Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 68 của 68
  1. #61
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    104
    Ngân lượng
    8,843
    Thanked: 1470
    Chương 59: Tuổi thơ của cô ấy


    Mời Đọc (Click Here) :
    Lâu lắm rồi tôi không ở nhà lâu như vậy, sau khi tôi hòa giải với cha mẹ xong cũng quay về ăn Tết mười ngày. Thời gian cha mẹ làm việc và nghỉ ngơi rất ổn định, tôi cũng rời giường theo bọn họ đi múa lụa, sau khi múa xong thì về nấu cơm. Nhà chị Hoan rất gần nhà tôi, bình thường nhà tôi mua món ngon gì, cha mẹ cũng kêu tôi mang sang mời cô chú và chị Hoan. Chị Hoan nấu canh, chị ấy cũng sẽ bưng sang nhà tôi. Hai gia đình thường tụ tập ăn uống, trò chuyện với nhau. Cha mẹ tôi công tác ở tòa soạn, trước đây cô cũng là phóng viên tạp chí, mỗi khi hai gia đình ở chung, bọn họ thường nói chuyện không ngừng.



    Chị Hoan và tôi ngồi bên cạnh pha trà, tôi ở nhà buồn chán cho nên học trà nghệ. Chị Hoan thấy tôi có hứng thú với trà nghệ nên chị ấy đã đăng ký một lớp trà đạo cho tôi. Sáng sớm cả lớp sẽ đi hái lá trà, nếu không nhờ chị Hoan đưa đón, tôi cũng không theo học nổi.



    “Là bạn gái em à?” Thầy hái trà đụng cánh tay tôi.



    Chị Hoan đang uống trà, trò chuyện với chủ vườn trà cách đó không xa.



    “Dạ?” Không phải con gái học chung lớp đều gọi là bạn gái à?



    “Thầy hiểu, lần trước Thầy có dạy một đôi mà.” Thầy hái trà gần bốn mươi lăm, tóc uốn gợn sóng như người dân tộc Man. “Bạn gái em chăm sóc em tốt ghê, còn sớm như thế đã đưa em đến, em nhìn xem lớp mình có mấy cô gái đã lập gia đình, chồng của bọn họ cũng không chịu khó bằng bạn gái em.”



    “Đâu phải là bạn gái em, Thầy...”



    “Không phải bạn gái? Tôi thấy ánh mắt em ấy chưa hề rời khỏi em dù cho em ấy đang nói chuyện với chủ vườn. Trong lúc nói chuyện vẫn lén nhìn em nữa.” Thầy nói: “Không mở miệng có vẻ lạnh lùng, nhưng một khi em ấy nói chuyện với em thì không ngừng cười nói.”



    ... Thầy, Thầy quan sát kĩ quá rồi.



    Thầy nói thế, tôi cũng nghiêng đầu nhìn chị Hoan thử, ánh mắt chị ấy chạm phải ánh mắt tôi, lỗ tai chị ấy hơi đỏ lên, chị ấy nói gì đó với chủ vườn rồi bưng trà tiến đến. Chị ấy đưa ly trà cho Thầy, thấy tay tôi bất tiện, chị ấy đút tôi uống trà. “Mệt không?”



    Tôi lắc đầu.



    “Thầy, có thể cho Tiểu Hoàn nghỉ mệt một chút không?” Chị Hoan ngẩng đầu, tỏ vẻ đáng thương nhìn Thầy. Thầy cười khà, cầm ly trà rời đi.



    “Chị bóp vai cho em nha, hôm qua chị nghe dì nói em than nhức mỏi.” Chị Hoan bóp nặn bả vai tôi, xoa bóp cho tôi.



    “Đau...”



    “Em đó, ngồi trong phòng làm việc lâu quá. Tối nay, chị dắt em đi mát xa, thả lỏng gân cốt.”



    “Vậy rủ cha mẹ em đi nữa.”



    “Sợ ở một mình chung chị?” Chị Hoan nắn bóp vai tôi, kề tai nói với tôi.



    “Đâu có...” Chột dạ, lòng không vững.



    Tối đó khi mát xa, cha mẹ tôi cũng ở cùng. Tôi nằm trên giường, thợ đấm bóp ấn sau lưng tôi, thoải mái ghê... Tôi cảm giác mình sắp ngủ thiếp đi...



    “Thoải mái không?”



    “Ừm...” Tôi nghe giọng nói không đúng, quay đầu lại thì nhìn thấy chị Hoan đang trùm khăn tắm trên đầu, tôi vội vàng cầm quần áo che đậy nửa người trên trần trụi của mình. “Chị...”



    “Hôm nay, vận may của chị không tệ, vừa đến đây đã tóm được một bé cưng sắp ngủ gục.” Chị Hoan điều chỉnh nhiệt độ. “Chị có một cuộc họp đột xuất phải nhanh chóng quay về Thượng Hải, chị đến để nói với em một tiếng.”



    Thợ đấm bóp đã ra ngoài từ lâu, hai mắt chị Hoan sáng rực nhìn tôi chăm chú, nửa người trên trần trụi khiến tôi khá xấu hổ... Tôi siết chặt quần áo.



    “Tiểu Hoàn...” Cổ họng chị Hoan chuyển động. “Chúng ta...”



    “Em chưa mặc quần áo.”



    Chị Hoan xoay người, tôi nhanh chóng mặc quần áo vào.



    Chị Hoan thở dài một hơi. “Em đúng là rất cố chấp, chị thích em vì điểm này... Cũng không thích em vì điểm này...”



    Chờ tôi mặc quần áo đàng hoàng xong, chị Hoan mới quay đầu lại.



    “Em muốn biết tình trạng của người kia gần đây không? Chị có thể giúp em...”



    Chị Hoan thông minh như vậy nên chị ấy đã biết người tôi yêu là chủ nhà.



    “Chị, em không muốn chị...”



    Chị Hoan mỉm cười nói. “Hỏi thăm cô ta, cũng giúp chị biết người biết ta đấy.”



    “Dạ...”



    Chị Hoan đứng dậy, mở rộng vòng tay. “Đến đây, chị sắp đi, ôm chị một cái.”



    Tôi đang chần chừ vươn tay thì chị Hoan đã bước đến ôm chầm lấy tôi. Chị ấy vuốt tóc tôi, khẽ nói. “Chờ chị quay lại.”



    “Dạ...” Tôi nói. “Chị không cần giúp em...”



    Em rất nhớ chị ấy nhưng em cũng muốn buông tay chị ấy.



    “Ừ, từ từ đi.” Chị Hoan ôm chặt tôi.



    Có lẽ là thói quen, khi không có chị Hoan bên cạnh, dường như tôi cảm giác buồn vô cớ. Dậy sớm đến lớp pha trà, ngay cả Thầy giáo cũng thắc mắc. “Tiểu Hoàn, Hoan Hoan nhà em đâu?”



    “Chị ấy đi Thượng Hải.” Nói xong tôi mới cảm thấy mình mau mồm mau miệng. “Không phải nhà em...”



    “Người ta thường nói gái đẹp sợ kẻ mặt dày, Thầy thấy Hoan Hoan nhà em cũng giống lắm.” Mấy cô gái trẻ đã kết hôn trong lớp, nói chuyện dùng từ không kiêng kỵ chút nào. “Mấy ngày nay Hoan Hoan không có ở nhà, có phải trong lòng rất trống vắng?”



    “...”



    Trở về nhà, tôi lại cảm thấy mình không có chuyện gì để làm cho nên tôi quyết định dọn dẹp cùng mẹ. Sách vở trong thư phòng của tôi đã lâu không thu dọn.



    “Ô? Cái gì đây?” Không biết mẹ tôi tìm đâu ra một quyển vở cũ, bà ấy lau sơ bụi bặm, lật một tờ. “Tiểu Hoàn, hình như quyển này là nhật ký của con...”



    Tôi cũng không để tâm lắm, nghiêng đầu nhìn sang chỉ thấy nét chữ màu đỏ tươi xiêu xiêu vẹo vẹo. “Tui muốn gả cho Chị Hoan.”



    Cảm giác xấu hổ lập tức ập lên mặt, tôi vội giật lấy quyển nhật ký, mẹ tôi cũng giữ thể diện cho tôi, bà ấy giả vờ như không nhìn thấy gì cả, quay đầu tiếp tục lau tủ sách. Tối đến, tôi mở quyển nhật ký, nét bút máy nghuệch ngoạc, đa số đều là mấy việc chi tiêu hằng ngày. Có một trang vẻ mặt khóc, tôi xem kĩ ngày tháng thì quả nhiên là năm tôi học lớp bốn, tiểu học té từ trên mô hình mô phỏng của xe cẩu. Lật qua hai trang sau, đều là hai khuôn mặt tươi cười, lúc đó tâm trạng tôi cũng rất tốt. Do tôi bị té trúng đầu gối mà Chị Hoan cũng học cùng trường cho tôi nên chị ấy cõng tôi về nhà.



    “Hôm nay...” Dùng ngày tháng để mở đầu cũng giống như bao quyển nhật ký khác . Một đống chi tiêu, kế tiếp có một câu. “Các bạn nữ trong lớp đều cảm thấy A Hiểu đẹp trai, tui cảm thấy chị Hoan đẹp hơn.”



    A Hiểu và tôi rất thân, bọn tôi là bạn học từ thời tiểu học.



    “Chị Hoan cho tui một que kem, ngọt lắm.”



    “Hôm nay chị Hoan cõng tui về, chị ấy nói tui nhẹ quá, phải ăn nhiều cơm, buổi tối tui ăn hai chén, ăn no quá nên nất cục hoài. Cha mẹ nói phải hù tui sợ, bọn họ hù tui mấy lần, sau đó chính là chị Hoan bồng tui lên, nắm chặt cổ tay tui. Chị Hoan nói sau này tui còn bị nất cục thì đến tìm chị ấy, chị ấy biết ma thuật. Cha tui nói chị Hoan đã ấn huyệt Nội Quan của tui, tui cũng có thể học theo để tự làm nhưng tui không muốn, tui đâu có ma thuật, chị Hoan mới có.”



    Ngay lập tức, kí ức tuổi thơ ùa về. Trước đây, tôi chỉ có ấn tượng về cái ngày chị ấy chuyển đi, tôi đã khóc rất nhiều.



    “Chị, chị đừng đi...”



    “Ngoan, chị sẽ về nhanh thôi.” Chị Hoan sờ soạn túi, sau đó chị ấy móc tiền ra mua một que kem của cửa hàng quà vặt bên cạnh. “Tiểu Hoàn, ngoan, em thích ăn kem không?”



    Sau khi chị Hoan đi, tôi khóc suốt trên đường, kem trong tay cũng tan chảy hết.



    Khi đấy, phương tiện liên lạc cũng không thuận tiện như bây giờ, cả nhà chị Hoan nhanh chóng mất liên lạc với trong nước.



    Ngày chị Hoan quay lại từ Thượng Hải, không biết mẹ tôi đứng trước cửa nói gì với chị ấy, chị ấy cười tươi. Chị Hoan xách rất nhiều quà cáp từ Thượng Hải về, hình như là thuốc bổ tặng cho cha mẹ tôi. Chị ấy chấp hai tay sau lưng đi đến tôi.



    Chị ấy tiến đến cùng với tất cả kí ức thời thơ ấu của tôi.



    Trong ấn tượng của tôi lúc còn nhỏ, chị Hoan cắt tóc ngắn, có khi chị ấy mặc váy đồng phục trường phát, có lúc chị ấy lại mặc quần áo đá banh. Hiện tại, tóc chị ấy dài tung bay theo làn gió, mặc vest trông vô cùng giỏi giang. Chỉ có nụ cười là vẫn như trước kia. Miệng nhếch lên, khóe mắt cong cong.



    “Dây chuyền này là chị cố tình nhờ bạn học mua từ Châu Âu về.” Chị Hoan đến trước mặt tôi, chị ấy mở hộp gấm màu đỏ ra, để bên cổ tôi khoa tay múa chân. “Ừm, chị đã nói là em đeo sẽ rất đẹp.”



    “Chị...”



    “Hả?” Chị Hoan lấy dây chuyền ra, cẩn thận từng tí đeo vào cho tôi. Cằm chị ấy đụng vào đầu tôi, chị ấy vén tóc tôi lên, giúp tôi cài chốt.



    “Tiểu Hoàn...” Chị Hoan ôm tôi, cằm cọ cọ đầu tôi. “Có phải chị về nước quá trễ không?”



    “Chị nên về sớm hơn.” Chị ấy nỉ non.



    Trong phòng chỉ còn lại chị Hoan và tôi.



    “Hiện tại Hạ Hựu Thanh không ổn lắm, em muốn đi thăm cô ta chứ?” Chị Hoan nói. “Có một người rất quan trọng với cô ta đã qua đời, cô ta bị đả kích rất lớn.”



    Chị Hoan dắt tôi đến nhà tang lễ, bà nội Tần Duy qua đời. Tần Duy mất khiến bà ấy bị đả kích rất lớn, mấy năm nay cơ thể bà ấy luôn suy yếu, lần cấp cứu trước chỉ có thể kéo dài mạng sống của bà ấy thêm một năm.



    “Em đi đi.” Chị Hoan đẩy nhẹ vai tôi.



    “Em...”



    “Chị sẽ chờ em ngoài cửa.” Vẻ mặt chị Hoan không tốt lắm, dường như chị ấy đã dự liệu được chuyện gì đó.



    Tôi bước từng bước một, chợt tôi quay đầu lại ôm chặt cổ chị Hoan. “Chị... Em...”



    Dường như chị Hoan rất ngạc nhiên, sau đó chị ấy cũng ôm tôi thật chặt. Cái ôm của chị Hoan khiến tôi nhớ lại khi tôi còn bé, tôi ngồi trên khán đài của sân bóng bàn chờ chị ấy đánh bóng, khi chị ấy đánh xong sẽ đến ôm tôi. “Ngoan ghê.”



    Vì chờ mong cái ôm này, tôi ngồi chờ rất lâu, ngoan ngoãn ngồi trên khán đài chờ chị ấy. Khi đó tôi không nghĩ gì cả, chỉ muốn được chị ấy ôm và khen ngợi.



    “Tiểu Hoàn, dù cho em có quyết định như thế nào, chị vẫn muốn nói với em, em là niềm vui lớn nhất mà chị nhận được khi về nước.” Chị Hoan nói bên tai tôi.



    Tôi đến phòng nghỉ ngơi dành cho người thân, trong phòng chỉ có một người. Tôi tiến đến, người đó ngẩng đầu. Môi chị ấy run rẩy, cúi đầu, tôi bước từng bước đến gần. Chị Hựu Thanh nhẹ nhàng nắm ngón tay tôi. “Tiểu Hoàn...”



    Thanks hoanghien1510, KynLi_nh, Yuu.
    Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
    Gxx Tài sản


  2. The Following 22 Users Say Thank You to Gxx For This Useful Post:


  3. #62
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    104
    Ngân lượng
    8,843
    Thanked: 1470
    Chương 60: Người khiến em trưởng thành, người làm em đau


    Mời Đọc (Click Here) :
    Đã lâu không gặp người này, không nghe được giọng nói ấy. Chị Hựu Thanh nắm ngón tay tôi, tôi theo phản xạ nắm thật chặt tay chị ấy.



    Hôm nay là ngày hỏa táng bà nội Tần Duy, tâm trạng của chị ấy rất bất ổn. Dường như chị Hựu Thanh hơi sợ hãi, chị ấy không dám đến gần, chỉ đứng xa xa nhìn. Sau đó, mẹ Tần Duy bước đến, tôi trông dì ấy có vẻ quen quen, tôi mới nhớ ra mình đã thấy dì ấy trong danh sách bạn bè của mẹ Hạ. Mẹ Tần nhìn lướt qua tôi, ánh mắt dì ấy rất phức tạp, kế đó dì ấy quay sang nhìn chị Hựu Thanh. “Khi bà nội còn sống yêu mến con nhất, con đến chào bà ấy một cái đi.”



    “Được.”



    Mẹ Hạ bước lên nắm tay chị Hựu Thanh. “Hựu Thanh... Tần Duy đi, bà nội cũng đi rồi, con cố lên...”



    “Sau khi Tần Duy mất, bà nội luôn rất nhớ thương con bé, bọn dì... cũng yên lòng... Rốt cuộc bà nội có thể...” Nói đến đây, nước mắt mẹ Tần rơi lã chã. “Dì cũng rất nhớ Duy Duy... Bà nội có phúc hơn bọn dì, có thể chăm sóc Duy Duy rồi...”



    Lúc này Kiều Kiều cũng bước đến, cô ta rất ủ rũ, viền mắt sưng đỏ. Cô ấy ôm vai mẹ Tần. “Dì, chúng ta đi thôi.”



    Trước khi đi, Kiều Kiều liếc nhìn chủ nhà, sau đó liếc sang tôi.



    Sắc mặt chị Hựu Thanh vô cùng nhợt nhạt, sau khi chị ấy cúi chào bà nội Tần Duy xong, vẻ mặt chị ấy càng thêm trắng bệt. Tôi dìu chị ấy đến chỗ ngồi. Lúc này mẹ Hạ, ba Hạ và chị Hựu Lam cũng đến, bọn họ có vẻ ngạc nhiên nhìn thấy tôi, tiếp đó mẹ Hạ bước đến nắm chặt vai tôi. Hốc mắt dì ấy cũng đỏ bừng. “Tiểu Hoàn, con đến rồi à.”



    “Con đến... là tốt rồi... Con đến là tốt rồi.” Nói xong, nước mắt mẹ Hạ tuôn rơi.



    Sau đó, nhờ có chị Hựu Lam an ủi.



    Người già trong nhà qua đời, bầu không khí như thế ai cũng thấy xót xa. Đợi đến tối, lễ truy điệu cũng kết thúc, đám người dần dần tản đi. Chị Hựu Thanh ngồi trên băng ghế ở sảnh đường, tôi ngồi bên cạnh chị ấy.



    Chị Hoan cũng tiến vào, chị ấy đưa cơm cho tôi, cũng đưa chị Hựu Thanh. Chị Hựu Thanh nhận lấy, cúi thấp đầu, dường như chị ấy không có ý định ăn.



    “Cô đau khổ, cô không ăn, cô cũng không thể bắt Tiểu Hoàn nhịn đói với cô.” Chị Hoan nói.



    “Chị...” Tôi nhìn thoáng qua chị Hoan.



    Chị Hoan cúi đầu, chị ấy chỉ lặng lẽ sắp xếp cơm nước. Chị ấy đặt nước suối và khăn giấy bên cạnh tôi. “Chị vẫn ở bên ngoài, có chuyện gì gọi chị.”



    “Chờ chút.” Chị Hựu Thanh lên tiếng, chị ấy nhìn tôi xong lại quay qua nhìn chị Hoan. “Cô dắt Tiểu Hoàn đi đi.”



    Nói dứt lời, chị Hựu Thanh rút tay chị ấy ra khỏi tay tôi. “Chị rất ổn, em không cần ở bên chị.”



    Chị Hựu Thanh vừa nói xong, chị Hoan bước đến nắm cánh tay tôi. “Tiểu Hoàn, chúng ta về thôi.”



    “Em...”



    “Sớm biết thế này, chị đã không dẫn em đến gặp cô ta.” Chị Hoan nắm chặt cánh tay tôi, kéo tôi đứng lên.



    “Khoan đã.” Lúc này chị Hựu Lam bước đến từ phía sau. Chị ấy nhìn thẳng chị Hoan. “Cô không thể ép Tiểu Hoàn quyết định bất cứ chuyện gì.”



    “Là tôi ép ư? Chính là Hạ Hựu Thanh, cô ta ỷ vào tâm bệnh của mình, trói buộc Tiểu Hoàn nhưng lại đẩy em ra xa.” Rõ ràng chị Hoàn rất tức giận, chị ấy chắn tôi ở sau lưng, nhìn thẳng Hạ Hựu Lam. “Còn các người, cả nhà các người thì khỏi nói rồi. Biết rõ Hạ Hựu Thanh không có ý này, còn cố tình lừa gạt Tiểu Hoàn, các người muốn biến Tiểu Hoàn thành món đồ chơi giải sầu cho Hạ Hựu Thanh ư?”



    “Không phải vậy...”



    Chủ nhà lên tiếng.



    Chị Hoan quay đầu lại nhìn chủ nhà. “Không phải cái gì?”



    “Tôi... với Tiểu Hoàn...” Cổ họng chủ nhà chuyển động, chị ấy ngước mắt nhìn tôi. Sau đó, chị ấy lại không nói thành lời. “Tiểu Hoàn và cô... so với tôi...”



    “Hạ Hựu Thanh, chị nói gì vậy?” Lời của chủ nhà khiến tôi gần như rơi nước mắt ngay lập tức. Tôi ngồi xổm xuống, nắm thật chặt tay chị ấy. Giọng tôi run rẩy. “Chị nói gì? Hả?”



    “Chị không thích hợp với em.”



    Ngay lập tức, tôi không thể giữ được nước mắt của mình, cho đến tận bây giờ tôi chưa từng muốn khóc ở chốn công cộng như thế này. Tôi chán ghét cảm xúc của chính mình, chán ghét bản thân lúc nào cũng bị Hạ Hựu Thanh điều khiển cảm xúc.



    “Hựu Thanh, em nói gì vậy hả?” Hạ Hựu Lam bước đến, chị ấy nắm tay chủ nhà. “Em biết em đang nói gì không? Mấy ngày trước em còn nói...”



    “Chị, hãy để Tiểu Hoàn đi...”



    Chị Hoan ôm tôi, nửa ôm nửa dỗ dành tôi rời khỏi sảnh đường. “Ngoan, chúng ta về nhà...”



    “Đau quá...”



    “Đau ở đâu?”



    “Em không biết... Đau quá...” Càng muốn đè nén, càng đau. Rốt cuộc khi tôi cảm thấy nước mắt mình đã khô cạn, cũng như tôi đã điều chỉnh cảm xúc của mình cho dù là Hạ Hựu Thanh hay là người khác, tôi cảm giác nước mắt mình sẽ mãi mãi không rơi nữa. Chị ta luôn có thể dùng những lời nói đơn giản để đánh bại tôi.



    Tôi cũng không phải là một người thích ngược đãi, tôi không chỉ muốn từ bỏ một lần.



    Chị Hoan bên cạnh tôi cả đêm, chị ấy ôm tôi, chị ấy dỗ dành tôi, kể tôi nghe những chuyện lúc bé. Đối với thời thơ ấu, tôi không nhớ gì cả, ngược lại chị Hoan kể rất hăng say, dù là vậy tôi vẫn không nhớ nổi chuyện xưa. “Tiếc quá, chị không thể trưởng thành bên em.”



    “Nếu chị có thể bên cạnh em, chị đã không để em chịu nhiều tổn thương.” Chị Hoan thì thầm.



    Kết quả kì thi nghiên cứu sinh nhanh chóng công bố, điểm chuẩn cả nước cũng đã có, điểm sàn của trường Đại học Thượng Hải cũng được công bố. Điểm của tôi cao hơn điểm sàn trường rất nhiều, tôi không xét tuyển vào trường Đại học Thượng Hải, nhờ vào mối quan hệ để xét tuyển trường khác, trường này so ra kém hơn trường Đại học Thượng Hải một chút. Thượng Hải lưu giữ quá nhiều kí ức của tôi, tôi không nắm chắc bản thân có bị tức cảnh sinh tình hay không. Tôi chọn trường Đại học Bắc Kinh, chị Hoan cũng đi theo qua các vòng phỏng vấn. Phỏng vấn rất dễ, các Giáo sư cũng khá hài lòng về tôi.



    Lúc đi ra, chị Hoan sẽ đứng ở chỗ dễ thấy vẫy tay với tôi, hay dù tôi không thấy, tôi cũng sẽ theo bản năng tìm kiếm chị ấy. Chị Hoan bế tôi lên, tựa như lúc còn bé. Chị ấy kể rất nhiều chuyện khi tôi còn nhỏ, chị ấy kể khi đó, chỉ cần chị ấy bế tôi giơ lên cao, tôi sẽ cười khanh khách.



    Cuối năm nhập học, tôi cũng xem như lớn tuổi, Giáo sư cũng tương đối yên tâm về tôi, các dự án lớn nhỏ gì ông ấy cũng cử tôi làm. Bắc Kinh cũng như Thượng Hải, có đôi khi nó còn náo nhiệt hơn. Công ty chị Hoan đặt ở Thượng Hải, cuối tuần chị ấy thường đến thăm tôi. Ngay cả Giáo sư cũng biết tôi có một người “bạn gái”. “Tiểu Hoàn, cô bạn gái này của em đúng là nhị thập tứ hiếu* mà.”
    *Nhị thập tứ hiếu: 24 tấm gương hiếu thảo. Hiểu nôm na là chăm bồ như chăm má.



    “Chị ấy không phải là...”



    Nhiều người cũng hỏi tôi, chị Hoan có phải là bạn gái tôi không, ngay cả mẹ tôi cũng hỏi tôi, có phải tôi lén lút yêu đương với chị Hoan rồi không. Hiện tại tôi không phản ứng lại khi chị ấy đụng chạm nhưng tôi vẫn cảm thấy mình không yêu chị ấy lắm. Tôi đã từng yêu, tôi biết dáng vẻ và cảm xúc của mình khi yêu là như thế nào.



    “Tình cảm có thể công bằng thì hay rồi nhưng có nhiều thứ đều không công bằng, nếu không phải em bỏ ra nhiều thì chính là chị bỏ ra nhiều.” Chị Hoan vén tóc tôi, ôm tôi đọc sách. “Chị cũng hi vọng chị sẽ bỏ ra nhiều hơn em.”



    “Như vậy, em sẽ cảm thấy áy náy với chị.” Chị Hoan mỉm cười, ôm ghì lấy tôi. “Đùa đấy.”



    Thông qua Giáo sư giới thiệu, tôi được tiếp xúc với những dự án quốc tế lớn, do tôi đã có kinh nghiệm làm việc trước đây nên ông ấy khá yên tâm.



    Tiểu Giản kinh doanh không tệ, mặc dù cửa hàng bị người khác đập phá mấy lần nhưng dù sao chị ấy vẫn còn chịu được, cũng cố gắng nhiều hơn. Hiện tại, chị ấy đã mua nhà ở Thượng Hải, bắt đầu cho thuê nhà. “Lúc còn trẻ không cảm thấy gì, hiện tại lớn tuổi một chút, chị cảm thấy bản thân vẫn phải có nhà của riêng mình. Có nhà mới gọi là thành gia.”



    Tiểu An và bạn gái cũ bỏ trốn, Tiểu Nguyên vì đứa con mà đi tìm cô ta khắp nơi, anh ấy không tìm được cô ta cho nên gửi tối hậu thư là ly hôn, không ngờ cô ta xuất hiện còn thoải mái kí tên. Cô ta nói bản thân sinh con vất vả, cơ thể bị tổn thương rất lớn, yêu cầu Tiểu Nguyên bồi thường. Tiểu Nguyên vì quyền nuôi dưỡng, anh ấy không thể làm gì khác hơn là rút tiền trong ngân hàng đưa cô ta. Những chuyện này đều là Tiểu Nguyên kể tôi nghe, anh ấy đặc biệt dành thời gian đến thăm tôi, nói lời xin lỗi với tôi. Anh nói chuyện lúc trước là do anh ấy giật dây Giám đốc, anh ấy nghĩ rằng giữa Tiểu An và tôi có vấn đề. Tình hình công ty không ổn định, nhanh chóng bị tập đoàn lớn thâu tóm, cả công ty đều bàng hoàng. Anh ấy kể Giám đốc rất thoải mái, ông ấy nói việc quản lý công ty mệt mỏi quá, cần nghỉ ngơi.



    Dĩ nhiên ông ta nói như vậy rồi, chắc chắn là ông ấy nhận được số tiền không nhỏ từ tập đoàn lớn. Có tiền không lo không có củi đốt.



    Tiểu Nguyên nói anh ấy dự định về quê nhà, xong xuôi hết, anh ấy chần chừ mãi mới nói một câu. “Em còn nhớ chủ thuê nhà trước đây của bọn mình không? Tình trạng sức khỏe của cô ấy hơi kém, cô ấy đã sang Mĩ định cư, nhà cửa hình như cũng bán rồi.”



    Qua vài ngày, Tiểu Giản cũng đến thăm tôi, tôi kể lại chuyện của Tiểu Nguyên. Tiểu giản uống một hớp, mặt chị không có biểu hiện khác thường gì.



    “Thời gian ấy mà, quả thật nó là một điều kì diệu.”



    Tiểu Giản đã từng yêu Tiểu Nguyên, chị ấy còn uống say không biết trời trăng gì vì anh ấy. Hai người bọn họ đều giả ngu. Một kẻ muốn gả cho người đàng hoàng, một kẻ muốn cưới “vợ tốt”. Dường như là “vạn sự không như ý” nhưng dù sao cuộc sống vẫn sẽ tiếp diễn. Nó sẽ không buông tha bạn, cho dù bạn có đen đủi hay không đạt được mong muốn.



    Qua năm nay, tôi cũng đã hai mươi chín, gần ba mươi tuổi, lòng tôi cũng đã bình lặng hơn. Trước đây, tôi rất sợ mình sẽ trở thành một bà cô ba mươi tuổi vô tích sự, tôi liều mạng tăng ca, liều mạng công tác, tôi muốn mình ở trong tình trạng tốt nhất vào năm ba mươi tuổi. Khi một người không có cảm giác an toàn, người đó luôn cần những thứ khác để bù đắp, nào là nhà cửa xe hơi, rồi thì nhà to hơn, xe tốt hơn. Khi lòng tôi an nhiên, tôi phát hiện tất cả những thứ trước đây mình xem trọng, chúng đã không còn ý nghĩa gì nữa. Cuộc sống của tôi, không cần chứng minh cho bất cứ ai xem, bao gồm cả chính tôi.



    Khi tôi từ từ tiếp nhận cuộc sống bình yên thì người kia lại đột nhiên xuất hiện.



    Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ
    Sửa lần cuối bởi Gxx; 03-20-18 lúc 03:59 AM.
    Gxx Tài sản


  4. The Following 19 Users Say Thank You to Gxx For This Useful Post:


  5. #63
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    104
    Ngân lượng
    8,843
    Thanked: 1470
    Chương 61: Thật khó quên chị


    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 18 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    Thanks Yuu.
    Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.





    Gxx:
    Mời Đọc (Click Here) :
    Cảm ơn các bạn đã chịu đựng độ lười của mình. Những bạn hay thanks mình mà không đọc được các chương mình hide thì có thể nhắn tin riêng cho mình, mình sẽ gửi bản word. Cái này là sự bất ngờ nho nhỏ dành cho những bạn đã thanks mình và không đủ post, còn bạn nào đủ post hoặc Vi aI Pi thì... thôi :]]
    Sửa lần cuối bởi Gxx; 03-22-18 lúc 05:28 AM.
    Gxx Tài sản


  6. The Following 28 Users Say Thank You to Gxx For This Useful Post:


  7. #64
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    104
    Ngân lượng
    8,843
    Thanked: 1470
    Chương 62: Chị yêu em


    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 18 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Thanks babywithbrain, hnh22, hoanghien1510, KynLi_nh, Nan Kham, Yuu
    Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ
    Sửa lần cuối bởi Gxx; 03-19-18 lúc 02:16 PM.
    Gxx Tài sản


  8. The Following 16 Users Say Thank You to Gxx For This Useful Post:


  9. #65
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    104
    Ngân lượng
    8,843
    Thanked: 1470
    Chương 63: Chung sống


    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 18 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY
    Sửa lần cuối bởi Gxx; 03-19-18 lúc 02:17 PM.
    Gxx Tài sản


  10. The Following 17 Users Say Thank You to Gxx For This Useful Post:


  11. #66
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    104
    Ngân lượng
    8,843
    Thanked: 1470
    Chương 64: Tình mê


    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 18 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Sửa lần cuối bởi Gxx; 03-19-18 lúc 02:13 PM.
Gxx Tài sản


  • The Following 11 Users Say Thank You to Gxx For This Useful Post:


  • #67
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    104
    Ngân lượng
    8,843
    Thanked: 1470
    Chương 65: Cả đời (Chính văn hoàn)


    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 18 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    Toàn văn end
    Sửa lần cuối bởi Gxx; 03-20-18 lúc 03:49 AM.
    Gxx Tài sản


  • The Following 15 Users Say Thank You to Gxx For This Useful Post:


  • #68
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    104
    Ngân lượng
    8,843
    Thanked: 1470
    Chương 66: Phiên ngoại Đồng Hoan


    Mời Đọc (Click Here) :
    “Chị Hoan.”



    Giọng nói trong trẻo, nụ cười thẹn thùng. Đồng Hoan đuổi theo nhưng không thể chạm vào người đó.



    Đồng Hoan bừng tỉnh dậy, dù cơn mơ hay đời thật, cô cũng đã mất đi người đó hay nói đúng hơn là cô chưa từng có được người đó.



    Về nước sớm hơn một chút là tốt rồi.



    Trưởng thành bên em ấy, Đồng Hoan thường nghĩ thế.



    Lần về nước trước đây chỉ là một quyết định trong tích tắc. Đồng Hoan luôn muốn về nước, lúc cô ấy sắp xếp lại đồ đạc thì phát hiện thùng thư của mình trước kia, thử mở ra thì nó vẫn chưa hỏng. Bên trong trừ bỏ một vài bức thư thu tiền mạng quá hạn, một vài thư thăm hỏi của bạn cũ, thì có hơn mười mấy bức thư có kí tên Tiểu Hoàn. Tiểu Hoàn, Triệu Hoàn, hộp kí ức của Đồng Hoan lập tức mở tung ra.



    “Hoan Hoan, con nghĩ kĩ chưa?” Ba mẹ hỏi.



    “Ba mẹ, hai người còn nhớ cô bé hàng xóm không?”



    Nhìn bức thư khiến người ta không biết nên cười hay nên khóc, Đồng Hoan cảm thấy về nước cũng không tệ lắm, gặp lại cô bé này cũng rất thú vị. Tìm được hàng xóm cũ, nhà bọn họ rất dễ tìm. Vừa vào cửa, Đồng Hoan đã gặp ngay một cô bé ngây ngô. Năm nay em ấy chắc đã lớn rồi, tại sao vẫn còn nguyên dáng vẻ ngơ ngác lúc bé.



    “Đây là Tiểu Hoàn à?”



    “Tiểu Hoàn, con còn đứng ngây ra đó làm gì? Chào chị Hoan đi.”



    Cô bé chào xong, ngượng ngùng trốn vào phòng bếp.



    Ngốc nghếch, có điểm đáng yêu.



    Đồng Hoan nhiều lần định đứng dậy giúp cô bé pha trà nhưng lại sợ hù em ấy sợ. Đối với cô bé mà nói, cô là một chị gái “xa lạ” nhỉ.



    Điều khiến Đồng Hoan không ngờ đến là một cô gái nhỏ khép kín, ưa thẹn thùng như thế cũng yêu con gái. Đồng Hoan không khỏi vui sướng, cô ấy cũng tự nói với bản thân không được như thế, điều chỉnh tâm trạng của cô ấy. Nhưng khi nhìn thấy cô bé, Đồng Hoan có thể cảm nhận huyết mạch của mình rung động. Cô bé nói mình yêu một người nhưng người đó lại không yêu em ấy. Đồng Hoan không khỏi cảm thấy vận may của cô ấy đến rồi, trái tim nhảy vọt trong lòng ngực. Hay lắm.



    Con người có thể vì “bài học kinh nghiệm” mà suy tính thiệt hơn, tính xem chuyện mình bỏ ra và nhận lại có tỉ lệ thuận hay không, tính xem lúc nào nên dừng lại để tránh thiệt hại. Nhưng tình cảm không như thế. Đồng Hoan là một người khá bi lụy, chính cô ấy cũng biết điều đó là không tốt, cho dù yêu khắc cốt ghi tâm cũng không đổi được người ta mưa dầm thấm lâu. Vất vả lắm cô mới buông bỏ được một cuộc tình nhưng cô lại không kìm lòng được tiến vào một mối tình đơn phương khác, chính cô ấy cũng không biết phải làm sao. Càng ở bên, càng thương nhớ.



    “Khi còn nhỏ, em rất tin tưởng chị, rất lệ thuộc vào chị. Bây giờ, chị mong em tin chị, dựa vào chị. Liệu có còn kịp không?” Ngày đó Đồng Hoan tiễn Tiểu Hoàn về nhà, cô ấy đã nói một câu như thế với em ấy.



    Nóng lòng chiếm hữu chính là khởi đầu của sự mất mác. Đồng Hoan hiểu điều đó nhưng cô ấy vẫn không thể khống chế được cảm xúc của chính mình. Tình yêu của Đồng Hoan luôn rất cuồng nhiệt. Trên một khía cạnh nào đó, cô ấy “bội phục” Hạ Hựu Thanh, bội phục sự chịu đựng âm thầm của Hạ Hựu Thanh.



    Đồng Hoan đã sớm biết người Tiểu Hoàn yêu chính là chủ nhà của em ấy. Khi cô bé nhắc đến chủ nhà, ánh mắt của em ấy sẽ không giống lúc bình thường. Đồng Hoan ghen tị, ánh mắt như thế, cô ấy cũng đã từng có. Khi còn nhỏ, cô bé sẽ đi theo sau cô ấy, ngượng ngùng kêu. “Chị Hoan.”



    Cho đến sau này, ba mẹ Đồng Hoan hỏi cô có hối hận khi về nước không. Đồng Hoan không hối hận, tại sao cô lại hối hận, người con gái tốt như vậy, tại sao cô lại hối hận khi gặp lại em ấy. Cô chỉ hối hận mình đã từng rời xa em ấy, cô không ngờ lần chia xa này là cả một đời. Cả một đời cô sẽ không có em ấy lại lần nữa.



    Từ chỗ Hạ Hựu Thanh về, Tiểu Hoàn trở nên buồn bã. Đồng Hoan có thể cảm nhận được nỗi buồn của em ấy. Cô bé không khóc lóc, chỉ có điều vẻ mặt em ấy thiếu sức sống khiến ngưới khác lo sợ, tựa như Tiểu Hoàn đã đánh mất thứ gì đó trong tim. Đồng Hoan cảm thấy cô không phải là tình thánh, nếu Tiểu Hoàn cứ thế mà rời xa Hạ Hựu Thanh, đấy chính là chuyện cô ao ước.



    Những lần Đồng Hoan cao thượng không nhiều, một lần trong số đó chính là lúc cô đưa Tiểu Hoàn đến nhà tang lễ. Cô cũng không hiểu chính mình đang làm gì. Khi Tiểu Hoàn ôm cô ta, cô đã hiểu được đôi chút. Cô muốn Tiểu Hoàn hạnh phúc, tình thánh cũng chỉ đơn giản có thế. Đồng Hoan không ngờ rằng Hạ Hựu Thanh sẽ kêu cô dắt Tiểu Hoàn đi, thậm chí cô đã định là hai người bọn họ sẽ ở bên nhau. Quyết định đó rất khó khăn, khi Đồng Hoan đứng bên ngoài, cô vẫn không thể hạ quyết tâm. Lúc Hạ Hựu Thanh kêu cô dắt Tiểu Hoàn đi, cô không nói hai lời. Đồng Hoan không ưa tính ẩn nhẫn của Hạ Hựu Thanh, Tiểu Hoàn xứng đáng được yêu thương.



    Tiểu Hoàn chọn trường Đại học Bắc Kinh, Đồng Hoan biết cô bé đang trốn tránh hồi ức đau thương. Dường như Tiểu Hoàn thoáng chốc trở nên chín chắn, em ấy trầm tĩnh hơn nhiều, thậm chí cô bé không phản đối cô đụng chạm. Vào lúc Đồng Hoan nghĩ rằng cô có hy vọng thì Hạ Hựu Thanh xuất hiện. Cô ta xuất hiện, cả người Tiểu Hoàn đều vô cùng lo lắng, em ấy trở nên bất an. Hạ Hựu Thanh vẫn có thể tác động đến cảm xúc của em ấy.



    “Chị, chị luôn kể những chuyện khi chúng ta còn bé... Em cảm động nhưng mà em không nhớ gì cả...” Tiểu Hoàn nhanh chóng thẳng thắn bày tỏ với cô. Cô bé là thế, không cho cô bất kì cơ hội nào, tình cảm nhưng cũng rất “tuyệt tình”.



    “Chị cũng muốn lớn lên cùng em mà.” Đồng Hoan muốn trưởng thành bên cô bé biết bao.



    “Chị chỉ rời đi một chút.” Cô chỉ xa cách không lâu, tại sao Tiểu Hoàn không còn là của cô.



    Thật ra rất nhiều chuện điều là như thế, cho dù cố gắng cũng không ý nghĩa gì. Tình cảm cũng vậy, không thể miễn cưỡng, ngay cả ba mẹ cô cũng khuyên cô như thế.



    Kinh doanh lâu năm, trên người Đồng Hoan có một sự dẻo dai. Việc mà cô mong muốn, tác phong trước giờ của cô chính là cố gắng hết sức thúc đẩy. Sau khi cô bị Tiểu Hoàn từ chối, thậm chí cô đã suy nghĩ rất nhiều biện pháp. Khi cô đến dưới lầu kí túc xá của Tiểu Hoàn, vừa lúc gặp phải Hạ Hựu Thanh và Tiểu Hoàn. Hạ Hựu Thanh ôm em ấy, vành mắt em ấy liền ửng đỏ. Tuy rằng Tiểu Hoàn khóc nhưng toàn thân em ấy đều thả lỏng. Tiểu Hoàn thư thái như thế. Ở một khắc đó, Đồng Hoan tự thuyết phục chính mình. Rõ buồn cười, từ đầu đến cuối chỉ có một mình cô diễn, cô tự cho là mình yêu, rồi tự thuyết phục bản thân buông tay.



    Sau một khoảng thời gian dài, Đồng Hoan không gặp lại Tiểu Hoàn. Cô nói rằng công việc bận rộn, cũng không biết là để an ủi ai, chỉ có ba mẹ cô là thở dài thườn thượt. Đồng Hoan nghĩ, cô có thể buông bỏ cuộc tình kia thì cô cũng có thể từ bỏ Tiểu Hoàn. Cô chỉ cần chờ, chờ một ngày nắng đẹp, nói không chừng cô có thể vứt xuống. Ngày trời đẹp rất nhiều nhưng Đồng Hoan vẫn cứ nhớ thương.



    Không lâu sau, tin Hạ Hựu Thanh và Tiểu Hoàn sang Mĩ đính hôn truyền đến. Tiểu Hoàn hỏi cô có thời gian không, cô nói mình bận họp. Cứ như thế, cô đi lang thang trên đường phố nước Mĩ, dính một trận mưa to. Mưa tuôn như trút nước, Đồng Hoan bước vào một quán cà phê nhỏ hẹp, nếu như không có cơn mưa này, Đồng Hoan cũng sẽ không phát hiện ra quán cà phê này. Có một người đàn ông uể oải ngồi trước bệ, phía sau người đó có rất nhiều rượu. Kỳ quái, rõ ràng là quán cà phê, trên kệ lại bày nhiều rượu như vậy.



    Đồng Hoan gọi cà phê rồi ngồi bên cạnh cửa kính. Đường phố nhanh chóng không còn một ai, mưa mỗi lúc một lớn, không có dấu hiệu ngừng. Cô ngồi một lúc là nửa giờ, sau đó có tiếng chuông cửa vang lên đinh đinh, một cô gái ôm bản vẽ từ cửa bước vào. Cả người cô gái ướt đẫm nhưng cô ta vẫn ôm rất chặt bản vẽ trong lòng, tuy vậy bản vẽ vẫn bị thấm ướt chút ít. Cô gái ngồi bàn bên cạnh Đồng Hoan, cô ta là người Pháp, ánh mắt cô ta sáng lên khi nhìn thấy Đồng Hoan, cô gái dùng thứ tiếng Anh vụng về để chào hỏi Đồng Hoan. Dường như cô ấy muốn Đồng Hoan làm người mẫu cho mình.



    Cô không cần làm động tác gì, cô chỉ cần ngồi đó, giống như vừa rồi cô ngồi uống cà phê là được.



    Động tác của cô gái người Pháp rất nhanh, không đến một tiếng, dường như bức ảnh chân dung cô đã vẽ xong. Cô gái đưa bức ảnh cho Đồng Hoan xem, sau đó dùng tay làm ống nhòm ngó phía xa. Mưa ngoài trời đã tạnh, cây cối hiện ra một màu xanh biếc.



    “Cố gắng lên nha, cố gắng lên.” Cô gái Pháp nói một câu tiếng Pháp với Đồng Hoan.



    Dĩ nhiên Đồng Hoan nghe hiểu câu này, cô cuộn giấy vẽ, ra cửa. Thì ra tâm sự nặng nề và u uất của cô, ai cũng có thể nhìn thấy à.



    Chờ một ngày nắng đẹp hoặc là một ngày mưa.



    Để cô có thể buông xuống.



    Đồng Hoan cảm thấy cô có thể làm được.



    “Chị Hoan, không phải chị nói hết bận sẽ...”



    “Công việc có bao giờ hết.” Đồng Hoan trả lời Tiểu Hoàn. “Đừng lo cho chị.”



    Đồng Hoan cũng rất thích bức chân dung mà cô gái người Pháp vẽ cho cô, cô đóng khung và treo bức họa trên tường phòng khách. Lúc nào cô cũng có thể nhìn thấy, lúc nào nó cũng nhắc nhở cô, đừng sầu thảm như thế.



    Có đôi khi bạn cảm thấy cả đời mình sẽ không thể quên người đó. Đã từng trải qua đau khổ, bao giờ cũng đau đớn gấp bội. Đồng Hoan hi vọng cô không đau đớn quá lâu. Hai năm qua, Đồng Hoan luôn bay đến khắp nơi trên thế giới, vòng quanh trái đất. Có đôi khi cô sẽ ở trên hòn đảo nhỏ không tên xem người bản đại nuôi cá, có đôi lúc cô sẽ bay trên bầu trời quên luôn cả ngày tháng. Lặng nghe tiếng tuyết rơi vào mùa đông, tiếng ếch kêu mùa xuân, tiếng ve mùa hạ, cả tiếng gió thổi vào mùa thu. Cứ như vậy. Năm tháng cứ trôi qua như thế. Dài đằng đẳng.



    Đột nhiên có một ngày, một trận mưa lớn ập xuống, mưa rất lớn, khung tranh treo trên tường bị gió thổi rớt. Khung ảnh lồng kính rớt xuống vỡ toang thành nhiều mảnh, cách lớp thủy tinh cô nhìn bức họa chính mình, nó cũng vỡ tan như lòng cô vậy. Đồng Hoan thừa nhận cô là một người kém may mắn. Đêm đó mưa to gió lớn, cô đốt một đống lửa, vùi mình trên ghế sa lon.



    Có lẽ ngày mai sẽ rất mệt mỏi đây, mọi thứ trong nhà rối tung, hay là cứ gọi một người giúp việc theo giờ vậy. Đồng Hoan vẫn vô cùng lo lắng, người giúp việc theo giờ có thể dọn dẹp đống lộn xộn trong nhà cô nhưng trái tim vỡ tan của cô thì không ai dọn được. Cô suy nghĩ lung tung nhưng lại không biết mình nghĩ gì. Quả nhiên, người sắp bốn mươi đầu óc sẽ bắt đầu không minh mẫn.



    Hôm sau tỉnh giấc, cô bị tia nắng chíu vào mí mắt. Cô mở mắt ra, bên ngoài là một ngày nắng đẹp. Thật khó tưởng tượng, trời đẹp như vậy, đêm qua vừa trải qua biết bao dông gió. Đồng Hoan nhảy khỏi ghế salon, lửa trong lò đã tắt ngúm. Phòng khách đêm qua có vẻ lộn xộn, hôm nay nhìn lại cũng không có đến nổi như trong tưởng tượng.



    Đồng Hoan nhìn bức họa của mình vẫn vỡ vụn. Nhớ đến ý nghĩ không tốt đêm qua, Đồng Hoan tự cười mình, cô càng nghĩ càng buồn cười, cô cũng không biết tại sao. Bức họa nằm dưới ánh nắng mặt trời, dường nó có vẻ bớt nặng nề hơn. Mỉm cười, Đồng Hoan dùng mu bàn tay chậm lên mắt mình, dáng lưng cô cứng đờ.



    Khi vết thương tự lành, miệng vết thương sẽ ngứa.



    Tình yêu cũng vậy.



    Chị Hoan thấy thương quá nên mình không hide post. :]]
    Hẹn gặp lại mọi người ở bộ khác nhá
    Gxx Tài sản


  • The Following 16 Users Say Thank You to Gxx For This Useful Post:


  • Quyền viết bài

    • Bạn không thể đăng chủ đề mới
    • Bạn không thể gửi trả lời
    • Bạn không thể gửi đính kèm
    • Bạn không thể sửa bài
    •