Trang 9 của 9 Đầu tiênĐầu tiên ... 789
Kết quả 81 đến 83 của 83
  1. #81
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    449
    Ngân lượng
    38,701
    Thanked: 2374

    Post Chương 80: Mất Mặt

    Chương 80: Mất Mặt

    Editor: Gaasu Noo
    Mời Đọc (Click Here) :


    Cơ Hạo Nguyệt nhiệt tình khiến Hà Giai Kỳ khó có thể kiềm chế, tình cảm và ham muốn suốt bảy năm hoàn toàn bộc phát. Cô tinh tế nhấm nháp mọi thứ trên cơ thể đối phương, làm những điều mà tối hôm ấy không dám làm, đem tất cả hòa tan vào thân thể.

    Tiếng nước hòa lẫn tất cả những âm thanh khác, hơi nóng tỏa ra khắp nơi, dòng nước lướt qua mỗi tấc da thịt tạo nên một khung cảnh kích tình vô hạn, làm người khác không khỏi nghĩ ngợi sâu xa.

    Qua một giờ, Hà Giai Kỳ ôm Cơ Hạo Nguyệt vốn đã rã rời ra khỏi phòng tắm, đặt lên giường lớn, sau đó cầm đồ ngủ chuẩn bị mặc vào.

    "Em nằm nghỉ chút đi, để chị mặc quần áo xong sẽ sấy tóc cho em rồi hẵng ngủ tiếp."

    Hà Giai Kỳ dùng giọng điệu dụ dỗ con nít nói với Cơ Hạo Nguyệt. Cô đắp chăn mỏng cho người nọ, còn vỗ nhè nhẹ lên đó.

    Cơ Hạo Nguyệt mệt mỏi nên có hơi buồn ngủ, vừa mới vận động quá sức, hơn nữa buổi sáng đã đi một quãng đường khá dài, thể lực bị bào mòn càng khiến cô thêm buồn ngủ.

    Cô mơ màng nheo mắt rồi 'ừ' một tiếng. Mặc kệ tóc bị quấn khăn có chút không thoải mái, ngủ trước tính sau.

    Hà Giai Kỳ thấy Cơ Hạo Nguyệt ngoan ngoãn nghe lời liền mỉm cười hôn trán em ấy một cái, sau khi mặc xong áo ngủ mới đi lấy máy sấy cắm vào ổ điện rồi đỡ người kia ngồi tựa vào đầu giường.

    Cơ Hạo Nguyệt cảm giác thân thể mình chẳng khác gì một bãi bùn nhão, mềm nhũn. Mặc cho Hà Giai Kỳ 'hầu hạ' ra sao, cô cũng không muốn động đậy tí xíu nào.

    Thấy người nọ xấu ngủ, Hà Giai Kỳ bất đắc dĩ bò lên giường đổi tư thế để em ấy nằm lên đùi mình, sau đó cầm máy sấy tóc giúp người yêu.

    Cơ Hạo Nguyệt cảm giác bên tai có tiếng ồn, mới đầu bực bội đưa tay sờ loạn hòng giảm bớt âm thanh, nhưng lần nào cũng bị Hà Giai Kỳ bắt lấy để xuống.

    "Ngoan nào, sắp xong rồi."

    Hà Giai Kỳ dịu dàng thì thầm bên tai Cơ Hạo Nguyệt rất có hiệu quả. Em ấy nghe được câu này lập tức nằm im lìm, đến khi cô sấy khô tóc mà vẫn ngủ say rất đáng yêu.

    Lúc Cơ Hạo Nguyệt ngủ rất yên tĩnh, khác hẳn tính cách ngày xưa, càng thêm giống con gái nhà lành thùy mị nết na.

    Hà Giai Kỳ đưa tay vuốt ve mái tóc lộn xộn của đối phương, sau đó đỡ em ấy xuống gối rồi đắp kín mền, còn bản thân đi dọn dẹp mất hơn cả tiếng.

    Bảy giờ tối, màn đêm phủ kín New York.

    Cơ Hạo Nguyệt mơ màng mở mắt, dụi dụi vài cái liền muốn đi vệ sinh. Cô đưa tay tìm kiếm công tắc đèn, vừa nghiêng người liền phát giác thân thể có gì đó là lạ. Phần eo đau nhức và bộ ngực mềm mại có gì rất kỳ quái.

    Cơ mà đó không phải là trọng điểm, trọng điểm chính là... Hai cái bánh bao nhỏ của mình đàn bị người kia nắm giữ, tiếp xúc trực tiếp đến mức trắng trợn.

    Cô không kịp nhớ cảm giác đau nhức trên người mà đã nhanh chóng đưa tay vào chăn sờ soạng một chút, sau đó "A" một tiếng vang vọng khắp phòng ngủ.

    "Làm sao vậy, Tiểu Nguyệt Nguyệt?"

    Hà Giai Kỳ bị Cơ Hạo Nguyệt đánh thức lập tức đưa tay mở đèn xem chuyện gì xảy ra khiến em ấy kinh hãi đến thế.

    "Chị... chị cởi đồ của em lúc nào?"

    Cơ Hạo Nguyệt vừa mở chăn ra thì đèn bỗng chốc sáng lên, cô lập tức che kín người, không lộ da thịt ngoài ý muốn.

    Mọi thứ đều thay đổi sau khi cô tỉnh lại. Cơ Hạo Nguyệt căn bản không hề nhớ được chuyện gì đã xảy ra? Cô bây giờ chỉ biết mình bị người ra mạo phạm.

    "Em quên hết mọi chuyện rồi sao?"

    Nhìn phản ứng của Cơ Hạo Nguyệt, Hà Giai Kỳ xem như đã rõ, người ta quên hết mọi chuyện trong phòng tắm rồi. Chẳng biết nên vui hay nên buồn đây.

    "Quên cái gì, chị nói nhanh đi. Ai bảo chị thừa dịp người ta đang ngủ làm chuyện xấu xa làm gì!?"

    Cơ Hạo Nguyệt bất chấp tất cả đẩy Hà Giai Kỳ xuống giường. Ban đầu cô dùng tay không thấy hiệu quả, cuối cùng mới bắt đầu dùng chân. Đến khi người kia bị đạp xuống giường mới hết hi vọng.

    Làm sao có thể đạp được Hà Giai Kỳ, cô tránh không khỏi nên tự động nhảy xuống giường. Người phụ nữ này chưa khôi phục được lý trí, giảng đạo lý với em ấy chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.

    "Em là đồ nhẫn tâm, dám mưu sát vợ, A......"

    Hà Giai Kỳ che mắt oan ức khóc lên. Cơ Hạo Nguyệt nhìn thấy người kia che mặt khóc không ra nước mắt. Nghĩ thầm: Chị là đồ xấu xa, đồ giậu đổ bìm leo, còn bày đặt khóc, lừa gạt quỷ a.

    "Em không tính sổ với chị thì thôi, gì mà mưu sát vợ? Em muốn kiện!!!"

    Cơ Hạo Nguyệt đắp chăn kín mít, bây giờ cô không quan tâm người kia có lên giường hay không, cũng chẳng màng tới việc quần áo có thiếu cái nào không, ngay cả toilet cũng quên đi.

    Hà Giai Kỳ nghe Cơ Hạo Nguyệt nói cũng không biết nên khóc hay cười, phản ứng của vợ nhà mình đã đạt đến mức độ siêu chậm, cơ mà như vậy lại hóa ra chuyện cười khiến người ta bất ngờ. Cô biết năng lực gieo tai rắc họa của em ấy không tầm thường, hiện giờ còn biết thêm ngay cả biệt tài gây cười cũng chẳng ai bằng.

    "Khụ khụ, Tiểu Nguyệt Nguyệt, em thành phụ nữ từ khi nào rồi nhỉ?"

    Hà Giai Kỳ cố tự trấn định, vợ yêu thú vị quá trời, diễn thêm xíu nữa có gì khó?

    Cơ Hạo Nguyệt nghe lời này của Hà Giai Kỳ cũng cảm thấy đúng đúng. Cô nghiêng đầu một chút rồi lập tức đổi giọng:

    "Em sẽ tố cáo chị ăn hiếp thiếu nữ?"

    Hà Giai Kỳ nghe xong liền phá ra cười ha hả.

    "Ha ha... Tiểu Nguyệt Nguyệt, ha ha... Em đùa hơi lố rồi đó. Cái gì mà ăn hiếp thiếu nữ? Em cũng ba mươi rồi đấy thiếu nữ, ha ha... Thiếu nữ."

    Hà Giai Kỳ đưa tay trái ôm bụng ngồi chồm hổm bên giường, tay phải vỗ 'bộp bộp' lên giường. Đời này cô chưa bao giờ sỗ sàng đến vậy, hôm nay xem như đã biết được trên thế gian này còn có một người phụ nữ khiến cô mất hết kiểm soát.

    Cơ Hạo Nguyệt trông thấy Hà Giai Kỳ cười vật vã liền bĩu môi, nghiêm mặt nghĩ lại lời mình vừa nói, mặt trong nháy mắt đỏ ửng. Đó là câu nhất thời nóng vội nói ra, bây giờ nghĩ lại thật đúng là làm người ta cạn lời.

    Nhìn kỹ phía dưới mới ý thức được cơ thể của Hà Giai Kỳ, việc này càng khiến sự tình thêm xấu hổ. Chị ấy cười một tiếng, thân thể lập tức rung động, hai ngực lớn cũng lay động theo làm người ta đố kỵ.

    Cơ Hạo Nguyệt nhìn chằm chằm hồi lâu, sau đó hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt qua chỗ khác:

    "Có gì đáng cười, ăn người ta hết rồi cũng không thấy áy náy."

    Cơ Hạo Nguyệt cuối cùng cũng khôi phục thần trí, nghĩ đến chuyện xảy ra lúc chiều. 'Thiếu nữ hay phụ nữ' cũng chẳng thể bàn luận nữa, giờ tỉnh lại mới biết vì sao cơ thể lại có phản ứng đó, cô đúng là hồ đồ lắm rồi. Lúc ấy kích động quá nên cảm xúc cũng mãnh liệt theo mới có thể làm ra trò cười cho thiên hạ, ai biết sẽ mất mặt đến vậy chứ!

    "Tại sao chị phải áy náy, em là vợ của chị mà, chị không ngủ với em thì ngủ với ai đây?"

    Hà Giai Kỳ bĩu môi cười một tiếng, sau đó bò lên giường. Cơ Hạo Nguyệt nói như vậy chứng tỏ em ấy đã thanh tỉnh rồi. Nói thật, phía dưới thật rất lạnh, trên sàn không có miếng lót nào ấm, máy điều hòa cũng không cao, ở dưới lâu sẽ cảm mạo mất.

    Cô lên giường liền giật chăn của cái đứa đang cuộn thành bánh chưng kia ra, phải dùng hết sức lực mới có thể chui vào.

    Hà Giai Kỳ chui vào, chuyện đầu tiên chính là ôm Cơ Hạo Nguyệt, lạnh nóng kết hợp làm ai đó nhớ đến việc mình muốn đi vệ sinh. Cô nghĩ đến cơ thể trần trụi như nhộng lại càng không biết áo ngủ ở nơi nào, nhìn một vòng cũng chẳng tìm được, cô nghiêng đầu nhìn về phía Hà Giai Kỳ, thấp giọng hỏi:

    "Áo ngủ của em đâu?"

    "Em muốn dậy sao? Đói bụng à? Vậy chị đi làm cơm."

    Nghe Cơ Hạo Nguyệt hỏi như thế, Hà Giai Kỳ chợt nghĩ đến đã qua tám giờ tối, có thể vợ yêu đã đói bụng nên bèn chui ra khỏi chăn.

    "Không phải, chị tìm áo ngủ giúp em trước cái đã, em muốn đi vệ sinh."

    Cơ Hạo Nguyệt luôn cảm thấy có chút thẹn thùng nên giọng nói cũng nhỏ xíu. Hai tay kéo mền lên che nửa gương mặt.

    "Đi toilet hả, vậy em đi đi. Chẳng lẽ em sợ chị nhìn thấy? Chị đang nói chuyện với em mà, chỗ nào trên người em chị cũng đã nhìn qua, không chỉ có như thế, chị còn nếm luôn rồi. Em thẹn thùng như thế thật sự rất giống mấy cô nương ở thời cổ đại."

    Hà Giai Kỳ biết Cơ Hạo Nguyệt da mặt mỏng nên đùa em ấy một chút, đồng thời xuống giường mở tủ lấy áo ngủ ra, ra sức phục vụ vợ là chuyện tất yếu. Dù sao thì mai này cũng phải tập làm quen nên da mặt em ấy sẽ dày lên sớm thôi.

    Hà Giai Kỳ nói như thế, Cơ Hạo Nguyệt sao có thể nể phục nhưng lại không thể mở miệng phản bác. Người ta đã nói vậy cũng coi như là lời nói thật, trước kia ở trường cũng có nhà tắm công cộng, nhưng cô trước giờ chưa từng ghé qua vì cảm thấy không tiện. Trần truồng ở chung với người xa lạ thật sự rất xấu hổ, ở bờ biển mặc bikini cùng tắm là chuyện khác, ít ra còn che được mấy chỗ cần che.

    Bảo thủ không sai, đó chỉ là sở thích cá nhân mà thôi, tuy cô dễ chịu nhưng không phải dễ dãi, ít ra Tiểu Tinh Tinh cũng nhất trí quan điểm ấy với mình.

    Hà Giai Kỳ nhìn đối phương không nói lời nào, bĩu môi, đưa áo ngủ cho em ấy, bản thân cũng đã mặc xong quần áo. Buổi chiều vận động quá sức nên cần phải bổ sung năng lượng.

    "Em đi vệ sinh xong thì ngủ thêm một chút đi, chị nấu cơm cho em, vợ đại nhân thiếu nữ."

    Hà Giai Kỳ cúi đầu hôn nhẹ lên trán Cơ Hạo Nguyệt một cái, còn dùng giọng điệu cưng chiều nói chuyện pha chút đùa giỡn làm người ta cảm thấy vui vẻ.

    "..."

    Rõ ràng là giỡn nhây quá nên ghiền, Cơ Hạo Nguyệt hung hăng trừng người nọ một cái. Cô thầm nghĩ có thù tất báo, với kỹ thuật của chị ấy, đêm đó tuyệt đối không phải là mình nằm trên, bên trong nhất định có vấn đề.

    Đợi Hà Giai Kỳ ra ngoài, Cơ Hạo Nguyệt mặc quần áo tử tế đi vệ sinh, sau khi trở về, trên biểu cảm đã khác hoàn toàn, tục ngữ nói không sai, một lần được đè, cả đời được áp, vươn lên làm chủ, chí ít phải làm.



    Gaasu Noo Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  3. #82
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    449
    Ngân lượng
    38,701
    Thanked: 2374

    Post Chương 81: Chuyện Đêm Đó

    Chương 81: Chuyện Đêm Đó

    Editor: Gaasu Noo
    Mời Đọc (Click Here) :



    Hai người dùng xong bữa tối mới lên giường nghỉ ngơi, nhưng lần này Cơ Hạo Nguyệt lại trở nên trầm mặc, rõ ràng không buồn ngủ mà vẫn nhắm chặt mắt không nói lời nào.

    Hà Giai Kỳ làm sao có thể chịu đựng người ta lạnh lùng với mình như vậy. Tuy cô không biết vợ đang tính toán chuyện gì, nhưng cô biết trong đầu em ấy ít nhiều cũng có chút ngổn ngang, nếu không sẽ không yên lặng như vậy.

    Nghĩ tới những ngày sống chung vừa qua, giữa hai người chưa từng xuất hiện vấn đề gì lớn, họ có thể bao dung tính cách của nhau, nhưng tất cả chỉ giới hạn trong cuộc sống hàng ngày chứ không phải sâu thẳm bên trong.

    Tuy nhiên, cô sẽ không thể bao dung nếu như có ai khác đeo bám em ấy.

    Hà Giai Kỳ dựa vào giường, cánh tay chống đỡ thân thể, ngẩng đầu nhìn về phía Cơ Hạo Nguyệt, thấp giọng hỏi:

    "Tiểu Nguyệt Nguyệt, sao em không để ý đến chị?"

    "Hả? A, em đâu có."

    Cơ Hạo Nguyệt lấy lại tinh thần đã nhìn thấy Hà Giai Kỳ cười cười xích lại gần mình. Cô hơi rụt cổ lại, chị ấy lại bắt đầu có dấu hiệu đè áp rất rõ ràng.

    "Chúng ta lên giường lâu như vậy rồi mà em cũng chẳng nói lời nào, không lẽ chị làm gì khiến em không vui?"

    Hà Giai Kỳ nghĩ đến chuyện có thể ảnh hưởng đến em ấy, ngoại trừ chuyện trong phòng tắm lúc chiều ra thì hẳn là không có cái khác?

    "A, không có, tuyệt đối không có, ha ha."

    Cơ Hạo Nguyệt cho rằng Hà Giai Kỳ đã đoán được chuyện mình đang nghĩ liền huơ huơ tay trước mặt, kiên quyết bác bỏ.

    Chuyện này đều là 'ngươi tình ta nguyện', lúc ấy mình nhất thời mất khống chế mới để người kia chiếm vị trí chủ động, ngoài ý muốn thôi. Về sau cô nhất định phải ở trên hung hăng đè ép người phụ nữ này đến độ không đứng dậy nổi mới được. Cơ Hạo Nguyệt nói thầm trong lòng, còn thỉnh thoảng nghĩ đến các loại sách lược, ngay cả 'tam thập lục kế' cũng hiện lên não chờ kế hoạch tốt dùng trên chiến trường.

    "Hả?"

    Hà Giai Kỳ nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cô luôn cảm thấy sự tình không phải đơn giản như vậy. Nhìn nét mặt và thái độ kiên quyết của em ấy tuyệt đối là bởi vì chuyện lúc chiều. Nhưng chuyện đó về sau sẽ thường xuyên phát sinh, thật sự phải để ý đến vậy sao?

    "Vậy chúng ta ngủ đi."

    Hà Giai Kỳ nghiêng người nằm xuống, không nghĩ ra cũng không thể buộc mình ngừng suy nghĩ, dù có hỏi thì chị ấy nhất định sẽ không trả lời, chỉ cần nhìn tròng mắt đảo quanh kia là biết trong đầu không có chuyện gì tốt.

    Cô đưa tay tắt đèn rồi ôm Cơ Hạo Nguyệt ngủ. Gần sáng rồi, không ngủ ngày mai lại nằm ỳ cho mà xem.

    Qua thêm vài phút đồng hồ, nghe được tiếng hít thở đều đều của Hà Giai Kỳ, Cơ Hạo Nguyệt cho là chị ấy đã ngủ. Cô đưa tay huơ trước mắt cũng không có phản ứng, xác định đã thật sự ngủ.

    "Hầy, ngủ chết như heo."

    Cô đưa tay định đánh Hà Giai Kỳ nhưng cuối cùng lại cười cười thả nắm đấm, dịu dàng xoa bóp gò má của đối phương.

    "Chị chỉ có lúc ngủ mới đáng yêu, thời gian khác thì siêu cấp đáng ghét."

    Cơ Hạo Nguyệt vừa nói vừa cười, cảm giác hạnh phúc đến khó hiểu.

    "Thật sự đáng ghét như vậy sao?"

    Âm thanh bất chợt truyền vào tai Cơ Hạo Nguyệt dọa cô sợ đến chết đứng, qua hai giây mới lớn tiếng quát Hà Giai Kỳ:

    "Chị tính nhát ma nửa đêm hả? Có biết sẽ hù chết người ta không?"

    Cô hung hăng liếc người kia một cái, sau đó lấy tay trấn áp lồng ngực đang phập phồng.

    "Em ăn hiếp chị mới đúng á, vợ đại nhân, chẳng lẽ em không cho phép chị nói chuyện?"

    Hà Giai Kỳ oan ức khóc lóc kể kể với Cơ Hạo Nguyệt trông có vài phần giống tiểu thư.

    Cơ Hạo Nguyệt đen mặt trợn mắt nhìn lại Hà Giai Kỳ, gì mà ăn hiếp? Ai dám a! Làm gì ra vẻ oan ức lớn lao đến thế! Diễn kịch giống như thật, không nhận giải Oscar cũng uổng lắm, không làm diễn viên thực sự quá lãng phí.

    "Chị cứ ở đó giả vờ đi, để em xem chị có thể vờ vịt đến khi nào? Nói đến ăn hiếp mới nhớ, rốt cuộc đêm hôm đó hai chúng ta đã xảy ra chuyện gì?"

    "Đêm nào cơ?"

    Hà Giai Kỳ ra vẻ không biết, giả câm vờ điếc.

    "..."

    Cơ Hạo Nguyệt nghe nói như thế, trong lòng lập tức khó chịu, biết rõ mà còn giả ngu, da mặt người này dày lên như thế từ bao giờ? Không, phải nói là da mặt của chị ấy chưa hề mỏng.

    Cô nắm chặt nắm đấm, nhịn xung động muốn hành hung xuống.

    "Hừ, chị cứ giả vờ ngốc nghếch tiếp đi, dù sao thì một ngày nào đó em cũng sẽ biết chân tướng, đến lúc đó, em nhất định sẽ cho chị đẹp mặt."

    Cơ Hạo Nguyệt quét mắt liếc người nọ, dáng vẻ vô cùng tức giận.

    Hà Giai Kỳ rất ít khi bắt gặp vợ tức giận như vậy, trước kia em ấy luôn cười toe toét, đâu ngờ tính tình lại cáu kỉnh như thế. Em ấy đòi biết chân tướng cũng đúng, nếu chuyện phát sinh trên người mình, đoán chừng cũng sẽ không nói suông như vậy.

    "Tiểu Nguyệt Nguyệt đừng tức giận nữa được không? Chị sai rồi, để chị nói cho em biết!"

    Ọe, Cơ Hạo Nguyệt kém chút nôn hết cả ra, mặt mày âm trầm, cô không thể chịu đựng nổi giọng nói 'bánh bèo' như vậy nữa.

    Cô ôm gối, đặt mông dựa vào đầu giường, mắt hướng về phía Hà Giai Kỳ, bên miệng không ngừng lớn tiếng gầm rú.

    "Hà Giai Kỳ, chị là đồ khốn kiếp, chị không thể nói chuyện nghiêm túc được sao?"

    "Ôi, lần này đúng thật là mưu sát vợ."

    Hà Giai Kỳ bị hành động hung hăng nện lên chăn của Cơ Hạo Nguyệt làm giật nảy mình, nhưng trong lòng ít nhiều cũng biết em ấy không dùng sức, sau đó còn ôm đầu nằm lỳ trên giường giận lẫy.

    "Chị... chị xem con hổ như em là mèo bệnh hả?"

    Cơ Hạo Nguyệt thực sự nhịn không nổi nữa, cô ném tay đang gối dưới đầu qua một bên rồi vén chăn nhào về phía Hà Giai Kỳ, sau đó đặt mông ngồi lên đùi người nọ, hai tay giữ lấy cổ tay đối phương phòng ngừa bị phản công.

    Lần này Hà Giai Kỳ đã được mở mang kiến thức về 'sư tử Hà Đông', uy vũ tinh thần của cô gái này không tệ chút nào. Nhìn bộ dáng của em ấy, xem ra đã nghỉ ngơi rất tốt.

    "Vợ, em muốn ở trên cũng đâu cần làm vậy a. Cứ trực tiếp tới là được, chị nằm yên mặc em chà đạp."

    Cơ Hạo Nguyệt nghe Hà Giai Kỳ nói xong liền muốn trào ra một ngụm máu tươi. Người phụ nữ này không biết sợ là gì sao? Chẳng lẽ chị ấy là sinh vật ngoài hành tinh?

    Tư thế của hai người lúc này thực sự rất xấu hổ, dù đêm tối như mực cũng không thể xem nhẹ hơi thở khác biệt của đối phương.

    Trông thấy Cơ Hạo Nguyệt không nói lời nào, Hà Giai Kỳ lại bổ sung một câu:

    "Tiểu Nguyệt Nguyệt, em ở trên cũng phải cởi quần áo ra chứ! Chị rất thích tiếp xúc trực tiếp với em, nên về sau đi ngủ đừng có mặc đồ, lúc làm việc sẽ rất phiền phức."

    "..."

    Cơ Hạo Nguyệt nhăn mặt nhíu mày, giờ đây cô đã không còn tin trên đời này có 'ngự tỷ cao ngạo, lạnh lùng' nữa. Ngự tỷ nào mà như vậy? Trước kia, mặc dù chị ấy xấu tính nhưng ít nhiều gì cô cũng có chút sùng bái. Người có thể giẫm đạp lên những gã ưu tú dưới chân, trên đời này có mấy ai. Cơ mà tại sao khi ở chung lại biến thành một ả lưu manh như vậy!?

    "Hà Giai Kỳ, có phải là chị không vậy? Trước kia chị rất cao ngạo lạnh lùng, tại sao bây giờ lại thay đổi dâm dê như thế?"

    "Chị lạnh lùng với người khác vì họ không có nửa xu quan hệ, cùng lắm chỉ là bà chủ và nhân viên, hoặc là quan hệ khách hàng. Đối với em, chị không cần phải như thế. Em là người chị thích, chị muốn dùng con người thật của mình ở bên cạnh em, sống như vậy sẽ không ai phải mệt mỏi"

    Hà Giai Kỳ thẳng thắn, hùng hồn, cô thích tất cả mọi thứ ở hiện tại.

    "Chị ham muốn đối với em là nhu cầu sinh lý rất bình thường. Chị cũng chỉ có phản ứng với một mình em thôi, còn người khác, chị hoàn toàn không có cảm giác. Em không thích chị của hiện tại sao?"

    Nếu thật là vậy, chính Hà Giai Kỳ cũng không biết phải làm như thế nào để ở cạnh Cơ Hạo Nguyệt. Sau sự kiện kia, cô cũng đã nghĩ qua nên dùng thân phận gì để sống chung em ấy. Gia cảnh của em ấy tương đối bảo thủ, dù sao họ cũng là dòng dỗi thư hương thế gia suốt hai trăm năm nên mọi thứ đều không giống với người thường.

    Nghe được giọng nói của Hà Giai Kỳ chứa đựng sự dè dặt, không hiểu vì sao tim Cơ Hạo Nguyệt chợt nhói đau, cảm giác buồn bã, khó chịu.

    "... Cũng không phải, chị cứ là chính chị được rồi. Ở cạnh chị năm năm rồi, bây giờ chị thay đổi lớn quá nên em có chút không thích ứng thôi."

    Cơ Hạo Nguyệt thấp giọng nói chuyện, thanh âm rất nhẹ, rất mỏng. Cô rời khỏi người Hà Giai Kỳ, sau đó kéo chăn giúp chị ấy đắp kín rồi nằm xuống.

    Hà Giai Kỳ nhìn thấy Cơ Hạo Nguyệt nằm xuống mới biết mình đã nói lời khiến em ấy thương tâm, nhưng đó đều là lời thật việc thật, chẳng lẽ em ấy không thoải mái trong lòng?

    "Em đó, đừng để ý nhiều như vậy. Chị xưa này chưa từng lừa gạt em điều gì, mặc kệ trước kia hay hiện tại, chị đều là chị. Nếu em thích chị của lúc trước, chị có thể biến trở về dáng vẻ đó. Nếu em không thể thích nghi được hiện tại thì hãy thử tiếp nhận xem sao. Chị yêu em, chị sẽ bao dung em hết thảy, như vậy không tốt sao?"

    Tư tưởng bên trong thường sẽ vì cuộc sống mà thay đổi, Hà Giai Kỳ tin mình chân thành sẽ được Cơ Hạo Nguyệt tiếp nhận. Mặc kệ tốt hay xấu, nếu là chân ái, em ấy sẽ từ từ chấp nhận. Nếu không phải, dù cho mình có ngụy trang hay đánh mất bản thân thì kết cục cũng chia tay.

    Yêu là thẳng thắn, tín nhiệm, bao dung, chân thành. Đôi khi sẽ có ít người đánh mất bản thân vì muốn làm vừa lòng người yêu, khiến tình yêu trở nên mệt mỏi. Càng lụy tình sẽ càng dễ đổ vỡ, cả hai sẽ sống mệt mỏi hơn.

    Cơ Hạo Nguyệt bị Hà Giai Kỳ làm xúc động, nội tâm cô cũng hiểu được ít nhiều, giống như chị ấy đã nói, hãy là chính mình. Tình yêu không cần sống chết không đổi, nhưng ít ra phải biết chân thành mới đi xa được.

    "Chị... chị nói nhảm nhiều quá! Em không nói với chị nữa, chuyện đêm đó, sáng sớm sẽ tìm chị tính sổ sau."

    Cơ Hạo Nguyệt ngạo kiều đứng lên kéo chăn mền, sau đó đặt đầu lên ngực Hà Giai Kỳ, môi dán lên 'chỗ mềm mại' bên trái, đưa tay vòng lấy eo của đối phương, cảm nhận mùi cơ thể, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

    Tình trạng hiện tại khiến thân thể Hà Giai Kỳ căng thẳng, lần đầu tiên được em ấy ôm ấp yêu thương. Cô thở dài nhẹ nhõm rồi mỉm cười ôm người trong ngực, hạnh phúc thiếp đi.


    Gaasu Noo Tài sản


  4. #83
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    449
    Ngân lượng
    38,701
    Thanked: 2374

    Post Chương 82: Ham Học Hỏi

    Chương 82: Ham Học Hỏi

    Editor: Gaasu Noo
    Mời Đọc (Click Here) :



    Hôm sau, Cơ Hạo Nguyệt tỉnh lại lập tức bắt gặp một gương mặt đang tươi cười cực kỳ ngọt ngào và xinh đẹp ở trước mắt, còn mang theo đôi chút dịu dàng.

    Sáng sớm đã nhìn thấy mỹ nữ, tâm tình vốn phải tốt mới đúng, nhưng Cơ Hạo Nguyệt lại cảm thấy mất mặt, còn giận dỗi nói:

    "Tỉnh dậy rồi sao không mặc quần áo?"

    Hà Giai Kỳ nằm sấp trong chăn nhìn người nọ, tất cả cảnh đẹp đều hiện ra trước mắt. Cô gái nhà mình vốn bảo thủ, nhưng thỉnh thoảng vẫn có tính cách rất riêng.

    Chị ấy biết nơi này là nhà mình, có khách đến cũng chỉ đơn giản mặc một chiếc áo ngủ sẽ bị người khác săm soi, ve vãn. Lòng chiếm hữu mãnh liệt của Cơ Hạo Nguyệt mạnh mẽ hơn Hà Giai Kỳ.

    "Còn không mau rời giường, không mặc cũng được mà. Sáng muốn ăn gì nào? Chín giờ mất rồi."

    Hà Giai Kỳ nép vào ngực Cơ Hạo Nguyệt nũng nịu hệt như con nít, càng ép hai 'quả lớn' kia lên thân thể người nọ.

    Cách một lớp tơ tằm, Cơ Hạo Nguyệt vẫn có thể cảm nhận được rất rõ ràng xúc cảm mềm mại. Ai lại không thích đào to ngon ngọt hơn bánh bao nhỏ chứ! Hai tay cô giật giật muốn nắm lấy, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

    "Chị... chị đứng lên trước đi, đừng ép quá làm em khó chịu."

    Cô quay mặt đi, không nhìn Hà Giai Kỳ.

    "Được rồi, vợ đại nhân. Chị đi mặc quần áo."

    Hà Giai Kỳ bay qua cơ thể Cơ Hạo Nguyệt, sau đó xuống giường cầm đồ trên kệ áo mặc vào.

    Lúc đầu, Cơ Hạo Nguyệt hướng mặt ra ngoài, nhưng khi Hà Giai Kỳ xuống giường, tất cả mỹ cảnh liền hiện ra mồn một trước mắt, làm mặt cô lập tức đỏ au như quả cà chua, trong lòng không nói thầm một câu: 'người phụ nữ này rốt cuộc là người Trung Quốc hay là người phương Tây? Phóng khoáng đến độ này thật làm người ta chỉ biết câm nín mà!'

    Hà Giai Kỳ mặc quần áo tử tế, đang định nói chuyện với Cơ Hạo Nguyệt nhưng em ấy lại xoay mặt đi, hình như cổ và mặt đều ửng hồng, có chút là lạ.

    "Tiểu Nguyệt Nguyệt, em sao vậy?"

    Cô đi đến bên giường, đưa tay nâng mặt Cơ Hạo Nguyệt lên xem xét mới giật nảy mình, mặt thật sự đỏ kinh khủng. Vừa nãy còn rất tốt mà, tại sao chỉ sau một hai chục giây đã biến dạng, nóng đến đáng sợ.

    "Không có... Không sao đâu, một hồi nữa là ổn. Em đói quá, chị nấu cơm đi!"

    Cơ Hạo Nguyệt không muốn Hà Giai Kỳ biết mình bối rối, chỉ có thể mau chóng đẩy cô ra, chậm rãi làm dịu dòng suy nghĩ của mình.

    "Thật sự không có gì? Nhưng tại sao mặt em lại đỏ như thế, có phải phát sốt rồi không?"

    Hà Giai Kỳ vẫn không yên lòng, sắc mặt của em ấy quá mức khác thường, làm sao yên tâm nấu cơm đây.

    "Em đã bảo là không sao. Chị còn không đi, em sẽ giận đó!"

    Thái độ của Cơ Hạo Nguyệt khá nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, cuối cùng càng trở nên khó xử. Cô biết Hà Giai Kỳ lo lắng, nhưng cô cũng không muốn để lộ điểm xấu của mình cho chị ấy xem.

    "Được rồi, chị đi ngay đây. Em chờ một chút."

    Hà Giai Kỳ trông thấy Cơ Hạo Nguyệt thật sự tức giận bèn nhanh chóng đi rửa mặt, nấu cơm.

    Sau khi Hà Giai Kỳ rời đi, Cơ Hạo Nguyệt mới thở dài một hơi. Cô bỗng nhiên nghĩ đến chuyện quan trọng chưa làm tối qua, sau đó đứng dậy khỏi giường, vào toilet rửa mặt, thay quần áo. Xong xuôi, cô đến phòng sách bật máy tính vào web tìm kiếm tài liệu cần thiết.

    Cơ Hạo Nguyệt vội vàng làm xong cũng là lúc Hà Giai Kỳ nấu cơm lên tìm. Thấy em ấy từ phòng sách bước ra, hiếu kì hỏi một câu:

    "Vào đó đọc sách sao?"

    "Không có, tra cứu vài thứ thôi."

    Cơ Hạo Nguyệt hơi chột dạ, không dám nhìn Hà Giai Kỳ. Cô vòng qua người chị ấy, đi thẳng xuống lầu.

    Hà Giai Kỳ thấy thế lại càng thêm hoài nghi. Cơ Hạo Nguyệt không phải là người nói dối, tránh né như thế hình như cũng có chút thú vị.

    Lúc ăn cơm, Cơ Hạo Nguyệt luôn cúi đầu, ngay cả đồ ăn trên bàn cũng gắp rất ít. Hà Giai Kỳ nhìn thấy bộ dáng của vợ như thế càng muốn biết rốt cuộc là chuyện gì có thể khiến người phụ nữ của mình vấn vương như thế.

    "Lúc ăn cơm đừng suy nghĩ chuyện khác, nhanh già lắm đó."

    Hà Giai Kỳ gắp một đũa đồ ăn bỏ vào chén Cơ Hạo Nguyệt, cô có chút tức giận đối với thái độ không chuyên tâm ăn cơm của người kia.

    "Thật sao?"

    Cơ Hạo Nguyệt nghe Hà Giai Kỳ nói, đột nhiên ngẩng đầu, nói xong liền hối hận. Cô mím môi không nói thêm gì nữa, mình kém chút đã bị lừa rồi, chỉ biết hung hăng trợn mắt nhìn Hà Giai Kỳ một lúc.

    "Thật gì? Chị nói em á, lúc ăn cơm thì phải tập trung, đừng nên nghĩ chuyện khác."

    "Ờm."

    Cơ Hạo Nguyệt nhìn Hà Giai Kỳ đáp lại một tiếng, sau đó bắt đầu ngoan ngoãn ăn cơm.

    Hà Giai Kỳ tinh tế quan sát Cơ Hạo Nguyệt, cô phát giác hình như vợ đang có một kế hoạch ghê gớm gì đó. Cơ mà chỉ cần em ấy không chạy trốn nữa là tốt rồi, mấy chuyện khác đều dễ giải quyết.

    Ăn xong bữa sáng, à không, phải nói cơm trưa mới đúng. Dùng bữa xong đã đến mười một giờ rồi, chẳng biết khi nào ăn tiếp cơm trưa đây.

    Cơ Hạo Nguyệt ngồi trên sofa cầm điều khiển tivi, không ngừng đổi kênh. Từ nghệ thuật đến phim truyền hình, rồi lại đến đủ loại hình phức tạp khác, tìm một vòng cũng không tìm thấy gì thích hợp. Lúc này, Hà Giai Kỳ rót hai ly nước trái cây đưa tới trước mặt.

    "Nếu không có kênh nào muốn xem thì chúng ta ra ngoài một chút nhé!?"

    Hà Giai Kỳ biết Cơ Hạo Nguyệt nôn nóng, cũng hy vọng đi đó đi đây phân tán lực chú ý của em ấy một chút, tiện thể xúc tiến thêm tình cảm.

    Cơ Hạo Nguyệt nghiêng đầu nhìn Hà Giai Kỳ, sau đó lại nhìn về phía màn hình. Nửa ngày mới nói ra một câu:

    "Bây giờ nắng lắm, ngày mai đi."

    Nói xong cũng nghiêm túc xem tivi, không có ý muốn đi cùng Hà Giai Kỳ.

    Giữa căn phòng khách rộng lớn, ngoại trừ âm thanh tivi ra thì chẳng còn tiếng động nào khác. Loại tình huống tẻ ngắt này không hề tốt đẹp gì đối với Hà Giai Kỳ. Cô hạ mình đến gần Cơ Hạo Nguyệt, sau đó đưa tay ôm em ấy rồi đặt đầu lên vai.

    Có vẻ như Cơ Hạo Nguyệt cũng đã quen Hà Giai Kỳ như vậy, cô nhìn chị ấy một chút, màu môi ửng đỏ nhúc nhích đôi ba lần.

    "Em muốn hỏi gì thì cứ nói đi!"

    Thấy vợ muốn nói lại thôi, Hà Giai Kỳ thực sự không biết nên làm gì mới hợp lý. Giữa vợ và vợ, có chuyện gì cũng nên nhanh chóng giải quyết, tránh tích lũy quá lâu dẫn đến phiền phức nghiêm trọng.

    Cơ Hạo Nguyệt buông điều khiển xuống, do dự hồi lâu mới xếp chân ngồi thẳng người, đối diện với Hà Giai Kỳ, mặt mũi trông rất nghiêm túc.

    Lần đầu tiên Hà Giai Kỳ gặp phải chiến trận này, nghiêm túc như thế, xem ra là chuyện không nhỏ.

    "Tiểu Kỳ, em... em muốn hỏi là,... là đêm hôm đó, giữa chúng ta có xảy ra chuyện gì hay không?"

    Cơ Hạo Nguyệt luôn cảm thấy kỳ quái, sáng sớm hôm đó, cô đã nhìn thấy trên giường có máu, hơn nữa ngón giữa của mình còn lưu lại vết máu. Đêm đó, cô uống say mèm, rất nhiều chuyện hoàn toàn không nhớ rõ, nên làm sao có thể quan hệ với người khác. Cô luôn cảm thấy trong chuyện này có sự tình khác.

    Hà Giai Kỳ nhìn thấy Cơ Hạo Nguyệt vẫn còn để ý đến chuyện đêm đó, kỳ thật mở miệng trả lời cũng không khó, nhưng làm sao mình có thể mở miệng nói ra chân tướng đây, nếu em ấy biết mọi chuyện thì có tức giận hay chạy trốn tiếp nữa không?

    "Em thật sự muốn biết chuyện đêm đó?"

    "Ừ hừ."

    Cơ Hạo Nguyệt dùng sức gật đầu, cô tha thiết muốn biết tại sao mình ngủ với người khác lại chẳng có ấn tượng gì. Chị ấy bảo mình phải chịu trách nhiệm, nhưng cô vẫn muốn biết nguyên do, nếu không sẽ bị người phụ nữ này đè áp cả đời không vươn mình lên nổi.

    Có thể có lần thứ nhất, nhất định sẽ có lần thứ hai, chân tướng sự tình rất quan trọng.

    "Em cam đoan sẽ không tức giận?"

    Hà Giai Kỳ thấy Cơ Hạo Nguyệt tò mò dữ quá, liệu em ấy biết xong chân tướng có phủi mông bỏ đi không? Cô vất vả lắm mới theo đuổi được vợ, sao có thể bởi vì chuyện này lại phải bay khắp thế giới tìm em ấy nữa?

    Ai không muốn ôm vợ ngủ mỗi ngày, ai không muốn nhìn thấy vợ luôn loanh quanh bên cạnh mình, ai không muốn đem mọi thứ tốt nhất trên đời cho người yêu? Chuyện đêm đó, thật khó mà mở miệng.

    "Không giận."

    Hà Giai Kỳ dây dưa khiến Cơ Hạo Nguyệt càng thêm gấp gáp. Trước kia, cô là một người quả quyết, tại sao bây giờ lại do dự làm cô vợ nhỏ phiền lòng.

    "Vậy chị nói đó!"

    "Đừng vòng vo nữa, coi chừng em lấy gối đánh chị nha."

    Cơ Hạo Nguyệt thực sự ngứa mắt, thuận tay cầm gối giơ cao, làm ra tư thế chuẩn bị đánh người.

    "Được rồi, chị nói. Sao em lại thích bạo lực gia đình như thế?"

    Hà Giai Kỳ giơ tay đầu hàng. Vợ trở nên bạo lực như vậy từ lúc nào ấy nhỉ? Sau này phải ra sức uốn nắn mới được.

    "Lại nói nhảm?"

    Cơ Hạo Nguyệt không quan tâm mấy chuyện này lắm, cô đã nhẫn nhịn rất lâu rồi. Mắt trừng Hà Giai Kỳ, nếu chị ấy dám nói nhảm thêm câu nữa thì chiếc gối này nhất định sẽ rơi xuống.

    "Ngày đó a, khục khục..."

    Hà Giai Kỳ đang muốn mở miệng nói chuyện liền bắt đầu ho khan không ngừng. Cơ Hạo Nguyệt xem xét tình huống, thấy người nọ cứ mãi ho khan liền buông gối, sau đó nhanh chóng tiến lên xem có chuyện gì hay không.

    "Em sao rồi? Uống thêm ngụm nước trái cây đi."

    Tay trái cầm nước trái cây, tay phải giúp em ấy vỗ vỗ sau lưng, trên mặt đã không còn bộ dáng dữ dằn của sư tử Hà Đông nữa mà đã thay bằng một khuôn mặt đầy lo lắng.

    Hà Giai Kỳ vốn cũng không muốn mở miệng nhắc chuyện đêm đó, bởi nó thực sự quá mức lúng túng. Cô làm bộ ho khan trốn qua một kiếp, ai ngờ Cơ Hạo Nguyệt lại lo lắng kinh hãi đến thế, khiến tim cô cũng lập tức mềm nhũn.

    "Chị không sao, thở thông suốt liền tốt."

    "Thật không? Nếu chị không muốn nói thì thôi vậy."

    Cơ Hạo Nguyệt đặt ly Hà Giai Kỳ vừa uống lên bàn, so với chân tướng, cô càng quan tâm chị ấy hơn. Dù sao thì sớm muộn gì cô cũng biết chuyện đêm đó, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Kỳ thật trong đầu cô cũng có một chút ấn tượng, nhưng nó không được rõ rệt thôi. Ký ức chắp vá từng đoạn ngắn, một lúc sau đã có thể tự nhớ lại được. Chị ấy không mở miệng, e rằng trong lòng có ý nghĩ khác?

    Trước kia, cô không biết bản thân có thích chị ấy hay không, nhưng ít ra bây giờ cô đã bắt đầu yêu. Cô sẽ lo lắng và suy nghĩ cho chị ấy, thậm chí không yên tâm để chị ấy ra ngoài. Thật ra thời gian được chị ấy sủng ái cũng không xấu, nhưng năm dài tháng rộng, có gì là quan trọng mãi đâu.

    Hà Giai Kỳ nhìn thấy Cơ Hạo Nguyệt thỏa hiệp, trong lòng càng thêm tự trách. Em ấy biết chân tướng thì thế nào? Dù sao em ấy đã là vợ của mình, nếu biết xong sẽ nổi trận lôi đình thì mình cũng chấp nhận. So với việc mất đi em ấy, những chuyện khó nói kia căn bản chính là hạt cát trên sa mạc.

    "Sợ em ngủ không yên nên chị sẽ nói cho em biết."

    Hà Giai Kỳ cúi đầu hôn lên khóe môi của Cơ Hạo Nguyệt rồi cười cười mở miệng kể chuyện đêm đó.


    Gaasu Noo Tài sản


  5. The Following User Says Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:

    han

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •