Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 65 của 65
  1. #61
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    431
    Ngân lượng
    38,573
    Thanked: 2310

    Post Chương 60: Kiêu Ngạo

    Chương 60: Kiêu Ngạo

    Editor: Gaasu Noo
    Mời Đọc (Click Here) :


    Lâm Nhuế đang ra sức giãy giụa nhưng cảm giác được sự kỳ lạ bên dưới, thân thể lập tức trở nên bất lực.

    Rốt cuộc đang xảy ra tình huống gì thế này? Tuy cô ấy rất bá đạo nhưng tuyệt đối không phải loại chuyên đi áp bức ép buộc người khác. Nếu hôm nay hai người thật sự đi quá giới hạn thì mối quan hệ sẽ lập tức thay đổi.

    Cô đã vượt qua ba năm khổ đau, cô không muốn tiếp tục thống khổ như thế nữa, nhưng lại bất lực.

    Lâm Nhuế ngưng chống cự và nhắm mắt lại. Cô thật không muốn mối quan hệ biến thành người lạ từng quen, càng không muốn chuyện hôm nay sẽ trở thành nỗi đau vĩnh viễn không phai nhoà.

    Trạm Cẩn Tịnh cảm nhận được Lâm Nhuế thỏa hiệp nhưng lại không thích dáng vẻ cam chịu như thế. Cô dừng lại động tác trên tay rồi ngửa mặt nhìn đôi mắt ướt đẫm, tim như bị ai đâm một nhát, đau đến mất tri giác.

    "Tại sao em lại nghĩ nhiều như vậy?"

    Trạm Cẩn Tịnh bò lên giường, quỳ hai chân bên cạnh Lâm Nhuế rồi cúi đầu nhìn. Tại sao một người vô tâm vô tư đến thế lại vì chuyện này mà so đo quá nhiều. Nếu cả hai cùng nhìn về phía trước thì sẽ không có tình cảnh như hiện tại.

    Trạm Cẩn Tịnh lộ vẻ thương cảm, cô đưa tay dịu dàng vuốt ve mớ tóc rối trên trán Lâm Nhuế rồi vén qua một bên.

    Lâm Nhuế mở cặp mắt ẩm ướt mông lung liền bắt gặp khuôn mặt tràn ngập bi thương kia, đây cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy vẻ đau thấu trời xanh ấy, nó hoàn toàn khác hẳn nét mặt tươi cười lúc chia tay. Cô cũng hiểu lúc đó cô ấy chỉ cố giả bộ bình tĩnh, nhưng nỗi khổ đau hiện tại chẳng khác gì lưỡi dao đâm thẳng vào tim.

    "Sợ chị bị tổn thương sâu hơn lúc trước. Tôi cũng vậy, tương lai có ra sao cũng không còn quan trọng nữa, nhưng chị thì khác, cuộc sống của chị vốn rất hoàn mỹ nên cứ vững bước trên con đường rực rỡ đó đi, đừng quay đầu lại."

    Giọng Lâm Nhuế rất khẽ khàng lại mang theo rung động. Thế gian không có ai bán thuốc hối hận, chuyện đã vỡ không thể trở về dáng vẻ ban sơ. Cô hy vọng Trạm Cẩn Tịnh sẽ sống tốt và luôn vui vẻ, không bị thiên hạ mang ra làm chủ đề bàn tán giải khuây.

    "Tôi không quay đầu lại, tôi chỉ đang hướng tới hạnh phúc của mình thôi. Em có thể giả vờ cởi mở một lần được không? Tôi rất hối hận vì lúc trước đã để em đi. Khi đó, tôi luôn chiều chuộng và cho em những điều em muốn, bây giờ nghĩ lại mới cảm thấy mình đã sai. Lần này tôi sẽ không phạm sai lầm giống vậy nữa, cũng sẽ không bận tâm em nghĩ thế nào. Em cứ chuẩn bị sẵn sàng đi là vừa. Tôi đói quá, cả ngày chưa ăn cơm."

    Trạm Cẩn Tịnh xuống giường, đưa lưng về phía Lâm Nhuế, chốc sau lại mở miệng nói:

    "Tôi chỉ vui vẻ khi có em. Nếu em muốn tôi vui thì hãy ở lại bên cạnh tôi đi."

    Nói xong, chân trần rời phòng ngủ.

    Nước mắt tựa con sông chảy xiết không ngừng rơi khỏi khóe mắt rồi trượt dài xuống phía dưới, chẳng biết lúc nào đã ướt đẫm hai má.

    Lâm Nhuế cứ nằm im như thế, bây giờ cô thật sự cảm thấy rối như tơ vò, rối đến độ ngay cả bản thân cũng chẳng biết nên sắp xếp như thế nào.

    Sự tình cứ phát triển vượt ra ngoài dự đoán, hóa ra mọi thứ cô luôn nghĩ sẽ tốt cho cô ấy lại biến thành như vậy sao?

    Bỏ qua rào cản thân phận, địa vị, nếu cả hai là người bình thường thì mọi chuyện sẽ khác đi phải không? Nếu như năm đó ở quán bar không chọc ghẹo người kia thì chắc có lẽ sẽ không gặp cảnh ngộ như hôm nay.

    Nhưng đời không có nếu như, cũng không hề có thuốc chữa hối hận. Mặc dù ký ức chỉ là những cái ôm ấp và nắm tay đơn giản cũng đủ quý trọng nhất đời rồi, cuối cũng vẫn do mình để ý thân phận nên mới cố ý trốn tránh. Nếu như có thể quả quyết lựa chọn giống Tiểu Tinh Tinh thì cả hai sẽ hạnh phúc phải không?

    Có thật sự cần thiết khi bản thân cứ mang nặng thân phận 'phụ nữ đã ly hôn'?

    Lâm Nhuế vô lực ngồi dậy, cúi đầu nhìn quần áo xốc xếch của mình rồi đưa tay sửa sang, sau đó cô hít sâu một hơi, cố tươi cười ra phòng ngủ.

    Cô nhìn người đang ngồi trên sofa, cười khẽ:

    "Đi thôi!"

    Lâm Nhuế muốn ra vẻ trấn định, hạnh phúc trước mặt người kia. Hết thảy đều là diễn kịch, tuy rất mệt mỏi nhưng phải nỗ lực.

    Trạm Cẩn Tịnh ngẩng đầu nhìn biểu cảm bình thản của người nọ, sau đó cầm chìa khoá và túi xách rời sofa ra cửa.

    Hai người cứ như vậy ra khỏi chung cư, đến khi Lâm Nhuế nhìn thấy xe của Trạm Cẩn Tịnh dưới lầu, trong lòng suy nghĩ có nên ngồi xe của cô ấy hay không? Lần này, cô thật sự muốn về nhà.

    "Cái này cho em."

    Trạm Cẩn Tịnh đưa một xâu chìa khóa ra trước mặt Lâm Nhuế, xâu này ít nhất cũng cỡ sáu bảy chìa khiến cô hoàn toàn mờ mịt.

    "Cái này. . ."

    "Đây là chìa khóa chung cư và chìa khóa nhà tôi. Chiếc xe này cho em, tôi để trong nhà cũng không dùng đến. Em cũng đừng mua xe, lãng phí tiền."

    Trạm Cẩn Tịnh như đang giải thích nhưng bên trong lại ẩn chứa một hàm nghĩa khác.

    "Tại sao lại cho tôi?"

    "Bởi vì em là nữ chủ của chúng. Tôi xưa nay không nói hai lần, cho em thì em cứ cầm lấy đi. À, em đừng suy nghĩ sẽ bỏ chạy, nếu có ai dám theo đuổi em, trừ phi họ không muốn sống."

    Trạm Cẩn Tịnh nhét chìa khóa vào tay Lâm Nhuế, sau đó lấy trong túi xách một chiếc chìa khóa khác, ấn điều khiển mở cửa xe.

    Lâm Nhuế ngẩn người nhìn chìa khóa trong tay mười mấy giây, sau đó ngẩng đầu nhìn chỗ ghế phụ lái trong xe rồi bất đắc dĩ thở dài, nhưng lại vui vẻ nở nụ cười.

    Cô đi đến chỗ ghế phụ, mở cửa đi vào, thắt dây an toàn.

    Trạm Cẩn Tịnh lái xe rời đi, Lâm Nhuế cũng chẳng thèm hỏi cô đi đâu, mắt cứ nhìn chằm chằm ngoài cửa xe khiến đối phương nhìn không rõ nét mặt của mình.

    "Phụ nữ ngoài đó đẹp hơn tôi sao?"

    "..."

    Lâm Nhuế nghiêng mặt, khó hiểu nhìn Trạm Cẩn Tịnh.

    "Em thà nhìn bên ngoài cũng không thèm nhìn tôi, xem ra phụ nữ bên ngoài quả thật đẹp hơn tôi nhiều."

    Trạm Cẩn Tịnh lạnh lùng nhìn Lâm Nhuế, ánh mắt lộ vẻ rất không vui.

    "Ha ha..."

    Lâm Nhuế nhịn không được cười lên, biết mình thất lễ liền nhanh chóng dùng tay che miệng lại, sau đó lập tức quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, song thân thể cũng không ngừng run rẩy.

    "Buồn cười lắm sao?"

    Trong tiếng nói trong trẻo, lạnh lùng mang theo một chút ngạo kiều. Trạm Cẩn Tịnh liếc mắt nhìn Lâm Nhuế một chút rồi lại khôi phục không gian yên tĩnh.

    "Không buồn cười."

    Lâm Nhuế ngồi thẳng người, ho nhẹ hai tiếng, nhìn thẳng phía trước. Đây là lần đầu tiên người phụ nữ này nói đùa, tại sao trước kia cô lại không phát hiện nét đáng yêu này nhỉ?

    "Không buồn cười mà sao em vẫn còn cười? Thân thể run như bị pakinson vậy."

    Trạm Cẩn Tịnh khôi phục sự bình thản, không còn dè dặt như trước nữa. Tình yêu càng thoải mái sẽ nhanh phát triển hơn.

    "Chị biết đùa giỡn lúc nào thế?"

    Lâm Nhuế hé miệng nhìn về phía Trạm Cẩn Tịnh, kỳ thật cách ở chung thế này thoải mái hơn dĩ vãng rất nhiều. Lúc trước, cả hai cứ để ý tâm trạng của nhau nên trong lòng luôn cất giấu rất nhiều điều bí mật. Cái tốt thì tận lực phô ra, còn khuyết điểm sẽ luôn được che giấu, sợ người yêu biết sẽ chán ghét mình.

    Họ đã từng tốt đẹp như thế hay đó chỉ là lý tưởng sống? Kết giao một năm, sống chung nửa năm, ngay cả hôn cũng chẳng có, nếu không phải ngây thơ thì chính là kiềm chế, hoặc chỉ ra vẻ thận trọng.

    "Tôi vốn rất hay đùa, sau này em sẽ biết."

    Trạm Cẩn Tịnh cho Lâm Nhuế một ánh mắt tự tin khiến cô thiếu chút ngoác mồm kinh ngạc. Lời này đúng là không thể tưởng tượng nổi. Làm sao một người phụ nữ đầy bụng xấu xa lại có thể biến thành nghệ sĩ tấu hài?

    "Tôi thấy chị ngoại trừ xấu bụng ra thì chẳng có gì nổi bật, hóa ra không phải như vậy."

    Lâm Nhuế dùng tay che miệng lại, nhỏ giọng nói thầm. Tiếng nói có chút mập mờ, không chân thật.

    Cô còn nhớ trước kia, lúc mình nói chuyện quá nhiệt tình với cô gái khác liền khiến người nào đó chạy tới chặn ngang rồi buông lời lạnh nhạt, tức giận đến nổi chẳng nói nên lời nào. Đôi khi, chỉ cần yên lặng thôi cũng đủ để người ta suy nghĩ xa lắm.

    Lạnh lùng ít nói là biệt hiệu, nói thẳng như tát vào mặt là năng khiếu. Nhưng có thể khiến người khác giúp mình kiếm tiền, phải nói là sở trường.

    "Tôi mà xấu bụng thì em đã bị xơi tái từ thuở nào rồi."

    Trạm Cẩn Tịnh biết Lâm Nhuế nghĩ gì trong lòng, không cần nhìn nét mặt cũng có thể đoán đúng chín phần.

    Nghĩ đến chuyện vừa mới làm được một nửa, Trạm Cẩn Tịnh lập tức hối hận tại sao lúc ấy không ăn cho hết. Năm đó, ngày nào cô cũng ôm Lâm Nhuế ngủ lại không dám xuống tay, lúc nào cũng nhẫn nhịn. Những tháng ngày đó quả thực còn khổ hơn xuống Địa ngục, cho nên về sau phải đòi lại gấp bội.

    "..."

    Vẻ mặt Lâm Nhuế bỗng nhiên cứng đờ, sau đó bĩu môi.

    "Chưa biết ai ăn ai?"

    Lâm Nhuế không phục tự lẩm bẩm nhỏ như tiếng muỗi kêu. Dáng vẻ chu môi chẳng khác gì trẻ con. Cô vẫn tự cho mình là 'công', làm sao lại có thể bị đè được.

    "Em muốn ăn tôi?"

    Thật ra Trạm Cẩn Tịnh không quan tâm vấn đề trên dưới cho lắm, hơn nữa cô còn cho rằng Lâm Nhuế làm công sẽ vất vả. Em ấy nhìn tới nhìn lui vẫn toát lên nét 'thụ', ngay cả khí thế 'công' cũng chẳng có.

    Có vài người sinh ra vừa nhìn liền biết. Trạm Cẩn Tịnh vẫn luôn thấy rõ tình thế, nếu Lâm Nhuế có tiềm chất 'công' thì tại sao nửa năm qua lại không chịu chủ động, hơn nữa còn rất hăng hái vào thế bị động.

    "..."

    Lâm Nhuế cảm thấy giờ phút này Trạm Cẩn Tịnh tựa như hai người hoàn toàn khác nhau, ngoại trừ bụng dạ xấu xa bên ngoài thì toàn bộ đều thay đổi.

    "Chuyên tâm lái xe đi, tôi không muốn tráng niên mất sớm."

    Lâm Nhuế chuyển đề tài vì lời kế tiếp tuyệt đối không phải trình độ cô có thể xử lý, chỉ sợ sẽ càng khó xử hơn.

    "Em sẽ không tráng niên mất sớm vì chúng ta đã đến nơi rồi."

    Trạm Cẩn Tịnh dừng xe trước cổng biệt thự, đã vào đầu tháng mười nhưng hoa cỏ trong vườn vẫn xanh um một mảnh.

    Lâm Nhuế nhớ từ chung cư đến đây chỉ mất hơn 20 phút, nhưng chẳng phải biệt thự của người phụ nữ này ở Tam Hoàn ư? Tại sao ở đây cũng có, chẳng lẽ tin tức bị sai?

    "Chị có nhiều nhà thật."

    Người giàu sở hữu mấy căn nhà cũng không có gì kỳ quái nên cô rất nhanh chóng tiếp nhận nhà của Trạm Cẩn Tịnh.

    "Đây là nhà tôi mua cách đây ba năm, sau này chúng ta kết hôn sẽ ở chung. Nhưng nếu em thích căn chung cư kia thì tôi chuyển đến đó ở cũng không tệ."

    Trạm Cẩn Tịnh dừng xe rồi mở dây an toàn, sau đó tiến lại gần bên Lâm Nhuế, mặt mém chút đụng vào mũi đối phương, chỉ cách có một cm thôi. Hơi thở nóng ướt khiến Lâm Nhuế lập tức trở nên không được tự nhiên.

    "Xuống xe thôi."

    Hiện giờ, Lâm Nhuế chỉ muốn chạy ra khỏi không gian nhỏ hẹp này ngay tức khắc vì cô có dự cảm xấu sẽ đến, mỗi lần người phụ nữ này nở nụ cười như thế tuyệt đối chẳng có gì tốt lành.

    Trạm Cẩn Tịnh đưa tay giữ chặt khóa rồi mở dây an toàn, sau đó mở cửa giúp Lâm Nhuế. Tay trái cô nắm chặt tay phải của đối phương, tay còn lại ôm sát eo, thân thể rất tự nhiên ép tới.



    Gaasu Noo Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  3. #62
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    431
    Ngân lượng
    38,573
    Thanked: 2310

    Post Chương 61: Quay Lại

    Chương 61: Quay Lại

    Editor: Gaasu Noo
    Mời Đọc (Click Here) :



    Lâm Nhuế hết sức kinh ngạc khi trông thấy tình huống này, Trạm Cẩn Tịnh bây giờ hoàn toàn khác với dĩ vãng. Chị ấy lúc nào cũng hành động bất ngờ khiến người ta khó lòng phòng bị.

    "Chị... chị muốn làm gì?"

    Lâm Nhuế bắt đầu cà lăm, cô thật sự không có cách nào đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Lúc ở chung cư, cô đã lĩnh giáo được sự bá đạo của chị ấy, đừng nói là muốn 'ấy ấy' trên xe à nha!?

    "Chờ em ăn?"

    Trạm Cẩn Tịnh thở ra hơi nóng bên tai Lâm Nhuế, thầm thì một câu mang theo vài phần quyến rũ, khiến lỗ tai bên trái của cô cũng trở nên ngứa ngáy dị thường.

    Đây là lần thứ hai Lâm Nhuế cảm nhận được thân thể căng cứng ngoài mong đợi. Khi còn ở chung cư, cô đã rất cố gắng kiềm chế, chỉ sợ lần này không kiềm nổi, thôi thì cứ suy nghĩ cho căng dây thần kinh để áp chế dục vọng biểu hiện ra mặt.

    Lâm Nhuế chợt nhớ lại những hình ảnh xấu hổ của nữ diễn viên chính trong video. Thật không thể tưởng tượng được nếu cô cũng thay đổi thành như thế.

    "Tôi... Tôi không ăn chị. Chúng ta xuống xe đi, chẳng phải chị than đói bụng sao?"

    "Tim tôi còn đói khát hơn cả bụng đây này, đói sắp chết mất. Em có biết trước kia tôi nhẫn nhịn khổ cực thế nào không? Khó chịu còn hơn chết ấy. Chẳng lẽ em không muốn đền bù một chút?"

    Trạm Cẩn Tịnh hạ người đặt hai chân lên đùi Lâm Nhuế, sau đó đưa tay ôm lấy đối phương rồi ngồi xuống.

    Trong không gian nhỏ hẹp chỉ có hai người, lần này Lâm Nhuế không dám làm bừa. Lúc cô định giãy giụa thì Trạm Cẩn Tịnh liền dùng sức giam chặt lại.

    Lâm Nhuế bị Trạm Cẩn Tịnh ôm, tay phải bị nắm lấy, tay trái bị khống chế, căn bản không bỏ ra nổi.

    "Đói bụng thì đi ăn cơm."

    "Em là cơm của tôi."

    Trạm Cẩn Tịnh đặt tay trái lên bụng Lâm Nhuế, tư thế như chuẩn bị đột nhập vào trong khiến toàn bộ tế bào tê cứng lại.

    Cô thật sự sợ người phụ nữ này sẽ làm chuyện ngoài ý muốn trên xe.

    "Chị... chị định chơi xấu đấy ư?"

    Chính Lâm Nhuế cũng không biết nên ngăn cản như thế nào, cuối cùng chỉ có thể nói ra một câu mà ngay đến bản thân cũng không biết có ý nghĩa gì.

    "Tôi chơi xấu? Chẳng lẽ tôi phải đợi người ta cho phép mới được mây mưa với vợ hay sao?"

    Trạm Cẩn Tịnh tỏ vẻ oan ức, tay đặt trên bụng đã không còn bất kỳ động tác nào nữa. Cô tiến đến trước mặt Lâm Nhuế liền nghe rõ tiếng thở hào hển, ngay cả nhịp tim cũng tựa như một khúc nhạc vui sướng làm tâm người ta bắt đầu ngứa ngáy.

    "..."

    Da mặt người này không phải dày bình thường đâu! Tại sao trước kia cô không phát hiện ra để bây giờ bản thân thất sách như thế nhỉ? Nếu cô có kinh nghiệm hơn thì nhất định sẽ khiến chị ấy ngoan ngoãn. Lâm Nhuế khẽ nói thầm trong lòng, ánh mắt thỉnh thoảng xoay xoay mấy vòng.

    "Chúng ta... Chúng ta có thể xuống xe rồi làm tiếp không?"

    Trong không gian nhỏ hẹp này, Lâm Nhuế không thể cam đoan sẽ không phát sinh chuyện ngoài ý muốn. Nói ra lời này kỳ thật cũng muốn đè ép cảm giác khó nhịn xuống rồi tìm cơ hội phản công sau.

    Trong phim, lần đầu tiên ảnh hưởng đến việc khẳng định 'công thụ', cho nên lần này mình phải nắm bắt chủ thế và giữ khoảng cách. Cô ấy đã không buông tay thì mình cần gì phải chấp nhất, cứ thoải mái sống trọn một lần đi, tương lai để sau này hẵng nói.

    "Xuống xe? Làm tiếp? Em xác định? Nếu em không thích kiểu này thì làm kiểu khác, nhưng có cần tắm nước nóng xong mới làm tiếp không?"

    Trạm Cẩn Tịnh thấy phản ứng của Lâm Nhuế không còn giống lúc ở chung cư cũng hiểu em ấy đã buông bỏ được chấp niệm. Dù sao hôm nay cô cũng không để đối phương đi. Mặc kệ ai ép ai đều phải có kết quả.

    "..."

    Đối với Trạm Cẩn Tịnh đeo da mặt dày, Lâm Nhuế chỉ có thể tròn mắt hung hăng liếc. Dù cô ấy trước kia có xấu bụng cũng sẽ không nói ra lời như vậy, đây quả thực là đồ vô lại mà.

    "Chị có muốn xuống xe không?"

    Lâm Nhuế ra vẻ tức giận, hôm nay cô sắp bắt được chủ thế rồi. Cô tự an ủi mình, hai người ở trong không gian hẹp cũng có chênh lệch chiều cao, khoảng cách năm centimet phải cần không gian lớn hơn để phát triển.

    "Đương nhiên, hôm nay làm việc mệt mỏi, cả người toàn mồ hôi, chúng ta cùng nhau tắm rửa."

    Trạm Cẩn Tịnh càng thêm đói khát muốn xuống xe giải quyết. Cô có thể đoán được người kia sẽ không chịu thua, cô phải cho em ấy tâm phục khẩu phục mới được.

    Trạm Cẩn Tịnh đưa tay phải mở cửa xe rồi đỡ người kia xuống.

    Lâm Nhuế sửa sang lại quần áo một chút mới chậm rãi xuống xe. Thấy Trạm Cẩn Tịnh đứng trước mặt cười cười, trong lòng cô bắt đầu trở nên căng thẳng. Chị ấy cao đến mức đáng sợ, tuy mình đã mang giày cao gót rồi nhưng chỉ tới một mét sáu mươi lăm thôi.

    Lúc nãy trong xe tự tin bao nhiêu thì bây giờ cũng bởi vì cao không bằng người ta mà bị đả kích chỉ còn lại chút xíu.

    "Phụ nữ xấu xa như chị cao như thế từ lúc nào vậy?"

    Lâm Nhuế cúi đầu nhỏ giọng nói thầm, không phục lắm.

    "Em đừng có xưng hô với vợ mình là đồ xấu xa cả ngày như thế. Xấu xa cũng là vợ của em mà! Còn nữa, em với Tiểu Tinh Tinh xưng hô sau lưng tôi thế nào, tôi biết hết!"

    Trạm Cẩn Tịnh cũng không thèm để ý vì cô thừa biết hai đứa oắt kia rất hay nói xấu mình, quan trọng nhất chính là họ không nói xấu cô với người khác.

    "Tôi cũng đâu có nói, đều là Tiểu Tinh Tinh nói."

    Lâm Nhuế không muốn thừa nhận, chỉ ném một câu rồi chột dạ đi vào cửa biệt thự.

    Trạm Cẩn Tịnh hé miệng cười trộm, thoải mái bước theo sau, lấy chìa khoá mở cửa.

    Hai người cứ như vậy một trước một sau đi vào biệt thự, tiến tới đại sảnh, Lâm Nhuế nhìn phong cách trang trí chung cư, trong lòng "đau nhói" một chút. Cô không biết nên cảm động hay mắng người kia thật ngốc đây nữa.

    Cô đứng bất động ở đại sảnh lẳng lặng quan sát. Giờ đây cô đã hiểu vì sao mấy năm nay Trạm Cẩn Tịnh luôn sống một mình. Năm đó chị ấy để cô đi vì không muốn cô phải tiếc nuối sao?

    Mặc kệ là người thân hay người yêu, chị ấy luôn muốn được tự tay chọn lựa. Hôm nay chị ấy nói hối hận vì năm đó đã để mình đi là rất thật lòng, nếu được lựa chọn thêm một lần nữa, chỉ sợ chị ấy cũng sẽ chọn giống như lúc trước.

    Tình yêu của chị ấy rất bá đạo, nhưng thời điểm mềm mại có thể khiến người ta cảm nhận được tình cảm sâu đậm.

    "Sau này còn rất nhiều cơ hội để nhìn, giờ lên lầu thay quần áo đi em."

    Trạm Cẩn Tịnh không muốn trêu cho giai nhân khóc bèn kéo tay Lâm Nhuế lên lầu.

    Trạm Cẩn Tịnh vào phòng ngủ tìm khăn tắm. Lâm Nhuế đứng một bên quan sát động tác của người kia rồi bỗng nhiên cúi đầu nhìn đôi giày vừa vặn trên chân mình đầy kinh ngạc. Lúc nãy không có nhìn kỹ, hiện tại xem xét mới biết nó chính là kích thước giày của mình.

    Chẳng lẽ người phụ nữ này luôn biết mình sẽ trở về hay chỉ là vô tình mua đúng cỡ giày của mình?

    "Chị mua giày đều size như thế sao?"

    "Không, trừ em ra, tôi chưa từng để người ngoài vào đây. Giày đều là mua cho em, trong tủ còn rất nhiều đôi khác, đều là loại em thích. Năm nào tôi cũng mua một ít quần áo và giày dép. Tôi luôn nghĩ đến ngày nào đó em trở về có thể mặc ngay."

    Trạm Cẩn Tịnh đem khăn tắm ra, còn cố ý lấy ra một cặp.

    Cẩn Tịnh không biểu hiện ra tình tiết gian khổ, nhưng Lâm Nhuế biết rõ mấy năm qua chị ấy vất vả đến cỡ nào. Chờ một người không biết khi nào sẽ trở lại là chờ đợi vô kỳ hạn, nếu đổi lại là cô, nhất định không làm được.

    "Chị thật ngốc."

    Cô muốn ra vẻ lạnh nhạt nhưng có cố gắng thế nào, cuối cùng khóe mắt vẫn chảy ra chút gì đó óng ánh.

    Trạm Cẩn Tịnh không nghĩ tới một câu nói như thế lại có thể chọc người ta bật khóc. Cô vội vã đứng dậy, vươn hai tay ôm người kia vào ngực, nhỏ nhẹ nói:

    "Chị không ngốc, chị biết em sẽ trở về. Dù không biết kỳ hạn cụ thể, nhưng chị biết tương lai không xa, em nhất định sẽ trở lại."

    "Chị nói trở về thì em phải trở về sao? Đồ ngốc, bình thường nhìn chị mưu tính đầy mình mà, sao lại ngu ngốc đến vậy chứ!"

    Lâm Nhuế xúc động, nếu gã đàn ông kia không làm lớn bụng người phụ nữ bên ngoài thì liệu mình có thể bỏ qua bi kịch hôn nhân mà tiếp tục lo cho cuộc sống mình hay không. Nếu như vậy thì người phụ nữ này sẽ chờ cả một đời sao?

    Tình yêu giữa hai người phụ nữ không phải là chuyện đơn giản. Trước kia cô đã từng nghĩ sẽ sống thật hạnh phúc cùng nhau, nhưng gia đình chỉ cần tạo ra chút áp lực, mình liền quả quyết thỏa hiệp. Sau khi kết hôn một năm mới hiểu được lấy người mình không yêu vất vả đến cỡ nào, nhất là ở với người mình chán ghét còn khó chịu hơn sống trong Địa Ngục.

    "Người ngốc có phúc của người ngốc, vợ ơi, chúng ta cùng đi tắm đi."

    Trạm Cẩn Tịnh cho rằng bây giờ không phải là lúc thương cảm, chính sự quan trọng. Nhịn thêm đồng nghĩa với tự hành xác.

    Lâm Nhuế nghe được Trạm Cẩn Tịnh nói, lông tơ toàn thân đều dựng hết cả lên. Cô lập tức lùi lại hai bước, cười ha hả nói:

    "Không... Không cần, em không thích tắm lúc này, lát tối ngủ rồi tắm cũng được, chị tắm trước đi."

    Tắm rửa? Tuyệt đối không đi. Lâm Nhuế đã sớm quyết định dù có chết cũng sẽ không đi. Đi vào đó rồi còn có thể ra ngoài an toàn sao? Chỉ sợ càng để người phụ nữ xấu xa kia đạt được mong muốn, ngay cả mảnh xương vụn cũng chẳng còn.

    "Em đang sợ?"

    Trạm Cẩn Tịnh tiến lên một bước, đứng trước mặt Lâm Nhuế rồi nở một nụ cười trên gương mặt xinh đẹp.

    "Em... em sợ cái gì? Ha ha, em... em không thích tắm tối thôi."

    Lâm Nhuế đang cực lực che giấu sự chột dạ của mình, nhưng cô lại không biết nét mặt đã sớm bán đứng mình.

    Dung nhan nhăn nhó kia đã không còn tự nhiên mà đã lộ ra sự sợ hãi. Hai tay giấu sau lưng càng chứng minh cô đang nói dối. Lâm Nhuế có một thói quen chính là thời điểm nói dối thường thích giấu tay ra phía sau để che giấu quẫn thái của mình.

    "Thật ư? Vậy thì không tắm, làm luôn cũng được."

    Trạm Cẩn Tịnh đưa tay nâng cằm ra vẻ có điều suy nghĩ.

    Lâm Nhuế cả kinh suýt rớt cả quai hàm. Người phụ nữ này thật sự không biết e lệ là gì, lời nào cũng nói ra được. Chẳng lẽ ngự tỷ chính là như thế? Cô đã thấy qua mấy trò lưu manh của Tiểu Tinh Tinh, nhưng tại sao càng tiếp xúc càng cảm thấy thủ đoạn của Trạm Cẩn Tịnh càng ngày càng cao.

    "Em khát nước, em xuống lầu uống nước, chị đi tắm trước đi."

    Không thể cự tuyệt, chẳng lẽ không thể chạy? Lâm Nhuế nói xong liền chạy về hướng cửa phòng.

    Làm sao Trạm Cẩn Tịnh có thể để cô toại nguyện, chưa kịp ra khỏi cửa đã bị túm trở về, sau đó nâng người bế về phía phòng tắm.

    ***

    Cùng beta bắt lỗi thôi bà con ơi.


    Gaasu Noo Tài sản


  4. #63
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    431
    Ngân lượng
    38,573
    Thanked: 2310

    Post Chương 62: Phụ Nữ Xấu Xa

    Chương 62: Phụ Nữ Xấu Xa

    Editor: Gaasu Noo
    Mời Đọc (Click Here) :



    Trạm Cẩn Tịnh bế Lâm Nhuế vào phòng tắm, sau đó nhẹ nhàng buông xuống. Cô đứng đối diện người nọ, ánh mắt mê man tựa như ảo giác.

    Cô đã từng ảo tưởng sẽ có được một ngày như thế nên chưa từng miễn cưỡng đối phương phải làm gì. Nhưng sau đó thì sao? Em ấy bỏ đi kết hôn cùng gã đàn ông khác. Lúc đó, lòng cô như lọt vào kẽ nứt của băng tuyết chẳng có lối thoát.

    Đêm khuya năm ấy, trời tối đến độ đưa tay không thấy được năm ngón, có một người uống rượu gào khóc. Cô cũng không rõ vì sao mình đã chiều theo em ấy rồi nhưng cuối cùng vẫn là kết cục đó. Thời điểm kết hôn, nhìn em ấy mặc váy cưới màu trắng hệt như cảnh đã từng xuất hiện trong mộng ảo của cô vậy.

    Lúc gã đàn ông kia nắm tay em ấy bước vào lễ đường, bản thân cô thật sự rất muốn xông lên kéo em rời đi. Nhưng em ấy cười rất vui vẻ, tựa như thiên sứ. Thế nên cô cố gắng đè nén, đợi hôn lễ kết thúc.

    Sau khi người yêu kết hôn, Trạm Cẩn Tịnh mang theo trái tim tan nát trở về đây. Căn nhà mới cô cất công chuẩn bị cuối cùng biến thành nhà đơn thân.

    Sau khi kết hôn, mặc dù cả hai không còn liên lạc nhưng cô luôn chú ý đến đối phương mọi thời khắc. Có người bảo em ấy đi công tác, cũng có người nói em ấy đi du lịch. Trong một năm, em ấy đã đi du lịch hết nửa thời gian. Khi đó, cô không biết em ấy có hạnh phúc hay không, bởi vì gã đàn ông kia rất ít khi xuất hiện bên cạnh, ngoại trừ cùng về nhà thăm cha mẹ hai bên.

    Trạm Cẩn Tịnh cũng từng nghĩ em ấy không hề hạnh phúc. Cô rất muốn nhanh chóng đến thăm, dù chỉ là giao lưu gặp gỡ thôi cũng đủ hạnh phúc rồi.

    Sau một năm kết hôn, gã đàn ông kia có bồ nhí bên ngoài, em ấy cũng biết chuyện này nhưng lại không ngăn cản, thậm chí chẳng thèm phàn nàn lấy một câu. Khi ấy, cô lập tức hiểu ra một điều rằng em ấy đang nỗ lực nhìn nhận cuộc hôn nhân này. Cho nên cô mới bắt đầu từng bước tới gần để giành em ấy trở lại bên cạnh mình.

    Gã đàn ông kia làm ả đàn bà nọ lớn bụng cũng không nằm ngoài dự tính. Cô ả vốn muốn gả vào nhà giàu sang quyền thế nên lập tức nguyện ý lọt hố để thỏa mãn nguyện vọng. Theo như nhu cầu cần thiết của mỗi bên mà công bằng giao dịch thôi.

    Sự tình tiến triển khá thuận lợi, Lâm Nhuế biết ả đàn bà kia mang thai liền quả quyết ly hôn. Tính em ấy là thế, chỉ nhẫn nhịn đến một trình độ nhất định sẽ từ bỏ tất cả. Mãi về sau cô mới có suy nghĩ thông suốt như bây giờ.

    Lâm Nhuế mơ màng nhìn người trước mắt, tim như bị ai đâm nhói, đau đến ngạt thở.

    "Chị... sao chị lại khóc?"

    Lâm Nhuế đưa tay thay người kia lau nước mắt, đây là lần đầu tiên cô trông thấy chị ấy khóc. Trước kia, lúc chia tay, chị ấy luôn cười, một giọt nước mắt cũng không có. Cô biết Trạm Cẩn Tịnh nhịn rất giỏi, có đôi khi còn khiến người ta cảm thấy lo sợ. Bây giờ khóc như thế thật bất ngờ.

    "Tại vui quá, thật sự! Có thể ở cạnh em như vậy chẳng khác gì giấc mộng cả. Nếu quả thật là mộng, vậy em có thể ở lâu hơn một chút rồi hẵng đi được không?"

    Trạm Cẩn Tịnh đưa tay ôm người kia vào ngực thật chặt, cô thật sự rất sợ đây chỉ là một giấc mơ.

    "Đồ ngốc, không phải mơ đâu. Sau này em sẽ ở bên cạnh chị đến khi chị thấy phiền mới thôi. Không, phải nói là dù chị có thấy phiền thì em vẫn muốn kề cận. Chỉ cần chị muốn, em sẽ cho chị tất cả."

    Trạm Cẩn Tịnh ôm Lâm Nhuế thật chặt khiến hô hấp có chút khó khăn, nhưng người bị ôm cũng không mở miệng phàn nàn. Bị ôm như vậy có thể cảm nhận được toàn thân đối phương đang run rẩy, cũng hiểu rõ được nội tâm chị ấy mong đợi bao lâu. Giờ phút này cô mới hiểu được lý do mình về đây là vì ai.

    "Là em nói đấy nhé, sau này, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, em cũng không được bỏ đi. Nếu em muốn đi, chị sẽ cột chặt em vào người. Chị không muốn trải qua ngày nào vắng em nữa hết. Tuy chị rất xấu bụng, nhưng sẽ vĩnh viễn cưng chiều em."

    Giọng Trạm Cẩn Tịnh có chút khàn khàn. Đúng, lần này cô thật sự không có ý định thả người, dẫu có dùng cách thức em ấy ghét nhất cũng sẽ tuyệt đối không buông tay. Nếu người ta đã nghĩ mình xấu xa thì cứ triệt để làm người xấu xem sao?

    Lâm Nhuế hiểu chị ấy đã biết rất nhiều chuyện mình làm nhưng chưa từng phàn nàn hỏi nguyên nhân lấy một câu.

    Lâm Nhuế đã từng gặp ả đàn bà bụng to đó. Lúc trước, Trạm Cân Tịnh luôn hiếu kì và hoài nghi em ấy sẽ làm chuyện quá phận. Tuy gã đàn ông kia không chỉ kết giao với một người. Lúc không cần thiết trở mặt nhưng em ấy luôn vờ như chưa thấy gì.

    Về sau, lúc bụng của ả đàn bà đó to lên, nguyên nhân là gì, không cần hỏi cũng biết. Để tránh phiền toái, gã đã rất cẩn thận nhưng vẫn để ả mang thai. Chuyện này càng khiến sự tình trở nên phức tạp, lợi ích gia tộc cũng bị ảnh hưởng.

    Mặc kệ nguyên nhân ly hôn là gì, Lâm Nhiếu cũng đã tự mình thoát khỏi gông cùm, cũng khiến cha mẹ tôn trọng cuộc sống tương lai của riêng mình. Điều kiện duy nhất chính là cô phải từ bỏ cổ phần gia tộc, tình nguyện ra khỏi nhà, bỏ lại thân phận tiểu thư quyền quý, cũng không được lấy bất kỳ tài sản nào.

    Tại sao đã phát hiện sự việc lại không muốn truy cứu mà chỉ lựa chọn quyền lợi tối thiểu nhất của mình, dù có phải xa cách với cha mẹ cũng không thỏa hiệp hay đồng ý cứu vãn?

    Giờ phút này, Lâm Nhuế mới phát giác đời người phải biết lựa chọn của riêng mình. Mặc kệ là bị động hay chủ động, trong lòng phải cảm giác an toàn.

    Tuy nhiên, từ lúc dọn đến thành phố, cô chưa từng có cảm giác bình yên. Nếu lần này thuận theo tâm ý của mình, mặc kệ kết quả như thế nào, cứ dũng cảm hướng về phía trước, đó có phải là một đích sống mình muốn hay không?

    Chỉ vì cô quá mức để ý và lo lắng cho gia tộc mà bản thân chẳng còn cuộc sống như mong ước. Là chính cô không thể buông bỏ và quả quyết lựa chọn trong quá khứ. Bây giờ cô chỉ muốn có thể ích kỷ, cố gắng sống vì bản thân một lần.

    "Ừm, em biết. Đối với chuyện quá khứ, em không muốn nói xin lỗi chị, bởi vì có nói chị cũng chẳng cần. Hiện tại bây giờ, em chỉ muốn nói là em vẫn luôn rất yêu chị. Còn tương lai là một thế giới rất xa, em không thể hứa hẹn với chị điều gì được vì em không biết ngày mai sẽ ra sao. Em chỉ muốn hiện tại yêu chị hết mình thôi."

    Lâm Nhuế tựa đầu vào vai Trạm Cẩn Tịnh. Cô đã hạ quyết tâm về con đường sau này. Vì tình yêu mà tìm đến cái chết không phải phong cách của cô. Chị ấy cũng không yêu loại phụ nữ như thế, cứ làm chính mình sẽ tốt hơn.

    Trong căn phòng rộng gần hai mươi mét vuông, tiếng hít thở rất nhỏ tựa như mang đến hơi ấm cho không gian vắng lạnh suốt ba năm qua.

    Lâm Nhuế nói lời sâu sắc làm Trạm Cẩn Tịnh xúc động. Em ấy không cần cam kết điều gì vì cô biết người phụ nữ này sẽ không vứt bỏ mình thêm lần nào nữa.

    Rốt cuộc chờ đợi một người suốt ba năm đã có kết quả. Có người từng nói: sống không nên quá tham lam. Nhưng bây giờ Trạm Cẩn Tịnh chỉ muốn nói: có lòng tham đối người mình yêu mới thật sự là tình yêu.

    "Xem ra thật không phải là mơ a."

    Trạm Cẩn Tịnh buông Lâm Nhuế ra, khóe môi duyên dáng vểnh lên, cười như đứa trẻ.

    "Ừ, không phải mơ."

    Lâm Nhuế đưa tay ôm lấy cổ Trạm Cẩn Tịnh, gò má ửng đỏ hướng về phía trước.

    "Yêu chị là lý do duy nhất em đến nơi này."

    Lâm Nhuế nhón chân lên hôn bờ môi ba năm chưa chạm đến, họ dán lấy nhau thật chặt.

    Hương vị này sao lại quen thuộc đến vậy, quen thuộc đến mức xa lạ. Vẫn là mùi rượu như lần đầu tiên gặp gỡ.

    Mặc dù cô chẳng ưa gì rượu nhưng dần dần cũng bắt đầu thích.

    Đôi khi, cô còn nghĩ mình rốt cuộc mê luyến mùi của chị ấy hay do chị ấy thích uống rượu nên quen.

    Cảm xúc mềm mại, thơm ngon khác xa lần đầu gặp mặt. Đây là hương thơm độc hữu của chị ấy, còn có chút mùi cỏ xanh mà cô yêu thích.

    Trạm Cẩn Tịnh khẽ nhếch môi anh đào để chiếc lưỡi mềm mại nóng ướt kia thăm dò mở hàm răng trắng ra, sau đó chui vào quấn quýt như một cặp tình nhân cũ đang chờ nhau.

    Lúc đầu nụ hôn chỉ như chuồn chuồn lướt nước rồi sau đó nhanh chóng truy đuổi, cuối cùng là thâm tình triền miên.

    Lúc này, Trạm Cẩn Tịnh hoàn toàn nắm thế chủ động.

    Hai người dây dưa bên nhau thật chặt, trong đầu họ đều ngập tràn tình cảm, chậm rãi kích tình vào trận.

    Ba phút sau, hai người cảm giác hô hấp có chút khó khăn mới lưu luyến tách ra.

    Giờ phút này, mặt mũi Lâm Nhuế đã hồng ửng như nắng chiều khiến người ta chỉ muốn cắn một phát nuốt vào bụng. Loại hình tượng tươi ướt mỹ lệ tựa như quả hồng chín mọng đầy mỹ vị ấy làm ai cũng muốn chạy đến hái ngay.

    Trạm Cẩn Tịnh không khắc nào rời mắt khỏi mặt Lâm Nhuế, cô 'hừ hừ' một tiếng rồi cúi đầu duỗi chiếc lưỡi ướt át liếm láp trên mặt người nọ một phen, sau đó thỏa thích mút mạnh một cái.

    "A... rốt cuộc chị tính làm gì?"

    Lâm Nhuế cảm nhận được đau đớn trên mặt tức thì lớn tiếng hô lên, sau đó đưa tay đẩy người nọ ra. Hai mắt hung hăng trừng Trạm Cẩn Tịnh.

    "Tại thấy mặt em đáng yêu quá nên nhịn không được."

    Trạm Cẩn Tịnh tiến lên một bước, cười đến ngây ngốc.

    "Nhịn không được? Vậy cũng không thể tùy tiện cắn bậy như thế. Nếu để lại vết tích thì ngày mai làm sao đi ra ngoài."

    Lâm Nhuế dùng sức xoa xoa chỗ mặt vừa bị cắn, nhìn thấy bên trái có tấm gương liền xoay người ngắm nghía dung nhan có bị hủy hay chưa. Trong gương, cô nhìn thấy hai gò má mình ửng đỏ như trái hồng mùa thu, gò má bên trái còn có vết tích đỏ như táo lại càng xấu hổ.

    "Không muốn ra ngoài thì ngày mai đừng đi. Hai người chúng ta ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt."

    Trạm Cẩn Tịnh từ phía sau vòng lấy người Lâm Nhuế rồi dán chặt đầu mình lên đầu người nọ hệt như con nít đang làm nũng.

    "Ngày mai em phải ra ngoài làm công chuyện nữa. Em và Tiểu Tinh Tinh còn có chuyện phải xử lý cho tốt."

    Giọng của Trạm Cẩn Tịnh rất mềm mại. Lâm Nhuế lập tức nghiêng người ôm cổ đối phương, thân thể dựa vào cạnh bồn tắm.

    "Lâm Trạch à? Vẫn chưa xử lý xong? Cần chị hỗ trợ không?"

    Trạm Cẩn Tịnh biết rất rõ lý do Lâm Nhuế đến đây. Cơ Phồn Tinh đã tạo lý do để em ấy đến bên mình nên cô rất cảm kích.

    "Không cần, bọn em có thể xử lý tốt. Ngoại trừ chị ra, bọn em chưa từng gặp qua ai mạnh hơn."

    Lâm Nhuế lắc đầu, cô không muốn liên lụy đến ai nhiều. Nói thật, nếu có chị ấy hỗ trợ, sự tình sẽ rất nhanh chóng có thể giải quyết. Nhưng không cần chị ấy ra mặt, bản thân cô cũng có thể giải quyết, cần gì phải phiền phức như thế. Chuyện ân oán mà, đâu thể nợ nhau hoài.

    "Ừ, vậy chị không tham dự. Nhưng điều kiện tiên quyết là bọn họ không được làm em tổn thương. Nếu họ dám làm tổn thương em, chị sẽ không khoanh tay đứng nhìn."

    Trạm Cẩn Tịnh buông lời, cô biết rõ lý do Lâm Nhuế làm như vậy nhưng cô cũng có chỗ không thể thỏa hiệp.

    "Ừ, em biết."

    "Vậy chúng ta có nên..."

    Trạm Cẩn Tịnh tiến đến bên tai Lâm Nhuế thì thầm.

    "..."

    Lâm Nhuế hung hăng trừng người nọ một lúc rồi làm ra tư thế chạy trốn.

    "Muốn chạy sao? Lần này đâu có dễ dàng như vậy."

    Trạm Cẩn Tịnh ôm lấy người nọ, trực tiếp kéo vào buồng tắm.


    Gaasu Noo Tài sản


  5. #64
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    431
    Ngân lượng
    38,573
    Thanked: 2310

    Post Chương 63: Lâm Trạm (Ngoại Truyện)

    Chương 63: Lâm Trạm (Ngoại Truyện)

    Editor: Gaasu Noo
    Mời Đọc (Click Here) :


    Oxford ở Anh Quốc là một trong mười trường Đại Học danh giá nhất thế giới nên sinh viên đậu vào trường này đều cảm thấy rất tự hào.

    Cách Oxford không xa có một quán bar, tuy không xa hoa lắm nhưng lại là nơi yêu thích của nhiều sinh viên. Đại bộ phận khách của quán đều thuộc độ tuổi từ mười tám đến ba mươi lăm, đa chủng tộc, nhiều màu da.

    ***

    Chẳng biết ca khúc của Michael Jackson đã phát đến lần thứ mấy, dưới ánh đèn sân khấu lộng lẫy, nam thanh nữ tú mãi mê nhún nhảy vô cùng hào hứng!

    "Tiểu Tinh Tinh, cậu thấy cô gái Tây da trắng đang nhảy trên sàn thế nào?"

    Lâm Nhuế cầm một ly nước chanh uống, cô không yêu thích rượu cho lắm nên Cơ Phồn Tinh thường gọi cô là 'Tiểu Chanh Tử'.

    "Mông đủ to, đoán chừng đã sinh con chín mươi phần trăm. Ngực ít lắm cũng cỡ C, là cỡ đàn ông yêu thích! Bất quá tôi cảm thấy người phương Đông đẹp hơn, ví dụ như chị gái xinh đẹp ngàn năm khó gặp bên kia."

    Cơ Phồn Tinh liếc nhìn người phụ nữ Lâm Nhuế vừa nói, tuy cũng hấp dẫn đấy nhưng hoàn toàn không phải đồ ăn, đẹp cũng chẳng ích gì.

    Cô tùy ý liếc nhìn người phụ nữ lạnh lùng ngồi cách đó không xa. Cô này mặc một chiếc váy tím bó sát, tóc đen đổ xuống như thác nước, cô ta đang ưu nhã cầm ly cocktail nhấm nháp.

    Sau khi Cơ Phồn Tinh vừa bước vào đã bắt gặp người này, không phải vì tướng mạo mà là vì cô chỉ có thể nhìn thấy gò má chứ không nhìn rõ được dung nhan.

    Khí chất lạnh nhạt kia hấp dẫn không ít nam nữ đến bắt chuyện, nhưng họ nói không quá ba mươi giây đã cười khổ rời đi, thậm chí còn có người lạnh mặt mất hứng.

    Cơ Phồn Tinh rất hiếu kì, rốt cuộc người phụ nữ kia nói gì mà có thể khiến nét mặt bọn họ thay đổi.

    "Người phụ nữ kia? Tôi cảm thấy cô ta chẳng có gì hơn gái Tây trên sàn cả. Người ta là súng thật đạn thật, nhìn thôi đã đủ làm người khác đố kỵ rồi."

    Lâm Nhuế liếc nhìn người Cơ Phồn Tinh nói, ngoại trừ bóng lưng cũng chẳng nhìn ra gì. Không biết phía trước lồi lõm ra sao, nhưng ít ra đằng sau không đủ vểnh. Dựa theo lý luận của cô, mông không vểnh thì ngực sẽ to.

    "Chỉ nặng hơn có mấy cân thịt thì có gì phải hâm mộ. Cậu nhìn cô gái kia đi, từ lúc chúng ta vào đây đến giờ mới có mười mấy phút mà tôi đã thấy hơn chục 'tuấn nam tịnh nữ' tới bắt chuyện, nhưng kết quả đều giống như gã đó."

    Cơ Phồn Tinh nhấp một hớp rượu trái cây rồi nháy mắt với Lâm Nhuế cùng xem người phụ nữ kia bắt đầu nói chuyện với anh chàng ngoại quốc.

    Lâm Nhuế cuối cùng cũng rời mắt khỏi sân khấu để nhìn gã kia bắt chuyện với cô gái nọ. Chậc chậc, mặt mũi thật âm trầm.

    "Đúng là một cô gái thú vị."

    Lâm Nhuế mỉm cười nhưng chẳng có gì hào hứng.

    Cơ Phồn Tinh nhìn thấy Lâm Nhuế cười gian tà liền biết oắt con đang nghĩ gì.

    "Cậu tốt nhất đừng trêu chọc cô ta, nhìn vậy chứ không dễ chọc đâu. Thôi, cứ cưa gái Tây đi rồi mang về nhà."

    Cơ Phồn Tinh hảo tâm nhắc nhở Lâm Nhuế một câu, chỉ cần nhìn bóng lưng đã biết người phụ nữ kia không phải nhân vật tầm thường, phải biết giữ lấy thân trước thôi.

    "Xùy, có cậu mới đem gái về nhà. Tôi nói cho cậu biết nhé Tiểu Tinh Tinh, bản cô nương chỉ thưởng thức, xưa nay chưa hề đụng đến phụ nữ."

    Lâm Nhuế căm ghét trừng Cơ Phồn Tinh rồi để ly lên bàn, sau đó đứng dậy đi về hướng cô chị Trung Quốc mà Cơ Phồn Tinh vừa chỉ.

    Cơ Phồn Tinh chỉ hé miệng cười chứ không hề ngăn cản. Cô dựa vào sofa, hứng thú nhìn Lâm Nhuế đi về phía người nọ.

    Lâm Nhuế cũng không để ý, tự mình bưng ly đi bắt chuyện với mỹ nữ. Cô đến bên người đẹp, đặt mông ngồi vào ghế, hơi nghiêng đầu, mặt mũi tươi cười, mở miệng nói:

    "Hello, người đẹp."

    Trạm Cẩn Tịnh thấy người tới bắt chuyện là phụ nữ, chẳng hiểu sao đêm nay lại có nhiều người đáng ghét đến thế, mặc dù cô ta là người đầu tiên mình có cảm giác không phải người xấu.

    "Xin chào."

    Lâm Nhuế có chút ngơ ngác, người phụ nữ này cười lên thật sự rất đẹp. Dáng dấp vốn đã đẹp lắm rồi mà còn cười thêm một tiếng nữa, nếu ở thời cổ đại, cô này tuyệt đối khuynh quốc khuynh thành.

    Giọng nói thật dịu dàng, tựa như dòng suối êm đềm khiến tim cô nhảy múa liên hồi, mất tự nhiên.

    "Có hứng thú cùng uống một ly không?"

    Lâm Nhuế đưa đồ uống tới. Ai cũng thích ngắm gái đẹp, nhất là gái dịu dàng càng làm người ta thương yêu.

    Trạm Cẩn Tịnh giương mắt nhìn ly nước màu vàng trong tay Lâm Nhuế, không biết là cố ý hay do cô ta thích uống loại đó. Đây là lần đầu tiên cô cầm nước bắt chuyện với phụ nữ, hơn nữa còn là lần đầu tiên gặp mặt. Điều này khiến tâm tình cô lập tức thích thú với cô gái trước mắt.

    "Có thể nhưng..."

    Trạm Cẩn Tịnh nói nửa câu rồi dừng lại, mắt nhìn chằm chằm ly nước trong tay Lâm Nhuế.

    Lâm Nhuế thuận tầm mắt nhìn sang, sau đó cười cười, "Mặc dù không có rượu nhưng hương vị của nước trái cây còn mê người hơn cả rượu đấy nha!"

    "Thật sao? Nhưng tôi lại thích uống rượu, cho nên..."

    Trạm Cẩn Tịnh ra vẻ bất đắc dĩ, biểu tình này có ý gì, Lâm Nhuế xem xét liền hiểu rõ.

    Lâm Nhuế cũng không thèm để ý, mỹ nhân yêu rượu thì cô chiều, miễn là trong miệng có mùi rượu là được.

    "Nói cũng đúng, rượu nho ngon ngọt, người đẹp thích rượu, tôi càng yêu."

    Lâm Nhuế cười nghiêng người về phía trước, hé mở đôi môi dịu dàng ngậm lấy môi dưới của Trạm Cẩn Tịnh.

    Trạm Cẩn Tịnh đột nhiên bị động tác này làm cho giật nảy mình, thân thể cứng ngắc chết đứng tại chỗ.

    "Ừm, như vậy sẽ có mùi rượu."

    Lâm Nhuế mang theo đôi môi hương chanh rời khỏi đôi môi vị cocktail nhàn nhạt, sau đó dịu dàng cười cười nhìn Trạm Cẩn Tịnh.

    Động tác chỉ có vỏn vẹn hai giây lại làm Trạm Cẩn Tịnh cảm thấy như bị mất gì đó, tim tức thì trở nên vắng vẻ. Cô chưa từng có cảm giác quái dị này, cứ lẳng lặng nhìn Lâm Nhuế với ánh mắt phức tạp.

    Lâm Nhuế thấy mỹ nữ không nói không cười, mặt mày biểu lộ sự phức tạp, cô còn tưởng mình đường đột trêu người ta không vui bèn đứng lên, ngượng ngùng nhìn Trạm Cẩn Tịnh, sau đó mở miệng nói:

    "Có thể tôi quá đường đột, thật xin lỗi. Hữu duyên gặp lại."

    Cô vừa nói dứt lời liền dự định rút lui. Cô cũng không phải là tuýp người thích quấn quít người khác, người ta đã không thích thì cần gì phải tự rước lấy nhục.

    Trạm Cẩn Tịnh biết người kia hiểu lầm gì đấy, nhưng nghĩ lại bản thân vừa bị lấy đi gì đó liền hiểu rõ mọi thứ.

    "Bây giờ tôi lại cảm thấy thích vị chanh!"

    Trạm Cẩn Tinh vừa nói vừa đưa tay kéo cái đứa mới đi được hai bước lại, bởi vì tốc độ quá nhanh khiến Lâm Nhuế mất cân bằng ngã nhào lên người Trạm Cẩn Tịnh.

    Cô vừa định đứng dậy lại bị người kia ôm chặt, sau đó đôi môi bị đối phương bá đạo lấp kín.

    Ly nước trái cây trong tay Lâm Nhuế rơi vỡ trên mặt đất. Tư thế nửa nằm nửa ngồi này khiến cô không cách nào chạy thoát.

    Cô muốn đẩy người phía trên ra nhưng thân thể lại bị ôm càng chặt hơn, cuối cùng chỉ có thể bám lấy eo đối phương để giữ thăng bằng.

    Cơ Phồn Tinh thấy cảnh này, tròng mắt cũng sắp rớt ra ngoài. Qua mười mấy giây sau cô mới buông lỏng thân thể cứng ngắc, chậm rãi cầm ly nước hoa quả đi tới.

    Lâm Nhuế tưởng người phụ nữ trước mắt đang trả thù mình tội cưỡng hôn, nhưng cô đã bị hôn hơn một phút mà người ta còn không chịu buông tha càng khiến cô cảm thấy khó hiểu.

    Nếu cứ tiếp tục như thế chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề. Cô muốn ngăn cản nhưng thân thể đang treo giữa không trung, thiếu mất điểm tựa làm cơ thể thật sự vô cùng chới với.

    Qua hai phút đồng hồ, rốt cuộc người phụ nữ ấy cũng chịu buông lỏng. Lâm Nhuế lập tức đứng dựng lên thở hổn hển.

    Đợi đến khi bình tĩnh mới trông thấy người phụ nữ kia đang thản nhiên ngồi trên ghế, không biết là nên tức giận hay nên nổi điên mắng to một trận.

    Mặc kệ là nguyên nhân gì, là do bản thân Lâm Nhuế tự gây sự trước, ngẫm lại cũng không nên nổi nóng.

    "Lần này chúng ta hòa nhau, không ai nợ ai. Bái bai, hẹn không gặp lại."

    Lâm Nhuế hiện giờ rất muốn lập tức tránh xa cô gái phiền toái này, chỉ ném một câu liền khoát tay quay người rời đi.

    "Đó là nụ hôn đầu của tôi đấy, cô dự định cứ tính như thế là được sao?"

    Một câu mang theo uy hiếp rất đỗi dịu dàng, khiến Lâm Nhuế vừa đi được hai bước liền lảo đảo, suýt chút ngã sấp mặt.

    "Nụ hôn đầu? Đó chẳng phải cũng là nụ hôn đầu tiên của tôi sao? Cô còn thấy oan ức cái gì?! Đúng thật là tôi chưa thấy phụ nữ nào trả thù chỉ vì nụ hôn đầu như cô cả."

    Lâm Nhuế xoay người, tức giận rống Trạm Cẩn Tịnh. Hai tay chống nạnh hệt như bộ dáng của sư tử Hà Đông.

    Trạm Cẩn Tịnh trông thấy dáng vẻ tức giận của Lâm Nhuế, trong lòng càng khẳng định con oắt này thật sự rất đơn thuần, ít ra cô ấy không phải là loại phụ nữ tùy tiện.

    "Nếu vậy thì chúng ta kết giao đi."

    "Kết... Kết giao?"

    Lần này Lâm Nhuế bị dọa sợ đến độ cằm suýt đụng tới mặt đất. Cô không hề có hứng thú kết giao với phụ nữ, nhất là người trước mắt lại càng không dám. Giờ nhìn kỹ mới thấy mị nhãn cô ta y chang phụ nữ xấu xa độc ác. Kết giao với cô ta chẳng khác nào tự dâng hiến, đến xương cũng không còn chút cặn.

    "Ha ha, tôi không có hứng thú với phụ nữ. Cô tìm nhầm người rồi."

    Lâm Nhuế bất chấp tất cả ném lại một câu rồi chạy đến trước mặt Cơ Phồn Tinh kéo ra khỏi quán bar.

    Cơ Phồn Tinh bị Lâm Nhuế nắm tay kéo chạy ra đường cái liền quay đầu nhìn xem người phụ nữ kia có đuổi theo hay không mới yên tâm.

    "Tôi thấy Tiểu Lâm tử cậu có số đào hoa ghê, được phụ nữ xinh đẹp như vậy yêu thích thật là quá may mắn."

    Cơ Phồn Tinh đứng thẳng người, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ cười trên nỗi đau của người khác.

    "Xùy, đào hoa cái cục sh*t í! Nếu yêu đương với người phụ nữ kia, tôi thà sống độc thân cả đời còn sướng hơn."

    Lâm Nhuế sửa sang quần áo xốc xếch của mình lại một chút, không thèm nhìn Cơ Phồn Tinh lấy một cái, chỉ tập trung đi đến chung cư thuê của hai người.

    Cơ Phồn Tinh theo sát phía sau, cô không nghĩ người phụ nữ kia sẽ bỏ qua dễ dàng như thế. Nhiều người bắt chuyện với cô ta như vậy mà cô ta chỉ kết có mỗi mình Lâm Nhuế. Quan trọng là cậu ấy còn cưỡng hôn nhưng sao không thấy cô ta phản kháng. Chẳng lẽ là người này đã tìm ra con mồi hợp ý? Làm sao có thể dễ dàng bỏ đi như vậy.

    Hai người trở về chung cư, Lâm Nhuế trằn trọc suốt một đêm, trong đầu toàn là lời nói của người phụ nữ kia. Đến sáng sớm phải mang cặp mắt gấu trúc ra ngoài.

    Cơ Phồn Tinh nhìn bạn mình, sau đó tò mò hỏi:

    "Bộ nửa đêm cậu trốn ra ngoài hẹn hò hay sao mà lại biến thành gấu trúc rồi?"

    "Mới sáng sớm đã nguyền rủa tôi rồi, cơm làm xong chưa?"

    Lâm Nhuế trợn mắt nhìn Cơ Phồn Tinh một chút, hiện giờ cô vừa đói lại vừa buồn ngủ. Bị tra tấn cả đêm tiều tụy hết cả người.

    "Xong rồi, hình như nhà mình có khách đấy. Tôi nghĩ cô ấy đã đến trước cửa, cậu ra mở đi."

    Cơ Phồn Tinh đem thức ăn bày ra bàn rồi ra hiệu Lâm Nhuế nhanh đi mở cửa.

    Lâm Nhuế khó hiểu đưa tay gãi gãi đỉnh đầu. Ai lại đến lúc sáng sớm vậy kìa?

    Cô hiếu kỳ đi mở cửa. Cửa mở, trong nháy mắt, thân thể cô tựa như bị chết đính tại cửa, miệng khẽ nhếch, một câu cũng nói không nên lời.

    Trạm Cẩn Tịnh đã sớm đoán được cô nàng sẽ phản ứng như thế liền lạnh nhạt cười:

    "Chúng ta lại gặp nhau."

    ***
    Editor: dạo này mình bận quá, có bạn nào hữu tâm hỗ trợ mình edit không nào?



    Gaasu Noo Tài sản


  6. #65
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    431
    Ngân lượng
    38,573
    Thanked: 2310

    Post Chương 64: Tin Tức

    Chương 64: Tin Tức

    Editor: Gaasu Noo
    Mời Đọc (Click Here) :


    Trong phòng tắm, Lâm Nhuế vì trở thành 'công' nên đã cố gắng dâng hiến bản thân. Trạm Cẩn Tịnh thấy vợ ra sức như thế cũng chỉ có thể nhường vị trí cho người ta thỏa mãn nguyện vọng. Mặc kệ kỹ thuật ra sao, chỉ cần vợ vui thì cô cũng vui.

    Sau khi hai người ra khỏi phòng tắm, Lâm Nhuế giúp Trạm Cẩn Tịnh sấy khô tóc. Chị ấy nói cả ngày chưa ăn cơm nên cô vốn định gọi đồ ăn bên ngoài, nhưng người kia cứ nằng nặc đòi phải tự tay làm mới chịu ăn, cuối cùng không có cách nào, chỉ có thể phụ nấu cùng thôi.

    "Chị nấu cơm vẫn ngon như ngày nào."

    Lâm Nhuế cầm đũa cắp một miếng thịt kho tàu, nhếch môi cười hài lòng. Hương vị chẳng khác nào ba năm trước, không có gì thay đổi. Giống như hai người vậy, đi hết một vòng, cuối cùng vẫn là kết cục như vậy.

    "Thích thì ăn nhiều tí đi, chị không chê em mập đâu."

    Trạm Cẩn Tịnh thấy Lâm Nhuế say sưa ăn liền nghĩ đến dáng vẻ mập mạp dễ thương. Tuy hiện giờ em ấy giữ dáng rất chuẩn nhưng đâu ai biết được sau này thế nào. Trước kia, cả hai ở cùng có một tháng mà đã tăng đến năm cân, lúc đó em ấy còn dọa không thèm ăn cơm cô nấu nữa.

    Lâm Nhuế nghe Trạm Cẩn Tịnh nói liền ngẩng đầu, khóe miệng giật giật, khuôn mặt tươi cười lập tức biến thành quả cà thối.

    "Chị còn lời nguyền nào tốt hơn không? Chị muốn em mập để trả hàng hả? Xin lỗi nhé tiểu thư, đồ ăn cô đã dùng rồi không thể trả đâu nhé!"

    Lâm Nhuế hung hăng dùng đũa chọc chọc đáy chén, lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó bắt đầu ăn.

    Trạm Cẩn Tịnh không ngờ người phụ nữ này lại để ý cân nặng đến vậy. Lúc trước, em ấy chỉ cằn nhằn một chút rồi thôi, bây giờ thì chẳng khác gì tổ ong, chỉ cần đụng vào ổ một phát là cả bầy ong sẽ bay múa phá hoại kỳ ngủ đông của loài người.

    "Dù em có muốn tự trả hàng thì chị cũng không chịu đâu. Thịt nhiều đem lại xúc cảm rất tốt."

    "..."

    Cơ mặt Lâm Nhuế càng thêm co giật, hóa ra đều vì cảm giác của chị ấy, nhất định phải giáo huấn người phụ nữ này thật nghiêm mới được.

    "Căn nhà chị từng nói là của em?"

    Lâm Nhuế bỗng nhớ lại lúc sáng Trạm Cẩn Tịnh đã từng đề cập đến căn nhà nhỏ nào đó của cô. Nhưng cô chỉ có mỗi một căn nhà được Cơ Phồn Tinh hỗ trợ trả góp thôi. Giờ người kia nhắc đến khiến nội tâm cô cũng có chút hiếu kỳ. Đó có phải là nhà do mình mua hay không?!

    Trạm Cẩn Tịnh ngẩng đầu nhìn khuôn mặt hiếu kì của người nọ, chẳng lẽ em ấy muốn về lại ngôi nhà đó?

    "Ừ, nhà đó do em mua, chị giúp em trang trí."

    Lâm Nhuế nghe xong lập tức mất tự nhiên. Khóe môi co giật, cúi đầu nghiêm túc dùng cơm.

    Trạm Cẩn Tịnh hoàn toàn không hiểu tại sao Lâm Nhuế lại đột nhiên im lặng, mắt liếc qua liếc lại tựa hồ đang có ý đồ gì đó.

    Sau khi hai người ăn cơm xong, Lâm Nhuế giúp Trạm Cẩn Tịnh rửa bát. Bởi vì sợ vỡ nên cô rửa vô cùng cẩn thận khiến người đứng kế bên cũng sốt ruột đến đổ mồ hôi hột hơn mười phút đồng hồ.

    Vẻ mặt Trạm Cẩn Tịnh tràn đầy bất đắt dĩ, cũng may em ấy không làm vỡ bát đĩa. So với lịch sử trước kia thì việc thận trọng vẫn đáng khích lệ, chỉ là hiệu suất hơi thấp chút thôi.

    Làm xong, thấy thời gian còn sớm nên hai người ngồi xem tivi ở phòng khách.

    Lâm Nhuế nghĩ đến việc mình bị bán đứng, lửa trong lòng chẳng biết từ đâu cháy hừng hực, nhân tiện cô cũng có một tư liệu bí mật trong điện thoại cần gửi.

    Cô gối đầu lên đùi Trạm Cẩn Tịnh trên sofa, cười tủm tỉm cầm điện thoại lên mạng gửi tin.

    Lúc ở trên xe, Trạm Cẩn Tịnh đã gửi tin báo cho Cơ Phồn Tinh biết Lâm Nhuế đang ở cùng cô nên đến sáu giờ tối người kia vẫn không thèm điện thoại cho em ấy. Lâm Nhuế cũng đã nghĩ đến điều đó nhưng thật không ngờ mình lại bị bạn thân bán đứng trước đây khá lâu rồi.

    "Em làm gì cười vui dữ vậy?"

    Trạm Cẩn Tịnh thấy người nằm trên đùi mình cười thoải mái liền hoài nghi em ấy đang nói chuyện với tình nhân.

    "Em đang chuẩn bị bán một thông tin vô cùng nóng hổi, hơn nữa lại là tin âm thanh. Bây giờ em thật muốn biết biểu cảm của cậu ấy khi xem tin này ghê."

    Lâm Nhuế gửi xong tin nhắn rồi quăng điện thoại lên sofa, tay trái bắt đầu ôm lấy Trạm Cẩn Tịnh.

    Trạm Cẩn Tịnh thấy vậy cũng biết em ấy gửi tin cho ai. Cô không nói thêm gì nữa mà chỉ đưa tay cưng chiều nựng gò má xinh đẹp của người yêu.

    ***

    Lúc này, tại một căn biệt thự khác, Cơ Phồn Tinh vừa ra khỏi bếp liền thấy Hà Như Mộng cầm điện của mình như muốn nói gì đó.

    Cơ Phồn Tinh đi tới lấy điện thoại mở lên mới phát hiện có người gửi tin nhắn trên Wechat. Tin vừa mở ra liền nghe tiếng phụ nữ lanh lảnh.

    "Tiểu Tinh Tinh, tôi có đồ tốt gửi cậu này, cậu nghe xem có hứng thú không nào?"

    Sắc mặt Cơ Phồn Tinh trở nên âm trầm, tên kia đời nào tặng mình đồ tốt? Lừa thần gạt quỷ sao?

    Cơ Phồn Tinh nhìn chằm chằm tập tin âm thanh kia, do dự mãi, cuối cùng vẫn duỗi ngón cái mở file ra, tiếng 'Ư ư... a ... a' trong nháy mắt triệt để phá vỡ không gian yên tĩnh trong phòng khách.

    Hà Như Mộng nghe xong lập tức nghiêng đầu, sau đó dùng ánh mắt kỳ dị nhìn người bên cạnh. Cơ Phồn Tinh lại nhanh chóng bấm dừng đoạn ghi âm rồi tức tốc chạy đi lên lầu.

    Hà Như Mộng trân trân nhìn người nọ bối rối rời đi, âm thanh kia rất quen thuộc, tại sao trong điện thoại của em ấy lại có file đó, chẳng lẽ đêm đó em ấy đã ghi lại? Đương nhiên Hà Như Mộng tuyệt đối sẽ không tin chuyện đấy. Cơ Phồn Tinh là ai? Em ấy là người theo trường phái bảo thủ. Nếu em ấy dám ghi âm thì cả thế giới này sẽ chẳng còn ai đứng đắn.

    Cơ Phồn Tinh chạy vội tới phòng ngủ rồi đóng sầm cửa lại. Cô dựa vào cửa, sau đó mở file ghi âm thêm lần nữa để nghe cho kỹ. Càng nghe sắc mặt càng nhăn nhó, cuối cùng cũng chẳng nghe nổi. Cô trực tiếp gọi đến dãy số đã gửi tin.

    "Tút tút" đầu bên kia điện thoại không có ai nghe, gọi lại lần nữa thì người kia đã tắt máy. Cơ Phồn Tinh co giật khóe miệng, thật là xấu hổ chết được mà! Sao cô lại có thể phát ra âm thanh như thế được chứ! Làm sao dám gặp mặt chị ấy nữa đây.

    Nghĩ kỹ lại thì đứa kia sớm muộn gì cũng sẽ gặp chuyện giống mình thôi. Sau khi nghĩ thông suốt, Cơ Phồn Tinh cảm thấy cũng chả có gì ghê gớm, so với đoạn ghi âm này, đêm nay bên kia ắt hẳn sẽ có trò hay để xem.

    Cô quăng điện thoại lên giường, định xuống lầu thì cửa liền mở, người bên ngoài đồng thời đi vào.

    "Chị không xem ti vi nữa hả?"

    Cơ Phồn Tinh khôi phục bình tĩnh, thấy Hà Như Mộng lên phòng sớm, hiếu kì hỏi.

    "Ừ, không có gì đáng xem, em làm xong việc chưa?"

    Hà Như Mộng còn nhớ đoạn ghi âm kia. Nghĩ đến hôm nay Lâm Nhuế không có nhà, mình có thể vô tư khiến Cơ Phồn Tinh phát ra 'âm thanh' kia lần nữa.

    "Ổn rồi. Chị đi rửa mặt trước đi, em xem tài liệu thêm một chút nữa đã."

    Cơ Phồn Tinh nghĩ bây giờ Lâm Trạch chắc hẳn đã có động tĩnh rồi, chịu đựng suốt mấy ngày qua cũng coi như có tiến triển. Nhìn thị trường chứng khoán Lâm Trạch tuột như thác nước khiến người ta cảm thấy hưng phấn.

    "Đừng cố quá, muộn lắm rồi."

    Hà Như Mộng đi tìm khăn và áo ngủ cầm vào phòng tắm. Cơ Phồn Tinh bật máy tính lên thẩm tra tin tức chứng khoán liên quan tới Lâm Trạch, thuận tiện gọi thêm mấy cú điện thoại.

    Lúc Hà Như Mộng ra khỏi phòng tắm cũng là lúc Cơ Phồn Tinh làm xong việc chuẩn bị tắm rửa thay đồ. Cô đã quen được Cơ Phồn Tinh chăm sóc, mỗi lần nhìn thấy gấu lớn trên sofa, cô đều bất giác nghĩ tới dáng vẻ đáng yêu của người nọ.

    Hà Như Mộng ôm eo người yêu từ phía sau, yên lặng cảm thụ nhiệt độ trên thân thể.

    "Lên giường nhanh đi, đừng để bị cảm. Em đi tắm cái đã, lát nữa sẽ ngủ cùng chị."

    Cơ Phồn Tinh đặt quần áo lên trên tủ ở đầu giường rồi quay sang nhìn người phụ nữ đang ôm khăn tắm của mình. Đối với chị ấy, ngoại trừ cưng chiều, cô tựa hồ không biết nên dùng thái độ nào đối đãi. Giống như câu nói 'yêu một người chính là tồn tại chỉ để khiến người ấy hạnh phúc.'

    Cơ Phồn Tinh không biết câu đó từ đâu ra nhưng nó rất chân thật. Nghĩ sao thì làm vậy thôi, cô chỉ muốn chị ấy được hạnh phúc.

    "Thật muốn ôm em như vầy mãi thôi, thật đơn giản."

    "Muốn ôm lúc nào cũng được nhưng chị phải biết tự chăm sóc bản thân cho tốt trước cái đã. Em đi tắm đây, lát nữa sẽ ngủ với chị."

    Cơ Phồn Tinh dịu dàng cất giọng đầy cưng chiều với Hà Như Mộng. Cô rất thích cảm giác được ôm người yêu chìm vào giấc ngủ, hạnh phúc thật bình yên. Hiện tại, cô đã không thể nào tưởng tượng nổi thiếu chị ấy mình sẽ ra sao.

    "Ừm."

    Hà Như Mộng lưu luyến buông Cơ Phồn Tinh ra, sau đó chồm người về trước đặt một nụ hôn thắm thiết trên môi người kia.

    "Chị chờ em." Nói xong liền vứt khăn tắm chui vào ổ chăn.

    Cơ Phồn Tinh cầm khăn vào phòng tắm để lại Hà Như Mộng ngồi một mình trên giường. Lần này, ngay cả áo ngủ cô cũng chẳng muốn mặc vì biết đêm nay sẽ có chuyện phát sinh.

    Nghĩ đến hai người từ lúc gặp mặt đến giờ, mặc dù chưa từng trải qua sóng gió, nhưng mặc kệ tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, hiện giờ cả hai đều phải trân quý mọi thứ mình có. Cơ Phồn Tinh và cô đều là tuýp người hoài niệm lại nặng tình. Chỉ cần cả hai đừng để tâm cuộc đời nhiều cám dỗ sẽ cảm thấy hạnh phúc với nhau thôi.

    Sau nửa giờ, Cơ Phồn Tinh ra khỏi phòng tắm nhìn thấy Hà Như Mộng đang cuộn mình trong chăn đăm chiêu suy nghĩ, ngay cả ý thức khi cô đến gần cũng không có, bèn hiếu kì hỏi:

    "Đang suy nghĩ gì mà thất thần dữ vậy?"

    Cơ Phồn Tinh bò lên giường, cởi khăn tắm, chuẩn bị thay áo ngủ lại bị người kia giật lấy.

    "Sau này, mỗi khi đi ngủ, chúng ta đừng mặc đồ ngủ nữa, lúc 'vận động' sẽ rất phiền phức."

    Cơ Phồn Tinh cởi khăn tắm ra được một nửa liền chết lặng, câu này nghe kỳ quặc quá. Chẳng lẽ chị ấy có sở thích vận động đêm khuya?

    "Chị không còn lý do nào khác sao?"

    Cơ Phồn Tinh đặt khăn tắm lên ghế, thuận thế chui vào chăn.

    "Có a, tối ôm em ngủ rất dễ chịu, mềm mềm, thơm thơm."

    Hà Như Mộng nghiêng người ôm Cơ Phồn Tinh. Cô rất thích cảm giác tiếp xúc thân thể trực tiếp, như vậy có thể cảm nhận được nhau chân thực hơn.

    "Phải không đó?! Em lại cảm thấy vận động đêm khuya hữu ích hơn đối với thân thể."

    Cơ Phồn Tinh còn nhớ rõ nhiệm vụ tối nay, lập tức xoay người ép tới. Đêm nay, cô cũng muốn nghe xem người bên dưới sẽ hát ra ca từ gì. Mặc dù trước kia đã nghe qua, nhưng đêm nay cô vẫn muốn nghe thêm.

    Hà Như Mộng còn chưa kịp phản ứng thì người nọ đã tấn công mà chẳng cần nhạc dạo. Lúc cô đang chuẩn bị nói chuyện thì đôi môi mềm mại liền bị người ta lấp kín.



    Gaasu Noo Tài sản


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •