Chương 40: Phiên ngoại Lễ tình nhân


Mời Đọc (Click Here) :

Ngày 14 tháng 2, lễ tình nhân, đây là ngày lễ đặc biệt dành cho các đôi tình nhân. Có rất nhiều thương gia bớt chút thời gian vào ngày này để đến nhà hàng ăn một bữa cơm tình nhân, hay đến quán rượu, hoặc là xuất hiện ở một nhà hàng Tây nào đó, hoặc là đến công viên giải trí chẳng hạn. Nhưng vào ngày lễ tình nhân đặc biệt này, Madam Giản của chúng ta lại phải bận rộn ở đồn cảnh sát, thật giống như bao ngày bình thường khác.

Mặc dù Mộc Hi Lương là một cô gái thành thục, trước kia cũng từng cùng Giản Mạc trải qua ngày lễ tình nhân, nhưng hôm nay là lễ tình nhân đầu tiên từ sau khi Giản Mạc khôi phục trí nhớ, Mộc Hi Lương thật lòng không muốn thừa nhận rằng mình rất muốn trải qua ngày này cùng với Giản Mạc. Gọi điện thoại cho Giản Mạc, hỏi thử hôm nay cô có về nhà sớm hay không, nhưng Giản Mạc lại trả lời: “Hôm nay hơi bận, chắc là không thể.”

Lúc ăn cơm tối, Mộc Hi Lương cũng không nhắc đến chuyện này, đứa trẻ nhà nàng có dây thần kinh hơi thô khiến cho nàng cũng bực bội, chẳng qua không có thì không có thôi, dù sao sau này vẫn còn cơ hội. Theo lý mà nói, sau khi ăn cơm xong thì Mộc Hi Lương và Giản Mạc sẽ về nhà nghỉ ngơi, chẳng qua hôm nay Giản Mạc còn có vài chuyện phải xử lí cho nên muốn đưa Mộc Hi Lương về trước còn mình thì quay lại Cục để làm việc. Không ngờ Mộc Hi Lương lại cự tuyệt, nói tự mình trở về, trên đường đi còn có vài việc cần làm, bảo Giản Mạc xử lí xong mọi chuyện thì nhanh chóng về nhà. Giản Mạc vừa nghe, nghĩ nghĩ, nói được, sau đó liền rời đi trước.

Mộc Hi Lương ngồi bên cửa sổ nhìn Giản Mạc lái xe đi, đột nhiên bật cười, thật ra thì ngày nào cũng là lễ tình nhân, chỉ cần có người yêu ở bên, tình yêu có thể không ngừng toát ra từ trong đáy lòng.

Từ chối Giản Mạc đưa về nhà, thật đúng là có chuyện nha. Từ khi hai người ở chung một chỗ đến nay, hình như chưa từng tặng cho Giản Mạc thứ gì cả, ngày thường sau khi tan việc thì cũng không có thời gian đi mua sắm, càng không có cái gì mà ngạc nhiên mừng rỡ. Hôm nay là lễ tình nhân, lại phải ở một mình, đương nhiên Mộc Hi Lương sẽ nghĩ đến chuyện mua quà cho Giản Mạc. Mặc dù Giản Mạc không quan tâm ngày hôm nay là ngày gì, nhưng mình thì không giống vậy, hôm nay là lễ tình nhân, thì cần phải chuẩn bị quà tình nhân.

Đi trong trung tâm thương mại phồn hoa, Mộc Hi Lương vẫn chưa quyết định được nên mua gì. Lúc đi ngang qua một cửa hàng bán trang sức, sợi dây chuyền tình nhân được trưng bày trong tủ kiếng khiến Mộc Hi Lương chú ý.

Mộc Hi Lương bước vào cửa hàng, bảo nhân viên lấy hai sợi dây chuyền trong tủ kiếng ra.

Thật ra đây cũng chỉ là sợi dây chuyền bình thường, mặt dây chuyền có hình chữ nhật, không biết có phải hữu duyên hay không mà trên đó có khắc hai chữ M&L, còn sợi kia thì khắc L&M. Đây chẳng phải là kí tự đầu tiên trong tên của hai người à? Còn phía bên kia của mặt dây chuyển là hình chạm khắc một đóa hoa.

“Bông hoa trên hai sợi dây chuyền này có ngụ ý gì?” Mộc Hi Lương khẽ vuốt lên hình chạm khắc bông hoa nho nhỏ, hỏi.

“Đây là hoa bách hợp, là loài hoa cát tường, đại biểu cho thánh khiết. Hoa bách hợp có nghĩa là trăm năm tốt đẹp, tiểu thư cô nhìn đi, thiết kế của sợi dây chuyền chỉ điêu khắc một bông hoa bách hợp, một đóa có nghĩ là “em là duy nhất trong lòng tôi”. Là một lễ vật tình nhân rất hay a~” Nhân viên bán hàng không ngừng quảng cáo, hôm nay là lễ tình nhân, thứ bán chạy nhất chính là đồ tình nhân, chẳng qua lời cô nói đều là sự thật.

Một đóa bách hợp? Duy nhất sao? Đúng rồi, Tiểu Mạc chính là duy nhất trong lòng mình.

Mộc Hi Lương để nhân viên gói hai sợi dây chuyền lại, thật muốn biết khi nhìn thấy món quà này Giản Mạc sẽ có biểu tình thế nào.

Mộc Hi Lương tiêu tốn kha khá thời gian đi chọn quà ở trung tâm thương mại, kim đồng hồ đã chỉ đến con số chín.

Đón một chiếc taxi, Mộc Hi Lương có chút vội vàng, Giản Mạc đã về nhà hay chưa?

Khi taxi dừng dưới chân chung cư, Mộc Hi Lương ngẩng đầu nhìn lên nhà của mình, nơi đó vẫn một mảnh tối đen, xem ra Giản Mạc vẫn còn đang làm việc. Đột nhiên cảm thấy có chút mất mác, tâm tình nôn nóng muốn về nhà thật nhanh cũng chìm ngập trong một mảng tối đen kia.

Đặt chìa khóa lên tủ giày ở huyền quan, cởi giày, bật đèn, đột nhiên bị hình ảnh trước mắt làm cho kinh sợ.

Lối đi từ huyền quan đến phòng khách được trải đầy hoa bách hợp, Mộc Hi Lương chân trần dẫm lên những cánh hoa đi đến phòng ngủ. Bên trong phòng không có bóng người quen thuộc, nhưng có một tập vẽ dày nằm ở trên giường đã thu hút sự chú ý của Mộc Hi Lương. Tập vẽ này là trước đây khi Giản Mạc rảnh rỗi sẽ tùy tiện vẽ một vài thứ, lúc đó Mộc Hi Lương có nhìn thấy nhưng không biết nội dung bên trong là gì. Chậm rãi đến gần, lật ra trang đầu tiên.

Trang đầu tiên là hình vẽ hai nhân vật hoạt hình nho nhỏ, bên cạnh có dòng chữ Lương Mạc gặp nhau. Nội dung bên trong là một người đang vươn tay ra, còn người kia thì nhìn về phía khác. Đây chính là cảnh tượng lần đầu tiên Giản Mạc gặp Mộc Hi Lương, Giản Mạc coi thường cái bắt tay của nàng, chỉ chú ý đến chuyện khác.

Trang thứ hai cũng vẽ hai nhân vật hoạt hình nho nhỏ, chẳng qua nội dung không giống trang đầu tiên. Nội dung bên trong là hai người đang đối thoại, một người trong đó nói: “Hứa hẹn chính là chuyện cả đời, hôm nay cô ấy là cảnh sát, cho nên tôi muốn đến giúp cô ấy.” Ánh mắt kiên định, còn người kia thì lại hoảng hốt, sau đó trong đầu xuất hiện một dòng chữ: “Bởi vì cậu là Giản Mạc nha, bất kể như thế nào, mình cũng sẽ phụng bồi bên cạnh cậu, giúp cậu, đây là lời hứa của mình, chính là chuyện cả đời.”

Trang thứ ba là một bức tranh, là một tòa cao ốc, trong căn phòng có nhân vật hoạt hình Mộc Hi Lương, còn có một nhân vật người xấu, hai người đang giằng co. Mà bên kia, là nhân vật Giản Mạc đang vội vàng chạy lên cầu thang bộ. Bên cạnh có hàng chữ chú thích: “Lúc đó trong lòng khó chịu như lửa đốt, muốn nhanh chóng nhìn thấy người kia.”

Bức tranh thứ tư, là tiếp tục nội dung của bức thứ ba, nhân vật Giản Mạc mở cánh cửa của căn phòng đó, nhìn hai người đang giằng co bên trong, bên cạnh có hàng chữ chú thích: “Cuối cùng cũng đuổi kịp, không biết tại sao, nhìn thấy người trước mặt an tĩnh đứng ở đó, nỗi sốt ruột trong lòng cũng lặng đi.”

Bức thứ năm, bức thứ sáu…. Lật từng trang từng trang, nội dung bên trong phần lớn là những chuyện mà Mộc Hi Lương và Giản Mạc đã trải qua, mỗi một bức đều có chú thích tâm tình lúc đó của Giản Mạc.

Mộc Hi Lương xem từng bức tranh đầy tâm huyết, nhớ đến người kia, kết hợp với những lời nói trong tranh, trái tim cảm động đến không nói nên lời. Ai nói đứa trẻ đó thần kinh thô, đứa trẻ ngây ngô tình cảm đó sẽ không biết lãng mạn? Tập tranh này của Giản Mạc chính là minh chứng tốt nhất.

Khi lật đến trang cuối cùng, là hình ảnh một nhân vật đang ôm eo một nhân vật khác, hai người tóc tai quấn quýt, khóe miệng mang cười, rất hạnh phúc.

“Thích quà mình tặng không?” Giọng nói quen thuộc và ấm áp vang lên sau lưng, ngay sau đó là một đôi tay thon dài ôm lấy hông của nàng.

“Cũng không tệ lắm.” Để yên cho Giản Mạc ôm mình, hai trái tim thông qua cái ôm này mà dính chặt một chỗ.

Trong lòng đã sớm bị Giản Mạc làm cho cảm động đến quân lính tan rã, nhưng lời nói như vậy lại khiến Giản Mạc không biết phải làm sao.

Xoay người Mộc Hi Lương lại, hai người đối mặt, lúc này Giản Mạc nhìn thấy Mộc Hi Lương ngạo kiều thì liền cười thành tiếng, cũng không tệ lắm? Vậy nụ cười nơi khóe mắt cũng nên thu liễm một chút mới được nha. Chẳng qua Giản Mạc cũng không định vạch trần Mộc Hi Lương, hơi cúi thấp đầu, nói: “Vậy thì thế nào?”

Còn chưa chờ Mộc Hi Lương hé miệng, Giản Mạc liền ngậm lấy đôi môi đỏ mọng trước mắt, chậm rãi thưởng thức mỹ vị khiến mình say mê. Vươn lưỡi ra chạm một chút, vừa chạm đến thì liền lui ra, giống như đang nhảy múa trên bờ môi của Mộc Hi Lương. Tựa như trêu đùa, nhưng khi Mộc Hi Lương vừa hé miệng thì cái lưỡi mềm mại linh động kia liền nhanh chóng trượt vào giữa hai cánh môi anh đào, cuốn lấy thứ mềm mại bên trong, cùng nhau cộng vũ. Nụ hôn này rất sâu, giống như có thể chạm đến cổ họng của Mộc Hi Lương, không bỏ qua một tấc đất nào. Mộc Hi Lương nhắm chặt hai mắt, nhưng vẫn có thể cảm nhận đầy đủ xúc cảm mềm mại nhẵn nhụi nơi đầu lưỡi cùng với mùi thơm nhàn nhạt thoang thoảng truyền đến từ khoang miệng của Giản Mạc.

Hai cái lưỡi nhỏ nhảy múa trong khoang miệng của Mộc Hi Lương, lúc ra lúc vào, mỗi một góc răng môi đều bị đầu lưỡi liếm qua, không hề bỏ sót. Mộc Hi Lương chợt cảm thấy cả người mình như đang trôi trên biển, vừa kinh sợ vừa hân hoan, đó là phong cảnh chưa từng thấy, hơi thở bị gián đoạn mang đến cho nàng thể nghiệm vô hạn, cho đến khi cảm thấy không đủ dưỡng khí thì mới tỉnh mộng.

Hơi giãy dụa một chút, muốn thoát ra ngoài, nhưng mà Giản Mạc nào có ý định bỏ qua, cuốn lấy cái lưỡi đang muốn chạy trốn kia, một trận cuồng hôn, mãi cho đến khi thể lực của cả hai không thể chống đỡ nỗi thì mới chịu buông tha.

Chờ hai người điều hòa hơi thở, thể lực của Giản Mạc luôn tốt hơn Mộc Hi Lương cho nên nghỉ ngơi một lát thì liền khôi phục trạng thái bình thường, kéo Mộc Hi Lương lại gần mép giường, ngồi xuống, sau đó để nàng ngồi lên đùi mình, vòng tay ôm lấy.

“Hi Lương vẫn chưa trả lời mình đó.”

Hơi thở ấm áp ẩm ướt bên tai khiến Mộc Hi Lương ngẩn ra, từ khi nào mà Tiểu Mạc lại biết cách tán tỉnh như vậy?

Nhẹ nhàng kéo rộng khoảng cáchgiữa cả hai, nhéo nhéo gương mặt đầy thịt của Giản Mạc, nói: “Mình cảm thấy còn thiếu một chút nha~”

“Được rồi, thật ra thì Hi Lương có hiểu bức vẽ cuối cùng không? Có biết tại sao hai người họ lại tóc tai quấn quýt? Hửm?” Vừa nói vừa khẽ cắn vành tai của Mộc Hi Lương.

“Hử?” Nghe Giản Mạc hỏi như vậy mới nhớ ra hình như mình không xem kĩ bức vẽ cuối cùng, lẽ nào là vì lúc đó quá cảm động, sau đó Giản Mạc liền xuất hiện, rồi hai người kích hôn?!

Giản Mạc cầm tập tranh trong tay Mộc Hi Lương, lật đến trang cuối cùng, ngón tay chỉ lên hình hai nhân vật hoạt hình, nói: “Cậu nhìn xem đây là gì?”

Nhẫn? Mộc Hi Lương cẩn thận nhìn một chút, trên ngón tay của hai nhân vật kia không phải đang đeo nhẫn sao?

“Mặc dù tình yêu của chúng ta chỉ cần chúng ta biết là được rồi, nhưng mà cậu quá chiêu phong dẫn điệp, dù hai chiếc nhẫn này không phải là nhẫn cưới, nhưng mình muốn cầm tù cậu đến lúc chết, như vậy thì không sợ cô dâu của mình bị người ta cướp mất, cậu mãi mãi là của mình.” Vừa nói vừa đeo nhẫn lên ngón áp út của Mộc Hi Lương, đại biểu nơi đó đã có chủ.

Mộc Hi Lương vuốt ve chiếc nhẫn trên tay, trong lòng ngọt ngào như mật. Thật ra nói chiêu phong dẫn điệp gì đó, là Giản Mạc mới đúng. Lấy một chiếc nhẫn khác trong tay Giản Mạc đeo lên ngón tay của cô, hai người mười ngón tương khấu, liếc nhìn hai chiếc nhẫn là có thể hiểu ý ngay.

“Thật ra mình cũng muốn Tiểu Mạc chỉ thuộc về mình mà thôi, mình cũng đã chuẩn bị quà cho Tiểu Mạc, chẳng qua, món quà này đợi lúc khác hẵng đưa, còn bây giờ thì nên làm mới đúng nhỉ?” Mộc Hi Lương vừa nói vừa cởi quần áo trên người Giản Mạc, sao lại như vậy được chứ, tại sao muốn ngay lập tức chiếm người trước mặt này làm của riêng, muốn nhìn thấy một mặt khác của Tiểu Mạc. Người trước mặt tốt đẹp như vậy, khiến mình cảm động không thôi, cho nên thật ra thì không lãng mạn cũng tốt, chỉ cần một người tràn đầy sức sống là được rồi.

“Vô cùng tình nguyện.” Giản Mạc cong môi cười nhìn động tác của Mộc Hi Lương.

Hai cỗ thân thể mê người tấu lên khúc nhạc trong đêm tối, bên tai truyền đến thanh âm xấu hổ, tiếng rên rỉ kia khiến cho mặt trăng phải ngượng ngùng núp sau đám mây đen.

-------------

Tác giả có lời muốn nói: Chương phúc lợi đã xong, chúc mọi người lễ tình nhân vui vẻ.