Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 62 của 62
  1. #61
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Bài viết
    491
    Ngân lượng
    51,386
    Thanked: 4945
    Chương 59

    Mời Đọc (Click Here) :


    Đoá hoa nhỏ ...

    Màu lam nhạt...

    Hình Bác Ân nhắm chặt mắt, vừa mở ra liền thấy khuôn mặt lo lắng của Trần Điềm Viên đang dò tới.

    "Sư tỷ, chị sao vậy?"

    "Chị không sao." Hình Bác Ân cười cười.

    "À hả." Biểu tình của Trần Điềm Viên nói rõ căn bản là cô không hề tin câu trả lời này, "Nếu chị mệt thì lát nữa đừng đến phòng thí nghiệm 6 nữa, trở về ngủ một giấc đi?"

    Hình Bác Ân nghe lời cô đề nghị, chưa nhận lời, nhưng cũng chưa phản đối, vẻ mặt có chút khó xử.

    Chính là vì nhất định phải đến phòng thí nghiệm 6 nên tinh thần mới không yên á...

    Trần Điềm Viên cúi đầu nhìn thì thấy phần cơm của Hình Bác Ân chỉ vơi đi có phân nửa, lại quan tâm hỏi: "Không ngon miệng? Hay là mình lên căn tin lớn bên trên ăn một bữa? Em cũng hơi thèm món cơm rượu nếp."

    Hình Bác Ân nghe được một tí lại thả hồn theo gió, dường như nàng chưa từng hỏi Khâu Sam thích ăn gì, không thích ăn gì. Nàng thích các món có đậu xanh và đậu đỏ, không biết Khâu Sam có thích không?

    "Sư tỷ?" Trần Điềm Viên quơ tay qua lại trước mắt Hình Bác Ân, lo lắng không yên, chờ Hình Bác Ân lấy lại tinh thần thì Trần Điềm Viên mới sốt ruột nói, "Sư tỷ, chị vẫn nên ăn lẹ rồi đi nghỉ đi, phòng thí nghiệm có tụi em lo, chắc chắn sẽ không làm chậm tiến độ."

    Hình Bác Ân nhìn đống đồ ăn nhạt nhẽo trong khay cơm trắng của căn tin, nàng cũng không có dự định ăn thêm nữa, buông đũa nói: "Chị đi trước, lát nữa quay lại phòng thí nghiệm sau." Nói xong liền đứng dậy rời đi.

    Trần Điềm Viên í ới sau lưng nàng hai tiếng, Hình Bác Ân cũng không quay đầu, Trần Điềm Viên chỉ có thể thở dài, tự mình ăn tiếp. Hướng Trạc đang ngồi chờ ở bàn bên cạnh lập tức bưng khay đồ ăn ngồi vào vị trí đối diện Trần Điềm Viên, Trần Điềm Viên giận dỗi liếc cậu một cái, Hướng Trạc cười đến ngọt ngào, Trần Điềm Viên bật cười, sau đó hai người liền bắt đầu cười cười nói nói, quả thực là chỉ cần tình yêu thôi cũng đủ no rồi.

    Vì quan tâm cho cảm xúc của sư tỷ Hình Bác Ân, một người "Ế thâm niên đáng thương không thể không cộng tác cùng bạn trai cũ đã đính hôn" trong mắt Trần Điềm Viên, Hướng Trạc bị hạ lệnh cưỡng chế không được phép xà nẹo trước mặt Hình Bác Ân, đáng thương hai người vừa mới hẹn hò không bao lâu, đang trong giai đoạn nồng nhiệt nhất, thì ngay cả số lần gặp mặt Hướng Trạc cũng bị Trần Điềm Viên hạn chế.

    Mà lúc này, cái con người "Ế thâm niên đáng thương" là Hình Bác Ân đang do dự bước từng bước một tới gần cửa phòng thí nghiệm 6.

    Hôm nay Khâu Sam còn sẽ... như vậy sao?

    Trong đầu Hình Bác Ân nhảy ra hình ảnh hôm qua, nhịp đập trái tim lại có chút mất kiểm soát.

    Cơ thể đó, trong mắt nàng, mỗi một tấc đều tràn ngập lực hấp dẫn. Nàng hoàn toàn không biết gu thẩm mỹ trước kia của nàng chạy đi đâu, vì sao đối mặt với thân thể đầy khuyết điểm của Khâu Sam, nàng càng nghĩ lại càng thấy đẹp. Làm cho nàng khát vọng, làm cho nàng xao động, làm cho nàng muốn chạm vào, làm cho nàng khắc ghi không ngừng, nhớ nhung không dứt.

    Hình Bác Ân đứng trước cửa, biết rõ nhìn không thấy, nhưng vẫn nhướng mắt lướt qua ô cửa sổ nhỏ nhìn vào trong.

    Hy vọng lần này em ấy sẽ không lại cởi đồ ... Hình Bác Ân tự nhủ trong đầu, trong đầu lại phát ra một giọng nói rất nhỏ: Mi thật dối trá.

    Hình Bác Ân phản bác lại giọng nói kia, mình mới không dối trá.

    Sau đó nàng mở cửa đi vào.

    Đi vài bước, nàng liền nhìn thấy Khâu Sam đang ngồi trên giường. Thấy nàng đến, Khâu Sam liền nhìn nàng cười.

    Hình Bác Ân lại bỗng nhiên hồi hộp, nhìn chằm chằm vào tay Khâu Sam, giống như sợ hãi đôi tay kia lại giống ngày hôm, nhẹ nhàng kéo mép áo lên.

    Mãi đến khi đến trước tấm kính thuỷ tinh, Hình Bác Ân dừng bước cùng những ý tưởng hỗn loạn trong đầu, đối diện với Khâu Sam.

    Ánh mắt Khâu Sam có thể khiến người ta bị mê hoặc, nhìn lâu, trái tim dường như được ngâm vào dòng nước mát lạnh, dòng nước xoa dịu trái tim mệt mỏi của nàng, khiến cho nàng lại một lần nữa bùng lên sức sống.

    Hình Bác Ân lẳng lặng nhìn Khâu Sam, thình lình nghe được một giọng nói vang lên.

    "Bác Ân, sao không nói tiếng nào hết vậy?"

    Nàng lập tức quay đầu, lúc này mới nhìn thấy Lê Hàn đang đứng sau bàn phẫu thuật với vẻ mặt khó hiểu. Xem ra, Lê Hàn đã ở trong đây từ lâu, nhưng nàng chỉ lo nhìn Khâu Sam, nên không phát hiện.

    Nếu Lê Hàn không lên tiếng dò hỏi, không biết lúc nào nàng mới có thể nhận ra còn một người đang sống sờ sờ ở trong này.

    Lê Hàn thấy nàng không trả lời bèn hỏi: "Em tới lấy cái gì à?"

    Hình Bác Ân lúng túng nói: "Dạ không, em tới thăm Khâu Sam."

    "À." Lê Hàn mỉm cười hiền từ ra vẻ cái gì tôi cũng hiểu, rồi hỏi, "Cần tôi tránh đi một lúc không?"

    Hình Bác Ân vội vã nói: "Dạ không sao, em chỉ tới nói với Khâu Sam mấy câu." Chẳng qua là nàng cảm thấy có chút kỳ quái về việc nhìn thấy Lê Hàn trong này bèn hỏi, "Giáo sư, thầy đang làm gì vậy?"

    "Là vầy, hiện tại không phải đang trong giai đoạn nhạy cảm sao, mọi người bận rộn chuẩn bị buổi thử nghiệm công khai, nên tiến độ bên phía Khâu Sam sẽ bị chậm trễ. Khâu Sam là người lây nhiễm có chuyển biến tốt đầu tiên, nên thực sự tôi kỳ vọng khá cao vào cô ấy, vừa lúc mỗi trưa tôi có chút thời gian rãnh, nên tôi tính lại đây nghiên cứu phương án chữa trị trên Khâu Sam xem thế nào. "

    Hình Bác Ân gật đầu, nhớ lại thì Lê Hàn cũng có vài lần hỏi đến, quả thật Lê Hàn cực kì coi trọng trường hợp của Khâu Sam.

    Lê Hàn hỏi: "Phương án hai lần tiêm của em tiến hành tới đâu rồi?"

    "Dạ chiều sẽ bắt đầu tiến hành." Hình Bác Ân trả lời.

    "Ừm." Lê Hàn có vẻ vừa lòng, còn động viên, "Không cần quá vội vã, thời gian vẫn còn dư dả, nếu vắt kiệt bản thân thì sẽ mất nhiều hơn được, nhất định phải làm việc nghỉ ngơi hợp lý."

    Hình Bác Ân vừa gật đầu vừa chột dạ, trong khi chính mình quẳng công việc không làm chạy tới đây lại bị bắt tại trận, thái độ Lê Hàn còn hết sức thông cảm như vậy, cảm giác tội lỗi trong nàng ngày càng lớn đến nỗi cũng sắp đè bẹp nàng rồi.

    Lê Hàn còn nói tiếp: "Hai người có chuyện cứ từ từ nói, nếu cần tôi tránh đi thì không cần ngại, cứ nói cho tôi biết."

    Hình Bác Ân hổ thẹn đến mặt đỏ rần: "Em chỉ đến thăm Khâu Sam, cũng không có chuyện gì quan trọng cần nói. Thầy cứ tiếp tục công việc, em quay lại phòng thí nghiệm."

    Lê Hàn ngây người: "Đi bây giờ? Em thấy tôi... Tốt nhất tôi vẫn là nên tránh đi một chút."

    "Dạ không cần!" Hình Bác Ân lui liên tiếp hai bước, nhanh chóng quay đầu liếc nhìn Khâu Sam một cái, ánh mắt như một cái ôm thật chặt, chào Lê Hàn một tiếng rồi nhanh chóng rời đi.

    Sau khi ra cửa, như là sợ chính mình đổi ý, nàng còn phải chạy thêm vài bước nữa rồi mới giảm tốc độ, đi về phía phòng thí nghiệm.

    Chờ cảm giác tội lỗi và hổ thẹn bị quẳng ra sau đầu, Hình Bác Ân hít sâu một hơi, bước chân vững ổn, cảm thán trong lòng một câu: Haiz, mình thật là dối trá.

    Trở lại phòng thí nghiệm, những người khác cũng đều ở đây, mặt Hình Bác Ân lại hơi đỏ lên, gia nhập vào đội ngũ làm việc chuẩn bị cho đợt thử nghiệm buổi chiều.

    Trần Điềm Viên nhìn nàng vài lần mới yên tâm.

    Năm người đều đảm nhận công việc khác nhau, Trần Điềm Viên đảm nhận vai trò chạy chân làm việc vặt. Trong nhóm nghiên cứu, thứ bậc được xếp theo trình độ cá nhân, Hình Bác Ân là người hiểu rõ thuốc chữa đời đầu nhất, trình độ cũng xuất sắc nhất, cho nên là nhóm trưởng, Lý Tri Triết là nhóm phó, Đới Kỳ thứ ba, Dương Mậu Triển thứ tư.

    Dựa theo lời Khâu Sam, lúc trước Khâu Sam tiêm thuốc chữa vào người thì hôn mê hai ngày rưỡi, mà thời gian từ khi thuốc chữa đời đầu bắt đầu được tiêm vào người ba đối tượng nghiên cứu đến khi họ tỉnh dậy đều ngắn hơn Khâu Sam, từ điểm này Hình Bác Ân liền phát hiện ra thời gian hôn mê và năng lượng còn lại trong cơ thể có liên quan, đồng thời cũng tìm ra cách tăng cường hiệu quả của thuốc chữa, lại vì cân bằng nồng độ kích thích quá cao mà đưa ra phương án hai lần tiêm nhằm giải quyết tình trạng này.

    Hiện tại, sáu đối tượng nghiên cứu đã vào vị trí, mọi thứ cũng đã chuẩn bị xong, phương án hai lần tiêm bắt đầu được thử nghiệm lần đầu tiên.

    Cùng thời khắc đó, Lê Hàn buông cây bút trong tay, chậm rãi đi đến trước mặt Khâu Sam.

    Khâu Sam cũng nhìn ông, không nói được một lời.

    Hai người nhìn nhau một lát, Lê Hàn nở một nụ cười không rõ hàm ý, mở miệng nói: "Khâu Sam, có một việc có lẽ cô không biết."

    Khâu Sam hỏi: "Chuyện gì?"

    Lê Hàn thuận miệng nói: "Trước mắt thì trong hai trăm người lây nhiễm được bài bố ở tầng hầm bốn này, não bộ của cô, là hoàn hảo, cũng là hoàn mỹ nhất."

    Khâu Sam nói: "Ông đã nói, tốc độ của tôi, là nhanh nhất."

    Lê Hàn kinh ngạc, lập tức lắc đầu nói: "Tôi không nên kinh ngạc, nhưng việc cô nhớ kỹ những lời này, thật sự khiến tôi..."

    Ông cau mày suy nghĩ thật lâu, ý muốn chọn ra từ ngữ thích hợp nhất để hình dung, đối với việc nhỏ này ông cực kì cẩn trọng, cuối cùng khi phát hiện tìm không ra từ nào ông đành từ bỏ, không có thì đành chấp nhận.

    Sau khi từ bỏ việc đó, sắc mặt Lê Hàn giãn ra: "Không sai, tốc độ của cô là nhanh nhất ."

    Khâu Sam chỉ nhìn ông, không hề truy hỏi, ông ta liền tự mình bắt đầu giải thích: "Lúc kiểm tra bằng hình ảnh hiển thị trên màn hình ấy, đó là để đo lường năng lực phản ứng của não bộ, đồng thời cũng có thể đánh giá tình trạng ổn định của tâm lý. Cô đã xem hết 48 tấm hình, chỉ khi phản ứng của não bộ đạt chuẩn thì mới có thể chuyển sang hình theo. Đương nhiên nếu phản ứng của cô với một hình ảnh nào đấy không đạt chuẩn, sáu mươi giây sau cũng sẽ cắt, có rất nhiều người lây nhiễm như vậy."

    "Nhưng là cô!" Lê Hàn đột nhiên kích động đứng lên, "Chỉ có cô! Số 1 của tôi! Chỉ có cô! Phản ứng của cô quá nhanh, những hình ảnh đó căn bản là không đánh giá được năng lực thực sự của cô! Bộ não của cô là mạnh mẽ nhất! Là hoàn mỹ nhất!"

    Khâu Sam chịu không nổi giọng điệu khen ngợi của ông ta bèn cắt ngang lời ông: "Băng ghi hình?"

    "Đúng, còn đoạn băng ghi hình." Lê Hàn khôi phục một chút bình tĩnh, tươi cười trở lại trên mặt, "Tôi đã chuẩn bị riêng cho cô một băng ghi hình khác, phản ứng của cô thật sự nằm ngoài dự diến của tôi. Cô đã thấy qua cảnh xác sống ăn người đúng không?"

    Khâu Sam gật đầu.

    "Nhưng sâu bên trong cô, không hề có bất cứ dấu hiệu tôn sùng bạo lực nào, lực khống chế của cô đã đạt được mức độ tối cao của nhân loại."

    Khâu Sam: "Quá khen."

    Ánh mắt phức tạp của Lê Hàn nhìn vào mặt Khâu Sam, bên trong có tình yêu thương, có lòng tôn kính, mà càng nhiều hơn nữa chính là: "Cô không nên bị đám thế nhân đầy tục tằng kia làm mai một, đây mới là thế giới thuộc về cô. Cô hẳn nên thành lập một đất nước mới, đám người lây nhiễm ngu ngốc kia đều sẽ nghe theo hiệu lệnh của cô. Tôi đã hiểu ra chân lý, thế giới mới không phải cái gọi là loài người tối cao sẽ thống trị thế giới, nhân loại dơ bẩn không xứng làm người thống trị, mà những sinh vật có trí tuệ mới như cô, mới là hy vọng của thế giới mới!"

    Khâu Sam nghĩ rằng, sợ là người này đã bị kích thích quá độ, nên giờ bị điên rồi?

    "Cô không tin tôi." Lê Hàn nói, "Không sao, tôi sẽ khiến cô tin tôi."

    Khâu Sam vạn lần không nghĩ tới kẻ địch mà cô đề phòng lâu như vậy lại là kẻ đầu óc có vấn đề, một lão điên ăn nói tào lao, sự thật này thật sự khiến người ta thất vọng.

    Cô nói: "Tôi không muốn làm, chúa tể xác sống. Tôi là người."

    "Chúa tể xác sống? Đó là cái gì?"

    "..."

    Mất kiến thức căn bản, chả lẽ nền giáo dục trước kia chưa cập nhật tri thức mới?

    Lê Hàn không quá để tâm đến cách dùng từ mới này, mỉm cười với Khâu Sam nói: "Có điều cô cũng nhắc tôi còn một việc quan trọng chưa hoàn thành. Sau vài ngày cô sẽ biết cô không phải người, Khâu Sam, cô đã không phải người từ lâu rồi."

    Nụ cười này cực kì đáng sợ, đầu Khâu Sam căng hết cả lên.

    Cho tới bây giờ, cô mới có chút cảm giác nguy cơ "Thân kẹt trong âm mưu ", từng chút từng chút một.

    Sửa lần cuối bởi eaglebaka; 07-31-18 lúc 10:07 AM.
    eaglebaka Tài sản


  2. The Following 7 Users Say Thank You to eaglebaka For This Useful Post:


  3. #62
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Bài viết
    491
    Ngân lượng
    51,386
    Thanked: 4945
    Chương 60

    Mời Đọc (Click Here) :


    Chính Hình Bác Ân cũng cảm giác mình hết nói nổi rồi, nàng có thể bận đến quên giờ giấc, nhưng rồi như có linh tính mách bảo nhấc đầu một cái, thì lại vừa vặn đến giờ nàng dự định sẽ đi gặp Khâu Sam.

    Công việc của mình đã xong, Hình Bác Ân nói mọi người một tiếng rồi bước ra cửa.

    Ngày hôm qua không khéo đụng trúng Lê Hàn, nàng thấy ngại khi lại qua vào giờ trưa nữa, nếu lại chạm mặt thì nàng không thể nào tưởng tượng nổi ánh mắt của Lê Hàn sẽ nhìn nàng thế nào...

    Hơn nữa, ngày hôm qua có người ngoài nên nàng cũng không nói được gì với Khâu Sam. Kỳ thật cũng không phải là có gì đó không nói không được, nàng đến chẳng qua là vì nàng muốn nói cái gì đó, bình thường nói tới cũng chỉ là công trình nghiên cứu thử nghiệm này nọ, nhưng nếu không nói, nàng lại cảm giác bức bối.

    Cũng không biết đây là cái tật gì nữa.

    Hình Bác Ân vừa đi vừa nghĩ, chắc là do thích, không còn giải thích nào hợp lý hơn.

    3h30 chiều, gọi là giờ cơm trưa hay cơm chiều gì cũng không quá đúng, các phòng thí nghiệm đều tất bật tới lui, Hình Bác Ân lướt ngang qua, không tâm tư nhìn xem người khác đang làm cái gì. Nàng vừa mới rời khỏi một nơi tất bật như vậy, nàng muốn nhanh chóng trò chuyện với Khâu Sam, sau đó đúng giờ quay lại phòng thí nghiệm tiếp tục công việc của mình.

    Làm nhóm trưởng, Hình Bác Ân vẫn luôn cố gắng hết sức hoàn thành nhiệm vụ của mình, nhưng nhóm trưởng cũng có sinh hoạt cá nhân.

    Lần này nàng rút kinh nghiệm, sau khi vào cửa sẽ nhìn quanh vài lần, nhận thấy ở đây không còn ai khác mới bước vào phòng cách ly.

    Khâu Sam đang nằm trên giường, thấy nàng đến liền phấn khởi ngồi dậy.

    Nhìn Khâu Sam hấp tấp bò dậy, trái tim Hình Bác Ân mềm nhũn, ngồi xuống cạnh Khâu Sam, hỏi: "Sao rồi, giáo sư ở đây, có phải em cảm thấy có chút không quen không?"

    Khâu Sam thành khẩn gật đầu.

    Trong mắt Hình Bác Ân hàm chứa chút gì đó yêu chiều như nói rằng "Tôi biết mà", ánh mắt này khiến Khâu Sam vừa thấy thì tê hết cả người, cảm giác như có một dòng nước ấm áp tưới khắp thân thể, cả người nhộn nhạo.

    "Cố nhịn chút nữa, tới 5/9 sẽ kết thúc buổi thử nghiệm công khai, tôi sẽ không bận như vậy nữa."

    Khâu Sam gật đầu, nói: "Nói em nghe một chút, thử nghiệm công khai."

    Hình Bác Ân tưởng rằng Khâu Sam săn sóc nàng, cố tình gợi mở một đề tài như vậy, trong lòng càng ngọt ngào hơn. Đối với việc Khâu Sam cố tình cởi đồ kích thích nàng, một chút so đo trong lòng nàng cũng không hề có.

    "Đến ngày đó, bên kia sẽ chọn ra hai mươi đối tượng nghiên cứu đưa sang đây, nhóm tôi sẽ chuẩn bị thuốc và thiết bị. Người bên ngoài sẽ đến ghi hình toàn bộ quá trình, sau đó sẽ về đài truyền hình cắt nối biên tập lại, rồi mới truyền ra cho công chúng. "

    Khâu Sam hỏi: "Không phát sóng trực tiếp?"

    Hình Bác Ân trả lời: "Không biết bên ngoài sẽ tuyên truyền thế nào để trấn an quần chúng, nhưng cả buổi thử nghiệm tốn ít nhất cũng phải tám giờ, truyền chiếu trực tiếp thì không quá thực tế."

    Tiếp đó Hình Bác Ân liền nói về phác đồ hai lần tiêm, Khâu Sam nghe mà như lọt vào sương mù.

    Nhưng khi nghe đến khúc những đối tượng nghiên cứu đã được điều trị phác đồ hai lần tiêm kia, cơ thể của đối tượng khôi phục tốt nhất cũng không linh hoạt được như cô, lông mi Khâu Sam không ý thức khẽ giật. Bây giờ cô mới tin, những lời điên khùng của Lê Hàn cũng không phải là hoàn toàn không đáng tin.

    Tuy rằng khả năng này có tỷ lệ thành hiện thực rất cao, tựa như, cô thật sự là người lây nhiễm có khả năng trở thành chúa tể xác sống nhất.

    Nhưng cô tuyệt đối không muốn tiếp tục làm xác sống!

    Cô thầm nghĩ nhanh chóng khôi phục xác thịt con người, mà không phải như bây giờ, sờ Hình Bác Ân nhưng lại chỉ sờ ra hình dạng mà thôi.

    Cô muốn dùng cơ thể sống của mình đến cảm thụ độ ấm mỗi tấc thân thể Hình Bác Ân, muốn dùng đầu dây thần kinh của mình cảm nhận độ co dãn từng tấc da thịt Hình Bác Ân.

    Ngón tay Khâu Sam chậm rãi theo mu bàn tay Hình Bác Ân xoa lên, lẻn vào tay áo, đầu ngón tay mang theo lực đạo nhẹ nhàng, xoa nắn cánh tay.

    Hình Bác Ân bị cô mò đến tê dại, có thể cảm giác được lông tóc trên sóng lưng dựng hết cả lên, nhưng lại nhất quyết không chịu rút tay về, cụp mắt xuống nhìn tay cô đang với vào trong áo. Bởi vì nhìn không thấy được động tác cụ thể mà cảm giác càng thêm mẫn cảm.

    Thân nhiệt thấp khác thường khiến da gà Hình Bác Ân nổi hết cả lên. Tay Khâu Sam càng lên cao, càng tới gần trái tim, thậm chí Hình Bác Ân còn cảm nhận cảm giác lạnh lẽo kia đã thẩm thấu vào mạch máu dưới da, dùng tốc độ chớp nhoáng mà chạy về tim.

    Trái tim nóng hổi va chạm luồng khí lạnh lẽo kia, hẫng mất vài nhịp, rồi lại lập tức dùng tốc độ nhanh hơn bình thường rất nhiều mà nảy lên.

    Nhanh đến nàng thở không kịp.

    Hình Bác Ân chưa từng nghĩ đến, chỉ một đụng chạm thông thường như vậy lại làm nàng hưng phấn đến thế.

    Tay Khâu Sam gần như đã trèo qua khuỷu tay, ống tay áo của Hình Bác Ân bị kéo căng lên, lộ ra cổ tay và một đoạn cánh tay.

    Làn da tiếp xúc không khí, có chút lạnh, nhưng ngón tay Khâu Sam lạnh hơn.

    Hình Bác Ân không biết Khâu Sam đay là muốn sờ đến đâu, chắc không phải là thật sự muốn men theo cánh tay đến vai, rồi lại từ vai đến ngực chứ?

    Kia đi từ cổ áo vào không phải sẽ càng nhanh?

    Hơn nữa áo của nàng cũng không quá rộng, để có thể chứa thêm một cánh tay như vậy chui vào trong áo.

    Hình ảnh này vừa xuất hiện trong đầu Hình Bác Ân thì nàng cũng đã sởn hết da gà, cảnh tượng này cũng quỷ dị quá đi ...

    Trong khi nàng miên man suy nghĩ, tay Khâu Sam bị kẹt lại trong tay áo, không thể lên tiếp nữa, đành chậm rãi lui ra.

    Khâu Sam thay nàng kéo lại tay áo cho chỉnh chu, sau đó giống như chưa hề có chuyện gì xảy ra mà thản nhiên mở miệng nói.

    "Thuốc chữa, chị nhớ mang theo người. Thử nghiệm công khai, phải cẩn thận."

    Khâu Sam không dám thuận miệng nói quá nhiều. Lê Hàn chỉ giống một lão điên, nhưng còn chưa có điên thật, dự đoán về cái "Thế giới mới sinh vật mới " linh tinh gì đó nói không ít, nhưng kế hoạch cụ thể lại cắn chặt không hé nửa lời, phỏng chừng là sợ Khâu Sam đoán được.

    Nếu xét từ điểm này, Lê Hàn dám nổi điên trước mặt cô, đương nhiên là không hề sợ hãi.

    Vì phòng ngừa đánh rắn động cỏ, ép quá Lê Hàn sẽ nóng nảy mà xuống tay với Hình Bác Ân, nên Khâu Sam chỉ có thể nhắc khéo hai câu.

    Về phần hai câu nhắc nhở này có hữu dụng không thì cô không hề nắm chắc, cô không quá hiểu về Lê Hàn, đoán không ra hành động tiếp theo của Lê Hàn.

    Hình Bác Ân nghe mà nghi hoặc, đang muốn hỏi lại kỹ hơn thì có tiếng động ở ngoài cửa truyền đến.

    Sự xuất hiện đột ngột của Lê Hàn cắt đứt ý định dò hỏi của nàng.

    Tình cảnh này thật xấu hổ.

    Hình Bác Ân nhìn Lê Hàn đang kinh ngạc đứng bên ngoài, một câu cũng không nói nên lời.

    Lê Hàn phản ứng lại trước, nói: "Giữa trưa tôi có công việc, giờ mới rảnh một chút nên chạy sang xem. "

    Hình Bác Ân muốn nói giữa trưa em không có tới, nhưng câu này nói hay không cũng không quá nhiều khác biệt, dù sao ánh mắt Lê Hàn nhìn về phía nàng đã muốn biểu lộ tâm tình "Tuy rằng tôi có chút thất vọng nhưng tôi có thể hiểu, em có cớ gì hay thì cứ đem ra lừa gạt tôi đi".

    Hình Bác Ân: "..." Em có thể nói cái gì bây giờ?

    Nàng quay đầu liếc nhìn Khâu Sam một cái, khẽ nói lời tạm biệt, rồi yên lặng đứng dậy đi ra ngoài.

    Đối mặt với Lê Hàn, Hình Bác Ân cũng không thể nào ngẩng thẳng đầu không biết xấu hổ nói: "Giáo sư, gặp lại sau."

    Lê Hàn do dự một lát, dùng một giọng điệu so với nàng còn muốn khó xử hơn: "Hy vọng... Không cần ... Gặp lại ở trong này ha? Kỳ thật, Bác Ân à, thử nghiệm công khai chỉ còn vài ngày nữa thôi."

    Lòng Hình Bác Ân không nỡ, tay lặng lẽ nắm chặt, nhịn nhịn, nhịn không được vẫn là quay đầu nhìn Khâu Sam, dường như phải hạ một quyết tâm rất lớn, rốt cục nàng gật đầu.

    Lê Hàn nói thêm: "Tôi tin em phân được nặng nhẹ. Em đi đi."

    Bóng lưng Hình Bác Ân xa dần, Khâu Sam vẫn nhìn theo, cô biết là ba ngày sắp tới hẳn là sẽ không thể gặp được người này.

    Khi cánh cửa khép lại hoàn toàn, trên mặt Lê Hàn không hề có tí xấu hổ nào.

    Hiện tại Khâu Sam đã chắc chắn Lê Hàn không chỉ có một mình, ít nhất thì ông ta có đám tay chân thay ông làm việc, báo ông biết chuyện Hình Bác Ân sang đây gặp cô.

    Thực ra là ông ta nói dối, trưa hôm nay ông ta đã ở suốt trong này.

    Khâu Sam ung dung nhìn ông, tựa như nhìn một kẽ lừa đảo vụng về kém cỏi.

    Lê Hàn hồn nhiên không thèm để ý, cười hỏi: "Vừa rồi cô nói gì với em ấy?"

    Khâu Sam hỏi ngược: "Ông thấy sao?"

    Lê Hàn lắc đầu: "Chưa nói gì cả."

    Khâu Sam một lần nữa nằm xuống.

    Lê Hàn dường như vẫn chưa yên lòng, uy hiếp cô: "Thứ Hình Bác Ân tiêm vào chỉ là vắc xin phòng bệnh đời đầu kém chất lượng, nếu bị lây nhiễm lần thứ chưa chắc có thể sống sót. "

    Khâu Sam thì nghĩ ngay cả vắc xin "Kém chất lượng" ông còn chưa nghiên cứu ra, trình độ phải tệ đến cỡ nào? Nghĩ nghĩ, lúc này chọc điên Lê Hàn cũng không có gì tốt, nên cũng không nói ra lời này. Hơn nữa cô cũng xem thường việc kích thích lão ta, không có gì hay ho cả.

    Lê Hàn mở cửa phòng cách ly: "Ra ngoài đi, giờ làm kiểm tra."

    Khâu Sam nằm trên giường, có chút ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn ông, nhưng cũng không nói gì, ngồi dậy đi ra ngoài.

    Lê Hàn không thường xuyên ở đây, tựa hồ ông ta rất bận, mỗi ngày chỉ đến hai ba lần, mỗi lần cũng không ở quá 1h. Nhưng khi ở đây rồi, ông không vào phòng cách ly, cũng không hề bảo Khâu Sam ra ngoài.

    Sau khi nằm lên bàn mổ, Khâu Sam bỗng nhiên cảm giác hiện tại mình rất giống một cái xác sống.

    Không có Hình Bác Ân hỗ trợ, Lê Hàn chỉ có thể tự mình lê tâm thân già cỗi sửa soạn dụng cụ, chuẩn bị công việc.

    Lần này hình ảnh Khâu Sam thấy trong màn hình không giống với lần trước, băng ghi hình cũng đủ loại nội dung. Đợi đến khi màn hình tắt, Khâu Sam lại chợt thấy trên khung hình đen đầy những đường cong xám tán loạn, khó chịu đến nỗi cô phải nhắm hai mắt lại.

    Nhưng sau khi nhắm mắt lại rồi, ngập chìm trong bóng tối, lại có những đường cong tương tự nhanh chóng di động.

    Hình dạng của đồ hình sắp trở nên rõ ràng giờ lại biến mơ hồ, quả thật mắt Khâu Sam đang rất khó chịu, loại cảm giác khó chịu này ảnh hưởng trực tiếp đến cảm xúc của cô. Cô cảm thấy ý thức của mình như đang bị đập nát, tan ra thành từng mảnh nhỏ, mà một luồng ý thức xa lạ khác đang ẩn núp trong một góc nào đó lại bắt đầu rục rịch.

    Trực giác nguy hiểm chợt bao trùm, Khâu Sam cảm thấy lạnh toát, lập tức ép buộc bản thân tỉnh táo lại.

    Không bao lâu sau, cô thoát khỏi tâm trạng bồn chồn nôn nao, một lần nữa bình tĩnh lại, nhưng vẫn không hề dám thả lỏng. Cô phát hiện ý thức của mình vẫn thuộc về chính mình, hình ảnh bị biến thành từng mảnh nhỏ lúc trước chỉ là ảo giác của cô, mà loại ảo giác này lại đến từ chính luồng ý thức xa lạ bên ngoài, một phi vật thể khiến cô cảm giác được sự nguy hiểm.

    Khâu Sam tập trung tinh thần, cố sức đuổi luồng ý thức lạ kia khỏi đầu mình. Lại một lúc sau, giọng nói của Lê Hàn vang lên trên đỉnh đầu.

    "Xong rồi."

    Khâu Sam mở to mắt, màn hình treo trước mặt cô đã được dời đi, cô liền thấy được trần nhà màu trắng.

    Những đường cong mơ hồ này vẫn còn lơ lửng trôi trong tầm nhìn của cô, như ẩn như hiện, nhưng đã không thể ảnh hưởng đến cảm xúc của cô nữa.

    Khâu Sam ngồi dậy, nhìn thấy Lê Hàn chiết từng giọt máu của mình vào một ống nghiệm, còn cắt hai miếng thịt của mình, Khâu Sam cúi đầu nhìn cơ thể của mình, nghe Lê Hàn tốt tính giải thích: "Một miếng ở gần nách trái, một miếng ở sau cẳng chân trái."

    Khâu Sam thở dài trong lòng, cẳng chân của cô thật đáng thương.

    Bị mảnh sứ vỡ cắt trúng, bị dao chém, bị người ta đạp, giờ còn bị cắt mất miếng thịt.

    Lúc trước đáng ra nên mặc quần dài ra ngoài giống Hình Bác Ân. Khâu Sam lại thở dài.

    Lê Hàn dọn dẹp xong, để Khâu Sam trở về phòng, còn chính mình dọn dẹp hiện trường vụ án xong liền rời đi.

    Khâu Sam trầm tư suy nghĩ, nằm ngay đơ trên giường, mắt vẫn không hề nhắm.

    eaglebaka Tài sản


  4. The Following 7 Users Say Thank You to eaglebaka For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •