Trang 9 của 9 Đầu tiênĐầu tiên ... 789
Kết quả 81 đến 82 của 82
  1. #81
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    83
    Ngân lượng
    938
    Thanked: 380

    Chương 80

    Chương 80




    Mời Đọc (Click Here) :
    Sau bốn lễ nạp thái, vấn danh, nạp cát, nạp chinh thì chỉ còn thỉnh kỳ, thân nghênh.

    Đầu tháng hai, Vệ Tú tự mình đi Thái sử giám, chọn ngày làm lễ. Gieo ba quẻ thì cả ba đều báo là ngày mùng bốn tháng ba.

    Mùng bốn tháng ba, sau Thượng Tị một ngày, cũng chính là ngày Vệ Tú và Bộc Dương gặp nhau hai năm trước.

    Rõ ràng là thiên duyên tiền định. Trong kinh thành, ai cũng bất ngờ, bất giác càng khiến cho người người ca ngợi.

    Vệ Tú vốn không tin vào những cái gọi là ý trời, nhưng trong tình cảnh này, trong lòng cũng cảm thấy rất vui sướng, đối với hôn sự long trọng sắp tới, nàng cũng rất là kì vọng.

    Gần cuối xuân, sắc trời dần ấm lại, cây cỏ mạnh mẽ sinh trưởng. Vương công đại thần đều cởi bỏ quan phục mùa đông, thay bằng y phục nhẹ nhàng thoải mái để ra ngoài thành đi chơi trong tiết thanh minh hoặc vào cung dự yến tiệc. Cảm giác mùa xuân dần tràn ngập, người người nhà nhà đều vui vẻ.

    Ngày này hai năm trước, trên núi còn tầng tầng mây mù sương lạnh mà đã có duyên gặp nhau.

    Ngày này hai năm sau, mười dặm gió xuân mang đến ước hẹn bạc đầu giai lão.

    Mùng bốn tháng ba hôm đó, từ sáng sớm, Vệ trạch và phủ công chúa đã có rất nhiều tân khách lui tới. Y phục lộng lẫy, đều lấy màu đỏ làm chủ đạo, cho dù là có vui hay không khi hai người thành thân thì trên mặt bọn họ cũng treo lên nụ cười, chúc phúc tân nhân.

    Từ sáng sớm, Vệ Tú vẫn luôn bận rộn, nghênh đón tân khách, xác nhận đội ngũ đón dâu, lại kiểm tra tân phòng. Nàng vốn là người trầm ổn lạnh nhạt, trong ngày hôm nay cũng lo sợ không thể chuẩn bị mọi chuyện chu đáo. Giống như là cả đời này bận rộn nhất là ngày hôm nay, ngay cả thời gian để dừng lại uống một hớp nước cũng không có được.

    So với nàng thì tân nương tử cũng nhàn rỗi hơn nhiều, thay y phục, trang điểm rồi yên tĩnh ngồi chờ tân lang đến đón nàng đi là được.

    Hai người một thì luôn tay luôn chân, một thì chỉ có thể yên tĩnh ngồi đợi, hoàn toàn khác nhau nhưng trong lòng là giống nhau khẩn trương không yên, mà trên hết đều là sự chờ mong.

    Theo tục lệ xưa nay, vua gả công chúa thì không thể để bản thân ngài làm chủ mà để cho chư hầu cùng họ chủ trì. Chủ trì lần này là hoàng thúc của Hoàng đế, Trịnh Vương Tiêu Lãng. Trịnh Vương người có bối phận cao nhất trong hoàng thất, ngày thường ngài ấy không chú ý đến triều chính mà chỉ hứng thú với những chuyện phong nhã, nhưng trong hoàng thất Tiêu gia lại rất có uy nghiêm. Đám người Triệu Vương, Tấn Vương thấy ngài ấy cũng không thể không cung kính bái lạy.

    Có ngài ấy ở đây thì hôn lễ này nhất định sẽ thuận lợi hoàn thành.

    Giờ lành vừa đến thì đội ngũ đón dâu lập tức ra khỏi Vệ trạch. Hôn lễ của hoàng thất, luôn luôn làm theo tục lệ xưa. Mà theo đó thì lễ thân nghênh, đôi tân nhân sẽ cùng ngồi xe ngựa. Vậy thì cũng đỡ cho Vệ Tú vì hai chân không tốt mà khó cưỡi ngựa được.

    Hai chỗ cách nhau tuy xa nhưng cũng trong kinh thành, trên đường đi, Vệ Tú cũng có chút không yên lòng. Nàng vừa muốn đi nhanh hơn để có thể nhìn thấy công chúa sớm một chút, lại sợ đi nhanh thì không hợp lễ. Vệ Tú ngồi trong xe, xe di chuyển thì có thể nghe được tiếng pháo, tiếng người truyền từ bên ngoài vào. Nàng vẫn mang vẻ ngoài bình tĩnh phong nhã, nhưng theo thời gian càng dài thì tim nàng lại càng lúc càng đập nhanh hơn.

    Đội ngũ đón dâu đi tới đâu cũng có người quan sát rồi báo tin về phủ công chúa.

    Công chúa đổi giá ý, mũ phượng, trâm phượng. Dù là chuẩn bị kĩ càng rồi nhưng trong ngày đại hỉ như vậy vẫn có chút luống cuống. Trịnh Vương phi quan sát, chỉ huy, để cho cung nữ, thái giám nhanh tay nhanh chân hơn, trong phủ vừa vui mừng mà cũng khẩn trương. Những thân thích đến xem lễ thì thoải mái hơn, thuận tiện thì giúp một tay nhưng đa số vẫn là vây quanh Bộc Dương, líu ríu kể ra phò mã đã đi tới đâu rồi.

    Chờ cho hạ nhân ngoài cửa chạy vào bẩm báo là phò mã đến, Bộc Dương đột nhiên cảm giác được sự vui sướng của “cuối cùng cũng đến lúc này”, nhưng bất giác nàng cũng có một chút sợ hãi, trái tim trong lồng ngực nàng đập mạnh vang từng tiếng rõ ràng bên tai.

    Nàng đã chờ ngày này lâu rồi, chờ có thể gã cho tiên sinh, nhưng khi đến lúc này thì nàng lại có cảm giác không dám tin, giống như cận hương tình canh khiếp(1), nàng cảm giác khẩn trương lại e lệ.

    (1) Cận hương tình canh khiếp: được rút ra từ Độ Hán Giang của Tống Chi Vấn. GG để biết thêm chi tiết. Hiện nay thường dùng hai câu thơ: “Cận hương tình canh khiếp / Bất cảm vấn lai nhân” để hình dung kẻ tha phương xa cách cố hương đã lâu nay được quay về, cảm xúc phức tạp.

    Nhóm người nữ quyến đều giống như sóng vỗ, một đám người từ Vương phi cho tới công chúa đều vận trang phục lộng lẫy chen nhau đứng trước cửa sổ xem phò mã.

    Công chúa, Phò mã đều là người có cấp bậc cao. Tước biện phục(2) của Vệ Tú, trên là áo đen, viền tay và cổ áo màu đỏ, bên dưới màu đỏ cùng màu với viền tay, nghiêm trang nhưng cũng không làm mất đi phong thái của nàng. Trong mắt nàng có ý cười ẩn sâu, khiến cho khuôn mặt như ngọc thường ngày của nàng tràn đầy vẻ xuân phong đắc ý.

    (2) Tước biện phục: là lễ phục cao quý nhất trong lẽ phục của những kẻ sĩ ngày xưa từ nhà Thương, Chu cho tới thời Tống. Sau thời Tống thì có bị phế bỏ. Những năm gần đây có phong trào phục hưng lễ phục nhà Hán thì mới từ từ xuất hiện trong những lễ cưới của thời nay. GG để biết them chi tiết. (có thể tham khảo hình theo link này: https://gss2.bdstatic.com/-fo3dSag_x...d3fd1f44a8.jpg)

    Những nữ quyến nhìn thấy đều khen ngợi không dứt “Tân lang thật tuấn tú”, “Phò mã thật biết giữ lễ”.

    Trước nay đều có phong tục làm khó tân lang, những nữ quyến lập tức bước ra chắn trước cửa, còn có mấy vị tiểu Hoàng tôn cũng đến đòi tiền mừng, khung cảnh rất vui vẻ. Vệ Tú để cho những tấn tương (phụ rễ) lên trước, đầu tiên là phát hồng bao, lại ngâm mấy đoạn thơ thì mới qua cửa được.

    Vệ Tú vừa lại gần thì Bộc Dương đã biết. Tiếng cười ồn ào xung quanh cũng không lọt vào tai nàng, nàng chỉ nghe được tiếng tim đập binh binh trong lồng ngực, người còn lại cũng không lên tiếng giống như là tâm ý tương thông. Vệ Tú nhìn thấy tân giai nhân thì lập tức không thể rời mắt được, mặc dù lúc này công chúa đã bị khăn voan che đi dung nhan diễm lệ nhưng cũng đủ khiến cho nàng không thể dứt được.

    Trịnh Vương phi cười đầy thiện ý, đến bên tai nàng nhẹ giọng kêu, Vệ Tú mới hoàn hồn tiến lên.



    Tân khách trong Vệ trạch đã trông ngóng từ lâu.

    Đôi tân nhân vừa đến đúng giờ lành, trước bái thiên địa rồi tiến vào tân phòng. Sau đó là đồng lao chi lễ, tân nhân đối tịch, cộng lao nhi thực,(3) tượng trưng cho sau này hai người là một thể, không phân biệt là của người hay của ta.

    (3) đồng lao chi lễ, tân nhân đối tịch, cộng lao nhi thực: những nghi thức trong lễ thành hôn xưa.

    Sau khi tất cả nghi thức đều hoàn thành, công chúa chờ ở tân phòng, phò mã còn phải ứng phó với tiệc rượu. Chư vương lần lượt tiến lên mời rượu, còn có những vị phò mã của mấy công chúa khác cũng bưng bình rượu rót và rót cho tân lang. Trịnh Vương là trưởng bối hiền từ, thường ngày Bộc Dương cũng rất tôn trọng ông ấy nên trước hôn lễ Vệ Tú cũng cố ý đăng môn bái phỏng, bây giờ cũng giúp đỡ cản rượu cho tân phò mã.

    Tiền sảnh đều đầy cả khách và bằng hữu, sự vui vẻ dâng đầy trong sân nhà, phò mã dường như đã say rượu đến mức không chống đỡ nổi mới có thể thoát thân khỏi đó.

    Trời càng lúc càng tối, đêm xuân còn mang theo chút hơi lạnh lướt nhẹ qua hai gò má phiếm hồng của Vệ Tú mà cũng không làm nguội bớt được sự nóng bỏng trong lòng nàng.

    Trong tân phòng, tỳ nữ rất đông, vừa thấy phò mã tới thì nhìn nhau cười rồi đồng loạt cúi người lui xuống.

    Vệ Tú khép cửa lại, đi thẳng vào phòng trong, cái người mà nàng chờ đợi đã lâu kia đang ngồi yên tĩnh trên giường đợi nàng trở về.

    Đến lúc này, cuối cùng cũng có thể có không gian riêng của hai người. Vệ Tú bỗng nhiên có một cảm giác như vừa tỉnh mộng, giống như cả ngày ồn ào đều chỉ là một giấc mộng, cả người nàng đều tỉnh táo hẳn ra. Ánh mắt nàng ngưng động lại ở một chỗ, tập trung tinh thần mà nhìn Bộc Dương, chậm rãi tiến lên phía trước.

    Thật sự thì lúc này, Bộc Dương cũng khẩn trương. Nghe tiếng Vệ Tú đang đến gần, tay nàng giấu trong ống tay áo cũng đã nắm chặt lại. Vệ Tú dừng lại trước mặt nàng. Nàng ấy vẫn không lên tiếng, Bộc Dương có thể cảm giác được là nàng ấy đang nhìn nàng với ánh mắt quý trọng. Trong lòng Bộc Dương như nóng lên, vừa cao hứng vừa ngượng ngùng.

    Lòng người tựa lòng ta, không có chuyện gì có thể khiến người khác rung động hơn chuyện này.

    "Điện hạ." Vệ Tú nhẹ nhàng gọi một tiếng.

    Bộc Dương cúi đầu, cũng nhẹ giọng trả lời.

    Một đôi tay thật cẩn thận vén khăn voan lên. Bốn mắt chạm nhau, đều có ngượng ngùng nhưng cũng tràn đầy ý cười.

    Bên cạnh còn có bình và hai chung rượu bằng ngọc, Vệ Tú rướn người qua cầm lấy hai ly, bên trái đưa qua cho Bộc Dương. Nhìn rất lưu loát nhưng đến khi Bộc Dương tiếp nhận ly rượu thì mới cảm giác được ly rượu có chút run động, Vệ Tú đang cố gắng trấn định để tránh làm đổ rượu ra ngoài. Vệ Tú là người luôn luôn bình tĩnh, ít khi nàng có thể thấy nàng với bộ dạng ngốc như vậy. Trong lòng Bộc Dương mềm mại hơn nhiều, sự vui mừng càng nồng đậm.

    Hai người vòng tay vào nhau mà uống rượu, uống được nửa chung lại đổi một lần rồi tiếp tục uống hết số còn lại. Đây là nghi thức uống rượu hợp cẩn.

    Ban đầu, lễ hợp cẩn vốn dùng khổ qua để đựng rượu, khổ qua đắng, rượu tất nhiên cũng sẽ đắng, chia làm hai lần uống như vậy tượng trưng cho việc đồng cam cộng khổ.

    "Đời này kiếp này, đồng hội đồng thuyền, tay nắm chặt không buông." Vệ Tú ngẩn mặt nhìn Bộc Dương, dịu dàng cười.

    "Chia ngọt xẻ bùi, đồng cam cộng khổ." Bộc Dương diệc trả lời.

    Lời vừa nói xong, hai người nhìn nhau cười. Tới lúc này, hai người mới có được một chút cảm giác chân thật, Vệ Tú đã là phò mã của công chúa, Bộc Dương cũng là thê tử của tiên sinh. Các nàng là người thân nhất của nhau trong kiếp này.

    Vệ Tú nhận lấy chung rượu trong tay Bộc Dương đặt lại trên bàn bên cạnh.

    Chỉ còn một chuyện cuối cùng thì nghi thức hôm nay cũng hoàn thành.

    Giường cũng đã trải xong.

    Lúc này, hai người lại ngượng ngùng lưỡng lự. Vệ Tú càng khẩn trương hơn nhưng nàng cũng không đành lòng để Bộc Dương có cảm giác không biết làm sao, nên mạnh dạn nói.

    "Ta giúp điện hạ tháo trâm."

    Bộc Dương đồng ý, tới ngồi trước bàn trang sức.

    Trên tóc của nàng gắn lên rất nhiều trâm thoa, rất long trọng. Vệ Tú cẩn thận tháo xuống từng món, tránh kéo nhầm tóc của Bộc Dương. Trong lòng Vệ Tú càng khẩn trương hơn cả lúc nãy, vì trong mắt nàng công chúa cái gì cũng tốt, vì thế, đối với việc bản thân không hoàn hảo lại càng để ý nhiều hơn.

    Sau khi cởi hết trâm cài, vòng cổ, Bộc Dương kéo gương nhìn một lần rồi mới nói với Vệ Tú.

    "Ta giúp phò mã cởi áo mão."

    Vệ Tú cố gắng trấn định bản thân, muốn mình giống như bình thường. Nàng gật đầu, trong lòng đã đồng ý. Hai người đã là phu thê, chính là người thân nhất của nhau, tất nhiên không thể quá khách khí. Nhưng khi lời đến bên môi nàng thì lại trở thành lời khác.

    "Ta có thể tự làm được, phòng trong đã chuẩn bị nước ấm, điện hạ nên rửa mặt trước."

    Bộc Dương vẫn còn một lớp trang điểm trên mặt, nên rửa sạch thì mới có thể đi ngủ được. Nàng suy nghĩ một lúc cũng đồng ý, nên đứng dậy đi vào phòng trong.

    Vệ Tú thở nhẹ một hơi. Đợi cho bóng dáng Bộc Dương khuất sau cửa phòng thì nàng mới di chuyển xe lăn, lấy ra quải trượng để một bên tự mình chống đỡ để đứng lên, rồi sau đó khó khăn cở bỏ ngoại bào của mình.

    Nói là khó khăn, thật ra cũng không phải khó. Gần hai mươi năm nay, nàng đều làm những việc này, cũng đã quen rồi. Chỉ là nếu người ngoài nhìn vào thì đều cảm giác nàng hơi vất vả.

    Cho tới khi nàng ngồi lại vào xe lăn thì trên người chỉ còn lại trung y màu trắng. Nàng tự đẩy xe vào phòng trong, Bộc Dương đang ngồi trên giường nhỏ đợi nàng.



    -------------



    Tác giả có lời muốn nói: đoạn lượt bớt phía sau luôn mang ý nghĩa sâu xa.






    ---------------
    hanjin Tài sản
    Thiên Hồ

  2. The Following User Says Thank You to hanjin For This Useful Post:


  3. #82
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    83
    Ngân lượng
    938
    Thanked: 380

    Chương 81

    Chương 81




    Mời Đọc (Click Here) :
    Tân phòng yên tĩnh, nến đỏ chập chờn.

    Một khắc xuân tiêu đáng giá nghìn vàng.

    Bộc Dương đã cởi xuống giá ý, mũ phượng, trâm cài, mái tóc đen dài của nàng rũ xuống sau lưng, mềm mại mượt mà. Nàng yên tĩnh ngồi bên trên giường nhỏ bên cạnh, nhìn thấy Vệ Tú vào phòng, ánh mắt lưu luyến dừng lại trên người nàng ấy, nụ cười dịu dàng hiện lên trên môi, ẩn hiện phong tình hàm xúc.

    Vệ Tú thần hồn điên đảo, giống như bị người kia câu mất hồn phách, chỉ có thể nhìn chằm chằm Bộc Dương. Trong mắt công chúa lộ ra ý cười, cũng có ngượng ngùng, khẩn trương, nhưng không thể làm lu lờ được tình cảm nồng đậm. Cũng vì tình cảm đó mà phong thái của công chúa trong tối nay quá động lòng người, cũng cực kì kiều mị dịu dàng.

    Vệ Tú chỉ có thể nhìn nàng không rời mắt, nàng vẫn có thể suy nghĩ được, biết rõ lúc này là lúc nào, nơi đây là nơi đâu, người trước mặt là ai. Nhưng nàng cảm giác được nàng đã mất đi năng lực đánh giá, trong lòng của nàng đã bị Bộc Dương lấp đầy, trừ những chuyện đó ra, nàng cũng không còn nhớ được những chuyện khác nữa, trong mắt nàng chỉ có một mình Bộc Dương, trừ công chúa, nàng dường như không còn cái gì có thể lọt được vào trong mắt nàng. Vệ Tú biết rõ mình yêu Bộc Dương, nhưng nàng cũng không biết hóa ra yêu một người lại là cảm giác tốt đẹp đến như vậy, cũng bá đạo đến như vậy, khiến cho bản thân hoàn toàn đem hết tâm tư ra cũng cảm thấy không đủ.

    Vệ Tú nhìn xem đến mức ngây ngốc, khiến cho Bộc Dương chỉ có thể cúi đầu cười. Vệ Tú cảm giác lúng túng, tay chân dường như không còn là của nàng nữa, không biết phải để đâu mới đúng, ánh mắt nàng cũng không biết phải nhìn đâu cho phải. Nàng chưa từng thất thố như vậy, cũng chưa bao giờ luống cuống đến mức này, ánh mắt nàng dời đi chỗ khác một lát lại không nhịn được mà quay lại nhìn Bộc Dương.

    Bộc Dương cảm thấy mềm lòng, cũng rất thương tiếc. Nàng đưa tay đặt trên vai Vệ Tú, bàn tay mềm mại, nhỏ nhắn đó có chút run rẩy, nhẹ nhàng trượt xuống, chạm vào mu bàn tay của phò mã.

    Vệ Tú cảm giác miệng khô lưỡi khô, mỗi nơi mà tay công chúa chạm qua, nàng đều có cảm giác tê tê ngứa ngứa. Bộc Dương dường như lại không biết điều đó, chỉ nhìn nàng cười nhẹ.

    "Sao tay phò mã lại lạnh như vậy? Sợ sao?"

    Nụ cười đó, giọng nói đó đều khiến cho lòng người run động, bất giác khiến cho dục vọng của nàng nâng lên như lửa.

    Vệ Tú yên lặng nhìn công chúa, vừa định nghiên người muốn tiến lên thì đã nghe tiếng bước chân dồn dập truyền tới từ ngoài cửa.

    Vệ Tú bất giác khựng lại, quay đầu nhìn phía cửa, tiếng bước chân cách một khoảng ngắn mới dừng lại, có thể thấy người tới rất là vội vàng.

    Đêm tân hôn của công chúa, nếu không có chuyện gì lớn thì không ai cả gan dám quấy rầy như vậy?

    Nàng nhìn Bộc Dương, cũng thấy sắc mặt Bộc Dương cũng không hiểu rõ chuyện gì.

    Không để cho hai người suy nghĩ nhiều, ngoài cửa truyền đến tiếng quỳ gối, theo đó vang lên tiếng nói của một người.

    "Điện hạ, phò mã, đại sự không xong rồi! Bệ hạ ngất ở trong cung!"

    Bộc Dương lập tức bật dậy, vì kinh hoảng mà cả người nàng hơi loạng choạng, gần như sắp ngã. Vệ Tú vội giữ chặt tay nàng, an ủi.

    "Điện hạ bình tĩnh, hãy nghe rõ ràng mọi chuyện đã."

    Ánh mắt nàng nghiêm túc, bình tĩnh tự tin, Bộc Dương nhìn nó lại có cảm giác như đã tìm được chỗ dựa đáng tin cậy, trong lòng đã an tâm hơn rất nhiều. Nàng cũng cầm tay Vệ Tú, tuy trong mắt vẫn còn sự kinh sợ nhưng cũng bình tĩnh hơn, lên giọng ra lệnh.

    "Tiến vào nói rõ mọi chuyện đi."

    Lời nàng vừa nói xong thì đã lập tức nghe tiếng đẩy cửa vào. Người đi vào là Tần Khôn. Hắn cúi đầu, nhanh chân đi vào trong, quỳ xuống bên ngoài bình phong, không dám ngẩn đầu lên.

    "Vừa rồi, trong cung có truyền tới mật báo, sau bữa tối, bệ hạ bỗng nhiên ngất xỉu, tới bây giờ vẫn còn chưa tỉnh lại. Nguyên nhân còn chưa điều tra được."

    Trước nay, thân thể Hoàng đế vẫn tráng kiện, thậm chí cả bệnh phong hàn cũng ít khi bị, sao có thể đột nhiên ngất chứ? Sắc mặt Bộc Dương lướt qua một chút bối rối.

    Thân thể Hoàng đế liên quan đến căn nguyên của đất nước, hơn nữa, hiện giờ Đông cung còn chưa có chủ, nhân tâm không ổn định. Một khi long thể bất an thì trong triều chắc chắn sẽ có biến động! Vệ Tú nắm chặt tay Bộc Dương, vội hỏi.

    "Điện hạ, bệ hạ thánh thể, liên quan đến xã tắc. Hậu cung không có Hoàng hậu tọa trấn, có lẽ tin tức đã truyền khắp trong cung. Không được bao lâu nữa thì tin này sẽ lan ra ngoài cung, tới tai chư vương và các trọng thần!" Nàng vừa nói vừa nhìn đồng hồ nước ở góc tường, giờ này cửa cung còn chưa đóng lại.

    "Ta và nàng phải lập tức vào cung!" Bộc Dương cũng chỉ là hoảng loạn nhất thời, giờ cũng đã bình tĩnh lại.

    "Khoan đã." Nhưng Bộc Dương vừa nói xong thì Vệ Tú đã lập tức ngăn cản, hỏi lại Tần Khôn đang ở ngoài bình phong. "Trong số tân khách ở tiền sảnh, chư vương đã rời đi hết chưa?"

    Tần Khôn không biết vì sao nàng lại hỏi vậy, nhớ lại một chút rồi lập tức trả lời.

    "Triệu vương điện hạ còn ngồi lại."

    Bộc Dương hiểu ý của Vệ Tú. Nàng nhận tin sớm nhất, nhưng nếu nàng trực tiếp vào cung thì không khác nào tuyên cáo thiên hạ nàng đã xếp tai mắt trong cung. Đây là điều tối kị của Hoàng đế, không thể nắm giữ hành tung của Hoàng đế quá mức. Nếu Hoàng đế nhớ tới việc này mà muốn tra cứu thì nàng có trăm cái miệng cũng không thể chối cãi được.

    Triệu Vương thì lại khác, mẫu thân của hắn trong cung, tính toán vì hắn là chuyện đương nhiên. Nếu hắn còn ở trong phủ thì có thể mượn hắn để làm cái chắn.

    Dù Bộc Dương lo lắng sức khỏe của Hoàng đế cũng lo lắng tình hình trong cung, nhưng không phải là người nóng nảy không có chủ ý.

    "Ngươi lưu ý động tĩnh của Triệu Vương ở tiền viện."

    Tần Khôn nhận lệnh rời đi, cũng không hỏi lại.

    Bộc Dương nhận được tin tức sớm nhất, Triệu Vương cũng sẽ không trễ hơn bao nhiêu, chậm nhất là một khắc sau thì sẽ có tin tức truyền tới. Tối nay, chư vương chắc chắn đều chạy vào trong cung, giám sát lẫn nhau, cản trở lẫn nhau, không ai muốn người khác đạt được ý nguyện. Sớm một chút hay trễ một chút vào cung cũng không có gì khác nhau.

    "Điện hạ mà đi thay quần áo, chớ cảm lạnh." Vệ Tú hít một hơi sâu, chuyển hướng đi lấy ngoại bào khoát lên người Bộc Dương.

    "May mà có tiên sinh..." Sắc mặt Bộc Dương tái nhợt, nàng gật đầu miễn cưỡng cười. Nếu không có tiên sinh, có lẽ nàng đã phải vì rối lọa mà bước một bước sai lầm.

    Vệ Tú nhìn công chúa cười, dịu dàng vén mấy sợi tóc mai của nàng ra sau tai. Môi Bộc Dương hơi run rẩy, công chúa tựa trong lòng Vệ Tú, cuối cùng cũng lộ ra một chút cảm xúc sợ hãi trong lòng mình. Ở trong Tuyên Đức điện là phụ hoàng của nàng, từ nhỏ yêu thương nàng. Hiện tại người bất tỉnh, nàng dù cho cố gắng cứu vãn thế cục này thì trong lòng vẫn có sợ hãi có chuyện gì bất trắc với Hoàng đế.

    Vệ Tú ôm công chúa trong lòng. Bộc Dương nhắm mắt lại, càng nép vào lòng người kia.

    Sự an ủi dịu dàng này cũng chỉ duy trì được một lúc. Hai người đều biết thời gian cấp bách, phải kéo tinh thần lên mà đối mặt, không thể có một chút yếu đuối nào.

    Nến đỏ vẫn chập chờn nhưng đêm xuân nay đã hết.



    Không lâu sau đó, Tần Khôn vội vàng đến báo.

    "Người của Triệu Vương phủ tới, Triệu Vương đã lập tức rời đi. Những tân khách khác chưa rời đi cũng đã biết chuyện này."

    "Chuẩn bị xe!" Bộc Dương liếc nhìn Vệ Tú, đồng thời lên tiếng.

    Đêm tối vốn yên lặng, hiện tại đã thắp lên vô số ánh lửa, các nơi trong kinh thành đều có từng đội nhân mã, hoặc xe ngựa vội vàng chạy vào trong cung.

    Bộc Dương và Vệ Tú ngồi chung một chiếc xe, đi thẳng và trong cung. Bộc Dương cũng cho người báo cho thừa tướng và liên lạc với Vương Cổn. Trong tay Vương Cổn nắm giữ vũ lâm quân, nếu có chuyện gì thì ông ta chắc chắn phải chuẩn bị trước.

    Báo cho Thừa tướng và vũ lâm quân cũng là muốn củng cố lại an ninh trong kinh thành, còn nếu như trời không phù hộ Ngụy quốc thì cũng chỉ có thể cố gắng chống đỡ mà thôi.

    Vệ trạch cách hoàng cung cũng không xa, không tới nửa canh giờ thì đã thấy cửa cung đang ở trước mặt. Xe ngựa đi qua cửa cung, tiến thẳng tới Tuyên Đức điện.

    Đúng như suy nghĩ của Vệ Tú, trong cung lúc này đã hoàn toàn rối loạn. Trong hoàng cung này, Đông Cung chưa có chủ nhân, nếu Hoàng đế ngã xuống thì sẽ không có ai đứng ra lãnh đạo. Đậu Hồi có khôn khéo tới đâu thì cũng chỉ là thần tử, còn là một thái giám. Đại sự như vậy, ông ta cũng không dám quyết định, tin tức không kịp phong tỏa thì đã bị những phi tần nơi này biết được. Mà phi tần biết thì chư vương, công chúa cũng sẽ biết thôi.

    Lúc Bộc Dương tới thì mới chỉ có Triệu Vương, Tấn Vương và Đại Vương. Nhưng chỉ trong một lát thì Kinh Vương và mấy vị công chúa khác cũng đã tới, sau đó là các đại thần. Tiêu Đức Văn cũng nhanh chóng chạy tới. Nó tới không quá nhanh nhưng cũng không quá trễ.

    Mọi người đều lo lắng trông ngóng tin tức trong tẩm điện. Thái y đã ở trong đó xem bệnh.

    Triệu Vương xem như là trưởng tử, hắn nóng lòng tiến lên, trực tiếp tóm lấy cổ áo của thái y lệnh, ép hỏi.

    "Long thể của phụ hoàng sao rồi? Còn không nói thẳng ra!"

    Chư vương tranh giành nhiều năm nhưng cũng không mong Hoàng đế băng hà. Bọn họ cũng tự hiểu là nếu Hoàng đế băng hà, thế cục này bọn họ không thể khống chế được! Các đại thần thì càng không cần nói, Hoàng đế thưởng phạt phân minh, không lười biếng với chính vụ, cũng không khắc khe với triều thân, nhiều năm quân thần hòa hợp cũng rất có tình cảm.

    Mọi người đều nhìn thẳng thái y, lệnh làm cho ông ta đổ mồ hôi hột, vừa nóng lòng vừa sợ hãi, run rẩy nói.

    "Bệ hạ bất tỉnh là do bị nhiễm lạnh, cả người phát sốt cao không hạ. Nếu tiếp tục không thể hạ sốt thì rất tổn hại long thể. Nếu có thể khiến cho bệ hạ hạ sốt thì sẽ tốt hơn nhiều."

    Vậy nếu không thể hạ sốt thì sao?

    Mọi người hoảng sợ. Trên trán Triệu Vương cũng đã toát mồ hôi lạnh, hắn dùng tay lau một chút, lập tức hạ lệnh.

    "Nhanh đi!"

    Bộc Dương bất giác nghĩ đến y thuật của Vệ Tú còn vượt qua cả thái y. Nàng quay đầu nhìn thì thấy Vệ Tú lắc đầu. Lúc nãy hai người cũng đã vào trong nhìn một chút. Hoàng đế cũng chỉ là đột nhiên phát bệnh nặng. Nhìn thì nguy hiểm nhưng có nhiều thái y trong phòng như vậy thì cũng sẽ bình an vô sự thôi.

    Bộc Dương nhẹ thở ra, thấy mọi người vẫn mang sắc mặt bất an thì cũng không nói gì, chỉ yên lặng canh giữ ở phòng ngoài.

    Phía sau nàng, không ai chịu rời đi. Nếu Hoàng đế bình an, thì cũng coi như để ngài thấy được lòng trung thành. Còn nếu có chuyện gì thì lại càng nên ở lại.

    Mọi người đều cờ đợi trong lo lắng đề phòng, may mà đến nửa đêm thì thái y cũng đã lên tiếng báo lại Hoàng đế hạ sốt. Mọi người mới nhẹ nhàng thở ra.

    Không khí ngoài điện không còn quá căng thẳng nữa, tâm tư mọi người cũng nghĩ tới những chuyện khác, thấy Bộc Dương công chúa cùng phò mã đều đang ở đây thì cũng nổi lên đồng tình. Tối nay là đêm tân hôn của hai người mà lại bị chuyện này quấy rầy.

    Nhưng mà bọn họ lại không thể không tới. Nếu như tối nay hai người không có mặt trong cung thì khi Hoàng đế khỏi bệnh thì chắc chắn biết được Bộc Dương công chúa không có vào cung, lòng sẽ sinh ra bất mãn. Phụ hoàng của công chúa bệnh mà công chúa với phò mã, một người là con gái, một người là con rể lại chìm trong tân hôn vui vẻ, không quan tâm tới ngài.

    Còn chuyện đêm tân hôn thì sao chứ, so với đạo hiếu thì cũng không là gì to tát.

    Tuy đồng tình nhưng không ai ở đây nói ra, cũng chỉ gật đầu đồng ý với nhau mà thôi.

    Trong điện vẫn yên tĩnh không tiếng động nhưng vây cánh của mấy vị vương gia lại có chuyện thương lượng. Chỉ là một đêm khẩn trương không ngủ khiến cho tinh thần mọi người đều không tốt, nên cũng lười lên tiếng. Nhưng vì vậy mà cũng khiến cho không khí trong điện thoải mái hơn một chút. Tuy là một đêm không ngủ, cả người mệt mỏi nhưng coi như là hữu kinh vô hiểm, Hoàng đế bình an chính là phúc của Đại Ngụy.

    Sắc mặt mọi người đều thoải mái đợi Hoàng đế tỉnh lại, đến lúc đó thì biểu hiện vui vẻ hoặc lo lắng là được. Chỉ có Tiêu Đức Văn đứng trong một góc, cắn môi, đang cố gắng áp chế sự sợ hãi trong lòng.



    -------------



    Tác giả có lời muốn nói: ghét thiệt, đều do Hoàng đế!

    Cầm chắc thẻ học sinh, thẻ thanh niên, thẻ công dân của mấy người đi, chương sau hoặc sau sau nữa chúng ta lại tới!






    ---------------
    hanjin Tài sản
    Thiên Hồ

  4. The Following User Says Thank You to hanjin For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •