Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345
Kết quả 41 đến 41 của 41

Chủ đề: Mất - Minh Dã

  1. #41
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    162
    Ngân lượng
    416
    Thanked: 183
    Chương 40
    Mời Đọc (Click Here) :

    [FONT=Palatino Linotype][SIZE=4][HIDE]
    Hứa Chiêu Đệ phản ứng kịp, cảm giác đầu tiên là ngàn vạn lần đừng thiếu ân tình của Phương Phương, ân tình của cô đắt hơn, nặng hơn so với người khác rất nhiều. Giờ phút này, nàng có cảm giác thừa dịp cháy nhà bị ăn cướp, làm giá đầy trời. Nhưng là đối với phương thức lấy thân báo ân của Thi Vân Dạng, Hứa Chiêu Đệ bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, nàng nhìn Thi Vân Dạng, mình thích cô sao? Trong lúc nhất thời, trong lòng Hứa Chiêu Đệ cũng không có câu trả lời.

    Thi Vân Dạng nhìn thấy Hứa Chiêu Đệ không trả lời, chẳng qua là nhìn mình chằm chằm, vốn là câu nói vừa rồi kia chỉ là nửa đùa nửa thật, nhưng bị Hứa Chiêu Đệ nhìn nghiêm chỉnh như vậy, Thi Vân Dạng ngược lại cũng có chút lung túng.

    "Chị vẫn còn chưa hết sốt, đi nằm một chút đi, em đi nấu cháo cho chị." Thi Vân Dạng nói sang chuyện khác, cô cảm giác mình khắp nơi đều là ôn nhu săn sóc, nữ nhân xinh đẹp như vậy vốn không nhiều lắm, hôm nay có thể thiếp thế này, đơn giản là hoàn mỹ. Thi Vân Dạng không quên dát vàng lên mặt mình, lòng của cô mỗi một phút đều muốn bành trướng hình tượng.

    "Em sẽ nấu thật sao?" Hứa Chiêu Đệ vẫn là có chút không yên lòng hỏi, nàng cảm thấy nên nói cho Phương Phương tỷ lệ nước gạo thì hơn.

    "Dĩ nhiên, cái đó có gì khó khăn." Thi Vân Dạng cảm thấy nướng trứng gà không được chứ nấu cháo thì có gì khó, cho nên không đợi Hứa Chiêu Đệ nói xong, đã đi đến phòng bếp nấu cháo.

    Thi Vân Dạng vo gạo xong, chuẩn bị nấu, về phần cần để bao nhiêu nước, cô không có khái niệm, liền làm theo cảm giác của mình, sau đó nhấn nồi cơm điện nấu cháo, trong nháy mắt có cảm giác vô cùng hiền huệ. Thi Vân Dạng luôn không biết quan tâm người khác, hôm nay làm xong việc này, có cảm giác thành tựu không nói thành lời, cô cảm thấy chăm sóc người khác cũng không đến nổi quá tệ, tâm tình tốt mang theo đến phòng tắm tắm.

    Hứa Chiêu Đệ nghe Thi Vân Dạng ca hát trong phòng tắm, tâm tình cũng dịu dàng theo.

    Thi Vân Dạng tắm xong đi ra, nhìn đồng hồ, cảm thấy cháo chắc đã được rồi, vội vàng chạy đến phòng bếp, mở nồi cơm điện ra nhìn, cái này, nếu làm cơm thì quá nhão, còn nếu làm cháo thì lại quá khô rồi, vừa nhìn là khiến cho người ta không muốn ăn.

    Lúc này Hứa Chiêu Đệ cũng đi ra khỏi phòng ngủ, đi đến cửa phòng bếp, bởi vì nàng cũng thật tò mò Thi Vân Dạng sẽ nấu cháo thành cái dạng gì.

    Thi Vân Dạng đậy nắp lại không muốn để cho Hứa Chiêu Đệ thấy, vì vừa rồi cô với nói nghe dễ dàng quá.

    "Thôi, em đi ra ngoài mua cháo đi." Nếu nấu nữa chắc còn đợi thêm 1 tiếng đồng hồ, Thi Vân Dạng không muốn Hứa Chiêu Đệ đợi thêm lâu như vậy, đang bệnh cần phải bổ sung năng lượng nhanh một chút.

    Hứa Chiêu Đệ mở nắp ra, kết quả này so với dự liệu của nàng vẫn còn tốt hơn một chút, ít nhất không đến nổi quá tệ, vẫn còn có thể cứu vãn.

    "Không sao, thêm nước là được rồi." Hứa Chiêu Đệ rót thêm một tô nước lớn, sau đó khuấy đều một cái.

    Đây là lần thứ hai sau lần nướng trứng lần trước Thi Vân Dạng cảm giác mình bị bẽ mặt, rõ ràng là muốn thêm điểm, giờ điểm đâu không thấy, ngược lại còn bị lộ ra chân tay vụng về, nhược điểm đầy ra.

    "Trừ chuyện xuống bếp không được, những chuyện khác em đều tốt!" Thi Vân Dạng mạnh mẽ rữa sạch nhục nhã.

    "Uhm." Hứa Chiêu Đệ nhẹ nhàng phụ họa nói, Phương Phương chủ động nấu cháo cho mình, đã là rất hiếm thấy, dù sao nàng đối với Phương Phương cũng không có yêu cầu gì quá lớn. Hứa Chiêu Đệ phụ họa rõ ràng không có nửa điểm ác ý, nhưng Thi Vân Dạng lại cảm thấy trong đó là giễu cợt.

    Cháo châm thêm nước nên không được ngon như nấu lúc đầu, nhưng Hứa Chiêu Đệ vẫn còn rất nể mặt ăn hết một tô. Thi Vân Dạng cảm giác mình nấu cháo đặc biệt khó ăn, chính cô ăn cũng không vô, ngược lại Hứa Chiêu Đệ lại ăn hết một tô, sức ăn này một chút cũng không giống như người ngã bệnh.

    "Rõ ràng là ăn không ngon, ăn nhiều như vậy làm gì?" Thi Vân Dạng hỏi.

    "Đối với thức ăn tôi không bắt bẻ, huống chi là em đặc biệt vì tôi nấu." Hứa Chiêu Đệ trả lời, không gì quan trọng hơn tấm lòng, so với cái gì cũng quan trọng hơn.

    "Có phải chỉ cần có ai tốt với chị, chị liền thỏa mãn?" Thi Vân Dạng cáu hỏi, cô cảm thấy Hứa Chiêu Đệ như vậy quá dễ dàng theo đuổi, chỉ cần đối với nàng tốt, nàng liền toàn tâm tiếp nhận, cô nghĩ nếu đổi lại người khác theo đuổi Hứa Chiêu Đệ, đối tốt với nàng, nàng liền bị người ta lười gạt mất tiêu, nghĩ đến chuyện này, trong lòng Thi Vân Dạng thấy không thoải mái.

    Nguyên nhân không thoải mái này theo cô nghĩ là vì Hứa Chiêu Đệ quá dễ dàng theo đuổi, làm cô không có cảm giác thành tựu, dĩ nhiên ý nghĩ này, Thi Vân Dạng thấy hơi chấp vá, nhưng cũng tạm thời cho là vậy.

    Hứa Chiêu Đệ bỏ tô xuống, nàng nhìn Thi Vân Dạng, nàng không hiểu tự nhiên Thi Vân Dạng phát cáu vì cái gì, hơn nữa Thi Vân Dạng chăm sóc mình mình cảm kích, nể mặt ăn cả một tô cháo là chuyện hợp lý mà thôi.

    Nàng không hiểu, sao Thi Vân Dạng lại dùng giọng nói và thái độ đả thương người như vậy đối với nàng.

    "Rốt cục cô muốn biểu đạt cái gì?" Hứa Chiêu Đệ hỏi, giọng nói có chút lãnh đạm xuống. Thật ra thì hỏi xong, Thi Vân Dạng cũng phát hiện được mình đột nhiên thần kinh, tâm tình bùng phát có chút không giải thích được.

    Người ta nể mặt ăn cháo mình nấu, mình bất mãn cái gì chứ. Đại khái là Thi Vân Dạng không biết, bởi vì cô không thích Hứa Chiêu Đệ cũng đối với những người khác như vậy, không thích Hứa Chiêu Đệ thích mình là vì mình đối với nàng tốt, mà không phải thích mình vì mị lực chân chính của mình hấp dẫn nàng.

    "Không có gì, chị ăn nhiều một chút!" Thi Vân Dạng thu lại tâm tình không thể giải thích được vừa rồi lên tiếng.

    Hứa Chiêu Đệ không phản ứng nhiều, cũng không đại biểu cho nàng không biết gì, trong lòng Hứa Chiêu Đệ đều nhìn thấy rõ, nàng biết vừa rồi Thi Vân Dạng phát cáu với mình, nàng không giống Thi Vân Dạng phản ứng lại ngay, nhưng là Thi Vân Dạng không muốn nói tiếp, nàng cũng sẽ không nghiên cứu sâu hơn, chẳng qua là trong lòng vẫn còn có chút cảm giác không tiêu.
    tiểulinh Tài sản


  2. The Following 4 Users Say Thank You to tiểulinh For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •