Trang 12 của 12 Đầu tiênĐầu tiên ... 2101112
Kết quả 111 đến 113 của 113
  1. #111
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    114
    Ngân lượng
    1,008
    Thanked: 415

    Chương 110

    Chương 110




    Mời Đọc (Click Here) :
    Vệ Tú sức khỏe yếu, lại sợ lạnh. Mỗi khi vào đông, nàng luôn phải ôm lò sưởi cầm tay, ngồi bên cạnh lò than để giữ lấy một chút ấm áp. Tuy vậy, nàng vẫn chống không được mà bị nhiễm lạnh.

    Bộc Dương nhận được tin tức thì cũng đã hoàng hôn rồi, nàng không trì hoãn một chút nào mà nhanh chóng phái binh chia hai đường, một đường vào thái y viện đưa Chu thái y đi cùng. Một đường lệnh cho nội thị tỉnh chuẩn bị ngựa, mang theo hơn mười tên vũ lâm quân chạy thẳng lên Mang Sơn.

    Đến chân núi, thì đã là đêm rồi, trời không còn một chút ánh sáng nào. Gió lạnh quất vào mặt như từng lưỡi dao cắt, chẳng qua là thời gian chừng một nén nhang đã khiến khuôn mặt như không còn tri giác, lại không có cảm giác đau, cũng không còn cảm giác lạnh.

    Bộc Dương lệnh cho hạ nhân đốt mấy cây đuốc, suốt đêm đi thẳng lên núi.

    Đường núi khó đi, nàng cũng bất chấp mọi thứ, dọc theo đường mòn đi thẳng lên nhà tranh trên đỉnh núi.

    Nhà tranh đã có người tiếp ứng, vừa nhìn thấy trên sườn núi có ánh đuốc kéo dài giống như một con rồng lửa thì đã có người ra ngoài mở cửa. Bộc Dương vừa đến, ba tên hạ nhân đã lập tức quỳ hai bên cửa nghênh đón.

    Vệ Tú ẩn cư trong núi, cũng để những người cũ rời đi hết, đương nhiên là Bộc Dương không yên tâm nên tốn chút công phu thu mua hết ba hạ nhân còn lại ở nơi này. Không biết là Vệ Tú chưa phát hiện hoặc là không muốn so đo với nàng nên cũng không vạch trần.

    Lúc này, Bộc Dương lập tức đi thẳng từ cửa chính mà vào.

    Nàng vừa đi vừa phân phó cho người hầu tắt đuốc, canh giữ trong đình.

    Nhà tranh này nàng từng ở một khoản thời gian, bố cục ở đây nàng vẫn nhớ. Nàng đi thẳng tới phòng ngủ của Vệ Tú, ở trước cửa lại hít sâu một hơn, để Chu thái y chờ ở ngoài, tự mình đẩy cửa tiến vào.

    Trong phòng yên tĩnh, không có tiếng động nào, cách giường một khoản có một cái bàn nhỏ, trên bàn còn để một ngọn đèn nhỏ như hạt đậu tương. Cửa vừa mở, gió lạnh thổi vào, ngọn đèn cũng lung lay theo gần như bị thổi tắt.

    Bộc Dương xoay người đóng cửa, nương theo ánh đèn le lói mà đi tới bên cạnh giường. Vệ Tú đang nằm ở đó.

    Đã hai năm rồi, nàng chưa nhìn thấy nàng ấy, nàng không có ngày nào là không nhớ người này, mỗi đêm đều phải nhớ tới nàng ấy mới có thể ngủ, nàng nằm mơ cũng nhớ tới Vệ Tú.

    Nhưng nàng ấy dường như lại không như vậy.

    Ánh mắt Bộc Dương hơi nóng lên, nhưng mà lúc này nàng không thể kiềm nén được sự đau lòng của mình. Nàng cúi người, từ dưới chăn cầm lấy tay của Vệ Tú, đặt ngón tay lên mạch đập của nàng.

    Bộc Dương từng theo Vệ Tú học một chút y thuật, bệnh tình đơn giản cũng có thể từ mạch tượng mà chẩn đoán được. Nàng tuy đi cùng với thái y nhưng nếu không cần thiết nàng vẫn muốn tự mình chẩn bệnh cho Vệ Tú.

    Bộc Dương cẩn thận xem xét, phân rõ tình huống thì thấy chỉ là phong hàn bình thường thôi. Lòng lo lắng nãy giờ cũng giảm bớt rồi, nàng lại sờ trán Vệ Tú, nóng, vẫn còn đang nóng lên, lòng Bộc Dương lại thêm lo lắng.

    Lần trước cũng như vậy, ban đầu chỉ là một chút dấu hiệu bệnh nhẹ, dần dần thành bệnh nặng.

    "Tú Tú..." Nàng sờ mặt Vệ Tú, lại cầm chặt tay phải của nàng, nhẹ giọng kêu.

    Vệ Tú không hề hay biết.

    Nàng ấy giống như sốt đến hồ đồ, ngủ rất sâu.

    Bộc Dương lại xem mạch tượng, cẩn thận nhớ kĩ rồi đi ra ngoài phòng.

    Chu thái y đang đợi trước cửa, Bộc Dương nói rõ mạch tượng của Vệ Tú.

    "Hoàng phu còn đang mê man bên trong, không thể hỏi rõ bệnh tình, khanh thấy mạch tượng này có nguy hiểm gì không?"

    "Thần muốn mượn phương thuốc để đánh giá." Chu thái y suy nghĩ một chút mới lên tiếng.

    Trong nhà tranh có mấy người hạ nhân đã tỉnh lại, mặc chỉnh tề đứng ở một bên. Nghe lời này, Bộc Dương lập tức liếc mắt nhìn tới A Diệp hỏi.

    "Phương thuốc của hoàng phu ở đâu?"

    "Phương thuốc ở chỗ nô tỳ." A Diệp không dám nhìn thẳng nàng, lo sợ quỳ trên mặt đất, lấy một mảnh giấy từ trong tay áo.

    Bên cạnh có một người hầu nhanh tay tiếp nhận, đưa trình lên trước mặt bệ hạ, Bộc Dương nghiêng đầu để tên đó chuyển qua cho thái y.

    Trong đình đèn đuốc sáng trưng, đứng đầy hạ nhân, nô tỳ nhưng không gian hoàn toàn yên tĩnh.

    Chu thái y nhìn qua, cẩn thận cân nhắc mới bẩm lại.

    "Phương thuốc này dùng cho người bệnh thì rất tốt rồi, chỉ cần dùng trong mấy ngày là sẽ không còn vấn đề gì nữa." Ông dừng lại một chút lại tiếp tục. "Nhưng thần còn chưa gặp mặt người bệnh, không thể xác nhận chính xác được. Nếu bệ hạ cho phép thì ngày mai hoàng phu tỉnh lại, thần muốn tự mình bắt mạch."

    "Vậy thì đợi ngày mai lại tính." Bộc Dương suy nghĩ một lúc rồi mới nói.

    Nói xong, nàng lại xoay người trở vào trong phòng. Những chuyện còn lại tự có người sắp xếp.

    Chỉ đưa Chu thái y tới đây là vì Bộc Dương biết người này chẳng những y thuật cao thâm mà còn là người khéo léo, hơn nữa còn có tấm lòng từ bi của người thầy thuốc.

    Có được một câu không cần lo lắng của ông ta, Bộc Dương cuối cùng cũng có thể an tâm. Nàng canh giữ bên giường Vệ Tú.

    Trong phòng đặt hai chậu than, rất là ấm. Bộc Dương nhìn Vệ Tú không rời mắt. Thật ra cũng chỉ là mơ hồ nhìn ra hình dáng mà thôi, ánh đèn đó thật sự không sáng được bao nhiêu.

    Nhưng dù vậy, Bộc Dương cũng biết phải thỏa mãn. Nàng nắm lấy tay Vệ Tú dưới chăn dày, trong lòng nhất thời giống như càng kiên định hơn bình thường.

    Nàng đã mất Tú Tú, cũng không dám nghĩ có thể nhìn thấy nàng ấy mỗi này, lại càng không dám nghĩ đến đi cùng nàng ấy đến đầu bạc răng long. Hai năm này, tâm nguyện của nàng đã dần càng lúc càng hạ thấp xuống. Nàng chỉ mong Tú Tú có thể sống tốt, các nàng có thể cùng ngắm trăng, uống rượu, cùng sống trên một đất nước là đủ rồi.

    Nhưng lúc này có thể gặp được nàng, Bộc Dương lại không thể kiềm chế mà có nhiều tham vọng hơn. Nàng muốn có thể mỗi ngày nhìn thấy nàng ấy, có thể nghe nàng ấy hỏi han ân cần, có thể ngủ yên trong lòng nàng ấy, có thể cùng vui cùng cười với nàng ấy.

    Vệ Tú dường như ngủ không yên giấc, đầu ngón tay của nàng ấy hơi giật.

    Bộc Dương giật mình, vội vàng thả tay nàng ra, kéo lại chăn đắp lại cẩn thận cho Vệ Tú, giống như là nàng chưa từng đụng tới vậy, không để lại một chút dấu vết nào.



    Vệ Tú rạng sáng tỉnh lại, lập tức nhìn thấy một người đang dựa trên giường.

    Người nọ ngồi trên sàng trước giường, dựa vào cạnh giường, một tay chống một bên mặt. Tư thế này, chắc chắn ngủ không thoải mái, đôi mắt nàng chỉ nhắm hờ, thỉnh thoảng khẽ rung lên giống như mọi lúc đều có thể tỉnh lại.

    Vệ Tú sốt đến mức có chút hỗn loạn, muốn dùng tay dụi mắt một chút để nhìn kỹ. Cho tới khi nàng xác nhận nhiều lần rồi mới dám tin tưởng là Hoành Nhi của nàng đã tới.

    Bộc Dương ngủ, hô hấp của nàng ấy rất nhẹ, sắc mặt cũng khá mệt mỏi.

    Vệ Tú nhìn Bộc Dương, mắt không hề chớp cho tới khi hai mắt đều đau xót mới thấy bản thân mình như vậy thật sự rất ngốc.

    Nàng không tự chủ được mà nở nụ cười, nhưng nụ cười còn chưa hiện lên mặt thì hốc mắt của nàng đã đầy nước.

    Đã lâu không thấy, Hoành Nhi của nàng vẫn mang dáng vẻ như vậy, chỉ là gầy hơn nhiều lắm. Vệ Tú đưa tay, muốn vuốt mấy sợi tóc của Bộc Dương, tay nàng gần chạm tới thì lại sợ hành động này khiến Bộc Dương tỉnh lại nên lặng lẽ thu tay về.

    Trời có chút ánh sáng xuất hiện, ngọn đèn đó vẫn còn đang cháy chỉ là ánh sáng càng lúc càng mỏng manh. Cả người Vệ Tú nóng lên, đầu nàng giống như một khối đá lớn đè xuống, đau đến mức muốn nứt ra, cả người như vị ngâm trong suối nước nóng, khiến cho nàng chìm vào mê man.

    Vệ Tú cố gắng giữ tỉnh táo, thân mình yếu đuối lại không thể gắng gượng. Bóng tối cuối cùng cũng áp đảo ý thức của nàng.

    Đợi Vệ Tú tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng hẳn rồi. Bộc Dương cũng đã không còn ở đây. Nàng ấy đã hồi kinh.

    Nàng ấy cố tình muốn tránh mặt nàng, chỉ để lại Chu thái y và một phong thư chính tay nàng ấy viết.

    Thư cũng viết rất đơn giản, giống như sợ khiến nàng thấy phiền nên chỉ viết mấy chữ mà thôi, nói rõ để Chu thái ý lại để chăm sóc mình. Một chữ cũng không đề cập tới hai người.

    Y giả bất tự y. Bộc Dương vốn trước đó đã muốn giúp Vệ Tú suy nghĩ sắp xếp một vị đại phu, chỉ là vẫn chưa chọn được người phù hợp. Giờ thì Vệ Tú đã rời nàng, rời kinh đi rồi, không trở về kinh nên cũng dễ hơn một chút. Chu thái y là người hiểu biết, một nhà già trẻ đều ở kinh thành, hắn có kinh nghiệm trong cung, biết được cái gì nên nói, cái gì không nên nói.

    Vệ Tú nhìn phong thư chỉ ngắn ngủi một câu đó, miệng vẫn lẩm bẩm đọc đi đọc lại như muốn khắc sâu trong lòng.

    Chu thái y vào phòng.

    "Làm phiền ông đi một chuyến này." Vệ Tú cất kĩ lá thư, nhìn ông nói.

    "Có thể vì hoàng phu xem bệnh là phúc của thần." Chu thái y kinh sợ. Ông ngẩng đầu nhìn Vệ Tú một lượt rồi nói. "Mời hoàng phu để thần bắt mạch."

    "Không cần, bệnh này không nặng, qua hai ngày thì sẽ khỏi thôi." Vệ Tú lắc lắc đầu, cúi đầu ho hai tiếng.

    Chu thái y đương nhiên không đồng ý, cũng chỉ có thể lui một bước đưa ra lời thỉnh cầu tiếp theo, uyển chuyển hỏi vài câu bệnh trạng, Vệ Tú thấy hắn cố chấp nên chỉ miêu tả vài câu. Chu thái y thế này mới cảm giác có chút chắc chắn.

    "Hoàng phu điện hạ vẫn nên nghỉ ngơi cẩn thận."

    Vệ Tú gật đầu, nụ cười dịu dàng.

    "Đại thần trong kinh đang bận rộn giúp bệ hạ chọn thị quân, hoàng phu nên sớm bình phục mới có thể hồi kinh chủ trì đại cục." Chu thái y thuận miệng nói một câu.

    Nụ cười dịu dàng chợt khựng lại trên môi Vệ Tú.






    ---------------
    hanjin Tài sản
    Thiên Hồ

  2. #112
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    114
    Ngân lượng
    1,008
    Thanked: 415

    Chương 111

    Chương 111




    Mời Đọc (Click Here) :
    Vệ Tú biết trong đám hạ nhân của nàng có mấy người đã bị Bộc Dương thu mua. Nàng cũng không ngăn cản làm gì, tính cách Bộc Dương khá cứng rắn, nếu cản trở thì không biết nàng ấy còn có thể nghĩ ra biện pháp gì. Vệ Tú cũng để mặc nàng ấy.

    Ai ngờ, một đợt phong hàn này lại dọa bọn họ khiến cho bọn họ truyền tin về kinh.

    Cũng vì vậy mà Vệ Tú biết được Hoành Nhi của nàng muốn lập thị quân rồi.

    Sau khi Chu thái y bận rộn một lúc lâu thì cũng lui ra ngoài. Vệ Tú từ dưới gối lấy ra phong thư mà Bộc Dương để lại cho nàng. Vừa nhìn thấy thì khóe mắt của nàng đã bắt đầu đọng nước, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua những chữ viết quen thuộc. Thậm chí, nàng có thể tưởng tượng được khi Bộc Dương viết những chữ này, cầm bút thấm mực, tập trung suy nghĩ để một câu thật dài có thể thu gọn lại thành mấy lời ngắn ngủi, cố gắng biểu đạt ý tứ của mình một cách cô đọng nhất.

    Sự ôn nhu này, cuối cùng cũng cảm thấy chán ghét nàng rồi sao?

    Vệ Tú che miệng ho khan vài tiếng, ánh mắt rũ xuống, ngón tay lướt nhẹ trên giấy, trong lòng nàng rất mơ hồ.



    Chu thái y còn lưu lại nhà tranh, khi ông ta đến có mang theo chút dược liệu. Mà sau khi Bộc Dương về kinh thì cũng sai người mang đến thêm khá nhiều. Đơn thuốc của Vệ Tú đều là do nàng tự kê, y giả luôn luôn ham học hỏi, Chu thái y cảm thấy rất kinh ngạc, cầm đơn thuốc trong tay lại như cầm trân bảo, cẩn thận nghiên cứu.

    Vệ Tú bị bệnh nửa tháng thì đã khỏe rồi, có thể xuống giường đi lại.

    Nàng ngồi trước bàn, Chu thái y đang liên tục nói không ngừng về chuyện của một người bệnh mà ông ta từng gặp qua. Vệ Tú nghe một lúc thì mới hỏi.

    "Khi nào ông về kinh?"

    "Thần phụng thánh mệnh, gác lại mọi thứ, đợi hoàng phu lành bệnh rồi mới hồi kinh." Chu thái y dừng lại, cung kính trả lời.

    Vệ Tú gật đầu, suy nghĩ đăm chiêu trong chốc lát thì cười nói.

    "Ta có giữ mấy quyển sách thuốc, nếu ông không chê thì nhân dịp ở đây mấy ngày cứ lấy về xem đi."

    Chu thái y cực kì vui mừng, theo một hạ nhân đi tới thư phòng lấy sách.

    Lúc đó, sách cực kì quý hiếm, sách thuốc lại càng ít hơn, thường chỉ có thể gặp không thể cầu, Chu thái y đảm nhiệm thái y trong cung, sách thuốc tất nhiêu xem rất nhiều nhưng ông vẫn thấy không đủ, vẫn mong muốn khả năng của mình có thể tăng thêm.

    Vệ Tú nhìn Chu thái y ra cửa, ánh mắt cũng thu lại, nàng cúi đầu, tay đặt lên một quyển sách trên bàn, lòng bàn tay đặt trên bìa sách, trang giấy lành lạnh thấm vào lòng bàn tay nàng truyền tới khắp người nàng. Vệ Tú lại giống như không hề hay biết, chỉ vuốt nhẹ trên mặt sách hai lần.

    Đây là 《 Chu sử 》, một năm trước đã công bố thiên hạ. Tên của Trọng Nhung được ghi lại trong sách, công tích của đời ông đều được ghi lại đầy đủ, không có khoe khoang cũng không có chê bai.

    Vệ Tú đọc sơ qua, oán khí trong lòng cũng đã giảm đi phần nào, danh tiếng của phụ thân nàng vẫn có thể truyền tới đời sau, hậu nhân vẫn có thể thể nhìn thấy được chiến công của ông.

    Sách này, nàng đã đọc không biết bao nhiêu lần, ngoại trừ có thêm vài nếp gấp thì nhìn vẫn còn như mới. Vệ Tú cực kì quý trọng, không giống như đối với một quyển sách bình thường mà lại giống như bảo hộ một chút an bình trong lòng của nàng vậy.



    Trong núi không phân biệt được thời gian, bên ngoài năm tháng trôi qua như vô thường.

    Chu thái y đọc sách đến mê mẩn, vô tư không để ý thời gian.

    Bộc Dương ở kinh thành đợi một tháng vẫn không thấy ông trở về, trong lòng lo lắng, chỉ sợ là bệnh tình của Vệ Tú trở nặng nên ông ấy mới không thể hồi kinh.

    Ở kinh thành ngồi chờ thì vẫn là bị động. Hai ngày sau đó, Bộc Dương lại tới Mang Sơn.

    Lần này đi lúc sáng, tuyết vừa ngừng rơi, đường núi vẫn còn tuyết đọng lại chưa tan hết, càng đi lên cao thì càng giống như bị bao trong một vùng tuyết trắng xóa. Bộc Dương lên tới đỉnh núi thì hơi thở ra cũng đã thành sương rồi, so với lúc nàng hồi kinh lần trước đã lạnh hơn mấy phần.

    Khí lạnh như sương, ngưng đọng trên cây, hạt sương đọng lại khắp nơi, trời và núi như hòa thành một màu.

    Sau trận tuyết, mái nhà đọng lại một tầng tuyết dày nhìn giống như muốn sụp xuống. Vệ Tú ngồi dưới mái hiên nhà, áo khoát dày trên người, mấy chậu than xung quanh, nàng đang nấu một bình rượu nhạt. Rượu sôi lên, mùi thơm tràn ngập khắp trong đình viện.

    Lúc Bộc Dương đến, chỉ thấy Vệ Tú đang cầm bình rót rượu vào chung, trong khay chỉ có một chung, nàng đặt bình lại trên bếp rồi cầm chung đặt vào chỗ đối diện.

    Bộc Dương thấy vậy thì đã hiểu, việc Chu thái y ở lâu không hồi kinh là do Vệ Tú giữ lại. Mục đích, là muốn dẫn nàng đến đây.

    Bộc Dương cũng không tức giận chút nào cho dù là biết rõ Vệ Tú cố ý dụ mình đến đây.

    Bộc Dương đi tới trước khay rượu, ngồi xuống đối diện Vệ Tú, cầm lên chung rượu mà Vệ Tú đã rót cho nàng, uống một ngụm. Rượu nóng vào bụng khiến cho cả người cũng ấm hơn. Dưới trời tuyết như thế nào thì cũng không còn thấy lạnh nữa.

    Trên mặt Bộc Dương lộ ra một nụ cười.

    "Rượu trái cây, không dễ say, uống thêm mấy chung cũng không sao cả." Vệ Tú lại giúp nàng rót đầy chung rượu.

    Bộc Dương nghe lời này, lại uống thêm một chung nữa, sau đó thì cũng không tiếp tục uống. Vệ Tú cũng không nói gì thêm mà sai người đổi thành trà.

    Bộc Dương xem xét sắc mặt của Vệ Tú, thấy vẫn trắng nõn như trước, trắng đến không có chút huyết sắc nào nhưng sắc mặt cũng đã hòa hoãn hơn trước, giống như núi đá bị năm tháng mài mòn, so với ban đầu thì lại càng ôn hòa dịu dàng, bình thản.

    "Hôm nay mời bệ hạ tới là có một chuyện muốn cảm ơn bệ hạ." Vệ Tú nói.

    Ngoài cửa có hạ nhân canh giữ, hạ nhân cũng không nhiều, chỉ có mười người đều mặc y phục bình thường.

    Bộc Dương tất nhiên là chăm chú lắng nghe.

    Vệ Tú nhìn nhìn nàng, trong mắt lộ ra ý cười, Bộc Dương nhìn đến sững sờ, muốn xem kỹ lại thì ý cười đó cũng đã nhanh chóng biến mất.

    "Là vì “Chu sử”, phụ thân của ta có thể được thừa nhận, nhận được sự công bằng, có lẽ nhờ có bệ hạ cứu vãn." Vệ Tú chậm rãi nói. Một triều đại muốn chỉnh sửa sử sách của tiền triều thì thường khó có được công chính, huống chi là một người như Trọng công. Trong đó, nếu không có Bộc Dương đứng ra chỉ đạo thì Vệ Tú chắc chắn không tin.

    Hóa ra là vì chuyện này, Bộc Dương rũ mắt cười cười lên tiếng.

    "Không thể hoàn lại tất cả, chỉ có thể cố gắng được bao nhiêu hay bấy nhiêu."

    Vệ Tú im lặng.

    Giữa hai người, lần cuối cùng có thể tâm bình khí hòa ngồi một chỗ trò chuyện như vậy là khi nào? Đã lâu đến mức không thể nhớ được rõ ràng lắm. Bộc Dương nhìn Vệ Tú, Tú Tú của nàng đối với nàng hòa nhã dịu dàng, vậy sau này nàng có thể thường xuyên tới đây gặp nàng ấy được phải không?

    Không biết khi nào trời đã đổ tuyết rồi, theo hướng gió thổi tới, tuyết rơi vào trong dưới mái hiên. Bộc Dương đứng dậy, vòng tới trước mặt Vệ Tú, giúp nàng kéo lại áo choàng trên người. Nàng làm việc này cực kì tự nhiên, dường như lời nói vô tình hai năm trước và sự lạnh nhạt trong suốt hai năm này đều không lưu lại chút nào ngăn cách trong lòng nàng.

    Tay mềm mại của Bộc Dương đặt ở trên áo choàng của Vệ Tú, Bộc Dương kề sát vào mình, mùi thơm trên người vẫn còn như trước. Vệ Tú bất giác khẩn trương, cả người cứng lại, nàng ngẩn đầu lên thì đã chạm tới đôi mắt đen láy của Bộc Dương, ánh mắt hơi rũ xuống, giữa chân mày đều rất là sự uyển chuyển mềm mại.

    Nàng ấy ủy khuất cầu toàn, ôn nhu đối xử với nàng như vậy khiến cho cả trái tim Vệ Tú đều đau đến run rẩy.

    Nàng có lỗi với phụ mẫu mình, có lỗi với toàn bộ Trọng gia, nhưng nàng không làm Hoành nhi của nàng thất vọng sao?

    Uất hận trong lòng nàng, đều đẩy hết lên người Hoành Nhi vậy còn nàng ấy thì sao? Nàng ấy có thể đẩy nó cho ai đây? Nàng ấy nhận hết tất cả sự lãnh đạm của nàng, chịu đựng sự mỉa mai của nàng, thừa nhận hết sự thù hận của nàng đối với Tiêu gia, một mình nàng ấy tiếp nhận hết tất cả thù hận và oán giận của nàng nhưng lại vẫn dịu dàng chờ đợi nàng như trước.

    Tuyết rơi càng lúc càng nhiều, Bộc Dương đứng thẳng dậy, đẩy Vệ Tú vào trong phòng.

    A Diệp dường như rất sợ Bộc Dương. Vốn là cô ấy đang ở trong phòng khơi chậu than, vừa thấy Bộc Dương tiến vào phòng thì cô ấy lại càng im lặng không lên tiếng, làm cho bản thân giống như không tồn tại. Vệ Tú thấy cô ấy quá câu nệ nên cũng để cô ấy lui ra, tự mình tới khơi chậu than.

    Bộc Dương ngồi ở bên giường để nhìn nàng, so với A Diệp thì dường như càng câu nệ hơn vài phần.

    Vệ Tú không nhịn được mà khẽ cười lên, đến cả trong ánh mắt cũng lộ ra ý cười. Bộc Dương thấy nàng mỉm cười, cũng cười theo. Tú Tú nhìn nàng với ánh mắt ôn như như vậy làm cho nàng có cảm giác trong lòng nàng ấy cũng có nàng.

    "Tú Tú..." Bộc Dương lên tiếng.

    Vệ Tú quay đầu nhìn lại, ánh mắt dò hỏi nhìn nàng. Bộc Dương hơi mím môi, dường như không biết nói gì, lại càng thêm câu nệ, nhưng trong mắt nàng dường như đang phát sáng, rõ ràng là rất vui vẻ.

    Vệ Tú cũng cười, nhưng trong lòng lại đau như lóc thịt bẻ xương.

    "Tú Tú" Bộc Dương lại gọi một tiếng, nàng dừng một chút mới cười nói "Hôm nay, nàng hình như rất vui?"

    "Ừ." Vệ Tú nói, có thể nhìn thấy Bộc Dương, đương nhiên vui vẻ.

    Vệ Tú đẩy chậu than qua một chút, lửa than đã cháy đỏ hồng, rất ấm áp.

    Bộc Dương muốn hỏi một câu tại sao lại vui như vậy nhưng lại sợ Vệ Tú cảm thấy mình nhiều chuyện nên không tiếp tục hỏi nữa mà lại nói tới Chu thái y.

    "Chi bằng để Chu thái y ở lại chỗ này đi."

    Vệ Tú đáp ứng.

    Bộc Dương cảm giác hôm nay Vệ Tú rất dễ nói chuyện, trong lòng lại có chút mong chờ, tìm vài chuyện lý thú trong kinh gần đây kể ra giúp Vệ Tú giải buồn. Dù sao, các nàng cũng đã ở chung nhiều năm, Vệ Tú thích cái gì, không thích gì thì Bộc Dương cũng đều biết hết, những gì nàng nói đều là những chuyện mà nàng ấy cảm thấy hứng thú.

    Vệ Tú mỉm cười lắng nghe, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người Bộc Dương, dường như là nhìn không đủ.

    Tuyết dần ngừng rơi, nếu tiếp tục trì hoãn sợ là không kịp về kinh trước khi cổng thành đóng lại. Bộc Dương lưu luyến không rời. Vệ Tú tiễn nàng ra cửa, Bộc Dương nhìn nàng ấy hỏi lại.

    "Tú Tú, ngày mai ta lại đến được không?"

    "Việc trong kinh còn nhiều, ngày khác hãy tới." Vệ Tú lắc đầu.

    Bộc Dương suy nghĩ một lúc cảm thấy cũng đúng. Hôm nay ra ngoài, sợ là tấu chương đã chất đống trên bàn của nàng. Có lẽ phải mấy ngày nữa mới tới được.

    Vệ Tú thấy nàng không cố chấp, vừa định thúc giục nàng nhanh rời đi, bên tai lập tức vang lên tiếng mấy tên hạ nhân quát lớn.

    "Là ai?"

    Một tiếng quát này khiến hai người chú ý, Bộc Dương quay đầu, Vệ Tú hướng theo ánh nhìn của Bộc Dương mà nhìn về phía sau, chỉ thấy một luồn ngân quang ở đối điện Bộc Dương, đã rời cung mà bay tới. Giống như máu trong người đều đã ngưng chảy, Vệ Tú cũng không kịp nghĩ những chuyện khác, theo bản năng đẩy Bộc Dương ra.

    Luồng ngân quang cắt ngang không khí bay thẳng tới, mang theo tiếng gió sắc bén. Bộc Dương vừa bị đẩy ra là mũi tên đó đã lập tức ghim vào người Vệ Tú.

    "Tú Tú!" Bộc Dương kinh hô.

    Vệ Tú ngã vào trong xe lăn, trên ngực ghim một mũi tên.

    Bộc Dương vội vàng chạy tới, nâng Vệ Tú dậy, để đầu nàng dựa vào lòng mình. Phía sau vang lên một loạt âm thanh, hạ nhân đều là vũ lâm quân giả trang, lúc này chia ra một bên hộ giá, một bên chạy vào rừng tróc nã thích khách.

    Vệ Tú mở mắt nhìn Bộc Dương. Bộc Dương đang ở bên cạnh nàng, nắm tay nàng, vô cùng kinh sợ. Vệ Tú cảm giác rất đau, cảm giác này tới rất đột ngột, nàng không phân biệt được là mũi tên kia có bắn trúng tim nàng hay không. Nhưng với nàng mà nói thì có lẽ cũng không khác gì cả. Vệ Tú khẽ cười, trên mặt Bộc Dương đều là nước mắt, nàng cầm tay Vệ Tú, lớn tiếng kêu.

    "Thái y!"

    Mọi âm thanh trên thế gian này dường như đều biến mất trong nháy mắt, Vệ Tú nhìn đôi môi Bộc Dương đóng mở, cơn đau trên người hầu như không còn cảm nhận được nữa.

    Nghe nói Hoành Nhi muốn lập thị quân, nàng cũng đã có ý định rời đi rồi. Chuyện tình cảm này, không ai có thể miễn cưỡng được Hoành Nhi, nếu Hoành Nhi muốn bắt đầu lại thì nàng cũng không nên lưu lại chỗ này mà quấy rầy nàng ấy.

    Nhưng nàng vẫn luyến tiếc, dẫn dụ nàng ấy tới cũng là muốn gặp mặt nàng một lần nữa.

    Nàng thật sự là may mắn, Hoành Nhi tới nay vẫn không dùng lời nói lạnh nhạt với nàng.

    Vệ Tú cảm giác được sự thoải mái mà trước giờ chưa từng có, nàng tựa vào lòng Hoành Nhi, kết quả như vậy có lẽ cũng rất tốt rồi.

    "Hoành... Nhi..." Vệ Tú mở miệng, giọng nói của nàng nhỏ đến chính bản thân nàng cũng nghe không rõ nữa nhưng Bộc Dương lại có thể nghe được.

    "Tú Tú, không sợ, không có việc gì, nàng đừng sợ." Bộc Dương lập tức quay đầu nhìn có vẻ trấn định một chút nhưng lại khóc mà nói.

    Vệ Tú lắc đầu, môi nàng khẽ động, Bộc Dương vội vàng khom người lắng nghe.

    "Nếu có kiếp sau... Nếu có kiếp sau..." Vệ Tú lặp lại bốn chứ này.

    Xin lỗi Trọng gia, kiếp này nàng đã tận lực rồi. Trước khi ngất đi, trong lòng của nàng chỉ có một mình Bộc Dương. Nàng thầm nghĩ kiếp sau có thể cùng với Bộc Dương, đơn giản mà sống bên nhau.






    ---------------
    hanjin Tài sản
    Thiên Hồ

  3. The Following User Says Thank You to hanjin For This Useful Post:

    Ad

  4. #113
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    114
    Ngân lượng
    1,008
    Thanked: 415

    Chương 112

    Chương 112




    Mời Đọc (Click Here) :
    Hoàng phu trúng tên, đang cực kì nguy hiểm, không một người nào nghĩ là nàng sẽ sống sót.

    Hơn nữa, những người ở đây đều biết rõ nguy hiểm trong đó.

    Chu thái y rối loạn ngay tại trận, trong đầu như bị đánh một búa vào đầu, đầu ông vang lên ong ong. Ngay cả đi đường ông cũng đi không vững, nghiêng ngả lảo đảo quỳ xuống trước người Vệ Tú, dò thử hơi thở của nàng nhận thấy tim đập chậm nửa nhịp, lập tức bắt mạch cho nàng.

    Bộc Dương gần như vỡ òa ra, Vệ Tú dựa vào lòng nàng, hai mắt nhắm nghiền, không có một chút sức sống nào giống như nàng ấy vĩnh viễn sẽ không mở mắt nhìn thế gian này lần nữa.

    Bộc Dương chỉ có thể dùng một tia hy vọng của mình để kéo lại lý trí, nàng nhìn thái y chằm chằm, hai mắt đỏ hồng, đến hỏi cũng không dám hỏi.

    Chu thái y bắt mạch xong thì lại kiểm tra miệng vết thương, ông hạ giọng nói.

    "Còn mạch đập..."

    Bộc Dương chợt như được ban sinh mệnh mới, đôi mắt đỏ bừng lộ ra ánh sáng, gấp gáp lên tiếng.

    "Mau, mau cứu!"

    Nàng dứt lời, lập tức nhớ đến nếu muốn cứu thì không thể ở đây mà cần đặt Vệ Tú nằm xuống. Không biết Bộc Dương lấy sức lực ở đâu, nàng ôm lấy Vệ Tú đi thẳng vào trong, hoàn toàn không thấy sắc mặt trắng bệch của Chu thái y.

    Tuy hoàng phu có mạch đập nhưng mạch đập rất yếu, như là một ánh nến sắp tàn trong gió, tùy lúc đều sẽ tắt ngúm. Nếu là người bình thường, trên ngực trúng một mũi tên, hơn nữa là dữ nhiều lành ít, huống chi sức khỏe hoàng phu vốn yếu.

    Nhưng mà chuyện tới bây giờ cũng chỉ có thể toàn lực cứu chữa thôi.

    Chu thái y cắn răng đi nhanh theo, phân phó cho hạ nhân chuẩn bị những vật dụng cần thiết để rút tên.

    Vệ Tú nằm thẳng trên giường, ngoại trừ sắc mặt trắng bệch thì trông nàng ấy chỉ như đang ngủ mà thôi. Bộc Dương canh giữ bên cạnh, nàng nắm chặt một chút cơ hội chữa trị này như muốn bảo vệ một chút ánh sáng đang dần chìm trong bóng tối vô tận.

    Những vật dụng cần thiết đều đưa tới cùng lúc, mấy người hạ nhân đều đi như bay, không một người nào dám chậm trễ.

    Mọi thứ nhanh chóng được chuẩn bị đầy đủ, Chu thái y cũng không dám mời bệ hạ rời đi. Thấy một tì nữ bên cạnh thì lập tức ra lệnh.

    "Đóng cửa."

    Nữ tì đó chính là A Diệp, nàng lập tức đi đóng cửa rồi quay trở lại đợi lệnh. Đến lúc này, nàng cũng không còn ngại ngần chuyện bản thân sợ bệ hạ, chỉ sợ là thiếu gia của mình có bất trắc gì thôi.

    Mũi tên ghim trên ngực, may mà tên thích khách bắn tên bị Vũ Lâm quân đánh động nên lúc buông tên cùng không có nhiều lực lắm, nếu không sợ là mũi tên đã xuyên qua người Vệ Tú rồi. May mắn hơn là vết thương lệch lên trên mấy phần, nằm ở dưới vai, không phải ghim thẳng vào tim.

    Nhưng dù vậy, vẫn khó có thể nói là lành hay dữ.

    Chu thái y cầm kéo cắt phần đuôi mũi tên, Bộc Dương lui qua một bên cũng không nói gì để tránh làm nhiễu loạn thái y cứu người.

    Vào đông nên y phục mặc trên người cũng nhiều, máu còn chưa thấm đến bên ngoài. Thái y cắt lớp y phục để nhìn có thể nhìn thấy vết thương. Từng lớp y phục cởi ra, đến tầng cuối cùng thì ông bắt đầu cảm thấy không đúng, sự hoảng sợ lộ rõ trên mặt của ông.

    Ông theo bản năng mà ngẩng đầu nhìn phía Bộc Dương. Bộc Dương chỉ kiên định nói ra hai chữ.

    "Cứu nàng."

    Chu thái y vội vàng lấy lại bình tĩnh, không hề lo lắng những chuyện khác nữa.

    Mũi tên có móc ngược, không để rút mạnh ra được, sẽ khiến miệng vết thương bị xé mở ra. Chu thái y lại cầm dao nhỏ, mở rộng vết thương từng chút một. Máu tươi lập tức trào ra. Trán Chu thái y lấm tấm mồ hôi, ông chuyên tâm với công việc hiện tại của mình, tiếp tục mở rộng miệng vết thương.

    A Diệp đứng một bên thay khăn liên tục, một thau nước ấm nhanh chóng biến thành thau máu loãng, trong phòng cũng tràn ngập mùi máu tanh khiến cho người khác cảm thấy buồn nôn.

    Trong lòng Bộc Dương lạnh lẽo cực kì, đau đớn cắt da thịt như vậy, ai có thể nhịn được chứ, mà Vệ Tú đến cả một chút phản ứng cũng không có, nàng ấy vẫn nhắm mắt, không hề lộ chút cảm giác đau đớn nào, ngay cả chân mày cũng không nhíu một lần, giống như thân thể của nàng ấy còn ở đây nhưng hồn phách của nàng đã sớm rời đi rồi.

    Miệng vết thương được mở rộng ra từng chút một, có thể thấy được một chút xương trắng đã lộ ra và một chút vụn thịt, mũi tên cũng dần lộ ra. Thái y bỏ dao, rút tên ra. Ngay trong khoảnh khắc đó, máu lập tức chảy như nước tràn ra ngoài.

    Chu thái y vội vàng lấy nước rửa qua một chút lại dùng kim châm khâu lại dần dần, sau đó rắc bột thuốc, rồi dùng lụa mỏng băng lại, coi như miễn cưỡng cầm máu.

    Mũi tên được lấy ra nhưng Chu thái y vẫn không thấy thoải mái chút nào, sắc mặt của Bộc Dương cũng không tốt lên bao nhiêu.

    Mất máu quá nhiều, lại trúng tên thì quả thực khó mà nói được.

    Vệ Tú càng yếu hơn nhưng mà có mạch đập thì vẫn còn hy vọng.

    "Nơi này dù sao cũng không bằng trong cung, dược liệu cần thiết cũng không có đầy đủ, đợi ngày mai, nếu hoàng phu ... nếu … " Chu thái y cung kính nói, ông ngẩng đầu nhìn ánh mắt Bộc Dương rồi lại cúi đầu, nuốt xuống hai chữ "rời đi", uyển chuyển nói "Nếu hoàng phu có chuyển biến tốt hơn thì nên lập tức hồi cung."

    "Khanh châm chước dùng thuốc." Bộc Dương gật đầu, cố gắng trấn định.

    Thích khách vẫn chưa bắt được, tuyết rơi khắp núi, không dễ chạy thoát nhưng cũng không dễ bắt được. Huống chi, trên núi chỉ có hơn mười vũ lâm quân, cũng khó mà lục soát toàn bộ Mang Sơn. Bộc Dương cũng không tức giận, nàng bây giờ cũng không lo được tên thích khách đó, trong lòng nàng chỉ lo lắng cho sự sống của Vệ Tú mà thôi.

    Vệ Tú vẫn không nghe được lời cầu nguyện của nàng. Mạch đập của nàng ấy vẫn luôn yếu ớt dường như có thể rời đi bất cứ lúc nào. Nhưng mà đã đến nước này thì chỉ có thể mặc cho số phận, cho dù là thần y thì cũng bó tay chịu trói mà thôi.

    Bộc Dương vẫn luôn canh chừng bên cạnh giường, một bước không rời.

    Miệng vết thương không thể gặp gió, bên trong phòng vẫn tràn ngập mùi máu tanh. Bộc Dương cũng không cảm thấy có gì không thích hợp. Thời gian chỉ mới một chút như vậy mà lại giống như đã rất lâu rồi. Bộc Dương ngồi một mình bên cạnh, nắm tay Vệ Tú, thỉnh thoảng thăm dò mạch đập của nàng ấy.

    Vào đêm khuya, mạch đập của Vệ Tú càng lúc càng yếu, gần như khó mà dò được nữa rồi, Bộc Dương cũng vì vậy mà càng hoảng hốt. Chu thái y cũng túc trực ở trong phòng, đêm dài từ từ trôi qua, yên lặng đến đáng sợ. Sự sợ hãi theo chân mỗi người, chỉ có Vệ Tú đang nằm ở đó là không hay không biết gì. Nàng ấy không có sợ hãi, cũng không có mong chờ, không vui mừng, cũng không thất vọng. Nàng ấy không biết trong lòng Bộc Dương lo lắng, nàng ấy chỉ im lặng mà nằm ở nơi đó mà thôi.

    "Tú Tú..." Bộc Dương nhẹ giọng kêu lên nhưng lại không nói tiếp lời nào. Nàng chỉ nắm lấy tay Vệ Tú, nhẹ nhàng gọi nàng ấy.

    Vệ Tú tất nhiên không trả lời. Bộc Dương vẫn nhẹ nhàng mà gọi một tiếng, sắc mặt ôn nhu, giọng điệu quấn quýt si mê.

    Chu thái y nhìn cảnh này, trong đầu xuất hiện sự hoang tưởng, nếu thật sự hoàng phu cứ như vậy mà rời đi, bệ hạ cũng sẽ không an táng mà lưu giữ nàng ấy lại, dù chỉ là một cái xác chết thì bệ hạ vẫn sẽ lưu lại nàng ấy. Suy nghĩ này vừa xuất hiện thì kiến cho cả người ông đều lạnh hơn. Bộc Dương vẫn không phát giác gì, trong mắt nàng chỉ còn có Vệ Tú. Nàng nghĩ, Tú Tú, nàng tỉnh lại, chỉ cần nàng tỉnh lại thì cho dù là kiếp này hay kiếp sau, nàng muốn làm gì thì ta đều thuận theo nàng.

    Nếu so sánh với việc Vệ Tú có thể sống thì yêu hay không yêu thì cũng đã không còn quan trọng nữa. Chỉ cần nàng ấy có thể sống thì Bộc Dương tình nguyện cả đời không gặp lại nàng ấy cũng không đi tìm hiểu tin tức của nàng ấy nữa.

    Cho tới sáng hôm sau, Vệ Tú cũng không tỉnh lại, không có chuyển biến tốt hơn chút nào. Nhưng mà may mắn là nàng cũng không rời đi, mạch đập tuy yếu ớt nhưng vẫn kiên cường đập một chút như vậy.

    Trước một ngày, Bộc Dương đã cho người hồi cung lấy thuốc, hôm nay đã bổ sung thêm mấy vị thuốc cần thiết. Tuy nói là trong cung thích hợp dưỡng bệnh hơn nhưng hiện tại cũng không thể dời Vệ Tú đi được. Sau khi Bộc Dương và Chu thái y thương lượng thì quyết định đợi thêm mấy ngày nữa hẳn hồi cung sau.

    Trong kinh nghe tin bệ hạ gặp chuyện thì tất nhiên là có sóng gió nổ ra. Hai vị trung lang tướng quân đứng đầu Vũ Lâm và Hổ Bí phụng mệnh thừa tướng, dẫn ba vạn binh mã tới Mang Sơn. Với sự dẫn đầu của Vương thừa tướng, mấy vị trọng thần trong dòng họ cũng theo đó tới cùng.

    Mọi người đều đóng quân dưới chân núi, chỉ có đại thần và hai vị trung lang tướng quân dẫn trăm người lên núi hộ giá.

    Bộc Dương chỉ gặp mặt một lần để Trịnh Vương và Vương thừa tướng tạm thời thay quyền chăm lo quốc sự. Hoàng đế không thể hồi kinh, đại sự trong kinh còn cần có người chủ trì đại cục. Hai người đều là cận thần đáng tin cậy, Trịnh Vương còn từng là đại thần phụ chính, an bài như vậy cũng ổn thỏa.

    Vệ Thái sư vốn muốn thăm hỏi hoàng phu, coi như thể hiện lòng trung thành nhưng mà sắc mặt của bệ hạ mệt mỏi, ông suy nghĩ một lúc vẫn không dám lên tiếng. Trái lại là Vương Thừa tướng ngay thẳng, sự lo lắng cũng lộ rõ trên mặt, hỏi thêm vài câu.

    Cứ như vậy qua một buổi sáng, đợi các đại thần rời đi thì nhà tranh này mới yên tĩnh một chút.

    Sau đó, Bộc Dương vẫn canh giữ bên cạnh Vệ Tú không rời đi, thỉnh thoảng khẽ gọi tên của nàng ấy. Mỗi một khắc mà Vệ Tú còn hôn mê thì đối với nàng đều là dày vò.

    Bộc Dương không ngừng chất vấn chính mình vì sao lại tới đây. Tên thích khách đó là vì nàng mà tới, nếu nàng không tới đây thì sẽ không liên lụy Tú Tú. Nàng hối hận hai năm trước không nên để Vệ Tú rời kinh, cho dù là cầm tù Vệ Tú trong cung cũng được, cũng tốt hơn là như bây giờ, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Nàng thậm chí hối hận có quen biết với Vệ Tú. Từ khi các nàng quen nhau tới bây giờ, Vệ Tú đã cứu mạng nàng mấy lần, mà nàng lại đẩy nàng ấy vào hiểm cảnh mấy lần.

    Bộc Dương càng tận tâm chăm sóc Vệ Tú, chuyện gì cũng tự mình làm, đến nỗi mấy ngày chưa từng chợp mắt. Chu thái y khuyên bảo mấy lần nhưng cũng không có tác dụng gì.

    Chỉ là Bộc Dương vẫn tự mình nghĩ thông suốt, nếu bản thân nàng mệt quá thì cũng không chăm sóc cho Vệ Tú được. Bộc Dương cũng không dám tiếp tục ép bản thân mình, nàng dần dần bình tĩnh, thật sự bình tĩnh, giống như không còn sợ cái gì nữa. Nhưng mà một bệ hạ tỉnh táo, không hiểu sao lại khiến người khác càng hoảng sợ, kinh hồn bạt vía.

    May mắn lớn nhất là hơn mười ngày sau, miệng vết thương của Vệ Tú cũng không chuyển biến xấu. Không chuyển biến xấu thì có thể dần khép lại, tình trạng của nàng ấy cũng từ từ ổn định lại như một kì tích.

    Bộc Dương vui mừng đến mức khóc lên. Với lời thỉnh cầu của Chu thái y, mang theo Vệ Tú hồi cung.



    Trong cung tất nhiên là thoải mái hơn trên núi, tẩm thất trong cung cũng ấm áp hơn, càng kín khẽ hơn, không lo miệng vết thương gặp gió nữa. Trong cung có vô số dược liệu trân quý để tùy người dùng.

    Vết thương của Vệ Tú dần khép lại, tuy rất chậm nhưng qua từng ngày thì cũng có kết quả.

    Bộc Dương vẫn ở bên cạnh chăm sóc nàng ấy như trước, triều chính có Trịnh Vương và Vương Thừa tướng, có chuyện quan trọng nào mới có người đến xin chỉ từ Hoàng đế.

    Nhưng mà Vệ Tú vẫn chưa tỉnh lại.

    Cho tới một ngày mùa xuân, nàng vẫn còn hôn mê như đang ngủ đến quên cả tỉnh lại.

    Dù sao thì Bộc Dương không thể tiếp tục không thượng triều. Tuy là trong triều có người chống đỡ nhưng không phải không có tai họa ngầm. Nếu Hoàng đế chỉ là hư danh thì triều đình sẽ nổi lên sóng gió.

    Nàng chỉ có thể mỗi ngày sắp xếp một buổi trưa thượng triều, rồi đem tấu chương dọn tới chỗ Vệ Tú mà phê duyệt.

    Các đại thần mỗi buổi sáng trình tấu đại sự, buổi chiều thì tới nha môn làm việc. Bộc Dương mỗi ngày phê duyệt tấu chương đến tận đêm khuya, sáng sớm hôm sau lại thương nghị chuyện quan trọng với các đại thần.

    Cứ như vậy lại dần dần quen thuộc.

    Nhưng mà không có người nào biết là trong lòng Bộc Dương sốt ruột tới đâu.

    Thích khách đã điều tra được từ lâu, chính là người của Hồng Lư tự khanh Tiêu Ung. Bộc Dương bắt hắn nhốt lại trong ngục nhưng vẫn chưa xử lý. Nàng hận hắn tận xương tủy, hận không thể tự tay chém hắn ra từng mảnh nhưng mà nghĩ tới Tiêu Ung là môn sinh Trọng công, Tú Tú đối với hắn chắc chắn vẫn lưu tình. Vì thế nàng chỉ có thể tạm giữ lại, muốn chờ Vệ Tú tỉnh lại nghe ý kiến của nàng ấy.

    Vệ Tú nhắm hai mắt như đang ngủ yên trong mộng, sắc mặt của nàng đã tốt hơn nhiều, không còn tái nhợt nữa, nhưng cả người lại ốm đi rất nhiều. Bộc Dương rất sợ nếu nàng ấy không tỉnh lại thì sẽ gầy đến mức chỉ còn lại bộ xương.

    Nàng mỗi ngày dù bận rộn đến đâu cũng sẽ nói chuyện với Vệ Tú. Có lẽ Tú Tú chỉ là không muốn tỉnh lại, nàng ấy vẫn có thể nghe được lời nói của nàng, có lẽ một ngày nào đó, Tú Tú thương hại nàng khổ tâm thì sẽ tỉnh lại.

    Nàng không biết ngày đó đến lúc nào mới tới nhưng nàng đang chờ mỗi ngày.

    Cứ như vậy kéo dài đến một ngày tháng hai, qua giờ ngọ, Vệ Tú cuối cùng cũng tỉnh lại.



    -------------



    Tác giả có lời muốn nói: sau đó là phần ngọt ngào a ~.






    ---------------
    hanjin Tài sản
    Thiên Hồ

  5. The Following User Says Thank You to hanjin For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •