+ Trả lời chủ đề
Trang 4 của 4 Đầu tiênĐầu tiên ... 234
Kết quả 31 đến 33 của 33
  1. #31
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    41
    Ngân lượng
    506
    Thanked: 249
    Chương 30: Trao đổi tín vật


    Mời Đọc (Click Here) :


    Tôi chống cằm, vừa cắn bánh bao vừa nhìn màn hình máy vi tính. Cuối tuần này chủ nhà mời tôi đi xem nhạc kịch, thật ra thì tôi xem qua nhạc kịch rồi, nếu như Hội diễn xuân cũng được tính là nhạc kịch. Trong máy tính, tôi có lưu vở nhạc kịch Carmen nổi tiếng. Thật đấy. Trước đây khi còn đi học, tôi luôn nhắc nhở bản thân phải theo đuổi một cuộc sống có chất lượng, phải thoát khỏi những thú vui tầm thường của nữ giới, thế nhưng khi bạn cùng phòng nhảy múa bài Quả Táo Nhỏ*, chân của tôi không kiềm được rung lên. Tôi đã sớm giác ngộ, thiên tính rất quan trọng, tuổi già của tôi chỉ có thể múa điệu múa các bà cụ ở quảng trường. Có điều là thân thể tôi không được nhịp nhàng cho lắm, đoán chừng khi tôi già, tôi chỉ có thể ngồi bên cạnh gõ nhịp, kêu vài tiếng. "Ha, ha, ha".



    *Một ca khúc hiện tượng của Trung Quốc với giai điệu bắt tai.




    Vì tránh ngày đó bản thân ăn nói vụng về, hỏi gì cũng không biết. Tôi quyết định nhanh chóng học kĩ những thứ quan trọng, đây là kĩ năng của mỗi sinh viên, ngoại trừ sinh viên Y (Bọn họ học gấp cũng là trước một tháng). Mấy ngày nay, khi có thời gian rảnh rỗi tôi đều xem nhạc kịch và nhạc thường thức. Tôi cảm giác chủ nhà mời tôi xem nhạc kịch, nhất định không chỉ đơn giản như vậy, chẳng lẽ chị ấy muốn xem thử chất lượng cuộc sống của tôi có thể hòa hợp được với chị ấy hay không? Khi tôi nói cho Sầm Sầm nghe (Tại sao tôi lại tìm Sầm Sầm?), Sầm Sầm cười một tiếng. "Chất lượng cuộc sống của cậu nhìn một cái là thấy, không đáng dùng cách phức tạp như vậy."



    "Vậy... cậu có cảm thấy chủ nhà cũng có... với mình..." Tôi không có thẹn thùng.



    Sầm Sầm nói ngay. "Cậu cảm thấy nếu cậu thích một cô gái, cậu sẽ mời cô ta xem nhạc kịch, sau đó xem cô ta ngủ gà ngủ gật chảy nước miếng?"



    "Mình cảm giác dường như cậu đang sỉ nhục mình."



    "Kỳ quái."



    "Chuyện gì?"



    "Bình thường cậu giác ngộ rất nhanh, tại sao cô nàng bạch phú mỹ này lại khiến cậu ảo tưởng như vậy?" Tiếp đó, Sầm Sầm gửi tới các loại biểu đồ.



    Tôi luôn luôn không xem biểu đồ phân tích của Sầm Sầm đưa, sắp xếp rất cụ thể. Tôi cảm giác bản thân chỉ thích hợp tự sát trước mặt cậy ấy.



    Tôi lại cắn bánh bao. Lúc này có tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, người đi vào là thực tập sinh. Trên tay em ấy còn cầm hộp cơm, động tác hơi ngập ngừng. "Tổ trưởng Triệu, buổi trưa nên ăn một chút cơm."



    "Ừm, cảm ơn nhé." Tôi vội vàng rút ví ra.



    Thực tập sinh xua xua hai tay. "Không, không cần...ừm... Tổ trưởng, em được nhận vào chính thức."



    "Vậy thì tốt rồi."



    "Nếu như không có chị động viên..."


    Hả? Có chuyện này? Tôi nhớ lại, à à đây là thực tập sinh khóc nhè hôm đó, cô bé này tên? Tôi nhanh chóng nhìn bảng tên trên ngực em ấy. "Em gái à, chị có làm gì đâu, chủ yếu là chính em..."


    "Tổ trưởng, chị cũng xem nhạc kịch ư?"



    "Ừm... có xem một chút..."



    Đôi mắt cô bé sáng rực lên, em ấy gật đầu.



    "Em học chuyên ngành gì?"



    "Âm nhạc."



    Vừa đúng lúc tâm lực tôi suy kiệt. Đây gọi là gì? Bóng liễu hoa tươi một thôn làng*. Cảm ơn Thượng Đế đã ném cho tôi một cái hôn gió. Hôm sau, cô bé mang đến cho tôi rất nhiều ghi chép thời đi học, nhìn những thứ này được ghi chú đầy đủ các kiến thức thường thức nhất, tôi nhớ là mình cũng không tệ đến như vậy đâu.



    *Trích từ bài thơ Du Sơn Tây Thôn. Ngụ ý ở nơi tận cùng tìm được lối thoát.




    Cô bé vẫn phải có năng lực, doanh nghiệp hướng đến thị trường nước ngoài như công ty chúng tôi rất ít khi tuyển sinh viên nghệ thuật. Tôi nói chuyện với em ấy một hồi, tư tưởng của em ấy không khác với nhóm tốt nghiệp khóa này là mấy. Em ấy muốn ở lại thành phố này nhưng không tìm được công việc phù hợp, cho nên em ấy đành đi làm nhân viên kinh doanh. Cô bé le lưỡi. "Hôm đó trong phòng nghỉ ngơi, nếu không gặp được Tổ trưởng thì em đã từ bỏ rồi..."



    "Không phải đâu..." Bây giờ, tố chất tâm lý của sinh viên kém như vậy?



    "Nhất định là lúc đó trong lòng em tích tụ đến giới hạn. Thật ra bây giờ em nghĩ lại, chẵng qua chỉ là chuyện nhỏ." Cô bé nói.



    "Em nghĩ thông là được rồi." Chẳng qua tôi rất khâm phục cô bé này. Nếu là tôi, dù thế nào tôi cũng không dám nói ra ý niệm từ chức.



    Một tuần này trải qua hết sức chậm chạp. Trừ khi làm việc, tôi thường ngâm nga vài câu nhạc kịch. Hát hát, cũng không tính là thích nhưng tôi không còn bài xích như trước nữa. Quả nhiên, năng lực thích ứng của tôi rất mạnh đó nha.



    "Em chuẩn bị xong chưa?" Hiện tại trời dần lạnh lên, phong cách thời trang của chủ nhà càng thêm bắt mắt. Tôi yêu thích cách ăn mặc của chị ấy, có lẽ con gái đều thích phụ nữ ăn mặc đơn giản, nhẹ nhàng khoan thai. Chủ nhà mặc áo sơ mi màu nghệ đóng thùng với quần dài, chân mang một đôi giày không theo qui tắc nào nhưng trái lại nó càng phong cách hơn. Chị ấy không trang điểm, chỉ đánh phấn nhẹ..



    Tôi đã từng nghĩ rằng chủ nhà đã ở trong quân đội. Dáng đi của chị ấy quá chuẩn, sống lưng rất thẳng, bất luận là chị ấy mang dép lê hay là giày cao gót.



    "Em đang nhìn gì?" Khi chờ đèn giao thông, chủ nhà nghiêng mặt nhìn tôi.



    "Dạ..." Tôi vội vàng thu hồi ánh mắt tỏa nhiệt của mình.



    Chủ nhà mở chai nước đưa cho tôi. "Đói bụng không? Chút nữa chúng ta ăn cơm trước nhé."



    "Được." Tôi nhấp một ngụm nước.



    Chủ nhà chọn nhà hàng Pháp bên cạnh nhà hát. Chị ấy đi vào hết sức "quen việc dễ làm", tựa hồ chị ấy rất thường đến. Người phục vụ tóc vàng mắt xanh đưa tới hai quyển thực đơn, tôi nhận lấy, chủ nhà cầm thực đơn trao đổi với tôi. Quyển thực đơn của tôi là tiếng Trung, tôi nghiêng đầu nhìn chị ấy, quyển của chị ấy là tiếng Pháp. "Em chọn trước đi."



    "Em rất ít khi ăn mấy món này." Tôi và Tề Tiêu đi vài lần, ăn ngon thì có ngon nhưng quá đắt, không kinh tế chút nào. Sau đó, tôi nhận được tiền lương thì đi ăn Ma Lạt Thang xem như xong một bữa. "Hay là chị Hựu Thanh gọi đi."


    *Một món ăn bình dân, [nhìn hình ta thấy] giống món lẩu cay với nguyên liệu tự chọn, đa dạng.



    Chủ nhà mỉm cười, chị ấy nói vài câu tiếng Pháp với người phục vụ. Người đó cũng rất cung kính, đứng bên cạnh ghi nhớ. Không biết có phải do tâm tính hay không, tôi cảm thấy nhân viên phục vụ ở nhà hàng Pháp này vô cùng thân thiết. Trước đây, khi tôi đi với Tề Tiêu, phục vụ đều có vẻ ngoài cười nhưng trong không cười.

    "Chị cũng không thường ăn." Chủ nhà nói. "Chú trọng quá nhiều."



    "Dạ?"



    "Hôm nay trang phục của em rất đẹp, chị cảm thấy em rất hợp với vẻ lãng mạn của nước Pháp." Chủ nhà mỉm cười. "Sau đó, chị tự làm chủ luôn."



    Đều là bạch phú mĩ, tôi bằng lòng tự sát trước mặt chủ nhà.



    Chủ nhà ăn gì đều nhai chậm nuốt kĩ, ăn cơm Tây càng thêm nhẹ nhàng. Động tác của chị ấy tự nhiên, không chút câu nệ nào. Có đôi khi đang ăn, chị ấy sẽ nghiêng đầu hỏi tôi món ăn ngon hay không.



    Ăn nửa chừng, tay violon tiến đến trước mặt chúng tôi, anh ta đầy nhiệt huyết kéo bản lla. Chủ nhà cũng ngừng lại, đợi đến khi tay violon kéo xong. Anh ta cúi đầu chào, nói với chủ nhà vài câu gì đó, chị ấy đưa mắt nhìn tôi, đáp lại bằng vài câu tiếng Pháp. Tiếp đó, tay violon nhìn tôi cười.



    Khi tính tiền, tôi giành cầm lấy hóa đơn từ người phục vụ trước chủ nhà. Dãy tiếng Pháp tôi nhìn không hiểu, nhưng tôi liếc nhìn con số phía dưới, OM... trong lòng tôi hít một hơi khí lạnh. Hà, bữa cơm này bằng ba tháng tiền lương của tôi đấy. Dù vậy tôi vẫn móc ra hai cái thẻ (cà một cái không đủ). Mấy tháng nay, tôi luôn sống cuộc sống "người già", quán ăn đêm không đi, dù có đi tôi cũng không ngồi lâu, "đồ ăn" tiết kiệm đến mức chỉ bằng một bữa cơm tối của người ta. Một mình tôi sa vào bao la mờ mịt.



    "Ban nãy..." Nhớ đến vừa rồi tay violon tươi cười, tôi hỏi chủ nhà.



    "Ban nãy hửm..." Rời khỏi nhà hàng, chủ nhà mỉm cười. "Anh ta khen em rất xinh đẹp."



    "Không đâu, em cảm giác anh ta khen chị."



    "Đích thực là khen."



    "Khen chị xinh đẹp đúng không?"



    "Cũng không phải." Chủ nhà cười cười. "Chúng ta đi xem kịch thôi."



    Vở kịch thứ bảy khá kinh điển , cũng may là mấy hôm trước tôi đã xem vở này trên web rồi. Nếu chủ nhà thảo luận gì, tôi nhất định có thể đáp lại. Thượng Đế ném cho tôi nụ hôn gió thứ hai.



    Chẳng qua cảm giác xem kịch trên máy vi tính và xem kịch tại nhà hát rất khác biệt. Chủ nhà xem rất chăm chú, khi tiếng ca của bài cất lên, dường như chị ấy còn lộ vẻ xúc động. Từ nhà hát đi ra, có người gọi chủ nhà, người đó gọi chủ nhà là rhsia ấy nhỉ?



    Đối phương không phải người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, thoạt nhìn hẳn là người Trung Quốc. Anh ta nói bằng thứ tiếng Anh chẳng đâu vào đâu, dường như anh ta muốn bắt chuyện làm quen chủ nhà. Hình như anh ta có duyên gặp chị ấy một lần ở trường đại học nào đó.



    Một câu diễn đạt lẫn lộn cả tiếng Trung và tiếng Anh, đối phương còn có vẻ rất tự hào, sau đó anh ta nhìn tôi giải thích. "Ôi sorry, ở nước ngoài lâu quá, Hạ, cậu hiểu chứ... cậu cũng biết cảm giác đó."



    "Nếu không có việc gì, tôi và bạn phải đi trước rồi."



    "Hạ, tôi có việc muốn nhờ cậu..."



    "Tôi đã không làm việc đó nữa rồi." Chủ nhà uyển chuyển từ chối.



    Dường như đối phương không chịu bỏ cuộc, anh ta muốn xin số điện thoại của chủ nhà. Cho đến khi bạn gái anh ta đi ra, anh ta mới lưu luyến nói tạm biệt.



    Làm gì? Rhsia?



    Ngồi trong xe, chủ nhà có vẻ trầm lặng, có lẽ chị nhìn thấu những nghi ngờ trong lòng tôi. Dù sao tôi vẫn cảm thấy chủ nhà có tâm sự gì đó, chuyện này có liên quan đến phản ứng của chị ấy ngày hôm đó không?



    Sắc trời dần tối, bên ngoài gió lạnh rít gào. Chủ nhà vươn tay, dường như chị ấy muốn lấy nước suối, tôi nhanh chóng mở nắp chai nước rồi đưa cho chị ấy.



    "Cảm ơn." Chủ nhà rũ mi mắt nhưng chị ấy vẫn giữ phong độ tốt.



    "Không có gì."



    Uống một ngụm nước, chủ nhà từ từ khôi phục lại bình thường. Đèn xanh nhảy, chị ấy xoay tay lái, xe chậm chạp chạy ra ngoài.



    Về đến nhà, tôi mở ra khung chat weibo của Thủy Khôi Tỉ. Tôi suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng gửi đi vài từ tiếng Anh. "Rhsia."



    Thủy Khôi Tỉ trả lời rất nhanh. "Đã biết?"



    "Chị Hựu Thanh học Tiến sĩ ở nước ngoài đúng không?" Tôi nghe người kia nhắc đến trường đại học nước ngoài.



    "Cậu ấy nghỉ học."



    "Tại sao?"



    Thủy Khôi Tỉ gửi qua một icon mỉm cười.



    Tôi suy đoán, nguyên nhân chủ nhà nghỉ học có phải chính là tâm sự tích tụ trong lòng chị ấy không?



    Hôm sau là chủ nhật. Chủ nhà gọi tôi cùng ăn sáng, chị ấy mua cháo. "Hôm qua, tinh thần chị không tốt, không hù em sợ chứ?"



    "Đâu có." Tôi vội lắc đầu.



    Dường như chủ nhà đã khôi phục, chị ấy mỉm cười, đưa lọ mứt phúc bồn tử cho tôi. Năm mới sắp đến, chị ấy hỏi tôi có dự định gì không.



    "Hạng mục Florida có tiến triển, đoán chừng em phải bận đến gần nghỉ tết."



    "Tết âm lịch em có về nhà không?"



    "Không về."



    "Trùng hợp, chị cũng không về."



    "Tốt tốt, chúng ta có thể cùng nhau." Rơi lệ, tôi lại có thể trải qua Tết âm lịch cùng với chủ nhà.



    Ăn bữa sáng xong, chủ nhà tiễn tôi đến cửa, chị ấy vỗ về đầu tôi. "Có mang theo không?"



    Đều tại tôi lắm miệng, hai ngày trước tôi vừa ý một chiếc lắc tay trên mạng, thế là đặt hàng. Tôi nói ngay lúc đó với chủ nhà, tôi định dùng nó làm quà đáp lễ cho chị ấy. Tối hôm qua, chị ấy cũng nhắc đến nó, điều này khiến tôi xấu hổ, một bữa cơm tối của người ta bằng ba tháng lương của tôi, bây giờ tôi... không dám lấy nó ra.



    Động tác của tôi ngượng ngịu, xấu hổ, lấy nó ra từ túi quần.



    "Đây..." Chủ nhà đưa ra cổ tay trắng nõn, mãnh khảnh.



    Điều này làm tôi nhớ đến lúc trước, tôi gặp chủ nhà ở hành lang, chị ấy tự tay đeo lắc tay cho tôi. Tôi mở hộp gấm ra, cẩn thận từng li từng tí cài chốt cho chủ nhà. Da của chị ấy thật đẹp, mịn màng và mềm mại.



    "Em biết hôm đó tay violon nói gì không?" Đột nhiên chủ nhà đề cập đến chuyện này.



    "Anh ta khen em xinh đẹp."



    Chủ nhà vừa cười vừa lắc đầu. "Anh ta hỏi chị, cô gái xinh đẹp đối diện có phải bạn gái chị không."



    Ôi tôi đỏ mặt, xấu hổ.



    "Bữa trưa ăn cơm cùng nhau." Chủ nhà nói.



    "Dạ?"



    "Ngoan, không phải em có vài tài liệu cần xử lý ư?"



    "Ừm, vậy em về..." Đóng cửa. Mẹ ơi, tôi sắp quỳ xuống, bụm mặt đến nơi rồi.



    Vẻ mặt chủ nhà khi nói chuyện... thật khiến người khác hít thở không thông...



    Không được, tôi phải lướt web trang sức, tôi muốn được khen ngợi. Lúc ta mở ra trang web, nhìn alipay của tôi. Ô? Ta phát hiện một khoản chuyển khoản của chủ nhà. Chị ấy chuyển cho tôi tiền bữa ăn tối hôm qua. "Cảm ơn lắc tay của em, chị rất thích."







    Thanks NanKham, phuonglam, RoyalFamily, sky0fy0u
    Sửa lần cuối bởi Gxx; 01-03-18 lúc 07:25 AM.
    Gxx Tài sản


  2. The Following 4 Users Say Thank You to Gxx For This Useful Post:


  3. #32
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    41
    Ngân lượng
    506
    Thanked: 249
    Chương 31: Đón năm mới cùng nhau


    Mời Đọc (Click Here) :


    Thành phố Thượng Hải hiếm khi có tuyết rơi, năm nay cũng không ngoại lệ.



    "Một năm lại một năm, thời gian trôi qua thật nhanh quá đi." Tiểu Giản rót ly cà phê, ngáp thêm một cái.



    Tôi gắp viên đường bỏ vào ly giấy, nó quay vài vòng liền biến mất. "Đúng vậy ha..."



    Lúc này, Tiểu Nguyên cũng bước vào, anh lấy ly giấy trong ngăn kéo ra. "Tiến độ như thế nào?"



    Trong khoảng thời gian này, khối lượng công việc rất lớn, tôi vừa phải kiểm tra đánh giá, vừa phải tổng kết cuối năm, còn phải chuẩn bị kế hoạch đầu năm. Chỉ tính hội họp, một ngày ba cuộc họp liên tiếp, ngắn thì nửa tiếng, dài thì vài giờ.



    "Phía công trình, em còn phải xuống sắp xếp." Tôi nói, nhường chỗ ngồi cho Tiểu Nguyên.



    "Hiểu rõ." Tiểu Nguyên quay đầu nhìn Tiểu Giản. "Mấy giờ sếp xuống máy bay?"



    Ánh mắt Tiểu Giản mờ mịt, bất thình lình chị ấy đứng bật dậy. "Tiêu rồi, sáng nay sếp bay về."



    Tiểu Nguyên giơ tay nhìn đồng hồ. "Tuyệt, em vứt sếp ở sân bay luôn rồi."



    "Tiểu Hoàn, em mở cuộc họp giúp chị, chị đi đón sếp trước." Tiểu Giản vội vàng lấy điện thoại ra, cả tài liệu và cà phê đều ném cho tôi.



    "Ê này..." Tiểu Giản không đợi tôi kêu, chị ấy mang giày cao gót vào, "cọc cọc cọc" đá tung cửa.



    Chịu đựng suốt đêm, khó khăn lắm tôi mới dành ra được một bữa trưa. Vốn tôi định ăn cơm với chủ nhà, xem ra lại lỡ hẹn. Từ lần trước chủ nhà mời tôi ăn cơm, xem nhạc kịch, tôi thường xuyên mời chị ấy đến nhà ăn cơm. Do cả hai thường xuyên qua lại, tủ bát của tôi chứa rất nhiều dụng cụ làm bếp của chủ nhà, còn tủ lạnh của chị ấy đựng không ít thịt, tương, dấm.



    "Xem ra sau này mình không thể tùy tiện mở tủ quần áo của Tiểu Hoàn rồi." A Hiểu gửi tin. "Bây giờ hai người ăn chung, tiếp theo đó sẽ có đồ cá nhân lẫn lộn vào."



    Trước kia là bốn người trong nhóm, sau này Sầm Sầm đuổi A Hiểu ra, A Hiểu lại tạo một nhóm, mời Lục lộc Bỉ với tôi vào.



    "Đồ cá nhân gì chứ?" Lục Lộc Bỉ cũng gửi tin. "Triệu Hoàn, cậu cứ như vậy sẽ rất nguy hiểm đó."



    Tiếp đó, Lục Lộc Bỉ lại tìm tôi nói chuyện riêng. "Tiểu Hoàn, cậu cứ như vậy sẽ nguy hiểm lắm đó."



    "Mình biết."



    "Chuyện quan trọng phải nói nhiều lần mới có tác dụng cảnh báo." Lục Lộc Bỉ trả lời. "Mình cảm thấy chủ nhà cậu không đáng tin cậy."



    Tôi gửi một icon liếc mắt.



    "Mình biết mình không đáng tin cậy, cậu cũng biết mình không đáng tin, vậy thì không nguy hiểm." Lục Lộc Bỉ hiếm thấy đứng đắn. "Chủ nhà cậu không đáng tin, cậu không biết chị ta không đáng tin, như vậy mới gọi là nguy hiểm."



    "Cậu đang đọc vè* đó hả?"



    *Nói có vần, có điệu.




    "Mình nói nghiêm túc..."


    "Đừng lo..." Tôi còn chưa gõ xong, Lục Lộc Bỉ đã lộ rõ bản chất gian xảo.



    "Cậu chọn mình mới không ngỡ ngàng khi bị tổn thương."



    "Ê ê Triệu Hoàn? Triệu Hoàn? Cậu thấy tin nhắn của mình không?"



    "Ẩn mình? Này?"



    Quả nhiên, không trả lời vài câu, Lục Lộc Bỉ lại tiếp tục tự biên tự diễn.



    Mấy hôm nay tôi vô cùng bận rộn, không thể ăn một bữa ngon lành với chủ nhà. Sau khi chỉnh lý xong tài liệu cùa Tiểu Giản, tôi nhắn tin cho chủ nhà. "Chị Hựu Thanh, thật xin lỗi [chấp hai tay]*, em vẫn chưa xong việc [đáng thương]*..."



    *Icon



    Tôi gửi liên tiếp vài cái icon đáng thương.



    Chủ nhà trả lời rất nhanh. "Vậy buổi trưa em ăn gì?"



    "Ngăn kéo của em còn một ly mì ăn liền."



    "Cứ ăn mì suốt sẽ không tốt cho cơ thể." Chủ nhà trả lời. "Hôm nay, chị mới học vài món, em có muốn nếm thử không?"



    .... Em chọn ăn mì. "Được."



    "Em không thích hửm?"



    "Đâu có đâu."



    "Em không có gửi icon."



    Tôi nhanh chóng gửi icon "vui mừng": "Sắp được ăn thức ăn của chị xinh đẹp [icon khỉ tinh nghịch]."



    Chủ nhà gửi icon mỉm cười. "Ngoan, làm việc đi, chờ chị đến."



    Nếu không phải tôi nhìn thấy tận mắt dáng vẻ chủ nhà nghiêm túc nấu ăn, tôi nhất định sẽ nghi ngờ chị ấy nấu "than đen xào than đen" là cố ý đầu độc tôi. Tuy rằng thành quả hỏng bét nhưng xét thái độ đoan chánh của chủ nhà, tôi cũng không thể đả kích tinh thần tích cực của chị ấy.



    Tan họp đã là hơn một giờ trưa. Tôi mở điện thoại xem thì nhìn thấy tinh nhắn của chủ nhà.



    "Chị chờ em ở tiệm cà phê dưới lầu công ty em."


    Đã nửa tiếng kể từ khi tin nhắn đến. Ta lập tức gọi cho chủ nhà: "Chị Hựu Thanh, em xuống ngay."



    "Ừm, chị gọi cho em đĩa thịt bò bít tết, em đến thẳng phòng ăn đi."



    "Hả?"



    "Sao?" Chủ nhà cười khẽ. "Em thật sự muốn ăn thức ăn chị làm?"



    "Dạ... Thức ăn chị gọi, chị nấu, em đều thích." May là chủ nhà không đứng trước mặt tôi, chị ấy không thấy được tôi mặt đỏ tai hồng.



    Thật là! Mở mồm là lời nói đều chứa đựng tình cảm, phải thay đổi.



    Chủ nhà bật cười. "Xạo sự."



    "Muốn chị đến đón em không?" Chủ nhà tiếp tục nói.



    "Không cần, mấy bước là đến."



    "Được, chị chờ em ở cửa."



    "Bên ngoài hơi lạnh, chị chờ em ở bên trong đi."



    "Đúng là hơi lạnh, cho nên em phải xuống nhanh một chút."



    Cúp điện thoại, tôi vội bước nhanh ra khỏi công ty. Vào thang máy, tôi đi ra khỏi đại sảnh, bên ngoài quả thật có chút lạnh. Không biết tại sao, trong lòng tôi ấm áp dễ chịu, gió thổi không lạnh, khí lạnh không sợ. Loại cảm giác này tựa như... tựa như lúc còn ở bên Tề Tiêu. Đôi khi, Tề Tiêu sẽ đợi tôi dưới lầu, chờ tôi cùng ăn cơm hoặc đón tôi tan ca.



    "Ở đây." Tôi vừa qua đường đã bị kéo đi.



    Trên người đối phương có mùi đàn hương, là chủ nhà. Chị ấy dùng khăn quàng cổ che trên đầu tôi, còn chà xát lỗ tai tôi. "Sao em lại mặc ít như vậy?"



    "Hôm qua còn chưa có lạnh, không ngờ hôm nay nhiệt độ lại hạ xuống."



    "Em lại tăng ca?"



    "Cuối năm khá bận rộn."



    Vào nhà hàng, phục vụ dọn món chính lên rất nhanh.



    "Chị Hựu Thanh, chị ăn rồi?"



    "Ăn rồi."



    "Chị chờ em suốt ở tiệm cà phê à?"



    Chủ nhà chớp mắt. "Cũng không phải. Tủ sách của tiệm cà phê có quyển chị thích, chị đang đọc thì em điện thoại."



    "Sách gì vậy?"



    "Em ăn trước đi, ăn xong tiếp tục nói chuyện." Chủ nhà dời chủ đề, lại rót một chút vang đỏ cho tôi.



    Tôi gật đầu, chủ nhà lại giơ tay vuốt vuốt đầu tôi. "Ngoan."



    Nuốt xong miếng thịt bò trong miệng, tôi mới mở lời. "Chị Hựu Thanh, sao chị cứ sờ em như sờ Đạo Đạo vậy chứ?"



    "Ừ... không nói rõ được." Chủ nhà nói. "Cảm giác em như động vật nhỏ, có điểm dễ thương."


    Cái mặt dày của tôi không khỏi đỏ lên. Vậy em có thể vùi trong ngực chị giống như Đạo Đạo không?



    "Chủ nhật có thời gian không?" Chủ nhà nói. "Tết sắp đến, mình cùng nhau đi mua đồ tết đi."



    "Chị, công ty chị phát quà tết là gì?"



    "Cái này chị cũng không để ý, tất cả đều cho biên tập." Chủ nhà nói. "Hình như là thịt muối khô, cá khô gì đó."



    "Em thích thịt muối khô."



    "Vậy hai ngày nữa, chị và em đi lãnh quà tết."



    "Được, được."



    Công ty bọn tôi cũng có phát quà tết. Chỉ có điều ở công ty chúng tôi, quà tết là để bù đắp cho tiền thưởng cuối năm thật sự. Ví dụ như năm ngoái: "Mọi người cũng biết, tình hình công ty rất khó khăn, tôi cũng biết mọi người mong một năm mới tốt làn. Tôi đặc biệt móc tiền túi mua cho mọi ngưởi, chúc mọi người một năm vui vẻ, may mắn, thắng lợi."



    Giám đốc tặng cho mỗi nhân viên mười mấy chùm pháo.



    Lúc đó tôi cầm mười mấy chùm pháo, tôi suy nghĩ nếu bây giờ tôi nghỉ việc, có thể dùng nó cho nổ tung sếp và bên Phong Điền.



    "Năm nay, lợi nhuận công ty có chuyển biến tốt, lần họp này là tôi muốn khen ngợi mọi người một phen." Giám đốc cầm ấm trà của ông ấy, hớp một ngụm.



    Sau khi nói vài câu khách sáo, cuối cùng Giám đốc cũng đề cập đến chuyện thưởng cuối năm. Nhắc đến việc này, tôi có thể cảm nhận được lưng của mọi người thật thẳng, bọn họ chỉ tiếc không thể làm cho sếp cảm nhận được tinh thần "vì công ty dâng hiến năm mươi năm nữa." của mình.



    "Một năm nay ấy à, mọi người biểu hiện rất tốt, trừ đồng chí cá biệt hơi quá xúc động ra." Sếp nói xong còn liếc nhìn tôi một cái.



    Đại trượng phụ, co được dãn được. Tôi rụt cổ, bày ra vẻ mặt vô cùng đau đớn, ân hận. Tôi sai rồi, tôi không nên gạt rớt tóc giả của sếp, tôi không nên chống đối với tiền.



    "Phấn đấu gian nan một năm, thưởng cuối năm phải có, dùng tiền tài để khích lệ mọi người nha." Sếp nói: "Thưởng cuối năm là tôi dựa vào công trạng của mọi người, người nào cố gắng bao nhiêu thì tôi thưởng bấy nhiêu, có ý kiến gì không?"



    "Không có." Ai cầm tiền, người đó là đại gia, không có ý kiến.



    "Tốt lắm, sau khi tan họp mọi người đến phòng nhân sự lãnh tiền thưởng cuối năm."



    "Tạ chủ long ân."



    Công ty tôi thuộc dạng thưởng gấp đôi lương. Năm ngoái hơi đặc biệt, công ty trong giai đoạn chuyển giao, giám đốc chỉ thưởng cho cấp quản lý. Năm sau tôi mới thăng chức, tất nhiên là không có thưởng cuối năm.



    "Tiểu Giản, bao của chị nhìn dày quá nha." Tôi nhìn bao lì xì của Tiểu Giản.



    Tiểu Giản mặt mày hớn hở, còn ước chừng. "Có đâu, có đâu."



    Chờ đến khi chị ấy mở bao lì xì, khuôn mặt tươi cười lập tức đông cứng lại. "Cái gì đây?"



    "Tiền."



    "Chị không nói tiền."



    "Thẻ?" Tôi lật lên xem. "Lẽ nào sếp gửi kèm thẻ mở cửa phòng trong bao lì xì ư?"


    *Ý nói đến thẻ mở cửa của khách sạn.


    "Cút xéo." Tiểu Giản giành lại tấm thẻ. "Thẻ kiểm tra sức khỏe??"



    "Kiểm tra sức khỏe?" Tôi bật cười.



    Tiểu Giản phẫn hận giành lấy bao lì xì của tôi,không khách khí chút nào "xoẹt xoẹt" xé bao lì xì của tôi. "Ha ha, chết mất, cái gì đây?"



    Tôi kề sát vào nhìn, Tiểu Giản rút ra một tờ danh thiếp từ trong bao lì xì của tôi, trên đó in một ông lão mặc áo dài trắng, phía dưới ông ấy có in một hàng tiêu đề, chuyên gia tâm thần học nổi tiếng thế giới.



    Tiểu Giản lấy điện thoại di động ra, tra tên ông ấy trên web, vô cùng sung sướng đọc ra. "Chuyên điều trị là giảm áp lực tinh thần cho người lao động trí thức ở thành phố, áp dụng phương pháp châm cứu bí thuật cổ truyền,..."



    "Đủ rồi đó."



    "Tiểu Nguyên, cho em xem với, của anh là cái gì thế?" Tiểu Giản nhìn Tiểu Nguyên đứng bên cạnh.



    "... Các em cần không?" Vẻ mặt tiểu Nguyên đầy hắc tuyến, anh ấy rút ra một cái thẻ.



    Thẻ màu vàng kim, trên đó có hình ảnh hai người kề bên nhau. "Câu lạc bộ hẹn hò công sở."



    "M*... Tại sao lại có ông chủ kiểu như vậy chứ, nghi ngờ đầu óc Tiểu Hoàn có vấn đề, còn chê chúng ta không có người yêu..." Tiểu Giản nói.



    "Sếp cũng rất quan tâm thận của chị."



    "Cái gì?"



    "Trong bao lì xì của chị còn có một tờ phòng khám bệnh chuyên khoa thận."



    Tiểu Giản che thận của mình, bày ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi. "Em nói xem, có phải là sếp đang ra ám hiệu gì đó với chị không?"



    "Giàu mạnh, dân chủ, văn minh, hài hòa."



    Lại hai ngày trôi qua, chủ nhà dẫn tôi đến cơ quan của chị ấy lãnh quà tết, trên đường đi chúng tôi còn gặp biên tập của chị ấy. "Hiếm thấy nha, tự mình đến nhận quà tết cơ đấy."



    "Các cô có lái xe không? Quà tết lần này hơi nhiều." Lúc không hối thúc bản thảo, chị biên tập thật nhã nhặn.



    "Có."



    Khi chủ nhà dẫn tôi đến kho, đúng lúc có hai người đàn ông trung niên đang dở hàng, có vẻ họ là đồng nghiệp của chị ấy. "Hựu Thanh, em đến rồi à. Phần của em đây. Ô, ái chà? Anh chưa từng gặp cô bé này nha, người nhà em?"



    Chủ nhà vừa nhìn tôi, vừa mỉm cười. "Ừm, người nhà."






    Thanks NanKham
    Gxx Tài sản


  4. The Following 3 Users Say Thank You to Gxx For This Useful Post:


  5. #33
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    41
    Ngân lượng
    506
    Thanked: 249
    Chương 32: Gút mắc


    Mời Đọc (Click Here) :


    "Chị Hựu Thanh, công ty chị phát quà tết nhiều thật đó." Tôi phụ chủ nhà khiêng thùng giấy lớn. "Phúc lợi thật tốt."



    "Chị cũng không ngờ nhiều như vậy." Chủ nhà đón lấy thùng giấy trong tay tôi bỏ vào cốp xe.



    Không thể nào ăn hết nổi, nhìn sơ cũng năm, sáu thùng giấy.



    "Chị Hựu Thanh, em cảm thấy là chị không cần sắm đồ tết đâu." Tôi phân tích. "Đống này đừng nói là ăn tết, đoán chừng chị có thể ăn được đến rằm tháng giêng."



    "Ừm, đúng vậy. Trước kia, chị thấy một mình ăn không hết cho nên chị cho biên tập luôn." Chủ nhà giải thích, đón lấy hộp nhỏ trong tay tôi.



    Chủ nhà chạm vào ngón tay của tôi, hơi lạnh.



    "Bây giờ tốt rồi, hai người chúng ta không lo đồ ăn bị hư." Chủ nhà cười cười.



    "Dạ... hai người ăn, ăn sẽ nhanh hơn."



    "Bữa cơm đoàn viên năm nay phải nhờ cậy đầu bếp rồi."



    "Em chỉ biết làm vài món ăn gia đình thôi."



    Chủ nhà nháy mắt. "Đủ rồi."



    Món ăn gia đình, Gia đình.



    Ăn cơm tối với chủ nhà xong, tôi quay về công ty làm ca tối. Mấy ngày nay, chủ nhà cũng gửi vài tài liệu và báo biểu cho tôi xem.



    Tăng ca còn có Tiểu Nguyên, Tiểu Giản, Giám đốc cũng ngồi uống trà, xem tài liệu trong văn phòng. Đến khi tôi giải quyết xong văn kiện trong tay, nhìn đồng hồ phía bên phải, quả nhiên đã ba bốn giờ sáng. Tôi gỡ mắt kính ra, lười biếng vươn vai. Tôi vừa cầm ly lên đã thấy Tiểu Giản bước vào.



    "Làm đến đâu rồi?" Nói xong, Tiểu Giản đưa nước ấm trên tay cho tôi.



    "Một nửa." Tôi nhận lấy ly giấy, nhấp một ngụm. "Sáng mai, em định đi công trường một chuyến."



    "Đi công trường à..." Tiểu Giản cầm tài liệu rồi nhìn tôi. "Vậy em đi ngủ đi, đến lúc đó chị gọi em."



    "Tốt, có việc gì thì gọi em."



    Công ty có bố trí nơi nghỉ ngơi cho nhân viên nhưng muốn đến đó phải mất gần hai chục phút, chi bằng nằm trên ghế sofa. Tôi lấy chăn mỏng ra, vùi mình trên ghế. Khi buồn ngủ, chỉ cần được ngủ khoảng mười phút là có thể bổ sung thể lực vô cùng. Nói đến thể lực của tôi cũng nhờ công tác mấy năm nay rèn luyện mà ra.



    "Tiểu Hoàn?" Tiểu Giản vỗ vỗ bả vai tôi. "Sếp gọi bọn mình đi họp, em dậy rửa mặt đi."



    "Ừ, được." Thời gian ngủ quá ngắn, có cảm giác như vừa nhắm mắt lại mở mắt ra. Thật sự là tôi phải lôi tinh thần lúc thi tốt nghiệp trung học ra để ứng phó với công việc mấy năm nay.



    Cuộc họp kéo dải, Giám đốc tổng kết hạng mục bang Florida. Đợi đến khi cuộc họp kết thúc, trời đã hừng sáng rồi.



    "Này Tiểu Triệu, qua đây ăn sáng rồi hãy đi công trường." Giám đốc vẫy tay với tôi, ông ấy vừa gọi thức ăn bên ngoài.



    "Không được, e rằng đụng phải giờ cao điểm buổi sáng."



    "Được, vậy cô qua đối diện mua bánh bao đi, cửa hàng đó chắc hẳn mở cửa rồi."



    Vào mùa đông, cắn một ngụm bánh bao nóng hổi, hút thêm một hớp sữa đậu nành thơm ngào ngạt, cả người cảm giác ấm áp, dễ chịu. Sau khi ăn xong, tôi ngồi vào ghế lái, xe này là xe của công ty, công trình hơi xa ở ngoại thành.



    Đến khu vực ngoại thành, đường sá không còn đẹp nữa. Con đường này thường xuyên có xe trọng tải lớn vận chuyển hàng hóa chạy qua, đường sá bị chèn nên chia năm xẻ bảy, đất đá bay tứ tung. Hơn nửa giờ chịu đựng cực hình, tôi mới đến được công trường. Gần đây, tiến độ của công trình hơi chậm, đại khái là sắp đến Tết rồi, công nhân không có tinh thần.



    "Không cần lo, tối nay chúng tôi sẽ đẩy nhanh tiến độ..."



    Tôi đội nón bảo hiểm, thảo luận với nhóm thi công địa phương. "Ô, đằng trước là..."



    "Phía trước hả, không phải người của chúng ta. Hôm qua tôi có hỏi thăm, bọn họ nói là giam công ấy mà."



    "Chờ chút." Tôi dừng bước, tôi cảm giác công trình phía trước có gì đó không đúng, hình như có vật gì đó rơi xuống.



    "Tổ trưởng Triệu, bên này nè, đằng trước xảy ra chuyện..." Có người nhanh chóng chạy đến.



    Chúng tôi vừa rời khỏi vài bước thì giàn giáo khổng lồ, giá đỡ, ván khuôn của công trình phía trước sụp xuống. Ầm ầm mấy tiếng, lính cứu hỏa cũng chạy đến. Công trình sụp đổ không có dấu hiệu báo trước nào, có mấy người bị vùi bên trong.



    Nếu là dạng tai nạn do lỗi thi công thì coi như xong, nghe nói lai lịch của bên A không nhỏ, đài truyền hình địa phương cũng chạy đến ghi hình trực tiếp. "Theo hiện trường điều tra, xảy ra sự cố là quản lý thi công lỏng lẻo. Chất lượng, qui định quản lý an toàn và hình thức..."



    Nghe vào giống như họ có quan hệ với bên A, xem ra bên A rất có thế lực.



    Vật liệu công trình sập xuống, đương nhiên bốn phía đều bụi bặm mịt mù, tôi lấy khăn lông thấm nước che kín miệng mũi. Xảy ra chuyện lớn như vậy, xem ra hôm nay tôi không về được rồi. Từ phòng làm việc đi ra, tôi nhìn thấy một dáng người quen thuộc trong đám bụi mù, người đó nhìn quanh khắp nơi dường như đang tìm ai đó.



    "Chị Hựu Thanh?" Tôi không dám chắc, sao chủ nhà lại ở chỗ này?



    "Em không sao chứ?" Nghe được tiếng của tôi, chủ nhà ngay lập tức chạy đến, hô hấp chị ấy có hơi dồn dập. Có lẽ là một đường chạy đến. "Chị xem tin tức trên mạng có đưa tin về tai nạn sập..."



    "Dạ?" Tôi há hốc, rút điện thoại của mình ra, điện thoại không có tín hiệu.



    Sắc mặt chủ nhà tái nhợt, chị ấy nắm đầu vai tôi. "Em có bị thương chỗ nào không?"



    "Không có..."



    "Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi." Vẻ mặt chủ nhà vẫn còn nét hoang mang.



    "Tình cờ." Lời chủ nhà vừa dứt thì có một cô gái mặc bộ com lê đen xuất hiện, cô ta tháo mắt kính cỡ lớn xuống lộ ra khuôn mặt xinh xắn. "Tôi nhìn thấy tên em, thật không ngờ đúng là em."



    "Đến xem thử, không ngờ tôi còn gặp được "khách quý"." Thủy Khôi Tỉ vừa nói vừa nhìn chủ nhà.



    "Chị là bên A?" Tôi nhìn đám phóng viên theo sau Thủy Khôi Tỉ, chẵng lẽ chị ta là người của công trình kế bên?"



    "Phải." Thủy Khôi Tỉ mím môi. "Thật là có duyên, ngàn dặm đến gặp."



    "Nếu không có gì, chúng tôi đi trước." Dường như chủ nhà không muốn nói chuyện nhiều với Thủy Khôi Tỉ.



    Thủy Khôi Tỉ không có ngăn cản hai chúng tôi, chờ bọn tôi đi được vài bước, chị ta mới cất tiếng nói. "Hạ Hựu Thanh, cô lo lắng cho em ấy à?"



    "Cô đang sợ, Hạ Hựu Thanh."



    Chủ nhà lôi kéo tay tôi, tôi có thể cảm nhận các ngón tay chị ấy căng thẳng, chúng nắm chặt lấy tay tôi.



    "Chị Hựu Thanh..." Vào phòng làm việc, tôi mở lời.



    Chủ nhà không nói gì cả, chỉ nâng tay lên vuốt vuốt đầu tôi. Chị ấy tiến gần đến ôm tôi: "Em không sao là tốt rồi."



    Đến lúc ăn tối, chủ nhà không ở trong phòng làm việc, tôi hỏi vài người mới biết được chị ấy ở công trường bên cạnh. Lúc tôi qua tìm, chủ nhà đang ngồi sụp xuống trên hòn đá, vẻ mặt mê mang.



    "Chị Hựu Thanh..."


    "Kết cấu thiếu ổn định, tải trọng sai lệch nghiêm trọng." Chủ nhà nói một câu như vậy.



    "Dạ?" Tôi ngẩn người, sau đó tôi lập tức hiểu ra, chị ấy đang nói đến nguyên nhân sụp đổ. Vừa rồi phóng viên đưa tin thiên về phía quản lý thi công lỏng lẻo, ít nhắc đến yếu tố kết cấu công trình.



    Chủ nhà đặt bàn tay trên đầu gối, ngón tay dính đầy bụi bặm, đầu ngón tay còn hơi sưng đỏ. Chúng luôn trắng nõn, tinh tế, tôi chưa từng thấy qua tay của chủ nhà như vậy.



    Tôi kể tình huống của chủ nhà cho Vưu Đắc . "Có phải chị Hựu Thanh có tâm sự gì không buông xuống được?"



    "Thật ra Hạ Hạ và em có thể xem là bạn đường, quen biết nhau trong một lần đi du lịch, khi đó chị ấy đã nghỉ học ở Berkeley rồi." Một lúc sau Vưu Đắc mới trả lời. "Dường như chị ấy gặp phải bóng ma tâm lý gì đó, tính tình cũng thay đổi. Lúc em biết chị ấy, tính tình của chị ấy đã như bây giờ rồi. Theo như người nhà chị ấy nói, trước kia chị ấy không giỏi giao tiếp, khá trầm tĩnh."



    "Em cũng nghe người nhà chị ấy nói, trước đây chị ấy vô cùng si mê kiến trúc, chị ấy là học trò cưng của giáo sư Zaha Hadid."



    Dựa vào điểm mấu chốt này, tôi bắt đầu tìm kiếm thông tin về bậc thầy kiến trúc Zaha Hadid, Zaha Hadid là giảng viên tại Berkeley.



    Tôi tìm suốt hai ngày, cuối cùng chỉ tìm được một bức ảnh ba bốn năm trước, khi đó Zaha Hadid dẫn học trò đi diễn thuyết tại AA. Sau khi diễn thuyết xong, Zaha Hadid và học trò đứng bên cạnh tán gẫu, mà người đó chính là Thủy Khôi Tỉ. Thật ra tên của Thủy Khôi Tỉ là Kỳ Nhu.



    "Để tôi ra tay đi, bạn à." Mạc Mạc liếc mắt. "Một bức ảnh, cậu tìm suốt hai ngày."



    "Dường như hơi xâm phạm quyền riêng tư?"



    "Ừ hử." Mạc Mạc giơ tay, chuẩn bị đóng laptop lại.



    "Đừng... Tụi mình xem một chút xíu thôi..."



    Ngón tay Mạc Mạc tung bay trên bàn phím. "Này, cậu xem."



    "Nhiều như vậy?"



    "Người nổi tiếng."



    "Ồ quao, chị ấy phụ trách quá trời hạng mục kiến trúc." Nhìn hồi lâu, tôi cũng không nhìn ra được gì. "Chị ấy cũng là người Berkeley hả?"



    "Tìm ra hết rồi, cậu còn nhìn không ra. Xem chỗ này, còn có chỗ này..." Mạc Mạc di chuyển con chuột. "Berkeley, Tiến sĩ, nghiên cứu kết cấu chịu lực,..."



    "Chờ chút."



    "Sao vậy?"



    Tôi kéo lại một bức ảnh, trong đó có chủ nhà, chị ấy mặc một bộ âu phục nữ, phía bên trái chị ấy là Kỳ Nhu, phía bên phải là một cô gái tinh tế. Cô gái đó nhìn có vẻ rất vui vẻ, cô ấy ôm cánh tay của chủ nhà.



    "Người này là ai?" Tôi gõ vào hình ảnh cô gái trên màn hình.






    Thanks NanKham
    Gxx Tài sản


  6. The Following 8 Users Say Thank You to Gxx For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •