịch góc chăn, mới đứng dậy bước nhanh ra ngoài.

    “Ngọt quá…”

    “A tỷ, sau này đệ cũng muốn làm lang trung.”

    “Tại sao?” Lâm Vãn Nguyệt ném hai viên kẹo Sơn trà Tứ Xuyên ngọt lịm vào miệng hỏi.

    “Sau này đệ làm lang trung rồi, mỗi ngày đều sẽ làm thật nhiều kẹo Sơn trà Tứ Xuyên cho tỷ ăn.”

    “Ân, sau này tỷ muốn làm trưởng thôn!” Lâm Vãn Nguyệt mắt cười cong cong nhìn đệ đệ.

    “Tại sao?”

    “Tỷ muốn làm trưởng thôn, sau này Nhị Ngưu ăn hiếp đệ, tỷ mà phát hiện sẽ phạt hắn đi khai hoang.”

    “Ha ha ha!”

    Lão lang trung đi tới bên người hai tỷ đệ, lại xoa đầu nhỏ của hai người, rồi ngồi xổm xuống, yêu thương nhìn hai người hỏi: “Các con có biết vì sao ta phân biệt được hai người ai là tỷ tỷ ai là đệ đệ không?”

    “Dạ… không biết.”

    “Lại đây, để lão nói cho các con biết, đây chính là chỗ kỳ diệu của y thuật. Hai tỷ đệ các con tuy là lớn lên giống nhau như đúc, nhưng mạch tượng không thể lừa được người. Muốn biết là nam hay nữ chỉ cần xem mạch liền phân biệt được rồi, ha ha ha ~”

    “Là nam hay nữ, chỉ cần xem mạch liền phân biệt được rồi…”

    “A Ẩn, Ngươi đi đâu vậy??”

    Khi A Ẩn vội vàng chạy về doanh trướng, Lý Nhàn đã trở về rồi. Nàng nhìn thấy A Ẩn, mỉm cười mà hỏi.

    “Công… Công chúa… Hô hô hô…”

    Lý Nhàn thản nhiên nhìn A Ẩn nói: “Ngươi một cô nương gia chạy vội vả như vậy, còn ra thể thống gì.”

    “Công chúa thứ tội!” Nhe Lý Nhàn nói vậy, A Ẩn thoáng cái liền quỳ xuống.

    “Đứng lên đi, bổn cung đã nói trách tội ngươi chưa, ngươi kinh sợ như vậy để cho người khác nhìn thấy, còn tưởng bổn cung đối xử hà khắc với hạ nhân.”

    “Tạ công chúa, công chúa…”

    “A Ẩn, ngươi biết không, trong tất cả các tỳ nữ bên người bổn cung duy chỉ có ngươi trong lòng không giấu được chuyện gì, có gì cũng đều viết lên mặt.”

    Nói xong, Lý Nhàn giật mình nhớ tới Lâm Vãn Nguyệt, người nọ so với A Ẩn dường như còn đơn gairn hơn, tất cả tâm tình đều viết rõ ràng lên mặt.

    A Ẩn đứng tại chỗ do dự trong chốc lát, sau đó cắn răng, nói với Lý Nhàn: “Công chúa, nô tài từ doanh trướng của Lâm doanh trưởng trở về lấy rương thuốc.”

    Nghe thấy ba chữ Lâm doanh trưởng, Lý Nhàn tựa như bị người ta vạch trần tâm tư, trong lòng tim đập mạnh, nhưng ngẫm lại Lý Nhàn đã là đạo hạnh là bậc nào? Cho dù trong lòng có sóng to gió lớn thì ngoài mặt cũng là trấn định tự nhiên. Chỉ thấy nàng bình tĩnh hỏi A Ẩn: “Chỗ Lâm doanh trưởng xảy ra chuyện gì sao?”

    “Khởi bẩm công chúa, Lâm doanh trưởng sốt cao không hạ, hôn mê bất tỉnh, miệng nói mê sản, hơn nữa cũng không biết đã qua bao lâu, nếu còn tiếp tục như vậy chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện!”
    *

    pipichan Tài sản


  20. The Following 24 Users Say Thank You to pipichan For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •